Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng aline1207 vừa nhặt được bao lì xì chứa 8 điểm! (5 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 310 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 11.11.2016, 18:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2761 lần
Điểm: 10.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 12
Chương 06: Mày dọa bà xã của tau sợ rồi

Editor: VinJR

"Anh. . . . . . Kiều Trác Phàm, anh dẫn tôi đến chỗ này làm gì?" Vừa thấy nơi này hoàn toàn không có ai, chỉ là một đồi cỏ, lại không thể có động vật nhỏ đáng yêu gì, lúc này Tiếu Bảo Bối mới bừng tỉnh hiểu ra.

Người này, chỉ sợ dẫn cô đến xem Tiểu Manh gì đó là giả.

Tiền sát hậu dâm, hoặc là tiền dâm hậu sát mới là thật.

Nghĩ vậy, Tiếu Bảo Bối căng thẳng lấy ba lô nhỏ của cô chắn trước ngực mình, làm ra tư thế sẽ bảo vệ tới cùng.

Việc đó ngay cả Quý Xuyên cũng chưa làm qua, làm sao có thể để cho người khác làm càng?

"Em thật sự cảm thấy tôi sẽ thích nho khô của em sao?" Thấy vẻ mặt dè dặt của cô, Kiều Trác Phàm không khỏi nhếch môi cười nhẹ.

Lúc này là xế chiều nên mặt trời rất dịu, ánh mặt trời lười biếng chiếu trên mảnh đất này.

Xe của bọn họ ngừng dưới gốc cây, bóng cây loang lổ in xuống lông mày xinh đẹp trên gương mặt của Kiều Trác Phàm, dienaanleequyydoon chiếu lên đường nét lãnh khốc, mà cũng có một chút nhu hòa.

Anh như vậy, ít nhiều cũng làm cảnh giác của Tiếu Bảo Bối thấp xuống một chút.

Chỉ là nếu một màn này lọt vào mắt Đàm Duật, khẳng định cậu ta sẽ cảm thấy đây giống như là một con sói đuôi dài, đang cợt nhả nói với một cô gái nhỏ, ‘Chú sẽ không ăn thịt em.’

Bạn sẽ tin tưởng lời của một con sói đuôi dài?

Không tin.

Tuyệt đối không thể tin.

Nhưng nếu con sói này cứ khoác vẻ anh tuấn ngoài da, giống như Kiều Trác Phàm lúc này.

Đáp án này, có lẽ phải châm chước một chút.

May mắn chính là, lúc này Đàm Duật không hề có ở đây, cho nên đối với Kiều Trác Phàm mà nói tạm thời chiếm được sự tin tưởng của Tiếu Bảo Bối.

Đặc biệt, sau cùng anh còn bổ sung một câu: "Tôi thích cỡ G."

Tiếu Bảo Bối thầm tính nhẫm : A, B, C. . . . . . G.

Cừ thật, đứng thứ bảy sao?

Ai mà đầu không lớn, chỗ kia lại lớn như vậy?

Đó là trâu.

"Em bằng phẳng như vậy, không lọt được vào mắt của tôi đâu, yên tâm nhé." Tiếu Bảo Bối còn đang mơ mộng một chuyện gì đó ở trong lòng, lại nghe thấy tiếng cười nhẹ của người đàn ông.

Bằng phẳng?

Hai chữ kia, vừa vào tai của Tiếu Bảo Bối liền chói tai.

Anh mới bằng phẳng, cả nhà anh đều bằng phẳng.

"Tốt xấu gì tôi cũng cỡ C, như thế nào lại bằng phẳng chứ ?" Vì để chứng tỏ lời nói của mình, Tiếu Bảo Bối lại cố ý đẩy ngực mình lên phía trước.

Mà Kiều sói đuôi dài chỉ nhìn chằm chằm độ cong mà cô cố ý đẩy lên, nhíu mày. . . . . .

Ánh mắt anh sâu thẩm.

Có đôi khi, ngay cả Đàm Duật cũng không hiểu anh đang suy nghĩ cái gì.

Mà Tiếu Bảo Bối lại biến ánh mắt sâu thẩm đó của anh trở thành anh đang nghi ngờ.

Lúc đó, giọng điệu của cô yếu đi một chút: "Được rồi, là cỡ B. . . . . ."

"Phì. . . . . ." Kiều sói đuôi dài nghe cô thành thật thừa nhận chính mình là cỡ B chọc cười, cực kỳ không có hình tượng cười to ra tiếng.

"Này này, anh cười cái gì?" Tiếu Bảo Bối bị cười như vậy, đóm hồng trên mặt trực tiếp lan tràn đến sau lỗ tai.

Mà Kiều Trác Phàm vẫn đáp lại cô là tiếng cười sang sảng hơn.

"Không được cười." Mặt cũng hồng sắp chuyển sang tím, Kiều Trác Phàm còn đang cười. Lần này Tiếu Bảo Bối hối hận đến ruột cũng xanh rồi.

Thật đáng ghét, mới vừa rồi cô làm sao lại không có đầu óc như vậy?

Làm sao lại nói bí mật này ra?

Sau xế chiều, ánh mặt trời dễ chịu. Trong xe mui trần dưới tán cây, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái đỏ bừng không thôi, dienaanleequyydoon mà người đàn ông lại tươi cười lộ vẻ tà tứ. Một màn này, ngoài dự đoán thật đẹp . . . . . .

