Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

 
Có bài mới 18.10.2017, 18:49
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 631
Được thanks: 3882 lần
Điểm: 35.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 57
Chương 88:
Edit + Beta: Cà Rốt Hồng

Lưu Diệp thu buồn bực lại vào phòng vệ sinh, chỉ có điều rất kỳ quái chính là, cô vừa mới bước vào bên trong đèn tự động sáng lên.

Tức thì đầu óc Lưu Diệp cũng có chút mù mịt, cây nến bên ngoài kia không phải là … Bữa tối dưới ánh nến trong truyền thuyết chứ?

Cô hoảng sợ lập tức liếc mắt nhìn ra bên ngoài, chủ yếu là bữa tối dưới nến để chung với Khương Nhiên xác suất gần như là sao chổi đụng trái đất, không thể nói tuyệt đối không có khả năng, nhưng cũng tuyệt đối là giật mình kinh người.

Lưu Diệp cảm thấy trái tim nhảy loạn bùm bùm, cô cố gắng giả vờ bình tĩnh, chỉ là lúc nhìn gương soi, vẻ mặt vẫn còn nhe răng nhếch miệng lộ ra vẻ hớn hở.

Cô vội vàng dừng lại nét mặt, hít sâu vài cái, chờ Lưu Diệp từ trong phòng vệ sinh chậm rì rì đi ra lần nữa, nét mặt của cô đã trở nên gió tám phương ngừng thổi bốn bề yên tĩnh rồi.

Cô không nói một lời ngồi trước ánh nến, chỉ là ánh mắt đảo loạn khắp nơi đã tiết lộ bao nhiêu tâm tình của cô.

Cô giống như đang tìm cái gì đó rất nhanh nhìn lướt qua bày biện bữa ăn tối.

Chỉ là bữa ăn đặt ở trước mặt cô không có bất kỳ khác biệt, lại không thấy trứng chiên hình trái tim cũng không có bình hoa cắm hoa hồng.

Nội dung thức ăn lại là những thứ thực phẩm khỏe mạnh kia.

Lưu Diệp liền giống như quả bóng cao xu bị xì hơi, cô cũng biết Khương Nhiên không biết làm cái này.

Chẳng qua quả thực là cô đang đói bụng, vừa thấy thức ăn còn vài phần nhiệt độ, cô cũng liền buồn bực trong lòng mở to miệng ăn, Khương Nhiên cũng không nói gì.

Rốt cuộc ăn cũng xấp xỉ rồi, Lưu Diệp mới nghe Khương Nhiên ở đối diện nhàn nhạt hỏi cô một câu: "Hôm nay có thuận lợi không?"

Lưu Diệp thật sự có một bụng lời nói muốn nói cho người khác nghe, cô cũng bèn ngẩng đầu lên, hưng phấn kể: "Đâu chỉ là thuận lợi, quả thực là cực kỳ thuận lợi! Đúng rồi, Khương Nhiên, anh biết không, những người trước kia em đã giúp đỡ, em cũng chưa từng nghĩ tới, khi đó em thật sự không có suy nghĩ nhiều như vậy, em chỉ là cảm thấy em phải làm chút gì đó, sau đó em làm ngay, kết quả anh biết không, có rất nhiều người cảm ơn em đấy. . . . . . Anh xem hai mắt em đều sưng lên, em quá vô dụng, trước mặt nhiều người như thế lại khóc lên. . . . . ."

Cô nói tốc độ rất nhanh, hơn nữa càng nói càng kích động, chắc là vừa mới ăn cơm xong, nói huyên thuyên một hồi, rất nhanh Lưu Diệp giống như lạc giọng, thì bị nấc cục.

Khương Nhiên đã quen với tình trạng này của cô, thấy cô bỗng nhiên che cổ lúng túng, anh hé miệng cười một cái, cúi đầu rót ly nước cho cô, nhàn nhạt hỏi: "Thế có vui không?"

"Cực kỳ vui." Lưu Diệp vừa uống nước vừa nói, hai mắt cười đều muốn híp lại.

Khương Nhiên gật đầu một cái, vẻ mặt thản nhiên kèm theo một câu: "Em vui vẻ là được rồi."

Anh vốn đẹp trai siêu cấp khó gặp, lúc này thưởng thức dưới ánh nến, thì càng cảm thấy quả thật suất làm cho tim người đập tăng nhanh hơn.

Hơn nữa trong lúc Lưu Diệp hơi lặng người nhìn anh, Khương Nhiên đã lấy ra một bình rượu từ dưới bàn lên.

Lưu Diệp có chút ngoài ý muốn, bởi vì trong quân đoàn nhà họ Khương luôn mệnh lệnh rõ ràng cấm rượu, trừ tình huống đặc biệt ngày đặc thù, phần lớn thời gian đừng nói uống rượu, ngay cả nhìn thấy rượu đều không dễ dàng.

Lúc này không có chút lễ tết gì, chủ yếu hơn chính là Khương Nhiên luôn không cho phép cô uống rượu.

Lúc này ngược lại thật hiếm thấy lại rót cho cô một ly, chính là rượu màu xanh nhạt.

Lưu Diệp tiếp nhận bưng ly lên nhấp một miếng, uống vào trong miệng vị ngọt tan ra, không có mùi rượu gì trái lại uống rất ngon.

"Nghe Quan Chỉ nói, con gái đều thích loại rượu này." Anh nhìn mặt của cô, lại rút một chai từ dưới bàn ra.

Lúc này Lưu Diệp mới vội vàng vén khăn trải bàn lên, sau đó nhìn thấy vậy mà dưới chân mình nhét mấy bình rượu, quả thật cũng có thể làm tủ rượu luôn rồi.

Bỗng chốc cô bật cười: "Anh đang làm gì vậy, trước kia một giọt rượu cũng không cho uống, hiện tại giống như dọn cả cửa hàng bán rượu tới. . . . . ."

Hẳn là Khương Nhiên muốn nói gì đó.

Nhưng ngược lại những chai rượu này lại nhắc nhở Lưu Diệp một chuyện, Lưu Diệp cũng rất nhanh nói ra: "Ô, đúng rồi. . . . . . Em có thể lấy chúng thử pha chế một chút . . . . . . Chỉ là cũng không thể gọi là pha chế. . . . . . Chẳng qua là thử xem mấy loại rượu này phối hợp lại uống ngon không. . . . . ."

Chuyện này thật đúng là nhắc nhở cô, trước kia lúc cô học nấu nướng, cũng thuận tiện học chút kiến thức căn bản pha chế rượu, cũng không quá chuyên nghiệp, chủ yếu là muốn biết nguyên liệu nấu ăn gì phối với rượu thì ngon miệng hơn.

Ngay tại lúc cô cầm hai chai rượu nghiên cứu, Lưu Diệp chợt chú ý tới vẻ mặt muốn nói lại thôi của Khương Nhiên, cô vội vàng nhìn thẳng vào mắt của Khương Nhiên hỏi anh: "Không phải vừa rồi anh muốn nói với em cái gì chứ, ngại quá, em mới vừa nhìn thấy nhiều rượu như vậy. . . . . . Thì nhớ lại chuyện học nấu nướng trước kia, anh muốn nói cái gì à?"

Kết quả sau khi Khương Nhiên bị cô nhìn chăm chú như vậy, ngược lại giống như gặp phải vấn đề khó khăn gì đó, qua một lúc lâu mới nói: "Không có chuyện gì, em làm việc của em trước đi."

Oh. . . . . .

Lưu Diệp cảm thấy là lạ, Khương Nhiên cũng không phải là người có lời gì muốn nói mà không nói, cô cũng liền chần chừ một lúc, trong đầu lại càng suy nghĩ, rất nhanh nghĩ tới điều gì đó, bỗng nhiên Lưu Diệp trở nên khẩn trương, vẻ mặt lo lắng hỏi Khương Nhiên: "Không phải là tiểu bảo bối chứ? Nó không có sao chứ? Bộ dạng này của anh, có phải có chuyện gì gạt em hay không. . . . . ."

"Không phải." Đến lúc này vẻ mặt của Khương Nhiên quả thật cũng có chút bất đắc dĩ, "Tiểu bảo bối rất tốt."

Lưu Diệp lại nghiêm túc nhìn qua nét mặt của Khương Nhiên, sau khi xác nhận anh không giống như là lừa gạt mình, trong lòng cô nghi ngờ càng lớn.

