Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Em gái, anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

 
Có bài mới 19.01.2018, 11:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 23.01.2016, 19:50
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 393
Được thanks: 1513 lần
Điểm: 30.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 34
Chương 27: Bối rối

Beta: Trà sữa trà xanh

Doãn Mạt đứng trước phòng 1035 ở khách sạn, trong tay cầm thẻ phòng rồi cười đến híp mắt nhìn rất là gian trá.

Cô lấy thẻ quẹt một cái rồi thuận lợi đi vào trong phòng của Doãn Trạm, cô vứt túi đồ ở trên ghế sofa, sau đó đi dạo một vòng xung quanh, gian phòng khá lớn, giường cũng khá lớn, không tệ, không tệ. . .

Nhìn thời gian, bây giờ đã là hai giờ chiều, cô đoán đến tối Doãn Trạm mới trở về khách sạn, Doãn Mạt nhàn rỗi không có gì làm nên đi tắm rửa, tính toán ngủ một giấc trước.

——

Đến khi mở màn hình điện thoại ra, đã là mười giờ đúng, Doãn Mạt nằm ở trên giường rầu rĩ, sự hăng hái phấn khích ngay từ đầu đến bây giờ đã dần tiêu tan hết rồi, hiện tại cô chỉ muốn Doãn Trạm có thể xuất hiện ngay trước mặt. Cô không muốn suy nghĩ lung tung, nhưng trong đầu cô lại luôn nghĩ ra một loạt khả năng...

Nói chuyện làm ăn có cần nói đến khuya như vậy không? Thành phố S cũng không có ít nơi xa hoa đồi trụy, có phải anh ấy cũng thích đi đến những chỗ đó hay không? Đúng vậy, anh ấy là đàn ông, cũng cần phải thư giản, dáng vẻ anh ấy đẹp trai mà lại có tiền nữa, đi đến những chỗ đó cũng là điều bình thường thôi sao? Lần trước còn nói nụ hôn của cô cũng giống như những nụ hôn của những cô gái khác, có lẽ anh ấy nói không sai, có lẽ anh ấy thích những cô gái khác, những người đàn ông như anh ấy ở ngoài có tình nhân thì tính là gì...

Doãn Mạt càng nghĩ càng khó chịu, rồi cô vùi mình vào trong chăn, cô rất hối hận, cô không nên tới đây, cô tới làm cái gì chứ?

Lòng của cô lại đau xót, nhưng lại không sao nói rõ được, chỉ là tự mình suy nghĩ lung tung thôi, cô hà tất gì phải khổ sở? Nhưng... Coi như mới suy nghĩ một chút, cũng không thể tiếp nhận được, anh trai là của cô, chỉ có thể là của một mình cô!

Cô vội xốc chăn lên, lấy di động ra định gọi điện cho Doãn Trạm, nhưng đúng lúc này ngoài cửa truyền đến một ít động tĩnh.

Cô nín thở chờ đợi thì nghe thấy tiếng mở cửa, một giây sau cô liền nhảy xuống giường rồi đánh tới người ngoài cửa...

Doãn Trạm vừa mở cửa thì thấy một bóng người nhào về phía mình, theo bản năng định giơ quyền ra đánh nhưng sau khi nhìn thấy rõ mặt người đang đánh tới, anh lập tức dừng động tác lại, sau đó một cơ thể non nớt mềm mại thơm mát liền bổ nhào vào trong lòng mình.

"Anh, sao anh lại về trễ như vậy?" Doãn Mạt vội ôm chặt lấy Doãn Trạm, nhìn cô ôm anh rất giống như con bạch tuột, hận không thể khảm vào trong lòng anh.

"Sao em lại ở đây?" Doãn Trạm định kéo cô ra, nhưng Doãn Mạt ôm rất chặt đương nhiên anh không thể kéo cô ra được, "Em buông tay ra trước."

"Không được!" Tay Doãn Mạt không động đậy, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, "Nói, anh đi đâu hả? Anh có biết em đã chờ anh bao lâu rồi không?"

"Anh đang làm việc." Vẻ mặt Doãn Trạm có chút mệt mỏi, nhưng giọng nói của anh vẫn có chút nhu hòa, "Ngoan, em hãy buông tay ra trước đi, để cho anh tháo cà vạt xuống."

Doãn Mạt nhìn anh một lúc mới không tình nguyện mà buông tay ra.

Doãn Trạm vừa đi vào bên trong vừa cởi áo và cà vạt xuống, "Nói đi, sao em lại tới đây?"

"Em tới đây du lịch." Giọng cô có chút buồn buồn.

Doãn Trạm thấy giường đệm trong phòng ngủ rối loạn rồi quay lại nhìn cô một cái, nói: "Anh đi thuê phòng khác."

"Thuê phòng khác thật là phí tiền, giường cũng lớn hai người ngủ cũng dư dả."

