Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Em gái, anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

 
Có bài mới 19.02.2018, 00:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1366
Được thanks: 9940 lần
Điểm: 29.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 42
Chương 39: Đã định trước trong vận mệnh

Editor: hoa hồng

Beta: hoa hồng

Lâm Dại vẫn tham gia lần hoạt động leo núi này, ngoài dự liệu của Doãn Mạt là không ngờ Lý Tử Dương không đi theo, nói là ngày đó có chuyện, sẽ để cho Tần Nguyên đi theo. Doãn Mạt cảm thấy đâu phải Lý Tử Dương có chuyện, rõ ràng là trong lòng sốt ruột, muốn tác hợp Lâm Đại và Tần Nguyên, cố ý tạo cơ hội cho bọn họ.

Đối với chuyện Lâm Đại và Tần Nguyên phát triển quan hệ, Doãn Mạt còn vui mừng mong bọn họ thành nữa, cơ thể Lâm Đại không tốt, từ nhỏ lại được bảo vệ quá độ, tính tình khá ôn hòa, mềm mại yếu ớt, vừa có suy nghĩ tỉ mỉ, cùng với Tần Nguyên người biết quan tâm chăm sóc người khác, vừa là nam sinh ấm áp vô cùng thích hợp sống qua ngày nhất, mà trong sinh hoạt cũng sẽ không xảy ra bao nhiêu chuyện ầm ĩ, có thể sẽ gần nhau qua một đời, giúp đỡ lẫn nhau, vững vàng ổn thỏa không phải là càng tinh tế tỉ mỉ lâu dài ư?

Cách cuối kỳ không tới một tháng, lục tục cuộc thi đã đến gần, trừ Vạn Vũ Thần, ba người kia đều đang bận rộn. Thật ra thì Vạn Vũ Thần cũng rất muốn bận rộn một chút, trải nghiệm cuộc sống cuối kỳ đại học, nhưng mỗi khi cô ấy xem sách vượt quá một tiếng, đều sẽ bị người cắt đứt, đoạt lấy quyển sách không để cho cô ấy xem lại, tất cả đều là Nghiêm Túc hạ mệnh lệnh. Nói gì mà thời gian đọc sách dài như vậy sẽ không tốt cho đôi mắt, cũng sẽ ảnh hưởng đến thị lực của đứa bé sau này, đây quả thực là ngụy biện! Vạn Vũ Thần phản bác ngay lập tức: “Em xem sách nhiều tăng thêm chút kiến thức, tương lai có trợ giúp với trí lực của đứa bé.”

Kết quả Nghiêm Túc đồng ý gật đầu một cái, “Cho nên, mỗi sáng sớm anh để em xem sách một tiếng, buổi chiều một tiếng.”

. . . . . .

Tóm lại, ở trong nhà Nghiêm Túc không chỉ hạ lệnh cưỡng chế Vạn Vũ Thần xem sách không được vượt quá một tiếng, còn gọi ba người cùng phòng giám sát giúp một tay, khí thế của Nghiêm Túc quá mạnh mẽ, ba người không dám không nghe theo, trong đó Tề Hiểu Lăng là chịu khó nhất, nhất quyết tính chuẩn từng chút một, làm cho Vạn Vũ Thần rất bất đắc dĩ, cô nàng này lúc nào thì chân chó như vậy rồi hả?

Vạn Vũ Thần thành đối tượng bảo vệ trọng điểm, vẫn chưa qua thời hạn ba tháng an toàn kia, trừ bản thân cô ấy, mặc kệ là Nghiêm Túc hay ba người cùng phòng đều coi cô ấy như người già mà bảo vệ, chỉ sợ cô ấy té dập đầu, chuyện này làm cho cô ấy buồn bực cũng không muốn để ý đến người khác, cũng chỉ là mang thai thôi có cần phải như thế này không? (Nguyên văn là có cần phải Tương Tử không?, Tương Tử là ngôn ngữ mạng có nghĩa là “như thế này”)

