Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

 
Có bài mới 25.10.2017, 12:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
 
Ngày tham gia: 06.09.2014, 09:31
Bài viết: 1229
Được thanks: 4660 lần
Điểm: 6.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 11
Chương 100:

Edit: voi còi

Beta: hoa hồng

“Khương Nhiên. . . . . .” Trước kia Lưu Diệp không dám nói chuyện với anh như vậy.

Sau khi nghe xong lời nói của Khương Nhiên, qua thật lâu thật lâu, Lưu Diệp mới nhỏ giọng nói tiếp: “Em vẫn cho là anh không thích em như vậy. . . . . . Hiện tại em có chút cảm giác, có phải anh cũng giống như em thích anh như vậy hay không, cũng thích em. . . . . .”

Chỉ là lúc Lưu Diệp nói xong những lời đó ngẩng đầu lên lần nữa, chỉ thấy Khương Nhiên đã tựa đầu vào trên ghế ngủ say như một con mãnh hổ xuống núi.

Lưu Diệp chưa từ bỏ ý định đẩy anh một cái, kết quả sau khi đẩy xong Khương Nhiên vẫn là bộ dáng kia.

Khó có được lúc Lưu Diệp muốn mở lòng ra, muốn cùng anh thảo luận đi sâu vào tâm hồn, trong lúc nhất thời thiên ngôn vạn ngữ cũng bị chặn lại cửa miệng.

Ngược lại lúc này Quan Chỉ đẩy cửa đi vào.

Có lẽ là muốn báo cáo chuyện gì đó, chỉ là vừa thấy Khương Nhiên ngủ say, Quan Chỉ đã muốn rời khỏi.

Lưu Diệp thật sự còn đang lo lắng cơ thể của Khương Nhiên, vừa nói chuyện là có thể ngủ mất, mấy ngày gần đây Khương Nhiên đều vượt qua như thế nào?

Cô vội vàng nhỏ giọng hỏi Quan Chỉ: “Quan Chỉ. . . . . . Gần đây có phải Khương Nhiên rất vất vả hay không?”

Quan Chỉ bị gọi dừng bước, quay đầu lại, đúng sự thật nói cho cô biết: “Phu nhân, thủ lĩnh vẫn rất lo lắng tình huống của ngài, kể từ sau khi kiểm tra thi thể xong, ngài ấy vẫn không có nghỉ ngơi thật tốt. . . . . . Hiện tại chắc là sau khi nhìn thấy phu nhân thì bỗng nhiên thả lỏng. . . . . .”

Trong lòng Lưu Diệp càng thêm áy náy, cô vội vàng tìm tấm chăn, cẩn thận đắp lên cho Khương Nhiên.

Thật ra thì cô vẫn có một nghi vấn nhỏ.

Thừa dịp Khương Nhiên ngủ say rồi, Lưu Diệp cũng hỏi Quan Chỉ: “Quan Chỉ, anh có biết làm thế nào Khương Nhiên biết thi thể đó không phải là của tôi không?”

“Phu nhân, thủ lĩnh tự mình làm kiểm tra thi thể, hơn nữa trước khi làm kiểm tra thi thể, ngài ấy cũng đã phát hiện chỗ không đúng rồi.”

Nhìn dáng vẻ không hiểu của Lưu Diệp.

Quan Chỉ chuyển tầm mắt tới trên ngón tay của cô.

Lưu Diệp không giải thích được cúi đầu nhìn qua một cái, cô thật sự không cảm thấy có gì không đúng.

Cuối cùng Quan Chỉ không có cách nào, đưa tay chỉ chiếc nhẫn trên ngón áp út của cô.

Lúc này Lưu Diệp mới giống như chợt hiểu ra, miệng càng thêm không thể tưởng tượng nổi mở lớn.

Đây cũng quá không giải thích được rồi!!

Trên ngón tay cô vẫn luôn mang chiếc nhẫn như chiếc vòng nhỏ.

Chỉ là không đặc biệt lưu ý, người bình thường là không chú ý tới chiếc nhẫn này, chủ yếu là chiếc nhẫn này quá không chói mắt, khi những người đó cởi quần áo và giày của cô cũng bỏ quên.

Thậm chí cô ở trước mặt những người kia quanh đi quẩn lại, những người đó cũng đều không biết đến chiếc nhẫn này!!

Thế nhưng chiếc nhẫn này kể từ sau khi cô đeo lên, dù là tắm rửa hay rửa mặt cô đều không tháo ra.

Cho dù chiếc nhẫn này vừa đơn giản vừa giản dị, ban đầu thế nào giống như ứng phó đeo ở trên tay của cô, cô cũng coi như là bảo bối vẫn mang theo, vì vậy chiếc nhẫn là nhẫn kết hôn thật sự . . . . .

“Chiếc nhẫn này là thủ lĩnh tự mình làm.” Quan Chỉ khoa tay múa chân một cái: “Cho nên thủ lĩnh ấn tượng rất sâu.”

Lưu Diệp a một tiếng, cô thật sự không biết, bởi vì Khương Nhiên vẫn không có nói với cô, ban đầu kết hôn tùy tiện đeo chiếc nhẫn này ở trên tay của cô như thế, kiểu dáng lại đơn giản như vậy, hiện tại Lưu Diệp vừa nghĩ đến một chuyện, loại kiểu dáng mộc mạc đơn giản này, không phải là Khương Nhiên thích sao?

Cái nhẫn kia cùng cái này của cô là đồng bộ, nghĩ đến Khương Nhiên không thích phối sức như thế, nhưng kể từ sau khi đeo chiếc nhẫn kia lên, cũng giống như cô vẫn luôn đeo. . . . . .

Nhiều chi tiết sự thật như vậy cô đều không để mắt đến. . . . .

Ngược lại trong lúc nói chuyện, Quan Chỉ nhìn thấy gì đó, chợt dùng ngón tay chỉ chỗ cổ của Lưu Diệp.

Trong lúc nhất thời Lưu Diệp chưa kịp phản ứng.

Quan Chỉ vội tìm một chiếc gương cho cô soi.

Chờ Lưu Diệp thấy hình ảnh trong gương, trong nháy mắt mặt cô liền trắng.

Trên cần cổ của cô có một vết hôn rất rõ ràng.

Cô xấu hổ muốn chết, khoa tay múa chân loạn giải thích: “Đây là Dã Thú. . . . . .”

Nhưng giống như loạn hơn rồi, cô vừa vội vừa gấp còn muốn nói chút gì đó.

Quan Chỉ lại nhỏ tiếng nói cho cô: “Thủ lĩnh đã biết, những người đó được thả đi phát tin tức cho thủ lĩnh. . . . . .”

Lưu Diệp kinh ngạc a một tiếng.

