Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Em gái, anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

 
Có bài mới 22.01.2018, 09:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 12:23
Bài viết: 479
Được thanks: 5778 lần
Điểm: 40.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 42
Chương 33: Mời khách
Edit: Beheonhoxinh
Beta: A Cửu

Doãn Mạt nằm mơ, trong mơ anh trai tặng cô một con Husky, đầu Husky không nhỏ, vừa nhìn thấy cô liền nhiệt tình chạy như bay đến, cô bị nó đè xuống đất, Husky nằm trên người cô liếm tới liếm lui khắp nơi, từ trên mặt đến cổ, lại từ cổ đến ngực, lại từ ngực đến...

Doãn Mạt lập tức tỉnh lại, sau đó phát hiện tình cảnh trong mộng vẫn còn xảy ra, cảm giác ấm áp trơn nhẵn nơi rốn vẫn còn tồn tại rõ ràng, hơi ngứa một chút, tê tê, hơn nữa còn tiếp tục có xu hướng tiếp tục đi xuống, cô cúi đầu mà xem, chỉ thấy chăn gồ lên một đoàn. . . . . .

Đột nhiên, cả người Doãn Mạt run lên, hai tay nắm chặt ga giường dưới thân, giữa nơi chân mày đều là vẻ quyến rũ, gương mặt xinh đẹp đã ửng hồng... Cô khó nhịn đưa chân đá đá người trong chăn, không nhịn được lầu bầu hai tiếng.

"Đừng, đừng liếm... Anh nhanh ra ngoài cho em..." Giọng nói cô mềm mại căn bản không có lực uy hiếp, nghe vào trong tai Doãn Trạm liền trở thành lời cự tuyệt mang vẻ mời chào.

... ...

Một cuộc vận động sáng sớm kết thúc sau hơn nửa tiếng, Doãn Mạt cả người mệt lả nằm trên giường, không muốn nhúc nhích chút nào.

Tối hôm qua đã làm hai lần, vốn Doãn Trạm còn có chút chưa thỏa mãn, nhưng nhìn cô mệt mỏi đến vậy, niệm tình là lần đầu, khó khăn lắm mới bỏ qua cho cô. Sáng sớm hôm nay lúc dậy vốn anh cũng không định làm, kết quả vừa ôm lấy cô, hôn cô một cái, lại mất khống chế...

Doãn Trạm vẫn cảm thấy khả năng tự chủ của mình không tệ, nhưng động phải cô gái nhỏ này, hình như lực khả năng tự chủ của anh có khuynh hướng giảm xuống không ngừng.

So với Doãn Mạt, có thể nói Doãn Trạm là toàn thân thoải mái, sinh long hoạt hổ, có cảm giác như sống tới bây giờ cũng chưa có lần nào thoải mái hơn lúc này, rốt cuộc cũng hiểu vì sao tên La Tử kia lại thích làm chuyện này như vậy, hẳn sau này anh sẽ không bị cậu ta chế nhạo nữa, có điều việc thường xuyên đổi bạn gái này thì anh vẫn không thể gật bừa, chỉ suy nghĩ một chút đến chuyện làm việc thân mật này với nhiều phụ nữ khác nhau mà anh đã rùng mình, thật sự không biết La Tử nghĩ thế nào, không cảm thấy rất bẩn sao?

Sau khi Doãn Trạm thầm khinh bỉ với tác phong của La Tử, liền đảm nhiệm nhiệm vụ lau người cho Doãn Mạt, lại xuống lầu đến siêu thụ lân cận mua chút nguyên liệu nấu ăn, trở về nhà trọ liền bắt đầu vội vàng làm bữa trưa.

Đang ôm người đẹp ngủ, đột nhiên La Tử nhảy mũi mấy cái, anh ta mơ mơ màng màng tỉnh lại, nghĩ thầm: Chẳng lẽ tối hôm qua làm quá nhiều, thân thể yếu đi rồi sao?

... .....

Doãn Mạt vừa dậy, cảm thấy cả người đã khỏe hơn một chút, không còn mệt lả như trước, nhưng phần eo và bắp đùi vẫn mỏi vô cùng, nghĩ tới việc anh trai đã rất dịu dàng, tối hôm qua còn một mực dụ dỗ bên tai cô, thả chậm động tác, nhưng cô lại nhanh chóng mệt đến mức không còn sức để cử động, quả nhiên cô cần tăng cường thể lực. Doãn Mạt đứng trước gương nhìn những dấu vết chằng chịt trên người, cảm thấy rất xấu hổ, nhưng trong lòng đều được lấp đầy bởi lớp bong bóng hạnh phúc ngọt ngào.

Cô rửa mặt xong, vừa mở cửa phòng chính thì mùi thơm của thức ăn đã xông vào mũi, sờ cái bụng đã trống rỗng, cô thèm thuồng nuốt một ngụm nước bọt.

Có một bạn trai có thể lên phòng khách xuống phòng bếp thật là hạnh phúc...

"Anh, ăn cơm được chưa? Em đói bụng quá."

Doãn Trạm vừa nhìn thấy cô, liền cười vui vẻ, có thể thấy được tâm trạng của anh rất tốt: "Có thể ăn rồi, ngồi xuống đi, anh xới cơm cho em."

....

Hai người mới vừa hoàn toàn có được lẫn nhau, ngọt ngào tựa như một đôi vợ chồng vừa tân hôn, dính như keo sơn qua một tuần.

Thứ hai, Doãn Mạt trở về trường, tất nhiên Doãn Trạm cũng không thể nghỉ tiếp, công ty còn có rất nhiều chuyện cần anh xử lý, cho nên hai người tạm thời tách khỏi nhau.

