Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

 
Có bài mới 19.10.2017, 20:18
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.03.2017, 09:29
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 134
Được thanks: 430 lần
Điểm: 15.79
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 54
Chương 91:
Edit + Beta: Thanh Xuân 430.

Trầm mặc khá lâu khiến người ta hít thở không thông, cuối cùng Lưu Diệp run lên nắm chặt ga giường trong tay, thì đối phương đáp lại hỏi cô có muốn ăn táo hay không, cô dùng giọng điệu cứng nhắc trả lời một chữ à.

Rất nhanh Khương Nhiên đã nhíu mày.

Câu à kia của Lưu Diệp tuyệt đối là tức giận, nhưng mà vừa nhìn thấy Khương Nhiên nhíu mày, dường như cô lại phản xạ có điều kiện nuốt ngụm nước miếng, chột dạ nói một câu: "Em, em biết rồi."

Bộ dạng kia giống như đứa bé đối mặt với phụ huynh.

Sắc mặt của Khương Nhiên trở nên không được tốt, anh nhìn thẳng cô.

Lần này Lưu Diệp khẩn trương hơn, nên cô vội vàng sửa lời: "Em rất vui. . . . . . Cám ơn anh, lời cầu hôn của anh. . . . . ."

Chỉ là cho dù cô nói cái gì, biểu tình trên mặt cô đều giống như mất cha.

Rốt cuộc thì lần này Khương Nhiên không nhịn được nữa, anh đi tới trước mặt cô, Lưu Diệp còn tưởng rằng anh sẽ thét lên mấy câu với cô, bởi vì khuôn mặt cô có chút không biết xấu hổ đúng không, còn có phản ứng quá mức miễn cưỡng nữa.

Kết quả sau khi Khương Nhiên đi tới trước mặt cô, dừng lại, quả thật dường như cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, trầm mặc nhìn chằm chằm cô một hồi, sau đó anh nắm chặt lấy cằm cô, dùng sức hôn lên môi cô.

Lưu Diệp co rúm lại, nhưng khi anh hôn xuống, không ngờ dần dần mềm xuống, ga giường vừa mới trải phẳng phiu cũng bị làm rối loạn, anh đẩy cô lên trên giường, không chút do dự, Khương Nhiên cởi bỏ quần áo của cô.

Anh đi vào rất nhanh, Lưu Diệp muốn tránh, chẳng qua là chân vẫn chưa giãy giụa lui về phía sau, Khương Nhiên đã kéo chân cô lại.

Động tác của anh rất nhanh rất hung mãnh, nhưng lúc đôi môi hạ xuống rồi lại rất dịu dàng.

Lưu Diệp bị anh lăn qua lăn lại cả một đêm, buổi sáng mơ mơ màng màng, Lưu Diệp vẫn chưa tỉnh ngủ, đã nghe thấy bên cạnh có âm thanh sột soạt, với lại rất nhanh cô chợt nghe thấy Khương Nhiên thúc giục nói: "Nhanh lên một chút."

Lưu Diệp dụi dụi con mắt, cơ thể dường như muốn tách ra làm hai, cô vô lực bò trên giường, ngẩng đầu nhìn anh.

Chỉ thấy Khương Nhiên đang chỉnh lại cổ áo, thấy cô nhìn mình, Khương Nhiên cúi đầu nhìn cô, nhắc nhở: "Đừng ngủ nướng nữa, chuẩn bị đi làm thủ tục đăng ký kết hôn."

Lưu Diệp a một tiếng, đầu óc cũng đơ ra.

Ngày hôm qua cô bị Khương Nhiên giày vò một đêm, lúc này đầu tóc giống như ổ gà, bởi vì túng dục quá độ, mắt lại có thêm quầng thâm.

Đối với vẻ mặt chậm lụt của Lưu Diệp, Khương Nhiên cũng không giải thích gì, rất nhanh anh nghiêng đầu sang chỗ khác, vừa cài khuy tay áo quân phục, giọng vừa căng cứng lên thúc giục: "Sửa soạn một chút, ăn sáng xong rồi tới văn phòng tìm anh."

Nói xong Khương Nhiên bước đi.

Lưu Diệp giùng giằng từ trên giường đứng lên, cô ảo não rửa mặt xong, lại mặc quần áo ở nhà chậm rãi ăn điểm tâm, cũng không biết là tối hôm qua làm quá mạnh, hay là thế nào cô cảm giác khẩu vị thật sự không tốt giống như người chết đi sống lại.

Cô ôm bụng than thở mấy cái.

Lúc đang thay quần áo, cô theo thói quen cầm lấy mấy bộ quần áo màu trắng ngày thường thích mặc, chỉ là lúc vừa muốn mặc lên người, cô chợt dừng lại, cuối cùng thì lưỡng lự, cô không nhịn được lại đi tới tủ quần áo mùa hè kia, quần áo bên trong đều là những bộ cô vẫn không mặc.

Màu sắc kiểu dáng đều siêu cấp hoa lệ xinh đẹp, chẳng qua là bình thường cô không thích mặc, bây giờ cô đứng trước tủ quần áo này, cẩn thận chọn những bộ quần áo đẹp, cô cố gắng tìm một bộ quần áo màu đỏ phù hợp.

Cô vẫn cố gắng ở bên cạnh Khương Nhiên giữ khiêm tốn, bởi vì nếu như quá cao giọng, hoặc là mặc quá diễm lệ, đứng bên cạnh anh, quả thật giống như người đã xấu còn làm ra những chuyện kỳ quái.

Nhưng trường hợp lần này không giống nhau, cho dù Khương Nhiên thờ ơ bình tĩnh như thế nào đi nữa, nhưng cũng là một sự kiện trọng đại trong cuộc đời.

Cô hít sâu một cái nghĩ, coi như lại bị so giống như người bưng đĩa đi nữa, cô cũng phải mặc quần áo màu đỏ.

Đợi sau khi cô mặc quần áo tử tế, thì cảm thấy rất hồi hộp, đi ra ngoài lại càng có chút chột dạ.

Nhưng mà khi đến bên ngoài ngược lại gió êm sóng lặng, cũng không có hôn lễ hay thấy hoa tươi, cũng không có âm thanh chúc mừng.

Tất cả mọi chuyện ở đây đều tiến hành theo từng bước, mọi người thấy cô vẫn như trước, không có bất kỳ thay đổi nào.

Lưu Diệp cũng đã biết mình lại vờ ngớ ngẩn rồi, chỉ là lĩnh chứng thôi mà, nhìn dáng vẻ tùy ý của Khương Nhiên, đoán chừng cũng chính là đi ngang qua sân khấu mà thôi.

Nhất định không phải chỉ là anh bỗng dưng nhớ tới tiểu bảo bối của hai người vẫn là đứa con không hợp pháp, cho nên hiện tại sốt ruột bổ sung thêm đây mà.

Sau khi đến nơi, lúc Lưu Diệp đi tới, đã nhìn thấy bên trong văn phòng, vốn là phòng khách lầu một trống không, lúc này đã sớm sắp xếp thành nơi chụp ảnh chuyên dụng.

Bối cảnh chụp ảnh là quân kỳ của đội quân nhà họ Khương, còn đối diện cũng có nhiếp ảnh gia phụ trách riêng đang đợi ở đây.

Khương Nhiên ngồi chờ trên ghế đối diện, Lưu Diệp không biết anh đợi bao lâu, vừa thấy cái này, cô vội vàng chạy tới, tràn đầy áy náy nói: "Xin lỗi, Khương Nhiên, em tới trễ."

Khương Nhiên ừ một tiếng, hất cằm tỏ ý cô ngồi vào bên cạnh mình.

Nếu nói chỗ anh ngồi là tùy tiện dời hai cái ghế trong phòng làm việc, Khương Nhiên rất ghét trình tự phức tạp, tất cả đồ dùng đều phải cố gắng đạt tới mức đơn giản thực dụng.

Cho nên hai cái ghế này đều là ghế gỗ đặc biệt đơn giản.

