Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 448 bài ] 

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

 
Có bài mới 31.01.2017, 23:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.12.2015, 14:42
Tuổi: 101 Nữ
Bài viết: 932
Được thanks: 2291 lần
Điểm: 9.14
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ - Điểm: 12
Chương 904: Đây là "lựa chọn" của chúng ta (4)

"Miệng thật ngọt!" Tô Thần đứng ở bên cạnh Cẩm Y Y, giơ tay lên, khẽ bóp mặt của cô ta một cái, vô cùng cưng chiều.

Trần Uyển Như đứng bên cạnh hai người họ, chứng kiến hết tất cả một màn này, lúc Tô Thần quay đầu nhìn, cô cúi đầu cười yếu ớt, giống như không thèm để ý chút nào.

Cẩm Y Y trêu chọc Lăng Mạt Mạt xong rồi, liền nghiêng đầu nhìn, thấy Trần Uyển Như, hai mắt Cẩm Y Y dò xét cô cẩn thận, đáy mắt hơi lộ ra vẻ kinh ngạc rồi hỏi: "Chị chính là Trần Uyển Như?"

Trần Uyển Như ngẩng đầu lên, gật đầu một cái: "Ừ."

Trần Uyển Như suy nghĩ một chút, cảm thấy nếu trả lời như vậy thì hình như có chút quá lạnh lùng, vì vậy liền bổ sung thêm một câu: "Đúng vậy."

Cẩm Y Y che miệng khúc khích cười cười, nắm lấy bả vai của Tô Thần, hơi nhón chân lên, tiến sát về phía bên tai của anh, dùng giọng nói mà chỉ hai người có thể nghe thấy được rỉ tai: "Anh Thần, người mà anh nói chính là chị ấy sao? Anh muốn lấy chị ấy làm vợ sao? Thoạt nhìn quả thật là không tệ!"

Tô Thần vẫn không nói gì, lại đột nhiên thấy có phục vụ đang bưng một khay nước nóng đi qua, không biết là do bị người nào đó va vào một phát, khay nước trong tay phục vụ giữ trong tay không chặt, nước nóng liền bị hắt về Cẩm Y Y.

"Y Y, cẩn thận!"

Tô Thần liếc mắt thấy một màn như vậy, lên tiếng nhắc nhở, sau đó không kịp nghĩ nhiều liền vươn tay, kéo Cẩm Y Y vào trong ngực của mình bảo vệ.

Trần Uyển Như cũng nhìn thấy một màn như vậy, trong nháy mắt cô thấy Tô Thần ôm lấy Cẩm Y Y vào trong ngực, lại cũng không biết cô nghĩ như thế nào, liền lập tức di chuyển cơ thể, nhanh chóng chặn lại những giọt nước nóng bỏng kia. (Maybe: chị là chị chết vì yêu thôi)

Cơn đau đớn bỏng rát như muốn nát ruột nát gan truyền vào cơ thể Trần Uyển Như.

"Y Y, em không sao chứ?"

Theo bản năng, Tô Thần vội vàng lên tiếng hỏi thăm Cẩm Y Y trước tiên. Hiển nhiên, Cẩm Y Y đã bị giật mình, ngơ ngác một lúc mới lắc đầu một cái.

Sau đó, Tô Thần không hề cảm giác được đau đớn, lúc này mới nhận ra có điều không đúng, anh hơi nhíu nhíu mày, quay đầu, liền thấy Trần Uyển Như bị một thân ướt sũng đang đứng ở nơi đó, da thịt trên cánh tay của cô  đã đỏ thành một mảnh lớn, thậm chí còn nổi lên vết nước phồng.

Tô Thần sững sờ, quên mất phải buông ra Cẩm Y Y, anh đứng tại chỗ, cảm thấy bản thân căn bản không có cách nào nhúc nhích được, đáy lòng dường như đang có trận từng trận sóng cảm xúc không rõ ràng gợn lên, tựa như mang theo đau thương, mà cái cảm giác đau thương đó, lại khiến anh không cách nào hiểu được.

