Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Lần này, là em vứt bỏ anh - Đường Tâm

 
Có bài mới 18.01.2018, 08:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lam Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lam Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:10
Bài viết: 456
Được thanks: 2590 lần
Điểm: 32.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lần này, là em vứt bỏ anh - Đường Tâm - Điểm: 48
Chương 8 (1)

Editor: tu tai

Bách Tuấn bị làm sao vậy ?

Một tuần ở Trùng Thằng, trong lòng Ninh Vũ Hoa không ngừng hiện lên cái nghi vấn này.

Anh làm gì lại đối tốt với cô như vậy, còn gần đến mức nói gì nghe nấy?

Cho dù cô muốn đi đâu, muốn làm gì, anh đều không nói hai lời làm bạn ở bên cạnh cô.

Mỗi ngày, anh đều diễn vai một người chồng hoàn mỹ nhất.

Bọn họ cùng nhau đi dạo phố, cùng ra biển, cùng nhau lặn biển, cùng nhau câu cá, thậm chí còn cùng nhau đến siêu thị, mua đồ dùng hằng ngày, cùng nhau xuống bếp, cùng nhau lựa chọn quà tặng cho người nhà. . . . . .

Nếu như bọn họ thật sự là một đôi vợ chồng, thì anh như vậy, tuyệt đối là một người chồng tốt không thể kén chọn.

Hơn nữa, anh còn luôn cố ý hay vô ý, cầm nhỏ bé của cô, ôm bả vai của cô, còn thỉnh thoảng lộ ra nụ cười thân thiết lại sủng ái với cô, giống như. . . . . . Cô thật sự là người vợ yêu trong lòng anh vậy. . . . . .

Sờ hai gò má nóng hồng của mình một cái, Ninh Vũ Hoa thầm mắng bản thân ý chí không kiên định.

Biết rõ tất cả những điều này đều là giả, tất cả đều là luyện tập vì sau khi trở lại Đài Bắc không bị nhìn thấu . . . . . .

Vậy mà sao cô vẫn còn so sánh anh phóng điện lung tung với mình, không thêm vào ngăn cản? Sao vẫn luôn suy nghĩ lung tung, làm cho bản thân ban đêm thường xuyên không thể say giẫ?

Sự thực là, cô thường bị hãm sâu dưới cái nhìn ấm áp của anh, và sẽ biểu lộ thân thiết, không cách nào tự kềm chế được.

"Vũ Hoa, hành lý đã sửa sang lại xong chưa?" Ngoài cửa truyền đến tiếng nói của Bách Tuấn, xế chiều hôm nay, bọn họ sẽ phải đáp máy bay rời khỏi Trùng Thằng rồi.

"Vẫn, vẫn chưa xong. . . . . ." Cô vội vàng đứng dậy.

"Cũng hơn một tiếng rồi, em đang ở trong phòng ngẩn người có phải không?" Bách Tuấn đẩy cửa vào.

Kể từ ngày đầu tiên sau khi bị cô đuổi ra khỏi phòng, thì anh không tiếp tục kiên trì ngủ cùng cô trên một cái giường nữa.

"Sao anh không gõ cửa đã đi vào thế?" Nhìn hành lý còn chưa thu thập xong, cô lúng túng nắm hai tay.

"Hành lý để cho quản gia thu dọn đi, em theo anh xuống lầu ăn món điểm tâm ngọt." Sau khi anh liếc mắt nhìn đồ đạc khắp giường, liền đưa tay cầm cổ tay cô, không cho cô có thời gian cự tuyệt, lôi kéo cô đi nhanh ra phía ngoài.

"Món điểm tâm ngọt?" Mặc dù cô đi theo bước chân của anh, lại hơi do dự.

Những ngày ở Trùng Thằng, trừ việc mỗi ngày đều hãm sâu dưới sức quyến rũ đàn ông của anh, thì càng làm cho côtrầm luân , có lẽ chính là món ngon bản địa của Trùng Thằng.

Cứ ăn như vậy nữa, có thể không đến mấy tháng, thì cô lại biến trở về là em gái mập đó hay không?

"Bánh pút-đing sữa đậu nành đường đỏ Trùng Thằng mà em thích nhất, còn có bánh kem dứa nữa." Bách Tuấn cười xấu xa dụ dỗ."Trước khi rời khỏi Nhật Bản, không phải em muốn được thưởng thức một lần cuối cùng sao?"

Ánh mắt của Ninh Vũ Hoa, bộc phát giãy giụa.

"Nếu như không muốn ăn, vậy thì ngồi ở một bên uống trà, để một mình anh ăn hết cũng được!" Anh nhàn nhã liếc xéo cô một cái.

Đồ xấu xa này!

Anh thật biết rõ xương sườn mềm của cô, nhiều lần đều đánh trúng mục đích, làm cho cô hoàn toàn khó có thể kháng cự.

Ninh Vũ Hoa gật đầu lia lịa."Đương nhiên là em muốn ăn!"

Sau khi nói xong, cô lại có cảm giác tội ác.

Cúi đầu đi xuống cầu thang, tâm thần hoảng hốt, cô yên lặng than thở thể trọng rõ ràng đang gia tăng của mình. . . . . .

"Cẩn thận!" Đúng lúc cô sắp bị hụt chân cầu thang thì Bách Tuấn kịp thời vươn tay, ôm cô vào trong ngực.

Sắc mặt Ninh Vũ Hoa đột nhiên trở nên tái nhợt, cô nhìn cầu thang thật cao một cái, bởi vì sợ mà ôm thật chặt hông của anh.

"Thói quen không tập trung lúc đi bộ của em, thật là một chút cũng không thay đổi." Bách Tuấn nhẹ nhàng lắc đầu một cái.

Sau khi phát giác cô rất ỷ lại vào mình, thì anh vòng tay thật chặt."Có anh ở đây, không có chuyện gì."

Nghe giọng nói dịu dàng của anh, Ninh Vũ Hoa lặng lẽ ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào anh.

Anh nói không hề sai chút nào, thật sự cô rất hay mất hồn và không tập trung, cho nên trong quá khứ, anh luôn giúp đỡ cô vào những lúc nguy hiểm.

"Cám ơn." Một giây kia, cô bỗng cảm thấy, giữa bọn họ chưa từng thay đổi chút gì.

Cô vẫn là bên chuyên gây họa lại hay chọc phiền toái như cũ, mà anh luôn đảm đương đội viên cứu hỏa, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, chuẩn bị ứng phó các loại tình huống của cô.