Cô ngồi ở phía trên, bởi vì vóc dáng thấp hơn Khương Nhiên rất nhiều, hơn nữa không biết vì sao, tư thế ngồi của Lưu Diệp trước kia còn có thể, lần này bỗng nhiên thắt lưng đứng thẳng lên không được, tưởng chừng giống như bị người khác đánh một quyền vào ngực vậy.

Nhiếp ảnh gia thấy vẻ mặt Khương Nhiên trong ống kính chính là ngồi nghiêm chỉnh nửa giờ cũng không đổi, có thể nói cười so với khóc còn khó coi hơn Lưu Diệp.

Bây giờ người này lại càng phiền hơn, đầu hai người vẫn cứ không chịu nhìn về một phía.

Cái cảm giác đó, mặc dù biết rõ mình bị gọi tới chỉ là làm việc vô bổ nên mấy nhân viên cũng đều mốc lên rồi.

Bên kia giọng điệu hết sức ôn hòa nói với hai người: "Cái này chỉ là hình đám cưới thôi, phải cười một cái, nhìn ống kính. . . . . ."

Lần này Lưu Diệp cười càng khó coi hơn, ngược lại Khương Nhiên kéo khóe miệng.

Lần này nhiếp ảnh gia cũng không biết nên làm cái gì bây giờ nữa.

Ngược lại Quan Chỉ vừa nhìn thấy cái này, vội vàng tìm một cái đệm đưa cho Lưu Diệp.

Có lẽ sau khi ngồi lên cái đệm, chiều cao của Lưu Diệp so với Khương Nhiên cũng đã bằng nhau.

Rốt cuộc đầu hai người không hề lệch nữa, giống như toàn bộ lực sĩ áp sát lại.

Sau khi kiên nhẫn chụp ảnh, Khương Nhiên cũng không nán lại, rất nhanh thì đã đứng lên, dẫn Lưu Diệp đến khu làm việc tạm thời tại lầu một, bên trong đã sớm có nhân viên làm thủ tục đăng ký kết hôn đợi rồi.

Họ không gây chuyện cũng không chọc đến người này, kết quả vẫn là họa từ trên trời, tối hôm qua không phải bị đội quân nhà họ Khương kéo ra từ trong chăn, thì là bị Chính phủ Liên Bang hạ lệnh khẩn cấp cho nhóm nhân viên công tác tới đây, lúc này toàn bộ đều là một biểu tình ngây ngốc.

Nhưng mà nếu như người trong cuộc đến, dĩ nhiên là không thể lôi thôi.

Một nhân viên trong đó dựa theo trình tự tuyên thệ cho cả hai người: "Anh nguyện thật lòng kết thành vợ chồng với Lưu Diệp, nghiêm khắc tuân theo chế độ một vợ một chồng, một đời một kiếp với cô ấy, cho dù an nhàn hay cực khổ, giàu có hay nghèo khó, anh đều tôn trọng cô ấy, quan tâm cô ấy, một lòng yêu cô ấy, cả đời trung thành với cô ấy không xa không rời. . . . . . Khương Nhiên tiên sinh, ngài nguyện ý không?"

Sau khi đối diện với ánh mắt của Khương Nhiên, người tuyên thệ đó thiếu chút nữa tự cắn đầu lưỡi của mình, cũng không chờ Khương Nhiên trả lời đã run rẩy thay Khương Nhiên đứng lên trả lời: "Ngài, ngài tất nhiên là nguyện ý. . . . . ."

Đợi đến lúc đối mặt với Lưu Diệp, người tuyên thệ đó cũng biết điều, khẩn trương nói: "Cô, tiểu thư Lưu Diệp, chắc cô cũng nguyện ý chứ?"

Giữa bầu không khí trầm lặng Lưu Diệp a một tiếng.

Ngược lại Khương Nhiên ở bên cạnh bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Nguyện ý cái gì?"

"Nguyện ý. . . . . . Nguyện ý chế độ một vợ một chồng. . . . . ." Lưu Diệp nhỏ giọng lẩm bẩm: "Còn có những thứ một đời một kiếp kia. . . . . ."

Năm đó cô đã rất khí phách nói với rất nhiều người bên cạnh là Khương Nhiên là người chồng duy nhất của cô, nhưng mà bây giờ xem ra Khương Nhiên cho cô hôn lễ chính là cái này. . . . . .

"Vậy, vậy. . . . . ." Nhân viên phụ trách làm thủ tục này quả thật hận không thể đào cái lỗ để chôn mình, mồ hôi rơi tách tách thận trọng hỏi Khương Đại Ma Vương: "Vậy, vậy hai người còn cần trao nhẫn cho nhau không. . . . . ."

Lưu Diệp há hốc mồm, cô đã quên mất là kết hôn thì phải đeo nhẫn rồi.

Thật may là hôm nay đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ rồi, rất nhanh Quan Chỉ chạy tới trước mặt hai người, giống như người chứng hôn, nhanh chóng đưa một cái hộp.

Chiếc nhẫn trong hộp rất bình thường, chỉ đơn thuần là một cái vòng mà thôi.

Nhưng phong cách này Khương Nhiên lại thích .

Lưu Diệp cầm chiếc lớn lên, đầu tiên là đeo lên cho Khương Nhiên, chẳng qua là lúc cầm lên cô mới chú ý tới chiếc nhẫn đều là vòng chết, không thể điều chỉnh lớn nhỏ, nói như vậy cô có chút lo lắng chiếc nhẫn nữ đó mình có thể không đeo vào không.

Chỉ là chờ đến lúc Khương Nhiên đeo vào cho cô, ngược lại không ngờ vừa tay.

Sau đó hai người dưới sự chỉ dẫn của nhân viên, chia ra ký tên mình vào giấy đăng ký kết hôn, sau đó in con dấu lên.

Những nhân viên công tác kia không dám chậm trễ một khắc, rất nhanh tờ giấy màu đỏ thẫm đã đưa tới trước mặt hai người.

Lưu Diệp cầm trong tay cũng không có một chút cảm giác vui vẻ, lúc mở ra xem, đã thấy tấm ảnh bên trong muốn có bao nhiêu khó coi thì có bấy nhiêu khó coi, cũng không thể nói bề ngoài của hai người, thật ra thì bộ quần áo cô mặc hôm nay còn rất cao cấp đấy, chỉ là nét mặt kia. . . . . .

Aiz. . . . . .

Mấy nhân viên kia hoàn thành nhiệm vụ thì đã giống như chạy trối chết lần lượt rời đi, những thành viên của đội quân nhà họ Khương ở lại dọn dẹp văn phòng.

Khương Nhiên cực kỳ coi trọng hiệu suất làm việc, chỉ mất vài phút, Lưu Diệp đã thấy toàn bộ đều đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Nếu không phải mình vừa mới ở đây lĩnh tờ giấy màu đỏ, Lưu Diệp cũng hoài nghi những thứ vừa rồi kia có phải là ảo giác của mình hay không.

Cô đang muốn nói phải đi, thì đột nhiên Khương Nhiên nói một câu: "Em qua đây một chút."

Lưu Diệp rất nghe lời đi theo sau lưng anh, rất nhanh hai người đã đến phòng làm việc game online Chiến thần Kỵ Long của Khương Nhiên.

Bên trong vẫn đơn giản giống như trước kia, chỉ có mấy cái bàn ghế tựa này thôi.

Hơn nữa sau khi đến nơi, Khương Nhiên cũng không quan tâm Lưu Diệp, chỉ mở máy vi tính trên bàn, nhanh chóng nhập cái gì đó vào bên trong.

Lưu Diệp cũng không biết anh gọi mình tới đây để làm gì, chẳng qua thấy anh làm việc nghiêm túc như vậy, cô cũng không dám làm phiền anh, trong lúc đang đợi thì ngắm nhìn xung quanh, sau đó cô thấy ở giữa một chồng tài liệu, có một bức thư chói mắt, trong lòng cô buồn bực, đang muốn rút ra, lại bị vẻ mặt khẩn trương của Khương Nhiên cầm đi.