  

Quan Chỉ cười cười: “Có lẽ là những người đó nhìn thấy thủ lĩnh bố trí pháo tầm xa ở tại vòng ngoài, chắc là kịp phản ứng đây là thủ lĩnh muốn phóng bọn họ một con ngựa, cho nên để báo đáp lại giải thích một câu, nghe nói bên trong có chuyên gia tâm lý cũng gửi tình hình chẩn đoán và kết quả trị liệu bệnh tình của ngài tới, hi vọng thủ lĩnh không nên buông tha trị liệu đối với ngài. . . . . .”

Khóe miệng của Lưu Diệp liền có chút co quắp.

Chờ sau khi Quan Chỉ đi rồi, Lưu Diệp không tiếng động ngồi ở đó, sau một lúc mất hồn nhìn chiếc nhẫn của mình, cô lại chôn đầu của mình ở trong ngực của Khương Nhiên nghe nhịp tim của Khương Nhiên một lát.

Cô có thật nhiều điều muốn nói cho Khương Nhiên, nhưng thật ra thì như vậy rất tốt, lúc anh tỉnh táo lại, Lưu Diệp hoài nghi mình có còn dũng khí nói những chuyện này hay không. . . . . .

Cô nhất định sẽ xấu hổ, hiện tại cô có thể không hề gánh nặng mà nói những lời kia.

Đối phương cũng không tỉnh táo, có mấy lời ngược lại có thể nói ra khỏi miệng.

Cô suy nghĩ trong chốc lát, rốt cuộc nhỏ giọng nói ra: “Cuối cùng em không dám tin tưởng anh sẽ thích em, bởi vì khi đó em là nữ nhân duy nhất trên thế giới, em đoán chừng dù em biến thành heo mẹ, anh cũng sẽ muốn em. . . . . Nhưng mà bây giờ cũng không giống nhau. . . . . . Mặc kệ tính khí của anh như thế nào đi nữa, chỉ dựa vào gương mặt này, anh có thể giết em trong nháy mắt giống như mảnh vụn vậy. . . . . . Em cũng không dám nghĩ mấy chuyện này kia. . . . . . Thật ra thì từ rất sớm em cũng đã thích anh, chỉ là em không dám thừa nhận, trong lòng luôn nghĩ, người này sẽ không thích mình, hiện tại thì tốt rồi em giống như vẫn còn đang nằm mơ nhỉ, nhất định sau này chúng ta có thể khai thông thật tốt rồi, em hiểu rõ anh không có thói quen nói đến suy nghĩ cảm xúc của anh với người khác, nhưng như vậy sẽ xuất hiện rất nhiều hiểu lầm, hơn nữa anh như vậy, em cũng dám chia sẻ suy nghĩ cảm xúc của em với anh. . . . . .”

Lưu Diệp nói một hơi rất nhiều, sự lo lắng của cô, sự do dự của cô, còn có cô thích Khương Nhiên.

Cuối cùng cô đỏ mặt len lén hôn Khương Nhiên một cái.

Trên đường rất thuận lợi, cuối cùng trở lại căn cứ, đã sớm có bộ phận chuyên chăm sóc nuôi dưỡng trẻ em chờ ở ngoài cửa khoang.

Chờ phi cơ hạ xuống đất, Lưu Diệp liền vội vàng chạy đến vị trí cửa sổ nhìn ra ngoài, muốn tìm trong đám người được bóng dáng của cục cưng.

Khương Nhiên vẫn không mở mắt, cũng bị âm thanh phi cơ hạ xuống đánh thức, từ trên chỗ ngồi ngẩng đầu lên, sau đó thấy Lưu Diệp dính sát mặt mình vào cửa sổ, khóe miệng của Khương Nhiên không tự chủ nâng lên.

Anh đứng lên khỏi ghế ngồi, đi tới phía sau cô, nhẹ nhàng ôm vòng eo của cô nhắc nhở cô: “Theo anh ra ngoài thôi.”

Lưu Diệp vội vàng duỗi thẳng tư thế đi theo bên cạnh Khương Nhiên, được Khương Nhiên đỡ eo đi ra ngoài.

Bên ngoài bóng đêm càng đậm, chỉ là thằng nhóc lại hưng phấn vẫn chưa ngủ, có lẽ là biết mẹ muốn trở về rồi, một mực ở bên ngoài huơ tay múa chân chờ đợi.

Vừa ra đến bên ngoài Lưu Diệp đã nhào về phía cục cưng, ôm con thật chặt.

Thằng nhóc cũng cảm thấy mẹ trở lại, vui mừng cười khanh khách.

Lưu Diệp đã nhìn thấy trên cổ tay của thằng nhóc không ngờ lại buộc một cái dây cột tóc mà cô thích nhất, cô vùi đầu ở trên người của thằng nhóc, ngửi mùi sữa của thằng nhóc, ánh mắt của cô cũng chua xót, lúc này mới mấy ngày, cô nằm mơ cũng nhớ đến đứa bé. . . . . .

Lưu Diệp ôm thằng nhóc hôn tới hôn lui, quả thật cũng không nỡ tách ra.

Chỉ là rất nhanh Khương Nhiên đã lấy lý do Lưu Diệp còn cần nghỉ ngơi, để những người trong bộ phận nuôi dưỡng trẻ em ôm đứa bé đi.

Lưu Diệp rất buồn bực, cô còn muốn buổi tối ôm thằng nhóc kia ngủ mà.

Nhưng mà chờ đến lúc hai người trở lại Hạ Cung một lần nữa, không lâu sau Lưu Diệp liền biết.

Nhìn dáng vẻ Khương Nhiên thuần thục xả nước muốn tắm, bỗng chốc cô đã đoán được người này muốn làm cái gì.

Đoán chừng chính là tiểu biệt thắng tân hôn.

Lưu Diệp cũng có chút ngượng ngùng, chỉ là lúc đang chuẩn bị thay quần áo ở nhà, cô còn ngọt ngào gọi Khương Nhiên một câu: “Nhiên Nhiên.”

Sau đó Khương Nhiên đang giúp Lưu Diệp treo quần áo, chợt vẻ mặt tạm dừng lại.

Anh giống như sực nhớ ra gì đó, xoay đầu lại.

Lưu Diệp đã thay xong quần áo ở nhà buồn bực nhìn cái vẻ mặt bị nghẹn lại kia.

Qua chừng có hai giây, Khương Nhiên mới biểu tình cổ quái nói: “Thật ra thì anh không thích em gọi anh là Nhiên Nhiên.”

Lưu Diệp cũng có chút lúng túng, cô cảm thấy như vậy rất thân mật.

Bởi vì thế giới này chỉ có cô có thể gọi anh như vậy.

