Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 

Xin chào tình yêu - Lan Chi

 
Có bài mới 27.05.2018, 15:57
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 248
Được thanks: 1388 lần
Điểm: 32.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi - Điểm: 43
Chương 82.1 Ngoại truyện Phó Tiểu Tiểu (6)

Ngày bà ngoại Cố Viễn qua đời, Phó Tiểu Tiểu cũng đến.

Đó cũng chính là ngày đoàn Berlin tuyển vai để múa ballet vở kịch ‘Swan Lake’, số thứ tự của tác phẩm ‘Swan Lake’ trong toàn bộ tác phẩm là OP.20, là một tác phẩm kịch được biểu diễn bằng điệu múa ballet nổi tiếng cả thế giới, cũng là một bộ kịch cổ điển nhất trong những bộ kịch cổ điển. Còn lần này, đoàn Berlin muốn biểu diễn chính vì độ khó cao của nó, cũng chính là tác phẩm thanh minh hiển hách nhất, ‘Swan Lake’.

‘Swan Lake’ là một câu chuyện xưa kể về người nhận sai người yêu của mình. Một cô gái xinh đẹp Áo Kiệt Tháp bị một pháp sư dùng ma pháp khống chế, ban ngày cô là một con thiên nga trắng, buổi tối cô là một cô gái xinh đẹp mĩ lệ. Có một lần hoàng tử của quốc gia này tình cờ gặp cô, siêu lòng, muốn lấy cô làm vợ. Nhưng sau đó hoàng tử lại bị lừa gạt, trong một buổi vũ hội, hoàng tử tình cờ gặp con thiên nga đen có dáng vẻ giống như thiên nga trắng, Áo Cát Lỵ Á, họ đính hôn với nhay. Sau đó, khi chân tướng rõ ràng, hoàng tử tức giận bắt đầu cuộc chiến cứu người yêu.

Bởi vì nguyên nhân bên trong truyện xưa ‘Swan Lake’, thiên nga trắng Áo Kiệt Tháp và thiên nga đen Áo Cát Lỵ Á bình thường đều là nghệ sĩ múa ballet, nhưng bởi vì tính nết nhân vật có sự đối lập mạnh mẽ, cùng với sự khó khăn trong từng vũ điệu, vậy nên có rất ít người dám khiêu chiến. Có lẽ Phó Tiểu Tiểu vốn đã có ước mơ trở thành người dẫn đầu của đoàn Berlin, Phó Tiểu Tiểu luôn có lá gan lớn hơn người khác, hơn nữa cô không hề e ngại khó khăn vất vả, cô thâm gia cạnh tranh, hơn nữa nhân vật trong vở kịch này lại là nhân vật có độ khó cao nhất trong tất cả các nhân vật của kịch cổ điển được biểu diễn bằng điệu múa ballet, không chỉ vậy, có còn là một nhân vật với độ khiêu chiến cao nhất, nữ chính là thiên nga trắng Áo Kiệt Tháp và thiên nga đen là Áo Cát Lỵ Á.

Vì thế, mỗi ngày Phó Tiểu Tiểu gần như tự giam mình, mỗi ngày đều luyện múa đến trời đất mù mịt, có lúc ngay cả khi bản thân đói bụng muốn ăn cơm cô cũng sẽ quên. Nếu không phải có Tiểu Tiểu Khải mang theo ba con chó nhỏ khác lắc lư trước mặt cô làm bộ dáng đáng thương gào khóc.  Vào những lúc cô chỉ tập chung luyện tập đến mức vô tình không thèm nhìn đến bọn chúng, Tiểu Tiểu Khải còn  biết ngậm bình sữa không kéo không ngừng, sau đó còn vang lên những tiếng vang bịnh bịch, lúc đó sẽ làm cho Tiểu Tiểu nhớ trong nhà còn bốn con chó nhỏ cần cô cho ăn, cũng nhân tiện lúc đó cô mới nhớ ra là mình cũng cần ăn. Phó Tiểu Tiểu có thể vì khiêu vũ mà không chết vì mệt nhưng có thể chết vì đói……..

Mà chính ngày đoàn Berlin tuyển vai, Phó Tiểu Tiểu đang ngồi trong phòng nghỉ khẩn trương chờ đợi lại nhìn thấy trên thông tin được truyền hình trực tiếp là hình ảnh nhà họ Cố đang đưa tang. Đó là một ngày trời đầy mây, thời tiết âm u, bầu trời Berlin thường ngày xanh thẳm hôm này cũng có chút sương mù. Cố Viễn là cháu trai duy nhất của bà, ôm bức hình của bà lão, cứ như vậy một mình đi đầu tiên của đội ngũ đưa linh cữu, phía sau anh là đội ngũ đưa tang, còn những người thị uy với tập đoàn giơ biển thị uy. Cố Viễn vẫn luôn cúi mặt, người xem không thể nhìn thấy vẻ mặt của anh, cả người anh mặc đồ đen, bước chân kiên định. Có chút kiên quyết, nhưng cũng không giấu được sự thê lương. Nhưng trên người anh lại phát ra hơi thở lạnh lẽo, Phó Tiểu Tiểu có thể cảm giác được,diễn#đàn#lê#quý#đôn, trong đó có cả sự yếu đuối và cô đơn.

Vì vậy, Phó Tiểu Tiểu có chút do dự, cô cúi đầu nhìn số thứ tự trên vũ y của mình, lại ngẩng đầu nhìn Cố Viễn đã không còn trên màn hình Tivi, bị đmá người đông nghẹt bao trùm, bên trong cũng không thể nhìn thấy hình ảnh của Cố Viễn. Cô gái này, cứ như vậy, nắm chặt bàn tay đứng yên sững sờ một lúc lâu, khi đó, trong lòng cô không phải là khẩn trương mà là tràn đầy cảm giác do dự và chần chừ. Sau đó cô vội vàng cầm điện thoại lên gọi cho Cố Viễn, cô biết anh sẽ không nhận, nhưng không ngờ là anh lại nhận.

