Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 

Xin chào tình yêu - Lan Chi

 
Có bài mới 27.05.2018, 12:24
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 248
Được thanks: 1388 lần
Điểm: 32.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi - Điểm: 36
Chương 73 Cho điểm bánh bao….

Trước khi Cố Bảo Bối mang thai, nhà họ Phó có hai đứa bé là Cố Bảo Bối và Cố Tiểu An. Sau khi Cố Bảo Bối mang thai sinh ra một đôi long phượng thai, nhà họ Phó căn bản là trở thành nhà trẻ rồi, cả thế giới toàn là bánh bao….

Phụ nữ có thai ở cữ không thể bị gió thổi, không được gội đầu. Mỗi ngày Cố Bảo Bối cũng rất biết điều, trước bước đi mấy nước trong phòng ra thì căn bản cô đều ‘nằm chảy thây’ trên giường, cơm tới há mồm, quần áo tới vươn tay. Nhưng cũng có lúc cô sẽ phồng gương mặt bánh bao của mình lên, sờ sờ cái khăn quấn trên đầu, bày ra gương mặt đáng thương khụt khà khụt khịt nhìn về phía Phó Quân Nhan. Khi Phó Quân Nhan đến gần cô, bạn học cá nóc nào đó cũng rất biết quan tâm nghiêng đầu tránh đi. Phó Quân Nhan nhìn thấy động tác của cô thì cảm thấy rất ấm áp, nhưng cuối cùng vẫn đau lòng ôm Cố Bảo Bối, càng muốn dùng mũi cọ cọ lên mái tóc lâu ngày chưa gội của cô, khiến cho Bảo Bối bị ngứa ngáy đến bật cười khanh khách không ngừng. Cô vừa cố gắng né tránh, vừa tức giận trách móc: “Phó Quân Nhan anh mà cứ làm như vậy thì chính anh sẽ bị thối chết.”

Phó Quân Nhan cũng không động đậy, ôm chặt lấy người vợ yêu thương hôn lên tóc cô: “Không được quấy, anh đang ôm bà xã của anh mà.” Bạn học cá nóc nào đó lập tức im lặng…………

Bảo Bối sinh đứa bé xong cuối cùng Tiểu Khải cũng được thả ra khỏi nhà kính. Ngày ấy, sau khi được giải phóng, Tiểu Khải vui mừng hào hứng gâu gâu mấy tiếng, sau đó lại vui mừng chạy khắp nhà, giống như vui mừng đến điên cuồng chạy mấy vòng. Tất cả mọi người đều cho là nó chạy mệt rồi sẽ yên tĩnh lại, nhưng tiểu tử kia lại nhanh chóng chạy về phía căn phòng bằng thủy tinh kia, đứng trước đó sủa lên mấy tiếng, trong đôi mắt nó như đang bùng nổ tức giận, sau đó nó dùng đầu đâm mấy cái vào cánh cửa thủy tinh, cuối cùng vẫn tức giận còn hung hăng dùng móng vuốt của mình cào mấy cái lên tường, gây ra những âm thanh vang trời.

Cố Bảo Bối nhìn cảm thấy rất rối rắm, gương mặt kéo căng lôi kéo ống tay áo của Phó Quân Nhan nói: “Em cũng không ít lần nói chuyện với nó qua bức tường thủy tinh kia, An An và anh không phải ngày nào cũng đi vào đó chơi với nó sao? Sao lại như vậy? Thôi, hay là chúng ta cũng phá căn phòng này đi thôi Phó Quân Nhan, Tiểu Khải hình như sắp phát điên lên rồi….” Cô còn chưa nói hết câu, chỉ nhìn thấy Tiểu Khải chạy như điên về phía cô, vẫn là Phó Quân Nhan nhanh tay lẹ mắt ôm lấy con chó trắng to lớn này, bằng không, Cố Bảo Bối vừa sinh đứa bé xong đúng là ngã không dậy nổi….

Phó Quân Nhan ôm Tiểu Khải, thấy nó hưng phấn bổ nhào về phía Cố Bảo Bối, bất đắc dĩ trợn mắt lườm nó một cái, lúc này mới nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mượt mà của nó, trả lời Bảo Bối: “Vậy hay là lần sau chúng ta đưa nó đến chỗ Mạc Nặc Vân đi………….”

Cá nóc ngốc nghếch đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mượt của Tiểu Khải, diễn,. đàn,. lê,. quý,. đôn, ngây ngốc gật đầu. Chờ khi Phó Quân Nhan đưa Tiểu Khải và phòng nhìn An An và bọn nhỏ, lúc này cô mới phản ứng được dưới là dạng tình huống gì mới cần đưa Tiểu Khải đi. Vì vậy, Cố Bảo Bối xoa xoa bụng mình, đi vào trong phòng chống nạnh hô lên: “Phó Quân Nhan, lại sinh nữa hả. Trên bụng em toàn thịt là thịt……… oa oa oa ……. Phiền chết người mà……” Chỉ là, càng nói về sau thì âm thanh càng nhỏ hơn….

