Diễn đàn Lê Quý Đôn










Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh

 
Có bài mới 09.12.2016, 20:24
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 658
Được thanks: 4374 lần
Điểm: 8.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh - Điểm: 10
Chương 81: Rời đi

Editor: demcodon


Toàn bộ thiên hạ Hoàng thượng là người lớn nhất, Hoàng thượng quyết tâm muốn đi săn thì người khác phản đối thế nào cũng không được, vì thế đoàn người từ từ đi vào núi. Động tĩnh lớn như thế động vật trong núi tự nhiên là có thể chạy bao xa thì chạy bấy xa, trốn không thoát cũng phải trốn đi. Kết quả chính là vào núi ban ngày đừng nói săn được, Hoàng đế đại nhân hưng trí bừng bừng lại chỉ nửa con châu chấu cũng không nhìn thấy.

Hoàng thượng đưa mắt nhìn bốn phía: “Vì sao trong ngọn núi một động vật cũng không gặp được?”

Công công bên cạnh Hoàng thượng nịnh nọt nói: “Hoàng thượng đích thân tới giống như thiên hàng thần uy*, những động vật này đều là thú nhỏ thấp hèn, có thể là bị thiên uy dọa sợ không dám đi ra.”

(*Thiên hàng thân uy là: oai nghiêm của thần tiên hạ phàm.)

“Bậy bạ!” Hoàng thượng đột nhiên giận dữ: “Trẫm mặc dù chưa từng đi săn cũng biết động vật trời sinh tính nhanh nhẹn, ta xem là các ngươi quá nhiều người cho nên dọa động vật đều bỏ chạy!”

“Hoàng thượng tha tội!” Công công quỳ xuống cầu xin tha thứ, người xung quanh cũng chạy nhanh đến quỳ xuống theo: “Xin Hoàng thượng tha tội.”

“Tha tội, tha tội! Các ngươi ngoại trừ nói câu này thì còn có thể nói câu khác hay không? Nghĩ đến quốc gia của ta có thể chế tạo ra thần cụ cung tiễn, vừa có thể ngăn địch vừa giúp dân giàu nước mạnh. Nhưng trẫm đường đường là vua của một nước lại ngay cả săn thú cũng không biết, khi còn sống không săn được một con mồi, nếu truyền ra thì không phải làm trò cười cho người khác hay sao? Nhưng sự thật không phải trẫm không biết săn thú, cũng không phải trẫm không săn được, mà là các ngươi không cho trẫm săn thú, không cho trẫm săn được!”

Tiêu Dực trách thầm ở trong lòng: ‘Ngài cho rằng đây là bãi săn của Hoàng gia à? Nhiều người như vậy làm ra động tĩnh lớn như vậy còn không phải là vì suy nghĩ cho an toàn của ngài ư.’ Nhìn chung quanh không ai dám nói chuyện, Tiêu Dực đành phải tiến lên nói: “Hoàng thượng bớt giận, tức phụ biết trong lòng Hoàng thượng mất hứng, chẳng qua là trong ngọn núi này sâu độc rắn độc rất nhiều, mọi người chỉ là lo lắng cho Hoàng thượng mà thôi.”

Hoàng thượng bực mình thở hổn hển, giọng điệu rốt cục khôi phục như thường: “Vậy ngươi có đề nghị gì tốt không?”

“Hoàng thượng thích săn thú vừa vặn mấy ngày trước Đàm Chương Nguyệt có nói một chuyện với tức phụ có thể giải tỏa buồn bực của Hoàng thượng. Hoàng thượng có thể chọn ra một khu cây cối dày đặc ở gần kinh thành rào lại làm bãi săn bắn cho Hoàng gia, ra lệnh cho binh lính kiểm tra loại bỏ sâu độc rắn độc và mãnh thú, nuôi thả một ít gà rừng, con thỏ, dê núi linh tinh. Khi Hoàng thượng rảnh rỗi thì có thể đến đó săn thú, còn có thể mang Hoàng nữ và các đại thần cùng đi săn vui vẻ.”

Hoàng thượng gật đầu: “Ý kiến hay!” Lại nhìn nhìn Tiêu Dực và Đàm Chương Nguyệt: “Ngươi nói là Đàm Chương Nguyệt nghĩ đến, sao Đàm đại nhân không tự mình bày mưu cho trẫm biết?”

“Đàm Chương Nguyệt nói hiện tại nàng đã được Hoàng thượng ủy thác trọng trách, lại vô cớ bày mưu chỉ sợ sẽ có người bất mãn, nói nàng dụ dỗ Hoàng thượng ham chơi; hơn nữa săn thú là một chuyện luôn luôn có nguy hiểm, không dám bày mưu.”

“Ừm, nói như thế cũng đúng, bất quá Đàm đại nhân ngươi lo lắng nhiều rồi, đại nữ nhân một nhà một chút việc nhỏ cũng sợ hãi rụt rè thì không thể được. Ngày sau có ý tưởng gì đều có thể nói, cho dù không thể thực hiện được nhưng trẫm cũng sẽ không trách tội.”

“Dạ, đa tạ hoàng thượng.” Đàm Chương Nguyệt thật oan ức. ‘Tiêu Dực à, ngươi làm gì thế?’

Đáng tiếc Tiêu Dực hiện tại không đếm xỉa tới nàng, bởi vì hoàng thượng đã hỏi tiếp: “Tiêu Dực, ngươi xem ai thích hợp đi làm việc này.”

“Đàm Chương Nguyệt nghĩ ra biện pháp, nếu như chọn một người tự nhiên là Đàm Chương Nguyệt. Đầu tiên nàng xuất thân là săn thú, biết nhiều độc trùng, hiểu rõ địa hình rừng núi để sắn bắn. demcodon-lequydon Thứ hai nàng tiếp xúc nhiều con mồi, một tay cũng có thể giết chết động vậy hung mãnh và bắt giữ động vật còn sống, cũng biết rõ ràng những mãnh thú trong núi và bắt giữ một số động vật còn sống nuôi thả ở trong khu vực săn bắn.”

“Được, việc này giao cho Đàm Chương Nguyệt làm, cần phải nhanh chóng bắt đầu xây dựng bãi săn bắn Hoàng gia, làm tốt thì sẽ có thưởng!”

“Dạ.” Đàm Chương Nguyệt lĩnh chỉ, trong lòng nở hoa: ‘Ai nha, nàng sắp biến thành người lớn nhất trước mặt Hoàng thượng! Chuyện lớn như vậy Tiêu Dực ngươi lại giao cho ta. Tiêu Dực ngươi đối xử với ta thật tốt, ta rất cảm động đó.’ Đàm Chương Nguyệt nhìn lại Tiêu Dực, Tiêu Dực thản nhiên mà liếc nàng: ‘Lạnh nhạt một chút!’ Đàm Chương Nguyệt lập tức đứng thẳng thân mình, nhìn không chớp mắt.

Thấy không khí hòa hoãn xuống thì công công bên cạnh Hoàng thượng lập tức nói: “Hoàng thượng, bây giờ có phải đi về trước hay không?”

“Không.” Hoàng thượng vươn tay lên: “Trẫm còn muốn tiếp tục săn thú, các ngươi đều tản ra một chút, không cần lại tụ tập đông đúc ồn ào như vậy, trẫm hôm nay nhất định phải săn được con mồi! Còn có, ai trong các ngươi hôm nay săn được con mồi thì trẫm nhất định sẽ có thưởng. Mấy người các ngươi.” Hoàng thượng chỉ chỉ Tiêu Dực rồi kêu đến vài người Lí Tân, Triệu A Lực: “Các ngươi đều là cao thủ săn thú mà Phò mã và Đàm đại nhân một tay mang đi huấn luyện phải không? Hôm nay hãy bộc lộ tài năng cho trẫm nhìn một chút, ai săn nhiều nhất trẫm sẽ thưởng lớn cho, đều đi thôi, không cần đi cùng trẫm.”

Mấy người vừa nghe lập tức cao hứng trả lời ‘dạ’ rồi tản ra. Phượng Nhược Liễu cao hứng nói: “Mẫu hoàng, con cũng đi săn.”

Tiêu Dực kéo hắn một cái: “Nhược Liễu, chàng ở phía sau đi với cấm vệ quân đi.”

