Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

 
Có bài mới 10.06.2016, 11:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 914
Được thanks: 6260 lần
Điểm: 7.39
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử - Điểm: 9
Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù


images


Tác giả: Bản Lật Tử

Thể loại: Hiện đại, showbiz, sủng, hài, 1 vs 1, HE

Converter: gachuaonl

Editor: Đào + Yết Vạn Dương + Ngansieunhan + SkySky + Tử Liên Hoa 1612 + Sokute_112 + Trang Ú + Tiểu Lăng Tình

Nguồn: http://diendanlequydon.com


images


Giới thiệu:

Bùi Anh là nữ minh tinh vô danh bề ngoài xinh đẹp quyến rũ.

Thực ra lại là một cô nàng bảo thủ ngay cả nụ hôn đầu còn chưa chịu giao ra.

Tống Nam Xuyên là một quý công tử bề ngoài ưu nhã “không màng sắc dục”.

Thực ra lại là một người nếu một lời không hợp liền hôn môi! Tình cảm! Điên cuồng! (Ý chỉ háo sắc =.= )

Bùi Anh: ... ... ... ... ... ...

Chỉ trách lúc trước mắt bị mù rồi.

Hướng dẫn trước khi đọc

1. Nam chủ đối với nữ chủ đến phát bệnh

2. Nữ chủ mặt chó, nam chủ một chân khống chế; nữ chủ chân dài, nam chủ yêu chân dài. Hoàn mỹ ~

3. Thoải mái ngọt sủng, 1V1, HE

4. Bài này đơn thuần YY, xin chớ tích cực.

5. Tháng năm khai hố, hoan nghênh mọi người sớm cất giữ (づ ̄3 ̄ )づ╭? ~


Chú ý:

_Nam nữ chính đều sạch nên an tâm nhảy hố.

_Phát ngôn của một số nhân vật sẽ gây sốc.

_Tuyệt đối sủng .

_PHẦN EDIT TRUYỆN  CỦA NHÓM CHỈ ĐĂNG TẠI DIỄN ĐÀN LÊ QUÝ ĐÔN mọi wed khác đăng tải đều là copy .

_Có nơi cũng làm bộ này mong mọi người đừng thắc mắc.



Đã sửa bởi Đào Sindy lúc 04.08.2017, 18:46, lần sửa thứ 9.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 11.06.2016, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 914
Được thanks: 6260 lần
Điểm: 7.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử - Điểm: 10

     Chương 1: Bùi Anh

     Edit: Đào


     Tháng ba đầu xuân.

     Hoa đào nở bên đường phố phồn thịnh bị gió cuốn bay, cánh hoa hồng phấn bay lả tả trong không trung cuốn thành những dòng xoáy, ung dung bay vào cửa sổ một tòa lầu, cùng với nắng sớm rơi vào chăn đệm trong phòng.

     Trên drap trải giường, điện thoại đột nhiên phát sáng, tiếng đàn vi-ô-lông du dương từ loa truyền ra.

     Bùi Anh đưa tay trái từ trong chăn ra, ở cạnh gối dò xét hai lần, mắt còn chưa mở mà đã nhận điện thoại: "Alo."

     Bên trong giọng nói của cô mang theo buồn ngủ nồng đậm, dường như một giây sau sẽ lại ngủ mất.

     "Bây giờ là mấy giờ rồi mà cậu còn ngủ? Đừng quên buổi chiều có buổi chụp hình!"

     Giọng nói của Nhậm San San bén nhọn khiến Bùi Anh có chút thanh tĩnh, cô hàm hồ lầm bầm một tiếng, đáp: "Đã biết."

     Cúp điện thoại xong, cô nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, vẫn chưa tới chín giờ... Cô còn tưởng rằng mình đã ngủ thẳng đến mười hai giờ rồi, cuộc điện thoại của Nhậm San San giống như đòi mạng buổi sáng vậy.

     "Ai" duỗi lưng một cái, Bùi Anh lười biếng từ trên giường ngồi dậy, một đầu tóc đen dài đến eo cứ như thác nước đổ choàng xuống.

     Mang dép rồi đi đến cạnh bàn, cô không vội đi rửa mặt, mà trước tiên là bật máy tính, đăng nhập vào Weibo.

     Mới có 5 bình luận đầu, riêng 3 cái thôi, rất tốt, hôm nay cộng lại cũng sẽ không vượt qua số trước.

     Tâm trạng của cô có chút tốt mở bình luận ra xem.

     "Kỷ Mạn, nghe tên thôi mà buồn nôn chết người! Đồ rác rưởi!"

     "Tôi thật ghét loại con gái nhà giàu như Kỷ Mạn này, mắt bị lệch lạc không coi ai ra gì, không phải có một người cha tốt sao, ở đâu ra cảm giác tự cho mình là tốt thế? [ mỉm cười ] "

     "Ỷ vào bản thân có chút dáng dấp, hận không thể ở trước mặt nam chính lột sạch sẽ. #đoàn phim Kỷ Mạn thiếu vải# "

     "Nhân vật Kỷ Mạn này cũng thật phiền, tôi thật không thích cô. [ tạm biệt ] "

     "Các người thật buồn cười, nhân vật là nhân vật diễn viên là diễn viên, chán ghét Kỷ Mạn nhất định chạy đến đây mắng sao?   Bùi Bùi chân dài không cần quản, tôi là fan cuồng của cô, mặc kệ đi!"