Ở trước khi Lưu Diệp cố gắng nói gì, Khương Nhiên đã giơ cánh tay cho cô nhìn, giọng điệu của anh cũng là lạ, chủ yếu là anh chưa quá quen, loại phương thức nói chuyện này giống như oán giận vậy, nhưng anh cũng không cần oán trách cái gì, lần này trong lời nói của anh cũng mang theo tầng ý tứ này, anh nói ra cũng hết sức khó khăn: “Mỗi lần nghe em gọi như vậy, anh đều sẽ rất lạnh.”

Lưu Diệp xấu hổ nói thầm: “Em cho là anh sẽ thích, mỗi lần gọi anh, anh thật sự giống như đang xấu hổ vậy. . . . . .”

“Là anh đang lúng túng.”

“À.” Lưu Diệp cúi đầu suy nghĩ, cho nên bọn họ thật sự là vẫn luôn đang khai thông không có hiệu quả trong lúc cùng sinh hoạt. . . . . .

Nhưng mà cho tới nay Khương Nhiên sẽ không theo người ta nói cảm xúc, cũng sẽ không cùng người nói chuyện thương lượng, làm sao biết nói cảm xúc bây giờ của anh với cô. . . . . .

Lưu Diệp cũng cảm giác rất kỳ quái, sau một khắc cô liền nghi ngờ ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt Khương Nhiên hỏi: “Chỉ là trước kia tại sao anh không nói với em, nhưng bây giờ có thể nói với em vậy?”

“Không phải em yêu cầu sao?” Trái lại Khương Nhiên bày ra dáng vẻ đương nhiên.

Lưu Diệp a một tiếng, sau đó rất nhanh cô liền nghĩ đến cái gì đó, bộ dạng kia thật sự giống như không thể tin được vậy, cô đuổi theo Khương Nhiên đến bên trong phòng tắm.

Đang trên đường trở về, cô có bò tới bên cạnh anh, thừa dịp lúc anh ngủ nói rất nhiều lời nói, cái gì mà khai thông, cái gì mà cô muốn biết suy nghĩ của anh. . . . . .

Nhưng không phải lúc đó anh đang ngủ sao?!

Nhìn dáng vẻ Khương Nhiên để nước nóng, Lưu Diệp buồn bực hỏi: “Chuyện đó. . . . . . Lúc trở lại, không phải là anh ngủ say sao?”

“Không có.” Vẻ mặt của Khương Nhiên vô cùng nghiêm chỉnh trả lời cô: “Anh chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần thôi.”

Trong nháy mắt mặt Lưu Diệp đỏ giống như tôm luộc vậy, cô cũng không biết nên nói cái gì cho phải. . . . . .

Quả thật cô cũng không dám nhìn Khương Nhiên nữa rồi.

Ngược lại Khương Nhiên đã đổ đầy nước, đi tới trước mặt cô, cười bế cô lên. . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn voi còi về bài viết trên: Apple-13, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 25.10.2017, 12:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
 
Ngày tham gia: 06.09.2014, 09:31
Bài viết: 1229
Được thanks: 4660 lần
Điểm: 6.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 11
Chương 101: Ngoại truyện 1

Edit: voi còi

Beta: hoa hồng

Đoạn thời gian gần đây, không riêng gì bọn người Quan Chỉ, ngay cả người của những ngành khác cũng cảm nhận được không bình thường.

Thủ lĩnh luôn rất ít biểu hiện trên mặt, bây giờ biểu tình trên mặt cũng không thể nói là có thay đổi gì quá lớn, nhưng rõ ràng cho thấy nhu hòa một chút.

Hơn nữa mỗi ngày hai người đều muốn gặp mặt, hiện tại gọi điện thoại cũng chuyên cần hơn với trước kia nhiều.

Trước kia, trái lại thủ lĩnh cũng có gọi điện gì gì đó cho phu nhân, nhưng phần lớn cũng giống như theo công việc thôi, nói tất cả đều là công việc.

Cho dù là muốn hỏi buổi tối muốn ăn cái gì, ở trong điện thoại thủ lĩnh cũng tuyệt đối là bộ dạng bạn muốn chiêu đãi gì cho tôi vào buổi tối.

Nhưng bây giờ thật sự quá không giống nhau.

Quan Chỉ đã không chỉ một lần, nghe được thủ lĩnh dùng giọng rất nhẹ cùng nói chuyện với phu nhân ở đầu kia, giọng điệu kia quả thật đều muốn dọa sợ Quan Chỉ.

Chỉ là phần lớn thời gian Khương Nhiên đều rất chú ý, cũng tận lực tránh những thuộc hạ này của anh.

Cũng không biết là trùng hợp hay là ý trời, kể từ sau khi giải cứu phu nhân trở về, không bao lâu lúc tổ điều trị theo lệ thường tiến hành kiểm tra cơ thể, liền phát hiện sự thật phu nhân lại mang thai.

Cho nên mỗi lần bị bắt cóc, mỗi lần cứu trở về cũng sẽ mang thai . . . . . .

Cũng bởi vì vậy, Khương Gia Quân cũng không có công bố tin tức này ra ngoài, ngược lại rất điệu thấp giữ bí mật, chủ yếu là chỉ sợ có người sẽ có liên tưởng không tốt đẹp gì.

Chỉ là Khương Gia Quân khiêm tốn an phận, Lưu Diệp sau lần trở về này, cao giọng hơn quá khứ rất nhiều, trước kia cô đều đã từng trải qua, bị nhân viên chính phủ khinh bỉ, bị người nói gì không xứng làm nữ vương những thứ kia cô đều không để trong lòng mà thôi.

Nhưng mà cô không so đo với người, không có nghĩa là có thể làm để người tùy tiện lợi dụng.

Cho nên đầu tiên sau khi cô trở lại, Lưu Diệp lập tức tìm người mở buổi họp báo, tình cảnh kia quả thật giống như nhìn thấy người chết sống lại vậy, không cần biết thân phận cô là gì, trong nháy mắt tất cả chút bát quái cũng bị đốt lên.

Lưu Diệp hời hợt trả lời câu hỏi của phóng viên, sau đó mũi tên của cô chuyển hướng níu lấy bắt đầu chất vấn trong chính phủ cái gì mà từ thiện còn nhà kỷ niệm gì đó.

Trước kia cô cũng không ít tìm tật xấu của những nghị viên kia, chỉ là phần lớn mọi người quên mất, cô cũng đã từng là một nữ nhân như thế.

Ngay tại lúc cơ quan chính phủ luống cuống tay chân chuẩn bị từ chối trách nhiệm, Lưu Diệp không nói hai lời liền lấy tinh thần năm đó ra đối phó những bọn chính trị lưu manh kia, nhìn chăm chú vào cũng không buông ra!