Lăng Mạt Mạt là người hoàn hồn đầu tiên, vội vàng kêu lên một tiếng, Lý Tình Thâm sợ Lăng Mạt Mạt không cẩn thận làm bản thân mình bị thương, liền cẩn thận bảo vệ cô ở trong ngực mình.

Trần Uyển Như cũng không rõ được rốt cuộc bản thân mình đang đau vì vết bỏng hay đau ở đâu, cô nhìn Tô Thần ôm chặt lấy Cẩm Y Y, lại nhìn Lý Tình Thâm ôm lấy Lăng Mạt Mạt, mà một mình cô ngây ngốc đứng ở chỗ này, một thân nhếch nhác, Trần Uyển Như khẽ cắn môi dưới, không nói gì, liền xoay người rời đi.

"Trần Uyển Như!" Tô Thần đột nhiên gọi tên cô.

Trần Uyển Như đưa lưng về phía Tô Thần, nghe được anh gọi tên mình, hơi sững sờ. Anh gọi cô là Trần Uyển Như, giọng điệu của anh mang theo vài phần nghiêm nghị, căn bản không giống như lúc anh kêu Cẩm Y Y dịu dàng săn sóc như vậy.

Trần Uyển Như khẽ cong khóe môi, nhưng không có bất kỳ hành động gì, chỉ tiếp tục cất bước rời đi.

Tô Thần cũng không biết tại sao, anh luôn có cảm giác toàn thân mình không cách nào di chuyển, anh nhìn bóng lưng Trần Uyển Như rời đi, không hiểu sao đáy lòng lại có chút hốt hoảng.

Đợi đến khi cả người Trần Uyển Như biến mất không thấy gì nữa, lúc này Tô Thần mới giật mình vội vàng sải bước đuổi theo.

Trần Uyển Như đứng ở lối đi bộ, cảm thấy tất cả tất cả những ồn ào xung quanh đều cách xa mình, cô rút một chiếc máy MP3 từ trong túi ra, đeo tai nghe vào rồi bắt đầu nghe, cô ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm màu đen thẫm, nhàn nhạt bật cười.

Cho tới tận bây giờ, cô vẫn chưa từng khóc một lần nào, đúng không?

Chương 905: Đây là “lựa chọn” của chúng ta (5)

Cho tới tận bây giờ, cô vẫn chưa từng khóc một lần nào, đúng không?

Lúc cô phải đi ăn xin vì nghèo đói, cô cũng chưa từng khóc.

Lúc cô bị người ta đùa giỡn nhục mạ ở quán bar, cô cũng chưa từng khóc.

Lúc cô đang vô cùng yêu Lý Tình Thâm, lại biết được anh đang yêu sâu đậm một cô gái khác, cô cũng chưa từng khóc.

Lúc cô bị người ta bỏ thuốc không rõ lý do, lần đầu tiên cũng bị đoạt, cô cũng chưa từng khóc.

Mười năm sau, lúc cô vứt bỏ tôn nghiêm, hi sinh vì mối tình của Lý Tình Thâm*, cô cũng chưa từng khóc.

*Chỗ này chắc là nói về cái đoạn chị bẫy Giản Thần Hi để giúp Lăng Mạt Mạt.

Lúc cô nhìn thấy người đàn ông mình yêu mười năm cưới Lăng Mạt Mạt, cô cũng chưa từng khóc.

Lúc mười năm tâm huyết của cô suýt chút nữa bị hủy vì A Kim đánh bạc, cô cũng chưa từng khóc.

Lúc cô bị Lâm Viễn* bỏ thuốc, mạnh mẽ đè ở dưới người, cô cũng chưa từng khóc.

*Cái này à... mấy chương trước là Lâm Dương, chương này là Lâm Viễn, ta cũng không biết tại sao, chính xác bản raw (tức bản tiếng Trung) nó là thế, có gì mọi người trực tiếp tìm tác giả kiến nghị nhé...

Nhưng bây giờ, một mình cô đi ra từ bữa tiệc náo nhiệt tưng bừng, khi nghe một bài hát đơn giản, trong lúc bất chợt, đột nhiên cô lại có cảm giác khóe mắt mình đang hơi nóng lên.

