Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng minpusocute vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm! (vài giây trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng - Độc Cô Cầu Yêu

 
Có bài mới 14.04.2016, 00:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5797
Được thanks: 11956 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới [Hiện đại] Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng - Độc Cô Cầu Yêu - Điểm: 8
Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng - Độc Cô Cầu Yêu

Tác giả: Độc Cô Cầu Yêu

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, sủng
 
Độ dài: 68 chương + 21 ngoại truyện
 
Edit và Beta: Ngân Nhi
 
Nguồn: CQH

Giới thiệu

Trước khi trùng sinh, cô và anh giống như một ly nước chanh đường cực nhạt, uống thì không vô, bỏ thì tiếc. . .
 
Thân là thư ký, cô lại có chứng bệnh sợ đàn ông, nhưng khi gặp gỡ thủ trưởng yêu nghiệt đó thì chỉ có thể bị động! Bị động! Lại bị động! Cuối cùng là chạy trốn~
 
Sau khi sống lại, cô quyết tâm cải tạo chính mình, muốn biến ly nước kia thành một ly cacao ngọt ngào, đậm đà đến quên cả ân oán, khiến cho anh yêu cô thật nhiều!
 



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Ngọc Hân, Quân Lạc Thần, Tieu My My, Tocdothuhut, bangyeong, saoxoay
Có bài mới 14.04.2016, 00:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5797
Được thanks: 11956 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng - Độc Cô Cầu Yêu - Điểm: 11
Chương 1

 
Trong khoảng không tối đen sâu thẳm, thời gian tựa như đang ngừng trôi!
 
Đào Lộ đột nhiên cảm thấy tim đập rất nhanh, từng cơn khí lạnh bị hít vào sâu trong phổi, khiến cho cô hô hấp khó khăn mà ho mạnh.
 
Lúc này, cô mới đưa tay lên che mắt, nhờ vào tia sáng yếu ớt của chiếc đèn bàn, cô nhìn khung cảnh xung quanh, ngạc nhiên trợn tròn mắt.
 
Chuyện này… Đây chẳng phải là phòng ngủ của căn nhà trọ hai tầng cũ kỹ mà cô ở hồi còn học Đại học hay sao?
 
Không phải cô đã chết rồi ư? Hay đây chỉ là cảnh trong giấc mơ?
 
Đưa tay bấm thật mạnh vào bắp đùi trắng mịn, cơn đau xông thẳng lên gáy, khiến cho cô càng thêm tin tưởng cảnh tượng trước mắt mình không phải là ảo giác, mà hoàn toàn chân thật.
 
Cô chỉ nhớ rằng, khi cô đang lái ô tô phóng nhanh trên đường cao tốc, nhưng do trời mưa nên đường trơn, xe cô bị quay trượt vài vòng, đầu xe xoay ngược lại và đâm vào một chiếc xe tải lớn đang chạy cùng chiều.
 
Ánh đèn xe làm cho cô chói mắt, tiếp đó là tiếng va chạm vô cùng mạnh, cửa kính vỡ đâm vào mặt cô, cơ thể bị kẹt trong xe không thể động đậy, máu chảy dọc toàn thân.
 
Khi ý thức đã hoàn toàn bị một màu đen bao phủ, cô chỉ muốn nói cho anh biết rằng, nếu như thời gian quay trở lại, nếu như được sống lại, cô sẽ không ngốc nghếch mà trốn tránh anh nữa!
 
Lẽ nào, ông trời thật sự đã nghe thấy tâm nguyện của cô?! Cho cô được quay lại năm năm về trước?
 
Khi đó, Đào Lộ mới vừa tốt nghiệp đại học, là một cô gái có bệnh “Sợ đàn ông”, cô cực kỳ bài xích nam giới, nhân duyên tới, qua sự giới thiệu của anh trai, cô và anh gặp nhau, hai người qua lại với nhau với một thái độ rất lạnh nhạt, chưa bao giờ hẹn hò yêu đương như những cặp đôi khác.
 
Anh thật sự là một người cuồng công việc, luôn xem thường phụ nữ, nhưng vẫn có thể hấp dẫn nhiều cô gái muốn tiếp cận anh, muốn bay lên cành cao làm Phượng Hoàng.
 