Nhưng mà Lưu Diệp vẫn tinh mắt thấy được chữ trên phong bì《 Mười phương pháp để phụ nữ yêu bạn  》.

Lưu Diệp khó chịu, không hiểu tại sao anh muốn xem cái này. . . . . .

Hơn nữa dáng vẻ kia hiển nhiên là không muốn cho cô biết. . . . . .

Lưu Diệp buồn bực ngồi trên ghế ngây ngẩn như một kẻ ngốc.

Rốt cuộc thì Khương Nhiên cũng hết bận, anh ngừng lại, dường như đang xác nhận, sau khi xác nhận lại một lần nữa, anh mới đưa tay ra, trực tiếp nắm tay trái của cô, lần lượt ấn ngón tay cô lên màn hình.

Trong màn hình có một phầm mềm nhận diện giống như hình vẽ, lúc ngón tay cô ấn lên, sẽ phát ra âm thanh nhắc nhở nhập mật khẩu vào.

Sau khi lần lượt năm ngón tay quét qua một lần, Khương Nhiên lại cầm tay phải cô, lần lượt quét hình.

Cuối cùng chỉ còn có một đôi mắt, Khương Nhiên để cô cúi đầu, không ngừng nhắc nhở cô: "Không được nhắm mắt."

Lưu Diệp cúi đầu thì cảm giác vật kia giống như đang hạ xuống.

Ngược lại mắt cô không có cảm giác không thoải mái.

Cô buồn bực nhìn những thứ đó, cô chỉ biết mật mã vân tay thôi, còn có mấy thứ con ngươi này. . . . . .

Nhưng mà để cô nhập những thứ này vào để làm gì?

Trong lúc cô đang buồn bực, Khương Nhiên ngừng lại. Cùng phê duyệt tài liệu nói với cô: "Mới vừa rồi đã ghi lại con ngươi và chỉ tay của em, nếu em cần, có thể nhập dấu vân tay vào trực tiếp rút ra số tiền trong tài khoản của anh ở ngân hàng Liên Bang, nếu quá một triệu phải quét con ngươi, nếu quá một trăm triệu thì cần phải có sự đồng ý của anh."

Lưu Diệp bị hoảng sợ, nhưng rất nhanh cô nghĩ ra, cái này chỉ là một loại thủ tục sau khi kết hôn thôi. . . . . .

Ngay sau đó cô lập tức nhớ tới giá trị của mình, cô chần chừ một lúc mới nói: "Em cũng có chút cổ phiếu chứng khoán, vậy. . . . . . Vậy hôm khác em sẽ viết giấy chuyển nhượng cho anh. . . . . ."

"Không cần." Rất nhanh Khương Nhiên cắt đứt lời của cô: "Những thứ kia là tài sản riêng của em, em tự quyết định."

Anh có mở cái trình tự gì đó, sau đó nói chi tiết cặn kẽ cho Lưu Diệp: "Anh chuyển quyền hạn của em từ cấp D tăng lên cấp B, trong một vài chi nhánh căn cứ em có thể thuyên chuyển trực tiếp không cần thông qua anh, thao tác cụ thể em về làm quen một chút, không hiểu rõ có thể hỏi anh."

Lưu Diệp a một tiếng, cô cũng không hiểu điểm khác biệt giữa cấp D và cấp B. . . . . . Có phải cái này đồng nghĩa với việc sau này cần dùng xe, không cần xin chỉ thị của Khương Nhiên, chỉ cần gọi điện cho tài xế, sẽ có người chở cô đi ra ngoài?

Lưu Diệp đang suy nghĩ, cô chợt nghe thấy giống như tiếng pháo mừng từ bên ngoài truyền vào.

Âm thanh kia thật lớn, hơn nữa âm thanh cực kỳ dày đặc, Lưu Diệp cũng giật mình, cô vội nhìn ra ngoài.

Ngược lại Khương Nhiên ở đối diện cô thì vẻ mặt bình thường, hai tay tạo thành chữ thập đặt trên bàn, thản nhiên nói: "Trước hết hôm nay em nghỉ ngơi một chút đi, lộ trình sau này sẽ hơi mệt một chút, bắt đầu từ bây giờ lễ mừng sẽ kéo dài một vòng, trong thời gian đó em phải đi với anh tuần tra những khu căn cứ khác, còn có mấy nơi cũng cần chúng ta đi qua một chút, hôn lễ chính thức phải chờ tới ngày cuối cùng."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Xuân 430 về bài viết trên: Apple-13, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
     

Có bài mới 20.10.2017, 09:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 848 lần
Điểm: 47.59
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 63
Chương 92:
Edit: Cookie Oh
Beta: Thanh Xuân430.

Chờ đến lúc Lưu Diệp theo Khương Nhiên đi ra khỏi phòng làm việc, mọi người cũng choáng váng rồi.

Tiếng pháo mừng bên ngoài vang lên một lúc, cuối cùng cũng ngừng lại, khi cô đi ra, suýt chút nữa bị khung cảnh trước mắt làm cho kinh động.

Trước đó chắc chắn đây là nơi ở của một người đàn ông đầy nam tính, lúc này không chỉ ven đường cắm cờ màu rực rỡ mà trên sân cỏ còn trang trí bằng hoa tươi.

Trước kia đều là phong cách nam tính chiếm chủ đạo, bây giờ đã bị nhu hóa (*) hoàn toàn thành thế này.

(*) Giống như  nữ tính hóa, trở nên mềm mỏng, nhu hòa

Cô nhìn xung quanh đều là không khí vui mừng, không biết ai trang trí, nhưng có nhiều chỗ chữ hỷ đỏ thẫm được dán lên hoàn toàn không cân đối.

Trước đây, Lưu Diệp còn cảm thấy chỗ này sóng yên biển lặng quá rồi, bây giờ, cô phát hiện ngay cả quần áo của những binh sĩ bên ngoài kia đều như trong lễ hội vậy.

Quân phục màu đen thêm viền bạc, trông cái đó thật quái dị.

Hơn nữa, khi cô đi ngang qua sân huấn luyện, lại thấy Sở Linh mang theo không ít người đang dùng rất nhiều chậu hoa bày trí rất náo nhiệt.

Cô buồn bực đi tới, thấy ở đó là đều hoa hồng đỏ xinh đẹp, ở giữa còn có một số loài hoa biểu tượng khác.

Một cô gái giống như thợ trang điểm, ở cửa hét lớn với những binh sĩ đang loay hoay đó.

Rất không khách khí quát to: "Ai da, không đúng, hoa lụa không phải làm như vậy . . . . . . Ngốc hết biết, sớm biết thế này tôi đưa cả đội tôi tới đây rồi. . . . . . Các người, tham gia quân đội rồi thì không có chút mắt thẩm mỹ nào cả. . . . ."

Khi Lưu Diệp đến gần, người kia quay đầu lại cũng thấy cô, sau đó hai mắt cô gái kia liền phát sáng, vội vàng giới thiệu: "Chào phu nhân, tôi được điều khẩn cấp tới, chuyên gia sắp xếp hôn lễ, Minh Lan, đặc biệt giúp đỡ hoạt động hôn lễ lần này. Tôi rất vinh hạnh khi có thể tham dự hôn lễ thế kỷ này, đúng rồi, bộ lễ phục ngắn của cô đã giao cho chuyên gia, có 27 nhân viên đang vì cô đẩy nhanh tốc độ, tôi đoán chừng chậm nhất là ba ngày sau cô có thể mặc thử. . . . . ."

Cái người phụ trách hướng dẫn này khi nói chuyện thì ném công việc cho trợ thủ của mình, cô theo sát bên cạnh Lưu Diệp, thuật lại nội dung cụ thể cho cô nghe.

"Có ba chuyên gia trang điểm, hai người phụ trách trang phục, đúng rồi, còn có phù dâu, tổng cộng là sáu phù dâu, người đã tìm xong rồi, chờ cô qua kiểm duyệt, sẽ để cho họ chính thức bắt đầu làm việc. . . . . ."

