Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 277 bài ] 

Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

 
Có bài mới 07.02.2017, 10:45
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 2555
Được thanks: 4991 lần
Điểm: 4.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [New C79] - Điểm: 12
Chương 79

Editor: Hoàng Lão Tà

Chuyện bát quái của các gia tộc nhà giàu là nội dung mà các phóng viên thích nhất, tất cả mọi người đối với chuyện ân oán trong nhà giàu đều rất hứng thú, xem rốt cục những gia đình có tiền là như thế nào, có phải mỗi ngày đều vì chuyện tranh quyền đoạt thế mà đau đầu hay không, cảnh tượng này, khẳng định rằng bên trong có không ít những việc xấu.

Vu Kiều gần đây không thể lên mạng, cũng chỉ xem tin tức qua tạp chí linh tinh, những việc không nên xem trong nhà đều lo lắng không để cô xem, tin tức của cô tương đối ít, cô dường như không biết ở bên ngoài đang đàm luận thế nào về Ân gia, đương nhiên cô cũng là một trong số những người bị đàm luận.

Cô là một quả phụ được gả cho Ân Á Minh đã khiến không ít người rớt mắt kính, bây giờ con ghẻ của cô cũng được gả vào ân gia, hơn nữa còn là anh họ Ân Á Minh.

Chuyện này mặc kệ là truyền thông hay là quần chúng nhân dân, đều làm cho mọi người tò mò, đây chính là chuyện bát quái rất lớn!

Chuyện Quý Tử Nhàn xấu xa với Vu Kiều cũng không nhỏ, ngày trước đã truyền ra không ít tin đồn, hơn nữa Ân Á Minh lại còn lên tiếng, lúc đó bí mật của Quý Tử Nhàn truyền ra rất thê thảm, không nghĩ tới 'Mẹ con' bây giờ đều gả vào Ân gia!

Đáng tiếc đối tượng được gả xem ra cũng là một trời một vực, Ân Hồng Vũ làm sao có thể so sánh bằng Ân Á Minh, thậm chí trước ngày hôm nay rất nhiều người căn bản còn không biết đến anh họ Ân Á Minh, bây giờ nhờ tin tức bát quái nên mới bị chú ý.

"Phốc, Quý Tử Nhàn bản lĩnh thật không nhỏ, không bám được Ân Á Minh thì lại bám anh họ cậu ta, lòng vòng cũng vẫn là vào Ân gia, anh họ Ân Á Minh này không biết lai lịch như thế nào, một người phụ nữ như vậy cũng muốn cưới? Anh em bất hòa sao?"

"Không phải là bị Quý Tử Nhàn lừa chứ, tuy rằng đều là họ Ân, nhưng khắp thiên hạ họ Ân nhiều như vậy, cũng chẳng phải họ Ân có tiền, mà người có tiền chính là Ân Á Minh, cùng với Ân Hồng Vũ cũng chẳng liên quan, bọn họ cha mẹ khác nhau, chẳng có tiền, ở Ân gia cũng chỉ là ăn không ngồi rồi."

"Thật sự là chuyện hiếm gặp, Ân gia cũng ngoài dự đoán thật, cùng nhau thu cả mẹ con, nhưng mà Vu Kiều này cũng quá lợi hại, lần kết hôn thứ hai lại có thể gả như vậy. Nhìn Quý Tử Nhàn mà xem, căn bản cô ta cùng với mẹ kế không phải ở cùng một đẳng cấp".

"Nghe nói hai ngày nữa sẽ tổ chức lễ cưới, lần trước Ân Á Minh tổ chức hôn lễ long trọng như vậy, đến đám cưới này không biết thế nào".

"Ân Á Minh và Ân Hồng Vũ là anh em họ, đám cưới của họ cũng không khác nhau mấy đi? Nhưng mà bà xã của bọn họ có thù với nhau như vậy, hôn lễ này có thể tốt hơn sao?"

...

Ở bên ngoài nói rất nhiều, nhiều chuyện thật sự khó nghe, nhưng tin tức lớn nhỏ không ngừng, nhưng Vu Kiều một chuyện cũng không biết. Ân Á Minh lại cam đoan với cô sẽ không tham dự hôn lễ, để cho cô yên tâm dưỡng thai, mỗi ngày nghe nhạc đọc sách, trong nhà lại mới vài vị chuyên gia, luôn vây quanh cô, nói nhất định phải khiến cô trở thành thai phụ khỏe mạnh nhất.

Vu Kiều cảm thấy thật không quen, tuy rằng bình thường cô sống cũng rất nhàn hạ, nhưng chưa từng được chiều chuộng quá như vậy.

Nhưng mà đã kết hôn rồi, coi như thỏa hiệp đi, để cho người lớn cũng yên tâm. Không còn cách nào khác, ai bảo người Ân gia quá ít, Ân Viễn cũng chỉ có một mình Ân Á Minh, bây giờ trong nhà chuẩn bị có thêm một người, làm sao có thể không coi trọng, quả thật muốn đem Vu Kiều cưng chết.

Rất nhanh đã đến ngày kết hôn của Ân Hồng Vũ và Quý Tử Nhàn, hôn lễ khẳng định không bằng được với Ân Á Minh và Vu Kiều, nhưng dù sao cũng rất có hương vị, dù sao đối với người bình thường mà nói cũng là một hôn lễ xa hoa, có mời thêm một số các doanh nhân.

Trước đây rất nhiều người dự đoán Ân Á Minh và Vu Kiều sẽ không đi, ai ngờ không chỉ hai vợ chồng bọn họ không đi mà ngay cả vợ chồng Ân Viễn cũng không đi, thậm chí rất nhiều người trong Ân gia cũng vắng mặt.

Lúc này người khác nói cũng vô dụng, cho thấy hai nhà đã trở mặt rồi.

Vì việc này mà Quý Xán đã gọi điện mắng cho Quý Tử Nhàn một trận, ban đầu bà vốn dĩ rất yêu thương đứa cháu này, nhưng bây giờ lại vô cùng chướng mắt, trong điện thoại cũng châm chọc khiêu khích một trận.

"Mày còn muốn tao đi tham gia hôn lễ, không phải là bảo tao đi dọa người ta chứ, một nhà Á Minh cũng chưa đến, mày gả như vậy là sao chứ, dù sao ba mày chũng đã chết, tao cùng với chú bác mày khổ cực lắm mới để mày tranh đoạt tài sản, bây giờ thì tốt rồi, mày muốn làm gì thì cứ làm đi, về sau cô cũng không quản mày". Không mắng chửi một chút Quý Xán thật sự không phục, chuyện này thật sự là bất hành, đi đến cửa là người ta xem thường!