Người đàn ông cùng cô dây dưa qua lại nhiều lần như vậy, cô vốn tưởng rằng anh đã thật sự tồn tại trong thế giới của mình, nhưng bây giờ, trong lúc bất chợt cô lại phát hiện, thì ra là căn bản anh chưa từng bước vào thế giới của cô, hiện tại, cô đã không còn cách nào tìm kiếm được bóng dáng của anh nữa rồi.

Cô đã nhìn thấy khoảng cách.

Một cái loại khoảng cách mà cô không có cách nào vượt qua được.

Trần Uyển Như mờ mịt đứng ở đầu đường, cô giống như một đứa bé không biết làm sao, cô đơn trơ trọi, bàng hoàng luống cuống. (Maybe: đọc đến đoạn này mà muốn tát cho Tô Thần vài cái quá)

Thì ra là, ngoài Lý Tình Thâm, cô vẫn còn có thể yêu được một người khác.

Thì ra là, từ trước đến nay, cảm giác của yêu một người khác vẫn luôn là khổ sở.

Thì ra là, cô lại có thể yếu đuối đến như thế.

Thì ra là, từ trước đến nay, cuộc sống của cô vốn không có chữ “duyên” với hạnh phúc.

Trong lúc hoảng hốt, Trần Uyển Như dường như lại thấy được hình ảnh của Tô Thần.

Anh nói anh muốn cùng cô đánh cược.

Anh đứng ở dưới lầu cô giữa đêm khuya.

Anh ôm cô từ dưới người Lâm Viễn rời đi.

Anh đang chơi cùng đám trẻ con ở Viện Phúc Lợi.

Anh. . . nhiệt độ của cơ thể anh lúc anh ôm cô ngủ say giữa đêm khuya.

Trần Uyển Như nghĩ đi nghĩ lại, liền nhẹ nhàng nở nụ cười, sau đó nhất chân, vừa định bước đi, cánh tay lại bị người khác bắt được, kèm theo một giọng nói thản nhiên: "Chúng ta đi bệnh viện."

Trần Uyển Như không thể tin nghiêng đầu, thấy Tô Thần đứng ở nơi đó, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm cô thật sâu, hỏi: "Trần Uyển Như, tại sao em lại phải làm như vậy?"

Trần Uyển Như không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm Tô Thần, trong lúc nhất thời, dường như cả thế giới này đều hóa thành hư vô, giống như hiện tại, giữa khoảng trời đất này, chỉ tồn tại hai người bọn họ.

Trần Uyển Như nhìn Tô Thần thật lâu, thật lâu, dường như Tô Thần không nhịn được nữa, vươn tay, kéo lấy một cánh tay của Trần Uyển Như, sau đó đi tới xe của mình: "Có gì thì cũng đi bệnh viện trước rồi tính!"

Trần Uyển Như không nói gì, chỉ là mặc cho Tô Thần đưa mình đi.

Mãi cho đến lúc đi thẳng đến trước cửa xe của Tô Thần, đột nhiên, Trần Uyển Như lại dậm chân bất động.

Trần Uyển Như mở miệng, nói: "Tô Thần, em yêu anh."

Tô Thần quay đầu nhìn Trần Uyển Như.

Đôi mắt anh tràn đầy mắt khiếp sợ.

Sắc mặt của Trần Uyển Như rất bình tĩnh, nhìn Tô Thần đang không nói tiếng nào, cô khẽ dùng sức, rút cánh tay mình từ ra khỏi tay của Tô Thần, tiếp tục mở miệng, nói: "Tô Thần, em yêu anh."

Âm thanh của cô, vang lên ở trong bóng đêm, rõ ràng như thế, tràn ngập sự kiên định và kiên quyết.

Giống như... đang muốn chặt đứt thứ gì đó.

Tô Thần cảm thấy tất cả mọi chuyện đều giống như một trận ảo giác, anh im lặng một hồi lâu, mới gian nan mở miệng, hỏi: "Em vừa nói cái gì?"

