Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Một quả dâu tây nhỏ - Khanh Cửu Tư

 
Có bài mới 25.05.2018, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 687
Được thanks: 6634 lần
Điểm: 33.65
Có bài mới [Hiện đại] Một quả dâu tây nhỏ - Khanh Cửu Tư - Điểm: 7
MỘT QUẢ DÂU TÂY NHỎ

images


Tác giả: Khanh Cửu Tư
Editor: coki
Nội dung: Thanh xuân, vườn trường, nhẹ nhàng, dễ thương.
Số chương: 56 chương + 1 ngoại truyện


Giới thiệu:

Vẫn luôn nói đồ vật càng xinh đẹp thì độc tính càng mạnh nhưng cô lại hoàn toàn không tin điều này.
“Này, kẻ điếc, cậu tới đây—"
“…….Nói chuyện yêu đương không?”

Đôi lời của coki: Giới thiệu nó ngắn vậy đó, để tui bật mí thêm xíu.
Truyện kể về một nữ vương học đường và một anh chàng đẹp trai, học giỏi, lạnh lùng nhưng thính giác bị khiếm khuyết. Bây giờ hay cùng nhau theo dõi quá trình cưa đổ anh chàng lạnh lùng của nữ vương học đường nèo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Quan Vũ
     

Có bài mới 26.05.2018, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 687
Được thanks: 6634 lần
Điểm: 33.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một quả dâu tây nhỏ - Khanh Cửu Tư - Điểm: 62
Chương 1
Editor: coki
Vừa mới mở cửa ra, hơi nóng bên ngoài đã đập thẳng vào mặt.

Nam Ninh vâng vâng dạ dạ trong điện thoại vài tiếng sau đó đi ra ngoài, tiếng nhạc đinh tai nhức óc trong KTV càng ngày càng xa, cô đi về phía quảng trường rộng lớn, hai tay phe phẩy quạt gió.

Rốt cục đã có thể nghe rõ bên kia điện thoại đang nói gì: "Ninh Ninh, tại sao chỗ con lại ồn ào như vậy, đang ở đâu đấy? Đừng có đi đến những chỗ lộn xộn."

Nam Ninh dùng một tay chống lên lan can đài phun nước, sau đó nhảy lên, cái mông lập tức ngồi vững vàng trên đó.

"Không đi đâu cả." Ánh mắt Nam Ninh nhìn theo một nam sinh chơi trượt ván vừa mới lướt qua: "Con và bạn bè ra ngoài ăn cơm, ca hát. Lúc này đang hát ở KTV."

Đầu bên kia nhẹ nhàng thở ra: "Tiền có đủ không?"

"Đủ rồi."

"Lát nữa có muốn mẹ tới đón con hay không?"

Lúc này nam sinh chơi ván trượt kia lại lướt qua người cô, mang theo một trận gió.

"Vậy lát nữa mẹ đến..."

"Chờ một chút, Ninh Ninh..." Giọng nói của cô bị cắt đứt, nụ cười trên mặt cũng biến mất. Bên kia truyền đến tiếng người nói chuyện ồn ào, rất lâu sau bên kia mới nói tiếp bằng một giọng gấp gáp: "Lát nữa mẹ bảo tài xế đến đón con, ba và mẹ còn có việc."

Nam Ninh cúi đầu nhìn đôi chân trắng trẻo của mình: "Dạ."

"Ngoan, mẹ yêu con, mẹ cúp máy đây."

"Dạ." Cô dùng tay làm lược chải mái tóc lên.

Hiện giờ bên trong rất náo nhiệt nhưng cô lại chẳng muốn trở về nghe đám bạn ồn ào huyên náo nên ngồi ở đây xem nam sinh kia chơi trượt ván. Đến khi nam sinh kia trượt qua trước mặt cô lần thứ năm thì cô mới phát hiện có chỗ không đúng.

"Ha..." Cô nhẹ nhàng đung đưa đôi chân trắng nõn: "Cho tôi mượn chơi được không?"

Nam sinh kia dùng một chân dừng ván lại, ánh mắt quang minh chính đại quan sát cô gái mặc quần short ngắn này.

Cô không cao lắm, cũng không thấy rõ mặt nhưng nhìn cặp chân trắng trẻo, thon dài, thẳng tắp lộ ra thì có lẽ cũng khá cao.

Nam Ninh nhảy xuống sau đó vỗ vỗ quần.

Nam sinh kia dùng chân đẩy ván trượt lại chỗ Nam Ninh, mắt thì nhìn đùi cô: "Biết chơi không?"

"Biết."

Nam sinh có chút lo lắng: "Có muốn tôi giữ không?"

Nam Ninh dùng một chân đạp lên ván trượt sau đó kéo nó trượt qua trượt lại trên mặt đất, cúi đầu cười nói: "Yên tâm, tôi không ngã được đâu."

Sau khi nói xong cô đặt cái chân còn lại lên trên ván trượt, thành thạo trượt đi.

Nam Ninh không có trượt quá xa, chỉ vòng quanh đài phun nước, nam sinh kia thì ngồi ở phía trên huýt sáo cổ vũ cô.

Nhưng nếu chỉ chơi như vậy thì không có ý nghĩa.

Nam Ninh trượt đến trước sân vận động sau đó cầm ván trượt lên cầu thang sân vận động, đứng ở phía trên đánh giá độ cao của cầu thang.

Sau khi chuẩn bị xong thì hai chân giẫm lên ván trượt rồi vọt xuống dưới.

Cô hơi cúi người, hai chân khuỵu xuống. Tóc dài bị gió thổi tung, T-shirt rộng thùng thình cũng tung bay, tất cả phấn khởi đều hòa vào trong tiếng thét chói tai.

Ván trượt nhanh chóng lướt tới chỗ đất bằng, hai tay Nam Ninh liên tục khua khoắng: "Tránh ra! Tránh ra!"

Tất cả mọi người ở phía trước đều nhanh chóng tránh ra sau đó bực mình phàn nàn.

Rất tốt, tất cả đều thuận lợi.

Nam Ninh cười tươi, hai chân linh hoạt điều khiển ván trượt, chậm lại rồi xoay vòng.

Phía trước có mấy thùng giấy xếp chồng lên nhau không cao lắm, dựa theo độ cao này thì có thể phóng qua được nên Nam Ninh dùng chân đạp hai cái lấy đà, chuẩn bị tăng tốc.

