Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 15.06.2016, 10:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4037 lần
Điểm: 25.09
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C11) - Điểm: 47
Chương 12: Nai con

Đợi Chân Bảo Lộ đi ra, Chân Bảo Quỳnh mới vội vàng chạy tới gần: "Muội muội."

Chân Bảo Lộ thấy đôi mi thanh tú của tỷ tỷ nhíu chặt, bộ dáng này, hiển nhiên là vì quá lo lắng rồi. Chân Bảo Lộ mỉm cười nói: "Tỷ tỷ yên tâm, ta không sao." Không chỉ không có việc gì, mà còn làm nàng một lần nữa dấy lên ý chí chiến đấu. Chân Bảo Lộ tươi cười sáng lạn, tiếp tục nói, "Tỷ tỷ, lão tổ tông chỉ hỏi bài học của muội, cuộc thi khảo nghiệm lần tới muội phải chuẩn bị cẩn thận mới được."

Chân Bảo Quỳnh biết xưa nay thường ngày lão thái thái đối với muội muội cũng chỉ hỏi qua loa bài tập, lúc này nếu cùng muội muội nói chuyện, đó chính là có chú ý hơn chút.

Đây là chuyện tốt.

Chân Bảo Quỳnh thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại thấy muội muội tươi cười long lanh, hai má phúng phính vô cùng đáng yêu. Lúc trước Chân Bảo Quỳnh đối với vị muội muội này rất cẩn thận, sợ trêu đến nàng không vui, cho dù cảm thấy nàng dễ thương, cũng chỉ có thể nghĩ trong lòng, nay lại tự nhiên giơ tay nhéo nhéo mặt muội muội, nói: "Nếu lão tổ tông đã nói như vậy, nhiều ngày tới tỷ sẽ nhìn chằm chằm muội thật tốt, lại không được nhàn hạ rồi."

Sờ vào, thì có thể cảm giác được, khuôn mặt nhỏ nhắn mượt mà của muội muội, so với nàng tưởng tượng còn trơn mềm hơn nhiều. Tuy rất vui, Chân Bảo Quỳnh vẫn nhìn xem sắc mặt của muội muội.

Lo nàng sẽ mất hứng.

Chân Bảo Lộ xác thực không quen người khác chạm vào mình như vậy, nàng dừng lại, nhìn vào mắt tỷ tỷ, biết được lúc này nàng không yên, liền cười càng sáng lạn, gật đầu nhu thuận nói: "Dạ, muội biết rồi."

Nghe thanh âm mềm mại của muội muội, Chân Bảo Quỳnh cũng cười theo.

.

Bên này Trình Thị đã trở về Sơ Lan Viện của mình, nghĩ đến lời của lão thái thái hôm nay, ngồi trên ghế gỗ lê tức giận, sắc mặt âm trầm gay gắt.

Lúc này một người mặc bối tử màu vàng nhạt thêu hoa mai tiến vào, tiểu cô nương chải búi tóc song loa, thanh lệ tú nhã, ước chừng mười một mười hai, tuổi còn trẻ mà đã có dáng vẻ của một tiểu thư khuê các. Đây chính là Nhị nữ nhi của Trình Thị, cũng chính là Tam tiểu thư phủ Tề Quốc Công, Chân Bảo Chương.

Dung mạo của Chân Bảo Chương không khoa trương giống Trình Thị, nhưng thật ra cực kỳ giống Nhị gia Chân Như Bách.

Trình Thị đang tức giận, nhìn đã biết con gái đến, cảm thấy thư thản hơn. Xưa nay Chân Bảo Chương rất xuất sắc, trời lại cho tính chăm chỉ, rất được lão thái thái yêu thích, tất nhiên Trình Thị cảm thấy kiêu ngạo vì nữ nhi này, trong ngày thường đối với nàng cũng thương yêu hơn.

Chân Bảo Chương tuổi còn nhỏ, nhưng vẫn là người thông minh, chuyện mới vừa rồi đã xảy ra, nàng cũng có nghe thấy, tiến lên nhu thuận kêu một tiếng "Nương", sau mới nói: "Nữ nhi nghe nói đã nhiều ngày Lục muội như biến thành người khác vậy, cùng Tứ muội như hình với bóng, rất là thân thiết."

Trình Thị nghĩ đến bộ dáng vừa rồi của cháu gái nhỏ, cũng hiểu được với ngày thường có chút không giống.

Trình Thị thản nhiên nói: "Nha đầu kia chỉ đang giở trò, không đáng sợ. Chương nhi, tháng sau lại có thi khảo nghiệm, lần này con đừng để bại bởi Tứ nha đầu đó."

Chân Bảo Chương và Chân Bảo Quỳnh là cô nương ưu tú nhất trong phủ Tề Quốc Công, bài học cũng phân giống nhau, mỗi lần hạng nhất tất nhiên đều ỏ giữa hai người.

Nhưng đến khi thi khảo nghiệm, Chân Bảo Chương đành phải xếp thứ hai.

Chân Bảo Chương xuất sắc, nên khó tránh khỏi có chút tự phụ và thái độ kiêu ngạo, nhưng về phần làm người, cũng là một tiểu cô nương tự tin, không phải chuyện gì xấu. Trước mắt nhắc tới Chân Bảo Quỳnh, Chân Bảo Chương lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú tức giận nhăn nhó. Chân Bảo Chương trề môi nói khẽ: "Nương yên tâm, cho dù người không nói, con cũng sẽ cố gắng thật tốt."

Trình Thị nhìn con gái không chịu thua kém như thế, lúc này mới vui mừng gật đầu nói: "Vậy là tốt rồi."

.

Trận đấu phóng tên vào bình rượu tuy là trò chơi nhỏ của đám công tử trẻ tuổi, nhưng thanh danh là như vậy dần dần tích lũy lên.

Trang thị đang bị lời nói của lão thái thái dọa cho phát sợ, lo lão thái thái nhất thời hồ đồ thật khiến cho nhi tử của nàng cưới Chân Bảo Lộ, cũng may tiểu cô tử này coi như tự mình hiểu lấy, hiểu được con gái nuông chiều từ bé không có giáo dục không xứng với nhi tử của nàng.

Vừa mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại nghe được trận đấu phóng tên vào bình rượu, nhi tử bại bởi Đại công tử phủ An Quốc Công, lúc này Trang thị lại có chút không dễ chịu, nhìn nhi tử lịch sự nhã nhặn trước mặt hỏi: "Không phải sở trường của con là phóng tên vào bình rượu sao? Như thế nào hôm nay lại thất thủ rồi hả?"

Nhi tử của nàng không phải người phập phồng thấp thỏm, há có thể thất thủ? Vì vậy Trang thị lại nói: "Không đúng, bản lĩnh của con nương rõ ràng nhất, nhất định Đại công tử phủ An Quốc Công gian dối mới thắng được..." Bên người không có trưởng bối và người bên ngoài, Trang thị nói chuyện cũng không có cố kỵ

Từ Thừa Lãng có chút bất mãn, nhìn mẫu thân của mình, còn thật sự nói: "Tiết Đại công tử xác thực lợi hại hơn nhi tử, là nhi tử học nghệ không tinh, nương đừng nói như vậy."