"Sao lại khách khí với anh như vậy?" Bách Tuấn cúi đầu, thấy trong mắt cô lóe lên ánh sáng, liền không tự chủ được khẽ cúi người.

Vốn dĩ anh cũng không muốn nhanh như vậy liền hôn cô, chỉ muốn vuốt đi vẻ hoảng sợ trên mặt cô mà thôi.

Nhưng, gương mặt xinh đẹp của cô, còn có môi đỏ mọng đầy đặn cong lên của cô, đều đang phát ra cám dỗ gọi mời đối với anh; mà giờ khắc này, cô giống như chim nhỏ nép vào người, dáng vẻ nhu nhược tựa vào trước ngực anh, cũng thực sự làm cho anh hết sức động lòng. . . . . .

Anh êm ái hôn lên cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch của cô.

Trong khoảnh khắc, một dòng điện từ đôi môi dán sát của bọn họ truyền khắp toàn thân, tê dại lý trí cùng tư tưởng của hai người, chỉ còn lại khát vọng muốn thưởng thức đối phương.

Nụ hôn của anh từ từ xâm nhập, mang theo sức nóng thiêu đốt, hoàn toàn cuốn cô vào trong gió lốc mà anh đang mang tới.

Theo môi lưỡi anh xâm lấn, Ninh Vũ Hoa cũng bị hơi thở đàn ông đầy nam tính bao vây, tất cả phòng ngự đều sụp đổ trong nháy mắt này; cửa lòng của cô, đã hoàn toàn rộng mở với anh.

Cô không cách nào chống cự, cũng vô tâm kháng cự, chỉ có thể đi theo môi lưỡi của anh, cùng nhau múa động, xoay tròn, trầm luân. . . . . .

"Vũ Hoa, chờ sau khi về đến Đài Bắc. . . . . ." Máy bay sắp hạ xuống sân bay Đào Viên, lúc này Bách Tuấn mới quay đầu nhìn gương mặt thở phì phò của Ninh Vũ Hoa.

"Anh không cần nói chuyện với em!" Cô vẫn giống với mấy giờ trước, lập tức bịt kín lỗ tai.

Bách Tuấn đầy bất đắc dĩ , đưa tay kéo tay cô xuống."Em gái mập, rốt cuộc thì em còn phải hờn dỗi với anh bao lâu nữa? Không phải anh đã nói với em rồi sao? Đó là một việc ngoài ý muốn."

"Em cũng đã nói với anh, từ nay về sau, anh cũng không cần nói chuyện với em!" Cô chu cái miệng nhỏ nhắn, dùng nét mặt hết sức ghét bỏ nhìn anh chằm chằm.

Ngoài ý muốn? Đúng vậy, nếu như không phải là ngoài ý muốn, sao anh sẽ hôn cô chứ?

Anh khẽ nhướn mày rậm."Em chắc chắn không muốn nói chuyện với anh sao?"

Trong con ngươi đen như mực của anh hiện lên vẻ trêu tức."Nếu như em vẫn kiên trì không để ý đến anh..., vậy thì anh chỉ có thể. . . . . . Lại hôn em!"

"Bách Tuấn, sao mỗi lần anh đều dùng chiêu này chứ!" Cô vội vàng che môi đỏ mọng lại.

Anh đã không chỉ một lần đột nhiên đánh lén cô rồi!

"Vậy cuối cùng em có muốn nghe lời nói của anh không?" Anh lấn đến gần bên người cô.

Ninh Vũ Hoa dùng sức lắc đầu, cũng dùng sức bưng chặt đôi môi.

"Anh bảo đảm, lần này tuyệt đối không phải là ngoài ý muốn." Anh lại nhíu mày, giọng nói tà nịnh.

"Anh đừng đến gần em!" Từ trong ánh mắt anh lóe lên, cô có thể cảm giác được, anh thật sẽ làm như vậy!

"Nếu như anh hi vọng sau khi trở lại Đài Bắc, em vẫn tiếp tục giả thành vợ chồng với anh, thì anh cũng không được hôn em nữa!"

Dưới tình thế cấp bách, cô nghĩ đến mình cũng có thể uy hiếp ngược lại anh.

Cô nhóc này trở nên thông minh hơn rồi đấy. . . . . .

Trên mặt Bách Tuấn xẹt qua một nụ cười bí ẩn yếu ớt.

Anh nháy mắt cũng không nháy mắt  nhìn chăm chú vào vẻ mặt phong phú trên gương mặt cô."Nói thật, em thật sự rất chán ghét anh hôn em sao? Sao anh lại nhớ được, vào sáng sớm ngày nào đó, em cũng đã từng đánh lén anh nhỉ?"

"Em. . . . . . Đó cũng là chuyện ngoài ý muốn!" Cô còn tưởng rằng anh đã quên "Khứu sự" hôm đó từ lâu rồi!

"Vậy sao. . . . . ." Anh chế nhạo cô, vẻ mặt rất là đùa giỡn."Một lần ngoài ý muốn, đổi một lần ngoài ý muốn, có phải rất công bằng hay không? Thấy không, lúc ấy anh cũng không muốn truy cứu tới cùng với em, cũng không không thèm để ý đến em nữa?"

"Cái này sao có thể xem như nhau được. . . . . ." Lúc ấy cô là khó kìm lòng nổi, nhưng anh là thuần túy là muốn khi dễ cô mà thôi!

"Không giống nhau ở đâu ?" Mặt của Bách Tuấn lại nhích tới gần hơn chút.

Hơi thở nóng hổi của anh phất qua cái trán của cô, dẫn đến toàn thân cô rung động, không cách nào khống chế được.

Không phải là anh đã đoán được, anh có sức ảnh hưởng cực lớn đối với cô, cho nên mới cố ý trêu cô chứ?

Khi suy nghĩ này thoáng qua trong đầu, trong nháy mắt nét mặt của cô cũng u ám."Bách Tuấn, em thật sự cảnh cáo anh! Chỉ cần em muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể li dị với anh."

"Em gái mập." Anh hoàn toàn không thấy lời tuyên bố của cô."Anh đang nghĩ, nếu chúng ta đã cử hành hôn lễ, thì cứ ở bên nhau như vậy đi, em thấy thế nào?"

"Cái . . . . . . Cái gì?" Ninh Vũ Hoa suýt chút nữa thì bị sặc nước miếng của mình."Anh. . . . . . Lại đang nói đùa gì vậy?"

"Mỗi một lần anh đều rất nghiêm túc, sao em cứ luôn cho là anh đang nói đùa?" Bách Tuấn cong khóe miệng, nhẹ nhàng xiết chặt lông mày.