     Mắt to của Bùi Anh nháy hai cái, Kỷ Mạn là tên một nhân vật truyền hình cô đóng năm ngoái, một nữ phụ độc ác có tiền. Mặc dù bộ phim này tiền vốn sản xuất ít, nhưng vai diễn nam nữ chính có thể xem làm nền tảng, bắt đầu đi vào tầm mắt công chúng, mà Bùi Anh đã đăng kí Weibo này ba năm cũng chỉ có mười mấy vạn theo dõi, cũng nghênh đón bình luận cùng tin nhắn tiêng từ trước tới nay cao như ngọn núi… mặc dù chín mươi chín phần trăm đều là mắng cô, đã thể hiện rõ trên mặt.

     Nhưng mà Bùi Anh cũng không để ý họ nói gì, hơn nữa sau khi phim truyền hình kết thúc, người mắng cô đã giảm đi, hôm nay mới có thêm 5 bình luận, trong đó còn có 1 cái nói giúp cô.

     Cô nhếch khóe miệng cười hai tiếng, chạy tới phòng tắm rửa mặt.

     Phòng này rất nhỏ chưa đến 30m2, một phòng ngủ một phòng khách, do cô thuê đấy. Mặc dù diện tích không lớn, nhưng cũng may khu vực cùng các thiết bị cũng không tệ.

     Cô thu xếp bản thân xong, lấy bánh mì trên bàn rồi đi xuống lầu.

     Lúc ra cửa đúng lúc lại có một trận gió xuân thổi qua, làn váy lửa đỏ của Bùi Anh cùng cánh hoa đào cùng bay lên.

     "Meo meo~" dưới lầu hai ba con mèo lang thang không biết khi nào thì xuất hiện trước mặt cô, vây quanh lởn vởn trước chân cô. Mấy con mèo hoang này cô đã gặp nhiều lần, trước kia còn cho chúng ăn, không nghĩ tới hiện tại chúng nó đã quen thuộc đến mức chạy tới tìm cô đòi ăn.

     Bùi Anh không khỏi mỉm cười, lấy mảnh vụn còn trong tay cho chúng ăn.

     Đi đến đầu đường, cô chặn xe taxi đi thẳng đến phòng làm việc của Nhậm San San.

     Tài xế xe taxi nhịn không được cứ len lén nhìn cô, khi dừng lại chờ đèn giao thông, cuối cùng anh ta cũng mở miệng hỏi: "Người đẹp, cô có phải là minh tinh không, tại sao tôi lại cảm thấy quen mặt thế?"

     Bùi Anh cười hỏi ngược lại: "Đúng không?"

     "Đúng vậy." Lái xe gật đầu, cảm thấy cô càng nhìn càng đẹp, đặc biệt cặp chân kia, quả thực quyến rũ người. Anh ta không để lại dấu vết mà từ đùi cô quét qua, vội ho một tiếng rồi nhìn về phía trước.

     Phòng làm việc của Nhậm San San ở gần bờ sông, phụ cận có một khu dân cư, bên lề đường có rất nhiều quán nhỏ. Xe taxi dừng lại trước một căn nhà theo phong cách Địa Trung Hải hai lầu, mang theo cánh hoa đầy đất.

     Bùi Anh từ trên xe bước xuống, trực tiếp đi vào ngôi nhà phong cách Địa Trung Hải kia. Nhậm San San đang ngồi bên trong ăn mì, thấy cô vào, thình lình bị sợi mì làm sặc: "Khụ khụ, sao cậu lại tới đây?"

     Bùi Anh kéo ghế ra, ngồi xuống: "Vậy tại sao buổi sáng cậu lại gọi điện thoại cho mình?"

     "Không phải mình sợ cậu ngủ quên sao, phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện." Cô lại nhấp một ngụm mì vào miệng, lại nhớ tới gì đó thì vội hỏi Bùi Anh một câu: "Cậu ăn sáng chưa?"

     Bùi Anh lắc đầu.

     Nhậm San San nói: "Tiệm mì bên cạnh vẫn còn bán..." Cô nói đến đây lại dừng một chút, "Được rồi, buổi chiều còn chụp hình, cậu nhịn ăn nha."

     Bùi Anh: "..."

     Nhậm San San đưa cho cô chén nước, máy vi tính xách tay trên bàn cũng đẩy tới trước mặt cô: "Cậu nhìn một chút, cậu diễn vai cẩu huyết kia, nam nữ chính đều có phim mới, tại sao cậu lại bị suy yếu như thế, người hâm mộ thì không phát triển thêm, còn tiếng xấu thì lại một đống."

     Bùi Anh không để ý nhướng đuôi lông mày: "Bọn họ mắng tớ rõ ràng cho thấy tớ diễn tốt mà."