Buổi sáng, Doãn Mạt đến thẳng trường học, vừa đến lớp học, Lâm Đại bu lại đầu tiên.

"Tiểu Mạt, anh ta nói cậu có bạn trai?"

"Đúng vậy."

"Anh ta nói bạn trai cậu gọi Doãn Trạm."

Doãn Mạt nhìn cô một cái, gật đầu.

"Nhưng nếu tớ nhớ không lầm... Anh cậu cũng tên là Doãn Trạm."

Doãn Mạt nhìn thẳng vào ánh mắt vừa mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu vừa không thể tin của Lâm Đại, cố làm ra vẻ thần bí nói: "Về phòng tập thể tớ sẽ kể toàn bộ cho cậu, được chưa."

... ....

Buổi trưa tan lớp, bốn người trở về phòng tập thể sớm, mỗi một người đều nhìn chằm chằm vào Doãn Mạt, Doãn Mạt bị nhìn đến không chịu nổi, liền diễn đạt đái khái một chút về quan hệ và quá trình trong mối quan hệ cùng Doãn Trạm  .

"Ôi, quá lãng mạn rồi, đây chính là tình yêu giả anh em trong truyền thuyết ư!" Cặp mắt Tề Hiểu Lăng sáng lên: "Tiểu Mạt, có phải ngay từ đầu ba mẹ cậu đã có ý định nuôi chồng từ bé không?"

"Thôi đi, ba mẹ tớ vốn không biết gì, cũng hoàn toàn không nghĩ tới phương diện kia."

"Vậy các cậu định khi nào thì nói thật với họ?" Vạn Vũ Thần hỏi.

Doãn Mạt lắc đầu một cái: "Sẽ nói sau, chờ đến thời gian thích hợp, chúng tớ sẽ nói."

"Tiểu Mạt, liệu cậu có nhầm tình anh em thành tình yêu hay không?” Lúc này, Lâm Đại như có điều suy nghĩ mở miệng.

"Không, đó hoàn toàn là hai loại tình cảm khác nhau, sao tớ có thể không phân rõ được?" Doãn Mạt nói rất chắc chắn.

"Được rồi..." Giọng nói lộ ra chút vẻ tiếc hận.

"Em gái Lâm, chẳng lẽ cậu không vui cho tớ sao?" Doãn Mạt cảm thấy kì lạ khi nhìn vẻ mặt ủ rũ của cô bạn.

"Cậu ấy đang chán chường vì không thể trở thành chị dâu của cậu đấy.”

"Nói bậy gì đấy." Doãn Mạt trợn mắt nhìn Tề Hiểu Lăng một cái, Tề Hiểu Lăng ngoan ngoãn ngậm miệng.

Nếu đã thẳng thắn nhận chuyện tình cảm với bạn tốt, lúc Doãn Mạt gọi điện thoại ở phòng tập thể đã không còn gì kiêng dè nữa, khi nói chuyện cũng không băn khoăn. Tề Hiểu Lăng lập tức tìm được đồng minh, vui mừng vô cùng.

"Anh tớ nói tối mai mời các cậu ăn cơm, có rảnh không?" Sau khi Doãn Mạt cúp điện thoại, tâm trạng rất tốt, nghĩ đến việc anh trai đột ngột nhắc tới: 'Có cần phải mời các bạn trong phòng của em không' thì Doãn Mạt đã cảm thấy buồn cười, anh đã không chờ để gặp được 'người nhà mẹ đẻ' của cô rồi sao.

"Oa, anh trai mời ăn cơm ư, không rảnh cũng phải rảnh." Tề Hiểu Lăng đáp.

Vạn Vũ Thần nhìn cô một cái: "Vậy sao tên tình yêu nhà cậu còn chưa có ý mời chúng tớ ăn cơm?"

Tề Hiểu Lăng lập tức lên tiếng thay bạn trai mình: "Chẳng phải việc này là vì anh của Tiểu Mạt đã dấn thân vào xã hội, suy nghĩ chính chắn hơn sao, hơn nữa các cậu không nhắc, tớ nghĩ là đám các cậu cũng không để ý..."

"Chuyện này còn cần bọn tớ nói à?" Vạn Vũ Thần khinh bỉ nhìn cô một cái.

"Vậy thì tốt, chờ anh trai mời xong, tớ sẽ để tình yêu nhà tớ mời các cậu ăn cơm, địa điểm tùy tiện chọn!" Tề Hiểu Lăng phóng khoáng vỗ bàn, đàn ông nhà mình là không thể bị khinh bỉ!

Vạn Vũ Thần cười gian một tiếng, "Đến lúc đó không cho đổi ý nha."

... .....

Buổi chiều ngày hôm sau, Doãn Mạt liền mang theo ba người bạn phòng đến nhà hàng, Doãn Trạm đã đặt xong phòng, vị trí nhà hàng cách trường học không xa, bốn người vừa trò chuyện trên trời vừa đi, lúc đến nơi, Doãn Trạm vẫn còn chưa tới.

Vào phòng, Doãn Mạt nói: "Các cậu xem muốn ăn gì thì cứ gọi, anh tớ đang trên đường, sẽ đến rất nhanh."

"Anh cậu thật hào phóng, nơi này cũng không rẻ đâu."

"Đến lúc đó vị kia nhà cậu cũng sẽ đạt được đến trình độ này chứ?" Giọng nói của Vạn Vũ Thần có chút lành lạnh.

"Vạn Vũ Thần! Tớ với cậu có thù với cậu à, đối phó với tớ mọi lúc làm gì, cẩn thận chờ tới lúc cậu có bạn trai, nhất định tớ sẽ làm thịt chết cậu!"

