Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Bảy năm - Nguyện Lạc

 
Có bài mới 13.04.2016, 18:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 2369 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Hiện đại, trùng sinh] Bảy năm - Nguyện Lạc - Điểm: 11
Chương 24: Trở về (3)

Lâm Tử Mạch mặc một chiếc váy liền màu trắng ra khỏi nhà cũng có chút lo lắng, nhưng may mắn bố không nâng đầu lên nhìn, nên không thể phát hiện cô mặc quần áo mà Tiểu Tử Mạch không có. Xe đi tới Lư Sơn rất nhanh, Lâm Tử Mạch có chút chờ mong. Không phải chờ mong muốn gặp Âu Dương Thành, mà là chờ mong muốn được chứng thật một chuyện. Lâm Tử Mạch 15 tuổi gặp được Âu Dương Thành vào khoảng mười giờ, bây giờ là hơn bảy giờ, cô còn kịp, đuổi tới ngọn núi đối diện nơi Âu Dương Thành chờ cô. Hứa Mục luôn trầm mặc đi theo Lâm Tử Mạch, khi hai người ngồi trong xe, có vài lần anh quay đầu lẳng lặng nhìn Lâm Tử Mạch, không hiểu vì sao cô muốn dẫn anh đến gặp những người trong nhà đó, không hiểu vì sao cô có thể giống cô bé trong nhà đó như thế, không hiểu vì sao cô muốn giả làm con gái của cô chú ấy. Không hiểu rất nhiều chuyện, anh cũng muốn hỏi cô, nhưng câu hỏi lại không thể bật ra khỏi miệng.

Lâm Tử Mạch tựa như biết anh suy nghĩ cái gì, vẫn thản nhiên cười nhìn anh. Rốt cuộc anh cũng lắc lắc đầu, buông tha suy tư, đơn giản đi theo cô. Anh rất muốn biết, cô dẫn anh đến nhìn chuyện này có liên quan gì tới cô và Âu Dương Thành. Xe chạy đến nơi không thể đi lên được nữa, Lâm Tử Mạch và Hứa Mục liền xuống xe. Hứa Mục không nói tiếng nào đi theo Lâm Tử Mạch lên núi, người luôn thích bàn luận chuyện trò như anh mà giờ lại im lặng như vậy khiến Lâm Tử Mạch có chút không quen.

“Chúng ta cũng coi như cùng nhau đi Lư Sơn nhỉ?” Lâm Tử Mạch tùy tiện tìm một câu bắt chuyện, sau đó giương mắt nhìn lên Hứa Mục bên cạnh. Cô đi hơi vội, bây giờ đã thở hổn hển rồi, nhưng mặt Hứa Mục vẫn không đổi sắc.

Hứa Mục hơi mỉm cười: “Đúng vậy, đây là kỷ niệm cuối cùng sao?” Anh vẫn để ý, bởi vì Lâm Tử Mạch từ chối, hơn nữa lại không cho anh lý do rõ ràng.

“Không phải.” Lâm Tử Mạch nhớ tới những chuyện sau đó, không khỏi có chút cảm khái, “Vài năm sau, khi anh gặp lại em, anh sẽ hiểu được tất cả, khi đó anh có thể cảm thấy, thế giới thật sự là kỳ diệu.”

“Vài năm sau?” Hứa Mục có chút kinh ngạc, “Em phải đi à, tại sao nói vài năm sau anh mới gặp lại em?”

Lâm Tử Mạch mỉm cười: “Không phải em phải đi, chỉ là nói vậy mà thôi.” Cô cũng không biết vì sao mình nói là vài năm sau, thật ra bây giờ ngay cả việc trước mắt cô còn chưa hiểu rõ.

Khi tới đỉnh núi, sương mù vẫn dày đặc trên hang Cẩm Tú, cô lẳng lặng đứng trên một đống đất, bằng trực giác lựa chọn một phương hướng đối mặt. Hứa Mục không biết cô đang chờ cái gì, vẻ mặt nghi hoặc nhưng cũng chờ đợi cùng cô ở phía sau.

Mưa bắt đầu chậm rãi tán đi. Cuối cùng, ngọn núi đối diện kia cũng mơ hồ xuất hiện một bóng người, cô nhìn chằm chằm vào bóng người đó không hề chuyển mắt. Khi cô nhìn thấy rõ đó là Âu Dương Thành thì anh đã quay người lại, chính vào khoảnh khắc Lâm Tử Mạch 15 tuổi giơ máy ảnh lên chụp anh. Sau đó họ nói chuyện một lúc, Âu Dương Thành ra khỏi vị trí mình đang đứng, đi về phía Tiểu Lâm Tử Mạch. Gặp thoáng qua trong nháy mắt, chân trái của Tiểu Tử Mạch không cẩn thận vấp phải một hòn đá nhỏ, lảo đảo một chút, Âu Dương Thành đang lướt qua đã nhanh tay lẹ mắt bắt lấy cánh tay cô. Tất cả đều xảy ra y như trong trí nhớ của cô, ngay cả ánh mắt của Âu Dương Thành, quả nhiên đã khôi phục trong ngày này! Rõ ràng ngày hôm qua anh còn không nhìn rõ lắm, vậy mà đến hôm nay thật sự đã hoàn hảo không tổn hao gì, quỹ đạo lịch sử quả nhiên không thể xoay chuyển được. Tiếp tục nhìn chăm chú vào mọi chuyện diễn ra bên ngọn núi đối diện kia, nhìn thấy tất cả quá trình khiến mình động tâm, Lâm Tử Mạch cảm thấy mọi chuyện vô cùng kỳ diệu, có chút chờ mong, có chút hưng phấn, có chút đau đớn. Tuy rằng cách xa như vậy lại còn thêm một tầng mây mỏng manh, nhưng cô chỉ cần một động tác nhỏ thôi cũng có thể biết được mọi chuyện. Lúc này Lâm Tử Mạch 15 tuổi hẳn là đang dùng giọng yếu ớt như tiếng muỗi kêu nói với Âu Dương Thành: “Cảm ơn anh.”

Sau đó Âu Dương Thành thấp giọng an ủi: “Không có việc gì, tiểu nha đầu. Nhưng mà từ sau đi đường phải cẩn thận một chút đó, đây là trên đỉnh Lư Sơn, không phải là sân thể dục của trường học.” Lâm Tử Mạch 15 tuổi gật gật đầu, nói lời cảm ơn, buông lỏng ra bàn tay đang nắm lấy tay anh, do dự một chút còn nói: “Vừa rồi, là em không cẩn thận đã chụp em vào trong ảnh. Anh sống ở đâu, chờ khi em rửa ảnh xong, em sẽ gửi lại cho anh.” Nghĩ tới đây, không ngoài dự kiến nhưng vẫn làm Lâm Tử Mạch không thể tin được, cô thấy ánh mắt Âu Dương Thành nhìn sang chỗ cô đang đứng.

Cô nhớ khi đó Âu Dương Thành có thần sắc kỳ quái. Âu Dương Thành chỉ mơ hồ nhìn được bóng dáng cô, đứng trên núi cách mấy trăm mét, cách làn sương mù và mưa bụi, nhưng thật ra như vậy càng làm anh dễ dàng nhận ra cô hơn, anh cảm thấy kỳ quái, chắc là bởi vì cô đến nhầm ngọn núi rồi.

Lúc này Tiểu Tử Mạch 15 tuổi cũng quay đầu lại nhìn thấy cô, sau đó Âu Dương Thành liền vội vàng xuống núi.

Tiểu Tử Mạch nhìn bóng dáng Âu Dương Thành, sửng sốt một lát rồi tìm tảng đá ngồi xuống, lẳng lặng nhìn cô đang đứng bên ngọn núi này.

Trong lòng Lâm Tử Mạch cảm khái vô hạn. Hóa ra, ngày đó ở năm 2007 cô mặc chiếc váy liền trắng này đi gặp Âu Dương Thành, không biết vì sao mình có thể xuyên qua thời gian và không gian để đến nơi đây, để sắm vai bóng dáng trong bức ảnh ấy sao? Chưa bao giờ cô nghĩ đến, cô gái làm Âu Dương Thành thương nhớ bảy năm, bóng dáng màu trắng trong bức ảnh mà cô chưa bao giờ dám đối mặt trực tiếp đó, thực sự chính là mình! Có một mái tóc đen dài, rất xa, đứng ở trên ngọn núi, nhớ đến chuyện của mình bảy năm trước, cô lĩnh ngộ được cái gì đây?