Hôm nay Khương Nhiên làm sao vậy chứ?

Thật không có chuyện gì sao?

Cô vừa nghiền ngẫm vừa len lén liếc mắt nhìn nét mặt của Khương Nhiên, có lẽ là mình vừa suy nghĩ lung tung chăng?

Lúc trước không phải là bởi vì cô suy nghĩ nhiều, gây nên chuyện trống đánh xuôi kèn thổi ngược với Khương Nhiên sao, đây chính là dạy dỗ sau vô số lần hiểu lầm cùng huyết lệ (máu và nước mắt), Lưu Diệp nghĩ như vậy, cũng vội vàng đuổi những thứ suy nghĩ ngổn ngang kia ra ngoài.

Khương Nhiên làm việc luôn trực tiếp, đâu thể nào có cái gì không thể mở miệng nói ra.

Lưu Diệp cũng liền loại trừ tạp niệm, toàn tâm toàn ý bắt đầu nghiên cứu những bình rượu kia.

Cô vừa nhớ lại vừa thưởng thức những loại rượu kia, sau đó nắm bắt gần xấp xỉ bèn theo thứ tự pha chế rượu.

Mùi vị dạng gì cũng đều có, có loại bào chế ra không ngờ lại uống ngon, vừa có chút là lạ.

Mỗi dạng cô phối ra, sẽ để cho Khương Nhiên giúp đỡ giám định.

Ngược lại Khương Nhiên rất phối hợp, ai đến cũng không cự tuyệt cho một ly uống một ly.

Hơn nữa số độ của rượu thấp, hoàn toàn có thể làm đồ uống uống, cho nên Lưu Diệp cũng không để ý tới có phải Khương Nhiên uống hơi nhiều hay không.

Một ly nối tiếp một ly, Lưu Diệp cũng không biết Khương Nhiên uống vào bao nhiêu.

Cô chính là không ngừng điều chế những loại rượu kia.

Mỗi khi cô dồn toàn lực tập trung làm việc gì đó, cô sẽ rất nghiêm túc.

Phối hợp với bộ dạng hết sức chăm chú kia cứ thể người đang ngồi bên cạnh không phải là Khương Nhiên, mà là bậc thầy thử rượu.

Rốt cuộc Lưu Diệp pha chế ra một loại rượu uống rất ngon, cô không che giấu được đắc ý khoe khoang: "Thật ra thì pha chế rượu không phải giống như của em làm, nào có tùy tiện trộn lẫn mấy loại rượu với nhau thì coi như pha chế rượu, động tác pha chế rượu phải có tài năng, đây không được chuyên nghiệp cho lắm, với lại đồ trong tay em cũng không đầy đủ, cũng không có những loại nước trái cây soda. . . . . . Chỉ có điều tuy là như thế, anh cũng nếm thử một chút xem. . . . . . Những loại rượu thường dùng này em vẫn làm rất tốt. . . . . Có thể em đúng thật là một thiên tài, đúng không. . . . . ."

"Lưu Diệp. . . . . ." Đương nhiên Khương Nhiên quả thật là có lời muốn nói, chỉ là vừa há miệng thì dường như muốn ói, rất nhanh anh cau mày chạy về phía phòng vệ sinh.

Lưu Diệp cũng bị làm giật mình, cô vội vàng đuổi theo, đèn trong phòng vệ sinh cũng sáng lên, Lưu Diệp sợ ánh sáng đèn quá mờ sẽ đụng trúng người, cô cũng không cần biết ánh nến hay không ánh nến cái quái gì nữa, lập tức bật tất cả đèn sáng lên.

Lúc trước gian phòng còn tràn đầy hơi thở lãng mạn, trong nháy mắt trở thành chỗ ở của bợm nhậu.

Sau khi đèn sáng lên, trừ con ma men bò lên trên bồn rửa tay nôn mửa ra, còn có ly rượu bình rượu bày đầy bàn kia. . . . . .

Đợi đến phòng vệ sinh, thì Lưu Diệp nhìn thấy bậc thầy khủng bố trong truyền thuyết ở bên ngoài này, đang quay về phía bồn rửa tay ói mửa. . . . . .

Mặc kệ là đàn ông hay phụ nữ, cho dù dáng dấp đẹp trai đi nữa, lúc ói mửa thì toàn bộ khí chất phong cách khuôn mặt xinh đẹp cũng đều toi công.

Lưu Diệp vừa thấy như thế, vội vàng tìm ly nước, lại chuẩn bị khăn lông ở bên cạnh, chờ anh dừng nôn, cô vội vàng đưa nước tới để cho anh súc miệng trước.

Súc miệng xong Lưu Diệp lại thấm ướt khăn lông lau khóe miệng cho anh.

Vóc dáng anh rất cao, Lưu Diệp bèn ngẩng đầu lau cho anh.

Ánh đèn trong phòng vệ sinh tỏa xuống, mặt của anh hơi nghiêng về phía cô, cho nên có một vùng bóng mờ, trong không gian mờ mờ, cô có thể nhìn thấy mắt của anh chớp cũng không chớp nhìn mình. . . . . .

Hơn nữa nhìn bộ dạng của Khương Nhiên thật giống như là có cái gì muốn nói với cô.

Chỉ là anh còn chưa kịp nói ra, một làn sóng nôn mửa tiếp theo lại tới.

Chờ đến khi anh ói xong ngồi dậy lần nữa, lần này Lưu Diệp phát hiện cổ áo Khương Nhiên dính một ít vết bẩn.

Hơn nữa Khương Nhiên ở Hạ Cung luôn thích mặc quần áo ở nhà, lần này có chuyện gì xảy ra, mà lại mặc chỉnh tề như vậy, Lưu Diệp vội vàng giúp anh cởi áo khoác xuống.

Cô không biết tửu lượng của Khương Nhiên như thế nào, nhưng theo cô cảm thấy tửu lượng của Khương Nhiên nhất định là rất tốt.

Xem ra con người thật sự đừng quá tự tin nhá, Khương Nhiên như thế mà cũng có lúc năng lực lại kém như vậy.

Lưu Diệp cũng không còn tâm tình trông nom cái khác, cô vội vàng bảo Khương Nhiên lên giường nghỉ ngơi.

Hơn nữa Khương Nhiên thật sự là bị say, mới vừa dính vào gối thì bộ dạng giống như sắp ngủ say.

Chính là chờ Lưu Diệp dọn dẹp sạch sẽ, lúc chuẩn bị ngủ, cô chợt cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Thật kỳ lạ, hôm nay Khương Nhiên sao thế nhỉ. . . . . . Vừa thắp nến vừa rượu. . . . . .

Hơn nữa bộ dạng của anh là lạ. . . . . .

"Nè. . . . . ." Lưu Diệp cũng liền leo lên trên giường nhỏ giọng hỏi một câu: "Hôm nay anh thật là lạ, anh thắp nến làm gì vậy?"

Khương Nhiên mơ mơ màng màng ồ một tiếng, giống như nỉ non trả lời một câu: "Muốn dỗ em vui vẻ. . . . . ."

"Ồ. . . . . ." Lưu Diệp ôm chăn cười, cô nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, hoá ra là như vậy à, người này thật sự làm bữa tối dưới nến á. . . . . .

Cô vuốt mặt anh nói: "Em đã rất vui vẻ rồi. . . . . . Nhưng mà vẫn phải cám ơn anh. . . . . . Nhiên Nhiên. . . . . ."

Chỉ có điều khiến Lưu Diệp kỳ quái chính là, chờ ngày hôm sau Khương Nhiên thức dậy, cả người Khương Nhiên nhìn qua đều như không có tinh thần.

Lưu Diệp đoán chắc là anh chưa tỉnh rượu, cô lập tức tìm nước ấm cho anh uống.

Đồng thời Lưu Diệp nhớ tới câu nói tối hôm qua Khương Nhiên nói, cô cũng cảm thấy thích thú, bèn nói với Khương Nhiên: "Khương Nhiên, tối hôm qua cám ơn anh nhé."

Khương Nhiên kinh ngạc nhìn mặt của cô.

Từ trước tới nay Khương Nhiên luôn là người rất ít để lộ biểu cảm, ngược lại Khương Nhiên như lúc này rất hiếm thấy.