Người thân thích của Quý gia đều cảm thấy có chút mất mặt. Ân Á Minh so với Ân Hồng Vũ hơn kém nhau cũng không phải là một ít, vốn là không rõ, nhưng hai ngày nay tin tức lớn nhỏ xem qua cũng hiểu, nhà Quý Tử Nhàn quả thật bị người ta tới cửa chê cười.

Nhiều người sĩ diện không tới tham gia hôn lễ, hơn phân nửa tới thì cũng chỉ vì muốn bám quan hệ, thể diện của Quý Tử Nhàn ra sao bọn họ không cần biết. Ân Hồng Vũ dù kém xa Ân Á Minh nhưng dù sao cũng là người Ân gia, có chung một cửa, nể mặt một chút sau này sẽ có lợi.

Người thật tình duy nhất cũng chỉ có Mạnh Vân, nhưng bà một chút cũng mất hứng, hai ngày nay luôn gặp ác mộng, ngủ cũng không được, chỉ sợ trong lòng con gái luẩn quẩn mà nhầm đường.

Nhưng dự cảm của bà không lâu thì thành sự thật rồi.

Thời gian qua rất mau, Quý tử Nhàn và Ân hồng Vũ kết hôn đã bốn tháng, hai người xem như cũng có chuyến trăng mật ngọt ngào, ít nhất Ân hồng Vũ cũng cho là như vậy.

Bà xã Quý Tử Nhàn của hắn cũng rất ổn, bộ dạng tốt, khí chất tốt, gia thế cũng tạm, thanh bạch sạch sẽ, cũng có chút tài sản, tuy rằng đều là tài sản đám cưới, nhưng cũng kết hôn rồi, thì của cô cũng là của hắn thôi, không cần phân biết, lúc muốn thì viện cớ lấy ra cũng dễ dàng, nhưng mà hắn cũng không thiếu tiền, nên tạm thời không cần động tâm suy nghĩ.

Điều làm ân Hồng Vũ bất mãn duy nhất đó là, ở trên giường Quý Tử Nhàn không phóng khoáng lắm, hắn thích bà xã thanh thuần nhưng chỉ để cho bên ngoài xem, còn hiện tại đã kết hôn, ở trong phòng ngủ còn che che giấu giấu cự tuyệt, vậy thì không được, mỗi lần đều chưa tận hứng.

Nhưng mà Quý Tử Nhàn nói ngọt, cũng có thể dỗ cho Ân Hồng Vũ vui vẻ, hơn nữa rất ngoan ngoãn, chưa bao giờ cố hỏi chuyện bên ngoài của Ân Hồng Vũ.

Kết hôn còn chưa đến hai tháng Ân Hồng Vũ đã ra ngoài ăn vụng, có mấy tối không về, Quý Tử Nhàn lại cái gì cũng không phát sinh, cũng không hỏi qua, ở nhà vẫn là một mặt tươi cười, bộ dáng hiền lành.

Điều này làm cho Ân Hồng Vũ rất vừa lòng, hắn cảm thấy bản thân mình chọn bà xã rất chuẩn.

Nhưng hôn nhân mỹ mãn sau tháng thứ tư thì kết thúc.

Bởi vì hai vợ chồng họ nghe được một tin tức khiến họ ăn không ngon ngủ không yên: Vu Kiều mang thai rồi! Hơn nữa đã hơn ba tháng!

Điều này làm Quý Tử Nhàn đứng ngồi không yên, cô ta gả vào Ân gia không phải là để nhìn Vu Kiều sinh người thừa kế cho Ân gia, mặc kệ trong bụng cô là nam hay nữ, tóm lại Ân hồng Vũ cũng không thể so.

Cô ta cũng không phải hiền thê lương mẫu gì, bây giờ quan trọng là không thể để Vu Kiều thuận lợi sinh đứa nhỏ, bằng không cô ta thật sự là mất công, tự nhiên làm hư bản thân, nếu biết Vu Kiều nhanh như vậy đã có đứa nhỏ, làm sao cô ta lại kết hôn với Ân Hồng Vũ!

Không chỉ hai người bọn họ sốt ruột, Ân Lợi cùng với Vương Tịnh cũng sốt ruột, vốn hao hết tâm tự để kết hợp cho Ân Á Minh cùng Vu Kiều là chỉ mong Vu Kiều mang đến tai họa, ai ngờ chờ mãi cũng không có động tĩnh gì, bây giờ có động tĩnh thì là đã có đứa nhỏ rồi!

Chuyện này làm sao mà tốt được! Nếu đứa nhỏ này được sinh ra, vậy tiền của Ân gia sau này thật sự không có quan hệ gì với họ rồi!

Một nhà bốn người hiếm khi mới nhất trí bắt đầu tính toán kế hoạch mưu đoạt tài sản, Quý Tử Nhàn cũng không giả bộ tiểu bạch hoa nữa, lúc cần bày mưu thì phải bày mưu, lúc đầu Ân Hồng Vũ còn chưa quen, nhưng Quý Tử Nhàn tỏ vẻ, đã gả cho hắn, thì phải là người nhà hắn, khẳng định phải vì nhà hắn mà suy nghĩ, chuyện Ân Hồng Vũ muốn làm cũng là chuyện mà Quý Tử Nhàn muốn làm, người một nhà không thể sống hai kiểu, không thể để người bên ngoài khi dễ được.

Ân Hồng Vũ thực sự rất cảm động, trước kia nghe người ta nói bà xã hắn không bám được em họ mới tìm hắn, lúc đó trong lòng quả thật không thoải mái, nhưng lúc này mới thấy bà xã quả thật đối với hắn là vô cùng yêu thương! Kiên định đứng bên cạnh hắn.

Người một nhà thương lượng, kiểu gì cũng làm mất đi một đứa trẻ!

Vương Tịnh nói bịa đặt đứa nhỏ không phải con Ân Á Minh lập tức đã bị Quý Tử Nhàn bác bỏ, bây giờ khoa học hiện đại như vậy, cho dù đứa nhỏ chưa sinh ra cũng có thể xét nghiệm, hơn nữa có phải con Ân Á Minh hay không làm sao hắn có thể không biết. Sau khi kết hôn hai người Vu Kiều và Ân Á Minh luôn ở cùng nhau, mang thai ba tháng vừa vặn là lúc kết hôn không của Ân Á Minh thì có thể của ai.