Vạn Vũ Thần vẫy vẫy mái tóc dài, nhả ra hai chữ: "Tự nhiên."

Không bao lâu, Doãn Trạm đã đến.

"Xin lỗi, anh tới chậm." Bên môi anh mang theo mọt nụ cười thân thiện, chạy từ công ty tới, trên người còn mặc bộ âu phục màu đen, nhìn qua thì chính chắn đến mê người, rất có vị đàn ông.

"Anh, ngồi ở đây." Doãn Mạt kéo anh đến ngồi bên cạnh, giới thiệu bạn tốt của mình cho anh.

Rõ ràng ba người có chút gò bó, khác với vẻ hi hi ha ha ngày thường, lúc này ai cũng ngồi đàng hoàng, ngay cả uống nước cũng chỉ hớp từng ngụm nhỏ, chỉ sợ sẽ thành công mất mặt trước mặt anh.

Doãn Mạt buồn cười nhìn họ, cũng không đâm chọc: "Đã gọi đồ ăn rồi, sẽ mang lên nhanh thôi."

Doãn Trạm gật đầu một cái, sau đó nghiêm túc nói: "Con người Tiểu Mạt tương đối khờ khạo, từ nay về sau còn phải nhờ các em quan tâm nhiều hơn."

Tất nhiên đây chỉ là lời nói theo lễ, ba người lập tức xua tay nói đâu có, không có, Doãn Mạt ở cạnh thấy mà  cười ra tiếng: "Được rồi, nói cũng xong rồi, như vậy ."

Doãn Trạm cũng chợt nhận ra vì mình mà mấy cô gái nhỏ này như có chút mất tự nhiên, thỉnh thoảng còn mở lời cười giỡn mấy câu, khiến bản thân nhìn qua có vẻ dễ ở chung hơn chút.

Tề Hiểu Lăng và Vạn Vũ Thần vốn là người hướng ngoại, hơi giả bộ thục nữ một chút đã có phần không được tự nhiên, giờ nghe thấy giọng nói hiền hoà của Doãn Trạm thì gan cũng lớn hơn, rất nhanh đã quen, Lâm Đại bị hai người ảnh hưởng, cũng gia nhập.

"Anh trai, em nói với anh, ở trường Tiểu Mạt rất được yêu thích, anh phải trông chừng thật kỹ đấy." Sau vài ly rượu, Tề Hiểu Lăng đã không còn chút kiêng kỵ, dứt khoát gọi Doãn Mạt là anh trai.

Doãn Trạm nhìn Doãn Mạt một cái, sau đó cười trả lời: "Anh không có ở trường, tất nhiên không thể đề phòng người có lòng, cho nên còn phải nhờ các em đề phòng hộ anh rồi."

"Đó là tất nhiên!" Tề Hiểu Lăng vỗ ngực: "Nếu em phát hiện có tên đàn ông nào dám đến gần Tiểu Mạt trong vòng nửa thước, nhất định em sẽ đuổi tên đó đi."

Doãn Mạt trừng mắt về phía Tề Hiểu Lăng, kết quả Tề Hiểu Lăng căn bản không nhìn đến cô, tiếp tục hồ hởi nói: "Anh trai, anh cứ yên tâm, tất cả cứ để em lo!"

"Vậy thì cám ơn em."

"Không cần, không cần..."

Tề Hiểu Lăng và Doãn Trạm trò chuyện rất vui (dĩ nhiên chỉ có cô gái Tề Hiểu Lăng kia cho là như thế), Doãn Mạt lại chú ý tới bên kia, cô đè tay Vạn Vũ Thần lại, ngăn bạn tiếp tục đổ rượu vào miệng.

"Cậu uống ít một chút."

Vạn Vũ Thần mỉm cười, "Tớ chỉ mừng thôi."

"Mừng cũng đừng uống nhiều như vậy, nếu không sẽ khó chịu lắm."

"Biết rồi, tớ không uống nữa được chưa."

Vạn Vũ Thần đẩy ly rượu trước mặt ra, mặc dù nhìn vẻ mặt rất bình thường, nhưng Doãn Mạt có thể cảm thấy cảm xúc cô có chút không đúng.

Lúc này, Doãn Mạt cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ muốn chờ khi ở một mình thì phải hỏi bạn một chút. Từ một khoảng thời gian trước thì A Vạn liền có chút kỳ lạ, mặc dù vẫn vui đùa cùng Tề Hiểu Lăng như cũ, nhưng Doãn Mạt cảm thấy cô ấy chỉ cố ý làm như vậy, khiến bản thân trông vẫn như thường ngày, gần đây thỉnh thoảng cô thấy cô ấy cứ chợt ngẩn người, đây cũng không phải là hiện tượng bình thường.

Sau khi ăn xong, Doãn Mạt không trở về trường, vài ngày không gặp, đương nhiên hai người rất nhớ đối phương, càng không nói sau khi có tiếp xúc thân mật, hai người vẫn luôn muốn sống chung, dù không vận động kịch liệt gì, nhưng ôm thôi cũng được rồi.

Dưới ánh mắt mập mờ của ba người bạn cùng phòng, Doãn Mạt đi theo Doãn Trạm trở về ổ nhỏ, hai người vừa vào nhà liền ôm chặt lấy nhau, hôn đến khó bỏ khó phân, rất nhanh đã lăn đến trên giường...

