Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 217 bài ] 

Giam cầm - Cây Thuốc Phiện

 
Có bài mới 09.12.2016, 18:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 08:48
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 2621
Được thanks: 25389 lần
Điểm: 6.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Giam cầm - Cây Thuốc Phiện - Điểm: 3
Phairin đã viết:
Dâu Tây Nhỏ đã viết:
[size=150]Chương 39


Editor: Smallblue (Chân Ninh)


Lạp Phi Nhĩ ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu mới miễn cưỡng mở mắt.

" Làm thế nào... Em nên làm cái gì



Anh Khải tỉnh là kết rùi...aizz ngược lên ngược xuống. . . cơ mà mĩ mãn luôn. Mấy ảnh dùng cả đời bù đắp cho chị ấy là ok. Dù sao phụ nữ lúc nào cũng phải chịu khổ nhiều hơn đàn ông! :)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 15.12.2016, 16:35
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 22.07.2016, 19:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 638
Được thanks: 436 lần
Điểm: 1.69
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Giam cầm - Cây Thuốc Phiện - Điểm: 1
Dự là phải có 4p rồi có baby nữa thì mới hoàn truyện đc, tuy ngc nam hơi ít nhưng mà trách sao đc, các anh là con ruột của tác giả mà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.12.2016, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 08:48
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 2621
Được thanks: 25389 lần
Điểm: 6.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Giam cầm - Cây Thuốc Phiện - Điểm: 10
Chương 40


Editor: Smallblue (Chân Ninh)


Ngồi trước giường bệnh, Khuynh Tâm chăm chú nhìn khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc nào của Nhiếp Nhân Khải. Anh trong mắt cô vĩnh viễn là người lạnh lùng cao ngạo tự tin, ánh mắt lạnh như băng giống như có thể đem hết thảy mọi thứ đông cứng. Khí thế cao ngạo giống như thế giới này không có bất luận thứ gì có thể đánh bại anh!

Nhưng hiện tại anh lại yếu ớt như vậy, giống như một giây sau sẽ lập tức biến mất.

" Anh có trách em không? Cư nhiên lâu như vậy mới tới thăm anh..." Khuynh Tâm miễn cưỡng cười.

" Chỉ trách em thật ngu ngốc, lâu như vậy mới nghĩ thông suốt..." Cô dừng một chút, sau đó tiếp tục nói: " Kỳ thật em biết nếu không gặp các anh, chỉ bằng em, không bằng cấp không năng lực, như thế nào sinh tồn trong xã hội này? Thay vì nói em trách các anh cầm tù em không bằng nói không có các anh thì em cũng không có khả năng sống đến giờ..."

Nâng tay Nhân Khải áp lên mặt mình, Khuynh Tâm thì thầm " Kỳ thật em cũng muốn tha thứ cho các anh. Thật sự khi có thai..." Nhắc tới đứa nhỏ, Khuynh Tâm rốt cuộc nhịn không được, nghẹn ngào " Em cho là có đứa bé này, giữa chúng ta có lẽ sẽ khác, các anh có thể quên em đã từng phản bội, em cũng có thể quên các anh tổn thương em, nhưng hai người lại... Em không có cách nào chịu đựng nữa cho nên em lựa chọn rời đi. Chỉ là không nghĩ tới các anh sẽ cố chấp như vậy như thế nào cũng không chịu buông tha cho em..."

" Bị các anh tìm được em hoảng sợ bất lực. Ngoại trừ dùng lạnh lùng ngụy trang chính mình, em không biết còn có thể dùng thái độ gì để đối mặt với các anh... Mà ngay cả khi anh gặp nguy hiểm, lúc nào em cũng liều mạng tự nói với chính mình không thể mềm lòng, em hận các anh, em nhất định phải hận các anh, em không dám tới gặp anh. Em sợ nhìn thấy anh, em liền không có biện pháp tiếp tục lừa gạt mình, không có biện pháp giả bộ chính mình thật sự rất hận các anh..."

Nước mắt trong suốt chảy xuống như mưa nên không nhìn rõ đôi mắt nhắm nghiền của Nhiếp Nhân Khải đang từ từ mở ra...

" Vào khoảnh khắc bom phát nổ, em đã cho rằng mình chết chắc rồi. Em sợ, sợ ngay cả nhìn anh lần cuối cũng không được..."