“Không muốn.” Phượng Nhược Liễu nắm cánh tay của Tiêu Dực làm nũng: “Ta đường đường là Tam Hoàng tử, lại là phu lang của cao thủ săn thú, không biết săn thú sao được?”

Hoàng thượng cười ha ha: “Liễu Nhi nói đúng đó, đến, cùng đi với Mẫu hoàng.”

“Dạ.” Phượng Nhược Liễu cười hơ hớ chạy lên phía trước vui vẻ đi chung với Hoàng thượng. Tiêu Dực lắc đầu, vội vàng đi theo tiến lên. Đàm Chương Nguyệt cũng vội vàng đuổi theo, một trái một phải bảo vệ ở bên cạnh hai người.

“Ôi!” Phượng Nhược Liễu đột nhiên nghiêng thân mình một cái, Tiêu Dực vội vàng đỡ lấy hắn, mọi người đều nhìn lại. Phượng Nhược Liễu căm giận nói: “Tảng đá sao lại ở chỗ này? Hại ta tí nữa té rồi.” Lại nhíu mày dịu dàng nói: “Chân cũng đau, ngài xoa xoa cho ta đi.”

Thấy phu thê bọn họ ngọt ngào với nhau tất cả mọi người tự giác quay mặt nên làm gì thì làm. Tiêu Dực cũng nhân lúc hắn đang giả vờ thâm tình thì ngồi xổm xuống xoa xoa bàn chân cho hắn. Nhìn thấy không có người nào chú ý về bên này thì Phượng Nhược Liễu xoay người nói ở bên tai nàng: “Phía trước có thác nước, ta dự tính thực hiện kế hoạch.”

Tiêu Dực ngẩng đầu đã thấy Phượng Nhược Liễu đứng thẳng dậy, vẻ mặt đỏ bừng nói: “Được rồi được rồi, đừng xoa nữa, nhiều người nhìn như vậy thật mắc cỡ.”

Tiêu Dực một tay ôm lấy hắn vào trong lòng: “Ngươi không cảm thấy đau khổ hả? Cũng không thể để ý nhiều một chút, nói rõ ràng.”

“Bảo trọng.” Phượng Nhược Liễu đẩy nàng ra, vẻ mặt đỏ bừng chạy. Tiêu Dực tùy ý vừa nhìn chỉ thấy N tầm mắt mờ ám đang vụng trộm nhìn cô. Thật là, mặc quần áo ôm một cái cũng thích nhìn như vậy, nếu như cho các nàng xem AV* há không phải làm cho các nàng thét chói tai phát điên ư? Tiêu Dực bất đắc dĩ, chỉ phải nhanh chóng mà đuổi theo Hoàng đế.

(*AV = Adult Video: thể loại phim dành cho người lớn.)

Không có nhiều người đi theo động đậy nhiều nên ngọn núi lẳng lặng, không bao lâu thì gặp một con hươu đang kiếm ăn. Tiêu Dực và Đàm Chương Nguyệt đều theo bản năng mà nhìn Hoàng thượng, hai mắt của Hoàng thượng đăm đăm, hiển nhiên cũng nhìn thấy, chỉ thấy bà cài tên kéo cung, bắn ra một cái lại vững vàng trúng. Đàm Chương Nguyệt vừa chạy tới nhặt lên nhìn thấy thì sợ hãi than liên tục: “Oa! Oa! Hoàng thượng! Ngài thật sự là quá lợi hại!”

Mũi tên kia lại xuyên qua từ sau lưng con hươu đến phía trước.

Tiêu Dực cười tiếp lời: “Tài bắn tên của Hoàng thượng thật sự là rất tốt!”

“Ha ha ha! Trẫm ở trong cung mỗi ngày đều ngắm bắn bia, xem ra vẫn là có chút hiệu quả! Các ngươi đều nói trong ngọn núi có nhiều rắn độc sâu độc, xem ra cũng không có gì, ít nhất chúng ta bây giờ còn không gặp được, ha ha, đi, tiếp tục!”

Tiêu Dực bất đắc dĩ, Đàm Chương Nguyệt cười cười đưa con mồi cho tùy tùng tiến đến cất giữ, cẩn thận cầm gậy gộc gạt cỏ phía trước, như vậy có thể dọa đi một ít sâu rắn độc. Hoàng thượng mang theo mọi người đi, tiếp tục lại săn được chút gà rừng, thỏ hoang. Tiêu Dực và Đàm Chương Nguyệt cũng có ý mỗi người săn hai ba con, miễn cho bị Hoàng thượng nói các nàng cố ý mang con mồi tặng cho bà. Chỉ có Phượng Nhược Liễu bắn ra mấy mũi tên độ mạnh yếu không chính xác nên không thu hoạch được gì. Bất quá hắn cũng không để ý, giống như là lần đầu tiên vào trong rừng núi, chơi rất vui vẻ.

“Mẫu hoàng, bên kia giống như có tiếng nước.” Phượng Nhược Liễu chỉ chỉ về một phía, mắt tràn đầy kỳ vọng nhìn Hoàng thượng. Mọi người nghiêng tai nghe thì quả thật có tiếng nước, Hoàng thượng hôm nay vui vẻ nên vung bàn tay to lên nói: “Được, đi xem.”

Phượng Nhược Liễu lập tức cực kì vui vẻ: “Mẫu hoàng nhanh một chút, nói không chừng có con sông nhỏ đấy, có thể bắt cá.” Phượng Nhược Liễu nắm tay Hoàng thượng cùng nhau đi qua về phía tiếng nước chảy. Tiêu Dực hoảng sợ một hồi, nghe tiếng nước kia rất lớn còn vang dội, hay chính là thác nước Phượng Nhược Liễu đã nói? Sao hắn lại có thể biết trong rừng núi này có thác nước? Hay là hắn và Mặc lúc trước đã tới chỗ này? Đã đến rồi cũng không thể không đi qua, lúc Hoàng thượng muốn tới xưởng cung tiễn thị sát, bọn họ trước đó đã hỏi qua Tiêu Dực địa điểm của xưởng cung tiễn cũng nói qua, muốn  nhìn xem ở gần đây tìm một chỗ có thể biến mất hay không. Nhưng lúc lần trước thương lượng thì không có nghe bọn họ nói qua nơi này, nghĩ đến lúc ấy bọn họ cũng cảm thấy nơi này không thể thực hiện, chắc là lần này vừa khóe Hoàng thượng muốn đi săn nên bọn họ nhất thời quyết định. Nhưng Mặc có biết Phượng Nhược Liễu chuẩn bị làm việc này ở trong đây hay không? Cố tình giờ phút này lại không có cách nào khác hỏi rõ ràng, đành phải đi tới xem.

Tiếng nước càng ngày càng vang dội, một thoáng chốc ra khỏi rừng cây, đập vào trong mắt mọi người lại là một thác nước. Từ trên đỉnh núi cao cao trút xuống, đem núi chia ra thành một con sông, chảy qua đáy sông một ngọn núi đá lại lần nữa trút bay xuống. Phía dưới còn có một ngọn núi đá, sau đó rơi vào vách núi đen phía dưới. Thác nước nối tiếp vừa to vừa mạnh, làm cho phong cảnh nhìn thấy thật sự là vô cùng đồ sộ, dẫn tới mọi người liên tục sợ hãi than lấy làm kỳ lạ. Duy nhất chỉ có tim gan của Tiêu Dực run sợ: ‘Phượng Nhược Liễu, ngươi chọn nơi này không phải muốn chết chứ? Rơi xuống hồ kia thật tốt đấy nhưng ngàn vạn không nên dùng cái này! Không được, cô nhất định phải giữ chặt Phượng Nhược Liễu. Cho dù rơi xuống hồ kia thất bại nhưng còn có thể tìm biện pháp khác, ngàn vạn không thể liều mạng như vậy!'

Đáng tiếc Tiêu Dực còn chưa có giữ chặt Phượng Nhược Liễu thì Phượng Nhược Liễu đã vui vẻ chạy đến phía trước: “Ha ha, Mẫu hoàng, nơi này thật đẹp!”

“Nhược Liễu cẩn thận!” Tiêu Dực chỉ có thể dùng giọng nói đến gọi hắn lại.

Phượng Nhược Liễu chạy đến bên bờ hít thật sâu một hơi, xoay người nói: “Không có việc gì, thê chủ đừng lo lắng...... A ------!!!”

“Nhược Liễu!”

“Liễu Nhi!”