Biện pháp này không được, vậy thì nghĩ biện pháp để đứa nhỏ này không có!

Vương Tịnh lại ra chủ ý: "Có thể hơn ba tháng, như vậy nói không chừng sẽ không có, đứa nhỏ này dù sao cũng chưa sinh ra, không tính là mạng người, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, cũng không thể truy cứu trách nhiệm, làm chuyện ngoài ý muốn. Bên cạnh Vu Kiều luôn có bảo mẫu, chỉ cần đưa ít tiền cho bảo mẫu!"

"Như vậy cũng không dễ, bà không biết chứ một nhà họ đã chuyển ra ngoại thành, mỗi lần tôi đi thăm cũng vất vả, nếu chuyện ngoài ý muốn ai sẽ làm? Bà có quen vài bảo mẫu sao? Bà không biết chú ấy cũng mới chỉ có một đứa cháu nội này, làm sao không che chở tốt? Dường như nghe nói còn mới mời không ít người chăm sóc, tiền bạc cũng không phải là ít đâu".

"Cái gì cũng không được, vậy ông nói phải làm sao bây giờ, không thể nhìn bụng nó càng ngày càng lớn, tháng càng lớn càng khó thành".

"Thật sự không được thì mẹ đi thăm cô ta đi, con cháu có đứa nhỏ, mẹ làm người lớn đi thăm cũng hợp lý, làm cái gì đó không cẩn thận là được". Ân Hồng Vũ khuyến khích mẹ mình tự ra trận.

Vương Tịnh cả kinh, bà không nghĩ tới con trai lại để bà đi, đây chính là làm bậy, để người khác làm và tự mình làm rất khác nhau, khẳng định sau này mỗi tối sẽ không ngủ ngon, nếu vận khí không tốt tai nạn còn chết người, vậy thì gặp chuyện lớn rồi, bà cũng không muốn ăn cơm tù!

Đây là cái chủ ý ôi thiu gì vậy, đây chính là con trai bà đẻ ra sao! Tính kế ai không tính lại đi tính mẹ mình!

Trong lòng Quý Tử Nhàn cười lạnh, bản thân mình gả cho người đàn ông này quả thật là không sai, thế nhưng hắn có thể để mẹ hắn đi làm cái chuyện đó, thật sự là nghĩ tốt!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 07.02.2017, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 364
Được thanks: 3307 lần
Điểm: 9.86
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [New C79] - Điểm: 1
Tỷ giựt tem nhé!!! Yêu tiểu Nhị!!! *hôn hôn*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 08.02.2017, 11:17
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 2555
Được thanks: 4991 lần
Điểm: 4.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [New C80] - Điểm: 12
Chương 80

Editor: Hoàng Lão Tà

Đề nghị của Ân Hồng Vũ đương nhiên là bị bác bỏ, đừng nói là Vương Tịnh không đồng ý, chính là Ân Lợi cũng không đồng ý, vợ ông làm việc xấu trên mặt ông còn có thể ngẩng lên sao? Dù sao cũng không phải người phụ nữ tùy tiện ở bên ngoài.

Hai người kết hôn nhiều năm như vậy, còn có con trai lớn như vậy, nếu như vợ ông thật sự làm gì, làm sao có thể không dính líu đến trên người ông. Chắc chắn người ta sẽ cảm thấy một nhà ba người họ là đồng lòng, đến lúc đó cả nhà họ coi như xong, dùng giỏ trúc múc nước cũng chẳng được gì.

Cho nên thực hiện chuyện này nhất định là không được, chủ ý của con tri cũng quá ôi thiu rồi.

Nhưng mà vợ ông không được, nhưng con dâu thì chưa chắc, con dâu cùng con trai mới kết hôn, lại chưa có đứa nhỏ, vừa gả vào nên tình cảm cũng không phải là sâu lắm, nói là cưới chui cũng không phải là quá đáng.

Hơn nữa chủ yếu là, con dâu và Vu Kiều lúc trước vốn có khúc mắc, nên có phát sinh tranh cãi cũng là chuyện ngoài ý muốn không có gì đáng ngạc nhiên, cũng khó dính líu đến những người khác trong nhà, cuối cùng nếu thực sự không được thì để con trai li hôn với con dâu là được, dù sao cũng không có gì tổn thất.

Ân Lợi nghĩ tới nghĩ lui cũng cảm thấy chủ ý này rất tốt, vì thế mới nói ra, dĩ nhiên là phải chọn lời hay để nói.

Ông vừa nói ra thì Vương Tịnh cũng cảm thấy là có thể làm, hai vợ chồng cùng nghĩ như vậy. Ân Hồng Vũ nghe cũng cảm thấy có lý, mẹ hắn làm chuyện này quả thật là không ổn, người phụ nữ đó là mẹ kế Tử Nhàn, hai người tranh cãi cũng là chuyện rất bình thường, gặp mặt đánh nhau một trận cũng là điều không khiến người ta ngạc nhiên, lúc đó đứa nhỏ bị mất họ có thể làm gì chứ? Dù sao cũng chỉ là từng có thôi.

Đến lúc đó lừa dối là không cẩn thận ngoài ý muốn, trách nhiệm gì đó cũng vô dụng, dù gì cũng là sinh non, có gì mà chuyện bé xé ra to.

Một nhà ba người nhất trí với đề nghị này, đều cảm thấy chuyện này có thể làm.
Nhưng Quý Tử Nhàn cũng không phải là ngu ngốc, cô chính là muốn hại Vu Kiều, nhưng cũng không thể là bản than ra tay, cô còn muốn làm người đó. Hình tượng bên ngoài của cô là luôn đắn đo, tuy rằng thanh danh hiện tại của cô không tốt, nhưng những người đó cũng không có chứng cứ xác thực, tất cả cũng chỉ là tin đồn nên ai cũng không thể làm gì cô.

Nhưng nếu cô thật sự nghe lời những người nhà này làm điều ngu ngốc đó, thì cũng không chắc được đến lúc đó ai sẽ không nói cô ác độc.

"Ba mẹ, con thật muốn hỗ trợ, nhưng mọi người cũng biêt, Vu Kiều luôn không thích con, cô ta nhất định sẽ không gặp con, đoán chừng khi con tới gần cô ta đã đuổi con đi". Quý Tử Nhàn tội nghiệp nói, cô mới không làm người ngốc đâu.
Cô gả vào nhà này là muốn lợi dụng gia đình Ân Hồng Vũ, không phải là để cho người nhà này gài bẫy, bọn họ thế nhưng lại muốn cô là chim đầu đàn, bàn tính đến như vậy, thật cho rằng Quý Tử Nhàn cô dễ lừa gạt như vậy sao.

