Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

 
Có bài mới 26.10.2017, 11:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 913
Được thanks: 6245 lần
Điểm: 7.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 12
Chương 103: Ngoại truyện 3

Editor: Đào Sindy

Beta: hoa hồng

Lưu Diệp tức giận đùng đùng đi vào, vừa thấy Khương Nhiên, lập tức lấy hết dũng khí nói: “Em không cho phép anh làm như vậy với con của em!”

Nói xong cô liền ném con thỏ trong tay lên bàn làm việc của Khương Nhiên.

Bàn Khương Nhiên luôn được sắp xếp chỉnh tề, hiện tại Lưu Diệp thở phì phò ném một cái, rất nhanh sấp tài liệu Khương Nhiên đặt ở góc bàn bị đụng rơi tan tác còn có ly nước của anh cũng bị ảnh hưởng, mặc dù không bị đụng đổ, nhưng cũng lung lay mấy cái, vẩy một chút nước ra ngoài.

Nét mặt Khương Nhiên không thay đổi gì, cho dù thỉnh thoảng Lưu Diệp ném con thỏ tới trước mặt anh, anh cũng không biểu lộ gì, ngược lại cúi đầu dọn dẹp mặt bàn, trong lúc đó anh cũng không mở miệng nói gì.

Chờ lau sạch sẽ, anh mới ngẩng đầu lên, hơi nhíu mày hỏi ngược lại một câu: “Không phải em cho phép sao?”

Chống lại ánh mắt của Đại Ma Vương, vốn Lưu Diệp còn thở phì phò, trong nháy mắt khí thế yếu một nửa, quả thực như phản xạ có điều kiện, cô muốn lui về phía sau co lại.

Nhưng cô là mẹ đứa bé, hôm nay cho dù cô đánh cược tính mạng, cũng không thể để Khương Nhiên đối xử với cục cưng của cô như vậy!

Cô cũng phát động dũng khí, vừa đánh mình, vừa nói: “Đúng vậy, em không cho phép! Anh mà còn làm thế với cục cưng của em, em sẽ. . . . . .”

Cô ôm bụng, nỗ lực suy nghĩ chiêu để uy hiếp.

Nhưng Khương Nhiên rất có lực uy hiếp, ở trước mặt anh rất khó giữ vững khí thế, lòng bàn tay cô khẩn trương toát mồ hôi.

Vẻ mặt Khương Nhiên rất bình tĩnh, nhìn mắt cô, chỉ nhàn nhạt hỏi một câu: “Em muốn uy hiếp anh?”

Trong nháy mắt bắp chân Lưu Diệp có chút rút gân.

Rõ ràng trên mặt của anh không có vẻ phẫn nộ, nhưng cô lại sợ không dám thở mạnh một tiếng.

Nhưng sau một lát, cô vẫn lấy dũng khí trợn mắt nhìn lại: “Em... Em uy hiếp anh thì thế nào?!”

Chưa bao giờ Khương Nhiên bị người ta uy hiếp trực diện, chuyện này cũng không vì lời của Lưu Diệp, mà ra vẻ khác biệt gì, hai tay anh đan vào nhau, dùng ngón cái nâng cầm, vẫn là vẻ mặt như cũ bộ dạng không thèm để ý.

Động tác của anh không có biến hóa gì quá lớn, anh vẫn ngồi ở trước bàn làm việc mình, đến lúc này, giọng nói ngược lại khách sáo hơn lúc trước nhiều: “Em có thể thử xem.”

Lưu Diệp cũng bị hù chết.

Ngay cả Khương Nhiên có bản lãnh trong nháy mắt làm bệnh tim người ta tái phát, anh khách sáo như vậy, còn không bằng trực tiếp gào cô mấy câu!

Lưu Diệp yếu ớt đi xuống, bởi vì cô biết, ở nơi này, Khương Nhiên là nòng cốt quan trọng của Khương Gia Quân, câu nói thuận miệng đầu tiên của anh cũng có thể làm cho cô nửa bước khó đi. . . . . . Dù cô muốn ồn ào đi ra ngoài, đã có Khương Đại Ma Vương anh ngăn cản đâu rồi, lại có quyền lựa chọn cản trở, cô vẫn như cũ cũng không làm được gì. . . . . .

Lưu Diệp chần chừ một lúc, nước mắt uất ức chuyển động trong hốc mắt, lâu như vậy tới nay, cô vẫn nỗ lực không tranh chấp với Khương Nhiên, nhưng bây giờ cô không bước qua được rồi, cô làm mẹ, làm sao có thể để con bị giáo dục như vậy.

Vành mắt cô ửng đỏ, cố gắng giữ vững tâm tình của mình, cố gắng khai thông anh: “Nhưng con còn nhỏ như vậy, đang độ tuổi chơi đùa. . . . . . Nó biết gì chứ. . . . . . Hơn nữa phương thức huấn luyện như vậy đối với nó có ích gì, chẳng lẽ anh muốn giáo dục con giống anh à. . . . . . Không thể dùng phương thức tình yêu giáo dục cho con của chúng ta sao. . . . . .”

“Dạy nó dùng tình yêu cứu vớt thế giới?” Lúc này rõ ràng giọng nói của Khương Nhiên mang theo châm chọc.

Lưu Diệp biết miệng anh rất độc, mặc dù anh rất ít nói, nhưng cũng có thời điểm anh khác biệt, lần đó không phải là bị những câu của anh giết chết tim sao!

Cô vừa nghĩ tới đã cảm thấy da đầu tê dại, cô khó khăn nuốt ngụm nước miếng, cố gắng giải thích: “Em cũng. . . . . . Không có ý đó, chỉ là bây giờ là thời hòa bình, sao anh phải dạy cho con đánh đánh giết giết. . . . . .”

“Bây giờ không phải thời hòa bình.” Khương Nhiên không chút lưu tình ngắt lời cô, nói với cô: “Chưa từng có thời hòa bình, chỉ có thời ngưng chiến.”

Ánh mắt của anh nặng nề, lúc nhìn về phía cô càng thêm sắc bén vô cùng.

Lưu Diệp bị ánh mắt anh nhìn không chỗ nào che giấu, có rất ít người có thể ở trước ánh mắt như vậy kiên trì chủ kiến.

