Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Hôn nhân mỏng manh, chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

 
Có bài mới 21.03.2018, 12:02
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.09.2017, 21:34
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 79
Được thanks: 353 lần
Điểm: 36.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh, chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt - Điểm: 41
Chương 166 ( Tiếp)

Lần đầu tiên Kiều Tâm Uyển thấy con trai mình kích động đến vậy, thậm chí lúc trước ép anh phải cưới Diêu Hữu Thiên anh cũng khoogn đến mức như thế này. Nhất thời bà không biết phải làm thế nào.

Cố Học Vũ từ nãy giờ vẫn giữ im lặng lúc này cũng có động tĩnh, ông bước lên không hề tốn sức kéo tay của Cố Thừa diệu ra.

“ Là ba làm, không phải mẹ con.”

Kiều Tâm Uyển mở to mắt nhìn Cố Học Vũ, ông ấy có biết bản thân vừa nói gì không?

Ông ấy nói như thế thì con trai sẽ ra sao?

Cho dù họ thực sự giam giữ Bạch Yên Nhiên thì đã sao. Nhưng ông ấy nói như vậy Cố Thừa Diệu sẽ nghĩ thế nào? Sao ông ấy lại thừa nhận chứ?

Sắc mặt Cố Thừa diệu trắng bệch như chết.

Mắt anh đỏ ngàu dần gượng đứng lên. Gương mặt tái xanh đối diện với sự bình thản của Cố Học Vũ.

Cố Học Vũ coi như không nhìn ra nét mặt của vợ, ánh mắt thâm sâu của ông đối diện với Cố Thừa Diệu.

“ Là ba làm thì đã sao? Con định làm gì?” Giọng nói của Cố Học Vũ rất lạnh nhạt: “ Hay là con đi báo cảnh sát để họ đến bắt ba đi?”

“ Làm gì?” Làm gì? Ông lại hỏi anh định làm gì?

Cố Thừa Diệu đứng không vững, lùi về sau một bước lại một bước. Nhìn ba mẹ mình như những người xa lạ.

Sự sống mà họ đã cho anh nhưng lại không gahs vác trách nhiệm của bậc làm cha mẹ. Khi anh muốn tự lập thì lại can thiệp vào cuộc sống của anh?

Lại còn dùng thủ đoạn cực đoan đến vậy….

“ Ai cho ba cái quyền đó? Nói cho con biết ai cho ba cái quyền đó vậy?” Giọng nói của anh rất nhỏ, rất nhẹ, nếu không phải trong phòng quá yên tĩnh thì không thể nào nghe thấy.

“ Thừa Diệu…” Kiều Tâm Uyển định lên tiếng nhưng khi thấy được sự bi thương trong ánh mắt Cố Thừa Diệu thì bà không thốt lên nổi một từ.

Lý trí của Cố Thừa Diệu vào thời khắc Cố Học Vũ nói ra  những câu đó đã hoàn toàn sụp đổ.

Sự chỉ trích, tố cáo,  uất ức còn cả đâu khổ của Bạch Yên Nhiên hiển hiện trong đầu anh.

Anh đột nhiên bật cười.

“ Tại sao?”

“ Tại sao ba mẹ lại đối xử với con như vậy?”

“ Tại sao hai người có thể máu lạnh vô tình bất chấp thủ đoạn đến vậy?”

“……………”

Câu nói của Cố Thừa Diệu rời rạc, trong cổ họng anh đau như bị dao cắt.

Anh có cảm giác tim mình giống như bị ai đâm một dao, mà người đâm nhát dao ấy chính là ba mẹ anh, hai đấng sinh thành.

“ Tại sao con lại có cha mẹ như vậy?” Cố Thừa Diệu ngước đầu nhìn thẳng vào Cố Học Vũ, nét mặt tràn đầy đau thương mà bất lực: “ Chỉ vì hai người không thích Bạch Yên Nhiên nên có thể làm loại chuyện đáng sợ đó với cô ấy sao?”

“ Hai người có thể giam giữ cô ấy, khiến cô ấy mất đi sự tự do cá nhân? Làm cô ấy tổn thương chỉ là vì ngăn cản cô ấy ở bên cạnh con?”

Giọng nói của anh rất nhỏ, rất nhỏ, mỗi một từ đều hướng về phía Kiều Tâm Uyển.

“ Thừa Diệu con bình tĩnh lại. Ba mẹ chỉ là….” Chỉ vì tốt cho con, những lời tiếp theo đều bị cắt ngang.

“ Bình tĩnh?” Cố Thừa Diệu gần như bật cười, những việc mà họ làm giờ này còn muốn anh bình tĩnh: “ Tại sao? Hai người lại luôn không vừa lòng với con, nếu vậy thì ngay từ đầu còn sinh con ra làm gì?”

“ Trong lòng hai người dù gì đi nữa có hay không có con cũng như nhau cả thôi phải không?”

“ Nói con biết tại sao hai người lại để con hiện diện trên cuộc đời này?” Cố Thừa Diệu thực sử không thể hiểu được: “ Sinh ra con nhưng không quan tâm đến con. Khi muốn quan tâm đến con thì lại là sắp đặt cuộc sống của con. Khi không thể sắp đặt thì lại tìm cách phá vỡ người khác bằng mọi biện pháp.”

Anh không thể hiểu nổi, thực sự không thể hiểu nổi.

“ Cố Thừa Diệu.” Cố Học Vũ nhìn vào gương mặt đang kích động của con trai, thái độ vẫn bình thản như lúc đầu: “ Ba nói rồi, con có thể đi trình báo để công an đến bắt ba.”

Bắt ông?

Cố Thừa Diệu hít một hơi dài. Anh không muốn ở lại đây dù chỉ một phút nào nữa.

Ánh mắt sắc lạnh nhìn Cố Học Vũ, ánh mắt ấy không giống như đang nhìn cha mẹ mà giống như đang nhìn kẻ thù, đang nhìn người xa lạ.

Cố Thừa Diệu đã hoàn toàn tuyệt vọng về Cố Học Vũ và Kiều Tâm Uyển. Nhắm mắt lại, có những mối quan hệ không thể cắt rời.

Hai người là cha mẹ của anh, là người đã sinh ra anh.

Cho dù anh chấp nhận hay không thì đây đều là sự thật, một sự thật khiến anh đâu khổ và bất lực.

Lùi về sau vài bước. Cố Thừa Diệu ra đến cửa nhìn vào Kiều tâm Uyển như còn đang muốn lên tiếng, và cả Cố Học Vũ bình thản lạnh nhạt, anh lắc đầu nhẹ.

“ Nếu có thể con thật hy vọng con không phải là con trai của hai người.”

Anh gần như tự nói với mình câu này rồi quay đầu rời đi.