     Nhậm San San cười mắng: "Vậy mà cậu lại cực kỳ lạc quan."

     Nhưng mà số mệnh của Bùi Anh, nếu như không lạc quan chắc không thể sống tiếp.

     Bùi Anh sau khi tốt nghiệp một năm, làm tài vụ của một công ty, kết quả không tới một tháng, bởi vì công ty kinh doanh bất thiện mà đóng cửa.

Sau đó bạn bè giới thiệu cô đến một khách sạn, cũng làm tài vụ, kết quả cũng không đến một tháng, khách sạn cũng bởi vì không đủ tư cách trong việc phòng cháy chữa cháy, bị ngành cưỡng chế ngừng kinh doanh chỉnh đốn và cải cách, cô lại thêm một lần nữa thất nghiệp.

     Nhưng mà cơ duyên thật trùng hợp, khi cô làm việc ở khách sạn đã quen biết Trần Thắng, tự xưng tổng giám đốc kiêm người đại diện Thắng Cảnh.

     Ông ta hỏi Bùi Anh, người đẹp, có hứng thú làm minh tinh không đây?

     Bùi Anh cho rằng vận đen của cô đã qua, lòng tràn đầy vui vẻ một chân bước vào giới giải trí. Trần Thắng cho cô cùng một nhóm mới, phát hành một ca khúc, nhóm người đó được công ty lớn mua về, thế là nhóm giải tán.

Sau đó Bùi Anh đơn độc phát triển, Trần Thắng lại giúp cô đóng phim truyền hình, mặc dù là nữ phụ, nhưng nhân vật coi như đáng yêu, kết quả đóng chưa được vài tập, nhà đầu tư đột nhiên rút vốn , không chỉ ngừng quay, mà những tập đã quay kia, đến bây giờ cô còn chưa được cầm tiền công.

     Cuối cùng sau đó Trần Thắng phát hiện, cô gái này, thể chất tốt nhưng có chút đặc thù a.

     Sau đó Bùi Anh phát triển không tốt, công việc không nhiều, có thể thuận lợi hoàn thành lại chỉ có một nửa số đó, cho đến hôm nay, cô vẫn như cũ là một nghệ sỉ xếp hạng 18 vô danh.

     Bởi vì công việc cùng thu nhập cũng không nhiều, nên Bùi Anh và Nhậm San San hùng vốn hợp tác bán hàng qua mạng, bán nữ trang, Nhậm San San là bà chủ lớn, cô là bà chủ nhỏ kiêm người mẫu.

     "Ai, tớ đang suy nghĩ, cửa hàng online của chúng ta làm ăn lời không lớn, có phải là do số của cậu ảnh hưởng." Nhậm San San ăn hết sợi mì cuối cùng, bưng bát lên nhấp một hớp nước. Bùi Anh bĩu môi, không nói tiếp.

     Nhậm San San để bát xuống, nửa trêu tức nửa thật cười nói: "May mắn khi đó cậu không thi đậu, nếu không chuyện này sẽ không xảy ra.”

     Bùi Anh: "..."

     Khi cô học cấp ba dự định thi học viện Hàng Không, sau đó bởi vì tiếng Anh quá kém mà bị rớt. Bây giờ suy nghĩ một chút... Nhậm San San nói cũng không phải không có lý.

     Cô sâu kín thở dài một hơi, Nhậm San San ở một bên ngạc nhiên mà nói: "Người đẹp à, đừng gợi cảm như vậy, tớ không có phúc hưởng đâu." Cô vừa nói vừa nhấp đầu ngón tay trên con chuột vài cái, trong ánh mắt mơ hồ lộ ra vẻ phấn khích. "Cho cậu nhìn trai đẹp vui vẻ đây."

     Bùi Anh nhìn về phía màn hình, hình như lần đầu tiên bị hình ảnh người đàn ông trên màn hình hấp dẫn.

     "Như thế nào, soái quá phải không? Tống gia Tam thiếu, mang dòng máu cao quý lại đẹp trai." Nhậm San San cũng hiếm khi háo sắc nhìn chằm chằm người đàn ông trên màn hình đến xuất thần.

     "Ừ, thật là soái..." Đặc biệt là đối với Bùi Anh loại mặt chó này, quả thực là  binh khí giết người không thấy máu, "Tống Tam thiếu Tống Nam Xuyên, 200 triệu nhập cổ phần Hoàn Vũ ảnh nghiệp, quy mô tiến quân điện ảnh và truyền hình để đầu tư..."

     Cô nhìn ảnh trên Weibo vô ý thức nói ra, có chút bị kinh sợ: "Không chỉ đẹp trai, còn thật có tiền nha..."

     Nhậm San San thấy nhưng không thể trách mà nói: "Hiện tại những xí nghiệp của nhà này, người người đều muốn chen một chân vào điện ảnh và truyền hình , cậu cũng không phải không biết. Nhưng mà người vừa mới đưa chân vào. Lập tức có nữ minh tinh dán lên."