"Đừng cười, không phải anh nói đến xem Tiểu Manh gì đó sao?" Ban ngày cũng không có nhìn thấy dấu vết của động vật nhỏ nào, Tiếu Bảo Bối nóng nảy.

"Em ngẩng đầu nhìn trên ngọn cây, nó đang ở đó."

Nghe được lời nói của Kiều Trác Phàm, Tiếu Bảo Bối lập tức ngẩng đầu nhìn lên cây, trong đôi mắt to lại mang theo khao khát sắp được nhìn thấy động vật nhỏ.

Theo suy nghĩ của cê, vật nuôi tên là Tiểu Manh, chắc chắn là loại động vật đáng yêu lại bướng bỉnh. Như là chuột Tiểu Tùng, hoặc là chim nhỏ.

Nhưng đợi đến khi cô ngẩng đầu lên, phát hiện trên ngọn cây có một con vật đang âm âm u u thè cái lưỡi màu tím với cô, Tiếu Bảo Bối xù lông.

"A, rắn."

Không sai, con vật trên ngọn cây kia chính là rắn, mà thân nó còn to hơn Tiếu Bảo Bối cô nữa.

Tiếu Bảo Bối bị dọa sợ, liền vội vàng muốn nhảy xuống xe, rời xa con vật khủng bố này.

Nhưng đầu vừa xoay qua, cô phát hiện Kiều Trác Phàm vẫn đang ở trên xe, cô vội vã quay lại, định nhờ anh láy xe ra xa.

Nhưng Kiều Trác Phàm chỉ vỗ vỗ mu bàn tay của cô, xem như trấn an cô, liền nói với con vật nào đó trên ngọn cây: "Tiểu Manh, mau tới đây."

Ngay sau đó, một màn huyền ảo đã xảy ra.

Vốn con rắn lớn đang nằm trên cây, vậy mà chậm rãi đi chuyển đến chỗ Kiều Trác Phàm. Đến sau cùng, cả một đống đều rơi vào ghế sau xe cũng không nói, thú cưng này còn làm giống như chú chó nhỏ, cọ cọ đầu đặt ở trên vai Kiều Trác Phàm. . . . . .

Một màn này, làm Tiếu Bảo Bối sợ ngây người.

"Tiểu Manh trong truyền thuyết kia, sẽ không phải là con rắn này chứ?"

Trong lòng Tiếu Bảo Bối khóc lóc kể lể: ‘Mẹ ơi, con rắn này lớn như vậy, nhỏ ở đâu chứ? Nhỏ ở đâu?’

Lúc này, Tiếu Bảo Bối ngồi trên xe muốn chạy trốn, nhưng hai chân run rẩy giống như không phải là chân của mình nữa.

Mà Kiều Trác Phàm lại giới thiệu với cô: "Tiếu Bảo Bối, đây là Tiểu Manh. Em cũng rất thích nó, đúng không? Nào, cùng chào hỏi đi. . . . . ."

Nếu con vật khổng lồ trước mặt này đổi thành một con chó lớn, Tiếu Bảo Bối khẳng định không chút suy nghĩ liền nhào lên. Nhưng trước mặt là một con rắn thường thè lưỡi, dienaanleequyydoon Tiếu Bảo Bối ngay cả động cũng không dám động, chỉ sợ con vật này không được vui, trực tiếp nuốt lấy cô.

"Tiểu Manh, mày đã quên bình thường tao đã dạy mày như thế nào rồi sao? Còn không nhanh đi lên chào hỏi?" Kiều Trác Phàm thấy một người một rắn đều án binh bất động, bắt đầu giục con rắn tên là Tiểu Manh chủ động một chút, còn cố ý vỗ vỗ đầu của nó.

Vừa nghe thấy mệnh lệnh của Kiều Trác Phàm, con rắn lớn có phản ứng, đầu của nó dò xét định tới gần Tiếu Bảo Bối.

Con rắn không động thì thôi, vừa động toàn thân Tiếu Bảo Bối liền phát run: "Đừng. . . . . . Mày đừng qua đây."

"Không có gì, nó sẽ không cắn em đâu." Kiều Trác Phàm cứ an ủi cô như vậy, nhưng Tiếu Bảo Bối lại không phụ sự mong đợi của mọi người liền ngất xỉu.

Nhìn cô gái ngay cả chào hỏi cũng chưa làm xong liền ngất xỉu, Tiểu Manh quay đầu lại nhìn Kiều Trác Phàm, bày tỏ nó cũng chưa làm chuyện gì.

"Tiểu Manh, mày làm bà xã của tao sợ rồi, bây giờ nên làm cái gì mới được đây?" Nhìn cô gái ngất xỉu trên ghế lái phụ, vậy mà khóe miệng của Kiều Trác Phàm gợi lên độ cong. . . . . .

Mà Tiểu Manh ở chỗ ngồi sau xe lại thè chiếc lưỡi tím ra, bày tỏ chính mình vô tội. Rõ ràng, mới vừa rồi là Kiều Trác Phàm muốn nó đi lên chào hỏi.

—— Tuyến phân cách ——

Đêm đã khuya.

Trong căn hộ nào đó ở nội thành, người đàn ông mới đi ra từ phòng tắm, trên người chỉ có một chiếc áo choàng màu trắng. Mà trên giường lớn trong phòng ngủ, một cô gái mặc đồ ngủ nằm đó.

Nhìn người đàn ông đi ra từ phòng tắm, cô gái chậm rãi bước đến ôm lấy anh ta. Cuộc sống về đêm của bọn họ, sắp mở màn.