Đương nhiên sau khi nghe cô xong nói câu này, Doãn Trạm nhíu mày lại, "Đừng làm loạn." Nói xong, anh liền cầm ví lên định đi ra ngoài.

Doãn Mạt vội lại trước cửa ngăn lại, "Em không có làm loạn! Tối nay anh phải ở chung với em!"

"Tiểu Mạt!" Doãn Trạm nhắm mắt lại rồi nhíu mày nói, vừa tức lại vừa không biết phải làm sao, "Nghe lời anh, hôm nay đi ngủ sớm một chút, ngày mai anh sẽ kêu người dẫn em đi dạo chơi thành phố S."

Doãn Mạt xoay mặt đi không nói lời nào, cả người cô còn đứng ở trước cửa ngăn anh, không có chút thỏa hiệp nào.

Hai người cứ giằng co như vậy, Doãn Trạm không có cách nào khác đành suy nghĩ một chút rồi đi tới ghế sofa ngồi xuống, trầm giọng nói: "Được, anh không đi thuê phòng khác, em đi ngủ đi." Doãn Trạm nằm xuống ghế sofa rồi đưa một cánh tay che ở trên mặt, hình như có chút mệt mỏi, không muốn nói thêm lời nào nữa.

Doãn Mạt cứ nhìn anh như vậy, cô cũng không nhúc nhích, trong lúc nhất thời bốn phía đều yên tĩnh lại, thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút, Doãn Trạm vẫn không nhúc nhích, hình như là đã ngủ thiếp đi, nhưng Doãn Mạt biết anh không ngủ.

Trong lòng cô càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng uất ức, cảm thấy bản thân mình giống như một kẻ ngốc, vui sướng chạy nhảy khắp nơi mà còn anh thì sao? Đoạt lấy nụ hôn của cô, đoạt lấy lòng của cô, nói rời đi liền rời đi, tám năm trước như vậy, bây giờ cũng như vậy. Cô liều mạng tới tìm anh, anh trốn không thoát thì anh sẽ dùng sự lạnh lùng để đối phó với cô, đây được coi là cái gì?

"Doãn Trạm, anh có thích em không?" Doãn Mạt đột nhiên mở miệng, giọng nói có chút khàn khàn.

Cô nhìn anh, nhưng lại không thấy anh có bất kỳ phản ứng nào. Doãn Mạt cười cười, "Không phải anh đang giả bộ ngủ sao, cho em một đáp án, cũng cho em hết hy vọng, không tốt sao?"

. . . . . .

"Em vĩnh viễn là em gái của anh." Doãn Trạm nói.

Mặc dù giọng nói không lớn, nhưng Doãn Mạt nghe rõ ràng, cô dùng sức mím môi, nước mắt cũng không kìm nén được mà trào ra. . . . . .

Cô giơ tay lên cầm khóa cửa, lại quay đầu nhìn Doãn Trạm một cái, khóe miệng lại chậm rãi nâng lên, cô liền kéo cửa ra chạy ra ngoài.

Anh trai, anh nhất định sẽ hối hận. . . . . .

Dự báo khí tượng nói, gần đây nhiệt độ của thành phố S giảm xuống, ban đêm rất lạnh, dự báo khí tượng còn nói, nửa đêm tối nay thành phố S sẽ có mưa. . . . . .

Doãn Mạt chạy đến khách sạn trên đường đối diện, trên bầu trời mưa rơi lác đác, trên đường hầu như không có ai, cô lại mặc một chiếc váy ngủ rất mỏng, trên chân chỉ đi một đôi dép của khách sạn, cô cúi đầu nhìn chân mình một chút rồi dứt khoát bỏ dép ra rồi vứt vào trong thùng rác. Cô khoanh tay tựa vào cột đèn đường, nhìn bầu trời thật là tối tăm, trong lòng cô suy nghĩ phải qua bao lâu mới có thể mưa xối xả như trút nước, cũng suy nghĩ xem anh có xuống đây tìm mình không...

Anh sẽ đến tìm chứ?

Mặc dù mưa hơi nhỏ, nhưng cả người Doãn Mạt rất nhanh đã ướt sũng, váy ngủ đã ướt dính sát vào người cô nhưng cô không để ý, ánh đèn đường ố vàng chiếu thẳng lên gương mặt nhỏ nhắn tới nhợt của cô, tuy suy yếu nhưng lại quật cường.

Thật sự cô rất bướng bỉnh, cũng có thể đối xử độc ác với mình, nếu như dùng phương thức này vẫn không thể khiến Doãn Trạm bộc lộ tâm ý với cô thì cô sẽ thực sự buông tay, giống như Dương Di đã nói với cô, phụ nữ phải cởi mở hơn một chút mới tốt. Nếu cô tự làm chính mình bị tổn thương thì cô sẽ cười cười làm bộ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, coi như lòng như đao cắt. Đâu có người nào thiếu ai mà sống không được đâu, chỉ là thất tình, người nào mà chưa từng trải qua?"

