Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Trùng sinh 1973 - Nguyệt Tân Đan

 
Có bài mới 22.08.2016, 18:58
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 2555
Được thanks: 5361 lần
Điểm: 4.3
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Trùng sinh 1973 - Nguyệt Tân Đan - Điểm: 8
Trùng sinh 1973

images


Tác giả: Nguyệt Tân Đan

Convert: gachuaonl

Editor: Hoàng Lão Tà

Thể loại: Hiện đại, 1V1, SC


images

     
Cổ Tiểu Nguyệt cho  rằng mình là người phụ nữ ngu xuẩn nhất, không phân biệt được ai đối với mình thật tâm, ai đối với mình chỉ là gặp dịp thì chơi, kết cục kiếp trước thê thảm chẳng oán được ai. Thượng tiên cho cô cơ hội bắt đầu lại, cô nhất định phải rời xa tên nam nhân cặn bã đó, cho đứa ngốc kiếp trước một cuộc sống hạnh phúc…

Truyện đơn giản mà nói, kể về một cô gái trùng sinh trở lại thập niên 70, sau đó vui vẻ sống cuộc sống thường ngày!

Nhân vật chính: Cổ Tiểu Nguyệt, Lý Quang Hoa
Vai Phụ: Tôn Văn Nghiễm, Trần Tú Mai, Cổ Lý


Truyện này ngọt đến sâu răng, ai thích ngược mời quay đi nơi khác. Ai tung bông tung hoa cho Tà ra chương mới nhể. Để văn án nhá hàng, câu like + Còm! Tốc độ post truyện tùy thuộc vào độ yêu mến của mọi người!!!

Tiểu tà siêu cấp dễ thương, siêu cấp BT xin chào mừng quý vị!!! - Truyện chỉ đăng tại DĐ LQĐ vui lòng không bê đi nơi khác!




Đã sửa bởi Hoàng Lão Tà lúc 07.07.2017, 21:36, lần sửa thứ 24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 22.08.2016, 21:42
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 2555
Được thanks: 5361 lần
Điểm: 4.3
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Trùng sinh 1973 - Nguyệt Tân Đan - Điểm: 10
Đinh Lạc đã viết:
giới thiệu hấp dẫn ghê :D3 dạo này đọc ngược quá đau tim, hóng chương một truyện ngọt :D

Bình sinh tà sợ ngược nên truyện tà làm toàn ngọt sủng mún sâu răng á!

Cám ơn nhìu nha!


images images


Chương 1: Trùng sinh

Editor: Hoàng Lão Tà

images
     
“Thật xin lỗi, hãy quên tôi đi, A….”.  Cổ Tiểu Nguyệt đầu đầy mồ hôi tỉnh lại, trong phòng khách mẹ Cổ bị tiếng kêu thảm thiết của con gái hù dọa nhanh chóng bỏ lại miếng vải trong tay, luống cuống chạy vào.

Nhìn vẻ mặt con ngây ngốc ngồi ở đầu giường, mẹ Cổ sốt ruột nói: “Sao vậy Tiểu Nguyệt, đã xảy ra chuyện gì, con khó chịu ở đâu sao, để mẹ xem nào!”

Nói xong dùng tay đưa lên trán Cổ Tiểu Nguyệt xem xét, sau khi xem tới lui mới thở phào nhẹ nhõm nói: “May quá đã hạ sốt, cám ơn trời đất, con gái tôi cuối cùng cũng không có việc gì”.

Cổ Tiểu Nguyệt vẫn không có động tĩnh, mẹ Cổ còn tưởng rằng con gái giận mình, nên nhẹ nhàng xoa mặt cô: “Tiểu Nguyệt à, mẹ biết con còn trách mẹ để con về nông thôn, thôn Miêu Thạch là nơi chị gái con phải tới sáu năm trước. Lúc chị con đi, con còn nhỏ, chị con cũng mới có 19. Vốn dĩ chị con định sẽ kết hôn cùng Xuân Sinh, nhưng là người Trung Quốc nhất định phải nghe theo tiếng gọi của Đảng, xuống nông thôn hoạt động vì tổ quốc xây dựng!”

Mẹ cổ nghỉ một chút lại nói: “Thời gian đã 6 năm, chị gái con cũng 23 tuổi rồi, cha mẹ Xuân Sinh đã muốn có cháu, bất đắc dĩ mẹ mới để con thay chị xuống nông thôn, con có thể tha thứ cho mẹ hay không, con gái!”