Còn hai mét, một mét....

"Rầm..."

Đột nhiên có một người xuất hiện làm cô mất thăng bằng, cả người bổ nhào về đi phía trước, ngã vào trong đống hộp giấy.

"Mẹ nó!"

Cô không nhịn được nhíu mày, đầu gối bị trầy da nên hiện giờ rất đau rát.

"Rất xin lỗi." Một bàn tay hơi lạnh kéo cánh tay cô dậy: "Vừa rồi không thấy cậu."

Nam Ninh xoay người dùng tay xoa xoa đầu gối, sau đó hít vào mấy hơi.

Đột nhiên trước mặt xuất hiện một tờ tiền màu xanh, người nọ nói rất nhanh nhưng lại nhấn rõ từng chữ: "Cho cậu, tiền thuốc men."

Nam Ninh không có nhận mà ngẩng đầu lên.

Người đối diện là một chàng trai, nhìn thì có vẻ không lớn lắm. Chàng trai kia liên tục quay đầu lại nhìn phía sau giống như có người đang gọi cậu ta.

Cậu ta nhét tiền vào trong tay Nam Ninh sau đó định đi.

Làm gì đi dễ vậy được.

Nam Ninh nhanh chóng giữ chặt cánh tay cậu ta sau đó kéo mạnh làm cậu ta quay đầu lại. Hai người đứng đối mặt với nhau ở trong bóng tối.

Cô đứng thẳng dậy nhưng vẫn thấp hơn chàng trai kia nửa cái đầu: "Vừa rồi cậu nói cái gì?"

Chàng trai nhíu mày, lúc này đột nhiên có một ánh sáng lướt qua chiếu sáng khuôn mặt cậu ta, mày rậm mắt to, khuôn mặt nhỏ nhắn, lớn lên không tệ lắm. Giọng nói phía sau càng ngày càng gần. Nam Ninh thấy rõ được vẻ sốt ruột trên khuôn mặt của cậu ta.

Cậu ta nhấn mạnh từng chữ, giọng nói khàn khàn: "50 tệ, trả tiền thuốc men cho cậu."

Sau khi nói xong thì hất tay cô ra sau đó chạy đi.

Lúc này Nam Ninh mới nhìn thấy trên tay còn lại của cậu ta cầm một hộp bánh. Sau va chạm vừa rồi có lẽ cái bánh đó đã nát bét rồi.

Nam sinh chủ ván trượt chạy tới từ đàng xa, thở hồng hộc nhặt ván trượt lên sau đó nhìn cô rồi lại nhìn người đã đi mất.

"Cậu không sao chứ?"

Nam Ninh lắc đầu, khập khiễng trở về: "Không có việc gì."

Cô lấy điện thoại ra gọi cho đám người vẫn còn điên khùng ở bên trong phòng KTV nhưng không có người nào bắt máy nên đành phải nhắn tin.

"Thật sự không có chuyện gì sao?" Cậu ta ở đằng xa nhìn thấy cảnh hai người tông vào nhau mà suýt chút nữa linh hồn đã bị dọa đến bay ra ngoài.

"Không có việc gì, có thùng giấy lót ở phía dưới." Nam Ninh xua tay với cậu ta: "Xin lỗi, làm cho bảo bối của cậu chịu đau chung với tôi."

Cô chỉ chỉ cái ván trượt.

Lúc này có ánh sáng nên nam sinh kia đã thấy được khuôn mặt của cô, lúc cô cười rộ lên có hai cái má lúm đồng tiền rất sâu.

Nam sinh kia dùng một tay ôm ván trượt, tay kia sờ đầu: "À, có thể quen được người đẹp cũng là vinh hạnh của nó."

"Em gái, em học trường nào?" Sau một hồi im lặng, rốt cục nam sinh kia cũng mở miệng.

Nam Ninh ngẩng đầu lên nói: "Tôi à, ngày mai tôi chính thức ở thành học sinh của trường Ninh Trung."

"Ninh trung?" Nam sinh kia ho một tiếng: "Vậy là em gái nhỏ, còn tưởng rằng là sinh viên đại học."

Nam sinh cân nhắc nhìn cô, nếu là học sinh cấp 3 thì không thể tùy tiện ra tay được.

Phía trước có người đang đi tới, Nam Ninh đưa hai tay lên vẫy sau đó nghiêng đầu nói với nam sinh kia: "Bạn của tôi đến rồi."

Người tới là một nam một nữ, nam sinh kia nhìn chằm chằm cô vài giây sau đó vẫy tay rời đi.

"Được rồi, bye."

"Bye."

--- ------ ------ ------ -------

Khi Tống Thành Ngạn đến thì lập tức bày ra vẻ mặt xem chuyện vui, nhìn Nghê Hàm Hàm đỡ Nam Ninh: "Quả nhiên là già rồi nên không dùng được nữa, đi ra ngoài nghe điện thoại mà cũng bị thương được."

Nam Ninh lườm cậu ta một cái: "Tớ là tiểu thư khuê các cửa chính không bước, cửa phụ không ra, tất nhiên là yếu ớt rồi."

"Cậu nhìn lại mình đi, trên người cậu có miếng thịt nào giống tiểu thư khuê các?" Cậu ta ta nói xong lập tức kéo Nghê Hàm Hàm tới: "Tiểu Bạch Thỏ mới là tiểu thư khuê các."

Tiểu Bạch Thỏ là biệt danh bọn họ đặt cho Nghê Hàm Hàm, tình tính của Nghê Hàm Hàm rất dịu dàng, giọng nói cũng mềm mại, khi bị trêu chọc thì khuôn mặt lập tức ửng hồng.

"Đừng cãi nhau nữa." Vừa rồi Nghê Hàm Hàm ở trong phòng bị khó thở dẫn đến khuôn mặt hơi ửng hồng, lúc này nhỏ nhẹ hỏi Nam Ninh: "Sao cậu lại ngã vậy? Chân không sao chứ?"

Nam Ninh vung vẩy tờ 50 tệ trong tay: "Không có việc gì, bị trầy da thôi, không phải đã có 50 tệ trả tiền thuốc rồi sao."

"Là người vừa rồi đưa? Cậu bị anh ta đụng phải?"