     Cô lại nhấp chuột vài cái, nhìn Bùi Anh nói: "Đây là Tạ Hàm, trước kia cậu từng hợp tác với cô ta? Ngày hôm qua bị phát hiện cùng Tống Tam thiếu ở cùng nhau, còn 'Giống như thân mật' đấy."

     Cô trực tiếp trích dẫn phóng viên miêu tả, sau đó nhìn Bùi Anh ném đi ánh mắt câu hồn: "Hay là cậu cũng suy tính một chút đi? Cậu nhìn bản thân trước lồi sau vểnh, cặp chân thon dài, cậu so với Tạ Hàm còn hơn nha, cô ta còn dám dán đến, cậu chỉ cần vài phút gặp là được."

     Bùi Anh nghiêng đầu lại nhìn cô mấy giây: "Chúng ta làm ăn không có lời, thật không phải là bởi vì cậu quá nhàn sao?"

     Nhậm San San: "..."

     Nhậm San San bị châm chọc là quá nhàn, lần nữa mang trang sức mùa xuân mới nhất trưng bày kiểm kê một lần, rất nhanh đã tới buổi chụp hình. Bùi Anh ngồi trước bàn trang điểm, yên tĩnh để thợ trang điểm làm giúp mình.

     Khuôn mặt cô so với người Châu Á có chút khác biệt, thỉnh thoảng sẽ bị cho là con lai, gương mặt trứng ngỗng được trang điểm kĩ lưỡng cùng với mái tóc đen dài chỉnh chu, lộ ra vẻ nữ tính của người phương đông rất xinh đẹp.

     Khi cô chụp ảnh, Nhậm San San ở một bên giám sát, một hơi chụp xong mười lăm bộ quần áo, Bùi Anh mệt mỏi nằm sấp trên ghế sofa không muốn nhúc nhích .

     Nhậm San San nhìn ảnh chụp có hiệu quả, cảm thấy không tệ, cuối cùng lòng từ bi nổi lên ném một ổ bánh mì cho Bùi Anh: "Cậu ăn lót bụng trước, đợi lát nữa chúng ta đi ăn cơm."

     "Ừ..." Bùi Anh ỉu xìu vùi ở trên ghế sofa gặm bánh mì, thuận tiện cầm di động nhắn tin cho Trần Thắng.

     Bùi Anh: Trần tổng, có công việc gì cho tôi làm không?

     Trần Thắng: Tiểu Bùi à, cô không phải vừa diễn xong một bộ phim truyền hình sao?

     Bùi Anh: Đã là chuyện năm ngoái...

     Trần Thắng: Đúng không? Ha ha, tôi lớn tuổi trí nhớ có chút không tốt [ nghịch ngợm ] cô chờ một chút, để tôi xem đã.

     Bùi Anh cầm di động chờ nửa phút, Trần Thắng hồi âm đến: "Thật sự có một việc đây."


Đã sửa bởi Đào Sindy lúc 22.11.2016, 20:11, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.06.2016, 08:54
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 14 Nữ
Bài viết: 1475
Được thanks: 3802 lần
Điểm: 7.71
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử - Điểm: 10
Chương 2: Bữa tiệc

Edit: Tiểu Lăng Tình

Beta: Đào


Trần Thắng trực tiếp gọi điện thoại đến đây, Bùi Anh trông thấy cái tên hiện lên trên màn hình, vội vàng nuốt nốt miếng bánh mì trong miệng, ngồi dậy từ trên ghế salon: "Trần tổng."

"Ừ, Tiểu Bùi à, ở đây có một bộ phim thần tượng, đạo diễn là Tằng Phi Minh, cần vai nữ phụ số 2. Vốn là Phiến Phương muốn cho Đào Đào diễn, nhưng với tình hình của cô ấy hiện tại chưa chắc đã có thể sắp xếp, cô xem cô nguyện ý đóng sao?"

Lông mi dài mảnh của Bùi Anh run lên hai cái, cô cảm thấy Đào Đào hẳn không phải dạng đã hứa mà không đến, mà là không muốn nhận vai nữ số hai, dù sao bây giờ ở mảng phim truyền hình phổ biến, cô ấy đang thu được kết quả rất khả quan, trước mắt cũng đang là nghệ sĩ “hot” nhất trong ngành. Vốn dĩ với tình huống của Bùi Anh, cho tới bây giờ đều là công việc chọn cô mà không phải cô chọn công việc, cho nên cô cầm di động gật đầu: "Tôi có thể."

Trần Thắng nói: "Vậy tôi đưa hồ sơ cá nhân của cô cho Phiến Phương, có tin tức sẽ hồi âm cho cô. Mặc dù chỉ là một vai nữ phụ số hai, nhưng lần này là bạn tốt của nữ chính, hơn nữa đầu tư cũng lớn hơn so với cô lần trước."

"Được, cảm ơn Trần tổng."

Trần Thắng đáp lại một tiếng, cúp điện thoại.