Từ Thừa Lãng là chính nhân quân tử, thua trận đấu tất nhiên hắn có chút không thoải mái, nhưng hắn thua tâm phục khẩu phục. Tiết Nhượng thật sự có bản lĩnh, mà bản lĩnh này còn chưa hoàn toàn xuất ra hết.

Bất quá...

Đây là lần đầu tiên Từ Thừa Lãng có cảm giác như vậy. Dĩ vãng đều là hắn cố ý giữ lại, có thể dễ dàng thắng người khác, lúc này lại liên tục ở vào thế bị động.

Nghe nhi tử nói như vậy, Trang thị cũng không tiện nói gì tiếp. Vẫn là Từ Tú Tâm tiến đến bên cạnh Trang thị, giương lên khuôn mặt tươi cười an ủi: "Nương yên tâm, đại ca lợi hại như vậy, có đi kiếm toàn Hoàng thành cũng tìm không ra nam tử nào xuất sắc hơn đại ca đâu. Lúc này bất quá họ Tiết là vận khí tốt thôi, lần tới ca ca nhất định thắng trở về."

Tất nhiên Từ Tú Tâm cậy được sủng ái sinh kiêu, nhưng cái miệng nhỏ cũng là được người ta yêu thích, Trang thị nghe xong liền thấy vui vẻ, mỉm cười dịu dàng nói: "Con nha, hãy học theo đại ca con một chút đi, đừng hấp ta hấp tấp, náo động với Lộ biểu muội ngang tàng kia của con có cái gì tốt."

Nhắc tới Chân Bảo Lộ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Tú Tâm rầu rĩ cúi đầu "Ồ" một tiếng. Những lời tương tự, không phải Trang thị lần đầu tiên nói, nhưng mỗi lần Từ Tú Tâm đều xem như nước đổ đầu vịt.

.

Đợi tiệc tàn đi, Chân Bảo Lộ theo tỷ tỷ tiển đưa Tiết lão thái thái phủ An Quốc Công. Hơn nữa xưa nay Tiết Nghi Phương kết giao bằng hữu đều thích bộ dáng xinh đẹp, hôm nay cùng với Chân Bảo Lộ rất là hợp ý, nên la hét: "Mấy ngày nữa chính là sinh thần (sinh nhật) của ta, Lộ biểu muội nhất định phải tới nha."

Nói xong nắm bàn tay nhỏ bé múp míp của Chân Bảo Lộ, điệu bộ này, giống như Chân Bảo Lộ mà không đáp ứng, nàng sẽ không buông tay ra.

Chân Bảo Lộ cúi đầu nhìn tay hai người nắm vào nhau.

Đời trước Chân Bảo Lộ không có nhiều bằng hữu lắm, sau khi phụ mẫu qua đời, một số bạn khuê phòng cũng không cùng nàng lui tới nữa. Tính tình nàng lại cao ngạo, đương nhiên sẽ không chủ động liên lạc với các nàng. Nhưng vị Tiết Nghi Phương này, nàng thực sự rất thích, lúc này liền nể tình nói: "Ta nhất định sẽ theo tỷ tỷ cùng nhau đến."

Tiết Nghi Phương mỉm cười, thế này mới vừa lòng, lại lôi kéo nói chuyện với Chân Bảo Quỳnh một hồi.

Tiết lão thái thái cứ như vậy nhìn, chỉ cảm thấy ba vị tiểu cô nương đứng chung một chỗ, cảm thấy rất là thoải mái. Sau lại nghiêng đầu, nhìn hai cháu trai cùng theo tới hôm nay. Tiết lão thái thái nhìn Tiết Nhượng, nghĩ tới điều gì, thích thú hỏi: "Nghe nói hôm nay ngươi phóng tên vào bình rượu được hạng nhất?"

Tiết lão thái thái hiểu được, trưởng tôn này của bà mất mẹ từ nhỏ, dần dà lâu ngày, đã dưỡng thành tính tình nội liễm an tĩnh. Thiếu niên tuổi còn trẻ, nên hoạt bát cởi mở chút mới tốt. Mà bà làm tổ mẫu, nào có chuyện không thương yêu cháu trai? Tất cả cháu trai bà đều thương yêu.

Tiết Nhượng còn chưa nói, Tiết Đàm bên cạnh lại lên tiếng, hắn nói: "Đại ca thật là bỗng nhiên nổi tiếng, ngay cả Từ công tử phủ Trường Trữ Hầu cũng không bằng đại ca."

Từ Thừa Lãng tuy còn tuổi nhỏ nhưng thanh danh trong giới quý tộc Hoàng thành lại vô cùng tốt, hơn nữa gia thế và tu dưỡng của hắn, ngày sau nhất định có tiền đồ. Bất quá Từ Thừa Lãng mới mười ba tuổi, mà nhiều phụ mẫu trong Hoàng thành đã suy nghĩ muốn đem con gái gả cho hắn rồi. Tất nhiên Tiết lão thái thái cũng từng gặp qua Từ Thừa Lãng, công nhận đứa bé kia có lễ phép có khí độ, ngày thường lịch sự, là một đứa nhỏ được người ta yêu thích. Nhưng Tiết lão thái thái biết hai đứa cháu trai của mình cũng không kém chút nào.

Tiết lão thái thái lẳng lặng đánh giá đứa cháu trai trưởng, cũng không biết có phải lâu lắm rồi bà không chú ý, cảm giác phong thái của đứa nhỏ này kiêu ngạo, cùng với bình thường có chút không giống.

Tiết Nhượng khiêm tốn nói: "Hôm nay cháu chỉ may mắn thôi, Từ công tử xác thực danh bất hư truyền."

Tiết lão thái thái gật đầu. Thiếu niên ổn trọng biết khiêm tốn, về sau là nhân tài có chí hướng.

Nghe Tiết lão thái thái và Tiết Nhượng đang bàn luận Từ Thừa Lãng, Chân Bảo Lộ đứng ở một bên, nhịn không được giương mắt xem xét. Mà vị Tiết Đại Biểu Ca này giống như sau lưng có mắt vậy, thoáng nghiêng đầu liền nhìn về phía nàng.

Chân Bảo Lộ mím mím môi, không nói chuyện.

Sau khi Tiết lão thái thái và Tiết Nghi Phương lên xe ngựa, Chân Bảo Quỳnh đi phía cuối nói lời từ biệt với hai vị biểu ca: "Đại Biểu Ca, Nhị biểu ca, đi thong thả."

Tiết Đàm nhìn hai vị biểu muội cười cười, nói với Tiết Nhượng: "Đại ca, chúng ta đi thôi." Nói xong thì tiến đến con ngựa của mình.

Lúc này Chân Bảo Lộ mới phản ứng được, do dự trong chốc lát, chống lại nam tử trước mặt, ngoan ngoãn khéo léo nói: "... Đại Biểu Ca đi thong thả."

Bất quá chỉ là một câu cực kỳ khách khí và tầm thường.

