Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

 
Có bài mới 28.09.2017, 09:19
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2017, 00:04
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 69
Được thanks: 240 lần
Điểm: 51.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ - Điểm: 44
Chương 93: Quyết định

Vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn phải nói tới đề tài này. Tô Nghiêu quay đầu lại, đáy lòng tràn ngập cơn đau đớn chằng chịt, nàng đưa tay xoa gương mặt lạnh lùng của Diệp Lâm, dịu dàng nói: “A Lâm, ta…ta không thể…”

Dù Tô Nghiêu không muốn nhưng lại không thể không thừa nhận, trong lựa chọn này, nàng là một người rất ích kỷ. Bản thân nàng đã trúng độc Say Hồng Trần khó có giải dược, tuổi thọ nhiều nhất cũng chỉ có thời gian một năm, chưa kể mình có thể sống đến ngày đứa bé ra đời hay không, mà hiện tại, nàng cũng không thể đảm bảo Say Hồng Trần sẽ không ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng. Nếu thật sự quyết định muốn sinh hạ một đứa bé đến với thế gian này, Tô Nghiêu nhất định phải có trách nhiệm với sinh mạng của nó. Huống chi, nàng càng không thể lưu lại một đứa bé không khỏe mạnh cho Diệp Lâm.

Nhưng hiện nay thân thể nàng vẫn không chịu nổi gánh nặng. Nếu ngừng dùng thuốc, có lẽ ngay cả một năm cũng không chống đỡ được. Nếu dùng thuốc, không ít thì nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến đứa bé. Nàng nhớ tới quá khứ trong kiếp trước, nhớ lại những hối tiếc cùng khổ sở trước khi lâm chung, tất nhiên nàng sẽ không bỏ đi một cách thiếu lý trí như vậy. Người đó còn cố chấp hơn cả tưởng tượng của nàng, nhưng hiện tại nàng biết, cho dù là mình có biến thành tro bụi, hắn vẫn sẽ không quên nàng, nên đương nhiên nàng muốn để lại một chút niệm tưởng cho hắn, lưu lại một đứa bé, thế nhưng…Hoàn cảnh hiện tại giống như tạt gáo nước lạnh lên đầu nàng, nàng không làm được! Tại thời điểm này, nàng không thể đưa một sinh mệnh nhỏ đến với thế gian này mà không có sự bảo đảm…

Ngoại trừ lẩn tránh chuyện sinh con, nàng còn có thể làm gì đây?

Thế gian này, làm gì có người chấp nhận chủ động từ bỏ cơ hội được làm một người mẫu thân chứ?

Diệp Lâm giơ tay lên, bàn tay có chút lạnh đặt lên trên mu bàn tay Tô Nghiêu, mắt đen thẫm của hắn tràn đầy ánh nước, dưới phản xạ của ánh đèn có vẻ chói mắt đến kỳ lạ. Giọng nói của hắn trầm thấp dễ nghe, cũng ẩn nhẫn: “A Nghiêu, có phải nàng có chuyện gì giấu ta hay không?”

Có phải nàng có nỗi khổ tâm không?.... Không, nàng nhất định là có nỗi khổ tâm, nhưng vì cái gì mà không nói cho hắn biết? Trời sập xuống còn có hắn chống đỡ, bất kể là vấn đề gì, bọn họ cũng có thể cùng nhau giải quyết.

“A Nghiêu, ta là phu quân của nàng.”

Hốc mắt Tô Nghiêu thoáng ẩm ướt, rốt cục cũng quyết tâm không giấu giếm nữa, Diệp Lâm nói rất đúng, hắn là phu quân của nàng, có chuyện gì vốn nên là hai người thương lượng để cùng nhau đối mặt. Nếu như nàng vẫn dối gạt Diệp Lâm giống như kiếp trước, đợi đến ngày sinh mạng nàng kết thúc, Diệp Lâm nhất định sẽ hận nàng….

Kiếp này cùng hắn trùng sinh, ngay từ lúc bắt đầu, hắn đã đối xử với nàng hết mực cẩn thận dịu dàng. Nhưng Tô Nghiêu biết rất rõ rằng dù hắn có ôn nhu chăm sóc nàng đến đâu, dù hắn không so đo hiềm khích trước kia, nhưng trong lòng hắn luôn có chút oán hận. Kiếp trước nàng không từ mà biệt, giống như một cái gai mãi mãi đâm vào tim hắn. Tô Nghiêu không thể tưởng tượng được người này trời sinh mẫn cảm đa nghi thì trong lòng hắn có biết bao nhiêu suy đoán không thực tế. Khi đó, hắn nói nàng hành hạ hắn, đúng vậy, nàng đúng là đang hành hạ hắn.

Giống như cái lần tới bái phỏng Đại trưởng công chúa Hoài Dương kia, nàng chỉ là nhìn huynh đệ Từ gia thêm vài lần, hắn đã khó chịu đến như vậy. Thậm chí còn thay đổi dáng vẻ trước sau vẫn lạnh lùng của hắn, điên cuồng mạnh mẽ cưỡng hôn nàng, gây ra tranh cãi đầu tiên của hai người. Khi đó hắn là thần hồn nát thần tính trông gà hóa cuốc, ảo tưởng xem Từ Thận Ngôn là tình địch. Nàng cũng không hiểu hắn, một mực chiến tranh lạnh la lối om sòm, thậm chí trong đầu còn nung nấu ý muốn rời khỏi hắn.

Nhìn xem, kiếp trước hay kiếp này, nàng luôn luôn tổn thương hắn.

Tô Nghiêu hối hận chính mình dao trắng đâm vào, dao đỏ rút ra, hết lần này đến lần khác làm Diệp Lâm đau lòng, nhưng chuyện đã qua cũng đã là quá khứ, làm gì nữa đều không thể cứu vãn. Mà bây giờ, điều nàng có thể làm, chính là rút cái gai trong tim Diệp Lâm ra.

Nàng không muốn sau khi chết hắn lại oán hận nàng, không nên có bất kỳ hiểu lầm nào với hắn, không cần sống một mình lẻ loi phiêu đãng chốn núi sông hoang dã này. Nàng muốn chôn cùng chỗ với hắn, sống cùng ngủ chung giường, chết cùng nằm chung mộ, nếu như chạy trốn không thoát khỏi vận mệnh thì thản nhiên đối mặt. Cùng hắn cùng nhau đối mặt!