Bỏ mặc Kiều Tâm Uyển nhìn Cố Học Vũ, trong mắt tràn đầy phiền muộn: “ Học Vũ, có phải em làm sai rồi không?”

Cố Học Vũ nhìn vợ mình, trầm mặc hồi lâu, trong mắt ông chỉ có sự thâm sâu khó lường.

………………………………………………………………

Hôm nay ở Play World quả thực có event.

Hai anh em Cố Thừa Lân và Cố Thừa Kỳ đưa một đám bạn với đàn em đến phòng riêng chơi rất sôi nổi.

Không ngờ Cố Thừa Diệu đột nhiên xông vào, sắc mặt vô cùng khó coi.

Anh vừa đến không thèm nhìn những người khác ngồi luôn vào một góc ghế sofa cầm chai rượu dốc cạn.

Bộ dạng ấy thu hút anh nhìn của những người xung quanh.

Cố Thừa Lân đứng dậy bước đến ngồi xuống trước mặt Cố Thừa Diệu, vỗ vỗ vai anh: “ Bị gì vậy?”

“ Đừng để ý đến tôi.” Cố Thừa Diệu hiện giờ không muốn quan tâm đến bất cứ ai, cũng không muốn nói chuyện.

Trong đầu anh rất hỗn loạn, anh không cách nào suy nghĩ được gì cũng không cách nào bình tĩnh lại.

Cố Thừa Lân hơi bất ngờ chỉ thoáng một hồi Cố Thừa Diệu đã uống sạch rượu trên bàn.

“ Mang rượu đến đây.” Cố Thừa Diệu trợn mắt nhìn Cố Thừa Kỳ, hoàn toàn bỏ mặc sự ngăn cản của anh, hất tay anh ra, tiếp tục uống.

Cố Thừa Kỳ nhìn cánh tay vừa bị anh hất ra của mình, trên gương mặt  vẫn luôn thận trọng của anh hiện hơi ngạc nhiên. Vừa định ngăn tiếp thì Cố Thừa Diệu đã bấm chuông gọi nhân viên phục vụ mang rượu vào.

“ Tôi muốn uống rượu nghe rõ chưa, mang rượu đến đây cho tôi.”

Đinh Lạc Hy vừa mang rượu cho một phòng khác quay về thì nhận được chuông báo liền lập tức chạy đến.

Vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng người trong phòng không ngừng hét lớn: “ Mang rượu đến đây, mang rượu đến ngay cho tôi.”

“ Muốn uống rượu gì ạ?” Các cô bán rượu cho khách đều được hưởng hoa hồng. Trong lòng mong khách mua rượu càng đắt càng tốt.

“ Rượu gì cũng được, cô mang rượu đến đây cho tôi.”

“ Vâng.” Đèn trong phòng mờ ảo, Đinh Lạc Hy nhanh chóng rời đi rồi rất nhanh quay vào đặt bình rượu mạnh trên tay lên bàn.

Vừa định bê khay ra ngoài thì vừa vặn nhìn thấy mặt Cố Thừa Kỳ đang ngồi trên sofa.

Trong mắt xẹt lên sự kinh ngạc, nhưng cũng rất nhanh lại cúi đầu.

Là anh ấy!

Tim đập mạnh, Năm ngoái trong bệnh viện người đàn ông ôm chặt xác bạn gái không chịu rời tay hoàn toàn không ăn nhập gì với người đàn ông trước mắt cô lúc này.

“ Còn muốn uống rượu.” Cố Thừa Diệu nhìn những bình rượu trước mặt, ước gì mình có thể say bất tỉnh cho rồi: “ Mang thêm rượu đến đây, nhanh lên.”

Vừa nói anh vừa mở hai chai uống lẫn lộn.

Khi Đinh Lạc Hy định hỏi vẫn mang loại rượu này phải không thì Cố Thừa Kỳ đứng dậy lấy hai tờ tiền mệnh giá lớn nhất trong ví đặt vào tay cô: “ Cô ra ngoài đi, không cần mang thêm rượu vào nữa.”

Đinh Lạc Hy nhìn hai tờ tiền còn vương hơi ấm của Cố Thừa Kỳ, cô nắm cất đi rồi nhanh chóng ra ngoài.

Ra khỏi phòng tim cô đập nhanh. Người đàn ông kia đã quên bạn gái anh ấy rồi sao?

Cô thật sự muốn biết.

Khi Diêu Hữu Thiên tắm xong bước ra đã không còn thấy bóng dáng của Cố Thừa Diệu đâu.

Cô thấy hơi thắc mắc , tưởng rằng Cố Thừa Diệu đi nói chuyện với bà nội. Nhưng một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn chưa thấy Cố Thừa Diệu nhắn tin.

Gọi điện cho anh không bắt máy, Diêu Hữu Thiên nhăn mày.

Chớt nhớ vừa rồi Cố Thừa Diệu có nghe một cuộc điện thoại, nghĩ một lúc cô bấm số gọi cho Cố Thừa Kỳ.

“ Thừa Diệu hả? Cậu ấy đang ở đây với bọn anh.”

“ Anh ấy đang đi cùng với các anh à?” Tên này, Diêu Hữu Thiên muốn đánh chết Cố Thừa Diệu, ra ngoài cũng không nói một câu.

“ Đúng vậy, giờ cậu ấy đang đi toilet, có gì lát nữa cậu ấy quay lại anh nói cậu ấy gọi điện cho em nhé?” Cố Thừa Kỳ vừa nói vừa nhìn vào Cố Thừa Diệu đang say bất tỉnh nằm trên ghế sofa.

Không hiểu đã xảy ra chuyện gì?

“ Không cần đâu.” Diêu Hữu Thiên lập tức từ chối, cô tin Cố Thừa Kỳ sẽ không nói dối mình.

Cộng thêm Cố Thừa Diệu đi chung với họ thì có gì mà phải lo: “ Vậy nhắc anh ấy uống ít thôi nhé.”

Cô còn chưa quên việc lần trước Cố Thừa Kỳ đến thành phố Y để Cố Thừa Diệu uống say.

Trong điện thoại Cố Thừa Kỳ khựng lại, định nói là không kịp nữa rồi nhưng giờ này không biết phải mở miệng như thế nào: “ Anh biết rồi, lát nữa anh sẽ đưa cậu ấy về.”

“ Vâng, làm phiền anh rồi.” Diêu Hữu thiên nhận được câu trả lời của Cố Thừa Kỳ vừa thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng lại hụt hẫng.

Cái tên kia rõ ràng nói là không muốn đi để ở nhà với mình, vậy mà vừa nháy mắt đã chạy mất, còn không thèm gọi mình.

Thật quá đáng. Cô mắng vài câu nhưng cũng không tức giận.

Thật ra Cố Thừa Kỳ và Cố Thừa Lân rất tốt, những người khác cô không quá thân thiết vì vậy cũng chẳng chơi được mấy.