Câu đầu tiên cô nói là: “Anh có khỏe không?”

Mà anh hơi dừng lại một chút, đáp lại một tiếng rất thấp: “Tôi rất khổ sở.” Khi đó ngay chính Cố Viễn cũng không biết, cuộc sống của Phó Tiểu Tiểu đang bước vào giai đoạn lựa chọn khó khăn.

Mà Phó Tiểu Tiểu cũng không nói gì thêm,cô ở đầu này điện thaoij chỉ gật đầu một cái, dịu đang nói: “Anh không cần quá đau lòng.”

Nhưng khi điện thoại vừa tắt máy, cô lại đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Lúc có người bạn thúc giục cô, cô cũng không hề nhúc nhích. Bởi vì cô biết, nếu lần này cô không diễn Áo Kiệt Tháp và Áo Cát Lỵ Á mặc dù không biết còn phải đợi đến khi nào, đợi bao lâu mới có một lần cơ hội, nhưng vẫn là còn hi vọng. Nhưng nếu lần này cô không đến bên cạnh anh, không có mặt vào lúc anh đau khổ buồn bã an ủi anh, động viên anh, vậy cô sẽ không có lần sau, như vậy thì không còn cần thiết nữa rồi.

Bởi vì khi con người đang yêu ớt, cần nhất, chỉ là một người bạn. Nhưng nếu như vào lúc anh yếu ớt nhất, nhưng cô lại không ở bên cnahj, như vậy, sẽ không bao giờ anh còn tin tưởng vào cô nữa rồi. Bởi vì tren đời này luôn là cá lơn nuốt cá bé, yếu ớt, chính là một cách tin tưởng không tiếng động.

Giãy dụa kịch liệt trong lòng qua đi, Phó Tiểu Tiểu cuối cùng cũng có chút phản ứng, cô ngẩng đầu nhìn người chỉ huy của đoàn Berlin, lại nhanh chóng cúi xuống, cắn chặt bờ môi, hai mắt nhắm chặt. Sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ngoài dự liệu của mọi người cô nhanh chóng chạy ra khỏi phòng nghỉ, bất chấp tất cả chạy về phía Cố Viễn. Một con sóc con luôn ngốc nghếch ngây ngô, cứ như vậy vất bỏ giấc mộng của mình, kiên quyết dứt khoát chạy về phía người đàn ông ấm áp kia.

Lúc trời đang mưa to như thác đổ,  Phó Tiểu Tiểu cuối cùng cũng nhìn thấy ông ngoại Cố ngồi trong khu đưa tang nhớ nhung.

Khi đó, Cố Viễn nhìn thấy, là hình ảnh một cô gái mặc váy múa ballet xinh đẹp bị nước mưa dội cho ướt sũng. Cả người cô đều lôi thôi luộm thuộm, một đôi giầy múa ballet đã bẩn đến không thể nhìn ra hình dáng ban đầu, cứ vội vàng như vậy, lo lắng, len lóc trong đám người chạy từng bước, từng bước. Đôi mắt to linh động cố gắng mở thật to trong làn mưa, cố gắng, cố gắng, đôi mắt không ngừng nhìn xung quanh như đang tìm kiếm ai đó. Nhưng cuối cùng khi cô nhìn thấy anh, cô lại nở nụ cười, đôi mắt cười đến mức cong cong như hình bán nguyệt, cứ như vậy ngu ngốc vươn tay về phía anh, hình như chính cô cũng quên mất cái rét lạnh, không hề biết đến khổ nạn, dùng giọng điệu vô cùng vui vẻ, ấm áp nói với anh: “Cố Viễn, tôi là mùa hè nho nhỏ, có phải anh nên đến hóng mát không?”

Mà anh vẫn luôn ẩn nhẫn nước mắt, không bị sự lạnh lẽo đánh tan, nhưng lại vì nụ cười của cô mà không kìm chế được chảy xuống, Lúc này Cố Viễn cuối cùng không thể kìm chế được vươn tay về phía Phó Tiểu Tiểu nói: “Tiểu Tiểu, tôi có thể ôm cô một cái không………….?” Anh vừa nói xong, Phó Tiểu Tiểu nhanh chóng bước một bước về phía anh, ngại ngùng đỏ mặt cho anh một cái ôm thật chặt. Nhưng mặc kệ gương mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng kia, đôi tay nhỏ bé vẫn ôm chặt lấy anh theo cách ôm của mẹ, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh, vuốt vuốt tóc anh.

Bởi vì mắc mưa nên của Phó Tiểu Tiểu và Cố Viễn đều bị bệnh.  Khi hai người đều dùng khăn giấy đút lỗ mũi, cả cơ thể bao bọc giống như một con gấu gọi điện thoại video cho nhau, bọn họ ngồi trước màn hình, chỉ vào đối phương sau đó cả hai đều không nhịn được mà cười ha ha.

Khi Cố Viễn biết vì anh mà Phó Tiểu Tiểu bỏ qua cơ hội cạnh tranh Áo Kiệt Tháp và Áo Cát Lỵ Á. Anh vừa cảm động lại vừa tức giận nói: “Tiểu Tiểu, cô không cô phụ (Không xứng, phụ bạc, nhưng mình thấy để yên hay hơn.), mà là cô phụ chính bản thân cô.” Sau đó âm thanh Cố Viễn cũng trầm thấp hơn, anh rất ảo não, ở đầu này điện thoại tự nhủ: “Tôi rất đau lòng, rất khổ sở.”