“Tam Hoàng tử!”

“Mọi người đều đừng nhúc nhích! Đừng nhúc nhích!” Thống lĩnh cấm vệ quân lớn tiếng kêu gọi, chắn trước mặt mọi người, hai mắt nhìn chằm chằm con rắn hoa cỏ kia đang bò trước mặt Phượng Nhược Liễu. Con rắn kia không tính là lớn nhưng đã đủ làm cho Tam Hoàng tử sợ tới mức kêu to không thôi: “A --! Thê chủ!”

Ta khinh! Đây là thật hay giả vậy? Nếu không phải Phượng Nhược Liễu kêu tiếng ‘thê chủ’ thì cô nhất định một trăm phần trăm tin tưởng là thật! Đầu Tiêu Dực đều căng ra! Mặc kệ là thật hay giả thì Tiêu Dực phản ứng cũng là thật sự: “Nhược Liễu, đừng hoảng hốt, đừng sợ, đứng yên đừng nhúc nhích, đừng kích thích nó! Nhược Liễu, đừng sợ, ta đi ra phía sau bắt nó, nó sẽ chú ý về phía ta bên này, ngươi đừng động, đừng kích thích nó nha!”

Tiêu Dực vừa nói vừa di chuyển bước chân, Phượng Nhược Liễu đứng ở bên bờ nước mắt rơi liên tục, nước mắt là trước đó hắn đã chảy ra. Bởi vì muốn chân thật, bởi vì hắn quả thật cảm thấy con vật mềm nhũn này thật đáng sợ, nhưng những lời Tiêu Dực nói lại làm cho hắn thêm cảm động. Tiêu Dực đã di chuyển qua phía sau bên trái con rắn, cô nhặt lên một nhánh cây muốn đánh cho con rắn chú ý, con rắn ngẩng nghiêng đầu. Phượng Nhược Liễu thấy thế bắt đầu di chuyển bước chân: “Cứu mạng! Không được lại đây! Cứu mạng!”

Đầu con rắn kia lại vòng trở về, phía trước Phượng Nhược Liễu đột nhiên có một người bịt mặt đánh xuống, một kiếm kia chém con rắn thành vài đoạn, đồng thời Phượng Nhược Liễu trượt dưới chân một cái, ‘a’ một tiếng thì ngã ra sau.

“Nhược Liễu!”

“Liễu Nhi!”

“Tam Hoàng tử!”

Tiếng kêu sợ hãi vang lên, người bịt mặt quay người lại nhảy theo xuống. Mọi người chạy đến bên bờ, nước chảy quá lớn, chỉ nhìn thấy người bịt mặt ôm lấy Phượng Nhược Liễu, hai người cùng nhau lao xuống phía dưới vực sâu.

Tiêu Dực ngơ ngác mà nhìn bọn họ, người đó là Mặc phải không? Hai người, đều còn sống chứ? Nhưng phía dưới vực sâu là tình huống gì? Có thể còn sống không?

“Tiêu Dực, Tiêu Dực, ngươi, ngươi đừng vội......”

Tiêu Dực quay đầu nhìn thì ra là Đàm Chương Nguyệt. Bên cạnh một đám người đang khuyên Hoàng thượng, giờ phút này chỉ có Đàm Chương Nguyệt lo lắng cho cô. diendanlequydon.com-demcodon

Vô luận như thế nào thì giờ phút này cô lại có thể làm dường như chỉ có đau lòng? Tiêu Dực nhảy dựng lên: “Ta muốn đi tìm Nhược Liễu, ta muốn đi tìm Nhược Liễu!”

“Tiêu Dực! Tiêu Dực! Ngươi bình tĩnh một chút!” Đàm Chương Nguyệt sống chết ôm lấy Tiêu Dực muốn nhảy vào trong nước, người chung quanh thấy vậy cũng vội vàng đến hỗ trợ, mấy người kéo dài hai người bọn cô cách khỏi bờ sông chặn cô lại. Đàm Chương Nguyệt khuyên nhủ: “Ngươi đừng vội, ngươi đừng vội mà, đã có người đi tìm, các nàng đã đi xuống tìm!”

“Nhược Liễu --!” Tiêu Dực không cử động được, rốt cục sốt ruột đến độ khóc lớn: “Ta đã kêu chàng cẩn thận một chút cẩn thận một chút, ta nói ngọn núi rất nguy hiểm, sao chàng lại không ngoan như vậy? Sao lại không ngoan như vậy chứ? Nhược Liễu, chàng không nên có việc gì, không thể có việc gì đó!”

“Tiêu Dực......” Hoàng thượng ngồi xổm bên cạnh Tiêu Dực: “Liễu Nhi hắn..... hắn không có chuyện gì.”

Tiêu Dực bắt lấy tay Hoàng thượng: “Người kia là ai? Người kia là ai? Có thể hại hắn hay không?”

“Bên hông người nọ có lệnh bài ảnh vệ, nên chắc là ảnh vệ của hắn, nàng ta nhất định sẽ cứu Liễu Nhi.”

Tiêu Dực chậm rãi thả tay Hoàng thượng ra: “Nhược Liễu, chàng không thể có việc gì, không thể có việc gì đó, không thể bỏ lại ta......” Tiêu Dực nhắm mắt lại, vừa lo lắng còn phải vừa diễn trò. Phượng Nhược Liễu, Mặc, các ngươi thật sự không thể có việc gì, bằng không thì ta thật xin lỗi!



Tập tin gởi kèm:
rắn hoa cỏ.jpg
rắn hoa cỏ.jpg [ 214.36 KiB | Đã xem 10146 lần ]


Đã sửa bởi đêmcôđơn lúc 01.01.2017, 22:41.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 12.12.2016, 15:35
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 658
Được thanks: 4374 lần
Điểm: 8.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh - Điểm: 10
Chương 82: Kết thúc [1]

Editor: demcodon


Hai đứa bé ngồi ở trên giường, trong tay Đàm Hân cầm một cây ma hoa đường dính đầy nước miếng của mình đưa cho Tiêu Lục, một mặt lấy lòng: “Ăn, ăn.”

Tiêu Lục ngồi ngay ngắn, trong tay nhỏ cũng cầm một cây ma hoa đường nhìn nhìn Đàm Hân. Tiêu Lục kiên định từ chối cây kẹo dính đầy nước miếng kia, chuyển ánh mắt về một cây trong tay của mình. Nâng tay nhỏ bé lên đút cây ma hoa đường vào trong miệng táp táp rồi lấy ra nhìn, lại bỏ vào táp -- nó còn chưa có mọc răng nên không thể cắn được.

Thấy Tiêu Lục không để ý tới mình thì Đàm Hân cũng đút cây ma hoa đường trong tay vào trong miệng ngậm ngậm, dùng hai cái răng thỏ nho nhỏ cắn cắn, đáng tiếc ma hoa đường thật sự rất cứng, nó cũng cắn không được. Cũng may ngậm rồi ngậm coi như là đỡ thèm, Đàm Hân ngậm một lát, lại đưa ma hoa đường dính đầy nước miếng cho Tiêu Lục bên cạnh: “Ăn, ăn.”

“Hân nhi thật ngoan, còn biết chăm sóc đệ đệ.” Diệp Khê sờ sờ đầu nó: “Hân nhi tự mình ăn  đi, đệ đệ cũng có.”

An đại thúc thấy thế thì cười: “Thật sự giống như mẫu thân của nó, nhỏ như vậy đã dỗ tiểu nam nhi. Nhớ lại năm đó ta mới sinh Vụ nhi, phụ thân của tiểu Nguyệt ôm tiểu Nguyệt đến xem chúng ta. Khi đó tiểu Nguyệt còn không đến một tuổi đó, một vẻ mặt muốn lại gần Vụ nhi. Ta và phụ thân Tiểu Nguyệt thường giữ đứa nhỏ một chỗ, tiểu Nguyệt còn chưa biết nói đã thỉnh thoảng còn đến sờ mặt Vụ nhi, phụ thân nàng tức giận đến nỗi mỗi lần đều đánh tay nàng. Lúc nàng lớn thêm một chút nữa thì nàng đã nói tương lai muốn cưới Vụ nhi làm phu lang, kết quả nàng còn thật sự cưới.”