Tô Nghiêu giãy dụa muốn ngồi dậy, nhưng Diệp Lâm còn cố chấp đè ở trên người nàng, vì vậy chỉ có thể cố sức đẩy, nói: “Ta có chuyện giấu chàng, hiện tại sẽ nói cho chàng nghe, nhưng trước tiên chàng đứng dậy, thế này ta thở không nổi, nói không ra lời.”

Diệp Lâm nhướng mày, thấy dáng vẻ nghiêm túc của nàng, giống như thật sự muốn nói vài chuyện quan trọng với hắn. Nếu nàng không muốn rời đi thì đương nhiên tạm thời hắn không vội, bọn họ còn có ngàn ngàn vạn vạn đêm nữa có thể lãng phí, trước mắt quan trọng nhất là nghe xem nàng rốt cuộc muốn nói gì. Tô Nghiêu đẩy hắn, hắn liền thuận thế xoay người tránh sang một bên, nửa nằm nửa ngồi, một tay chống lên phượng tháp, hết sức chuyên chú đợi nàng mở miệng nói chuyện.

“Chàng phải đồng ý với ta trước, bất kể thế nào, cũng không được tức giận, không được mất khống chế”. Tô Nghiêu lời chưa đến miệng lại nuốt xuống, cắn cắn môi, nàng trước tiên phải đánh một châm dự phòng lên Diệp Lâm.

Nhưng ngược lại, châm dự phòng này đánh lên lại làm tâm trạng Diệp Lâm thay đổi, không biết rốt cuộc Tô Nghiêu muốn nói ra cái gì có thể khiến hắn mất lý trí. Cho nên hắn chỉnh lại tư thế nghiêm trang, làm ra dáng vẻ đang rửa tai lắng nghe, cực kỳ nghiêm túc gật đầu một cái, rồi mới nghe Tô Nghiêu nói:  “Chàng còn nhớ hay không, có một đêm Trưởng công chúa Hoài Dương Đại tới chơi, chàng tới đây tìm ta, tình cờ thấy ta và Từ Thận Ngôn nói chuyện với nhau?”

Sau khi có được khẳng định của đối phương, Tô Nghiêu tiếp tục nói: “Thật ra ngày đó, Từ Thận Ngôn tới đây cùng bàn bạc về bệnh tình của ta.”

“Chàng chắc cũng cảm thấy kỳ quái, tại sao trước đây thân thể và xương cốt của Tô Dao rất tốt, ta vừa xuyên đến đây liền yếu ớt như vậy. Khi đó chính ta cũng không hiểu, nhưng về sau được Từ Thận Ngôn nhắc nhở mới biết, hóa ra là phiền toái gây ra do Tô Dao uống thuốc độc tự tử vì tình. Tuy nàng ta đã quy tiên, nhưng độc lại lưu lại trong cơ thể ta. Bản chất Say Hồng Trần là loại độc phát chậm, khiến người ta từ từ ngủ say rồi chết. Chỉ vì Tô Dao uống quá nhiều nên lập tức chết đi, nhưng lại đúng lúc ta xuyên đến, nên độc tính liền bình thường giống như ban đầu, từ từ phát tác. Mấy ngày nay uống thuốc liên tục, nhưng cũng không thấy khá hơn, nguyên nhân là do độc kia càng ngày càng phát ra mạnh mẽ. Chàng trước tiên đừng tức giận, từ khi ta biết chuyện này đã giấu chàng gặp Từ Thận Ngôn vài lần, nhưng tất cả đều vì chuyện Say Hồng Trần. Hắn xuất thân từ Liễm Diễm sơn, bàn về kỳ tư diệu tưởng, trong kinh không ai có thể so sánh được với hắn. Nhưng cho dù là Từ Thận Ngôn cũng không có kế khả thi, chỉ có thể trì hoãn thời gian độc phát tác, chứ không thể giải hết.”

Nói đến đây, Tô Nghiêu chợt ngừng lại, bởi vì thấy trên mặt người kia là một thần sắc vô cùng bình tĩnh . Chỉ có chút kinh ngạc lúc nàng mới nhắc tới, rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh, thật sự không giống suy đoán ban đầu của nàng rằng hắn sẽ không khống chế được.

Bầu không khí lúc này lặng im giây lát, trong đại điện im lặng không tiếng động bỗng nhiên đồng thời vang lên giọng nói của hai người, cùng đồng thanh: “Hóa ra ngươi đã biết từ sớm?”

Lời vừa ra khỏi miệng, cả hai đều sửng sốt, liếc mắt nhìn nhau, ý thức được hóa ra đối phương đã sớm biết việc này, chỉ là đều muốn một mình gánh vác và che giấu, liền nhịn không được cười rộ lên. Quả nhiên là trời sinh một đôi, chỉ là không biết lúc Từ Thận Ngôn biết được toàn bộ chuyện này, trong lòng hắn sẽ sinh ra cảm nghĩ gì.

Có điều sau khi cười xong lại là một hồi thê lương. Lúc này hai người thật sự xảy ra một vấn đề sinh tử, Tô Nghiêu cảm thấy có chút không đành lòng, chỉ thấy Diệp Lâm chợt cau mày, trầm giọng nói: “A Nghiêu, nàng nói nàng cũng là trùng sinh một kiếp, chẳng lẽ kiếp trước nàng rời đi, chính là bởi vì…Say Hồng Trần?”

Mười hai năm sau khi Tô Nghiêu rời đi, hắn rốt cuộc tìm được Từ Thận Ngôn, cũng có thể là Từ Thận Ngôn không đành lòng thấy hắn tiếp tục khổ sở chờ đợi nên đến tìm hắn, nói cho hắn biết, rằng sau khi Tô Nghiêu rời đi được hai năm liền bệnh chết.

Là bệnh gì, khi đó hắn không hỏi.

Nhưng thông minh như hắn, giờ cuối cùng cũng hiểu được. Hiểu vì sao Tô Nghiêu không từ mà biệt, vì sao cố tình chọn Từ Thận Ngôn, vì sao bệnh vô phương cứu chữa lại không cầu cứu hắn. Nàng biết mình trúng độc không có thuốc giải, biết hắn nhất định không tiếc bất cứ giá nào để kéo dài tính mạng cho nàng, biết bất kể thế nào cũng không thể chết trước mặt hắn, nếu không hắn nhất định sẽ nổi điên.