Những ngày sau này trôi rất nhanh, một học kỳ kết thúc như vậy. Vạn Vũ Thần rất không đành lòng, muốn rời khỏi trường học một năm, một năm này nhất định là cô ấy phải về nhà, cũng không biết có cơ hội gặp mặt ba người Doãn Mạt hay không, một ngày trước ngày nghỉ, cô ấy còn rơi lệ, Tề Hiểu Lăng trực tiếp than thở: mang thai, quả nhiên có thể làm cho phụ nữ trở nên mẫn cảm ——

“Tớ cảm thấy không sao cả, A Vạn, cậu không nên lo lắng chuyện này.” Vẻ mặt Tề Hiểu Lăng cười gian, “Cậu nên suy nghĩ một chút xem một năm sau trở về, bọn tớ sẽ là học tỷ của cậu đấy, tớ rất chờ mong đấy nha”

Trong nháy mắt Vạn Vũ Thần thu hồi nước mắt, nhàn nhạt khạc ra mấy chữ: “Phải tìm ai làm mẹ nuôi của đứa bé đây?”

“A Vạn tốt, mẹ nuôi đương nhiên là phải để cho tớ làm!” Trong nháy mắt Tề Hiểu Lăng chân chó, “Cái gì học tỷ học muội, nếu có người dám gọi cậu là học muội lúc cậu trở về, tớ sẽ đánh cho nó một trận.”

Vạn Vũ Thần hừ hừ hai tiếng, “Tề Hiểu Lăng, cậu còn có thể chân chó thêm chút nữa đấy.”

. . . . . .

Rời đi không sợ, chỉ sợ không thể gặp lại, tin tưởng một năm sau gặp lại, vẫn tốt đẹp như lúc ban đầu.

Kỳ nghỉ đông của đại học năm thứ nhất chính thức bắt đầu, Vạn Vũ Thần đã sớm được Nghiêm Túc đón đi, Doãn Mạt và Lâm Đại dọn dẹp quần áo chuẩn bị về nhà, bởi vì trường học của bạn trai Tề Hiểu Lăng còn chưa nghỉ, cô bạn còn phải ở trường học hai ngày.

Nhận được tin nhắn của Doãn Trạm, Doãn Mạt liền vội vã chào tạm biệt với Tề Hiểu Lăng và Lâm Đại, xách hành lý đi xuống lầu, Doãn Trạm đang chờ dưới lầu, vừa nhìn thấy bóng dáng của cô, liền cười bước đến gần, nhận lấy túi trên tay của cô.

“Đi thôi, chú Từ đang chờ ở bên ngoài.”

Hai người dắt tay đi trên con đường được cây che mát ở trường học, mặc dù vào đông, lá cây hai bên cũng khô vàng rồi, hàn phong có chút lạnh, nhưng cảm giác trong sinh mệnh có thể đi cùng nhau, là có thể đi qua xuân hạ thu đông cả đời.

——

Doãn Mạt biết gần đây hình như Doãn thị xảy ra chút vấn đề, nhưng cô cũng không chút để ý, quản lý công ty giống như làm người, không thể nào luôn thuận buồm xuôi gió, có vấn đề thì chỉnh đốn, cô tin tưởng ba có thể xử lý tốt. Kết quả vào một buổi xế chiều, Doãn Mạt đột nhiên nhận được điện thoại của mẹ, nói ba bị người đả thương nhập viện rồi.

Doãn Mạt cúp điện thoại, liền vội vàng chạy tới bệnh viện.

“Anh xem gương mặt của anh. . . . . .” Giang Tình Liên đang sức thuốc cao trên mặt cho chồng, gương mặt đau lòng.

Doãn Mạt đi vào, chỉ thấy mặt ba mình từng cục từng cục tím tím xanh xanh, một cánh tay bó thạch cao, nhưng nhìn người vẫn còn tinh thần, cuối cùng trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

“Ba, sao Ba bị người đánh? Là ai làm?” Doãn Mạt lại gần ba, nhìn kỹ vết thương trên mặt ông.