Hai người bắt đầu khi nào cô cũng đã quên, có thể là lâu ngày sinh tình, cũng có thể là bọn họ cảm thấy đã đủ độ thân thiết, nên hiển nhiên là có thể tiến tới giai đoạn lên giường.
 
Cuộc sống của hai người trôi qua rất bình thường, giống như chỉ bỏ thêm một chút đường vào ly nước chanh, ăn không ngon mà bỏ thì tiếc, đối với anh mà nói, đây coi như là việc để anh đối phó với việc phải cưới vợ sinh con!
 
Cô nhớ rõ khi mặc trên người bộ váy trắng, cùng anh đứng trước mặt cha xứ, chuẩn bị thốt ra lời tuyên thệ thiêng liêng thì đột nhiên bị bạn của anh đến vạch trần về chuyện cái chết của ba mẹ anh có liên quan đến ba mẹ cô.
 
Cô không thể cưới một người biết rõ hung thủ đã giết ba mẹ mình, do vậy, cô dứt khoát vứt hoa xuống đất, từng cánh hoa rơi tán loạn, tim cũng như thể bị bóp nát, trước mặt mọi người, cô trở thành cô dâu chạy trốn, rời khỏi Đài Loan đi ra nước ngoài sống lang thang.
 
Chậm rãi cử động hai chân, cô đi xuống giường, đứng trước tấm gương trong phòng tắm, đờ đẫn nhìn dấu ấn của mình, dáng dấp trong gương bây giờ cô đã lãng quên từ rất lâu rồi!
 
Mái tóc ngắn đen nhánh dính chặt vào mặt vì mồ hôi, bên tai trái đeo một chiếc hoa tai kim cương trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn, đôi lông mày rậm đi kèm với đôi mắt sáng ngời, chiếc mũi cao thẳng, tất cả đều chứng tỏ cho việc cô thật sự đã quay lại năm năm về trước.
 
Sau khi chạy trốn ra nước ngoài, cô đem mái tóc dài mượt của mình nhuộm thành màu vàng, lông mày được cạo sửa trở nên dài mảnh, động dao kéo cắt mắt hai mí, chỉ có mũi và môi là không sửa, nhưng chỉ cần thay đổi một bộ phận thôi là gương mặt trông đã khác đi rất nhiều!
 
Đào Lộ cho rằng chỉ cần thay đổi vẻ ngoài là có thể thay đổi cả tâm trạng, có thể quên đi ký ức đau xót kia, vứt nó ra thật xa, không bao giờ nhớ đến nữa!
 
Nhưng cuối cùng cô mới phát hiện ra sự thật không phải như vậy, cô đành biến mình thành một kẻ mù điếc, không nhìn không nghe thấy âm thanh từ tận sâu trong đáy lòng mình.
 
Mỗi ngày vẫn vô tư chơi đùa, mãi đến khi nhìn bạn bè từng đứa từng đứa bước lên thảm đỏ, nhìn dáng vẻ các bạn nuôi dạy con cái, cô mới bắt đầu suy nghĩ đến tình cảnh của mình.
 
Nhưng thế thì có ảnh hưởng gì đâu? Cô vốn đã không còn tư cách để quay lại gặp anh nữa rồi!
 
Cho dù có gặp thì cô biết nói gì với anh đây? Xin lỗi anh? Mong anh tha thứ? Nhận hết mọi lỗi lầm?
 
Không có một chút ấn tượng nào về tình cảnh khi gặp lại anh, cô chỉ nghĩ anh sẽ lại nở một nụ cười nhạt, duy trì thái độ xã giao bình thường.
 
Mà cuối cùng khi cô đã lấy hết dũng khí để bay về Đài Loan tìm anh, thì lại nghe tin anh đã kết hôn, quá mức khiếp sợ, cô hốt hoảng lái xe về nhà, trên đường đi không may gặp tai nạn.
 
Hiện giờ, cô đã sống lại, vậy cũng có nghĩa là, cô có cơ hội để thay đổi lại tất cả, có đúng không?!
 
Người đầy mồ hôi nên thấy rất khó chịu, cô mở vòi hoa sen, tia nước lạnh ngắt xối vào người, khi đầu óc đã tỉnh táo hơn, cô đột nhiên nhận ra mình vẫn không biết hôm nay là ngày nào, thế là vội vội vàng vàng tắm cho xong.
 
