Diễn đàn Lê Quý Đôn






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 

Ông xã em là thú nhân - Thuỷ Mạt Duyên Thiển

 
Có bài mới 02.06.2016, 01:21
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5733
Được thanks: 10791 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Hiện đại] Ông xã em là thú nhân (Thượng bộ) - Thuỷ Mạt Duyên Thiển - Điểm: 11
ÔNG XÃ EM LÀ THÚ NHÂN

Tác giả: Thuỷ Mạt Duyên Thiển

Thể loại: Siêu sắc, nhân thú, 1-1, HE

Số chương: 93 chương

Edit: mkhoi

Bản raw:  http://hotconvert.blogspot.com/

Nguồn: https://ngontinh.wordpress.com/


Chương 1: Buổi tối kích tình

“A... A...” Chelsea cắm đầu lưỡi trơn mềm vào hoa huyệt của Mộ Sa, đôi môi dán sát lên lối vào sưng đỏ mút mạnh, ngón tay thon dài vân vê nhè nhẹ hạt châu, tiếng bú mút tăng nhanh, thêm tiếng thở dốc nặng nề của hắn, Mộ Sa không chịu được nữa phải cất tiếng rên rỉ.

“Ra nhiều hơn nữa đi, tôi muốn uống.” Bàn tay Chelsea vần vò trên ngực cô, để cho cô càng ra nhiều hơn.

“Ư ư...” Mộ Sa mím môi nức nở, cô cảm giác mình sắp bị hắn hút đến khô cạn, đầu lưỡi hắn trong hoa huyệt cứ đâm trái dò phải, làm nơi đó của cô ngứa râm ran, khiến cho nước chảy ra càng nhiều.

“A... Đừng... Đau quá...” Chelsea đột nhiên cắm một ngón tay vào hậu môn cô, làm cô hét lên. Thân thể không ngừng vặn vẹo muốn đẩy ngón tay hắn ra ngoài, lối vào phía trước cũng vì cơn đau này mà trở nên khô khốc.

Chelsea hút hồi lâu không được gì, bất mãn ngước lên, đè lên trên, hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, miệng nhỏ phía dưới không còn dòng suối ngọt ngào nhưng cái miệng phía trên vẫn còn.

Lưỡi Mộ Sa bị hắn mút chặt. Tiểu huyệt phía trước và phía sau cùng lúc bị ngón tay đâm vào.

Tuy rằng cô rất đau nhưng không dám vùng vẫy, sợ chọc giận hắn, hắn sẽ càng thô bạo hơn, đành nắm chặt tấm da thú bên dưới, ngoan ngoãn để mặc hắn.

Đến khi Chelsea cảm thấy hoa huyệt phía dưới đã được mở rộng mới rút ngón tay ra, đưa ngón tay dính đầy chất lỏng trong veo đút vào miệng cô, bắt cô mút sạch.

Sau đó mới rút ngón tay ra, kéo eo cô lại, để cô ngồi giữa háng mình, nắm tay cô phủ lên vật cứng nóng, cho cô tự cầm lấy nó đưa vào trong hoa huyệt.

Mộ Sa biết mình trốn không thoát, ham muốn của thú nhân thật mãnh liệt, mỗi đêm nếu không làm cô ngất đi thì sẽ không dừng lại.

Hơn nữa chỗ này của hắn thật sự rất lớn, muốn đưa hết vào bên trong cô là rất miễn cưỡng, lần đầu tiên đưa vào làm cho hoa huyệt của cô bị căng rách, cô đau đến chết đi sống lại, nằm trên giường cả một tuần mới khoẻ.

Cũng vì vậy mà cả tuần hắn không đụng đến cô, có điều từ đó về sau, hắn đều để cô tự đút vào, để cô tự kiểm soát, như vậy không làm cô bị rách, nhưng hắn rất lớn, mỗi lần làm là cô lại đau không chịu nổi.

Thấy hắn vì ham muốn mà mắt ngầu đỏ, cô biết không thể kéo dài được nữa, nếu hắn hết kiên nhẫn, nếu hắn không kiềm được, cô chỉ càng đau nhiều hơn.

Cắn răng, nắm vật cứng chậm rãi nhét vào hoa huyệt, rồi mím môi, nén đau ngồi xuống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 02.06.2016, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5733
Được thanks: 10791 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã em là thú nhân (Thượng bộ) - Thuỷ Mạt Duyên Thiển - Điểm: 11
Chương 2: Hồi ức

Mộ Sa vì vừa căng thẳng vừa đau đớn mà nơi đó càng trở nên thắt chặt, cố một hồi chỉ vào được một phần ba, Chelsea vội đỏ mắt, đè mạnh eo cô xuống, đội sâu tận đáy.

“A...” Mộ Sa ngửa đầu, rên một tiếng thật dài, ngón tay mềm nhỏ nắm lại, móng tay gần như cắm vào thịt. Thật sự là rất đau, dù đêm nào cũng bị hắn dày vò, nhưng đến giờ cô vẫn bị đau.

Nhưng vẫn chưa hết, khi Mộ Sa vừa thở chậm lại, Chelsea liền xoay người đè cô xuống, gác một chân của cô lên vai, bóp eo cô, ra sức đẩy vào. Ưm... cuối cùng đã vào hết, hắn thư thái rên rỉ.