Nhưng Chân Bảo Lộ cảm thấy vị nam tử có biểu tình lạnh nhạt, sau khi nghe xong lời nói của nàng, cặp mắt cũng trở nên nhu hòa hơn, vốn là giữa hai lông mày có vẻ trong trẻo lạnh lùng, bây giờ giống như tuyết đầu mùa tan ra lộ ý cười ôn hòa.

Hắn mỉm cười gật đầu nói: "... Tốt."

Chân Bảo Lộ nao nao, cái miệng nhỏ nhắn thoáng hé ra, thầm nghĩ vị Tiết Đại Biểu Ca này cười rộ lên cũng quá sức thật. Chân Bảo Lộ âm thầm rũ mắt, xưa nay nàng thích sự vật tốt đẹp, trong lòng chắc chắc đời trước chưa từng nghe nói tới Tiết Nhượng, đoán chừng là bởi vì sau khi lớn lên hắn tăng trưởng đến bị tổn hại, nhất thời cảm thấy hơi xúc động. Nam tử tuấn tú như vậy, nếu là trưởng thành tốt, đó rõ ràng chính là tai họa, chỉ là vừa đứng ở đó, nhìn xem phỏng chừng ăn cơm cũng có thể ăn nhiều hơn một chén.

Chân Bảo Lộ lại thấy Đại Biểu Ca xoay người lên ngựa, động tác lưu loát tiêu sái, trong lòng lại càng thầm than một tiếng.

Đời trước bên ngoài nàng tỏ ra thưởng thức Từ Thừa Lãng học cao hiểu rộng, kỳ thật càng yêu thích phong độ của hắn lúc đá cầu cưỡi ngựa, mà nay nếu nàng lấy Từ Thừa Lãng và vị Đại Biểu Ca mới quen không lâu này so sánh với nhau, Từ Thừa Lãng liền có vẻ hơi nho nhã yếu đuối rồi.

Chân Bảo Quỳnh thấy Đại Biểu Ca và muội muội quan hệ không tệ, nhân tiện nói: "Tỷ đã nói Đại Biểu Ca là người rất tốt, đúng hay không?"

Chân Bảo Lộ nghe xong lời của tỷ tỷ, lại cười cười nói: "Hoàn toàn đúng." Bất quá đơn giản là thưởng thức thôi, Chân Bảo Lộ cũng không để ở trong lòng, dù sao hiện nay nàng cần phải học bài thật tốt mới là chuyện đứng đắn.

Thiếu niên ngồi trên lưng ngựa, đột nhiên quay đầu nhìn thoáng qua, thấy nắm bột nhỏ tươi cười lúm đồng tiền như hoa đứng bên cạnh tỷ tỷ, cặp mắt to ngập nước cực kỳ giống một chú nai con.

Chỉ liếc mắt nhìn, Tiết Nhượng liền ngẩng đầu hướng về phía trước.

Tác giả có lời muốn nói:  ·
     (tiểu kịch trường)
     Hồi 1
     Tiết Nhượng: Biểu muội, chúng ta nói yêu đương đi.
     Nai con: Không được, ta phải làm bài tập.
     Tiết Nhượng: Ồ
     Hồi 2
     Tiết Nhượng: Biểu muội, bài tập làm xong chưa? Chúng ta nói yêu đương đi.
     Nai con: Thi khảo nghiệm sắp tới rồi, thi không tốt lễ mừng năm sẽ không thoải mái, ta muốn học thêm nữa.
     Tiết Nhượng: ... Ồ.
     Hồi 3
     Tiết Nhượng: Biểu muội, cuối kỳ kiểm tra được tốt chứ? Có muốn hay không nói chuyện yêu đương ăn mừng một chút?
     Nai con: Thi tốt nghiệp trung học đếm ngược còn 500 ngày, ta muốn toàn lực ứng phó, cùng tỷ tỷ thi đậu vào trường đại học, không có thời gian nha.
     Tiết Nhượng: ...
     




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.06.2016, 17:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4037 lần
Điểm: 25.09
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C12) - Điểm: 57
Chương 13: Đẹp mắt

Tiễn xong người phủ An Quốc Công, tất nhiên Chân Bảo Lộ tự mình đưa ngoại tổ mẫu. Trước kia lần nào nàng cũng luyến tiếc Từ Thừa Lãng, nhưng lúc này chỉ nhàn nhạt chào hỏi ba vị huynh muội, rồi sau đó cùng Từ lão phu nhân nói chuyện thân mật, không liếc mắt nhìn Từ Thừa Lãng một lần nào.

Ngay cả Từ lão phu nhân cũng không nhịn được khen tiểu ngoại tôn Chân thị lớn rồi.

Mà xưa nay Chân Bảo Lộ hành động quả quyết, nghe xong mấy câu nói của lão thái thái, giống như đã được giác ngộ, liền ở U U Hiên bắt đầu chuẩn bị, đem nội dung bài học Tạ phu tử đã dạy sửa sang lại. Lúc trước nàng không chăm chỉ học tập, bài vở ghi chép đều bừa bãi lung tung, căn bản không có cách nào xem. Nhìn chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo của mình trên giấy, bản thân Chân Bảo Lộ cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Hương Đào là nha hoàn hầu hạ bên người Chân Bảo Lộ, nhìn tiểu thư nhíu mi buồn rầu, liền nói: "Nếu không tiểu thư ăn một chút gì trước đi?"

Chân Bảo Lộ cười, nghiêng đầu nhìn nàng: "Không cần, ta không đói bụng."

Lúc này Hương Đào mới thôi không nói nữa. Thấy bộ dáng thật lòng của tiểu thư, cũng không dám tới quấy rầy, rèm cửa được nhấc lên, một nha hoàn ăn mặc giống như Hương Đào nhưng thanh tú và cao hơn tiến vào. Hương Đào thấy nàng, kêu một tiếng "Hương Hàn tỷ tỷ."

Hương Hàn và Hương Đào là nha hoàn hầu hạ bên người Chân Bảo Lộ, đều do Từ Thị dạy bảo ra. Nói Từ Thị yêu mến trưởng nữ nhiều hơn, nhưng rốt cuộc Chân Bảo Lộ vẫn là con gái ruột của nàng, nào có chuyện không thương yêu? Hương Hàn nhìn tiểu thư nhà mình, bởi vì thường ngày đều hầu hạ bên người, tự nhiên có thể dễ dàng cảm giác được chủ tử thay đổi, nhưng Hương Hàn phải thừa nhận, sự thay đổi này, khiến cho tiểu thư càng có thêm người yêu thích.

Hương Hàn chậm rãi tiến lên, nói với Chân Bảo Lộ: "Tiểu thư, đây là Từ công tử bảo nô tỳ chuyển giao cho tiểu thư." Nói xong thì đem vật cầm trong tay đưa ra.

Từ Thừa Lãng là biểu ca của Chân Bảo Lộ, quan hệ hai người giống như huynh muội ruột, trong ngày thường Từ Thừa Lãng hay đưa lễ vật nhỏ cho vị Tiểu Biểu Muội này không ít, lúc này tự nhiên cũng xem như là không có gì không bình thường. Dù sao tiểu thư nhà nàng mới tám tuổi.