Đi tới trước bàn, cô mở di động ra, bây giờ là một giờ sáng, theo như lịch thì hôm sau là ngày cuối cùng của học kỳ năm tư, ngày mai sẽ là buổi lễ tốt nghiệp.
 
Nếu cô nhớ không lầm, thì ngày mai cô sẽ được gặp anh…
 
Chương 2

 
Tháng sáu nóng bức đã đến, trong sân trường, hoa phượng đỏ đã nở, từng cánh hoa đỏ rực rơi xuống, như những con bướm đang tung cánh bay lượn trên không trung, cuối cùng đậu trước mặt trong khúc hát tạm biệt.
 
Tham dự xong buổi lễ, Đào Lộ đứng trước tủ sắp xếp lại đồ đạc, đầu óc vẫn đang trong trạng thái hỗn loạn, mới quay trở về được vài giờ, cô vẫn chưa thể thích ứng được khi nói chuyện với bạn bè, chỉ đành liên tục giả ngu cho qua chuyện.
 
“A Lộ, hôm qua cậu mất ngủ đấy à? Không thì tại sao hôm nay lại cứ ngơ ngẩn như vậy?” Bạn cô là Lương Hiểu Lam vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi cô, mắt không ngừng dõi theo gương mặt của Đào Lộ.
 
“À…Ừ thì…” Đào Lộ chột dạ trả lời, thật ra thì tối qua cô đã ngủ say đến bất tỉnh nhân sự!
 
Tóc mái trên trán quá dài, làm cho cô phải đưa tay ra hất sang một bên, ngay sau đó, hàng loạt tiếng hét ngưỡng mộ chói tai vang tới.
 
“A~~ Chị Đào đẹp trai quá đi! Mình chết đây! Trời ơi! Còn đẹp trai hơn cả trai đẹp nữa! Mình sắp ngất rồi!”
 
Đào Lộ kinh ngạc nhìn mấy em khóa dưới, thấy cô nhìn, bọn họ lại đỏ mặt rồi chạy đi, một lát sau cô mới hoang mang nói: “Tiểu Lam, vừa rồi…Các em ấy đang nói mình sao?”
 
“Chỗ này chỉ có hai đứa, không nói cậu chẳng lẽ nói mình à? Nhìn mình có ai lại đi khen đẹp trai chứ! Cậu đã quên từ trước đến giờ cậu luôn đẹp trai chết người hả?” Tiểu Lam trêu chọc cười cô, nhìn cô bạn mình rõ ràng là vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
 
Nhờ may có tấm kính ở phía sau, Đào Lộ mới ý thức được dáng vẻ hiện tại của mình, không phải là một cô gái có mái tóc dài mượt mà, mà là một nữ sinh có phong cách ăn mặc trung tính, nhìn vô cùng bụi bặm.
 
Cô đã quên mất!
 
Đang lúc cô còn đang cố gắng tiêu hóa vẻ đẹp trai của mình, Lương Hiểu Lam đã giúp cô thu dọn xong, sau đó kéo cô đi ra ngoài.
 
“A Lộ, hôm nay chúng mình đi dạo phố đi, lên xe bus, chen chen chúc chúc cũng phải mất nửa tiếng đó. ” Lương Hiểu Lam nhắc nhở bạn, mắt mở to nhìn chằm chằm chiếc xe bus đang đi tới cách đó không xa.
 
Tiếp cận mục tiêu! Lương Hiểu Lam có ý nhắc nhở Đào Lộ là phải chen được lên xe cho bằng được!
 
Khi cửa xe mở ra, cả đống người xô đẩy nhau để chui lên xe, Đào Lộ cũng theo bản năng đưa tay về sau giữ chặt lấy tay Lương Hiểu Lam.
 
Đang lúc thầm cảm thấy may mắn vì đã lên được xe, thì một giọng nam sinh trầm thấp nhẹ nhàng vang lên phía sau cô: “Này anh…ừm…Xin lỗi, anh có thể buông tay tôi ra chưa?”
 
Giọng nói này cô đã nghe đi nghe lại cả ngàn lần trong giấc mơ đêm qua, là giọng nói của người đàn ông đã khiến cho cô muốn quên đi mà không nỡ!
 
Đào Lộ chậm rãi quay đầu lại, thấy anh đang khẽ mỉm cười, đôi mắt đẹp mang theo nét vô tội, có chút thú vị nhìn thẳng vào cô.
 