Chắc là Cố Thừa Diệu cũng vì điều này nên mới không gọi cô đi cùng.

Nhìn chiếc vòng trên tay, thôi vậy, không tính sổ với tên đó nữa.

Khó có dịp anh có lòng nhớ đến việc tặng quà cho mình.

Thì cô cũng nên rộng lượng một chút bỏ qua cho anh.

………………………………………………………………

Dieu Hữu thiên về Bắc Đô ngày đầu tiên là ở cùng với người nhà của Cố Thừa Diệu, ngày thứ hai vốn định gọi Diêu Hữu Quốc và Diêu Hữu Gia tụ tập.

Ai ngờ Diêu Hữu Quốc đi công tác, còn Diêu Hữu Gia thì sang Paris tham dự triển lãm thời trang rồi, cả hai đều không ở Bắc Đô.

Cô chỉ còn cách gọi điện cho đám người Từ Tư Nhiên thông báo mình đã về đến Bắc Đô.

Cuối cùng gọi một vòng các cuộc điện thoại chẳng ai có thời gian rảnh, thời điểm cuối năm mọi người đều bận tối mặt.

Không còn cách nào khác cô đành tự mình đi chơi.

Mùa đông ở Bắc Đô rất lạnh, cái lạnh của miền Bắc hanh khô.

Vì vậy mà Diêu Hữu Thiên quấn mình giống như một cái bánh chưng.

Bước vào trung tâm thương mại, cô cởi áo khoác và khăn quàng cô cầm trên tay.

Diêu Hữu thiên không cần suy nghĩ nhiều mà đi thẳng đến khu đồ nam.

Đầu ngón tay vô tình chạm vào chiếc vòng trên tay, được cô truyền hơi ấm nó không hề lạnh chút nào.

Quan trọng hơn đó là tấm lòng của Cố Thừa Diệu, cô rất cảm động.

Vì vậy hôm nay cô định sẽ chọn một món quà cho Cố Thừa Diệu.

Cô đi một vòng quanh khu đồ nam nhưng vẫn chưa tìm được món nào vừa ý.

Đến khi cô nhìn thấy bộ đồ trên người ma nơ canh trong một gian hàng đồ nam cao cấp thì lập tức bước vào.

Vừa định đưa tay cầm vào bộ đồ ngoài cửa vừa rồi.

Thì lại có một bàn tay chạm vào bộ đồ đó nhanh hơn cô một bước.

…………………………………………………………………………
P/s: Thật ra lúc viết chương này tác giả đã khóc, khóc cho Cố Thừa Diệu, anh ấy thật đáng thương.

Cố tam thiếu đáng thương của tôi, làm tôi khóc ướt mấy tờ giấy, nước mắt tuôn rơi…..


Hết chương 166.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn vuhongnhung87 về bài viết trên: Huogmi, Tthuy_2203, thuThai
     

Có bài mới 24.03.2018, 16:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.09.2017, 21:34
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 79
Được thanks: 353 lần
Điểm: 36.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh, chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt - Điểm: 50
Chương 167: Người phụ nữ ngu ngốc.

Diêu Hữu Thiên đưa tay định cầm bộ quần áo đó lên thì có một bàn tay khác nhanh hơn cô một bước.

Bàn tay thon dài nhấc chiếc áo khoác màu trắng lên. Không thèm để ý đến Diêu Hữu Thiên mà trực tiếp đưa cho nhân viên.

“ Vui lòng gói chiếc áo này lại cho tôi.”

Quay đầu lại nhìn vào Diêu Hữu Thiên, nở nụ cười khẩy mang đầy châm chọc: “ Xin lỗi nhé, lần này hình như là tôi lấy được trước.”

Diêu Hữu Thiên nhìn thẳng vào người đối diện. Trong  mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Là cô ấy?

Người phụ nữ này mặc dù Diêu Hữu Thiên chỉ gặp qua một lần nhưng lại không bao giờ quên.

Vì cô ấy là người bạn gái cũ của Cố Thừa Diệu. Co còn nhớ cả tên cô ấy, cô đã từng nghe Cố Thừa Diệu nhắc đến trong điện thoại.

Bạch Yên Nhiên….

Diêu Hữu thiên không thể miêu tả được cảm xúc trong lòng mình lúc này.

Từ trước đến giờ cô không phải người thích trốn chạy, từ khi yêu Cố Thừa Diệu cô cũng đã từng nghĩ rằng nếu một ngày nào đó bạn gái cũ của anh quay về thì cô sẽ làm như thế nào.

Cô đã nghĩ cả ngàn tình huống nhưng không ngờ đến tình huống đang diễn ra lúc này.

Người phụ nữ trước mắt cô vẫn là vẻ ngoài yếu đuối đấy. Nhưng trong mắt cô ấy hình như có gì đó thay đổi.

Đánh giá người phụ nữ trước mắt một cách tỉ mỉ, áo khoác trắng phối cùng chiếc váy dạ bó màu trắng, cặp mắt ướt át luôn khiến  người ta thương xót cộng thêm nét yếu đuối  bên trong. NHưng ánh mắt ấy cũng lại chứa đựng sự sắc bén không chịu nhường bước.

Và cô cũng cảm nhận rõ ràng sự xuất hiện không mấy làm tốt đẹp của đối phương.

TRong lúc cô còn ngầm đánh giá Bạch Yên Nhiên thì Bạch Yên Nhiên cũng ngầm đánh giá về cô.

Mái tóc dài buột đôi ngựa tùy ý, cả người tràn đầy sức sống, bên trong mặc chiếc áo len cao cổ màu xanh da trời, quần kaki ôm màu đen, áo khoác màu trắng được cô cầm trên tay, nhìn vừa  tùy hứng vừa khỏe khoắn.

Khuôn mặt hồng hào, cặp mắt ôn nhu, long lanh ánh lên  niềm hy vọng, rất dễ thấy được người phụ nữ này đang chìm đắm trong hạnh phúc.

Mà thứ hạnh phúc toát ra từ cô trong mắt Bạch Yên Nhiên  quá ư gai mắt.

Nhân viên bán hàng cầm chiếc áo trên tay nhưng chưa đóng gói mà quay ra nhìn Diêu Hữu Thiên.

“ Cô….”

Nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại đều rất biết ý khách. Những đồ mà Diêu Hữu Thiên đang mặc chỉ cần nhìn là nhận ra đều là hàng hiệu.

Lại thấy khí khái của cô cũng không khó đoán là tầng lớp dễ động chạm.

Diêu Hữu Thiên mỉm cười nhìn nhân viên bán hàng, thái độ nhã nhặn: “ Nếu cô ấy đã thích thì tôi xem kiểu khác cũng được.”