Sau khi Cổ Tiểu Nguyệt tự sát, tiếp tục sinh hoạt trong bóng đêm, cô cố gắng muốn truy tìm tung tích của Lý Quang Hoa. Nhưng con đường cô đuổi theo dù có chạy nhanh cỡ nào dường như cũng vĩnh viễn không đến được điểm đích. Trong lòng cô vô cùng khủng hoảng, có phải cô sẽ không còn gặp được cái người đại ngốc luôn thật lòng với mình. Cô rất hận, hận chính mình vì sao không phát hiện Lý Quang Hoa tốt sớm hơn một chút.

Ngay khi cô muốn buông tay, thì bị một lực hấp dẫn khổng lồ kéo đi. Cô chỉ kịp trông thấy một luồng ánh sáng, sau đó mất đi trực giác.

Đợi đến khi cô tỉnh táo, có lại trực giác, đã nghe thất bên tai một giọng nói quen thuộc đang không ngừng gọi chính mình.

Cổ Tiểu Nguyệt nhìn mẹ Cổ tuổi trẻ trước mặt mình trong lòng vô cùng khiếp sợ! Đây là tình huống gì, vì sao cô lại ở nhà? Không phải cô đã chết sao? Vì cái gì mẹ lại trở nên trẻ như vậy?

Nghe mẹ cổ nói ra, Cổ Tiểu Nguyệt trong lòng nghi ngờ ngày càng nhiều. Tại sao mẹ lại nói muốn cô xuống nông thôn thay chị gái, không phải đã qua 10 năm hay sao?

Cổ Tiểu Nguyệt không nghĩ ra, nhưng mà, nhìn mẹ khỏe mạnh ngồi bên cạnh mình, cô cũng không để ý nhiều nữa, nhào vào lòng bà khóc lớn!

Mẹ Cổ không ngừng vuốt lưng Cổ Tiểu Nguyệt, rồi nức nở nói: “Tiểu Nguyệt, mẹ xin lỗi con, chỉ là chị gái con không thể kéo dài được nữa, con mới 16 tuổi, còn trẻ, đến thời điểm thích hợp mẹ sẽ nghĩ cách để con quay về!”

Cổ Tiểu Nguyệt không quan tâm tới, chỉ đem nỗi ấm ức và toàn bộ sự hối hận khóc rống lên. Vốn là thân thể suy yếu, khóc một lúc lâu sau đó mệt mỏi ngủ đi. Mẹ Cổ nhìn khuôn mặt tiều tụy của Tiểu Nguyệt, vô cùng đau lòng, thở dài, đắp kín mền sau đó rời khỏi phòng.

Trong giấc mơ, tất cả đều là hình ảnh cô bị người yêu vứt bỏ, bị bạn tốt phản bội, lại đầy sự áy náy đối với Lý Quang Hoa, nên giấc ngủ không yên. Không biết từ lúc nào cô tỉnh dậy từ trong mộng, nhìn ánh mặt trời bên ngoài mới tờ mờ sáng, quang cảnh vô cùng yên tĩnh.

Ngồi trên giường, Cổ Tiểu Nguyệt nhìn mình suy nghĩ, giống như cô trở lại mười năm trước. Vì nghiệm chứng sự phán đoán của mình, cô xuống giường đi dép sau đó đến bên cửa sổ nhỏ cạnh bàn học. Nhìn tấm lịch viết ngày 23 tháng 8 năm 1973.

Cổ Tiểu Nguyệt Run rẩy trở lại giường, cắn chặt chăn khóc. Hóa ra đây là thật, Thượng tiên nhân từ cho cô một cơ hội làm lại từ đầu. Lần này cô sẽ không gây ra những sai lầm như vậy, cô muốn sống thật tốt, so với bất luận kẻ nào cũng phải hạnh phúc hơn!

Còn nhớ vào thời điểm này ở kiếp trước, bản thân ở nhà khóc nháo, không muốn đi xuống nông thôn chịu khổ. Cảm giác mẹ thiên vị, để mình phải đi chịu khổ thay cho chị gái, sau mười năm cũng không thể tiêu tan!