Lúc này, mười ngón tay của họ đan chặt vào nhau, mà Đào Lộ vẫn không muốn buông ra, trái lại còn có xu hướng nắm chặt thêm, hồi hộp nói: “Anh…”
 
Trầm Úy Vũ không hiểu chuyện gì nhìn cậu nhóc trước mặt, anh biết ngoại hình của anh cũng ổn, nhưng người này lại say mê nhìn anh như vậy, còn sắp chảy nước miếng, khiến cho anh dở khóc dở cười.
 
“A Lộ, cậu biết anh ấy à?” Lương Hiểu Lam đứng bên cạnh ngạc nhiên thốt lên, biểu hiện của bạn cô như thể gặp lại được bạn cũ năm xưa vậy, hơn nữa lại còn là con trai!
 
Nghe Lương Hiểu Lam hỏi, Trầm Úy Vũ khẽ nhướn đôi mi thanh tú, ánh mắt có chút đề phòng, hỏi: “Cậu biết tôi?”
 
Trí nhớ của anh rất tốt, anh chắc chắn rằng mình chưa hề gặp cậu nhóc này, cho nên rất có khả năng là thấy người sang bắt quàng làm họ, dù sao bên cạnh anh cũng có nhiều ví dụ như vậy rồi!
 
Theo quán tính, suýt nữa là Đào Lộ đã gật đầu, cô luyến tiếc buông tay anh ra, bởi vì cô nhận thấy sự biến hóa trong đôi mắt anh.
 
“Không…Thật ngại quá…” Cô hồi hộp chớp chớp mắt, giả bộ như không có chuyện gì, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn anh không dứt.
 
Tiếng chuông di động vang lên, Trầm Úy Vũ bắt máy: “Alo. ”
 
Đầu bên kia truyền tới tiếng chất vấn, anh đưa tay lên khẽ xoa mi tâm, động tác này khiến cho già trẻ xung quanh nhìn đến say mê.
 
“A Lộ, cậu có nghe mình nói không đấy?” Lương Hiểu Lam nhìn bộ dạng thơ thẩn của Đào Lộ, không chờ nổi mà gọi hồn cô lại.
 
Hôm nay hành vi của Đào Lộ thật quái dị, trước đây cứ đụng đến đàn ông là cô đều như thể vừa đụng phải một con gián hôi hám dơ bẩn vậy, sao hôm nay lại không như thế?
 
“À…Mình đang nghe đây~ Haha…” Đào Lộ xấu hổ cười trừ, cầu mong bạn cô đừng hỏi nữa, không thì cô lại không cẩn thận mà để lộ sơ hở mất!
 
May mà anh đang chăm chú nghe điện thoại, không chú ý đến cô, bằng không cô lại bị coi là tên con trai có ý đồ tình cảm với anh mất!
 
Biết làm sao được, hiện giờ tóc cô rất ngắn, trên người mặc áo sơ mi và quần bò cũ, không có ánh mắt mềm mại đáng yêu, chỉ có gương mặt là coi như thanh tú, phải nói là quá buồn!
 
Cô thực sự hoài nghi không hiểu trước kia tại sao anh lại coi trọng cô đến vậy? Trầm Úy Vũ chưa bao giờ nói những câu tình cảm với cô, có thể là do bất đắc dĩ mới phải kết hôn cũng nên!
 
Lúc nào cô cũng bị động đứng từ phía xa yên lặng nhìn anh, ở trên giường cũng bị động, ở chung với anh cũng chỉ là hình thức mà thôi!
 
Nhưng lần này, cô phải nghĩ ra cách khiến cho anh điên cuồng yêu cô, giống như củi khô bốc cháy, không có cách nào dứt ra mới được!
 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: nhinmaybay
Có bài mới 14.04.2016, 00:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5797
Được thanks: 11956 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng - Độc Cô Cầu Yêu - Điểm: 11
Chương 3

 
Hắc lâu tọa lạc tại một nơi phồn hoa náo nhiệt ở trung tâm thành phố, tòa nhà mười lăm tầng nằm trong khu đất hoàng kim, ai ai đi qua cũng đều có một ấn tượng rất sâu sắc, bởi vì toàn bộ nguyên vật liệu bên ngoài đều lấy màu đen làm chủ đạo, khi ánh mặt trời chiếu vào nhìn rất kích thích thị giác.
 