“Ở ngọn núi đối diện kia, chính là cô bé sáng nay chúng ta gặp được.” Giọng nói của Lâm Tử Mạch trôi theo làn gió trên đỉnh núi mà có chút bay bổng, giống như làn váy cô cũng đang tung bay theo làn gió.

Hứa Mục tựa lưng vào một tảng đá lớn sau cô, chậm rãi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào bóng dáng Lâm Tử Mạch, gằn từng tiếng hỏi: “Rốt cuộc em muốn nói cho anh cái gì, Tử Mạch?”

Lâm Tử Mạch quay người nhìn anh, anh đang ẩn sau bóng tảng đá lớn kia, khó trách năm cô 15 tuổi chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng cô gái mặc váy trắng, mà không nhìn thấy Hứa Mục ở phía sau.

Thần sắc Hứa Mục có vẻ lo lắng, giọng nói trầm thấp: “Đầu tiên là để anh thấy một cô bé có bộ dạng giống em, thậm chí ngay cả mẹ cô bé đó cũng không nhận ra, sau đó lại để anh nhìn thấy cô bé gặp A Thành tại đây, rốt cuộc em muốn nói cái gì với anh? Cái đó và chuyện em yêu A Thành, không thể ở bên anh thì có liên quan gì?”

Lâm Tử Mạch thở dài, nhưng lại không dám trực tiếp nhìn Hứa Mục, cúi đầu xuống chuyển tầm mắt đi. Cô thật sự muốn nói tất cả cho Hứa Mục sao? Thật ra cô rất ích kỷ, cô muốn thăm bố mẹ mình, cô muốn chứng minh mình từng tồn tại ở nơi này, cô muốn tận mắt nhìn thấy mọi chuyện đã xảy ra như thế nào, cô muốn biết thật ra Âu Dương Thành yêu cô, nhưng cô lại thấy khiếp đảm, vì thế mới bốc đồng để Hứa Mục đi theo. “Thực xin lỗi.” Cuối cùng cô đã mở miệng, “Thật ra, em…” Cô có thể nói không, cô phải nói sao, cô nên nói như thế nào đây?

Giọng cô vẫn bay bổng như trước, cuối cùng cô chỉ nói: “Anh Hứa Mục, anh tự nghĩ đi.”

Âu Dương Thành gọi điện thoại đến: “A Tử, sao em lại đến ngọn núi đối diện thế, vừa rồi em có nhìn thấy anh không?”

Lúc đầu suy nghĩ của Lâm Tử Mạch còn có chút hỗn loạn, thì thào đáp lời, sau khi phản ứng lại đây là Âu Dương Thành, cô lập tức hỏi vấn đề mình đang quan tâm nhất: “Âu Dương, có phải mắt anh đã nhìn thấy rồi không?”

Âu Dương Thành rất kinh ngạc, hỏi: “A Tử, sao em biết?”

“Em?” Lâm Tử Mạch ngập ngừng, tại sao cô biết, chính là cô biết thôi. “Vừa rồi không phải anh nói nhìn thấy em à, xa như vậy mà anh cũng có thể nhìn được?”

Trong điện thoại Âu Dương Thành đang vui vẻ cười: “Còn muốn làm em kinh ngạc cơ, vậy mà đã bị em nhìn ra rồi. Em đứng im đấy đừng đi đâu nhé, bây giờ anh qua đó đây.”

“Vâng!” Lâm Tử Mạch bị tiếng cười vui vẻ này của anh mê hoặc, cô chưa từng nghe thấy anh cười thoải mái như vậy, vì âm thanh khiến lòng cô tràn đầy vui sướng đó, cho dù khiến cô phải trải qua bảy năm đau khổ nữa cô cũng cam lòng!

“Còn có, ” Giọng nói của Âu Dương Thành bị kiềm hãm, hơi nghi hoặc hỏi, “Hình như vừa rồi anh còn nhìn thấy Lão Mục ở bên cạnh em, sao hai người lại ở cùng một chỗ thế?”

“Chúng em…” Lâm Tử Mạch nhìn thoáng qua Hứa Mục, do dự mà trả lời, “Trên đường đến Cửu Giang em gặp được anh ấy, nên dẫn anh ấy lên đây luôn.”

“Ồ. Đợi gặp mặt rồi nói sau. Anh đang đi xuống ở bên này, em đứng trên đó chờ anh.” Âu Dương Thành vẫn dặn cô như cũ.

Treo điện thoại, Lâm Tử Mạch nhìn về phía ngọn núi đối diện, Tiểu Tử Mạch vẫn ngồi đó, còn đang nhìn cô. Cô đúng là chấp nhất như vậy sao? Nhưng nếu cô không chấp nhất như vậy, thì làm sao cô có thể ở bên Âu Dương Thành được, làm sao cô có thể có được tình yêu của mình, chấp nhất này, thật ra rất có giá trị. Chờ Âu Dương Thành đến đây, rốt cuộc cô cũng có thể dũng cảm nói với anh, cô yêu thương anh như thế nào, từ cái nhìn đầu tiên đã bắt đầu rồi. Cô yêu anh từ Lư Sơn đuổi tới Nam Kinh, để yêu anh cô không ngại anh nghĩ đến người khác mà vẫn ở bên anh, cô yêu anh còn xuyên qua cả thời gian và không gian! Cô yêu anh nhiều năm như vậy, lại chưa từng nói với anh. Mà nay, rốt cuộc cô cũng có dũng cảm để nói ra, nói cô yêu thương anh bao nhiêu, yêu đến thậm chí sẵn lòng đi bắt chước người trong lòng anh, làm bóng dáng của người đó! Chỉ là bây giờ cô mới biết được, người đó, hóa ra lại chính là cô. Nghĩ đến Âu Dương Thành từng tưởng niệm mình bảy năm, từng trằn trọc trong đêm dài yên tĩnh, anh luôn nghĩ đến cô, cô thấy rất hạnh phúc. Chỉ là, tựa như có cái gì đó không đúng! Đột nhiên Lâm Tử Mạch nghĩ đến, nếu Âu Dương Thành thích cô, tại sao nhiều năm như vậy mà anh không nói cho cô biết, lại làm cho cô thống khổ lâu như vậy; nếu Âu Dương Thành thích cô, tại sao cô ở bên anh nhiều năm như vậy mà anh vẫn tưởng niệm, vẫn đau lòng; nếu Âu Dương Thành thích cô, tại sao khi anh nhìn thấy bức ảnh chụp kia lại kích động hơn khi nhìn thấy cô? Hơn nữa, dựa theo trí nhớ, khi Âu Dương Thành đi đến ngọn núi này, cô đã rời đi trước rồi. Nhưng bây giờ, cô vẫn đứng ở chỗ này như cũ mà, hoàn toàn không có ý muốn rời đi. Là, thời gian và không gian có thay đổi gì xảy ra sao?

“Này cậu, này cậu, cậu làm sao vậy?” Giọng nói lo lắng của một bác truyền đến. Lâm Tử Mạch kỳ quái xoay người nhìn, lại nhìn thấy Hứa Mục đang mệt mỏi dựa vào tảng đá, hô hấp có chút dồn dập.

Chạy tới chỗ Hứa Mục, cô mới phát hiện dường như sức lực toàn thân anh đang tựa cả vào tảng đá, hai tay vô lực kéo cổ áo, nhưng hô hấp vẫn không dễ dàng hơn chút nào, sắc mặt đỏ lên, trên cổ cũng nổi rất nhiều nốt ban đỏ. Lâm Tử Mạch sợ hãi, sốt ruột hỏi: “Hứa Mục, anh làm sao vậy?”

Hứa Mục hít sâu mấy hơi, mới khàn khàn cổ họng nói: “Không, không có việc gì. Dị ứng không khí, anh trở về uống thuốc là khỏi thôi.”

Bác trai bên cạnh nhiệt tình chen vào nói: “Bác thấy cháu nên về nhà ngay đi, bác cũng là bác sĩ, triệu chứng này của cháu nếu để lâu không uống thuốc cũng không tốt đâu. Biết mình bị dị ứng rồi mà còn đi du lịch vào lúc thời tiết như thế này làm gì, người trẻ tuổi phải biết yêu quý thân thể mình!”

Lúc này Lâm Tử Mạch không kịp nghĩ đến chuyện gì khác, vội vàng đỡ Hứa Mục, trước khi đi còn không quên cảm ơn bác trai bên cạnh: “Cháu cảm ơn bác ạ!”

“Xuống núi bên này ấy, mau lên.” Bác ấy giữ Lâm Tử Mạch lại, chỉ chỉ một đường khác phía sau tảng đá, “Sau tảng đá có đường đó, rất gần.”