An Vụ cười cười, việc này hắn đã sớm nghe phụ thân hắn nói qua rất nhiều lần, chỉ có Diệp Khê nghe qua một mặt hâm mộ: “Thật tốt, nếu ta cũng rất nhỏ đã biết thê chủ thì tốt rồi.” Mặc dù là cùng thôn nhưng trong thôn cũng không có ai chơi với hắn, hắn cũng không quen ai.

“Có cái gì tốt? Khi đó ta cũng không thích chơi với nàng đâu, nàng ta thật là ngốc nghếch ngơ ngác.” An Vụ cười mắng, trong mắt cũng là một mảnh nhu tình, lại nói với Đàm Hân cái gì cũng không hiểu: “Hân nhi, Lục nhi làm phu lang của con được không?”

“A?” Diệp Khê kinh ngạc kêu lên: “Lục nhi nhỏ như vậy, còn chưa thể lập gia đình!” diendanlequydon.com-demcodon

Diệp Khê sợ hãi thét lên một tiếng này làm cho An Vụ và An đại thúc cười đến vui vẻ: “Ai nói bây giờ thì gả? Thế nào cũng phải để cháu nuôi đến trưởng thành chứ?”

An Vụ cười đến rất thoải mái: “Không cần nuôi đến trưởng thành, bây giờ để tiểu Lục nhi ở lại nhà chúng ta, Diệp Khê trở về sinh thêm một đứa nữa đi.”

Diệp Khê lao đến chụp ôm Tiêu Lục vào trong lòng: “Ta mới không cần đâu.”

Hai người kia càng thêm cười đến đau sốc hông, Diệp Khê cũng phát giác mình có phải suy nghĩ nhiều hay không, lại thả Tiêu Lục lại trên giường, lại vẫn là thật thận trọng lên tiếng thanh minh: “Thê chủ nói, nếu Lục nhi thích Đàm Hân thì mới có thể gả nó.”

Phụ tử An gia rốt cục cười đủ, rất nhanh nói sang một đề tài khác: “Diệp ca nhi, Tiêu tiểu thư mặc dù thích Lục nhi nhưng đệ cũng phải nhanh chóng lại sinh nữ nhi cho nàng mới được nha. Tam Hoàng tử mặc dù ở chung tốt nhưng chờ hắn sau khi sinh ra nữ nhi là tình huống gì còn chưa biết được. Mặc kệ như thế nào đệ cũng nhanh chóng sinh nữ nhi mới tốt, biết không?”

Đối với vấn đề của Phượng Nhược Liễu thì Diệp Khê bị ngàn dặn vạn dặn không thể nhiều lời. Bởi vậy mặc dù không rõ vì sao Tam Hoàng tử nói không muốn sinh nữ nhi nhưng hắn vẫn là thật ngoan gật đầu, thuận tiện nói một câu: “Tiên tử ca ca đối xử với ta rất tốt.”

“Ai!” An đại thúc có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thở dài: “Hắn đại khái là nhìn thấy cháu ngốc như vậy cho nên không đành lòng khi dễ cháu thôi.”

An Vụ nhìn dáng vẻ của Diệp Khê một mặt không chịu dạy dỗ cũng rất bất đắc dĩ, lại sợ Diệp Khê trở về lỡ miệng lại nói với Tam Hoàng tử rồi ghi hận phụ tử nhà mình, nhân tiện nói: “Tốt lắm tốt lắm, đừng nói nữa, Diệp ca nhi tối nay muốn ăn món gì An ca ca làm cho đệ ăn.”

Phụ tử An gia làm một bàn phong phú, Diệp Khê ăn thật nhiều, sau đó bụng rất căng căng dùng xe đẩy đẩy Tiêu Lục về nhà. Xe đẩy là Tiêu Dực mời thợ mộc làm, phía dưới có bốn bánh xe. Diệp Khê có thể đẩy Tiêu Lục dạo chơi khắp thôn, tránh cho hắn ôm Tiêu Lục vất vả. Tiêu Lục xem như hài tử ngoan không làm ầm ĩ nhưng nó từ từ trưởng thành, thân mình của Diệp Khê nhỏ bé ôm nó một hồi lâu cũng phải cố hết sức.

Diệp Khê còn chưa có về nhà đã đón một nha sai chạy tới trước mặt: “Diệp trắc phu.”

Người này biết Diệp Khê nên Diệp Khê cười chào hỏi với nàng: “Ngươi chạy vội vàng như vậy là muốn đi đâu thế?”

“Ta tới tìm ngươi.” Nha sai kia nói: “Diệp trắc phu mau trở về đi, Phò mã nàng ngất xỉu rồi.”

“Phò mã?” Đã lâu chưa nghe qua hai chữ này, Diệp Khê chớp mắt mấy cái mới phản ứng lại: “Ngươi nói là thê chủ ta? Thê chủ ta nàng làm sao?”

“Tam Hoàng tử té xuống thác nước bị dòng nước cuốn xuống vách núi đen, Phò mã đau lòng quá độ nên ngất xỉu.”

“Cái gì? Thê chủ!” Diệp Khê vội vàng chạy về phía trước, vừa chạy được hai bước thì vội vàng quay lại đến đẩy Tiêu Lục, sốt ruột đến độ rơi lệ: “Thê chủ… thê chủ… ô ô….” Xe đẩy nhỏ chạy không thoải mái làm cho Diệp Khê càng thêm sốt ruột, nha sai kia nói: “Diệp trắc phu đừng nóng vội, Phò mã không có việc gì, chỉ là hôn mê bất tỉnh thôi.”

Hôn mê bất tỉnh còn gọi là không có việc gì? Diệp Khê đẩy xe nhỏ mặc kệ Tiêu Lục bị té ngã khóc oa oa mà chạy thẳng về nhà. Trước cửa nhà có vài người đứng, Diệp Khê đẩy Tiêu Lục chạy tới. Huyện lệnh béo thấy hắn tựa hồ như nhẹ nhõm thở dài một hơi: “Diệp trắc phu, ngươi trở về thì tốt rồi.”

“Thê chủ đâu?”

“Ở trên giường.” Người trả lời là Đàm Chương Nguyệt: “Thái y nói nàng...... không có việc gì......” Nói còn chưa dứt lời thì Diệp Khê đã đẩy xe chạy đi một đoạn xa. Đàm Chương Nguyệt đành phải quay đầu nói với người của mình: “Lưu hai người ở đây coi chừng, những người khác đi theo ta.”

Huyện lệnh béo cũng mang theo nha sai đi chung với nàng ra ngoài: “Đàm đại nhân, ngươi nói tại sao có thể gặp việc này chứ? Ai, chức Huyện lệnh này của ta chỉ sợ là không làm được nữa.”

Đàm Chương Nguyệt vỗ vỗ vai nàng: “Đừng quá lo lắng, Hoàng thượng là minh quân.” Lời an ủi khác nàng cũng nói không xong, Hoàng thượng là minh quân nhưng lần này gặp chuyện không may lại là nhi tử của bà, ai biết bà có thể giận chó đánh mèo hay không? Ai!

* * *
“Thê chủ… thê chủ......” Diệp Khê vừa vào phòng thì ôm Lục nhi đi thẳng đến trước giường. Tiêu Lục lúc trước bị té ngã khóc lớn, lúc này còn chưa có ngừng. Vì thế hai phụ tử tiếp tục cùng nhau khóc: “Ô ô…. thê chủ...... Lục nhi không khóc…. ô ô…. thê chủ… ngài mau tỉnh lại đi…. ngài xem Lục nhi cũng khóc nè…. ngài mau tỉnh lại đi….”

Ai! Tiêu Dực thở dài ở trong lòng, hù dọa phu lang và đứa nhỏ nhà mình thật sự là đáng chết. Tiêu Dực mở to mắt, nhìn trong phòng không có người mới nói: “Khê Nhi không khóc, ta không sao.”

Ai biết Diệp Khê vừa thấy Tiêu Dực mở mắt ra thì khóc càng lớn: “Oa oa… thê chủ…. thê chủ......”

Tiêu Dực ngồi dậy ôm phụ tử bọn họ vào trong lòng mình: “Không có việc gì, không có việc gì, Khê Nhi đừng khóc, nhìn xem, Lục nhi cũng không khóc mà Khê Nhi lại khóc như vậy cũng không sợ bị chê cười à.”