Vương Thuyên Hằng và Đào Tử Tuấn ngồi ở tầng hai dùng cơm, đang nói chuyện, Đào Tử Tuấn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, Vương Thuyên Hằng thấy ánh mắt của người ngồi đối diện vẫn hướng về bên ngoài, nên cũng tò mò nhìn theo.
 
Một gã mặc áo sơ mi đen, quần bò trắng xanh, thân hình gầy gò, động tác gọn gàng mà phóng khoáng đỗ xe máy lại, tháo mũ bảo hiểm rồi thuận tay úp xuống, phất tay hất tóc sang một bên, diện mạo cực kỳ đẹp trai.
 
Hóa ra là đang ngắm trai đẹp đến thất thần?
 
Điều này khiến cho Vương Thuyên Hằng sởn da gà, tâm tình phức tạp hỏi: “Tử Tuấn, đàn ông đều chỉ ngắm mấy cô em mặc váy ngắn, sao người anh ngắm lại là…con trai…?”
 
“Đấy là em gái tôi! Hôm qua lãnh đạo trực tiếp nói với tôi là phải tìm được một thư ký tạm thời, không được chậm trễ!” Đào Tử Tuấn bĩu môi, tức giận nói, nếu không phải em gái anh giỏi văn, thì anh cũng đâu đến mức phải nhờ người nhà chứ?
 
Anh còn tưởng sẽ phải thuyết phục cô em gái nhiều lần, không ngờ cô lại không chần chừ mà đồng ý luôn!
 
Đào Lộ ghét đàn ông tự nhiên lại đổi tính?! Quá là kỳ lạ…
 
Lúc Vương Thuyên Hằng và Đào Tử Tuấn đi xuống tầng một, Đào Lộ cũng đã có mặt, cô tươi cười chào hỏi bọn họ, sau đó ba người cùng nhau vào thang máy lên tầng 15.
 
Đào Lộ nhìn mình trong gương, nhìn thế nào cũng thấy giống con trai!
 
Vì muốn gặp anh, nên tối qua cô đã hưng phấn đến mất ngủ, mở tủ quần áo ra, đắn đo không biết nên mặc gì, nhưng trong tủ lại chẳng có cái váy nào, chỉ toàn là áo quần trung tính.
 
Tuy rằng cô rất muốn mượn đồ của Lương Hiểu Lam, nhưng chắc chắn là cô ấy sẽ lại hỏi linh tinh, hơn nữa cô cũng rất khó tưởng tượng không biết mình mặc váy trông sẽ như thế nào?
 
Nhỡ lại chữa lợn lành thành lợn què thì hỏng bét!
 
Nhìn con số trên thang máy chậm rãi chuyển động, tâm trạng của cô cũng trở nên hồi hộp theo, khi số 15 hiện lên kèm theo tiếng “Đinh!”, tim của cô quả thực là sắp bắn ra khỏi họng rồi.
 
Vừa bước ra thang máy, giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe vang lên trong không gian, “Ừ, đêm nay tôi có việc phải đi rồi, không đi ăn được, hôm khác gặp lại. ”
 
Đứng trước cửa phòng làm việc của sếp tổng, Đào Lộ nhìn Trầm Úy Vũ như đang tỏa ra ánh hào quang, thân hình cao lớn đứng thẳng, tác phong ngạo mạn, như thể đang đứng trên hàng vạn người.
 
Nói chuyện ngắt quãng vài câu, cuối cùng anh cũng cúp máy, quay đầu lại, đôi mắt đào hoa thâm thúy nhìn hai người họ, nhẹ nhàng nở nụ cười mê hồn, anh lên tiếng để gọi tâm trí của đối phương về: “Tử Tuấn, người này là?”
 
Đào Tử Tuấn nghe vậy, vội vàng kéo Đào Lộ đang đứng phía sau lên để cho Trầm Úy Vũ nhìn.
 
“Xin chào giám đốc Trầm, tôi tên là Đào Lộ, không biết anh còn nhớ tôi không?” Cô muốn…muốn gọi thẳng tên anh, nhưng trời mới biết là cô phải kìm nén như thế nào mới không thốt ra khỏi miệng!
 
