Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

 
Có bài mới 16.06.2016, 08:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 4888 lần
Điểm: 9.09
Có bài mới [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ - Điểm: 9
Tác phẩm: Bệnh Bệ Hạ Cũng Không Nhẹ


images


Tác giả: Tô Phù Sơ

Edit: Vinhanh-annkasi

Thể loại: Xuyên Không, Trùng Sinh, Sủng, HE.

Giới thiệu:

Một buổi sáng xuyên việt, trước khi quên mất mọi chuyện. Tô Nghiêu chỉ muốn làm tốt vai trò thiên kim đại tiểu thư nhà quan, ai biết hoàng đế bệ hạ phát điên lôi nàng vào trong long đàm hổ nguyệt.

Tô Nghiêu bày tỏ nổi lòng phiền muộn: “Bệ hạ này…. Có phải ngài mắc bệnh thần kinh…”

Diệp Lâm: “Nàng vừa hỏi trẫm cái gì?”

Tô Nghiêu biểu lộ chân thực vô tội: “Nô tì nói bệ hạ rất tình cảm”.

Diệp Lâm: “Nghe nói có người muốn bỏ trốn? Tô Nghiêu, có muốn không”.

Tô Nghiêu đành cam chịu: “Bệ hạ bá đạo như vậy, biết nô tì là giả mạo không phải hàng thực không….”

Diệp Lâm khẽ cười, hôn lên trán nàng: “Trẫm biết”.

A, hắn biết…. Đợi đã, hắn nói, hắn, biết?

Diệp Lâm: A Nghiêu, ta biết cuối cùng sẽ có một ngày nàng sẽ sống bên ta  bạc đầu giai lão.

Kết, đây là câu chuyện về một cô em gái xuyên việt có bàn tay vàng đối phó nam chủ, kết quả phát hiện nam chủ còn có bàn tay vàng lớn hơn sửa hết cả cốt truyện của nàng.

      P.s:

     1. Nam chủ trùng sinh, vẫn luôn yêu nữ chủ sau chuyển kiếp, cùng nguyên chủ không liên quan

     2. Nội dung không tra nam, nam chủ không có tra, thật không tra.

     3. Nội dung đặt ra nam nữ trong triều đại có địa vị ngang hàng nhau, tác giả đã tra xét rất kỹ lưỡng

     4. Tác giả là người chân thật · lượt bỏ mở đầu · chỉ số thông minh có hơi không cao...

     5. 1V1( mọi người không nhìn lầm, thật sự là 1V1
[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.06.2016, 10:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 4888 lần
Điểm: 9.09
Có bài mới Re: [Xuyên Không - Trọng Sinh] Bệnh Bệ Hạ Cũng Không Nhẹ - Tô Phù Sơ - Điểm: 12
Thanks mọi người ủng hộ, thể loại vừa xuyên vừa trùng sinh, mình mới edit lần đầu, có gì sơ suất thì bỏ qua nha ><

>>>>

Chương 1☆ Đầu Mối

Edit:vinhanh-annkasi

     Vào tháng 4 ở chốn nhân gian, gió mùa xuân vẫn còn se lạnh, đêm đầu tiền lại rơi cơn mưa phùng, trên mái vòm cong vẫn còn dính nước, gió vừa thổi giọt nước liền theo mái hiên rơi vào trong cổ áo.

     Bên trong mái đình ở Đông Cung, hai bóng người một tím một đỏ ngồi trên ghế đá lạnh lẽo, trong làn gió vi vu cùng nhau đối ẩm.

     Ống tay áo đỏ bay lên theo làn gió, Tứ hoàng tử tay cầm ly rượu ngọc nhẹ nhàng đặt lên bàn, ngây ngốc nhìn đối phương một hồi lâu, mới mở miệng nói, "Tam ca đang nghĩ gì thế?"

     Người nọ chợt giật mình, hơi quay đầu cười chua xót, giọng điệu lạnh nhạt nói, "Chuyện vụn vặt mà thôi."

     Hắn đang nghĩ gì sao.... Hắn là đang hồi tưởng lại, cũng vào mùa xuân năm Thiên Khải thứ 2, có phải tựa như năm nay, thời tiết vẫn lạnh lẽo không chút ấm áp.

     Đương nhiên Tứ hoàng tử không tin hắn, vừa nhìn là biết chỉ giải thích qua loa cho qua chuyện, bởi vì nam nhân đối diện mặc áo tím ngồi mất hồn mất vía này chính là thái tử điện hạ tôn quý nhất của Nhạn Triều, cho nên không hiểu chuyện vặt vãnh nào lại khiến hắn bận lòng thế?