Vô cùng khí khái ra khỏi cửa hàng, khi Diêu Hữu Thiên định rời đi thì Bạch Yên Nhiên lại đứng chắn trước mặt cô.

“ Cô Diêu không biết cô có chút thời gian rảnh nói chuyện cùng tôi không?”

“ Hình như chúng ta không hề quen biết.” Diêu Hữu Thiên hơi nghiêng mặt, trên mặt có chút chế giễu.

“ Chúng ta đúng là không quen biết.” Bạch Yên Nhiên mở lời, nhìn ra sự đề phòng  nằm sâu trong ánh mắt Diêu Hữu Thiên: “ Nhưng chúng ta đều biết đối phương là ai không phải sao?”

“ Cô muốn gì?” Diêu Hữu Thiên cảm thấy buồn cười, Bạch Yên Nhiên cô tìm sai người rồi thì phải?

“ Chẳng muốn gì cả.” Bạch Yên Nhiên dường như biết rõ Diêu Hữu Thiên đang nghĩ gì: “ Cô Diêu, lúc trước vì tôi gặp nạn không thể ở bên Cố Thừa Diệu, bây giờ tôi đã trở về, có phải cô nên trả chỗ lại cho tôi không?”

Sắc mặt của Diêu Hữu Thiên không hề thay đổi, cánh tay cầm áo khoác hơi siết lại: “ Cô Bạch, hình như cô quên rằng tôi là vợ của Cố Thừa Diệu nhỉ.”

Làm tình nhân mà dám khiêu chiến thẳng với vợ ? Người phụ nữ này gan to cỡ nào?

Tự tin ở đâu ra vậy?

“ Đương nhiên tôi biết chứ.” Bạch Yên Nhiên chính vì biết rõ nên mới đi theo Diêu Hữu Thiên ra đây. Mà điều cô muốn nhất chính là nhìn thấy người phụ nữ này thất sắc: “ Vậy cô có tin Cố Thừa Diệu nhất định sẽ ly hôn với cô, sau đó cưới tôi không.”

Lời nói chắc nịch, giống như ngay này mai Cố Thừa Diệu sẽ ly hôn với Diêu Hữu Thiên vậy.

Khi Diêu Hữu Thiên nghe thấy hai chữ “ ly hôn “ kia không khỏi hơi nhăn mặt.

Nhưng chỉ là thoáng qua, cô rất nhanh lấy lại sự bình thản: “ Vậy à? Vậy chúng ta cứ thử xem Cố Thừa Diệu có ly hôn với tôi rồi cưới cô không nhé.”

Cho dù cô và Cố Thừa Diệu không thể tiếp tục ở bên nhau đi chăng nữa cũng phải do chính miệng Cố Thừa Diệu nói ra.

Bạch Yên Nhiên tưởng rằng cô ta nói vậy thì cô sẽ buông tay sao?

Không ngờ Diêu Hữu Thiên lại có thái độ như vậy, trên mặt Bạch Yên Nhiên  đã mất đi vẻ tự tin lúc đầu.

Nhìn vào Diêu Hữu Thiên cô bày ra vẻ tự đắc : “ Thừa Diệukhông hề yêu cô, người anh ấy yêu là tôi. Nếu cô biết điều thì ly hôn với anh ấy sớm đi. Như vậy cũng còn lại chút sỹ diện chứ đợi đến lúc anh ấy nói ra thì mất mặt lắm.”

Hai chữ ly hôn khiến sống lưng Diêu Hữu Thiên dựng thẳng đứng, rồi bất ngờ bật cười.

“ cái cô này không biết là cô lấy đâu ra tự tin. Tôi chỉ biết rằng hiện giờ tôi mới là vợ của Cố Thừa Diệu, là người vợ theo đúng nghĩa, cho dù ly hôn đi chăng nữa thì cũng phải là Cố Thừa Diệu nói với tôi chứ không phải cô.”

Nhìn sự đắc ý của Bạch Yên Nhiên, cô hạ thấp giọng nói: “ Thêm vào đấy nếu muốn ly hôn thì cũng phải được tôi chấp thuận nữa.”

Nói theo cách khác là chỉ cần cô không đồng ý thì Cố Thừa Diệu vĩnh viễn đừng bao giờ nghĩ đến việc ly hôn với cô.

Sắc mặt Bạch Yên Nhiên hơi đổi nhìn thẳng vào Diêu Hữu Thiên: “ Cô Diêu cô thấy làm như thế có gì hay chứ?”

“ Hay hơn cô đấy.” Diêu Hữu Thiên không nhường bước: “ Có thể lúc trước Cố Thừa Diệu yêu cô, nhưng người anh ấy yêu bây giờ là tôi. Vì vậy tôi sẽ không ly hôn với anh ấy.”

“ Cô nói láo.” Bạch Yên Nhiên lúc này biến sắc thật sự: “ Thừa Diệu không hề yêu cô, chính miệng anh ấy nói với tôi rằng anh ấy không yêu cô.”

“ Ồ? Phải không?” Diêu Hữu thiên giống như đang nghe thấy một câu chuyện nực cười, dường như chợt nhớ ra điều gì, cô giơ tay phe phẩy trước mặt Bạch Yên Nhiên: “ Nhìn thấy chưa? Hôm qua Cố Thừa Diệu còn tặng tôi quà giáng sinh. Bên trên có khắc 8 chữ ‘ năm chặt tay nhau, đến mãi về sau’. Tôi không biết Thừa Diệu nói với cô không yêu tôi kiểu gì . Có điều anh ấy không yêu tôi thì tại sao lại muốn sống với tôi mãi về sau thế. Nghĩ kỹ lại thấy thật là buồn cười.”

Những chữ cuối thì thầm nhẹ nhàng nhưng thần thái lại giương giương tự đắc.

Diêu Hữu Thiên biết rõ hành động hôm nay của mình rất trẻ con, thật ra cô chỉ cần bỏ đi là được.

Nhưng lời của Bạch Yên Nhiên làm cô bực mình, rất bực mình.

Cố Thừa Diệu có tình cũ cái này thì cô biết.

Cố Thừa Diệu rất yêu tình cũ cô cũng biết.

Nhưng nếu cô muốn ly hôn với Cố Thừa Diệu cũng không đến lượt người phụ nữ này đến chỉ dẫn.

Nếu Cố Thừa Diệu thực sự yêu Bạch Yên Nhiên thì cô không hề đắn đo mà nhường lại cho cô ta.

Nhưng hiện tại thì chưa chắc đã là vậy.

Những sự quan tâm của Cố Thừa Diệu gần đây  cô đều biết rõ, cộng thêm việc anh vì cô mà thay đổi.

Không phải vì cô quá tự tin mà cô tin tưởng vào Cố Thừa Diệu đã có tình cảm với cô.