"Anh không tốt như vậy sao? Sao anh lại nhớ, tám năm trước." Anh đột nhiên dừng lại.

"Tám năm trước. . . . . . Có cái gì?" Nhìn vẻ mặt của anh từ từ trở nên nghiêm túc, nhịp tim của Ninh Vũ Hoa lập tức tăng nhanh, cảm xúc cũng khẩn trương theo.

"Tám năm trước, vào ngày sinh nhật mười sáu tuổi của em, không phải em cũng chuẩn bị tỏ tình với anh sao?” Vẻ nghiêm túc trong mắt anh, trong nháy mắt bị thay thế bởi sự nhẹ nhóm; anh vui vẻ, dựa vào thành ghế của mình.

Hô hấp của Ninh Vũ Hoa, bỗng dưng ngừng lại một giây.

Anh. . . . . . vẫn còn nhớ?

"Mặc dù anh không biết, tại sao đến cuối cùng em lại không chính miệng nói với anh." Máy bay chuẩn bị hạ cánh, tiếng nói của anh cũng bắt đầu trở lên mơ hồ."Nhưng anh nghĩ khi đó, em đã từng thích anh. . . . . ."

Tạp âm máy bay hạ cánh càng lúc càng lớn, cuối cùng Ninh Vũ Hoa vẫn không nhúc nhích cũng phát hiện, bọn họ sắp từ đám mây trở lại mặt đất.

"Khi đó, nếu như mà em tỏ tình với anh, thì anh sẽ chấp nhận sao?" Cô nhẹ giọng nỉ non ra một câu này.

Chuyện cho tới bây giờ, vì sao cô vẫn còn phải hỏi anh?

Biết rõ đáp án của anh, vì sao cô vẫn lựa chọn cho anh cơ hội tổn thương cô?

Nhưng, cho dù sẽ đau đến không thể chịu đựng, cuối cùng cô vẫn muốn nghe từ chính miệng anh nói ra.

Bách Tuấn xoay đầu lại, bình tĩnh ngưng mắt nhìn cô.

Cho dù cô nói rất nhẹ, thế nhưng anh vẫn nghe rất rõ ràng."Thành thật mà nói. . . . . . Nếu như lúc ấy em tỏ tình với anh, có thể anh sẽ cự tuyệt em."

Vẻ mặt Ninh Vũ Hoa trang nghiêm nhìn chăm chú vào phía trước, đôi tay lặng lẽ nắm chặt thành quyền ở bên người.

Anh. . . . . . Vẫn nói ra.

Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên cô nghe được chính miệng anh nói ra.

Nhưng kỳ quái là, một chút trí nhớ xa xôi mà khắc cốt, lại theo những lời này của anh, dần dần nhạt đi khỏi đáy lòng.

Vết thương đã từng chảy máu của cô, cũng bởi vì lời nói thẳng thắn của anh, mới bắt đầu từ từ khép lại.

"Nhưng may mà em không nói với anh." Thái độ của Bách Tuấn trở nên nhu hòa."Nếu không, có lẽ bây giờ chúng ta cũng chưa có biện pháp trở thành vợ chồng."

Bả vai của Ninh Vũ Hoa, khẽ trùng xuống.

Anh cho là cô không biết!

Anh không biết được tám năm trước lý do anh từ chối cô, đều bị cô nghe được. . . . . .

"Chuyện đã qua, không nên nhắc lại nữa!" Ninh Vũ Hoa cử động thân thể, ánh mắt chậm rãi từ mê võng trở nên kiên định.

"Bởi vì, em đã quên hết sạch."

Cô đang nói dối.

Bách Tuấn cũng không coi thường vẻ đau đớn lóe qua trên mặt cô, nhưng anh quyết định không đụng chạm vào nó.

Chỉ có sửa sang xong tình cảm đã qua, mới có thể bắt đầu cuộc sống mới của bọn họ.

"Tốt." Anh sảng khoái nhướng mày."Nếu muốn quên, thì hãy cùng nhau quên; về sau, ai cũng không được nhắc lại quá khứ nữa."

Vẻ mặt cô phức tạp hạ tầm mắt xuống, sau đó nặng nề gật đầu.

Xác thực đã đến lúc nên quên quá khứ rồi, đặc biệt là những trí nhớ không vui cùng khổ sở kia.

Cho dù cô cứ ôm lấy không buông, cũng không thể thay đổi điều gì.

"Quên quá khứ, mới có thể có được tương lai." Bên tai truyền tới giọng nói nhẹ nhàng linh hoạt nhưng cũng kiên định của Bách Tuấn.

"Ninh Vũ Hoa, sau này, chúng ta hãy sống với nhau thật tốt, anh nhất định sẽ không để cho em phải thất vọng." Máy bay vững vàng hạ xuống mặt đất, nụ cười của Bách Tuấn cũng tràn đầy tự tin.

"Tại sao anh muốn nói như vậy? Không có gì thất vọng hay không thất vọng , chúng ta cũng không phải là. . . . . . Thật tính toán đầu bạc răng long. . . . . ." Trực giác hình như câu nói của anh có hàm ý khác, điều này làm cho cô rất là để ý.

"Cái này sao. . . . . . Tương lai nhất định em sẽ hiểu ý anh nói." Anh cởi dây an toàn ra giúp cô, cửa khoang máy bay cũng từ từ mở ra."Chúng ta đã đến nơi rồi, bà xã."

Tương lai, anh sẽ làm cô nhặt lại lòng tin với anh một lần nữa, để cho cô dám thừa nhận tình cảm đối với anh, càng sẽ để cho cô thấy được quyết tâm cùng sự chân thành của anh.

Đứng lên, anh dắt tay cô.

Đối với anh mà nói, nếu lựa chọn kết hôn với cô, thì đó chính là cam kết cả cuộc đời, dĩ nhiên cũng là lời thề đầu bạc răng long.

Cô là vợ của anh.

Từ lúc bọn họ kết hôn trở đi, thì vĩnh viễn sẽ không lại thay đổi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tu tai về bài viết trên: Candy2110, SầmPhuNhân, mimeorua83
     

Có bài mới 19.01.2018, 14:04
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lam Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lam Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:10
Bài viết: 456
Được thanks: 2590 lần
Điểm: 32.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lần này, là em vứt bỏ anh - Đường Tâm - Điểm: 44
Chương 8 (2)

Editor: tu tai

Ninh Vũ Hoa còn chưa kịp suy nghĩ câu nói kỳ lạ của Bách Tuấn ở trên máy bay, thì lại gặp phải nguy cơ mới.