" Em không hận các anh, thật sự, không hận ... cầu xin anh... Tỉnh lại được không? Chúng ta quên mọi chuyện đã qua đi. Chúng ta một lần nữa bắt đầu, được không..."

" Khải, mở mắt nhìn em được không..."

Khuynh Tâm khóc không thành tiếng. Cô rốt cuộc nhịn không được trong lòng bi thương cùng sợ hãi, ôm Nhiếp Nhân Khải điên cuồng khóc nấc.

" Ồn... ồn ào quá..."

Giọng nam mỏng manh từ đỉnh đầu truyền đến. Khuynh Tâm kinh hỉ ngẩng đầu, vừa vặn chống lại con ngươi lạnh băng, rồi lại ở trong đó, mơ hồ nhìn thấy tình yêu!

" Anh tỉnh rồi, thật tốt quá, anh rốt cục cũng tỉnh..." Khuynh Tâm vui vẻ nhảy dựng lên.

“ Vừa khóc vừa cười, khó coi chết đi được!" Vẫn giọng điệu lạnh lùng nhưng nghe vào trong tai Khuynh Tâm lại thấy ấm áp.

" Đúng rồi, em phải đi gọi bác sĩ, đúng, kêu bác sĩ!" Khuynh Tâm miệng ồn ào , chạy đi ra ngoài.

" Bác sĩ, anh ấy tỉnh, bác sĩ, Nhiếp Nhân Khải tỉnh..."

" Cô bé ngu ngốc này!" Nhiếp Nhân Khải không kìm lòng nổi khóe miệng gợi lên ý cười. Thật sự qua cơn mưa trời lại sáng đúng không?


Một tuần sau

" Khuynh Tâm, anh muốn ăn táo..." Một giọng nam ngạo mạn ra lệnh.

" Khuynh Tâm, anh muốn ăn lê..." Một giọng nam không chút yếu thế, lập tức vang lên.

" Vì sao trái của anh nhỏ hơn của hắn, em bất công!" Thanh âm phàn nàn vang lên.

" Vì sao trái của anh gọt xấu hơn của hắn, em bất công!"

So sánh sao? Ai không biết, hừ.

" Khuynh Tâm..."

" Khuynh Tâm..."

" Hai người có thôi đi không!"

Khuynh Tâm thật sự muốn điên rồi. Cô thực hoài nghi đầu óc hai người bọn họ có phải bị phá hư  rồi không, nếu không vì sao cứ so sánh tị nạnh ngây thơ như trẻ con? Hai người đàn ông ba mươi tuổi lại trẻ con hơn cả đứa trẻ ba tháng.

" Rõ ràng là em bất công, đối với hắn tốt hơn!" Lạp Phi Nhĩ lên tiếng trước.

" Em bất công? Lạp Phi Nhĩ đại gia à, anh nói gì mà em lại không làm theo không?"

" Hừ, em rốt cục cũng thừa nhận chăm sóc cho hắn hơn anh!" Vẻ mặt Nhiếp Nhân Khải đầy khó chịu, còn tưởng rằng có thể lợi dụng lần bị thương này hảo hảo cùng Khuynh Tâm bồi dưỡng tình cảm, không nghĩ tới cư nhiên xuất hiện một Trình Giảo Kim!

" Em..."

" Cô ấy đối tốt với tôi là phải. Anh bị thương hoàn toàn xứng đáng, danh sách phong lưu dài đằng đẵng. Chết một mình còn chưa tính, còn liên lụy người khác!"

" Không ai mượn cậu tranh giành giao du với kẻ xấu, chính mình gà mẹ nói quái được ai?" Muốn cãi nhau phải không? Anh phụng bồi!

" Nhiếp Nhân Khải, anh..."

" Được rồi!"

Khuynh Tâm chịu không nổi rống lên.

" Cãi, cãi, cãi suốt thôi. Từ khi bắt đầu cho hai người ở chung một phòng, hai người các anh liền cãi nhau không ngừng, cho các anh tách ra các anh lại không đồng ý. Hai người đến tột cùng đang suy nghĩ cái gì?"

Muốn cái gì, còn không phải là muốn cùng em ở chung sao nếu không ai lại cùng tên hỗn đản kia chịu chung một phòng? Hai người đàn ông đồng thời nghĩ.