Nếu không với tính cách của Cố Thừa Diệu có thể bỏ mặc không thèm để ý đến cô không phải sao?

Bạch Yên Nhiên nói cô ta yêu Cố Thừa Diệu, nhưng cô cũng yêu anh ấy. Mà cô còn đang giữ vị trí bà Cố trong tay. Đã vậy thì sao cô phải yếu thế trước mặt một người phụ nữ tay trắng chứ?

Cố Thừa Diệu muốn ở bên cô cả đời, điều này không hề nói dối. Hôm qua lúc cô nhận được vòng tay đã rất cảm động là vì chiếc vòng tay này cô không hề thấy lạ.

Nhờ vào anh hai là nhà thiết kế cô cũng thỉnh thoảng được nghe nói đến một số xu hướng thời trang đang hot. Một tháng trước thương hiệu nào đó đã cho ra mắt bộ trang sức phiên bản giới hạn.

Trong đó có chiếc vòng tay này. Mười một chiếc lá nối liền vào nhau đại diện cho ý nghĩa trọn đời trọn kiếp. Trên hai chiếc lá còn khắc nắm chặt tay nhau, đến mãi về sau.

Cô không biết vì lý do gì hôm qua Cố Thừa Diệu lại mua chiếc vòng này.

Nếu là trùng hợp thì cô chấp nhận cả đời này ở bên Cố Thừa Diệu.

Bạch Yên Nhiên nhìn vào cổ tay của Diêu Hữu Thiên, chiếc vòng bạch kim tinh xảo trên tay cô đang phát ra ánh sáng lấp lánh mê người.

Ánh sáng ấy dường như đang đâm thẳng vào mắt cô.

Ánh mắt lập tức ác độc, không hề khách khí quét qua vẻ đắc ý trên mặt Diêu Hữu Thiên.

Hận, cô hận tột độ.

Móng tay cắm vào da thịt, nhấc tay lên cô  gần như chỉ muốn tát vào mặt Diêu Hữu Thiên, gạt đi tất cả đắc ý trên mặt cô.

Nhưng cô không làm được, bàn tay cứng ngắc hướng về phía chính mình vướt lại mái tóc trên trán, cô thu lại vẻ tức giận trên mặt, cười rạng rỡ: “ Thừa Diệu cho cô lời hứa chẳng qua là vì bà nội anh ấy không được khỏe. Anh ấy sẽ không ly hôn với cô vào lúc này, nhưng cũng chẳng có nghĩa lý gì hết.”

Tiến lên một bước, cô gằn giọng nói kèm theo sự châm chọc: “ Chì vì một chiếc vòng tay này đã khiến người phụ nữ ngu ngốc như cô tin vào lời hứa ấy thì người đàn ông thông minh như Cố Thừa Diệu tại sao lại không làm chứ?”

“ Bà Cố, chúng ta cứ thử xem cô có thể chiếm giữ vị trí ấy bao lâu nhé. Mà tôi cũng rất mong cô có thể ôm vẻ đắc ý ấy đến tận lúc chết.”

Nói xong câu này Bạch Yên Nhiên gạt tóc về phía sau nhanh chóng rời đi.

Để lại Diêu Hữu Thiên đứng tại chỗ trong cặp mắt long lanh  nhuộm đầy màu tăm tối.

Cố Thừa Diệu…

Sự tự tin của Diêu Hữu thiên khi Bạch Yên Nhiên rời đi không hề sụp đổ, nhưng cũng có  chút lung lay.

Cuộc hôn nhân giữa cô và Cố Thừa Diệu được xây dựng trên nền tẳng như thế nào cô biết rất rõ.

Cô không biết vì sao lúc trước Bạch Yên Nhiên không xuất hiện, cũng không biets vì sao bây giờ lại xuất hiện.

Cô cũng biết rõ trong lòng  Cố Thừa Diệu vẫn có Bạch Yên Nhiên.

Nếu anh đề nghị ly hôn thì cô thật sự sẽ đồng ý sao?

Diêu Hữu Thiên không biết rằng điều đầu tiên trong lòng cô chính là không nỡ buông tay.

Có nhiều chuyện không phải dùng ý chí của cô thì sẽ thay đổi được.

Trong lòng hơi hoang mang, thậm chí cô còn quên mất việc phải mua quà cho Cố Thừa Diệu, vô hồn rời khỏi trung tâm thương mại.

Thời tiết ở Bắc Đô rất lạnh. Cho dù khoác áo dày, quàng thêm khăn cô vẫn thấy lạnh.

Kéo chặt khăn quàng cô lại nhớ đến Cố Thừa Diệu.

Tối qua cô ngủ trước, buổi sáng Cố Thừa Kỳ có gọi cho cô nói là Cố Thừa Diệu uống hơi quá chén nên ngủ lại khách sạn.

Anh gọi báo với cô một tiếng để cô đỡ lo.

Cố Thừa Diệu uống say rồi sao? Tại sao lại uống say? Vì Bạch Yên Nhiên xuất hiện rồi chăng?

Anh đang day dứt không biết phải làm thế nào? Vì điều này à?

Nếu là vì điều này cô phải thấy vui hay buồn đây?

Nếu đổi lại lúc trước Cố Thừa Diệu không cần đắn đo mà lập tức ly hôn. Nhưng hiện giờ anh do dự vậy thì ít nhiều trong lòng anh cũng có cô hay là vì gia đình anh đây?

Diêu Hữu Thiên không biết thời gian này cô sống rất hạnh phúc.

Hạnh phúc đến mức khiến cô không bận tâm về điều này, cô giống như một người phụ nữ đang chìm đắm trong tình yêu. Quên mất sự tranh cãi lúc trước giữa cô và Cố Thừa Diệu, quên mất giữa họ còn một Bạch Yên Nhiên vẫn tồn tại.

Hôm nay Bạch Yên Nhiên ấy đã xuất hiện, những vấn đề to lớn nằm dưới lớp băng kia bắt đầu khiến cô không thấy rõ sự việc nữa.

Trong lòng hỗn loạn làm cô không để ý đèn dành cho người đi bộ đã đổi màu, chân bước về phía trước.

Tiếng còi xe vang lên cô giật mình quay ra thì thấy một chiếc xe đang lao về phía mình.

Ngay vào giây phút chiếc xe  sắp đâm vào cô thì  có một lực rất lớn kéo cô ra, sau đó rơi vào một vòng ngực rắn chắc.

Người kia đỡ cô bước nhanh vài bước đến một vị trí an toàn.

“ Cô làm gì thế? Cô đi đường cũng không nhìn đèn tín hiệu sao?”

Ngước đầu đập vào mắt cô là gương mặt lo lắng và trách móc của Chiến Li.

Cô giật mình không nghĩ nhiều mà đẩy anh ra lùi về sau vài bước, đề phòng cùng khách sáo: “ Cảm ơn.”