Lâm Tử Mạch lại nói cảm ơn, đưa Hứa Mục đi thẳng về chỗ ở. Trở về biệt thự, Hứa Mục uống thuốc, triệu chứng cuối cùng cũng dần dần biến mất. Ép buộc một đêm, sau khi bị dị ứng, Hứa Mục nằm lên giường liền ngủ ngay. Nhìn anh đang ngủ, Lâm Tử Mạch nhẹ nhàng đóng cửa lại, đi ra phòng khách. Âu Dương Thành còn chưa trở về, chắc anh không biết con đường kia, vẫn đi theo đường cũ, cho nên về chậm một chút.

Im lặng ngồi trong phòng khách, Lâm Tử Mạch tùy tay cầm cái túi mình mang theo đến đây từ năm 2007, là sản phẩm mới của LV năm 2007, năm 2007 khi LV chính thức đổ bộ vào Nam Kinh, Âu Dương Thành đã đưa cô đi mua.

Đồng hồ báo thức chỉ 12 giờ, trong biệt thự kiểu xưa này bắt đầu ngân vang tiếng chuông báo thức, âm thanh xưa cũ đó, mang theo một loại cảm giác bí ẩn của số mệnh. Như thực như ảo, thật sự có một bàn tay thời gian đã thúc đẩy tất cả mọi chuyện. Cuối cùng Âu Dương Thành cũng không thấy cô trên ngọn núi đó, mà trong biệt thự này, anh có thể nhìn thấy cô không?

“Uông!” Tiếng kêu của Tiểu Cáp đột nhiên khiến Lâm Tử Mạch bừng tỉnh trong dòng suy nghĩ. Vẫn giống như trước đây, Tiểu Cáp nhiệt tình chạy tới chỗ cô, nhảy lên sô pha, rồi lại nhảy lên chân cô. Mà cô, lại như đang chậm chạp nhìn nó. Trong khoảnh khắc khi cô nhìn thấy cái vòng cổ của Tiểu Cáp bị tuột xuống, giống như cô đã hiểu được cái gì. Là cần phải trở về sao? Đây có lẽ là cơ hội duy nhất. Ý thức còn chưa động, hai tay lại như bị thúc đẩy làm cô nhặt lên cái vòng của Tiểu Cáp, sau đó đeo vào cổ cho nó.

Mỉm cười: thực xin lỗi, Âu Dương, đã để anh chờ bảy năm. Một giọt lệ chảy xuống mặt đá màu trắng trên vòng cổ của Tiểu Cáp, mảnh đá nổ ra một luồng sáng lóa mắt, Lâm Tử Mạch nhắm mắt lại.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Elise Nguyễn, Thaman
     

Có bài mới 13.04.2016, 18:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 2369 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Hiện đại, trùng sinh] Bảy năm - Nguyện Lạc - Điểm: 11
Chương 25: Kết thúc

Mở to mắt. Tiểu Cáp to lớn bảy tuổi, ánh mắt nó thuần khiết trong suốt như hồ nước màu xanh. Ngẩng đầu, liễu rủ xuống bóng dáng Âu Dương Thành mặc áo sơmi trắng và Trình Tử mặc chiếc váy vàng mềm mại. Xa xa, nhà ga to lớn đồ sộ, rất nhiều nhà tầng được xây xung quanh hồ. Tất cả giống như một giấc mộng, chỉ như một cái chớp mắt của thời gian. Thật sự chỉ là một giấc mộng sao?

Giây tiếp theo, Âu Dương Thành lại chạy vội tới, đỡ cô lên, cẩn thận nhìn cô từ trên xuống dưới, hơn nữa còn không ngừng hỏi: “Em làm sao vậy, có chuyện gì không?”

Lâm Tử Mạch khó hiểu hỏi: “Âu Dương, anh làm sao vậy?”

Âu Dương Thành dừng lại động tác, buồn bực nói: “Vừa rồi em không nhìn thấy một luồng sáng à?”

“Anh thấy được?” Lâm Tử Mạch ngạc nhiên nói, thì ra không phải nằm mơ! “Em không sao, không có việc gì.” Trấn an Âu Dương Thành, Lâm Tử Mạch đột nhiên nhớ tới, cô lập tức trở về năm 2007, Âu Dương Thành ở năm 2000 hoàn toàn không nhìn thấy cô, khó trách mấy năm nay cô luôn luôn ở bên cạnh anh mà anh lại không nhận ra. Ở một nơi nào đó, cô đã bỏ lại Âu Dương Thành về tới năm 2007 này, làm cho anh một mình tưởng niệm bảy năm, nhưng cũng bởi vậy mà cô vì anh khổ sở bảy năm. Vận mệnh tựa như trêu cợt họ, nhưng cuối cùng đã làm cô hiểu được tất cả, có thể làm họ ở cùng một chỗ, trong lòng cô vẫn cảm ơn vận mệnh.

Âu Dương Thành thấy Lâm Tử Mạch thật sự không có việc gì, rốt cục yên tâm, cười giúp cô vén tóc ra sau tai, ánh mắt dịu dàng mà nhu hòa nhìn cô. Ánh mắt của anh, đã tốt lắm sao? Cho dù biết chuyện đó là cách đây bảy năm rồi, nhưng Lâm Tử Mạch vẫn không nhịn được nâng tay lên muốn chạm vào ánh mắt đó, xác nhận anh đã bình yên vô sự.

“Khụ khụ!” Cách đó không xa, Trình Tử mỉm cười nhìn họ, lên tiếng nhắc nhở họ ở đây còn có một người đứng xem.

Lâm Tử Mạch vội vàng dừng tay lại, nhìn Trình Tử, xấu hổ cười cười: “Âu Dương, anh nói hôm nay muốn em gặp một người, chính là tiểu thư Trình Tử này sao?”

Âu Dương Thành thoáng lắc lắc đầu: “Người anh muốn cho em gặp phải tối nay mới thấy được.” Khi nói chuyện, anh nâng một bàn tay lên nắm bả vai cô, dùng một chút lực xoay người cô lại phía sau: “Có điều bây giờ, thật ra có một người muốn cho em trông thấy!”

“Anh Hứa Mục!” Lâm Tử Mạch kinh ngạc.

Hứa Mục vẫn giống như trước, mặc một bộ tây trang màu trắng hợp với mình, khóe miệng nở nụ cười tao nhã: “Đã lâu không thấy a, Tiểu Tử Mạch!”

“Làm thế nào, làm thế nào anh đã trở lại?” Ý nghĩ của Lâm Tử Mạch có chút hỗn loạn giữa năm 2000 và năm 2007, nửa ngày mới nhớ tới Hứa Mục đã ra nước ngoài.

“Sao anh lại không thể trở về?” Giọng điệu của Hứa Mục vẫn rất nhẹ nhàng, “Anh trai em trở về để kết hôn, em không chúc phúc cho anh à?”

“Kết hôn?” Lâm Tử Mạch vô cùng kinh ngạc trước bất ngờ lớn đó.

Lúc này Trình Tử cũng đã đi tới, Hứa Mục duỗi cánh tay dài ra, nắm ở thắt lưng Trình Tử, kéo đến trước người, cười tủm tỉm nói với Lâm Tử Mạch: “Còn không mau chào chị dâu của em đi?”

“Chị dâu!” Lâm Tử Mạch có chút giật mình, nhìn Trình Tử, nhìn Hứa Mục, lại nhìn Âu Dương Thành. Hứa Mục và Âu Dương Thành đều không nói chuyện, nhưng thật ra Trình Tử, trong ánh mắt cô lại mang theo tia sáng như đã biết tất cả mọi chuyện, cong cong khóe miệng nói:”Biết em sẽ kinh ngạc như vậy mà!” Nói xong, cô ấy mở chiếc túi xách nhỏ màu vàng, lấy từ trong đó ra một đồng tiền xu, hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào cô, đưa tới trước mặt cô: “Vật về với chủ!”

Đúng là đồng tiền xu mà Hứa Mục giữ! Lâm Tử Mạch nhận lấy, kinh ngạc nhìn Trình Tử, nụ cười của cô ấy, tựa như muốn nói, cô đã biết tất cả.

Quả nhiên, cô ấy nhìn thoáng qua Âu Dương Thành, sau đó lại nháy mắt với Lâm Tử Mạch. Bộ dáng mỉm cười đó, lại làm cho trái tim Lâm Tử Mạch ấm áp không thôi.