Bùi Anh cho rằng ít nhất phải qua một hai ngày mới có hồi âm, không nghĩ tới lúc cô còn chưa gặm hết ổ bánh mì, Trần Thắng lại nhắn cho cô một tin mới: "Đạo diễn Tằng cùng với nhà sản xuất và nhà đầu tư lúc này đang ăn cơm ở Thiên Hạ Cư, bây giờ cô trực tiếp đến đó đi."

Phía cuối còn kèm thêm địa chỉ cụ thể.

Bùi Anh suy nghĩ một chút, trả lời: "Vâng."

Trần Thắng: Tôi đã gửi tư liệu của nhân vật vào hòm thư của cô rồi đấy, cô tranh thủ lúc đang trên đường thì nhìn một chút, biểu hiện cho thật tốt đó.

Bùi Anh: Vâng.

Bùi Anh cất di động, đi đến bên cạnh Nhậm San San: "San San, hiện tại tớ muốn đi gặp đạo diễn, không thể ăn cơm với cậu được."

Nhậm San San ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn lưu luyến trên tấm ảnh trong màn hình: "Gặp đạo diễn nào, sao lại gấp như vậy? Cậu còn chưa ăn cơm trưa đâu."

"Không còn cách nào khác, thật vất vả mới có một công việc, đương nhiên phải tích cực chút." Bùi Anh mang túi xách trên vai, cũng không đợi Nhậm San San trả lời đã vội vã đi xuống lầu.

Ra khỏi phòng làm việc, cô vẫn gọi xe đi Thiên Hạ Cư. Trên đường, cô dùng di động nhìn tin nhắn mà Trần Thắng gửi cho cô, nhân vật lần này vẫn là một thiên kim đại tiểu thư, song lần này lại là dịu dàng lương thiện, là loại tri kỷ áo bông nhỏ của nữ chính.

Loại nhân vật này đối với Bùi Anh mà nói cũng không có độ khó cao siêu gì. Mặc dù xuất thân của cô không phải là đào tạo chuyên nghiệp, nhưng xuất đạo đã ba năm nay, những thứ cô học được cũng không thiếu, nếu chỉ có khóa học diễn xuất do phòng làm việc an bài thì khẳng định cô sẽ không ngừng rớt xuống. Ở hiện trường thực tế quay chụp, cũng làm cho cô tích lũy những kinh nghiệm nhất định.

Lúc cô nắm chắc được đại khái sắc mặt khi đối diện, xe taxi cũng vừa đúng lúc dừng lại ở cửa Thiên Hạ Cư.

Đây là một nhà hàng Trung Quốc cao cấp, bình thường Bùi Anh rất ít đến, cô báo tin tức của phòng riêng cho nhân viên tiếp khách ở cửa, rất nhanh liền có nhân viên phục vụ chuyên môn tới đây dẫn cô đi vào.

Lúc hai cánh cửa lớn được nhân viên phục vụ đẩy ra, Bùi Anh nhẹ nhàng hít một hơi.

Động tĩnh bên này dẫn tới sự chú ý của những người trong phòng, tất cả mọi người đều nhìn sang phía ngưỡng cửa.

Ở trong một đống khuôn mặt xa lạ, cái liếc mắt đầu tiên Bùi Anh đã nhìn thấy người đàn ông kia - kẻ chi 20 triệu để đầu tư vào điện ảnh và truyền hình, cậu ba Tống gia Tống Nam Xuyên.

Anh mặc một bộ tây trang sáng màu, khẽ nghiêng đầu nhìn sang bên này, mái tóc ngắn màu đen chiếu xuống bóng râm mờ nhạt trên làn da.

Ở góc độ này Bùi Anh mới phát hiện, dưới khóe mắt trái của anh có một nốt ruồi hình giọt lệ, màu sắc không đậm lắm, giống như một nét bút “vẽ rồng điểm mắt”*, gợi cảm khiến cho không người nào có thể khinh thường.

*Vẽ rồng điểm mắt: làm nổi bật nét chính (ví với việc thêm vài câu quan trọng ở phần then chốt trong bài văn hoặc bài nói làm nội dung phong phú sinh động hơn. Do tích Trương Tang Do vẽ bốn con rồng nhưng không vẽ mắt, vì lo rằng nếu vẽ mắt thì rồng sẽ bay mất. Mọi người không tin. Nhưng khi Trương lấy bút điểm mắt cho một con rồng thì sấm sét nổi lên, bức vách lung lay và con rồng có mắt bay vút lên, ba con kia vẫn ở yên chỗ cũ) <theo QT>

"Tiểu Bùi đến rồi." Một giọng nam trung niên hùng hậu kéo sự chú ý của Bùi Anh về, cô thu hồi ánh mắt từ trên người Tống Nam Xuyên lại, nói với mọi người trong phòng một câu quấy rầy.

Đạo diễn Tằng Phi Minh đứng lên từ trên ghế, chỉ vào Bùi Anh giới thiệu với mọi người: "Đây là Bùi Anh, Bùi đại mỹ nữ, tổng giám đốc Trần đề cử cô ấy đến diễn vai Đường Phỉ Phỉ, tôi liền gọi cô ấy tới đây."