Hey, nghĩ thì dễ mà làm lại rất khó. . . . . .

Doãn Mạt nhìn chằm chằm bầu trời xám xịt rồi tự giễu mình.

Dần dần, mưa càng ngày càng lớn.

"Em đang làm cái gì vậy hả?"

Đột nhiên có người bắt lấy bả vai của cô, Doãn Mạt nhìn thấy bộ mặt tức giận của Doãn Trạm đứng ở trước mặt cô giơ cái ô lên, hai mắt của anh chặt chẽ khóa lại, so với hôm nay đôi mắt của anh có chút đen tối hơn, còn có chút sâu lắng.

Anh giận thật rồi.

Doãn Mạt thoát khỏi tay của anh, nhàn nhạt nói một câu: "Không cần anh quan tâm."

"Doãn Mạt, là tự em nói em không phải là một đứa trẻ, vậy không nên dùng cách ngu ngốc này để khiêu chiến tâm tư của anh!" Doãn Trạm kéo cánh tay của cô lại, "Theo anh trở về."

Trong nháy mắt, nước mắt lại bừng lên, chỉ là mưa đổ xuống nên che giấu nước mắt trên mặt cô, Doãn Mạt đẩy anh ra, rồi cô quát to lên: "Đúng, em rất ngây thơ, anh cũng đã nhìn thấy thủ đoạn của em rồi, vậy anh vẫn còn quan tâm em sao!" Nói xong, cô liền xoay người rời đi.

"Doãn Mạt!" Doãn Trạm gầm nhẹ một tiếng, rồi dứt khoát vứt cây dù trong tay đi, anh bước nhanh đến phía trước, một tay giữ chặt lấy Doãn Mạt, một tay thì dùng hết sức kéo cô lại, giống như hận không thể bóp chặt lấy cô vậy.

Doãn Trạm kéo Doãn Mạt quay lại tiếp đó bóp chặt cằm cô quay lại, sau đó cúi đầu xuống hôn cô.

Anh hung hăng ngậm lấy môi cô, điên cuồng mà gặm liếm môi cô, anh dùng sức quá mạnh nên hơi làm cô hơi đau, rất nhanh trong miệng đã tỏa ra một mùi máu tươi, máu tanh tỏa ra giữa môi hai người.

Doãn Mạt nhắm mắt thật chặt, cô cũng không còn lực để chống đỡ nữa, chỉ có thể mặc cho Doãn Trạm muốn làm gì thì làm. . . . . .

Đêm tối, mưa to, mưa trút xuống tầm tả, một ánh đèn đường mờ nhạt, một đôi nam nữ quấn quýt si mê . . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà sữa trà xanh về bài viết trên: An Du, HNRTV, Hỏa diễm tinh, Ida, R.Quinn, cu meo, heobiengluoi, mimeorua83, xuanthoathoaxuan
     

Có bài mới 19.01.2018, 13:38
Hình đại diện của thành viên
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 22.03.2016, 14:22
Bài viết: 265
Được thanks: 1647 lần
Điểm: 25.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 32
Chương 28: Thổ lộ

Edit & beta: Lạc Thần

Ngày hôm sau, không hề nghi ngờ, Doãn Mạt phát sốt.

“38. 8 độ.” Doãn Trạm nhìn nhiệt kế trên tay, nói xong vẻ mặt không biểu tình.

Doãn Mạt rụt cổ, hai má trên khuôn mặt đỏ ửng, đôi môi còn có chút sưng đỏ, một đôi mắt sương mù, thiếu một chút sinh khí của trước kia.

“Anh. . . . . .” Cô đưa một tay từ dưới chăn ra, lôi kéo vạt áo Doãn Trạm, khuôn mặt oan ức lấy lòng. “Em sai rồi còn không được sao.”

Doãn Trạm thả tay cô lại dưới chăn lần nữa, giọng nói nghiêm túc: “Về sau không cho lấy cơ thể mình ra nói giỡn như vậy nữa, biết không?”

Doãn Mạt lập tức gật đầu một cái.

Nhớ tới tối hôm qua, vốn khuôn mặt của Doãn Mạt đã nóng thì bây giờ càng nóng hơn. Tối hôm qua Doãn Trạm hôn cô, thô bạo lại kịch liệt, bây giờ nhớ lại một chút đều cảm thấy đau, nhưng đương nhiên là cô không ghét chút nào cả. Sau đó không đợi cô phản ứng, dùng một tay khiêng cô lên trên vai, cứ như vậy đi vào khách sạn, vào thang máy, trở về phòng. . . . . .