Sau khi trở về, cô phát hiện, vậy mà mỗi ngày cô đều phải cùng giường chung gối với anh!

"Thật không có biện pháp khác sao?" Ninh Vũ Hoa bồn chồn không yên ngồi ở trong phòng ngủ, nhìn Bách Tuấn đẩy cửa vào nói.

Bách Tuấn vẻ mặt u ám lắc đầu."Từ đầu ba anh đã quyết định rằng muốn chúng ta ở trong nhà, cho nên không thể thương lượng."

"Nhưng các anh sau khi cưới, không phải đều lục tục dọn ra ngoài ở sao?" Mặc dù đã quyết định từ trước, nhưng cô cho là sau khi bọn họ trở về, nhất định sẽ có cách giải quyết!

So với cô đang vội vã cuống cuồng, thì vẻ mặt của Bách Tuấn lại nhẹ nhõm thản nhiên hơn rất nhiều."Ba anh cho rằng, các anh có thể dọn ra ngoài, là bởi vì bọn họ có làm việc trong tập đoàn Bách Thực, tận sức vì gia đình này; nhưng nếu sau khi anh lựa chọn kết hôn với em mà nghỉ việc, vậy nhất định phải ở trong nhà tẫn hiếu."

"Nào có như vậy. . . . . . Đi đâu phát triển sự nghiệp của mình, là một người tự do, có quan hệ gì với tẫn hiếu cùng trách nhiệm chứ, có quan hệ gì. . . . . ." Cô căng thẳng đến mức xoắn hai tay vào nhau.

"Cám ơn em ủng hộ sự nghiệp của anh như vậy." Bách Tuấn cười híp mắt ngồi vào bên cạnh cô, lặng lẽ ôm bả vai của cô, đồng thời cũng nắm tay mềm mại lạnh lẽo của cô.

"Làm thế nào đây. . . . . ." Ninh Vũ Hoa vô cùng chán nản, không hề cảm thấy được khác thường chút nào, còn cầm ngược lại tay của anh.

"Anh lại đi cùng bác. . . . . . Cùng cha nói chuyện giải thích một chút xem. . . . . . Hoặc là có thể nhờ mẹ giúp một tay! Đã nói, đã nói cho dù dọn ra ngoài, chúng ta cũng có thể thường xuyên trở lại thăm hai người! Thỉnh thoảng ở vài ngày cũng không phải là không thể. . . . . ."

Cô dùng sức nhướng đôi mày thanh tú lên."Em có thể nghĩ biện pháp nhẫn nại, nhưng nếu như muốn thường trú thì. . . . . ."

"Bình thường mẹ anh đều rất hướng về anh, nhưng là lần này. . . . . . Bà còn kiên trì hơn cả cha." Bách Tuấn thở dài thật sâu, giữ đầu vai của cô, để cho cô dựa về phía mình."Anh thấy, có thể bọn họ đang hoài nghi hôn sự của hai chúng ta, cho nên em đành phải nhẫn nại rồi."

Cùng giường với anh là chuyện khổ sở như vậy sao? Anh sẽ thay đổi hoàn toàn cái suy nghĩ lạ lùng này của cô!

"Ý anh là." Trái tim nhỏ bé của cô giống như đang đập mạnh và loạn nhịp.

"Không đâu, chúng ta không có lộ ra sơ hở gì mà." Ninh Vũ Hoa rất an tâm dựa vào anh, tìm kiếm ủng hộ của anh.

"Em nghĩ xem, nếu như không phải là có điều hoài nghi, sao ba mẹ lại yêu cầu chúng ta nhất định phải ở trong nhà?" Bách Tuấn vẻ mặt nặng nề nhìn cô."Em tuyệt đối không thể xem thường cha mẹ anh, chỉ có ở trong nhà, bọn họ mới dễ dàng giám thị từng cử động của chúng ta."

"Bách Tuấn, anh đừng làm em sợ! Cái gì mà giám thị không giám thị. . . . . . Chẳng lẽ ba mẹ còn có thể ở ngoài cửa nghe lén chúng ta nói chuyện?" Phát giác ra Bách Tuấn cố ý nhỏ giọng, cô không nhịn được rùng mình một cái.

"Bọn họ sẽ không, nhưng cũng khó đảm bảo những hạ nhân kia sẽ không." Anh trợn mắt nói như thật.

"Nhà anh thật rất kỳ quái!" Ninh Vũ Hoa lập tức giảm giọng nói thấp xuống, tức giận lấy cùi chỏ, va nhẹ lồng ngực của anh."Ba anh đó, sao cứ muốn nắm giữ cuộc đời của các anh vậy? Cho anh đi làm chuyện mình thích, còn có nhiều yêu cầu cùng thứ tự như vậy! Thật là quá đáng!"

"Bảo bối đều hướng về anh như vậy...anh thật sự rất vui." Bách Tuấn chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ đang nổi giận của cô, nheo lại mắt thưởng thức.

"Em không phải hướng về anh, mà đang nói sự thật." Cô tức giận chu môi.

"Đúng rồi! Về sau không cho phép anh gọi em là bảo bối nữa! Chúng ta không phải vợ chồng thật sự!" Lúc đi Trùng Thằng, hình như anh cũng gọi như vậy!

"Không cho phép gọi bảo bối, cũng không được gọi bà xã, vậy em để cho anh gọi em là gì?" Bách Tuấn hướng về phía cô, bày ra vẻ mặt vô tội.

"Anh có thể gọi tên của em. . . . . ." Vấn đề của anh thật đúng là đủ ngu ngốc.

Ninh Vũ Hoa không nhịn được liếc mắt, trước kia sao cô lại cho rằng anh là người thông minh nhất trên thế giới chứ?

"Vậy làm sao có thể cho thấy mức độ ân ái của chúng ta?" Bách Tuấn khẽ mím đôi môi, lộ ra vẻ mặt tuyệt không thỏa hiệp.

"Đề phòng bị người nghe lén, anh cho là trước sau gì, cũng nên thống nhất một cách gọi. Em chọn đi, hoặc là bảo bối, hoặc là bà xã."

"Lựa chọn một trong hai cái này?" Cô nhíu mày.

"Em cứ từ từ suy nghĩ, sáng sớm ngày mai lại nói cho anh biết cũng không muộn." Anh đứng lên, bắt đầu sửa sang lại giường đệm."Thời gian không còn sớm rồi, bà xã, chúng ta đi ngủ thôi."

"Anh. . . . . . Thật sự muốn ngủ ở trên giường?" Cô sợ hãi mở to mắt.