Ông nói xong, lại giới thiệu cô với từng người đang ngồi: "Vị này là nhà sản xuất, vị này là tổng giám đốc Chu, bên đầu tư lớn của chúng ta, vị này..." Ông khép lại bốn ngón tay chỉ vào Tống Nam Xuyên, "Vị này tôi phải long trọng giới thiệu, tuổi trẻ tài cao danh tiếng lan xa, tổng giám đốc Tống - Tống Nam Xuyên."

"Xin chào tổng giám đốc Tống." Bùi Anh lễ phép gật đầu thăm hỏi với anh, trong giọng nói mang theo sự khẩn trương chỉ có chính cô mới biết.

Môi mỏng của Tống Nam Xuyên khẽ nhếch lên, cũng khẽ gật đầu với cô.

"Trước đây không phải nói là cho Đào Đào diễn sao, làm sao lại thay người rồi?"

Nói chuyện là tổng giám đốc Chu, ông năm nay đã hơn 40 tuổi, dáng người đã hơi mập ra, sắp đạt tới cái ký hiệu bụng bia đặc trưng của một người đàn ông trung niên. Bùi Anh thuận thế nhìn về phía ông ấy, lúc này mới chú ý đến người ngồi bên cạnh ông là Tạ Hàm. Không sai, chính là người ngày hôm qua vẫn còn “giống như đang thân mật” với Tống Nam Xuyên - Tạ Hàm kia.

Ánh mắt của Bùi Anh lóe lên, Tạ Hàm đang bị Tổng giám đốc Chu ôm vào trong ngực, trên mặt mang vẻ không được tự nhiên.

Đây là tình huống gì, trong lòng Bùi Anh cũng hiểu rõ, lúc vừa rồi cô xem tài liệu đã biết Tạ Hàm là nữ chính của bộ phim truyền hình này.

"Với tình hình hiện tại của Đào Đào thì không có khả năng có thể sắp xếp được, cho nên Tổng giám đốc Trần đề cử Bùi Anh đến." Tằng Phi Minh cười trả lời vấn đề của Tổng giám đốc Chu. Ánh mắt của Tổng giám đốc Chu quét qua quét lại vài cái trên người Bùi Anh, cười đến con mắt sắp không nhìn thấy nữa: "Bùi tiểu thư có vẻ tốt hơn so với Đào Đào, tôi chấm cô rồi đấy."

Khóe miệng của Bùi Anh giật giật, trên mặt vẫn bảo trì nụ cười, Tằng Phi Minh vẫy vẫy tay với cô, nói: "Tới đây, kính một ly rượu với Tổng giám đốc Chu."

Bùi Anh đi tới, thấy hắn đưa tới là rượu trắng, hơi khó xử: "Tửu lượng tôi không tốt, không dám đụng vào rượu trắng, tôi có thể uống rượu đỏ chứ?"

Tằng Phi Minh còn chưa nói gì, Tạ Hàm trong lòng Tổng giám đốc Chu đã cười nói: "Vậy Tổng giám đốc Chu liền thích tửu lượng không tốt của cô."

Tổng giám đốc Chu ha ha nở nụ cười, Bùi Anh không thay đổi sắc mặt nhìn Tạ Hàm. Cô biết rõ, Tạ Hàm đang coi cô như cây cỏ cứu mạng, cô đến, nói không chừng cô ta có thể thoát thân.

Song Tằng Phi Minh vẫn đổi cho cô ly rượu đỏ: "Rượu đỏ thì rượu đỏ, chỉ cần tâm ý là được rồi."

Bùi Anh cảm kích nhìn ông một cái, bưng ly rượu cụng chén một cái với Tổng giám đốc Chu. Cô một hơi uống hết non nửa ly rượu đỏ, Tổng giám đốc Chu ở bên cạnh vỗ tay nói: "Sảng khoái, Tiểu Bùi đến ngồi bên cạnh tôi đi."

Tất cả mọi người đều không nói gì, Bùi Anh cũng không thể làm mất mặt ông ta, kéo cái ghế bên cạnh ông ta ra ngồi xuống. Cuộc tán gẫu trên bàn cơm rất nhanh lại tiếp tục, trong một mảnh ăn uống linh đình, Bùi Anh cảm giác được tay của Tổng giám đốc Chu đặt lên trên đùi của mình.

Cô nghiêng nghiêng người sang bên cạnh, né tránh tay của ông ta, rất nhanh, tay của Tổng giám đốc Chu tay lại đặt lên đây, hơn nữa càng làm càn hơn so với vừa rồi. Gần như không thể nhận ra Bùi Anh đang nhíu mày, mặc dù biết rằng nịnh nọt vị Tổng giám đốc Chu này rất có lợi ích lúc cô giữ lại vai diễn, nhưng ranh giới cuối cùng của mỗi người khác nhau, có một số việc cô thực sự không thể làm được.

Cô lại nghiêng nghiêng người sang bên cạnh, tính toán lấy lí do thân thể khó chịu để rời tiệc trước.