Lưu Diệp cho rằng anh đang xấu hổ, bèn cười híp mắt: "Cám ơn anh tối hôm qua đã dỗ em vui, tối hôm qua lúc nghỉ ngơi em hỏi anh thắp nến làm gì thế, anh nói muốn làm cho em vui vẻ."

Rất nhanh Khương Nhiên khôi phục vẻ mặt trước kia, anh cũng không nói gì, chỉ theo từng bước thay đổi quần áo.

Lưu Diệp thì ngược lại cười toe toét, chỉ là kể từ sau khi cô trở lại bảng danh sách phú hào, Hà Hứa Hữu Tiễn nhất định muốn mời cô đi dự bữa tiệc tân niên gì đó, thật ra Lưu Diệp biết bữa tiệc đó, đó là một buổi hội họp long trọng trên phương diện kinh tế, nghe nói mỗi năm một lần, người tham dự không phú thì quý, tóm lại chính là toàn dân quyền quý cuồng hoan.

Lưu Diệp không hứng thú lắm.

Ngay lúc cô muốn cự tuyệt, thì Hà Hứa Hữu Tiễn lại nhắc nhở cô: "Phu nhân, lần này người quen cũ của cô cũng sẽ xuất hiện trên bữa tiệc, chẳng lẽ cô không muốn đi gặp mặt sao?"

Lúc này Lưu Diệp mới nhớ tới chuyện kia, cô thật là tò mò chết rồi, dù sao hiện tại cũng không có người ràng buộc cô nữa, cô cũng liền sảng khoái đồng ý.

Hơn nữa sau khi cô nói chuyện này cho Khương Nhiên nghe, rất nhanh Khương Nhiên chủ động đề xuất đi cùng với cô.

Tuy nói cái thế giới này đã sớm không có người bắt cóc cô lần nữa, nhưng Lưu Diệp phát hiện Khương Nhiên đối xử với cô vẫn giống như trước kia, bất kể sắp xếp ra vào cho cô hay bố trí những bảo an kia, cũng vẫn như cũ.

Không phải Lưu Diệp chưa từng đề cập chuyện này với Khương Nhiên, cô cảm thấy quá lãng phí tài nguyên, vốn sẽ không còn ai bắt trói cô nữa, Khương Nhiên có cần thiết trông cô như trông bảo bối vậy không. . . . . .

Kết quả Khương Nhiên mỗi lần đều là oh một tiếng, sau đó nên làm gì thì làm đó, một chút thay đổi cũng không có.

Lần này cô nói muốn đi ra ngoài tham gia bữa tiệc, Khương Nhiên lại nói muốn đi cùng cô, Lưu Diệp nghĩ như thế nào cũng biết Khương Nhiên đối với loại trường hợp đó có hứng thú mới là lạ, nhưng nếu nói anh vì cô mà mới đi, thì có phải có chút thái quá hay không?

Hơn nữa Lưu Diệp cũng rất lo lắng, kể từ sau khi Khương Nhiên nói muốn đi cùng với cô, cô cũng không biết mặc quần áo như thế nào nữa.

Cô phát hiện mặc kệ cô trang điểm như thế nào, chọn lựa quần áo ra sao, nhưng chỉ cần đứng bên cạnh Khương Nhiên, tức thì giống như người bưng chén đĩa vậy đó.

Cuối dùng thì Lưu Diệp tức giận chồng chất, thích ai thì thích đi, đã lâu như vậy. . . . . .

Quần chúng muốn so sánh thì cứ để quần chúng so sánh đi.

Lưu Diệp bèn chọn một bộ lễ phục không thu hút mặc vào người.

Kết quả chờ ngày đó đến nơi, Lưu Diệp mới phát hiện bữa tiệc đó còn trang trọng hơn so với cô nghĩ, ngay cả chỗ vào cửa đều phải qua ba trạm gác, còn có người liệt kê xác minh từng cái thư mời mới có thể cho vào.

Trước kia Lưu Diệp bị người nhầm lẫn vào tên phu nhân nữ sĩ gì đó, cô cũng không để ý.

Nhưng lúc này cô dẫn theo Khương Nhiên đến nơi, nhân viên phụ trách ghi danh đặc biệt lại nhìn Khương Nhiên bên cạnh cô, hỏi như xác nhận: "Lưu nữ sĩ cô khỏe chứ, cô dẫn theo là . . . . . . của cô."

"Ah. . . . . ." Lưu Diệp không ngờ chỗ này lại nghiêm trang như vậy, bởi vì lúc trước không ai dám hỏi thăm thân phận của Khương Nhiên.

Có lẽ là người chỗ này lần đầu gặp được anh nên mới hỏi thế.

Nhưng mà bảo cô trả lời thế nào đây!

Lưu Diệp cũng lập tức a một tiếng, đầu óc giống như động cơ bị chết máy, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói như thế nào.

Bởi vì. . . . . . Nếu nói là chồng thì hình như có chút quá vô liêm sỉ, nhưng nói là bạn trai. . . . . .

Hình như cũng không phải cái loại quan hệ rõ ràng đó. . . . . .

Ba xấp nhỏ?

Suy nghĩ một chút thì cảm thấy không được tự nhiên, Lưu Diệp cũng liền ô a nửa ngày, cuối cùng rốt cuộc mới xuất ra một câu: "Anh ấy là …tôi, bạn của tôi. . . . . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: Apple-13, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
     

Có bài mới 18.10.2017, 18:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.07.2015, 21:24
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 429
Được thanks: 2273 lần
Điểm: 24.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 56
Chương 89:
Edit: Hàn Băng Tâm
Beta: Minh

Lưu Diệp đoán chắc chắn Khương Nhiên cũng rất lúng túng như cô.

Hơn nữa chuyện lần này thật sự nhắc nhở cô, người trong quân của nhà họ Khương vẫn tiếp tục gọi cô là phu nhân gì gì đó như trước kia, nhưng trên chứng minh nhân dân của Lưu Diệp có ghi là chưa kết hôn . . . . . .

Bởi vì nguyên nhân lịch sử, kỳ thật cô và Khương Nhiên vẫn ở trạng thái sống chung nhỉ?


Lưu Diệp liếc trộm Khương Nhiên một cái, chỉ là nét mặt Khương Nhiên vẫn lạnh nhạt, cô cũng không nhìn ra manh mối gì.

Thật ra thì cô cũng hiểu, đối với Khương Nhiên mà nói chuyện cành nhỏ đốt cuối (*) như vậy, anh vốn chẳng để ý.

(*): ví với những chi tiết vụn vặt không quan trọng trong sự việc hoặc vấn đề.

Chỉ là Lưu Diệp không thể không rối rắm, gãi gãi đầu suy nghĩ, chao ôi, ầm ĩ cả buổi bảo bối nhà mình vẫn là một đứa con hợp pháp đấy.

Thật may là cô nghĩ thoáng, Lưu Diệp cũng đi theo vào bên trong.

Cho dù người trước mặt đã qua đời, lúc vừa vào trong, Lưu Diệp vẫn bị cảnh tượng xa hoa nồng đậm bên trong làm chấn động, chỗ này chắc chắn chính là chỗ nhà giàu mới nổi khoe khoang giống như hận không thể dát vàng dát bạc ở khắp nơi đề chứng mình mình có tiền, thứ gì cũng ánh vàng rực rỡ.

Chính là khi cô đi tới, vẫn có thể nhanh chóng thu hút ánh mắt mọi người, trong chớp mắt cô chợt cảm giác ánh mắt của những người đó tập trung hết trên người cô.

Dáng vẻ kia quả thực giống như bị lực sĩ vô song dọa sợ ngây người.

Lưu Diệp bị nhìn rất ngượng ngùng, trong lòng nói thầm thì ra nữ vương từ chức như cô vẫn còn có lực ảnh hưởng. . . . .

Đây là vô tình bị mọi người nhận ra thôi. . . . . .

Những người đó nhìn cô chăm chú như tặng phẩm, Lưu Diệp cố gắng để động tác của mình có vẻ tự nhiên, vẻ mặt càng ôn hòa hơn.

Cô đi vào trong hai bước, sau đó cô phát giác không bình thường, bởi vì những ánh mắt nhìn về phía cô kia vẫn nhìn chằm chằm chỗ đó, cũng không bởi vì sự chuyển động của cô mà có chút biến hóa.