"Chúng ta cũng không phải là chưa từng ngủ chung, em làm gì mà phải kinh hoảng như vậy?" Bách Tuấn ranh mãnh chớp động tầm mắt."Anh tuyệt đối sẽ không làm gì với em, anh bảo đảm!"

"Nhưng. . . . . ." Nhìn dáng vẻ anh nằm nghiêng ở trên giường, trong lúc bất chợt cô cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

Cô có thể bảo đảm không động vào cô, cô lại không có lòng tin với bản thân; nếu như trong lúc mơ mơ hồ hồ, cô loạn hôn anh, ôm anh, thì chẳng phải sẽ làm lộ ra tình cảm che giấu của cô với anh sao?

Nếu để cho anh biết cô vẫn luôn thích anh, thì nhất định cô sẽ bị anh cười nhạo một trận, sau đó đổi lấy càng nhiều tổn thương làm tan nát cõi lòng cô!

Cô tuyệt đối không muốn, không thể bị anh phát hiện tình cảm chân thật của cô!

"Đừng nhưng là nữa! Thời gian không còn sớm, em định cứ đứng như vậy suốt đêm sao?" Bách Tuấn ngáp một cái, lười biếng ngồi dậy."Ngày mai không phải em muốn đến Ninh Thạch đi làm sao?"

"Đúng vậy . . . . . ." Xác thực, ngồi mấy giờ máy bay, cô đã cảm thấy đau nhức toàn thân từ lâu, buồn ngủ.

"Vậy còn không mau lên giường?" Anh vỗ xuống chỗ trống bên cạnh.

Cô chần chừ nhìn anh một chút, sau đó bỗng dưng cắn môi đỏ mọng, nắm cái chăn ở một bên lên, cuốn thành một cái, đặt ở giữa cái giường lớn.

"Muốn em ngủ cũng có thể, nhưng anh tuyệt đối không thể vượt qua đường ranh giới này!" Cô vẻ mặt chăm chú nhìn anh.

"Anh không thành vấn đề." Bách Tuấn mang theo vài phần hứng thú, nhìn về phía tấm chăn mỏng bị vặn thành bánh quai chèo.

Cô thật đúng là lắm trò.

Mang theo tâm tình thấp thỏm, Ninh Vũ Hoa thận trọng bò lên giường.

"Trên giường cũng không có rắn độc, em sợ cái gì?" Nhìn vẻ mặt cảnh giác của cô, Bách Tuấn không nhịn được đưa tay ra kéo vai cô, kéo cô đến bên cạnh mình.

"Anh làm gì đấy!" Cô liền hất tay anh ra, tức giận quát nhỏ."Em cảnh cáo anh, tuyệt đối không được đụng vào em một cái!"

"Em đúng là rất thích cảnh cáo anh. . . . . ." Đời này anh còn chưa từng bị người nào cảnh cáo thường xuyên như vậy; huống chi, đối phương còn là một cô gái.

Nhìn vẻ mặt trợn tròn kỳ lạ của cô, Bách Tuấn bất ngờ phát hiện, vậy mà anh không hề tức giận chút nào.

Nếu như trước kia bạn gái anh dám can đảm đối xử với anh như vậy, thì anh đã quay đầu đi khỏi từ lâu, tuyệt không quay đầu lại.

Nhưng cô lại khác.

Dù cho cô tức giận với anh thế nào, gào thét anh, anh đều cảm thấy đó là một loại biểu hiện của tình yêu; anh chẳng những không ghét, ngược lại còn cảm thấy thú vị, thậm chí có chút trầm luân say mê. . . . . .

Chẳng lẽ, đây chính là thích sao?

Bách Tuấn từ từ trợn to hai mắt thâm thúy, chính anh cũng không thể tin được mình lại có thể có suy nghĩ kinh người này.

Thích? Sao anh lại cho rằng mình thích em gái mập?

Đương nhiên anh không ghét cô, cũng cảm thấy ở bên cô rất thoải mái, cho nên, anh mới sẽ quyết định kết hôn với cô, mới có thể muốn sống với cô cả đời.

Nhưng, anh lại chưa từng nghĩ tới, tình cảm của anh với cô, đã vượt qua ranh giới tình bạn, mà lên tới mức "Thích" rồi.

Mặc dù anh luôn nhớ cô, luôn nghĩ tới cô. . . . . .

Nhưng anh vẫn luôn cho là, đó là bởi vì cô là em gái mập, là bạn tốt thanh mai trúc mã của anh!

Anh che chở cô cũng được, quan tâm cô cũng tốt, cũng giống như tình cảm anh em vậy, mà tuyệt đối không có liên quan đến tình yêu nam nữ.

Loại tình cảm này, xảy ra ở trên người của anh như thế nào vậy?

"Anh làm sao vậy?" Khi Ninh Vũ Hoa kéo chăn lên, đang muốn cẩn thận nằm xuống thì lại phát hiện vẻ mặt sợ hãi giống như nhìn thấy quỷ của Bách Tuấn.

"Không có. . . . . . Không có gì." Anh bối rối cúi đầu, không muốn làm cho cô phát hiện nối rung động trong lòng anh.

Trong mắt của cô xẹt qua vẻ nghi hoặc.

Cô rất ít thấy sắc mặt Bách Tuấn tái nhợt như thế, điều này làm cho cô rất lo lắng.

"Có phải anh thấy không thoải mái ở đâu không?" Cô ngồi thẳng người dậy, đưa tay muốn sờ trán của anh.

"Anh không sao!" Anh hơi trốn về sau một chút.

"Mau ngủ đi." Sau một tiếng cười lúng túng, Bách Tuấn bỗng nghiêng người qua, đưa lưng về phía cô.

Làm sao vậy? Bởi vì lời cảnh cáo của cô, mà không vui?

Thật là không thấy người đàn ông nào nhỏ mọn như vậy!

Ninh Vũ Hoa kéo chăn bông, cuối cùng cũng nằm xuống.

Nhìn tấm lung rộng rãi của anh, trong tim cô tự nhiên sinh ra một cảm giác tịch mịch.

Những ngày ở Trùng Thằng, chỉ có hai người bọn họ ở bên nhau, tất cả những điều đó tốt đẹp biết bao, sau đó vừa về nước, liền phải đối mặt ngay với thực tế, anh, vẫn không thích cô.

Hy vọng thời gian có thể dừng lại biết bao.

Nhưng sao cô có thể ích kỷ như vậy, ép buộc anh ở lại bên cạnh cô.