Đang nói, Minh Lan như nhớ tới cái gì, đột nhiên bắt lấy bàn tay Lưu Diệp, sau đó kêu thảm một tiếng, vội vàng vừa vỗ đầu của mình, vừa la hét: "Tôi thật sự là heo mà, còn chưa có chuyên gia làm móng tay! Chờ tôi một chút, tôi lập tức mời chuyên gia làm móng tay lợi hại nhất tới!"

Lưu Diệp cứ nhìn vị chuyên gia này luống cuống tay chân, gọi điện thoại.

Minh Lan vừa hỏi một loạt cô thích gì, cổ điển hay hoa lệ hay lịch sự tao nhã một chút, vừa nói ra những gì thích hợp. Sau khi thỏa thuận xong, Minh Lan lại gọi điện cho đội quân nhà họ Khương phụ trách an ninh ra vào, yêu cầu đối phương có thể châm chước một chút.

Bởi vì muốn vào đến bên trong đều phải cần đội quân nhà họ Khương phê duyệt.

Kết quả là rất nhanh Minh Lan bị đội quân nhà họ Khương đầu gỗ chọc giận, đối phương sống chết không cho cô dễ dàng vượt qua cái này, Minh Lan tức giận dứt khoát kêu lên: "Anh có thể soát người, xem đối phương có vật gì nguy hiểm hay không, chỉ có sơn móng tay và cái giũa thôi! Cũng có thể tính là vật nguy hiểm sao! Mẹ kiếp, anh đừng so đo với tôi! Tôi đặc biệt hai giờ sáng đã bị lôi dậy, bất đắc dĩ như vậy, đến bây giờ một ngụm nước còn chưa được uống đâu. . . . . . Anh cho rằng tôi muốn phục vụ! Nếu không phải vì cái hôn lễ thế kỷ này, nếu không phải bởi vì tôi rất thích Lưu Diệp nhà các anh! Tôi còn lâu mới nhận công việc này, tôi chính là chuyên gia sắp xếp hôn lễ đứng đầu thế giới đó!"

Lưu Diệp nhìn cô ấy tranh cãi mặt đỏ tới mang tai, cô chợt nhớ tới mình vừa mới được trao quyền cấp B gì đó, cô đưa tay lấy điện thoại của Minh Lan, nhẹ giọng alo một tiếng, phân phó với người bên kia: "Xin chào, tôi là Lưu Diệp, quy định thế nào thì cứ thực hiện như thế, đám người tới đây các anh có thể soát người, tiến hành xác nhận thân phận của đối phương, tôi nhớ là các anh và Chính phủ liên bang có cùng một mạng lưới hệ thống chứng thực thân phận. Nhưng mà, bây giờ tình huống có hơi đặc biệt, có thể suy nghĩ châm trước một chút không, những giấy thông hành kia, sau đó sẽ tận tình đưa cho anh. . . . . ."

Lần này đối phương quả thực đã bị hù dọa rồi, liên tục áy náy nói: "Phu nhân, thuộc hạ lập tức thi hành ngay."

"Oa, cô nói chuyện thật dịu dàng nha." Minh Lan cười hì hì, nhận lấy điện thoại, đừng xem thường cô là người mới đến căn cứ, bước tiến rất nhanh đó.

Rất nhanh đã biến phòng Khương Nhiên thành phòng chờ kết hôn, thợ trang điểm đã sớm chờ bên trong.

Xiêu xiêu vẹo vẹo trông như rất buồn ngủ.

Minh Lan nhanh chóng giải thích với Lưu Diệp: "Thật ngại quá, phu nhân, mọi người đều là nửa đêm hôm qua bị lôi dậy, cô không biết lúc ấy hù chết chúng tôi, còn tưởng rằng bọn cướp tới đấy. . . . . ."

Những cô gái khác cũng đều tỉnh lại, bàn luận tiếp vào: "Đúng vậy, làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng rằng cũng bị… rồi đó. . . . . ."

"Thôi đi, vừa nhìn thấy mặt không phải hận không… được đối phương a!"

Những cô gái kia cười đùa nói chuyện.

Ngay lập tức bầu không khí trở nên sôi động hơn.

Lưu Diệp đã lâu không được ở cùng một chỗ với những người cùng lứa cùng giới tính rồi. Lúc trước, vì che giấu thân phận mở cửa hàng, cô vẫn rất thận trọng, không dám quan hệ thân thiết quá sâu, bây giờ cùng những cô gái này xúm lại, dần dần cảm nhận được loại cảm giác kết hôn, toàn bộ tâm trạng đùa giỡn của vua.

Từ nhỏ cô đã quen với khung cảnh ríu rít, bát quái trêu trọc nam sinh, rồi hỏi nhau về những mẫu quần áo. . . . . .

Khi đang làm tóc, Lưu Diệp nghe cô gái đó nói về cái gì mà ngân hàng tinh trùng.

"Những tên đàn ông thối kia cho rằng thiếu đàn ông, tôi nhất định tìm anh ta, đùa gì thế, thật may là chúng ta đều có bụng, cùng lắm thì tự mình sinh đẻ, nếu không thì tích góp tiền làm hôn mê, dù sao đều có biện pháp."

Có điều Lưu Diệp nghe xong không nhịn được, buồn bực hỏi: "Nhưng mà mẹ nói, cái bụng khi có con sẽ rất khổ cực?"

"Không đâu, có tổ chuyên môn hỗ trợ, chính là hệ thống kho tinh trùng, những người mẹ đó sinh sống ở một khu vực, sau đó khi cần ra ngoài làm việc thì để đứa bé ở khu chuyên biệt cho trẻ mới sinh, bây giờ có rất nhiều phụ nữ đều làm như vậy."

Lưu Diệp vẫn cảm thấy rất khó tin: "Nhưng các cô cũng không lo lắng sao? Một người phụ nữ. . . . . ."

"Lo lắng cái gì?" Người làm móng tay cười nói: "Xã hội pháp trị (*) a, hơn nữa không phải có luật bảo vệ phụ nữ đó sao, năm đó. . . . . . A, đúng rồi, chính là cái năm cô cùng Mậu Ngạn Ba lập ra những thứ kia, những điều khoản về việc dùng bạo lực, gây tổn thương cho phụ nữ, còn có xâm hại phụ nữ, mỗi năm đều có nghị viên nam kháng nghị cái đó, nói gì mà quá nặng, nhưng mà bây giờ nghị viên phái nữ có Lục Thành rồi sao?"

(*) Cai quản quốc gia bằng pháp luật

Cô gái phụ trách làm tóc cho Lưu Diệp vừa chuẩn bị, vừa gật đầu nói: "Đúng vậy đó, trong đó còn có công lao của cô đấy, cô không biết, khi tôi mới vừa nhận được công việc này thì rất vui, biết không, cô chính là thần tượng của tôi đấy. . . . "

"Thần tượng?"

"Đúng vậy, cô chính là nữ hoàng. . . . . . Mặc dù thấy bản nhân cô hơi nhỏ một chút thì thất vọng thôi. . . . . ." Cô gái kia ngược lại rất thẳng thắn: "Không ngờ diện mạo của cô không phải như trong bức tranh kia, chỉ là vừa nghĩ tới cô ở thế giới mà tất cả đều là đàn ông, còn có thể phòng ngừa chu đáo như vậy thì cảm thấy  cô rất lợi hại, chúng tôi đều cho rằng cô sẽ rời khỏi Khương Nhiên, dù sao khi đó cô là bị. . . . . ."

Giọng mấy cô gái kia chợt thấp xuống, một người trong đó gan lớn, càng thêm nhỏ giọng hỏi: "Đúng rồi, lần này cô kết hôn, thật sự tự nguyện sao?"

Lưu Diệp thở dài một tiếng.

Mấy cô gái đồng loạt nhìn cô, đây cũng không phải là lần đầu tiên có người hỏi cô câu này.