Trong nhà có thêm nhiều thành viên mới, tò mò nhất là bạn họ Cố Tiểu An và ‘ngựa cỡi’ Tiểu Khải. Tiểu An cảm thấy rất rối rắm, nhóc rất vui vẻ. Nhưng không phải chị và anh rể nói là cho nhóc một cháu trai nhỏ sao? Nhóc để lại rất nhiều Chocolate, bình sữa, tranh vẽ, sách nhỏ và bộ ghép hình mà nhóc thích nhất để làm quà tặng, mỗi ngày nhóc đều vui mừng chờ cháu trai nhỏ trong bụng chị ra ngoài chào hỏi nhóc. Nhưng khi Cố Tiểu An nhìn thấy hai ‘cháu trai nhỏ’ được ôm ra khỏi phòng sinh, nhóc oa lên một tiếng khóc rống lên. Khi nhóc khóc, Tâm Ngô và Tiểu Tiểu đang ngủ cũng nức nở nghẹn ngào khóc lên, không khí vui mừng hài hòa thay đổi trong nháy mắt.

Phó Quân Nhan luôn một mực ở bên cạnh chăm sóc cho Cố Bảo Bối vừa sinh xong, đi theo y tá ra ngoài nhìn hai đứa bé chỉ có Mạc Nặc Vân và Tiếu Mạc Tiếu. Tiếu Mạc Tiếu một tả một hữu ôm hai đứa trẻ không muốn buông tay, nhìn thấy Cố Tiểu An khóc ông cũng muốn dụ dỗ một chút, nhưng hai đứa trẻ trong lòng vẫn đang nức nở khóc. Lúc này, Mạc Nặc Vân vội vàng tiến lên ôm lấy Cố Tiểu An, hiếm khi anh không cãi vã với cậu nhóc kia mà vô cùng dịu dàng dỗ dành, rất nghiêm túc nói: “hồ ly nhỏ đừng khóc, có cháu trai nhỏ và cháu gái nhỏ cũng rất yêu em mà. Hơn nữa em có thể có thêm hai người hầu nhỏ mà, chuyện này thật tốt đúng không? Bé trai lớn lên thì phải anh dũng biết không? Đi, anh dẫn em đi mua chocolate.”

Cố Tiểu An nghe lời anh đầu tiên là mở to mắt ra nhìn, sau đó nước mắt vừa mới ngừng lại oa một tiếng khóc tiếp, khóc càng to tiếng hơn trước. Gương mặt bánh bao của An An rất rối rắm, không phải nói là cháu trai nhỏ sao, sao lại thành cháu gái nhỏ rồi? Trong đầu nhỏ của nhóc lập tức nghĩ đến những bé gái trong nhà trẻ suốt ngày thích vây lấy nhóc kia, nhóc không chơi với những cô bé kia, cô bé đó sẽ khóc, những cô bé kia rất thích đi theo nhóc…. Ô ô ô ô ô, Cố Tiểu An càng nghĩ càng thấy khổ sở, cháu trai nhỏ của nhóc sao lại biến thành cháu gái nhỏ thích khóc rồi. Làm thế nào bây giờ? Ô ô ô ô ô ô…… (Tiểu tử à, em cũng là một cậu nhóc yếu ớt thích khóc đó.-tác giả ạ)

Cố Tiểu An vừa khóc xong, Tâm Ngô và Tiểu Tiểu lại nức nở khóc theo. Tiếu Mạc Tiếu và Mạc Nặc Vân liếc mắt nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt, cuối cùng Mạc Nặc Vân gật đầu một cái, cúi người ôm Cố Tiểu An, cái ‘máy phát nổ’ đi ra khỏi bệnh viện.

Ngồi trên ghế đá dưới gốc cây ngô đồng ở cổng bệnh viện rất lâu, tiểu bánh bao An An mới không khóc nữa. Nhưng mà nhóc vẫn phồng gương mặt bánh bao của mình lên, cúi đầu nhỏ xuống làm bộ đáng thương giống như đang hờn dỗi.

Lúc này Mạc Nặc Vân mới liếc đôi mắt hoa đào nói chuyện với nhóc, đưa đầu ngón tay đẩy bả vai Cố Tiểu An một cái, thử hỏi dò: “Hồ ly nhỏ, sao em lại đau lòng đến vậy?”

Cố Tiểu An đang khổ sở, cũng không cãi nhau với Mạc Nặc Vân như bình thường, mà là ngẩng gương mặt nhỏ nhắn, yên tĩnh ngồi trong lòng anh, sau đó lại cúi đầu, đôi mắt to nhìn chằm chằm vào cặp chân ngắn ngủn của mình, đặc biệt đau lòng uất ức nói: “An An chuẩn bị rất nhiều lễ vật, nhưng có nhiều hơn một cháu gái nhỏ thì lễ vật của An An trở thành rất ít….. An An rất khổ sở….” vừa nói xong lại bẹt miệng ra, dáng vẻ như lại sắp khóc………..

Mạc Nặc Vân nghe Cố Tiểu An trả lời, thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Nhưng anh không biết dỗ đứa nhỏ,voicoi08#ddleqđ, nhìn thấy Cố Tiểu An hình như càng nghĩ càng đau lòng muốn tiếp tục khóc, anh vươn tay nâng đầu nhỏ của An An lên, không có cách nào nói: “Tiểu tổ tông của anh ơi, em đừng khóc nữa, ngàn vạn lần đừng khóc nữa…..”