"Không phải, tớ mượn ván trượt của anh ta chơi thôi." Nam Ninh nói: "Tớ bị bánh ngọt đụng vào."

"Bánh ngọt?"

"Được rồi, không nói chuyện này nữa." Nam Ninh khoát tay lên vai Nghê Hàm Hàm: "Sao rồi, lát nữa còn muốn đi chơi đâu không?

Nghê Hàm Hàm đỡ eo cô: "Ninh Ninh, lát nữa chúng ta về đi, anh của tớ đã gọi điện thoại cho tớ rồi..."

"Vậy còn mấy người bên trong..."

"Vẫn còn đang hát..." Giọng nói của Nghê Hàm Hàm mềm nhũn: "Bọn họ nói muốn hát suốt đêm."

"Cái rắm..." Tống Thành Ngạn xen vào: "Đám kia ấy, nếu đến 12 giờ mà chưa về thì nhất định ba mẹ bọn họ sẽ gọi điện đến giết người, còn dám nói suốt đêm."

Nam Ninh nói với Nghê Hàm Hàm: "Ngày mai còn phải đến trường học báo danh, lát nữa tớ về với cậu."

"Ôi chao, ôi chao, tại sao các cậu lại có suy nghĩ như vậy?" Tống Thành Ngạn nhếch mắt nói: “Đã nói là đêm trước khi lên cấp 3 phải đi ăn mừng, bây giờ còn chưa tới 9 giờ, sao cả đám đều nửa đường bỏ cuộc vậy?"

"Được rồi, vậy 9 giờ 30 đi." Nam Ninh nói: "Về nhà quá muộn ba mẹ tớ sẽ lo lắng."

"Được."

Tống Thành Ngạn cười một tiếng, hai tay đút túi quần, cà lơ phất phơ theo sát phía sau.

Ở ven đường có vài chiếc xe đang dừng lại.

Mới đi được vài bước, chân của Nam Ninh đột nhiên bị một thứ gì đó đập vào. Sau khi đập vào chân cô thì thứ đó xoay tròn trên mặt đất mấy vòng, thì ra là hạt dẻ đã lột vỏ.

"Tống Thành Ngạn!" Có người đang gào to gọi cậu ta.

"Ơ, khuya thế này rồi mà có cô gái nào đang gọi mình vậy nhỉ?" Tống Thành Ngạn cười nhìn quanh.

Theo giọng nói truyền đến, bọn họ nhìn về phía một chiếc xe đang đậu ở ven đường. Có một cô gái đang vén rèm che ở cửa ghế sau lên sau đó nhoài nửa người ra ngoài cửa sổ.

Lúc bọn họ đến gần mới biết cô gái đó là ai.

Triệu Tịnh, bạn gái nhỏ của Tống Thành Ngạn.

Cánh tay mảnh khảnh của Triệu Tịnh vung vẩy, nở nụ cười sáng lạn nhìn Tống Thành Ngạn.

Nam Ninh giật giật khóe miệng, liếc nhìn người phía sau: "Tống Lông Quăn, bạn gái nhỏ của cậu tới kìa."

Tống Thành Ngạn vừa nhìn thấy Triệu Tịnh thì lập tức bực bội, giơ tay túm vài lọn tóc xoăn trên đầu: "Bạn gái nhỏ cái rắm, đã chia tay từ lâu rồi!"

Nghê Hàm Hàm lại nhìn Triệu Tịnh mấy lần.

Cô gái kia mặc áo dây, trên cổ đeo vòng cổ rất mảnh, trên vòng cổ còn đính hoa.

Ở bên ngoài, Nghê Hàm Hàm vĩnh viễn không dám ăn mặc như thế.

Nhìn mài tóc rối tung xõa trên vai Triệu Tịnh, cô cảm thấy cách ăn mặc của Triệu Tịnh rất đẹp, trách không được Tống Thành Ngạn thích cô ấy.

Ánh mắt Triệu Tịnh nhìn bọn họ càng ngày càng không đúng.

Nam Ninh kéo Nghê Hàm Hàm đi về phía trước sau đó thúc giục Tống Thành Ngạn: "Đừng có chuồn mất, chuyện của mình thì tự xử lý cho tốt, tớ và Tiểu Bạch Thỏ ở đây chờ cậu."

Tầm mắt Tống Thành Ngạn quét qua Nghê Hàm Hàm đang cúi đầu sau đó hùng hùng hổ hổ đi qua bên kia.

Lúc này phía trước mặt có một đôi nam nữ trung niên đi ngang qua, người đàn ông cao lớn đỡ người phụ nữ đang khóc sướt mướt.

"Anh nói tại sao nó lại mất hết hy vọng như vậy, em cũng không phải không cần em trai nó, chỉ bảo nó nửa tháng sau hãy đi ăn cơm với Quý Đông, cũng không phải là không cho nó đi!"

Người đàn ông an ủi: "Đừng khóc, không phải nó cố ý đối nghịch với em đâu, dù sao cũng vừa mới chuyển nhà nên chưa thích ứng kịp. Em cũng đừng quá lo lắng, nó không còn nhỏ, buổi tối đón xe về cũng không có chuyện gì đâu, lát nữa lại gọi điện thoại hỏi thăm một chút."

Người phụ nữ nói: "Sao em không lo lắng được? Máy trợ thính nó cũng không mang theo, ngày mai đi học rồi, không phải là vì không muốn sống với người mẹ như em sao..."

"..."

Đôi nam nữ kia đi tới chỗ chiếc xe mà Triệu Tịnh đang ngồi.

Vừa rồi Nghê Hàm Hàm cũng nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người kia, cô đẩy đẩy Nam Ninh: "Ninh Ninh, người vừa rồi là ba của Triệu Tịnh hả?"

Thời cấp 2 lúc họp phụ huynh đã gặp ba của Triệu Tịnh.

Nam Ninh nhìn theo nói: "Ừ."

"Bên cạnh là mẹ cô ấy?"

Nam Ninh nói: "Chắc là vậy."

Bên cạnh xe, không biết Tống Thành Ngạn đang nói với Triệu Tịnh cái gì mà làm cho Triệu Tịnh tức giận đến mắng người.

Nam Ninh nhìn thấy người đàn ông trung niên kia đẩy đầu Triệu Tịnh vào trong xe, chỉ chỉ bên này sau đó lại chỉ vào Triệu Tịnh.

