Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Mối tình đầu của thiếu úy - Mặc Tô Lê

 
Có bài mới 11.04.2016, 05:13
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2656
Được thanks: 21088 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại - Quân nhân] Mối tình đầu của thiếu úy - Mặc Tô Lê - Điểm: 8
Mối tình đầu của thiếu úy

images


Tác giả: Mặc Tô Lê

Converter: ngocquynh520

Editor + Beta: Puck

Thể loại: Hiện đại, quân nhân, sủng

Số chương: 85 chương + 6  ngoại truyện

Nguồn edit: http://diendanlequydon.com

Truyện edit mừng sinh nhật lần thứ 13 của diễn đàn Lê Quý Đôn


Giới thiệu:

Phó Sủng, họ Phó, tên chỉ có một chữ Sủng, cấp bậc thiếu úy, cha mẹ Phó Sủng thường nói chuyện phiếm như thế này.

“Anh nói con gái mình như vậy, có thể gả ra ngoài sao?” Mặt mẹ Phó lo lắng.

Cha Phó buông tạp chí trong tay: “Đừng nói hươu nói vượn, nhỡ gặp phải người nào mắt mù?”

Đừng nói, thật ra vẫn có người mắt bị mù, ví dụ như phó đội trưởng đại đội Tuyết Lang, Đường Dật.

“Này, Đường Dật, tối qua làm chuyện vui vẻ như vậy, anh lấy em chứ?” Phó Sủng lộ ra nụ cười lưu manh

Vẻ mặt Đường Dật thất bại, cắn răng nghiến lợi: “Em câm miệng cho anh, Phó Sủng.”

Muốn biết chuyện vui vẻ rốt cuộc là gì? Mời di chuyển xuống dưới.

Một câu chỉ điểm: Đây chính là một yêu nghiệt gặp gỡ một yêu nghiệt khác, nhiệt tình kêu gọi cư dân mạng, để hai người này ở chung một chỗ, đừng gieo họa cho người khác.



Đã sửa bởi Puck lúc 24.06.2016, 22:34, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 12.04.2016, 06:23
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2656
Được thanks: 21088 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mối tình đầu của thiếu úy - Mặc Tô Lê - Điểm: 12
Chương 1:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bóng đêm như mực, ánh trăng đầu sân chiếu trên mặt đất, làm nổi bật ánh bạc loang lổ, sân vốn náo nhiệt, hôm nay không một bóng người, rất xứng với vẻ hiu quạnh cuối xuân.

Bên trong căn phòng màu trắng, thỉnh thoảng truyền đến âm thanh thanh thúy, phá vỡ yên tĩnh đêm này.

Nhìn xuyên qua cửa sổ, trong nhà đứng đầy người, ngay phía trước, tóc hoa râm, một ông cụ mặc quân trang, nhờ quân trang làm nổi bật, khí thế tràn trề, người này chính là ông cụ Phó.

Ông cụ ngước mắt nhìn cô gái mặc thường phục quân nhân trước mặt, cầm ly trà bằng sứ xanh trong tay, rắc một tiếng mà nứt ra, cắn răng nghiến lợi mắng: “Đứa cháu bất hiếu này!”

Cô gái đứng theo tư thế quân đội tiêu chuẩn ở đó, mím chặt môi, ánh mắt thông minh giật giật, “Ông nội, cháu sai rồi! Ông đừng nóng giận!” Phó Sủng khéo léo nhận lỗi, cuối cùng ý thức được mình chơi lớn rồi.

Ông cụ vỗ bàn “Bốp” một tiếng, quát: “Sai rồi, cháu còn biết sai rồi, sáng sớm tinh mơ đã đi chỗ nào hả?”

Trước kia Phó Sủng gây họa, ông cụ chỉ mắt nhắm mắt mở, tùy nó đi qua coi như xong, chà, cô bé này thật oách, lật trời.

Vốn cả đám học viên học trên máy tính, điều Phó Sủng đến dạy máy vi tính cho họ, chuyện như vậy khiến ông cụ vô cùng cao hứng, cuối cùng cô nhóc này cũng có đất dụng võ, không còn lấy không tiền lương trong sở.

Phó Sủng cũng biết điều mà đi, dạy rất nghiêm túc, một nhóm cán bộ không hề mâu thuẫn cảm xúc, nghiêm túc dieendanleequuydonn học máy vi tính giống như học sinh ngây ngô trong phòng máy, lão Nghiêm chủ  nhiệm cảm thấy chuyện này giống như có gì không đúng, sao lại không đúng?

