Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Sunny Moon vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm! (13 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 314 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 14.01.2018, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 1649
Được thanks: 8120 lần
Điểm: 6.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 105.2R - Điểm: 12
Chương 105.2: Người đẹp trong nước sôi lửa bỏng.
Editor: Táo đỏ phố núi

Nghĩ tới một màn vừa rồi, đôi mắt của Đàm Duật híp lại, giống như suy nghĩ tới điều gì đó: “Khuôn mặt của Tiếu Bảo Bối nhìn rất mềm mịn, một bàn tay của Phạm Manh Manh đánh vào không biết sẽ biến thành bộ dạng gì! Chậc chậc chậc . . .” Die6n da29n le6 quy1 d9o^n.

Những lời này, mặc dù Duật Tiểu Gia không nói rõ rốt cục vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà cũng gián tiếp thuật lại tất cả mọi chuyện cho Kiều Trác Phàm. Đương nhiên, nhân tiện Duật Tiểu Gia cũng cho Kiều Trác Phàm một lời cảnh tỉnh, phải chú ý động tĩnh của Phạm Manh Manh.

Nếu không, Tiếu Bảo Bối vẫn có khả năng bị thương.

Mà sau khi Kiều Trác Phàm nghe Đàm Duật thuật lại, trong đầu của anh cũng hiện lên một hình ảnh.

Nghĩ tới bộ dạng vừa rồi Tiếu Bảo Bối có thể bị đánh một bạt tai, trên mặt của anh bao trùm một tầng băng sương lạnh lẽo.

“Được rồi, không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước!”  Thực ra thì Đàm Duật đến để xác định là Kiều Trác Phàm còn sống hay không, rồi đưa cho anh một hộp thuốc vừa rồi kia.

Những thứ kia, đều là thuốc trị liệu bệnh suyễn của Kiều Trác Phàm. Mà những viên thuốc này, bề ngoài không có bất kỳ nhãn hiệu nào. Lại không có bất cứ ký hiệu của nhà máy sản xuất nào. Nhưng mà những viên thuốc này, đều được nghiên cứu nhằm vào bệnh suyễn của của Kiều Trác Phàm. Có thể nói, mấy chục năm qua, bệnh suyễn của Kiều Trác Phàm không phát tác, thậm chí còn có thể có cuộc sống giống như người bình thường, đều nhờ công lao của những viên thuốc này.

Mà người nghiên cứu chế tạo loại thuốc này chính là cha nuôi của Duật Tiểu Gia, cha Văn của anh ta.

Loại thuốc như vậy nếu như đem ra ngoài sản xuất với số lượng lớn, tuyệt đối là phất lên rất nhanh. Chẳng qua người như Đàm Diệu Văn, cho tới bây giờ ông ấy không hề thiếu tiền. Die6n da29n le6 quy1 d9o^n.

Cho nên đối với chuyện đăng ký nhãn hiệu hoặc là sản xuất hàng loạt, ông ấy không có hứng thú. Hơn nữa, nhưng viên thuốc này được bào chế từ một ít loại dược liệu quý hiếm, cho dù có đưa vào sản xuất, cũng chưa chắc có người có thể mua được.

Kiều Trác Phàm nghe Đàm Duật nói một thôi một hồi, đôi mắt vẫn liên tục rủ xuống, không biết là đang suy nghĩ điều gì. Lúc nghe thấy ở cửa vang lên tiếng động, anh ngẩng đầu lên mới phát hiện Đàm Duật chuẩn bị rời đi.

“Duật, sau này tôi sẽ uống thuốc đúng hạn.” Lúc nói lời này Kiều Trác Phàm giơ giơ hộp thuốc kia lên với anh ta.

“. . .” Duật Tiểu Gia không nói gì nữa, sau khi bày ra vẻ mặt tươi cười như ánh mặt trời với Kiều Trác Phàm liền rời đi.