Vốn chính là làm hư thanh danh của mình chính là biện pháp che dấu tốt, chuyện Vu Kiều không muốn thấy cô vốn là sự thật, hôn lễ cũng đâu có chịu tới tham gia.

"Con kết hôn với Hồng Vũ cô ta cũng không đến, con cảm thấy một phần là vì đứa nhỏ, khi đó cô ta vừa vặn mang thai, cô ta làm nhiều chuyện với con như vậy, trong lòng khẳng định là sợ con. Mang thai thì đương nhiên không chịu gặp, sợ con trả thù". Quý Tử Nhàn nói xong còn lau khóe mắt.

"Cũng có lý..."Ân Lợi gật gật đầu: "Chuyện này phải làm sao mới tốt đây" Mấy người lâm vào buồn rầu.

Mấy người tập trung bàn luận vài biện pháp, nhưng phân tích đi lại cũng không có khả năng, hơn nữa còn rất phiêu lưu. Quý Tử Nhàn nghe thấy cũng sốt ruột, cả gia đình này có dã tâm, nhưng chiêu gì cũng không có, hết ăn lại nằm nuôi thành phế vật.

Để một người phụ nữ làm rớt đứa nhỏ là không đơn giản, muốn giết nó sao phải tự mình ra trận chứ, sao không tìm người hầu, sao không nghĩ ra cách khác?
Vu Kiều không lẽ không bao giờ ra khỏi cửa? Chẳng lẽ mười tháng không ra gặp người ta sao? Còn muốn ở cữ nữa.

Bây giờ là thời đại nào, làm sao có thể cách ly tròn một năm, làm người ta muốn điên, luôn phải có bạn bè người thân mời cơm, mời đám cưới chứ, cô ta cũng không phải chỉ là phu nhân, trong tay cô ta còn có công ty.

Thừa lúc cô ta ra khỏi nhà dùng một chút phương tiện, so với việc hành động bên trong nhà cũng dễ hơn nhiều, còn không khiến người ta nghi ngờ, hơn nữa cho dù có hoài nghi thế nào, thì ở bên ngoài nhiều người như vậy, xảy ra chút chuyện cũng không thể tìm ra chứng cớ.

Vốn là Quý Tử Nhàn muốn nói ra chủ ý của bản thân, nhưng trải qua cuộc bàn luận này cô ta cảm thấy vẫn nên im lặng thì tốt hơn, cả nhà này đều rất ngu xuẩn, cô ra chủ ý này để cho họ tham gia, nói không chừng chuyện có thể thành cũng sẽ bị làm hỏng, đều là đầu óc heo, chỉ biết cản trở, thậm chí còn chỉ biết trông cậy vào cô.

Xem ra cũng chỉ có bản thân tự làm mới an toàn, dù sao ngày trước cũng từng làm qua một lần, tuy rằng không thành công nhưng cũng không tìm được chứng cứ đổ lên đầu cô, đầu năm nay mướn người giết người cũng dễ dàng, tốt nhất là có thể trừ khử luôn cả Ân Á Minh, tuy rằng trong lòng có chút không nỡ, nhưng mà nếu không loại bỏ được cha con bọn họ thì mình vĩnh viễn cũng không có ngày nổi danh.

Mặt khác, ba người còn lại vì đứa nhỏ trong bụng Vu Kiều mà lo lắng không thôi, Quý Tử Nhàn thì rất trấn định, Vương Tĩnh sau đó còn bí mật châm chọc con trai, nói cô dâu này thật là bạch Nhãn Lang không để ý bọn họ, nhìn cả nhà họ vì chuyện của đứa nhỏ sốt ruột như vậy cũng không biết nói gì, cả ngày chỉ biết bày ra bộ dạng tiên nữ, không biết để cho ai xem.

Ân Hồng Vũ cảm thấy bà xã mình rất lương thiện thuần khiết, còn thay cô ta nói chuyện: "Mẹ, Tử Nhàn chính là như vậy, cô ấy cũng muốn giúp đỡ, lúc trước không phải cũng đưa ra ý kiến đóng góp sao, nhưng mà cô ấy quá lương thiện, hiền ngoan, bây giờ có bức ép cũng vô dụng thôi, cô ấy vì con như vậy, làm sao có thể không hướng về phía con chứ, nếu không yêu con sao lại kết hôn cùng con?"

Vương Tịnh mất hứng nói: "Con cũng thật che chở cho cô ta, có vợ thì quên mẹ, mẹ tính tới tính lui như vậy cũng vì ai chứ, tất cả không phải vì con sao, ba con đã không có năng lực, bao nhiêu tài sản cũng không biết đứng ra tranh về, để cho ông con cái gì cũng đem cho Ân Viễn, coi chúng ta như lũ ăn mày, mẹ oan ức thì cũng không sao, nhưng không thể để con cũng bị như vậy, mẹ cũng chỉ có một mình con là con thôi" Nói xong còn khóc một lúc.

Ân Hồng Vũ nghe xong cánh mũi cũng hồng hồng, trong lòng cảm thấy mẹ mình cũng thật không dễ dàng gì, năm đó chia gia sản khẳng định mẹ đã chịu không ít ủy khuất, ba mẹ đã toàn tâm toàn ý vì mình như vậy, vợ mình lại sợ đầu sợ đuôi, trong lòng cảm thấy không thoải mái lắm.

"Mẹ, mẹ đừng khóc, để con nói với Tử Nhàn, cô ấy còn trẻ không hiểu chuyện, về sau mẹ dạy bảo cô ấy nhiều hơn, tốt xấu gì cô ấy cũng đã gả vào nhà chúng ta, trong nhà có tốt thì cô ấy mới tốt, để con nói cô ấy, mẹ cứ yên tâm đi".

Quý Tử Nhàn sau khi nghe Ân Hồng Vũ nói quả thật tức đến muốn đập bàn, cả nhà này thật là cực phẩm, tuy rằng lúc kết hôn đã chuẩn bị tâm lý rất tốt, nhưng lúc gặp phải vẫn là tức không chịu được, chủ ý muốn hãm hại của hắn là ý chung, cái lão yêu bà kia không có việc gì làm còn muốn lấy chuyện này ép buộc cô. Thế mà Ân Hồng Vũ còn dám chạy đến trước mặt dạy bảo mình, Quý Tử Nhàn cô gả cho hắn là là phúc lớn của đời hắn rồi, bây giờ còn dám ở trước mặt cô khao tay múa chân, thực sự nghĩ mình là đại thiếu gia của Ân gia sao, dù gì cô vẫn còn là đại tiểu thư Quý gia!