“Lão Mục, em cho rằng, hai người họ đều có điều gì đó muốn nói.”

Tính cách Trình Tử chắc là rất hoạt bát, chiếc váy vàng thục nữ kia không thể che dấu bản chất của cô. Lúc này, một tay cô giữ cánh tay Hứa Mục, một tay vuốt cằm, một bộ dáng nghiêm trang, ngửa đầu nói chuyện với Hứa Mục: “Hơn nữa em cho rằng, chúng ta hẳn là nên lảng tránh.”

Hứa Mục xoa xoa mái tóc quăn buông xuống của Trình Tử, cúi đầu ôn nhu nói với cô: “Anh cũng hiểu được chúng ta cần lảng tránh.” Hai người nhìn nhau cười, Hứa Mục ngẩng đầu cho Lâm Tử Mạch một ánh mắt cổ vũ, rồi lại nói với Âu Dương Thành: “A Thành, bọn anh đi trông nhà giúp em đây, nhớ rõ phải báo đáp anh đấy!” Sau đó liền ôm Trình Tử đi. Đi được một đoạn, Trình Tử đột nhiên quay người lại hô to một câu với Lâm Tử Mạch: “Tiểu Tử Mạch, nhớ rõ phải cho câu chuyện cổ tích cảm động đó một kết thúc hoàn mỹ nhất nhé!”

Lâm Tử Mạch không khỏi bật cười, quả nhiên cô ấy cũng biết! Lại là hai người cùng đi bên hồ, lại là mặt trời chiều ngã về tây. Lâm Tử Mạch ngẩng đầu nhìn về phía Âu Dương Thành, trong lòng cân nhắc nên nói từ đâu đây, nhưng Âu Dương Thành đã mở miệng trước: “Tử Mạch.”

“Vâng?” Lâm Tử Mạch lên tiếng trả lời.

“Em có biết, năm ấy ở Lư Sơn khi nhìn thấy em, là anh đang chờ một người.” Âu Dương Thành dừng một chút, nhìn ánh mắt cô, trong thanh âm trầm thấp mang theo một chút mê hoặc, “Người kia đối với anh rất quan trọng, nhưng, từ đó về sau, cô ấy lại biến mất, rốt cuộc anh cũng chưa nhìn thấy cô ấy.”

“Vâng.” Lâm Tử Mạch không biết vì sao Âu Dương Thành lại chủ động nói lên chuyện này, chỉ là nếu anh bắt đầu nói, thì cô cũng không cần nghĩ nên mở miệng thế nào nữa, đơn giản chỉ nghe Âu Dương Thành nói thôi. “Sau đó anh muốn tìm cô ấy, nhưng bởi vì không có tin tức gì của cô ấy, anh vẫn không tìm được. Vì thế nhiều năm như vậy, anh luôn ở đây chờ cô ấy.” Giọng điệu của Âu Dương Thành rất bằng phẳng, không chấp nhất như trước, “Anh biết em vẫn biết chuyện này, nhưng lại không vạch trần, nhiều năm như vậy vẫn ở bên cạnh anh.”

Lâm Tử Mạch mỉm cười, nhớ tới nước mắt vụng trộm chảy xuôi mấy năm nay, lại nghĩ tới người Âu Dương Thành để ý chính là mình, trong lòng trăm chuyển ngàn hồi.

“Anh mất đi tin tức của cô ấy bảy năm, sẽ chờ cô ấy bảy năm, mấy năm nay, anh xem nhẹ rất nhiều chuyện.” Âu Dương Thành phủ phủ lên mái tóc của Lâm Tử Mạch, ôn nhu cười cười, “Mà có một ngày, bỗng nhiên anh phát hiện, khi anh mất đi cô ấy lại quen biết em, chúng ta quen biết suốt bảy năm, đó thật sự là sự kỳ diệu của duyên phận.” “Trước kia, Lão Mục từng nói với anh, buông tha em, anh nhất định sẽ hối hận, cho nên khi tâm tư anh nghĩ đến cô ấy đã giữ em lại bên người. Em rất giống cô ấy, quen thuộc tất cả thói quen của anh, biết anh yêu thích cái gì, luôn chuẩn bị tốt tất cả mọi chuyện cho anh. Dần dần, cuối cùng anh cũng coi em là cô ấy, có khi anh cảm thấy, không nên để em là người thay thế cô ấy như vậy, nhưng lại không thể rời khỏi em.” Âu Dương Thành thở dài, “Dần dần, anh bắt đầu không phân rõ em và cô ấy nữa, có đôi khi anh cảm thấy, thật ra em chính là cô ấy.” “Mấy ngày hôm trước, có một buổi tối, anh nằm mơ, mơ thấy một bóng dáng màu trắng bỗng nhiên rơi xuống vực thẳm trên đỉnh Lư Sơn, anh tỉnh lại và kêu lên sợ hãi, đầu đầy mồ hôi lạnh, miệng không ngừng thấp giọng hét, cũng là tên của em.” Âu Dương Thành cười càng phát ra ôn nhu, “Đêm đó, anh ngồi trước cửa sổ, gió lạnh thổi vào người, anh đã suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng, rốt cục anh cũng hiểu được.” Nói tới đây, Âu Dương Thành ngừng lại. Ánh mắt nghiêm túc nhìn Lâm Tử Mạch, hai tròng mắt ngưng tụ vô hạn ôn nhu, anh bắt đầu chậm rãi nói ra từng chữ từng chữ một, “Hóa ra, anh đã sớm yêu thương người ở bên cạnh mình là em rồi, Tử Mạch.”

(Tiểu Dương: Ở chương 17, Lâm Tử Mạch có nhắc đến một tối Âu Dương Thành ngồi trước cửa sổ.)

Nước mắt chảy xuống không thể ngừng lại được. Lâm Tử Mạch vẫn duy trì tư thế ngửa đầu nhìn Âu Dương Thành, nước mắt không ngừng chảy xuống. Hóa ra, cô làm tất cả đều là đáng giá. Hóa ra, Âu Dương Thành yêu cô. Cô ở bên anh bốn năm, yêu anh, chăm sóc anh, làm hết sức mình hy vọng có thể đi vào trái tim anh, sưởi ấm tâm hồn lạnh như băng của anh, thật ra cũng không uổng. Cô cố gắng yêu anh như vậy, ở quá khứ yêu anh, ở hiện tại cũng yêu anh. Mà anh, yêu cô trong quá khứ, cũng yêu cô ở hiện tại. Thật ra cô không rõ ràng lắm, điều duy nhất rõ ràng, chính là đáy lòng, cảm giác hạnh phúc mãnh liệt vô hạn.

Mà dù không nói với anh chuyện cô chính là A Tử đó, tựa như cũng không quan trọng nữa. Âu Dương Thành cúi người nhẹ nhàng hôn lên nước mắt của Lâm Tử Mạch, sau đó gắt gao ôm cô vào trong lòng.

Tiểu Cáp chạy vòng vòng quanh hai người, tựa như nó cũng đang cao hứng vì họ, nhưng lại không hề biết mình đã làm gì.

“Buổi tối anh muốn đưa em đi gặp mẹ anh.” Hoàng hôn đã lui đi, sắc trời dần tối, Âu Dương Thành nắm tay Lâm Tử Mạch, hai người chậm rãi tiêu sái đi trên đường.

“Bác gái?” Lâm Tử Mạch chấn động. Mẹ Âu Dương đã gặp cô ở năm 2000 rồi, khi đó cô vẫn mang thân phận Trình Tử. Không tốt! Lâm Tử Mạch vội vàng hỏi: “Bây giờ bác đã đến chưa?”

Âu Dương Thành nhìn nhìn thời gian, nói: “Chắc là đã đến rồi.”

“Vậy…” Lâm Tử Mạch càng bối rối, “Vậy bây giờ chẳng phải là bác đã nhìn thấy Trình Tử, bác đã gặp được Trình Tử thực sự, chẳng phải sẽ biết chúng ta lừa mình!”

“Trình Tử thực sự? ‘ chúng ta ’ lừa bà?” Âu Dương Thành đột nhiên dừng bước, nắm chặt tay Lâm Tử Mạch.

Lâm Tử Mạch cũng ý thức được mình vừa nói gì, nhưng chỉ khẩn trương một chút, sau đó lại hoàn toàn thả lỏng. Thở ra một hơi thật dài, cô mỉm cười như trút được gánh nặng, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Em đang lo lắng không biết nên nói với anh như thế nào đây, giờ thì tốt rồi, cũng không cần lo lắng không biết nói ra từ đâu nữa.” Nâng lên một bàn tay vuốt ve ánh mắt Âu Dương Thành, Lâm Tử Mạch có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, từ từ mở miệng: “Âu Dương, ánh mắt của anh, đã tốt lắm sao?”