Thà rằng để hắn hận nàng oán nàng, chứ không muốn liên lụy hắn hay rối loạn hắn, trở thành gánh nặng của hắn.

Đây chính là A Nghiêu của hắn, cũng là A Nghiêu mà hắn yêu… Từ lúc trùng sinh, Diệp Lâm cho là mình hiểu rõ tất cả, biết được tất cả những điều mà ngày trước nàng không biết. Không ngờ rằng hắn sai lầm rồi, cho dù là trùng sinh một kiếp thì sao? Thế gian này còn quá nhiều điều mà hắn không biết.

Xuyên qua hàng mi hơi ẩm ướt, hắn thấy cô nương đang nhàn nhạt cười khổ kia chợt giang hai tay ra, nghiêng người ôm lấy hắn, mang theo lọn tóc với mùi hương thoang thoảng mê người lướt qua mặt hắn. Nàng ghé vào tai hắn nhẹ nhàng nói: “A Lâm, kiếp trước đều là ta không đúng, ta biết rõ sai lầm rồi, sẽ không bao giờ khư khư cố chấp nữa. Ta sẽ mãi mãi ở bên chàng, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.”

Diệp Lâm giơ tay lên ôm thật chặt thân thể ấm áp kia vào trong ngực, nhắm mắt lại, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, nhưng khóe mắt lại có giọt nước mắt chảy xuống.

Một năm, không, nhất định sẽ có biện pháp. Hắn không tin ông trời để bọn họ trùng sinh một kiếp chỉ để gỡ bỏ hiểu lầm. Nhất định có biện pháp có thể giải độc, chỉ là khi đó bọn họ tưởng rằng không có mà thôi.

“A Nghiêu, đừng nói những lời xui xẻo như vậy, nàng sẽ khỏe lại, sẽ sinh cho ta thật nhiều con cái, nàng sẽ có con cháu đầy quanh chân. Chúng ta cùng nhau bạc đầu giai lão, có được tất cả hạnh phúc của thế gian này.”

Tô Nghiêu cũng cười, một dòng chất lỏng lạnh lẽo chầm chậm theo cổ chảy xuống áo Diệp Lâm, giọng nói của nàng vẫn vững vàng, lúc này không để lộ ra chút nào cảm xúc đang dâng trào “Đồ ngốc, hiện tại ta đã có được tất cả hạnh phúc của thế gian này.”

“A Nghiêu.” Diệp Lâm ngược lại không quá để tâm vào phương diện cảm tính, hắn một lòng một dạ đi tìm phương pháp giải độc dựa trên dấu vết để lại “Nàng có biết chút gì có thể hy vọng không?”

Tô Nghiêu nghe vậy thì nhớ tới một người, khi đó nàng ta nói, về sau nếu cần, nhất định sẽ chết không chối từ. Chỉ tiếc là người đó đến nay sống chết không rõ, cũng không biết đã đi nơi nào.

“Thật ra Liêu Mộc Lan có nhắc đến, nói là Say Hồng Trần của Tô Dao là lấy được từ trong tay của Cố Phù Phong”. Tô Nghiêu nói: “Chỉ là hiện nay thân phận của hai bên đặc biệt, muốn gặp mặt hắn thì phải hao tốn một chút công phu.”

Người kia ôm nàng chặt hơn chút, giọng nói kiên định vang lên bên tai nàng: “Vậy thì chúng ta phải đi tìm Cố Phù Phong!”



Đã sửa bởi HeLiX lúc 08.10.2017, 23:46, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeLiX về bài viết trên: Gyo123, Keobonggon2013, Nguyêtle, Tiểu Nghiên, antunhi
     

Có bài mới 29.09.2017, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2017, 00:04
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 69
Được thanks: 240 lần
Điểm: 51.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ - Điểm: 36
Chương 94: Nam tuần

Cuối tháng mười năm Thái Bình thứ nhất, Diệp Lâm bắt đầu chuẩn bị đi tuần tra phía nam, kế hoạch vừa nói ra thì bách quan liền xôn xao. Có điều đây cũng không phải là vì Diệp Lâm đột nhiên quyết định đi nam tuần, dù sao Nhạn triều cả trăm năm nay cũng không phải không có tiền lệ Đế vương đi tuần tra trong dân gian, mà là do địa điểm nam tuần lần này làm cho bách quan âm thầm ngờ vực.

Chuyến nam tuần của Diệp Lâm cũng không phải là theo dõi tình hình dân chúng, trực tiếp chỉ định địa điểm tiếp giá là Bình Khê. Nói cho hoa mỹ thì chính là muốn đến bái phỏng Tô lão tiên sinh, người thanh liêm nhất thiên hạ, khích lệ cho những đệ tử nghèo hăng hái tiến thủ, thi đỗ công danh thông qua khoa cử, lại tán dương những công việc từ thiện của Tô thị Bình Khê, nhiều năm qua đều không ngừng trợ giúp cho những sĩ tử bần hàn. Tô gia được xem như một danh gia vọng tộc hùng mạnh ở Giang Nam cả trăm năm, nổi danh khắp thiên hạ, nên đương nhiên Diệp Lâm có ca ngợi thì cũng không có gì sai. Chỉ định Tô gia tiếp giá, cũng coi như là Hoàng gia cố tình dùng Tô gia để lôi kéo dòng dõi Nho học.

Tâm tư của những vị văn võ bá quan đã từng chìm nổi nhiều năm ở quan trường đột nhiên lung lay, nghĩ đến thế cục trong triều hiện nay, kỳ thực Diệp Lâm không cần nói cũng biết.

Lần Diệp Lâm đăng cơ ở Trường Ninh cung, công lao lớn thuộc về Tô gia, hiện nay Tô hậu lại độc chiếm hậu cung, Thiên tử lại si mê Hoàng hậu đến mức độ nào thì cả triều văn võ bá quan đều có thể thấy được rõ ràng ngay trước mắt. Những người chỉ hơi hiểu chuyện cũng đều có thể đoán được, chuyện Hoàng đế Bệ hạ đánh trống khua chiêng thu xếp đi nam tuần, bề ngoài là đi giải quyết việc công liên quan đến quốc gia xã tắc, nhưng nếu nghĩ sâu xa một chút sẽ biết nguyên nhân chắc chắn do Hoàng hậu.