Lưu Diệp ồ một tiếng, dừng lại một lát mới do dự nói: "Đã có cả con rồi, nhất định là muốn kết hôn."

Kết quả, các cô gái trước đó líu ríu không ngừng lại chợt chẳng nói gì.

Ở đây, họ đều không hiểu cái gì nên liếc nhìn nhau.

Lưu Diệp cũng có chút lúng túng, so với những cô gái có tư tưởng kinh tế độc lập này, cô thật sự như người đời trước.

Nhưng cũng may mà có các cô gái này ở đây, cô còn lo lắng không biết phải mặc quần áo thế nào, nhưng kể từ khi có đội của Minh Lan, những thứ đó đều không phải là vấn đề.

Những cô bé kia sẽ rất nhanh chọn lựa trang phục thích hợp nhất cho cô.

Trước kia, Lưu Diệp mặc quần áo chỉ cần vừa người, phù hợp với thân phận của mình, phần lớn đều là trang phục theo nghi thức.

Nhưng Minh Lan bọn họ lại cảm thấy Lưu Diệp hết sức đáng yêu, mà còn trẻ như vậy, làm gì mà ăn mặc già dặn như vậy.

Hơn nữa, Lưu Diệp có nhiều quần áo đẹp như vậy, không mặc thì không phải  rất đáng tiếc sao.

Lưu Diệp liền thử hết cái này đến cái khác.

Trong lúc nghỉ ngơi, tổ chuyên viên dưỡng dục (nuôi dưỡng và dạy dỗ) ôm một đứa bé đến.

Những cô gái này cũng bị chấn động, như thấy được gì đó rất ghê ghớm, cũng oa oa thét lên không gì sánh được.

Sau đó liền ôm bảo bối như không đủ, vốn là quần áo của trẻ sơ sinh rất đơn giản, kết quả là các cô gái này thật khéo tay, rất nhanh đã tạo ra các loại trang sức rất xinh xắn, còn sửa lại quần áo toàn màu trắng của trẻ con.

Thế là bây giờ bé con càng thêm đáng yêu khiến cho người ta kinh động kêu lên liên tục, còn có cô gái cầm điện thoại di động điên cuồng chụp hình.

Bận rộn suốt một ngày, Lưu Diệp cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Tâm tình cô rất tốt, hơn nữa cô rất cảm động, cô không ngờ Khương Nhiên sẽ tạo ra bất ngờ khiến cô vui mừng như vậy.

Bây giờ cô rất mong đợi tới hôn lễ, hơn nữa, rốt cuộc cô cũng có cảm giác muốn kết hôn.

Chính là khi cô trở lại Hạ Cung, Khương Nhiên cũng chưa trở lại, chỉ có cô hiểu được, hôn lễ lần này vội vàng như vậy, tiến trình khẩn trương như vậy, Khương Nhiên chắc cũng rất bận .

Chính là chờ sau khi Khương Nhiên trở lại, đừng nói là đắm đuối đưa tình đêm động phòng hoa chúc, Lưu Diệp còn chưa nói đến việc tính kế chuyện hôn lễ này, Khương Nhiên ngược lại nói ra, bố trí nhiệm vụ như nhau, còn nói với cô cần phải đi nơi khác.
     
Trước kia, Lưu Diệp chỉ nghe nói qua những trụ sở khác của quân nhà họ Khương, bây giờ cô mới biết những căn cứ kia, cái nào cũng không hề nhỏ. Hơn nữa, khi mới ngừng hoạt động, chỉ có căn cứ chính ngừng lại, còn hầu hết những căn cứ khác đều giữ nguyên, dần dần theo các thế hệ, hơn nữa phụ nữ cũng dần gia tăng, những căn cứ kia giống như một vương quốc nhỏ vậy.

Lưu Diệp liền cảm thấy rất không thoải mái, rõ ràng hai người đã hiểu sau buổi tối đầu tiên, cho dù nghiêm túc tổ chức hôn lễ, cũng không cần thiết phải tham gia các hoạt động xã giao như vậy chứ?

Cô cúi đầu giả bộ nghiêm túc nghe một lát, rốt cuộc cũng không nhịn được muốn cho Khương Nhiên xem thành quả của mình lúc ban ngày một chút.

Cô nhanh chóng mặc lại bộ lễ phục xinh đẹp kia, bây giờ thời tiết nóng nực, tổ kế hoạch giúp cô chọn một bộ lễ phục màu hồng nhạt, đính rất nhiều kim cương trên đó, lịch sự, tao nhã rất đẹp, đặc biệt nhất là làm nổi bật làn da của cô, cũng tương xứng với khí chất của cô.

Trước kia cô không dám mặc trang phục như thế, chỉ là Minh Lan bọn họ đều nói rất hợp với cô, cô cũng đã soi gương rồi, ngoại trừ chỉ cảm thấy lễ phục hơi ngắn ra thì những cái khác đều thích hợp, nên cô chọn ngay.

Hơn nữa, cũng bởi vì quá ngắn, ngược lại lộ ra đôi chân xinh đẹp kia của cô.

Sau khi Khương Nhiên thấy đôi chân trần của cô, nhíu mày một cái, trả lời một câu: "Rất không thích hợp."

Trong lòng Lưu Diệp tràn đầy vui vẻ, kết quả lại đổi lấy một câu như vậy, cô thất vọng ồ một tiếng. . . . . .

Vốn muốn tranh luận lại, nhưng mà cuối cùng vẫn không lên tiếng được, cô lại tìm một cái khác, cái này cũng rất đẹp mắt, mà còn là loại trước kia cô không dám mặc....

Hơn nữa, cô vẫn ao ước mình có thể mặc quần áo đẹp như thế này, cô rất mong đợi mặc lên, lần này được rồi chứ?

Lễ phục như vậy thật vừa đẹp, làm nổi bật đường cong xinh đẹp của cô.

Kết quả, Khương Nhiên thấy cô lộ ra một mảng sau lưng kia, rất nhanh đánh giá một câu: "Không thích hợp."

Lần này Lưu Diệp không chịu nổi, cô cố gắng giải thích: "Đây là chuyên viên hôn lễ giúp em chọn, em cảm thấy rất đẹp mà, anh không cảm thấy em mặc vào rất làm nổi bật dáng người sao?"

Khương Nhiên cũng không muốn tranh luận với cô, cúi đầu ra vẻ không quan tâm, lại dùng những thứ đồ Lưu Diệp quen thuộc kia, lần nữa cẩn thận giảng giải cho cô .

Cuối cùng Lưu Diệp gạt ra một bên, cô im lặng cởi lễ phục ra, lễ cưới này vốn rất uất ức rồi, bây giờ Lưu Diệp lại càng không vui.

Hơn nữa, còn quá đáng hơn, ngày hôm sau, khi cô đến phòng chuẩn bị trang điểm, thay quần áo, nghênh đón cô không phải là mấy nhân viên hoạt bát, vui tính nữa, thay vào đó là mấy người bác gái trung niên mặc quần áo màu xám đen.

"Chúng tôi là những người phụ nữ tu thân tự hạn chế, chúng tôi thỉnh thoảng cũng sẽ phụ trách hôn lễ nghịch thanh (theo editor hiểu là những hôn lễ khác thường, không có sự tươi trẻ, màu sắc rực rỡ; nghịch là trái ngược)." Một trong mấy bác gái đó thấy cô thì giới thiệu như vậy.

Sau đó, Lưu Diệp bị những người đó kéo tới.

Móng tay được sơn đẹp không có, kẹp tóc xinh xắn cũng không biết đi đâu.

Những bác gái kia vừa giúp cô mặc trang phục vừa thao thao bất tuyệt: "Phụ nữ mặc quần áo tốt, không thể lộ ngực lộ chân, làm bại hoại thuần phong mỹ tục, hơn nữa, thân thể phụ nữ chỉ có thể cho chồng mình nhìn thấy, các cô gái bây giờ, chính là trẻ tuổi không hiểu chuyện, cho rằng điều đó được kêu là đẹp đấy. . . . . ."