Sau đó đúng là, chợt như cả đêm gió xuân, ngàn vạn cây hoa lê nở...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn beheonhoxinh về bài viết trên: An Du, HNRTV, Hỏa diễm tinh, Ida, R.Quinn, Táo đỏ phố núi, baoboicuatoi, cu meo, heobiengluoi
     

Có bài mới 22.01.2018, 14:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.07.2015, 21:24
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 429
Được thanks: 2266 lần
Điểm: 24.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 37
Chương 34: Thăm lớp

Editor: Hàn Băng Tâm

Beta: Minh

Đã hai tuần rồi Doãn Mạt chưa về nhà, mỗi lần gọi điện cho bố mẹ đều nói trường học có việc, nhưng thật ra là ru rú ở trong ổ nhỏ với Doãn Trạm làm một chút vận động gì đó. Về nhà sẽ không được tự tại như vậy, ân ái cũng phải đề phòng không cho cha mẹ phát hiện.

Lại một tuần lễ nữa, cuối cùng Doãn Mạt cũng nhớ đến tình mẹ, bảo Tiểu Từ đến đón cô về nhà sớm một chút.

"Bảo bối, con cũng nhớ được phải về rối à?" Ánh mắt Giang Tình Liên ai oán nhìn con gái.

Doãn Mạt "ha ha" cười gượng hai tiếng, ôm mẹ làm nũng, "Còn không phải do hoạt động ở trường học nhiều quá sao, hai ngày nghỉ vẫn còn bận rộn mà."

"Aiz, gần đây các con người nào cũng đều bận bịu, chỉ có mẹ rảnh rỗi nhất thôi."

"Rảnh rỗi không tốt sao? Được rồi, mẹ, sau này con sẽ về nhà với mẹ nhiều hơn được chưa?"

"Được, chỉ sợ con không muốn trở lại thôi." Giang Tình Liên cười nói, lại cảm khái, "Về sau con lập gia đình thì phải làm sao đây? Lập gia đình sẽ bận chuyện nhà chồng, cũng không biết khi nào mới có thể về nhà một lần đấy. . . . . ."

"Mẹ, mẹ xem mẹ rảnh rỗi đến mức ngồi đoán mò linh tinh kìa." Doãn Mạt nhìn như tùy ý thật ra thì có ngụ ý mà nói: "Về sau con nhất định sẽ tìm một người chồng tốt, luôn luôn chăm sóc mẹ, yên tâm đi."

——

Buổi tối, Doãn Mạt thoải mái tắm rửa sạch sẽ, vừa lau tóc vừa ra khỏi phòng tắm thì thấy Doãn Trạm đang ngồi trên giường mình.

"Tới đây." Anh đưa tay về phía cô.

Doãn Mạt ngoan ngoãn đi tới, bị Doãn Trạm kéo ngồi lên trên đùi anh. Anh ôm eo cô, cúi đầu dán lên môi cô liếm vài cái, sau đó cầm lấy khăn lông trong tay cô lau tóc cho cô.

Doãn Mạt híp mắt lại, rất hưởng thụ bàn tay của anh xoa nắn trên đầu mình.

"Định lúc nào thì nói thật với ba mẹ?"

Doãn Mạt lập tức mở mắt, do dự một lúc nói: "Nếu không thì chờ qua một thời gian ngắn nữa?"

Doãn Trạm nhìn cô một cái, không nói lời nào.

Doãn Mạt lập tức ôm lấy eo anh, lấy lòng nói: "Anh, em khẩn trương mà."

"Lần trước là người nào cầm chìa khóa xông vào phòng của anh, nghĩa vô phản cố (*) nói muốn nói cho ba mẹ nhỉ?"

(*): làm việc nghĩa không được chùn bước

Doãn Mạt chột dạ cười hai tiếng, dúi đầu vào trong lòng Doãn Trạm dụi dụi mấy cái, ăn vạ nói: "Ah? Là ai?"

Doãn Trạm nhìn dáng vẻ kia của cô, trực tiếp đẩy ngã cô xuống giường, lại gần bên tai cô nói: "Nhanh như vậy đã quên  sao rồi?" Tay còn không ngừng vuốt ve qua lại dọc theo phần eo, nơi đó là điểm mẫn cảm của Doãn Mạt, vừa chạm vào là có thể làm cho cô nhột cười ha ha không ngừng.

Doãn Mạt hết tránh sang bên trái lại né sang bên phải, nhưng vẫn trốn không thoát lòng bàn tay của Doãn Trạm, cô cầu xin tha: "Anh, được rồi, người nọ là em còn không được sao? Em sai rồi, qua một thời gian ngắn nữa chắc chắn sẽ nói cho ba mẹ, tha cho em đi. . . . . ."

Cuối cùng Doãn Trạm cũng bỏ qua cho cô, tay không hề quấy nhiễu eo cô nữa, mà là từ từ dời xuống, sau đó chui vào trong áo ngủ. . . . . .

(. . . . . . )

Ở nhà, tất nhiên hai người sẽ không dám làm gì, sau khi hôn một trận, Doãn Trạm mới dừng lại.

"Được rồi, anh trở về phòng, đi ngủ sớm một chút."

Doãn Mạt đỏ mặt gật đầu một cái, lại hôn một cái lên mặt anh, "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Doãn Trạm nâng mặt cô, hôn trả lại một cái lên trán.

Sáng ngày hôm sau, lúc Doãn Mạt thức dậy, Doãn Trạm đã đến công ty.

Cô vừa xuống lầu, chỉ thấy cha vừa uống trà vừa nhìn tờ báo, không nhịn được oán trách thay Doãn Trạm: "Cha, cha có hai ngày nghỉ, tại sao anh lại không có?"

"Anh con bây giờ quản lý công ty càng ngày càng lên tay, tuổi cha cũng lớn, tính từ từ giao công ty cho nó, về sau nó càng ngày càng bận, làm gì có thời gian nghỉ ngơi chứ?"