Chỉ là Hà Hứa Hữu Tiền lại rất cơ trí, vừa nhìn chuyện này, không đợi Lưu Diệp há mồm, Hà Hứa Hữu Tiền cũng đã chủ động nộp tiền thu vào từ những thứ kỷ niệm kia, lại sôi nổi bày tỏ với việc Lưu Diệp trở về, cũng có thể thấy ở trong điện thoại lệ nóng doanh tròng nói: “Cám ơn ông trời cảm ơn, thật may là ngài bình an vô sự, sau khi biết tin tức ngài qua đời, tôi là hàng đêm lấy nước mắt rửa mặt. . . . . .”

Lưu Diệp cũng rất phục người này.

Nếu không phải mình đang mang thai, cô thật sự muốn đích thân tìm được Tiền Xuyến Tử này đưa cho anh ta mấy cái.

Lưu Diệp cũng vội vàng xử lý những chuyện này, ngược lại cô có kinh nghiệm, những thứ tiền lòi ra kia, cô cũng không giữ lại, nếu ban đầu mọi người quyên tiền bạc, cô cũng sẽ đặt ở quỹ từ thiện mà trước đó cô và Dã Thú làm cho những viện nuôi dưỡng kia.

Trong khi xử lý những vật này, Lưu Diệp còn phải cẩn thận cơ thể của mình. . . . . .

Thật ra thì chuyện mang thai này, cô rất vui vẻ, chỉ là dù sao cũng hơi buồn bực, cô nghe nói sinh đứa bé xong không thể nhanh mang thai như vậy, kết quả không ngờ tự mình lại mang thai, cô và Khương Nhiên giờ thì tốt rồi, vốn cô tính lúc rảnh rỗi đi ra ngoài hưởng trăng mật gì đó, bây giờ nhìn lại chuyện gì cũng bị ngâm nước nóng rồi.

Nhưng mà lần mang thai này ngược lại tốt hơn lần trước nhiều, lần trước phản ứng cô có thai rất nhiều, vừa ói tay chân vừa sưng, lần này nhiều lắm cô cũng chỉ bị buồn nôn, cũng không thể nào nghiêm chỉnh ói ra.

Khương Nhiên vẫn dáng vẻ bát phong bất động, mặc kệ như thế nào đều là vẻ mặt nhàn nhạt kia.

Chỉ là Lưu Diệp có thể cảm thấy, gần đây tâm tình của anh rất tốt, lúc nhìn cô cười cũng đáng yêu hơn quá khứ một chút.

Hai người vẫn như cũ, mỗi ngày sau khi ăn xong đi bộ.

Ngày trước hai người đều ở bên nhau là tốt rồi, hiện tại Lưu Diệp sẽ cố ý cầm tay Khương Nhiên.

Về sau có lẽ là thói quen tay nắm tay tản bộ, lúc thỉnh thoảng cô quên cầm, Khương Nhiên sẽ chủ động dắt tay của cô.

Thật ra thì Khương Nhiên là một người rất hay xấu hổ, anh chỉ không biểu hiện ra mà thôi, Lưu Diệp vẫn canh cánh trong lòng chuyện lần trước Khương Nhiên giả vờ ngủ, nhưng mà về sau có một ngày, cô chợt nghĩ đến một loại khả năng. . . . . .

Có lẽ ngay lúc đó Khương Nhiên cũng không muốn vờ ngủ lừa cô, anh đang xấu hổ nhỉ?

Bởi vì anh nói với cô câu nói kia không cần hù dọa anh?

Cho nên Khương Nhiên xấu hổ, liền giả bộ ngủ say?

Kể từ sau khi Lưu Diệp phỏng đoán như vậy, cũng rất thích nói chút lời tâm tình ngọt ngào trêu chọc Khương Nhiên, chỉ là phần lớn thời gian vẻ mặt Khương Nhiên đều là nhàn nhạt, nhiều lắm chỉ là nhếch miệng cười cười.

Chẳng qua mắt của anh lại là tiết lộ tâm tình của anh.

Lưu Diệp có thể cảm thấy anh đang cố gắng duy trì hình tượng của mình, nhưng thật ra thì Khương Nhiên như vậy đã trước kia chưa từng có rồi.

Khi hai người đang tản bộ, lại nói tới tên họ của đứa bé đầu tiên của bọn họ.

Khương Nhiên chưa cho người lấy ra tên, Lưu Diệp cũng không dám tùy tiện lấy, cô luôn muốn lấy ra một cái tên vừa dễ nghe lại tài ba.

Bởi vì tên thì đồng nghĩa với dấu hiệu con người.

Hai người thương lượng tới thương lượng lui, thật ra thì phần lớn thời gian đều là Lưu Diệp đang nói nhỏ, nói lầm bầm lầu bầu.

“Anh cảm giác Khương Mạnh như thế nào? Hay là Khương Trác, Khương Bất Phàm?” Lưu Diệp nói ra mấy cái tên, không đợi Khương Nhiên phản hồi, cô đã lắc đầu hủy bỏ trước: “Cũng không dễ nghe, cứ có cảm giác là lạ. . . . . .”

“Anh cảm thấy thế nào?” Cô giương mắt nhìn Khương Nhiên.

Khương Nhiên như thật nói cho cô biết: “Khó nghe.”

Lưu Diệp cũng biết anh sẽ nói như vậy, cô buồn bã kéo cánh tay của anh, lần này rất cố gắng rất nỗ lực suy nghĩ thật lâu sau, cô mới lên tiếng: “Khương Nhiên này, chúng ta không lấy những cái tên tài ba, em không nghĩ ra vĩ nhân có tên chữ, hơn nữa. . . . . .”

Cô chần chừ một lúc, trước kia Khương Gia Quân đều lại là người lạ, tất cả vị trí đều là cố định, bởi vì người máy đại biểu tất cả, nhưng mà bây giờ thế giới không giống nhau, đây không phải là một người máy liền quyết định tất cả thế giới, đứa bé của bọn họ tương lai cũng không nhất định trở thành một quân nhân. . . . . .

“Thật ra thì chỉ cần đứa bé khỏe mạnh cường tráng, bình an là tốt, liền gọi Khương An Khương Tráng Tráng Khương Kiện Khang như thế, có thể quá là đơn giản quá tục khí hay không . . . . . .”

“Em thích là tốt rồi.” Khương Nhiên ung dung nhìn cô, Lưu Diệp đoán chừng mình gọi con là Khương Cẩu Thặng anh cũng có thể thản nhiên.

Lưu Diệp hé miệng cười, ngược lại chợt nhớ tới cái gì đó, cô vội nắm lấy Khương Nhiên đi tới chỗ nuôi dưỡng trẻ em, thật ra thì chuyện lấy tên như vậy rất đơn giản, sao cô không thể cho thằng nhóc tự chọn nhỉ?