Ngược lại, Cố Tiểu An thật sự không khóc, ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, rũ lông mi dài xuống, đưa tay kéo áo Mạc Nặc Vân nói: “Anh ơi, An An có cháu trai và cháu gái sao?”

Mạc Nặc Vân nghe xong rất nghiêm túc gật đầu một cái.

Cố Tiểu An phồng má lên, trong miệng thút tha thút thít gọi mấy tiếng cháu gái, cháu gái, trong giọng điệu có mấy phần không tình nguyện. Trong lòng của cậu nhóc, nhất định là có người xấu đổi mất một cháu trai nhỏ của nhóc.

Sau đó Cố Tiểu An nhăn nhó cọ xát lên người Mạc Nặc Vân, tràn đầy mong đợi nói: “Anh xấu mua chocolate cho An An đi, An An muốn để dành cho cháu trai nhỏ.”  Nhóc vừa nói vừa đưa bàn tay mũm mĩm lên dụi mắt, nhỏ giọng nói tiếp: “Còn để cả cho cháu gái nhỏ nữa……. Nhưng mà, An An thích cháu trai nhỏ hơn…….”

Mạc Nặc Vân nghe xong cười đến nghẹn, liếc mắt nhìn Cố Tiểu An nước mắt lưng tròng, vỗ vỗ cái đầu quả dưa nhỏ bé của nhóc, đắc chí nói: “ Nói em là một cậu nhóc đúng là cậu nhóc mà, khi lớn lên em sẽ biết cháu gái nhỏ tốt hơn cháu trai nhỏ nhiều.”

Sau đó, Mạc Nặc Vân đưa bạn học Cố Tiểu An đến siêu thị mua đồ, bạn học Cố Tiểu An đạp đôi chân ngắn rất nghiêm túc đứng trước mỗi dãy hàng lựa chọn rồi lại chọn lựa, tất cả những đồ nhóc mùa đều là quà tặng cho cháu trai, cháu gái và chị. Cậu nhóc rất hiểu chuyện nói: “An An thấy chị quá vất vả, quá mệt mỏi, trên mặt đều là mồ hôi.”

Khi hai người trở lại bệnh viện, cơ thể nhỏ bé của An An kiên trì muốn tự mang túi quà tặng to đùng của mình, trên mặt không còn hàng nước mắt, ngẩng gường mặt nhỏ nhắn lên, cười lộ ra hai lúm đồng tiền đáng yêu, ngọt ngào ngây thơ nói: “An An đi mua rất nhiều quà tặng cho chị, cháu trai, cháu gái về rồi ạ.” Những người lớn ở đây đều không tự chủ được đỏ cả hốc mắt.

Lúc này, Phó Quân Nhan sáng sớm đã nhận được điện thoại của Mạc Nặc Vân, anh yêu thương nhận lấy ‘quà tặng’, cúi người cho Cố Tiểu An một cái hôn.

Mà Cố Bảo Bối vừa sinh xong còn rất yếu đuối, nằm trên giường bệnh chóp mũi cũng ửng đỏ, khẽ mỉm cười vươn tay về phía An An, kéo bàn tay nhỏ bé của nhóc, rất dịu dàng nói: “An An em phải nghe kĩ, An An là món quà trân quý nhất mà trời cao tặng cho chúng ta. Em cũng đứng nhất trong lòng cháu trai cháu gái. Bởi vì em là người cậu tốt nhất trên thế giới.

editor: cầu thanks ạ. hu hu



Đã sửa bởi Voicoi08 lúc 04.06.2018, 09:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Béo Bếu, HNRTV, Huogmi, Mưa Hà Nội, Rita Võ, Ruby0708, banglangtim, lan trần, langdutuyphong, neyiah109, qh2qa06, thaothanhvu
     

Có bài mới 27.05.2018, 12:36
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 248
Được thanks: 1388 lần
Điểm: 32.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi - Điểm: 34
Chương 74.1 Ngoại truyện về Phòng Đinh Việt

Khi đóng vai nam chính của bộ phim ‘Hám tình, lần đầu tiên tôi nhìn thấy nữ chính Cố Bảo Bối cùng hợp tác với tôi là lúc khai mạc bộ phim.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tiểu Ái là lúc cô ấy đang đưa lưng về phía tôi, mái tóc dài vàng óng như tảo biển xõa sau lưng, tứ chi mảnh khảnh, dáng người cao gầy, chỉ nhìn bóng lưng cũng biết là một mĩ nữ. Tôi nhìn thấy cô ấy nhận lấy bé trai trong tay Phó Quân Nhan, cúi đầu hôn một cái lên mặt cậu nhóc kia. Sau đó, khi Phó Quân Nhan đi xa, cô ấy đứng nguyên tại chỗ ngẩn người, một lúc sau mới ôm An An đi về phía tôi. Lúc này tôi mới thấy rõ gương mặt của cô gái ấy, rất đẹp, đẹp đến vô cùng. Nhưng tôi thậm chí quên mất vẻ đẹp của cô ấy, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy, một đôi mắt xanh thẳm, đôi mắt mang theo sự cẩn thận, ngây thơ, yếu đuối, có lẽ cũng chính bởi vì ánh mắt mờ mịt mông lung đó nên khiến cho vẻ đẹp trên người cô càng thêm diễm lệ chói mắt hơn, giống như một nụ hoa chớm nở, như những giọt sương sáng sớm vẫn dính trên nụ hoa đó.