Vốn trong lòng Chân Bảo Lộ đang buồn rầu, vừa nghe Từ Thừa Lãng, lại có chút đau đầu. Nàng nhìn con nai bằng bông trong tay Hương Hàn, đó là lúc trước Từ Thừa Lãng đưa nàng nhưng nàng đã cự tuyệt.

Chân Bảo Lộ chậm rãi giơ tay cầm lấy nai con bằng bông, tỉ mỉ nhìn ngắm.

Hương Hàn mỉm cười nói: "Tiểu thư, con rối nhỏ này làm thật tinh xảo, Từ công tử quả nhiên là có lòng."

Từ Thừa Lãng đợi nàng, cho tới bây giờ đều là cũng có lòng. Chân Bảo Lộ nghĩ.

Bất quá... Chỉ là một món đồ chơi nho nhỏ, nếu trả lại, có vẻ quá rạch ròi.

Hắn là biểu ca của nàng, đơn giản chỉ là quan hệ biểu huynh muội, đưa con rối nhỏ thật sự là không hệ trọng.

Chân Bảo Lộ nhìn thoáng qua, đã đem con rối nhỏ nhét vào tay Hương Hàn, nói: "Đem cất đi."

Hương Hàn bất động một chút, nhưng lại không nói gì.

Chân Bảo Lộ ngồi ở bàn thêu trong chốc lát, vẫn là quyết định đi tìm tỷ tỷ.

Thời điểm nàng đến Lâm Linh Cư, Chân Bảo Quỳnh đang tưới hoa.

Tiểu cô nương quần áo váy ngắn màu phấn nhạt, dáng người mỏng manh cao gầy, khuôn mặt thanh lệ đoan trang, quả thật giống như đóa hoa liễu xinh đẹp đu đưa theo gió. Chân Bảo Lộ biết mình và tỷ tỷ không giống nhau ---- nàng chưa từng có kiên nhẫn trồng hoa cỏ này đó, nhưng lại cảm thấy hứng thú đem hoa chế thành hương phấn, hương cao.

Chân Bảo Lộ mang theo khuôn mặt tươi cười, gọi một tiếng tỷ tỷ.

Chân Bảo Quỳnh đang tưới hoa, nghe được giọng nói của muội muội, xoay người lại nhìn nàng, khuôn mặt tươi cười dịu dàng nói: "Muội muội." Nàng đem nước tưới hoa đưa cho nha hoàn bên cạnh, thấy muội muội nhưng lại không biết nói cái gì, chỉ bảo, "Theo ta vào trong đi."

Chân Bảo Lộ gật đầu, đi theo tỷ tỷ vào phòng, thế này mới nói ra ý đồ đến đây: "Ta muốn hỏi mượn tập ghi chép của tỷ tỷ."

Chân Bảo Quỳnh nghe xong có chút bất ngờ, nhưng nghĩ đến muội muội cũng nguyện ý để mình dạy nàng, hiện nay mượn tập ghi chép cũng không có gì. Chân Bảo Quỳnh dẫn muội muội đến bàn sách của mình, nói: "Tỷ nên tự mình đưa tới..."

Lúc này Chân Bảo Lộ mới phát hiện, thì ra tỷ tỷ đã đem tập ghi chép sắp xếp tốt lắm, ngăn nắp đặt ở một bên.

Chân Bảo Lộ rũ mắt xuống, hiển nhiên không khó để hiểu tâm ý của tỷ tỷ. Lúc trước nàng không lạ gì việc tỷ tỷ làm này nọ, mà tỷ tỷ chính là có tâm, cũng không dám chủ động đưa tập ghi chép cho nàng mượn. Chân Bảo Lộ tiếp nhận tập ghi chép trong tay tỷ tỷ, mở ra nhìn xem, chẳng qua tỷ tỷ mới mười một tuổi, đã viết được chữ khải như trâm hoa nhỏ xinh đẹp, ngay ngắn chỉnh tề, không giống chữ viết xiêu vẹo của nàng.

Cũng khó trách nương luôn lấy làm kiêu ngạo...

Chân Bảo Lộ hâm mộ nói: "Chữ viết của tỷ tỷ thật đẹp."

Chân Bảo Quỳnh rất khiêm tốn, thản nhiên nói: "Ngày thường trong lúc rảnh rỗi, ta cũng thích luyện chữ một chút."

Chân Bảo Lộ làm sao không biết, chữ đẹp như vậy, làm sao chỉ luyện một chút trong lúc rảnh rỗi là có thể được? Vị tỷ tỷ này của nàng, so với tưởng tượng còn cố gắng hơn nhiều. Bất quá Chân Bảo Lộ cũng hiểu được, tỷ tỷ nàng thuở nhỏ mất mẹ, yêu cầu đối với bản thân đương nhiên phải cao hơn so với người bên ngoài. Chăm chỉ sẽ được đền đáp, đó là lẽ thường tình, không có gì có thể tùy tiện mà lấy được.

Chân Bảo Lộ khẽ mỉm cười nói: "Tỷ tỷ khiêm tốn rồi, ngay cả ánh mắt Tạ phu tử cao như vậy, cũng không nhịn được thường xuyên khích lệ tỷ tỷ đó nha."

Tuy Tạ phu tử là nữ tử, cũng là người nghiêm khắc ý chí sắt đá. Ấn tượng sâu sắc nhất của Chân Bảo Lộ, đó là Tạ phu tử nói thường ngày bộ dáng nàng nhìn tốt đẹp, nhưng sao lại xấu xa như vậy? Vì chuyện này, nàng đã tức giận đến mấy ngày không đi đến lớp học ở Ngọc Bàn Sơn.

Chân Bảo Lộ mang theo tập ghi chép trở về U U Hiên của mình, chăm chú xem cho đến bữa tối. Tuy nàng có ưu thế là đã trùng sinh lại một đời, không biết làm sao sau khi phụ thân và nương gặp chuyện không may, nàng đã không còn chạm qua sách vở nữa, mà lúc đó cũng không cố gắng, tự nhiên là đã quên gần hết. Nhưng nàng xem như học lại lần thứ hai, nếu còn giống như trước kia thì đó chính là rất mất mặt rồi.

Dùng xong bữa tối, Chân Bảo Lộ lại xem thêm trong chốc lát, Chúc ma ma phải thúc dục hai lần, mới không tình nguyện mà lên giường nghỉ ngơi.

Có lẽ là do trước đó đọc sách, Chân Bảo Lộ liền chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Chỉ là không biết tại sao lại mơ thấy sự việc đời trước. Nàng mơ thấy phụ thân và nương qua đời, mơ thấy Từ Thừa Lãng thành thân, mơ thấy bởi vì nàng lơ là nên hại chết đệ đệ ruột của mình... Tỉnh dậy Chân Bảo Lộ phát hiện trên mặt ướt nhẹp, và gối ngủ cũng ướt một mảng lớn.

Chúc ma ma thấy tiểu thư rốt cục đã tỉnh, mới thở dài nói: "Cuối cùng tiểu thư cũng tỉnh, thấy ác mộng sao?"