Trước kia đám học viên này học máy vi tính, từng người, khỏi phải nói tâm tình mâu thuẫn nghiêm trọng đến mức nào, nhưng hôm nay phối hợp như vậy, khiến cho ông rất ngoài ý muốn.

Không nhịn được lòng hiếu kỳ, lão Nghiêm đến phòng máy, len lén liếc mắt nhìn qua cửa sổ, bên tai vang lên âm thanh quỷ dị, ngước mắt nhìn qua màn hình, lão Nghiêm thiếu chút nữa không bị hù chết, Phó Sủng để cho tất cả các cán bộ chơi Plants vs Zombie *.

(*)Plants vs Zombies là một trò chơi điện tử dạng phòng thủ tháp (tower defense) được PopCap Games phát triển và phát hành lần đầu cho hệ điều hành Microsoft Windows và OS X. Về mặt tổng quan người chơi sẽ sắm vai chủ một ngôi nhà và sử dụng các loại cây khác nhau để ngăn chặn đội quân zombie đột nhập và "ăn mất não của mình". Tên tiếng Việt là game Hoa quả nổi giận.

“Sắp hết giờ, thời gian không nhiều lắm, nếu không qua cửa, hôm nay không thể tan lớp! Phải mang vật nặng chạy năm km!” Phó Sủng nhìn đám học viên ra lệnh.

Một thiếu úy dám lên mặt như vậy? Bởi vì lúc này, cô là giáo viên, học viên phải do giáo viên sắp đặt.

Lão Nghiêm đi vài bước vào, quát Phó Sủng: “Phó Sủng, cô làm gì đấy?” Tên yêu nghiệt này, sao ông lại nghĩ tới chuyện để con nhóc này tới đây dạy máy vi tính chứ?

“Lão Nghiêm, ngài đã tới, cô nhóc này quá nghiêm khắc!” Một nhóm học viên nhìn thấy lão Nghiêm giống như nhìn thấy người thân, khóa học vi tính này rất thú vị, ngược lại rất thú vị, nhưng Plants vs Zombie quá khó!

Để Phó Sủng viết bản kiểm điểm, để những học viên này nói xin lỗi, còn phạt mang vật nặng chạy mười hai cây số.

Chủ nhiệm cũng nói chuyện này cho ông nội Phó Sủng, ông cụ Phó!

Ông cụ nghe xong vô cùng tức giận, lập tức triệu tập toàn bộ già trẻ lớn bé nhà họ Phó từ trên xuống dưới tập trung một chỗ, mọi người tới tập trung như sinh nhật ông cụ, mục đích chính là vạch tội Phó Sủng

“Phì…” Phó Sủng nhất thời không nhịn được, cười ra tiếng.

“Cười cái gì mà cười? Còn không biết xấu hổ mà cười?” Cha Phó vừa nhìn, con gái đã đến mức này ròi, còn thái độ như vậy? Không sợ chết sao! Sao mình lại sinh ra một yêu nghiệt như vậy, làm bậy!

Phó Sủng nhìn cha mình, ngược lại nhìn ông cụ: “Ông nội, cháu nói với ông, cháu là chuyên gia mật mã, mật mã đó, lão Nghiêm để cho cháu đi dạy máy vi tính, thật lãng phí nhân tài?”

Chuyên gia mật mã, vốn ít, lại có thể để cho cô đi dạy máy vi tính, đúng là rất không biết trọng dụng nhân tài.

Ông cụ Phó quả thật không đành lòng nhìn thẳng Phó Sủng, đấm ngực: “Đồ bất hiếu, muốn tức chết ta à! Sao còn không biết xấu hổ mà nói mình là chuyên gia mật mã?”

Nói xem yêu nghiệt này, ông cụ vốn định đưa đến trường quân đội lịch lãm, nhưng tốt nghiệp trường d1end4anl3quuyd0n quân đội, người khác đều cấp bậc trung úy, riêng cô nhiều lần gây chuyện lặp đi lặp lại, cuối cùng, hiệu trưởng nói, không cho cấp bậc trung úy, cuối cùng chỉ là thiếu úy.

Thiếu úy thì thiếu úy đi, phái đi viện nghiên cứu, nhìn khéo léo hiểu chuyện, lần đầu tiên được phái đi phối hợp diễn tập quân đội, còn chưa chính thức bắt đầu, chỉ một trận dã ngoại, cô nhóc này leo lên cây lấy trứng chim.