     "Tam ca không muốn nói cũng không nên lừa Tứ đệ, chuyện của Đông Cung đã có Thôi Thuật giải quyết, làm gì có chuyện lặt vặt nào cần đến tam ca xử lý."

     Diệp Lâm nghe xong bật cười, mặc dù Tứ đệ của hắn trông hơi bất cần đời không chính trực lắm, nhưng lại rất giỏi dò xét lời nói người khác, bởi vậy chuyện gì cũng không gạt được hắn. Tuy nhiên không đợi hắn mở miệng, thì Tứ hoàng tử đã tiếp lời.

     "Tam ca đang nghĩ về Tô đại tiểu thư sao?"

     Lời hắn nói không phải vô căn cứ, mà là dựa vào chứng cớ cực kỳ chuẩn xác.

     Lúc trong cung tổ chức tiệc ngắm hoa mai đầu năm, thái tử Diệp Lâm vừa thấy đã yêu đại tiểu thư Tô Dao của Tướng phủ, yến tiệc vừa xong liền trực tiếp cầu xin bệ hạ phê bút tứ hôn, chuyện này đã truyền đi khắp Trường Trữ Thành không ai mà không biết.

     Với bản tính lạnh lùng của hắn, chỉ có thể nghĩ thật sự Diệp Lâm đã bị Tô Dao mê hoặc, mới làm ra hành động điên rồ khác hẳn ngày thường.

     Nếu nói Tứ hoàng tử làm ra chuyện này thì thôi đi, dù sao bản tính phong lưu của hắn ở Trường Trữ Thành không người nào không biết. Nhưng Diệp Lâm là ai, mười tuổi bị bệ hạ ra một đạo thánh chỉ chuyển sang sống Đông Cung, nhiều năm trôi qua chẳng những không lập thái tử phi, thậm chí cả một phi tần cũng không có, ngay cả cung nữ bên cạnh thái tử cũng chẳng thèm nhìn.

     Trước đây hắn luôn nghĩ Diệp Lâm là một người tuyệt thế Vô Song, chỉ cần dựa vào thân phận thái tử tôn quý rất khó có cô gái nào lọt vào trong mắt hắn.

     Nhưng ai ngờ vị thái tử không quan tâm tình cảm nam nữ, thế nhưng lại thẳng thắng bày tỏ không phải Tô Dao sẽ không thành thân, không phải nàng sẽ không lấy.

     Rốt cuộc không hiểu vị Tô Dao này có điểm nào đáng để Diệp Lâm trầm mê chứ?

     Diệp Lâm nghe bốn chữ "Tô đại tiểu thư", lông mày vốn giản ra liền nhíu lại, chợt nhớ tới gì đó liền nghiêng đầu phân phó cung nhân bên cạnh nói, "Lấy điểm tâm hôm nay đưa đi đi."

     Cung nhân ứng tiếng rời đi.

     Tứ hoàng tử chật chật lưỡi, lắc đầu thở dài nói, "Tam ca quả thật rất chu đáo, mỗi ngày đều mang điểm tâm đến Tướng phủ, huynh không sợ chìu nàng riết sinh kiêu, sau này sẽ càng thêm nghênh ngang hóng hách sao?"

     Diệp Lâm chỉ cười không đáp, vuốt ve ly rượu trong tay như có tâm sự.

     Cưng chìu sinh kiêu? Bây giờ mỗi ngày hắn chỉ muốn nàng mau chóng gả tới đây, cưng chìu yêu thương nàng, hận không thể chìu chuộng ủng nàng trong lòng bàn tay, để nàng càng thêm kiêu ngạo,  tựa như đang gìn giữ một viên dạ Minh Châu.

     Diệp Lâm không biết giải thích sao cho người bên cạnh hiểu, thật ra bản thân mình đã sống qua một đời rất dài, đã chứng kiến mạng sống kết thúc, trong giây phút nhắm mắt kỳ tích đã xuất hiện, đưa hắn quay về lại năm Cảnh Hòa thứ 17, trở lại thời gian lúc mọi chuyện vừa mới bắt đầu.

     Lúc này, giữa hắn và Nhiếp Chính vương ngoài mặt còn đang vờ hòa thuận nhưng bên trong đã ngấm ngầm đấu đá lẫn nhau, cả Tô Dao cũng chưa được bệ hạ ban thánh chỉ tứ hôn, hắn còn chưa gặp lại A Nghiêu.

     Trước đây Diệp Lâm không hiểu, tại sao phụ hoàng kiên quyết chọn Tô Dao chẳng biết phép tắc trong cung, hoàn toàn khác hẳn các trưởng nữ đích tôn Tô Gia trong bao thế hệ trước.

     Hắn càng không hiểu, tại sao Tô Dao luôn liên tục hỏi hắn, rốt cuộc hắn yêu con người của nàng hay yêu chính nàng. Khi đó Diệp Lâm cảm thấy buồn cười, có gì khác nhau đâu người và tính cách đều không phải là nàng sao.