Trần Uyển Như nhẹ nhàng đi về phía trước một bước, nhón chân lên, hôn lên khóe môi của Tô Thần một cái, nói: "Em yêu anh, Tô Thần, trận đánh cược lần này, em thua rồi, từ nay về sau, chúng ta kết thúc."

Trần Uyển Như nói xong, liền từng bước từng bước lui về phía sau.

Chương 906: Đây là “lựa chọn” của chúng ta (6)

Trần Uyển Như nói xong, liền từng bước từng bước lui về phía sau.

Lần này Tô Thần đã nghe được rõ ràng, cả người anh hoàn toàn hóa đá.

Lời tỏ tình của cô, giống như là một quả bom lớn phát nổ ở trong đáy lòng của anh, kích thích trừng trận sóng gió lớn nổi lên.

Đợi đến lúc Tô Thần lấy lại được tinh thần, Trần Uyển Như đã đi xa, lúc này Tô Thần mới vội vội vàng vàng đuổi theo.

Một lần nữa anh lại vươn tay bắt được cánh tay của Trần Uyển Như.

Chỉ là không ngờ Trần Uyển Như lại giống như một người bị điên, cô vừa xoay người, liền giơ tay lên, hung hăng đánh một cái tát lên trên mặt của Tô Thần.

Cô ra tay hoàn toàn bất ngờ.

Tô Thần cứ thế mà lãnh trọn cái tát, sắc mặt biến đổi không ngừng, nhưng cuối cùng lại không hề tức giận, chỉ đơn giản nhìn chằm chằm Trần Uyển Như.

Trần Uyển Như nhìn trên mặt của Tô Thần hiện lên dấu năm ngón tay đỏ hồng, đột nhiên lại nở nụ cười, không hề có ý khinh miệt hay hững hờ, chỉ là đơn giản là cười, môi hồng răng trắng, cười cực kỳ đơn thuần: "Tô Thần, trò chơi kết thúc, em đã nói em yêu anh, em thua rồi, chúng ta cũng kết thúc."

Tô Thần còn đắm chìm trong câu nói “Em yêu anh” của Trần Uyển Như, hoàn toàn không nói ra được một lời nào, chỉ biết Trần Uyển Như định rời đi, liền đưa tay bắt lấy cô lần nữa, đáy lòng của Trần Uyển Như đột nhiên bùng lên tức giận, nếu như đã không thể cho cô một đời, vậy cần gì phải tiếp tục chọc cô động lòng?

Cho nên, mỗi lần Tô Thần chạm đến người Trần Uyển Như, cô đều hung hăng cho anh một cái tát, đánh không chút lưu tình. (Maybe: đánh hay lắm)

Cuối cùng Tô Thần lại vẫn cố chấp nắm chặt lấy cánh tay của Trần Uyển Như không chịu buông, Trần Uyển Như giơ chân lên, đạp một phát lên chân của Tô Thần, Tô Thần bị đau, chân mềm một chút, sức lực ở tay cũng hơi buông lỏng, Trần Uyển Như liền rút tay mình về, cô nhìn chằm chằm Tô Thần, tiến lên phía trước, nói: "Cái trò chơi này tôi không muốn chơi nữa, tôi đã nói tôi thua, cho nên về anh không cần đến tìm tôi nữa! Trừ khi anh muốn cùng tôi cược thêm một ván khác!" (Maybe: chị đang tức, nên mình đổi xưng hô, đừng thắc mắc)

Đúng, cô yêu anh.

Nhưng anh có vị hôn thê.

Cô và anh không thể nào có kết quả.

Chẳng bằng nhanh chóng cho một nhát đao chặt đứt tất cả, sớm kết thúc mọi chuyện một chút đi!

"Trò chơi gì?" Tô Thần rốt cuộc lên tiếng.

Trần Uyển Như lại cảm thấy đáy lòng lạnh đến mức hóa thành băng, cô dùng giọng điệu tự nhiên nói: "Người nào trước để ý người kia trước thì người đó liền thua!"

Trần Uyển Như dừng một chút, nói tiếp: "Trừ khi là anh muốn lấy tôi làm vợ!"

Tô Thần hoàn toàn ngẩn ngơ.

Lấy cô làm vợ?