Nghĩ đến chuyện này, Cổ Tiểu Nguyệt cảm thấy bản thân thật bất hiếu, mẹ không còn cách nào khác mới để mình xuống nông thôn thay chị. Dù sao chị cũng đã 23 tuổi, ở thời đại này đã là một cô gái lớn, Nhà họ Hà cũng đã thúc giục nhiều lần, nếu chị không trở lại, anh Xuân Sinh chắc sẽ bị ba mẹ ép cưới người khác!

Trái lại, mình mới chỉ 16 tuổi, còn có thể kéo dài vài năm, vì sao lúc trước mình lại không thể suy nghĩ vì chị gái, chỉ ích kỷ lo lắng cho mình. Cổ Tiểu Nguyệt vô cùng phiền muộn vì chính mình.

Lần này, nhất định không thể làm ầm ĩ, phải thương mẹ và thương chị. Huống chi thôn Miêu Thạch còn có đứa ngốc mà mình muốn bù đắp.

Kiếp trước, ngày 27 tháng 8 năm 1973 chính là ngày cô chính thức rời khỏi nhà xuống thôn Miêu Thạch tham gia hoạt dộng, cũng chính trong thôn này cô nhận ra có một số người rất quan trọng.

Ở đây mặc dù ở kiếp trước chính là cơn ác mộng, nhưng cũng có một nam nhân tốt dùng một đời để yêu thương mình, lần này cô sẽ không ngớ ngẩn nữa, chỉ muốn gả cho Lý Quang Hoa sau đó sống thật tốt qua ngày, Tên đàn ông cặn bã kia, cùng với cô gái tâm cơ đó cũng không cần để ý nữa. Nhưng mà, không biết rằng ở kiếp này Lý Quang Hoa có còn thích cô hay không.

Mặc dù trong lòng luôn nhắc nhở chính mình , kiếp trước anh yêu cô như vậy, yêu đến không tiếc cả sinh mạng, kiếp này chắc chắn cũng sẽ thích mình. Chỉ cần anh còn có thể tiếp nhận cô, lần này cô nhất định sẽ quý trọng thật tốt, thương yêu anh, sau đó sinh cho anh một đàn con béo mập!

Có mong đợi, cho nên Cố Tiểu Nguyệt không nhịn được mà mong cho sáng 27 nhanh đến, cô thật sự một phút cũng không chờ được, cô muốn gặp anh. Nhưng mà, thời gian cũng không theo sự mong muốn của mình mà thay đổi, Cổ Tiểu Nguyệt biết rõ mình nên nhẫn nhịn chờ đợi vài ngày nữa. Ở nhà cùng với mẹ, sau đó chuẩn bị thật tốt để gặp nhau.


Nghĩ thông suốt, Cổ Tiểu Nguyệt cũng thoải mái hơn nhiều. Nghĩ tới mình cũng không ngủ được nữa vẫn nên dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho sáng cho mẹ là tốt nhất, sau này nhất định phải hiếu thảo với mẹ!

Mở tủ quần áo, lấy từ bên trong ra một chiếc áo trắng sọc đen, sau đó lựa ra một chiếc quần dài màu đen, thay đồ.

Cô gái trong gương đang trong thời kỳ trổ mã rất hoàn hảo làm Cổ Tiểu Nguyệt vô cùng hài lòng. Thân thể cô luôn trong sạch! Mặc dù từng yêu tên khốn Tôn Văn Nghiễm nhưng cô hiểu rằng, một cô gái không nên làm chuyện đó trước hôn nhân.

Tôn Văn Nghiễm cũng từng vì điều này mà oán hận cô, có lần thậm chí còn muốn cưỡng bức cô, cuối cùng cũng không thể thực hiện!

Cổ Tiểu Nguyệt thấy may mắn vì trước kia mình kiên quyết, nếu không cho dù trùng sinh lại thân thể có trong sạch thì vẫn không thể thoát được bóng ma trong lòng. Bản thân cô sẽ không thể nào đối mặt với Lý Quang Hoa chân thành kia, cũng sẽ oán hận mình không thể cho Lý Quang Hoa một con người trong sạch.

Thay quần áo xong, Cổ Tiểu Nguyệt vào trong nhà tắm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt trong gương, vô cùng vui vẻ. Cổ Tiểu Nguyệt biết rõ ưu thế lớn nhất của bản thân chính là khuôn mặt đẹp hại nước hại dân, không cần trang điểm, mái tóc cũng chỉ cần buộc về phía sau một chút đã vô cùng xinh đẹp.