Nhưng vào lúc này, tiếng chuông di động đột ngột phá hủy khung cảnh này.

"Alo, bác trai. Đã trễ thế này, có chuyện gì sao?" Quý Xuyên tựa vào cửa sổ, nghe điện thoại.

Mở cửa sổ ra, gió từ bên ngoài vù vù thổi vào, lạnh thấu.

Người phụ nữ kia rất nhanh đã hiểu lãnh ý của anh ta.

Một đôi tay mảnh khảnh, quấn lấy hông anh. Ngay sau đó, thân thể ấm áp cũng dán ở trên lưng anh ta. Lãnh ý dần dần bị đánh bay, biến thành một mảnh nóng bỏng.

Mà khi ngọn lửa giữa nam nữ bắt đầu bừng cháy, người đàn ông hừ ra một câu, lần thứ hai phá hủy khung cảnh ấy.

"Bác nói gì? Đến bây giờ Tiếu Bảo Bối vẫn chưa về nhà sao?"

Người đàn ông sửng sốt, lập tức xoay người nhìn về phía đồng hồ treo trên tường.

Cô gái này, tới cùng đã đi đâu vậy?

**********

Mọi người ơi mình trở lại rồi, có ai trong đợi mình không, một thời gian lâu không edit nên giờ thấy lục nghề quá, mong được mọi người tiếp tục ủng hộ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn VinJR về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Du Mộng Hằng, Vô Ngã, banglangtim, girl051, Ốc Ngốc Nghếch
     
Có bài mới 12.11.2016, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2761 lần
Điểm: 10.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 12
Chương 07: Kiều thúc thúc VS Tiếu cô nương

Editor: VinJR diendanlequydon

"Xuyên, đã trễ thế này anh còn muốn ra ngoài sao?" Ban đêm tĩnh lặng, thấy anh mặc chỉnh tề lấy chìa khóa xe, cuối cùng Tiếu Huyên vẫn nhịn không được hỏi ra miệng.

Nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi, không phải cô không nghe được.

Chỉ là trong trí nhớ của cô, Quý Xuyên chỉ lợi dụng Tiếu Bảo Bối, lợi dụng cô ấy để nắm lấy danh vọng.

Cho nên, cô mới yên tâm như thế, không quan tâm anh ta vẫn còn ở bên cạnh Tiếu Bảo Bối.

Nhưng hôm nay Tiếu Huyên cảm nhận được nguy cơ trước nay chưa từng có.

"Huyên Huyên, đến bây giờ Tiếu Bảo Bối vẫn chưa về nhà. Anh phải ra ngoài tìm xem. . . . . ." Quý Xuyên đang muốn đi ra ngoài cũng nhìn thấu được lo lắng của cô, anh ta xoay người lại, hai tay đặt trên đầu vai của cô.

"Có thể Bảo Bối còn đang đi dạo ở bên ngoài. Em cũng biết, cô ấy vẫn còn trẻ con. Có khi mê chơi quá, ngay cả ba của cô ấy cũng đã không thể kiểm soát được." Tay của Tiếu Huyên lần thứ hai hóa thành dây thừng, muốn quấn người đàn ông này lại, không muốn anh ta đi khỏi.

Khi tay cô còn chưa hoàn toàn quấn hết eo của anh ta, người đàn ông liền trực tiếp kéo tay cô ra.

"Huyên Huyên, em cũng biết cô ấy còn nhỏ. Đã trễ thế này, một mình cô ấy ở bên ngoài rất nguy hiểm. Ngoan, rất nhanh anh liền trở lại. . . . . ." Nhìn Tiếu Huyên nhìn chằm chằm đôi tay bị anh kéo ra, anh tiện đà nói: "Huyên Huyên, anh hi vọng em hiểu anh. Em cũng biết, bây giờ cô ấy vẫn còn là ‘Vị hôn thê của Quý Xuyên’ trong miệng người khác. Được rồi, em đi ngủ sớm một chút, lập tức anh sẽ trở về."

Nói xong, người đàn ông xoay người rời đi.

Chính vì Quý Xuyên đi gấp, cho nên anh ta không thể nghe được người phụ nữ sau lưng hỏi: "Cô ấy là vị hôn thê của Quý Xuyên anh trong miệng người khác, vậy còn anh? Anh đối đãi với Tiếu Bảo Bối thế nào?" diendanlequydon

Tiếu Huyên nghe được giọng nói của mình, trầm thấp khàn khàn, một chút cũng không giống cô. . . . . .

—— Tuyến phân cách ——

"Ba ba, mấy giờ rồi?"

"Ba ba?"

Ở trong phòng canh giữ một đêm, Kiều Trác Phàm thật không ngờ mình lại nhận được một tiếng gọi như vậy.

Ba ba?

Thật thú vị.

Tuy nhiên Kiều Trác Phàm muốn nói cho Tiếu Bảo Bối biết, dựa vào tuổi của anh không thể sinh ra một cô gái lớn như cô. Nhưng nếu Tiếu Bảo Bối thật sự thiếu hụt tình thương của cha, anh cũng không để ý làm ba cô một chút.

"Trời ạ, đây là chỗ nào?"

"Mình bị con rắn kia ăn rồi sao? Đây là thiên đường?" Cô gái nhỏ mở hai mắt nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm, liền nhanh nhẹn ngồi dậy, hơn nữa lại còn kẹp chăn làm bộ dáng khổ sở.