Rất nhanh cô tìm được thằng nhóc.

Thật ra thì đoạn thời gian gần đây cô thật sự muốn tự mình chăm con, nhưng bởi vì cô lại mang thai, có lẽ là sợ cơ thể của cô không tiện, Khương Nhiên cho bộ phận nuôi dưỡng trẻ em sắp xếp thời gian chăm sóc vô cùng cặn kẽ.

Chỉ là khi Khương Nhiên sắp xếp điều này, cũng cho người dời bộ phận nuôi dưỡng trẻ em đến gần Hạ Cung, như vậy Lưu Diệp muốn nhìn con, tùy thời đều có thể thấy.

Lưu Diệp cũng không nhắc lại cái gì với Khương Nhiên.

Hiện tại sau khi nhìn thấy thằng nhóc, Lưu Diệp liền cố gắng ôm lấy tiểu cục cưng từ trên giường trẻ em lên.

Chỉ là cô mới vừa cúi người còn chưa ôm lên, Khương Nhiên đã đi tới, thay cô bế lên.

Lưu Diệp buồn bực liếc anh một cái, thật ra thì ôm đứa bé cũng sẽ không đưa đến sanh non.

Chỉ là nhìn Khương Nhiên vụng về ôm đứa bé như vậy, Lưu Diệp vẫn mềm lòng, cô vuốt tay nhỏ bé đầy thịt của thằng nhóc, hỏi thằng nhóc: “Này, cục cưng, mẹ lấy mấy cái tên cho con, con thích Khương Tráng Tráng, hay thích Khương An, hay là muốn làm Khương Nhất Phàm đây?”

Thằng nhóc giống như gặp phải vấn đề rất lớn, thằng nhóc đã có thể phát ra đơn âm tiết, trong miệng lẩm bẩm cái gì mà cổ mộ mê tân.

Lưu Diệp nghiêng tai nghe, cô biết thằng nhóc vẫn còn giai đoạn bắt chước, vẫn không thể nói ra cái gì, nghe nói đứa bé lớn như vậy thế nào cũng cần phải mười tháng mới có thể phát ra âm giống người bình thường.

Chỉ là ở bên trong âm thanh mơ hồ được phát ra kia, Lưu Diệp chợt nghe cái gì đó, cô lập tức bị chấn kinh.

Cô ngẩng đầu lên không thể tưởng tượng nổi, nói: “Khương Nhiên, là em ù tai ư, em giống như nghe được cục cưng đang gọi ma ma?!”

Khương Nhiên nghe rất rõ ràng, anh gật đầu một cái, nhắc nhở cô: “Cẩn thận bụng.”

So sánh với sự bình tĩnh của anh, Lưu Diệp cũng quá kích động, nếu không phải là Khương Nhiên ở bên nhắc nhở cô, thiếu chút nữa là cô muốn nhảy lên, cô cũng che miệng cũng kêu hai tiếng, cười không khép miệng được.

Cuối cùng Lưu Diệp lại hỏi thằng nhóc, lần này cuối cùng thì chọn một cái tên.

Bởi vì sau khi thằng nhóc nghe cái tên đó xong, sẽ đặc biệt vui vẻ.

Lưu Diệp cũng mặc kệ tục khí hay không tục khí, cuối cùng tên của đứa bé đầu tiên của cô và Khương Nhiên gọi là Khương An.

Mỗi ngày Lưu Diệp không phải an thai chính là xem thằng nhóc.

Thằng nhóc béo múp míp, không biết có phải là người máy của Khương Nhiên thật tốt quá hay không, không tới thời gian, thằng nhóc đã có thể ngồi dậy, nhìn đứa bé trắng trắng mềm mềm, cũng không biết ở đâu ra hơi sức lớn như vậy, mỗi ngày Lưu Diệp đều sẽ tới xem thằng nhóc một chút, kết quả ngày đó khi trở lại, cô tiện tay cầm một món đồ chơi trêu chọc đứa bé.

Kết quả thằng nhóc này chỉ mấy cái đã phá hủy món đồ chơi kia.

Nhìn dáng vẻ trợn mắt hốc mồm như vậy của cô, nhân viên làm việc trong bộ phận nuôi dưỡng trẻ em kia rất nhanh tìm đến những món đồ chơi bằng kim loại đưa cho thằng nhóc.

Đồng thời cười nói với Lưu Diệp: “Phu nhân, di truyền thật là thú vị, nghe nói thủ lĩnh khi còn bé chính là như vậy. . . . . .”

“Như vậy?” Trong lúc nhất thời đầu óc của Lưu Diệp không có quay tới, cô buồn bực nhìn đối phương.

Đoán chừng người nọ cũng nghe người khác kể, thấy Lưu Diệp cảm thấy hứng thú, cũng liền giải thích: “Nghe nói khi còn bé thủ lĩnh cũng có bộ dạng này. . . . . .”

“Bộ dạng này?” Cục cưng nhà cô rất thích cười rất đáng yêu, làm sao có thể giống Khương Nhiên chứ, cô không nhịn được thầm nói: “Nhưng thằng nhóc nhà tôi rất thích cười. . . . . .”

“Đứa bé đều là thích cười.”

Lần này Lưu Diệp thật sự bị kinh sợ, “Nhưng. . . . . . Tôi nhớ được năm đó những người được tái sinh, khi còn bé đều sẽ bị nước trôi, sau đó. . . . . . Còn phải. . . . . .”

Trên cơ bản tuổi thơ này đều là thê thảm không thể thê thảm hơn được nữa . . . . . .

“Trời sinh lá gan của thủ lĩnh đã lớn, khi bị nước trôi còn tưởng rằng đang đùa nước, nghe nói lúc ngài ấy cười còn dọa sợ người nuôi dạy trẻ ngay lúc đó, cho là tinh thần ngài ấy có vấn đề. . . . . .”

Lưu Diệp kinh hãi miệng cũng không khép lại được, cô cúi đầu nhìn qua thằng nhóc cũng cười đáng yêu như thế, mặc dù thằng nhóc này là từ trong bụng cô ra ngoài, chỉ là thằng nhóc trắng trắng mềm mềm bị các bà các thím kỳ lạ vây quanh xoa đến mặt đỏ bừng này, chẳng lẽ cũng là một mầm non Đại Vương kinh khủng?!

Nhưng khi nhìn hai mắt thật to của thằng nhóc, dáng vẻ đáng yêu làm cho người ta cũng muốn thét chói tai, Lưu Diệp nhanh chóng ném những suy nghĩ kia ra khỏi đầu.

Cục cưng nhà cô vừa ngoan vừa đáng yêu đấy!!