Nếu không phải hắn vẫn còn tác dụng, cô việc gì phải để mình ủy khuất như thế?!
Nhưng mà Quý Tử Nhàn dù có tức giận trong lòng, trên mặt vẫn là mềm nhũn, cô không muốn trở mặt với gia đình Ân Hồng Vũ, dù sao cô cũng là khác họ, cũng không có đứa nhỏ, nên gia sản của Ân gia nếu thật sự chia cho Ân Hồng Vũ cũng không có một phần của cô, đoán là vẫn còn phải chờ vài năm nữa, đến khi cô sinh đứa nhỏ ra rồi tính.

Vì thế khi nói chuyện với Ân Hồng Vũ cô cũng mềm mỏng không ít, chỉ khóc lóc xin lỗi, còn dè dặt nói chuyện với Vương Tịnh, nói rằng bản thân mình thật không hiểu chuyện, Vương Tịnh nghe xong trong lòng cũng thoải mái hơn, nhưng mà đôi khi ra vẻ vẫn là điều cần thiết.

Thấm thoát lại một tháng nữa trôi qua, cùng với việc Quý Tử Nhàn phán đoán là giống nhau, Vu Kiều ru rú ở trong nhà cũng đến lúc phải ra khỏi cửa, gần đây em họ của cô định kết hôn, cô nhất định phải đến dự lễ cưới, đang thương lượng một chút về quà cáp với Ân Á Minh.

"Thật ra mà nói, em trai em gái họ của em cũng không ít, nhưng kết hôn cũng chỉ có một người, thật sự không biết nên chuẩn bị gì". Vu Kiều buồn rầu một chút.
"Lúc chúng ta kết hôn họ đưa cái gì thì cứ dựa theo đó mà đưa tới gấp đôi là được" Ân Á Minh cảm thấy chuyện này thật đơn giản.

Vu Kiều liếc mắt: "Cuối cùng anh có hiểu hay không chứ, lúc chúng ta kết hôn họ vẫn chưa có kết hôn, tặng lễ vật chỉ cần là tâm ý, cha mẹ bọn họ sẽ giúp họ đi, hồng bao hay gì đó cũng do cha mẹ họ mang đến, so với tình huống của chúng ta thì không giống nhau đâu".

"Như vậy sao" Ân Á Minh ngại ngùng sờ sờ đầu, giống như như là ngày trước khi bạn bè thân thích kết hôn một nhà ba người họ luôn đi chung, nhưng mà bây giờ có gia đình riêng thì không giống như vậy: "Anh là lần đầu tiên kết hôn mà, thật không hiểu được, may có em nhắc nhở, nếu không đã mắc sai lầm rồi".

"Đừng tức giận, đừng tức giận mà, anh sẽ đau lòng". Ân Á Minh dùng tay xoa nhẹ lưng Vu Kiều dỗ giành nói: "Nếu không thì chúng ta đi bằng hồng bao, dù sao thì đi bằng cái gì cũng không bằng đưa tiền, chúng ta mua đồ vật này kia chưa chắc họ đã thích, tặng đồ cũng chưa chắc họ đã dùng, không bằng đưa tiền, ai cũng thích".

Vu Kiều chần chừ nói: "Nhưng mà chỉ đi hồng bao cũng không phải tốt lắm, chúng ta đưa thêm lễ vật gì đó, em nghe người ta nói đưa lễ vật một đôi sẽ may mắn".

"Vậy thì mua, chắc là ba mẹ cũng biết, để lát anh hỏi họ" Ân Á Minh ghé đầu vào bụng Vu Kiều lắng nghe: "Cục cưng của chúng ta sao không động nhỉ?" Đã năm tháng rồi, nghe nói là lúc này thai sẽ máy thường xuyên.

"Sao anh lại vội như thế chứ" Vu Kiều cười khổ, gần đây Ân Á Minh thích nhất là nằm ghé vào bụng Vu Kiều lắng nghe, nói là muốn biết cảm giác cục cưng đá hắn: "Cục cưng cũng muốn nghỉ ngơi, anh đừng có ép buộc chứ".

"Không phải là tại vì anh sốt ruột sao" Ân Á Minh tha thiết nhìn bụng của Vu Kiều: "Em nói xem tại sao mang thai lại lâu như vậy, nếu mang thai mà chỉ cần chiêm chiếp một cái là sẽ ra thì thật tốt biết mấy, gần mười tháng, lại làm cho em mệt nhọc như vậy, thật là".

Vu Kiều cười đánh anh một cái: "Nghĩ gì vậy không biết".

Ân Á Minh cười tủm tỉm bắt được nắm tay của Vu Kiều, cắn cắn, cọ cọ một chút làm Vu Kiều đỏ mặt.

Ánh mắt Ân Á Minh đỏ lên, anh ghé tới gần hôn lên cánh môi Vu Kiều, hai người hôn đến mức khó chia lìa, nhưng mà Ân Á Minh vẫn phải dè dặt tránh đi bụng Vu Kiều, sợ đè phải cô.

Tuy rằng bác sỹ đã nói, giai đoạn này có thể sinh hoạt vợ chồng nhưng anh vẫn rất lo lắng, chỉ nhẫn nhịn, dùng tay sờ sờ coi như cũng miễn cưỡng giải khát, thực sự rất sợ không nhịn được sẽ làm tổn thương Vu Kiều. (*Tiểu Tà: Ha ha sói nhịn đói, xem có nhịn chết nhà anh không?)

Từ môi đến cổ, Ân Á Minh dùng sức cắn, làm Vu Kiều bị đau một chút.

"Anh vào phòng tắm" Lúc cắn đến ngực Ân Á Minh vẫn là nhịn xuống, anh gãi gãi đầu sau đó chạy vào nhà tắm.

Để một mình Vu Kiều đỏ mặt ở phòng ngủ.