Nghe tiếng hít thở vững vàng của anh, bỗng nhiên lại cảm thấy trong lòng bị nhét đầy, từ đáy lòng đang dần dần dâng lên một cỗ ấm áp.

Dường cong phần lưng nhẵn bóng của anh cường tráng làm sao, khẽ phập phồng theo từng đợt hô hấp, khiến cho cô không thể không đưa tay chạm tới. Anh phải ngủ thiết đi rồi, sờ một cái không sao chứ. . . . . .

Trời ơi! Cùng giường với cô đã khảo nghiệm lớn lao rồi, bắt buộc mình đưa lưng về phía cô, chính vì không để cho bản thân suy nghĩ lung tung nữa, mà tay nhỏ bé mềm mại của cô lại còn đụng vào lưng của anh.

Thôi kệ!

Anh lật người lại, bắt được tay nhỏ bé của cô."Không ngủ được?"

Bị bắt tại trận, Ninh Vũ Hoa nhất thời không biết nên phản ứng ra sao, thật may là đã tắt đèn không thấy được sắc mặt của cô, nếu không nhất định là một mảnh đỏ ửng."Em. . . . . ."

Mặc dù không nhìn thấy mặt của anh, tuy nhiên cô có thể rõ ràng cảm nhận được cái nhìn chăm chú của anh, giống như đang nhìn chằm chằm con mồi, làm cho cả người cô đều cảm thấy nóng ran.

"Nếu không ngủ được, chúng ta hãy làm chút chuyện khác đi!"

Chuyện khác? Còn chưa kịp phản ứng, liền bị kéo vào trong lổng ngực của anh.

"Ưmh. . . . . ." Môi của anh dán lên môi cô.

Trong nháy mắt khi anh chạm vào cô, cô cảm thấy tình ý trong lòng cô gần như bùng nổ.

Lực đạo mềm nhẹ cùng cảm giác va chạm của anh, làm dấy lên nỗi khát vọng trong lòng cô.

Anh tìm kiếm hương thơm tơ lụa trong lòng cô, lâm vào nụ hôn đến mức quên mình; mà cô cũng dùng nhiệt tình không hề giữ lại, hưởng ứng sự thăm dò môi lưỡi của anh, hơn nữa theo sự xâm nhập của anh, mà phát ra ngân nga cùng thở dài thỏa mãn.

Phản ứng tự nhiên ngây thơ của Ninh Vũ Hoa, cùng với hơi thở ấm áp ngọt ngào của cô, khiến cho cơ thể anh dấy lên một ngọn lửa dục vọng không cách nào khống chế.

Tay của anh dọc theo đường cong cơ thể cô mà đi xuống, thăm dò cơ thể mềm mại phập phồng của cô.

Khi anh hơi buông miệng ra, thì bị cô kháng nghị ngay lập tức.

Anh phát hiện vậy mà cô cũng đầu nhập như anh vậy, điều này làm cho anh hưng phấn, cũng làm cho anh dùng phương thức mãnh liệt hơn, ngậm lấy môi của cô; ở hắn dưới môi, cô run rẩy mà đè nén than nhẹ, thân thể dán sát vào anh hơn, rung động có tiết tấu.

So với sự ngọt ngào mà anh dành cho, hình như cô còn khát vọng nhiều hơn, nhiều hơn. . . . . .

Vì vậy, anh tăng nhanh tiết tấu, mà cô cũng phối hợp ngay.

Khi anh cởi quần áo cho cô thì giữa bọn họ nở rộ đầy tia lửa, thậm chí có thể đốt sáng cả bầu trời . . . . .

Đêm này, nhất định sẽ rất dài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tu tai về bài viết trên: Candy2110, Phụng, mimeorua83
Có bài mới 22.01.2018, 13:21
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lam Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lam Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:10
Bài viết: 456
Được thanks: 2590 lần
Điểm: 32.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lần này, là em vứt bỏ anh - Đường Tâm - Điểm: 39
Chương 9 (1)

Editor: tu tai

Cuối cùng thì Ninh Vũ Hoa cũng cảm giác mình đã chân chính trở thành vợ của Bách Tuấn.

Cho dù là trên tâm lý, hay là sinh lý, cô đều coi anh là chồng cô, người đàn ông duy nhất mà cô  yêu sâu đậm trong cuộc đời này, đồng thời muốn làm bạn cả đời.

Cô tuyệt không hối hận lên giường cùng anh, lại càng không hối hận quyết định gả cho anh lúc đầu.

Sự thật chứng minh, "Tính" cùng một chỗ với anh, là tốt đẹp và hạnh phúc biết bao.

Phụ nữ, vẫn phải ở bên người đàn ông mình yêu, bất kể anh ta có yêu mình hay không. . . . . .

"Bà xã, tối hôm nay chúng ta đi ra ngoài hưởng thụ thế giới hai người đi."

Ninh Vũ Hoa vừa trở lại phòng làm việc, liền nhận được cuộc gọi video của Bách Tuấn.

"Trước tiên đi ăn đồ ăn Thượng Hải mà em thích, sau đó sẽ đi xem phim, cuối cùng lên núi Dương Minh ngắm cảnh đêm, em thấy thế nào?"

Nhìn người đàn ông hăm hở trong màn hình, Ninh Vũ Hoa cười xinh đẹp."Nhưng mẹ vừa gọi điện thoại cho em, nói hôm nay mẹ có nấu canh, bảo chúng ta nhất định phải về nhà ăn cơm."

"Cái gì?" Nháy mắt vẻ mặt của anh thay đổi xấu đi.

"Được rồi, anh không cần tức giận." Cô dùng giọng dỗ dành trẻ con nói."Chúng ta có thể về nhà ăn cơm trước, sau đó sẽ đi xem phim."

Ninh Vũ Hoa càng ngày càng hiểu, muốn đối phó Bách Tuấn, không thể dùng mạnh, chỉ có thể dùng dỗ.

Ở trước mặt cô, thỉnh thoảng anh sẽ tùy hứng bướng bỉnh giống như một đứa bé chưa trưởng thành vậy, cô nhất định phải dụ dỗ anh mới được!

"Được rồi, anh tới đón em." Quả nhiên anh lộ ra nụ cười tươi như ánh mặt trời.

"Vâng." Sau khi cúp điện thoại, Ninh Vũ Hoa không tự chủ lại ngồi ngây ngốc.

Người đàn ông này, sao gần đây lại càng ngày càng dính cô thế?

Thậm chí anh sẽ cho cô một loại. . . . . . cảm giác bọn họ đang yêu nhau tha thiết.