Một chuyến đi lãng mạn càng nghĩ càng thấy vui vẻ, người còn chưa đi mà bí mật cung đình đã truyền ra trên khắp ngõ ngách Trường Ninh: “Hoàng hậu Nương nương nhớ Giang Nam nên buồn bực không vui, Bệ hạ vì muốn đem lại tiếng cười cho Nương nương nên khởi giá nam tuần.”

Từ trước đến nay Nhạn triều đều không thèm để ý đến những bịa đặt trong sách tạp lục, bởi vậy những lời đồn nhảm về chuyến đi nam tuần này có truyền đến tai thì Bệ hạ cũng chỉ cười trừ rồi lại toàn tâm toàn ý chuẩn bị, chứ cũng chẳng thèm làm ra cái gì để đáp lại. Đương sự không phủ nhận thì đương nhiên bị xem là đã âm thầm đồng ý, bởi vậy lời đồn trên phố càng lúc càng lan rộng, về sau còn được biên soạn lại thành một vở để cho những người kể chuyện đem ra kể trong trà lâu tửu quán, thậm chí còn bổ sung vào từng ly từng tý chuyện lặt vặt của Đế Hậu, tạo thành một đoạn truyền kỳ về tình yêu.

Chỉ có Tô Nghiêu là đọc sách lịch sử một cách hoan hỉ nhất, từ khi biết chuyện Cẩm Diên nghe được ở ngoài chợ rằng mình là nhân vật chính, rốt cuộc nàng cũng biết xấu hổ mà đỏ bừng lỗ tai. Dân chúng Nhạn triều đúng là tự do cởi mở, xem bọn họ như là một đôi bích nhân, trở thành tấm gương về tình yêu và hôn nhân. Điều này lại tạo thành áp lực rất lớn cho Tô Nghiêu, trong lúc nhất thời vô cùng lúng túng.

Thời gian ngủ mê man càng lúc càng nhiều, nhưng hai người đã nói hết mọi chuyện, cũng không giấu giếm gì nên Tô Nghiêu và Diệp Lâm đều rất bình tĩnh tiếp nhận sự thật này, cảm xúc cũng không dao động quá lớn. Từ Thận Ngôn cũng được đón vào cung, ở trong Văn Trí điện không xa Phượng Ngô điện, để bất cứ lúc nào cũng có thể nhận lệnh, sau này cũng cùng đi đến Giang Nam. Thời gian này Diệp Lâm không còn đề phòng khúc mắc gì với Từ Thận Ngôn nữa, nên những chuyện liên quan đến Tô Nghiêu đều bàn bạc cùng hắn, xem như có thể khống chế độc phát tác trong một giới hạn nhất định.

Đến cuối tháng mười một hàng năm sẽ có một lớp tuyết đầu mùa mỏng manh rơi xuống Trường Ninh, cho nên kế hoạch đi nam tuần được bắt đầu trước hơn một tháng.

Theo lý mà nói thì Thiên tử đi tuần là đại sự hàng đầu, đề cập đến vào buổi nghị sự tháng mười thì ít nhất cũng phải đến cuối mùa xuân năm thứ hai mới có thể tiến hành. Nhưng nào biết dường như Diệp Lâm bị cái gì đó thúc giục mà sốt ruột, hành cung cũng không cho xây dựng mà chỉ tu sửa đơn giản một chút khoảng trống trong vườn của Tô gia ở Bình Khê, rồi cho rằng như thế là đã chuẩn bị sẵn sàng.

Bởi vậy, bên này thì Thiên tử vô cùng lo lắng về khí hậu lạnh giá khi có tuyết lớn nên gấp gáp lánh tới Bình Khê, bên kia cũng vô cùng lo lắng mà gấp rút tu sửa hành cung, hai tầng lửa và băng đối lập không hiểu sao lại làm cho trong lòng Tô Nghiêu sinh ra một chút cảm xúc hoan hỉ.

Bình Khê Tô gia.

Đối với Tô Dao mà nói thì nơi này là nơi thành cũng chết mà bại cũng chết.

Tô Nghiêu cũng chẳng chờ đợi trông mong quá nhiều vào chuyến đi đến Bình Khê này, cũng không lo Tô lão tiên sinh và người quen cũ ở Bình Khê có cảm thấy nàng khác ngày trước hay không. Nàng đã là Hoàng hậu, chẳng ai thay đổi được sự thật này, Diệp Lâm cũng đã sớm biết chuyện của nàng, nên cũng chẳng sợ việc nàng bị người ta phát hiện rồi gây khó khăn. Trước mắt, việc mà nàng dồn toàn bộ tâm tư để quan tâm tới chỉ có một việc – hưởng thụ thật tốt quãng thời gian còn lại ở bên Diệp Lâm, đồng thời hết mực cố gắng chuẩn bị cho việc giải độc Say Hồng Trần.

Từ lúc khởi hành đi Bình Khê, nàng đã viết một phong thư cho bồ câu đưa đến Cố Phù Phong ở Miêu Nam Vương, hỏi hắn những chuyện có liên quan đến Say Hồng Trần. Thế nhưng đường xá xa xôi nhiều hung hiểm, Tô Nghiêu lại không tin vào kiểu đưa thư bằng bồ câu đơn giản như vậy nên trong lòng vẫn không ôm nhiều hy vọng, chỉ mong mau chóng đến Bình Khê rồi tính cách khác.

Chuyến nam tuần này, nếu nói công khai thì ngoài mục đích đi thăm viếng cũng là có dụng ý khác. Diệp Lâm cũng không định ở trong Tô gia lâu, mà là đến Bình Khê rồi tiếp tục cải trang để đi tiếp về phía nam. Sở dĩ chọn đặt hành cung ở Bình Khê, một là bởi vì đó là nhà thân mẫu của Tô Dao, lại là nơi thư hương thế gia thông hiểu mọi đạo nghĩa trong thiên hạ nên nhất định sẽ che giấu đến mức không một vết tích chuyện Đế Hậu đột nhiên mất tích; hai là Bình Khê ở tại Giang Nam, cách biên giới Miêu Nam cũng không xa lắm, dân chúng ở các thành phố và thị trấn ven đường đa số là lương thiện chất phác, chưa bao giờ được nhìn thấy Diệp Lâm nên hành tẩu giang hồ cũng tự tại an toàn hơn nhiều.