Lúc này Mộ Sa không thể thốt ra tiếng nổi, chỉ nắm chặt tấm da thú bên dưới, oằn người cố chịu cơn đau này. Miệng tử cung bị hắn đội xuyên qua, phần đầu lọt vào trong, tuy không phải lần đầu tiên nhưng vẫn đau đếnmức khiến cô suýt nữa đã hôn mê bất tỉnh.

Không để Mộ Sa thích ứng, Chelsea bắt đầu gấp rút ra vào. Mỗi lần đều đâm đến chỗ sâu nhất của cô. Mười ngón tay của Mộ Sa đều tái xanh, ngửa đầu cong eo, trồi lên trên thì lại bị hắn kéo xuống lại, hắn càng đâm mạnh hơn, tung hoành bên trong cơ thể đang run rẩy thắt chặt của cô, lâu lâu lại đâm đến nơi cô không chịu nổi kia.

Mộ Sa đến thế giới thú nhân đã gần một tháng, từ sau lần cô bị ném cho Chelsea làm bạn đời, thì cô sợ nhất là ban đêm.

Ban ngày Chelsea coi như cũng chăm chút cho cô, cô cần gì cho đấy, nhưng mỗi khi đêm đến, lên giường là hắn hoàn toàn thay đổi, dày vò cô vừa mãnh liệt vừa tàn nhẫn, không hề để ý đến lời cầu xin hay phản kháng của cô.

Cô từ nhỏ đã là cô nhi không cha không mẹ, ở trong một cô nhi viện lớn, vì vậy vô cùng mong chờ một gia đình thuộc về mình, nhưng một tháng trước, cô tận mắt thấy người chồng sắp cưới và người bạn tốt nhất ở nhà của cô, trên cái giường tân hôn của cô vụng trộm, cô hoàn toàn sụp đổ, hoàn toàn mất đi niềm tin vào cuộc sống.

Cô từ nhà chạy ra, không biết chạy bao lâu, tới một vách núi, cô nhảy từ trên núi xuống, muốn kết thúc mạng sống của mình, nhưng không biết vì sao, khi cô tỉnh lại thì đã đến đây.

Cô mất một tuần lễ mới hiểu ra, nơi này là dị giới, là thế giới thú nhân, ở đây không có nam và nữ, chỉ có giống đực và giống cái, có thể biến thân thành thú là giống đực, không thể biến thân là giống cái. Ở đây giống cái đều có bộ phận sinh dục của nam, có thể nói đây là thế giới toàn đàn ông, chỉ có mình cô là giống cái khác hẳn.

Cứu cô là thú nhân của Sư tộc, trưởng lão trong tộc không biết từ đâu lấy ra một tấm da thú, nói cô với giống cái trên tấm da giống nhau, nói cô có khả năng sinh sản cực mạnh, có thể sinh ra giống đực mạnh nhất và giống cái có khả năng sinh sản cao nhất, cho nên nếu không đưa cô cho tộc trưởng thì cũng phải đưa cô cho Chelsea, là bạch sư dũng mãnh nhất tộc làm bạn đời, để họ thai nghén ra đời sau mạnh nhất.

Chelsea vốn định chọn bạn đời, chỉ còn cử hành nghi thức là xong, nhưng vì phải sinh đời sau mạnh mẽ cho tộc, đành nén đau bỏ thứ yêu thích mà chọn cô, còn cô lại không thể nào phản đối, vì sinh tồn mà phải gật đầu chấp nhận.

Nên cô và Chelsea se duyên không đến mức là căm ghét nhưng cũng chưa phải là người yêu.

Chelsea đối với cô có thể nói là chăm sóc, nhưng không phải yêu thương, đến tối, trong chuyện này hắn lại trở nên đặc biệt thô lỗ, không biết hắn vốn là người như thế, hay trong lòng có oán hận mà mượn chuyện này để trút ra.

Chương 3: Ngất đi

Dường như bất mãn Mộ Sa thất thần, Chelsea rút ra, lật cô xoay lại, để cô quỳ sấp trên giường, từ phía sau hung hăng tiến vào, hai tay lòn ra bộ ngực đẫy đà trắng muốt của cô xoa nắn.

“A... A...” Mộ Sa ánh mắt mê ly, hai tay vô thức nắm chặt da thú dưới người, nửa thân dưới bất giác co rút chặt.

“Ư... Chặt quá... Đâm lâu vậy rồi vẫn không rộng, cô nhỏ vậy sao sinh con, cô muốn bóp chết con của tôi à! Hay là tôi chưa đủ nỗ lực, phải đâm nhiều hơn mới rộng ra được.” Chelsea vừa ngậm vành tai cô, vừa nghi hoặc hỏi. Thân dưới lại đâm sâu hơn một chút.

“Đừng... Chelsea... Đừng, nhẹ, nhẹ chút.” Phải đâm nhiều hơn sao? Cô sẽ chết mất, Mộ Sa bị hắn doạ sợ đến mức hoảng loạn lắc đầu, nước mắt cũng chảy xuống.

Không biết bao lâu, đến cả sức rên rỉ Mộ Sa cũng không còn, yếu ớt bị hắn đè dưới người rên khe khẽ. Chelsea càng làm càng mạnh, lật cô lại lần nữa, lót tấm đệm dưới lưng cho hắn dễ dàng ra vào.