Âu Dương Thành ngây ngẩn cả người. Anh lẳng lặng nhìn cô, hồi lâu, mới chần chờ nắm tay cô, chậm rãi đặt trên mặt mình nhẹ nhàng vuốt ve.

Run run nhắm hai mắt lại, Âu Dương Thành không dám tin mở miệng: “Là em sao, A Tử? Dĩ nhiên là em, như thế nào sẽ là em?”

“Là em.” Lâm Tử Mạch cười, nước mắt lại không nén được mà chảy ra, “Thực xin lỗi, để anh đợi bảy năm.”

Âu Dương Thành lại mở mắt, bình tĩnh nhìn cô chằm chằm: “Đây là chuyện gì vậy? Khi đó, vì sao em lại đột nhiên rời đi?”

“Đối với em mà nói, tất cả những chuyện đó chỉ xảy ra ở vài phút trước thôi, anh tin tưởng sao?” Lâm Tử Mạch nắm lại bàn tay có chút run run của Âu Dương Thành, chậm rãi mở miệng, “Âu Dương, anh nhớ rõ không, có một lần, cũng là ở bên bờ Huyền Vũ, Hứa Mục hỏi em vì sao lại xuất hiện bên cạnh anh, em nói như thế nào?”

“Em nói em xuyên qua không gian và thời gian đến từ năm 2007…” Âu Dương Thành dừng lại, mở to hai mắt nhìn cô, “Đây là thật sự?”

Lâm Tử Mạch thật sâu gật gật đầu: “Ngay tại vài phút trước, trong luồng sáng đó, em lập tức đến bên bờ Huyền Vũ ở năm 2000, kéo lại anh sắp đâm vào một cái cây.”

Âu Dương Thành ngây ngẩn cả người, vẻ mặt khó lường nhìn thẳng vào cô, sắc mặt thỉnh thoảng biến ảo, tựa như đang nhớ lại quá khứ. Hồi lâu, anh mới mở miệng: “Khó trách ngay từ đầu em trách anh không nhận ra em, còn biết về công việc bề bộn của anh… Nhưng loại chuyện này, thật sự đã xảy ra!”

“Đúng vậy.” Âu Dương Thành nắm chặt tay cô sinh đau, nhưng trong lòng cô lại nhẹ nhàng thở ra, anh tin. Lâm Tử Mạch khẽ mỉm cười: “Em cũng không tin, nhưng thật sự nó đã xảy ra. Bất ngờ mang em đi, lại đột nhiên mang em trở về, hại anh đợi bảy năm.”

Âu Dương Thành cũng không hề truy cứu, lắc đầu ngừng lời cô. Mà ôm chặt cô thâm tình, anh cúi người than nhẹ bên tai cô: “Tử Mạch, em cũng đợi anh bảy năm, anh cũng cần chờ đợi em.”

Tựa như tất cả đều được giải quyết, nhưng thật ra chuyện khó giải quyết nhất còn ở phía sau. Lãng mạn kết thúc, hai người bắt đầu suy nghĩ kế sách đối phó với mẹ Âu Dương. Người ghét nhất là bị lừa gạt như mẹ Âu Dương mà biết được âm mưu lớn của họ từ bảy năm trước, khẳng định có thể kiên quyết không đồng ý cho Âu Dương Thành ở bên cô. Thiết tưởng vô số loại phương án đều bị phủ định, cuối cùng sau khi bất đắc dĩ chọn phương châm tác chiến là tùy cơ ứng biến, Âu Dương Thành và Lâm Tử Mạch rốt cục dũng cảm bước vào cửa nhà.

Ánh đèn trong phòng khách sáng tỏ, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng cười, tiếng hoan hô, hoàn toàn không giống không khí xơ xác tiêu điều như họ thiết nghĩ, thực tại làm bọn họ buồn bực một phen. Hai người rảo bước tiến lên phòng khách, liếc mắt một cái liền nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của mẹ Âu Dương đang hướng mặt ra phía cửa, ánh mắt nhanh chóng tập trung vào Lâm Tử Mạch, giọng điệu vẫn ôn hòa như trước: “A Tử, bảy năm rồi bác mới gặp cháu đó!”

Hoàn toàn không có một chút bất ngờ nào, như là bà đã sớm chuẩn bị rồi. Lâm Tử Mạch và Âu Dương Thành hai mặt nhìn nhau.

Trình Tử dẫn đầu vui cười ra tiếng: “Cô à, cô xem, cháu đoán đúng rồi đi, biểu tình của bọn họ chính là thế này!”

Mẹ Âu Dương cũng nở nụ cười thoải mái khó thấy được, cười một lúc, mới nói với Âu Dương Thành và Lâm Tử Mạch đang mang vẻ mặt khó hiểu kia: “A Thành a, chút kỹ xảo nhỏ đó của con mà cũng muốn lừa mẹ hả? Năm đó lần đầu tiên A Tử gọi điện thoại từ Mỹ tới, mẹ chỉ biết A Tử này là giả!”

“Bác, cháu…” Lâm Tử Mạch có chút lúng túng, dù sao cũng là lừa gạt người lớn. Mẹ Âu Dương cũng không tức giận: “Tuy nhiên thấy hai đứa nhiều năm như vậy rồi mà không dám gặp mẹ, mẹ liền tha thứ cho hai đứa đó.”

Nhìn bộ dáng không dám tin của Âu Dương Thành và Lâm Tử Mạch, mẹ Âu Dương lại cười càng ôn hòa. Có vẻ như bà cũng rất thích Trình Tử, nói chuyện với Trình Tử thân thiết như người nhà: “Bảy năm a, cũng nên bỏ qua cho hai đứa nó. Khi đó cô đã sớm nhìn ra A Tử thích A Thành nhà mình rồi, nhưng mà sau đó A Tử vẫn rời đi, con bé đóng vai ‘Trình Tử ’ mà, sao có thể không ‘ quay về trường học ở Mỹ ’ chứ.”

Âu Dương Thành và Lâm Tử Mạch đứng lặng trước cửa, Trình Tử vụng trộm nháy mắt cười xấu xa với họ, mẹ Âu Dương tiếp tục nói: “Sau đó lại qua vài năm, cô thấy hai đứa nó ở cùng một chỗ, nghĩ rằng, chờ đến khi thằng nhóc này đưa A Tử đến gặp mình, cô nhất định phải ép buộc, phải làm khó chúng nó, chính là sẽ kiên quyết không đồng ý để hai đứa ở cùng một chỗ, xem chúng còn dám lừa cô nữa hay không.”

“Thế mà cô chờ trái chờ phải, thằng nhóc này vẫn không đưa cô bé đến gặp cô, cho đến khi cô phải giục nó nhanh chóng kết hôn đi, nhưng mà nó vẫn không vội.”

“Cháu nói cho cô biết nhé, tên nhóc A Thành này tuyệt đối là cố ý đó, cậu ta còn chờ cô mềm lòng đấy!” Hứa Mục ở bên cạnh cũng nói móc Âu Dương Thành, nhưng thật ra là đang che dấu giúp họ.

Trình Tử cũng hỗ trợ: “Cháu cũng thấy vậy cô ạ.”

Mẹ Âu Dương bị hai người dỗ thực vui vẻ: “A Thành cũng gần ba mươi rồi, nên kết hôn thôi, lòng cô nghĩ, được, chỉ cần nó đưa A Tử đến đây là cảm ơn trời đất rồi, cô đã sớm lười ép buộc.” Mẹ Âu Dương nâng tay lên, vẫy Lâm Tử Mạch đến gần, kéo tay cô giống như lần đầu tiên thấy cô: “Thật ra lần đầu tiên gặp cháu bác đã thấy thích rồi, hôm đó nhìn cháu nấu ăn, chuyện gì cũng để ý, luôn lo lắng chu đáo cho A Thành, lúc ấy bác đã vừa lòng rồi. Vừa biết chuyện đó bác cũng tức giận, nhưng khi đến bệnh viện nhìn thấy cháu, mọi điều tức giận của bác đều không còn nữa. Tiểu nha đầu à, cô gái tốt như cháu, lại tốt với con bác như thế, sao bác có thể giận cháu được!”

“Bác…” Lâm Tử Mạch gần như lại muốn khóc, một buổi tối đã mang đến thật nhiều bất ngờ cho cô.