Mới vừa để đũa xuống, một giọng nói trong trẻo hoa lệ cao quý giống như đàn vi-ô-lông vang lên ở phía đối diện: "Bùi tiểu thư chỉ kính rượu với Tổng giám đốc Chu, có phải là không được tốt lắm hay không?"

Là Tống Nam Xuyên.

Giọng nói của anh khiến Bùi Anh thất thần trong nháy mắt, cuối cùng vẫn là Tằng Phi Minh gọi thần trí của cô trở về: "Trách tôi trách tôi, là tôi sơ sót rồi, Tiểu Bùi à, mau kính Tổng giám đốc Tống một ly."

"À, vâng." Bùi Anh đứng lên, cầm lấy ly rượu đỏ trước mặt, đi đến bên cạnh Tống Nam Xuyên, "Tổng giám đốc Tống, tôi kính anh."

Tống Nam Xuyên cũng cầm lấy ly rượu, đụng một chén với cô như chuồn chuồn lướt nước, tiếng thủy tinh sáng long lanh va chạm rất nhỏ mà giòn vang, giống như đập vào trên đầu quả tim của Bùi Anh: "Cô lại tính toán uống hết một hơi sao? Rượu đỏ không phải uống như vậy, phải ngồi xuống chậm rãi nhấm nháp."

Như muốn xác minh thuyết pháp của chính mình, môi mỏng của anh chỉ nhè nhẹ nhấp một ngụm rượu đỏ, sau đó gợi lên một độ cong nhạt nhẽo với Bùi Anh.

Bùi Anh sững sờ chớp mắt một cái, có chút ngây ngốc nhấp một hớp rượu đỏ nhỏ ngay sau anh, sau đó lại ngồi xuống bên cạnh anh.

Bầu không khí trên bàn lại thay đổi, sắc mặt của Tổng giám đốc Chu ở đối diện hơi khó xem một chút, nhưng cũng không nói gì, ngược lại Tạ Hàm lại đột nhiên cầm ly rượu đứng lên: "Vậy tôi cũng lại kính Tổng giám đốc Tống một ly đi."

Cô ta nói xong làm bộ muốn đi, lại bị Tổng giám đốc Chu kéo lại: "Muốn làm gì, nhìn Tổng giám đốc Tống người ta lớn lên đẹp trai rồi muốn chạy sang bên kia phải không?"

Tạ Hàm xấu hổ cười hai tiếng, lại ngồi xuống: "Tổng giám đốc Chu nói gì vậy, chén này tôi kính anh, xem như bồi tội."

Tổng giám đốc Chu thấy cô ta uống hết một ly rượu xong, sắc mặt cuối cùng mới dịu đi một ít.

Bùi Anh gắp món ăn trước mặt mình một đũa, yên lặng ăn cơm.

Bởi vì mỗi vị đang ngồi ở đây đều có phân lượng hơn so với cô, cho nên cô cũng ngại chuyển động cái bàn, nhưng món ăn trước mặt cô vẫn đổi, cô ăn trong chốc lát mới phát hiện, là Tống Nam Xuyên.

Mỗi lần khi tay của anh đặt lên trên đĩa quay, cũng sẽ có một món ăn khác dừng lại ở trước mặt cô.

Cứ mỗi một cử động nhỏ bé không đáng kể như vậy, lại dễ dàng khiến cho Bùi Anh cảm động. Mặc dù không thể nhìn ra vẻ gì trên mặt cô, nhưng hảo cảm trong lòng đối với Tống Nam Xuyên thẳng tắp tăng vọt.

Không chỉ vóc người đẹp trai, vừa rồi còn giúp cô giải vây, hiện tại lại cẩn thận giúp cô chuyển món ăn, quan trọng nhất là, cô ngồi ở bên cạnh anh lâu như vậy, anh vẫn không có bất kỳ mờ ám nào vượt khuôn phép, luôn duy trì khoảng cách lễ phép.

Bùi Anh nghĩ đây mới thực sự là công tử thế gia, có lễ phép có tu dưỡng, còn biết phải tôn trọng phái nữ. Khó trách ngày hôm qua lúc Tạ Hàm “giống như đang thân mật” với anh đã cười đến mức miệng toét đến mang tai, hiện tại ngồi ở bên cạnh Tổng giám đốc Chu liền mang vẻ mặt nhẫn nại.

Một bữa cơm, sau khi Bùi Anh uống hết ly rượu đỏ kính Tống Nam Xuyên kia liền không dính vào rượu nữa. Thanh toán hết tiền xong Tổng giám đốc Chu còn muốn đi ca hát, liền nhiệt tình mời Bùi Anh: "Bùi tiểu thư cùng đi KTV (karaoke) đi."

Bùi Anh cười cười với ông ta: "Thật sự là ngượng ngùng rồi Tổng giám đốc Chu, lát nữa tôi còn có chút chuyện, không thể cùng mọi người đi KTV, mong mọi người chơi vui vẻ rồi."

Tổng giám đốc Chu giễu cợt một tiếng: "Tôi đã mở miệng như vậy, Bùi mỹ nữ còn không nể mặt thế sao?"