Lúc này Lưu Diệp mới phản ứng được, những người đó thật ra không phải đang nhìn cô?

Cô cũng nhanh chóng xoay đầu, sau đó cô đã nhìn thấy Khương Nhiên vẫn đi theo sau lưng cô.

Lần này, để phối hợp với màu sắc và kiểu dáng lễ phục của cô Khương Nhiên mặc một bộ trang phục nam giống như quần áo tình nhân vậy.

Lưu Diệp chọn quần áo rất đơn giản mộc mạc, chỉ là quần áo có đơn giản mộc mạc hơn nữa cũng không thể che giấu được vẻ đẹp tự nhiên của Khương đại ma vương.

Cho nên Lưu Diệp nhanh chóng hiểu rõ!

Lau!

Những người đó là đang nhìn anh chứ. . . . . .

Đây là nhìn đến ngốc ư?

Mặc dù sớm có chuẩn bị tâm lý, chỉ là sau khi đối mặt với tình hình này, Lưu Diệp vẫn là bị đả kích thật nặng.

Cho nên tình huống chân thật chính là, khi cô và Khương Nhiên cùng xuất hiện thì ngay cả làm nền cô cũng không đủ trình độ.

Cô cũng yên lặng chui vào trong đám người bị hoảng mất hồn, rất nhanh tìm một góc không nổi bật, tùy ý buồn bực, chờ một lúc nhìn thấy Hà Hứa Hữu Tiễn tranh thủ thời gian để cô gặp người quen cũ.

Chỉ là cô mới vừa buồn bực ở đó, Khương Nhiên cũng đi theo tới.

Chỗ này thật không nổi bật, bên cạnh cô là một góc bàn nho nhỏ, phía trên đặt bình hoa, cô thì tìm cái ghế ngồi.

Khương Nhiên đi tới, nhìn cô từ trên xuống dưới, nhìn nhau một cái, anh chợt cúi người hỏi cô một câu: "Muốn uống cái gì anh đi lấy."

"A. . . . . . Nước trái cây. . . . . ." Lưu Diệp cũng có thể cảm thấy, thời điểm Khương Nhiên hỏi những lời này, vẻ mặt những người gần đó lại kinh hãi.

Khương Nhiên cũng không có hỏi kỹ nước trái cây gì mà đã đi lấy, góc vốn không nổi bật trong nháy mắt lại trở thành trung tâm của bữa tiệc. Lúc Khương Nhiên đi lấy thức uống, giống như Moses rẽ nước ở biển vậy (*), người đó còn chưa đi tới, những người kia đã nhanh nhường lối đi.

Chờ lúc anh trở về, cầm trong tay chính là nước táo mà bình thường cô thích uống nhất.

Lưu Diệp nhận lấy, nhấp một ngụm nhỏ.

Rất nhanh khắp nơi đều vang lên giọng nói xì xào bàn tán.

Lưu Diệp không cần đi nghe cũng có thể đoán những ngững người kia đang nói cái gì, gì mà một đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu, ngọc trai sáng bỏ rãnh nước thối. . . . . .

Hơn phân nửa mọi người chính là cảm giác cô không thích hợp với Khương Nhiên. . . . . .

Những người năm đó ps chụp ảnh chung với cô và Khương Nhiên cũng thế, nhất định cảm thấy cô làm Khương Nhiên mất mặt. . . . . .

Hơn nữa Lưu Diệp phát hiện, nơi này người thích nhìn Khương Nhiên không chỉ có phụ nữ, ngay cả mấy người đàn ông ăn mặc rất sáng rỡ cũng trái nhìn phải ngắm Khương Nhiên.

Khương Nhiên thế nhưng lại ném bom người mang vận mệnh quảng trường.

Cô cũng yên lặng suy nghĩ: "Đây là người mang vận mệnh mà tấm bia trên quảng trường ghi chép lại à. . . . . ."

Lưu Diệp buồn bực uống nước trái cây, thật ra thì trong lòng rối bời, thậm chí có chút hối hận đưa Khương Nhiên tới nơi này.

Nơi này vốn có rất nhiều người, con gái thế giới này lại rất cởi mở. . . . . . Dưới tình trạng cô và Khương Nhiên không có một chút quan hệ nào. . . . . . Nói thật, ngộ nhỡ có cô gái tới đây nói gì đó, hoặc là tỏ vẻ có ý theo đuổi, cô ngăn cản hay là chúc phúc đây. . . . . .

Nghĩ như thế nào cũng cảm thấy như mớ bòng bong vậy, đây chính là cha của đứa bé nhà mình . . . . . .

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, từ lúc bọn họ đợi ở chỗ này, không những không đến lôi kéo làm quen với Khương Nhiên, ngay cả một số cô gái đi qua chỗ bọn họ đều cố ý tránh né giống như bệnh truyền nhiềm, cố gắng tránh né vị trí của bọn họ.

Lưu Diệp cũng có chút buồn bực, những người này rõ ràng nhìn bộ dạng Khương Nhiên đến ngây người, nhưng tại sao lúc đến gần anh lại như bị hù dọa.

Chẳng lẽ đối với mọi người bây giờ mà nói, uy danh Khương đại ma vương vẫn như trước không có giảm sao?

Lưu Diệp cũng nghiêng đầu quan sát Khương Nhiên ở bên cạnh, cảm khái người đàn ông hoàn mỹ lại tràn đầy nguy hiểm?

Ngược lại lúc này một người phụ nữ rất giàu kinh nghiệm bỗng tới gần, đi mấy bước tới trước mặt bọn họ.

Lưu Diệp cũng bị biểu cảm của đối phương làm kinh ngạc, dáng vẻ cô gái kia có chút khí thế bức người.

Hơn nữa hiển nhiên đối phương đi về phía Khương Nhiên, đối với Lưu Diệp cũng không nhìn một cái.

Trong lòng Lưu Diệp nói thật sự là sợ điều gì sẽ gặp điều đó. . . . . . Người này không phải là muốn. . . . . . Phát động tấn công với Khương Nhiên chứ?

Đến lúc đó cô nên làm như thế nào nói như thế nào đây. . . . . .

Lúc cô suy nghĩ lung tung, Lưu Diệp lại nghe được người phụ nữ kia vô cùng nghiêm nghị lên án: "Khương tiên sinh, tôi là quản lý trưởng của hiệp hội nhân quyền, tôi đã từng tra duyệt qua một số hồ sơ của ngài, tôi phát hiện trong sự kiện ở biển Lưu Ly, ngài đã từng tra tấn bức cung những dong binh bị bắt làm tù binh kia ở biển Lưu Ly, hơn nữa ngài sử dụng thủ đoạn rất khiến người ta phẫn nộ, đầu tiên là ngài bảo thủ hạ của ngài ném một người trong đó về phía kiến ăn thịt người, để các phạm nhân khác quan sát cả quá trình, sau đó ngài hứa hẹn với những người khác, chỉ cần bọn họ nói thật thì sẽ thả bọn họ một con đường sống, sau khi tất cả bọn họ nói thật, ngài cũng nhanh chóng ra lệnh thủ hạ của ngài giết chết toàn bộ những người còn lại."

Khương Nhiên giống như không nghe được những lời đó.

Mặt của Lưu Diệp cũng xanh như tàu lá, chuyện như vậy thật có chút ngoài dự liệu của cô, cô không ngờ ở nơi này còn có thể gặp phải phần tử bày ra dáng vẻ của phái nhân quyền.

Hơn nữa không riêng gì tổ chức nhân quyền này.

Rất nhanh đại biểu của Liên minh phương Tây cũng tới.

Phải nói sự kiện trên biển Lưu Ly còn có thể nói thành Khương Nhiên trừ bạo an dân, đối với kẻ ác lấy bạo chế bạo, nhưng đến Liên minh phương Tây này, hoàn toàn không có bất kỳ cớ gì rồi.

Lưu Diệp nghe nam tử trung niên đại biểu Liên minh phía Tây đó, dùng lời nói đau xót trách móc Khương Nhiên không có nhân tính, ngang nhiên sử dụng vũ lực với dân chúng tay không tấc sắt . . . . . .

Lần này cuối cùng Lưu Diệp cũng hiểu, cho dù dáng dấp Khương Nhiên có khá hơn nữa, đẹp trai nghịch thiên hơn nữa, thì vẫn có một khoảng cách không cách nào vượt qua đặt ở bên kia, đó chính là danh tiếng ma vương chiến tranh kinh khủng khiến người ta kinh sợ còn hơn khuôn mặt anh.