Phó Tiểu Tiểu uất ức đến muốn khóc, đầu kia điện thoại từ đầu đến cuối không có chút âm thanh nào, ngay lúc cô nghĩ ràng anh sẽ thất vọng với cô, ngay lúc này anh sẽ cúp điện thoại. Cô lại nghe thấy âm thanh của Cố Viễn như tiếng trời, không được tự nhiên truyền đến, anh nói: “Tiểu Tiểu, tôi mở nhác đệm, chúng ta cố gắng một lần nữa. Đầu tiên cô vì tôi múa lại một lần Áo Kiệt Tháp và Áo Cát Lỵ Á được không?”

Sau đó Phó Tiểu Tiểu ngốc nghếch khóc, cô khóc bù lu bù loa ở đầu kia điện thoại, nghiêm túc gật đầu, cô nói :”Được.” Sau đó, chính cô cũng lại quên hỏi, sao anh lại biết làm nhạc đệm cho tôi.?

Cho nên, hai ngày sau, khi Cố Viễn tới nhận bốn con chó nhỏ về nhà, cô mới nhớ ra để hỏi về vấn đề này. Cố Viễn cười nhìn cô, lại chỉ chỉ vào Tiểu Tiểu Khải trong ngực nói: “Thật chậm chạp, cô còn không thông minh bằng Tiểu Tiểu Khải đấy.” Nói xong, một bạn chó nào đó, rất nghiêm túc Gâu một tiếng. Phó Tiểu Tiểu rất tức giận, mạnh mẽ túm lấy cái đuôi nhỏ của Tiểu Tiểu Khải, vì vậy, cuộc chiến bùng nổ.

Theo lí thuyết , Phó Tiểu Tiểu thật sự đã bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một. Nhưng cố tình, trời cao chình là cưng chiều đứa nhỏ này.

Vốn là nghệ sĩ Lynda trong đoàn Berlin lấy được vai diễn Áo Kiệt Tháp và Áo Cát Lỵ Á, nhưng trước khi công diễn ba ngày, trên sân múa lại ngoài ý muốn bị ngã gãy chân, tất nhiên là không thể nhảy được. Nhưng ngay lúc này, trong đoàn Berlin không ai dám đứng ra nhận vai diễn này. Thật ra thì, ai cũng muốn đứng đầu, nhưng thực sự là nhân vật này quá khó khăn. Bởi vì không chỉ là Áo Kiệt Tháp và Áo Cát Lỵ Á là hai tính cách đối lập nhau, mà ngay cả biểu hiện nghệ thuật cũng là hoàn toàn trái ngược, hơn nữa động tác vũ điệu cũng không phải là nghiêm khắc bình thường.

Trong đó có một cảnh diễn trong màn thứ ba, thiên nga đen Áo Cát Lỵ Á cần phải quay một lúc 32 vòng tròn, được đặt tên là ‘Roi vung chuyển’. 32 vòng quay này yêu cầu phải thực hiện liên tục, cả quá trình mũi chân di động trong phạm vi không vượt quá một cái dây lưng. Chuyện này rất khảo  nghiệm sức lực đôi chân của người nghệ sĩ, đối với cơ thể của người diễn viên cũng yêu cầu năng lực cân đối. Không có thời gian luyện tập lâu dài cùng với căn cơ tốt thì căn bản không dám đứng ra. Huống chi, ba ngày sau đã phải công diễn, thời gian này thực sự quá gấp, chưa kể còn phải phối hợp với bạn diễn để tìm kiếm sự ăn ý. Mà còn phải luyện tập phần của mình, thời gian ba ngày căn bản là không thể đủ được.

Mà người tham gia diễn cũng rất quan trọng, cô là toàn bộ linh hồn của ‘Swan Lake’, diễn tốt thì có thể nổi danh nhờ múa, nhưng nếu diễn hỏng rồi, may mắn chỉ là không được người trong giới coi trọng, nhưng thật ra chính là cả tiền đồ cũng bị hủy luôn. Cho nên, đây là một lần đánh cuộc, lấy chính danh dự và tiền đồ của một người nghệ sĩ múa để đánh cuộc.

Nhưng ngay lúc mọi người đang do dự, trong đại sảnh đều là không khí im lặng, Phó Tiểu Tiểu chưa từng lười biếng giơ cánh tay nhỏ nhắn của mình lên, cô đứng dậy ở vị trí sau cùng của đội ngũ, ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, gật đầu lia lịa nói: “Xin cho tôi một cơ hội, tôi có thể.”

Chuyện sắp thi đổi vai, là chuyện càng khảo nghiệm người phía sau tiến lên thay thế bổ sung. Phó Tiểu Tiểu bị áp lực rất lớn, cũng chính trong thời gian ngắn ngủi ba ngày, cô lại bị cô lập. Xung quanh cô có rất nhiều lời đồn đại, ghen tỵ, bĩu môi, nhưng thật ra, những chuyện này cô luôn xử lí bằng cách lạnh nhạt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: HNRTV, Huogmi, Rita Võ, Ruby0708, hanayuki001, lan trần, qh2qa06, sweetthanks, thaothanhvu
     

Có bài mới 27.05.2018, 16:03
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 248
Được thanks: 1388 lần
Điểm: 32.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi - Điểm: 35
Chương 82.2 Ngoại truyện Phó Tiểu Tiểu (6)

Nhưng khó khăn không đáng sợ, sự đáng sợ chân chính là ở trong nội tâm của mình…..

Bởi vì cô và Cố Viễn cùng ra cùng vào với số lần quá nhiều, dần dần trong đoàn có tin, ‘Phó Tiểu Tiểu là người tình của Cố Viễn, xen vào gia đình của một người đàn ông có vợ’. Lời đồn đại này lực sát thương lớn hơn bất cứ tin đồn nào khác, bởi vì, nó trực tiếp ảnh hưởng đến Phó Tiểu Tiểu, họ nhắc nhở cô, nhắc nhở cô về chuyện cô vẫn luôn cố ý không thèm nghĩ đến. Mặc dù chưa bao giờ cô thấy bên cạnh anh có người khác………..