Lúc này Tống Thành Ngạn đã chạy tới, tóc xoăn trên đầu sáng lên dưới ánh đèn.

"Xong rồi." Cậu ta vỗ tay phát ra tiếng: "Hai người các cậu đừng ngồi chồm hổm ở chỗ này nữa, ảnh hưởng đến bộ mặt thành phố."

Nam Ninh và Nghê Hàm Hàm đứng lên, Nghê Hàm Hàm đau lòng nhìn đầu gối của cô: "Hay là chúng ta đến tiệm thuốc đi, chắc là ở đây có tiệm thuốc chưa đóng cửa."

Tống Thành Ngạn không thể chịu nổi tốc độ như rùa bò của hai người nói: "Có muốn đại gia cõng cậu không? Đừng đến lúc đó lại nói tớ không biết thương hương tiếc ngọc."

Nam Ninh nhấc chân đạp đầu gối cậu ta một đạp: "Đừng giở mấy trò tán gái đó trên người tớ."

Tống Thành Ngạn tránh được, chạy tới bên cạnh Nghê Hàm Hàm sau đó dùng tay xoa đầu cô: "Tiểu Bạch Thỏ, cậu có mệt hay không, tớ cõng cậu nha?"

Nghê Hàm Hàm cao khoảng 155 cm, đứng vừa đến cằm Tống Thành Ngạn nên lúc quay đầu lại lập tức đụng vào lồng ngực cậu ta.

Không đợi Nghê Hàm Hàm trả lời, Tống Thành Ngạn đã vò đầu cô, tóc cô ngắn, lại xoăn tự nhiên, sợi tóc mềm mềm như lông tơ.

Sau khi bị Nghê Hàm Hàm trừng mắt thì Tống Thành Ngạn mới bỏ tay xuống: "Được rồi, hai cậu đi tiệm thuốc đi, tớ đi qua bên kia gọi điện thoại chút."

... ...... ......

Hai người qua đường cái, tìm một lúc lâu mới thấy một tiệm thuốc chưa đóng cửa. Khi hai cô đến gần thì thấy trước cửa tiệm thuốc có một cô gái nhỏ gầy đang đứng.

Triệu Tịnh bắt chéo hai chân đứng trước tiệm thuốc, tay bỏ hạt dẻ vào miệng, mắt thì nhìn các cô đang từ từ đi đến.

Lúc này cô ta đứng thẳng dậy, cười như không cười nhìn chằm chằm vào hai người Nam Ninh.

Mặt Nam Ninh không thay đổi, liếc cô ta một cái sau đó cùng với Nghê Hàm Hàm đẩy cửa đi vào.

"Rầm..." Đột nhiên cửa bị người ta dùng chân đá cho đóng lại.

Triệu Tịnh đứng ở trên bậc thang cao nhất cản trở hai cô, ngẩng đầu nói: "Tống Thành Ngạn đâu?"

Nam Ninh hất tay cô ta ra: "Tự tìm đi."

Triệu Tịnh bị đẩy đến có chút lảo đảo.

Vốn cô ta đã không thích Nam Ninh và Nghê Hàm Hàm, một người giống nữ bá vương, một người lại như hoa sen trắng, càng làm người ta tức giận chính là Tống Thành Ngạn mắt mù lại chơi với hai người này.

Nói không chừng bọn họ chia tay là do hai người này giở trò quỷ!

Nghê Hàm Hàm bị cô ta đột nhiên lớn tiếng hù dọa. Triệu Tịnh cũng không có đẩy Nam Ninh mà lại đẩy Nghê ngã xuống mặt đất.

Khóe miệng Nam Ninh cong lên, phát ra tiếng cười khẽ.

Đột nhiên —

Cô tóm lấy cánh tay mảnh khảnh của Triệu Tịnh, dễ dàng kéo cô ta xuống bậc thang.

"Sao vậy, Triệu Tịnh?" Nam Ninh túm lấy cánh tay cô ta: "Muốn đánh nhau một trận hả?"

"Đánh thì đánh, sợ cô à!"

Cô ta bị hành động đột ngột của Nam Ninh làm cho hoảng sợ nên khí thế yếu đi chút ít nhưng sau đó trong lòng lại tự động viên chính mình trừng lại.

Vừa mới dứt lời….

Nam Ninh đã thụi một đấm vào bụng làm Triệu Tịnh đau đớn khiến cô ta phải cúi người che bụng.

Nam Ninh lắc lắc tay sau đó đi đến kéo Tiểu Bạch Thỏ dậy nhưng còn chưa có đứng vững thì đột nhiên bị người ta nắm chặt từ phía sau, kéo ngược cô lại.

Nghê Hàm Hàm ở bên cạnh kinh ngạc kêu ra tiếng.

Nam Ninh không cam lòng yếu thế, quay người lại kéo tóc cô ta. Hai người hoàn toàn không dùng bất cứ chiêu thức gì, cô một đấm tôi một đá, có lúc còn dùng cả miệng.

Nghê Hàm Hàm ở bên cạnh rất sốt ruột, cô không biết đánh nhau nên không thể xen vào được, vì vậy nhanh chóng gọi điện thoại cho Tống Thành Ngạn.

Lúc này có một người đàn ông cao to lao ra từ tiệm thuốc, quát to: "Hai đứa đang làm gì vậy?"

Nam Ninh đang túm chặt tóc Triệu Tịnh bị tình huống này làm cho sững sờ.

Người đàn ông cao to kia chính là ba của Triệu Tịnh.

Ba Triệu kéo hai người ra, hỏi cũng không hỏi đã cho Triệu Tịnh một cái tát: "Bảo con ở yên một phút cũng không được sao?"

Triệu Tịnh vốn còn đang giương nanh múa vuốt lập tức xìu xuống, nghiêng đầu dùng tay che khuôn mặt bị đánh.

Nam Ninh thì đầu tóc rối bời, thở phì phò nhìn Triệu Tịnh.

Nghê Hàm Hàm đứng ở một bên nhìn đôi nam nữ đột nhiên đi tới, nhấn nút tắt cuộc gọi không gọi được.

Ba Triệu giống như hung thần ác sát quay đầu lại liếc nhìn Nam Ninh: "Cháu học trường nào? Tại sao đánh nhau?!"