Thật là cởi xong thì bỏ chạy, thật sự nếu có bản lĩnh thì đừng cởi xem! Hừ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 08.02.2017, 17:35
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Minh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Minh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.12.2015, 14:42
Tuổi: 101 Nữ
Bài viết: 908
Được thanks: 1398 lần
Điểm: 9.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [New C80] - Điểm: 1
Tem là của tiểu Tứ  ♥ ♥ ♥ ♥


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 09.02.2017, 07:53
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 2555
Được thanks: 4991 lần
Điểm: 4.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [New C81] - Điểm: 12
Chương 81

Editor: Hoàng Lão Tà

Cuối cùng Vu Kiều nghe theo ý kiến của mẹ chồng, chuẩn bị hồng bao cùng với một đôi trang sức, còn có mấy cặp kỷ vật cũng theo đôi.

Hôm đó lúc ra đến cửa Chu Thục Nhàn luôn dặn dò Ân Á Minh: "Con phải cẩn thận một chút, nhìn Kiều Kiều, trong đám cưới sẽ rất náo nhiệt, khách cũng nhiều sẽ dễ va chạm, con phải cẩn thận che cho con bé, nếu con bé trở về mà thiếu cọng tóc nào thì con sẽ biết tay".

Làm dữ với con trai xong bà quay lại mỉm cười với Vu Kiều: "Ở bên ngoài nếu có việc gì thì con để cho chồng con làm, đừng có cố gắng, con giữ gìn một chút mẹ mới yên tâm".

"Ôi chao, được rồi ạ". Vu Kiều xoa xoa tay của bà, mẹ chồng cô đối xử cũng thật là hết lời để nói.

"Mẹ yên tâm đi mà, trước giờ con vẫn luôn cẩn thận, đây là bà xã con, làm sao con có thể không chăm sóc cẩn thận chứ?" Ân Á Minh múa mép khua môi.

Sau đó còn bị Chu Thục Nhàn trừng mắt: "Đừng có cợt nhả, ở bên ngoài nên cẩn thận một chút là đúng mà".

"Được được được ạ".

Bảo Tiêu mở cửa xe, Ân Á Minh đỡ Vu Kiều lên xe, xe rất nhanh chạy ra khỏi cửa tới nội thành.

"Trong nhà chưa từng thấy chiếc xe này, mới mua sao?" Vu Kiều phát hiện chiếc ghế mình ngồi không giống với bình thường cô ngồi.

"Ừm, mới mua được vài ngày, trên tạp chí giới thiệu, nhìn qua cũng rất được nên mới mua, có thích không?" Bản thân Ân Á Minh rất thích, xe này đủ lớn, Vu Kiều vốn đang mang thai nên cần người chăm sóc, xe này ngoại trừ Bảo Tiêu thì có thể mang theo bảo mẫu, không gian lớn còn có thể chứa rất nhiều đồ này nọ.

"Em đối với xe cộ cũng không hiểu nhiều, anh thấy tốt là được" Vu Kiều đối với xe cộ cũng không chọn lựa.

Xe đi đến nửa đường Vu Kiều phát hiện đường đi không đúng, cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa: "Á Minh, chúng ta đi nhầm chỗ rồi sao? Nhà em họ em cũng không phải đi đường này". Cô kỳ lạ vì sao không đi ở đường lộ mà vòng vèo đường nhỏ cho lãng phí thời gian, không cẩn thận đi nhầm đường rồi sao? Nhưng rõ ràng trên hướng dẫn có mà.

"Đi đường kia vừa kẹt xe, người đi lại không để ý, giao thông không tốt, nếu như thực sự gặp phải kẹt xe, anh sợ sẽ đến trễ" Ân Á Minh nhìn nhìn đồng hồ: "Dù sao cũng còn sớm, đi đường này cũng tới  kịp".

"Như vậy sao" Vu Kiều nhẹ nhàng thở ra.

Đúng với dự đoán của Ân Á Minh, bọn họ rất thuận lợi đi tới đám cưới, hơn nữa thời gian còn dư, lúc họ tới rất nhiều khách còn chưa đến.

Trong đám bà con thân thích Ân Á Minh cũng được coi như là đại nhân vật, mọi người nhìn thấy anh đều đến chào hỏi, còn khen số Vu Kiều may mắn.

"Nhìn phong cách của Kiều Kiều một chút này, nếu không phải là bụng hơi lớn, thì cũng không biết được là phụ nữ có thai đâu nha, nào có người phụ nữ nào có thai mà lại xinh đẹp như vậy chứ" Vài người phụ nữ không ngừng nói: "Kiều Kiều thật sự là rất may mắn".

Vu Kiều còn chưa đáp lại chợt nghe Ân Á Minh cười nói: "Phải là con may mắn mới đúng". Anh đối với Vu Kiều luôn khen ngợi, làm cho cô rất ngượng ngùng.
Hôn lễ thuận lợi, không khí cũng rất tốt, ăn trưa xong không lâu Vu Kiều và Ân Á Minh liền xin phép trở về.

Vu Kiều là phụ nữ có thai nên đương nhiên không có ai mắt mờ mà giữ cô lại, ngay kể cả khi cô không nói, mọi người cũng biết đứa nhỏ trong bụng cô quan trọng biết bao nhiêu. Nhìn Ân Á Minh che chở cho cô là biết, ăn cái gì cũng là anh tự tay gắp, tôm cũng tự tay bóc, không cần nói đến sự cẩn thận, làm cho không ít cô gái ở đây hâm mộ, chính người kết hôn rồi cũng hâm mộ, đây thật sự là người chồng mà có đốt đèn lồng cũng tìm không thấy.

Trên đường về Ân Á Minh nhận mấy cuộc điện thoại, giọng nói nghe ra cũng khá nghiêm túc, Vu Kiều đoán hơn phân nủa sự tình phát sinh nên cũng không hỏi nhiều.

Từ sau khi cô mang thai, trọng trách trên người Ân Á Minh thêm nặng, bây giờ lại ở ngoài ngoại thành, cách công ty xa, Ân Á Minh đi làm cũng thêm phiền toái rất nhiều, hơn nữa công ty của cô cũng tạm thời ủy quyền cho Ân Á Minh quản lý, cho nên anh thứ bảy cũng phải đi làm, làm cho cô không khỏi có chút đau lòng.

"Chuyện này phải làm phiền mọi người rồi, tôi muốn sớm có kết quả, như vậy tất cả mọi người cũng yên tâm, chi bao nhiêu tiền cũng không vấn đề gì, chính là tốc độ phải nhanh, đúng, cứ như vậy, nếu có tiến triển gì thì báo tôi" Ân Á Minh cúp điện thoại lộ ra một nụ cười, chuyện này cũng giống như dự tính của anh, khá thuận lợi.