     Hắn lại càng không thể hiểu, vì sao có một số chuyện Tô Dao không chịu giải thích rõ ra, mặc kệ hắn hoài nghi cũng không chịu nói cho hắn biết. Thật ra chỉ cần nàng cho hắn một lý do, bất luận là cái gì hắn đều sẽ tin.

     Sau đó chuyện xấu xảy đến, đó chính là do hậu quả nghi ngờ tạo ra.

     Đến khi hắn mở mắt ra, phát hiện mình quay về Cảnh Hòa năm thứ 17, mới hiểu Tô Dao nói nàng không phải Tô Dao là có ý gì, mới hiểu trong cuộc đời này thật sự có những chuyện không thể giải thích theo lý lẽ thông thường.

     Thí dụ như hắn, có thể sống lại, thí dụ như thân xác là của thiếu nữ nhu mì tên gọi Tô Dao, nhưng bên trong lại là hồn phách của Tô Nghiêu.

     Hóa ra đó mới chính là A Nghiêu của hắn.

     Diệp Lâm không thể tưởng tượng lúc Tô Nghiêu rời đi, cả con tim liền bị đông cứng lại, dù hâm nóng nó bằng cách nào cũng không thể xua tan hết cơn lạnh.

     Cũng may ông trời cho hắn một cơ hội, cho hắn quay trở lại, trở về bù đắp lại lỗi lầm kiếp trước.

     Diệp Lâm giơ tay cầm lên ly rượu uống một hơi cạn sạch.

     Trời lạnh buốt, rượu đã hâm nóng rồi mà cũng còn lạnh, có phải... con người đã không còn kịp cứu vãn...

     Tứ hoàng tử cũng kinh ngạc khi nhìn thấy sắc mặt không vui của hắn, trong lòng chợt nghĩ tới một ý tưởng, vì muốn chứng thật, cân nhắc chốc lát nói, "Tình hình trong kinh hiện giờ đã như thế, nếu Tam ca có thể được Tô gia ra sức giúp đỡ, tất nhiên giảm đi rất nhiều phiền phức, chỉ là... sức khỏe Tô đại tiểu thư rất yếu, thuở nhỏ đã hay nhiều bệnh, trái lại Tô nhị tiểu thư lại thích hợp hơn."

     Trước đó vài ngày nghe người trong Trường Trữ Thành đồn đãi, nói rằng Tô Dao cương quyết không chịu đồng ý hôn sự này, bị Tô Tương nhốt trong từ đường suốt một ngày một đêm, khiến thân thể bị bệnh nặng, thiếu chút đã chết.

     Nếu không phải Tô Tương trấn áp chuyện cự tuyệt hôn lễ này xuống, e rằng đã xảy ra chuyện tồi tệ lớn hơn.

     Nếu Diệp Lâm có ý nghĩ muốn Tô gia ủng hộ, cũng không cần nhất định là Tô Dao, năm ngoái Tô nhị tiểu thư vừa đến kinh thành, trông tình tính có vẻ dịu dàng hơn Tô Dao, nên sẽ không xảy ra chuyện phiền phức kia, tuy nàng có hơi nhỏ tuổi chút, nhưng so với Đông cung, chênh lệch chỉ hơn một năm.

     Huống chi Tô nhị tiểu thư đã sớm quen biết Diệp Lâm, vì cái gì hắn chỉ mới gặp mặt Tô Dao một lần liền liều chết không buông?

     Nghe Tứ hoàng tử nhắc chuyện này, sắc mặt Diệp Lâm lại càng âm trầm.

     Một buổi sáng sống lại, hắn không biết cuộc đời này có xảy ra chuyện giống như kiếp trước không, mặc dù trong lòng không nắm chắc, nhưng khi gặp Tô Dao trong tiệc ngắm hoa mai, vì lo sợ đêm dài lắm mộng Tô Dao thuộc về người khác. Vì vậy không chờ phụ hoàng suy nghĩ lợi ích riêng, liều mạng cầu xin phụ hoàng ban chiếu thư tứ hôn cho hắn.

     Thánh chỉ vừa ban, ngay cả phụ hoàng luôn luôn hiền từ cũng kinh ngạc, không ngờ hắn sẽ làm thế.

     Có điều hắn lại không ngờ, mặc dù thánh chỉ đã nằm trong tay, nhưng Tô Nghiêu vẫn chưa xuất hiện, tính cách Tô Dao lại khá kiên cường, khóc nháo không đồng ý hôn sự này.

     Tô Nghiêu không xuất hiện nên hắn cũng không vội, chung quy bản thân còn rất trẻ, có rất nhiều thời gian để chờ, thế nên quyết định dùng biện pháp ban hôn trước, rồi chờ đợi, đợi đến khi nàng xuất hiện mới thôi.

     Còn Tô nhị tiểu thư kia sao?

     Diệp Lâm nhướng mày, cười như không cười thờ ơ nhìn Tứ hoàng tử một cái, "Ta chỉ cần nàng, không cần người khác."

     Tứ hoàng tử nghe xong thiếu chút sặc rượu.

     Diệp Lâm là thật lòng thật sao? Hắn thật sự coi trọng Tô Dao ư?

     Đang muốn nói thì cung nhân vừa đi đưa điểm tâm đã trở lại, kề vào lổ tai Diệp Lâm nói gì đó, sắc mặt Diệp Lâm liền biến đổi.

     Tứ hoàng tử hơi ngạc nhiên, liền nghiêng người nghe ngóng, chỉ nghe linh tinh mấy câu "Bánh đậu phộng... thưởng cho nha hoàn, không ăn một miếng..." Sau đó không nghe được gì nữa.

     Đợi cung nhân rời đi, Diệp Lâm nhìn bóng lưng cung nhân chợt nhớ tới một chuyện.

     Hắn nhớ Tô Nghiêu không bao giờ chịu ăn đậu phộng, nàng luôn nói nhìn thấy đậu phộng cổ họng liền khó chịu, cả người đều rợn tóc gáy, khi đó Diệp Lâm không hiểu ý nàng nói "Lúc trước nô tì đã mẫn cảm với đậu phộng, sau này bệnh càng thêm nghiêm trọng nên không dám ăn nữa." Là sao, vì sao thể chất một người lại có thể thay đổi chứ?

     Hiện tại hắn mới hiểu, Tô Nghiêu mẫn cảm với đậu phộng, không phải Tô Dao. Bởi vì Tô Dao rất thích ăn nhất bánh đậu phộng.

     Nếu lấy tất cả bánh đậu phộng thưởng cho nha hoàn, có phải nàng đã về rồi sao?

     Nghĩ đến Tô Dao bị phạt quỳ trong từ đường cho đến nay, bệnh đã qua hơn nửa tháng, mà hắn còn chưa đến thăm nàng.

     Nếu nàng thật sự quay về...

     Diệp Lâm cảm giác cả lồng ngực như muốn nổ tung, đột nhiên trong thâm tâm rất muốn nhìn thấy nàng, bất ngờ không đầu không đuôi nói toạt ra một câu, "Ta có nên đi gặp nàng một lần không?"

     Thấy hoàng huynh mình thình lình đứng dậy, gương mặt lạnh nhạt chợt nổi lên tầng sóng, thậm chí nhìn thấy ngón tay hơi run lộ ra trong ống tay áo màu tím, Tứ hoàng tử nhíu mày khó hiểu.

     Cung nhân vừa rồi đã nói gì, khiến cho Diệp Lâm biến thành như vậy? Trong ấn tượng của hắn, buổi sáng lúc Diệp Lâm tròn mười tuổi chuyển qua sống trong hậu cung, một mình ở Đông cung lớn lên, từ lúc đó đã biết cách che kín tâm tư trên sắc mặt rồi.

     Ngay cả những năm vừa qua, Đông cung luôn bị người ám sát suýt bị thương, Diệp Lâm vẫn rất bình tĩnh, làm người khác không đoán được hắn đang nghĩ cái gì.

     Biến đổi cảm xúc lớn như vậy, khiến trong lòng Tứ hoàng tử có chút bất an. Hắn có nên nhắc nhở Thôi Thuật, chú ý động tĩnh của Diệp Lâm không?

     Dù sao. . . rõ ràng có chuyện gì đó đang thay đổi... Mà thay đổi này có thể phát triển theo chiều hướng tốt không, tóm lại hắn không chắc chắn.

     Nghĩ vậy, Tứ hoàng tử cũng đứng lên, khó hiểu hỏi, "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao Tam ca..."

     Lời chưa nói hết liền bị Diệp Lâm cắt ngang, chỉ nghe Diệp Lâm vừa hỏi vừa trả lời, tựa như đã ra quyết định —— "Ngày mai, ngày mai phải đi gặp nàng."

End- Chương 1.


Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 17.06.2016, 16:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.06.2016, 20:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 4888 lần
Điểm: 9.09
Có bài mới Re: [Xuyên Không - Trọng Sinh] Bệnh Bệ Hạ Cũng Không Nhẹ - Tô Phù Sơ - Điểm: 12
dudu: chắc sẽ không ngược đâu, ảnh yêu chị ấy quá mà, có điều phải xem chị ấy thế nào đã,
>>>>>>>>>>>>>>>>>
☆ Chương 2: Mới Gặp.

     Sau giờ ngọ, tia nắng theo khe cửa sổ mở phân nửa rọi vào trong phòng. Mỹ nhân nằm trên mép giường, bóng người biếng nhác như ẩn như hiện.

     Tô  Nghiêu giơ quyển sách trong tay lên, đầu váng mắt hoa nhìn hàng chữ phồn thể dựng đứng, quyết định ném sách qua bên, giơ tay cầm miếng bánh ngọt nhét vào trong miệng.

     Sách chữ lưu hành thời Nhạn Triều đều là chữ phồn thể, chứ không phải nét chữ như gà bới, cho nên ngay cả Tô Nghiêu dốt nát cũng có thể miễn cưỡng đọc hiểu một chút.

     Có điều, nhớ tới cuộc nói chuyện mấy ngày trước với Tô phu nhân, đầu nàng lại càng đau nhiều hơn.

     Nghe Tô phu nhân nói, vào lập xuân năm nay trong cung mở tiệc ngắm hoa mai, lần đầu tiên Tô Dao tham dự thì gặp gỡ thái tử.

     Cũng vì thế, Tô Dao liền bị thái tử điện hạ chọn trúng, qua yến tiệc mấy ngày, một thánh chỉ ban xuống Tướng phủ, ngự bút tứ hôn không được phép từ chối, chờ  sang năm làm lễ cập kê Tô Dao liền phải thành hôn.

     Dù sao kiến thức Tô Nghiêu học là của người hiện đại, nên khi nghĩ tới phải chia xẻ một người đàn ông với người khác, cả người liền dựng tóc gáy.

     Mặc dù nàng chưa thấy mặt thái tử, nhưng qua mấy ngày nay suy nghĩ dần dần đã miêu tả ra được diện mạo vị thái tử này.

     Càng nghĩ, Tô Nghiêu càng thấy vị thái tử này có gì đó kì kì.

     Theo lễ chế Nhạn Triều, nam 17 tuổi đã có thể thú thê nạp thiếp, huống chi là thái tử, thời điểm hoàng gia muốn khai chi tán diệp càng phải sớm hơn. Nhưng bên cạnh vị thái tử điện hạ này lại không có một ai, ngày thường cũng không chịu chú ý đến cô gái nào.

     Ngôi vị vương phi Đông cung luôn luôn để trống, với một miếng thịt béo bỡ này khiến không ít quan viên có ý muốn nhét con gái mình vào trong Đông cung.

     Ai ngờ lâu như vậy, chẳng những không quan viên nào thực hiện được ước nguyện nhét con gái mình vào trong Đông cung, ngược lại còn khiến con đường thăng tiến khó khăn, chẳng những giáng chức còn bị tống vào ngục.

     Tô Nghiêu nhận ra đây không phải trùng hợp, nàng tin chắc đây là do thái tử điện hạ cố ý làm khó. Nếu nói thái tử không thích mỹ nhân hay nam sắc, vậy chính là cảm thấy những tên quan viên rất chướng mắt đáng ghét.

     Nhưng vấn đề là một thái tử điện hạ công chính liêm minh, chỉ mới gặp Tô Dao lần đầu tiên lại khẩn xin Đương Kim Bệ Hạ ngự bút tứ hôn, không khỏi làm người ta khó hiểu.

     Theo Tô Nghiêu suy đoán, nếu thật sự gả đi, cuộc sống sau này cũng không khó lắm.

     Đang mãi mê suy nghĩ, chợt ở cửa xuất hiện bóng người mặc áo xanh thẫm đi vào, người đó chính là Cẩm Diên.

     Thấy Cẩm Diên hớn hở đi vào, Tô Nghiêu nuốt miếng bánh ngọt xuống, hỏi, "Chuyện gì?"

     "Phu nhân nói, thái tử điện hạ nghe tiểu thư đã khỏe lại, vì vậy đã tự mình đến đây thăm tiểu thư, đang ngồi chờ tại Tiền viện, xin tiểu thư mau chóng thay y phục đến Tiền viện gặp thái tử điện hạ."

     Tô Nghiêu nghe xong, tim đập loạn nửa nhịp.

     Sợ cái gì cái đó liền đến, hiện giờ nàng tuyệt không muốn gặp thái tử điện hạ này nhất.

     Dù cho trong lòng không muốn nhưng vẫn cứ đi gặp, Tô Nghiêu thay bộ y phục vàng nhạt ôm người kết hợp với quần dài, soi gương đồng sửa sang tóc lại một chút, qua nửa ngày mới hài lòng ra khỏi cửa.

     Thẳng thắng mà nói, diện mạo của Tô Dao này khiến nàng rất hài lòng.

     Mặc dù có hơi suy nhược, nhưng Tô Nghiêu biết chỉ cần cố ăn uống một chút, sớm muộn gì thân thể cũng sẽ trở nên cường tráng... À không, là khỏe mạnh.

     Chờ đi tới nhà chính, cách bình phong xa xa đã trông thấy một bóng người mặc áo tím ngồi ngay ngắn tại chỗ, trông bộ dạng có vẻ khá cao.

     Màu tím và đen rất được yêu chuộng ở Nhạn Triệu, nhưng vì hắn là thái tử ngược lại khi mặc áo màu tím vào lại trông rất đẹp mắt.

     Tô Nghiêu dừng bước sau bình phong, qua khe hở bình phong ngắm người nọ mấy lần.

     Chỉ thấy người nọ mày kiếm mắt sáng, góc cạnh mặt sắc sảo cương trực, khí chất lạnh lùng, ngay giữa hai lông mày lộ ra cảm giác ưu sầu khó tả.

     Tô Nghiêu cứ tưởng thái tử một nước phải là người khí vũ hiên ngang, tựa như loài hoa quý hiếm, giơ tay nhấc chân đều rực rỡ chói mắt, không ngờ chẳng những hắn không có, ngược lại còn hơi... lạnh lùng...

     Vị thái tử lạnh lùng này, quả thực rất phù hợp với hình ảnh công chính liêm minh trong lời đồn.

     Nghĩ tới đây, Tô Nghiêu liền vọt ra khỏi sau tấm bình phong, hành lễ theo quy củ với Tô phu nhân và thái tử.

     Dẫu sao cũng do thái tử cầu xin Hoàng đế ban thánh chỉ tứ hôn, cho nên Tô Nghiêu đoán chắc người này sẽ không dám thờ ơ với nàng.

     Không ngờ người nọ chẳng những không nhiệt tình như tưởng tượng, thậm chí còn quá lạnh nhạt, quai hàm hơi hơi cúi xuống, ánh mắt đen huyền chỉ xẹt qua gương mặt nàng liền rời đi, không dừng lại lâu hơn chút nào ở trên người nàng.

     Tô Nghiêu cảm thấy khác biệt hoàn toàn với sự hiểu biết của mình, liên tưởng tới những bộ tiểu thuyết lúc trước đã từng xem qua, dù đã suy đoán được chút ít nhưng vẫn không nắm chắn, đành phải im lặng ngồi xuống, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm không hề lên tiếng.

     "Không phải phu nhân nói còn có việc cần làm sao? Không cần bận tâm đến ta, cứ đi nhanh đi." Thình lình thái tử mở miệng.

     Tô phu nhân ngẩn người, dù được chỉ hôn nhưng cô nam quả nữ ở chung vẫn không hợp lễ nghĩa, muốn mở miệng từ chối lại thấy người nọ lạnh lùng nhìn sang.

     Tô phu nhân chợt im lặng. Hình như hắn có chuyện muốn nói riêng với Tô Dao?

     Vì chuyện hôn sự này, bà đã khuyên nhũ hết lời với Tô Dao nhưng vẫn vô dụng, nếu để tự thái tử nói cho nó hiểu có lẽ sẽ hữu dụng.

     Nghĩ tới đây, Tô phu nhân làm theo lý do thái tử nói lui ra, trước khi đi còn nhìn Tô Nghiêu cảnh cáo.

     Tô Nghiêu đành trơ mắt ngồi im, nhìn mẫu thân ném mình lại chỗ này.

     Đây không phải thời cổ đại sao, cô gia nam quả nữ đâu có được ở chung một phòng...

     Bên này Tô Nghiêu còn băn khoăn vấn đề danh tiết, người bên kia liền mở miệng, giọng điệu lạnh lùng và ánh mắt xa cách nhìn sang, "Thật sự đã khỏe rồi sao?"

     Lúc này Tô Nghiêu mới ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ liếc mắt nhìn lên rồi lại cúi đầu xuống lên tiếng, "Nhờ phúc điện hạ, đã bình phục lại nhiều rồi."

     "Ngươi không cần nghĩ nhiều làm gì, ta muốn kết hôn với ngươi đương nhiên là có chủ ý khác, vì vậy..."

     Vì vậy không cần vì chuyện cưới gả mà khóc nháo đòi treo cổ, dẫu sao chuyện này đã thật sự không thể thay đổi.

     Tuy hắn không nhắc về tình cảnh hiện nay, thế nên giữ lại nửa câu để nhìn xem phản ứng Tô Nghiêu.

     Tô Nghiêu thở dài, rốt cuộc thái tử chỉ là nhắm trúng gia cảnh nhà nàng thôi sao? Hèn chi vị thái tử không gần nữ sắc lại chịu đòi cưới nàng. Té ra chẳng phải vừa gặp đã yêu, chỉ là cần thân phận trưởng nữ Tô gia của nàng thôi.

     "A Dao đã hiểu, nếu A Dao không phải nữ nhi Tô gia, e rằng Điện hạ cũng sẽ không làm chuyện như vậy ... Hiện tại thế cục trong triều đã thế, A Dao sẽ cố dốc sức giúp đỡ ngài."

     Người nọ hài lòng gật đầu, ánh mắt hơi chút nhu hòa, "Hiểu được là tốt."

     "Tuy nhiên..." Tô Nghiêu do dự chốc lát, lại bị ánh mắt đen huyền nhìn đến tựa như ngân châm sắc nhọn đâm vào lưng, mặc dù rất khó chịu nhưng vẫn phải cắn răng thẳng thắn nói, "Chẳng lẽ điện hạ không biết A Dao và con trai của Nhiếp Chính vương là bạn bè thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau sao”.

     Từ lúc nàng biết rõ chân tướng sự việc, không còn nghĩ mình may mắn nữa.

     Đương kim Hoàng đế tài hoa lỗi lạc, công chính liêm minh, lúc còn trẻ cũng xem như vị vua thánh minh, bằng không sẽ không thể mời được người nhà Tô gia đã từ quan trở vào trong triều.

     Tuy trước kia Phong Duy Châu là thư đồng của bệ hạ, nhưng vì hắn là một vị hiền sĩ trung thành phụ tá giúp bệ hạ lên ngôi vị hoàng đế. Thế nên, chẳng những muội muội được gả cho bệ hạ phong làm hoàng hậu, đường đi của hắn càng ngày càng thăng tiến, đến mức không còn chức để phong thưởng, cuối cùng chỉ còn ban chức vị Nhiếp Chính vương.

     Chức vị Nhiếp Chính vương được ban cho người khác họ, có thể nhận thấy rõ thánh thượng tín nhiệm hắn bao nhiêu.

     Thế nhưng mấy năm nay bệ hạ lại phải nằm trên giường bệnh, từ đầu năm ngoái đã không quản lý chuyện triều chính, tuy đầu năm đã lệnh cho thái tử giam quốc, nhưng thực tế tất cả quyền lực đều nằm trong tay Nhiếp Chính vương, thái tử giam quốc chẳng qua chỉ là bù nhìn mà thôi.

     Hiện tại triều chính nằm trong tay Phong Duy Châu, nội cung lại do hoàng hậu nắm giữ, mơ hồ có thể thấy vương quyền đã được thiết lập, thời đại thế bình này đối với thái tử điện hạ chính là nơi cực kỳ nguy hiểm.

     Giờ thái tử lại quyết định chọn Tô Dao làm hậu thuẫn cho mình, đây không phải muốn lôi nàng vào cuộc sao.

     Rốt cuộc Tô Dao muốn đứng về phía nào, Tô Nghiêu thật sự không biết, nhưng nếu dựa theo bản thân nàng, đương nhiên sẽ không muốn xía vào chuyện triều đình, cũng không muốn dính đến tranh đoạt giữa hai người đàn ông.

     Huống chi, Tô Dao còn là bạn thanh mai trúc mã với con trai Nhiếp Chính vương.

     Thuở nhỏ nàng đã được nuôi dưỡng tại Tô gia Quận Vọng Bình Khê, nàng được tổ phụ dạy dỗ ở tại thư viện Bình Khê, không ngờ Nhiếp Chính vương cũng đem con trai lớn của mình đến thư viện Bình Khê học.

     Nhạn Triều quả nhiên triều đại tiên tiến, nam nữ đều có thể học chung, mặc dù con trai Nhiếp Chính vương lớn hơn Tô Dao vài tuổi, nhưng vẫn là bạn học đồng môn với nhau.

     Trải qua cùng nhau, suốt bảy năm.

     Cho đến lễ mừng năm mới năm nay Tô Dao bị triệu đến kinh thành Trường Ninh, hai người mới phải xa nhau.

     Thái tử chọn nàng làm thái tử phi, rốt cuộc có biết quan hệ giữa nàng và con trai Nhiếp Chính vương không? Nếu nàng trở thành thái tử phi, thái tử có còn tín nhiệm nàng không?

     "Ta đương nhiên biết rõ." Thái độ thái tử điện hạ vẫn không thay đổi, lời nói dị thường bình tĩnh, năm chữ nhẹ nhàng thanh thoát nói ra, không mang chút dối trá.

     "Nếu Điện hạ biết, vậy còn tín nhiệm A Dao như cũ không?"