Doãn Thiên Khánh sa sầm mặt, gương mặt tức giận, “Đám công ty tinh trùng lên não kia, quả thật càng ngày càng vô pháp vô thiên, cho rằng ba già rồi dễ bắt nạt sao? Hừ ——”

Doãn Mạt nhíu nhíu mày, “Chẳng lẽ là nhân viên công ty làm?”

“Cũng không phải.” Giang Tình Liên mở miệng, “Là đám nhân viên kỳ cựu làm ở Doãn thị từ năm năm trở lên, đột nhiên bị đuổi việc, bọn họ không phục, liền chạy tới công ty náo loạn, sau đó bị bảo vệ đuổi ra ngoài, bọn họ thấy ở công ty náo loạn không được, sinh ra oán khí trong lòng, liền canh giữ ở gần công ty, xem thời cơ rồi đánh ba con.”

“Tại sao có thể như vậy? Thất nghiệp liền đánh ông chủ, những người này cũng quá không xem pháp luật ra gì rồi.” Doãn Mạt tức giận nói, “Báo cảnh sát không?”

“Báo, cảnh sát đã bắt những người đó lại rồi, A Trạm đang xử lý.”

“Anh trai?” Ánh mắt của Doãn Mạt mang theo tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía ba mẹ, trực tiếp thấy Doãn Thiên Khánh và Giang Tình Liên càng ngày càng lúng túng.

“Đây không phải là không tìm được những người khác sao?” Doãn Thiên Khánh lẩm bẩm nói.

Doãn Mạt rất muốn trừng ba một cái, nhưng nhìn bộ dạng kìm nén của ông, cuối cùng vẫn là thôi, cô muốn hỏi: “Là ba đuổi việc bọn họ sao?”

“Không phải.” Giang Tình Liên nói, lại thở dài, “Đây chính là nguyên nhân ba con tức giận. Một người có chức cao trong công ty vì để cài người của mình vào, đã cho sa thải một vài công nhân viên, phần lớn là nhân viên kỳ cựu có chút tư cách và sự từng trải, lại không có bối cảnh gì, bọn họ chỉ dựa vào phần tiền lương này nuôi sống gia đình, hiện tại không giải thích được bị sa thải, tất nhiên ghi hận trong lòng. Đáng giận hơn nữa là, vị chủ tịch như ba con lại còn bị người phía dưới gạt, kể từ khi A Trạm rời công ty, những người đó lại càng tùy ý làm bậy.” Giang Tình Liên càng nói càng tức và phẫn nộ, “Trước kia A Trạm ở đây, bọn họ cũng có chút kiêng kỵ, không dám làm động tác có chút lớn, hiện tại tốt rồi, thấy ba con đã già, dã tâm càng lúc càng lớn, đều bận rộn bổ nhiệm người của mình, bọn họ là tính toán đoạt Doãn thị của chúng ta sao?”

“Vậy làm sao bây giờ?” Doãn Mạt nóng nảy hỏi.

“Mẹ để A Trạm xử lý tốt những nhân viên kỳ cựu bị đuổi việc kia, trở về Doãn thị.” Giang Tình Liên thở phào nhẹ nhõm, vừa cười lắc đầu một cái, “Đây cũng là điều đã định trước trong vận mệnh, nó nên là con của chúng ta, con xem, cho dù hai ta đuổi nó đi, còn phải mời nó trở lại thừa kế Doãn thị.”

“Hừ. . . . . .” Doãn Thiên Khánh không được tự nhiên nghiêng mặt qua một bên, “Thằng nhóc kia, tốt nhất nên nói lời giữ lời.”