Nhìn cô siết chặt chăn, khóe miệng Kiều Trác Phàm cong lên rõ ràng.

Vì sao cô gái này chưa bao giờ diễn giống như trong kịch bản?

Khi những cô gái khác tỉnh lại trong một căn phòng xa lạ, không phải trước tiên nên xốc chăn lên kiểm tra quần áo của mình có đầy đủ hay không sao? Vì sao rơi vào tay của Tiếu Bảo Bối, trực tiếp biến thành kẹp chăn? diendanlequydon

Chẳng qua nhìn bộ dáng cô cúi đầu cực kì thương cảm, Kiều Trác Phàm định có lòng tốt, đến an ủi cô.

Nhưng ở phía sau, anh lại nghe thấy cô gái nhỏ kia thì thào tự nói: "Đừng mà, kỳ thật tôi muốn làm ác quỷ."

Vừa nghe lời này, mặt Kiều Trác Phàm đầy vạch đen.

Cô gái nhỏ à, đầu của em có thể không suy nghĩ lung tung như vậy được không?

"Muốn gặp quỷ sao?" Đột nhiên Kiều Trác Phàm xuất hiện, làm cô gái đang ôm chăn sợ tới mức thiếu chút nữa té xuống sàn nhà.

"Anh. . . . . . Tại sao anh lại ở đây?" Siết chặt chăn, vẻ mặt của Tiếu Bảo Bối rất kinh ngạc.

"Tại sao tôi ở đây? Còn không phải đều là do em làm hại sao? Bộ dáng hung dữ như vậy, ai mà nghĩ em giống như một cô gái nhỏ bị hù sợ?" Vẻ mặt anh biểu hiện ý không thèm.

"Vốn người ta chỉ là một cô gái nhỏ nha."

Ngăn tiếng thủ thỉ trong cổ họng, mặt cô có chút hồng.

"Nếu là một cô gái, tại sao ngay cả một chút bộ dáng của con gái cũng không có?" Dưới ánh sáng màu vàng lờ mờ, người nào đó không chút kiêng kị đánh giá cô.

Điều này làm cho Tiếu Bảo Bối có chút căng thẳng, không tự giác ôm chặt cái chăn.

Kỳ thật khi tỉnh lại, Tiếu Bảo Bối liền biết quần áo của mình đều còn đầy đủ. Cũng không biết vì sao, bị người đàn ông này nhìn, cô cảm thấy giống như quần áo của mình đều bị lột sạch.

"Ai nói tôi không có dáng vẻ của con gái?" Tiếu Bảo Bối vừa nói ra, lại bắt gặp khóe miệng của anh gợi lên nét cười mới ý thức được mình lại trúng kế.

"Có dáng vẻ của con gái? Vậy tôi đây cần phải xem kỹ một chút." Không ngòai dự liệu của cô, quả thực người đàn ông này đang tà ác nhìn chằm chằm một chỗ trên cơ thể của cô.

Lần này, Tiếu Bảo Bối bất tri bất giác phát hiện mình tự đào hố chôn mình.

"Không cho. Đây chính là quyền lợi của Quý Xuyên, ông xã của tôi."

Không biết có phải là ảo giác của Tiếu Bảo Bối hay không, cô cảm thấy khi cô đề cập đến hai chữ Quý Xuyên, ánh sáng trong con ngươi đen của anh lập tức biến mất.

Toàn bộ, xem ra giống như đang nổi lên một trận mưa máu gió tanh.

Cảm giác này rất quái dị. diendanlequydon

Có vẻ như khi ở trong toilet, sau khi anh nghe thấy tên Quý Xuyên, đột nhiên thay đổi thành người khác.

Chẳng lẽ, Kiều Trác Phàm và Quý Xuyên có thù hận gì sao?

Chẳng thế thì, vì  sao mỗi lần nhắc tới tên của Quý Xuyên ở trước mặt anh, anh liền trở nên không vui?

Tiếu Bảo Bối còn chưa nghĩ xong vấn đề này, liền nhìn thấy môi mỏng của anh khẽ mở, tiện đà nói: "Cái này có thể đã không còn do cô quyết định nữa."

Một câu này, giống như báo hiệu cái gì đó, làm Tiếu Bảo Bối mơ hồ kích động.

Vì thế, bên trong phòng mở ra một cuộc thi chạy.

Tiếu Bảo Bối ôm chăn, chạy ở phía trước, phía sau người đàn ông chậm rãi  bước theo.

Nhảy cả buổi trong căn phòng, Tiếu Bảo Bối mệt muốn chết.

Lúc này, rốt cục cô cũng hiểu rõ, Kiều Trác Phàm không phải đuổi không kịp cô, mà là giống như con mèo, tóm được con chuột không trực tiếp giết chết, mà là đùa giỡn.

Mà rất không may, cô chính là con chuột nhỏ kia.

"Mệt rồi sao? Mệt rồi thì ngoan ngoãn nằm xuống, để tôi xem." Người nào đó lười biếng giống như con sư tử mới vừa tỉnh ngủ.

". . . . . ." Xem cái rắm. Tiếu Bảo Bối hò hét trong lòng.

Anh nghĩ tôi đây là người của anh chắc, muốn xem cái gì liền xem cái đó?

Nhìn Kiều Trác Phàm lần thứ hai đến gần, lần này Tiếu Bảo Bối bỏ chăn chạy đi. Kiều Trác Phàm cũng không ghét cảnh tượng này, chỉ thay đổi chiến thuật.