Mà cô ấy ôm Cố Tiểu An càng khiến cô ấy nhỏ bé hơn, yếu ớt đến mức giống như chỉ cần bạn hơi to tiếng với cô ấy  cũng chính là đang bắt nạt người ta. Lúc đó, người đã đọc thuộc kịch bản làu làu như tôi cũng không thể không nói, chỉ nhìn diện mạo thôi cũng có thể khẳng định diễn viên này lão John tìm đúng rồi.

Lại không nghĩ rằng, khi đó Tiểu Ái quay người lại nhìn thấy tôi cũng hơi ngẩn người, đáy mắt thoáng qua một chút phức tạp, có chút khó hiểu như đang che dấu cái gì đó. Ngay lúc tôi đang âm thầm nhíu mày, đột nhiên cô ấy lại đến gần tôi cúi chào, vẻ mặt rất chân thành nói: “Anh Đinh Việt, chào anh.” Giọng nói kia mang một chút tha thiết, một chút vui vẻ, giống như tất cả những điều tôi vừa nhìn thấy chỉ là ảo giác mà thôi. Sau đó cô lại cúi đầu nhìn về phía cậu nhóc đang nằm trong ngực cô nghịch tóc cô cười cười, đưa tay chỉ vào tôi nói: “An An, mau chào anh đi nào.” Cố Tiểu An ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, đầu nhỏ nghiêng sang một bên, mở to đôi mắt nhìn tôi một lúc lâu, sau đó nhếch miệng lên, nở nụ cười hiện lên núm đồng tiền đáng yêu, vẫy vẫy tay với tôi, ngây thơ nói: “Em chào anh ạ.” Giây phút kia, người luôn lạnh lùng như tôi cũng đột nhiên cảm thấy ấm áp.

Trước khi vào tổ diễn tôi có nghe lão John nói qua, nữ chính tên là Cố Bảo Bối. Nhưng sau khi vào tổ diễn, từ khi bắt đầu, mọi người đều gọi cô ấy là Tiểu Ái theo cách gọi của Phó Quân Nhan. Có lần tôi lén lút nói với Phó Quân Nhan: “Tất cả mọi người đều gọi cô ấy Tiểu Ái, Tiểu Ái, bây giờ gọi tên cô ấy có chút không quen.” Phó Quân Nhan lại cười cười, ngũ quan của anh ta rất đẹp, khi anh ta cười gương mặt cũng sáng lên như ánh nắng mùa xuân, anh ta không chút do dự hỏi ngược lại tôi: “Tiểu Ái không dễ nghe sao?” Tôi gật đầu một cái, sau này cũng thành thói quen thì cũng không còn gì để nói nữa.dđlqđ

Tiểu Ái là một cô gái rất có thiên phú, nếu như không phải trước đó tôi đã biết rằng cô ấy là người mà lão Jonh gặp trên đường, sau đó bị ‘Tuệ nhãn thức anh’ của lão John lôi kéo (ánh mắt tinh tường), tôi thực sự sẽ cho rằng cô ấy là một người chuyên nghiệp, hơn nữa còn là một nghệ sĩ có kinh nghiệm diễn xuất phong phú. Bởi vì bất kể là khi cô ấy diễn hay lúc xử lí công việc, thậm chí phong cách diễn và khí thế khi diễn của cô ấy cũng chuẩn xác nghiêm túc đến mức khiến người ta xấu hổ. Hơn nữa cô ấy rất nghiêm túc học hết phần kịch bản của mình, thậm chí còn mượn phần kịch bản của tôi, xem những chỗ đối thoại quan trọng và chú thích, nghiêm túc thảo luận với tôi, về nhà cũng nghiêm túc suy nghĩ. Đối với những lúc nghỉ ngơi, cô ấy luôn tiện tay lấy một cây bút cuốn mái tóc của mình lên, lộ ra cần cổ đẹp đẽ và cái trán trơn bóng đẹp mắt. Tôi từng nghe được một câu nói, chỉ có mĩ nữ chân chính mới dám để lộ cái trán của mình, mà với Tiểu Ái thì không còn gì để nghi ngờ nữa. cô ấy không chỉ dám để lộ cái trán, mà cô ấy còn dám để mặt mộc, cô ấy chỉ mặc quần jean và áo t-shirt, cứ như vậy thoải mái ngồi trước mặt bạn đùa giỡn, không hề kiêng dè hay lạnh nhạt điều gì. Khi bước vào lúc diễn thì cô ấy cũng là người nghiêm túc vô cùng, nhiều thêm mấy phần trầm ổn, nhiều hơn một chút khí thế của nữ vương, quả thật không thẹn khi truyền thông đều đánh giá cô ấy là  ‘nữ thần’.