Tất cả công việc trong kinh đã giao lại cho Diệp Tễ, Tô Tương và Từ Thận Hành thu xếp. Thôi Thuật đi theo Diệp Lâm, cho đến lúc tới Bình Khê thì phải mau chóng đưa tấu chương cùng chính sự phó thác cho Thôi Thuật và các bậc nho học ở Tô gia. Diệp Lâm đã nghĩ đâu ra đó, cũng là bố trí chu toàn.

Tên nam nhân này đúng là muốn đem vạn dặm giang sơn ra làm trò đùa, xông xông xáo xáo mạo hiểm cải trang cùng nàng đi đến Miêu Nam Vương.

Lúc ban đầu biết những sắp xếp của Diệp Lâm, nói Tô Nghiêu không cảm động thì đó là nói dối. Nhưng khi cảm động qua đi thì nguyện vọng nhất định phải sống của mình phát ra càng mãnh liệt.

Ngày mười hai tháng mười hai năm đó, rốt cuộc đội nghi trượng chậm rãi của Thiên tử đã đến Bình Khê, nơi Tô thị phải gấp rút tu sửa hành cung trong vườn.

Tô lão tiên sinh đã lánh đời nhiều năm đích thân ra cửa nghênh đón, tạo cho Diệp Lâm một phen vinh hạnh đặc biệt. Chắc hẳn bậc thanh liêm trong thiên hạ sau này sẽ càng thêm kính trọng Thiên tử cao cao tại thượng này, cũng đặt một nền tảng tư tưởng tốt cho chính sách cải cách sau này của Diệp Lâm. Đây cũng là kế sinh ra làm quan, sinh ra làm Hoàng hậu, Tô gia lại một lần nữa phá bỏ nguyên tắc mà mấy đời đã tuân thủ nghiêm ngặt, lấy phong thái hoan nghênh để tiếp đón Hoàng thất.

Nhưng trong lòng Diệp Lâm dường như cũng sáng tỏ như gương, biết việc Tô lão tiên sinh đích thân ra ngoài không phải đơn giản chỉ vì xem trọng hắn, có thể được Tô lão tiên sinh đón chào chưa bao giờ là Diệp Lâm hắn, mà là bởi vì thân xác của vị nữ tử bên người hắn – người mà Tô lão tiên sinh ngưỡng mộ nhất, thậm chí ngày trước còn không muốn triệu về Trường Ninh, chính là tôn nữ Tô Dao.

Nghe nói Tô Dao thông minh dị thường, cá tính lại cực kỳ trong sáng hoạt bát, được Tô lão tiên sinh yêu thương nhất, từ nhỏ đã nói rất nhiều đạo lý cho nàng nghe, cũng chính vì mưa dầm thấm đất lâu ngày mới hun đúc ra một Tô Dao tính tình cương liệt như vậy, cuối cùng lại dẫn đến bi kịch. Bởi vậy, đối với việc một mình đến gặp Tô lão tiên sinh, đáy lòng Tô Nghiêu vừa sợ hãi vừa kháng cự.

Tô gia ngụ tại một khoảng đất lớn ở Bình Khê, dựa sát vào sông, phong cảnh mỹ lệ, giống như chốn bồng lai tiên cảnh xa xưa, vừa trong lành vừa yên tĩnh. Ở phía sau núi Tô gia, nơi Tô lão tiên sinh ẩn cư có một hồ nước, tĩnh lặng như tấm kính trên trời giáng xuống, mặt nước phản chiếu sắc trời tạo thành một màu xanh khó phân biệt, chính là nơi khi còn bé Tô Dao thích chơi đùa nhất. Tô Nghiêu và Diệp Lâm ở lại Bình Khê ổn định cục diện hơn mười ngày, trước khi ra đi đã có một cuộc nói chuyện dài với Tô lão tiên sinh.

Tô Nghiêu không biết rốt cuộc Tô lão tiên sinh và Diệp Lâm đã nói với nhau chuyện gì, nhưng nàng nhớ rất rõ lúc Tô lão tiên sinh đầu bạc râu hùm, tinh thần quắc thước lần đầu tiên nhìn thấy Tô Nghiêu, ông lão mắt sáng như đuốc, kiến thức sâu rộng này liền không chút do dự mà nói, “Ngươi không phải là A Dao.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeLiX về bài viết trên: Gyo123, Nguyêtle, Tiểu Nghiên, antunhi, chalychanh
Có bài mới 30.09.2017, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2017, 00:04
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 69
Được thanks: 240 lần
Điểm: 51.43
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ - Điểm: 54
Chương 95: Phát tác

Tiết Thiên Thu ngày mồng mười tháng chín.

Vốn là lễ hội để nam nữ gặp gỡ, cưỡi ngựa xem hoa, nhưng trong hoàng cung lại vắng vẻ ảm đạm, không hề có bầu không khí náo nhiệt như bên ngoài.

Đèn chong cháy sáng đùng đùng, mười hai cung nữ tóc trái đào y phục màu xanh lục canh giữ ở cửa dưới bậc thềm ngọc, Tô Nghiêu lẳng lặng ngồi một mình trong Phượng Ngô điện, vô cùng nhàm chán lật một quyển sách cổ trên tay. Cẩm Diên xuôi tay cung kính đứng một bên, một lúc lâu cũng không thấy chủ tử nhà mình lật lên một tờ, đôi mắt đẹp chỉ nhìn chằm chằm vào trang sách mà ngẩn người, tinh thần nàng liền có chút mệt mỏi, không nhịn được mà khẽ ngáp một cái.

Vốn là mười ngày trước hắn đã hoàn toàn đáp ứng nàng, nói tiết Thiên Thu này sẽ cải trang cùng nàng đến phố Trường Ninh xem hoa đăng.