Chậm rãi rút ra ngoài, khi chỉ còn lại phần đầu, thì xông mạnh vào. Cảm thấy cô vì hắn xông vào mà run rẩy còn vô thức kẹp chặt, vật cứng bị cô ép cực kì sảng khoái, động tác thân dưới càng lúc càng mạnh, từng lần va chạm như muốn làm cô tan rã.

Mộ Sa bị hắn làm không biết ra bao nhiêu lần, hắn cũng bắn hai lần, nhưng không chịu rút ra. Thấy bụng cô vì tràn đầy chất lỏng và vật của hắn mà gồ lên, bàn tay hắn ác ý đè lên trên.

Chỗ đó của hắn quá mức to lớn, khi vào hết tận gốc Mộ Sa vốn đã căng trướng khó chịu, huống chi còn bị hắn xuất tới hai lần, toàn bộ đều bị hắn giữ lại không chảy ra ngoài giọt nào. Tay hắn còn kìm ở bên trên, vật to nóng lại không ngừng chen chúc bên trong. Mộ Sa cảm thấy tử cung mình sắp căng vỡ, không nhịn được nữa oà khóc, hai bắp chân trắng nõn giãy dụa lung tung.

“Đau quá... Bụng đau quá... Chelsea... Xin anh... Xin anh...” Mộ Sa nước mắt ràn rụa, không ngừng co thắt, đứt quãng cầu xin hắn.

“Ưh...” Chelsea bị cô bóp lại, eo run lên, gầm nhẹ một tiếng, lại một lần nữa vùi mình thật sâu, chất lỏng nóng rực mạnh mẽ phun ra, cô vừa khóc vừa run rẩy, bị khoái lạc và thống khổ tra tấn mà hôn mê bất tỉnh.

Khi Mộ Sa tỉnh lại thì không thấy bóng dáng Chelsea đâu, nhìn bên ngoài trời đã sáng, cô biết Chelsea đã mang các tộc nhân đi săn thú, thời tiết đang tốt, bọn họ mỗi ngày đều đi săn, cô cũng đã quen rồi.

Thở sâu, chuẩn bị tâm lý thật tốt, dùng hai tay cố chống thân hình đau chịu không nổi ngồi dậy.

“Ưm...” Cô cảm thấy nửa thân dưới có chất lỏng chảy ra, kéo soạt tấm da thú bên cạnh ngăn lại, khom người, bụm chỗ đó lại đi từng bước về phía phòng tắm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 02.06.2016, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5733
Được thanks: 10791 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã em là thú nhân (Thượng bộ) - Thuỷ Mạt Duyên Thiển - Điểm: 11
Chương 4: Tắm rửa

Cũng may mấy ngày trước theo năn nỉ Chelsea xây cho cô một gian phòng tắm, còn lấy một khúc cây lớn làm cái bồn tắm cho cô, cuối cùng cô không cần phải mỗi ngày mỗi chạy đi rất xa để tắm nữa.

Có điều muốn đổ đầy nước vào bồn tắm cũng tốn rất nhiều sức lực, đi tới đi lui mấy lần, cũng lấy được non nửa bồn nước, Mộ Sa thở hổn hển, cởi da thú, nhảy vào bồn.

“Ahhh, mát quá.” Mộ Sa rùng mình, bây giờ là mùa xuân, thời tiết đã rất nóng, nhưng tắm nước lạnh vẫn rất khó chịu, có điều hết cách rồi, muốn tắm nước nóng, phải nhóm lửa, họ nấu nồi nước chỉ để làm thịt thú, còn nếu nấu cả bồn thì phải nấu nhiều lần, đợi lúc cô nấu lần cuối cùng chắc nước mấy lần nấu trước đã nguội ngắt, nên đành tắm qua loa cho xong.

Trước tiên dội sơ qua, rồi đưa tay vào hoa huyệt, móc chất lỏng bên trong ra.

Hoa huyệt vẫn còn sưng, cô vừa đụng nhẹ đã đau dữ dội, cố nén cơn đau rửa cho sạch, lạnh run lập cập trèo ra khỏi bồn tắm, lấy thuốc mỡ tiêu sưng giảm đau thầy thuốc Kreider trong tộc đưa cho, thấy trong hộp gỗ không còn nhiều thuốc, thở dài, xem ra lại phải đến hỏi Kreider xin thuốc mỡ rồi.

Cô hơi ngượng ngùng, thuốc dùng mau hết quá, mới mấy ngày đã hết một hộp, nhưng lần nào Chelsea cũng làm cô đau, nếu cô không bôi thuốc, đến tối không tiêu sưng, nhất định càng khó chịu đựng.

Xức thuốc xong, lấy quần áo trong tủ treo ra thay, nói là quần áo thật ra chỉ là một tấm da thú, đầu và cánh tay khoét ba lỗ, trùm vào, vừa xấu xí lại vừa nóng nực, những người khác trong tộc chỉ quấn một miếng da thú quanh hông là xong, nhưng cô không làm được, trước khi biết cách làm ra quần áo, mặc thế này trước đối phó là được.