“Ba, anh là ba nhìn từ nhỏ đến lớn, còn chưa hiểu rõ cách làm người của anh ấy sao?” Doãn Mạt cau mày, vì Doãn Trạm bất bình dùm, “Được rồi, bây giờ công ty có vấn đề, chỉ một cú điện thoại bảo anh ấy trở lại, hai người coi anh ấy là gì?”

Doãn Thiên Khánh bị con gái nói như thế trong lòng rất bất bình, ông cất cao giọng: “Ba làm như vậy cũng là vì ai đây? Hơn nữa ba làm cho nó đi sao? Ban đầu là chính nó chuyển ra khỏi nhà, ba ép nó hả? Quả nhiên là con gái đều hướng ra bên ngoài, có chồng là đều không cần ba mẹ nữa.”

“Được rồi, được rồi, hai ba con rầm rỉ gì thế, Tiểu Mạt, ba con còn bị thương đấy, có con cái nào nói chuyện như vậy chứ?” Giang Tình Liên trợn mắt nhìn con gái của mình một cái, “Chẳng qua là ba con mạnh miệng thôi, không chừng trong lòng đã sớm hi vọng A Trạm trở lại rồi, tính khí của ba con con còn không biết ư?”

Thật ra thì Doãn Mạt vừa nói xong đã hối hận, cô hiểu ba mẹ, chỉ là trong lòng lại đau lòng Doãn Trạm, cho nên nghe ba nói không tình nguyện như thế xong mới hơi có chút kích động. Cô lôi kéo cánh tay không bị thương của ba, nói xin lỗi: “Ba, thật xin lỗi á. . . . . .”

“Được rồi, chuyện của hai con, ta và mẹ của con cũng không cản trở từ giữa nữa, chỉ muốn tương lai hai con có thể thật tốt, chúng ta an tâm, dù sao tài sản cũng đều cho ta cháu trai cháu gái, cũng không sai kém.”

Nghe ba nói như vậy, đồng thời Doãn Mạt thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm thấy ấm áp, cười đùa, “Hai người nên sớm tác hợp cho hai chúng con, nếu anh thật sự cưới người khác, hai người sẽ phải hối tiếc đấy.”

“Hừ, thật không biết xấu hổ.”

——

Mặc dù ba mẹ đồng ý cho bọn họ, nhưng ở trong khoảng thời gian ngắn Doãn Trạm hoàn toàn không có thời gian vui mừng, bởi vì chuyện của công ty thật sự quá bận rộn, vừa muốn điều chỉnh nội bộ nhân viên, lại muốn điều chỉnh những nhân viên kỳ cựu bị đuổi việc kia, còn phải xử lý các loại sự vụ, cơ bản ngay cả chút thời gian rảnh cũng không có, dù là lễ mừng năm mới, cũng chỉ ăn chung bữa cơm đoàn viên, buổi tối còn phải vùi ở phòng sách làm thêm giờ.

Vợ chồng Doãn đều thấy những chuyện này ở trong mắt, mặc dù Doãn Trạm không phải con trai ruột của bọn họ, nhưng sinh sống với nhau nhiều năm như vậy, tính cách của anh, dù bọn họ không nhìn thấu, cũng biết bảy tám phần. Từ nhỏ anh không phải là đứa bé đơn thuần, anh giảo hoạt, thông minh, lại có dã tâm, cố gắng của anh có chứa mục đích, nhưng mục đích kia lại làm bọn họ không ghét nổi, anh cũng chỉ khát vọng gia đình mà thôi. Ở cô nhi viện thì bọn họ từ viện trưởng nơi đó mà hiểu được, bình thường A Trạm rất im lặng, thường bị bắt nạt, ở trước mặt bọn họ thì lại biểu hiện sáng sủa hoạt bát. Khi đó, bọn họ lựa chọn anh, thật ra thì cũng có không ít do dự, đứa bé như vậy nếu giáo dục không tốt, có thể sẽ dưỡng thành một Bạch Nhãn Lang, nhưng suy đoán cuối cùng vẫn là suy đoán, cuối cùng bọn họ vẫn lựa chọn anh, có lẽ là bởi vì phần khát vọng trong mắt anh, có lẽ là duyên phận vốn đã định trước trong vận mệnh. Anh giống như một con sói, giảo hoạt rồi lại trung thành, vì lấy được yêu, không chừa thủ đoạn nào, rồi lại thành yêu, cam nguyện buông tha tất cả.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.02.2018, 02:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1366
Được thanks: 9940 lần
Điểm: 29.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 31
Chương 40: Em gái, anh yêu em