Nghê Hàm Hàm tranh thủ thời gian tiến lên khoác áo cho Nam Ninh sau đó mềm giọng nói một câu: "Là con chú không cho bọn cháu vào mua đồ!"

Ba Triệu liếc nhìn Nghê Hàm Hàm đang nói chuyện, sau đó giống như không còn sức để tức giận với hai đứa nhỏ như bọn họ nên quay đầu lại nhíu mày nhín Triệu Tịnh: "Đang yên đang lành tại sao lại gây chuyện?"

Triệu Tịnh hừ một tiếng, nhổ nước bọt xuống đất, hung dữ liếc ông: "Ai cần ba lo! Muốn lo thì đi lo cho hồ ly tinh này và tên điếc kia đi!"

Cô ta vừa nói xong lời này thì sắc mặt người phụ nữ trung niên bên cạnh lập tức trắng nhợt, bà há to miệng nhưng không nói lời nào.

Ba Triệu cực kì tức giận, giơ tay muốn tát thêm cái nữa.

Triệu Tịnh thấy vậy thì chủ động đưa mặt tới: "Đánh đi, ba đánh đi! Dù sao con cũng đã không có mẹ, có ba hay không cũng không sao cả!"

... ...... ...... .......

Nam Ninh và Nghê Hàm Hàm không nhìn bọn họ nữa, sau khi xác nhận cả hai không có việc gì thì lướt qua ba người này đi vào tiệm thuốc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Quan Vũ
     
Có bài mới 02.06.2018, 12:19
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 687
Được thanks: 6634 lần
Điểm: 33.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một quả dâu tây nhỏ - Khanh Cửu Tư - Điểm: 54
Chương 2:
Editor: coki

Ngày 1/9, bầu trời đổ mưa tí tách.  Trong không khí truyền đến cảm giác oi bức khó chịu khiến người ta không thở nổi, đến cả cây cối cũng lười đu đưa.

Ninh Trung là trường tư lập tốt nhất thành phố này, hàng năm có rất nhiều học sinh thi đậu vào các đại học danh tiếng, số lượng học sinh của Ninh Trung gần như chiếm một nửa số lượng học sinh của toàn thành phố.

Học phí ở trường tư lập tuy cao nhưng học bổng cũng cao cho nên số lượng học sinh Phú nhị đại và học sinh xuất sắc là 50:50

Trên hành lang đều là các học sinh mới lui tới báo danh.

Nam Ninh dựa vào bức tường ngoài phòng học, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm những hạt mưa đập vào cửa sổ thủy tinh sau đó trượt xuống tạo thành vệt nước.

Đột nhiên có người đẩy cô, trong lòng Nam Ninh rất khó chịu, cô cúi đầu, di chân qua lại trên mặt đất: "Có rắm mau thả."

Tống Thành Ngạn dựa đầu vào cửa sổ thủy tinh, chậc một tiếng: "Chị à, có thể nhã nhặn một chút hay không?"

Nam Ninh hơi cúi người, nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Có chuyện gì?"

"Không có việc gì thì không thể tìm cậu à?" Cậu ta lắc lắc đám tóc xoăn nói: "Trưa nay tớ mời, có nể mặt đi ăn một bữa cơm không?"

"Đi, có lợi mắc gì không chiếm."

Tống Thành Ngạn nhìn về phía phòng học thì thấy Nghê Hàm Hàm đang nói chuyện với ba mẹ và anh trai cô ấy, sau khi nói chuyện một hồi lâu thì bọn họ mới rời đi.

"Ha." Cậu ta hếch cái cằm về phía phòng học khi nhìn thấy một người nào đó: "Đúng là oan gia ngõ hẹp."

Nam Ninh nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn theo.

Trong phòng học, lúc này Triệu Tịnh đang bày ra vẻ mặt không kiên nhẫn nghe người đàn ông bên cạnh nói chuyện. Người đàn ông kia chính là người đã tát Triệu Tịnh tối hôm qua, là ba cô ta.

Triệu Tịnh là người như thế nào Tống Thành Ngạn rõ ràng nhất, cô ta có thể vào học Ninh Trung chắc hẳn là dựa vào ba mẹ.

"Đúng là duyên phận." Nam Ninh nở nụ cười: "Vậy mà lại có thể chung lớp với bạn gái nhỏ của cậu."

"Cậu đừng ngắt lời tớ, tớ nghe Tiểu Bạch Thỏ nói tối hôm qua cậu đánh nhau với cô ta hả?"

"Sao vậy, đau lòng hả?"

Tống Thành Ngạn ghét bỏ nhích sang bên cạnh hai bước: "Ai đau lòng cậu, tớ thấy hôm nay má cậu hơi đỏ, có phải bị cô ta đánh hay không?

"Cái rắm." Nam Ninh hừ với cậu ta: "Đây là trang điểm kiểu say rượu."

"Thật là không hiểu thẩm mỹ của mấy cô gái các cậu." Tống Thành Ngạn nói: "Cậu không nói tớ còn tưởng rằng cậu bị đánh thành vậy chứ."

Nam Ninh lườm cậu ta một cái: "Chỉ dựa vào ba lượng thịt của cô bạn gái nhỏ của cậu, có thể chạm vào được một ngón tay của tớ đã là không tệ rồi."

"Đúng đúng đúng, Triệu Tịnh tay nhỏ, ngực nhỏ, làm sao có thể là đối thủ của Nam đại tiểu thư được."

Cô à hai tiếng, không cãi cọ với cậu ta nữa mà ngẩng đầu nhìn Triệu Tịnh và ba Triệu đi ra từ phòng học.

Sau khi ba Triệu đi, Triệu Tịnh lập tức xoay người xông tới chỗ hai người bọn họ, bộ dạng muốn đánh nhau không khác gì tối hôm qua.

Hôm nay Triệu Tịnh trang điểm rất đậm, mày rậm, môi đỏ mọng, má hồng cũng quá mức, khi thấy Tống Thành Ngạn thì cả người lập tức kích động.

"Tớ đi trước tìm Tiểu Bạch Thỏ chơi, hai người các cậu cứ chậm rãi đánh nha."

Khi cậu ta chưa kịp trốn thì Triệu Tịnh đã xông tới níu áo cậu ta sau đó quay đầu lại trừng Nam Ninh.

Trong cái nhìn kia còn mang theo một chút khiếp sợ.

Chuyện đánh nhau tối hôm qua đã làm cô ta sợ.