Cứ mỗi lần Tiếu Bảo Bối cho rằng mình có thể chạy đến cửa, có thể mở cửa ra thì đúng lúc đó anh sẽ cản ở trước mặt cô, làm cô buộc lòng phải chạy hướng khác.

Chẳng qua, Kiều Trác Phàm không nghĩ tới vì mình thay đổi chiến thuật mà trả giá thật thảm thiết.

Khi Tiếu Bảo Bối chuẩn bị chạy đến cửa, anh lại chắn trước cửa. Mà bàn chân của Tiếu Bảo Bối không biết bị vấp cái gì, thân thể nghiêng tới trước.

Vì không muốn mặt mình bị đất mẹ ôm vào lòng, đương nhiên thân thể sẽ theo phản ánh tự nhiên là tìm cái gì đó có thể nắm lấy, ổn định thân thể mình.

Chỉ là, lôi kéo như vậy, một tiếng kinh hô quỷ khóc thần sầu truyền ra: "A. . . . . ."

Tiếu Bảo Bối thật không nghĩ tới, lần đầu tiên mình tiếp xúc vô cùng thân mật với một người đàn ông vậy mà trực tiếp nắm lấy vị trí quan trọng nhất của người ta.

Thấy Kiều Trác Phàm co rút thành một cục ru rú ở trong góc, Tiếu Bảo Bối liền bỏ chạy như chó bị giẫm đuôi. . . . . .

Kiều Trác Phàm thật không nghĩ tới, con thỏ răng thép này khó làm thịt như vậy. Lần đầu tiên đùa giỡn cô, sắp chút nữa phế đi bảo bối của mình. Bây giờ đau đến ngay cả sức để thở cũng không có.

Nhìn bóng lưng cô gái đi xa, Kiều Trác Phàm phẫn hận rũ mắt: ‘Tiếu Bảo Bối, em chết chắc. Lần sau nhìn thấy em, nhất định anh sẽ lột lớp lông thỏ của em không còn một mảnh.’

—— Tuyến phân cách ——

"Nhóc con, còn biết đường trở về?" Buổi sáng hôm nay, Tiếu Bảo Bối sợ hãi rụt rè đứng ở trước cửa nhà, liền nghe được tiếng gầm gừ từ trong nhà truyền ra.

Ngẩng đầu, Tiếu Bảo Bối liền nhìn thấy ba mình đứng trước cửa lớn, cầm cây đập ruồi trên tay.

"Ba, không nên hung dữ như vậy. Ba không biết, như vậy sẽ làm người ta sợ." Thấy mặt ông nghiêm túc, Tiếu Bảo Bối lập tức ôm cánh tay của ông làm nũng.

Người đàn ông trung niên không phải không nhìn thấy nét giảo hoạt trên mặt cô nhóc này, nhưng nhìn cô giống như con mèo nhỏ ru rú vào cánh tay của mình, một bụng tức giận liền biến mất.

"Con đó, lần nào cũng xài chiêu này." Tiếu Đằng, ba của Tiếu Bảo Bối, con cưng của nhà họ Tiếu, cũng là người nối nghiệp của tập doàn Tiếu thị, bây giờ tuổi đã trên năm mươi, tuy dáng người cao lớn phong độ hơn bạn cùng tuổi rất nhiều, nhưng tóc đã bạc hết.

Khi ông gần bốn mươi tuổi, mới có được một đứa con gái là Tiếu Bảo Bối. Từ lúc đó, Tiếu Bảo Bối được sủng lên trời.

Bằng không, ông cũng sẽ không trực tiếp đặt tên cho cô là Bảo Bối.

"Ba, chiêu này không cần thay đổi gì, có tác dụng là được rồi." Người nào đó cười giống như con hồ ly.

"Đứa nhỏ này, ba của con con có thể lừa bịp như vậy, nhưng đối với Quý Xuyên con vẫn nên giải thích một chút." Tiếu Đằng dẹp cậy chụp ruồi qua một bên, tiện thể nói.

"Quý Xuyên?" Ngữ điệu của cô, làm cô cảm thấy cực kì kinh ngạc.

Ngay cả Tiếu Bảo Bối cũng không hiểu, vì sao hôm nay khi cha đề cập đến Quý Xuyên, cô không còn vui vẻ như lúc trước, ngược lại có một loại cảm giác luống cuống.

"Đúng vậy, tối qua ba tìm con không được, liền gọi điện thoại cho nó. Kết quả thằng nhóc kia hơn nửa đêm lại chạy ra ngoài, đến bây giờ vẫn đang tìm con ở bên ngoài." Kỳ thật Tiếu Đằng không phải không nhìn ra, tên Quý Xuyên kia không yêu thương Bảo Bối nhà ông. Nhưng bởi vì con gái thích, ông cũng lựa chọn tiếp nhận. Chỉ hy vọng, sau khi bọn chúng kết hôn có thể bồi dưỡng tình cảm thật tốt.

Chẳng qua khi thấy biểu hiện của Quý Xuyên ngày hôm qua, ông phát hiện trong lòng thằng nhóc này cũng không phải hoàn toàn không có Bảo Bối nhà bọn họ.

"Anh ấy đi tìm con sao?" Tiếu Bảo Bối tiếp tục duy trì biểu tình kinh ngạc.

Cô không ngốc, đương nhiên nhìn ra được Quý Xuyên không thích mấy chuyện anh hung này.