Ở dưới sự tưới nước tình yêu của cô, là tuyệt đối tuyệt đối sẽ không trở thành Đại Ma Vương đâu!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn voi còi về bài viết trên: Apple-13, Hothao, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
Có bài mới 26.10.2017, 11:29
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 937
Được thanks: 6511 lần
Điểm: 7.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 11
Chương 102: Ngoại truyện 2:

Editor: Đào Sindy

Beta: hoa hồng

Mỗi một ngày qua đi, bụng Lưu Diệp cũng càng ngày càng lớn lên.

Ban đầu Lưu Diệp vẫn còn ở trong tổ điều trị Khương Gia Quân làm kiểm tra, nhưng tháng năm tăng dần, sau khi tất cả đều ổn định cả, Lưu Diệp liền có ý khác.

Chủ yếu là tổ khám bệnh của Khương Gia Quân cực kỳ lợi hại, gãy tay chân gãy  cũng có thể chữa lành, thế nhưng. . . . . .

Nói thật, một đám “ông lớn” vây quanh kiểm tra bụng cho cô, thỉnh thoảng còn phải kiểm tra gì kia  . . . . . .

Lưu Diệp cảm giác đừng uốn éo cũng đừng xoay, hơn nữa đồ chơi phụ khoa này không phải điểm mạnh của Khương Gia Quân, mắt thấy trăng đã tròn, Lưu Diệp liền nói ra ý tưởng của mình với Khương Nhiên.

Ngược lại Khương Nhiên không có ý kiến, lập tức tìm người sắp xếp thành lập bệnh viện chuyên môn trong Khương Gia Quân.

Lưu Diệp sợ hết hồn, thật sự cô chỉ là một phụ nữ bình thường, đi ra ngoài làm chút kiểm tra, sau đó thuận tiện đi dạo phố, mặc dù mục đích đi dạo phố là chủ yếu . . . . . .

Lưu Diệp vội vàng ngăn cản Khương Nhiên, nói ý tưởng của mình thẳng ra, cô phát hiện, lúc đối mặt với Khương Nhiên, thật sự không thể nói một nửa giữ lại một nửa, người này, chỉ sợ cô có ý riêng, nhưng chỉ cần có ý giấu giếm, lập tức sẽ làm hoàn toàn trái ngược.

Giờ Khương Nhiên mới hiểu được chuyện gì xảy ra, thì ra Lưu Diệp muốn đi ra ngoài kiểm tra sức khỏe là giả, chiêu bài đi dạo phố ngược lại là thật.

Nhưng mà anh cũng không có nói gì, ngược lại rất nhanh giảm thời gian xuống, chuẩn bị dành ra thời gian một ngày, tự mình đi với cô.

Lưu Diệp rất sợ điều động dân chúng, đến lúc đó Quan Chỉ còn có nhân viên bảo vệ xếp hàng thành một đội, còn có những đội xe gì đó, làm giao thông tắc nghẽn.

Khương Nhiên đều thay những bảo vệ cũ đi, cuối cùng tự mình lái xe chở cô.

Rất lâu rồi Lưu Diệp không ra khỏi căn cứ Khương Gia Quân, lần này ra ngoài nhìn thấy gì cô cũng thấy thú vị.

Chỗ nào giống người đi kiểm tra sức khỏe, cô kéo cửa sổ xe không ngừng nhìn ra phía ngoài.

Khương Nhiên vẫn giữ vẻ mặt bình thường, chuyện kiểm tra sức khỏe cũng đã được Quan Chỉ sắp xếp ổn thỏa, lần này hai người kín đáo lên đường, vì chuyện này Khương Nhiên còn cố ý đeo mắt kính, Lưu Diệp cũng trang điểm cho mình, nhưng cô đoán gương mặt của chính mình chỉ là người đi đường, cũng chưa chắc có người sẽ chú ý đến.

Đến lúc đó, rất nhanh Lưu Diệp đi vào kiểm tra cơ thể, bởi vì có Quan Chỉ, kết quả rất nhanh đã đi ra.

Chờ khi Lưu Diệp đi ra ngoài, liền thấy được một màn thật bất ngờ.

Toàn thân Khương Nhiên mặc đồ thường, bộ dạng bây giờ như một ông chồng trên thế giới này vậy, vào lúc vợ kiểm tra sức khỏe, đàng hoàng kiên nhẫn ngồi chờ.

Kỳ lạ là, chỗ kế anh ngồi đều trống hai - ba vị trí.

Nhưng rõ ràng những chỗ khác đều ngồi đầy người, hơn nữa đang lúc Lưu Diệp buồn bực lại đúng lúc tới một nhân vật mới, có lẽ người nọ không để ý đến tình huống bên Khương Nhiên, nhìn thấy một nơi có nhiều chỗ trống, cũng liền chen vào, chuẩn bị ngồi vào bên cạnh Khương Nhiên.

Sau đó chờ sau khi người nọ ngồi xuống, một màn kỳ lạ xuất hiện.

Người nọ mới vừa ngồi vững, kết quả vừa ngẩng đầu, liền thấy Khương Nhiên bên cạnh đeo kính đen, theo sát sau đó người nọ bị dọa hoảng sợ, nhanh chóng loát một cái lập tức đứng dậy, quả thật là bị dọa sợ, lại lập tức chạy ra ngoài.

Tình nguyện đứng cũng không chịu ngồi bên cạnh Khương Nhiên. . . . . .

Lưu Diệp hoài nghi có phải Khương Nhiên tỏa ra ánh sáng, bị người ta phát hiện thân phận.

Cô cũng đi qua, vẻ mặt khẩn trương thấp giọng nói với Khương Nhiên: “Khương Nhiên, có phải anh bị phát hiện rồi không, anh không phát hiện tất cả mọi người đều né tránh anh sao?”

Khương Nhiên kỳ lạ nhìn bên cạnh, tập mãi thành thói quen lắc đầu nói: “Em nghĩ nhiều rồi.”

Trong lòng Lưu Diệp có gì đó rất lạ , chỉ là thấy Khương Nhiên bình tĩnh như vậy, cô cũng không nói gì, vẫn dựa theo kế hoạch đi trung tâm thương mại gần đây.

Trung tâm thương mại đó là Lưu Diệp tự mình chọn lựa. Trong đó không riêng gì quần áo và trang sức, còn có rất nhiều tiệm ăn uống đặc sắc.

Lưu Diệp đã sớm động lòng với các loại bánh ngọt nhỏ bên trong một tiệm nào đó, bởi vì nghe nói thật lâu, đến lúc đó liền lôi kéo Khương Nhiên cố ý tìm chỗ đó chuẩn bị nếm thử một chút.