Kết quả bị thất lạc cả đoàn đội, lần khác đi huấn luyện dã ngoại, còn chưa làm gì, đoàn người đã phải mang theo chó quân khuyển đi tìm Phó Sủng.

Lúc ấy đoàn trưởng cũng sắp khóc, nói với chủ nhiệm, diễn tập lần này quá quan trọng, vẫn mong cấp trên điều chuyên gia mật mã này về thôi, bọn họ không muốn lúc diễn tập quân sự, lại mang theo chó quân khuyển đi tìm người!

Những người khác nhà họ Phó ngược lại không có biểu cảm gì, cô nhóc này từ nhỏ đến lớn đã gây quá nhiều chuyện thị phi, đánh nhau với đứa bé khác trong đại viện, bắt nạt anh mình, uống rượu, lớn nhỏ đếm không hết.

Phó Sủng không dám nói nữa, chỉ nghe thấy giọng nói vô cùng đau đớn của ông cụ: “Chủ nhiệm cháu nói rồi, hai tháng sau, đại đội đặc chủng có một buổi diễn tập, cháu đi phối hợp, hai tháng này, cháu đến đại đội đặc chủng tập huấn, cháu còn dám gây chuyện thị phi, ông đánh gãy chân cháu!”

Ông cụ vừa nói ra, người nhà họ Phó thiếu chút nữa không cao hứng tìm lụa mà múa, yêu nghiệt này phải đến đại đội đặc chủng tập huấn hả? Hơn nữa, còn là hai tháng.

Cậu tư nhà họ Phó ở bên cạnh, anh Phó Sủng, Phó Mặc lên tiếng: “Ông nội, ông làm quá đúng, sớm nên như vậy, cô nhóc này, chính là thiếu dạy…”

Lúc tiếng nói đối diện với Phó Sủng, lập tức tiêu tan rồi, không phải gan anh nhỏ, mà cô nhóc này, phương pháp chỉnh người khó lòng phòng bị.

“Cháu có ý kiến?” Ông cụ nhìn Phó Sủng, cô nhóc này còn dám trừng người khác, đều do cha mẹ dạy hư, không biết cái này vốn do mình cưng chiều mà ra.

“Báo cáo thủ trưởng, không có ý kiến!” Phó Sủng làm một quân lễ theo tiêu chuẩn, đi đại đội đặc chủng, phải đi bộ đội đặc chủng, nhưng bị đại đội đặc chủng trả lại đã không còn là lỗi của cô rồi, Phó Sủng biết sợ khi nào chứ?

Nhìn Phó Sủng, ông cụ thở dài, xua tay: “Được rồi, tất cả giải tán đi, tức chết ta rồi!”

Một câu nói, người nhà họ Phó từ trên xuống dưới lại về nhà mình, hôm nay vừa ra trò hay, thu lại vé giá trị, Phó Sủng bị ngược, ngàn năm có một.

“Cha, mẹ, ông nội để con đi đại đội đặc chủng chịu khổ, sao cha mẹ không cầu xin?” Phó Sủng oán giận về phía cha mẹ, rốt cuộc có phải con ruột không?

Cha Phó mẹ Phó giống như không nghe thấy, đi thẳng về nhà, cuối cùng Phó Sủng hiểu cái gì gọi là chúng bạn xa lánh.

Trong túi truyền đến tiếng chuông: “Đêm crazy, anh thật quá lợi hại, cho nên còn muốn làm lại, em muốn làm lại, còn muốn làm lại.”

Phó Mặc ở bên cạnh không thể tin nhìn Phó Sủng, chỉ thấy Phó Sủng thản nhiên nhận điện thoại: “Alô?”

“Alô, Phó Sủng, chỉ còn chờ mình cậu thôi đấy, còn không nhanh đến đây?” Lâm Tiêu ở bên kia cao giọng kêu.

“Được rồi, lập tức tới ngay!” Phó Sủng thuận tay cúp điện thoại, liếc Phó Mặc.

Phó Mặc nhìn theo bóng lưng Phó Sủng kêu lên: “Con nhóc chết tiệt kia, em còn chạy?” Gan thật to!