Tô Nghiêu chưa bao giờ thấy đêm hội tiết Thiên Thu trên khu phố Trường Ninh. Năm đầu tiên nàng xuyên qua, ngay lúc đó liền bị Bệ hạ ngự bút ban hôn, một tấm hôn thư hứa gả cho Diệp Lâm. Mang trên mình chính xác danh hiệu Thái Tử Phi, thì làm thế nào trong tiết Thiên Thu lại ra ngoài du ngoạn rồi cùng nam nữ độc thân “xem mắt gặp gỡ” đây? Sau này đúng hạn nàng gả cho Diệp Lâm, chân chính trở thành Thái Tử Phi, lại càng không có khả năng đến khu phố Trường Ninh – hành động như vậy thật sự làm mất mặt hoàng gia. Lại một năm nữa, tiên đế băng hà, Diệp Lâm lên ngôi, nàng được phong làm Hoàng Hậu, cũng cắt đứt luôn suy nghĩ đó trong đầu.

Không ngờ rằng người kia, một đêm nào đó trên giường lại chủ động nhắc tới chuyện này, chỉ nói nàng đến Trường Ninh quá muộn, chưa từng thấy qua sự phồn hoa rực rỡ náo nhiệt của Trường Ninh, hứa rằng vào ngày Thiên Thu tiết sẽ cải trang thường phục, cùng Tô Nghiêu đi dạo quanh hội đèn lồng ở Trường Ninh. Lúc này Tô Nghiêu mới thay đổi ý định. Nàng cảm thấy cần phải trải qua một số chuyện có một không hai để lưu lại trong lòng, đến lúc già yếu tám, chín mươi tuổi mới có thể nắm tay từ từ hồi tưởng. Sống như vậy mới không uổng phí, vượt qua cả đời cùng người mình yêu mới có ý nghĩa.

Ngày trước Tô Nghiêu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu Diệp Lâm, cũng như nàng chưa từng đặt hy vọng vào người sinh ra là Quân vương kia sẽ trao toàn bộ tình cảm cho nàng mà không để người khác vào mắt.

Nàng vừa xuyên đến đã bị ngự bút ban hôn, đó là Bình Khê Tô thị - thế lực lớn nhất của Nhạn Triều, và Thái Tử - thế lực đã bị phủ Nhiếp Chính Vương giành được. Không liên quan đến chuyện tình cảm, mà chỉ có lợi ích. Hoặc có thể nói dễ nghe hơn chút, việc bọn họ nên nghĩa phu thê là chuyện bất khả kháng, vì “giang sơn xã tắc”. Bản thân Tô Dao lấy cái chết để phản đối cũng không có bất cứ hiệu quả gì, nên đương nhiên Tô Nghiêu sẽ không bắt chước nàng ta tự tìm lấy cái chết như thiêu thân lao đầu vừa lửa. Nàng đã định kính nhi viễn chi (*) đối với Diệp Lâm, cùng Diệp Lâm lập ra ba điều quy ước, nàng thay mặt Tô gia làm chỗ dựa cho hắn, hắn cũng không cần để ý đến mọi chuyện của nàng, hai người giống như bạn đồng hành cùng nhau xử lý việc chính trị trong thiên hạ, tương kính như băng (**) qua hết cả đời này, không ai tranh cãi ai, không xen vào việc của nhau là tốt nhất, cứ như thế tiếp xúc dần dần hẳn là sẽ sinh ra thiện cảm với hắn.

(*) kính nhi viễn chi: Bằng mặt nhưng không bằng lòng, bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó; hoặc thường dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với đối tượng đó.
(**) tương kính như băng: dùng trong trường hợp vợ chồng chỉ sống với nhau trên danh nghĩa, không có tình yêu, chỉ là tôn trọng nhau.

Trong lòng nàng sáng tỏ như gương rằng nam nhân này không thể yêu. Dù cho hắn hào hoa phong nhã, kinh tài tuyệt diễm thì sao, dù cho hắn có đôi mắt ẩn chứa tình cảm, dịu dàng quan tâm chăm sóc nàng thì thế nào. Nam nhân nhất định trở thành Đế vương sẽ không thể trao cho nàng một tình yêu trọn vẹn. Tô Nghiêu không chấp nhận có người cùng nàng chia sẻ tình cảm, cũng không thể vì lòng thương hại của một người mà hao phí hết tâm tư đi tranh đoạt. Nàng nghĩ, cũng tốt, dứt khoát bóp chết một phần hạt giống không thể nở hoa kết trái này ngay từ trong trứng, nhưng nàng nào biết, người này là người có thể vứt bỏ cả khu rừng lớn chỉ vì ưu tiên cho một gốc cây cằn cỗi như nàng.

Diệp Lâm không phải người hiện đại, chưa bao giờ được giáo dục rằng chỉ một đôi sống một đời một kiếp. Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng kia lại chỉ nồng nàn ấm áp với một mình nàng. Nếu nói không cảm động, thì đó là nói dối.

Năm Thiên Khải thứ nhất, nàng làm Hoàng Hậu của hắn, Diệp Lâm cũng chân thành đáp ứng lời hứa của chính hắn. Cho dù là tất cả bá quan văn võ trong triều dâng tấu xin hắn làm phong phú hậu cung, cũng đều bị hắn dùng lý do đang trong lúc quốc tang không nên vui thú nhục dục để từ chối. Trong mắt nam nhân này không hề có nữ nhân thứ hai, vượt quá tình cảm tầm thường, Tô Nghiêu thật ra rất hài lòng.

Cho nên những lời hắn nói nàng đều tin, cũng cho rằng lời hứa trong đêm đó là thật. Mấy ngày qua vẫn đếm ngày mong chờ đến tiết Thiên Thu này, thế nhưng cực khổ lắm mới đợi được đến ngày này thì hắn lại không đến.