Lưu Diệp nỗ lực không thỏa hiệp, cô cố gắng nói lý với anh: “Nhưng dạy con yêu thương quan tâm cũng không sai mà? Em không phủ nhận chúng ta cần lực lượng bảo vệ mình, nhưng em muốn là có những thiện ý yêu thương kia, cũng không phải là bị khiển trách bắt nạt. . . . . . Hơn nữa anh cũng đang dần dần thay đổi. . . . . . Trước kia anh rất thích đánh đánh giết giết, em nhớ lúc mình bị Tây Liên Minh bắt cóc, anh còn không quản đúng sai phải trái, liền điên cuồng công kích về phía Tây Liên Minh, đừng nói bình dân, ngay cả em ở Tây Liên Minh, cũng suýt chút bị anh nổ chết. . . . . . Thế nhưng lần anh đi cứu em, anh trở nên ôn hòa rất nhiều, đừng nói giết chết những người đó, anh còn bỏ lại cho đám Dã Thú bọn họ một con ngựa. . . . . . Em thật sự  cảm thấy. . . . . .”

“Anh không phải bị cảm hóa, mà chỉ là anh thích em.”

“Hả?” Lưu Diệp vốn còn đang đắm chìm vào trong lời của mình, lúc này đột nhiên nghe câu này, cô dừng một chút, bởi vì hình như có lời gì đó không bình thường được Khương Nhiên nói ra. . . . . .

Cô nháy mắt, sau đó nỗ lực nhớ lại, không phải cô nghe lầm chớ, hình như cô nghe được Khương Nhiên nói gì mà thích cô?

Quả thật cô không thể nào tin được lỗ tai của mình rồi!

Bởi vì từ khi biết Khương Nhiên, Khương Nhiên chưa từng nói với cô lời như vậy, điều này có thể tính là thổ lộ không?

Trong lúc lòng Lưu Diệp nở hoa, Khương Nhiên cứ như lỡ lời, vốn anh còn khí định thần nhàn ngồi, lần này rất nhanh anh đã đứng lên, tay chân luống cuống thu dọn lại bàn làm việc ngay ngắn rõ ràng, rất nhanh bàn làm việc vốn đang chỉnh tề được anh thu dọn càng thêm hỗn loạn.

Sau đó hình như anh đang tìm gì đó, nhanh chóng cúi đầu sắp xếp lại đồ trong tay, bộ dáng kia giống như có chuyện quan trọng cần xử lí, sau đó anh vô cùng nghiêm túc nói với Lưu Diệp: “Nếu không có chuyện, em có thể đi ra ngoài.”

Lưu Diệp tỉnh tỉnh mê mê, cô đứng tại chỗ cũng không lập tức tránh ra.

Cô không ngu, cho là Khương Nhiên đang tức giận. . . . . .

Thật ra thì người này đang xấu hổ nhỉ!?

Lưu Diệp cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi?!

Khương Nhiên chưa từng bị lép vế trước mặt cô, đây chính là Khương Nhiên sao!

Cô liền đánh bạo bỏ qua đi tới.

Khương Nhiên một mực cúi đầu bận rộn.

Lưu Diệp nhìn bộ dáng anh rất buồn cười.

Lúc trước anh đi máy bay, khẳng định là đang giả bộ ngủ. . . . . .

Lần này không thể dùng cách giả bộ ngủ ngăn cản, liền làm như đang bận công việc?

Cô cúi người xuống, cúi đầu thật thấp, cố ý xem nét mặt Khương Nhiên.

Chỉ là để cô thất vọng rồi, nét mặt Khương Nhiên vẫn là cái dạng kia, cũng không có lộ ra biểu tình lúng túng hay xấu hổ.

Lưu Diệp cũng có chút chần chờ, cô tự ti đã quen, theo bản năng đang hoài nghi có phải mình lại đang tự mình đa tình hay không. . . . . .

Vốn đang chỉnh tề ngồi trên bàn làm việc, vào lúc này Khương Nhiên như đang trong hiện trường động đất, chợt Lưu Diệp đã hiểu ra gì đó.

Cô cũng không tiếp tục ở lại, cô  xoay người rất nhanh đi tới cửa, sau đó cô cố ý ngừng lại, vịn cạnh cửa nói với Khương Nhiên: “Em cảm thấy mặc kệ là được yêu thương cảm hóa, hay được tình yêu cảm hóa, thật ra thì đều là giống nhau cả. . . . . .”

Trước khi Khương Nhiên đáp lời, Lưu Diệp đã đắc thắng, ôm bụng bước nhanh ra ngoài.

Vào buổi tối ở Hạ Cung, Lưu Diệp còn tưởng rằng Khương Nhiên sẽ xấu hổ không dám trở lại, kết quả sau khi đến giờ, Khương Nhiên làm như chưa từng xảy ra chuyện gì trở lại.

Hai người đều không nhắc tới chuyện giáo dục con cái, tất nhiên cũng không nói câu nói thích kia của Khương Nhiên. . . . . .

Hai nguời từng bước ăn cơm, sau đó tản bộ. . . . . .

Lưu Diệp thật bội phục chết bụng dạ của người này, thật sự là tâm tư của Khương Nhiên mình đừng mang suy nghĩ suy đoán, đoán cũng đoán không ra. . . . . .

Chỉ là trước khi đi ngủ, Khương Nhiên ngoài dự đoán chủ động nhắc tới việc ban ngày.

Lưu Diệp còn tưởng rằng anh muốn nói đường đường chính chính, bỏ qua chuyện ban ngày.

Kết quả là lần đầu tiên Khương Nhiên cùng phân tích chuyện dưới suy nghĩ của mình với cô, lúc anh đang nói chuyện, có vẻ quá nghiêm túc, nghiêm túc khiến Lưu Diệp cũng khẩn trương theo.

“Thật ra anh nghĩ dù em bị nổ chết, cũng không muốn chắp tay tặng em cho người. . . . . .”

Lưu Diệp đần độn nghe, chỉ là ít nhiều Khương Nhiên vẫn có chút đả động cô. . . . . . Mặc dù trong lòng hiểu mơ hồ, Khương Nhiên đang giải thích chuyện lúc trước, hơn nữa cô cũng sớm có chuẩn bị tâm lí, chỉ là ít nhiều trong lòng vẫn có chút khó chịu. . . . . .

“Nhưng sau đó, anh cũng rất may mắn anh kích động nhưng không tổn thương đến em. . . . . .” Khương Nhiên nhìn mặt cô.

Tầm mắt vô cùng lo lắng của hai người giao nhau, Lưu Diệp rất chuyên tâm nhìn ánh mắt của anh, nghe lời anh nói.