Lưu Diệp bị cằn nhằn đau cả đầu, sau khi trang điểm cũng chẳng khác mấy so với trước, lại thấy đối phương đưa cho cô bộ quần áo kia, cô lập tức nuốt ngụm nước miếng.

Năm đó, cô mang thai, mặc quần áo bà bầu cũng không mặc qua loại này!

So với trang phục ngày hôm qua, đây quả thực là quần áo của tù nhân!

Đừng nói kích thước áo, kiểu dáng thẳng đứng, Lưu Diệp cũng hoài nghi mình mặc vào như chụp cái túi vải lên mặt!!!

Một lúc sau, mặt cô biến sắc, cái hôn lễ này, Khương Nhiên cố tình tìm một đám người như thế này đến. . . . . . Hơn nữa, nhìn những bác gái tu thân tự hạn chế này, rõ ràng là muốn nói cho cô tam tòng tứ đức (*) gì đó. . . . . .

(*) Giáo lý phong kiến: phụ nữ phải tuân thủ tam tòng: khi còn ở nhà phải nghe cha, lấy chồng phải theo chồng, chồng chết phải theo con trai. Tứ đức: công, dung, ngôn, hạnh.

Lưu Diệp không vui cũng không tức giận với mấy bà bác này, cô cũng không nói gì, chỉ nói một tiếng với những người đó, ra ngoài đi tìm Khương Nhiên tính sổ.

Theo như lịch trình đã sắp xếp, chỉ một lát bọn họ sẽ lên đường.

Lưu Diệp lại cảm thấy đầu muốn nổ tung, hết sức tức giận, hôn lễ là chuyện của hai người, cầu hôn làm thành như vậy coi như xong, công chứng như vậy cũng được, nhưng mà bây giờ, trong hôn lễ, ngay cả một bộ lễ phục anh cũng muốn xen vào!

Muốn nhúng tay vào!

Hơn nữa, cô còn phải nhẫn nhịn chịu trói buộc này hay sao?

Cơ mặt Lưu Diệp giật giật, cô tìm được Khương Nhiên rất nhanh, nhưng mà Khương Nhiên cũng rất bận, khi cô tìm đến, Khương Nhiên đang phân phó nhiệm vụ cho cấp dưới.

Nếu như trước đây nhìn những người đó, cô sẽ chủ động đợi.

Nhưng lần này, Lưu Diệp không chờ đợi, mà trực tiếp cắt ngang công việc của Khương Nhiên, nói với những người đó: "Thật xin lỗi, làm phiền các anh đi ra ngoài một lúc, tôi có lời muốn nói với Khương Nhiên."

Những người đó lại rất phối hợp với cô, vừa nghe thấy vậy đều rối rít đi ra ngoài.

Sau khi Khương Nhiên thấy dáng vẻ của cô cũng có chút ngạc nhiên, nhưng anh không nói gì, chỉ nhìn cô, chờ cô nói.

Lưu Diệp cố gắng khống chế vẻ mặt của mình: "Khương Nhiên. . . . . ."

Cô hít sâu một cái, khi đối mặt với Khương Nhiên, rất ít người có thể có dũng khí nói ra những lời này, ma vương này khiến cả thế giới đều sợ hãi, khi mặt anh không hề có cảm xúc nhìn người nào đó, thật sự có thể khiến đối phương sợ tè ra quần.

Tim Lưu Diệp cũng đập thình thịch, cô cũng sợ đến bồn chồn.

Nhưng mà bây giờ thế giới này đã khác trước kia rồi, lúc ấy chỉ có cô là phụ nữ, cũng không có bất kỳ quyền lợi nào có thể bảo vệ cô được.

Bây giờ, có rất nhiều luật pháp mới có thể bảo vệ được cô đấy. . . . . .

Hơn nữa, bây giờ cô không nói, sau này thì lại càng không dám nói!

Lưu Diệp không quan tâm đến gì nữa, nhìn thẳng vào mắt anh, nhất cổ tác khí (*) nói: "Khương Nhiên, em không phải là cấp dưới của anh, cũng không phải là một khẩu lệnh, một động tác binh sĩ, em là người phụ nữ sẽ cùng anh sống nốt quãng đời còn lại. . . . . Anh không thể chưa có sự đồng ý của em đã đuổi những chuyên gia chuẩn bị hôn lễ của em đi, sau đó còn đổi cho em mấy bà bác như vậy!"

(*) Không ngừng nỗ lực cho đến phút cuối cùng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: Apple-13, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
     
Có bài mới 20.10.2017, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 12:23
Bài viết: 511
Được thanks: 6089 lần
Điểm: 40.51
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 50
Chương 93:
Edit: Beheonhoxinh
Beta: A Cửu

Khương Nhiên nhìn cô, lấy nhu khắc cương*, trả lời: "Là bộ giáo dục đến chỗ anh khiếu nại.”

*nguyên văn là "Tứ lượng bạt thiên cân” là một trong những nguyên lý căn bản của Thái Cực Quyền, đặc trưng là động tác nhỏ biến hóa lớn, lấy nhu khắc cương, mượn sức dùng sức để đạt được hiệu quả cao nhất .

Nhìn dáng vẻ khó hiểu của Lưu Diệp, anh nói với cô với vẻ mặt lạnh nhạt cô: "Hôm qua những người đó cho con chúng ta mặc váy, còn đeo hoa trên đầu, anh không biết em làm mẹ như thế nào, nhìn con trai bị hóa trang thành như vậy còn có thể thờ ơ, có phải em muốn bồi dưỡng nó thành một kẻ ẻo lả hay không?”

Đứng trước mặt Khương Nhiên, Lưu Diệp hoàn toàn không thể chống chiu, đẳng cấp của hai người cách nhau quá xa.

Giống như đặt thỏ trước đầu soi, chỉ chờ để cho con sói kia mở miệng.

Khương Nhiên chỉ nói mấy câu nói liền đã khiến Lưu Diệp nói không ra lời, sao chỉ chỉ trong nháy mắt mà người làm mẹ như cô đã bị chụp cái mũ xấu xa thế này.

Hơn nữa không riêng gì việc thờ ơ như Khương Nhiên nói, thật ra thì... Trong lúc mấy người đó ôm con, cô còn giúp đánh má hồng cho con nữa…

Mặc dù không cần đánh thêm cái gì thì tiểu bảo bảo đã đủ béo trắng rồi, nhưng sau khi đánh lên...

Thật là đáng yêu...

Hai mắt thật to, còn có hàng lông mi thật dài.

Cô đi theo mấy người kỳ quái đó chơi chừng nửa tiếng, đứa bé cũng bị bọn họ chọc cho cười khanh khách không ngừng.

Lúc ấy cô cũng không nhận ra có gì không ổn... Nhưng bây giờ dưới sự chất vấn của Khương Nhiên, Lưu Diệp không dám mở miệng nói bất cứ câu phản bác nào.

Cái mũ làm mẹ này quá lớn, cô cũng chỉ là bà mẹ trẻ hơn hai mươi tuổi, cảm thấy con nít nhỏ bị hóa trang thành con gái cũng không có gì...

Song có lẽ những người đó đã phạm vào điều kiêng kỵ của Khương Nhiên, không có tổ chức không có tính kỷ luật, còn trang điểm cho con trai anh...

Lưu Diệp cũng có chút chột dạ, thật sự hôm qua cô cũng không hề suy nghĩ đến tâm trạng của tiểu bảo bối... Mặc dù tiểu bảo bối mới được vài tháng...