Trước ngày thi một ngày, Phó Tiểu Tiểu không ngủ được, cô lăn qua lộn lại trên giường, cuối cùng lại trốn vào trong đại lễ đường, lại một lần nữa ngồi vào trong góc ăn vặt. Ba giờ sáng, cuối cùng cô không nhịn được gọi điện thoại cho Cố Viễn, giọng điệu của anh có mấy phần gấp gáp, anh nói: “Ở đâu? Tôi lập tức qua.”

Mà Phó Tiểu Tiểu ôm điện thoại không lên tiếng, cô nghe thấy tiếng hô hấp của anh cũng có chút gấp gáp, chóp mũi có chút chua, vùi mặt vào đầu gối nhìn giày múa của mình ngẩn người.

Hai mươi phút sau cuối cùng Cố Viễn cũng chạy đến đoàn Berlin, dựa vào trực giác, tìm được Phó Tiểu Tiểu trong đại lễ đường. Khi đó, trong tay anh đang cầm cây đàn Violon đã rất lâu anh chưa từng kéo qua, nhưng vì Phó Tiểu Tiểu mà kéo đàn lại.

Lúc Phó Tiểu Tiểu nhìn thấy anh chỉ ngây ngốc nhìn, ngẩng mặt lên, ngốc nghếch mở to miệng, vừa đáng yêu lại vừa đáng thương. Sau đó cô giật giật, chợt cô đứng lên cấu một cái lên mặt Cố Viễn, sau đó ngơ ngác hỏi: “Có đau không?”

Khi Cố Viễn mắng nhiếc một câu, ôm mặt nói: “Đau.” Lúc này tiểu nha đầu mới cười cười, một lúc lâu sau mới nói: “Không phải là mơ mà, anh đến rồi à.” Cố Viễn vì đau mà nheo mắt lại, nghe thấy lời nói của cô…., anh cũng bật cười, lại bất đắc dĩ dịu dàng gật đầu một cái.

Cố Viễn nghĩ là Phó Tiểu Tiểu quá khẩn trương, cho nên hỏi cô có muốn thử một lần không, sau đó anh tự giác gác violon trên vai, bắt đầu kéo nhạc đệm cho Swan Lake. Cố Viễn diễn rất hoàn mĩ, nhịp, tiết tấu cũng như tình cảm đều vô cùng tinh chuẩn, lôi cuốn vào vào vũ điệu.

Chẳng qua khi Phó Tiểu Tiểu nhảy đến đoạn biến tấu, đột nhiên cô lại ngã xuống mặt đất.

Cố Viễn sợ hết hồn, vội vàng ném đàn xuống chạy về phía  Phó Tiểu Tiểu, ngồi xổm xuống xem xét chân cô, trong miệng vẫn hỏi: “Tiểu Tiểu, ngã có đau không?” Phó Tiểu Tiểu lại có thái độ khác thường, co rụt lại tránh về phía sau.

Sau đó, trong khung cảnh yên lặng, Phó Tiểu Tiểu chậm rãi ngẩng lên, cứ như vậy si ngốc nhìn Cố Viễn, gương mặt khéo lóe tinh sảo nhanh chóng đầy nước mắt. Đôi mắt màu lam của Phó Tiểu Tiểu cứ như vậy từng giọt từng giọt nước mắt nhỏ xuống, dính ướt lông mi, chảy không ngừng, mà sự cô đơn nơi đáy mắt của cô che hết tất cả sự tinh khiết và linh động của thường ngày.

Cô không hạnh phúc……. Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu Cố Viễn lúc đó.

Sau đó anh nghe thấy cô nói: “Cố Viễn, vừa nãy khi nhảy đến lúc biến tấu cực hạn, tôi không nhìn thấy gì cả, trong đầu trống rỗng. Một mình tôi đứng giữa trung tâm võ đài, giống như không có cái gì còn tồn tại, mà trong lòng tôi lại có sự cô độc không nói thành lời, thật sự là đặc biệt đặc biệt cho người ta cảm nhận sự cô độc…..”

Cố Viễn yên lặng nghe, anh không cố gắng đến gần cô, chỉ ngồi chồm hổm nhìn cô, sau đó thở dài nói: “Tiểu Tiểu, đừng khẩn trương, cô rất tuyệt.” Thấy Phó Tiểu Tiểu không có phản ứng, anh mới nghiêm túc nói từng câu từng chữ với cô: “Tiểu Tiểu, rất nhiều chuyện, chúng ta chỉ cần thoải mái là tốt nhất, suy nghĩ càng nhiều thì càng phá hủy cô, khiến cho trái tim cô thấy thấp thỏm, khiến những chuyện trên thực tế vốn không hề hỏng bét nhưng lại trở nên hỏng bét. Cho nên bây giờ về nhà nghỉ ngơi thật tốt được không?”

Phó Tiểu Tiểu lại lắc đầu một cái, sau đó, đột nhiên cô ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn Cố Viễn chằm chằm, hỏi: “Cố Viễn, anh kết hôn chưa?”

Cố Viễn theo bản năng gật đầu. Bên tai anh lại vang lên tiếng thở dài nhỏ nhỏ mà uất ức, khi đáy mắt Phó Tiểu Tiểu không còn chút ánh sáng nào nói: “Vậy anh thật là không có đạo đức…..”

Lúc này ngược lại là Cố Viễn ngơ ngác, anh trừng mắt nhìn, tin chắc vừa rồi khi anh nghe được câu nói của cô không phải là ảo giác, cuối cùng nở nụ cười, anh nhanh chóng nói: “Khóc cái gì, tôi chỉ là lừa gạt bọn họ thôi.”