Lấy tấm da thú lót giường bị nhàu nhĩ với quần áo cô vừa thay ra ngâm vào bồn tắm để giặt, rồi trải trên tảng đá lớn trước cửa phơi khô.

Vào phòng tìm được hai quả trái cây, đó là tất cả bữa sáng của cô, cô cũng phải ra ngoài làm việc rồi. Giống cái không cần ra ngoài săn thú, nhưng hái trái, hái thảo dược.

Tuy người trong tộc đều cho rằng vóc dáng cô quá mức nhỏ nhắn, lại không có chút sức lực nào, nên cho phép cô không cần ra ngoài làm việc, nhưng Mộ Sa không muốn làm sâu gạo để cho người ta nuôi, cô tuy không có bao nhiêu sức lực, không thể leo cây, nhưng vẫn hái được thảo dược, đào được rễ cây, hạt giống.

Thực vật ở đây dù ở thế giới cũ cô chưa từng thấy bao giờ, nhưng phần lớn vẫn thấy rồi, cô muốn tìm xem có hạt thóc, hạt bông không, có được đủ loại hạt giống thì đến mùa đông dù không thể ra ngoài săn thú họ cũng không đến nỗi không có thức ăn.

Sửa soạn đầy đủ xong, Mộ Sa gùi cái giỏ đan từ nhánh cây ra ngoài, trong thôn đã không còn ai, giống đực đã đi săn từ sớm, giống cái phần lớn đã rời thôn đi hái quả, chỉ còn vài giống cái ở lại chăm sóc ấu thú không có năng lực tự vệ và giống đực bị thương.

Chương 5: Ryan

Vừa ra đến cửa thôn, thì bị người phía sau gọi lại.

“Mộ Sa, cô định đi đâu?”

Mộ Sa ngoái lại, là Ryan, nghe nói cô được hắn cứu từ ngoài mang về. Nhìn bàn tay còn quấn băng của hắn, Mộ Sa thấy áy náy, người ta cứu cô, mà cô vẫn chưa cảm ơn hắn đàng hoàng.

Khi mới tỉnh lại, cô sợ hãi, chỉ vội làm quen với nơi không thể tưởng tượng ra nổi này mà không nhớ phải đến cám ơn hắn, sau đó lại bị đưa qua làm bạn đời của Chelsea, buổi tối đầu tiên đã bị thương, nằm suốt một tuần liền trên giường, nay chỉ mới qua mấy ngày, cô lại bận đi tìm hạt giống, nên quên hẳn ân nhân cứu mạng.

Mộ Sa áy náy nhìn Ryan nói: “Ryan, cám ơn anh nha, anh đã cứu tôi, tôi vẫn chưa nói cám ơn anh nữa, vết thương của anh chưa đỡ sao?”

Ryan nghe vậy cười ha ha nói: “Chuyện nhỏ mà, không cần cảm ơn, nói nhỏ cô biết thôi, thật ra vết thương trên tay tôi khỏi từ sớm rồi, nhưng tôi muốn nhàn nhã nên làm bộ như chưa khỏi, cô nhất định đừng nói ra nha.”

Mộ Sa cũng cười, nhìn khuôn mặt anh tuấn mang nhiều nét chân thật của hắn, còn cặp mắt vàng khi cười thì cong cong nữa, không thể không thừa nhận hắn thật sự đẹp trai, nếu không tận mắt nhìn, căn bản không tin được hắn là giống đực thú nhân thô lỗ.

Thật ra Chelsea cũng rất đẹp, nhưng hắn chưa bao giờ cười dịu dàng với cô, không, phải nói là hắn chưa hề cười với cô, họ ở chung, ngoại trừ ăn cơm thì là làm chuyện kia.

Nhìn nét mặt cô dần dần cô đơn, Ryan quan tâm hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chelsea ức hiếp cô à?” Hắn biết Chelsea vốn định chọn bạn đời, nhưng bị các trưởng lão trong tộc ép phải chọn cô, trong lòng khó tránh bực bội, nhưng hắn cũng không đến nỗi không có phẩm chất đi ức hiếp giống cái. Nếu hắn ta thật sự hiếp đáp cô, hắn sẽ không ngại trả giá mà cướp cô lại, tuy cô không giống với giống cái trong tộc, nhưng lại làm hắn thương xót, muốn ôm cô vào ngực mà bảo vệ.

“Không có, anh ta rất tốt với tôi.” Mộ Sa nhanh chóng che giấu nét cô đơn, cố cười vui vẻ. Chelsea nói sao cũng là chồng cô, việc xấu trong nhà không thể nói với người ngoài, bất kể hắn có thế nào với cô, họ cũng không muốn cho người ngoài biết.

Ryan nhìn mặt cô cười miễn cưỡng, càng thêm chắc chắn ý nghĩ của mình là đúng, âm thầm quyết định, chờ Chelsea về hắn sẽ nói chuyện, đã thành bạn đời thì nên đối xử tử tế với cô mới phải.

Hạ quyết tâm rồi, cười nói với Mộ Sa: “Cô chưa nói tôi biết, cô định đi đâu?”

“Tôi đi xung quanh một chút, tìm hiểu cảnh vật, sẵn tiện xem có thể hái quả hay hạt giống gì không.” Mộ Sa thành thật trả lời.