Mẹ Âu Dương vẫn hòa ái như bảy năm trước: “… Khi đó A Thành cũng quá ngốc nghếch, thằng bé Tiểu Mục này lại như hổ rình mồi, bác nhìn mà sốt ruột, cho nên nghĩ một biện pháp, đưa hai đứa đến Lư Sơn!”

“Là bác cố ý!” Nói đến chuyện bảy năm trước, Lâm Tử Mạch kinh ngạc phát hiện, thì ra cho dù cô mang theo trí nhớ đó trở lại đây, lại vẫn có những việc bề bộn mà mình không biết.

“Hứa Mục!” Trình Tử ở bên kia cũng bị bản nhạc đệm này kích thích, nhanh tay kéo Hứa Mục đang giả bộ cái gì cũng chưa nghe thấy lại, lớn tiếng quát, “Nói, năm đó anh có mơ ước đến Tiểu Tử Mạch không hả?”

Hứa Mục vội vàng giơ hai tay lên hô: “Anh thề trước Mao chủ tịch, anh tuyệt đối không dám!”

Họ biểu diễn hài hước chọc tất cả mọi người đều thoải mái cười ha hả. Trong tiếng cười, Lâm Tử Mạch lặng lẽ nhìn về phía Âu Dương Thành, anh cũng đang chăm chú nhìn cô, trong ánh mắt trong suốt thâm tình đó, là sự dịu dàng như nước. Cô không khỏi cười càng thoải mái hơn.

Ngoài cửa sổ, một chú chó cao ngang người ghé vào ngôi nhà nhỏ của mình làm mộng đẹp, khoát lên trước ngực một mảnh đá màu trắng chiếu sáng lấp lánh. Tiếp tục hướng lên trên, một ánh trăng cong cong đang lẳng lặng bắt trên đầu cành, tất cả đều là im lặng mà tốt đẹp như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Elise Nguyễn
     
Có bài mới 13.04.2016, 18:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 2369 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Hiện đại, trùng sinh] Bảy năm - Nguyện Lạc - Điểm: 12
Chương 26: Ngoại truyện

—— ngày 4 tháng 7 năm 2000 ——

Khi Âu Dương Thành trở lại biệt thự từ hang Cẩm Tú thì đã là mười hai rưỡi rồi, Hứa Mục khi đó còn ngủ say.

Âu Dương Thành đẩy cửa phòng ra, bên trong phòng khách không có ai, anh rất kinh ngạc. Đồng hồ kiểu cũ để bàn phát ra tiếng kêu nhỏ, Tiểu Cáp nhàm chán nhảy tới nhảy lui trên sô pha.

Ánh đèn trong phòng sáng ngời ngời, chỉ là quá mức yên tĩnh, yên tĩnh làm cho đáy lòng Âu Dương Thành chợt dâng lên một loại bất an.

Âu Dương Thành đi tìm khắp các phòng, nhưng tất cả đều không tìm thấy bóng dáng của A Tử, tìm đến phòng Hứa Mục, nhìn thấy anh nằm trên giường, đã ngủ rồi

Đầu giường có để vài loại thuốc, lúc trước Lâm Tử Mạch đã gọi điện thoại cho anh nói cô đã trở lại, cũng nói cho anh chứng dị ứng của Hứa Mục phát tác. Nhìn thời gian, Âu Dương Thành phỏng chừng Hứa Mục cũng không ngủ được bao lâu, nhíu nhíu mày do dự, cuối cùng anh vẫn không gọi Hứa Mục dậy.

Khi Hứa Mục mở hai mắt, nhìn thấy vẻ mặt sốt ruột của Âu Dương Thành, cũng buồn bực hỏi: “Làm sao vậy?” Anh nhấc chăn trên người xuống, chậm rãi ngồi dậy tựa vào đầu giường. Triệu chứng dị ứng cũng dần biến mất, chỉ là thân thể còn không thoải mái lắm.

Âu Dương Thành vẫn đang cau mày, thần sắc buồn rầu: “A Tử đâu, không phải lúc trước anh ở cùng một chỗ với cô ấy à?”

“Cô ấy không có ở ngoài sao?” Hứa Mục hỏi, nhìn sắc mặt Âu Dương Thành, đáy lòng anh cũng mơ hồ cảm thấy có chút bất an.

“Túi của cô ấy không có ở đây, em gọi điện thoại thì nói là ngoài vùng phủ sóng.” Âu Dương Thành trừng mắt nhìn Hứa Mục, “Không phải hai người trở về cùng nhau sao?”

“Là cùng nhau trở về.” Hứa Mục cũng nghiêm túc nói, từ tối anh đã cảm thấy Lâm Tử Mạch có gì đó khác thường, “Thật sự không ở trong nhà? Tìm qua các phòng chưa?”

Âu Dương Thành hạ ánh mắt: “Đi tìm rồi. Cô ấy có thể đi nơi nào chứ, tại sao di động không có sóng? Cô ấy có nói với anh là muốn đi đâu không?”

Hứa Mục lắc lắc đầu, an ủi Âu Dương Thành: “A Tử lớn như vậy rồi, sẽ không gặp chuyện không may đâu. Chờ đi, đại khái một lúc sẽ trở lại.”

Không có lời giải thích nào khác, Âu Dương Thành cũng chỉ có thể trở lại phòng khách tiếp tục chờ đợi. Hứa Mục cũng không ngủ được, hai người liền ngồi trong phòng khách xem TV, đã qua buổi trưa rồi, nhưng họ đều không có tâm tình ăn cơm.

Âu Dương Thành cứ cách mười phút lại gọi điện cho Lâm Tử Mạch, nhưng tiếng trả lời nghe được vẫn là ngoài vùng phủ sóng. Mãi cho đến bốn giờ chiều, Lâm Tử Mạch vẫn không trở về.

Âu Dương Thành rốt cục không nhịn được nữa, đứng bật dậy, gắt gao nắm điện thoại, mày cũng nhăn quá chặt chẽ, nói với Hứa Mục: “Em đi ra ngoài tìm xem, anh ở nhà chờ, cô ấy trở về thì gọi cho em.”

“Được, em cũng đừng sốt ruột quá, có lẽ, cô ấy chỉ ra ngoài tản bộ thôi.” Hứa Mục nhìn ra lo lắng của Âu Dương Thành, tuy rằng chính mình cũng vô cùng lo lắng, nhưng cũng chỉ có thể bảo trì trấn định, “Em đến nơi bình thường cô ấy thích đi tìm xem.”

Âu Dương Thành đã sớm lo lắng gấp gáp không thể chịu được nữa, lập tức xoay người đi ra ngoài, cửa sắt ở sau lưng “Chạm” một tiếng đóng lại.

Một giờ, hai giờ, ba giờ.

Sắc trời càng ngày càng đen, Âu Dương Thành mặt mày tối sầm lạnh lùng trở về, vẫn là một người.

Hứa Mục “Cọ” đứng dậy: “Vẫn không tìm được?”

Sắc mặt Âu Dương Thành lạnh như băng giá, một câu không nói, lập tức đi đến hướng điện thoại bàn.

“Em làm gì?” Hứa Mục vội hỏi.

“Báo nguy!” Âu Dương Thành gầm nhẹ.

“Báo như thế nào?” Nhìn Âu Dương Thành bối rối, Hứa Mục bình tĩnh lại, “Em biết tên cô ấy không? Em có bức ảnh nào của cô ấy không?”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Quan tâm quá sẽ bị loạn, Âu Dương Thành càng vội vàng xao động quát.

Hứa Mục chợt nghĩ ra: “Bên ngoài biệt thự này chắc có gắn máy quay, đi xem trong khoảng thời gian ấy cô ấy đi đâu rồi nói sau.”

Hai người nghĩ biện pháp đi tìm nhân viên quản lý xem video, nhưng kết quả lại không thu hoạch được gì. Lâm Tử Mạch vào cửa cùng Hứa Mục, cho đến lúc Âu Dương Thành đi vào, căn bản không có bất cứ ai ra vào biệt thự của họ.

Trở lại chỗ ở, Hứa Mục thở dài, anh suy nghĩ một chút: “Anh nghĩ, A Tử cố ý.”

Âu Dương Thành cúi đầu, có vẻ rất buồn: “Cô ấy đi rồi. Khi đó cô ấy nói, chăm sóc em đến khi ánh mắt em hồi phục. Bây giờ ánh mắt em đã nhìn tốt rồi, cô ấy rời đi.”

Hứa Mục không biết nên nói gì để an ủi Âu Dương Thành, Âu Dương Thành lại giống như người mất hồn, tiếp tục nói: “Có lẽ người trong lòng cô ấy rốt cục đã hồi tâm chuyển ý, vì thế cô ấy liền trở về.”