Editor: hoa hồng

Beta: hoa hồng

Cùng lúc buổi sáng ngày nọ, Doãn Mạt phát hiện mình bị cảm, đau họng, lỗ mũi tắc nghẽn, đầu nặng, cả người bủn rủn, cô dùng sức hít mũi một cái, vẫn chưa thông, chỉ có thể dùng miệng hô hấp. Cô mở hai mắt vô thần, ở trên giường ngây ngẩn một lát sau, liền mệt mỏi xuống giường, kéo ngăn kéo trong nhà tìm thuốc cảm, kết quả thật vất vả mới tìm được một hộp Bạch Gia Hắc, lại phát hiện quá hạn.

Cô bất đắc dĩ ném thuốc quá hạn vào thùng rác, sau đó trở về phòng mặc áo khoác thật dầy vào, ra cửa đi mua thuốc.

Doãn Mạt đón gió rét lạnh, cảm thấy cơ thể càng phát lạnh, cô che kín áo, chỉ muốn nhanh một chút mua xong thuốc, sau đó về nhà ngủ.

Khi đi ngang qua một tiệm bán hoa cô liếc nhìn vài lần, trong lòng còn đang suy nghĩ anh cũng chưa từng mua hoa tặng cho cô, lại đột nhiên phát hiện trên tấm biển quảng cáo của tiệm bán hoa viết vài chữ to: Lễ tình nhân lãng mạn, hoa tươi vì bạn làm nhân chứng!

Cái gì?! Hôm nay là lễ tình nhân?

Doãn Mạt vội vàng tính ngày, tính ngày mới phát hiện, không ngờ mình quên một ngày quan trọng như vậy, hôm nay là Mười bốn tháng Hai nha!

Cô hưng phấn một trận, rồi lại yên lặng, hôm nay là lễ tình nhân thì thế nào đây? Anh trai vẫn phải bận rộn chuyện công ty, chỉ sợ anh ấy cũng không nhớ hôm nay là lễ tình nhân, tự một mình mình cũng không qua được, thôi, vẫn nên mua thuốc rồi về ngủ thôi.

Doãn Mạt đột nhiên cảm thấy mình thật cô đơn, vào ngày lễ tình nhân không ngờ lại bị cảm, cảm còn chưa tính, trong nhà còn chỉ có một mình mình, ngay cả trải qua lễ tình nhân đầu tiên cùng bạn trai cũng không được. Nhìn trên đường từng đôi tình lữ ân ái ngọt ngào, cô có loại cảm giác cô đơn toàn thế giới chỉ còn dư lại một mình mình.

Mua thuốc, Doãn Mạt mơ hồ về đến nhà, vừa mở cửa, chỉ thấy Doãn Trạm đứng ở cửa, hai người đồng thời sững sờ, cô kinh ngạc hỏi: “Sao anh trở lại?”

“Lấy chút tài liệu.” Doãn Trạm giơ tài liệu trên tay lên, lại nhìn sắc mặt cô không tốt, nhíu nhíu mày, hỏi: “Bị cảm? Giọng nói nghe có chút tịt.”

“Ừ, chỉ là không sao, cảm vặt mà thôi.” Doãn Mạt hạ mí mắt, che giấu mất mác trong mắt, quả nhiên anh ấy không biết. . . . . .

Doãn Trạm xoa xoa đầu của cô, nói: “Nghỉ ngơi thật tốt, hôm nay ba mẹ đi thăm hỏi bạn bè, buổi trưa anh cố gắng dành chút thời gian cùng ăn cơm với em.”