“À.” Trong mắt Phó Tiểu Tiểu hiện lên chút ánh sáng.

“Chỉ là tôi không thích mỗi ngày đều có những cô gái chạy theo tôi.” Cố Viễn giải thích.

Phó Tiểu Tiểu cũng không muốn nghe những vấn đề vô dụng nữa, cô lắc đầu một cái, cắn chặt môi, nhắm mắt lại,d.i.ễ.n. .đ..à.n. .l.ê.. .q.u..ý. .đ.ô.n, giống như đang làm liều nói: “Vậy anh có thích tôi không?” nhưng Phó Tiểu Tiểu nhắm mắt quá chặt, cũng vì vậy, cô không nhìn thấy Cố Viễn mắc cỡ đến nỗi đỏ bừng hai tai, anh rất nghiêm túc gật đầu.

Khi Phó Tiểu Tiểu mở mắt ra, cô khút khịt cái mũi, đưa tay ra sờ sờ nước mắt, dụi dụi con mắt. Sau đó lại giương mắt nhìn chằm chằm Cố Viễn, thái độ tinh linh cổ quái, ánh mắt chứa nước long lanh chuyển động không ngừng, Cố Viễn cũng không nói chuyện, cứ như vậy mặc cô nhìn, chờ cô điều chỉnh tốt cảm xúc của mình.

Cuối cùng anh nhìn thấy cô nhảy nhảy lên oán trách, từ trên cao chỉ xuống mặt anh, nói: “Cố Viễn, anh không yêu thích tôi……….. Đây là bệnh, phải trị, nhất định phải trị.” Anh bất đắc dĩ cười cười, lại muốn vỗ vỗ vào cái đầu dưa của con sóc nào đó. Đứa ngốc này cũng không có thuốc trị…..

Đoàn Berlin diễn Swan Lake giành được thành công to lớn. Phó Tiểu Tiểu chẳng những là nghé con không sợ cọp, kĩ thuật trong từng vũ điệu cũng không hề tầm thường. Cô diễn xuất vô cùng thành công, cô biểu diễn thiên nga trắng hiện lên với vẻ đẹp dịu dàng, lại cho thiên nga đen hiện lên với hơi thở tàn ác. Một ngày kia, khi tất cả mọi người đứng dậy vỗ tay, họ kéo dài thời gian chào cảm ơn đến sáu lần, kéo dài suốt nửa giờ.

Còn đối với một ngày quan trọng như vậy của Phó Tiểu Tiểu, tới không chỉ là một mình Cố Viễn. Còn có hai người nhà họ Phó, chỉ là bọn họ không muốn tạo áp lực cho Phó Tiểu Tiểu, cho nên lặng lẽ ngồi trong khán phòng nhìn cô biểu diễn.

Lúc chào cảm ơn, khi Cố Bảo Bối  nhìn thấy trong khán phòng Cố Viễn đang đi ra, Cố Bảo Bối không còn nhớ rõ phải vui mừng cho con gái mình nữa, không để ý bất kì thứ gì chạy về phía Cố Viễn, chạy có chút điên cuồng, có chút uất ức. Trong giây phút Cố Bảo Bối rơi lệ đầy mặt ôm lấy Cố Viễn từ phía sau, lớn tiếng hô lên: “An An, An An.”

Mà Cố Viễn bị một người ôm lại từ phía sau anh cũng chấn động, nhưng khi nghe rõ âm thanh của Cố Bảo Bối, khi anh quay người lại thì hốc mắt đã đỏ lên. Mười hai năm a, anh đã rời nhà đi mười hai năm. Mười hai năm anh chỉ có thể mượn internet để nhìn chị và anh rể. Mười hai năm a, đời một người có mấy cái mười hai năm? Mười hai năm, cuối cùng anh cũng gặp lại người thân của anh, không có một chút máu mủ nào, nhưng so với những người thân máu mủ còn thân thiết hơn……

Sau đó anh gọi, anh nói, nói như một đứa nhỏ: “Chị ơi, An An nhớ chị, An An rất nhớ chị……”


Sau này, khi Phó Tiểu Tiểu và Cố An kết hôn. Anh đã đổi lại tên của mình. Khi trên thẻ căn cước của anh trên dòng họ tên viết Cố An, lúc anh cầm trên tay sự vui sướng đến nỗi tay anh cũng run rẩy.

Chỉ tiếc, Phó Tiểu Tiểu còn chưa nhớ lại được chuyện lúc nhỏ.

Ngày hôn lễ, Phó Tiểu Tiểu chậm rãi hỏi Cố An: “Anh chính là không muốn bị con gái quấn lấy nên mới nói láo là mình đã kết hôn sao?”


Cố An lại ôm cô cười, sau đó anh dừng lại một chút mới nói: “Khi còn bé, anh nói anh kết hôn từ khi còn bé. Bởi vì anh cho là, anh ở trong hình của giấy hôn thú của chị và anh rể, vậy thì cũng coi như anh đã kết hôn với chị và anh rể. Nhưng sau này, nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ anh mới nhớ ra, thật ra thì khi đó, trong bụng chị là em….. em cũng ở trong hình của giấy hôn thú, chúng ta đã sớm chụp xong hình của giấy hôn thú rồi.” Anh vừa nói vừa cười cười, lộ ra chiêu bài má lúm đồng tiền đáng yêu của mình, nhìn Phó Tiểu Tiểu nói: “Tiểu Tiểu, thì ra là, lúc em còn chưa đến cõi đời này, anh luôn sâu xa nghĩ rằng đó là em.”