“Vậy tôi đưa cô đi, vừa lúc tôi rảnh, có thể đưa cô đi tìm hiểu chung quanh.” Ryan cười tự động xung phong nhận việc.

“Thật sao? Vậy thì tốt quá, cám ơn anh nha Ryan.” Mộ Sa vừa nghe hắn chịu đưa cô đi, mừng rỡ vô cùng, dù sao là lần đầu tiên ra khỏi thôn, cô vẫn thấy sờ sợ.

“Đừng khách sáo thế, bảo vệ giống cái là thiên chức của giống đực mà.” Ryan khoa trương vỗ ngực, ghẹo Mộ Sa bật cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 02.06.2016, 01:24
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5733
Được thanks: 10791 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã em là thú nhân (Thượng bộ) - Thuỷ Mạt Duyên Thiển - Điểm: 11
Chương 6: Bông vải

Hai người vừa trò chuyện vừa sóng vai cùng đi, có Ryan dẫn đường, Mộ Sa hái được rất nhiều trái cây, nhưng hạt giống thực vật cô cần tìm lại không tìm được.

Đồ ngốc, Mộ Sa thầm mắng mình, bây giờ đang mùa xuân, làm gì có hạt giống chứ, muốn tìm hạt giống cũng phải mùa thu mới có.

Ryan ở gần đó đang tìm trái cây, lúc hắn cúi xuống cô hỏi: “Ở đây có cây nào kết trái màu trắng, mềm mềm, tròn tròn không?”

Ryan nghĩ nghĩ, rồi vừa đi vừa tìm một hồi, mới chỉ một bụi rậm nói với cô: “Chắc là chúng đó, chúng tôi gọi nó là ‘bạch đoàn tử’, kết trái tròn trắng mềm, loài chim rất thích đem chúng về lót tổ lắm.”

Mộ Sa mừng rỡ, chắc chắn là bông rồi, tuy cô không biết cây giống bông vải ra sao, nhưng theo sự mô tả của hắn thì chắc là đúng rồi.

Nhanh nhẹn ngồi xuống, đào bụi cây luôn cả đất lên, cẩn thận bỏ vào giỏ sau lưng.

Ryan nhìn động tác của cô thì rất tò mò: “Cô lấy chúng làm gì vậy? Đâu ăn được.”

Mộ Sa không ngẩng lên, vui vẻ đáp: “Tôi không đem về để ăn, tôi muốn làm quần áo. Chờ tôi thành công rồi sẽ làm một bộ tặng cho anh.”

Nghe cô nói định làm quần áo tặng mình, tuy không biết quần áo cô nói với da thú trên người hắn có gì khác nhau, nhưng cô muốn tặng đồ, lòng hắn vẫn rất thích thú, âm thầm ghi nhớ trong lòng, đợi sau này ra ngoài đi săn chỉ cần thấy bạch đoàn tử sẽ đào về hết cho cô.

Mộ Sa vừa lấy được bông vải, lơ đãng liếc sang bên cạnh, kinh ngạc kêu lên: “Khoai lang, ở đây cũng có khoai lang kìa.” Khoai thì cô biết, trước kia ở phía sau cô nhi viện có rất nhiều.

Ba chân bốn cẳng đào cả gốc khoai lên, Mộ Sa mừng rỡ không thôi, ngày hôm nay thu hoạch nhiều ghê. Thấy trong giỏ cũng gần đầy, hai người vừa nói chuyện vừa đi về.

Vì không đi xa nên về đến thôn rất nhanh, buổi sáng Mộ Sa không ăn gì, nên hơi đói bụng, thấy tay Ryan còn bị thương, cũng không tiện nấu ăn, liền mời hắn đến nhà cô cùng ăn cơm trưa.

Ryan vui vẻ nhận lời, Mộ Sa đem hai khúc xương đã lóc hết thịt ra nấu một nồi xương hầm, lấy thêm hai tảng thịt tươi, cẩn thận khứa mấy dao lên đó, lấy trái cây gia vị, vắt lấy nước ướp vào thịt, để lên lửa nướng.

Ryan ngồi gần đó nhìn cô bận rộn làm bếp, lòng không khỏi ghen tỵ, ghen tỵ Chelsea chẳng cần làm gì cũng có được bạn đời tốt thế này, rõ ràng là hắn cứu cô về, có phối thì phải phối cho hắn, chứ sao là Chelsea được chứ.

Mộ Sa làm xong cơm trưa rất nhanh, nướng thịt xong đưa cho Ryan, rồi lấy chén gỗ đựng canh xương. Ryan cắn miếng thịt nướng, ngồm ngoàm nói: “Ừm, ngon, thật sự ngon lắm.”

Chương 7: Ác mộng bắt đầu

“Haha, ngon sao? Vậy anh ăn nhiều một chút, vẫn còn này, anh nếm thử canh xem thế nào?” Mộ Sa thấy hắn thích ăn món mình làm, cảm thấy rất thoả mãn. Chelsea chưa từng ăn món cô nấu, không phải cô không muốn nấu cho hắn ăn, mà do hắn không cho cô cơ hội.

“Ừ, canh ngon, không ngờ dùng xương nấu canh lại ngon thế này, trước đây chúng tôi đều ném cả, thật lãng phí quá.”