- - Đường phân cách - -

Ngại vì Tiếu Bảo Bối đang ở trong phòng bệnh này, nên Duật Tiểu Gia không thể không đi bằng đường bình thường được. Nhưng mà anh ta không ngờ được, vừa đẩy cửa ra lại bắt gặp Phạm Manh Manh.

Lúc này Phạm Manh Manh đang lén lén lút lút núp ở cửa phòng bệnh, giống như là chuẩn bị thăm dò tin tức gì đó.

Nghe thấy cửa có tiếng động, Phạm Manh Manh vội vàng rụt đầu lại, còn tưởng rằng làm như vậy thì không có người phát hiện.

Nhưng mà năng lực quan sát của Phạm Manh Manh là không sai, trốn đi như vậy quả thực là một cách làm hết sức khôn khéo. Chẳng qua đối tượng là Duật Tiểu Gia, thì lại lộ ra vẻ không sáng suốt. Táo đỏ le^e quyy do^nn

Duật Tiểu Gia chính là Đàm thiếu được bồi dưỡng ra, nhãn lực của Duật Tiểu Gia vô cùng tốt, há có thể so sánh với người bình thường sao?

Vào lúc là Phạm Manh Manh cho là mình đã trốn thoát thành công người này, cô ta còn đang mừng thầm, thì chợt có một cơn gió thổi qua bên tai của cô ta. Vào lúc cô ta còn chưa lấy lại tinh thần, thì Phạm Manh Manh chỉ cảm thấy mình bị một cái bóng bao phủ.

Mặc dù bóng dáng này cũng bình thường không có gì khác biệt, nhưng mà không biết tại sao Phạm Manh Manh chỉ cần nhìn vào cái bóng kia đã cảm thấy toàn thân trở nên tê dại. Mà chờ tới lúc cô ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời không tính là quen thuộc nhưng cũng không coi là xa lạ kia, nước mắt của Phạm Manh Manh liền muốn tuôn trào như bão tố.

Đúng vậy, lúc này đứng ở trước mặt của Phạm Manh Manh, chính là Đàm Duật mà cô ta tưởng rằng đã trốn thoát thành công.

Chẳng qua là anh ta lại lấy một tốc độ mà Phạm Manh Manh chưa bao giờ được nhìn thấy đến tới bên cạnh của cô ta, hơn nữa còn dùng ánh mắt xem kịch vui để nhìn chằm chằm vào cô ta.

Rốt cục thì anh ta phát hiện ra sự tồn tại của cô từ lúc nào vậy? Còn nữa mới vừa rồi anh ta đã đi lại gần cô bằng cách nào? Vì sao cô lại không phát hiện ra?

Mấy câu hỏi liên tiếp được đặt ra, khiến cho Phạm Manh Manh liên tục nhìn chằm chằm vào Đàm Duật giống như là nhìn quái vật.

Mà Đàm Duật thì dùng một tay vỗ vào tường ở phía trên người của Phạm Manh Manh, khiến cho bề mặt bên ngoài của tường bị tróc ra, có nhiều mảnh vụn rớt lên trên đầu của Phạm Manh Manh.

Nếu như lúc trước, Phạm Manh Manh nhất định sẽ tức giận hét ầm lên, sau đó thì vội vàng chỉnh đốn lại hình tượng của chính mình.

Nhưng mà lúc này cô ta lại không quan tâm tới bất cứ thứ gì cả.

Bởi vì cô ta biết rõ, bức tường này có khả năng chịu lực không giống bình thường. Nếu không người thường đụng vào sẽ không đầu rơi máu chảy. Nhưng mà khi người đàn ông này vốn vào, lại khiến cho tường tróc ra, nhưng mà anh ta lại không hề có chuyện gì. Táo đỏ le^e quyy do^nn Có thể thấy được, sức lực và xương cốt của người đàn ông này không phải là người bình thường có thể có.

Cũng chính giờ phút này, Phạm Manh Manh mới ý thức được người đàn ông ở trước mặt có thể là một người ngoài hành tinh.