Tiểu cô nương trên giường mặc áo ngủ màu ngọc lan, suối tóc mềm mại rối tung bung ra hai bên, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa đỏ hồng mềm mại như nước, giống như quả hoa hồng* mới hái xuống từ trên cây, trên mặt còn dính nước mắt trong suốt.

* giống như quả táo tây nhưng nhỏ hơn

Chân Bảo Lộ thở dồn dập, có ý muốn đi tìm phụ thân và nương. Nhưng nghĩ đến bọn họ đều đã ngủ, nương còn đang ở cữ, cũng phải chăm sóc cho hai đệ đệ nữa.

Chân Bảo Lộ hỏi: "Hiện tại là giờ nào rồi?"

Chúc ma ma thấy tiểu thư nhà mình đã bình tĩnh, nói: "Tiểu thư, vừa qua khỏi giờ hợi*."

* giờ hợi - khoảng từ 9 giờ đến 11 giờ đêm

Chân Bảo Lộ hơi do dự, rồi kêu Chúc ma ma giúp mình mặc thường phục, sau đó chạy tới Lâm Linh Cư bên cạnh.

Phía Chân Bảo Quỳnh đã sắp ngủ, nghe được Cát ma ma nói muội muội đến tìm, liền khoác áo đứng lên. Chân Bảo Quỳnh nhìn muội muội không búi tóc, dáng vẻ ấy hiển nhiên là mới từ trong chăn đi ra, tiến tới nắm tay Chân Bảo Lộ hỏi: "Muội muội sao vậy?" Đến gần chút nữ, Chân Bảo Quỳnh thấy đôi mắt to của muội muội đỏ hồng, giống như vừa mới khóc, đột nhiên liền hiểu ra, nói: "Thấy ác mộng hả?"

Đứa nhỏ mới tám tuổi, gặp ác mộng sợ hãi là chuyện rất bình thường.

Chân Bảo Lộ nghe lời nói thân thiết của tỷ tỷ nhà mình, gật gật đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn nàng: "Tỷ tỷ, đêm nay ta có thể ngủ cùng tỷ không?"

Chân Bảo Quỳnh ngừng một hồi, nàng biết vị muội muội này của mình xưa nay không thích cùng ngủ với người khác, nhưng nhìn bộ dạng vô cùng đáng thương này của nàng, mắt to ươn ướt, lập tức gật đầu, dắt muội muội đến bên giường.

Chân Bảo Quỳnh kéo muội muội lên giường, để nàng nằm bên trong, nhẹ nhàng thay nàng kéo góc chăn, giơ tay vuốt một ít tóc rối trên trán nàng, ôn nhu trấn an nói: "Chỉ là ác mộng thôi, không có quan hệ, tỷ tỷ sẽ ngủ cùng ngươi, hả?"

Tiểu cô nương mới mười một tuổi, nhưng thật ra có phong phạm trưởng tỷ rồi.

Chân Bảo Lộ nhìn nàng ừ một tiếng, rồi kéo ống tay áo của nàng, nói: "Tỷ tỷ cũng ngủ đi."

Chân Bảo Quỳnh mỉm cười, cùng muội muội nằm xuống. Nàng nghiêng đầu, thấy muội muội vẫn mở to mắt, còn chưa có ngủ.

Chân Bảo Lộ nhìn nàng, trong lòng lại nghĩ tới chuyện tình đời trước. Đời trước tỷ phu của nàng là nam tử tốt si tình nhất, nguyện ý chờ tỷ tỷ nhiều năm như vậy, đời này, tỷ tỷ không cần một mình chăm sóc cho nàng và hai đệ đệ, vậy là có thể thuận lợi xuất giá.

Chân Bảo Lộ giương môi, nhỏ giọng hỏi: "Tỷ tỷ có thích muội không?"

Gối đầu bọc lụa màu xanh ngọc làm nổi bật lên gò má trắng mịn của tiểu cô nương, Chân Bảo Quỳnh lẳng lặng nhìn muội muội của mình, giơ tay vỗ nhè nhẹ vào lưng của nàng, cực kỳ tự nhiên nói: "Đương nhiên thích rồi."

Ngày trước nhìn thấy muội muội sinh ra, chỉ là một cái bọc nho nhỏ, làm cho Chân Bảo Quỳnh vô cùng vui mừng, mỗi ngày đều canh giữ bên cạnh nôi xem muội muội, muội muội a a a a rất đáng yêu. Nàng tưởng tượng ngày sau cùng muội muội tương thân tương ái, chăm sóc muội muội thật tốt, nhưng...

Chân Bảo Lộ nhỏ giọng nói: "Tiểu Lộ cũng thích tỷ tỷ..."

Chân Bảo Quỳnh ngẩn người, sau đó tỉnh táo lại, nhìn gương mặt muội muội bên cạnh, thấy nàng có vẻ đã muốn ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn im lặng nhu thuận, giống như khuôn mặt nhỏ nhắn điềm tĩnh múp míp khi còn nằm ở trong nôi vậy.

Lúc này Chân Bảo Quỳnh mới mỉm cười, đem tay để bên ngoài của muội muội bỏ vào trong chăn.

"... Ngủ đi. Có tỷ tỷ ở đây, không cần sợ."

.

Các cô nương phủ Tề Quốc Công đều học tại lớp học ở Ngọc Bàn Sơn, vừa vặn là lễ Trung thu, mới có được năm ngày nghỉ. Ngày nghỉ đã qua, Chân Bảo Lộ muốn đi học lại.

Tạ phu tử dạy học thích tiểu cô nương ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề không sặc sỡ, Chân Bảo Lộ cũng không như bình thường làm trái ý của Tạ phu tử, chỉ mặc một thân váy tề ngực màu xanh nhạt, búi tóc nụ hoa quấn dải lụa cùng màu, buông rủ trước ngực là bím tóc nho nhỏ cột trân châu. Nhìn thoải mái hào phóng, khiến người ta sáng mắt.

Thời điểm Chân Bảo Lộ cùng tỷ tỷ đi vào lớp học ở Ngọc Bàn Sơn, Tạ phu tử còn chưa tới. Chân Bảo Lộ đánh giá nơi quen thuộc này, trong lòng có chút cảm khái, lúc trước nàng ghét nhất chỗ này, không nghĩ tới muốn đến đây lần nữa. Nàng cong môi mỉm cười, đi tới vị trí cuối cùng tận bên trong.

Vị trí này là địa bàn của Chân Bảo Lộ.

Nào biết nàng vừa muốn đi qua, thì nghe được tỷ tỷ đang gọi tên nàng.

Chân Bảo Lộ quay đầu lại, nhìn mặt tỷ tỷ, nghi ngờ hỏi: "Tỷ tỷ?"

Nhiều ngày nay Chân Bảo Quỳnh cùng vị muội muội này đã gần gũi hơn khá nhiều, nói chuyện cũng không còn mất tự nhiên, nên trước mắt liền nói thẳng: "Cùng nhau ngồi chung đi."

Chân Bảo Lộ ngẩn người, nhìn nhìn chỗ ngồi của tỷ tỷ.

Tỷ tỷ của nàng, xưa giờ toàn ngồi bàn đầu tiên, vừa nhấc mắt là có thể nhìn thấy Tạ phu tử.