Doãn Mạt chỉ cần nghĩ tới nét mặt của mấy nhân viên tiếp tân trước sảnh khách sạn, đã cảm thấy lúng túng. Lúc ấy toàn thân hai người bọn họ đều ướt đẫm, một thân nhếch nhác, đặc biệt là cô, mặc váy ngủ đi chân không, còn bị khiêng trên vai, cũng may là hơn nửa đêm, thấy không có nhiều người, nếu không sau này cô còn mặt mũi nào gặp người khác nữa!

Uống thuốc xong, Doãn Mạt mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Đến trưa, Doãn Trạm kêu khách sạn nấu một chén cháo đưa đến phòng, sau đó gọi điện thoại cho trợ lý, hủy bỏ lịch trình hôm nay.

“Tiểu Mạt. . . . . .” Doãn Trạm lắc lắc Doãn Mạt làm cho cô không ngủ yên được, nói khẽ: “Trước tiên em đứng lên ăn cơm sau đó uống thuốc rồi hãy ngủ tiếp.”

Doãn Mạt trong cơn mơ màng khẽ nói: “Em không muốn ăn.” Nghiêng người sang một bên rồi ngủ tiếp.

Doãn Trạm đỡ lấy cô rồi để cho cô tựa vào lòng ngực của mình, đưa viên thuốc vào miệng cô, nhẹ giọng dụ dỗ: “Ngoan, há miệng ra.”

Doãn Mạt vô ý thức há miệng ra, Doãn Trạm thuận thế nhét viên thuốc vào trong miệng cô, lại đút cô uống hết mấy ngụm nước.

“Ăn một chút cháo có được hay không?” Doãn Trạm lại múc một muỗng cháo, đưa tới bên miệng cô.

“Không ăn. . . . . .” Cô ngậm miệng, chôn chôn đầu vào trong ngực anh.

Doãn Trạm nhìn động tác nhỏ của cô, buồn cười hôn trên đầu cô một cái, anh chỉnh cô ngồi ngay lại, mình uống một hớp cháo ngậm trong miệng, sau đó cúi đầu đặt lên môi của cô, đút cháo từ từ tới trong miệng cô, một hớp cháo rất nhanh bị cô uống vào bụng, Doãn Trạm lại đưa đầu lưỡi ra quét một vòng trong miệng cô, sau đó mới rời khỏi.

“Em còn muốn. . . . . .” Doãn Mạt mở đôi mắt mơ màng, theo dõi đôi môi có chút ướt át của anh.

Doãn Trạm nở nụ cười, đưa cháo tới bên miệng cô: “Uống đi.”

Doãn Mạt quay mặt: “Em muốn anh đút em uống như mới vừa rồi vậy.”

. . . . . .

Kết quả một bát cháo không dư một giọt nào toàn bộ đều vào bụng Doãn Mạt, sau khi ăn xong còn làm vẻ mặt chưa thỏa mãn, miệng chu lên, hai má đỏ rực, nhìn chằm chằm môi của Doãn Trạm, dường như muốn nói: “Em thật đói, em còn muốn ăn. . . . . .”

“Được rồi, ngủ đi.”

“Anh trai, ôm ôm.” Doãn Mạt với tay, giống như một đứa bé đòi ôm.

Doãn Trạm nằm xuống bên người cô, ôm cả người cô vào trong ngực, ở bên tai cô thì thầm một câu: “Tiểu nha đầu. . . . . .”

——

Bệnh của Doãn Mạt tới nhanh, đi cũng nhanh, ngủ một buổi chiều, cả người ra mồ hôi, gần tối liền hạ sốt.

“Anh, hôm nay anh không có đi làm à?” Doãn Mạt ngồi ở trên giường ăn cháo trứng muối thịt nạc, nhưng ánh mắt vẫn chú ý tới Doãn Trạm đang nhìn tài liệu.

“Anh đi làm thì ai chăm sóc em?” Doãn Trạm hỏi ngược lại.

“Vậy ngày mai anh còn có thể chăm sóc em không?”

“Không được.” Doãn Trạm không hề nghĩ ngợi lập tức từ chối.

Doãn Mạt cong cong môi.

Doãn Trạm ngẩng đầu nhìn cô một cái, buông tài liệu trong tay, đi tới, ngồi ở bên giường, đưa tay khoác lên ngang hông của cô.

“Ngoan, anh đã đặt vé máy bay cho em, ngày mai sẽ về nhà, không phải ngày mai em phải vào lớp rồi sao? Anh sẽ ráng hoàn thành xong công việc nơi này, sẽ sớm về nhà cùng em được không?” Nói xong, hôn lên đỉnh đầu cô một cái.

Khuôn mặt của Doãn Mạt đỏ lên, cô ngẩng đầu nhìn anh, sâu trong ánh mắt có cưng chiều và dịu dàng mà đã lâu cô không thấy, trong lòng cô giật mình, tựa đầu vào cổ anh.

“Vậy lúc nào thì anh có thể trở về?”

“Nhiều nhất là một tuần.”