Nói xong câu này, Âu Dương Thành lại không mở miệng nữa, không thấy Hứa Mục liếc mình một cái, đứng dậy trở về phòng mình

Hứa Mục do dự nửa ngày, chung quy vẫn không đem chuyện sáng hôm đó nói cho Âu Dương Thành. Anh đã đồng ý với Tử Mạch là không nói.

Ở lại Lư Sơn đợi mấy ngày, Âu Dương Thành lại kiên trì tìm Lâm Tử Mạch mấy ngày, nhưng vẫn như cũ không có kết quả. May mà ở Lư Sơn không có tin tức ai đó bị ngã xuống núi, loại trừ được khả năng tồi tệ nhất có thể, khiến cho bọn họ càng thêm tin tưởng vững chắc là Lâm Tử Mạch đã rời đi.

Trong thời gian đó, Hứa Mục cũng đến Cửu Giang, đến ngôi nhà ở phố Hân, nghe được ít chuyện về gia đình ấy.

Gia đình đó có hai con gái, con gái lớn tên Lâm Lâm, là sinh viên năm thứ nhất của một trường đại học ở Nam Xương, bây giờ còn chưa được nghỉ; con gái út tên là Lâm Tử Mạch, đang học tại trường trung học trọng điểm ở đây.

A Tử sẽ là Lâm Lâm sao? Hứa Mục tự nhiên nghĩ như vậy, chỉ có như vậy mới hợp với tuổi của cô ấy.

Nhưng rất nhanh ý nghĩ này đã bị phủ định. Sau khi Hứa Mục gặp được Lâm Lâm, tuy rằng thấy cô ấy cũng rất thanh tú giống A Tử, nhưng ngũ quan khác biệt quá lớn, Lâm Lâm rất giống mẹ mình.

Hứa Mục càng điều tra nhiều về những người trong nhà đó, lại càng không có được thu hoạch gì, thẳng đến khi rời khỏi Lư Sơn, anh cũng không thể hiểu được A Tử dẫn mình đến gặp những người trong nhà ấy với mục đích gì.

Mấy ngày tìm kiếm, Âu Dương Thành và Hứa Mục rốt cục không thể không thừa nhận, A Tử đã biến mất, chỉ để lại Tiểu Cáp cái gì cũng không biết

—— năm 2002, một buổi tuyên truyền tại trường đại học ——

Đảo mắt đã qua hai năm rồi, cuộc sống của Âu Dương Thành có vẻ đã khôi phục bình thường, nhưng chỉ có anh biết đáy lòng mình vẫn đang tưởng niệm. Cho nên khi nghe được giọng nói đó, anh đã mừng như điên.

“Tổng giám đốc Âu Dương, chờ một chút, em có cái này muốn đưa cho anh!”

Giọng nói ngọt ngào mềm mại dễ nghe đó, giọng nói hai năm nay vẫn ghé vào tai anh nhẹ nhàng gọi: “Âu Dương, Âu Dương”, anh đột nhiên dừng bước, thậm chí không dám quay đầu.

Lại chỉ là một cô bé.

Sẽ là A Tử sao?

Anh không xác định, anh lẳng lặng nhìn, bộ dáng A Tử như thế nào anh cũng không biết, nhưng mà, sao A Tử có thể ít tuổi như vậy, chỉ là một nữ sinh đại học?

Cô bé ấy mở to mắt chờ mong đưa cho anh một bức ảnh, anh đưa tay ra nhận lấy, khóe mắt nhìn qua khuôn mặt mình trên ảnh, rốt cục nhớ tới cô bé này mình đã gặp được trên đỉnh Lư Sơn ngày đó.

Nụ cười kia, cô bé chụp rất tốt, chỉ là, nụ cười như vậy, đã biến mất cùng với một bóng dáng mà anh chưa bao giờ nhìn thấy.

Ánh mắt vô tình nhìn về một chỗ trên bức ảnh, vô tình phát hiện được, anh phát hiện được bóng dáng màu trắng kia.

Đó là, đó là A Tử!

Hai năm sau, có lẽ nếu anh không thể tìm được A Tử, nhưng rốt cục cũng có một bóng dáng để hoài niệm.

Anh vui sướng cảm ơn điều đó.

—— năm 2003, bệnh viện Cổ Lâu ——

Âu Dương Thành lại nhìn thấy Lâm Tử Mạch, là vào năm 2003 sau buổi trưa đầu hạ. Tiểu Cáp luôn không thân cận với người khác, nhưng không hiểu tại sao nó lại rất nhiệt tình với Lâm Tử Mạch, chẳng lẽ nó cũng sẽ nghe lầm giọng nói đó sao, nó cũng hiểu được Lâm Tử Mạch này rất giống A Tử?

Tiểu Cáp chỉ biết nhiệt tình đơn thuần, Âu Dương Thành không thể biết nguyên nhân, ngược lại nên vì nhiệt tình của Tiểu Cáp mà có trách nhiệm. Chân Lâm Tử Mạch bị nó cào xước, tuy rằng Âu Dương Thành bề bộn nhiều việc, nhưng vẫn quyết định đưa cô đi tiêm vắc-xin phòng bệnh dại.

Ngày ấy thời tiết rất tốt, Hứa Mục ở bệnh viện tựa như cũng đoán trước được chuyện gì đó mà cũng có tâm tình tốt. Anh xuống tầng một tìm y tá trưởng, trên đường trở về, ngay tại hành lang, gặp được Lâm Tử Mạch đang đi cạnh Âu Dương Thành.

Tóc cô thật dài, như vậy, căn bản chính là A Tử, mà anh, thật ra ngay từ ánh mắt đầu tiên đã coi cô là A Tử.

Tiểu Tử Mạch có vẻ xa lánh mỉm cười, khách khí nói với anh: “Chào anh ạ, em là Lâm Tử Mạch.” Cô ấy học đại học năm thứ nhất. Cô ấy mới 18 tuổi.

Hứa Mục cảm thấy mình sẽ hiểu được cái gì, A Tử năm đó nói, chờ vài năm sau anh gặp lại cô, anh sẽ hiểu rõ tất cả. Khi đó cô chỉ biết vài năm sau anh có thể gặp lại mình, hoặc là nói nhìn thấy Lâm Tử Mạch? Đáp án có vẻ rất sinh động.

Hứa Mục muốn đi theo Âu Dương Thành và Lâm Tử Mạch dùng bữa tối, trên bàn cơm, anh và Âu Dương Thành thỉnh thoảng nói chuyện với nhau, đã quan sát Âu Dương Thành, cũng quan sát đến Lâm Tử Mạch.

Âu Dương Thành không phải thực để bụng với Lâm Tử Mạch, từ khi A Tử rời đi, Âu Dương Thành vốn không có đa nghi nhân nhượng với bất kỳ cô gái nào khác, lần này có thể mang Lâm Tử Mạch đến bệnh viện, đã là bất đồng rất lớn rồi.

Âu Dương Thành chưa thấy qua bộ dáng A Tử, năm đó gặp được A Tử, ngoại trừ Hứa Mục, cũng chỉ có mẹ Âu Dương và lái xe Tiểu Chu. Tiểu Chu bây giờ chuyên lái xe cho mẹ Âu Dương, không ở bên cạnh Âu Dương Thành, cho nên, Âu Dương Thành cũng không biết, cô bé trước mặt này, cô ấy, có khuôn mặt giống A Tử như đúc.

Mà Lâm Tử Mạch, Hứa Mục gần như chỉ cần thoáng nhìn cũng hiểu được, cô bé này, trong mắt chỉ có Âu Dương Thành.

Buổi tối Âu Dương Thành vừa lúc có việc, Hứa Mục liền đưa Lâm Tử Mạch về trường học.

Trên đường, anh mở cửa kính xe ra, gió đêm đầu hạ mát mẻ thoải mái, thổi tan mỏi mệt của anh, cũng dần dần, thổi đi một làn sương mù trong đầu anh.

“Em xuyên qua thời gian và không gian để đến bên chân mệnh thiên tử của mình, anh quản được sao?” Tiếng nói vui vẻ của A Tử đột nhiên vang lên trong trí nhớ của Hứa Mục, bỗng nhiên anh thấy sáng sủa.

Nhớ tới đồng tiền xu rõ ràng được in vào năm 2005, Hứa Mục rốt cục hiểu được, A Tử nói mình xuyên qua thời gian và không gian, hóa ra không phải chỉ là nói đùa.