“. . . . . . Không cần, anh bận rộn mà, em không sao.”

Doãn Mạt có thể không tự biết, cô đơn trong giọng nói của cô dù không tỉ mỉ nghe cũng nghe ra được.

Doãn Trạm không tiếng động cười cười, “Được rồi, đi ngủ một giấc trước đi, dưỡng chút tinh thần.”

Doãn Mạt gật đầu một cái, cô đắm chìm trong mất mác, đâu còn ngẫm nghĩ ý trong lời nói của anh. Chờ sau khi Doãn Trạm đi, cô uống thuốc, trở về phòng ngủ.

Doãn Mạt ngủ rất không thoải mái, vẫn đang mộng, trong mộng cô ngồi trên một chiếc bè trúc, đón từng đợt sóng biển trôi nổi phập phồng phập phồng, cô nắm thật chặt ở phía dưới cọc gỗ, chỉ sợ mình bị bọt sóng nuốt mất. . . . . . Đột nhiên, phía trước có một cơn sóng lớn đập vào mặt cô, trong nháy mắt, quấn cô vào trong biển rộng, cô biết bơi, nhưng lúc này tứ chi cô vô lực, cơ bản không bơi nổi, chỉ có thể từ từ chìm vào đáy biển, cảm giác khổ sở hít thở không thông làm cô lo sợ luống cuống không yên, cô cho rằng mình sẽ như vậy mà chết đi. . . . . .

“Tiểu Mạt, Tiểu Mạt. . . . . .”

Đột nhiên một giọng nói truyền đến, Doãn Mạt muốn mở mắt ra, nhưng làm thế nào cũng không mở ra được, giọng nói kia vẫn còn tiếp tục gọi cô, đầu cô trì trệ dừng một lát mới phân biệt ra được, đây không phải là giọng nói của anh trai sao?

“. . . . . . Gần đây có bệnh viện không?” “Được, sau khi đến đi bệnh viện trước. . . . . .” “Có thể nhanh lên một chút không?” . . . . . .

Doãn Mạt đứt quãng nghe được Doãn Trạm đang đối thoại với ai đó, cô muốn mở mắt, nhưng mí mắt giống như bị ngàn vàng đè nặng, mở thế nào cũng không mở ra được, sau đó, Doãn Trạm dịu dàng vỗ lưng của cô, cô mới chìm vào giấc ngủ say.

Chờ Doãn Mạt mở mắt ra, đã là chuyện ngày hôm sau, vào mắt là trần nhà sáng choang, cùng đèn treo hoa lệ trên đỉnh đầu. Đầu óc của cô vừa mới xoay chuyển, nơi này là chỗ nào? Tại sao cô lại ở chỗ này?

Cô ngồi dậy, mặc dù đầu còn có chút choáng váng, nhưng đã tốt hơn nhiều, lỗ mũi cũng không đầy nghẽn nữa, chỉ là giọng nói còn có chút khó chịu. Cô quan sát bốn phía, phát hiện mình đang nằm ở trên một chiếc giường lớn, gian phòng trước mắt không giống khách sạn, cũng không phải là bệnh viện, cô nghĩ như thế nào cũng không nhớ nổi, tại sao mình lại ở chỗ xa lạ này?

Chẳng lẽ cô bị bắt cóc?!

“A. . . . . .” Nghĩ tới đây, chính cô nở nụ cười trước, bị bắt cóc ở trong chính nhà mình, như vậy bọn bắt cóc kia có khả năng nhất chính là anh bạn trai nhà mình rồi.

Cô xuống giường, ra khỏi gian phòng, nhìn phòng ốc đơn giản lại lắp đặt thiết bị tinh xảo, phỏng đoán đây cũng là căn biệt thự.

“Cơ thể như thế nào rồi?”