Nhưng thật ra cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ 18 tuổi. Mọi người trong tổ diễn đều biết rõ thân thế của An An, cho nên mọi người cũng đều đối xử rất tốt với cậu nhóc. Cố Tiểu An cũng rất ngoan, chỉ cần nhìn thấy đèn của máy quay sáng lên, cậu nhóc lập tức ngoan ngoãn không nói lời nào, nằm trên người Tiểu Khải mở to mắt nhìn, ngay cả nháy mắt cũng không nháy lấy một cái. Có lúc nghỉ ngơi, hoặc là nhân viên làm việc sửa lại đạo cụ diễn, Tiểu Ái giống như là chạy như bay đến bên cạnh Cố Tiểu An, hỏi cậu nhóc có đói bụng không, có khát không, sau đó ôm An An cùng nhau nói chuyện, hoặc là cầm notebook xem anime. Đứa nhỏ nhìn màn hình máy tính chằm chằm, cô ấy cũng nhìn không chớp mắt. Hơn nữa trong miệng hoàn toàn không có ý thức lặp đi lặp lại: “Ô ô ô.   Khanh khách khanh khách, a ha ha ha.” (Vâng, chị ấy cười ạ.) những nhân viên làm việc đi qua họ cũng nhịn không được dừng lại nhìn một chút, sau đó lại nghiêng mặt sang bên cười trộm. diễnđànlêquýđôn.com

Ngày đó có một cảnh là trong phim nữ chính cắt cổ tay tự sát trong bồn tắm, hôm đó tôi không có cảnh diễn nên cũng không có mặt ở đó. Nhưng hôm sau mỗi nhân viên khi nhớ lại cảnh đó đều đỏ cả vành mắt. Sau này tôi mới biết, lúc quay cảnh kia Cố Tiểu An ngồi tại chỗ cũng bị dọa sợ. Kết quả là kể từ sau hôm đó, lúc diễn, thái độ của An An rất khác thường, ôm chặt lấy Tiểu Ái không buông, Phó Quân Nhan đến dỗ một lúc cậu nhóc mới thả tay ra, nhưng trong mắt vẫn còn lưu luyến không rời, một đôi mắt to long lanh nhìn mọi người nói: “Không cho bắt nạt chị……..” Khi đó tôi thấy hốc mắt Tiểu Ái cũng đỏ lên.

Sau đó đạo diễn vừa hô cắt, Tiểu Ái lập tức đến một bên ôm mặt khóc, cô ấy vừa lau nước mắt vừa len lén cúi đầu nhìn Cố Tiểu An đang chơi với Phó Quân Nhan, sau đó mới nói với tôi: “Anh Đinh Việt, em nghĩ em là một người diễn viên thì cảnh nào em cũng muốn diễn. Những ngày qua An An đều hiểu là em đang quay phim, sau khi đèn của máy quay sáng lên thì nhóc rất ngoan. Cho nên khi An An nháo muốn theo đến, em rất yên tâm gật đầu. Nhưng khi nhóc bị dọa thành thế kia, thực sự em….. Sao em lại có thể quên rằng dù nhóc có thông minh nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ hai tuổi cơ chứ?... ..... Em thật là không xứng với chức chị này mà…..” Lúc đó, cô ấy đang nghiêng mặt, gương mặt tinh xảo cũng như ánh mắt tràn đầy áy náy khổ sở.

Thật ra thì với chuyện dưỡng dục thì không chỉ là đứa bé đang trưởng thành, ngày cả lớn rồi cũng là khó khăn. Tôi muốn nói là thời gian sẽ giải quyết hết mọi vấn đề, cho nên nhiều lời an ủi hơn nữa cũng chỉ là dư thừa. Tôi muốn đưa tay vỗ vai cô ấy, nhưng Tiểu Ái theo bản năng lại rụt lại một cái, sau đó nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ bừng nở nụ cười. Điều này khiến tôi không còn lời nào để nói, vì vậy dứt khoát nở nụ cười giỡn như vậy, nói: “Tiểu Ái, anh Đinh Việt bị thương này, sao buổi sáng Phó Quân Nhan sờ đầu em mà em không tránh?”

Nhất thời cô ấy trợn to hai mắt nhìn tôi, đưa tay vuốt ve đỉnh đầu mình, phồng mặt bánh bao lên xoay người chạy đi. Sau đó tôi lại nghe thấy tiểu nha đầu này thở phì phò hét lên: “Phó Quân Nhan, em bảo anh không được sờ đầu em mà.”

“Có không?”

“Có. Sáng sớm hôm nay, anh Đinh Việt cũng nhìn thấy.”

“Thật sao?”

“Vâng, vâng vâng.”

“Ha ha ha, Tiểu Ái, phản xạ hình cung của em thật là thấp….”