Trần Uyển Như đứng lặng trong chốc lát, thấy Tô Thần từ đầu đến cuối vẫn không hề nói chuyện, cô liền xoay người, cất bước rời đi.

Vậy mà, lần này Tô Thần lại không hề tiến lên đuổi theo cô.

Mãi cho đến khi Trần Uyển Như hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, lúc này Tô Thần mới hồi hồn, đứng tại chỗ thật lâu, anh mới xoay người, vừa định cất bước rời đi, lại phát hiện dẫm phải cái gì đó dưới chân, anh cúi đầu, thấy cái máy MP3 nhỏ, Tô Thần khom người, nhặt lên, anh nhận ra được, đây là máy nghe nhạc của Trần Uyển Như.

Tô Thần cầm máy MP3 trở lại xe, anh không hề cho xe chạy, chỉ đơn giản là ngồi ở bên trong, qua một hồi rất lâu, anh liền cầm tai nghe lên, nhét vào trong tai, nhấn chốt mở, âm nhạc quen thuộc bên trong lại vang lên.

Là "Lựa chọn"...

Âm thanh bên trong rất quen thuộc.

Là giọng hát của cô và anh.

Là bài hát bọn họ cùng nhau song ca vào hôm Lý Tình Thâm và Lăng Mạt Mạt.

Tô Thần nghe xong một lần, lại một lần, sau đó phát hiện, trong máy MP3 chỉ có duy nhất một bài hát này.

Thì ra là, bình thường lúc Trần Uyển Như không có chuyện gì làm, cô luôn đeo tai nghe, anh biết cô đang nghe nhạc, nhưng anh lại hoàn toàn không biết, cô nghe nhiều như vậy, lại vẫn luôn chỉ nghe duy nhất một bài hát…

Đáy lòng của Tô Thần rối loạn thành một nùi.

Liệu sẽ có hay không một bài hát, mà bạn nghe mãi không chán?

Liệu sẽ có hay không một người, mà bạn sẽ nhớ mãi không quên?

Ban đầu khi cô anh, tại sao lại đưa cho cô khế đất của cô nhi viện?

Anh không trả lời được.

Tối nay, cô nói cô yêu anh.

Đáy lòng của anh bị rung động thật lớn, mà niềm vui sướng lại chiếm trọn cảm xúc của anh.

Niềm vui sướng này, từ đâu mà đến?

Tất cả đơn giản là bởi vì anh cũng yêu cô mà thôi.

Có lẽ, ngày đó ngay tại lúc cô cướp lấy điếu thuốc từ trong tay anh, anh đã động lòng rồi!

Cô nói, cô chỉ cho anh một cơ hội, đó chính là, trừ khi anh cưới cô.

Kết hôn cùng với Trần Uyển Như sao?

Lý Tình Thâm đã từng nói: “Lấy người tôi yêu, yêu người tôi cưới.”

Anh đã từng cảm thấy câu nói đó rất kiểu cách*.

*Kiểu cách: gần giống với nghĩa của từ “quái đản”.

Hiện tại, anh mới hiểu rõ hàm nghĩa của tám cái chữ này.

Thì ra cách tốt nhất để thể hiện tình yêu của mình với một người phụ nữ đó chính là đàng hoàng cưới cô ấy về làm vợ!

Quả thật là anh đã yêu người phụ nữ Trần Uyển Như này rồi, mặc dù tình yêu này tới từ lúc nào chính anh cũng không biết, mặc dù cô đã từng hoạt động trong Làng Giải Trí, cô đã không còn sạch sẽ, không còn ngây thơ, hoàn toàn khác biệt với hình mẫu người vợ lý tưởng của anh, nhưng cố tình vào giờ phút này, thế nhưng anh lại có ý nghĩ muốn cưới cô làm vợ…

Ngày hôm sau.

Ba giờ chiều.

Bên ngoài cửa phòng của Trần Uyển Như vang lên tiếng gõ cửa.

Trần Uyển Như ra mở cửa, thấy một nhân viên chuyển phát nhanh, đưa tới cho cô một cái hộp nhỏ.