Thật ra thì đây vốn là một đoạn văn rất lãng mạn, nhưng cố tình lại bị Phó Tử Ngọc núp ở cạnh cửa nghe thấy. Mà bạn học Phó Tử Ngọc nghe lén thì nghe lén đi, thế nhưng lại không có đạo đức đi truyền bá khắp nơi, lúc truyền bá, cuối cùng còn không quên công thêm một câu: “Anh trai tôi cũng coi như là bị cậu nhỏ định ra rồi, may mắn tránh được một kiếp………. Hoặc là để cậu nhỏ cũng lấy anh trai thì thế nào nhỉ?”

Mà Cố An vẫn luôn trong phòng hóa trang, khi anh ra ngoài biết được thì chỉ cười cười. Sau đó lúc thời gian anh chiêu đãi khách, anh gọi Phó Tử Ngọc đến bên cạnh. Sau đó trước mặt mọi người, thân thiện vỗ vỗ vào vai Tử Ngọc, gọi đứa trẻ nghịch ngợm nhất nhà họ Phó: “Phó Ngoan Ngoãn……”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: HNRTV, Hoa bí, Huogmi, NguenThiNgocThuy, Rita Võ, Ruby0708, iuhoneya, lan trần, langdutuyphong, sxu, thaothanhvu
Có bài mới 27.05.2018, 16:10
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 248
Được thanks: 1388 lần
Điểm: 32.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi - Điểm: 42
Chương 83.1 Công tử và cá nóc sau khi mang thai (Kết thúc)

Lúc Cố Bảo Bối mang thai cô cũng không bị béo lên, tứ chi vẫn nhỏ gầy như cũ, nhưng mà bụng thì phồng lên đến không ngờ. Hiện tại sau khi sinh đứa nhỏ xong, thân hình cô cũng khôi phục rất nhanh. Chỉ có một chút không tốt, đó chính là cô không đủ sữa để nuôi dưỡng hai tiểu bảo bảo.

Là một người phụ nữ, vì đứa nhỏ của mình thì việc gì họ cũng có thể làm, đây là bản năng của người phụ nữ, gọi tắt là tình thương của mẹ. Cho dù có nhiều người nói cho con bú sữa mẹ sẽ làm ngực bị chảy xuống. Nhưng Cố Bảo Bối đều không thèm để ý, cô luôn kiên trì chính mình cho con bú mẹ. Chỉ là không đủ sữa, vậy nên không thể kiên trì đến cuối cùng rồi.

Tiểu Tiểu và Tâm Ngô đều là miếng thịt rơi xuống từ trên người Cố Bảo Bối, nếu nó đói bụng thì cô cùng không dễ chịu. Ngay lúc cô rơi vào tình thế khó xử, lúc cô không thể ép ra sữa nên cô cũng rơi nước mắt, Phó Quân Nhan dứt khoát vỗ bàn, anh nói, anh trai nên nhường cho em gái, từ giờ chỉ có Tiểu Tiểu được bú sữa mẹ.

Tổng hợp những tình huống thực tế, lúc mới sinh ra thì Tiểu Tiểu thực sự là quá nhỏ. Đứa nhỏ này chắc là lúc trong bụng mẹ nhường hết cho anh, không hấp thụ được bao nhiêu dinh dưỡng. Hiện tại nuôi lâu như vậy, đặt cùng Tâm Ngô trong cái nôi, cánh tay nhỏ cũng nhỏ hơn rất nhiều. Cố Bảo Bối có lo lắng cũng chỉ có thể cắn răng chỉ cho Tiểu Tiểu ăn, nhìn Tâm Ngô khóc cô cũng chỉ có thể đau lòng quay mặt đi. Bởi vì người lớn nói rồi, khi dứt sữa sẽ phải dứt hoàn toàn, nếu bạn do do dự dự, vừa khổ đứa nhỏ, vừa khổ người lớn.

Phó Tâm Ngô mặc dù bình thường rất ngoan ngoãn, ban đêm chưa bao giờ khóc. Nhưng khi uống sữa bột, dù sao cũng chỉ là đứa nhỏ mới ra đời, vừa dứt sữa mẹ, khóc đến nỗi khiến cô bé con khóc theo. Mỗi lần nhìn đứa nhỏ bú mẹ, Bảo Bối ôm Tiểu Tiểu bú sữa, bên kia Phó Quân Nhan cũng ôm con trai uống sữa bột. Tâm Ngô mới đầu làm sao cũng không chịu ngậm núm vú cao su, cái miệng luôn đẩy đẩy, một chút cũng không chịu uống…… chỉ biết oa oa oa khóc đến mức đáng thương vô cùng, giống như biết được, cái cổ nhỏ luôn quay sang nhìn em gái được mẹ cho ăn sữa, hai tay nhỏ bé còn quơ quơ không ngừng.

Lúc này, hai đại nhân cũng không có biện pháp gì tốt, mà người đưa ra biện pháp tốt lại là bạn học Cố Tiểu An. Bạn học Cố Tiểu An vốn là mong đợi cháu trai nhỏ, vì vậy khi Tâm Ngô vừa khóc nhóc lập tức hấp ta hấp tấp chạy đến, vừa lắc lắc cái nôi, vừa ca hát, xong còn kéo Tiểu Khải, cưỡi lên người Tiểu Khải kéo violon, các kĩ năng đều lấy hết ra để dỗ cháu trai nhỏ Phó Tâm Ngô. Xong cậu nhóc còn cầm bình sữa mà mình yêu thích nhất vừa phồng má uống sữa tươi, vừa cẩn thận nhìn về phía Tâm Ngô nói chuyện: “Cháu trai nhỏ à, nhìn An An này. Nhìn An An. Uống sữa tươi là ngon nhất trên đời.” Cứ khai thông như vậy, khai thông nhiều, có thể bởi năng lực bắt chiếc của đứa bé rất mạnh, Tâm Ngô nhìn về phía núm vú cao su uống từng ngụm từng ngụm, sau đó cũng phồng gương mặt nhỏ nhắn lên uống.