Cũng chính vì khuôn mặt này mà kiếp trước cô chịu nhiều đau khổ đến vậy, gặp phải tên khốn Tôn Văn Nghiễm. Nhưng dù vậy cô cũng không có chán ghét dung nhan của mình, sau khi rửa mặt, Cổ Tiểu Nguyệt cẩn thận quan sát trong gương.

Khuôn mặt Cổ Tiểu Nguyệt cũng không hẳn là trái xoan hoàn toàn, lông mày lá liễu, đôi mắt to ngập nước, mỗi khi vô ý cười làm nó càng sáng lên. Phía bên dưới chinh là chiếc mũi tinh xảo, khiến cho khuôn mặt càng thêm xinh đẹp. Đôi môi đỏ mọng càng tăng thêm mỹ lệ cho khuôn mặt trắng nõn, hai má hơi phúng phính, khiến cho cô vừa có vẻ đáng yêu lại vô cùng duyên dáng.

Đối với dung mạo của bản thân Cổ Tiểu Nguyệt vẫn luôn hài lòng. Cô tiến đến phòng bếp, dự định lấy gạo nấu cháo.

Ở quê sống vài năm, mười ngón tay vốn dĩ  không dính nước mùa xuân của Cổ tiểu thư cũng học được nghề nấu nướng.

Nhìn phòng bếp vẻn vẹn chỉ có chút nguyên liệu, trong đầu Cổ Tiểu Nguyệt suy nghĩ một lát cuối cùng một thực đơn đầy đủ liền hiện ra.

Đem đậu cô ve xắt thành từng đoạn, Cổ Tiểu Nguyệt dự định làm món đậu cô ve xào. Trong góc còn dư vài củ khoai tây, Cổ Tiểu Nguyệt quyết định cắt vài trái ớt xanh sau đó thái sợi cùng với khoai tây.

Tay chân nhanh chóng xử lý thức ăn, sau đó nhóm lửa, đổ dầu, bỏ rau vào nồi, chỉ chốc lát bên trong nồi đã truyền ra hương thơm mĩ vị.

Trong phòng bếp truyền ra mùi thơm của thức ăn làm cho mẹ Cổ từ trong giấc mộng tỉnh lại.

images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.08.2016, 22:11
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 2555
Được thanks: 5361 lần
Điểm: 4.3
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Trùng sinh 1973 - Nguyệt Tân Đan - Điểm: 12
images images


Chương 2: Khúc mắc

Editor: Hoàng Lão Tà

images

Mẹ cổ ngửi thấy mùi thức ăn, hết sức ngạc nhiên, con gái lớn còn chưa về, vậy ai đang làm cơm chứ! Rời giường đi dép ra khỏi phòng.

Đi qua phòng khách nhỏ, vào phòng bếp, nhìn người đang bận rộn trong phòng bêp chính là con gái nhỏ của mình. Bà vô cùng kinh ngạc, dụi dụi mắt.

Nhìn Cổ Tiểu Nguyệt đang đeo chiếc tạp dề màu xanh bên hông mà bà vẫn hay mang, tay phải cầm chiếc muôi không ngừng đảo thức ăn. Mà bên trong bếp lò, lửa sáng rực, một mùi thơm từ bên trong truyền tới.

Mặc dù lấy làm lạ vì không biết con gái nhỏ của mình học nấu cơm lúc nào, lại còn xào được mùi thơm như thế, nhưng mẹ cổ cũng rất vui mừng. Nhìn bóng lưng con gầy yếu, bà cảm thấy con gái mình càng lớn lại càng hiểu chuyện!

Cổ Tiểu Nguyệt sau khi xào thức ăn, đặt ra bàn, xoay người đã thấy mẹ đang nhìn mình đầy thương yêu. Cô thấy mẹ còn đang mặc đồ ngủ, tóc xõa, bèn cười nói: “Mẹ nhanh lên, nhanh đi rửa mặt thay quần áo, rồi ăn cơm!”

Mẹ Cổ cười một tiếng, nghe lời quay về phòng thay đồ. Cổ Tiểu Nguyệt biết mình sẽ làm cho mẹ cảm thấy kỳ lạ, nhưng mà cô biết rõ rằng, mẹ sẽ cho là mình hiểu chuyện, chứ không nghