Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 

Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

 
Có bài mới 14.08.2017, 23:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 31.08.2016, 16:29
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 111
Được thanks: 225 lần
Điểm: 10.37
Có bài mới Re: [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc - Điểm: 10
CHƯƠNG 92: LỰC LƯỢNG CỦA MỘ LÊ

Editor: Mộc Du

Tước quốc thu binh cùng với Mộ quốc thành lập mối quan hệ hữu nghị, Mộ quốc thừa thắng xông lên, đại quân công kích vào quốc đô của Phong quốc, từ đó Phong quốc sáp nhập vào Mộ quốc, dĩ nhiên, đây là nói sau.

Chiến sự đã kết thúc, hai ngày sau, đám người Mộ Lương lên đường trở về thành Dương Châu.

"Vương gia, Vân Tự đã biết tình huống của bên này." Cảnh Duệ cưỡi ngựa, nhỏ giọng hỏi.

"È hèm, bọn họ thả chim bồ câu báo tin cho Vân Tự rồi." Mộ Lương ngồi ở trên xe ngựa, ôm Hoa Khấp Tuyết cười tủm tỉm nhìn Cảnh Duệ, quan sát Hoa Khấp Tuyết thấy sắc mặt của nàng không tốt.

"Vương gia cứ như vậy mà nhìn chim bồ câu bay đi?" Trên mặt Trạch Lương tràn đầy hoài nghi.

"Ta cái gì cũng không làm." Mộ Lương vội vàng giải thích cho bản thân, lần này, hắn thật sự không hề làm gì cả, như có như không liếc nhìn Hoa Khấp Tuyết một cái, trong mắt thoáng qua ý cười.

"Đêm qua tiểu thư đói bụng, nên bắt chim bồ câu xuống nướng ăn rồi." Lưu Nguyệt yếu ớt mở miệng.

"Khụ khụ, vậy chim bồ câu bay về báo tin là. . . . . ." Cảnh Duệ nhìn Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt nhún nhún vai: "Chúng ta lại bắt một con chim bồ câu khác, thay đổi nội dung thư một chút rồi kêu Thiêu Hồng gửi đến tay Vân tự."

"Đổi thành cái gì?" Trạch Linh tò mò hỏi.

"Hôn ta một cái, ta cho ngươi biết." Bạch Thánh Vũ trợn mắt liếc nhìn Lưu Nguyệt, ý bảo nàng ngậm miệng, rồi cười híp mắt ngắt mặt cuả Trạch Linh, thật mịn màng một chút cũng không giống nam nhân.

"Cút." Trạch Linh ghét bỏ liếc mắt nhìn hắn sau đó vuốt ve tay của hắn.

"Ngươi vẫn là ghét bỏ ta là nam nhân." Bạch Thánh Vũ ủy khuất bĩu môi.

Trạch Linh liếc mắt xem thường, thấy mọi người không có chú ý vào bọn họ ở bên này, nhanh chóng hôn lên mặt Bạch Thánh Vũ một cái, nhìn nét mặt sững sờ của hắn, cười lên ha hả.

"Tiểu Linh nhi. . . . . ." Hai mắt Bạch Thánh Vũ phát sáng, sâu kín nhìn về phía Trạch Linh.

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

"Ta nôn, Tiểu Linh nhi?" Trạch Lương che ngực, làm bộ dạng nôn mửa.

"Ngươi mang thai sao? Mấy tháng rồi hả? Nôn nghén khó chịu, nên ăn nhiều đồ chua một chút." Bạch Thánh Vũ lạnh nhạt hừ nói, ngay sau đó vừa cười vừa chớp mắt nhìn Trạch Linh.

Khóe miệng Trạch Linh giật giật, yên lặng đi tới phía sau xe ngựa, tạm thời không muốn nhìn thấy Bạch Thánh Vũ.

"Gọi ta Trạch Linh." Trạch Linh nghiêm mặt, đối với kiểu xưng hô "Tiểu Linh nhi" này xin miễn thứ cho kẻ bất tài, mặc kệ hắn là nam hay nữ, hắn đều không chịu nổi kiểu xưng hô buồn nôn như vậy.

"Nội dung trong thư chính là nói chiến tranh lần này thất bại, để cho hắn thay đổi kế hoạch, Lưu Nguyệt đổi nội dung thư thành, chiến tranh vẫn chưa kết thúc, Tước quốc chiếm ưu thế."

"Tin tức chúng ta thắng lợi ta đã cho người phong tỏa, ba ngày sau mới có thể truyền đến thành Dương Châu, mà hai ngày sau chúng ta đã về tới nơi." Trong mắt Mộ Lương đều là tính toán, lần này, hắn phải khiến cho Vân Tự thua đến triệt để, không có ngày trở mình!

"Mộ Lương, ngươi thật gian trá." Bạch Thánh Vũ bĩu môi, nam nhân này căn bản chính là một con hồ ly khoác da người, xảo trá đến dọa người.

Mộ Lương nhíu mày, từ chối cho ý kiến.

"A Noãn, nàng còn muốn ăn thịt chim bồ câu không?" Mộ Lương tiến tới trước mặt Hoa Khấp Tuyết, trên mặt chứa đầy ý cười, một bàn tay còn khoác bên eo nàng.

Hoa Khấp Tuyết lạnh lùng liếc nhìn hắn, vuốt ve bàn tay nơi thắt lưng, thời điểm nên thương hương tiếc ngọc thì hắn lại sử dụng sức mạnh, hiện tại là cái gì đây đánh ngựa rồi vuốt đuôi sao.

"A Noãn, ta cũng là vì tức giận mà. . . . . ." Mặt Mộ Lương tràn đầy uất ức.

Tức giận là có thể mặc sức mà giày vò nàng? Hoa Khấp Tuyết nhìn hắn như muốn khoét ra một lỗ trên người hắn, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Xe ngựa cán qua một khối đá, Hoa Khấp Tuyết liền ngã về bên cạnh, Mộ Lương một tay ôm lấy nàng kéo vào trong ngực, nhíu nhíu mày.

Hoa Khấp Tuyết hô nhỏ một tiếng, che bụng của mình, mày cau lại thật chặt nói: "Mộ Lương, bụng của ta đau quá." Trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Mọi người nghe vậy, lập tức dừng lại, khẩn trương nhìn về phía xe ngựa.

Mộ Lương nắm lấy cổ tay nàng bắt mạch, sắc mặt biến đổi liên tục từ lo lắng, đau lòng, nghi ngờ rồi đến vui sướng đan xen rất quái dị.

"Mộ Lương?" Thiêu Hồng đúng lúc truyền lực lượng vào trong cơ thể Hoa Khấp Tuyết, hiện tại bụng nàng đã tốt hơn rất nhiều, thấy cái bộ dáng này của Mộ Lương, có chút nghi ngờ kêu một tiếng.

"A, A Noãn. . . . . ." Mộ Lương ngây ngốc nhìn nàng, vuốt ve mặt của nàng, lại sờ sờ bụng của nàng, về sau là nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực, yên lặng đánh xe ngựa, vững vàng mà đi tiếp về phía trước.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết cái biểu tình quái dị này của Mộ Lương rốt cuộc là do đâu.

"Mộ Lương, chàng làm sao vậy?" Hoa Khấp Tuyết hơi híp mắt, hắn rốt cuộc là thế nào? Ánh mắt làm sao lại đờ đẫn thành cái bộ dáng này.

Mộ Lương không lên tiếng, chỉ là cứ ngây ngốc nhìn về phía trước, đi đến bãi cỏ ở phía trước thì dừng lại, cẩn thận từng li từng tí ôm Hoa Khấp Tuyết xuống xe ngựa.

"A Noãn, nàng mang thai, ta được làm cha." Mộ Lương ngây ngốc nhìn Hoa Khấp Tuyết, trong âm thanh mang theo điểm ngốc nghếch.

"À?" Ánh mắt Hoa Khấp Tuyết cũng từ từ trở nên ngốc trệ, cái miệng nhỏ nhắn còn khẽ nhếch lên.

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

"Ha, tiểu thư có bảo bảo rồi...!" Nhân vật chính cứ đứng ngay ra tại chỗ mắt to trừng mắt nhỏ, ngược lại đám người ở bên cạnh lại lộ vẻ mặt vui mừng, Lưu Nguyệt càng nhịn không được, hoan hô la to.

"Cảnh Duệ, Vương gia cùng Vương phi là như thế nào đây?" Trạch Linh kỳ quái nhìn Mộ Lương và Hoa Khấp Tuyết, mang thai là một chuyện tốt a, thế nào hai người này lại phản ứng như vậy?

"Là lần đầu tiên, khó tránh khỏi có chút không thích ứng được, từ từ sẽ tốt lên thôi." Cảnh Duệ sờ sờ mũi, yếu ớt nói, thời điểm Hoa Trảm Lãng cùng công chúa biết tin mang thai, trạng thái so với hai người này thì tốt hơn nhiều.

Khóe miệng Trạch Linh giật giật, theo bản năng sờ sờ bụng của mình, Bạch Thánh Vũ tinh mắt đã nhìn thấy động tác của Trạch Linh, trong mắt xẹt qua đau lòng, ôm hắn vào trong lòng nói: "Nhiều đứa nhỏ rất chán ghét, nếu là ta...ta mới không cần đấy."

Trạch Linh nghe vậy, sắc mặt trong nháy mắt liền đen xuống, lạnh lùng trừng mắt nhìn Bạch Thánh Vũ, giơ tay lên đẩy hắn ra, không cần đứa bé? Vậy hắn, a, không đúng, là nàng về sau sẽ tìm người khác sinh!

Bạch Thánh Vũ với vẻ mặt vô tội không hiểu ra sao, hắn đã làm cái gì sao?

Đáng thương cho Bạch Thánh Vũ vẫn chưa biết thân phận củaTrạch Linh, cuộc sống về sau, cũng bởi vì không biết nên càng không ngừng nói nữ nhân không tốt, đã đắc tội với Trạch Linh triệt để ——

"A Noãn, là ta không tốt, nếu như ta sớm phát hiện, ta nhất định sẽ không để cho nàng một mình đến Mang sơn, sẽ không để cho nàng một mình đi đối kháng với Phong Vụ Niên. . . . . ." Mộ Lương từ vẻ mặt ngây ngốc biến thành áy náy, nhỏ giọng nhắc đi nhắc lại, lần này A Noãn đau bụng, chắc chắn là do bị ảnh hưởng.

"Mấy tháng?" Hoa Khấp Tuyết vỗ nhẹ lên mặt Mộ Lương, cắt đứt lời của hắn, ngây ngốc hỏi.

Mộ Lương nghe vậy, áy náy trên mặt liền biến mất hết, lại biến thành vẻ ngốc trệ như lúc đầu: "Một tháng."

Hoa Khấp Tuyết "Nha" một tiếng, không nói thêm gì nữa, đi trở về xe ngựa, lẳng lặng mà ngồi ở trong xe ngựa cả người mềm oặt đi, sững sờ nhìn về phía trước, không biết là đang nghĩ cái gì.

Một tháng —— thì ra đây chính là nguyên nhân tính tình của mình đại biến, xem ra bảo bảo của nàng rất bướng bỉnh.

Mộ Lương cũng lặng lẽ đi trở về xe ngựa, lôi tất cả y phục ra, khoác từng cái lên người Hoa Khấp Tuyết.

"Vương gia, ngài đang làm gì?" Cảnh Duệ xấu hổ nhìn, không nhịn được hỏi.

Mộ Lương sững sờ nhìn hắn rồi nói: "Phụ nữ có thai không thể bị lạnh."

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

Bị lạnh. . . . . . Mọi người khóc không ra nước mắt, Vương gia, lão ngài xem ánh mặt trời ở phía ngoài một chút đi, chính là không mặc cũng sẽ không lạnh đâu!

"Mộ Lương, ta rất nóng." Hoa Khấp Tuyết nhíu nhíu mày, cởi y phục hắn vừa mặc lên người xuống.

"Nóng?" Mộ Lương trợn mắt, nhanh chóng lấy hết y phục vừa mới khoác lên cho nàng xuống, phụ nữ có thai cũng không thể quá nóng.

Mọi người lại lần nữa vỗ trán, Vương gia, ngài đây là đang mò mẫm giày vò cái gì chứ?

Trạch Linh thở ra một hơi, leo lên xe ngựa, vì Mộ Lương và Hoa Khấp Tuyết mà làm người đánh xe, ánh mắt ý bảo đoàn người có thể tiếp tục gấp rút mà lên đường rồi.

"Vương gia, để ta tới chăm sóc tiểu thư." Lưu Nguyệt thật sự không nhìn nổi bộ dạng "Si ngốc" này của Mộ Lương nữa.

Vậy mà Mộ Lương nghe xong lời này liền quay đầu lại trợn mắt lạnh lẽo, âm thanh phát rét nói: "Ta muốn tự mình chăm sóc, ngươi đừng có mà giành với ta!"

Lưu Nguyệt bị trừng lạnh hết sống lưng, vẻ mặt như đưa đám lùi về trong ngực Cảnh Duệ, Vương gia ngài muốn tự chăm sóc thì cứ tự chăm sóc đi, tiểu thư không bị người giày vò đến hỏng mới lạ.

Còn những người khác thì nghĩ, Vương gia, ngài hãy nhanh chút tỉnh táo lại đi, mặc dù là bình thường người luôn khi dễ chúng ta nhưng nhìn người không bình thường như vậy chúng ta càng đau xót hơn.

"A Noãn, phụ nữ có thai thích ăn chua." Mộ Lương đút cho nàng ba hạt hoàn thuốc, lại không biết từ đâu móc ra một túi ô mai, vê thành một khỏa, đưa đến bên miệng Hoa Khấp Tuyết.

Hoa Khấp Tuyết trừng mắt nhìn, há mồm ngậm, ngay sau đó cau mày phun ra: "Khó ăn."

"Vậy không ăn." Mộ Lương thụ giáo, ngoan ngoãn hỏi: "A Noãn muốn ăn cái gì?"

"Ta không đói bụng."

"Phụ nữ có thai sức ăn đều rất lớn, A Noãn, nàng không thể không đói bụng , đây là đối với thai nhi không tốt. . . . . ." Mộ Lương lại bắt đầu nói lảm nhảm.

"Vương gia, chuyện này cũng là mỗi người mỗi khác, không thể quơ đũa cả nắm!" Trạch Linh ở bên ngoài thật sự là nghe không nổi nữa, liếc mắt nhắc nhở.

"Còn cần ngươi nói sao?" Mộ Lương lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, ngược lại lo lắng nhìn Hoa Khấp Tuyết: "A Noãn, nàng quá gầy." Dứt lời, còn bấm bấm cái eo thon của nàng, trong mắt càng thêm sầu lo.

Vương gia, ngài đây là triệu chứng của tiền sản u buồn, có phải là lo lắng không đâu quá mức hay không? Trạch Linh chỉ cảm thấy lệ rơi đầy mặt.

"A Noãn, đều tại ta, ta trước kia đã để nàng đói bụng." Bộ mặt Mộ Lương ấm ức.

Hoa Khấp Tuyết nghe vậy, lại vẫn thật nghe theo Mộ Lương nhíu mày lại, sờ sờ bụng của mình, gật đầu một cái: "Trước kia còn cảm thấy chàng rất tốt, thì ra là chàng tuyệt không tốt một chút nào, để cho ta bị đói rất gầy. . . . . ."

. . . . . .

Dọc theo đường đi, mọi người được chứng kiến cảnh hai người mắt to trừng mắt nhỏ, nói chuyện thì làm cho người ta muốn hộc máu, trong lòng mọi người đều đang hò hét, Vương gia cùng Vương phi bị chuyện vui kích thích đến choáng váng đầu óc, đến lúc nào thì mới có thể khôi phục lại dáng vẻ thông minh tài trí đây?

Hôm sau, Mộ Lương ôm Hoa Khấp Tuyết chậm rãi tỉnh lại, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phớt phớt hồng khi ngủ của nàng, dịu dàng nở nụ cười, bàn tay theo ý thức vuốt ve bụng của nàng, trong này là chứa đứa bé của bọn họ đấy.

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

Hoa Khấp Tuyết cũng tỉnh lại, mở ra cặp mắt to có đôi chút mông lung, hít hít cái mũi, hướng vào trong ngực của Mộ Lương chui chui, vô lực nói: "Mộ Lương, ngày hôm qua hai chúng ta đã làm chuyện ngu ngốc rồi." Nàng cũng không quên chuyện ngày hôm qua thời điểm hai người mới vừa biết tin nàng mang thai, cái phản ứng đó. . . . . .

"Không có chuyện gì, đều không phải là người ngoài, khó có dịp cho bọn họ thấy một lần chuyện cười." Mộ Lương cũng không ngại, mặc dù ngày hôm qua nhìn hai người thật sự rất ngu ngốc nhưng những thứ này so với sự vui sướng trong lòng, thì cũng không tính là cái gì.

"Mộ Lương, ta có bảo bảo." Hoa Khấp Tuyết si ngốc nở nụ cười.

Mộ Lương cười đến gương mặt dịu dàng như nước: "Ừ, chúng ta đã được làm cha làm mẹ rồi." Tìm cái gối đệm mềm đệm ở sau lưng, để cho nàng tựa thoải mái hơn.

"Cảnh Duệ, đến nơi nào rồi hả?" Mộ Lương vén rèm xe lên, nhìn mọi người đã sớm tỉnh, thản nhiên hỏi.

"Vương gia, còn cách thành Dương Châu không xa." Cảnh Duệ đưa hộp đựng thức ăn trong tay cho Mộ Lương: "Vương gia, đây là điểm tâm ta mới vừa mua."

Mộ Lương cười nhạt, gật đầu một cái, nhận lấy hộp đựng thức ăn.

Cảnh Duệ âm thầm quan sát Mộ Lương một phen, khuôn mặt hắn lúc này là tràn đầy nhu tình, đã không còn cái bộ dáng đờ đẫn của ngày hôm qua nữa, xem ra là đã khôi phục bình thường rồi. . . . . . Hô, bọn họ rốt cuộc cũng đã được giải thoát, cái loại cảm giác muốn cười nhưng lại không thể cười đó thật là vô cùng khó chịu a!

"A Noãn, ăn chút điểm tâm đi, một lát ta đút nàng ăn cháo." Mộ Lương cười híp mắt nói.

Hoa Khấp Tuyết chống lại con ngươi tràn đầy vui sướng của hắn, gương mặt hơi đỏ lên, giơ tay lên muốn nhận lấy bánh ngọt, lại bị Mộ Lương trừng mắt liếc.

"Nương tử để vi phu tới phục vụ nàng."

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

"Ta...ta tự mình có thể. . . . . . Ưmh. . . . . ." Mặt Hoa Khấp Tuyết càng đỏ hơn, lời còn chưa nói hết, đã bị điểm tâm trong miệng làm cho nàng buồn buồn bực ngừng lại, không khỏi tức giận nhìn chằm chằm Mộ Lương.

"A Noãn, nàng cứ ngoan ngoãn để cho ta cưng chiều là tốt rồi." Mộ Lương thân mật liếm sạch vụn bánh bên miệng nàng.

"Ta là người, không phải sủng vật." Hoa Khấp Tuyết vô lực thở dài, hắn cưng chiều mình đương nhiên là tốt nhưng nếu như quá mức gì kia thì nàng sợ mình sẽ không chịu nổi.

Mộ Lương nghe được hai từ "Sủng vật", gương mặt tuấn tú nhanh chóng trầm xuống: "Thiêu Hồng, ngươi mang con rắn chết tiệt kia đi!"

Hồng quang chợt lóe, Thiêu Hồng biến thành một cái kẹp, từ trong y phục của Hoa Khấp Tuyết gắp ra một con Hồng Xà, ném xuống đất, con rắn nhỏ đáng thương nhìn Hoa Khấp Tuyết, thè thè lưỡi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 14.08.2017, 23:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 31.08.2016, 16:29
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 111
Được thanks: 225 lần
Điểm: 10.37
Có bài mới Re: [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc - Điểm: 10
CHƯƠNG 92.2: LỰC LƯỢNG CỦA MỘ LÊ

Editor: Mộc Du


Hoa Khấp Tuyết nhìn thấy cảnh này, mẫu tính đại phát, liền muốn bắt lấy con rắn nhỏ, lại bị Mộ Lương ngăn lại.

"A Noãn, nàng làm gì mà đối tốt với nó như vậy, nó cũng không phải là con trai của nàng." Mộ Lương bất mãn hừ nhẹ, ngay sau đó ưỡn nghiêm mặt cười: "A Noãn, thay vì nàng đối tốt với nó thì không bằng đối với ta tốt một chút."

"Ta đối với chàng chưa đủ tốt sao?" Hoa Khấp Tuyết không dời mắt khỏi con rắn nhỏ, nguy hiểm hướng nhìn Mộ Lương, dám nói không được, nàng lập tức mang theo bụng bầu bỏ đi!

Mộ Lương lập tức lắc đầu.

"A Noãn, về sau nơi nào nàng cũng đừng đi, chuyện gì cũng đừng làm cứ ngoan ngoãn dưỡng thai."

Đón lấy ánh mắt khó hiểu của Hoa Khấp Tuyết, Mộ Lương có chút áy náy giải thích: "Ngày trước ta không biết nàng có bảo bảo, nàng vừa tới mang sơn vừa đi chiến trường, mặc dù huyễn thuật của nảng cao, nhưng vẫn là có chút ảnh hưởng, hôm qua nàng bị đau bụng, chính là động thai khí rồi, cho nên về sau nàng phải cẩn thận dưỡng thai, nếu không đối với nàng và đứa bé đều không tốt."

"Con của chúng ta, yếu ớt như vậy à." Hoa Khấp Tuyết bĩu môi, sờ sờ bụng của mình.

Khóe miệng Mộ Lương co rút, nghiến răng, lại thay đổi một bộ mặt dịu dàng: "Ta sẽ bảo vệ nàng và con trai thật tốt."

"Làm sao chàng biết là nhi tử?" Hoa Khấp Tuyết tiếp lời.

Khóe miệng Mộ Lương vừa kéo, người mang thai để tâm vào nhiều chuyện vụn vặt như vậy sao!

"Trạch Linh, ngươi nói Tuyết Tuyết mang thai, rốt cuộc là tốt hay là không tốt đây?" Bạch Thánh Vũ lại gần, nhỏ giọng hỏi.

"Đương nhiên là tốt á..., Không lâu nữa Thánh Vương phủ sẽ có nhiều đứa bé, có cái gì không tốt?" Trạch Linh trừng mắt, kỳ quái liếc nhìn hắn một cái, hắn thật sự là không thích đứa bé.

"Không phải rồi, ta là nói, Mộ Lương. . . . . ." Bạch Thánh Vũ liếc mắt: "Ta cảm thấy Mộ Lương còn có thể làm ra rất nhiều chuyện kinh hãi thế tục." Biểu hiện quái dị của ngày hôm qua chính là khởi đầu.

"Có thể làm ra nhiều chuyện kinh hãi thế tục thì nhiều nhất không phải là cưng chiều vương phi hơn sao?" Trực giác của Trạch Linh cho là hắn nghĩ hơi nhiều.

Bạch Thánh Vũ lười phải giải thích, dù thế nào đi nữa dự cảm của hắn nhất định rất chính xác, chờ xem kịch vui là được rồi.

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

"Trạch Linh, ngươi rất yêu thích đứa bé sao?" Yên tĩnh một lát, Bạch Thánh Vũ lại hỏi.

"Ừm." Trạch Linh thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, gật đầu.

Sắc mặt Bạch Thánh Vũ rối rắm hạ mắt xuống, lại nói: "Vậy sau này chúng ta nhận nuôi một đứa bé đi."

Trạch Linh ngẩn người, ngay sau đó dịu dàng cười cười, nhưng không nói lời nào.

Bạch Thánh Vũ vui mừng nhìn thấy đáy mắt hắn có dịu dàng, đột nhiên có một loại kích động vui sướng đến phát khóc, Tiểu Linh Nhi nhà hắn thật sự là tiếp nhận hắn rồi!

"Tiểu Linh Nhi. . . . . ."

Mặt Trạch Linh tối sầm, lại thấy hắn nghi ngờ sờ sờ vai của mình:"Ngươi có phải là lùn hơn một chút hay không?" Ôm vào trong ngực, thế nào lại nhỏ nhiều như vậy?

Tâm tư Trạch Linh hướng về phương xa, nhẹ nhàng gạt tay của hắn: "Ngươi nghĩ hơi nhiều đó."

Bạch Thánh Vũ nhíu nhíu mày, thật sự là hắn nghĩ nhiều sao?

"Bạch Thánh Vũ!" Âm thanh của Mộ Lương từ trong xe ngựa truyền ra.

"Mộ đại gia, có gì phân phó?" Bạch Thánh Vũ liếc mắt, cười híp mắt tiến lên.

"Ta nhớ là trong nhà của ngươi có một cái giường Noãn Ngọc." Mộ Lương cười như không cười nhìn hắn, trong mắt đều là tính toán.

"Đây chính là bảo bối của ta, làm sao ngươi có thể tính toán nó!" Bạch Thánh Vũ mặt tối sầm.

Mộ Lương nhíu mày, thật sâu liếc mắt nhìn hắn một cái: "Trạch Linh đâu, ngươi tuổi cũng không còn nhỏ, đúng lúc ta tìm người gả cho ngươi. . . . . ."

"Ta cho!" Vẻ mặt Bạch Thánh Vũ đau lòng, ôm Trạch Linh thật chặt trong lòng, tìm được một chút an ủi.

Trạch Linh lúng túng liếc mắt nhìn Vương gia đang cười như không cười nhìn mình, hắn bây giờ vẫn còn là thân nam nhi, có thể đừng nói "Gả" không?

"Tiểu Linh nhi, ngươi phải bồi thường cho ta. . . . . ." Bạch Thánh Vũ vùi mặt vào hõm vai của hắn, bả vai lay động, chiếc giường Noãn Ngọc này là hắn tốn hết một năm này mới tìm được, càng không cần phải nói đến tài lực đã hao phí, tên khốn kiếp Mộ Lương này tự mình có nhiều tiền như vậy, tại sao còn tính toán với hắn!

"Giường Noãn Ngọc. . . . . . Ta có thể không muốn?" Hoa Khấp Tuyết yếu ớt liếc nhìn Mộ Lương.

Mộ Lương sững sờ, trợn mắt nhìn gương mặt tràn đầy hy vọng của Bạch Thánh Vũ ở bên cạnh, nghi ngờ mà hỏi: "Tại sao? Giường Noãn Ngọc này có thể lưu thông  máu, còn có thể giữ ấm a."

"Cứng lắm." Hoa Khấp Tuyết sờ lỗ mũi một cái, gương mặt vô tội, có tốt hơn nữa thì giường Noãn Ngọc này cũng chỉ là một tảng đá thôi.

"Ta quên mất." Mộ Lương nhíu nhíu mày, sâu kín nhìn Bạch Thánh Vũ.

Sống lưng Bạch Thánh Vũ lạnh toát, trực giác mách bảo, tên hồ ly này, không phải là còn nhớ rõ cái đó đi. . . . . .

"Thánh Vũ, ta nhớ là nhà của ngươi còn có một cái giường gấm bằng bông tự nhiên."


"Mộ Lương! Ngươi có phải là cả ngày đều ở đây nhớ thương bảo bối nhà ta hay không!" Bạch Thánh Vũ rống giận, chăn gấm vải bông đó là được chế thành từ một loại bông vải tự nhiên vô cùng hiếm có, mềm mại khác thường, hắn luôn giấu ở gia bảo, vẫn luôn không nỡ dùng!

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

"Dù sao ngươi cũng đặt không ở nhà." Ánh mắt Mộ Lương lạnh nhạt.

Bạch Thánh Vũ hừ lạnh một tiếng, uốn éo quay đầu đi không để ý đến hắn.

"Trạch Linh đâu. . . . . ."Tên hồ ly nào đó chậm rãi hô.

"Ta đưa!" Bạch Thánh Vũ rống to, hung dữ mà nhìn tới Mộ Lương, hắn nhận thua còn không được sao? Đợi lúc nào đó hắn bắt được tử huyệt của Mộ Lương thì sẽ chỉnh chết hắn.

Mà tử huyệt của Mộ Lương chính là Hoa Khấp Tuyết, đời này của Bạch Thánh Vũ chình là không có cơ hội rồi, đời sau. . . . . . Cũng không.

Trạch Linh nghẹn cười đến khó chịu, nếu như nói Bạch Thánh Vũ giảo hoạt như hồ ly, thì Vương gia chính là hồ tiên, núi này cao còn có núi khác cao hơn.

"Tiểu Linh nhi, ngươi còn cười!" Sau khi Bạch Thánh Vũ đau lòng xong, phát hiện tiểu tử này đang vui sướng khi người gặp họa, giận đến lỗ mũi cũng phồng lên, hắn chịu uất ức để cầu toàn như vậy còn không phải là vì hắn, đáp lại mình là hắn cười đến vui vẻ như vậy.

Trong lòng một hồi khó chịu, cúi đầu hung hăng hôn Trạch Linh, tựa như trừng phạt dùng sức gặm cắn.

Lưu Nguyệt chui vào trong ngực Cảnh Duệ, còn che kín ánh mắt của Cảnh Duệ, nhỏ giọng nói: "Bộ dạng hôn môi của hai người đàn ông tuấn mỹ này, thật ra thì rất vui tai vui mắt."

Trạch Lương cùng Trạch Hàn biết điều hướng nhìn phía xa nhưng trong lòng vẫn là không nhịn được cười.

Hoa Khấp Tuyết thản nhiên liếc nhìn bọn họ, ngáp một cái, nhích lại gần trong ngực Mộ Lương hơn, Mộ Lương dịu dàng ở trên trán nàng hôn một cái, nhìn hai người đang ôm hôn, lại nhớ tới đứa bé trong bụng ý nghĩ xấu lại xông ra ——

"Thánh Vũ ngươi chú ý trường hợp một chút, đừng dạy hư đứa bé của ta."

"Mộ Lương con trai của ngươi không cần dạy thì cũng sẽ hư hơn so với chúng ta!" Bạch Thánh Vũ rống giận.

"Bảo bảo, con cũng đừng học theo cha mình." Hoa Khấp Tuyết nhỏ giọng nhắc đi nhắc lại, thật xấu.

Mắt phượng của Mộ Lương nguy hiểm nhíu lại, đầu ngón tay bắn ra, màn xe rơi xuống, cúi người nhẹ nhàng hôn lên cánh môi của nàng, tỉ mỉ miêu tả hình dạng cánh môi của nàng, nhân lúc nàng đang run rẩy cái miệng nhỏ nhắn hé mở liền đưa đầu lưỡi vào thăm dò, nuốt vào mùi thơm cùng tiếng than nhẹ của nàng.

Nhìn thủy mâu mờ mịt trong ngực, hai gò má đỏ bừng, Mộ Lương cười đến bộc phát tà khí.

Hoa Khấp Tuyết liếm miệng một cái, tức giận trợn mắt liếc nhìn hắn: "Hiện tại ta đang mang thai!" Cho nên không thể làm loạn.

"Cho nên ta chỉ là hôn nàng nha." Mộ Lương cười đến vô tội, bàn tay chạy dọc ở trên người nàng, đốt lửa khắp nơi.

Hoa Khấp Tuyết rên lên một tiếng, chậm rãi nhắm mắt lại, tính toán nghênh đón nhiệt tình của hắn, lại không nghĩ rằng người nào đó lại dừng động tác, mở mắt có chút không hiểu nhìn hắn.

"A Noãn nàng có bảo bảo, cho nên. . . . . ." Mộ lạnh rút tay về: "Ta không thể làm loạn."

Hoa Khấp Tuyết hít sâu một hơi thiếu chút nữa không nhịn được xông lên ra tay với hắn, hai mắt to hồng, căm hận nhìn chằm chằm vẻ mặt vô tội của nam nhân này, được, rất tốt, trêu chọc xong rồi mới nói lời này, vậy thì sau này cũng đừng nghĩ đến việc đụng vào nàng!

Mộ Lương thấy vậy, cười đến không thấy mắt mũi nhưng chuyện hắn không ngờ, chính là nhất thời nổi ý xấu trêu chọc nàng, lại làm hại mình sau chín tháng trải qua một loại cuộc sống của hòa thượng. . . . . .

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

Thành Dương Châu, Hoàng cung, Việt Linh cung.

"Bùm!" một tiếng, cửa lớn bị đẩy ra, Mộ Lê đang ôm Bạch Thánh Diêu ân ái sắc mặt lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn về phía đám người ở cửa.

"Vân tướng tự ý xông vào tẩm cung của trẫm, là có ý gì?" Mộ Lê kéo Bạch Thánh Diêu ra phía sau, cười lạnh nói, động tác thật mau, ngay cả Ngự Lâm quân cũng đã triệu tập?

Vân Tự cười ha ha, nhìn sau lưng một nhóm lớn Ngự Lâm quân, nhìn Mộ Lê châm chọc: "Cựu thần đến đây dĩ nhiên là để giúp Hoàng thượng phân ưu." Hắn đã nhận được tin tức, quân đội Mộ quốc ở Trầm Bích Quan đang trong trận đánh không được thuận lợi, đây cũng là thời điểm hắn nên động thủ, Phong Vụ Niên cùng hắn trao đổi tin tức, nói hắn có cái trận thế gì đó bảo đảm nhất định có thể đánh thắng trận, mà Bội Quan bên kia, hắn đã sai người đốt quân lương, đương nhiên cũng sẽ không chống đỡ được bao lâu.

"Phân ưu?" Mộ Lê cười lạnh: "Ngươi có thể tiếp tục mở mắt nói mò, mang theo Ngự Lâm quân bao vây tẩm cung của trẫm, đây chính là phân ưu?"

"Tiểu hoàng đế, đến bây giờ ngươi còn có thể lớn lốí như thế? Cuộc chiến tranh này, Mộ quốc nhất định sẽ thua, Mộ Lương có thể trở về hay không còn chưa biết, không có hắn, ngươi còn có thể dựa vào người nào?" Vân Tự cũng lười ngụy trang, trực tiếp vạch mặt:"Nếu như ngươi ngoan ngoãn giao ngọc tỷ ra đây, ta còn có thể tha cho ngươi một mạng."

"Ha ha ha ha, Vân Tự ơi là Vân Tự, trong mắt ngươi trẫm lại vô dụng đến mức này!" Mộ Lê ôm sát Bạch Thánh Diêu, châm chọc mà cười.

"Luôn có một số người như vậy, tự cho mình là đúng nhưng không biết mình là đang tự tìm chết." Bạch Thánh Diêu thương hại nhìn Vân Tự, thật không biết Vân Tự này là thế nào mà lên làm Tể Tướng được, hôm qua Vương gia cùng Tuyết Tuyết truyền đến tin tức, Vân Tự này sợ là bị gạt thật rồi.

"Hừ, một tiện nhân như ngươi, nơi này có phần cho ngươi nói chuyện sao?" Sắc mặt Vân Tự lúc thì đỏ lúc thì xanh, hướng về người phía sau nháy mắt, người nọ gật đầu một cái, hướng Bạch Thánh Diêu chộp tới.

Sắc mặt Mộ Lê run lên, mang theo Bạch Thánh Diêu nhanh chóng bay đến bên ngoài tẩm cung, trong mắt là lạnh lẽo thấu xương: "Vốn định cho ngươi một ít mặt mũi, tối nay động thủ lần nữa nhưng ngươi lại dám động đếnThánh Diêu, vậy thì đừng trách trẫm vô tình."

Dứt lời, uy áp cường đại hướng tới bốn phía khuếch tán, huyễn lực của Mộ Lê ở trong khoảng thời gian ngắn tăng lên rất nhiều, những Ngự Lâm quân này căn bản không đủ gây ra uy hiếp với hắn.

Thật ra thì Vân Tự cũng là cao thủ, giơ tay lên đối kháng với lực lượng của Mộ Lê, cảm nhận được lực lượng cường đại, kinh ngạc trong lòng qua đi, hướng người bên cạnh nói: "Đi đi bắt nữ nhân kia tới!"

"Vâng!" Người áo đen phi thân xông lên giữa không trung, hướng Bạch Thánh Diêu đánh tới.

Sắc mặt Mộ Lê ngưng trọng, đánh về người áo đen kia một chưởng, ôm Bạch Thánh Diêu nhảy đến chỗ cao, đột nhiên thân hình dừng lại, rơi xuống đất.

"Mộ Lê!" Bạch Thánh Diêu trợn to cặp mắt, nhanh chóng huy động nhuyễn kiếm, chém giết Ngự Lâm quân bên dưới, mang theo Mộ Lê chậm rãi rơi xuống đất, thấy mi tâm của hắn hóa đen, là trúng độc.

"Thánh Diêu, ta bị trúng độc." Mộ Lê nhịn cơn đau đớn trong ngực, vẻ mặt áy náy: "Là ta vô dụng, luôn không thể bảo vệ tốt cho nàng."

"Câm miệng!" Bạch Thánh Diêu quát nhẹ, đưa giải độc hoàn trên người vào miệng hắn, trong khoảng thời gian này không lẽ mỗi ngày Vân Tự đều hạ độc nhưng tất cả nàng đều đã kiểm tra qua, nghĩ mãi cũng không biết được là trúng độc như thế nào.

"Ha ha ha, hoàng hậu nương nương, không cần phí tâm tư, độc mà tên tiểu hoàng đế này trúng là cổ độc, Phệ Hồn cổ!" Vân Tự hả hê cười, Ngự Lâm quân vây hai người lại.

"Cổ này, chính là tại thời điểm Hoàng đế lên ngôi ta đã hạ, mới vừa rồi chẳng qua là bị thúc động mà thôi." Vân Tự cười lạnh, trong khoảng thời gian này hắn ngày ngày án binh bất động tất cả đều là do tên tiểu hoàng đế này đã bị hạ độc, yên tĩnh chỉ là muốn để cho bọn họ buông lỏng cảnh giác, cho là mình không có thủ đoạn gì mà thôi.
Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

Bạch Thánh Diêu lạnh lùng nhìn Vân Tự, tay ôm Mộ Lê thật chặt, hiện tại sắc mặt Mộ Lê đã bắt đầu đen, ý thức cũng trở nên rất mơ hồ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.08.2017, 00:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 31.08.2016, 16:29
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 111
Được thanks: 225 lần
Điểm: 10.37
Có bài mới Re: [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc - Điểm: 10
CHƯƠNG 92.3: LỰC LƯỢNG CỦA MỘ LÊ

Editor: Mộc Du

"Mộ Lê, cố gắng cầm cự, chờ Vương gia, người nhất định có thể cứu chàng!" Bạch Thánh Diêu trong lòng đau không dứt nhưng ngoài miệng vẫn là tươi cười.

"Ừ." Mộ Lê đau lòng nhìn nàng đang cố gượng cười, trong cổ ngòn ngọt, phun ra một ngụm máu.

"Tiểu nữ oa, ngoan ngoãn giao ngọc tỷ ra đây, ta có thể giải kết cổ cho hắn." Vân Tự hừ lạnh.

Bạch Thánh Diêu cười lạnh: "Nằm mơ!" Giải kết cổ cho Mộ Lê sao? Hắn cho là nàng ngu ngốc sẽ tin tưởng lời của hắn nói sao?

Vẻ mặt Vân Tự trở nên dữ tợn, hướng hai người vung tay lên: "Ta sẽ cho bọn ngươi cùng chết!"

Bạch Thánh Diêu ôm chặt Mộ Lê, đối kháng với Ngự Lâm quân, nếu so về huyễn lực thì bọn họ không đánh thắng được nàng, nhưng dù sao nàng cũng chỉ có một mình, thể lực dần dần đã không chịu nổi nhưng nghĩ đến người trong ngực, mặc dù thể lực đang từ từ tiêu hao, cũng không có nửa phần muốn ngã xuống.

"Hừ, tiểu nữ oa nhà ngươi ngược lại không tệ nhưng vẫn là phải chết!" Vân Tự tự mình ra tay, đẩy ra một hàng Ngự Lâm quân, vung chưởng hướng về Bạch Thánh Diêu đánh tới.

Huyễn lực của Bạch Thánh Diêu vốn là không thể so được với Vân Tự, hơn nữa thể lực đã bị tiêu hao, nhất thời giơ Kiếm lên ngăn cản, cũng chỉ ngăn cản được một lượng nhỏ lực lượng.

"Phốc" một tiếng, Bạch Thánh Diêu ôm Mộ Lê ngã nhào trên đất, phun ra ngụm lớn máu tươi.

"Thánh, Thánh Diêu. . . . . ." Mộ Lê gương mặt tái nhợt khổ sở nhìn thấy Bạch Thánh Diêu không ngừng phun ra máu tươi, muốn giúp đỡ, nhưng mà hắn một chút hơi sức cũng không có, vì sao chính mình lại vô dụng như vậy, cuối cùng cũng không thể bảo vệ được người mình yêu! Chẳng lẽ không có hoàng thúc thì Mộ Lê hắn lại thật sự chuyện gì cũng đều không làm được sao? Hắn không muốn, hắn không nên như vậy. . . . . . Hắn muốn bảo vệ người hắn yêu, hắn muốn bảo vệ Thánh Diêu, hắn không cần tiếp tục làm một nam nhân vô năng luôn núp dưới cánh của hoàng thúc!

Trong cơ thể hình như có một cỗ lực lượng phá kén chui ra, lực lượng nóng rực lan khắp tứ chi bách hải, chạy đến nơi Phệ Hồn cổ ở trong ngực trùng cổ kia bị lực lượng này bao vây, nhanh chóng bị thiêu thành tro bụi, Mộ Lê nhắm chặt hai mắt trong mắt mơ hồ lộ ra hào quang màu đỏ thắm.

Mắt thấy đao kiếm toàn bộ hướng Bạch Thánh Diêu đánh tới, nàng lại không có sức chống cự, chỉ có thể xoay người lại che chở cho Mộ Lê, quyến luyến mà nhìn hắn:"Mộ Lê, là ta vô dụng, không bảo vệ được chàng. . . . . ." Dứt lời, một giọt lệ trong suốt rơi xuống mặt của hắn, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Đau đớn như dự tính lại không xuất hiện, Bạch Thánh Diêu kinh ngạc mở mắt ra lại thấy mình đã được Mộ Lê ôm bay vọt tới không trung, mà nam nhân đang ôm mình, sắc mặt đã khôi phục lại bình thường, trong mắt lộ ra hồng quang chói mắt, trên khuôn mặt tuấn mỹ nhiều hơn một loại uy nghiêm vô cùng bá đạo.

Chỉ thấy ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn xuống mọi người phía dưới đang kinh ngạc hoảng hốt, nâng lên nụ cười nhạt khát máu, một tay ngưng tụ ra quả cầu khổng lồ ánh sáng màu đỏ, ném xuống đất.

Đám người bị quang cầu đập trúng cũng không kịp phát ra kêu thảm thiết, liền trở thành tro bụi.

"Mộ Lê." Bạch Thánh Diêu sững sờ nhìn Mộ Lê giống như là biến thành một người khác, tim đau xót, lại phun ra một ngụm máu.

"Đáng chết, đừng nói chuyện!" Mộ Lê một hồi đau lòng, hướng trong cơ thể nàng truyền vào lực lượng, ấn nàng vào trong lòng, nhanh chóng giải quyết kẻ địch.

"Làm sao sẽ, làm sao có thể, điều này sao có thể!" Vân Tự không thể tin nhìn Mộ Lê giống như Sát Thần, không ngừng kết thúc tánh mạng của mọi người, theo bản năng lắc đầu.

"Tướng gia, chạy mau a!" Một người áo đen bắt được Vân Tự, liền muốn rời đi, thân thể lại đột nhiên không thể động đậy.

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

"Ha ha, cữu cữu tân tân khổ khổ mà dẫn dắt người đến, làm sao có thể không uống chén trà liền rời đi đây? Người khác không biết, sẽ nói chất nhi không hiếu thuận rồi."