Doãn Mạt ngồi xuống bên cạnh cha, dáng vẻ rầu rĩ không vui.

Doãn Thiên Khánh nhìn con gái một cái, nói: "Thế nào? Đau lòng anh con? Nếu không thì cha sắp xếp một chức vụ trong công ty cho con, chia sẻ công việc với nó?"

"Cha cũng không phải không biết, con đối với chuyện của công ty một chữ cũng không biết."

Doãn Thiên Khánh cười lắc lắc đầu, "Thật may là có A Trạm, bằng không sự nghiệp cha gây dựng hơn nửa đời chỉ sợ bị hủy trong tay con?"

"Cha ——" Doãn Mạt ra vẻ tức giận lắc lắc cánh tay cha, "Làm gì có ai nói con gái mình như vậy chứ?"

Doãn Thiên Khánh vỗ vỗ tay con gái, vẻ mặt nghiêm túc, "Con gái à, ba ba đã thương lượng với A Trạm, nó là một người có ơn sẽ báo, cho dù cha với mẹ con có một ngày đi rồi, nó cũng sẽ chăm sóc con thật tốt, sẽ không độc chiếm sản nghiệp của nhà họ Doãn, cha biết con đã biết nó không phải anh ruột của con rồi, nhưng cha và mẹ con nhìn nó lớn lên, không khác gì ruột thịt, chúng ta đều tin tưởng nó, cho nên con gái à, tương lai không nên cảm thấy A Trạm đoạt đồ của con, không nên cảm thấy nó là người ngoài."

"Cha, hai người yên tâm đi, con với anh tốt lắm."

Thật ra thì Doãn Mạt rất tò mò, ba mẹ chưa từng nghĩ tới muốn tác hợp cho cô với anh trai thành một cặp hay sao? Như vậy chẳng phải chuyện gì cũng giải quyết xong sao? Vấn đề tài sản  thừa kế gì đó, đâu cần phải suy tính nhiều như vậy, tương lai bọn họ có đứa bé, chẳng phải vẫn là dòng máu nhà họ Doãn sao?

——

Doãn Mạt đột nhiên có ý nghĩ, buổi trưa mang cơm cho Doãn Trạm, cũng không biết anh bận rộn như vậy có thể quên ăn cơm hay không.

Cô bảo dì làm món Doãn Trạm thích ăn nhất, mang theo phần của hai người đến công ty.

Doãn Mạt không thường đến công ty nhà mình, cũng không báo trước cho Doãn Trạm, cho nên bị ngăn lại ở cửa lớn.

Tiểu thư trước sảnh nở nụ cười tiêu chuẩn làm lộ ra tám cái răng, lễ phép hỏi: "Tiểu thư, xin hỏi ngài tìm ai?"

Doãn Mạt cũng dằn lòng nói: "Tôi tìm Tổng giám đốc các người —— Doãn Trạm."

"Xin hỏi có hẹn trước không?"

"Không có, chẳng qua tôi là em gái anh ấy."

Doãn Mạt ăn ngay nói thật, cảm thấy không cần thiết thừa nước đục thả câu, nhưng người đẹp trước mắt hiển nhiên không tin.

Đầu tiên cô ấy che miệng cười cười, Doãn Mạt nhìn thấy rõ ràng vẻ không kiên nhẫn trong mắt cô ấy, sau đó nghe cô ấy nói: "Tiểu thư, nếu như ngài muốn gặp Tổng giám đốc xin hẹn trước, không nên nói đùa không có ý mới như vậy."

"Tại sao cô lại cảm thấy tôi đang nói đùa?" Doãn Mạt chớp mắt to tò mò hỏi.

"Bởi vì đã có nhiều người mến mộ Tổng giám đốc giống như ngài, giả vờ là em gái của Tổng giám đốc, chạy đến công ty, trước kia có một tiếp tân cũng vì để người đi vào, kết quả đã tạo thành rắc rối cho Tổng giám đốc mà bị sa thải, cho nên xin ngài không nên làm khó tôi."

Doãn Mạt sau khi nghe rất là kinh ngạc, thì ra anh trai đào hoa như vậy nha, thế nhưng lại còn người vì gặp anh trai mà giả mạo cô?

"Cô làm vô cùng tốt." Doãn Mạt một bộ nghiêm trang nói với người đẹp, "Về sau lại gặp phải phụ nữ muốn gặp anh ấy, đừng cho qua như vậy."

Doãn Mạt không để ý vẻ mặt khó hiểu của người đẹp, lấy điện thoại di động ra bấm số Doãn Trạm.

"Anh, em đang ở sảnh chính của công ty này, làm ơn cho qua."

Rất nhanh, người đẹp tiếp tân nhận được điện thoại của cấp trên, sắc mặt thay đổi, sau đó cúp điện thoại vẻ mặt sợ hãi, nói xin lỗi với Doãn Mạt, Doãn Mạt lại nói không sao, nói cô ấy làm đúng, cô ấy mới ngượng ngùng cười cười, sau đó tự mình đưa cô đến thang máy.

Doãn Mạt ra khỏi thang máy, thì có thư ký chờ ở ngoài thang máy, thấy cô thì mỉm cười mời cô vào phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Lúc này Doãn Trạm vẫn còn đang bận rộn, trên bàn làm việc còn để vài phần tài liệu, Doãn Mạt đi vào, anh cũng không ngẩng đầu.

"Em ngồi trước một lúc, anh làm xong ngay đây."

"Không sao, anh từ từ là được rồi." Doãn Mạt thấy anh khổ cực như vậy cũng không đành lòng quấy rầy anh, yên lặng ngồi trên ghế sa lon đánh giá chung quanh.