Cô ghi tạc trong lòng mỗi động tác mỗi vẻ mặt của anh, đây là thời khắc vô cùng trân quý, Khương Nhiên sẽ luôn không thích giải thích với người khác, lúc này đang giải thích với cô. . . . . .

“Anh ghét bị người ta uy hiếp, nhưng em là một ngoại lệ.” Khương Nhiên tạm ngừng, trong lúc đó anh nở nụ cười khiến Lưu Diệp có chút xúc động.

“Như vậy em có muốn uy hiếp anh không?” Giọng điệu của anh lúc này đã biến thành nhạo báng.

Lưu Diệp biết anh đang thỏa hiệp với cô, cô có thể nhân cơ hội nói đến việc ban ngày, về việc giáo dục con cái. . . . . .

Lưu Diệp đưa tay ra, cô nhanh chóng nắm tay Khương Nhiên, cô kích động nửa ngày nói không ra lời.

Nhưng cô cũng không hoàn toàn  hủy bỏ phương thức giáo dục kia của Khương Nhiên, cô chần chừ một lúc, cúi đầu, cẩn thận suy nghĩ một lát, rốt cuộc cô lắc đầu một cái , ngón tay nhẹ nhàng móc ngón tay của anh, giọng nói của cô đã sớm mềm nhũn rồi: “Khương Nhiên. . . . . . Em... Em không uy hiếp anh chuyện này. . . . . . Em chỉ muốn thương lượng nó với anh, về giáo dục con cái, không phải em không thể tiếp nhận phương thức của anh. . . . . . Chỉ hi vọng trong phương thức của anh, có thể cộng thêm một chút phương thức của em hay không. . . . . .”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Apple-13, Hồng Gai, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo, yapj
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.10.2017, 12:13
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 77
Được thanks: 269 lần
Điểm: 9.91
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 11
Chương 104: Ngoại truyện 4:

Editor: Loveyoumore3112

Beta: hoa hồng

Từ khi bàn bạc cẩn thận với Khương Nhiên về vấn đề giáo dục con cái, xem như Lưu Diệp đã có thể buông xuống tảng đá trong lòng.

Dù rằng xem ra cục cưng nhất định sẽ phải chịu chút khổ cực, nhưng mà mẹ quá nuông chiều sẽ làm con hư, Lưu Diệp cũng biết phương thức giáo dục của Khương Nhiên nhìn qua có vẻ dã man, thực ra vẫn là cực kỳ thực dụng.

Cô chỉ cần chú ý tới tâm lý của thằng nhóc kia nhiều hơn một chút, khỏe mạnh là tốt rồi.

Trái lại theo thời gian trôi qua, bụng của cô càng ngày càng lớn hơn, nháy mắt đã thấy ngày sinh đã sắp đến gần.

So với lần đầu tiên, lần sinh này thật sự là đơn giản dễ dàng hơn, Lưu Diệp sớm đã có kinh nghiệm phong phú, hơn nữa kể cả là bà đỡ hay là nhân viên chuyên môn liên quan, cũng nhiều hơn so với trước đây, kinh nghiệm phong phú hơn.

Cho nên khi đến ngày sinh, Lưu Diệp không phải chịu quá nhiều dày vò khổ cực, rất nhanh đã thuận lợi sinh ra một bé gái.

Chỉ là so với Khương An, cô bé vừa mới ra đời này, nhìn qua lại không xinh xắn bằng Khương An lúc trước, dù là làn da hay là lông tóc, cảm giác tổng thể đều giống như một chú mèo nhỏ vậy, ngay cả tiếng khóc cũng không lớn như Khương An, chỉ oa oa hai tiếng, sau đó liền mở mắt thật to, bộ dáng giống như bị dọa...

Lúc ngáp, cái miệng nhỏ nhắn cũng phồng lên, giống như đang tủi thân vậy...

Hơn nữa cô bé nhìn qua nhăn nheo, dường như còn hơi đen.

Có điều cho dù bề ngoài cục cưng như thế nào, đối với Khương Gia Quân mà nói, ý nghĩa mà cô bé nhỏ nhắn này đại diện cũng đều không tầm thường, đây là vị công chúa nhỏ đầu tiên hàng thật giá thật đó.

Hơn nữa phần lớn người trong Khương Gia Quân chỉ mới vừa bàn chuyện kết hôn, vẫn chưa đến lúc chính thức có em bé, công chúa nhỏ ra đời, giống như mềm mại hóa cái thế giới chỉ toàn đàn ông này trong nháy mắt.

Mà đối với Khương Đại Ma Vương, đứa nhỏ này sinh ra cũng có ý nghĩa hoàn toàn khác biệt với đứa con đầu tiên, cô bé đáng yêu này không phải là người thừa kế mà anh phải khổ tâm bồi dưỡng nữa, mà là một cô gái nhỏ cần được che chở yêu thương.

Chỉ là nhìn toàn quân từ trên xuống dưới đều cưng chiều bé cưng như vậy, tưởng như đều đã coi nó như là báu vật trên tay, nhưng lại có thái độ khác hẳn với con trai của mình.

Lẽ ra Lưu Diệp nên cảm thấy mỹ mãn, nhưng nghĩ tới điều gì đó, vốn dĩ Lưu Diệp vẫn đang cười, nét mặt cũng trở nên nghiêm túc hẳn lên, cô lại nói với Khương Nhiên: “Khương Nhiên! Vì sao con trai thì được làm người thừa kế, còn con gái chúng ta thì không thể sao?”

Cô đã phải chịu đựng khổ cực của việc trọng nam khinh nữ, cực kỳ mẫn cảm với chuyện này, dù nhìn thấy con gái được cưng chiều, nhưng cũng chỉ dừng lại ở cưng chiều thôi, nó không thể trở thành người thừa kế được, nghĩa như thế nào Lưu Diệp cũng cảm giác chuyện này vô cùng khó chịu!

Con gái cũng đâu phải là con rối hay bình hoa!

Nhưng Khương Nhiên lại gọn gàng dứt khoát nói ra một vấn đề vô cùng đúng với thực tế: “Em muốn con gái em học những kỹ năng sinh tồn, cả kỹ xảo giết người nữa sao?”

Lưu Diệp ngập ngừng, cô đâu nỡ chứ, nhịn không được nói thầm: “Đương nhiên em không muốn... Nhưng mà... Dựa vào giới tính để phân chia tương lai của con cái...”