Trần Uyển Như nghi ngờ nhận lấy, trở lại vào bên trong nhà, cô mở ra, lại phát hiện bên trong chính là máy MP3 mà cô đã đánh mất.

Đáy lòng cô run lên, tại sao cái máy MP3 còn có thể trở về với cô, chẳng lẽ là tối qua anh ấy đã nhặt được sao?

Trần Uyển Như đeo tai nghe lên, bên trong vẫn còn đang phát bài hát đó.

Là bài hát "Lựa chọn" mà cô đã song ca.

Tô Thần: Thời gian trôi nhanh như gió, cười nhìn hoa rơi…

Uyển Như: Ngoài trời mưa tuyết, nâng chén dưới trăng…

Tô Thần: Tâm tình này…

Uyển Như: Con đường này…

Tô Thần - Uyển Như: Chúng ta cùng nhau trải qua…

Uyển Như: Hi vọng anh có thể yêu em, tới Địa Lão, đến Thiên Hoang…

Tô Thần: Hi vọng em có thể theo anh, đến góc bể, đến chân trời…

Tô Thần - Uyển Như: Dù có được chọn lại, anh/em cũng sẽ không thay đổi quyết định, anh/em lựa chọn anh/em... như em/anh đã chọn anh/em vậy…

Uyển Như: Em nhất định sẽ yêu anh, tới Địa Cửu, đến Thiên Trường…

Tô Thần: Anh nhất định sẽ đi cùng em, đến biển cạn, đến đá tan…

Tô Thần - Uyển Như: Dù có được chọn lại, đây vẫn sẽ là quyết định duy nhất của anh/em, anh/em lựa chọn em/anh... như em/anh đã chọn anh/em, đây là lựa chọn của chúng ta.

Bài hát này, cô nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần, bởi vì này trong bài hát này cất giấu tâm niệm của cô về người kia.

Mãi cho đến lời hát cuối cùng kết thúc, Trần Uyển Như ngẩn người, lại nghe được bên trong truyền đến một giọng nói quen thuộc.

"Anh chọn em, như em đã lựa chọn anh, đây là lựa chọn của chúng ta."

Trần Uyển Như giật mình.

Đây là giọng nói của Tô Thần thu âm lại vào bên trong.

Lúc cô vẫn còn đang ngẩn người, lại nghe được bên trong truyền đến một giọng hát thản nhiên một lần nữa: "Anh nhất định sẽ yêu em, tới Địa Cửu, tới Thiên Trường. Anh nhất định sẽ đi cùng em, tới biển cạn, đá tan…”

                                            
      TOÀN    VĂN    HOÀN


Maybe: *khóc rống* Oa… hu… hu… Rốt cuộc cũng đã hoàn…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 448 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Lily_Carlos
Lily_Carlos
Vu Kỳ
Vu Kỳ

Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hi
Độc Bá Thiên: ss Phan :hug: :kiss:
lanhlungphan: big bag, đã tìm và rất đau đầu
Chu Ngọc Lan: Phì... youtube mần ăn như cái quần... dô coi thôi mà quét kênh bảo spam khóa... bà kiện gg đùa :chair:
V.I.P ❤ BIG BANG: Tiểu phân gg thẳng tiến :)2
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

PR truyện mạt thế, không gian, nữ cường, HE, edit đều, cầu ủng hộ :bird:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3274648#p3274648 các bác tiếp tục ủng hộ Giống Rồng của Quốc nhé
lanhlungphan: chị muốn hỏi về một số vấn đề, ví dụ như tiền tệ việt nam ngày xưa, chữ viết và ngôn ngữ.
ღ_kaylee_ღ: 104+105 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3274665#p3274665
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Hạ Quân Nguyệt: Chị Phan, em 75 này, chị tìm tác giả việt làm gì thế?
lanhlungphan: Chị đang đau đầu quá em ơi, giúp chị với!!
lanhlungphan: Ai đây @@
Hạ Quân Nguyệt: chị Phan :hug:  :hug: i nớp vui
lanhlungphan: Có ai biết người Việt Nam nào viết truyện xuyên không hay không? Chỉ Phan với, huhu...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.