“Ồ, tôi nhớ rất rõ, chúng ta đã từng gặp nhau trên xe bus, tôi tên là Trầm Úy Vũ. ” Anh nhìn cậu con trai đang giơ tay ra trước mặt mình, theo bản năng xã giao cũng nắm lấy tay của đối phương.
 
Tay của anh thật ấm, có chỗ còn có vết chai rất dày, cô biết Trầm Úy Vũ là người cuồng công việc, nhưng cô chưa bao giờ chú ý đến cảm giác khi được nắm tay anh, bởi vì mỗi lần nắm tay, cô đều hồi hộp đến mức rút gân!
 
Hiện tại, cô mới biết, người đàn ông này luôn dồn hết tâm tư và sức lực của mình vào công việc.
 
Thật ra anh không cần phải làm vậy, số tài sản ba mẹ anh để lại cũng đủ giúp anh sống thoải mái ba chục năm, nhưng anh không muốn trở thành một thiếu gia con nhà giàu suốt ngày chỉ biết chơi bời, anh lựa chọn xây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng.
 
Một người đàn ông tốt như vậy, thế mà cô lại chạy trốn, đúng là quá ngớ ngẩn!
 
Đào Lộ nắm tay anh không muốn buông, anh hơi dùng sức muốn rút tay ra, lại phát hiện không có hiệu quả!
 
“A Lộ…” Đào Tử Tuấn thấy có vấn đề, vội vàng đập nhẹ vào vai cô em gái đang nhìn sếp tổng đến mất hồn.
 
“A…Úy…À…Trí nhớ của giám đốc Trầm tốt thật…” Đào Lộ cố tỏ ra tự nhiên, khẽ cười, sợ anh phát hiện ra là cô đang si mê anh.
 
Theo thói quen cô đưa tay lên xoa chóp mũi, bỗng nhiên một mùi hương nam tính bay tới, khiến cho Đào Lộ ngơ ngẩn, gương mặt tức thì đỏ ửng một cách đáng nghi.
 
Nhìn nét mặt của Đào Lộ, Trầm Úy Vũ vẫn như cũ cười nói: “Chỗ này nóng lắm sao? Nếu không thì sao mặt cậu lại đỏ như vậy?”
 
Chết rồi! Biểu hiện của cô rõ ràng quá!
 
“Ha ha…Ừm…Đúng là tôi thấy rất nóng, vừa mới ở bên ngoài vào mà!” Đào Lộ giơ tay lên quạt gió, không ngờ làm vậy càng khiến cho mùi hương của anh thổi tới, tai của cô lại đỏ ửng lên rồi.
 
Đào Tử Tuấn kinh ngạc nhìn em gái, hai mươi hai năm qua đây là lần đầu tiên anh thấy mặt cô đỏ, hơn nữa còn là vì một người đàn ông!
 
Bàn tay to của anh cầm điều khiển điều hòa lên, màn hình hiển thị hai mươi ba độ, gió cũng mạnh, nghĩ thầm thể lực của cậu con trai gầy gò này thật không tồi, sau đó mới giảm xuống hai độ nữa.
 
“Không sao, đống văn kiện kia phiền cậu giải quyết giùm tôi. ” Anh đưa tài liệu cho Đào Lộ rồi lại tao nhã trở về chỗ ngồi của mình, tiếp tục làm việc.
 
Phù…
 
Cô thầm thở phào, sau đó đi tới vị trí ngồi ở cửa phòng tổng giám đốc, ép buộc bản thân phải dồn hết tâm trí vào chồng tài liệu kia, cô không muốn vì làm việc không hiệu quả mà bị anh đuổi ra đường đâu.
 
Bởi vì cô còn phải chặt chẽ mà bắt lấy anh nữa mà ~
 
Chương 4

 
Đi làm được ba ngày, Đào Lộ đã dần dần nắm bắt được công việc, có bản lĩnh để nắm giữ vai trò thư ký, ngoại trừ có những lúc sẽ ngây ngốc nhìn ngắm người đàn ông đang vùi đầu vào công việc kia.
 
Ba giờ chiều là thời gian để chợp mắt, có điều cô không rảnh để nghỉ ngơi, bởi vì cô còn đang phụ trách một mục tin vắn rất phiền phức, trước năm giờ chiều phải báo cáo kết quả.
 