Mặc dù tôi rất thích cậu nhóc An An kia, nhưng tôi không biết làm sao để nói chuyện với nhóc. Phó Quân Nhan hình như cũng nhìn thấy tôi khó xử, một hôm trong phòng hóa trang anh ta nói chuyện một lúc với chuyện: “Phòng Đinh Việt, lúc ở cùng một chỗ với Cố Tiểu An, cậu chỉ cần nhớ một điều là nghe cậu nhóc nói, nói chuyện với nhóc, cho dù là chuyện nhóc làm không được tốt cũng cho nhóc một câu động viên ‘An An thật giỏi’ là được rồi, rất đơn giản mà, cậu cứ thử xem.” Sau này tôi thử qua mấy lần thực sự rất hiệu quả, nhưng mà không biết là ai dạy, sau khi quen thuộc với An An, nhóc không gọi tôi là anh nữa, cái miệng nhỏ nhắn luôn phun bong bóng ngay thơ gọi tôi ‘Việt Việt’, tôi nghe không khỏi có chút đau đầu, nhìn Cố Tiểu An bằng ánh mắt lạnh lẽo, muốn dọa nhóc một chút, vậy mà cậu nhóc kia một chút cũng không sợ, còn toét miệng cười khúc khích với tôi. Mà mỗi lần Tiểu Ái nghe thấy cách xưng hô này thì còn kích động hơn cả tôi, gương mặt run rẩy kéo căng, vừa đáng yêu vừa buồn cười.
--- ------ ---------
editor: híc híc. cầu thanks ạ. hic hic


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.05.2018, 13:05
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 248
Được thanks: 1388 lần
Điểm: 32.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi - Điểm: 39
Chương 74.2 Ngoại truyện Phòng Đinh Việt

Tiểu Ái mặc dù rất dễ thân cận, nhưng có những lúc cô ấy cũng rất giống Phó Quân Nhan, nhìn thì ôn hòa nhưng lại dễ dàng từ chối mọi người cách xa ngàn dặm. Giống như đối với Jay, đối với Từ Hồng. Tôi cũng không nhớ được rõ là bao nhiều lần, mỗi lần họ đến gần cô ấy, Tiểu Ái luôn nhẹ nhàng cười đi ra xa, hoặc là bận đến mức không có thời gian. Có mấy phần cố ý, nhưng cũng có mấy phần địch ý trong đó. Nhìn không rõ ràng nhưng vẫn có chút đầu mối, chỉ là không có người đi bới móc ra mà thôi. Mà Từ Hồng cũng không được tính là có ý tốt, cô ta chạy tới chạy lui trông thì rất ân cần, nhưng thật ra chỉ là tính toán lên mấy cái hẹn của chúng tôi thôi. Mà khi Jay tìm Tiểu Ái, giống như có phần cố ý lấy lòng, giống như anh ta đối xử với An An, mặc dù có lẽ anh ta cũng chỉ là đơn thuần có ý tốt với cậu nhóc kia như bao người, nhưng khi chơi đùa với An An, ánh mắt của Jay luôn di chuyển theo Tiểu Ái, thậm chí có lần cho An An uống nước cũng không cẩn thận làm đổ nước lên người cậu nhóc. Mà điểm này, liền kém phần thật lòng đối với cậu nhóc như những người khác.

Đối với Tiểu Ái, tôi luôn có chút cảm kích, d.i.ễ.n. .đ.a..n. .l.ê. .q.u.ý.. .đ.ô.n., bởi vì vào lúc tôi đang do dự không biết có nên về nước thăm mẹ không, nếu không có Tiểu Ái kiên trì nhắc nhở sự khác thường và quyết liệt, tôi cũng không nóng lòng về nhà, cũng có thể sẽ không bao giờ được gặp mẹ tôi một lần cuối….

Tôi nhớ cảnh cuối cùng trong ‘Hám tình’ trước lúc hơ khô thẻ tre, đứa bé trong trứng nước sinh non, nữ chính chết, nam chính cắt cổ tay tự vẫn vì tình. Kết cục như này của ‘Hám tình’ để lại rất nhiều tiếc nuối cho mọi người, cuối cùng của một câu chuyện xưa, có người cô độc sống tiếp, có người buồn bã qua đời, còn có một sinh mạng nhỏ mồ côi nghẹn ngào khóc thầm. Lúc ấy khi đạo diễn John vừa hô dừng, Tiểu Ái lại ôm mặt khóc, đó là trận khóc lớn không thể ức chế được, cả người cô ấy co rúc lại trong một góc, cúi đầu, cả người run rẩy kịch liệt, tiếng khóc tràn đầy tuyệt vọng và buồn đau khiến người nghe cũng cảm động đến hồng cả mắt. Mà khi đó, chúng tôi đều cho rằng, nước mắt của cô ấy là vì quá nhập vai vào nhân vật. Cho đến sau này khi Tiểu Ái công khai thân phận của mình, tôi mới bừng tỉnh hiểu ra, nước mắt của cô ấy là nước mắt oán hận trong sâu thẳm trái tim của con người. Bất kể là cuộc sống sinh hoạt có giàu có hạnh phúc như thế nào cũng không thể bù đắp lại nỗi đau mất đi mẹ mình. Huống chi cô ấy cũng không có vận may gặp được một người ‘chị tốt’ như chính cô ấy.

Lần mà tôi kinh ngạc nhất là lần cô ấy vào bệnh viện nói chuyện với Từ Hồng, cô ấy nói đến thấu triệt như vậy, cô ấy lại là người kiên định như vậy.

Cô ấy nói: “Nếu như sự thiện lương mà mất đi tình yêu, tôi thà bị rơi vào địa ngục liên tiếp.”

Cô ấy nói: “Nếu anh ấy yêu tôi, chỉ cần chúng tôi được ở bên nhau, cho dù là thiên đường hay địa ngục cũng sẽ không chia xa.”