Thực ra cô cũng không muốn tiểu Khương An phải học những thứ kia, nhưng không còn cách nào khác, đã nằm trong sự xếp đặt cẩn thận của người cha ác ma, không học tốt sẽ không an toàn, nhưng mà...

“Ngộ nhỡ con gái chúng ta mơ ước muốn làm quân nhân, lỡ như nó cũng có dã tâm như vậy, anh không được gạt bỏ đi lý tưởng của nó vì nó là con gái đâu đấy?” Hiện giờ cho dù Lưu Diệp có ý kiến gì, cũng đều có thể chia sẻ bàn bạc với Khương Nhiên.

Khương Nhiên bình tĩnh nhìn cô, bộ dáng này hẳn là đang suy nghĩ, sau một lúc lâu, anh mới gật đầu đáp lại: “Anh đồng ý với em, sau này khi bọn nhỏ lớn lên, bọn nó có thể tự do lựa chọn con đường của riêng mình.”

Lưu Diệp còn tưởng rằng anh sẽ từ chối hoặc tranh cãi với cô, cô không nghĩ tới Khương Nhiên lại bất ngờ đồng ý chuyện này.

Cô bỗng chốc bật cười, chơi đùa với cánh tay của anh nhìn đứa nhỏ nằm trong giường cho trẻ sơ sinh kia.

Anh trai nhỏ Khương An đã biết đi, dù vẫn còn đang tiếp nhận kiểu giáo dục được quân sự hóa, nhưng đại khái là những lễ nghi cơ bản Lưu Diệp đã dạy dỗ đã bắt đầu có hiệu quả.

Cho nên lúc anh trai đến gần em gái nhỏ, cũng không biểu hiện giống như cậu bé người rừng, trái lại là ló đầu ra nhìn, bộ dạng muốn nhìn lại không dám nhìn, cực kỳ giống bộ dạng của Khương Nhiên, khi anh nhìn thấy con của bọn họ lần đầu tiên cũng như vậy, vừa vui sướng lại có chút lúng túng không biết phải làm sao.

Lưu Diệp cũng tiến lại gần, một tay bế con gái nhỏ, một tay ôm cục cưng lớn của mình.

Bé gái được cô ôm ấp trong lòng uốn éo cơ thể, sau đó liền mở mắt, đôi mắt to tròn ngây thơ chớp chớp, điểm khác biệt với Khương An chính là, dù vẻ ngoài của bé con trong lòng Lưu Diệp không khiến người ta kinh ngạc yêu mến giống như anh trai, nhưng mà đôi mắt kia, lúc Lưu Diệp nhìn thấy, lại phát hiện ra đôi mắt của bé con này rất giống của Khương Nhiên.

Không phải giống nhau về bề ngoài, mà là cảm giác thần thái giống nhau, bộ dáng nhàn nhạt này, mặc dù khi bé con kia bĩu môi, vẫn cảm giác có phần đáng yêu, nhưng mà bộ dạng kia thật là có chút cảm giác như một bản sao nhỏ của Khương Nhiên.

Sau đó ngay lúc Lưu Diệp đang cẩn thận quan sát con gái, trái lại anh trai Khương An dường như nhìn thấy gì đó, cậu đi lại gần, dùng ngón tay nhỏ mập mạp, chạm vào khuôn mặt em gái, sau đó tiểu Khương An tính tình cởi mở nhanh chóng nở nụ cười khanh khách...

Từ sau khi sinh con gái, Lưu Diệp trở nên bận rộn hơn so với trước đây, cô nhận được rất nhiều quà tặng chúc mừng.

Không chỉ người trong Khương Gia Quân mê mẩn con gái nhỏ của cô, mà ngay cả những cô gái chuẩn bị kết hôn kia, cũng đều ồn ào muốn đến xem cục cưng đáng yêu này.

Lưu Diệp không thể không sắp xếp thời gian đặc biệt trông coi con gái lần nữa, các dì kỳ quái này, mức độ yêu thích của bọn họ lần này cũng quá mức rồi, ăn mặc trưng diện cho bé con như một công chúa nhỏ hồng hào, chẳng kể là chiếc váy xinh đẹp hay là các loại đồ trang sức, còn có một người dì kỳ quái cho con bé đội tóc giả xinh xắn...

Sau đó chính là tên Hà Hứa Hữu Tiền giảo hoạt kia, dù Lưu Diệp không thích anh ta, nhưng cũng không thể nói là quá chán ghét anh ta, Hà Hứa Hữu Tiền này, thật sự là rất biết cách cư xử, vừa biết cô sinh con gái, lập tức cử người đến tặng cô những món quà tinh xảo, còn tặng thêm đủ loại lời chúc mừng êm tai.

Giữa đủ loại quà mừng, Lưu Diệp cũng nhận được một vài quà tặng đến từ người đời sau của Tiểu Điền Thất.

Có lẽ những người đó cũng đã nhận ra những việc họ làm hơi quá đáng, mượn cơ hội lần này, coi như là bồi thường, mang tới đủ loại đủ kiểu quà mừng.

Vốn Lưu Diệp không chán ghét những người đó, hơn nữa lại có Tiểu Điền Thất, cô cũng bày tỏ lòng biết ơn đối với từng người một, thậm chí còn tặng quà cho họ.

Trong lúc bị quà mừng bao quanh, trong nháy mắt Lưu Diệp mở ra một món quà trong số đó, làm cho hô hấp của Lưu Diệp ngừng lại.

Món quà kia khiến trước mắt cô sáng ngời, cũng không phải do nó rất quý báu, mà là vì đó là một chuỗi vòng cổ được làm hoàn toàn bằng tay.

Giá trị của chiếc vòng cổ kia cũng không phải rất lớn, nhìn đến ánh sáng bên ngoài vòng cổ, cũng không phải là đẹp nhất, nhưng chờ sau khi cô lấy chuỗi vòng tay mà cô đã cất kỹ ra, cô liền nhanh chóng nhận ra chuỗi dây chuyền này và vòng tay của cô rõ ràng là đều được làm ra từ cùng một người.

Đây là món quà mà Dã Thú tặng cô, dù có một khoảng thời gian cô rất ghét Dã Thú, có điều dường như cô vẫn là một đứa trẻ, cất chuỗi dây chuyền kia vào, cô không có cách nào có thể thực sự ghét Dã Thú được.

Theo lời của người đời sau của Tiểu Điền Thất, cô đã biết việc trước đây Dã Thú liên tục ngủ đông tỉnh lại, thực ra đều là vì tìm kiếm cô, muốn làm lại từ đầu với cô...