“ Xảy ra chuyện gì à?” Từ sau lần cô kiên quyết từ chối mình Chiến Li không ngờ sẽ gặp lại Diêu Hữu thiên.

Ai ngờ anh có chút việc ở đối diện, vừa ra khỏi cửa thì thấy Diêu Hữu Thiên bên đường đang vô hồn bước đi.

Sự lo lắng trong lòng làm anh không suy nghĩ nhiều mà đi theo cô.

Ngay lúc này anh thấy may mà anh đi theo cô, nếu không vừa rồi xe đâm vào cô thì anh sẽ dau dứt chết mất.

“ Không có gì.” Diêu Hữu Thiên vẫn luôn giữ thái độ xa cách với Chiến Li. Lý trí của cô vẫn luôn mách bảo cô phải giữ khoảng cách với Chiến Li.

Không muốn  dây dưa với Chiến Li, Diêu Hữu thiên quay người rời đi, nhưng Chiến Li kéo tay cô lại: “ Cô định đi đâu? Tôi đưa cô đi.”

“ Không cần.” Diêu Hữu Thiên định rút tay ra nhưng anh nắm rất chặt cô không tài nào gỡ ra được: “ Chiến Li, anh buông tôi ra.”

“ Để tôi đưa cô đi.” Chiến Li không chịu buông tay: “ Bộ dạng của cô lúc này tôi không yên tâm.”

“ Anh Chiến.” Giọng nói của Diêu Hữu Thiên rất lạnh lùng: “ Anh không thấy là hành động này của anh đi quá giới hạn rồi sao?”

Thái độ của cô, sắc mặt của cô, vô thức khiến Chiến Li cảm thấy đau lòng.

Người phụ nữ này ngay cả việc để anh đưa một chuyến cũng không chịu sao?

“ Không thấy vậy. Là một người đối tác của cô, tôi thấy tôi nên đảm bảo lợi ích của chính mình, vì vậy không thể để cô xảy ra chuyện gì.”

Diêu Hữu hít sâu: “ Anh Chiến, xin anh buông tay, chúng ta không thân đến mức đấy, mà tôi cũng sẽ không có chuyện gì hết.”

“ Vậy thì để tôi đưa cô đi.” Chiến Li kiên quyết không chịu buông tay: “ Cô yên tâm, tôi chỉ đưa cô về nhà mà thôi.”

Đưa cô về nhà? Anh cũng dám nói ra: “ Không cần đâu, tôi sợ chồng tôi hiểu lầm.”

Một câu đơn giản nhưng đủ khiến sắc mặt Chiến Li thay đổi.

Siết chặt tay cô, thái độ  buồn bã: “ Tôi biết cô đã có chồng, cô không cần nhắc lại sự thật ấy cho tôi nghe.”

Mà anh tự trách chính mình đã đến muộn vài năm. Vuột mất cơ hội gặp lại Diêu Hữu Thiên.

.…………………………………………

Hết chương 167.

P/s:  Giải thích thêm nhé, Diêu Hữu Thiên năm nay 23 tuổi, Cố Thừa Diệu 26 tuổi. Còn Cố Tĩnh Đình trong phần trước có nhắc đến cô lúc vừa xuất hiện là 25 tuổi, giờ đã qua 3 năm nên cô đã 28 tuổi. Hai an hem Cố Thừa Kỳ Cố Thừa Lân cùng tuổi với Cố Tĩnh Đình.

Thiên Thiên vào đại học năm 18 tuổi, yêu Triệu Nhân Uyên 4 năm. Từ lúc cô gặp Cố Thừa Diệu đến giờ cũng gần một năm rồi.

Mọi người tự đoán nhân vật chính của chúng ta bao nhiêu tuổi nhé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn vuhongnhung87 về bài viết trên: Huogmi, Tthuy_2203, nhibolun, thuThai
Có bài mới 09.04.2018, 15:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Dạ Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Dạ Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 19:31
Tuổi: 18 Chưa rõ
Bài viết: 299
Được thanks: 603 lần
Điểm: 36.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh, chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt - Điểm: 41
Chương 168: Anh là gì của tôi?

Editor: Xám


Khoảng cách vô cùng căm giận chính là mình đã đến muộn vài năm. Lỡ mất lần gặp gỡ thứ hai với Diêu Hữu Thiên.

Năm đó khi rời đi, làm việc nghĩa không được chùn bược, cho rằng cuối cùng đời này mình có thể chờ được ở bên cạnh Diêu Hữu Thiên lần nữa.

Chỉ cần anh nỗ lực, chỉ cần anh đạt được địa vị có thể tương xứng với cô.

Nhưng dù thế nào cũng không ngờ, cái anh chờ được lại là cô gả cho người khác?

Nếu như lúc trước biết cô sẽ dễ dàng quên mất lời hứa của hai người như vậy, anh có thật sự tuân thủ lời hứa, chờ cô vài năm hay không?

Tâm trạng anh quay vòng, trong mắt hiện ra nỗi thống khổ rõ ràng, Diêu Hữu Thiên lại nhìn mà không thấy.

Đối với người không liên quan, không quan trọng, cô chưa bao giờ đặt ở trong lòng.

Nhất là đối với một người không tôn trọng người đàn ông của cô.

"Nếu như hiểu rồi thì mời anh buông tay."

Cô gái này, cố chấp đến mức khiến người ta tức giận. Chiến Li nên bỏ đi, nhưng lại không đành lòng.

"Tôi chỉ muốn tiễn cô."

"Không cần." Diêu Hữu Thiên từ chối: "Tự tôi biết ngồi xe, không cần anh tiễn."

"Để tôi tiễn cô." Chiến Li kiên trì: "Nếu cô không để tôi tiễn cô. Có tin tôi hôn cô ngay ở đây không?"

Anh nheo mắt lại, mang theo vài phần kiên quyết: "Cô biết đấy, tôi làm được."

Sắc mặt Diêu Hữu Thiên khẽ biến đổi, hận đến mức cắn răng: "Vô liêm sỉ."

"Vô liêm sỉ cũng là bị cô bức." Chiến Li túm lấy cánh tay cô tiện thể quay lại: "Đi thôi. Tôi tiễn cô."

Diêu Hữu Thiên hoàn toàn không muốn để anh tiễn, nhưng lại nghĩ đến cảnh tượng người này hôn mình lần trước.

Lần đó là ở cửa nhà, không có nhiều người thế này.

Đây chính là trên đường cái người đến người đi. Cô biết Chiến Li nhất định sẽ nói được làm được, mà cô tuyệt đối không muốn diễn truyền hình thực tế cùng anh ta.

Cực kỳ căm phẫn trừng mắt nhìn Chiến Li một cái, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

Ngồi trên xe Chiến Li giống như giận dỗi, trên mặt Diêu Hữu Thiên đến một chút lòng biết ơn cũng không có.