Cô nói: “Tôi không yêu anh ta, không yêu một người đàn ông không đủ nghị lực và kiên quyết như vậy.”

Từ trước đến nay trong ấn tượng của tôi Tiểu Ái và Cố Tiểu An giống nhau, đều là những đứa bé, mặc dù cô ấy có xinh đẹp, có năng lực xuất chúng. Nhưng tất cả những biểu hiện ngốc nghếch của cô ấy, khi vào công việc cô ấy rất nghiêm túc, nhưng khi đạo diễn vừa hô ngừng cô ấy sẽ lại rơi vào trạng thái ngây ngốc ngờ nghệch, thỉnh thoảng phồng hai má ngây thơ cười khúc khích, hoặc là giận dỗi, hoặc là rất dễ gần đi chêu chọc người khác. Điều kiện và nhân khí của Thư Sảng và chị Nhược Phàm đều không bằng cô ấy, nhưng trước mặt họ cô ấy chỉ là một em gái nhỏ, mặc cho Thư Sảng chụp hình, mặc cho người khác chêu chọc.

Cũng bởi vì như vậy nên mọi người mới thường thường không chút phòng bị nào với cô ấy, chỉ cảm thấy cô ấy rất nhỏ bé yếu đuối cẩn bảo vệ. Vẫn là vậy, đáy lòng cô ấy luôn tinh khiết thiện lương, không hại người. Cho nên lời nói kiên định quả quyết như vậy của cô ấy mặc dù khiến cho tôi có chút ngoài ý muốn,  nhưng suy nghĩ thêm một chút lại cảm thấy vỗn cần phải như vậy. Bởi vì khi cô bước vào công việc mọi người cũng hiểu rằng cô ấy đủ hiểu biết và thông minh. Hay bởi vì bên cạnh cô ấy có một Phó Quân Nhan, mà giữa Phó Quân Nhan và Jay là một sự đối lập rõ ràng.

Tiểu Ái hình như cũng không để ý đến câu nói của Từ Hồng, người phụ nữ kia nói: “Mấy người đều che chở cho cô ta.” Mà từ mấy người khiến tôi không tự chủ nhớ đến ‘bác sĩ’ mới đi qua chúng tôi lúc vừa rồi. Từ đó về sau tôi bắt đầu chú ý hành động của Phó Quân Nhan và Tiểu Ái. Lại một lần tôi ngồi với đạo diễn của chương trình ‘Sách tình yêu’, đạo diễn sau khi uống say nói cho tôi biết, trước khi quay chương trình, trước đó có sắp đặt cho Tiểu Ái kí tên, lại đổi lấy mấy cái đề thi, tất cả mọi chuyện đều không phải tình cờ.

Còn có Từ Hồng,khi tôi lén lút đến gặp cô ta một lần nữa, người phụ nữ vì tình yêu mà trở nên hèn mọn đáng thương này nói với tôi: “Tôi không thể hiểu được mấy người đàn ông các anh, nhìn phụ nữ chỉ nhìn bề ngoài sao? Cố Bảo Bối có gì tốt đẹp chứ? Anh có biết tổng giám đốc Mạc thị không? Tôi mới vừa tìm Quý Khiết Nhi mua vài tấm hình ra ngoài, anh ta đã tìm người cảnh cáo tôi, sẽ phá hủy Jay, phá hủy công tác của tôi. Mạc Nặc Vân là hạng người gì? Trong làng giải trí có biết bao nhiêu nữ minh tinh đều chạy theo anh ta như vịt, anh nhìn thấy anh ta có để mắt đến người nào không? Không có chuyện cong cong thẳng thẳng gì đó sao anh ta lại đối xử với Cố Bảo Bối tốt như vậy? Còn có Phó Quân Nhan là một kẻ ngu, nếu không phải anh ta nhắc nhở tôi về cái tên ‘Tiểu Ái’ này, để tôi nhớ đến trong mộng Jay luôn nhắc đến cái tên Tiểu Ái này, bằng không thì Jay của tôi thiếu chút nữa là bị con yêu tinh kia câu hồn đi rồi. Còn nữa, anh cho rằng nếu không phải anh ta vào phòng bệnh khuyên tôi trước khi các người, tôi sẽ cam tâm buông tay như vậy sao? Hừ, tôi cũng chỉ thấy đáng thương cho những kẻ cuồng dại giống tôi. Anh thì sao? Chẳng lẽ Phòng Đinh Việt cũng muốn đúc kết kinh nghiệm sao?” Tôi chỉ cười cười, một đoạn văn ngắn ngủi khiến tôi hiểu rõ, Phó Quân Nhan đối với Cố Bảo Bối đúng là nhọc lòng trăm phương ngàn kế………

Mà Tiểu Ái thì sao? Khi cô ấy mang thai tránh phóng viên, tôi và chị Nhược Phàm có gặp cô ấy một lần, khi nói tới chuyện gặp nạn trong sa mạc, một cô gái chân thật không điệu bộ trước mặt bạn bè, quả nhiên là hồng vành mắt nói: “Có lẽ là em ích kỉ, nhưng khi em phát hiện trong bình nước chỉ còn lại một chút nước, em chỉ  muốn, em không làm liên lụy đến anh ấy. Phó Quân Nhan tốt như vậy, không có em anh ấy vẫn có thể tìm được nhiều cô gái tốt hơn. Nhưng nếu không có anh ấy em biết đi đâu tìm một Phó Quân Nhan như vậy? Khi đó em quả thật rất sợ hãi sự sống nếu như chỉ có mình em sống, em thật sự rất sợ phải sống, mặc dù bởi vì trách nhiệm, em càng phải sống…..”