Một Dã Thú như vậy, cô không thể nào ghét được, kể từ sau khi rời xa lần trước, Lưu Diệp cũng không biết hiện giờ Dã Thú thế nào, một thời gian trước cô còn từng lén lút hỏi Hà Hứa Hữu Tiền, chỉ là Hà Hứa Hữu Tiền cũng không chịu nói cho cô chút thông tin nào.

Bây giờ nhìn thấy chuỗi dây chuyền này, bỗng chốc Lưu Diệp cảm thấy nhẹ nhõm, như vậy xem ra chắc chắn Dã Thú đang sống tốt ở một góc sáng sủa nào đó trong thế giới này.

Thứ cần giữa bọn họ chỉ là thời gian, chờ Dã Thú lại tìm được người con gái anh ấy yêu mến lần nữa, khi đó có thể bọn họ sẽ gặp lại, không khéo còn có thể trở thành người một nhà vô cùng thân thiết... Lưu Diệp hy vọng như vậy, cầm những món quà mà Dã Thú tặng cho cô, đều cẩn thận đặt ở trong ngăn kéo dưới cùng, cô cẩn thận khép ngăn kéo lại, nói với chính mình, mọi thứ đều sẽ tốt hơn thôi.

Theo ảnh hưởng của thế giới này, Khương Gia Quân cũng dần dần thay đổi, thế giới hoàn toàn là đàn ông trước đây, từ sau khi tỉnh lại lần nữa, dần dần cũng bị thế giới này đồng hóa, dù hiện tại Khương Gia Quân vẫn còn chưa thu nhận quân nhân là phụ nữ bên ngoài, có điều Lưu Diệp nghe nói đã có ngành dân sự, đã đề xuất muốn nhận một vài phụ nữ ưu tú tiến vào quân doanh rồi...

Hơn nữa tình trạng hôn nhân của quân đội cũng thay đổi, càng ngày càng có nhiều người lựa chọn kết hôn, bao gồm cả đám Sở Linh của Kỵ Sĩ Đoàn, đám binh lính càn quấy nhìn như mấy tên cà lơ phất phơ như bọn họ, lại là những người cân nhắc đến chuyện kết hôn sớm nhất, nhìn bộ dáng bị hạnh phúc xông đến làm choáng váng đầu óc của bọn họ, Lưu Diệp cũng cảm thấy buồn cười.

Một Quan Chỉ nhìn chín chắn trầm ổn như vậy nhưng lại khiến người ta bất ngờ, một người cẩn thận đáng tin như thế, không rõ là vì quá kén chọn hay thế nào, mãi vẫn chưa chính thức ổn định, có điều nghe nói hồng nhan tri kỷ bên ngoài của anh ấy trái lại rất nhiều, thậm chí bởi vì gương mặt mà anh ấy lựa chọn rất ít, khiến cho những phụ nữ ngoài kia, bởi vì ghen tuông đấu đá mà ra tay tàn độc, cuối cùng khiến Quan Chỉ rơi vào thế khó xử, tình cảnh kia, Lưu Diệp nghe bọn Sở Linh miêu tả phun cả nước bọt, quả thực là cẩu huyết khoa trương không khác gì phim điện ảnh phim truyền hình.

Cùng lúc đó Khương Nhiên phải chỉnh đốn quy củ quân đội liên tục, dù là kết hôn hay là ra ngoài, thậm chí còn phải tham khảo một số tình hình của quân Chính Phủ, vì thế Khương Nhiên còn cố ý tìm cơ hội quan sát quân doanh mới xây của quân Chính Phủ.

Lưu Diệp cũng không giúp được gì cho anh, so với công việc của Khương Nhiên, Lưu Diệp cảm thấy mình cũng bị thế giới này ảnh hưởng, bởi vì phụ nữ bên cạnh cô càng ngày càng nhiều, trước kia đều là bộ môn giáo dục đàn ông, lúc này lại phải tiếp nhận một lượng lớn bảo mẫu phụ nữ chuyên nghiệp.

So với yêu cầu trước đây của Khương Nhiên về cái gọi là quân sự hóa giáo dục, Lưu Diệp tự có phương thức giáo dục dài dòng.

Dù sao bọn họ cũng là điển hình của nghiêm phụ từ mẫu.

Lúc tiểu Khương An được đưa đi huấn luyện, Lưu Diệp sẽ len lén đưa cho nó một vài bộ quần áo, chút bánh ngọt này nọ.

Còn lúc Khương An trở về, Lưu Diệp biết nó được dạy đi săn bằng tay không, nhưng mà không sao, đi săn và kết bạn với động vật nhỏ cũng không mâu thuẫn nhau đâu, Lưu Diệp liền vụng trộm nuôi một chú mèo nhỏ chó nhỏ cho cậu, trong lúc để con trẻ rèn luyện năng lực, cũng cần phải có tình yêu.

Thật ra Khương Nhiên vẫn luôn biết những việc lén lút này của cô, nhưng xét theo thỏa thuận của hai người, từ đầu đến cuối Khương Nhiên đều mắt nhắm mắt mở cho qua, coi như chưa từng thấy chuyện gì.

Lưu Diệp dùng tâm tư của người làm mẹ mà hành động, mỗi ngày của cô đều bận rộn, ngoài bận bịu với chuyện con cái ra, cô còn muốn làm thật nhiều những chuyện có ý nghĩa, như là giám sát những quỹ từ thiện cô và dã thú gây dựng nên, hơn nữa cô còn muốn cố gắng tiếp tục học một vài quyển sách dạy nấu ăn, còn muốn đi du lịch khắp nơi... Nếu có thể được, ra ngoài nhìn ngắm thế giới cùng với Khương Nhiên... Sống cuộc sống hạnh phúc bên nhau...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: Apple-13, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo
Có bài mới 27.10.2017, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 77
Được thanks: 269 lần
Điểm: 9.91
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại - Điểm: 12
Chương 105: Ngoại truyện 5:

Editor: Loveyoumore3112

Beta: hoa hồng

Lưu Diệp vật lộn với việc chăm sóc con cái quanh năm, dù là Khương An chuẩn bị được huấn luyện trở thành người kế vị tương lai của Khương Gia Quân, hay là cô con gái cô sinh sau này, đứa nào cũng đều khiến cô tay chân luống cuống.

Dưới tình hình như vậy, cuộc họp mặt lớn mỗi năm một lần của Đông Liên Minh liền trở thành cơ hội để cô có thể nghỉ xả hơi.