Khoảng chừng nửa giờ sau, cuối cùng Doãn Trạm cũng làm xong công việc trong tay, anh vừa ngẩng đầu lên thì thấy bảo bối của anh đang nhìn anh chăm chú mắt cũng không nháy một cái.

"Xong rồi?" Doãn Mạt cười hỏi.

Doãn Trạm "ừ" một tiếng, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, đến bên cạnh cô ngồi xuống, sau đó ôm cô ngồi ở trên đùi mình, hôn dọc theo gương mặt cô.

Doãn Mạt vuốt tóc của anh hỏi: "Mệt không?"

Doãn Trạm kề đầu vào bên cổ cô, "Nhìn thấy em sẽ không mệt." Nhưng trong giọng nói rõ ràng lộ ra mỏi mệt.

Doãn Mạt thương tiếc hôn xuống đỉnh đầu anh, thay anh xoa bóp một lúc, sau đó đẩy anh một cái nói: "Trước tiên ăn cơm đã."

Sau khi ăn xong, Doãn Mạt không vội vã trở về, Doãn Trạm cũng tùy cô.

Uống ly cà phê mà thư ký bưng tới, Doãn Mạt ngồi trên ghế sa lon yên lặng đọc sách, cũng không cảm thấy nhàm chán.

"Bảo bối, tới đây."

Doãn Mạt ngẩng đầu lên, chỉ thấy Doãn Trạm tựa lưng vào ghế ngồi, khẽ nhíu mày, ánh mắt có chút tối sầm. Cô cho là anh mệt mỏi, để sách xuống, đi về phía anh, "Sao thế?"

Kết quả cô vừa đến gần, một tay Doãn Trạm kéo cô vào trong lòng, để cô giạng chân trên đùi của mình. Tay của anh đặt tại eo cô, dán chặt thân thể cô với mình, môi không ngừng di chuyển ở gò má cần của cô.

Khuôn mặt Doãn Mạt lập tức đỏ bừng.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài, đây hoàn toàn là cung cấp tiện lợi cho Doãn Trạm, tay của anh rất thuận lợi duỗi vào bên trong theo làn váy. . . . . .

Doãn Mạt lập tức đè cánh tay đang làm loạn của anh lại, xấu hổ nói: "Làm ơn, đây là phòng làm việc, anh đừng làm loạn."

"Sẽ bị người nhìn thấy. . . . . ."

"Sẽ không, không có lệnh của anh, không ai dám xông vào."

. . . . . .

Sau đó, Doãn Mạt không dám mạng dáng vẻ bị người ** đi ra ngoài, dứt khoát ngủ một giấc trong phòng nghỉ ngơi của phòng làm việc. Lúc tỉnh dậy đã năm giờ, cô ghé đầu nhìn về phía Doãn Trạm, thấy anh vẫn còn bận, trong lòng có chút hả hê.

Hừ, để xem sau này anh còn dám tuyên dâm lúc làm việc hay không!

Không, sau này không nên tới công ty cùng anh!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.01.2018, 09:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.07.2015, 21:24
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 429
Được thanks: 2266 lần
Điểm: 24.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 35
Chương 35: A Vạn mang thai
Editor: Hàn Băng Tâm
Beta: Minh

"A Vạn, buổi trưa muốn ăn gì?"

. . . . . .

"A Vạn?"

Doãn Mạt giương mắt nhìn, chỉ thấy ánh mắt Vạn Vũ Thần nhìn chằm chằm màn hình máy tính, tay cũng không nhúc nhích, rõ ràng là đang ngẩn người, thậm chí ngay cả việc đáng Boss mà cô thích nhất cũng không để mắt tới.

"A Vạn!" Doãn Mạt lại gần cô, quơ quơ tay trước mắt cô.

"À? Chuyện gì?" Vạn Vũ Thần lấy lại tinh thần, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính cuối cùng cũng có tiêu cự: "A —— sao mình lại bị chết rồi?"

"Cậu làm sao vậy? Gọi cậu mấy tiếng cũng không đáp lại, ngẩn người làm gì thế?"

"Không có việc gì." Vạn Vũ Thần dứt khoát không chơi nữa, tắt máy tính.

"Lừa gạt ai đó?" Doãn Mạt nhìn cô mặt giả vờ bình tĩnh, lo lắng nhăn mày lại: "Gần đây cậu rất hay ngẩn người, có phải gặp phải chuyện gì không?"

Vạn Vũ Thần dụi dụi con mắt, cười nói: "Là có chút chuyện, nhưng mình giải quyết rồi, cậu hãy yên tâm đi."

Doãn Mạt nhìn dáng vẻ kia của cô cũng biết cô không muốn nói, nên cũng không hỏi nữa, vỗ vỗ bả vai của cô: "Nếu cần giúp một tay, lúc nào cũng có thể đến tìm mình."

Vạn Vũ Thần sửng sốt một lúc, trong mắt hiện lên một chút gì đó, lại lập tức nở nụ cười, ôm cổ Doãn Mạt nói: "Biết rồi".

"Đúng rồi, tại sao cậu không về nhà? Chủ nhật này không ân ân ái ái với anh trai sao?"

Vừa nói đến cái này, vẻ mặt Doãn Mạt lập tức xụ xuống: "Anh ấy đi Italy làm chút chuyện, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không trở lại."

"Chẳng trách, gần đây nhìn cậu luôn không có tinh thần, thì ra là anh trai đi công tác." Vạn Vũ Thần cười hì hì nói, lại vẻ mặt tà ác lại gần Doãn Mạt: "Ở Italy có không ít mỹ nữ, không biết anh trai cậu có thể chịu nổi hấp dẫn hay không?"