Âm thanh châm chọc của Mộ Lương từ đằng xa truyền đến, chỉ thấy hồng quang chợt lóe, Mộ Lương xuất hiện trong đám người.

"Ghê tởm." Hoa Khấp Tuyết chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, không muốn đi nhìn thi thể đầy đất, chỉ sợ là trong lòng tác dụng nhiều, nàng chỉ cảm thấy buồn nôn, nhưng cái này so với những thứ trên chiến trường kia, thật ra thì cũng không tính là gì.

Mộ Lương thấy sắc mặt nàng có chút trắng bệch, nguy hiểm híp mắt, giơ tay lên hướng trên đất huơ ra một hồi tử quang, tất cả thi thể đều biến mất không thấy gì nữa, mà những người kia còn muốn ra sức chống cự Ngự Lâm quân, cũng trong cơn hoảng sợ hóa thành tro bụi, trước Việt Linh cung, chỉ còn lại Vân Tự cùng một người áo đen.

"Mộ Lương, làm sao có thể. . . . . ." Vân Tự ngã nhào trên đất, khiếp sợ trợn to cặp mắt.

"Cữu cữu, chiến tranh lần này, Mộ Quốc đại toàn thắng, mặc dù lương thảo  bị thiêu hủy nhưng đã được Bạch Thánh Vũ mang tới bổ sung kịp thời, Tước Quốc đổi chủ, tạm thời thu binh, cầu hòa với Mộ Quốc, Phong Quốc chiến bại, triệt binh chạy trốn." Mộ Lương cười đến châm chọc: "Chim bồ câu trắng mà nhà ngươi nhận được, là quà mà ta tặng."

"Ngươi thế nhưng đưa cho ta tin tức giả!" Trong nháy mắt Vân Tự mất đi toàn bộ hơi sức, mặt xám như tro tàn.

"Cữu cữu, cái này có tính là thất bại trong gang tấc hay không?" Mộ Lương hình như còn ngại chưa đủ kích thích, lại bồi thêm một câu.

"Cùng Tước Quốc cấu kết, muốn đẩy Mộ Quốc vào con đường chết, hãm hại Trấn Quốc tướng quân, khiến Mộ Quốc mất đi một Đại Tướng. . . . . . Ha ha, cữu cữu, người thật đúng là muốn diệt Mộ Quốc này, à?"

"Hoàng thúc, cứu Thánh Diêu trước!" Còn không kịp nhìn phản ứng của Vân Tự, Mộ Lê đã vọt tới trước mặt Mộ Lương, gấp gáp ôm Bạch Thánh Diêu tới trước mặt Mộ Lương.

Hoa Khấp Tuyết vừa thấy Bạch Thánh Diêu suy yếu không dứt, sắc mặt lập tức lạnh xuống, hướng Vân Tự đánh ra một chưởng, đánh hắn hộc máu, lúc này mới nhận lấy Bạch Thánh Diêu, ở trong cơ thể nàng rót vào một đạo huyễn lực màu trắng.

"Lực lượng của ngươi không thể cứu Thánh Diêu sao?" Mộ Lương thản nhiên nhìn Mộ Lê đang lo lắng, hắn cũng không quên lực lượng của tiểu tử này mới vừa tăng vọt, huyễn lực màu đỏ.

Mộ Lê thất bại mà lắc lắc đầu:"Ta đã thử qua, không thể! Hoàng thẩm, Thánh Diêu có sao hay không?"

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

"Không sao." Hoa Khấp Tuyết thản nhiên liếc nhìn hắn một cái.

"A Noãn, để ta là được rồi, nàng đừng có lộn xộn!" Mộ Lương nhíu nhíu mày, kéo Hoa Khấp Tuyết vào trong ngực.

Hoa Khấp Tuyết vô tội bĩu môi:"Chuyện nhỏ thôi mà." Bộ dáng như vậy, xem ở trong mắt Mộ Lương, chỉ có bất đắc dĩ.

"Mang theo Thánh Diêu đi nghỉ ngơi đi, Cảnh Duệ, dẫn cữu cữu tốt của ta đi nghỉ ngơi." Mộ Lương thản nhiên nhìn đứa cháu đã trở nên trầm ổn của mình, trong mắt thoáng qua ý cười, ngay sau đó lạnh lùng nhìn Vân Tự ngất đi nói.

"Vâng, Vương Gia!"

Việt Linh cung.

"Thánh Diêu!" Mộ Lê thấy Bạch Thánh Diêu chậm rãi mở mắt, vui vẻ kêu tên nàng.

Bạch Thánh Diêu thở ra một hơi, khẽ mở mắt ra, hướng về phía gương mặt lo lắng của nam nhân nhẹ nhàng cười một tiếng, nghiêng mắt nhìn đến Hoa Khấp Tuyết đang ngồi ở một bên, chợt mở to mắt, vui mừng kêu lên: "Tuyết Tuyết?"

"Đã tỉnh rồi hả?" Hoa Khấp Tuyết cười cười, cầm lấy một chén nước muốn đưa cho nàng, lại thấy Mộ Lê ở một bên đang đen mặt tràn đầy ấm ức, nhíu mày đưa chén nước lại cho hắn.

Mộ Lê kinh ngạc sau đó sắc mặt bình thường lại, đỡ Bạch Thánh Diêu dậy, tự mình đút nước cho nàng.

"Tuyết Tuyết, ngươi không có chuyện gì chứ, ưmh, gầy đi." Bạch Thánh Diêu uống nước, mắt to nửa phần vẫn chưa rời khỏi Hoa Khấp Tuyết, đau lòng nói.

"Không có gì." Hoa Khấp Tuyết thản nhiên cười: "Mộ Lê, Thánh Diêu đã không có việc gì rồi, chút nữa dẫn nàng ra ngoài tản bộ, hoạt động gân cốt một chút."

Bạch Thánh Diêu nghe vậy, lúc này mới nhìn về phía Mộ Lê.

"Rốt cuộc đã nhớ tới ta?" Mộ Lê cười như không cười nhìn nàng, trong lòng hận đến muốn chết, tại sao người làm phu quân như hắn so ra luôn là kém hơn một nữ nhân!

Bạch Thánh Diêu thấy hắn sắc mặt không tốt, cười gượng hai tiếng sau đó cau lại mày: "Mộ Lê, đầu ta choáng váng."

Mộ Lê biết là nàng giả bộ nhưng vẫn là bất đắc dĩ thở dài, đặt chén nước xuống, để cho nàng tựa vào trên người mình.

"Mộ Lê, chàng khi nào thì có huyễn lực màu đỏ rồi hả?" Bạch Thánh Diêu đột nhiên nghĩ đến việc trước khi té xỉu, Mộ Lê sử dụng qua huyễn lực màu đỏ, tò mò hỏi.

"Hiện tại đầu không còn choáng váng?" Mộ Lê cười nhạo một tiếng, bản thân cũng có chút nghi ngờ: "Ta cũng không biết, khi đó ta thấy nàng bị thương, trong lòng chỉ muốn trở nên mạnh mẽ, nghĩ muốn bảo vệ nàng, lực lượng kia xuất hiện không thể giải thích được."

Bạch Thánh Diêu nghe xong, không hiểu ra sao, nghi ngờ nhìn về phía Hoa Khấp Tuyết.