Gương mặt lạnh lùng, giống như Chiến Li nợ tiền của cô vậy.

Chiến Li nhìn nửa bên mặt của Diêu Hữu Thiên, trong lòng một nửa chua xót, một nửa vui mừng.

Đổi lại trước kia, đâu cần anh dùng thủ đoạn thế này? Cô đã tự mình áp đến.

Điều vui mừng đương nhiên là anh lại có thể ở chung với cô thêm một chút. Cho dù chỉ là chút chuyện nhỏ như tiễn cô.

"Thiên Thiên, cô về Bắc Đô khi nào?" Không phải thời gian tan tầm, nhưng rõ ràng trên đường hơi đông.

Chiến Li không chuyện nói nhảm, chỉ hi vọng nói thêm vài câu với Diêu Hữu Thiên, nghe giọng cô một chút cũng được.

Diêu Hữu Thiên lại không trả lời anh, ánh mắt chỉ dừng trên đường phố bên ngoài cửa sổ xe.

Đã sắp đến năm mới, đến một nơi mang màu sắc vui mừng, mà cô lại không hề bị bầu không khí này cuốn hút chút nào.

Cố Thừa Diệu, rốt cuộc anh ấy có biết Bạch Yên Nhiên đã quay về hay không?

Cô không hề tin tưởng hoàn toàn lời Bạch Yên Nhiên nói hôm nay, có điều hẳn là có một vài chuyện cô ta nói là thật.

Về phần đâu là thật, cô cần chút thời gian để suy xét cẩn thận một chút.

Sau khi suy xét thì sao? Phải làm thế nào? Ly hôn với Cố Thừa Diệu sao? Cô không biết, cô thật sự không biết.

"Cố Thừa Diệu, đối xử với em tốt không?"

Vừa nghĩ đến Cố Thừa Diệu, không ngờ đã nghe thấy câu hỏi của Chiến Li, mi tâm cô khẽ nhíu lại: "Chuyện không liên quan đến anh."

Mỗi lần cô có thái độ lời nói lạnh nhạt như vậy, đều sẽ khiến Chiến Li cảm thấy tổn thương.

Cô đối với anh, đã giống như hoa trên vách núi.

Hái xuống, anh tan xương nát thịt, không hái, anh lại không kiềm chế được khát vọng trong lòng.

Cuối cùng lại đẩy chính mình vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Bất đắc dĩ cười lạnh, giọng của anh chuyên tâm mà thâm tình. Chỉ là Diêu Hữu Thiên nghe không hiểu.

Hoặc là có nghe ra, cô cũng sẽ chọn coi như không biết.

"Nếu, tôi nói là nếu, Cố Thừa Diệu đối xử với cô không tốt, cô nhất định phải nói với tôi."

Cuối cùng ánh mắt Diêu Hữu Thiên đã trở lại trên người Chiến Li, khóe mắt cô nhẹ nhàng nhướn lên, nhìn Chiến Li giống như đang nhìn quái vật.

"Anh Chiến, xin hỏi anh có thân phận gì? Anh là gì của tôi?"

Trước tiên không nói quan hệ của cô và Cố Thừa Diệu đã hoàn toàn rất ổn, cho dù thật sự có gì đó, ở trên cô có ba mẹ, trái phải còn có bốn anh trai.

Dù thế nào không đến lượt Chiến Li ra mặt giùm cô đâu?

Anh nói như vậy, không cảm thấy xấu hổ sao? Anh là gì của cô chứ?

Chiến Li bị cô chặn đứng, lại nói không ra lời, cứng mặt nhìn lên phía trước, hai tay nắm vô lăng siết lại rất chặt.

Diêu Hữu Thiên nói xong, mới cảm thấy lỡ lời, nhưng không phải vì cô đã nói gì sai.

Mà là cô cảm thấy lúc này mình kích động Chiến Li, ngộ nhỡ anh ta nổi điên, bọn họ lại đang ở trên xe.

Quả thật lúc này Chiến Li hận không thể cứ nhắm mắt lại, liều mạng nhấn chân ga xông về phía trước.

Nói vậy, cho dù anh và Diêu Hữu Thiên không thể sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, ít nhất có thể chết cùng ngày cùng tháng cùng năm.

Có thể vào lúc sắp chết, cô sẽ nhớ ra mình.

Nhưng anh không làm, tốc độ xe của anh vẫn rất chậm, rất chậm. Trong lòng biết, Diêu Hữu Thiên chán ghét tăng tốc độ đến mức nào.

Mà trong lòng anh lại hi vọng ở bên cạnh cô thêm một chút đến nhường nào.

Bầu không khí trong xe yên tĩnh cực độ.

Đưa tay ra ấn radio, vừa hay lúc này là thời gian âm nhạc, chương nhạc tuôn chảy, âm nhạc nhẹ nhàng chầm chậm kèm theo giọng hát nhẹ bẫng của nữ ca sĩ chậm rãi chảy ra:

Không thể không thỏa mãn ý tốt của anh, không thể cứ mặt dày như vậy, ngây ngốc nhìn anh, vẫn muốn đến gần hơn.

Chỉ sợ gần thêm chút nữa, sẽ tiếp tục mắc thêm lỗi lầm.

Không thể quấn quýt bóng hình anh, không thể để anh sốt ruột lo lắng cho em.

Muốn nói với anh đến mức nào, rằng em rất thích anh.

Đều do em không thể khống chế nổi bản thân, em cố gắng kiềm chế.

Thế nhưng tình yêu sao có thể kêu ngừng, độ ấm trên người anh vẫn ở trong lòng em.

Ra sức lau dấu vết, đối diện với ánh mắt nghiêm túc của anh.

Thứ lỗi cho em đã nhịn rơi lệ, lạnh lùng vô tình.

Em nỗ lực quên đi, nhưng tình yêu sao có thể kêu ngừng. Ở bên cạnh anh, giống như ở trong ánh dương.

Vui vẻ đến mức chẳng muốn chia xa, nguyện làm tất thảy vì anh.

Lần này hãy để em che giấu lương tâm, rời đi trước.

... ... ...

Ca từ này, mỗi một câu, mỗi một chữ đều nói đến nội tâm của Chiến Li

Gần bảy năm, hơn hai nghìn ngày đêm.

Mỗi một ngày, mỗi một bước nỗ lực, đều là vì ngày hôm nay.

Lấy diện mạo hoàn toàn mới, làm bản thân mình trở nên lớn mạnh, đứng ở trước mặt Diêu Hữu Thiên.

Nhưng bây giờ, ngay cả mấy từ thích cô, anh cũng không thể nói thành lời.

Lúc này Diêu Hữu Thiên nghĩ đến một chuyện khác.