"Thôi đi." Doãn Mạt lớn tiếng phản bác: "Anh ấy sống tám năm ở Italy cũng không thấy anh ấy thích người nào, mới đi chưa đầy một tháng làm sao có thể bị dụ dỗ được?"

"Vậy cũng không nhất định, không phải đàn ông rất thích có mới nới cũ sao?" Vạn Vũ Thần nhàn nhạt nói.

"Anh ấy sẽ không, mình tin tưởng anh ấy, hơn nữa anh ấy thích sạch sẽ." Doãn Mạt đột nhiên sững sờ, cô nhìn Vạn Vũ Thần: "A Vạn, cậu có thành kiến với đàn ông hả. . . . . ."

"Ha ha, coi như đi, được rồi, không nói cái này nữa, mình cũng chỉ đùa giỡn thôi, anh trai  cậu tuyệt đối trung thành với cậu, cậu hãy yên tâm đi."

Doãn Mạt nhìn cô chằm chằm một lúc lâu mới thu hồi ánh mắt, quên đi, A Vạn không muốn nhắc tới thì không hỏi nữa, có lẽ một ngày nào đó cậu ấy nghĩ thông suốt rồi thì sẽ nói ra thôi.

Kết quả là, ngày Doãn Mạt biết rõ chân tướng cũng không phải là do Vạn Vũ Thần nghĩ thông suốt, ngược lại, sự tình càng lúc càng nghiêm trọng. . . . . .

Hôm nay là thứ bảy, nhiệt độ lại giảm, thời tiết càng lạnh, mùa đông càng ngày càng đến gần. Doãn Trạm vẫn còn ở Italy, Doãn Mạt trở về nhà, ba mẹ thì đi du lịch, trong nhà không còn ai, cô thu dọn một số quần áo mùa đông trở về ổ nhỏ.

Buổi tối, tùy tiện ăn chút gì, cô vùi ở trên ghế sa lon nấu cháo điện thoại với Doãn Trạm, một lát sau, tiếng điện thoại vang lên.

"Anh đợi một chút, có người gọi tới, em xem một chút là của ai." Nghe Doãn Trạm nói tiếng: "Được". Doãn Mạt  mở điện thoại xem một lượt thì phát hiện là điện thoại của Vạn Vũ Thần.

Doãn Mạt vốn định trò chuyện với anh trai xong thì sẽ gọi điện lại cho cô, nhưng một lát sau tiếng chuông điện thoại lại vang lên, Doãn Mạt cảm thấy có chút không đúng, vội vã tạm biệt với Doãn Trạm, bấm nghe điện thoại của Vạn Vũ Thần.

Đường dây đện thoại nhanh chóng được kết nối, Doãn Mạt vội vàng hỏi: "A Vạn, có chuyện gì thế?"

Vạn Vũ Thần không có trả lời ngay, Doãn Mạt nghe trong điện thoại có tiếng thở dốc gấp rút, trong lòng cô bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

"Tiểu Mạt. . . . . ." Giọng nói của cô lộ ra run rẩy: "Tiểu Mạt, mình nên làm thế nào đây. . . . . ."

"Làm sao vậy, A Vạn?" Doãn Mạt vừa nghe giọng nói của cô, lập tức biết không đúng, "Xảy ra chuyện gì?"

"Mình. . . . . . Mình mang thai. . . . . ."

"Cái gì?" Doãn Mạt lập tức ngẩn người, cô siết chặt điện thoại di động, không thể tin hỏi: "Cậu...làm sao cậu lại mang thai?"

"Mình không biết, không biết. . . . . . Tiểu Mạt, mình nên làm sao đây? Mình không dám nói với ai hết, chỉ có thể nói với cậu, mình thật sự . . . . . . Đầu óc mình bây giờ rất rối loạn. . . . . ." Vạn Vũ Thần nói không mạch lạc, cô vô dụng, bàng hoàng, làm cho lòng Doãn Mạt không tự chủ níu chặt.

"Cậu đừng sợ." Doãn Mạt để mình bình tĩnh lại, hiện tại A Vạn rất rối loạn, cô phải trấn định một chút, nghĩ cách thay cô ấy."Bây giờ cậu ở đâu?"

"Mình ở phòng ngủ, mình mua que thử thai. . . . . ."

"Mình sẽ trở về trường học ngay bây giờ, cậu đừng sợ, mình lập tức qua đó, có chuyện gì chờ mình đến rồi nói."

Doãn Mạt cúp điện thoại, cầm túi lên rồi đi ra cửa. Nhanh chóng chạy tới trường học, cô leo một mạch lên lầu sáu, đẩy cửa đi vào chỉ thấy Vạn Vũ Thần ngẩn người ngồi sững sờ trên ghế.

"A Vạn. . . . . ."

"Tiểu Mạt. . . . . ." Vạn Vũ Thần vừa thấy Doãn Mạt lại khóc, cô cầm que thử thai trên tay cho Doãn Mạt nhìn: "Hai vạch chính là mang thai phải không?"

Doãn Mạt liếc mắt nhìn que thử thai, phía trên thật là hai vạch đỏ, ôm Vạn Vũ Thần vào trong lòng, nhẹ nói: "Ngày mai mình dẫn cậu đến bệnh viện kiểm tra một chút, hiện tại cậu phải tỉnh táo lại trước."

Vạn Vũ Thần tựa vào trong lòng Doãn Mạt, gật đầu một cái.

"Trước nói cho mình nghe tình hình một chút, tại sao cậu đột nhiên lại mang thai?"