Chân Bảo Lộ có chút do dự, tuy nói nàng quyết định phải học thật tốt, nhưng vẫn cần thời gian thích ứng, nhanh như vậy khiến cho nàng ngồi nơi đó, nàng sợ sẽ hù Tạ phu tử. Mà không biết tại sao tỷ tỷ này của nàng tính tình mềm yếu, cử chỉ lại bá đạo, đưa tay cầm lấy túi sách nàng đang ôm trong lòng, để vào vị trí bên cạnh.

Chân Bảo Lộ bất đắc dĩ, đành phải đi qua đó ngồi.

Sau đó những tiểu thư khác của phủ Tề Quốc Công cũng lục đục đến đây, Nhị phòng Chân Bảo Quân và Chân Bảo Chương, Tam phòng Chân Bảo Thanh và Chân Bảo Nguyệt. Chân Bảo Quân và Chân Bảo Chương có bộ dáng tiểu thư khuê các điển hình, đặc biệt Chân Bảo Chương, đời trước nàng là tiểu thư xuất sắc nhất của phủ Tề Quốc Công, sau gả cho Tĩnh Vương, trở thành Vương Phi. Chân Bảo Thanh là con thứ, không được lão thái thái coi trọng, là một tiểu thư rất có quy củ, còn Chân Bảo Nguyệt, tính tình không được tốt, cũng giống như nàng không phải là người thích học.

Chân Bảo Nguyệt nhìn Chân Bảo Lộ ngồi bên cạnh tỷ tỷ nàng ta, liền hỏi: "A, Lục muội muội sao đổi tính rồi hả?"

Chân Bảo Lộ mới không cùng nàng so đo, xoay qua cười với tỷ tỷ bên cạnh, biết tỷ tỷ lo lắng nàng sẽ gây gỗ với Chân Bảo Nguyệt, nên không thèm quan tâm Chân Bảo Nguyệt.

Còn lại vài người, biết quy củ của lớp học Ngọc Bàn Sơn, không có nói nhiều, đều tự ngồi xuống, im lặng chờ Tạ phu tử.

Tạ phu tử họ Tạ tên Thanh, tuổi gần ba mươi, còn chưa xuất giá, bất quá rất có tiếng tăm trong Hoàng thành, theo Chân Bảo Lộ biết, vị Tạ phu tử này là họ hàng với phủ Tề Quốc Công, chỉ là quan hệ hơi xa một chút.

Lúc này Tạ phu tử tiến vào, thấy các vị tiểu cô nương đều ngồi im lặng ngay ngắn, cảm thấy rất vừa lòng, sau lại nghĩ tới điều gì, liếc nhìn vị trí cuối cùng tận bên trong.

Chỗ đó trống không.

Tạ phu tử nhíu mi.

Bà biết tính tình của vị Chân Lục tiểu thư này, chỉ nghĩ tính tình lại tái phát, thanh âm thản nhiên nói: "Hôm nay sao Lục tiểu thư không tới đi học? Thân mình lại không thoải mái rồi?"

Một chữ 'lại', có thể thấy được Chân Bảo Lộ sử dụng trò vặt này cũng không phải mới một hai lần.

Tạ phu tử thầm nghĩ quả nhiên là gỗ mục không điêu khắc được.

"... Tạ phu tử, con ở chỗ này."

Biểu tình Tạ phu tử ngừng lại một hồi, rồi tìm theo tiếng nói, thấy tiểu cô nương khả ái đáng yêu ngồi ở hàng thứ nhất chậm rãi giơ tay lên, vẻ mặt vô tội nhìn bà.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn mượt mà này, Tạ phu tử hơi dừng một chút, sau đó phản ứng lại rất nhanh, nói: "Đến là tốt rồi, chúng ta bắt đầu học thôi." Bà đi đến đằng trước, cúi đầu nhìn thoáng qua tiểu cô nương ngồi đối diện, thấy hai tròng mắt trong suốt của nàng, còn mỉm cười nhìn bà.

Tạ phu tử nhíu mày lại, ho nhẹ một tiếng, mới bắt đầu kiểm tra nội dung đã dạy lần trước.

Hai ngày này Chân Bảo Lộ cố gắng tất nhiên cũng không phải uổng phí, tuy rằng không đến nỗi làm Tạ phu tử kinh động như gặp thần tiên, nhưng cũng xem như tiến bộ rất lớn.

Cứ như vậy qua năm ngày.

Ngày hôm đó Chân Bảo Lộ cùng tỷ tỷ nhà mình ở trong phòng làm bài tập, Chân Bảo Quỳnh nhắc nhở: "Ngày mai là sinh thần của Nghi Phương, sáng mai tỷ tới gọi muội nha."

Chân Bảo Lộ gật đầu. Sinh thần của Tiết Nghi Phương, tất nhiên nàng nhớ rõ, lễ vật cũng đã sớm chọn lựa tốt rồi.

Nàng đem bài tập làm xong giao cho tỷ tỷ kiểm tra, sau đó hai tay chống má chống cằm nói: "Tỷ tỷ, vậy chúng ta tự mình đi sao?"

Chân Bảo Quỳnh đang xem kỹ bài tập của muội muội, thấy muội muội tiến bộ rất nhiều, nàng vô cùng vừa lòng. Chân Bảo Quỳnh mỉm cười nhìn muội muội nói: "Ngươi yên tâm, Nghi Phương đã nói Nhị biểu ca sẽ đến đón chúng ta."

Chân Bảo Lộ yên tâm, ngày kế mặc một thân y phục mới, sửa soạn một hồi. Đến lúc Chân Bảo Lộ chuẩn bị xong đi ra, mới phát hiện người tới đón nàng không phải Nhị biểu ca, mà là ngày thường đẹp mắt, tư thế lên ngựa cũng thực thích mắt, Đại Biểu Ca.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2016, 16:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4037 lần
Điểm: 25.09
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C13) - Điểm: 38
Chương 14: Canh một - Thuyền nhỏ

Thời điểm Chân Bảo Lộ nhìn thấy Tiết Nhượng, thì thấy hắn cao to như một khối ngọc, bộ cẩm bào hoa lụa màu xanh ngọc, ăn mặc gọn gàng chỉnh tề, nhưng không mất vẻ cao sang của Quý công tử Hoàng thành, ngay cả đôi giày gấm vân nam trên chân cũng sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi.

Chân Bảo Lộ từng nghe nói qua võ tướng trong quân doanh, mười ngày nửa tháng không tắm rửa là chuyện thường, cho dù mấy tháng không tắm rửa cũng không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên, nếu dựa theo đời trước, ngày sau vị Tiết Đại Biểu Ca này vào quân doanh, chẳng phải là... Nghĩ đến đây, Chân Bảo Lộ liền cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nhất thời ánh mắt nhìn Đại Biểu Ca cũng mang theo nhiều phần đồng tình.