“Nói phải giữ lời à nha.”

“Ừ.”

. . . . . .

“Anh, bây giờ chúng ta tính là quan hệ gì?” Khuôn mặt của Doãn Mạt chôn ở cổ anh, nhẹ nhàng hỏi.

Doãn Trạm khẽ nhíu mày, cười nói: “Em cứ nói đi?”

Doãn Mạt ngước đầu lên, hai má đỏ hồng, nhanh chóng gặm trên môi anh một cái, thấy mắt anh chứa ý cười, Doãn Mạt đánh bạo, đem môi tới gần. . . . . .

Doãn Trạm ôm cô vào trong ngực, cúi đầu khẽ hôn lên môi cô, chống đỡ môi của cô nói nhỏ: “Em là em gái hay bạn gái. . . . . . của anh hử?” Anh cao giọng, chính mình nở nụ cười trước, sau đó ngậm môi của cô, hoặc hút hoặc liếm hoặc chỉ trằn trọc qua lại, nóng bỏng nhưng cũng không đánh mất sự dịu dàng . . . . . .

Doãn Mạt ôm chặt cổ của anh, học anh, từ từ đáp lại. . . . . .

Xem, đã nói anh trai trốn không thoát lòng bàn tay của cô!

Buổi tối trước khi đi ngủ, Doãn Mạt nhìn Doãn Trạm tháo chân giả ra, cô tò mò hỏi: “Anh, bây giờ anh còn đau không?”

“Quen rồi.” Doãn Trạm nói thật nhẹ nhàng: “Đã sớm không đau.”

Doãn Mạt nhìn chăm chú bên chân không trọn vẹn của anh, Doãn Trạm cũng không còn cố ý tránh, anh kéo tay cô qua che ở trên đùi của mình: “Có cảm thấy rất xấu xí hay không?”

Doãn Mạt lắc đầu một cái, cô nhìn anh: “Anh, anh có cảm thấy số mạng rất không công bằng hay không?”

“Khi còn bé có lẽ sẽ nghĩ vậy, nhưng bây giờ thì không.” Anh cầm tay của cô: “Muốn lấy được một thứ gì đó, nhất định phải mất đi một số thứ, anh cảm thấy đáng giá.” Doãn Trạm nằm xuống, kéo Doãn Mạt vào trong ngực, để cho cô tựa vào trên ngực của mình, anh vuốt lưng của cô, nói nghiêm túc: “Tiểu Mạt, anh yêu em bao lâu ngay cả chính anh cũng không biết, trước kia, anh cảm thấy mình không bình thường, cư nhiên đối với tiểu nha đầu này có dục vọng, sau đó muốn rời khỏi để quên em, kết quả mỗi khi có phụ nữ tỏ tình với anh, cuối cùng anh lại nhớ tới em, cho dù em ở trong trí nhớ của anh vẫn là tiểu nha đầu mềm mại non nớt, thì từ đầu đến cuối anh vẫn không thể nào thích người con gái khác được, mặc kệ là cô gái ngoại quốc hay là cô gái Trung Quốc. Cho đến khi anh nhìn thấy em lần nữa, em đã không phải là tiểu nha đầu kia trong ký ức của anh nữa rồi, nhưng mà, anh thích em, muốn nhìn thấy em, muốn nói chuyện với em, nhưng vẫn buộc mình cách xa em một chút, anh sợ anh sẽ không khống chế được mình mà hù dọa em. . . . . .”

Doãn Mạt yên lặng lắng nghe, bên tai là giọng nói trầm thấp của anh, cùng với tiếng tim đập trầm ổn, cô cảm nhận được tâm tình của anh lúc đó, vừa cảm thấy đau lòng lại cảm thấy vui mừng. . . . . . Thật ra thì anh đau khổ hơn cô, trước khi thích một người luôn suy nghĩ nhiều nhất, bỏ ra nhiều nhất. Có lẽ cô không nên ép buộc anh, nhưng lại không thể không ép buộc anh, nếu không anh còn phải đau khổ bao lâu nữa?

Doãn Mạt cười cười, đưa tay vuốt khuôn mặt của anh, trong lòng rất thỏa mãn.

“Lần đó hôn em, anh cho là bản thân uống rượu say rồi đang nằm mơ, kết quả đến khi phân rõ không phải là mộng, chính mình sợ hết hồn.” Doãn Trạm nở nụ cười, tiếng cười của anh rất hấp dẫn, làm người ta trầm mê.” Tiểu Mạt, biết được tình cảm của em anh rất vui mừng, nhưng lại sợ em đối với chuyện tình cảm vẫn còn rất u mê, không phân rõ được tình cảm đối với anh đến tột cùng có phải là tình yêu giữa nam nữ hay không, sợ có một ngày em sẽ hối hận lựa chọn bây giờ, dĩ nhiên cũng lo lắng ba mẹ có thể sẽ không chấp nhận. Tiểu Mạt. . . . . .” Anh ôm chặt cô: “Đừng hối hận, đừng rời khỏi anh. . . . . .”