Diệp Khê nhìn xem Lục nhi quả thật không khóc, ngượng ngùng mà lau nước mắt khóc thút thít ngừng lại: “Thê chủ, các nàng nói ngài hôn mê, Khê Nhi rất lo lắng.”

Tiêu Dực ôm hắn chặt thêm một chút: “Thật xin lỗi.” Thật sự rất xin lỗi, cô vì người khác, cũng là vì tương lai của bọn cô đã hù dọa hắn.

Diệp Khê vươn một bàn tay ra sau lưng ôm eo của nàng: “Thê chủ không có việc gì là tốt rồi.”

Tiêu Dực hôn yêu một cái lên trán của hắn, ôm hắn để cằm tựa gần trán của hắn. Mặc dù hù dọa hắn nhưng mà cảm giác có người lo lắng thật tốt, cảm thấy mình rất quan trọng.

“Thê chủ, các nàng còn nói Tiên tử ca ca ngã xuống vách núi, là thật hả?”

“Là thật.”

“Ô ô…. Tiên tử ca ca......” Diệp Khê lại không nhịn được bắt đầu khóc, Tiên tử ca ca tốt như vậy sao lại có thể ngã xuống vách núi chứ? “Thê chủ, Tiên tử ca ca sao lại có thể đi lên vách núi?”

“Chúng ta đi săn thú, gần nơi đó có nước, hắn đi xem nước thì bị ngã xuống.” Tiêu Dực sửa tóc lại cho hắn: “Khê Nhi đừng lo lắng cũng đừng đau lòng, hắn là người tốt sẽ không có việc gì, có Mặc đi cứu hắn rồi.” Tiêu Dực có chút đau lòng cho Diệp Khê, từ nhỏ hắn không có bằng hữu nào, quen với An Vụ Đàm gia đó là chuyện sau khi gả cho cô. Phượng Nhược Liễu đối xử với hắn rất tốt, lại ở chung một đoạn thời gian dài như vậy. Diệp Khê đối xử với y cũng rất có cảm tình, xảy ra loại chuyện này hắn đương nhiên sẽ đau lòng.

“Thê chủ, Tiên tử ca ca không có việc gì đúng không?” Diệp Khê xoa đôi mắt, nước mắt vẫn liên tục không ngừng chảy xuống từng giọt.

“Đúng, cho nên Khê Nhi đừng khóc, có Mặc ở đó bọn họ sẽ không có việc gì.”

Diệp Khê suy nghĩ một chút, cảm thấy thê chủ nói rất có lý, nước mắt mới không lại tiếp tục chảy xuống, chẳng qua là vẫn lo lắng: “Thê chủ, Tiên tử ca ca bị nước cuốn trôi đi, có phải còn ở trong ngọn núi hay không?”

“Hẳn là vậy, con sông kia chảy dọc theo núi.”

Diệp Khê có chút khẩn trương: “Vậy hắn có thể gặp được sói hay không?”

Tiêu Dực sửng sốt, không khỏi mỉm cười: “Không thể nào, cho dù gặp cũng còn có Mặc.” Người nọ võ công hẳn là rất cao, chỉ cần không phải bị thương rất nặng thì sẽ nhanh chóng dẫn hắn rời khỏi núi rừng.

Diệp Khê vẫn là cảm thấy rất nguy hiểm: “Nàng lại chưa từng đi săn qua.” Người không đi săn qua sao có thể đối phó được với sói chứ?

Tiêu Dực nhìn bộ dáng của hắn một cây cân thì cảm thấy tâm tình dễ chịu rất nhiều, cười nói: “Khê Nhi yên tâm, ta đã dạy nàng, nàng biết đối phó sói thế nào.”

“Ô---- oa--- ” Tiêu Lục bị lạnh nhạt hồi lâu khóc lớn một tiếng thành công kéo lực chú ý của phụ mẫu. Tiêu Dực ôm nó vào trong lòng nhẹ nhàng dỗ: “Lục nhi không khóc, mẫu thân ôm ôm, không khóc không khóc, có phải buồn ngủ hay không?”

Diệp Khê nhìn xem ra ngoài phòng: “Tối rồi, thê chủ đã ăn gì chưa? Ta đi nấu gì cho ngài ăn nha.”

“Chưa ăn gì hết, Khê Nhi tùy tiện nấu chút gì là được rồi, ăn xong thì đi ngủ.”

Diệp Khê lên tiếng trả lời rồi đi ra ngoài. Tiêu Dực sờ sờ bụng, thật đúng là đang đói bụng.

* * *
Tối đó ngủ Diệp Khê ôm chặt Tiêu Dực giống như là sợ đột nhiên không thấy cô. Trong lòng Tiêu Dực áy náy không thôi, xem ra hôm nay thật sự hù dọa hắn rồi. Trước đây cô cứ nói muốn ở bên hắn không lại hù dọa hắn, nhưng trên thực tế cô lên núi săn thú làm cho hắn ở nhà lo lắng đề phòng. demcodon-lequydon Về sau cô hơn phân nửa thời gian đều dùng ở trong xưởng cung tiễn lại bỏ một mình hắn ở nhà. Đến lúc mang hắn đến xưởng cung tiễn thì cô cũng hơn phân nửa thời gian đều vội vàng, để hắn mang thai một mình ở trong sân nhỏ, chỉ có hai con thỏ chơi với hắn. Sau đó cô đi kinh thành không biết nên viết thư giải thích như thế nào về chuyện chưa có tiến triển gì cho hắn biết, hại hắn lo lắng hãi hùng vác cái bụng thật to chạy đến kinh thành. Cô và Phượng Nhược Liễu giả vờ dịu dàng hại trong lòng hắn bất an, lúc này còn giả bộ bất tỉnh ngất xỉu hại hắn lo lắng khóc lớn.

Nghiêng người nhìn hắn, tư thế của Diệp Khê ngủ ngày ngày giống như bộ dáng khi vừa gả cho cô. Mặt hướng về phía cô hơi hơi cuộn tròn, đầu để ở chỗ cánh tay của cô, chỉ thêm một động tác chính là tay sẽ khoát lên trên eo của cô. Tiêu Dực nhẹ nhàng nâng đầu của hắn lên đưa tay cánh tay của mình xuyên qua, làm cho đầu của hắn tựa vào hõm vai của mình, ôm toàn bộ người hắn vào trong ngực mình.

Khê Nhi, ta bảo đảm về sau thật sự thật sự sẽ không lại để cho chàng cô đơn, sẽ không lại làm cho chàng khóc.


Đã sửa bởi đêmcôđơn lúc 01.01.2017, 22:50.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 15.12.2016, 16:54
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 658
Được thanks: 4374 lần
Điểm: 8.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh - Điểm: 11
Chương 83: Kết thúc [2]

Editor: demcodon


Tam Hoàng tử rơi vào thác nước lao xuống vách núi đen, Phò mã Tiêu Dực sau ngày hôm sau té xỉu thì tự mình dẫn người dọc theo dòng nước tìm ba ngày ba đêm. Quan binh cũng ra sức vớt men theo sông, kết quả vẫn là sống không thấy người - chết không thấy xác. Trong lòng mọi người đều biết rõ Tam Hoàng tử chỉ sợ là lành ít dữ nhiều, lao xuống từ vách núi đen cao như vậy tỷ lệ sống sót quá ít.

Ngay cả Hoàng thượng cũng khuyên Tiêu Dực: “Đừng nữa suy nghĩ, Liễu Nhi mạng khổ, không có phúc nhận thâm tình của thê chủ như con vậy, con khắc ghi hắn vào trong lòng, hắn ở dưới suối vàng có biết cũng sẽ an tâm.”

Tiêu Phò mã vẻ mặt tinh thần sa sút, không có lòng dạ làm việc, không có lòng dạ ăn cơm, thậm chí ban đêm cũng không ngủ mà trợn tròn mắt một đêm đến sáng; chỉ có lúc về nhà nhìn thấy Diệp trắc phu và nhi tử thì mới có thể cười gượng, chỉ có thức ăn Diệp Khê bưng tới thì mới có thể ăn một ít, chỉ có ở bên Diệp Khê thì mới có thể nhắm mắt ngủ, ngay cả Hoàng thượng nhìn thấy cũng cảm thấy khó chịu. Vì thế hạ lệnh đưa nàng về nhà, hy vọng nàng có nhi tử và phu lang làm bạn có thể giảm bớt đau đớn trong lòng.