Hơn nữa Khương Nhiên thật sự là loại nhân vật danh bất hư truyền, cho dù khuôn mặt nghịch thiên hơn nữa cũng không cứu vớt được.

Rất nhanh Lưu Diệp cũng không biết những người kia từ đâu xuất hiện, người này tiếp theo người kia, tất cả đều bao vây bọn họ, bọn người đó đều lên án bằng máu và nước mắt, bọn người đó đều là loại không dễ đụng, hơn nữa một người kích động hơn một người.

Qủa thực giống như mở buổi biểu diễn phê bình dành riêng cho Khương Nhiên.

Lưu Diệp cũng nhìn đến sửng sờ.

Hơn nữa cô nghiêng tai nghe như vậy, ngay cả vài sự kiện trong này mà nói, Khương Nhiên cũng thật sự là đao lạnh lùng rất không có tính người!

Người khác gọi anh là Ma vương đúng là không có oan chút nào!

Lưu Diệp cũng bị liên lụy, cô thật muốn rời khỏi nơi này, nhưng Khương Nhiên vẫn không có ý đó, Lưu Diệp cũng xấu hổ không ngẩng đầu lên được buồn bực ở đó.

Ngược lại Khương Nhiên đang bị những người đó bao vây chặn đánh, bị chất vấn nhiều vấn đề như vậy, sắc mặt vẫn như thường.

Vừa không cáu cũng không giận, thái độ đối với những người đó càng như không đáng nhắc tới.

Dần dần những người đó giống như từng quyền đánh vào bông vải vậy.

Chỉ là một lúc lâu sau, ngược lại, cuối cùng Khương Nhiên cũng có động tác, hiếm khi anh chủ động nói một câu.

Chỉ là trong giây phút nói ra câu nói kia, những công chức kháng nghị kia tức giận đến mức mặt mũi méo xệch.

Bởi vì Khương Nhiên vốn không để ý những người đó, chỉ hạ thấp thể diện, nhẹ giọng hỏi Lưu Diệp một câu: "Có muốn ăn gì không, anh đi lấy."

"Hả?" Lưu Diệp vẫn luôn buồn bực có chút ngây ngẩn cả người.

Lần này cô đi ra ngoài không thể ăn gì, bởi vì từ lúc sinh con xong, bụng cô phồng lên một khối, lần này vì mặc lễ phục xinh đẹp một chút, cô cố ý nhịn đói đi đến.

Hiển nhiên Khương Nhiên một mực chú ý tình trạng ăn uống của cô.

Lưu Diệp cũng ồ một tiếng gật đầu một cái.

Lần này đám người kháng nghị bao quanh bọn họ kia bị nhục nhã vô cùng, dáng vẻ giống như muốn ăn sống bọn họ.

Chỉ là lúc Khương Nhiên đi tới, một màn kỳ dị lại xuất hiện.

Khương Nhiên còn chưa đi đến gần, những người đó lại bị dọa né tránh.

Trong nháy mắt những người đó luống cuống tay chân, chỉ hận không mọc thêm ba cái chân để tránh né người này.

Khương Nhiên cũng lười nhìn những người đó, đến khu thức ăn lạnh, cẩn thận chọn mấy thứ Lưu Diệp thích ăn đặt ở trong khay.

Chờ anh trở về đặt cái khay ở một bên bàn của Lưu Diệp.

Lưu Diệp ở dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, những ánh mắt kháng nghị từ bốn phương tám hướng, đừng nói là ăn những món ăn lạnh kia, cô cũng cảm thấy mình có lỗi với nhân loại có lỗi với chính phủ, đặc biệt làm sao lại có thể không biết xấu hổ ăn thực phẩm Đại Vương khủng bố đưa tới đây. . . . . .

Cô cũng sẽ không động vào những thứ đó.

Ngược lại vào lúc này, người chủ trì vẫn luôn duy trì trật tự điều chỉnh không khí trước đó, chợt cảm xúc kích động hô một nhóm tính từ.

Lưu Diệp biết những điều kia, mỗi lần có người quan trọng đi vào người chủ trì cũng sẽ hô một hai câu, nhưng mà lần này bởi vì tốc độ hô của người chủ trì quá nhanh rồi, cô không nghe rõ người chủ trì hô cái gì.

Chỉ là đợi lúc cô nhìn sang, Lưu Diệp thật cảm thấy nơi này hơi cường điệu quá.

Vô số ánh đèn tụ tập tại vị trí cửa ra vào không nói, ngay cả âm nhạc cũng thay đổi.

Đột nhiên tình cảnh thay đổi trang nghiêm hẳn lên, quả thực giống như nghênh đón Quốc vương.

Hơn nữa, cuối cùng lần này Lưu Diệp cũng nghe rõ người chủ trì báo ra tên người rồi, người tới là Hà Hứa Hữu Tiễn.

Aiz, người tên Hà Hứa Hữu Tiễn này thật khoa trương, Lưu Diệp nhanh chóng đứng lên từ chỗ ngồi, chờ nghênh đón anh.

Chỉ là, người đầu tiên đi vào cũng không phải Hà Hứa Hữu Tiễn gì đó, Lưu Diệp cách khá xa, không thể thấy rõ ngũ quan người nọ.

Nhưng người nọ vừa xuất hiện, cô lại chợt nín thở.

Bởi vì người nọ cho cô cảm giác quá quen thuộc!

Từ lúc đi đến thế giới này, cô vẫn muốn đi thăm dò tình trạng của Dã Thú, nhưng mặc kệ cô tra thế nào cũng không có tra được. . . . . .

Cô còn cho là Dã Thú giống với phần lớn người bình thường, biến mất ngay cả dấu vết cũng không có.

Nhưng lúc này người đứng ở đằng kia rất giống Dã Thú.

Lưu Diệp cẩn thận suy nghĩ trước, đã ức chế không được kích động vọt tới, động tác của cô quá lỗ mãng rồi, đến nỗi cũng không nhớ đến bên cạnh còn có thức ăn và nước trái cây Khương Nhiên lấy cho cô, cô không quan tâm liền tung những thứ đó xuống đất, giữa âm thanh sét đánh loảng xoảng, động tác của cô không chỉ không giảm bớt, ngược lại tăng nhanh.

Cô không cố kỵ hình tượng xông ra ngoài, lướt qua một tầng lại một tầng bức tường người kháng nghị, cô dùng sức chen vào.

Những người kháng nghị kia đều bị cô chợt nóng nảy hù sợ, không biết là xảy ra chuyện gì.

Hơn nữa lúc cô xông ra, bởi vì cô gây ra động tĩnh quá lớn, không riêng gì những đoàn người kháng nghị kia, ngay cả những người khác cũng chú ý tới bộ dạng của cô.

Lưu Diệp thở hổn hển, không ngừng xuyên qua những tường người đó, không ngừng chen ra từ trong đám người, cuối cùng cô chạy tới trước mặt người kia. . . . . .

Nhưng trong nháy mắt đó, Lưu Diệp cũng dừng lại.

Bởi vì Dã Thú đứng ở trước mặt cô. . . . . . Không, Lưu Diệp không dám khẳng định người này nhất định là Dã Thú. . . . . .

Anh mặc lễ phục tinh xảo đứng ở đó, năm tháng mài dũa góc cạnh trên người của anh, người đàn ông đã từng mạnh mẽ đó, năm tháng lắng đọng trở nên kín kẽ trầm ổn, giống như rượu sau khi lên men. . . . . .Hương rượu thay đổi tỏa ra. . . . . .

Lúc này người đứng ở trước mặt cô không bao giờ là Dã Thú kia nữa.

Hơn nữa năm tháng để lại dấu vết trên mặt của anh.

Người đã từng là Dã Thú, đã không còn là người đàn ông hơn hai mươi ấy, anh biến thành một người khác.

Thế nhưng Dã Thú xa lạ này, thời điểm nhìn thấy cô, lại rất nhanh lộ ra vẻ mặt vui mừng, ánh mắt anh nhìn về phía cô giống như xuyên qua thời không, không có một tia do dự hay thay đổi.

Đây vẫn là Dã Thú dịu dàng nhìn cô như trước.