Sự kiện kia có quy mô rất lớn, lúc trước Khương Nhiên cũng không để ý đến, mặc dù có thiệp mời gửi đến, cho tới bây giờ cũng chưa từng tham gia.

Có lẽ hiện giờ Khương Nhiên muốn dẫn cô ra ngoài cho khuây khỏa, lần này liền sắp xếp thời gian.

Nhưng thời gian rất eo hẹp, Lưu Diệp còn chưa kịp chuẩn bị gì đã bị kéo đi.

Cô chợt thấy hồi hộp, hơn nữa hoạt động này cực kỳ long trọng, Lưu Diệp vừa vào đến hội trường đầu óc liền có chút choáng váng, người ở bên trong ăn mặc sang trọng*, đâu đâu cũng là những nhân vật nổi tiếng trong xã hội.

(*Nguyên văn: 衣香鬓影: Y hương tấn ảnh: là một thành ngữ, có thể hiểu đại khái là ‘quần áo lụa là thơm tho, dáng dấp tóc mai yểu điệu’. Theo Baike giải thích thì đây là thành ngữ thường được dùng để chỉ người con gái ăn mặc phục trang hoa lệ.)

Hơn nữa ở cùng một chỗ với những người phụ nữ không phú cũng quý này, Lưu Diệp bỗng cảm thấy áp lực như núi đang đè nặng, những người phụ nữ này và những người cô từng tiếp xúc trước đây hoàn toàn khác nhau.

Dù là những người chuẩn bị hôn lễ với tính cách thoải mái, hay là những bác gái hậu cần chăm chỉ trong Khương Gia Quân, mỗi người đều giản đơn ôn hòa, nói chuyện thẳng thắn lòng ngay dạ thẳng.

Lưu Diệp cũng là người đơn giản, bình thường cũng có thói quen có chuyện gì đều nói thẳng, quan tâm đến mọi người.

Nhưng vừa bước vào môi trường này, cô liền phát hiện ra dường như cô không đi cùng một đường với những người phụ nữ trong giới quý tộc này.

Đến nhìn qua cử chỉ nét mặt bọn họ, Lưu Diệp liền cảm thấy mình cười không đẹp bằng những người đó, nụ cười của bọn họ tưởng chừng là được vẽ ra, còn cô cười rộ lên nhìn như thế nào cũng thấy ngốc, hơn nữa lúc cô cười còn để lộ hàm răng.

Không chỉ vậy, những đề tài mà bọn họ bàn tán cô cũng không hiểu.

Lúc nghe những người đó tán gẫu, Lưu Diệp chợt nghe thấy tiếng một phu nhân sang trọng dáng người cao cao trong đó, cũng không biết làm sao, tâm trạng rất không tốt phàn nàn : “Sau này tôi không bao giờ muốn đi khu nghỉ mát Mạt Nhĩ nữa, khu nghỉ mát kia bên ngoài nói là bùn biển Lam Nhã, kết quả tôi biết được từ chỗ khác, hóa ra lại là bùn tro núi lửa*...”

(*bùn biển và bùn tro núi lửa đều có tác dụng làm trắng da)

Một phu nhân sang trọng khác dường như cũng bị hù dọa, lập tức che miệng kêu: “Trời ạ! Bùn tro núi lửa sao?”

Mấy người khác cũng kêu lên theo, “Thảo nào sau khi tôi đến đó điều dưỡng không thấy có hiệu quả gì cả...”

Lưu Diệp mờ mịt hỏi: “Hai thứ đó có gì khác nhau sao?”

Vẻ mặt của những người đó lập tức thay đổi, đều thống nhất ngậm miệng lại, cau mày lườm cô một cái, hơn nữa cũng không có ai phổ cập kiến thức cho cô, nhiều lắm là nhếch nhếch khóe miệng giống như có ý kiến gì đó, trên khóe mắt cũng là nét cười có ngụ ý.

Mà đúng vào lúc này, có nhân viên phục vụ đi tới, vô cùng cung kính hỏi: “Các vị phu nhân muốn uống gì ạ, ở đây chúng tôi có loại rượu nổi tiếng do trang viên Leoni đặc biệt sản xuất, cũng là vùng chưng cất rượu Touron Cardinal Bordeaux...”

Những phu nhân cao quý này rất nhanh đã chọn được đồ uống bọn họ muốn uống.

Đến lượt Lưu Diệp, cô có hơi chần chờ.

Cô không hiểu những thứ này, dù cô cực kỳ thích nấu nướng, cũng hay học một chút kiến thức về rượu, có điều những thứ này thật sự là cô chưa hề xem qua.

Cô cũng hùa theo chọn một loại rượu nghe nói rất có danh tiếng.

Kết quả nhân viên phục vụ kia nhanh chóng nhắc nhở: “Phu nhân, vừa nãy phu nhân đã gọi một món bánh vị rất ngọt, bình thường loại rượu này phải tránh dùng cùng thức ăn có vị ngọt.”

Mặt Lưu Diệp liền đỏ bừng, cô không ngờ bản thân mình đã cẩn thận chú ý như vậy rồi mà vẫn lộ ra, rõ ràng ngay cả cách sản xuất rượu cô cũng đã từng tìm tòi nghiên cứu, chỉ là cô thích học về những loại rượu thông thường, với những kiến thức thế này đều coi tính thực dụng mới là quan trọng nhất.

Hiện giờ cô vừa đỏ mặt, vừa hỏi nhân viên phục vụ kia: “Vậy phiền cậu giới thiệu một loại cho tôi đi?”

Người kia liền nhanh chóng giới thiệu một loại, cô cũng không dám hỏi nhiều, liền gật đầu chọn.

Chỉ là sau khi rượu được bưng lên, Lưu Diệp liền phát hiện những loại rượu này đều được đặt trong những cái khay riêng biệt, mà màu sắc những ly rượu cũng khác nhau, bởi vì vị trí của cô gần bên ngoài, cô cũng không biết phải đi lấy ly nào, cuối cùng vẫn là dưới sự nhắc nhở của nhân viên phục vụ, cô mới cầm lên.

Vì thế Lưu Diệp có thể cảm nhận được thái độ của người khác đối với cô từ vẻ hiếu kỳ ban đầu, đến lúc này đã biến thành lạnh nhạt.

Những người đó cũng không nói thêm chuyện gì với cô.