Cô cảm thấy  ánh mắt của Bách Tuấn khi nhìn cô, hoàn toàn khác nhau với trước kia, đó là ánh mắt phức tạp có sự pha trộn của nhiệt tình cùng thân mật, còn có quyến luyến cùng thương yêu nữa.

Là ánh mắt hoàn toàn thuộc về người yêu. . . . . .

Nhưng chuyện này. . . . . . Làm sao có thể?

Mặc dù bây giờ bọn họ xác thực đang hưởng thụ quan hệ thân mật, cũng càng ngày càng giống như một đôi vợ chồng bình thường, cùng sống bên nhau như vậy. . . . . .

Nghĩ tới đây, trong nháy mắt gương mặt của cô nóng bừng .

Tất cả những điều này, đều xảy ra sau đêm hôm đó. . . . . .

Đêm hôm đó, anh đối với cô dịu dàng và săn sóc như vậy, làm cho cô cảm nhận được sung sướng như lên Thiên đường, còn biến cô từ một thiếu nữ thành người phụ nữ của anh. . . . . .

Ninh Vũ Hoa vội vàng quăng những hình ảnh màu hồng kia ra khỏi đầu óc, cố gắng không nhớ lại hình ảnh thân mật giữa anh và cô.

Gần đây, bọn họ thật sự rất giống như vợ chồng.

Buổi sáng cô phải chịu trách nhiệm gọi anh rời giường, chuẩn bị quần áo cho anh; mà anh chỉ cần có thời gian, sẽ đưa đón cô đi làm, tặng quà và hoa tươi cho cô, thỉnh thoảng còn cùng cô đi siêu thị mua đồ.

Sau khi ăn tối xong, anh sẽ rót hai ly rượu đỏ, hai người rúc vào nhau, chia sẻ chuyện vui buồn trong công việc, thổ lộ nỗi buồn phiền trong lòng với nhau.

Sau đó, anh sẽ bỗng nhiên hôn cô, ôm cô lên giường. . . . . .

Vào ngày nghỉ, bọn họ cùng đi ra ngoài vận động, hoặc là chạy bộ, hoặc là đạp xe đạp.

Buổi chiều, bưng một đống lớn đồ ăn vặt lên, hai người cùng nhau vùi mình trên soopha lớn trong phòng xem phim nhìn DVD; mệt mỏi, sẽ dựa vào nhau, ngủ một giấc thoải mái.

Cho dù như thế nào, tối hôm nay, cô cũng phải hỏi rõ ràng, lý do Bách Tuấn lựa chọn cùng đón Valentine với cô..

Có thể câu trả lời của anh không phải kỳ vọng của cô, cô cũng không có gì phải thất vọng khổ sở.

Vốn dĩ, cũng chỉ là hy vọng xa vời, mặc dù không chiếm được, cũng không cần chán nản.

Thay vì cả ngày hiểu lầm cùng bàng hoàng, không bằng nói rõ với nhau. Tin tưởng Bách Tuấn cũng sẽ tán thành cô làm như vậy.

Nhưng lúc cô mang theo tâm trạng thư thái đi vào bãi đậu xe thì có người lại gọi cô lại.

"Cô Ninh. . . . . . Không đúng, hiện tại phải là bà Bách chứ, cô cũng tới nơi này mua đồ sao?" Một cô gái trẻ ăn mặc thời trang, dẫm mạnh giày cao gót, bước về phía cô.

"Cô là. . . . . ." Ninh Vũ Hoa cảm thấy cô ta nhìn hơi quen mặt, nhưng vẫn không nhớ ra đối phương là ai.

"Tôi là Mạnh Tư Tư, bạn gái của Bách Tuấn."

Đối phương đi tới trước mặt cô, vóc dáng cao gầy của cô ta, đối với Ninh Vũ Hoa hơi nhỏ bé mà nói, có cảm giác bị áp bức.

Dáng vẻ Mạnh Tư Tư đầy kiêu căng, liếc xéo cô."Chào cô. Có thể tìm một chỗ nói chuyện sao?"

"Giữa chúng ta, có chuyện gì đáng nói hay sao?" Ninh Vũ Hoa cảm nhận được thái độ thù địch rất mạnh từ trên người đối phương.

"Cô muốn nói luôn tại đây cũng có thể." Mạnh Tư Tư vòng tay ôm ngực đầy trấn định."Chỉ cần cô sẽ không cảm thấy mất thể diện."

"Có cái gì phải mất mặt chứ?" Ninh Vũ Hoa nhẹ nhàng ngẩng đầu lên.

"Tôi là bạn gái của Bách Tuấn. Đương nhiệm." Mạnh Tư Tư cười giễu cợt."Cô vẫn chưa hiểu ý của tôi phải không? Cho dù hai người đã kết hôn, nhưng chúng tôi vẫn đang qua lại."

"Vậy thì thế nào?" Vẻ mặt Ninh Vũ Hoa không thay đổi nhìn cô ta.

Cho dù trong lòng đã bị kích thích, nhưng cô đã không phải cô gái nhỏ ngây thơ của tám năm trước nữa rồi.

Mạnh Tư Tư nhướng mày."Tôi còn biết, cuộc hôn nhân của cô và anh ấy không phải thật."

"Không phải thật?" Ninh Vũ Hoa không quan tâm cười cười."Tôi đã làm hôn lễ với anh ấy, cũng đã vào hộ tịch nhà họ Bách, hôn nhân như vậy, mà cô nói là không phải thật?"

"Cô không quan tâm chuyện bây giờ tôi và anh ấy vẫn còn qua lại với nhau sao? Tôi cho cô biết, anh ấy thường đến nhà trọ của tôi nghỉ ngơi! Anh ấy còn nói cho tôi biết, sớm muộn gì, anh ấy cũng sẽ ly dị với cô, sau đó lấy tôi!" Mạnh Tư Tư nheo mắt phượng lại, có vẻ vô cùng không cam lòng.

"Cô Mạnh, nếu như cô muốn nói láo, cũng chọn cái gì có độ tin cậy cao một chút được không?" Đối mặt với sự khiêu khích của cô ta, Ninh Vũ Hoa chống đỡ bằng vẻ mặt bình tĩnh."Lịch trình của anh ấy tôi còn rõ ràng hơn cô, còn nữa, cái khác tôi không dám nói, nhưng chắc chắn anh ấy sẽ không lấy cô."

Cho dù Bách Tuấn bị sắc đẹp mê hoặc đến mức nào, cũng sẽ không cưới loại phụ nữ nông cạn lại không có đầu óc như này.