"Sao lại vui vẻ như vậy, là chuyện riêng hay chung vậy?" Vu Kiều hỏi.

Ân Á Minh kéo tay cô vỗ vỗ: "Đúng, là chuyện tốt, về nhà anh sẽ nói cho em, em sẽ biết nhanh thôi" Tâm tình của anh vô cùng tốt.

"???" Vu Kiều giống như lọt vào sương mù, trong điện thoại nói rất nhanh, còn nói cái gì mà tiêu tiền, đây là muốn tặng quà gì cho cô hay sao?

Nhưng gần đây cô đã nhận được nhiều quà rồi, nếu Ân Á Minh muốn dỗ cho cô vui sẽ nghĩ đến mua cái khác cho cô, châu báu hay gì đó cũng không đáng nói, biệt thừ ở nước ngoài cũng có vài cái, còn có du thuyền này kia, thậm chí còn mời cả đoàn giao hưởng Lai gia đến biểu diễn cho cô xem.

Đó cũng đều là Ân Á Minh nói trên tin tức, có lẽ Vu Kiều đối với quà tặng này kia cũng chẳng để ý, nhưng anh muốn cho cả thế giới biết Vu Kiều và anh rất hạnh phúc, bất kể kẻ nào muốn phá hoại cũng sẽ không được, gần đây anh cũng nhận một số cuộc phỏng vấn, trong lời nói luôn nhắc đến hạnh phúc của chính mình.

Nhưng sau đó rất nhanh Vu Kiều biết được niềm vui trong lời nói của Ân Á Minh là gì rồi.

Bởi vì cô phát hiện trên đầu của một tờ báo lớn có nhắc đến, muốn cô không biết cũng không được.

Nhưng mà trên tiêu đề cũng không nhắc đến tên cô mà nhân vật chính trên tiêu đề chính là Quý Tử Nhàn và một nhà ba người Ân Hồng Vũ, nguyên nhân được nêu lên là: Thực hư việc thuê kẻ giết người, hiện đã bị tạm giam.

Tin tức còn nói, công an đã nắm giữ chứng cớ, ít ngày nữa sẽ được chuyển qua bên Viện Kiểm Sát, tin rằng không lâu sau chân tướng sẽ được làm rõ.
Vu Kiều nhìn trên tiều đề là vì cô và Ân Á Minh là đối tượng mà người kia muốn giết.

Theo truyền thông công bố, kẻ phạm tội đã chuẩn bị để khi Vu Kiều và Ân Á Minh rời khỏi nhà, tập trung mai phục trên đường, để chuẩn bị làm một vụ "tai nạn xe cộ ngaoif ý muốn", nhưng đối với chuyện này sát thủ Ngô lại đổi ý ra tự thú, cũng đưa ra đầy đủ các loại chứng cớ, cầu xin được khoan hồng, công an dựa theo chứng cớ hắn đệ trình đã rất nhanh bắt được tội phạm.

Tin tức này được các nhà truyền thông đưa lên làm tiêu đề của toàn các báo tin.
"Trước đây có tin người phụ nữa này ác độc tôi còn không tin, lần này thì không tin không được, lần trước bịa đặt cho bà xã Ân Á Minh cũng chính là cô ta! Thuê kẻ giết người mà cũng làm được, thfi có gì cô ta không làm chứ!"

"Muốn giết cục cưng, tôi còn tưởng chuyện này chỉ có trên TV, không nghĩ tới lại xảy ra thật, ba lần tội rồi".

"Thật dọa người! Đáng sợ quá".

"Tôi rút cục cũng biết vì sao cô ta lại kết hôn với anh họ Ân Á Minh, là vì mưu đoạt tài sản! Đoán chừng là Vu Kiều mang thai nên cả nhà sốt ruột, thật ác độc quá!"

"Kẻ có tiền cũng không dễ dàng gì, sinh mệnh lúc nào cũng bị uy hiếp, quả thật đáng sợ, không bằng cứ nghèo nghèo như chúng ta sống lại tên ổn"

"Này Ân Lợi là anh Ân Viễn, hai người tuy rằng là anh em nhưng mà Ân Lợi và vợ lúc chia tài sản hình như cái gì cũng không được, trách sao bây giờ lại muốn thuê kẻ giết người, đây chính là do ghi hận đã lâu trong lòng này".

"Gia tộc giàu có quả nhiên đáng sợ, giống như kịch trên TV".

...

Sau khi nghe thời sự, rất nhiều chuyện lúc trước lại một lần nữa được lôi ra, chuyện tình tam giác của Vu Kiều, Ân Á Minh và Quý Tử Nhàn, ân oán của anh em Ân Lợi Ân Viễ, sau đó còn cả chuyện Vu Kiều suýt nữa thì bị bắt cóc.

Việc này do Ân Á Minh tiếp nhận phỏng vấn, anh đứng trước truyền thông còn kịch liệt nói: "Lúc đó tôi và bà xa thoát được nguy hiểm cũng là do may mắn, tôi cũng vừa dịp đi qua đường khác, nếu không hậu quả thực sự không gánh nổi, vụ án trước cho đến bây giờ vẫn chưa được giải quyết, cho dù nghi ngờ đối tượng nhưng cũng không có chứng cớ đầy đủ nên có muốn làm gì cũng không được. Tôi nói điều này cũng không phải là nghi ngờ ai, nhưng mà người có thù với bà xã tôi cũng chỉ có vài người, có thể làm ra hành động phát rồ như vậy, tôi rất khó nghĩ đến người thứ hai. Nhưng mà tôi tin tưởng vào cảnh sát điều tra, tất cả cũng đều phải lấy pháp luật làm chuẩn, tôi tin tưởng cảnh sát nhất định sẽ điều tra ra được chân tướng mọi chuyện. Tôi không hi vọng bà xã luôn phải sống trong sợ hãi, cô ấy là một người rất tốt cũng rất đặc biệt, nên luôn gặp phải nhiều tổn thương, sau khi mang thai cũng luôn phải đề phòng, đã sinh ra tâm lý ám ảnh, người tiều tụy, hoàn toàn không dám ra khỏi nhà, phải có người cùng đi mới an tâm, ai ngờ mới đi ra khỏi nhà lại gặp phải chuyện này, tôi thật sự rất đau lòng".

Vu Kiều "..." người tiều tụy? Cả ngày lo lắng đề phòng, đây là nói ai vậy? Thủ đoạn trợn mắt nói dối này cũng quá lợi hại đi.