Lưu Diệp liền cảm giác chính mình giống như một con vịt xấu xí xông vào giữa bầy thiên nga, cả buổi cũng không nói nổi câu nào.

Trái lại vào lúc này, bỗng có một người đàn ông ăn mặc vô cùng sang trọng đi tới, thấp giọng hỏi: “Xin hỏi Lưu phu nhân có ở đây không?”

Lưu Diệp cảm thấy kỳ lạ, vội vàng nhìn về phía người kia, người kia nhận ra Lưu Diệp, giọng nói lập tức ôn hòa nói: “Phu nhân, chúng tôi đã tìm cô rất lâu rồi...”

Nói xong, người kia nhanh chóng sai người bưng lên một vài chiếc bình xinh đẹp.

Lưu Diệp buồn bực nhìn người kia, có điều những cái bình này trông thật đẹp.

Lưu Diệp cũng đã bị hình dáng những chiếc bình này mê hoặc, sản phẩm bằng thủy tinh có thể đạt đến trình độ này thật sự rất hiếm có, quan trọng nhất chính là dường như còn có chất lỏng gì đó ở bên trong.

Lúc được bưng đến, những chất lỏng này tròng trành bên trong, dưới chiếc bình thủy tinh là vật trang trí, lại có cảm giác như phát sáng lung linh.

Ngay lúc cô vẫn còn băn khoăn những người này muốn làm gì, những người đó đã giải thích: “Phu nhân, đây là đồ người đời sau của Điền Thất tiên sinh tặng cho người.”

Cùng lúc đó, đám phu nhân cao quý trước giờ vẫn luôn nhìn Lưu Diệp bằng ánh mắt chế giễu, đã tinh mắt nhận ra những bình rượu được chưng cất lâu năm, cố gắng đè thấp giọng nói xì xào bàn tán, vẻ mặt kia, thật giống như bọn họ đang nhìn thấy thứ gì đó rất khó hiểu vậy.

Chớp mắt Lưu Diệp đã cảm thấy không khí toàn bộ nơi này khác trở nên khác thường, ánh mắt mọi người nhìn cô giống như đang nhìn những bình rượu vậy.

Lưu Diệp vội vàng đứng dậy, nhìn trái nhìn phải, lúc trước cô đã nhận được nhiều quà mừng như vậy, đến giờ vẫn chưa có cơ hội nói cảm ơn người ta.

Có điều người đưa rượu tới kia đã nhanh chóng nói với cô: “Phu nhân, bây giờ bọn họ vẫn chưa tiện đến đây, vả lại những loại rượu này cũng không phải thuộc sở hữu của bọn họ, bọn họ chỉ là đại diện Điền Thất tiên sinh đặc biệt đưa tới cho ngài thôi...”

Lưu Diệp biết người đời sau của Điền Thất chắc chắn đã bị Khương Nhiên dọa sợ rồi, tên Khương Nhiên kia trực tiếp cầm búa tạ đi đến nện xuống những người này, nếu đổi lại là cô, dám chắc cũng tránh Khương Nhiên như chuột tránh mèo vậy...

Chỉ là những thứ này là Điền Thất cho cô sao?

Nhìn biểu cảm kinh ngạc kia của Lưu Diệp, người nọ vội vàng giải thích: “Đây là rượu năm đó Điền Thất tiên sinh đặc biệt sản xuất cho ngài, được niêm phong cất vào kho, hi vọng ngài sẽ thích.”

Lưu Diệp há hốc mồm, thực ra cô không thể nào thích uống rượu.

Nhưng đây là đồ Điền Thất cho cô, vượt qua thời gian không gian, trước đây khi Điền Thất làm thứ này chắc chắn cũng đã cân nhắc đến điểm ấy, có một số loại rượu để càng lâu lại càng thơm.

Quả nhiên lúc mở ra một bình rượu trong số đó, một người không hiểu lắm về rượu như Lưu Diệp, cũng bị mùi hương kia mê hoặc.

Cô thử một ngụm nhỏ, vừa uống vào trong miệng, trong phút chốc Lưu Diệp liền rõ ràng, chắc chắn là Điền Thất đã cố ý chuẩn bị thứ này cho cô, cho nên hương vị chính là loại cô thích uống.

Vị không quá đậm, mùi cũng không quá nồng, càng quan trọng hơn chính là chút cảm giác cay cay lại không khiến cổ họng bị sặc, hơn nữa uống vào trong miệng, càng về sau càng cảm thấy ngọt.

Cô nhìn người kia đầy xúc động.

Người đại diện cho gia tộc Điền Thất, lúc tạm biệt, cũng mỉm cười nói với cô: “Phu nhân, thực ra Điền Thất tiên sinh còn để lại rất nhiều thứ cho ngài, chỉ là ngài ấy đã dặn dò, những thứ này đều là kinh hỉ mà ngài ấy chuẩn bị cho ngài, cho nên ngài hãy kiên nhẫn chờ đợi, là người của gia tộc Điền Thất, chúng tôi sẽ lần lượt đưa đến cho ngài những quà tặng khác nhau...”

Đôi mắt Lưu Diệp đã hơi đỏ, đứa bé năm đó cô cố gắng bảo vệ, lại có thể làm nhiều thứ vì cô như vậy, rõ ràng lúc đó cô chỉ là làm chút chuyện nhỏ mà thôi...

Lúc Khương Nhiên đi xã giao xong đến đây, liền thấy ở trong góc tầng, Lưu Diệp vành mắt hồng hồng đang ngồi ngẩn người với một chiếc bình.

Anh đi đến bên cạnh cô, khẽ cúi đầu.

Những phu nhân cao quý xung quanh Lưu Diệp, coi Lưu Diệp là người ngoài, đều bị một màn xảy ra bất ngờ này làm cho sợ đến ngây người.

Trong tiệc rượu vốn dĩ còn ảm đạm không ánh sáng, bỗng nhiên lại có một người đàn ông anh tuấn cao lớn như vậy đi tới.

Những phu nhân này đều ngừng hô hấp theo bản năng, nhìn chằm chằm không rời mắt khỏi Khương Nhiên.

Chỉ là không ai dám nói chuyện, cũng không dám đi tới bắt chuyện.

Lưu Diệp lại không chú ý đến những điều này, cô vẫn đang đắm chìm trong chuyện vừa rồi, rõ ràng miệng đang uống rượu ngon như thế, nhưng trong lòng lại khổ sở, cô rất nhớ Điền Thất...