Hiện giờ, Triệu Tịnh chỉ quan tâm đến Tống Thành Ngạn: "Tống Thành Ngạn, nói chuyện tối hôm qua cho rõ ràng!"

Tống Thành Ngạn quay người gỡ tay Triệu Tịnh ra, nói: "Cậu có bệnh à! Làm gì mà cứ nhào vào người con trai vậy!"

Triệu Tịnh đi cà nhắc túm lấy cổ áo cậu ta: "Tớ nhào vào người bạn trai mình thì có gì sai chứ?"

Sau đó cô ta quay đầu lại quát các bạn học đang tụ lại xem chuyện vui: "Nhìn cái gì, chưa bao giờ thấy người ta nói chuyện yêu đương hả?!"

"Mẹ nó, ai nói chuyện yêu đương với cậu!" Tống Thành Ngạn đẩy cô ta ra: "Còn tới nữa có tin tớ đánh cậu hay không?!"

Cậu ta vừa mới nói xong thì sau lưng đã vang lên một giọng trầm thấp đầy tức giận: "Làm cái gì vậy? Học lớp nào?"

Tống Thành Ngạn quay đầu lại nhìn thì lập tức thấy một khuôn mặt quen thuộc nên cười hì hì nói: "Thầy Lâm, em học lớp 5."

Triệu Tịnh còn chưa gặp thầy giáo này nên bất mãn lầm bầm vài tiếng.

"Đều trở về lớp hết đi." Tầm mắt của Lâm Thành quét qua những học sinh đang đứng ở trên hành lang một lần.

Nam Ninh đứng thẳng dậy, chậm rì rì theo mọi người vào lớp học. Nghê Hàm Hàm đã tìm chỗ ngồi xuống, bên cạnh cô có một chỗ trống.

"Ninh Ninh, ngồi bên này này!" Cô nhỏ giọng ngoắc Nam Ninh.

Tống Thành Ngạn nhìn quanh, sau khi trốn khỏi tay Triệu Tịnh thì đi vào lớp, mệt mỏi ngồi ở bàn sau hai người sau đó thuận tay kéo một nam sinh đang đi ngang qua nhét vào ghế trống ở bên cạnh.

Nam sinh bị kéo giật mình một chút, sau đó tự giới thiệu mình: Tớ là Chu Cung Lâm. Chu trong Chu Công, Cung trong xuất cung, Lâm trong lâm an."

Nam Ninh: "...."

Tống Thành Ngạn: "...."

Nghê Hàm Hàm cười gật đầu với cậu ta: "Xin chào, tớ tên là Nghê Hàm Hàm."

Tống Thành Ngạn dùng một tay quay đầu Nghê Hàm Hàm sang chỗ khác, nói: "Không nên tùy tiện nói chuyện với người xa lạ."

Triệu Tịnh ngồi ở tổ 4, lúc giáo viên chủ nhiệm lớp là Lâm Thành nói chuyện thì ánh mắt của cô ta luôn nhìn chằm chằm về phía Tống Thành Ngạn bên này.

Lúc này Lâm Thành bắt đầu điểm danh theo số thứ tự.

"Âu Thần Quang."

"Có!" Một bạn nam mập mạp đeo kính lên tiếng.

Lâm Thành nhìn tên cậu ta vài lần sau đó nói: "Ừ, tạm thời em đảm nhận chức trưởng lớp đi."

Tiểu mập mạp vui rạo rực ngồi xuống.

"Nghê Hàm Hàm."

"Có."

Lâm Thành nhìn chằm chằm Nghê Hàm Hàm một hồi rồi nhíu mày nói: "Quy định của trường học là không được phép nhuộm, uốn tóc."

Nghê Hàm Hàm nghe vậy thì đỏ mặt sau đó nhỏ giọng giải thích: "Thưa thầy, tóc em là tự nhiên."

"Tự nhiên?"

"Dạ, là do di truyền."

Lâm Thành nói: "Ừ, được rồi."

... ...... ...... ...... ...... ....

Nam Ninh đếm theo số Lâm Thành gọi, số 23 là tên cô.

"Nam Ninh."

"Có." Cô giơ tay lên.

"Ở trường học không cho phép mặc váy ngắn và quần short ngắn."

Nam Ninh nở nụ cười nói: "Dạ, em biết rồi."

... ...

"Triệu Tịnh."

"Có."

Lâm Thành buông sổ điểm danh nói: “Không được trang điểm, tóc dài quá vai phải buộc lên, không thể ăn mặc quá hở hang."

Triệu Tịnh nghe vậy gục xuống bàn, hắng giọng không thèm đếm xỉa tới.

Người cuối cùng là Tống Thành Ngạn.

"Không được uốn tóc, duỗi thẳng sau đó cắt ngắn lên."

Tống Thành Ngạn ngồi cực kì nghiêm chỉnh nói: "Thầy ơi, tóc em cũng là tự nhiên."

Triệu Tịnh lập tức lên tiếng vạch trần cậu ta: "Cậu lừa quỷ à, trong ví của tớ còn ảnh chụp lúc cậu tóc thẳng đấy."

Lâm Thành không nhìn Tống Thành Ngạn mà trực tiếp hạ mệnh lệnh: "Trước cửa trường học có tiệm cắt tóc, lát nữa đi cắt đi."

"Dạ." Cậu ta uể oải trả lời.

Trong phòng học nhanh chóng bảy miệng tám lời, những học sinh bị điểm danh ăn mặc không đúng quy định, đầu tóc không hợp đều lên tiếng oán giận.

Chỉ có điều quy định của trường học là một chuyện, tuân thủ hay không tuân thủ lại là một chuyện khác.

Lâm Thành đập mạnh sổ điểm danh xuống bàn giáo viên sau đó nói: "Yên lặng! Trong lớp chúng ta còn một bạn trong nhà có chuyện nên mấy ngày nữa mới đến."

Lâm Thành nói xong nhìn Âu Thần Quang ngồi ở bàn đầu rồi nói tiếp: "Lớp trưởng tìm vài bạn nam khỏe mạnh đi lấy sách với tôi."

"Chỗ ngồi tôi đã dán giấy trước phòng học, mọi người tự giác đổi chỗ nhé." Lâm Thành nói.

Hết giờ học.