Hôn nhân với Cố Thừa Diệu, đã là sự thực đã định. Cô yêu Cố Thừa Diệu, cũng là sự thực.

Hiện giờ trong lòng Cố Thừa Diệu yêu ai, cô không biết.

Nhưng, với cá tính của anh, nếu như thật sự yêu Bạch Yên Nhiên. Khi cô ta vừa quay trở về anh nhất định sẽ ly hôn với mình.

Mà hôm qua anh còn tặng mình lắc tay, chứng tỏ anh không muốn ly hôn.

Chỉ cần anh không muốn ly hôn, vậy thì cô sẽ có lòng tin, sẽ bằng lòng nỗ lực thêm một phen.

Hơn nửa năm ở chung này không phải giả.

Tấm lòng cô đối với Cố Thừa Diệu, cũng không phải giả.

Cho dù anh lựa chọn thế nào, nếu như cô chưa đấu đã thua, vậy thì có phần không có khí phách lắm, cũng nhượng bộ quá dễ dàng rồi.

Cho dù nói như thế nào, cô không cần nhượng bộ như vậy.

Nhất là lúc này Bạch Yên Nhiên tự nói tự thoại, Cố Thừa Diệu hoàn toàn không có chút biểu hiện nào.

Cô cần gì phải buồn lo vô cớ trước? Suy nghĩ vấn đề nghiêm trọng như vậy?

Diêu Hữu Thiên suy nghĩ cẩn thận, tâm trạng cũng tốt lên nhiều.

Mà vào lúc này, xe cũng dừng ở đầu ngõ bên ngoài nhà lớn của nhà họ Cố.

Khi xe dừng lại, Diêu Hữu Thiên đã xuống xe. Trước khi đóng cửa xe, nói với Chiến Li một câu: "Cảm ơn."

"Thiên Thiên." Chiến Li nhìn mặt cô, trong mắt tràn đầy quấn quýt: "Tôi ——"

"Cô còn nợ tôi một điệu nhảy."

Giọng nói cực nhạt, mang theo một chút chờ mong ẩn nhẫn. Tôi thích em, câu nói ở nơi sâu nhất trong cõi lòng, cuối cùng treo ở đầu lưỡi.

Bởi vì anh biết rõ, cho dù cô biết được tình cảm của anh, cũng không thể thay đổi bất kỳ chuyện gì.

Thế nhưng tâm tư lại hi vọng, thời gian bọn họ dien&dan*le&quy*don ở chung với nhau có thể nhiều thêm một chút, rồi lại thêm một chút.

Diêu Hữu Thiên hơi híp mắt lại, liếc con ngươi của Chiến Li một lát, cuối cùng gật gật đầu.

"Nửa tháng sau, khu nghỉ mát Vân Thanh sẽ chính thức khai trương. Đến lúc đó, tôi sẽ gửi thiệp mời cho anh."

Hoàn trả Chiến Li điệu nhảy đó, đối với cô mà nói, giống như hoàn trả nợ nần.

Bọn họ vốn là quan hệ hợp tác, nếu như không phải Chiến Li sử dụng kế ngầm, cô hoàn toàn không nợ anh ta.

Chiến Li khẽ giật mình, giọng điệu của Diêu Hữu Thiên vô cùng xa cách, giống như hận không thể lập tức phủi sạch quan hệ với anh mới được.

Cô ấy không muốn gặp mình như vậy sao?

Lời cần nói đã nói xong, Diêu Hữu Thiên cũng không dây dưa với anh thêm nữa, đóng cửa xe rời đi.

Bóng lưng thanh lệ biến mất trong cánh cổng màu đỏ ở đầu ngõ.

Khoảng cách ngắn ngủi ngăn cách bọn họ mở rộng ra. Giữa bọn họ có bảy năm bỏ lỡ. Và cả quá khứ rốt cuộc bọn họ không thể quay trở về được nữa.

... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...

Cố Thừa Diệu say rượu đã tỉnh. Khi tỉnh lại, đầu đau muốn nứt, cả người khó chịu, ngay cả mở mắt ra anh cũng cảm thấy rất khó chịu.

Nhắm mắt lại, anh có phần không tỉnh táo nổi, có khoảnh khắc không biết mình đang ở đâu. Giữa đau đớn là một khoảng không mịt mờ.

Nhìn trần nhà xa lạ trên đỉnh đầu, chống đầu ngồi dậy. Lúc này mới phát hiện mình vẫn ở căn phòng trên lầu của Play World.

Xoa trán, anh ngồi dậy.

Khi nhìn thấy một bóng người khác ngồi ở trong phòng thì ngẩn ra một lát.

"Thừa Kỳ?"

Cố Thừa Kỳ trông Cố Thừa Diệu cả đêm. Ngày hôm qua anh quá bất thường. Khiến Cố Thừa Kỳ không có cách nào mà cứ để vậy rời đi.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Cố Thừa Kỳ thấy anh đã tỉnh, đứng dậy bước đến trước giường: “Hôm qua anh dz[ien.dan//lequyd0n] ra sức ngăn cản, cũng không có cách khiến em uống ít đi một chút. Chuyện gì mà khiến em liều mạng như vậy?"

"..." Im lặng. Cố Thừa Diệu nói không ra lời.

Khuôn mặt ba mẹ, khuôn mặt Bạch Yên Nhiên không ngừng dao động trước mặt anh.

Anh lắc đầu, nói không nên lời.

Cho dù là thân như anh em, anh cũng không thể nói chuyện ba mẹ mình làm ra.

Nhưng làm thế nào sắc mặt xám như tro này cũng không che giấu được lo âu trong lòng anh.

"Cố Thừa Diệu?"

Mặc kệ Cố Thừa Kỳ hỏi gì, Cố Thừa Diệu đều ngồi đó giống như pho tượng, không nói, không mở miệng, cũng không có phản ứng.

Phản ứng của anh khiến khóe môi Cố Thừa Kỳ mím lại thành một đường thẳng, nghĩ đến hình ảnh Cố Thừa Diệu và Diêu Hữu Thiên ở bên nhau vào buổi trưa hôm qua, thản nhiên mở miệng.

"Diêu Hữu Thiên gọi điện tìm em cả một buổi tối, sau đó anh nói với cô ấy em ở cùng với anh."

Giọng điệu hơi ngừng lại, anh bồi thêm một câi: "Hôm qua, cô ấy đã đợi em cả một buổi tối."

Diêu Hữu Thiên? Vào lúc nghe thấy cái tên này, cuối cùng hai mắt Cố Thừa Diệu đã có chút phản ứng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Xám về bài viết trên: Huogmi, Tthuy_2203, thuThai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1
Etalts: mọi người ủng hộ nha, ^^
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 499 điểm để mua Chậu hoa hồng
Kaori Hương: 222

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.