Còn có chị Nhược Phàm hỏi lúc nào thì cô ấy quay lại làm việc thì cô ấy nói: “Anh Đinh Việt, chị Nhược Phàm, làm diễn viên sẽ có lúc phải diễn những cảnh tình cảm, bình thường khi diễn cũng không thể thiếu những cảnh ôm ấp. Em vốn không cần lo ăn mặc thì sao lại cho cơ hội để cuộc hôn nhân của em bất hạnh chứ. Trước kia cẩu tử tung ra xì căng đan của em với anh họ em thì em thấy không sao cả. Nhưng nếu đổi lại là người khác, em thực sự rất sợ, Phó Quân Nhan sẽ tin em, hiện tại và tương lai đều tin em. Nhưng tình yêu không nên trải qua những tổn thương, đây là sự tôn trọng của em với tình yêu của mình. Giống như đạo lí bây giờ em không thể đơn độc gặp anh Đinh Việt được. Em không phải cầu toàn tình yêu đến mức uất ức,diễn đàn lê quý đôn, Phó Quân Nhan cũng sẽ không yêu cầu em làm vậy. Nhưng em hiểu rõ, một người sinh ra trên cõi đời này, công việc học tập là điều tất nhiên. Nhưng có thể tìm được nửa kia của mình thực sự là một điều quá khó, em không muốn vì một chút sơ suất nhỏ đánh mất tình yêu của mình. Cho nên, nếu như em mở cửa hàng, cũng có thể em sẽ quay thêm mấy bộ phim, nhưng nếu như vai nam chính không phải Phó Quân Nhan, em sẽ không bao giờ diễn nữa.” Nói xong cô ấy hơi nhướng mày cười cười, sờ sờ bụng mình nói: “Sau này có An An, còn cả tiểu bảo bối trong bụng, em nghĩ em cũng sẽ rất bận rộn……”

Cô ấy còn nói: “Anh ấy đối với em tốt như vậy, mà bản thân anh ấy cũng tốt như vậy. Cái gì em cũng không làm được, em cũng không biết mình có thể làm gì cho anh ấy. Em nghĩ, em chỉ có thể là một người vợ tốt của anh ấy, bảo vệ một gia đình yên ấm, sinh con cho anh ấy, dùng cả cuộc đời che chở trái tim anh ấy, ngoan ngoãn, ngoan ngoãn nhìn anh ấy, yêu anh ấy, vinh nhục cùng nhau bước qua.” Cô ấy nói rất đơn giản, cô ấy đem chính mình, đem sở thích của mình thành một điều nhỏ bé, nhưng không biết, chỉ một câu nói của cô ấy đã miêu tả được một cuộc sống lí tưởng mà mọi người, cả xã hội đều mong muốn, bởi mọi người đều hiểu đó là một chân lí.

Điều này khiến cho tôi đột nhiên lại nghĩ lại, bộ phim gần đây họ cùng nhau thực hiện phim ‘Tuyên truyền về Tô Châu’, kết cục của câu chuyện, phụ đề hiện lên bốn chữ ‘yêu nhau  thành toàn’…….

Hôm đó Phó Quân Nhan ôm An An đến hội sở đón Tiểu Ái, bên ngoài hội sở lại rơi xuống mấy hạt mưa, anh ta nhanh chóng mặc áo mưa lạc lạc nhỏ cho An An, thấy Tiểu Ái đi vào tầm mắt, trên mặt một lớn một nhỏ đều hiện lên nụ cười ấm áp, đưa một tay ra, trong miệng đồng thanh nói: “Anh/em đến đón em/chị về nhà.” Giây phút kia, trên gương mặt của Tiểu Ái là nụ cười xinh đẹp chói mắt, tôi và chị Nhược Phàm liếc nhìn nhau, chúng tôi đều cảm thấy trong lòng xông lên một dòng nước ấm.

Vì vậy cho dù là một người trong trẻo lạnh lùng như tôi, nhìn bọn họ tôi cũng không nhịn được hướng tới một gia đình.

Bởi vì nhìn bọn họ, sẽ khiến cho bạn tin tưởng vào tình yêu, sinh ra dũng khí cho bạn dám yêu. Bởi vì cảm giác khi yêu nhìn qua rất tốt…..

Hay bởi vì, tình yêu của họ là một dòng nước trong trên thế gian phức tạp, là một mức độ khó mà có được, quá ấm áp….

--- ------ ------
giả bộ đáng thương, cầu thanks, sắp đi đến cuối còn đường rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alice.0.1.6, Candy Kid, Haruyuki18, Lam Doanh, Mysunshine.htt, Nelumbo nucifera, nguyenthin88, o0maiami0o, thanhnhan123, thuhangg2003, Thích Cháo Trắng và 1189 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.