Cô đã quá lâu không tiếp xúc với các chức năng của máy tính, mắt nhìn chăm chú vào một đống ký hiệu, huyệt thái dương có chút căng đau!
 
Nhíu chặt lông mày, khuôn mặt nhỏ nhắn như muốn dán chặt vào màn hình, khiến cho Trầm Úy Vũ nhìn vào mà thấy buồn cười.
 
“Đào Lộ! Cậu sắp hôn cái máy tính rồi kìa. ” Anh lười biếng dựa vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, mắt phượng nhìn chằm chằm vào đối phương.
 
Nghe thấy giọng nói dễ nghe của anh, tim của cô có chút xao động, kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn anh, miệng nhỏ hơi mở ra.
 
Anh càng nhìn càng cảm thấy khó hiểu, mấy hôm nay cậu thư ký này thỉnh thoảng lại lộ ra nét mặt ngây ngốc, đàn ông nhìn đàn ông mà cũng có thể say mê đến vậy sao?
 
Có điều, việc này cũng làm cho người ta vui tai vui mắt, tuy rằng anh hầu như chỉ thu được sự chú ý của phụ nữ, nhưng nếu được Đào Lộ chú ý tới thì cũng không sao.
 
Thấy môi của cô vẫn dừng lại ở vị trí cũ, không có ý định nói gì, anh lại nở một nụ cười quyến rũ rồi hỏi: “Sao vậy? Có cần tôi giúp một tay không?”
 
Ầm!!!
 
Trong nháy mắt, một luồng hơi nóng xông thẳng lên gò má, Trầm Úy Vũ lại thành công chọc cho gương mặt của cô đỏ lên rồi. Đào Lộ vội cúi xuống gật mạnh, muốn dùng hành động để vơi đi sự xấu hổ.
 
“Phiền…Úy…À…Tổng giám đốc Trầm xem giùm tôi một chút, bức ảnh này màu sắc không được đẹp lắm…” Cô thật muốn cắn vào lưỡi mình một cái, lần nào cũng theo thói quen muốn gọi tên anh.
 
Hiện giờ anh vẫn chưa biết gì về cô, chức vụ cũng phân biệt rõ ràng, cô chỉ có thể ép buộc bản thân gọi anh là tổng giám đốc Trầm!
 
Vài giây sau, Trầm Úy Vũ đã vòng qua bàn, đứng đằng sau chỗ cô ngồi, cúi người xuống, bàn tay to cầm lấy con chuột, giọng nói vang lên trên đầu cô: “Để tôi xem nào!”
 
Mùi hương nhẹ nhàng thơm mát của Trầm Úy Vũ tràn ngập lá phổi của cô, mùi thoang thoảng của cây bạch quả bị nhiệt độ của anh hâm nóng rồi tản ra không khí, mang theo cả mùi thơm nam tính của cơ thể.
 
Tâm tư lại bị anh lấy mất, cô hoàn toàn không nghe thấy anh nói gì, kìm lòng không được mà áp người ra sau, kề lên ngực anh, ánh mắt nhìn vào các ngón tay thon dài đang chuyển động.
 
“Đào Lộ, thế này đã được chưa?” Anh không nghe thấy cô phụ họa, đành phải hỏi thẳng vào vấn đề.
 
“À…Vâng…Được…Được ạ…” Cô lắp bắp trả lời, thầm mắng bản thân không tập trung, lần này xong rồi, thật muốn chui xuống lỗ luôn!
 
Ánh mắt liếc nhìn vành tai đang dần đỏ ửng của Đào Lộ, anh đột nhiên có ý đồ xấu, càng thêm cúi thấp người, nói bên tai cô: “Vậy cậu lấy gì để thưởng cho tôi đây? Tôi đã giúp cậu giải quyết mục tin vắn này ~”
 
Anh đột nhiên áp sát khiến cho Đào Lộ hoảng sợ, cô căng thẳng quay đầu lại nhìn anh, không nghĩ lại bất ngờ môi chạm môi.
 
Cô sợ đến mức trừng to mắt nhìn anh!
 
Cảm giác được làn môi mềm mại của anh dán lên môi mình, hơi thở nóng bỏng từ mũi anh phả lên trên mặt cô.
 
Vì khoảng cách rất gần, Trầm Úy Vũ ngửi được mùi hương trên môi cô, giống như hương quýt thơm nhẹ, như viên kẹo ngọt ngào mê người, khiến cho anh khẽ đưa lưỡi ra nếm thử.
 