Nhưng ngồi xuống không bao lâu, Lưu Diệp liền muốn đi nhà vệ sinh.

Khương Nhiên theo thói quen đứng lên đỡ cô, nhưng tiệm đặc sắc này rất nhỏ, là chỗ không lớn, Lưu Diệp xấu hổ khi để cho một đấng mày râu như Khương Nhiên chờ ở cửa toilet nữ, cô cũng nhanh chóng khoát tay để anh chờ ở đây.

Kết quả chờ Lưu Diệp trở lại lần nữa, lại có một màn kỳ lạ xuất hiện.

Vốn vẫn có người gần vị trí của bọn họ, không biết làm sao, chợt trống, hơn nữa sau khi vào cửa nhân viên phục vụ vẫn nhiệt tình, đến lúc này lại không gọi Khương Nhiên.

Lần này Lưu Diệp rất khẩn trương, cô lại nhỏ giọng nói lần nữa: “Anh chắc chắn không có bị nhận ra chứ? “

Khương Nhiên rất khẳng định nói cho cô biết: “Chắc chắn, nếu nhận ra anh..., không phải là loại phản ứng này.”

Lưu Diệp vẫn còn nói thầm thà thầm thì.

Khương Nhiên cũng không nói với cô, chỉ giơ tay kêu phục vụ gọi bánh ngọt nhỏ mà Lưu Diệp vẫn muốn ăn.

Lưu Diệp rất nghi ngờ, có tật giật mình như Hỏa Bạo Thiên vương.

Đi vào trong tiệm, luôn cảm thấy giống như có vô số mắt đang nhìn bọn họ, hơn nữa phần lớn tầm mắt đều rơi vào trên người Khương Nhiên.

Nhưng cô ngắm trái nhìn phải, cũng không phát giác chỗ nào của Khương Nhiên bị lộ, kính râm kia cũng đã che mất nửa mặt.

Theo ý cô, Khương Nhiên lúc này, nhìn qua cũng chỉ là trai đẹp đeo kính đen  mà thôi. . . . . .

Lưu Diệp đi dạo một lát, lúc đến phòng nghỉ, Lưu Diệp chợt muốn quan tâm đến Khương Nhiên.

Chủ yếu là Khương Nhiên không thích mua quần áo lắm, đối với việc đi dạo phố càng thêm không có hứng thú gì, dù cô bảo anh đi theo cũng rất băn khoăn, Lưu Diệp cũng để Khương Nhiên nghỉ ngơi trong phòng, dù sao chỗ kia không thiếu đàn ông, vả lại cô đang muốn đi dạo khu vật dụng trẻ em gần đây.

Ban đầu khi họ có đứa con đầu lòng, thứ gì cũng phải làm, đồ chất lượng tuy nói tốt, nhưng nào đa dạng như trong cửa hàng hiện tại, ngay cả ngoáy tai cho trẻ nhỏ cũng có rất nhiều loại để chọn.

Lưu Diệp cúi đầu tỉ mỉ chọn. . . . . .

Khương Nhiên an vị ngồi trong phòng nghi ngơi quan sát hành động của cô.

Chờ Lưu Diệp lựa đồ xong rồi sẽ đi qua, cái gọi là quá tam ba bận, lúc này trên ghế ngồi ở phòng nghỉ ngơi, trên chiếc ghế sa lon dài mảnh đáng lẽ có thể ngồi bảy tám người, lúc này đã sớm trống rỗng lại chỉ có một mình Khương Nhiên.

Mấy người đàn ông lúc nãy còn ngồi trên ghế sa lon, cũng thống nhất chen chúc ở chỗ góc rẽ nhỏ trên ghế sa lon. . . . . .

Lúc Lưu Diệp đi tới, cũng vô cùng khẳng định nói với Khương Nhiên: “Nhất định anh đã bị nhận ra.”

Khương Nhiên cũng không giải thích gì, Lưu Diệp nói xong câu này, anh im lặng tháo kính râm xuống.

Trong nháy mắt, không cần Khương Nhiên nói gì, Lưu Diệp cũng cảm thấy, đại sảnh vốn có tiếng vang, trong một khắc kia không có bất kỳ tiếng vang nào, giống như bị nhấn bất động trên màn hình TV, động tác của tất cả mọi người đều ngừng lại.

Ngược lại người khởi xướng, Khương Đại Ma Vương tháo kính râm xuống, những người kia còn chưa phản ứng, đã lần nữa đeo kính râm lên.

Sau đó anh rất tự nhiên đứng lên, thò tay cầm lấy túi mua đồ trên tay Lưu Diệp, từ khi cô mang thai, anh có thói quen đỡ eo cô khi đi đường.

Lúc hai người ra cửa, Lưu Diệp nửa tỉnh nửa mê, mê hoặc hỏi: “Những người đó hình như rất sợ dáng vẻ của anh. . . . . Rõ ràng anh không bị nhận ra. . . . . .”

Khương Nhiên cũng không biết nên giải thích làm sao, anh không cảm thấy vậy, bởi vì từ khi anh có ý thức, loại hiện tượng này chính là thái độ bình thường.

Ngược lại anh cảm thấy rất hứng thú với những thứ Lưu Diệp mua,nổ máy xe xong, liền hỏi cô một câu.

Lưu Diệp đang muốn nói với anh, thấy anh hỏi, liền cười híp mắt nói thứ mình mua với anh: “Em mua rất nhiều đồ dùng dành cho em bé, có áo ngủ trẻ em. . . . . . Còn có gối đầu nhỏ chuyên dụng. . . . . . Đúng rồi, còn có chén đũa cho em bé, đều là đặc chế, em thấy đáng yêu liền mua, còn có cái này. . . . . .”

Lưu Diệp nói xong liền lấy ra một con thỏ dễ thương, bởi vì xe là tự động, cô cũng khoe khoang quơ quơ trước mặt Khương Nhiên.

Trong lúc chuyển động, cô còn hả hê đè lỗ mũi thỏ.

Rất nhanh miệng con thỏ kia vừa động động một cái, phát ra giọng nói rất ngọt ngào: “Người bạn nhỏ, tôi tên là con thỏ nhỏ ngoan ngoãn, thật vui khi làm bạn với bạn, chúng ta cùng nghe kể chuyện nhé. . . . . . Ngày trước. . . . . .”

Lưu Diệp hả hê nói: “Đây là model học tập mới nhất, có thể huấn luyện tốc độ phản ứng của em bé, còn có thể kể chuyện. . . . . .”

Khương Nhiên nhàn nhạt nói cho cô biết: “Nó có khóa trình huấn luyện chuyên môn.”

Lưu Diệp à một tiếng, vội hỏi: “Tiểu cực cưng được anh sắp xếp khóa trình, dạy thứ gì, sao em không nghe anh nói. . . . . .”