Vì thế, Tiêu Dực cứ như vậy mà thành ở nhà dưỡng thương, dưỡng đau lòng. Mà Tiêu Dực có phu lang và nhi tử làm bạn chậm rãi trở lại bình thường. Kỳ thật mỗi ngày ở bên Diệp Khê và Lục nhi, ở nhà mình tường vây thật cao nên ai cũng không biết trong lòng cô là vui vẻ bao nhiêu.

Hai tháng sau, bên ngoài tường vây có khi có thể nghe được tiếng cười bên trong. Ba tháng sau, Tiêu Dực và Diệp Khê ngẫu nhiên sẽ mang theo Tiêu Lục tập tễnh học bước ra khỏi nhà dạo chơi một lát, hoặc là đi tản bộ. Tiêu Dực giống như biến trở về bộ dáng trước kia, cư xử khiêm tốn lễ phép, người nào trong thôn gặp nạn nàng nhất định làm tốt chức thôn trưởng, hết sức trợ giúp.

Chẳng qua là không thể nhắc đến Tam Hoàng tử với nàng, nhắc tới thì nàng sẽ thay đổi sắc mặt, nhắc lại nàng sẽ trở mặt.

* * *
Hôm nay Tiêu Dực và Diệp Khê đang ở trong sân cùng Tiêu Lục học bước, Tiêu Dực đứng chỗ cách một mét vỗ tay về phía Diệp Khê đang giúp Tiêu Lục đứng: “Lục nhi, lại đây với mẫu thân này, đến đây.” Diệp Khê nhẹ nhàng nới tay, Tiêu Lục méo mó lủi lủi chạy đến, khoảng cách một mét không phải rất xa. Tiêu Lục trước khi té ngã thì được Tiêu Dực vươn hai tay đỡ, cười khanh khách nhào vào trong lòng mẫu thân, chọc Diệp Khê và Tiêu Dực cũng đều vui vẻ không thôi.

Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa vang, Đàm Chương Nguyệt lớn giọng gọi ở bên ngoài: “Tiêu Dực, có ở nhà không?”

“Có.” Tiêu Dực cao giọng trả lời rồi ôm Lục nhi đi mở cửa. Đàm Chương Nguyệt ở ngoài cửa ôm Đàm Hân, An Vụ và An đại thúc cũng đều đến đây. Tiêu Dực cười nói: “Mau vào, hôm nay ngươi mới trở về à?”

“Đúng vậy, vừa về đến nhà một lát, đến nhà ngươi ăn cơm được không?”

“Ta có thể nói không được sao?” Tiêu Dực trừng nàng, vừa cười vừa mời phụ tử An gia tiến vào. Đàm Hân đã có thể phát âm tốt, thấy Tiêu Lục thì kêu thẳng hắn: “Lục nhi, Lục nhi.”

Tiêu Lục còn chưa thể nói nhưng là nhìn thấy tiểu tỷ tỷ cũng rất cao hứng. Tiêu Dực thả nó lên trên thảm bày trong sân, nói với Đàm Hân: “Hân nhi cùng đệ đệ chơi ở trên thảm nha, trên đất sẽ có sâu bọ, các con chơi ở trên thảm được không?”

Đàm Chương Nguyệt cũng thả nữ nhi lên, để cho hai bé chơi ở trên thảm. Diệp Khê mang ghế bưng nước hoa quả điểm tâm đi ra cùng phụ tử An gia ngồi ở bên cạnh thảm chăm sóc hai hài tử. Đàm Chương Nguyệt và Tiêu Dực ngồi xa một chút ở dưới giàn nho phía.

“Ngươi dự tính khi nào thì về xưởng?” Đàm Chương Nguyệt hỏi.

Tiêu Dực tách ra một hạt động phộng rồi bỏ hạt đậu phộng vào trong miệng ăn một hồi lâu, thản nhiên liếc nhìn Đàm Chương Nguyệt một cái: “Tam Hoàng tử sống chết không rõ......”

“Được rồi.” Đàm Chương Nguyệt cắt gãy lời nàng: “Đừng mang bộ dạng Tam Hoàng tử sống chết không rõ thì ngươi không có tâm tình mà nói qua loa với ta. Ta nghĩ đến đều cảm thấy việc này đối với ngươi hẳn không thể có biểu hiện đau buồn như vậy.”

“Ngươi đừng nói hươu nói vượn.” Tiêu Dực kéo vạt áo của nàng một cái: “Không được làm bẩn một mảnh chân tình của ta đối với Tam Hoàng tử.”

Đàm Chương Nguyệt ngẩn người, hất tay nàng ra: “Ngươi không phải giấu giếm ta chuyện gì chứ?”

“Nói bậy bạ gì đó? Ta có thể giấu giếm ngươi chuyện gì?”

“Ngươi trước kia vẫn nói ngươi ngoại trừ Diệp Khê ra thì ai cũng không cưới, rõ ràng là lên kinh từ hôn, kết quả lại biến thành nhất kiến chung tình với Tam Hoàng tử.”

“Tam Hoàng tử là thiên nhân chi tư, ta yêu hắn tuyệt đối không có gì ngạc nhiên!” Giọng điệu Tiêu Dực nghiêm túc nói: “Ngươi đừng lại nói bậy.”

“Cái rắm!” Đàm Chương Nguyệt phỉ nhổ: “Nếu như ngươi thật sự yêu Tam Hoàng tử như vậy thì mấy tháng nay có thể trải qua cuộc sống vui vẻ như vậy hả?” Đàm Chương Nguyệt vuốt cằm ngẩng đầu nhìn trời, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ: “Nói như vậy, ngươi đối xử tốt với Tam Hoàng tử còn có cái gì thâm tình, chẳng lẽ đều là đang diễn trò hả?”

“Ngươi muốn chết à!” Tiêu Dực vội vàng che miệng của nàng lại: “Loại lời nói này cũng có thể nói lung tung sao?”

Đàm Chương Nguyệt cũng nóng nảy, một phen kéo mở tay nàng ra khỏi miệng mình: “Tiêu Dực, ngươi khi nào thì bắt đầu tính kế?”

“Nói bậy bạ gì đó?” Tiêu Dực vội vàng phủ nhận, lại dùng sức đè bả vai của nàng nói rõ: “Ta cảnh cáo ngươi, không muốn bị Hoàng thượng chém đầu thì ngươi nên cái gì cũng không biết, hiểu chưa?” Tiêu Dực nhìn ba nam nhân kia, bọn họ cười nói không chú ý đến động tĩnh bên này. Tiêu Dực đè thấp giọng nói: “Cũng không thể nói với phu lang của ngươi, hiểu chưa?” Thật sự là tức chết cô, ngươi nói ngươi kia đoán được thì đoán được, làm gì nhất định phải nói ra chứ?

Đàm Chương Nguyệt rất phối hợp gật đầu: “Ta biết.”

Tiêu Dực buông nàng ra ngồi thẳng thân mình tiếp tục ăn đậu phộng, người này mặc dù có chút thần kinh nhưng vẫn có thể phân rõ nặng nhẹ.

“Tiêu Dực, Tiêu Dực.”

Tiêu Dực liếc mắt nhìn nàng một cái, dùng ánh mắt hỏi: Lại làm sao?

“Việc này ta không trách ngươi gạt ta, nhưng mà…” Đàm Chương Nguyệt để sát vào tai nàng, cúi đầu nói nhỏ: “Ngươi thành thật nói cho ta biết, có phải bởi vì ngươi không thích Tam Hoàng tử cho nên mới giết hắn hay không?”

Khụ khụ khụ! Tiêu Dực thiếu chút nữa bị đậu phộng làm cho sặc, người này nói cái gì vậy? Cô giết Phượng Nhược Liễu? Tiêu Dực thật vất vả từ từ hít thở, cũng không thể lớn tiếng mắng nàng nên chỉ có thể cắn răng nói nhỏ: “Giết người cái đầu đấy! Con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta giết người? Chính hắn ngã vào trong nước, lúc ấy ngươi không phải ở đó sao?”

“Đúng rồi!” Đàm Chương Nguyệt nhức đầu: “Nói như vậy hắn chết không phải ngươi tính kế.”