Lúc này, anh không còn là người đàn ông nghiêm túc, lạnh lùng hà khắc, luôn là vẻ mặt không chút thay đổi, cao cao tại thượng nữa, anh sợ hãi, bất lực, cầu xin, làm cho trái tim Doãn Mạt đau đớn.

“Nói bậy cái gì vậy, thật vất vả mới thu anh vào tay, làm sao em có thể rời đi? Chớ nói chi là hối hận, anh là của em, cả đời đều là của em.”

Cô ngẩng đầu lên, hôn môi của anh, thật sâu. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Thần về bài viết trên: An Du, HNRTV, Ho Thu, Hỏa diễm tinh, Ida, P-i-n2656, R.Quinn, Trạch Thần, anguyenrnnicu, cu meo, heobiengluoi, mimeorua83, nunawin
Có bài mới 19.01.2018, 16:40
Hình đại diện của thành viên
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 22.03.2016, 14:22
Bài viết: 265
Được thanks: 1647 lần
Điểm: 25.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em gái, anh yêu em - Nguyệt Vịnh Mạt - Điểm: 35
Chương 29: Bức ảnh phong ba

Edit & beta: Lạc Thần

Sáng hôm sau, hai người nằm ở trên giường nghiêng người nhìn nhau một lát, mới chịu rời giường, tuy rằng không làm chuyện gì, chỉ ôm nhau mà thôi, nhưng có thể thân mật ở cùng một chỗ, cũng là một chuyện hưởng thụ làm cho người ta rất thỏa mãn.

Ăn sáng xong, Doãn Trạm đưa Doãn Mạt đến sân bay.

Anh vuốt mặt của cô, nói: “Sau khi về nhà nhớ gửi tin nhắn cho anh, biết không?”

“Đã biết.” Cô gật đầu, nghiêm túc nói: “Anh nhớ mỗi ngày phải đi ngủ sớm một chút, nhớ ăn cơm thật ngon, không được quá mệt mỏi, cũng đừng đi chơi ở những chỗ bừa bãi, lung tung, sau đó nhanh chóng trở về với em.”

Doãn Trạm nghe, ý cười trong mắt càng ngày càng đậm: “Cái gì gọi là những chỗ bừa bãi, lung tung?”

“Ví dụ như quán bar quán ăn đêm ....”

“Anh không thường đi những chỗ đó.”

Doãn Mạt hừ một tiếng, rõ ràng không tin, chẳng lẽ lần đó đi cùng Dương Di không phải ở quán bar hay sao?

“Ngoại trừ một vài bạn bè tốt bảo anh đi, bình thường anh sẽ không đi, yên tâm đi.” Doãn Trạm sờ sờ đầu cô.

Doãn Mạt cũng không phải là người thích so đo, nghe anh nói như vậy cũng tin, nhân phẩm của anh, cô vẫn là dám cam đoan, bằng không, làm sao cô lại coi trọng anh chứ?

Rất nhanh, Doãn Mạt lên máy bay rời đi, nhớ lại ba ngày nay, thật là có chút giống như một giấc mơ, rõ ràng mấy ngày hôm trước cô còn chuẩn bị muốn đánh một trận đánh lâu dài, kết quả vừa tới thành phố S, lập tức tốc chiến tốc thắng, thành phố S thật sự là may mắn của cô nha, tuy rằng mắc mưa sinh bệnh, nhưng kết quả lại rất tốt đẹp?

Doãn Mạt vừa về tới nhà, Giang Tình Liên đã kéo cô qua, cầm vài tấm hình cho cô xem.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy?”

“Xem một chút, người nào tốt?” Giang Tình Liên vừa cho cô xem vài bức ảnh vừa nói.

Doãn Mạt lật mấy bức ảnh trên tay, đều là hình toàn thân của những cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi, trong lòng toát ra dự cảm không tốt, cô nhíu mày nhìn về phía mẹ, hỏi: “Đừng nói với con, là tìm đối tượng cho anh hai.”

“Thông minh!” Giang Tình Liên vỗ tay một cái, vẻ mặt hưng phấn: “Mẹ nói cho con biết, những cô gái này mẹ đều đã tỉ mỉ chọn lựa qua, xem hình dáng và tính tình cũng đều tốt, hơn nữa nghe nói đều là tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng, chỉ còn chờ anh của con trở về nhìn người thật, nếu anh của con thích thì quá tuyệt vời!”

Doãn Mạt rất không tao nhã đảo cặp mắt trắng dã, tận lực khống chế giọng nói của chính mình: “Mẹ, thật sự là mẹ ở nhà không có chuyện gì, lại tự làm khổ mình.”