Chỉ thấy Doãn Trạm đang từ cửa đi vào, thấy cô vội vàng đi tới, kéo cô vào trong ngực, sờ cái trán của cô.

“Em đã tốt hơn rất nhiều, nơi này là nơi nào?”

Thấy tinh thần của cô không tệ, rốt cuộc Doãn Trạm nhanh chóng yên tâm, “Không phải lần trước em nói muốn đi trên đảo của làng du lịch chơi sao?”

“Nơi này là trên hòn đảo của làng du lịch kia?!”

Doãn Trạm thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, cười một cái nói: “Vốn anh định vào lễ tình nhân cho em một bất ngờ, không ngờ em lại ngã bệnh.”

“Thì ra anh nhớ lễ tình nhân.” Doãn Mạt nói thầm, “Anh cũng không nói gì, em còn tưởng rằng anh cũng không biết.”

“Sáng sớm hôm qua công ty còn có chút chuyện chưa hết bận được, cho nên vốn định để buổi chiều dẫn em tới, kết quả buổi chiều anh về đến nhà phát hiện em còn đang ngủ, liền lặng lẽ ôm em tới, không ngờ ở trên thuyền thì lại phát hiện em sốt.” Doãn Trạm nhéo mặt của cô, “Cô nhóc em đấy, thật là không để cho người ta bớt lo.”

Doãn Mạt tựa vào trong lòng anh, hít mũi một cái, nhẹ nói: “Cám ơn anh.”

Thì ra là anh chưa bao giờ lơ là cô, cho dù công việc bận rộn như vậy, anh còn tỉ mỉ chuẩn bị bất ngờ lễ tình nhân. Kỳ nghỉ đông trước đó, một lần ở trên tạp chí du lịch nhìn thấy làng du lịch kia, cô chỉ nhắc tới, nói muốn tới nơi này chơi, anh liền liều mạng dành thời gian trống, chỉ vì để cho cô vui vẻ, người đàn ông như vậy, cả đời này cô cũng sẽ không buông tay.

Doãn Trạm tiến tới hôn môi cô, Doãn Mạt vội vàng xoay mặt đi, “Em cảm đấy, sẽ lây.”

“Không có việc gì, anh không sợ.” Doãn Trạm nắm cằm của cô, lập tức đặt lên môi của cô, cùng với cô răng môi giao nhau . . . . .

Doãn Mạt không cách nào khác, chỉ có thể thuận theo anh. Đang mơ mơ màng màng hôn thì Doãn Mạt đột nhiên cảm thấy trên ngón tay phải được lồng vào một thứ gì đó, cô vội cúi đầu nhìn, chỉ thấy một chiếc nhẫn đơn giản lại tinh xảo đang nằm ở trên ngón áp út của mình.

Doãn Trạm giơ ngón tay của mình lên, chính là chiếc nhẫn dành cho nam.

Doãn Mạt cười: “Đây là cái gì?”

“Quà tặng.” Doãn Trạm nói: “Cũng là chứng minh, chứng minh em là danh hoa đã có chủ rồi.” Anh cầm tay của cô, hôn ở trên ngón tay áp út đang mang nhẫn của cô một nụ hôn, “Tương lai, anh sẽ tự mình lấy lại nó, thay bằng chiếc nhẫn kim cương.”

——

Không có một đoạn tình yêu nào là trôi qua thuận lợi cả, nếu chúng ta có thể đi tới cuối cùng, bởi vì chúng ta yêu đủ sâu, chúng ta có thể vì lẫn nhau gánh chịu tất cả, bao dung tất cả; nếu chúng ta không cách nào tạo ra kết quả, vậy cũng chính là một đoạn hồi ức tốt đẹp, không trách ai, không hận ai, chỉ là thời gian mang đi sôi nổi ban đầu, chúng ta trở về với bình thản, cũng thế. . . . . . Duyên phận của chúng ta chưa đủ sâu đậm. Nhưng anh tin tưởng, trời cao đã chiếu cố đến chúng ta, duyên phận của chúng ta luôn luôn không cạn, dây dưa từ nhỏ đến bây giờ, chúng ta còn phải dây dưa cả đời, chỉ yêu nhau chúng ta cũng sẽ không dễ dàng buông tay, không phải sao?