“Tôi thấy là lời nói mới vừa rồi của tôi, hình như cô thật sự coi là gió thoảng bên tai?” Bộ dạng tươi cười của Duật Tiểu Gia không giảm. Nhưng mà nụ cười kia, trong mắt của Phạm Manh Manh dường như chính là lưỡi dao. Mà điều khiến cho cô ta cảm thấy kinh khủng hơn là đột nhiên Duật Tiểu Gia xoa lên cổ tay của cô ta.

Bởi vì chạm vội, nên đầu ngón tay của Duật Tiểu Gia hơi lạnh, giống như là lưỡi dao.

Chạy dọc cổ tay của Phạm Manh Manh, Phạm Manh Manh cảm giác được tử thần đang tới gần.

Đúng vậy, Duật Tiểu Gia có chỗ nào giống như người đàn ông như ánh mặt trời? Anh ta căn bản chính là Tu la đi ra từ địa ngục!

“Không muốn . . . Không muốn, cầu xin anh . . .” Chỉ bị Duật Tiểu Gia chạm nhẹ vào cổ, Phạm Manh Manh bắt đầu thét chói tai và gào khóc lên.

Nhưng mà tiếng thét chói tai như vậy, cũng không khiến cho bất cứ người nào chú ý tới. Bởi vì đây chính là góc trong phòng VIP, tất cả các bức tường đều được thiết kế bằng vật dụng cách âm cao cấp. Bởi vì như vậy, nên cho dù Phạm Manh Manh có kêu gào như bệnh nhân tâm thần như thế nào đi nữa, thì cũng sẽ không có ai chú ý tới. Di3n~đ@n.l3,quý.d0n.

Mà dưới tình huống như thế, sau khi ngón tay của Duật Tiểu Gia xẹt qua cổ của cô ta xông, lại chuyển sang vuốt vuốt đầu tóc của cô ta.

Lúc này, Duật Tiểu Gia đang rất vui vẻ, thực sự giống như là anh ta đang đùa giỡn với một người đẹp mà thôi.

“Không cần phải bối rối như vậy, honey! Cô chỉ cần đảm bảo rằng trong khoảng thời gian Kiều nằm viện sẽ không xuất hiện nữa, thì tôi sẽ không làm như vậy đối với cô! Nhưng nếu như cô tùy tiện lại bước vào chỗ này một bước . ..” Câu nói kế tiếp, Duật Tiểu Gia không nói tiếp. Nhưng mà anh ta đã dùng hành động thực tế, thay thế cho những lời nói mà anh ta sắp nói ra. Vào lúc Phạm Manh Manh còn không phản ứng kịp, Duật Tiểu Gia đã trực tiếp nắm lấy tóc của cô ta, giật mạnh một cái.

Thậm chí Phạm Manh Manh còn chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn, thì tóc của cô ta đã bị giật ra một nhúm dày.

Nhìn nhúm tóc ở trên tay của Duật Tiểu Gia, hơn nữa còn mang theo một chút máu, Phạm Manh Manh giống như là bị hoảng sợ, liên tục không lên tiếng nữa.

Mà Duật Tiểu Gia đạt được hiệu quả như mình mong muốn, liền tiện tay ném nhúm tóc còn dính một chút da đầu vào trong thùng rác, rồi chậm rãi rời đi.

Mãi cho tới khi anh ta rời khỏi một lúc lâu, đầu bên kia mới truyền tới tiếng hét đau nhói ruột gan của Phạm Manh Manh. Di3n~đ@n.l3,quý.d0n.