“Ôi chao, mẹ làm sao, anh của con đều lớn như vậy còn không có một người bạn gái, trong lòng của mẹ sốt ruột nha, cái gì gọi là tự làm khổ mình? Mẹ. . . . . .”

Doãn Mạt giơ tay lên, ngăn cản mẹ cô nói nữa: “Nếu mẹ thật sự muốn tốt cho anh hai, cũng đừng sắp xếp cho anh ấy người nào cả, anh của con cũng không phải không có người muốn.”

Giang Tình Liên nghe con gái nói, nghe ra ý khác, bà một phát bắt được tay Doãn Mạt, chờ mong hỏi: “Bảo bối, có phải anh của con có bạn gái hay không?”

“À?”

“À cái gì mà à, mau nói cho mẹ biết, có phải anh của con có rồi hay không?”

Doãn Mạt nghiêng mặt sang một bên, không dám đối diện với mẹ mình, ánh mắt nhìn loạn khắp nơi, rõ ràng có chút chột dạ, cô ậm ờ một câu: “Thì, có lẽ vậy.”

“Cái gì có lẽ, mẹ muốn nghe chính xác, bảo bối, có phải con tới thành phố S tìm anh con đã phát hiện được, đúng không? Đối phương thế nào, xinh đẹp không? Tính cách thì sao? Là người Trung Quốc phải không?”

Doãn Mạt không chịu nổi mẹ mình cứ hỏi tới như vậy, dứt khoát nói ra: “Đúng, anh có bạn gái, rất xinh đẹp, tính tình rất tốt, rất ưu tú, là cô gái tốt nhất Trung Quốc, được rồi chứ?” Cô khen chính mình đến một chút cũng nghiêm túc.

Giang Tình Liên nghe xong, cao hứng cười toe toét: “Tốt tốt tốt, như vậy mẹ an tâm rồi, không được, mẹ phải lập tức chia sẻ tin tức tốt này với ba con.”

Doãn Mạt hoàn toàn hết chỗ nói rồi, nếu ba mẹ biết người cô nói là chính cô, không biết bọn họ sẽ phản ứng như thế nào?

Buổi tối, Doãn Mạt trở về ổ nhỏ của mình, lập tức nằm trên giường gọi điện thoại cho Doãn Trạm, kể hết những chuyện đã nói ở nhà với mẹ, một chữ cũng không bỏ sót nói cho Doãn Trạm biết.

“Rất xinh đẹp, tính tình rất tốt, rất ưu tú, là cô gái tốt nhất Trung Quốc?” Đầu bên kia điện thoại, tiếng nói trầm thấp của Doãn Trạm lộ ra chút lười nhác: “Sao anh không biết mình có một người bạn gái như vậy nhỉ?”

“Anh xác định anh không biết?” Doãn Mạt cười hỏi.

“Anh chỉ biết mình có một cô bạn gái nhỏ vừa lười vừa ngốc, tính cách ngang bướng mà thôi.”

“Hả —— anh nói ai vừa lười vừa ngốc? Ai ngang bướng?” Doãn Mạt thở phì phì hỏi.

“À. . . . . .” Doãn Trạm cười ra tiếng, một lát sau lại khôi phục tiếng nói trầm thấp: “Bảo bối, anh nhớ em . . . . . .”

Trái tim Doãn Mạt đạp mạnh, tình cảm trong lòng tràn đầy dường như muốn tràn ra ngoài, cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra vẻ mặt của anh lúc này.

“Nhớ tới em, vậy sớm trở về chút.” Cô nhẹ nhàng mở miệng nói.

——

Trở lại trường học, Doãn Mạt trừ bỏ đi học, cũng không còn chuyện gì khác, trong phòng ngủ cô và Lâm Đại nói chuyện phiếm với nhau. Gần như ngày nào Tề Hiểu Lăng cũng phải đến hỗ trợ cho xã đoàn, Vạn Vũ Thần cũng vậy, công việc của hội học sinh rất nhiều, gần như ngày nào cô cũng phải đi báo danh, có đôi khi báo tường tuyên truyền thông báo gì đó, đều phải làm việc đến khuya mới trở về.

“Hối hận quá, Thái Hậu ơi con hối hận quá, lúc trước vì sao muốn vào hội học sinh, vì sao, đây là vì sao!” Buổi tối một ngày, Vạn Vũ Thần vừa vào phòng, liền kêu rên không ngừng.

Ba người khác cũng đã nằm ở trên giường, lúc này đều nhìn cô một cái, sau đó dời đi, nên gửi tin nhắn tiếp tục gửi tin nhắn, nên ngủ tiếp tục ngủ.

“Này này này, sao không ai thương xót cho tớ một chút nào hết vậy?”

Ánh mắt Tề Hiểu Lăng nhìn chằm chằm màn hình di động, không thèm để ý nói: “Cậu vào hội học sinh không phải rất tốt sao? Về sau thăng quan, tớ đều phải dựa vào cậu ăn cơm.”