Cẩm Diên không biết vì sao nàng cố không chịu ngủ, hàng ngày nàng không hề có dáng vẻ như vậy, bên kia Cẩm Diên ngáp liên hồi ngủ gà ngủ gật, bên này nàng lại càng ngày càng tỉnh táo. Cho đến nửa đêm cũng không thấy buồn ngủ, liền dứt khoát đứng dậy tự mình đi ra ngoài. Cả đám cung nữ bên ngoài điện đã bị Tô Nghiêu sai quay về từ sớm, Cẩm Diên cũng vậy, nói nàng ra giường nhỏ ngoài phòng gác đêm đi ngủ trước, nhưng Cẩm Diên không chịu, nhất định chống lại cơn buồn ngủ để cùng nàng chịu đựng. Lúc này thấy Tô Nghiêu chợt đứng dậy đi ra ngoài, nàng liền vội vội vàng vàng đi theo sau, tiện tay khoác áo choàng gấm màu xanh lơ có đính viền lông Tuyết Hồ lên người Tô Nghiêu. Vừa đi vừa nói: “Nương nương định đi tìm Bệ hạ sao? Nghe nói ngày hôm nay có tin từ Nam Cương truyền đến, đoán chừng là Bệ hạ bận rộn chuyện này, có lẽ sẽ nghỉ ngơi ở Cần Chính điện rồi…xung quanh Hoàng cung đại nội…”

Nói đến đây, Cẩm Diên đột nhiên cứng họng, tròng mắt xoay chuyển, sửa lại lời nói: “Dù sao Hoàng cung đại nội này đều là nhà của nương nương và bệ hạ, nghỉ ở chỗ nào chẳng phải đều giống nhau sao?”

Dù Cẩm Diên không nói thẳng ra, nhưng Tô Nghiêu lại biết trong lòng nàng đang nghĩ gì: Dù sao trong Hoàng cung đại nội cũng không có nữ nhân khác, chỉ có phần đông là cung nữ, đương kim Bệ hạ kia lại như đóa hoa trên đỉnh Cao Lĩnh không sao với tới, đương nhiên không lo có kẻ lọt vào phá hỏng sự chuyên sủng của mình. Một khi đã như vậy, còn đi tìm Bệ hạ để làm gì?

Tô Nghiêu dừng bước, quay đầu về phía Cẩm Diên cười cười, sườn mặt tuyệt mỹ đẹp như hoa u đàm nở rộ dưới sao đêm, chỉ nói: “Bổn cung cũng không định đến Cần Chính điện tìm Bệ hạ, ngươi gấp cái gì?”

Cẩm Diên gãi gãi đầu, ra vẻ khó hiểu: “Vậy đã muộn thế này rồi nương nương muốn đi đâu?”

Đi đâu?

Tô Nghiêu khép mi cười cười, cũng không nói gì, chỉ một mực đi về phía trước.

Cẩm Diên đi theo nàng một hồi lâu, cuối cùng đến một tòa lầu các cao nhất phía trên Trường Ninh. Ngồi trên tòa các này, dựa vào lan can nhìn về phía xa, gần như có thể trông thấy tất cả quanh cảnh ở Trường Ninh.

Bởi vì đang là hội hoa đăng tiết Thiên Thu nên trong thành Trường Ninh giăng đèn kết hoa, những hoa đăng hình dáng khác nhau từ xa nhìn lại chỉ còn là một chuỗi điểm sáng, còn có bách tính thả hà đăng, trôi nổi theo dòng chảy tiến gần đến giữa sông.

Tô Nghiêu quay đầu nhìn Cẩm Diên.

“Rất đẹp có phải không?”

Cũng giống như Tô Nghiêu chưa bao giờ trèo cao đi xa, Cẩm Diên gật đầu lia lịa, chỉ một mực ngơ ngác nhìn chằm chằm vào phong cảnh Trường Ninh ở phía xa, tựa như muốn ghi tạc hết thảy mọi thứ trước mắt vào trong đầu.

Tô Nghiêu nở nụ cười bao dung, quay đầu lại nheo mắt tiếp tục nhìn Trường Ninh phồn hoa náo nhiệt

Đây là Trường Ninh của Diệp Lâm.

Đây là giang sơn của Diệp Lâm.

Nàng không hề thua ai, chỉ là trái tim hắn quá rộng, không chỉ muốn giữ tình yêu nhỏ bé của bọn họ mà còn muốn giữ cả non sông đất nước.

Diệp Lâm lỡ hẹn, nàng cũng nên biết điều, nên… không được trách hắn.

Mơ hồ từ trong bầu trời đêm bay tới giọng nói quen thuộc, rất dịu dàng gọi tên của nàng, hồi lâu sau vẫn không được đáp lại, dần dần càng trở nên nôn nóng, một tiếng lại một tiếng, càng lúc càng khẩn thiết.

Tô Nghiêu cảm thấy hơi sức toàn thân đều bị rút sạch, tầm nhìn dần dần không rõ ràng, nên trước mắt tất cả đều thay đổi hình dạng, từ từ tan vào trong bóng tối…

“A Nghiêu?”

“Tỉnh lại, A Nghiêu!”

Một tiếng lại chồng lên một tiếng gào hét, cuối cùng Tô Nghiêu nhịn không được mà mở mắt ra, đối diện là một đôi mắt đen sâu không thấy đáy. Nhìn thấy nàng mở mắt, vẻ căng thẳng trong đôi mắt này mới dần dần tiêu tán.

Tô Nghiêu cảm thấy bản thân đang nằm trong lồng ngực chắc chắn và ấm áp, bên mũi phảng phất mùi đàn hương quen thuộc, tinh thần ngây ngẩn trong chốc lát, mới từ từ nhận ra mình đang trên xe ngựa đi về phương nam.

“Sao thế, ta đã ngủ quá lâu ư?” Tô Nghiêu có chút phân vân, vốn là một giấc mơ, là Say Hồng Trần lại vừa phát tác… Số lần phát tác của nàng càng ngày càng thường xuyên, mỗi lần lại một cách thức khác nhau. Tương truyền, những người trúng độc này đều là trong giấc ngủ say dần dần quên đi mọi chuyện, nhưng nàng thì ngược lại, lần lượt mơ thấy ký ức ở kiếp trước, càng về sau, ký ức về kiếp trước lại càng rõ ràng.

Cũng như lúc này đây, nàng mơ thấy kiếp trước vào tiết Thiên Thu, đêm đó Diệp Lâm vì xử lý quân vụ khẩn cấp nên lỡ hẹn với nàng. Càng lúc càng hiểu được tại sao ngày tiết Thiên Thu năm đó, cải trang thường phục đưa nàng đi dạo quanh phố lớn ngõ nhỏ ở Trường Ninh là việc rất khó khăn. Nàng đều không nhớ rõ, nhưng hắn lại nhớ hết thảy.