Không chần chờ hơn nữa, sau khi anh nhìn thấy cô, nhanh chóng làm một động tác quỳ gối xuống.

Anh quỳ một gối xuống trước mặt cô, đôi mắt bởi vì kích động cũng thay đổi đỏ bừng, anh đè nén kích động nói: "Điện hạ, ngài có khỏe không?"

Lưu Diệp đã kích động nói không ra lời, cô sửng sốt chừng năm sáu giây, mới rốt cuộc gọi ra ngoài: "Dã Thú. . . . . ."

Mặc dù đã làm mẹ, nhưng Lưu Diệp vẫn như con thỏ nhảy một cái, dường như nhảy nhào tới trong ngực của anh.

Anh vững vàng nửa quỳ ở đó, Lưu Diệp cúi người dùng sức ôm anh.

Hai người tách ra trăm năm mới gặp nhau, trong một khắc kia người có lòng vĩnh viễn dừng lại.

Ký giả có khứu giác bén nhạy tìm tới, chụp ảnh điên cuồng về phía hai người một trận.

Trong sự kích động Lưu Diệp hoàn toàn không để ý tới những người kia, ngay cả sau đó Hà Hứa Hữu Tiễn đi vào lúc nào cô cũng không chú ý tới.

Toàn bộ tinh lực của cô đều đặt ở trên người dã thú, cô kích động bản thân bất lực, vội vàng hỏi: "Cái người này, tôi nhớ cậu muốn chết! ! Cậu đã chạy đi đâu, cậu cũng hôn mê sao! ?"

Khi nói xong những lời đó, Lưu Diệp lại cảm thấy không thỏa đáng, dã thú trước mắt đã không phải là tiểu tử củng tuổi với cô kia, mặc kệ là cảm giác hay là bề ngoài, đều là một người đàn ông trầm ổn khiến người ta cảm thấy an tĩnh, vậy cô còn nói chuyện với anh như vậy thỏa đáng sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hàn Băng Tâm về bài viết trên: Apple-13, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
     
Có bài mới 19.10.2017, 20:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 845 lần
Điểm: 47.59
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 58
Chương 90:
Edit: Cookie Oh.
Beta: Thanh Xuân430.

Đang trong tình cảnh kích động như thế, lại làm Dã Thú nào đó đột nhiên tiến tới, nói với cô: "Bây giờ không được gọi anh là Dã Thú, biết không?"

Ai đó cũng có ý đồ khác, nói cho cô biết: "Vị này chính là Hầu Gia từng có tiếng tăm lừng lẫy."

Anh cố ý ngừng lại một chút, "Nhưng sinh ra không gặp thời, sau khi anh ấy hôn mê, anh mới tìm được thân phận của mình, sau đó anh ấy hợp tác với bọn anh chống lại những gia tộc nào giàu có, đi khai phá công trình biển, mà đã làm là mất năm năm. . . . . ."

"Năm năm?" Lưu Diệp đúng là biết những thứ kia, cô kinh ngạc liếc mắt nhìn Dã Thú.

Trong nháy mắt cũng không biết nên nói cái gì cho phải, vì tìm kiếm cô mới làm ra những chuyện kia sao?

Cô cau mày nhìn về phía Dã Thú.

Dã Thú cười kín đáo bao gồm sự nhẫn nhịn.

Lưu Diệp bị mấy chuyện này gây kinh hãi, cô lo lắng xác nhận với Dã Thú: "Tức là anh lấp công trình biển?"

"Cũng không hẳn là vậy, lúc ấy cũng có một phần nguyên nhân là muốn xây thành mới." Dã Thú nói rất chậm, anh nhìn vào mắt cô: "Mặt khác, cũng cảm thấy thật đáng tiếc, khi đó em hôn mê không thể cáo biệt anh ấy. . . . . ."

Lưu Diệp có chút không thích ứng được, phiên bản Dã Thú trung niên này, khiến cô có cảm giác như nhìn thấy trưởng bối.

Chỉ có điều khi nhìn thấy người thân, tình cảm đó cũng không có ít đi, nước mắt cố gắng đè nén trước đó như muốn trào ra, cô không khỏi nhớ tới Tiểu Điền Thất, cất lên giọng buồn bực, nói: "Tôi cũng rất nhớ Tiểu Điền Thất. . . . . . Tôi gặp được anh lúc anh vẫn còn sống, mặc dù biết anh sống rất tốt, nhưng mà tôi vẫn nhớ anh. . . . . ."

Cô hoài niệm những ngày bọn họ ở bên nhau, chăm sóc an ủi lẫn nhau, giống như nương tựa nhau mà sống.

Dã Thú đã từng là cộng sự của Tiểu Điền Thất, anh ấy luôn không ngừng thức tỉnh những người hôn mê, vô cùng quen thuộc và hiểu rõ cái thế giới này, anh ấy vẫn giống như trước kia, nghe Lưu Diệp nói, anh mang theo ấm áp an ủi cô: "Anh ấy đã từng muốn hôn mê, nhưng sau đó lại gặp được cô gái mình rất thích."

Lưu Diệp chớp mắt, đột nhiên rất hứng thú: "Cô gái anh ấy rất thích?"

Cô đã thấy qua chút giới thiệu về Tiểu Điền Thất và phu nhân trên sách lịch sử, nhưng cụ thể thế nào thì cô thật sự không biết, cô muốn biết nhiều hơn.

Bọn họ được rất nhiều người chú ý đến, Dã Thú rất tự nhiên nắm lấy tay của cô, dắt cô tới một nơi, ở đó có một cái bàn tròn chuyên dụng cho những trùm như bọn họ ngồi lại.

Sau khi Dã Thú đi qua đã có nhân viên phục vụ vội vàng rút ghế ra, mời bọn họ ngồi.

Sự niềm nở này hoàn toàn trái ngược với sự lạnh nhạt lúc trước, hơn nữa, trước kia Lưu Diệp vẫn còn ngồi ở góc bàn, so sánh với bây giờ, sự đối xử đó quả thật như một trời một vực.

Hơn nữa, mới vừa rồi cô còn bị mắng đến nỗi không ngóc đầu lên nổi đấy.

Nhưng sau khi ở chung một chỗ với Dã Thú, chớp mắt một cái, bất kể là nhân viên phục vụ chu đáo, hay là người tới thăm hỏi hàn huyên, quả thật đều muốn bao vây bọn họ, những người cao tuổi kia, hầu như đều từng có qua lại với Dã Thú.

Hơn nữa, những cụ già kia thì thôi, còn có một số người tuổi rất trẻ đang bày tỏ kính phục với phú hào quyền quý thần bí này.

Lưu Diệp kinh hãi trợn to hai mắt, Dã Thú mỉm cười giải thích với cô: "Tôi chỉ là làm tiếp chuyện cô làm trước kia, lúc ấy, cùng Tiểu Điền Thất làm rất nhiều công tác phúc lợi, sau đó lại vì buôn bán mà cần tạo lập quan hệ với rất nhiều người."

Lưu Diệp vừa nghĩ đã hiểu, Dã Thú này không ngừng làm hôn mê người ta, nơi nào có tiền thì nơi đó có người bị hôn mê, anh dứt khoát tạo ra các mối quan hệ của mình, hơn nữa sức khống chế cũng không buông lỏng.

Nhưng mà Dã Thú thật đúng là lợi hại, có thể chu toàn được như vậy quả thực rất khó khăn.

Hơn nữa, quan trọng hơn là, dù anh lợi hại cỡ nào, vẫn đối xử ôn hòa với người khác.

Dù là trước kia Dã Thú chưa hẳn có thể làm tốt, cái này đại khái chính là năm tháng làm thay đổi chăng?

Cô mừng rỡ tận hưởng sự mới mẻ này của Dã Thú, nghe những người đó gọi anh là Thanh Hầu.

Lưu Diệp nhớ cái tên đó, ban đầu Khương Nhiên từng nói với cô, cái tên Hầu gia này, không ngờ sau khi hồi phục lại lần nữa lại cùng tên với Dã Thú ban đầu của nhà cung cấp gen.

Cô cũng rất xấu hổ khi gọi cái người công thành danh toại này là Dã Thú, cứ gọi như vậy, cô cũng cảm thấy mất tự nhiên, cô cũng sẽ giống như những người khác, gọi anh là Thanh Hầu.