“Anh, nói với cha mẹ, tối nay em không về nhà!” Phó Sủng cũng không quay đầu lại nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.04.2016, 20:41
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2656
Được thanks: 21088 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mối tình đầu của thiếu úy - Mặc Tô Lê - Điểm: 12
Chương 2:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nói xong Phó Sủng đã chạy rồi, đến trước xe, leo lên xe, cho xe chạy, quay đầu tuyệt đẹp, lái xe lao ra ngoài đi thẳng đến hội sở, vốn hôm nay có buổi tụ hội quan trọng, cô lại còn bị ông cụ dạy dỗ lâu như vậy.

Điểm này thực ra rất buồn phiền, xe chạy thẳng đến hội sở, vừa đến bãi đậu xe, rất ổn định, Phó Sủng xuống xe, tiện tay đóng cửa, mặc dù mặc thường phục, nhưng đi lối chuyên dụng, đi thẳng vào trong hội sở.

Đẩy cửa đi vào, chỉ thấy một đám trẻ tuổi đang chơi không biết chán bên trong, đổ xúc xắc, đoán rượu, đủ cách chơi mới lạ, Phó Sủng nhìn lướt qua mọi người, thuận tay ném túi xách lên ghế sa lon, kêu: “Đã tới, người nào thắng?”

Nói xong ngã ra ghế sa lon, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Chậc, đã nói hôm nay tụ hội, đến muộn như vậy, hoặc phạt rượu, hoặc tính tiền? Tự mình chọn!” Lâm Tiêu đang ôm cô gái đoán rượu ở bên kia, cả gan kêu Phó Sủng.

Những người khác cũng hào hứng, hôm nay gan Lâm Tiêu quá lớn, dám khiêu khích Phó Sủng.

Phó Sủng tiện tay gạt tóc, tóc như thác nước d1end4anlequuyd0n rơi ra, cầm microphone khẽ mỉm cười với Lâm Tiêu: “Không thành vấn đề, nghĩ phạt thế nào?” Vốn trong lòng không thoải mái, vào lúc này vừa đúng tìm cách phát tiết một chút.

Lâm Tiêu vừa nghe, buông cô gái trong ngực ra, đi mấy bước tới ngồi bên cạnh Phó Sủng, gương mặt hào hứng bừng bừng: “Cô nói đó, không cho trả đũa.”

Nói xong Lâm Tiêu chất một đống rượu lên bàn giống như ảo thuật, trộn mấy loại rượu lại với nhau, có cocktail thích hợp cho phụ nữ uống, nhưng vì là cocktail, uống không sao, tác dụng mười phần, bởi vì Lâm Tiêu thích nên đặc biệt đi học.

Trong một hàng ly chồng chất ở đó, có nhiều màu sắc khác nhau, sau khi chồng lên nhau, ngón tay Lâm Tiêu cẩn thận, một loạt ly rượu cao thấp không đồng nhất ngã xuống “Choang”, giống như nốt nhạc, giòn vang liên tiếp, trong nháy mắt, trong ly rượu xuất hiện năm loại màu sắc, xanh lục từ đậm đến nhạt.

Pha rượu kiểu này, cũng không làm cho đám người trẻ tuổi hoan hô điên cuồng, Phó Sủng vẫn giữ nụ cười nhạt, nhìn màu sắc rượu đẹp đẽ, cô biết, rượu Lâm Tiêu pha ra, màu sắc càng đẹp, độ mạnh càng lớn.

“Không phải cậu định phạt rượu tôi, vốn định đùa chết tôi hả?” Phó Sủng hơi híp mắt nhìn Lâm Tiêu, hôm nay thằng nhóc này mượn lá gan ai, chơi lớn với cô như vậy?

Lâm Tiêu ném một miếng chanh vào trong ly cocktail, lập tức tràn ra một đống bong bóng nhỏ, lúc này mới nhìn Phó Sủng mở miệng: “Có thể không uống? Cô Phó đại tiểu thư, có đặc quyền, nhưng phải chơi trò chơi, quy củ cũ, nói thật lòng, mạo hiểm lớn, cô chọn cái nào?”

Có thể biết lời thật lòng của Phó Sủng rất khó có được? Lâm Tiêu vô cùng hiếu kỳ, trước kia Phó Sủng khôn khéo hạng nhất, không ai tính kế được cô ấy, sao hôm nay cô ấy lại chủ động chui vào.

Phó Sủng cứ nhìn Lâm Tiêu chằm chằm, khiến Lâm Tiêu hơi chột dạ, hồi lâu mới mở miệng: “Mạo hiểm lớn!”