Bùi Anh vẫn cười làm lành nói: "Thật sự là ngại quá, tôi quả thực không đi được."

Tổng giám đốc Chu lạnh như băng nhếch miệng, ôm lấy Tạ Hàm ỡm ờ đi ra ngoài. Bùi Anh một mình đi ra ngoài Thiên Hạ Cư, tính bắt taxi về nhà. Một chiếc Maybach màu đen lái tới, vừa vặn dừng ở trước mặt cô.

Vốn đang nói chuyện với đạo diễn Tằng, Tống Nam Xuyên đi ra, nói với Bùi Anh đang đứng ở cửa: "Bùi tiểu thư, nếu không ngại, để tôi đưa cô về nhà đi."

"Hả... ?" Bùi Anh còn chưa kịp phản ứng, Tống Nam Xuyên đã ngồi vào bên trong chiếc Maybach kia, khẽ ngẩng đầu lên nhìn cô.

Lại là cái góc độ chết tiệt này, nốt ruồi hình giọt lệ ở dưới khóe mắt trái của anh được ánh sáng phủ lên dường như đang đầu độc lòng người.

Hình tượng của Tống Nam Xuyên hiện tại ở trong lòng Bùi Anh, chính là một người chính nhân quân tử cao lớn, cho nên cô không có chút do dự nào liền ngồi xuống theo: "Vậy phải cảm ơn Tổng giám đốc Tống rồi."

Tống Nam Xuyên cười nhẹ, khẽ gật đầu với cô, cửa xe khẽ đóng lại.

Bên trong xe hết sức yên tĩnh, Bùi Anh không khỏi cảm thấy lúng túng, cô suy nghĩ một lúc, cười hỏi Tống Nam Xuyên: "Tổng giám đốc Tống không cùng đạo diễn Tằng bọn họ đi ca hát sao?"

Tống Nam Xuyên nói: "Không được, tôi cũng có chút việc phải xử lý."

"À..." Cuộc đối thoại ngắn gọn kết thúc, bên trong xe một lần nữa lại sa vào yên tĩnh. Bùi Anh vắt hết óc muốn tìm những lời khác để tán gẫu với anh, sau khi nỗ lực nửa ngày, cô phát hiện cô cùng với một tổng giám đốc có giá trị con người hơn một tỷ căn bản không có đề tài chung nào có thể tán gẫu.

Liên tục không lên tiếng, Tống Nam Xuyên dường như cười khẽ một tiếng, cầm lấy máy tính bảng trên xe bắt đầu xem tin tức.

Bùi Anh nhìn thoáng qua anh, anh là vì tránh để cho hai người nhìn nhau không nói gì mà lúng túng, mới phải xem tin tức sao?

Mặc kệ là vì sao, bởi vì sự chú ý của anh đặt trên tin tức, cô xác thực không có lúng túng như vậy. Cô nghiêng đầu sang chỗ khác, chuyên tâm thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ.

Sau khi đến chỗ ở, Bùi Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô cởi dây an toàn ra, lễ phép nói với Tống Nam Xuyên: "Tổng giám đốc Tống, tôi đến rồi, cảm ơn anh đã đưa tôi về."

Tống Nam Xuyên ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua nhà trọ ngoài cửa sổ, sau đó cười cười với Bùi Anh: "Không cần liên tục gọi tôi là Tổng giám đốc Tống, có thể gọi tên của tôi cũng được."

Tim của Bùi Anh bởi vì một câu nói kia của anh, nhanh chóng nhảy lên. Cô không biết rõ nên nói gì, đành phải cười nói với anh một tiếng cám ơn, mở cửa xe đi xuống.

Một trận gió đêm đúng lúc thổi qua, bóng dáng Bùi Anh ở ban đêm kia càng thêm đoạt con mắt người khác, làn váy lửa đỏ cũng nhẹ hất lên theo gió.

Tống Nam Xuyên ngồi trong xe, nhìn cô đạp cánh hoa đầy đất, dần dần đi xa, nhịn không được nhướng đuôi lông mày huýt sáo: "Đôi chân này thật không tệ.”


Đã sửa bởi Đào Sindy lúc 24.11.2016, 20:06, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: doannguyen, feefNors, Gyo123, Jane Zhang, khuyendoan87, lamlam121, lebang19942013, Lê Thị Hồng Gấm, ngocls91, phamquy83, sivertran, Trà Hoa Nữ 88, Viola7712, vivucunggio và 1666 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 101, 102, 103

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

4 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 39, 40, 41

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 156, 157, 158

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

10 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

11 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

19 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Hiện đại] Hệ liệt thực hoan giả yêu Quyền Sơ Nhược - Tịch Hề

1 ... 13, 14, 15



Thanh Hưng: viewtopic.php?style=2&t=405197
Ai thích Lâu Vũ Tình hem?
ღ_kaylee_ღ: 177 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290991#p3290991
cò lười: lee năng suất quá nha
ღ_kaylee_ღ: 174 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290925#p3290925
Ngọc Nguyệt: ...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.