Cô liền cúi đầu lui về sau một bước, lúc đi tới cửa, lòng vẫn rất oan ức, vành mắt cô ửng đỏ quay đầu nói với  Khương Nhiên: "Khương Nhiên... Chúng em không có ác ý... Con gái tụ chung một chỗ có lúc chính là như thế ... Trước kia em cũng làm thế với con cái nhà người quen, lấy mũ của em cho mấy đứa em trai đội...  Em cũng chưa không muốn để nó trở nên ẻo lả... Chỉ cho vui... Hơn nữa kể từ khi biết tuần còn có tiệc cưới, em vẫn rất căng thẳng, bình thường chọn quần áo hay trang điểm đều do mình làm, trước kia chỉ có em là phụ nữ, em có trang điểm đến mức nào cũng không ai nói gì, nhưng mà bây giờ không giống trước... Em rất hồi hộp, em cũng muốn trông thật xinh đẹp, không bị mọi người nói là một người phụ nữ không xứng với bối cảnh... Thật sự hôm qua em cảm thấy họ rất chuyên nghiệp, cũng rất tốt với em... Chỉ là trẻ tuổi, có thể phạm vào vài điều kiêng kỵ của anh... Nhưng Khương Nhiên, anh thật sự không nhìn ra ngày hôm qua em có đẹp hơn một chút sao..."

Khương Nhiên nhìn đôi mắt hồng hồng của cô, rốt cuộc trả lời một câu: "Anh biết hệ thống nuôi dưỡng "Công" thành bia đỡ đạn."

Lưu Diệp cũng không biết anh biết cái gì, cô hít mũi một cái bỏ đi ra ngoài.

Cô cũng không trở về tìm mấy bà bác kia, ỉu xìu cúi đầu cụp đuôi trở lại Hạ cung, chuẩn bị tìm đại một bộ lễ phục, trang điểm phù hợp cho mình.

Kết quả cô vừa trở lại Hạ cung, liền nhận được điện thoại của Minh Lan.

Minh Lan vội nói xin lỗi qua điện thoại: "Thật xin lỗi, phu nhân, đều tại tôi, vừa nhìn thấy bảo bảo đáng yêu thế đã không khống chế nổi, tôi đã cảnh cáo người khác rồi, bây giờ tôi đang đuổi mấy người kia... Hiện tại thời gian rất gấp, hơn nữa quần áo đều phải chọn lại, phu nhân, làm phiền cô chọn chút đồ từ trong tủ quần áo mà cô cảm thấy phù hợp, chúng tôi đến thì bàn bạc sau được không….”

Lưu Diệp để điện thoại xuống, có chút không thể tin vào tai của mình, điều này có nghĩa Khương Nhiên đã đồng ý với mình sao?

Có điều thời gian quá gấp, cô cũng không kịp nghĩ liền nhanh chóng đi tìm quần áo, chỉ là lúc tìm quần áo, Lưu Diệp chợt buồn bực, cô cho tiểu bảo bối mặc váy trông như một cái khăn quàng cổ, nhưng... Chuyện này có liên hệ gì tới quần áo của mình, làm gì mà phải chọn lại lần nữa?

Động tác của Lưu Diệp dừng lại, cô suy nghĩ một chút về tình hình mặc thử quần áo ngày hôm qua, rất nhanh cô liền lý giải ra hai điều, một là gu thẩm mỹ của nam nữ khác nhau, những bộ quần áo cô chọn thì thật sự  Khương Nhiên không thích, một điều khác... thật sự có chút làm cho người ta khó mà tin được, là bởi vì lúc cô mặc sẽ lộ phần bắp chân và sau lưng sao?

Lưu Diệp cẩn thận suy nghĩ một chút, trước kia quần áo cô mặc khá bảo thủ, tại thế giới nam nhiều nữ ít này, cô chỉ hận mình không được mặc khôi giáp, cho nên… thật ra thì… đại khái có thể... là Khương Nhiên... Không thích cô mặc loại áo quần lộ thịt đó... Cho dù chỉ lộ chút bắp chân?

Lưu Diệp cũng bị cái ý nghĩ này dọa!

Nhưng vòng một vòng lớn như vậy, nếu như thật sự như lời nói, Khương Nhiên còn mượn lý do con bị trang điểm và mặc váy ra làm gì!

Còn nói nói năng hùng hồn mặt mũi nghiêm túc như vậy!

Lúc cô còn đang nghĩ những điều kia, nhóm Minh Lan đã tới, rất nhanh liền chạy tới Hạ cung, chỉ là rất nhanh những người đó đã bị vẻ đẹp của những bộ trang phục và trang sức tại Hạ cung làm chấn động.

Tất cả mọi thứ đều có bộ, ôi… hóa ra đây chính là dáng vẻ thật sự của bảo khố siêu cấp.

Nhất là khi nhìn thấy các loại trang phục cao cấp khó gặp, nghe nói còn quý hơn cả vàng, lúc chạm vào vải của trang phục, chỉ thiếu chút nữa là người chọn quần áo đã nhảy dựng lên.

Đứng đó vừa vuốt vừa sợ hãi kêu lên: "Loại trang phục này chỉ được cất giữ trong viện bảo tàng thôi! Nghe nói trên toàn thế giới chỉ có ba bộ! Cô còn có đến hai bộ!"

Lưu Diệp nào hiểu những thứ kia, ban đầu lúc cô ngủ đông, nhiều trang phục đồ trang sức cũng bị mang đến phòng chân không, đến sau khi cô tỉnh dậy cũng muốn tìm một hai bộ mặc, nhưng cái lại không biết phải làm sao với cái bụng kia….

Bụng cô luôn gồ lên một khối, cho nên cô cũng chỉ có thể mua thêm chút quần áo khác…

Lần trước mấy người Minh Lan tới, cô cũng chỉ mang bọn họ đi tham quan vòng ngoài một chút.

Nếu như không phải vì gấp rút chọn quần áo, cô cũng không nhớ nổi mật mã để có thể đi vào chỗ này.

"Oa! Đây là lông hồ ly lửa, nghe nói đã tuyệt chủng rồi... Có điều tốt nhất không nên chọn, mấy người thuộc tổ chức bảo vệ môi trường thấy được thì nhất định sẽ kháng nghị…”

Lưu Diệp nhìn những người đó giúp cô chọn đồ, cô thì ngồi ở trên ghế cố gắng giữ đầu không lộn xộn, điều này giúp cho mấy cô gái trang điểm phát huy được sự lợi hại, chỉ mấy bước đơn giản đã khiến cô trông thật xinh đẹp.

"Mặt cô đẹp thật." Cô gái kia vừa giúp cô sửa chân mày vừa nói: "Tôi thấy cô cười rất đáng yêu đó, sao mỗi ngày đều phải trưng khuôn mặt lạnh đó lên, cô cười một cái đi, cô cười lên trông rất thân thiện."

Sau khi được trang điểm, Lưu Diệp hé môi cười, cô cảm thấy mình giống như đang mang giày thủy tinh, hệt như cô bé lọ lem vậy.

Cô có chút không thể tin được người trong gương kia là mình, vốn lúc trước dáng dấp của cô cũng không phải quá khó coi, thậm chí cũng được tính là ưa nhìn, nhưng lúc ở bên  Khương Nhiên, cô liền quen với việc không ngóc đầu lên được, ủ rũ cúi đầu cụp đuôi.

Nhưng bây giờ có thợ trang điểm chuyên nghiệp ở đây, bọn họ luôn bên cạnh kịp thời nhắc nhở cô.

Hơn nữa sau khi trải qua quá trình chọn lựa cẩn thận, mặc dù bộ quần áo được chọn có hơi không vừa người, nhưng có sẵn thợ may ở đó, hai người không nói hai lời liền vén tay áo lên bắt đầu chỉnh sửa.

Rất nhanh Lưu Diệp đã sửa soạn xong từ đầu đến chân.

Song sau khi mặc chỉnh tề, Lưu Diệp hỏi lại mấy người Minh Lan một chút để xác nhận: "Đúng rồi, lần này các cô chọn quần áo kín như thế là vì được yêu cầu sao?"