Vừa mới liếm láp một chút, anh bỗng nhìn thấy đôi mắt hiện lên nét kinh ngạc của cô, nhắc nhở anh lấy lại tự chủ, rời xa đôi môi thơm ngọt kia.
 
Giữa lúc cô đang vui mừng vì khoảng cách được rút ngắn, thì Trầm Úy Vũ lại thản nhiên nói sang chuyện khác: “Làm xong tin rồi, hôm nay không cần tăng ca!”
 
Anh che giấu tâm trạng phức tạp của mình rất tốt!
 
Không hiểu đầu óc của anh hôm nay làm sao nữa, tự nhiên lại chủ động hôn thư ký mới tới, quan trọng nhất, đối phương lại là một cậu nhóc!
 
Không phải xu hướng giới tính của anh có vấn đề đấy chứ? Lại đi thích người đồng tính?
 
Ô? Sao bỗng dưng anh cảm thấy bầu không khí ở đây trở lên mờ ám thế này?
 
Đào Lộ chỉ nhớ anh có nói là “Cậu định lấy gì để thưởng cho tôi đây”, liền khẽ cười đáp: “Cảm ơn tổng giám đốc Trầm…chuyện kia…coi như lấy nụ hôn làm phần thưởng vậy…”
 
Lời vừa nói ra, tâm tình phức tạp của Trầm Úy Vũ lại nổi lên, anh vỗ lên vai Đào Lộ, vừa đi về văn phòng vừa trả lời: “Biết rồi, mau làm nốt cho xong đi!”
 
Nhìn bóng lưng anh tuấn của anh, cô nở một nụ cười ngọt ngào, sau đó lại tiếp tục quay đầu lại làm việc.
 
Xưa nay, cô không hề biết lúc làm việc Trầm Úy Vũ lại có thể có những lúc dịu dàng như vậy.
 
Hồi đó khi ở bên cạnh anh, cô lúc nào cũng lâm vào trạng thái căng thẳng thần kinh, công việc có vấn đề cô cũng không bao giờ viết lên trên mặt, một là tìm người khác hỏi, hai là lên mạng tự tra tư liệu.
 
Cô chưa bao giờ để Trầm Úy Vũ dạy cô bất cứ chuyện gì, đi làm chính là việc tiếp thu mệnh lệnh, làm tốt thì sẽ được thưởng.
 
Hóa ra anh là người biết quan tâm như vậy, biết cô gặp khó khăn, nhìn ra được tâm trạng khổ sở của cô!
 
Thật vui vì cô có thể quay lại giây phút này, mới có cơ hội để phát hiện thêm nhiều điểm tốt của anh. Đào Lộ cảm thấy cô lại yêu anh thêm một chút rồi ~
 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: nhinmaybay
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Candy2110, flynn, Hoàng Dung, Mẫu Tử Song Linh, Oanh phan, Phuongthao14121999, superkookie, tuyết dạ và 637 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 163, 164, 165

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

4 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

6 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

7 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

14 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 116, 117, 118

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

19 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

20 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65



Shop - Đấu giá: Hoa Mẫu Đơn vừa đặt giá 1793 điểm để mua Bướm Trắng
V.I.P ❤ BIG BANG: Ko onl acc mà t cứ gởi quà  :no3: trưng ai coi
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1706 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: BlueDream vừa đặt giá 330 điểm để mua Kẹo mút 4
Nghiêu Vũ: bản tổng hợp truyện thôi, bạn tải về đọc offline
balado: Có bạn nào biết ebook là gì k giúp mình với.thank
Lì xì 2018: Chúc mừng truong thi hoang hai vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng haduyminh vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hongmythanh vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Phạm Thanh Trúc vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng phamhakt209 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng lylygau vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng cumchay vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Angelish_Earnest vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nguyễn t.thảo vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Lý Dương vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nguyenhatrang vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Shop - Đấu giá: Hoa Mẫu Đơn vừa đặt giá 1623 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Mạn Mạn Phi Yên vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bachduonggia vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng peklui vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ngọc Hân vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anguyenrnnicu vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tinhlinhgio vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng banhbao_09 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhujpk vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhichigoo vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiên Ca vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng huong2421988 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hienle_912 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.