Bởi vì quan hệ với Chân Bảo Quỳnh, Chân Bảo Lộ đối với người của phủ An Quốc Công cũng thân thiện hơn, vả lại Chân Bảo Lộ thấy tỷ tỷ và Tiết Nhượng quan hệ cũng không tệ, nên nhìn vị Tiết Đại Biểu Ca này càng thêm thuận mắt. Lần trước mới gặp, Tiết Đại Biểu Ca có lòng tốt thay nàng hái hoa, nàng còn tưởng hắn là người xấu. Nghĩ đến đây, Chân Bảo Lộ cười toét miệng, hồn nhiên gọi: "Đại Biểu Ca."

Có lẽ là do phải đi ra ngoài làm khách, hôm nay tiểu cô nương trang điểm rất là xinh đẹp, gương mặt trẻ con, có thể mơ hồ thấy được sau khi lớn lên sẽ đẹp cỡ nào.

Tiết Nhượng có thể cảm nhận được Tiểu Biểu Muội đối với mình thân thiện, khẽ vuốt càm đáp: "Lộ biểu muội." Rồi sau đó giải thích, "Nhị đệ nhờ ta tới đón các ngươi."

Đối với Chân Bảo Lộ, bất kể là Tiết Nhượng hay Tiết Đàm cũng không có gì khác biệt.

Vẫn là Chân Bảo Quỳnh khiêm nhường nói: "Vậy thì phiền Đại Biểu Ca rồi."

Trước khi đi, Chân Bảo Lộ và tỷ tỷ cùng nhau đi Nghi An Cư chào Từ Thị một tiếng. Mấy ngày trước đây đã nói qua, nên Từ Thị cũng đã dặn dò đâu vào đó, hôm nay thấy hai nữ nhi trang điểm thật xinh đẹp lại đây, liền giơ tay sờ hai má của Chân Bảo Lộ, nói: "Nhớ phải nghe lời của tỷ tỷ, không được bướng bỉnh nha chưa."

Chân Bảo Lộ nghiêng đầu nhìn tỷ tỷ nhà mình, rồi sau đó quay sang Từ Thị nhu thuận nói: "Nương yên tâm, Tiểu Lộ sẽ nghe lời." Cũng không biết tại sao, Chân Bảo Lộ cảm thấy nương đối với nàng quan tâm hơn so với lúc trước rất nhiều.

Từ Thị nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái mình, nhớ tới chuyện tình ngày ấy, trong lòng lại hận Trình Thị cực kỳ. Nàng thật sự không ngờ, vị Nhị đệ muội kia thế nhưng ly gián quan hệ hai mẹ con nàng. Mà mấy ngày nay Từ Thị cũng suy nghĩ nhiều lắm, dù sao con gái còn nhỏ, nếu không phải bản thân nàng làm không tốt, cũng sẽ không để người ta có cơ hội lợi dụng được. Nói đến nói đi, vẫn là nàng làm nương không tốt.

Từ Thị lại kiên trì dặn dò thêm vài câu, sau đó nói: "Tốt lắm, đừng để biểu ca ngươi đợi lâu."

Chân Bảo Lộ gật đầu, nhưng không lập tức đi ra ngoài, mà là chạy tới chiếc nôi bên cạnh, nhìn hai đệ đệ trắng trẻo non nớt bên trong, nhìn thấy nàng, liền mở lớn đôi mắt to đen lúng liếng ngốc nghếch nhìn nàng.
Chân Bảo Lộ nhìn bộ dáng ngốc của hai đệ đệ, lần lượt hôn vào mặt từng tên tiểu tử, rồi mới nói với Chân Bảo Quỳnh: "Tỷ tỷ, chúng ta đi thôi."

Nhìn hai tỷ muội đi ra ngoài, Chúc ma ma đứng ở bên giường Từ Thị nói: "Phu nhân nhìn xem, Lục tiểu thư càng ngày càng hiểu chuyện rồi."

Từ Thị nghĩ tới sự thân mật giữa hai tỷ muội mới vừa rồi, cũng không nhịn được mỉm cười.

.

Chân Bảo Lộ cùng theo tỷ tỷ ra cửa, bên ngoài sớm đã có cỗ xe lộng lẫy treo dây tua ngọc trai xanh biếc đang chờ. Chân Bảo Lộ tuổi còn nhỏ, ngày thường lại nhỏ nhắn xinh xắn, dù dẫm lên bậc thang để lên xe ngựa, cũng đã cố hết sức. Chân Bảo Quỳnh thấy vậy, thì muốn tới đỡ muội muội, nhưng Tiết Nhượng đứng ở một bên đã tiến lên phía trước nói: "Để ta đi."

Giọng nói nam tử trầm thấp lành lạnh,, khiến cho Chân Bảo Quỳnh nao nao.

Bất quá muội muội chỉ là một tiểu nha đầu, không phải lo việc nam nữ khác biệt, nghĩ như vậy, Chân Bảo Quỳnh gật đầu nói: "Vậy thì phiền Đại Biểu Ca rồi."

Chân Bảo Lộ tính nói mình có thể tự lên, lại nghe tỷ tỷ đã thay nàng đáp lại, sau đó thì thấy vị Đại Biểu Ca này của nàng, một tay nâng mông của nàng. Trực tiếp ôm nàng lên xe ngựa.

Cái miệng nhỏ nhắn của Chân Bảo Lộ mở ra, sững sờ nhìn Tiết Nhượng, thầm nghĩ Đại Biểu Ca không hỗ là võ tướng, tuy rằng nàng tuổi còn nhỏ, nhưng hắn cũng bất quá chỉ là một thiếu niên, nhưng lại ôm lấy nàng nhẹ nhàng như vậy, giống như chỉ xách một con gà con vậy đó. Lại còn nghe được mùi vị mát lạnh dễ ngửi trên người thiếu niên, thầm nghĩ vị Đại Biểu Ca này vẫn rất là có phẩm vị.

Chân Bảo Lộ xoay người vào trong xe ngựa, lại liếc nhìn ra bên ngoài, thấy Đại Biểu Ca cũng không có giúp tỷ tỷ nàng, mà là nha hoàn bên cạnh tỷ tỷ nâng nàng lên.

Chân Bảo Lộ nhíu nhíu mày, đưa tay sờ mông của mình.

Vì sao Đại Biểu Ca chỉ bế nàng?

Trong lòng Chân Bảo Lộ nghi hoặc, nhìn thấy rèm xe nhấc lên, nhìn gương mặt thanh lệ xinh xắn của tỷ tỷ, thì liền hiểu được. Chẳng qua nàng mới có tám tuổi, nhưng tỷ tỷ và Tiết Nhượng tuy nói là biểu huynh muội, rốt cuộc vẫn phải tránh né việc tiếp xúc thân thể, tất nhiên có thể tránh thì nên tránh.

Thì ra vị Đại Biểu Ca này của nàng còn rất tỉ mỉ.

Chân Bảo Lộ giơ tay vén mành cửa sổ ra nhìn, thấy Tiết Nhượng xoay người lên ngựa, sống lưng thẳng tắp ngồi ở trên ngựa, hai chân dẫm trên bàn đạp, rất có phong độ khí phái hiên ngang. Chân Bảo Lộ mỉm cười, cảm thấy người phủ An Quốc Công đều rất thân thiện.