Kiếp trước, khi năm thứ hai bắt đầu không lâu nàng liền không từ mà biệt, không cho Diệp Lâm một cơ hội sửa chữa sai lầm. Hắn lại nhớ lâu như vậy, từ kiếp trước đến kiếp này, mười hai năm, rồi lại hai năm, cuối cùng ở năm Thái Bình thứ nhất, vào đêm tiết Thiên Thu kia, hắn thực hiện lời hứa mà chính mình đã từng hứa với nàng.

Đây là người mà nàng yêu, cố chấp thành điên làm người khác đau lòng.

Tô Nghiêu bỗng nhiên giơ tay vòng quanh cổ người kia, khẽ ngẩng đầu, đúng lúc người đó đang cúi đầu nhìn, nàng liền nghiêm túc đặt lên môi hắn một nụ hôn, cũng không nói mình vừa mơ thấy cái gì, chỉ đơn giản nói: “A Lâm, ta yêu chàng.”

Người kia dường như bị biểu hiện bất thình lình của nàng làm cho hồ đồ, vốn là hắn đang chú tâm nhìn chằm chằm nàng bỗng nhiên đảo mắt tránh khỏi ánh mắt nàng, vành tai đỏ như thiêu đốt, nhưng vẫn cứng miệng không chịu nhượng bộ, giơ lên một chén thuốc nhỏ nói: “Cho dù là hối lộ ta, thuốc cũng vẫn phải uống.”

Tô Nghiêu bĩu môi, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Mấy ngày nay nàng mê mê tỉnh tỉnh, trí nhớ cũng không tốt, bản thân đã uống thuốc hay chưa cũng không nhớ rõ, nên đương nhiên Diệp Lâm có trọng trách phải chịu trách nhiệm cho việc này.

Bọn họ đã xuất phát từ Bình Khê được mấy ngày, vẫn còn cách biên giới hai nước Nhạn Miêu rất xa. Ngay cả một nội thị Diệp Lâm cũng không mang theo – Lưu nội thị không phải là không thể mang, nếu như ngay cả Lưu nội thị cũng đều rời đi, khác nào tuyên bố rằng Hoàng đế không ở Bình Khê, một khi tin tức truyền ra ngoài, không biết sẽ gây ra bao nhiêu hỗn loạn. Theo như chỉ dẫn của Từ Thận Ngôn, dọc đường còn phải căn cứ vào tình trạng của Tô Nghiêu để điều chỉnh dùng thuốc.

Thời điểm mấy người họ lặng lẽ rời Bình Khê, đúng vào lúc mưa phùn dày đặc. Để che giấu tai mắt người khác, ngoài ba người cùng một số ảnh vệ bí mật canh giữ bên ngoài, chỉ có Tô Nghiêu đem theo bên mình một thị nữ là Cẩm Tụ. Có thể nói đây là tất cả giản lược rồi.

Ban đầu ngay cả Cẩm Tụ Tô Nghiêu cũng không định đem theo, nàng vốn không phải tiểu thư liễu yếu đào tơ nhà quan, không cần phải có người hầu hạ. Nhưng Diệp Lâm nói ba người ra ngoài, ngay cả một người hầu bên cạnh cũng không có trái lại càng có vẻ khác thường, vì vậy nàng mới miễn cưỡng đem Cẩm Tụ theo, để Cẩm Diên ở lại Bình Khê. Nha đầu kia nghe nói Tô Nghiêu muốn mang Cẩm Tụ đi mà không mang theo nàng, còn âm thầm khóc vài trận, nói rằng chính mình vô dụng, nên chủ nhân ghét bỏ. Làm cho Tô Nghiêu phải khuyên can mãi, nói rõ mọi lý do mới thuyết phục được nàng. Ban đầu vốn là Tô Dao mang Cẩm Diên từ Bình Khê đi Trường Ninh, sau này lại theo Tô Nghiêu vào cung, mặc dù không biết Tô Nghiêu đã đổi hồn, nhưng bản thân nàng cũng đã trải qua tất cả sự tình nên cũng hiểu được nguyên nhân thật sự. Nàng lại cùng người của Tô gia ở Bình Khê vô cùng thân thiết, nên bù lại nếu như có bất  kì sơ xuất gì, Tô Nghiêu để nàng lại Tô gia thật sự rất yên tâm.

Ngược lại Từ Thận Ngôn lại uất ức khi phải cải trang làm thị vệ, khí chất toàn thân đều thu hết lại. Mấy người bọn họ mang quần áo trang sức thay đổi một loạt, cùng là việc làm như vậy, nhưng thoạt nhìn lại giống như quý công tử tao nhã nhà thế gia đại tộc mang theo ái thê cùng người hầu đi du sơn ngoạn thủy, gửi gắm tình cảm chốn Giang Nam.

Điểm duy nhất không hài hòa là thân thể Tô Dao còn đang thành niên, mặc dù cải trang thành thiếu phụ, nhưng xem ra cũng giống như cô nương đã xuất giá. Trái lại Diệp Lâm rất hài lòng, nhìn thấy Tô Nghiêu vừa kéo lên búi tóc vừa đỏ lựng lỗ tai lườm hắn, hắn lại cười khanh khách chọc cho Tô Nghiêu nghiến răng nghiến lợi mà đấm hắn.

Bốn người cứ như vậy lên đường một cách lặng lẽ, chờ đến khi ra khỏi địa phận của Tô gia mới dám mua một chiếc xe ngựa, xuôi theo hướng biên giới hai nước Nhạn Miêu mà vừa đi vừa nghỉ.

Tô Nghiêu tựa vào lòng Diệp Lâm, nhắm mắt lại cả người hơi lắc lư theo nhịp xóc nảy của xe ngựa, trong đầu chỉ có những hình ảnh quang quái lục ly (*) thuần khiết. Nghĩ lại cuộc đối thoại cùng Tô lão tiên sinh, nàng không nhịn được mà ngẩng đầu vươn tay ôm lấy người hắn.

(*) quang quái lục ly: thành ngữ mô tả sự vật hay hiện tượng kì lạ và đa dạng, màu sắc phức tạp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeLiX về bài viết trên: Gyo123, Hồng Gai, Keobonggon2013, Tiểu Nghiên, antunhi, chalychanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoàng Nhã Băng, linh lung tung và 224 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 331 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 680 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 353 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 3198 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.