Có phải xoa bóp sau lưng hay không, dạy con nói chuyện, khai phá trí lực của trẻ nhỏ này kia, ngược lại cô vẫn muốn làm, nghe nói những hoạt động lặt vặt kia không chỉ có thể tăng thêm quan hệ ruột thịt mà còn có thể làm cho tâm trạng của con tốt lên.

“Đều là một chút huấn luyện trụ cột nhất, năng lực phối hợp cơ thể, kiên nhẫn, sinh tồn ở dã ngoại..vv.”

“. . . . . .” Lưu Diệp há hốc mồm, sau khi xác nhận không phải Khương Nhiên đang nói đùa, cô không thể tin được hỏi: “Anh nói sinh tồn ở dã ngoại. . . . . . Là . . . . . Chính là sinh tồn ở dã ngoại trên mặt chữ ư. . . . . .”

Khương Nhiên nhàn nhạt trả lời: “Chính là ý trên mặt chữ.”

Lưu Diệp ôm chặt thỏ trong ngực, cho nên nói gần đây cô đi gặp tiểu cực cưng, phát hiện thằng nhóc này càng ngày càng hoạt bát, tay chân càng ngày càng nhiều động tác, còn thích bổ nhào rồi bắt. . . . . .

Không phải bởi vì con lớn hoạt bát, mà bởi vì là cha của thằng bé xem nó như cậu bé người rừng để dạy dỗ?

Lưu Diệp giật giật miệng, cô dính sát vào nhìn gương mặt của Khương Nhiên, chỉ là trong lòng còn ẩn chứa chút may mắn, không thể nào là thật, con còn chưa biết đi đâu đấy, làm sao có thể bị mang đi sinh tồn ở dã ngoại gì đó chứ. . . . . . Đoán chừng cái gọi là ý trên mặt chữ, chính là dựng một lán cỏ cho con chơi đùa, hoặc là cho con bò trên thảm cỏ. . . . . .

Chờ lúc trở về, Lưu Diệp liền chạy thẳng tới chỗ thằng nhóc, chỉ khi nhìn thấy cục cưng đáng yêu nhà mình, Lưu Diệp mới cảm giác vừa rồi mình thật sự quá ngu ngốc, con đáng yêu như vậy, chỗ nào giống cậu bé người rừng chứ.

Đáng yêu như thế, cười đáng yêu, có lòng hiếu kỳ với mọi thứ, cục cưng đáng yêu, đúng không!!

Lưu Diệp liền dùng con thỏ nhỏ trong tay đùa với con.

Kết quả con thỏ nhỏ bị con cầm đi, cũng không có bị tạo hình ngu ngốc của thỏ chọc cười, ngược lại nghi ngờ nghiên cứu một phen.

Nhìn cánh tay ngắn chân ngắn của con đang ở đó loay hoay chơi thỏ, vẻ mặt ấy nói đáng yêu bao nhiêu sẽ có đáng yêu bấy nhiêu.

Trong lòng Lưu Diệp cũng ngọt ngào, cô cũng biết tiểu cục cưng nhà mình là cậu bé đáng yêu nhất thiên hạ, làm sao có thể trở thành cậu bé người rừng chứ!

Tên Khương Nhiên kia thật là hù chết cô,cô cũng biết nếu nói sinh tồn ở dã ngoại, đều là lừa gạt!

Hơn phân nửa con chỉ bị mang đi bò bò sân cỏ mà thôi.

Trong lúc Lưu Diệp cho là con đã tìm được chốt mở thỏ, có lẽ thằng nhóc cũng nhận ra vật này là con thỏ rồi.

Vì vậy chờ cục cưng đáng yêu trêu chọc thỏ, Lưu Diệp nhấn mở chốt con thỏ ra, rồi thấy cục cưng đáng yêu, rất nhanh dùng tay béo mập mềm mại nho nhỏ nắm lấy lỗ tai thỏ, sau đó đang chuẩn bị gặm lỗ tai thỏ.

Lưu Diệp thấy màn này, nhanh khuyên nhủ chính mình, đứa nhỏ này, đoán chừng còn tưởng vật này có thể cắn, tất cả nói lên con thích lấy tay và miệng đi cảm giác thế giới này chứ sao. . . . . .

Nhưng lại chờ được tiểu cực cưng luôn khéo léo đáng yêu chuẩn bị tập kích bụng thỏ, khi mổ bụng của con thỏ ra, cuối cùng Lưu Diệp hiểu được, rốt cuộc đứa nhỏ này được dạy dỗ thế nào!

Sau đó rất nhanh Quan Chỉ đang làm việc ở khu trực, đã nhìn thấy phu nhân ôm thỏ, sắc mặt thật không tốt, dáng đi giận dữ đi tới.

Cô vừa kích động ôm thỏ, vừa hỏi: “Khương Nhiên không đi họp chứ?!”

Quan Chỉ sợ hết hồn, vội nói: “Thủ lĩnh không đi họp, chỉ là. . . . . . Phu nhân, chị có chuyện gì không?”

“Có!” Lưu Diệp giơ cao con thỏ, nói từng câu từng chữ: “Tôi muốn nói, chuyện, về, đứa, bé, thật, tốt, với Khương Nhiên!!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



cò lười: lily giàu vậy em?
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 1050 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 151 điểm để mua Giày boot hồng 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1018 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 269 điểm để mua Lọ nước màu
Ngọc Nguyệt: Đi ngủ đây...
Ngọc Nguyệt: Ớ..thì...
Windwanderer: thi môn gì thế
Ngọc Nguyệt: Mai thi rồi, ahiuhiu...
Hoa Lan Nhỏ: TT.TT
Đường Thất Công Tử: nhường lan đi
Đào Sindy: bị ẩn r :)) ...
Đường Thất Công Tử: quân bà bà :lol:
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 426 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Hoa Lan Nhỏ: lâu lâu mới thấy đồ vừa ý mà bị giành hoài.. hiu hiu
Độc Cô Cầu Bại: quân bà bà
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
cò lười: giờ nhường em nha
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 413 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
cò lười: haizz xin lỗi Minh nha. Cũng sắp tới ngày kỷ niệm ngày cưới muốn đấu cái nhẫn thôi mà không biét nhẫn cưới của 2 người nha
Đường Thất Công Tử: tối r
Cô Quân: ai lặn
ღ๖ۣۜMinhღ: May di, ai nớp vui :kiss4:
Đường Thất Công Tử: hú :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: lặn rồi :sleep:
Cô Quân: tuần lộc xanh đáng yêu :x
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Be, cười dịu dàng thía mà :D2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 398 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Cô Quân: bây h đấu giá còn hiện lên đây nữa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.