Nhưng mà đối với chuyện thuê kẻ giết người này Vu Kiều vẫn thấy sợ, cảm thấy vận khí mình và Ân Á Minh rất tốt, ngày đó kẹt xe nên đi đường nhỏ, bằng không người nọ nhất định đã giải quyết xong bọn họ rồi.

"Anh? Nói như thế nào?" Vu Kiều không rõ.

Ân Á Minh ngồi xuống cười nói: "Người phụ nữ đó trước thì đóng kịch, sau lại kết hôn với anh họ, em cảm thấy lòng tự trọng của cô ta có thể lấy Ân hồng Vũ sao? Nhất định là có mục đích, về phần mục đích gì chỉ cần nghĩ một chút cũng biết, khẳng định sẽ làm ra chút chuyện, cho nên anh đã sớm cho người theo dõi cô ta, nhất cử nhất động của cô ta anh đều biết, cô ta làm gì anh cũng biết".

"Biển số xe nhà chúng ta cô ta đã sớm biết, nên hôm đi dự hôn lễ đó anh để cho bọn lão Dư đi chiếc xe kia ở đại lộ, chúng ta đi xe khác ở đường nhỏ, nên chuyện gì cũng không gặp phải".

"Anh vậy mà tính trước chuyện này?" Vu Kiều cảm thấy bản thân mình thực sự xem nhẹ Ân Á Minh.

"Đương nhiên!" Ân Á Minh dương dương tự đắc: "Cô ta liên hệ với người đó, sau này anh cũng liên hệ, cái loại người mà chỉ cần tiền là làm việc ấy, cô ta cho hắn bao nhiêu anh cho hắn gấp bội! Để hắn đi tự thú, cũng là ăn chút cơm tù, sau này ra ngoài thì hưởng phúc cả đời, hắn có thể không đồng ý sao?"

Vu Kiều nghe xong trong lòng cảm thấy sợ hãi: "Ít nhiều anh cũng phải cẩn thận, bằng không sẽ gây ra chuyện lớn, người đó lái xe tải rất lớn, nếu thật sự đụng phải chúng ta là coi như xong luôn!"

Ân Á Minh ôm lấy cô: "Không có việc gì, có anh ở đây, huống hồ cả nhà họ đều tham gia, lúc này chứng cớ đầy đủ, cũng không có cơ hội lại làm việc xấu nữa".

Vu Kiều ôm lấy Ân Á Minh trong lòng thở phào nhẹ nhõm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 277 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cơm Nắm Nhỏ, fliffitty, gái già 0515, IAmAHealer, julia thu, KalraVu, kenyui, Na Cheryl, phuongnhi82, promete369, sriranda, Vanha2108 và 1149 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 88, 89, 90

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

3 • [Hiện đại] Bà xã anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại] Mộng Dục - Huyền Namida

1 ... 52, 53, 54

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 04/04]

1 ... 29, 30, 31

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 75, 76, 77

7 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng

1 ... 9, 10, 11

8 • [Xuyên không - Điền văn] Điền viên cốc hương - Thẩm Duyệt

1 ... 91, 92, 93

9 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 39, 40, 41

[Xuyên không] Vương gia quá khí phách Vương phi muốn vùng lên! - Vân Mộc Tinh

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ tà mị - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 66, 67, 68

13 • [Hiện đại] Đè một cái liền đính ước - Đường Dao

1 ... 26, 27, 28

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/04]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Anh đã lâu không gặp! - Nữ Vương Không Ở Nhà

1 ... 39, 40, 41

17 • [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

1 ... 32, 33, 34

18 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

19 • [Hiện đại] Yêu không phải lúc - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại] Nương tử vi phu muốn ăn thịt - Tuần Thảo

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Tuyền Uri
Tuyền Uri

Snow cầm thú HD: Bà lên editor qua edit phụ t coi :lol: mau hoàn t còn đọc tr
Windwanderer: jk
Snow cầm thú HD: Ê bà cây hoa của t tử vì đạo rồi :rip:
Tuyền Uri.: Tán dám sỉ nhục t
Snow cầm thú HD: Mặt bà lên editor :v
Tuyền Uri.: T chưa chả nợ edit :cry3:
Snow cầm thú HD: T đag mún đọc bộ nữ phụ 400c :((
Tuyền Uri.: Đang hăm he bộ kia mà bị nhà chị hằng hốt rồi :| nhanh tay bà cố
Snow cầm thú HD: Đồng x t đọc đúng 1 bộ của CLPH :v
Tuyền Uri.: :no2: ai kiu đào loại đấy mà t chưa nhai đồng nhân lần nào
Snow cầm thú HD: T k chơi vương gia vs vương phi :v cỡ huyền huyễn sp vs đt :lol:
Snow cầm thú HD: Í nhầm hơn nhỉ, chán mún edit mà edit lâu bỏ xừ đag đào bộ ms đồng x nuốt k trôi
Tuyền Uri.: Cầm thú truyện hài nì tỉu bạch thỏ vương phi ác bá vương gia :D3
Snow cầm thú HD: 10k chữ chuaq đc 10 trang :v
Umi Vu: Ai muốn tìm truyện p mình nha mới tìm được mấy bộ hien đại, đang để trong kho
Tuyền Uri.: :shock: 10k chữ 5 chương 1 nick vip :love2:
Snow cầm thú HD: K nổi :v 1c dạo này 5k chữ, 1 ngày 1 edit đc có 10k chữ thôi
Tuyền Uri.: Win chú em uống thuốc chưa =.,=
Snow cầm thú HD: :v
Tuyền Uri.: Bỏ học 2 ngày chuyên tâm edit đảm bảo hoàn :sofunny:
Snow cầm thú HD: Truyện nam cường đi
Snow cầm thú HD: Khi nào tr t ms hoàn còn đúng 13c :v
Windwanderer: i
Tuyền Uri.: Hảo nữ 18 :D4
Snow cầm thú HD: Bá khí tiên hiệp :3 t chỉ thk 1-1
Nô để edit k fai đọc
Tuyền Uri.: Hài á để t nhớ có đọc 1 bộ quên mịa tên :think2:
Windwanderer: y
Tuyền Uri.: Di tỉu bảo à :v cóa mỗi thím đấy 8 9zk
Snow cầm thú HD: Thím kiếm tr t edit đi cổ đại, giang hồ, hài : ">
Snow cầm thú HD: Đag đọc tr hay phát hiện NP nam 9 8 vk rầu bỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.