“Tốt cái rắm, trong hội học sinh đều là một nhóm người tinh quái, tớ muốn từ trong một đám người tinh quái thăng quan quả thực so với lên trời còn khó hơn.”

Tề Hiểu Lăng liếc cô một cái: “Vậy cậu cố gắng thăng cấp thành yêu tinh đi.”

Cót két cót két cót két. . . . . . Vạn vũ thần lập tức leo lên giường Tề Hiểu Lăng, mạnh mẽ bổ nhào tới đoạt lấy điện thoại của cô: “Tề Hiểu Lăng, đừng tưởng rằng cậu có bạn trai thì mọi việc đều có đủ, tớ gửi tin nhắn giùm cậu, tớ nhắn cậu đang ân ái, tớ nhắn cậu đang nghiêng ngả, kêu la. . . . . .”

Tề Hiểu Lăng chạy nhanh lấy điện thoại di động lại bảo vệ thật tốt, đây chính là mạng của cô nha!

“Á! Vạn Vũ Thần, cậu trả lại cho tớ ——”

Hai người ở trên giường ầm ĩ một trận, giường của Doãn Mạt nối liền với giường của Tề Hiểu Lăng, cho nên cô rất đau khổ khi cũng phải chịu ảnh hướng.

Doãn Mạt bị hoảng sợ chịu không nổi, rống lên một tiếng: “Stop! Hai cậu dừng lại cho tớ!”

. . . . . . Giường tiếp tục lắc lư.

Doãn Mạt: . . . . . .

“Á!”

Đột nhiên một tiếng kêu sợ hãi, trong nháy mắt phòng ngủ yên tĩnh trở lại.

“Em Lâm, cậu làm sao vậy?” Ba người cùng kêu lên.

Lâm Đại nhìn nhìn ba người, sau đó chỉ vào di động, nói: “Các cậu xem diễn đàn của trường mình kìa.”

“Diễn đàn của trường mình sao vậy?” Doãn Mạt hỏi.

Lâm Đại nhìn cô, biểu tình có chút kỳ quái: “Tiểu Mạt, bức ảnh của cậu và anh tớ . . . . . . Bị đăng lên diễn đàn.”

“Cái gì!” Vạn Vũ Thần và Tề Hiểu Lăng kinh ngạc nhìn Doãn Mạt: “Cậu và học trưởng Tử Dương khi nào thì có một chân vậy?”

Doãn Mạt lắc lắc đầu, cầm lấy di động mở diễn đàn của trường học ra, chỉ thấy post lên một câu: “Bạn gái thần bí của vương tử bóng rổ Lý Tử Dương”, đã được đưa lên đầu diễn đàn.

Doãn Mạt lập tức nhấn mở ra, chỉ thấy xuất hiện một bức ảnh thật to, rõ ràng là ngày lên núi lần trước, cảnh cô và Lý Tử Dương ở sau lều trại nói chuyện phiếm.

Ảnh trên chụp hơn phân nửa khuôn mặt của Lý Tử Dương và lưng của cô, bởi vì lúc ấy ánh sáng tối tăm, bóng lưng của cô có vẻ mơ hồ, trừ bỏ vài người cùng đi leo núi ngày đó, người bình thường cơ bản không nhận ra đó là cô.

Người gửi không viết thêm gì khác, chỉ có một tiêu đề và bức ảnh, cũng đã làm cho rất nhiều người sôi trào.

Doãn Mạt kéo xuống dưới, rất nhiều câu trả lời, phần lớn là đang hỏi nữ sinh trong bức ảnh là ai, có người nói không thể tin bức ảnh, cũng có người nói nữ sinh trong bức ảnh không nhất định là bạn gái Lý Tử Dương, dù sao nói cái gì đều có, Doãn Mạt chưa xem được bao nhiêu liền đóng.

“Thực nhàm chán.” Giọng điệu Doãn Mạt thản nhiên, dường như một chút cũng không thèm để ý.

“Tiểu Mạt, nhất định là một trong những thành viên xã đoàn leo núi lúc ấy chụp.” Giọng Lâm Đại căm giận: “Làm sao có thể như vậy, đều chung một xã đoàn, tại sao phải làm loại sự tình này?”

“Yên tâm đi, không có việc gì, chẳng qua là một bức ảnh mà thôi.”

“Cho nên. . . . . . Tiểu Mạt à, cậu và học trưởng Tử Dương thực sự có một chân sao?” Tề Hiểu Lăng nháy mắt to, trong mắt tràn ngập tò mò.

Doãn Mạt trừng mắt liếc cô một cái: “Không có, lúc ấy tớ chỉ nói chuyện phiếm với học trưởng Tử Dương mà thôi, chúng tớ không có quan hệ gì cả.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bách Giai Nghiên và 300 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 492 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.