Chen qua rất nhiều người đang xem chỗ ngồi, Nam Ninh và Nghê Hàm Hàm tới đứng ở bên cửa sổ, đợi lát nữa ít người sẽ qua xem.

Cách dò là từ trên xuống dưới sau đó từ trái qua phải để tìm tên của mình.

Nam Ninh và người hầu của giáo viên Âu Thần Quang ngồi cùng bàn, Nghê Hàm Hàm ngồi cùng bàn với một nữ sinh khác.

"Triệu Tịnh kia ngồi ở đằng sau mình." Nghê Hàm Hàm bĩu môi nói.

Nghê Hàm Hàm chỉ trên sơ đồ làm Nam Ninh nhìn qua, cô thấy ngồi cùng bàn với Triệu Tịnh là một nam sinh tên Bạch Lục.

"Tớ đổi với cậu nha?" Nam Ninh hỏi.

Nghê Hàm Hàm suy nghĩ sau đó lắc đầu: "Hay là thôi đi, tránh cho đến lúc đó thầy lại hỏi lí do."

... ...... ...... .......

Khai giảng đã được hai ngày nhưng đồng hồ sinh học của Nam Ninh vẫn còn đứng sựng ở thời điểm nghỉ hè, chưa điều chỉnh được nên lúc nào đến lớp cũng mệt rã rời.

Tuy chủ nhiệm lớp Lâm Thành đã chấn chỉnh tác phong cả lớp nhưng tóc xoăn, mặc váy, trang điểm vẫn còn rất nhiều.

Nghê Hàm Hàm lo lắng nhìn mái tóc xoăn đến tít mù của Tống Thành Ngạn, nói: "Thầy bảo..."

Tống Thành Ngạn nhướng mày nói: "Ông không sợ!"

Hiện giờ tâm tình của cậu ta rất tốt.

Vì lí do gì?

Vì rốt cục cũng đã thoát được ma trảo của Triệu Tịnh.

Chỉ mới hai ngày, Triệu Tịnh đã hấp dẫn được sự chú ý của những người học lớp trên, thỉnh thoảng lại có người tới cửa đưa đồ cho cô ta.

Nghỉ giữa tiết.

Nam Ninh và Nghê Hàm Hàm vừa mới đi ra khỏi quầy bán quà vặt thì đụng vào ngực một người.

Là nam.

Người nọ không nói bất kì câu nào, chỉ đẩy Nam Ninh trong ngực mình ra sau đó cũng không quay đầu lại mà đi thẳng về phía trước.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, trên chóp mũi Nam Ninh vẫn còn lưu lại mùi xà phòng thơm ngát trên quần áo của cậu ta.

Nghê Hàm Hàm kiểm tra xem cô có bị thương hay không sau đó lầm bầm tránh cứ: "Chẳng phải là đụng vào người ta ư? Sao mà một câu xin lỗi cũng không có."

Còn Nam Ninh thì kinh ngạc nhìn về phía người kia.

Cậu ta mặc một cái áo T-shirt trắng, quần dài màu đen, đầu đội mũ lưỡi trai, lúc đi đường không nhìn người mà chỉ nhìn chằm chằm dưới đất nhưng bước chân vừa dài lại vừa vững vàng.

Có một người phụ nữ mặc váy liền áo màu đỏ, mang giày cao gót đi theo phía sau cậu ta, trên tay cầm một cái túi xách lớn, vừa tìm thứ gì đó vừa nhỏ giọng nói chuyện.

Phương hướng mà bọn họ đi là kí túc xá của trường học.

Nghê Hàm Hàm cảm thấy người phụ nữ vừa rồi có chút quen mắt nên hỏi: "Ninh Ninh, cậu nhìn dì kia có phải là người đứng bên cạnh ba Triệu Tịnh tối hôm qua không?

Nam Ninh không thấy rõ khuôn mặt của người phụ nữ tối hôm qua nên nói: "Không rõ lắm."

"Ừ..." Nghê Hàm Hàm nói: "Chúng ta trở về phòng học thôi, tiếp theo là tiết của chủ nhiệm lớp đó."

... ...... ...... ....

Chuông vào học vang lên, Âu Thần Quang cẩn thận dùng bút gõ xuống bàn phía Nam Ninh.

Không có tỉnh lại.

Cậu ta lại gõ thêm một cái nữa.

Mí mắt Nam Ninh nặng trĩu, cô cau mày nghiêng đầu nhìn về phía cậu ta.

Âu Thần Quang né tránh ánh mắt của cô, không dám đối mặt với cô mà nhìn bút trong tay mình, miệng thì nhỏ giọng thầm thì: "Mau dậy đi, thầy sắp tới rồi kìa!"

"À, cám ơn."

Cô gác cằm lên trên cánh tay, híp mắt nhìn về phía cửa phòng học.

Sau hai ngày mưa, rốt cục hôm nay cũng trời quang mây tạnh, bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời sáng lạn làm cho người ta cực kì buồn ngủ.

Thời tiết nóng bức nên trong phòng học mở điều hòa, phun ra từng luồng khí lạnh.

Đột nhiên cửa phòng học bị mở ra, có một bóng người ngược sáng đi vào.

Nam Ninh nhắm mắt lại rồi lại mở ra. Chủ nhiệm lớp Lâm Thành dẫn theo một nam sinh đứng ở bên cạnh bàn giáo viên.

Cửa đóng lại, tiếng điều hòa càng thêm rõ ràng.

"Bộp bộp."

Hai tiếng tiếng vỗ tay vang lên.

Lâm Thành đứng ở bên cạnh bàn giáo viên, hai tay vòng trước ngực nói: "Tỉnh lại hết đi!"

Nam Ninh dùng tay chống cằm, cố gắng dùng sóng điện não giật chết con sâu ngủ.

"Bạn này là học sinh của lớp chúng ta, vừa mới chuyển đến." Lâm Thành chỉ vào nam sinh cao ngang ngửa mình đang đứng ở bên cạnh nói: "Bạch Lục."

Cậu ta đứng ở bên cạnh bàn giáo viên, mặc áo trắng quần đen, hơi cúi đầu khiến những lọn tóc ngắn rũ xuống che khuất đôi mắt.

Làn da của cậu ta rất trắng, từ tai xuống cổ trắng đến dọa người, càng khiến người ta chú ý hơn là phía tai trái có đeo cái gì đó.