" Kính nhờ hai người các anh không cần đùa giỡn ngu ngốc như vậy được không?" Khuynh Tâm nhu nhu ẩn ẩn day huyệt thái dương. Hai người đàn ông này hoàn toàn có bản lĩnh đem thánh nhân bức điên!

" Cái gì, cư nhiên dám nói anh đùa giỡn ngu ngốc!" Hai người đàn ông trăm miệng một lời mà rống. Sau đó lại hung hăng trừng mắt nhìn đối phương.

" Anh nói theo tôi làm gì chứ?" Thực đúng dịp nói cùng một câu!

" Hừ!"

Đồng thời quay mặt sang chỗ khác! Thấy hành động ngây thơ của hai người, Khuynh Tâm thật sự dở khóc dở cười. Lúc này, Nhiếp Nhân Toàn đi vào phòng bệnh.

" Làm sao vậy anh? Mới ra khỏi thang máy liền nghe thấy tiếng anh rồi." Anh ngồi xuống bên giường Nhiếp Nhân Khải.

" Không có gì!" Nhiếp Nhân Khải cũng không nhiều lời, dù sao nói cũng chỉ khiến cho mình lại tức giận thêm.

" Toàn, chuyện của công ty thế nào?"

" Anh yên tâm đi, từ khi truyền ra tin tức anh tỉnh lại cổ phiếu đã bắt đầu tăng trở lại."

" Vậy là tốt rồi!" Nhiếp Nhân Khải vừa lòng gật gật đầu.

" Nhiếp, Nhiếp Nhân Toàn, cái kia... Anh ăn cơm xong chưa?" Khuynh Tâm nhỏ giọng hỏi, cô không biết anh bị làm sao, sau khi Nhiếp Nhân Khải tỉnh anh liền âm dương quái khí, hơn nữa đối vớu cô lại lạnh lùng xa cách.

" Toàn, em cùng Khuynh Tâm đi ăn cơm đi!"

Em trai nhà mình đang suy nghĩ gì anh làm anh hai như thế nào lại không biết. Ai, còn không phải nhìn Khuynh Tâm luôn luôn chiếu cố bọn họ mà xem nhẹ nó sao, trong lòng không vui lại không chịu thừa nhận mình ăn dấm, vì thế liền bày ra gương mặt thối cho Khuynh Tâm xem, thật sự là đứa nhỏ khờ mà.

" Em còn có việc nên đi trước đây!" Khó chịu khó chịu khó chịu! Siêu cấp khó chịu! Cô gái đáng ghét, anh mới không thèm ăn cơm cùng cô. Nhiếp Nhân Toàn hừ một tiếng, đứng lên

" Anh, ngày mai em trở lại thăm anh!" Nói xong cũng không quay đầu lại mà đi.

" Anh..."

Anh ấy đã muốn bắt đầu chán ghét cô sao? Ngay cả cùng cô ăn cơm cũng không thể chịu đựng được? Khuynh Tâm ủy khuất rơi nước mắt. Thấy bộ dáng Khuynh Tâm khổ sở, Lạp Phi Nhĩ đau lòng rống Nhiếp Nhân Khải.

" Nhìn em trai của anh đi, kia gọi là thái độ gì? Khuynh Tâm đồng ý bồi hắn ăn cơm là nể mặt hắn, còn bày ra bộ dáng đáng kinh tởm ấy cho ai xem chứ, hừ!"

Nhiếp Nhân Khải lườm Phi Nhĩ một cái, mặc kệ hắn. Nhân Khải vẫy vẫy tay, ý bảo Khuynh Tâm đi qua ngồi xuống.

" Anh ấy chán ghét em có phải không?"

Khuynh Tâm đi tới bên giường của Nhiếp Nhân Khải, nhỏ giọng hỏi. Ánh mắt hồng hồng, nhìn Nhiếp Nhân Khải. Anh đưa tay kéo Khuynh Tâm ngồi xuống.

" Cậu ta ăn dấm thôi!"

" Cái gì?" Khuynh Tâm ngoài ý muốn nhìn Nhiếp Nhân Khải.

" Cái gì? Làm sao có thể?"