Tình yêu, là cái gì? —— chỉ là anh muốn cầm tay của em, chậm rãi đến già.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.02.2018, 02:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.06.2016, 21:21
Bài viết: 79
Được thanks: 36 lần
Điểm: 0.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 1
hoa hồng đã viết:
Chương 40: Em gái, anh yêu em

Editor: hoa hồng

Beta: hoa hồng

Cùng lúc buổi sáng ngày nọ, Doãn Mạt phát hiện mình bị cảm, đau họng, lỗ mũi tắc nghẽn, đầu nặng, cả người bủn rủn, cô dùng sức hít mũi

Truyện hay!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vòng Hà Tú Anh về bài viết trên: Mỹ Mạnh Mẽ, P-i-n2656, Táo đỏ phố núi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 57, 58, 59

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

9 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 85, 86, 87

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
thienthantuyet7040: Mình đang muốn tìm truyện cổ đại,xuyên không,nữ chính xuyên qua rất giỏi về y thuật,tính tình ăn miếng trả miếng,trong 1 lần vô tình cứu nam 9 bị thương và điều trị,nữ 9 có nói là nam 9 nợ nữ 9,,sau đó, do tình thế bị ép gả cho 1 người ăn chơi nên đã chấp nhận cầu cứu giao dịch với nam 9 và làm tiểu thiếp cho nam 9 để ko cần gả,mà bấy giờ,do trong phủ nam 9 đã có chính thê,và nhiều di nương khác,nữ 9 tranh đấu tới cùng do có sự hậu thuẫn của nam 9,nên sau khi sinh 1 đứa con trai,đã hạ bệ vợ trước của nam 9 và lên nữ chủ luôn,truyện tranh đấu rất hay,nữ 9 rất hung dữ,có khả năng lấy chổi chà đập bất cứ ai mà tới làm phiền,nam 9 tính lạnh lùng,nhưng rất cưng nữ 9,cố tình để nữ 9 quậy.Mn có ai bit truyện đó ko,thanks mọi người nha.
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 294 điểm để mua Gấu thiên thần
TrinhNữHoàngCung: Cầu bao nuôi chốn tàng hoa nhưng hại liễu :cry:
The Wolf: Hezzz* thở dài thường thượt *
Sam Sam: bần tăng nghèo lắm huhuhu
Xấu Hổ: Soam = sam á
Xấu Hổ: Phang mi???
Xấu Hổ: Đứa nào
Hạ Quân Hạc: Kao điên
Xấu Hổ: 2222
Kaori Hương: Helloooooo
Xấu Hổ: mãi mới mò đc
Xấu Hổ: chao ôi
Mía Lao: Ahihi bị ăn bom
LogOut Bomb: hakuha -> Độc Bá Thiên
Độc Bá Thiên: Sam bà bà sáng chói lóa @@
Mía Lao: Nà soam nui tui đi =,=
Bà là bà xê lại gần tui @.@ có í vs t sao
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Gấu thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu thiên thần
Độc Bá Thiên: ai gần mà đuổi xê :))
Mía Lao: =.,= bần tăng là kẻ tu hành k gần thế tục xê nhao ra
Độc Bá Thiên: Minh tỉ :wave:
Độc Bá Thiên: màu xám đẹp ghê... nhìn thấy mát ghê
The Wolf: ú ẹ ẹc (-)^(-)
Tuyền Uri: Lại ni nui hết cho :"> trym gia dô cùng rộng rãi
Độc Bá Thiên: có đủ tiền đâu mà giựt :))
cò lười: diễn đàn dạo này nhiều người giàu quá... Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan
Mía Lao: Bỏ đi pà giựt con của t kìa :))
The Wolf: :v

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.