Về sau này, đến giờ cơm của các bảo bảo, An An sẽ ôm bình sữa của nhóc đi tìm cháu trai nhỏ,diễn#đàn@lê$quý%đôn, nhóc phải uống chung với cháu trai nhỏ….

Vì vậy nhà họ Phó thường xuất hiện một hình ảnh rất lôi cuốn người xem, trong một căn phòng, người phụ nữ xinh đẹp cúi đầu ôm bé gái, vẻ mặt dịu dàng cho bé uống sữa. Mà một bên, một người đàn ông cũng ôm trong ngực là một đứa nhỏ trai, cầm một bình sữa trong tay vỗ nhẹ nhẹ lên lưng bé. Một bên nữa, trên người một con chó màu trắng to lớn là cậu nhóc cùng đang ôm bình sữa nhìn về phía đứa nhỏ trong lòng người đàn ông uống ừng ực ừng ực….. trong miệng còn thỉnh thoảng nói: “Nhìn An An, nhìn An An này….”

Về sau nữa, Tiểu Tiểu cũng cai sữa mẹ rồi. Nhà họ Phó cũng mở nhà máy buôn sữa luôn. Vì không muốn lẫn bình sữa của bọn nhóc trong nhà, nên bình sữa của mỗi nhóc đều được quy định bằng màu sắc riêng. Màu xanh dương là của An An, màu hồng là của Tiểu Tiểu, mà xanh lá cây là của Tâm Ngô.

Có một lần Thư Sảng tới nhà họ Phó, bạn Cố Bảo Bối đang loay hoay đến nỗi trời đất quay mù mịt, làm thế nào cũng không tìm được cái ly, vì vậy tiện tay lấy một bình sữa sạch, bỏ lúm vú cao su đi làm thành cái cốc dót nước cho Thư Sảng. Bởi vì hai tiểu bảo bảo đều ngủ nên một mình An An và Tiểu Khải lăn lộn chơi trên thảm ở phòng khách, nhìn thấy Thư Sảng cứng ngắc cầm bình sữa nhìn chằm vào Cố Bảo Bối, nhóc nện bước chân ngắn chạy bịch bịch đến, cầm núm vú cao su của cháu trai nhỏ trên bàn nháy mắt mấy cái nói: “anh ơi, phải dùng cái này hút.”

Thư Sảng vì vậy mà thiếu chút nữa nghỉ cơm luôn……… tay trái cầm bình sữa, tay phải cầm núm vú cao su, cuối cùng cô không thèm để ý đến Cố Tiểu An đang ngẩng đầu cười hề hề lộ ra cả lúm đồng tiền, cắn răng phun ra mấy chữ: “Cố Bảo Bối, cậu được lắm.”

Sau khi Cố Bảo Bối sinh con, nhà họ Phó thường xuyên đón tiếp một vị khác, người này không phải ai khác mà chính là đạo diễn Hoài An.

Ông thường xuyên phải chạy đến nhà họ Phó, thủy chung cũng chỉ là vì một chuyện, đó chính là mời Phó Quân Nhan và Cố Bảo Bối quay về tổ diễn quay cho xong bộ phim ‘Mê phản’ kia.

Đạo diễn Hoài An cũng là một người hiểu chuyện, ông biết Phó Quân Nhan là người nhìn thì ôn hòa thân cận, nhưng đến bây giờ cũng không phải là một người dễ đối phó. Vì vậy đạo diễn Hoài An luôn tìm cơ hội để đi thuyết phục Cố Bảo Bối mềm lòng hơn.

Ngày đó ông nhìn thấy Cố Bảo Bối đang đong đưa cái nôi có hai bảo bảo đang nằm, trong ngực lại cẩn thận ôm Cố Tiểu An ngủ, ông lập tức đổi cách thuyết phục khác nói: “Hai người đau lòng con mình, nhưng đối với tôi mà nói, bộ phim ‘Mê phản’ này cũng giống như đứa nhỏ của tôi vậy. Tôi chính vì kịch bản quá tốt mới muốn quay. Kĩ thuật diễn của hai người cũng tốt, bởi vì có hai người nên câu chuyện ‘mê phản’ này mới hiện lên trước mặt tôi sống động như thật. Nhưng câu chuyện xưa tốt đẹp như vậy cứ thế bị ngắt quãng, tôi thật sự là không thể nào nuốt trôi giọng điệu này. Hơn nữa có hai người diễn rồi thì sao tôi có thể đi tìm diễn viên khác được nữa? Nếu như thật sự đi tìm diễn viên khác thì chính tôi cũng không muốn. Thật ra thì, khi Quân Nhan giải thích lí do không diễn được, tôi cũng hiểu được lỗi khổ tâm của cậu ấy, cơ thể của cậu ấy vì vụ tai nạn trong sa mạc mà cần phải điều dưỡng, cô cũng phải sinh con. Nhưng bây giờ hai tiểu bảo bảo cũng đã khỏe mạnh ra đời, ‘mê phản’ chỉ còn khoảng hai tháng nữa sẽ hoàn thành, Tiểu Ái, chính cô cũng có tình cảm với bộ phim này mà, cô nguyện ý nhìn nó cứ như vậy bị chìm xuống đáy biển sao?”

Vì vậy, Cố Bảo Bối suy nghĩ một chút, chính cô cũng có cảm giác, chuyện làm được một nửa lại không làm nữa thì có chút không có đạo đức. Hơn nữa sau khi đạo diễn Hoài An đi, đội trưởng của gia đình hải bảo luôn gửi tin nhắn cho cô, nội dung rất buồn bã, nói: “Bảo Bối, nữ thần cá nóc của chúng tôi, khi nào thì cô trở lại? Mỗi ngày nhìn thấy hình ảnh của cô trên màn hình chúng tôi đều thấy rất đau lòng, chúng tôi muốn nhìn thấy cô và Phó Quân Nhan. Rất muốn……… còn cả An An và Tiểu Khải nữa.” Vì vậy Cố Bảo Bối lâm vào rối rắm rồi.