Cô cho rằng, cho dù cô có đột nhiên biến mất trên thế giới này, Quý Xuyên cũng sẽ không kinh ngạc mới đúng. Cho nên trắng đêm chưa về, cô đã nghĩ xong đối sách, ứng đối với ba mình.

Nhưng cô thật không ngờ, Quý Xuyên lại đi tìm cô một đêm.

Nhắc tào tháo, tào tháo đến.

Tiếu Đằng còn chưa mở miệng nói, trước của lớn nhà họ Tiếu xuất hiện một bóng dáng cao lớn.

"Quý Xuyên. . . . . ." Nhìn thấy người mệt mỏi đi tới, Tiếu Bảo Bối hơi sững sờ.

Tối hôm qua, hình như đi có chút vội vàng. Trên người anh, chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh bên trong.

"Tiếu Bảo Bối, cả một đêm em đã đi đâu vậy." Tính tình của anh không dễ như ba cô, vừa vào cửa nhìn thấy Tiếu Bảo Bối đứng ở sảnh lớn, liền rống lên. Giống như, anh muốn trút giận vì một đêm lo lắng này ra.

Thậm chí, tay của anh còn giương lên, mục tiêu là khuôn mặt của Tiếu Bảo Bối.

Chỉ là khi tay còn chưa chạm đến khuôn mặt cô, anh dứt khoát ngừng lại.

Bởi vì, anh nhìn thấy nước mắt trong mắt Tiếu Bảo Bối.

Mắt của Tiếu Bảo Bối, không phải rất lớn, cũng không câu hồn như Tiếu Huyên, nhưng cực kỳ trong sáng.

Mỗi lần nhìn cô Quý Xuyên cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt này, không phải không thích, mà là sợ đôi mắt kia, nhìn thấu tất cả.

Bây giờ Tiếu Bảo Bối đứng trước mặt anh, trên cơ bản đều là cợt nhả. Cho dù liên tiếp bị anh nói lời lạnh nhạt trái ý cô, cô cũng ít khi tức giận.

Nhưng hôm nay cô sắp khóc nhìn thẳng anh như vậy, vẫn là lần đầu tiên.

Mà Quý Xuyên cũng phát hiện, Tiếu Bảo Bối như vậy giống như có ma lực quỷ dị, làm anh không có cách nào vung một tát này xuống.

"Quý Xuyên, cám ơn anh. . . . . ." Cám ơn anh tối hôm qua đi tìm em. . . . . .

Tiếng nói oa oa của Tiếu Bảo Bối mang theo một giọng khóc nức nở rõ ràng.

Đây là câu đáp lại của Tiếu Bảo Bối khi hôm nay Quý Xuyên vung tay lên, thiếu chút nữa đánh cô.

Bỏ lại một câu như vậy, Tiếu Bảo Bối xoay người lên lầu.

Mà Quý Xuyên lại chết đứng ở chỗ đó, bởi vì anh không hiểu ý tứ trong câu nói vừa rồi của Tiếu Bảo Bối.

Rõ ràng anh muốn đánh cô, nhưng vì sao Tiếu Bảo Bối còn nói cám ơn anh?

Cô gái này, càng lúc càng giống như một câu đố.

Mà anh, giống như bị câu đố này chặn lại, bức rức không yên. . . . . .

Cảm giác như vậy, làm Quý Xuyên cảm thấy vô lực.

Giống như con mãnh thú bị anh nhốt ở trong lòng, bắt đầu đánh trả, bắt đầu vội vã muốn xông ra.

Lúc này, anh vẫn duy trì động tác sắp ra tay đánh cô, thâm sâu ngóng nhìn  bóng dáng của Tiếu Bảo Bối biến mất sau cánh cửa. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn VinJR về bài viết trên: Candy2110, Caphedang, Du Mộng Hằng, Meoconsieuluoi, Vô Ngã, girl051, vungocnhi4, Ốc Ngốc Nghếch
Có bài mới 15.11.2016, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2761 lần
Điểm: 10.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 12
Chương 08: Trộm sổ hộ khẩu thành công

Editor: VinJR diễễn đààn lêê quýý đôôn

Tiếu Bảo Bối về đến phòng, thật ra cũng không có chuyện gì cần làm.

Chỉ là cô không thích bày gương mặt yếu đuối của mình ở trước mắt Quý Xuyên. Nhất là khóc lóc ở trước mặt Quý Xuyên, cô tuyệt đối không cho phép mình như vậy.

Cô mạnh mẽ, khi nước mắt có thể rơi xuống, trong giây phút đó cô xoay người.

Quý Xuyên, vì sao bây giờ đối mặt anh, em luôn có một loại cảm giác mỏi mệt không thôi?

Là chờ đợi quá lâu không nhận được đáp lại của anh sao?

Tiếu Bảo Bối nghĩ không ra đáp án mình muốn, chỉ có thể thả mình vào dòng nước ấm trong bồn tắm, để dòng nước ấm áp mang đi tất cả mỏi mệt trên người. . . . . .

Chỉ là khi cô tắm xong, cô đứng trước gương phát hiện ngực mình có một dấu hồng quỷ dị. . . . . .

—— Tuyến phân cách ——

"Kiều, tôi phát hiện có một chỗ chơi rất vui, cùng đi đi." Sáng sớm hôm nay, Kiều Trác Phàm vừa mở cửa phòng ra liền nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười vô hạn xuất hiện ở trước mặt mình.