“Tính kế cái đầu ngươi!” Tiêu Dực mắng, đồng thời trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra. Thì ra Đàm Chương Nguyệt nói tính kế là chuyện này, cô còn tưởng rằng nàng đã biết chuyện gì nữa. diendanlequydon.com-demcodon Thừa dịp Đàm Chương Nguyệt còn chưa có nghĩ đến chuyện khác thì Tiêu Dực chặn lại, nói: “Ta đúng là không thương hắn, trước mặt người ngoài giả vờ thâm tình cũng quả thật là sợ Hoàng thượng trách tội. Bất quá chúng ta đã là vợ chồng, dù như thế nào cũng là phải sống cả đời, cho nên ta thật tình đối xử tốt hắn, nguyên nhân vì như thế cho nên hắn cũng thật tình đối xử tốt với Khê Nhi. Ta chính là không thương hắn mà thôi, không đến mức vì vậy mà giết hắn.”

“Cũng đúng.” Đàm Chương Nguyệt cảm thấy Tiêu Dực nói có lý lập tức đánh mất tất cả hoài nghi, chính là còn nghi ngờ nói: “Vậy sao ngươi còn không về xưởng cung tiễn? Đã nghỉ ngơi lâu như vậy, giả vờ thâm tình cũng nên giả đủ rồi chứ?”

Tiêu Dực cười cười chỉ chỉ vào Tiêu Lục: “Nhi tử của ta, nhìn thấy chứ?”

“Nhìn thấy thì thế nào?”

“Ta muốn ở bên nó một chỗ cho đến khi lớn lên.” Tiêu Dực cười đến đương nhiên: “Cho nên, ta không quay về.”

“Ngươi nói cái gì?” Đàm Chương Nguyệt mở to mắt, trong nháy mắt tức giận không thôi: “Ngươi… ngươi… ngươi con mẹ nó tìm hết cớ này đến một cái cớ khác, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

“Bình tĩnh một chút chớ ầm ĩ!” Tiêu Dực một mặt nghiêm túc dạy dỗ nàng: “Đường đường một Ngự sử do đích thân Hoàng thượng phong, không biết gặp chuyện cũng phải bình tĩnh hay sao?”

Đàm Chương Nguyệt một quyền đập lên trên bàn đá: “Làm trò! Ngươi nói rõ ràng cho ta!”

Tiếng vang lớn như vậy rốt cục làm cho các nam nhân chú ý, Diệp Khê và An Vụ song song kêu lên: “Thê chủ!” , “Thê chủ, các ngài làm sao vậy?”

“Không có gì.” Tiêu Dực vẫy vẫy tay, cười nói: “Các ngươi cứ ngồi chơi đi, không có việc gì.”

Nhưng Diệp Khê và An Vụ sao lại không lo lắng chứ, đều đã chạy tới đứng ở phía sau thê chủ của mình. An Vụ kéo bả vai Đàm Chương Nguyệt: “Thê chủ, ngài đừng cãi nhau với Tiêu tiểu thư.

Đàm Chương Nguyệt hít mấy hơi quyết định không so đó với Tiêu Dực, một lần nữa hỏi nàng: “Ngươi nói lại lần nữa, ngươi chừng nào thì về xưởng cung tiễn?”

Tiêu Dực cười ha ha, cười xong nói: “Thật sự là, mục đích lúc ban đầu ta làm cung tiễn này chính là muốn bắt chút con mồi về ăn, thuận tiện bán kiếm ít tiền sống qua ngày. Nhưng không nghĩ đến lại vì vậy làm ra một xưởng cung tiễn như vậy, rời xa nhà này mỗi ngày làm thật nhiều chuyện, thật sự là rất vất vả.” Tiêu Dực thân duỗi người, cười nói: “Hiện tại ta thật thích những ngày này! Đàm Chương Nguyệt, ta là người lười, thật sự không muốn lại đi làm ăn buôn bán mệt mỏi vất vả như vậy nữa. Ta chỉ muốn mỗi buổi sáng thức dậy mở mắt ra thì thấy Khê Nhi nhà ta, mỗi ngày có thể ở bên nhi tử của ta, nhìn nó lớn lên từng ngày, học bước, học nói chuyện, thật tốt đẹp! Xưởng cung tiễn kia ta thật không đi, ngươi tự quản đi.”

“Ngươi… ngươi......” Đàm Chương Nguyệt tức giận đến chỉ một ngón tay vào nàng: “Ngươi nếu như không đi, sau này một phân tiền ta cũng không chia cho ngươi!”

Tiêu Dực thật đồng ý gật đầu: “Ta đã không đi đương nhiên là không thể chia tiền. Khê Nhi nhà ta nuôi gà nuôi thỏ lợi hại như vậy, chúng ta bán gà bán thỏ kiếm chút tiền sống qua ngày là được.” Tiêu Dực ôm Diệp Khê: “Về sau cần nhờ Khê Nhi nuôi cả nhà, Khê Nhi có nguyện ý hay không?”

“Nguyện ý.” Diệp Khê mềm mại tựa vào trong lòng nàng thật vui vẻ, về sau đều không cần tách ra khỏi thê chủ.

“Ngươi…. ngươi...... một khi đã như vậy ta cũng không quản! Ta cũng không đi!” Đàm Chương Nguyệt thở phì phì trừng mắt nhìn Tiêu Dực. Dù sao xưởng cung tiễn cũng không phải của một mình nàng!

Tiêu Dực cười ha ha: “Mất đi Tam Hoàng tử ta cực kỳ đau buồn, nản lòng thoái chí, chỗ nào còn có tâm tư lại đi làm mấy việc này? Có đúng hay không? A, đã không còn sớm, Khê Nhi, chúng ta đi nấu cơm.”

“Ta đi làm là được rồi.”

“Không được, khó có được Đàm Chương Nguyệt trở về một lần, hôm nay ta muốn bộc lộ tài năng, cho các ngươi nếm thử tay nghề của ta, Khê Nhi giúp ta nhóm lửa là được.”

“Thê chủ muốn làm món gì?”

“Trước nhìn xem có nguyên liệu gì mới nấu vậy......”

Phu thê Tiêu Dực cười nói đi vào phòng bếp, Đàm Chương Nguyệt tức giận đến dùng sức đập cái bàn: “Tiêu Dực chết tiệt, Tiêu Dực chết tiệt!” Ông trời ơi, nàng mới là người cực kỳ đau buồn nản lòng thoái chí đây! Rõ ràng là hai người cùng nhau cố gắng, có tiền đồ tốt như vậy vì sao nàng nói không cần thì không cần chứ?

“Thê chủ.” An Vụ kéo tay nàng, đau lòng thổi lên phía trên vài cái: “Diệp ca nhi nói qua Tiêu tiểu thư thường nói muốn quy ẩn trong ruộng núi trải qua cuộc sống bình thản. Ta nghĩ là nàng nghiêm túc, ngài cũng đừng bắt buộc nàng.”

“Nhưng mà tiền đồ tốt như vậy, chàng không biết Hoàng thượng muốn phong quan cho nàng nhưng nàng đều không cần......”

“Cho nên nàng có thể thật sự không thích, nàng có thể thật sự thích trải qua ngày tháng bình thản.”

“Cái gì là trải qua ngày tháng bình thản? Cũng không phải già bảy tám chục tuổi, trở nên nổi bật thì không tốt sao?”

“Bọn họ không có chí lớn như vậy.”

“Ta tiếc cho nàng.”

“Sau này nếu như nàng nghĩ thông suốt thì ngài giúp nàng cũng giống nhau thôi.”

* * *
Sau này một đoạn thời gian rất dài, mọi người nhắc tới Tiêu Phò mã đều lên tiếng cảm thán không ngừng: Nữ nhân thâm tình không phải không có, nhưng thâm tình đến trình độ như nàng thật đúng là...... làm cho người ta khó mà nói! Lại bởi vì một người nam nhân mà mất đi ý chí chiến đấu, cả ngày ở nhà không có lý tưởng, ai!

Mặc kệ người khác nói như thế nào, thấy như thế nào Tiêu Dực vẫn vui vẻ, rốt cục trải qua cuộc sống mà cô yêu thích, không cần tranh đoạt, không cần tính kế, thậm chí không cần lo kế sinh nhai, mặc dù bình thản lại rất an tâm. demcodon-ddlqd Diệp Khê cũng rất vui mừng, mỗi ngày đều có thê chủ ở bên cạnh, rãnh rỗi đến không có chuyện gì làm thì cả nhà đi chơi, dạo phố nè, hái hoa dại nè, cho dù chẳng qua là đi ba bước cũng hạnh phúc.