Doãn Mạt vừa hỏi cái này, Vạn Vũ Thần im lặng, nhưng lần này nói gì thì nói Doãn Mạt đều muốn hỏi cho ra.

"Người đàn ông kia là ai? Cậu có biết không? Hay là cậu bị. . . . . ." Thật sự Doãn Mạt không thể nói ra hai chữ kia, nhưng lại không thể không hỏi, nếu A Vạn thật sự bị người cưỡng bức, vậy. . . . . . Làm sao bây giờ? Chỉ là phá thai đơn giản như vậy sao? Doãn Mạt suy nghĩ một chút cũng không nỡ.

"Mình biết. . . . . ." Vạn Vũ Thần cũng không muốn gạt Doãn Mạt, chỉ là cô thật sự có chút khó giải bày, "Mình là cam tâm tình nguyện xảy ra quan hệ với anh ấy."

"Vậy các cậu là quan hệ như thế nào? Người yêu sao?"

"Người yêu?" Vạn Vũ Thần tự giễu cười một tiếng, "Có lẽ là tình nhân thôi."

Doãn Mạt sững sờ, không ngờ mọi chuyện lại là như vậy, A Vạn thế nhưng lại làm tình nhân của người khác?

Cô nhìn cô ấy, hỏi: "Cậu, thương anh ta sao?"

Vạn Vũ Thần lau nước mắt một cái, "Có lẽ vậy. . . . . . Không thương anh ấy thì làm sao có thể lên giường với anh ấy được chứ?"

"Vậy. . . . . . Cậu sẽ phá đứa bé sao?"

Cơ thể Vạn Vũ Thần cứng lại, sau đó ánh mắt phức tạp nhìn về phía bụng, không khỏi đưa tay sờ sờ, cô do dự mở miệng: "Theo lý thuyết mình nên lập tức quyết định phá nó, nhưng vì sao. . . . . ." Cô cắn cắn môi, hiển nhiên nội tâm rất rối rắm.

Doãn Mạt nắm tay của cô, vẻ mặt rất nghiêm túc, "A Vạn, mình sẽ không can thiệp vào quyết định của cậu, nhưng cậu phải suy nghĩ cho thật kỹ, một khi cậu quyết định giữ nó, cậu sẽ phải buông tha cho rất nhiều thứ, chịu đựng rất nhiều thứ, cậu cảm thấy cậu có thể không?"

Vạn Vũ Thần nhắm hai mắt lại suy nghĩ một lát, sau đó từ từ mở miệng: "Phá. . . . . . đi."

Cô nhẹ nhàng xoa bụng của mình, dường như tâm trạng đã bình tĩnh lại, Doãn Mạt biết, cô kiên cường, nhưng lại kiên cường đến mức làm cho người khác đau lòng.

"Vậy cậu tính nói cho anh ta biết sao?"

"Không!" Vạn Vũ Thần lập tức lắc đầu, "Tuyệt đối không thể nói cho anh ấy biết!"

"Được, vậy mình theo cậu, ngày mai đi bệnh viện làm kiểm tra." Doãn Mạt vỗ lưng của cô, nhẹ giọng an ủi: "A Vạn, mọi thứ đều sẽ tốt thôi."

Ngày hôm sau, Doãn Mạt vừa tỉnh lại, Vạn Vũ Thần đã rời giường, nhìn qua vẻ mặt của cô ấy vẫn như thường, khóe miệng tươi cười, khuôn mặt thanh tú lộ ra chút ngạo khí, chỉ là vẫn không thể che đậy được quầng thâm dưới khóe mắt và khuôn mặt tái nhợt, chứng minh sự bất lực tối hôm qua của cô ấy cũng không phải một giấc mộng.

Hai người thu dọn một chút rồi đi đến bệnh viện, lúc đang chờ gọi tên, Doãn Mạt vẫn luôn vừa đi vừa nắm chặt tay.

Vạn Vũ Thần cười nói: "Sao cậu còn khẩn trương hơn cả mình thế?"

Doãn Mạt lập tức buông lỏng tay ra, nhìn khuôn mặt Vạn Vũ Thần tươi cười, cô thật đúng là không cười nổi.

Cũng không lâu lắm, là đến lượt Vạn Vũ Thần, cô đi vào trước cầm tay Doãn Mạt, nói: "Đừng lo lắng, không có chuyện gì, mình đã chuẩn bị kỹ càng rồi."

Sau một hồi kiểm tra, xác thực Vạn Vũ Thần đã mang thai bốn tuần, bác sĩ đề nghị nếu như muốn phá thai thì tốt nhất nên chờ nửa tháng nữa.

Hai người ngồi ở ghế đá trong vườn hoa của bệnh viện, Vạn Vũ Thần nhìn báo cáo kiểm tra trên tay, rơi vào im lặng.

"A Vạn, cậu tính lúc nào thì làm?"

"Nửa tháng sau đi, mình sẽ xin nghỉ vài ngày."

"Mình đi cùng cậu."

Vạn Vũ Thần nhìn về phía cô, nhếch lên một nụ cười ấm áp, "Tiểu Mạt, cám ơn cậu."

. . . . . .

Chuyện này, Vạn Vũ Thần cũng chưa nói với ai, cũng chỉ có một mình Doãn Mạt biết, Doãn Mạt hiểu, càng ít người biết thì càng tốt, như vậy cô ấy mới có thể buông xuống quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới, cô ấy cần không phải sự đồng tình và quan tâm, thứ cô ấy cần nhất chính mà một cuộc sống bình thường đến khi quên đi những ký ức đau khổ này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bách Giai Nghiên và 300 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.