Ryan bây giờ quả thật thay đổi cách nhìn về cô, không ngờ cô vóc dáng nhỏ bé, nhưng có tài ghê, nấu đồ ăn ngon quá chừng.

“Haha, anh thích thì cứ đến đây, tôi nấu cho anh ăn.” Mộ Sa cảm thấy ở gần hắn thật dễ chịu, không giống ở gần Chelsea rất áp lực.

“Cô nói đấy nhé, sau này tôi sẽ đến, cô đừng chê tôi phiền rồi đuổi đi nhé.” Ryan rất thích thú nhận lời mời của cô.

Một bữa cơm, hai người vừa nói vừa cười, ăn cơm xong, Mộ Sa được Ryan giúp đỡ cuốc sân sau, trồng mấy cây giống cô đem về.

Mộ Sa chưa từng trồng trọt, không biết mấy loại cây này có sống được không, nhưng cứ gieo, tưới nước trước đã.

Vừa làm xong, Chelsea đi săn trở về, khiêng con mồi vào kho dự trữ cất, đi ra thì thấy hai người ở phía sau vui vẻ trò chuyện gì đó, sắc mặt sầm xuống, nhìn đám cây giống xanh mượt, nhíu mày hỏi: “Đây là cái gì?”

Mộ Sa co rúm người lại, theo bản năng lùi ra đằng sau, nhỏ giọng đáp: “Là bông vải, em muốn tự trồng, anh nhìn xem trồng vậy được không.”

Cảm giác được cô sợ hắn, Chelsea thấy khó chịu, vừa rồi mới thấy cô với Ryan nói cười vui vẻ, mà vừa gặp hắn đã thay đổi thái độ.

Ryan nhìn thấy mọi chuyện, không nhịn được nói Chelsea: “Cậu về rồi à, vừa lúc tôi có chuyện muốn nói, cậu đến nhà tôi một chuyến đi.”

Chelsea nhìn sang Mộ Sa, gật đầu rồi đi cùng hắn.

Mộ Sa thấy hai người đi rồi, bèn ngoan ngoãn vào nhà, hắn đã về rồi, trời cũng đã tối, ác mộng của cô sắp bắt đầu rồi, bây giờ cô lại thấy sợ.

Chelsea đi không bao lâu thì về, sắc mặt không được tốt, không nói câu nào bắt đầu cắt thịt đem nướng, Mộ Sa thấy hắn tâm tình không tốt, cũng không dám chọc vào, im lìm ngồi bên cạnh nhìn hắn làm.

Chelsea nướng thịt xong, thấy trong nồi còn canh xương, nghi ngờ hỏi: “Đây là gì?”

Không nghĩ hắn đột nhiên hỏi mình, Mộ Sa hoảng sợ, nhưng lại kịp hiểu hắn hỏi gì, nhỏ giọng đáp: “Là canh xương hầm, giữa trưa Ryan ở đây ăn cơm.”

Chelsea nghe vậy mặt càng sầm hơn, múc một thìa nếm thử, ai dè hương vị không tệ lắm, nên múc luôn hai chén, một chén đưa cho Mộ Sa, đưa luôn thịt nướng cho cô, Mộ Sa cầm thịt, chậm rãi ăn từng chút một.

Ở đây không có gì để giải trí, nên ăn tối xong, không được bao lâu hắn lại đè cô lên giường, làm chuyện cô vừa khổ sở vừa xấu hổ, đó cũng là chuyện cô sợ nhất.

Nên bây giờ có thể kéo dài thời gian được chút nào thì cứ kéo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 02.06.2016, 01:24
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5733
Được thanks: 10791 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã em là thú nhân (Thượng bộ) - Thuỷ Mạt Duyên Thiển - Điểm: 10
Chương 8: Gần gũi kích tình

Tiếc là cô có ăn từng miếng nhỏ đến đâu thì cũng đến lúc ăn hết.

Chelsea thấy cô ăn xong miếng cuối cùng, tiến đến ôm cô, ném lên giường, Mộ Sa không dám phản kháng, mặc cho hắn cởi quần áo mình.

Nhưng Chelsea không giống ngày thường lập tức nhào lên, mà cởi đồ mình xong lại nằm kế cô. Kéo tay cô sờ lên cây cột khổng lồ của hắn, ra lệnh: “Vuốt và liếm nó đi.”

Mộ Sa sợ hãi nhìn cây cột cực đại màu tím đen, hắn bắt cô liếm nó, nhưng cô chưa từng làm, hơn nữa cô cảm thấy nó dơ bẩn.

Thấy cô chậm chạp không làm, Chelsea không vui nhíu mày, ấn đầu cô xuống, thúc giục: “Nhanh lên.”

“Đừng... ưm...” Mộ Sa mở miệng phản kháng, nhưng cô vừa mở ra Chelsea liền nhân cơ hội đút vào. Đầu Mộ Sa bị đè lại, không thể tránh thoát, đành nén cảm giác ghê tởm ngậm vào miệng, nước miếng không nuốt được chảy đầm đìa.

“Dùng lưỡi mà liếm! Đừng chỉ ngậm thôi.” Thấy cô không chịu phối hợp, Chelsea không có tính nhẫn nại, vỗ mông cô một cái, mông Mộ Sa đỏ lên tức thì.