Duy nhất một chút lo lắng nhỏ chính là vẫn không thể xác định được Phượng Nhược Liễu và Mặc có tốt hay không, một chút tin tức cũng không có.

Hôm nay trong thành có người muốn mua gà sống. Tiêu Dực đi giao gà, ở trên đường gặp được đạo sĩ Lâm Viễn áo bào chấm xanh, Tiêu Dực đi qua: “Đại sư.”

Lâm Viễn giật nhẹ quần áo của mình: “Thí chủ cần đoán chữ xem bói?”

“Vâng, mời đại sư xem giúp ta, sau này ta sẽ có nữ nhi hay không?”

“Mời thí chủ viết xuống một chữ, bần đạo sẽ xem cho ngươi.”

Tiêu Dực đặt bút viết xuống một chữ “Liễu”, đạo sĩ nhìn thoáng qua: “Mạnh khỏe.”

Tiêu Dực nở nụ cười: “Đa tạ đại sư, ta đã an tâm.”

Cứ như vậy từ biệt.

* * *
Sáng sớm, Tiêu Dực vẫn ở trong sân đánh quyền tập thể hình như cũ, Diệp Khê thì nấu bữa sáng. Một bộ quyền pháp vừa đánh xong thì bữa sáng của Diệp Khê đã tản ra mùi hương.

“Phụ thân, mẫu thân.” Một hài tử từ trong phòng ngủ đi ra, đi chân trần. Tiêu Dực vài bước đi qua ôm lấy nó: “Lục nhi, ngày hôm qua mẫu thân không phải dạy con mang giày rồi hay sao? Lục nhi đã lớn phải học tự mình mặc quần áo, mang giày.”

Tiêu Lục xoa đôi mắt chui vào trong lòng Tiêu Dực. Tiêu Dực cười ôm nó đi vào mặc xong quần áo thì đi ra Diệp Khê đã mang lên một chậu nước ấm: “Lục nhi đến rửa mặt.”

“Để ta rửa cho nó.” Tiêu Dực nhẹ nhàng rửa mặt cho nhi tử, một bên hỏi Diệp Khê: “Khê Nhi, hôm nay cảm giác thế nào?”

“Cục cưng có chút hiếu động, xoay mình vài cái, bất quá ta không khó chịu.” Diệp Khê vuốt cái bụng đã hiện lên: “Hy vọng là nữ nhi, ta muốn sinh nữ nhi cho thê chủ.”

Tiêu Dực cười: “Là nữ nhi hay nhi tử cũng tốt, ta đều thích.”

Nhất định sẽ là nữ nhi, hắn có cảm giác. Diệp Khê nhếch miệng cười thấy Tiêu Dực rửa mặt xong cho Tiêu Lục thì nhân tiện nói: “Đến ăn sáng đi.”

“Được, ăn sáng, ăn xong mang Lục nhi đi chơi nha.”

“Còn có Hân tỷ tỷ, đi ven đường hái hoa.”

“Được, ăn xong đi gọi Hân tỷ tỷ, mang các con đi hái hoa.”

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào, chiếu vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn óng ánh trong suốt của Tiêu Lục. Diệp Khê không nhịn được nên cười, hơi hơi nghiêng người tựa vào bả vai của Tiêu Dực, cuộc sống như vậy, thật tốt.


--- --- Hoàn Chính Văn --- ---


Truyện được đêmcôđơn chỉnh ngữ đăng duy nhất tại Diễn đàn Lê Quý Đôn từ 03/04/2016 đến 15/12/2016. Chân thành cám ơn mọi người đã theo dõi truyện mình editor.


Đã sửa bởi đêmcôđơn lúc 09.01.2017, 19:47, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 27.12.2016, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 11.11.2015, 00:00
Bài viết: 87
Được thanks: 28 lần
Điểm: 0.29
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh - Điểm: 1
tr hay lắm luôn. khê nhi thật đáng yêu. mấy nv phụ cũng tốt nữa. tks ed nhìu nhé


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 29.12.2016, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 29.12.2016, 14:56
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 129
Được thanks: 120 lần
Điểm: 2.62
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh - Điểm: 1
xem chùa đến giờ mới cmt dc.

hóng chương mới nha :*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 108, 109, 110

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

6 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

9 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

12 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

13 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 35, 36, 37

14 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 102, 103, 104

18 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41

19 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Âu Dương An An: =) hì mới nhấn trên face cái có người lun ak !
Jinnn: ... =)))
Âu Dương An An: Jinn : hihi hi . mình tìm được rồi ! mới tìm được xong
Jinnn: Ôi thế thì sợ là không ai rảnh làm không công cho bạn đâu =((
Âu Dương An An: Jinn : Chưa bạn ! . cảm hứng nên viết ra giấy thôi !
Jinnn: An: bạn chưa đánh ra word trc à ?
Âu Dương An An: Chào mọi người ạ ! Mình hiện đang tìm 1 người có thể giúp mình đăng truyện . Do là mình viết truyện vào giấy nay cũng đã xong được 3 quyển mà hiện trên mạng mới chỉ up được 1 , 2 chương nay lại có thêm vài công việc nên không thể up được nên mình muốn nhờ một 2 bạn giúp mình up truyện ạ !

Sẽ có thù lao ạ ! Nhưng mà không cao .

Còn nếu như bạn nào tốt bụng miễn phí cho mình cũng được ạ !

Ai có nhu cầu thi liên hệ với mình nhé !

Đúng rồi còn về phần up truyện thì chỉ là mình gửi ảnh cho các bạn rồi các bạn nhìn từ ảnh đánh ra máy cho mình thôi ạ . hì cái này thì cần phải có chút chút yêu cầu về mắt . !

Cảm ơn ạ
Âu Dương An An: Mọi người ơi ! cho hỏi ạ !! Có ai nếu như mà còn như thời gian có thể giúp mk việc này được ko ạ >?
Âu Dương An An: linhnaly1910 : ai vậy LeNiNi ak ??
Ngân¤Nguyệt: vào bảng thiết lập cá nhân-> lý lịch-> thay đổi chữ ký đó linhnaly 1910
Melodysoyani: PR:~~
Hào môn vạn tỷ: Tình yêu nồng nhiệt của Boss lạnh lùng (new c66)
linhnaly1910: có ai biết cách tạo chũ ký ko nha? mình mù công nghệ mà thấy ai cũng có chữ ký xinh ơi là xinh thiệt buồn quá à...
linhnaly1910: Nhok Alone ( Bin) O.o ma nhỏ ??
ღDuღ: chán :3
Ngô Phi Yến: Nhã buồn quá TT^TT
Nhok Alone ( Bin): Yến sao giống Bin vầy nè ! Bin bị cấm ko đc chơi đt nx ! Đây là laaf cuối!
NguyệtHoaDạTuyết: O.O wi sờ ma ~~~
Ngô Phi Yến: Buồn quá TAT
Ngô Phi Yến: Haizz, nói lời tạm biệt với mọi người trước đã, Nhã sắp bị mẹ thu máy rồi, có lẽ sẽ không gặp lại mọi người đâu TT^TT
NguyệtHoaDạTuyết: Chao xìn ~
Nhok Alone ( Bin): Minh, kỳ . Dạ ko để ý ạ chỉ tại hơi hồi tưởng xíu !
Nhok Alone ( Bin): ...
A Kỳ: Sáng vào một lát, ngờ đâu vắng chi mà vắng rứa =.= Lượn nơi khác vại... :((
Nguyễn Khai Quốc: Cứ mỗi độ bình minh Quốc lại up thêm một chương mới. Các anh chị em ủng hộ Quốc nhé
viewtopic.php?t=402782&p=3174172#p3174172
Nguyễn Khai Quốc: Chào buổi sáng các bợn trẻ
♡Đào: vẫn còn sớm chán mà mụi :)2
Ca đang cày : ">
NguyệtHoaDạTuyết: ca ngủ đê :)2 khuya lắm dòi
♡Đào: miễn là Đào là đc...mứt hay ômai hay sinh tố hay tươi đều làm từ Đào...ăn đc là ăn hết :)2
NguyệtHoaDạTuyết: mụi chỉ ăn mứt đào thôi, ko có ăn đào tươi :D2
♡Đào: Đào ngon mà Bô mụi :think2:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.