Một câu nói, tất cả mọi người trong phòng nổ tung, Lâm Tiêu không ngờ Phó Sủng dám chơi lớn như vậy? Bọn họ chơi mạo hiểm lớn, không giống như học sinh, giống như gia đình sao, tùy tiện tìm ai đó nói một tiếng, em thích anh, vậy xong rồi?

Muốn chơi thì phải chơi đủ kích thích, nhất là đối với yêu nghiệt Phó Sủng này.

“Là cô nói, không cho đổi ý!” Lâm Tiêu giống như trúng số, xác nhận lần nữa, chỉ thấy Phó Sủng không nhịn được mà nói: “Phí lời cái gì, điều kiện mạo hiểm lớn như thế nào? Mau nói một chút, quá hạn không đợi?”

Lâm Tiêu nhìn Phó Sủng, vẻ mặt di~enda`nlequu'yydonn tính toán, đưa tay chỉ phòng cách vách: “Chúng ta cũng không cho cô vấn đề khó khăn, tìm một người đàn ông #$$!”

“Nói rõ ràng, tìm một người đàn ông làm gì?” Phó Sủng tiến đến trước mặt Lâm Tiêu, chỉ nghe thấy Lâm Tiêu cười hà hà: “Tìm một người đàn ông để hôn? Đừng nói với tôi rằng cô chưa từng hôn đàn ông?” Đánh chết bọn họ cũng không tin, yêu nghiệt này còn chưa từng chạm vào đàn ông.

Phó Sủng không ngờ Lâm Tiêu lại dám mở miệng, ngước mắt nhìn Lâm Tiêu, chỉ thấy Lâm Tiêu xê dịch sang bên cạnh, ngón tay gõ lên bàn: “Đường do mình chọn, bây giờ nam nữ ngang hàng, phụ nữ nói chuyện cũng phải chắc chắn, mọi người đều nhìn đó, không đúng?”

Lâm Tiêu vừa nói lời này, mọi người chuyển mắt nhìn, nên làm gì thì làm đi?

Bọn họ cũng không muốn đắc tội Phó Sủng, cái khác không nói, chỉ cần nói đến trình độ cưng chiều của ông cụ Phó với Phó Sủng, mình sẽ bị trừng phạt thế nào, người khác nếu đụng một ngón tay, ông cụ đi đến nhà, đánh mình, cha mẹ mình cũng không dám ngăn, tại sao vậy? Đáng đời thôi! Chọc Phó Sủng!

“Chơi thì chơi, ai sợ ai?” Không phải hôn một người đàn ông sao? Có gì đặc biệt hơn người? Phó Sủng cầm ly cocktail Lâm Tiêu pha, ực mạnh một hớp.

Đứng dậy mở cửa rời đi, lần đi này của Phó Sủng khiến mọi người lé mắt, toàn bộ vội vàng đứng dậy đi theo, ngay cả Thẩm Nhược Vũ cũng không ngăn được lòng hiếu kỳ, vội vàng đi theo.

Đi đến cửa phòng bên cạnh, Phó Sủng đưa tay kéo cửa ra, sải bước đi vào, cô gái này đột nhiên xông tới, toàn bộ người trong phòng bao đều giương mắt nhìn, khoan hãy nói biết hay không biết.

Tiểu Quách nhìn Phó Sủng, mở miệng trước: “Phó Sủng? Sao em lại tới đây?”

Phó Sủng quét mắt, trong lúc nhất thời không biết làm sao cho phải? Lúc này gây tội với bọn họ, về sau trước mặt bọn họ chắc chắn không ngóc đầu lên được, khi ánh mắt tiến lên đối diện với một cặp mắt thâm trầm lạnh lẽo, Phó Sủng khẽ dừng lại, khóe môi người đàn ông này khẽ nhếch lên thành nụ cười như có như không, nghiền ngẫm nhìn Phó Sủng.

Hít sâu một hơi, Phó Sủng đột nhiên tiến lên, đè lên người đàn ông, chuẩn xác không sai đè lên di3nd4nlequuyd0n người đàn ông kia, trong lúc này, không khí trong phòng như đọng lại, mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, tình huống gì thế này?

Không phải đóng phim chứ? Phó Sủng đổi nghề khi nào, tiến quân vào làng giải trí sao?