“Uuu...” Mộ Sa quỳ trên giường, ngậm vật thật lớn của hắn, gian nan phun ra nuốt vào, lưỡi thỉnh thoảng còn liếm hai cái.

Chelsea thoải mái nhắm mắt hưởng thụ, nhưng dần dần hắn không thấy đủ vì tốc độ cô chậm rì rì, đè chặt đầu cô xuống, để hắn không chế nhịp điệu đưa đẩy, không ngừng ấn sâu vào cổ, làm Mộ Sa nghẹn thở phát khóc.

Cuối cùng lúc Mộ Sa cảm thấy mình sắp ngạt chết rồi, hắn lại bắn ra, nhưng hắn đè đầu cô lại không cho cô tránh đi, toàn bộ đều bắn vào miệng cô.

Mộ Sa không cách nào khác đành nuốt vào, nhưng quá nhiều tinh dịch, cô không theo nổi tốc độ của hắn, bị nghẹn không thở nổi. Cuối cùng Chelsea mới thả cô ra, Mộ Sa nằm trên ho khù khụ.

Nhưng Chelsea rõ ràng không biết thương hương tiếc ngọc, hoặc là hắn cố ý làm cho cô khó chịu, Mộ Sa vừa hết ho xong, Chelsea lại lật cô qua, kéo chân cô ra, cúi xuống hôn liếm hoa huyệt của cô.

Chelsea chừng như rất thích mật dịch trong hoa huyệt, mỗi lúc trời tối đều mút rất lâu, Mộ Sa cũng dần quen, ước gì hắn mút lâu một chút, dù sao chỉ có vậy mới không đau, còn rất dễ chịu.

Nhưng tối nay Chelsea lại khác, chỉ mút một hồi cho cô lên cao trào một lần rồi ngừng, ôm cô ngồi xuống, để cô tự đưa vật của hắn vào cơ thể.

Mộ Sa thấy hắn đêm nay khác lạ, sợ chọc giận hắn, không dám chậm chạp, đỡ lấy rồi ngồi xuống liền.

“A...” Tuy do chính cô kiểm soát lực vào, nhưng hoa huyệt bị căn đến tận cùng, đau đớn làm cô rên lên, Mộ Sa run rẩy, vịn vai hắn, cô biết thế này vẫn chưa xong, bởi vì vẫn còn một phần ở ngoài.

Quả nhiên, không đợi cơn đau qua đi, Chelsea đã túm eo cô nhấn xuống, còn mình lại nảy lên, đi vào lút cán.

“Uh...” Cửa tử cung lại bị đội thấu, Mộ Sa thật sự đau không chịu nổi, há miệng cắn lên vai hắn một cái.

Chương 9: Mở rộng

Dường như cơn đau trên vai kích thích Chelsea, hắn thoáng rút ra một tí lại tàn nhẫn đâm vào. Mộ Sa bị hắn đâm mạnh vài lần phải buông ra, nhanh chóng bám vào cổ hắn, dán sát người hắn.

Dần dần cô không còn sức bám trên cổ hắn nữa, mà mềm nhũn rên lên, Chelsea vỗ mông cô mấy cái, để cô lên tinh thần một tí, nhưng chỉ chốc lát cô lại mềm nhũn.

Chelsea hết kiên nhẫn, lấy ngón tay cắm vào cúc huyệt.

“Á...” Mộ Sa bị đau nhoài người trốn đi, bị Chelsea kéo lại, hoa huyệt căng chật với ngón tay trong cúc huyệt ra vào cùng lúc.

“Chelsea... Đau quá... xin anh... xin anh... lấy ra đi... ư...” Mộ Sa đau không chịu nổi, nức nở cầu xin hắn, sợ hắn làm vỡ cúc huyệt, tuy giống cái ở đây đều dùng chỗ này, nhưng cô quá nhỏ, còn hắn quá lớn, bị hắn đi vào cô sẽ chết mất.

Chelsea không để ý đến lời năn nỉ của cô, cố tiến vào cúc huyệt va chạm lung tung, không bỏ qua sót chỗ nào, ngón tay trong cúc huyệt từ một ngón biến thành hai ngón.

“A... A...” Mộ Sa khóc la, đầu ngửa ra sau, theo nhịp ra vào của hắn mà lắc lư vô thức.

Ngay lúc Mộ Sa cảm thấy mình sắp chết thì thân dưới của Chelsea ra vào hơn mười lần, cuối cùng ôm chặt cô run rẩy, gầm nhẹ bắn ra.

Mộ Sa được hắn buông ra, quay người đưa lưng về phía hắn thút tha thút thít.

Chelsea từ đằng sau áp lên cô, lại đút ngón tay vào cúc huyệt.

“Đừng!” Mộ Sa kinh hoàng la lên, đẩy tay hắn ra. “Chelsea, đau lắm, không được.”

“Đừng nhúc nhích, cũng vì đau nên tôi mới nới ra cho cô.” Tay kia của Chelsea đè eo cô lại không cho cựa quậy.

“Đừng, Chelsea, không được, em sẽ chết đó, không được...” Mộ Sa khóc càng lớn, dường như khóc cho cả sợ hãi mấy ngày nay.

Chelsea bị cô khóc mà bực bội, rút ngón tay ra, quay cô lại, để cô nằm xuống trầm giọng hỏi: “Khóc cái gì? Tôi chưa làm cô thoả mãn à?”