Tai nghe điện thoại kiểu mới ư?

"Bạch Lục, ngồi bên cạnh em gái em đi." Lâm Thành chỉ vị trí bên cạnh Triệu Tịnh.

Bạch Lục hơi ngẩng đầu nhìn qua chỗ đó, hai con ngươi tối tăm sâu thẳm nhìn không ra cảm xúc gì.

"Dạ." Cậu ta trả lời.

Vừa nghe nói cậu ta là anh của Triệu Tịnh thì cả lớp lập tức ồn ào, chỉ có Triệu Tịnh là tỏ ra ghét bỏ, không nhìn đến.

Trên bàn cô ta bày một đống đồ ăn vặt và đồ trang điểm còn sách vở đều bị quăng xuống dưới hộc bàn.

Nam Ninh nhìn bạn học vừa mới tới, cảm thấy có chút quen thuộc.

Đến khi nhìn thấy rõ mặt của cậu ta thì mới bừng tỉnh.

A, là người đụng vào cô tối hôm qua.

Tống Thành Ngạn và Chu Cung Lâm ngồi ở phía sau Nam Ninh, cậu ta dùng đầu bút chọc vào lưng cô nói: "Thu lại ánh mắt của cậu đi, y như tên háo sắc."

Nam Ninh lườm cậu ta một cái.

Trong lớp học có người hỏi Triệu Tịnh: "Triệu Tịnh, anh cậu làm điệp viên à, đi học mà còn mang theo tai nghe."

"Đã thế chủ nhiệm lớp còn không có tịch thu tai nghe của cậu ta, thật là kì lạ!"

Triệu Tịnh liếc nhìn sang bên cạnh, không trả lời.

Vai trái Bạch Lục đeo cặp sách, đứng trước chỗ ngồi, không động đậy.

Trên bàn cực kì lộn xộn.

Lâm Thành đứng ở trên thúc giục, phía dưới Triệu Tịnh khiêu khích nhìn cậu, không hề dọn dẹp đồ trên bàn.

Bạch Lục nhắm nhắm sau đó dùng một chân kéo ghế ra rồi dùng một tay nhấc bàn lên, nghiêng về phía bên kia.

"Rầm..."

Đống đồ ngổn ngang rơi lộn xôn trên mặt đất.

Đi qua đống chai chai lọ lọ, Bạch Lục nhặt sách vở trên mặt đất, đặt lên trên bàn sau đó làm như không có việc gì bắt đầu sắp xếp lại hộc bàn.

Trong phòng học lặng ngắt như tờ, chủ nhiệm lớp Lâm Thành nhíu mày nhìn tình huống vừa mới xảy ra.

Triệu Tịnh mở to mắt, Bạch Lục dám hất đồ của cô xuống đất?!

"Đồ đó của ai?" Lâm Thành đứng ở phía trên nói: "Tự nhặt đi!"

Triệu Tịnh trừng mắt nhìn Bạch Lục, môi giật giật sau đó nhỏ giọng mắng ba chữ: "Hồ ly tinh."

Cô ta tức giận đứng dậy đi nhặt, đột nhiên trước mắt có một cái chân duỗi tới khiến cô ta sửng sốt.

Trong khi Triệu Tịnh đang sửng sốt thì Bạch Lục đã dẫm cái gương nhỏ của cô ta dưới chân sau đó cúi đầu nhìn qua, nở nụ cười như là khúc nhạc dạo của một vở kịch tàn ác.

Rồi cậu ta đá mạnh một cái, cái giương bay tới trước bảng đen, bể thành hai mảnh.

Triệu Tịnh giật mình, vứt đồ trong tay sau đó chỉ vào Bạch Lục mắng: "Con mẹ nó, mày và mẹ mày giống y nhau, đều đê tiện cả!"

Bạch Lục lại nhấc chân lên, hộp mi giả trên mặt đất bay ra ngoài.

Thêm một cú nữa, son môi cũng đi theo sau đó gãy thành hai nửa.

Đến mức này, Lâm Thành đập mạnh quyển sách lên bàn giáo viên: "Triệu Tịnh, Bạch Lục, hai em đi theo tôi!"

Bạch Lục bình tĩnh nhìn cô ta sau đó đứng dậy đi ra ngoài, lúc đi ngang qua bàn giáo viên lại đạp hai mảnh gương trên mặt đất thêm một cái.

Bọn họ vừa đi ra ngoài thì trong phòng học lập tức sôi trào.

"Bạn học mới tới đẹp trai quá, còn đẹp hơn cả Tống Thành Ngạn nữa!"

"Không phải cậu ta và Triệu Tịnh là người nhà hả?? Hình như quan hệ không được tốt lắm..."

"Tớ nghe nói hôn nhân của ba mẹ Triệu Tịnh vì bị tiểu tam chen ngang nên mới tan vỡ, chắc tiểu tam kia là mẹ Bạch Lục."

"Mấy nữ sinh các cậu, cả ngày nhiều chuyện....."

"...."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Bongbong28
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1807 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1720 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 648 điểm để mua Hamster lúc lắc
Mía Lao: Quá chời bánh kem dòi :sweat:
Đào Sindy: sinh nhật tặng bánh kem đúng r :))
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Tuyền Uri: Sao hơm cho cục đá :hixhix: ăn đồ ngọt ko tốt cho sức phẻ
Shop - Đấu giá: Đóa Ân vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 287 điểm để mua Trái Cherry
Tuyền Uri: Ân :hixhix:
Họa cục cưng :"> đấy là duyên nhá
Thèng bẩy kia cho quà đê :dance:
Họa Thiên: Ai bắt hai người sinh cùng ngày cùng tháng đâu :) hơ hơ :">
Đường Thất Công Tử: cháy hàng bánh kem
Đóa Ân: Không
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem vani
Tuyền Uri: Hihi cảm ơn bà :kiss3:
Ânnnn nhớ nay ngày gì hông :">
Đào Sindy: r nha :)) ... ......
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Đóa Ân: Oh, chúc mừng chị được miss yêu thích :)2
Tuyền Uri: Cảm ơn tềnh yêu nhỏ cho chị bánh kem :kiss3:

Bà Đàooooo quà sinh thần tui :hixhix:
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 264 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 830 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Lily Flowers
Mai Tuyết Vân: Đa đa ta da tá đa la là

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.