Không đợi Kiều Trác Phàm tránh ra, Đàm Duật trực tiếp tự lách qua anh, xông vào. Sau đó, cậu ta tự nhiên bắt chéo chân ngồi lên sofa, "Duật, tôi nói sau này cậu muốn đến mấy chỗ đó thì không cần đến tìm tôi." Kiều Trác Phàm mặc áo tắm, cổ áo hơi mở rộng, có chút lười biếng.

Đàm Duật đã vào cửa, nhưng anh vẫn duy trì động tác mở cửa, đứng nghiêng người.

Nắng sớm lười biếng chiếu lên cơ thể của anh, giống như vì anh mà làm ra một tầng hào quang. Vốn khuôn mặt anh tinh xảo xuất chúng, trong nắng sớm có một loại dịu dàng lúc ẩn lúc hiện, làm cho người ta kìm lòng không được nhìn anh chằm chằm. diễễn đààn lêê quýý đôôn

Kiều Trác Phàm như vậy, nhìn lướt qua giống lưu manh.

Kiều Trác Phàm có chứng bực bội khi mới thức dậy nghiêm trọng, việc này rất ít người biết.

Mà lúc anh yên lặng, chính là dấu hiệu của bão táp sắp xảy ra.

Đàm Duật lớn lên cùng anh, đương nhiên rất rõ điểm này.

Không ngoài dự liệu của anh, biểu hiện yên lặng duy trì không tới vài giây, liền có một trận gió mạnh thổi qua bên tai Đàm Duật. . . . . .

Sau khi Đàm Duật nghĩ nghĩ, lại ngồi thẳng mở miệng nói: "Kiều, phản ứng hôm nay của cậu giống như chậm một chút."

Dựa theo hiểu biết của Đàm Duật đối với Kiều Trác Phàm, Kiều Trác Phàm bị trêu đùa sẽ tiếp tục truy kích, không làm Đàm Duật anh bị thương, thề không bỏ qua.

Nhưng hôm nay Kiều Trác Phàm, thật sự có chút kỳ quái.

". . . . . ." Bị anh trêu chọc một phen, Kiều Trác Phàm vẫn không có biểu tình gì. Hơn nữa, Đàm Duật rõ ràng nhìn thấy anh nắm chặt quả đấm, muốn vung quyền lần thứ hai. Nhưng vào lúc cuối cùng, đột nhiên anh dừng quả đấm lại, xoay người đi khỏi.

Mà điều làm cho Đàm Duật buồn bực chính là tư thế đi hôm nay của Kiều Trác Phàm. . . . . .

"Kiều, vì sao bộ dáng đi lại hôm nay của cậu lại giống như con vịt vậy?"

". . . . . ."

"Kiều, tới cùng cậu làm sao vậy? Chắc không phải tối hôm qua chơi quá trớn với cô gái nào đó nên bị hỏng chứ gì?" Lời của cậu ta nghe ra như là đang quan tâm Kiều Trác Phàm, nhưng khóe miệng dương lên độ cong không cần nói cũng biết.

Gần như tiếng nói vừa dứt, một lon bia liền bay tới mặt cậu ta.

Từ nhỏ được cha nuôi và bố già nhà mình bồi dưỡng, năng lực phản ứng tự nhiên của Đàm Duật cũng không tệ. Rất nhanh, cậu ta cũng tiếp được lon bia kia.

Còn Kiều Trác Phàm, anh lại lấy ra một bình rượu từ trong tủ lạnh, bật nắp liền rót vào miệng.

"Kiều, hôm nay cậu làm sao vậy?" Làm anh em nhiều năm như vậy, làm sao Đàm Duật có thể không nhìn ra một loạt khác thường của Kiều Trác Phàm.

Sau khi uống mấy ngụm lớn bia vào bụng, sắc mặt Kiều Trác Phàm có chút dịu đi. Chỉ là mỗi một bước, cũng làm gân xanh trên trán anh nổi lên.

"Duật, câu nói xem nếu cậu trốn vào nhà của một người, xác xuất thành công để cậu thuận lợi lấy đi sổ hộ khẩu nhà người đó là bao nhiêu?" Ngồi xuống ghế sofa, biểu tình Kiều Trác Phàm có chút thả lỏng hơn bình thường, sau đó môi mỏng nhẹ nhàng khép mở.

"Xác xuất thành công đương nhiên là trăm phần trăm." Đàm Duật nhắc tới vấn đề này, bản năng hung hãn ương ngạnh liền phát ra. Nhưng nói xong, giống như cậu ta lại nghĩ đến cái gì đó, nghiêng người hỏi: "Ai chọc tới cậu rồi hả?"

Đối với vấn đề này của Đàm Duật, Kiều Trác Phàm chỉ nhìn cậu ta một cái, con ngươi kia tối như mực xoay xoay, không nói gì nữa. . . . . .

—— Tuyến phân cách ——

Trong căn hộ nào đó trong trung tâm thành phố. diễễn đààn lêê quýý đôôn

Người phụ nữ mặc một bộ váy xinh đẹp, cổ áo quá thấp làm người ta mở rộng tầm mắt.

Trên bàn cơm, còn bày đủ các loại món ăn. Từ những món này cũng có thể nhìn ra được cô đã hao phí tâm tư rất nhiều.

Chẳng qua, mấy món ăn này giống như trong thời gian dài chưa được đụng tới. Vốn thức ăn đang nóng hôi hổi, bây giờ nhìn qua không có một chút độ ấm nào.