Mà Duật Tiểu Gia chỉ cảm thấy phiền chán móc móc lỗ tai, cả người liền nhảy lên sau đó biến mất trước mặt mọi người . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.01.2018, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5687
Được thanks: 8046 lần
Điểm: 1.6
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 105.1 - Điểm: 1
Đọc một lèo, thanks cũng một lèo

Xem một lần mười mấy chương đã quá đi

Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bích Trâm về bài viết trên: Táo đỏ phố núi, bé mụi
Có bài mới 16.01.2018, 13:03
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 1649
Được thanks: 8120 lần
Điểm: 6.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 105.3R - Điểm: 12
Chương 105.3: Người đẹp trong nước sôi lửa bỏng.
Editor: Táo đỏ phố núi

“Cục cưng, ăn no chưa?” Đối với một màn phát sinh ở bên ngoài, Kiều Trác Phàm hoàn toàn không biết, sau khi xuống khỏi giường bệnh, đi ra bên ngoài, nhìn thấy Tiếu Bảo Bối đang ngồi trên sofa, rất không có hình tượng cầm những đồ ăn kia lên ăn.

Đương nhiên, ở chỗ này còn có một ít thức ăn lỏng, là của Kiều Trác Phàm. Nhưng mà đối với những thứ kia, Tiếu Bảo Bối cũng không hề đụng tới. Cô chỉ ăn những món thịt mà cô thích ăn.

Tiếu Bảo Bối không trả lời anh, chỉ trừng mắt liếc anh một cái bày tỏ là đáp lại xong, lại cúi đầu tiếp tục ăn tiếp.

Một màn này, khiến cho Kiều Trác Phàm có chút bất đắc dĩ xoa xoa đầu của cô: “Ăn từ từ thôi. Ăn không đủ thì anh lại gọi người mang tới tiếp. Nhưng mà cái bụng của em nhỏ như vậy, thực sự chứa hết sao?”

“Chứa được!” Tiếu Bảo Bối thật vất vả ngẩng đầu lên trả lời anh một câu như vậy, cái miệng nhỏ của cô nhai nhai, có chút mơ hồ nghe không rõ.

Cũng đúng, hôm qua Kiều Trác Phàm còn cáu kỉnh, khiến cho cô liên tục ở trong trạng thái sợ hãi, cũng không ăn được thứ gì. Xế chiều hôm nay lại bị Kiều Trác Phàm ‘trừng trị’ một trận, bây giờ Tiếu Bảo Bối đói muốn điên luôn. dfien ddn lie qiu doon

Thấy Kiều Trác Phàm có ý định lấy đi mấy món thịt ở trước mặt của cô, Tiếu Bảo Bối vội vàng đưa tay ra giành lấy, nhấn mạnh: “Của em!”

“Được, của em!” Ý đồ của bản thân đã bị phát hiện, Kiều Trác Phàm chỉ có thể bất đắc dĩ thu hồi tay lại.

Nhưng mà sau khi cô đem tất cả những thức ăn này tiêu diệt sạch sẽ, Tiếu Bảo Bối tức bụng tới mức khó chịu, nằm ở trên ghế salon kêu hừ hừ.

“Anh đã nói với em rồi, đừng ăn nhiều như vậy mà không chịu nghe!” Nhìn bộ dạng khó chịu của cô, lông mày của Kiều Trác Phàm cũng hơi nhíu lại.

Ngoài miệng mặc dù giống như là đang trách mắng cô, nhưng mà trong giọng điệu thì lại cưng chiều khó có thể che giấu.

Sau khi Kiều Trì vào cửa nhìn thấy một màn như vậy.

Tiếu Bảo Bối ăn rất no, Kiều Trác Phàm ở bên cạnh xoa bụng giúp cô.

“Các người đúng là những kẻ dở hơi, tôi cảm giác như tôi tiếp tục nhìn, mắt cũng sắp bị mù luôn rồi!” Quả thật là Kiều Trì không thể nào giải thích được, tại sao Kiều Trác Phàm lại cưng chiều Tiếu Bảo Bối như vậy? dfien ddn lie qiu doon

“Nhìn không quen, tự anh kết hôn đi chẳng phải sẽ biết hay sao?” Kiều Trác Phàm lơ đễnh, vẫn tiếp tục xoa xoa bụng cho Tiếu Bảo Bối.