Khi đôi môi Phó Sủng đụng vào môi mỏng lạnh như băng, tùy ý khẽ ấn, vốn định đứng dậy, người đàn ông tiện tay khẽ giữ lại, Phó Sủng bị giam cầm trong ngực người đàn ông, hô hấp bị chặn lại, hô hấp trong miệng người đàn ông chuyển vào trong miệng Phó Sủng.

Tất cả mọi người yên lặng nhìn, Đường Dật, Phó Sủng, hai người này, sao tụ tập cùng một chỗ rồi hả?

Phàm là người ở trong đại viện đều biết, đây chính là một đôi thù địch, hễ chỗ nào có Phó Sủng, tuyệt đối sẽ không có Đường Dật, chỗ có Đường Dật, cũng tuyệt đối không thấy Phó Sủng, cảnh trước mắt tính sao?

“Buông tay, Đường Dật, anh lưu manh!” Phó Sủng đẩy Đường Dật ra, vẻ mặt Đường Dật lại không sao cả, giữ tay Phó Sủng không buông.

Nhìn người phụ nữ trước mặt bị mình hôn đến hô hấp rối loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, khóe môi Đường Dật khẽ nhếch nụ cười nhạt: “Anh lưu manh hay em lưu manh? Xông vào lập tức hôn anh, không đáp lại, rất không thích hợp?”

Anh cho rằng, cả đời này Phó Sủng sẽ trốn tránh không gặp anh nữa, giờ phút này, vùi trong ngực anh, đáy lòng Đường Dật hơi phức tạp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: annieaemora, Cuncute, Hoacamtu, muikuimin, Neko_kawaii, neyiah109, Ngockhue19, nhocty198, Sansjiney, Tuyết Hồng, Tôn gia gia và 1285 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

4 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 164, 165, 166

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

18 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
MarisMiu
MarisMiu

Snow cầm thú HD: Game
Ngọc Nguyệt: Pp.
Lãng Nhược Y: pp Ngọc
Ngọc Nguyệt: Thôi kệ đuê.
Muộn rồi, đi ngủ đi.
Lãng Nhược Y: Có cảm giác như bị troll =__=
Ngọc Nguyệt: Chậc...
LogOut Bomb: Windwanderer -> Windwanderer
Lý do: Tự sát
Thư Niệm: :slap: cái mở đầu gia tộc bánh :slap: đệt tán típ
LogOut Bomb: Windwanderer -> Trâu Bò Siêu Cấp
Lý do: it is justice
Thư Niệm: :slap: tau tán mài
Trâu Bò Siêu Cấp: :D2 Ba yêu con Yy ơi
LogOut Bomb: Windwanderer -> Trường Âm
Lý do: Fire in the hole
Trường Âm: Bom nổ, ván cả đầu @@ :cry2:
LogOut Bomb: Windwanderer -> Luna
Lý do: Say oh yeah
Trâu Bò Siêu Cấp: :slap: tau ăn YY :chair:
Thư Niệm: :slap: :chair: chớt đi
Thư Niệm: :slap: kao tán mài tét kao là kon mài à
LogOut Bomb: Trâu Bò Siêu Cấp -> Lãng Nhược Y
Lý do: :chair:
LogOut Bomb: Lãng Nhược Y -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Ba à, ăn con gái...này người ta gọi là loạn luân :slap:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Phượng buồn ngủ nhờ ta ăn hộ
Lãng Nhược Y: Bánh quy dành cho chim Phượng, bánh Tét hông có cửa :">
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh quy con gái, ba mún ăn cả 2 bánh :">
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai tặng mị mâm bánh bao, bánh quy mị eo suốt đời
Lãng Nhược Y: Ba, nhớ bánh bao thì về nhà, chui vào chăn mà ôn mẫu thân. Đừng bày tỏ nơi công cộng, ta nhớ phu quân :slap:
Ngọc Nguyệt: =.= Tui đang đọc mấy cái fic về hanahaki...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh quy lềnh bềnh trên biển, vô tình gặp gỡ phượng vàng, phượng hốt bánh quy về núi ở
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh tét yêu thích bánh bao, bánh bao rộng lòng rước bánh tét vào đời
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh bò lại nhớ bánh tiêu, bánh tiêu yêu đời không nguôi bánh bò
Ngọc Nguyệt: Mặc dù tui hơm hiểu lắm..
Lãng Nhược Y: Ngọc, vật phẩm hết hạn nên bay vào shop, nhói mề TT^TT

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.