Từng là Dã Thú, bây giờ là Thanh Hầu, đều hoàn toàn không thèm để ý Lưu Diệp sẽ gọi mình như thế nào, nhìn anh nhìn cô, ánh mắt xưa nay chưa từng thay đổi, vẫn luôn dịu dàng. Chờ những người đó chào hỏi xong, rốt cuộc anh cũng có chút thời gian, tiếp tục đề tài vừa nãy: "Người Điền Thất thích chính là người tái sinh anh ấy, có một lần vì công việc, thể lực tiêu hao nghiêm trọng, thân thể rất không tốt, chính là lúc đó, anh ấy gặp được một y tá. . . . . . Bọn họ có sáu đứa con, chính sách khi ấy cần cả sáu đứa bé đều phải trải qua sàng lọc, là sáu tính cách của sáu cô bé xinh đẹp khác nhau, sau đó những cô bé đó lại gả cho những người khác nhau, chỉ có con gái cả của ngài thừa kế gia nghiệp. . . . . ."
                                             
Lưu Diệp gật đầu một cái, nói theo: "Tây Liên Minh có truyền thống nữ vương, chắc hẳn sẽ rất thích cô gái kia?"

"Rất thích, cô ấy là cô gái vô cùng ưu tú, lần trước tôi tỉnh dậy còn từng gặp cô ấy một lần, khi cô ấy qua đời là 103 tuổi, lúc ấy cả Tây Liên Minh đều ngừng các hoạt động giải trí. . . . . . Bây giờ, rất nhiều tập đoàn lớn đều là đời sau. . . . . . Hệ thống khách sạn Kim Nhật chính là sản nghiệp đời sau. . . . . ."

Lưu Diệp quả thực biết những điều đó, cô cười gật đầu một cái, đã đọc hết sách về Thần Mạch.

Cô thân mật kéo tay Dã Thú, cô có rất nhiều điều muốn hỏi anh, bọn họ lại ôn lại rất nhiều chuyện cũ, chỉ là so với những thứ kia, Lưu Diệp cũng cảm thấy hứng thú với cuộc sống riêng của Dã Thú, cô nhanh chóng hỏi: "Vậy còn anh? Anh có gặp được người trong lòng không, là cô gái như thế nào? Nếu có nhất định phải giới thiệu cho tôi. . . . . . Đúng rồi, đứa bé, tiểu bảo bối. . . . . . Dã Thú, tôi làm mẹ rồi đấy, tôi có một tiểu bảo bối rất đáng yêu đó, có thời gian anh nhất định phải gặp. . . . . ."

Cô ở cái thế giới này cô quạnh quá lâu rồi, bây giờ, quả thật tìm được người thân.

Nếu như Dã Thú cũng có gia đình, cô không chừng còn có thêm người thân khác đấy.

Chỉ là lúc nói câu này, Lưu Diệp lại chợt nghĩ đến cái gì, cô vội quay đầu lại liếc mắt nhìn.

Sau đó cô phát hiện Khương Nhiên đã sớm không còn ở đó nữa.

Cô có chút bất ngờ, chỉ là nghĩ tới việc bị những người kháng nghị đó bao vây chặn đánh, Khương Nhiên cũng rất mệt mỏi.

Cô đang nghĩ gọi điện thoại cho Khương Nhiên, điện thoại cô luôn bỏ trong túi lại vang lên.

Cô còn tưởng rằng là Khương Nhiên tìm cô, kết quả, sau khi nhận mới phát hiện là số của căn cứ kia.

Cô nhanh chóng nhận điện thoại, sau đó nghe được giọng nói đang rất lo lắng trong điện thoại: "Phu nhân, ngài mau trở lại đi, bảo bối ở căn cứ luôn khóc, dù tổ chăm sóc trẻ mới sinh dỗ thế nào, bé con cũng không ngừng. . . . . ."

Lưu Diệp sợ hết hồn, hơn nữa, trong điện thoại cũng phong thanh nghe được tiếng em bé khóc. Cô không dám trì hoãn một giây nào, lập tức đứng lên, Dã Thú rõ ràng muốn đưa cô về, nhưng cô không để ý tới những thứ đó, cô vừa đi ra ngoài vừa nói xin lỗi: "Thật xin lỗi, tôi phải về trước xem bảo bối. . . . . Đúng rồi, số điện thoại của tôi vẫn như cũ, nhớ gọi điện thoại cho tôi nha. . . . . ."

Dã Thú cũng nghe được điện thoại của cô, anh cũng không thấy cô rời đi, ngược lại vẫn đi theo bên cạnh cô, đến bên ngoài càng ân cần hỏi "Tôi đưa cô về."

Nhưng Lưu Diệp đã thấy Khương Nhiên ở bên ngoài rồi, cô vội vàng tạm biệt Dã Thú, sau đó chạy về phía Khương Nhiên.

Khi đến bên cạnh anh, Lưu Diệp rất tự nhiên kéo cánh tay anh thúc giục: "Chúng ta đi nhanh đi, tiểu bảo bối đang khóc đấy."

Đúng lúc xe chạy tới, Khương Nhiên cũng rất tự nhiên mở cửa xe, nhường Lưu Diệp đi vào trước.

Hơn nữa, rất kỳ quái là, Lưu Diệp nhớ Khương Nhiên luôn không coi Dã Thú ra gì, cũng chưa bao giờ để Dã Thú ở trong mắt.

Lần này lại rất cho Dã Thú mặt mũi, sau khi cô bước vào, Khương Nhiên cũng không lập tức ngồi vào trong xe, mà ở bên ngoài một lúc, còn rất có lễ phép đứng ngoài xe ra dấu với Dã Thú một cái.

Nhưng do cửa xe cản trở, Lưu Diệp cũng không biết anh ra dấu gì, chắc là Khương Nhiên đang cùng Dã Thú chào hỏi thôi.

Sau khi Khương Nhiên ngồi vào trong xe, sắc mặt bình thường, anh cũng không hỏi Lưu Diệp vừa rồi đã làm cái gì.

Lưu Diệp không bình tĩnh được như anh, cô rất nóng vội, chỉ đều muốn nói chuyện với tiểu bảo bối, cô nhanh chóng gọi điện thoại cho Quan Chỉ, hỏi tại sao bé con lại khóc, có phải có chỗ nào không khỏe hay không, có đo nhiệt độ chưa. . . . . .

Trên đường, cô lo lắng muốn chết, thế là khi đến căn cứ, lập tức chạy như điên đến chỗ bảo bối, Lưu Diệp lại phát hiện bảo bối đang mút ngón tay thỏa thích, chơi với Hỏa Bạo Thiên vương.

Quan Chỉ lúng túng giải thích: "Xin lỗi phu nhân, lần này tôi phản ứng thái quá rồi. . . . . . Vừa nhìn thấy em bé khóc, ngay lập tức đã gọi điện thoại cho ngài, hơn nữa, lúc đầu khóc rất dữ, không biết tại sao đột nhiên không khóc nữa. . . . . . Cho nên, tôi đoán là vừa rồi gặp ác mộng thôi. . . . . ."

Lưu Diệp thở phào nhẹ nhõm, cô vội ôm bé con lên, ôm chặt vào ngực mình.

Thằng bé này là do cô đứt ruột đẻ ra, vừa rồi cô sợ đến mức tim đập rất nhanh.

Bây giờ, nhìn bé con không có việc gì, cô vội vàng trêu chọc nó, dường như tâm trạng đứa bé này rất vui, mắt cũng không có vẻ sưng do khóc.

Đám người Quan Chỉ vốn chỉ là giúp một tay, hơn nữa, đấng mày râu chưa lập gia đình có thể chăm đứa bé được như vậy, đã rất không dễ dàng rồi.

Lưu Diệp cũng quan tâm trả lời: "Không có chuyện gì đâu, dù sao tôi cũng không có gì chuyện phải làm, trở về sớm một chút hay tối mới trở lại đều giống nhau."

Đến khi hết giờ, có lẽ là ngượng ngùng vì gọi cô trở về sớm, Quan Chỉ thế nào cũng không chịu giao đứa bé cho cô, nhất định giúp đỡ thêm một tối.

Lưu Diệp cũng biết đây là anh muốn chuộc lỗi, cô cũng theo Khương Nhiên quay về Hạ Cung trước.