“Kết hôn với một người rồi cung phụng như tổ tông giống như cậu? Thôi, tôi không có tính tình đó cũng không có thời gian để làm như vậy! Ngài vẫn nên tự mình chậm rãi hưởng thụ niềm vui trong chuyện này đi!” Mặc dù Kiều Trì không theo chủ nghĩa không kết hôn giống như Thẩm Niệm Cẩm, nhưng mà ông ta thật sự không có lòng tin, bản thân mình sau khi kết hôn có thể đối xử với vợ của mình giống như Kiều Trác Phàm đối xử với Tiếu Bảo Bối.

Cho nên niềm vui kết hôn này, ông ta cảm thấy đời này mình cũng sẽ không được thể nghiệm.

“Được rồi. Đàm Duật vừa rồi nói đã đem thuốc đến cho cậu, sau khi uống xong thì cậu nghỉ ngơi đi. Tôi đi về đây!” Có thuốc của Đàm Duật đưa tới, Kiều Trì cũng không còn lo lắng như trước nữa.

“. . .” Sau đó Kiều Trì lại chần chừ, nhìn hai người vẫn ngọt ngào ở bên ghế sofa như trước, một lúc lâu vẫn không có ý đứng dậy tiễn ông ta, Kiều Trì chỉ có thể ai oán và bất lực lặng lẽ trời khỏi phòng bệnh này.

“Cục cưng, vẫn còn tức giận sao?” Sau khi Kiều Trì rời khỏi, động tác tay của Kiều Trác Phàm vẫn tiếp tục giống như trước, nhưng mà biên độ có hơi lớn. Nhân lúc này, mò vào bụng của Tiếu Bảo Bối không nói, lại còn có ý tìm kiếm lên phía trên.

Mặc dù Tiếu Bảo Bối phát hiện được chút manh mối nào đó, nhưng mà bây giờ ăn no nên cô hơi buồn ngủ, không thèm để ý đến anh.

Mà phản ứng như vậy lọt vào trong mắt của Kiều Trác Phàm liền trở thành cam chịu, lúc này anh trực tiếp thăm dò vào bên trong quần áo của Tiếu Bảo Bối. dfien ddn lie qiu doon

“Kiều Trác Phàm, anh quả thật không phải là một người tốt gì cả!” Tiếu Bảo Bối mơ mơ màng màng, đột nhiên lẩm bẩm một câu như vậy.

“Tại sao anh lại không phải là một người tốt?” Kiều Trác Phàm dứt khoát cởi áo lông của cô ra, nhưng mà điều này Tiếu Bảo Bối cũng không phản ứng lại. Lúc này Tiếu Bảo Bối còn đang đắm chìm trong giọng nói ngọt ngào êm ái của Kiều Trác Phàm.

“Anh trêu chọc nhiều phụ nữ như vậy, tốt ở chỗ nào?” Phát hiện được bàn tay đang xâm lấn của Kiều Trác Phàm, Tiếu Bảo Bối dứt khoát xoay người lại, đưa lưng về phía anh. Bởi vì như vậy nên bàn tay của Kiều Trác Phàm rơi vào khoảng không. Mà sau khi nghe cô nói như vậy, Kiều Trác Phàm chỉ sững sờ một lát, sau đó lặng lẽ cười nói: “Anh đã trêu chọc ai? Từ trước tới giờ, chỉ trêu chọc mỗi mình em! Còn những người khác, anh không hề trêu chọc. Là bọn họ chủ động dán vào, có đúng không?”

Kiều Trác Phàm bám riết không tha, trực tiếp nhào lên theo, tiếp tục ôm cô vào trong lòng, rồi hôn.

Trên người của Tiếu Bảo Bối có mùi thơm của sữa. Mỗi lần đều khiến cho anh muốn ngừng mà ngừng không được . . .

Nhưng mà lúc này đây, Tiếu Bảo Bối cũng không ngồi chờ chết.