“Không phải, không phải.” Mộ Sa nhanh chóng lắc đầu phủ nhận.

“Tôi không tốt với cô?” Chelsea lại hỏi, hôm nay Ryan còn đặc biệt cảnh cáo hắn phải đối xử tử tế với cô, chẳng lẽ cô đã nói gì với Ryan?

“Không có, anh tốt với em lắm.” Ở dị giới này, có cái ăn có chỗ ngủ, xem như là tốt rồi. Mộ Sa không hề nghĩ ngợi đáp ngay.

“Vậy cô khóc cái gì?” Chelsea khó hiểu nhíu mày hỏi. Nói thật, hắn không hài lòng lắm với bạn đời này, vai không thể gánh, tay không thể xách, dáng người lại nhỏ bé, không biết leo cây, không chừng ngay cả hái lượm cũng là vấn đề.

Có điều tất cả hắn đều chịu được, hắn có đủ khả năng nuôi sống hai người, nên cô không cần làm gì cũng không sao, mấu chốt là thể chất cô quá yếu, trên giường không thể thoả mãn hắn. Mỗi lần hắn đang cao hứng, cô lại ngất đi, thật quá mất hứng.

Chỗ tốt duy nhất của cô chính là thân thể mềm mại, thơm tho, ôm rất dễ chịu. Phía dưới còn có hai chỗ để vào, đáng tiếc phía sau quá chặt, hắn không vào được, muốn nới rộng cho cô trước, cô còn khóc lóc không yên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: X Trang Moon và 929 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

3 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 57, 58, 59

5 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

7 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

12 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 27/03]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

17 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

18 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

19 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16

20 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 01/03]

1 ... 12, 13, 14


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tử Tranh
Tử Tranh
angel.remix
angel.remix

Tiểu Linh Đang: các tềnh yêu ngủ ngon
Tiểu Linh Đang: tiết mục pr đêm khuya
viewtopic.php?t=392966&start=150
Snow cầm thú HD: Điên
Mèo Mệt Mỏi: Đi ngủ... mọi người mơ ác mộng
Mèo Mệt Mỏi: Mềo thích chọc cho người ta tức... úy hí hí
dương xỉ: :3 cả nhà ngủ ngon <3
romote: *đạp mông mềo 1c*
romote: Thế mèo thấy người ta bom loạn thế là đúng hay sao mà mèo nói thế? Chơi vui và lạm dụng nó khác nhau nhé.
Nặc Nô: Tiểu Mèo :sweat: gia có làm gì đâu...gia lên trực tnn thôi mà :(
Mèo Mệt Mỏi: Chắc lăng xăng quá nên hứng đạn thay romo tiền bối f hơm... tội nghiệp
Tiểu Linh Đang: chào mọi người
Mèo Mệt Mỏi: Thiên gia bạo cúc hoa tồng người ta hay sao mà dính đạn v??
Mèo Mệt Mỏi: ... con đã off bomb r...
Nặc Nô: Tiểu Mèo :cry: gia bị bomb kìa
Nặc Nô: hiuhiuhiu...Đang Đang :cry:
Mèo Mệt Mỏi: Nhô nhô Đang!!!
Mèo Mệt Mỏi: Nó chế Shinichi với Kid, Tề Mặc vs Lam Tư, chế cả Inuzashoa vs sheshumaru, chế luôn đủ thứ! Con ghét!! Vừa ko tôn trọng nhân vật, ko tôn trọng tác phẩm, tác giả, vừa vô duyên!! Đọc đam thì im lặng ngồi đọc đi, chế chế cái quần què j!!!
Tiểu Linh Đang: muộn rồi mà còn đông ghê
LogOut Bomb: Long Ngọc Hồng -> Độc Bá Thiên
Mèo Mệt Mỏi: Con đang rất phẫn nộ!! *lật bàn*
Độc Bá Thiên: hế nhô Tiểu Mèo :hug:
Mèo Mệt Mỏi: Nhônnhô Thiên gia!!! :'3
Mèo Mệt Mỏi: Có đứa hủ chế Đạo Tình, kêu Tề Mặc hợp vs Lam Tư! Làm Mềo mém xách xăng đến đót nhà nó!!
Độc Bá Thiên: Tiểu Mèo ko bt bomb đâu ss Xinh xinh :)2
romote: ừ, z kp mèo đúng ko? tks mèo, để ta nhờ ss search id.
Mèo Mệt Mỏi: Phí điểm!!
Mèo Mệt Mỏi: Mềo ko bao h bomb ai khi người đó ko bomb mềo trc! Phú điểm
Mèo Mệt Mỏi: Không hiểu sao mềo ghét mấy đứa hủ mà cứ khoái chế chế ghê!! Nguyên tác của người ta, tôn trọng xíu đi! Xuốt ngày gán ghép lung tung, dân ngôn tình thuần đâu chơi trò đó! Sống bỉ ổi vừa thôi cho người ta sống với!!
romote: nick mèo hả?
Mèo Mệt Mỏi: Không f Ủi hêo bà bà đâu.... thânh ki bo keo kẹt, chỉ bomb những người bomb trc như bà bà ấy thì... a ha ha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.