Mà trong cả quá trình, người phụ nữ thường nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường, sau đó lại lấy điện thoại di động ra.

Cô bấm một số điện thoại nào đó đã thuộc làu, lại liên tiếp nhận được câu trả lời: "Thật xin lỗi, số điện thoại này đang tắt máy."

Liên tục lặp lại nhắc nhở như vậy, làm cho cô vô lực.

Quý Xuyên, tới cùng anh đang ở đâu vậy?

Vì sao từ sau khi rời khỏi vào tối hôm qua, anh cũng chưa về? Ban ngày, ngay cả công ty cũng không đến. . . . . .

Rốt cục, khi đồng hồ trên tường chỉ hướng chín giờ, cửa lớn truyền đến tiếng động.

Vốn người phụ nữ đang ngồi yên tĩnh trên sofa, lập tức chạy nhanh qua.

"Xuyên, tại sao bây giờ mới trở về. . . . . ." Cô giống như một người vợ hiền lành, thành thạo tiếp nhận áo khoác tây trang trong khuỷu tay của anh, mang vào phòng cất kỹ.

"Xuyên, em làm món cá chép thịt kho tàu anh thích nhất, nhanh ăn đi." Khi người phụ nữ từ trong phòng đi tới, nhìn anh vẫn chưa ngồi ở trước bàn ăn, mà vùi ở trên ghế sofa.

"Xuyên, có phải đồ ăn đã nguội rồi hả? Không sao, em đi hâm nóng cho anh." Cô quét mắt nhìn anh một cái, thấy anh vẫn duy trì bộ dáng như trước, cũng không nhìn về phía cô. Trong mắt cô, loé lên chút mất mát. Nhưng rất nhanh, cô lại che đấu toàn bộ cảm xúc thâm sâu xuống, sau đó bưng những thức ăn trên bàn cơm vào phòng bếp.

Trong phòng bếp, truyền đến âm thanh rất nhỏ. Anh biết, cô đang bắt đầu làm việc.

Dạ dày của anh không tốt, chỉ có thể ăn ít chia làm nhiều lần. Người phụ nữ này vì muốn anh có thể đúng lúc ăn được cơm canh nóng, liền đi đăng ký học nấu ăn. Cho dù từ đầu cô không thích ở trong phòng bếp. . . . . .

Tóm lại, người phụ nữ này chính là một người vợ giỏi giang. Cho tới nay Quý Xuyên đều cho là như vậy.

"Xuyên, em hâm nóng đồ ăn rồi, mau tới đây ăn đi." Cô gọi anh, thấy anh không cử động, cô thậm chí còn chủ động đến kéo anh qua.

"Nhanh ăn đi, chẳng thế thì dạ dày của anh lại không thoải mái nữa." Cô tự mình đặt chiếc đũa vào tay anh.

Nhưng anh nhìn một bàn thức ăn, cũng không có một chút khẩu vị nào.

Nhìn thức ăn cả buổi, anh nói: "Anh ăn xong rồi."

Sau đó, anh buông đũa xuống, xoay người rời đi.

Cô vẫn nhìn theo bóng lưng của anh, chỉ là không đợi anh quay đầu.

Sau một lát, cô ngồi xuống trước bàn ăn, nhìn bàn đầy thức ăn cô cố gắng nặn ra vẻ tươi cười. diễễn đààn lêê quýý đôôn

Kỳ thật, vì chờ anh trở về cùng ăn, cô cũng chưa ăn cơm.

Vì một bàn đồ ăn này, cô làm cả ngày, bây giờ cũng rất đói.

Anh không ăn, vậy cô liền ăn hết.

Xem ra tâm tình của cô đã tốt lên, sau khi nếm một miếng thịt kho tàu liền cúi đầu.

Có thể nhìn thấy khóe miệng của cô đang cười. Lại không nhìn thấy hai tròng mắt của cô. . . . . .

Lát sau, một giọt nước mắt sáng chói rơi xuống. . . . . .

**

Ai comment nội dung truyện chơi đi, buồn quá, hố vắng hoe.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn VinJR về bài viết trên: Candy2110, Du Mộng Hằng, Ngô Thanh, Vô Ngã, girl051, nguyengukau, vungocnhi4
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 310 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuakjd91, Em bé Lùn, H.Thuy, Hienvuvt, hoa trà lài, hoangyennhu, HuyenThao, Janny_Thảo, phuochieu90, poniwonest, Vũ Cầm Tuyết, Yenxinhgai và 196 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 151, 152, 153

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 69, 70, 71

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 84, 85, 86

7 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

11 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

12 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

13 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

14 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng nhocchichikaa vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anvils2_99 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng shooting star vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bekimnguu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thuyuyen_4293 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng gemk vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 455 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Lì xì 2018: Chúc mừng aline1207 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 409 điểm để mua Bướm Trắng
♥ Maybe ♥: =)))
TranGemy: các mị đi săn kì xì hớt rùi :3
Lì xì 2018: Chúc mừng Hana10599 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng fanykute1403 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: hà lú u, có ai hơm :wave:
Lì xì 2018: Chúc mừng Diệp Lam Tuyêt vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhu love vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Vịt bầu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hoatieuy vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mei Lei vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Katherina Phạm vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng salemsmall vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ar susi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thủy tinh tinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Snowplain vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiêu Thiên Tuyết vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng laila92 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mễ Trùng đại nhân vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhruby vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Louis Thùy Trang vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.