Vào lúc Kiều Trác Phàm nhào lên, đột nhiên cô xoay người một cái, đem Kiều Trác Phàm đè ở dưới người của mình.

Phản ứng này của Tiếu Bảo Bối, thật ra thì khiến cho Kiều Trác Phàm có chút thụ sủng nhược kinh.

Cho nên đáy mắt của anh ngoại trừ một chút kinh ngạc ra, thì còn lại đều sự vui vẻ mà Tiếu Bảo Bối đã quá quen thuộc.

Nhưng mà theo Tiếu Bảo Bối, người đàn ông này bây giờ đang ngứa da!

Nếu không phải là ngứa da thì tại sao bây giờ cô đang nói chuyện đứng đắn với anh, anh lại bày ra vẻ mặt cợt nhả như vậy làm gì?

Dưới cơn giận dữ, Tiếu Bảo Bối trực tiếp túm cổ áo của Kiều Trác Phàm, một bộ dạng giống như nữ vương chất vấn Kiều Trác Phàm: “Nói như vậy có phải là em nên khen anh có bộ dạng quá đẹp trai, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, cho nên phụ nữ chỉ cần gặp anh, thì liền giống như đường gặp được bánh, liền dính vào?”

“Không dám phóng đại, nhưng mà sự thật chính là như vậy!” Kiều Trác Phàm đối mặt với sự vô lễ của cô, chẳng những không hề lớn tiếng, mà ngược lại còn rất vui vẻ.

Tiếu Bảo Bối của anh, mặc dù làm cái gì đi nữa trong mắt của anh đều rất tốt. Đơn giản bởi vì cô là Tiếu Bảo Bối . . .

“Anh đúng là không biết xấu hổ . . .”  Die^n dan\ & le^ê quy/y do^nn     . Lúc này đối tượng mà Tiếu Bảo Bối tấn công chính là gò má của Kiều Trác Phàm.

Hành động vừa rồi của cô khiến cho quần áo của Kiều Trác Phàm trở nên nhăn nhúm. Mà bây giờ cô lại chà đạp gương mặt của Kiều Trác Phàm.

Hưởng thụ cảm giác sau khi đem gương mặt đẹp trai của Kiều Trác Phàm biến thành bộ dạng nhăn nhó vặn vẹo, Tiếu Bảo Bối nghĩ, Kiều Trác Phàm như vậy rất có duyên với phụ nữ, hôn nhân sau này của bọn họ phải làm sao bây giờ?

Bây giờ có Phạm Manh Manh, không có nghĩa là trong tương lai không có?

Sau này, nguy cơ cô phải đối mặt còn nhiều hơn cả bây giờ.

Đến lúc đó cô nên làm như thế nào mới được?

Chẳng lẽ đến khi đó cô chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi chờ chết, sau đó đem vị trí Kiều phu nhân nhường cho người ta?

Không thể nghi ngờ, đây không phải là điều mà Tiếu Bảo Bối mong muốn.

Chỉ cần nghĩ tới sự cưng chiều của Kiều Trác Phàm đối với mình bây giờ lại dành cho người phụ nữ khác, Tiếu Bảo Bối liền xù lông lên. Nếu như cô chính mắt nhìn thấy Kiều Trác Phàm và người phụ nữ khác ở cùng một chỗ, đến lúc đó cô cũng không xác định được mình sẽ làm ra hành động điên cuồng gì.

Ngày hôm nay cô đã vì chuyện này mà tìm Nhạc Dương.

Nghĩ tới đề nghị kia của Nhạc Dương, Tiếu Bảo Bối lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Kiều Trác Phàm, em có chuyện này muốn thương lượng với anh một chút!” Die^n dan\ & le^ê quy/y do^nn     .

“Cục cưng, trước khi thương lượng với anh, anh cảm thấy chúng ta cần phải làm một việc trước.” Một tay của Kiều Trác Phàm ôm eo của cô, trong nụ cười của anh rất mờ ám, tay kia cầm lấy cằm của Tiếu Bảo Bối, khiến cho cô đối mặt với anh.