Chốc lát sau, đội trưởng lại gửi đến một tin nhắn khác, nội dung tin nhắn càng buồn thảm hơn tin nhắn trước: “Công chúa cá nóc thân ái của chúng tôi, nữ thần đại nhân, cô nói là sẽ sống chết cùng Phó Quân Nhan mà. Nhưng Công tử Quân Nhan nói tất cả đều lấy cô và bảo bảo làm đầu tiên. Vậy khi nào thì cô mới có thể trở lại?”

Vì vậy, buổi tối, sau khi dụ dỗ được hết ba cục cưng đi ngủ, Cố Bảo Bối cũng vì các loại mâu thuẫn, cô cầm điện thoại của Phó Quân Nhan đứng trước cửa phòng xoay vòng vòng. Thật ra thì Phó Quân Nhan thấy cô khi cô còn chưa đến trước cửa phòng, nhưng anh cảm thấy đi bộ cũng là một loại rèn luyện, vì vậy một lát sau anh mới đi tới ôm Cố Bảo Bối vào phòng, tay anh cũng không quên nhận lấy điện thoại trên tay cô ném lên bàn trang điểm.

Cố Bảo Bối còn chưa kịp mở miệng, đầu tiên anh để cô ngồi xuống, vừa xoa bóp bả vai cho Bảo Bối, vừa nói: “Hoài An lại tới nữa à?”

“Ừ, ông ấy còn kiên trì mời chúng ta về tiếp tục diễn ‘mê phản’.” Bảo Bối rối rắm gật đầu một cái.

“đến vào buổi trưa?” âm thanh của Phó Quân Nhan rất trầm thấp.

“Đúng vậy, thật kì quái, anh vừa ra cửa mua trái cây, ông ấy cũng vừa vặn đến.” Nói xong Cố Bảo Bối cau mũi một cái, nói: “Hơn nữa hôm nay An An còn vây quanh nôi đung đưa, nhưng mà, thế mà cậu nhóc dám cùng Tiểu Khải bò lên ghế nhìn bảo bảo, khi em đi pha sữa bột trở lại, nhìn thấy nửa cơ thể nhỏ nhắn của nhóc treo lơ lửng giữa không trung, dọa em sợ muốn chết, như vậy mà bị ngã xuống thì làm thế nào bây giờ?”

Nói xong Cố Bảo Bối có mấy phần buồn bực, có chút miễn cưỡng nhỏ giọng bàn bạc với Phó Quân Nhan, cô nói: “Mặc dù em không thích bảo mẫu, bảo mẫu có thể quyến rũ đàn ông, bảo mẫu có thể bắt nạt đứa nhỏ, bảo mẫu cũng có thể thể trộm đồ, hơn nữa chúng ta là người của công chúng, nếu mà bảo mẫu lại là cẩu tử thì chúng ta liền gặp bi kịch rồi. Nhưng mà, hay là chúng ta mời một bảo mẫu đi. Phó Quân Nhan, trong nhà nhiều đứa nhỏ như vậy, chăm sóc không tốt khiến đứa nhỏ bị thương cũng không tốt, em tin tưởng trên thế giới này vẫn còn rất nhiều chân thiện mĩ……”

“A, quyến rũ đàn ông?” Phó Quân Nhan nghe xong cười, đưa đầu ngòn tay chỉ chỉ vào chính mình.

“tất nhiên rồi.” Cố Bảo Bối gật đầu một cái, rất buồn rầu sờ sờ bụng qua lớp quần áo, chọc chọc vào người anh nói: “Phó Quân Nhan, em có thai nên có vết rạn da, anh không ghét bỏ em chứ?”

Phó Quân Nhan nghe vậy nở nụ cười nhàn nhạt, một tay nắm chặt tay Cố Bảo Bối, một tay vén áo cô lên, lại gần hôn một cái lên mặt cô, nói: “Anh hi vọng tất cả những người đàn ông khác đều ghét bỏ.”

Cố Bảo Bối cũng vì lời tâm tình của anh mà thoải mái hơn nhiều, cô cảm thấy bàn tay anh chậm rãi, dịu dàng vuốt ve trên eo cô, vuốt ve lên những chỗ rạn da do mang thai, anh cúi đầu hôn triền miên, sau đó anh lại ngẩng đầu lên nói với cô: “Nhưng anh không biết, Bảo Bối ngốc nghếch. Đây là chứng minh cho việc em sinh con dưỡng cái cho anh, cả đời này anh đều thấy cảm kích.”

Sau đó anh cầm chặt lấy hai bàn tay cô, âm thanh cực thấp nói: “Mẹ anh yếu đuối, cha anh âm độc, đối với anh mà nói, huyết mạch vốn không mang ý nghĩa to lớn, anh cũng khinh thường những người dùng con cái để kéo dài hương khói. Nhưng bởi vì gặp em, anh lại muốn có nhiều hơn một đứa nhỏ. Anh yêu con mình, không phải bởi vì máu mủ tình thâm, vì là, nó cũng giống như An An, là đứa nhỏ của anh và em. Cho nên, chính em cho anh một cái nhà hoàn chỉnh, sao anh có thể chê em cơ chứ? Cá nóc ngốc nghếch.”


Đã sửa bởi Voicoi08 lúc 04.06.2018, 09:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: HNRTV, Huogmi, Rita Võ, Ruby0708, lan trần, qh2qa06, sxu, thaothanhvu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alice.0.1.6, Haruyuki18, hânhânn, Lam Doanh, Mysunshine.htt, Nelumbo nucifera, nguyenthin88, o0maiami0o, thanhnhan123, thuhangg2003, Thích Cháo Trắng và 1111 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.