Người phụ nữ này lại cho rằng, chỉ cần chạy đến trước mặt cô ồn ào vài câu, cô sẽ tin tưởng những lời nói xằng bậy này.

Coi như cô không có lòng tin với bản thân, nhưng tuyệt đối có lòng tin với thưởng thức của Bách Tuấn. Mặc dù có thời điểm, anh cũng không phải thật sự có phẩm vị như vậy. . . . . . Nhưng còn không kém đến loại trình độ này chứ?

Ở sâu trong nội tâm Ninh Vũ Hoa đang âm thầm lè lưỡi, cô mới không tin những lời ăn nói lung tung của cái cô gái này đâu.

Theo thời gian chung đụng với Bách Tuấn càng lâu, cô cũng càng ngày càng hiểu, giữa cô và anh, tồn tại một loại cảm xúc không thể diễn tả bằng lời nói nào đó, nhưng lại ngầm ràng buộc lẫn nhau.

Loại ràng buộc này làm cho cô dần dần có tự tin.

Cho nên đối mặt với sự khích bác ly gián trắng trợn như thế, cô lại tuyệt không cảm thấy hoài nghi và tức giận.

"Tại sao cô lại nói như vậy!" Quả nhiên Mạnh Tư Tư lập tức thẹn quá thành giận.

Vẻ mặt Ninh Vũ Hoa buông lỏng cong môi lên."Bằng sự hiểu biết của tôi đối với anh ấy." Sau khi cô cười xinh đẹp một tiếng, lại tiếp tục đi về phía xe của mình.

"Anh ấy và cô đã lên giường, đúng không?" Ở sau lưng cô, truyền đến âm thanh chất vấn cao vút của Mạnh Tư Tư.

Ninh Vũ Hoa khẽ dừng bước, không biết mình có phải để ý đến cô gái này nữa hay không.

"Cho nên cô mới có thể cho là, mình đã thoải mái làm bà Bách rồi chứ?" Mạnh Tư Tư vừa nói chuyện, vừa đi đến gần cô."Phụ nữ và đàn ông lên giường cũng không đại biểu cái gì, chẳng lẽ cô cho rằng anh ấy thật lòng thích cô sao? Anh ấy cưới cô, chỉ bởi vì cô là cô gái mà cha anh ấy chọn, cưới cô có lợi đối với anh ấy; một điểm này, không phải cô cũng rất rõ ràng sao?"

Ninh Vũ Hoa nắm chặt chìa khóa xe trong tay.

Những lời này của đối phương, khiến đáy lòng cô nhấc lên chút gợn sóng.

Mạnh Tư Tư liều lĩnh cười."Có muốn biết anh ta nói về cô với tôi như thế nào không? Anh ấy nói cho tôi biết, lên giường với cô chỉ là bởi vì cô rất dễ dàng; cô cũng biết, đàn ông giống như anh ấy, làm sao rời khỏi phụ nữ được?"

Sắc mặt của Ninh Vũ Hoa khẽ trắng bệch, nhưng vẫn cố nhắc nhở bản thân, tuyệt đối không thể tin lời của đối phương!

"Dù sao mấy ngày nay anh ấy phải làm ra vẻ ân ái với cô; đúng lúc cô đang ở bên cạnh anh ấy, lại cam tâm tình nguyện lên giường với anh ấy, tại sao anh ấy lại không lợi dụng cô để phát tiết dục vọng chứ?" Mạnh Tư Tư nói tiếp: "Nhưng nếu như cô cho rằng anh ấy thích cô, vậy thì tôi chỉ có thể nói, cô đúng là quá ngây thơ rồi."

Ninh Vũ Hoa dùng bàn tay run rẩy để mở cửa xe, cô không muốn nghe nữa những lời loạn thất bát tao, không hề có căn cứ này nữa!

"Nếu như cô không tin. Bách Tuấn nói cho tôi biết, trước khi cô lên giường với anh ấy, vẫn là xử nữ." Mạnh Tư Tư đứng ở sau lưng cô, dương dương đắc ý nhướng mi."Chẳng qua, anh ấy nói với tôi đầy tiếc nuối rằng, lên giường với cô. . . . . . Thật là thật không có ý tứ. Cũng đúng, một tiểu xử nữ giống như cô, làm sao thỏa mãn được người đàn ông mạnh như rồng hổ là Bách Tuấn?"

Ninh Vũ Hoa dùng sức cắn chặt môi đỏ mọng, cô biết mình nên vào ngay trong xe, lập tức rời đi, nhưng hai chân của cô, lại giống như bị đóng đinh trên mặt đất, làm thế nào cũng không di chuyển được.

Huyết sắc trên mặt cô, đang bị rút đi từng chút từng chút một, cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân chui thẳng lên tim.

"Tối hôm nay, có phải anh ấy đã hẹn cô đi ăn cơm? Cô cho rằng anh ấy muốn trải qua Valentine cùng cô sao?" Mạnh Tư Tư đi tới bên cạnh cô, nhìn thẳng mặt của cô."Nhưng thật ra, trước khi anh ấy gặp mặt với cô, đã hẹn với tôi rồi, phải đến nhà tôi trải qua quãng thời gian chỉ có hai người trước đã."

Mạnh Tư Tư đung đưa túi đồ trong tay."Tôi còn cố ý mua một bộ áo lót báo vằn rất khêu gợi. . . . . . Đúng rồi, có lẽ cô không biết anh ấy thích phụ nữ mặc loại áo lót gì đi?"

"Cô đừng mơ tưởng có thể khiến tôi tin lời cô nói!" Ninh Vũ Hoa dùng hết toàn lực mới có thể nói ra được những lời này, nghe được lại hết sức mềm yếu.

"Có tin hay không tùy cô, tôi cũng chỉ không hy vọng vẫn cứ bị lừa mà chẳng hay biết gì, mới có thể tốt bụng nói cho cô biết; không nên dùng tình quá sâu đối với Bách Tuấn, anh ấy cũng không phải người đàn ông của cô." Mạnh Tư Tư vui vẻ phát hiện sắc mặt Ninh Vũ Hoa đã trắng bệch.

"Ai nha, đã sắp ba giờ rồi, tôi phải về nhanh, Bách Tuấn nói ba giờ rưỡi anh ấy sẽ tới chỗ của tôi. . . . . ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tu tai về bài viết trên: Candy2110, Hoacamtu, mimeorua83
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chuột con, lu haj yen, lyntruong, oanhdinhthi và 347 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 435 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 344 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 384 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 326 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 309 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 345 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 293 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà quay
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 278 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 505 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.