Hết chương 105.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 314 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Fuuki, Lê Thị Hà Trang, m0n.prim, Vi Vi Mỉm Cười và 156 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 181, 182, 183

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

4 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

5 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

8 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 116, 117, 118

9 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại] Cám ơn vận mệnh đã cho anh gặp được em - Hoa Sơn Trà

1 ... 8, 9, 10

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

14 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi vô lại của Hàn vương - Nguyệt Thượng Hồng

1 ... 36, 37, 38

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 122, 123, 124

[Xuyên không] Sủng nhi phúc hắc của yêu nghiệt - Thượng Đế Đô Đọa Lạc

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

19 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
lamhan0123
lamhan0123

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 701 điểm để mua Chuột nhảy múa
Shop - Đấu giá: Lam Tuyết Hàn vừa đặt giá 666 điểm để mua Chuột nhảy múa
Shop - Đấu giá: Lam Tuyết Hàn vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Chu Ngọc Lan: Đi ngủ 1h nhanh quá :cry: :wave2: pp
Độc Bá Thiên: Cà ri cô ngủ đi...quá 5p rồi đó...mai làm về mà post. Post hoàn tui xem 1 thể :)2
Độc Bá Thiên: đĩa bay của cô nè....về lẹ hành tinh đi
viết chi mà phải đọc lại 2 lần mới dịch ra
Chu Ngọc Lan: Huên dô cái box 2 truyện đang post kiễm tra giùm ok chưa tối t post cho xong :no3: nản thấy bà xong dòi nghỉ ngơi ko post nữa
Độc Bá Thiên: truyện con đăng có xin rồi bà
Chu Ngọc Lan: Bàn phím bị gì nào phải Rj
๖ۣۜMꙣêღ: Có bị phi nguồn ko ấy con pà post bi trừ diem la tiêu à
๖ۣۜMꙣêღ: Ghi chíh tả cho má đọc ko hiểu
Độc Bá Thiên: đền bù cho bà bà truyện này 110c, mới đăng 40c thôi
Chu Ngọc Lan: Dô 4eu ế má cầu mai mí chả cho truyện đúng quy định post chwus bên đó thoát đem đi đâu thì đem ghi nguồn là đc :)2
Độc Bá Thiên: viewtopic.php?t=408992
Độc Bá Thiên: hihihi....tại trk con vô đâu thấyy dòng này
๖ۣۜMꙣêღ: Thế mà cháu cũng giới thiệu cho pà @@"
๖ۣۜMꙣêღ: Voãi
Độc Bá Thiên: á....bà bà khoan đã...con vừa vô nguồn đọc đc dòng sốt 100 độ : Truyện edit phi thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả nên chỉ được post tại
..... xin mọi người chú ý không repost ở bất cứ đâu và không in sao dưới mọi hình thức.
๖ۣۜMꙣêღ: Dk vip là sao ấy :D3
๖ۣۜMꙣêღ: Link khác là sao á
Chu Ngọc Lan: Bên đếm vip đang truy sát con chứ ko con cày nhanh đk dòi :)2
Chu Ngọc Lan: Đăng kí vip đó má :)2
Độc Bá Thiên: trên đây đăng link khác là mai con ko gặp đc bà bà đâu
Độc Bá Thiên: link web ở trong truyện đó bà bà...ở trang 1
๖ۣۜMꙣêღ: Ri ới cho má 1 bộ posst kiếm điểm con :D3
Độc Bá Thiên: bà bà xin cà ri bộ gì í ở trong sưu í ạ.....bộ đó cà ri post như rùa bò :(
๖ۣۜMꙣêღ: Link web dau con dua pà post hoàn luon :D2
Độc Bá Thiên: xin kiểu thế thì xóa cho lần sau xin thật thà :)2
Độc Bá Thiên: bộ này 123c mới đăng tới 40 thôi bà bà
Chu Ngọc Lan: Đời lắm trái ngang

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.