Hoa Khấp Tuyết lắc đầu một cái, bày tỏ nàng cũng không biết: "Mộ Lê, đi với ta đến đại lao, Thánh Diêu nghỉ ngơi trước một lát, một lát nữa Lưu Nguyệt sẽ bưng đồ ăn tới đây."

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n

"Được." Mộ Lê gật đầu một cái, yêu thương hôn lên trán Bạch Thánh Diêu đắp kín mền cho nàng, lúc này mới đi theo Hoa Khấp Tuyết rời đi.

Đợi hai người đi tới ngoài cửa, Hoa Khấp Tuyết hướng Việt Linh cung ném ra một đoàn bạch quang, về sau dùng một loại ánh mắt rất quỷ dị quan sát Mộ Lê một phen, lúc này mới tiếp tục đi, Hoa Trảm Lãng là màu xanh dương, Bạch Thánh Vũ là màu vàng nhạt, Trạch Linh. . . . . . vẫn chưa biết, Mộ Lê là màu đỏ, không biết lực lượng cuối cùng kia là ai đây.

"Hoàng thẩm, thế nào?" Mộ Lê bị quan sát không thể giải thích được, lại không giống như trước đây xoa xoa tay cánh tay, ngược lại khẽ cười hỏi.

"Trầm ổn không ít." Hoa Khấp Tuyết tán thưởng gật gật đầu, cũng không biết là bởi vì lực lượng thần bí kia làm cho tính cách của hắn lắng đọng, hay là bởi vì tâm tính thay đổi nên mới có được lực lượng kia.

"Khụ." Mộ Lê một tay nắm quyền đặt ở khóe miệng ho nhẹ một tiếng, có chút xấu hổ cười cười, hoàng thẩm đột nhiên khen hắn, hắn thật đúng là không thích ứng được.

"Đi thôi, Mộ Lương đang đợi chúng ta." Hoa Khấp Tuyết ngáp một cái, theo bản năng vuốt ve bụng, hướng bên trái đi tới, một hồi lâu phát hiện Mộ Lê không có đi theo, quay đầu lại kỳ quái liếc nhìn hắn một cái: "Đi a."

"Khụ khụ, hoàng thẩm, người. . . . . . Đi ngược hướng." Mộ Lê cười gượng hai tiếng, chỉ chỉ bên kia.

Hoa Khấp Tuyết trên mặt nhiễm đỏ, ảo não híp híp mắt, sải bước hướng bên kia bước đi.

Thiên Lao.

"Hoa Khấp Tuyết, ai cho nàng tới!" Mộ Lương nghiêng mắt nhìn thấy một đạo bóng dáng màu trắng, mặt trầm xuống, giơ tay lên ra hiệu cho Cảnh Duệ ngừng tra hỏi Vân Tự.

Giờ phút này Vân Tự tóc tai rối bời, trên áo trắng là từng dấu roi quất ra vết máu, vốn là tinh thần sáng láng giờ phút này thần thái già nua hoàn toàn hiện ra.

Hoa Khấp Tuyết thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, chậm rãi đi tới bên cạnh Mộ Lương: "Ta muốn tới thì tới."

"Thiên lao bẩn thế này, nàng đến chỗ này làm gì, một lát ta tra hỏi xong, sẽ nói cho nàng biết." Mộ Lương bất đắc dĩ thở dài, ôm nàng vào trong lòng, khẽ vuốt ve bụng của nàng, không phải đều nói phụ nữ có thai sợ thấy máu tanh, sợ bẩn sợ ồn ào a, cô nàng nhà hắn thế nào vừa lúc ngược lại.

"Tiếp tục hỏi đi, ta không có cảm thấy nơi nào không thoải mái." Hoa Khấp Tuyết dĩ nhiên là hiểu sự lo lắng của hắn, đặt tay mình lên tay hắn đang đặt ở trên bụng, nhẹ nhàng cười nói.

"Hoàng thẩm. . . . . . Nên có chỗ nào không thoải mái?" Mộ Lê ở bên cạnh nghe được không hiểu, không nhịn được hỏi lại.

Cảnh Duệ cười nói: "Hoàng thượng, người lại sắp có thêm huynh đệ."

"Hả?" Mộ Lê ngây ngẩn, liếc nhìn hoàng thúc đặt tay ở trên bụng hoàng thẩm, đột nhiên mở to hai mắt: "Hoàng thẩm mang thai!"

Cảnh Duệ gật đầu một cái.

"Hắc hắc, ta sắp làm ca ca á." Mộ Lê cười khúc khích, ánh mắt nóng bỏng nhìn vào bụng Hoa Khấp Tuyết, rước lấy cái trừng mắt lạnh lùng của Mộ Lương.

"Ngươi thế nhưng lại mang thai nghiệt chủng!" Vân Tự bị trói đột nhiên hung dữ mà nhìn hướng bụng Hoa Khấp Tuyết, trong mắt bắn ra tia sáng ác độc.

Sắc mặt Mộ Lương lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn về phía Vân Tự: "Miệng không chút sạch sẽ."

"Sạch sẽ. . . . . . Ha ha ha ha, Mộ Phong cùng đứa bé của nàng đều bẩn!" Trong mắt Vân Tự là hận ý điên cuồng, hai mắt đầy tơ máu, rống to ra tiếng.

Còn không đợi Mộ Lương nổi giận, Hoa Khấp Tuyết đã động thủ, từ xa cho hắn một cái tát.

"Phốc!" Vân Tự phun ra một cái răng, lạnh lùng cười, diện mạo dữ tợn.

"Cữu cữu, ta lại muốn biết, phụ hoàng cùng mẫu phi đời trước, làm sao lại dơ bẩn." Trong mắt Mộ Lương lộ ra tia sáng khát máu, vuốt ve bàn tay đang nắm thành quyền trên bụng của Hoa Khấp Tuyết.

"Tiểu ngốc xà, cắn."

Di=n.d@n.l&.q#y.d%n


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, Bao Nghi, bạch vâng, nhân mã ham chơi, Nhạc Băng Tiênt, NTVH, promete369, thanhquyen84 và 568 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 300 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 293 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Ngọc Nguyệt: Dạ chào cụ...
Snow cầm thú HD: == pai ngọ
Ngọc Nguyệt: Không. Cụ ôn thi đi.
Snow cầm thú HD: Uk, sao?
Ngọc Nguyệt: Thiên Chúa?
Snow cầm thú HD:
Ngọc Nguyệt: Cụ theo đạo không?
Snow cầm thú HD: Ờ thi 2 môn nửa là nghỉ tết
Ngọc Nguyệt: Mai cụ thi à?
Snow cầm thú HD: Hmm xì ăn cho ngập họng luôn đi, ta đi ngủ mai đi thi sớm
Ngọc Nguyệt: Okay, hay lắm, con cũng đang thèm mì tôm, lâu lắm rồi không ăn.
Snow cầm thú HD: Trước khi điều đó xảy ra :v ta ngồi ẻm hello kít ty cầu ngọ ăn mì tôm cả năm
Ngọc Nguyệt: Snow, cụ hồn lìa khỏi xác chưa, đến chỗ con để con thử cái trò cầu cơ online vừa tìm được nào.
Snow cầm thú HD: Khẳng định :v đi đây :3 bệnh thiệt
Snow cầm thú HD: Ngọ bởi vì gặp con nên ta bệnh liệt giường cần phải về chầu ngọc hoàng :D2
Ngọc Nguyệt: Snow, cụ chắc không?
Snow cầm thú HD: Ngọ cụ là đào hoa phong nhã k có êa :v
Ngọc Nguyệt: Khách sáo rồi. Không dám.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.