Bây giờ vẫn còn sớm, huống chi, cô vừa mới gặp Dã Thú, bây giờ, đừng nói ngủ, đầu óc cô rất rối loạn.

Vì để mình bình tĩnh lại, Lưu Diệp liền lấy mấy bộ quần áo mình thường mặc ra, phá tung rồi sửa sang lại. . . . . .

Từng món từng món, nhưng đầu óc vẫn không an tĩnh được, không ngừng nghĩ tới mấy chuyện trước kia, cô oán giận Dã Thú, Dã Thú an ủi cô, canh giữ những thứ ở bên người cô. . . . . .

Còn có Tiểu Điền Thất khéo léo, thông minh. . . . . .

Trong lòng cô hơi loạn, rất nhiều chuyện như đang nằm mơ vậy, còn có những lời nhạo báng của Hà Hứa Hữu Tiễn, nói gì mà Dã Thú sinh không gặp thời, sớm biết làm như vậy chính là làm lại Hầu Gia kia chắc chắn sẽ không làm, bây giờ cho dù có khế ước mạnh nhất, cũng đều trắng mù.

Mặc dù đó là lời nói đùa, nhưng Lưu Diệp có chú ý tới thời điểm Dã Thú đang nghe cũng không có nói cái gì, trái lại còn cười cười, giống như đang tự giễu.

Nhưng mà nói Dã Thú có mập mờ gì đó với cô, Lưu Diệp cũng không biết.

Mặc dù trong lời nói của Dã Thú có gì rất quái lạ, nhưng Lưu Diệp cũng không cảm thấy Dã Thú hôn mê qua vô số lần, sẽ có cảm giác mãnh liệt với mình. Dù sao thời gian có thể mài mòn rất nhiều thứ, chẳng hạn như năm đó, những gì Thần Nữ dạy các thành viên Thánh mẫu, bây giờ đã sớm tan thành mây khói rồi, chứ đừng nói đến những lời tung hô nữ vương kia. . . . . .

Cho dù Dã Thú đã từng có cảm giác với cô, đó cũng là bởi vì cô là người phụ nữ duy nhất trên thế giới, bây giờ đã hoàn toàn khác.

Lưu Diệp ảo não suy nghĩ, cô chính là thích suy nghĩ lung tung, đợi cô soi gương sẽ hiểu, Dã Thú làm những điều đó chắc chắn có nguyên nhân, tuyệt đối không phải như cô hoài nghi!

Lưu Diệp vừa dọn dẹp giường, vừa tán gẫu với Khương Nhiên: "Khương Nhiên à. . . . . . Hôm nay, thời gian quá gấp rồi, em chưa kịp hỏi Dã Thú bây giờ đang làm gì đấy."

Khương Nhiên luôn chìm trong trầm tư, nhíu mày nhìn cô một cái cũng khó thấy.

Lưu Diệp không biết, vẫn nói: "Hơn nữa, em cũng chưa hỏi số điện thoại của anh ấy, không phải anh biết em có rất nhiều lời muốn nói với anh ấy sao, nhìn nếp nhăn ở khóe mắt anh ấy, anh nói anh ấy bây giờ đã 35 sao, anh nói em ngốc, em cũng không hỏi anh ấy bây giờ rốt cục là bao nhiêu tuổi, chỉ là không ngờ được, anh ấy lại thay đổi như vậy. . . . . ."

Cô chưa nói đủ, chỉ cần thêm một hai phút cũng được, ít nhất là có thể nói thêm hai câu rồi.

Lưu Diệp tiếc nuối nói với Khương Nhiên: "Hôm nào em nhất định phải hỏi rõ ràng. . . . . ."

Kết quả khi cô trải ga giường xong, quay lại, chỉ thấy nét mặt Khương Nhiên lạnh băng xem Chí Tôn Long Đồ Đằng.

Khi Khương Nhiên tức giận, đừng nói là Lưu Diệp, ngay cả Quan Chỉ Sở Linh cũng sẽ sợ hãi không dám thở mạnh.

Lưu Diệp thì càng khỏi phải nói, như có phản xạ có điều kiện, cả người Lưu Diệp đều đông cứng lại, chỉ thiếu chút nữa là đứng nghiêm giống như bọn Quan Chỉ.

Hơn nữa, đối diện là nét mặt nghiêm túc của Khương Nhiên làm cho tim gan người ta run rẩy.

Lưu Diệp cũng không dám thở mạnh, cô cũng không biết mình phạm phải lỗi gì, cô không ngừng suy nghĩ, cô làm cái gì nói cái gì rồi, khiến cho Khương Nhiên tức giận như vậy, là bởi vì Dã Thú sao?

Bởi vì sau khi cô trở về không ngừng nói về Dã Thú ư, cho nên anh mới mất hứng, tức giận?

Lưu Diệp nhanh chóng giải thích: "Khương Nhiên, không đúng. . . . . Em thật sự là quá kích động. . . . . . Bởi vì đã lâu không gặp. . . . . . Có chút đắc ý quên mất hình tượng. . . . . ."

Khương Nhiên rất nhanh ngắt lời cô: "Anh có lời muốn nói với em."

Lưu Diệp nuốt ngụm nước miếng, như đứa bé làm sai việc gì, vội cúi đầu chờ Khương Nhiên khiển trách.

Chỉ là đợi đã lâu, cô không chờ được.

Lúc cô buồn bực ngẩng đầu lên, chỉ thấy nét mặt Khương Nhiên ở đối diện không được tự nhiên.

Người đàn ông tàn sát hàng loạt dân trong thành cũng không nhíu mày một cái, lần này anh phải đối mặt với việc khó khăn nhất trong cuộc đời, phải vượt qua một đỉnh núi cao nhất.

Chờ một lúc lâu, Khương Nhiên rốt cuộc mới dùng tất cả tình cảm, chậm rãi nói ra: "Hãy gả cho anh."

Giọng của anh vững vàng không có chút biến động, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc tới cực điểm.

Nhưng bởi vì nội dung quá mức kinh động, vẫn khiến Lưu Diệp kinh hãi há hốc mồm.

Lưu Diệp biết rõ ràng mình chưa từng nghe nhầm cái gì.

"Anh. . . . . ." Cô đều không biết mình muốn hỏi điều gì. . . . . .

Hỏi Khương Nhiên đây là đùa giỡn ư, nhưng Khương Nhiên tuyệt đối không phải loại người thích đùa mấy chuyện này!

Nhưng là lời nghiêm túc, nói ở tình huống này sao?

Theo bản năng Lưu Diệp nhìn hoàn cảnh của chính mình, còn có tư thế của hai người.

Cô là nửa quỳ ở trên chiếc giường đơn, Khương Nhiên lại ngồi trên một cái ghế quay về phía cô, động tác kia phải nói là cà lơ phất phơ thì có chút khoa trương, nhưng muốn nói là ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc, lại tuyệt đối không phải.

Dáng vẻ hai người ở nhà. . . . . .

Còn hoàn cảnh này càng không cần phải nói rồi.

Đây chính là phòng ngủ bọn họ bình thường dùng để ngủ, bởi vì Khương Nhiên thích đơn giản, cho nên trong phòng ngủ cũng chỉ có vài vật dụng rất đơn giản, hơn nữa, những vật dụng đó còn có hệ số an toàn cao cấp, cũng bởi vì như thế, cho nên cả căn phòng hoàn toàn không có một chút cảm giác lãng mạn nào!

Hơn nữa thời gian này cũng rất kỳ quái!

Tại thời điểm cô vừa mới trải ga giường xong thì nói cái này sao?

Anh cho rằng đây là sau khi ăn cơm tối xong, hỏi cô có muốn ăn một quả táo hay không sao?

Khi cô đang chần chừ không biết nên làm thế nào.

Khương Nhiên không có bất kỳ biểu tình gì, bổ sung một câu: "Tốt nhất là em đồng ý, nếu không anh sẽ sử dụng quyền lựa chọn."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: Apple-13, Hồng Gai, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Andy Phan, Bạch Tử Vũ, denau, Google Adsense [Bot], Hoangbaotram1175, HTmilk1102, Jennypea1994, kotranhvoidoi, nevercry1402, neyiah109, quagioitran, sallyvuongbuunhi, Thanh Xuân 430, thtrungkuti, thucyenphan, toilatoi-84, Võ nguyệt, zinna và 1260 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.