Vậy A Tử, quả thật chính là Lâm Tử Mạch trong mắt chỉ có Âu Dương Thành này sao?

Anh cũng rốt cục hiểu được ngày ấy vì sao A Tử dẫn anh đi nhìn Âu Dương Thành và Tiểu Tử Mạch gặp nhau trên núi. Là cô muốn nói cho anh, cô ấy là Lâm Tử Mạch, vào một ngày hè khi học trung học đã gặp và yêu Âu Dương Thành. Mà Hứa Mục anh, so với Âu Dương Thành, tuyệt đối không chỉ đến chậm một ngày.

Hứa Mục nửa đùa nửa thật hỏi Tiểu Tử Mạch: “Làm bạn gái anh đi!”

Tiểu Tử Mạch ngại ngùng nửa ngày, mới đỏ mặt mở miệng: “Em, thích, Âu Dương Thành.”

Hứa Mục lúc này lại không nhịn được bật cười, thoải mái cười to vài tiếng, cuối cùng anh chọn buông tay.

Thật ra, anh đã sớm biết.

—— năm 2003, một ngày ở nhà Âu Dương Thành——

Sau khi ăn cơm trưa, Lâm Tử Mạch từ chối Âu Dương Thành và Hứa Mục giúp đỡ, một mình thu dọn tàn cục.

“Tay nghề của Tử Mạch cũng không tệ nhỉ?” Thấy Tử Mạch vào phòng bếp, Hứa Mục thản nhiên nói.

Âu Dương Thành hơi hơi kéo khóe miệng, chậm rãi dựa vào sô pha, thoáng gục đầu xuống, lại đột nhiên mạnh mẽ nâng mắt lên, ánh mắt sắc bén bắn thẳng về phía Hứa Mục, trầm giọng nói: “Anh muốn nói gì?”

Hứa Mục nở nụ cười: “Em đoán anh muốn nói gì?”

“Cô ấy không phải A Tử.” Âu Dương Thành nheo mắt, thu lại nhuệ khí, bình tĩnh nhìn chằm chằm cái cốc thủy tinh trên bàn.

Hứa Mục chăm chú nhìn Âu Dương Thành, lạnh lùng nói: “A Tử đã biến mất, sẽ không xuất hiện nữa.”

Âu Dương Thành không nói. Anh không biết tên cô, không biết cô nhìn như thế nào, không có ảnh chụp của cô, cô biến mất như không khí, trừ bỏ Tiểu Cáp, cô không lưu lại cái gì cho anh, cho dù anh muốn tìm, cũng không biết phải tìm cô như thế nào

Hứa Mục hít sâu một hơi, dựa vào sô pha, nhẹ giọng nói: “Tử Mạch thích em.”

Âu Dương Thành không nói gì, tâm tư của tiểu nha đầu kia anh đã nhìn ra.

Hứa Mục lại nói tiếp: “Cô ấy rất giống A Tử.”

“Đúng vậy, rất giống.” Âu Dương Thành lẩm bẩm nói, “Giọng nói rất giống, nấu ăn rất giống, thậm chí trong tên cũng có chữ ‘Tử’ , nhưng lại là người Cửu Giang.”

Hứa Mục lơ đãng nghiêng mặt đi, không nhìn Âu Dương Thành, ảm đạm nói: “Nếu năm đó không phải vì anh, có lẽ em đã ở bên A Tử rồi. Bây giờ đưa Tử Mạch đến với em, cuối cùng anh cũng làm được gì đó cho em rồi. Ít nhất anh có thể nói cho em, nếu buông tha Tử Mạch, tương lai em nhất định sẽ hối hận.”

Âu Dương Thành nheo mắt: “Anh biết chuyện gì?”

Hứa Mục cười cô đơn: “Anh chỉ biết nhiều hơn một chút so với em, đau khổ hơn em, anh chỉ có thể nói những điều đó thôi.” Dứt lời, anh chuyển tầm mắt không đối diện với Âu Dương Thành nữa, hai người cũng không nhắc lại chuyện này.

Hứa Mục nhẹ nhàng nhắm mắt, trong lòng lặng lẽ chia tay: “Tạm biệt, Tử Mạch của anh, Lâm Tử Mạch.”

—— năm 2003, một ngày nào đó ở Mỹ——

Hứa Mục lẳng lặng nằm trên bãi cỏ gần hồ trong công viên, trên đầu là một quyển sách, nhắm mắt dưỡng thần.

Xa xa có một cô gái phương Đông ôm trong lòng mấy quyển sách, một tay còn giơ một quyển sách lên, vừa đi vừa nhìn về bên này.

“Meo meo ~” một con mèo đen không biết chạy ra từ chỗ nào, lủi lủi bên người Hứa Mục, sau đó nhân lúc bên này chưa phát hiện ra nó lại chạy trốn dưới váy của cô gái đang đọc sách kia.

“A!” Chưa thấy rõ là gì, chỉ cảm thấy có cái gì lông xù ấm áp đảo qua chân mình, cô gái đang ôm sách bị dọa đến hét chót tai, sách trong lòng lập tức bay ra ngoài.

Hứa Mục không hề phát hiện nguy hiểm đang đến đã bị đánh trúng bụng, sau khi đau đớn kêu lên một tiếng, anh bỏ quyển sách trên đầu xuống rồi ngồi dậy.

Con mèo đen khởi xướng kia đã trốn rất xa rồi, nhưng lúc này cô gái đã hiểu được tất cả, vô hạn xin lỗi nhìn người vô tội phải chịu khổ trên bãi cỏ.

Tóc đen da vàng, là đồng bào của mình, tin tưởng anh sẽ không trách tội.

Bạn Hứa Mục chậm rãi đứng dậy, hai tiếng nói nghi hoặc không hẹn mà cùng vang lên.

“Trình Tử?”

“Hứa Mục?”

“Xin chào!” Lần này là trăm miệng một lời.

Trình Tử, là đối tượng Âu Dương Thành thích khi học đại học, hơn nữa hai người từng có một thời gian ở gần nhau. Trình Tử dưới sự miêu tả của Âu Dương Thành là một cô gái có tính độc lập và hoạt bát, đúng là loại khí chất hấp dẫn cậu ấy khi đó, nhưng Trình Tử đối với Âu Dương Thành lại chỉ có tình bạn.

Vì theo đuổi Trình Tử, Âu Dương Thành từng tìm kiếm trợ giúp của Hứa Mục, cho anh xem ảnh chụp Trình Tử, cho nên anh lập tức nhận ra cô. Nói vậy Trình Tử cũng nhìn thấy ảnh chụp anh từ Âu Dương Thành rồi. Hứa Mục nghĩ như vậy, nhanh chóng đứng lên.

Bởi vì một cô gái giả làm Trình Tử, anh ra nước ngoài, nhưng tại đây vào một buổi chiều tươi đẹp, anh bất ngờ gặp gỡ Trình Tử chân chính.

Thân thiện bắt tay với Trình Tử, Hứa Mục đột nhiên cảm giác được, chiều nay, có lẽ sẽ mở màn cho những điều tốt đẹp.

? ?

Hết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Elise Nguyễn, Hana93, Họa Thủy, Minhnguyet55, Thảo TNLuân, YếnVân, thuyhang181290
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hippo Map, natalicao, Ngantrinh, RonaldEa, Sandyy, superkookie và 543 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1807 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1720 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 648 điểm để mua Hamster lúc lắc
Mía Lao: Quá chời bánh kem dòi :sweat:
Đào Sindy: sinh nhật tặng bánh kem đúng r :))
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Tuyền Uri: Sao hơm cho cục đá :hixhix: ăn đồ ngọt ko tốt cho sức phẻ
Shop - Đấu giá: Đóa Ân vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 287 điểm để mua Trái Cherry
Tuyền Uri: Ân :hixhix:
Họa cục cưng :"> đấy là duyên nhá
Thèng bẩy kia cho quà đê :dance:
Họa Thiên: Ai bắt hai người sinh cùng ngày cùng tháng đâu :) hơ hơ :">
Đường Thất Công Tử: cháy hàng bánh kem
Đóa Ân: Không
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem vani
Tuyền Uri: Hihi cảm ơn bà :kiss3:
Ânnnn nhớ nay ngày gì hông :">
Đào Sindy: r nha :)) ... ......
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Đóa Ân: Oh, chúc mừng chị được miss yêu thích :)2
Tuyền Uri: Cảm ơn tềnh yêu nhỏ cho chị bánh kem :kiss3:

Bà Đàooooo quà sinh thần tui :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.