" Từ nhỏ Toàn đối với đồ vật nó thích có tính chiếm hữu rất mạnh. Đồ vật nó thích liền nhất định phải có được." Anh dừng một chút, lo lắng trong chốc lát, quyết định vẫn nên đem một việc nói cho KhuynhTâm.

" Thế nhưng Toàn lại bằng lòng cùng anh có chung một người phụ nữ, em biết tại sao không?"

Khuynh Tâm lắc đầu.


Đã sửa bởi Dâu Tây Nhỏ lúc 20.12.2016, 13:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.12.2016, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 25.03.2016, 10:28
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 1117
Được thanks: 397 lần
Điểm: 0.35
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Giam cầm - Cây Thuốc Phiện
Dâu Tây Nhỏ đã viết:
Chương 40


Editor: Smallblue (Chân Ninh)


Ngồi trước giường bệnh, Khuynh Tâm chăm chú nhìn khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc nào của Nhiếp Nhân Khải. Anh trong mắt cô vĩnh viễn là người lạnh l

Ngược nam ít quá lm ta thấy bất công ghê = ̄ω ̄=
Cơ mà ths nàng nhé truỵên Hay lắm


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.12.2016, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 22.07.2016, 19:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 638
Được thanks: 436 lần
Điểm: 1.69
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Giam cầm - Cây Thuốc Phiện
Phụt... háháhá :)) ta đọc chương này mà mắc cười quá, ôi 3 anh tranh sủng :))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 217 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: loasmannA, moumpepem, Mẹ Bầu, Tiennahins và 315 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

3 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 24, 25, 26

4 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

6 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 54, 55, 56

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 21, 22, 23

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 17/03]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16

17 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 109, 110, 111


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tử Tranh
Tử Tranh
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan

Leiz: Màu đen có chăng là màu thuần khiết? Chẳng màu sắc nào có thể vấy bẩn được nó, không phải vì nó mạnh mẽ hay không màu nào có thể bôi đen nó được nữa. Vốn dĩ, ban đầu nó đã đen đến mức chẳng quay đầu được...
Leiz: Meow
Cẩm Yên: Haiz đi ngủ thôi vậy
Cẩm Yên: Lặn lâu thế
Cẩm Yên: A Xỉ
dương xỉ: viewtopic.php?style=2&t=390911&p=3138024#p3138024

pr đây pr truyện đây :))
Mời mọi người vô ủng hộ mạnh mẽ
Tuyền Uri: Tiểu bạc nhường ca con cung bảo bình :D5 nhóe iu lắm :kiss4:
Độc Bá Thiên: :cry: :cry: sầu lòng
meoancamam: PR: Mọi người tham gia Game mới trong box Tiếng Anh nhé. Dễ chơi mà lấy điểm như cho ấy ^^
Lystar02: 2
Tử Liên Hoa 1612: g9
Tú Vy: Mà bye cụ rô, bye cháu ghẻ... g9...
Tú Vy: Hoa: Có sao... kí ức lạc trôi rồi... ko tính...
Tú Vy: Cụ: Ko...
Tử Liên Hoa 1612: bà hứa con lên đỏ thì có quá mà ^^
romote: vy nhuy có dùng son ko
Tú Vy: Cụ: Shin á...
Ể, Việt à... chắt ko xem đâu...
romote: tuyển thiếp! quà gặp mặt là món đấu giá 700đ!
Tú Vy: Ố... bà nội ghẻ nghèo rớt mồng tơi...
Tú Vy: Quà...
Tử Liên Hoa 1612: bà nội ghẻ, quà /cười híp mắt/
romote: bữa coi clip có đứa con gái còn mặc áo dài trắng luôn ấy
romote: con ghẻ ngươi là ai
Tú Vy: Hoa: Suýt già cả lú lẩn quên hết họ hàng thân thích nội ngoại hai bên rồi...
Tú Vy: Ế...
Hoa: * Ơm thấm thiết * Cháo ghẻ... rứa... lớn mau dữ...
Tử Liên Hoa 1612: có cháu ghẻ nà bà nội ghẻ
Tú Vy: Nà... 2000 còn chưa đủ tuổi vị thành niên đâu cụ... ko nên xem...
Tú Vy: Cụ: Dạo này cụ có thấy con ghẻ của chắt ko???
romote: ta dạo này cũng hơi có hứng thú, search girl 2000 coi ko
Tú Vy: Hài...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.