"Đúng vậy." Minh Lan còn chưa nói thì cô gái phụ trách trang điểm đã nói: "Trên đường tới đây, ai cũng dặn dò chúng tôi một lần, cái này chưa tính, giống như không yên tâm còn bắt chúng tôi viết giấy cam đoan, bảo đảm cho dù là lựa chọn loại trang phục có kiểu dáng gì, trang điểm ra sao thì đều phải trang trọng thỏa đáng, không thể tục tằng, không thể hở hang, càng không thể mang tính quyến rũ! Vấn đề là nếu không khêu gợi thì làm sao có thể phát huy hết những điểm nổi bật của phái nữ chứ, chẳng lẽ phải mặc như nữ tu sao… Thật may là ngài còn có tủ quần áo cao cấp như vậy, nếu không chúng tôi đã buồn chết rồi."

Vốn Lưu Diệp chỉ đoán, nhưng đến bây giờ cô đã chắc chắn tám phần mười.

Trước kia cô là không dám suy nghĩ nhiều, đều là Khương Nhiên cho cô cái gì, cô sẽ dùng cái đó, Khương Nhiên không cho phép, cô cũng sẽ ép mình, nhưng bây giờ lại không giống mình, cô phát hiện đầu óc mình bắt đầu chuyển động.

Lúc đối mặt với Khương Nhiên, cô dần bắt đầu suy nghĩ vì sao anh lại làm vậy theo bản năng...

Cô cảm thấy tình huống như thế rất mới lạ, nhưng thời gian đã rất gấp, Lưu Diệp cũng không dám lề mề nữa, cô cầm theo chút đồ tùy thân rồi vội vàng chạy tới nơi tập hợp.

Sau khi đến đó, Khương Nhiên đã đợi ở trên xe, Lưu Diệp không có đồng hồ đeo tay hay cái gì có thể xem thời gian, có điều cô đoán chắc chắn mình đã tới trễ một lúc rồi.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, người luôn luôn quan niệm thời gian rất nghiêm khắc như Khương Nhiên lại không gọi người đi thúc giục cô.

Cô cũng cũng chỉ có thể xấu hổ ngồi vào bên trong xe.

Khương Nhiên ngồi trong nghiêng đầu lại, tầm mắt rơi vào trên mặt cô.

Lưu Diệp rất cảm kích việc anh để mấy người Minh Lan trở về, cô cũng cười nói một tiếng: "Cám ơn anh."

Khương Nhiên ừ một tiếng rất nhẹ, sau đó anh liền dán thứ chuẩn bị sẵn lên tai Lưu Diệp.

Lưu Diệp buồn bực nhìn anh.

Động tác Khương Nhiên rất nhẹ, nhưng lúc áp vào lỗ tai cô, Lưu Diệp cảm thấy tai có hơi đau.

Nhìn dáng vẻ cô cau mày, Khương Nhiên nhẹ nhàng giải thích: "Đây là để phòng việc bị choáng, xe lái trên đất rất nhanh, em sẽ chịu không nổi."

"A." Lần trước khi bọn họ đến Tây Liên Minh, cô đã từng cảm thấy khó chịu khi đi xe trên đất, có điều Lưu Diệp không ngờ, chuyện đã lâu như vậy rồi mà Khương Nhiên vẫn nhớ, còn chuẩn bị vật này cho cô...

Ngón tay Khương Nhiên lướt qua mặt cô.

Mới vừa trang điểm xong, Lưu Diệp chợt nổi lên ý định ranh mãnh, cô nghiêng đầu  nói với anh một câu" "Trông em có được xem như đẹp không?”

Khương Nhiên gật nhẹ đầu.

Lưu Diệp liền ngưỡng cổ, ghé vào bên tai anh nhỏ giọng nói một câu: "Mấy bộ quần áo đã chọn trước kia cũng không khó xem, về sau em chỉ mặc cho mình anh xem thôi được không?"

Lúc lùi về, cô cố ý trừng hai mắt.

Chỉ là vẻ mặt mà cô mong muốn nhìn thấy lại không xuất hiện trên mặt Khương Nhiên, tên đàn ông này đạt đến trình độ nghe nói thế mà vẫn còn có thể mặt không đổi sắc mà gật đầu.

Lưu Diệp cũng liền không nhịn được nghiêng đầu theo dõi nét mặt anh, lòng không nhịn được mà nghĩ, người này... Không thể nói một câu thật lòng được sao?

Tốc độ xe trên đất rất nhanh, may mà có miếng dán phòng choáng ở tai nên Lưu Diệp đã ổn hơn nhiều.

Thời gian trôi qua rất nhanh, sau khi chạy ba tiếng, xe trên đất đã sớm ra khỏi phạm vi thành phố, cảnh sắc hai bên cũng trở nên khác đi.

Sau khi chạy được một đoạn đường, xe trên đất dần ngừng lại.

Đoàn xe thật dài cứ như vậy đồng loạt dừng ở nơi bên đường không biết là ở đâu.

Lưu Diệp đang buồn bực, liền nghe Khương Nhiên nói với cô: "Nghỉ ngơi một chút thôi, xuống xe cùng anh một lát.”

Lưu Diệp cũng không suy nghĩ nhiều, cũng vừa đúng lúc cô đang có suy nghĩ muốn xuống xe hoạt động tay chân một chút.

Có điều chỗ này nhìn rất hoang vu, hơn nữa không biết Khương Nhiên nghĩa gì, lại rất thích đi trong bụi cỏ.

Váy Lưu Diệp hơi dài, cỏ dại phía trong lại rất cao.

Cô chỉ đành liền xách mép váy cẩn thận đi theo bên cạnh anh.

Lúc bắt đầu những nhân viên bảo an kia cũng rập khuôn đi theo, song rất nhanh Khương Nhiên đã ra lệnh , bảo những người đó không cần theo nữa.

Lưu Diệp có cảm giác khá kì lạ, hơn nữa nhìn dáng vẻ Khương Nhiên như còn muốn dẫn cô đi một đoạn đường nữa.

Đi được chừng năm sáu phút, Lưu Diệp mới theo Khương Nhiên đến một rừng cây nhỏ.

Khương Nhiên dừng bước.

"Tạp chí địa lý giới thiệu nơi này có phong cảnh rất tốt.” Anh chỉ cho cô xem.

Vốn Lưu Diệp còn không biết mình đang ngắm nơi nào, dưới sự chỉ dẫn của anh, cuối cùng cô cũng nhìn thấy được biển hoa xuyên qua rừng cây.

Cô sợ đến ngây người, nhiều hoa như vậy, hơn nữa vì địa hình mà những khóm hoa kia phân bổ theo độ dốc tự nhiên, tạo thành  khung cảnh thiên nhiên tuyệt sắc...

Cô cảm thấy kì lạ mà hỏi anh: "Sao anh biết..."

Loại đấng mày râu như Khương Nhiên không thể nào chú ý đến loại phong cảnh như biển hoa này, phải nói là xem như anh có thể hiểu cái gì gọi là sự tráng lệ của ánh trời chiều hay khung cảnh sóng biển đập vào đồn cát, chứ còn cảnh biển hoa này thì thật sự không hề có giá trị thưởng thức gì với anh.

Nhưng cô nhìn lại thích chết đi được, thật sự rất muốn chạy vào lăn trên đó!

"Tối ngày hôm qua đã nói với em rồi." Khương Nhiên cúi đầu nhìn cô, ánh mắt không hề có phần chỉ trích, chỉ có chút bất đắc dĩ: "Những nơi chúng ta phải đi ngang qua có phong cảnh gì đặc sắc thì anh đều nói với em hai lần."

Lưu Diệp xấu hổ cười một tiếng, hôm qua cô không vui, cũng không chú tâm nghe.

Bây giờ nhìn lại thì thật sự Khương Nhiên đã sớm có chuẩn bị, lần đi tuần này cũng không phải chỉ để làm dáng, đồng thời cũng muốn dẫn cô đến ngắm nơi phong cảnh tuyệt đẹp này nữa...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn beheonhoxinh về bài viết trên: Hồng Gai, NPcute, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo, chalychanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: DạNguyệt, Hoacamtu, langdutuyphong, Lợncon, Nga Le, thtrungkuti, tovanau, zazathuy89 và 408 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.