Vừa nhìn thấy Khương Nhiên, Lưu Diệp cũng không chờ anh hỏi, đã nói hết suy nghĩ của mình với Khương Nhiên, cô còn rót rượu cho Khương Nhiên, để Khương Nhiên cùng uống với cô.

Khương Nhiên đón lấy ánh mắt của cô, nhìn về phía cô, sau khi đối diện với đôi mắt hồng hồng như con thỏ của cô, vẻ mặt của anh rất nhanh đã trở nên dịu dàng, khi anh ở bên ngoài lúc nào cũng là vẻ mặt poker không cảm xúc.

Lúc này dịu dàng như vậy, thậm chí Lưu Diệp thấy xấu hổ, khẽ cầm tay anh.

Chỉ là Khương Nhiên không hề an ủi cô, cũng không tiếp tục đi xã giao, trái lại nhanh chóng dẫn cô đi ra ngoài.

Nhưng mà sau khi lên xe đi được một đoạn đường, Lưu Diệp lại bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, nơi xe chạy qua càng ngày càng hẻo lánh, cô không biết Khương Nhiên muốn dẫn cô đi đâu.

Không phải anh muốn dẫn cô trở về trụ sở sao?

Cô buồn bực hỏi Khương Nhiên, trái lại Khương Nhiên bình tĩnh đáp lại cô: “Tiện đường đưa em đến một nơi.”

Lưu Diệp khó hiểu nhìn bên ngoài, không biết Khương Nhiên lúc này bị làm sao.

Nhưng may là không bao lâu sau xe đã ngừng lại.

Chỉ là chỗ kia sao lại nhìn kỳ quặc như vậy, đen kịt, dường như chưa từng có đèn đường.

Xe từ từ dừng lại.

Cô cảm thấy chỗ này yên tĩnh đến kỳ lạ.

Sau khi Khương Nhiên xuống xe, cũng không để nhân viên bảo vệ đi cùng, anh chỉ kéo tay Lưu Diệp, cẩn thận dẫn cô đi một mạch.

Thực ra mặt đường rất bằng phẳng, chỉ là chỗ này nhìn thế nào cũng cảm thấy kỳ quái.

Cuối cùng Lưu Diệp cũng đi đến mục tiêu.

Nhân lúc bóng đêm, rốt cuộc Lưu Diệp cũng biết vì sao cô lại cảm thấy kỳ lạ rồi.

Bởi vì nơi này chính là nghĩa địa, hơn nữa không biết là mộ của ai, xây dựng rất tốt, không nói đến việc chiếm một mảnh đất lớn, ngay cả bia mộ cũng vô cùng khí thế.

Khương Nhiên cũng không giải thích gì, bộ dạng kia của anh thật giống như cô còn phải cảm ơn anh vậy.

Thực ra Lưu Diệp đã bị dọa sợ, cô sợ những nơi như thế này nhất, nhất là đến đây vào lúc đêm hôm khuya khoắt, nhưng sau khi nhìn rõ chữ viết trên bia mộ, đôi mắt cô dần trở nên ẩm ướt.

Cô hít sâu, rốt cục tìm lại được giọng nói của chính mình.

Cô thật sự không ngờ Khương Nhiên sẽ đưa cô đến nhìn mộ của Điền Thất.

Khương Nhiên không còn đi theo bên cạnh cô, sau khi cô nhận ra đó là mộ của người nào, Khương Nhiên liền chủ động tránh sang một bên, có lòng tặng lại không gian cho cô và Điền Thất.

Tâm trạng Lưu Diệp cực kỳ phức tạp.

Sau khi Khương Nhiên tránh ra, qua một lúc lâu, cuối cùng Lưu Diệp mới khẽ nói: “Điền Thất, tôi đã nhận được rượu cậu tặng cho tôi rồi... Cảm ơn sự quan tâm của cậu cho tôi... Cậu vẫn luôn suy nghĩ cho tôi... Cho dù sau khi chết vẫn còn chuẩn bị cho tôi những thứ kia... Hiện giờ tôi muốn nói cho cậu một việc... Lúc trước tôi cứ oán giận trước mặt cậu, có lẽ đã khiến cậu hiểu sai, cảm thấy tôi và Khương Nhiên không hợp nhau, thực ra... Chuyện tình cảm này thật sự rất khó nói... Hiện tại tôi muốn nói với cậu rằng, Điền Thất, bây giờ tôi rất hạnh phúc, thật sự đấy... Bởi vì tôi đã tìm được người đàn ông tôi yêu, người đàn ông kia cũng yêu tôi, dù quan hệ của tôi và anh ấy có chút khó hiểu, thậm chí chúng tôi cũng không giống những đôi nam nữ thông thường, nhưng chúng tôi vẫn rất yêu nhau, cậu hãy yên tâm đi, không cần lại lo lắng cho tôi đâu...”

Cô vẫn muốn tìm cơ hội nói với Tiểu Điền Thất, chính miệng cô đã nói với Dã thú, hiện giờ chính miệng cô nói với Tiểu Điền Thất của cô...

Cô đứt quãng nói xong... Cô nói rất nhiều, rất nhiều, nước mắt cũng theo đó chảy xuống.

Chờ tới khi cô đi ra, đôi mắt cô đã khóc đến đỏ bừng, Khương Nhiên nhìn thấy cô như vậy, cũng không nói gì thêm an ủi cô, anh vẫn như ngày trước, lúc cô khóc, yên lặng ở bên che chở bảo vệ cô, cẩn thận ôm cô vào trong lồng ngực...


Hoàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: Apple-13, Hothao, Hồng Gai, Nhimcuong0316, Thiên Minh Tuyết, Thu Heo, thao3t, todien
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Baby Groot, BiBi BoBo, Cách Băng, feefNors, Google Adsense [Bot], jenynguyen102, Lam Cô Nương, langhang, linhkhin, linhlinh20797, Miho, Mysunshine.htt, pemichio, penguin29919922, Phuongxoan, tlam0212, todien, Valencia Pham và 1390 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 99, 100, 101

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

5 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

14 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

20 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47



Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..
Sam Sam: kay *ơm ơm* lâu quá mới gặp mụi ở đây :)2
ღ_kaylee_ღ: shyn, mới crush thôi à?
ღ_kaylee_ღ: sam tỷ *ơm
Jinnn: Shin: đây là quả báo thôi :v không liên quan đến việc anh có làm gì hay không
Sam Sam: sao thế @@
Sam Sam: shin à :)) bớt thả thính thì ok hơn đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.