     Nói sao Tô Dao vẫn nghiêng về phía con trai Nhiếp Chính vương! Hắn dựa vào cái gì tin tưởng Tô Dao chịu từ bỏ người bạn thanh mai trúc mã để tới giúp hắn?

     Thẳng đến lúc này, sắc mặt thái tử mới hơi giãn ra chút, tựa như từ chỗ chết tìm thấy đường sống

     "Nếu ta đã chọn ngươi, thì sẽ không hoài nghi. Vì sao không thử đánh cuộc một lần chứ."

     Tô Nghiêu không hiểu vì sao, chỉ là một câu nói bâng quơ nhưng khi thái tử nói ra lại ẩn chứa chút hối hận và bi thương...

     Tô Nghiêu giơ tay xoa xoa giữa hàng lông mày, thở dài một cái không nói nữa, cảm thấy đầu không ngừng vang lên ong ong.

     Mặc dù cái mạng này do nàng nhặt về, tuy mỗi ngày không ngừng uống thuốc, thể trạng đã khỏe hẳn chỉ có đầu vẫn còn đau.

     Chỉ mới nói mấy câu với thái tử, Tô Nghiêu đã vận dụng hết các dây thần kinh, lo sợ mình nói sai một câu sẽ là vạn kiếp bất phục.

     Tô Nghiêu cứ lo than thở, bởi vậy không nhìn thấy thái độ lạnh nhạt của thái tử điện hạ, ánh mắt đen huyền chợt bừng cháy như thể muốn đốt chảy nàng.

     Nàng không nhìn thấy áo tím nhẹ bay, thái tử điện hạ bỗng đứng dậy chỉ mấy bước đã lướt đến trước mặt nàng.

     Một bàn tay thon dài lành lạnh khẽ phủ lên trán nàng, người nọ mở miệng, thanh âm dịu dàng sâu lắng, cùng người vừa rồi tựa như hai người khác nhau, "Nàng đã khỏe hẳn chưa?"

     Tô Nghiêu giật mình, theo bản năng né người ra sau.

End –chương 2


Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 22.06.2016, 15:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

4 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

6 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

7 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

9 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

10 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

13 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 136, 137, 138

17 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

18 • [Hiện đại] Tổng tài lạnh lùng xin dịu dàng chút - Tố Diện Yêu Nhiêu

1 ... 114, 115, 116

19 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 50, 51, 52


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Cô Quân
Cô Quân

Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=403119&p=3258398#p3258398
Tiểu Cương Ngư: Úy hí hí
Windwanderer: CÁI ĐỀ TÀI NÀY HAY NHỂ =))
Windwanderer: viewtopic.php?t=405724&p=3258376#p3258376
Cô Quân: hôm nào chả vắng
Libra moon: ???
Windwanderer: em chào chị moon
Windwanderer: vắng
Libra moon: Hôm nay vắng
xoài dầm mắm đường: có mấy đâu nà :*
Libra moon: Tỷ có nhiều nick a
ღ๖ۣۜMinhღ: PR truyện:
Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi (new chương 67)
Libra moon: Dạ, hết rồi ạ. Có thể nói là khỏe hơn voi.
Cô Quân: ý da lộn hàng :sofunny:
xoài dầm mắm đường: Lib :hug: ừa, hết ốm chưa muội
Libra moon: Cố lên tỷ, người chăm chỉ hiền lành sẽ được báo đáp những điều tốt lành mà
ღ๖ۣۜMinhღ: bomd bay đầy trời núp thôi
LogOut Bomb: trantuyetnhi -> Pinkylady
Cô Quân: Lib muội , củm ơn nà :* con đường còn dài lắm
Libra moon: Quân tỷ, chúc tỷ mau đc trở thành mod nha
Cô Quân: oki Minh, cảm ơn đã nhắc nhở :D3
ღ๖ۣۜMinhღ: Nấm cô, một tin chỉ pr được tối đa 5 link thôi nhé. Pr dư bị phạt đấy
LogOut Bomb: xoài dầm mắm đường -> Tuyết Vô Tình
Lý do: vì một thế thới hòa bình :))
Cô Quân: #Pr mời you ghé qua xem có rất nhiều điều thú vị :”>

Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Những Mẩu Truyện Vui về Thú Cưng, Động Vật
Những Điều Thú Vị Trong Thế Giới Động Vật
Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Kỹ Thuật Trồng và Chăm Sóc Cây Cảnh
Tuyết Vô Tình: vì một thế giới hòa bình :))
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> trantuyetnhi
LogOut Bomb: trantuyetnhi -> Vn02406
Lý do: hữu nghị
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=140
Trắc Nghiệm Tâm Lý Tầng IV  mời mọi người tham gia
Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=404038&start=24
Tiểu Cương Ngư: Why? Why... H này đã bắt đầu làm... London 12h40

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.