Chân Bảo Quỳnh ngồi xuống, thấy muội muội đang nhìn ra ngoài, tùy ý hỏi: "Nhìn gì vậy?"

Chân Bảo Lộ nghiêng đầu, với tuổi của nàng, cũng không có gì phải kiêng dè, thích thú nói thẳng: "Muội đang nhìn Đại Biểu Ca."

Nhìn bộ dáng trẻ con của muội muội hôm nay, Chân Bảo Quỳnh cong môi.

Thấy tỷ tỷ nở nụ cười, Chân Bảo Lộ tiếp tục nói: "Bàn chân của Đại Biểu Ca thật lớn." Nàng đưa tay ra trước mặt khoa tay múa chân, ánh mắt trợn to, mang theo vẻ ngạc nhiên nói: "Lớn như vậy nè, giống như chiếc thuyền nhỏ ấy."

Chân Bảo Quỳnh đoan trang nội liễm, nghe xong lời này của muội muội, cũng nhịn không được bật cười lên.

Tiếng cười của hai tỷ muội trong xe ngựa như chuông bạc, Tiết Nhượng ngồi trên lưng ngựa nghiêng đầu nhìn, môi mỏng hơi bĩu ra, sau mới kẹp chặt bụng ngựa, tự mình đưa hai vị biểu muội này hồi phủ.

Đi gần nửa canh giờ mới đến phủ An Quốc Công, lúc này là lần đầu tiên sau khi sống lại Chân Bảo Lộ đi ra ngoài, tất nhiên cảm thấy mới mẻ. Nàng vén mành cửa lên liếc nhìn, đường cái Hoàng Thành cho tới bây giờ luôn náo nhiệt phồn hoa, nhiều loại quán nhỏ san sát nhau.

Chân Bảo Lộ nhìn đến vui vẻ, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh vui mừng diễn tấu sáo và trống, mới hưng phấn quay qua tỷ tỷ bên cạnh nói: "Tỷ tỷ, ngươi xem, có người thành thân kìa."

Chân Bảo Quỳnh cũng nhìn.

Quả thật là đội ngũ đón dâu.

Tân lang mặc hỉ bào màu đỏ thẫm ngồi trên lưng ngựa, bộ dáng bạch diện thư sinh lịch sự, bởi vì là thành thân, nên trên mặt tràn đầy tươi cười vui sướng.

Chân Bảo Lộ nhìn kiệu hoa đỏ thẫm, lẩm bẩm nói: "Thật tốt."

Cả đời của một cô nương chờ đợi nhất chính là gả cho lang quân như ý, ngày xưa nàng cũng từng khát khao được trải qua bộ dáng khi bản thân mình xuất giá. Nhưng không nghĩ đến, đời trước nàng sống đến mười bảy tuổi, vẫn không có cơ hội mặc vào giá y đỏ thẫm. Bất quá, cũng may tỷ tỷ của nàng thuận lợi xuất giá.

Gặp được đội ngũ đón dâu, xe ngựa đứng bên cạnh nhường đường, thiếu niên trẻ tuổi tuấn mỹ ngồi trên lưng ngựa, ghé vào cửa sổ trên xe nhìn thoáng qua tiểu cô nương đang nhìn đến xuất thần. Lúc này nàng mới tám tuổi, nhưng trong mắt đã lộ ra sự vui vẻ và chờ đợi, giống như bản thân mình là tân nương tử bên trong kiệu hoa này vậy.

Bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì, trong lòng Tiết Nhượng có chút hoảng hốt và buồn phiền.

Mà Chân Bảo Lộ nhìn đội ngũ đón dâu từ từ đi xa, đang tính lui đầu vào, thoáng giương mắt, thì thấy gương mặt tuấn tú của vị Tiết Đại Biểu Ca này có vẻ âm trầm. Mới vừa rồi còn tốt lành, sao bỗng nhiên đã thay đổi rồi hả?

Chân Bảo Lộ mím mím môi, cảm thấy Đại Biểu Ca quả nhiên là một quái nhân. Nhất thời cũng không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục trò chuyện với tỷ tỷ để giết thì giờ.

Đợi xe ngựa đến bên ngoài phủ An Quốc Công, Chân Bảo Quỳnh xuống ngựa trước, rồi sau đó tự mình đỡ muội muội nhà mình xuống.

Lúc này, Chân Bảo Lộ mới nhớ tới Tiết Nhượng, thoáng xoay đầu nhìn hắn. Thấy hắn quả thực cũng không có ý muốn đến dìu nàng.

Không dìu thì không dìu, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, nhưng không biết tại sao, trong lòng Chân Bảo Lộ có chút không được tự nhiên, luôn cảm thấy là mình chọc Đại Biểu Ca không vui, nhưng nàng không hề làm gì cả, thật là oan uổng nha.

Phát cáu cùng một tiểu cô nương là như thế nào. Chân Bảo Lộ cảm thấy bất mãn, thời điểm bước lên bậc thang để xuống xe ngựa, giày trên chân trái bỗng nhiên rớt xuống.

Chân Bảo Lộ 'ôi' một tiếng, liền nâng chân nhỏ chỉ mang tất lên, nhìn Chân Bảo Quỳnh bên cạnh, hai má đỏ bừng nói: "Tỷ tỷ."

Chân Bảo Quỳnh cười: "Sao không cẩn thận như vậy?"

Chân Bảo Lộ cũng là vô tội, bất quá là nàng đang bị phân tâm thôi.

Hôm nay Chân Bảo Quỳnh và Chân Bảo Lộ đều mang theo một nha hoàn tới đây, Chân Bảo Lộ dẫn theo nha hoàn luôn thận trọng, Hương Hàn. Hương Hàn vừa thấy tiểu thư nhà mình bị rớt giầy, tính tình không cẩn thận như vậy, nàng chỉ có thể nhìn mà không thể trách, liền bất đắc dĩ lắc đầu, vội vàng đi qua nhặt giầy.

Nào biết có người nhanh hơn nàng một bước.

Thiếu niên trẻ tuổi cao lớn như vậy, khom lưng nhặt lên chiếc giày may từ gấm toàn châu nhũ yên màu xanh nhạt của một tiểu cô nương, bàn tay to nhẹ nhàng phủi đi tro bụi dính trên giày, rồi sau đó mới thản nhiên nói: "Đem chân nâng lên." Nhưng giọng điệu lại không khiến người ta thích chút nào.

"...A."

Chân Bảo Lộ không suy nghĩ nhiều, nhu thuận giơ chân trái lên.

Thì thấy vị Đại Biểu Ca này quỳ một chân trên đất, một tay nắm lấy bàn chân nhỏ của nàng, một tay đem chiếc giầy chậm rãi mang vào giúp nàng.


Chương này nam 9 được lời nhiều quá hehehe ^^


Đã sửa bởi Skinny Cat lúc 19.06.2016, 10:48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Aretha William, baotran0505, bingo2534, Chôcpie, holytinh4, kimaimi1995, rinhrinh, sweetsugar, thucyenphan và 484 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C585

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 554 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 526 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: Xem tử vi :wave:
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 490 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 995 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Daesung: Bà đào :) nhẫn kìa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 424 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 631 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 946 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 900 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.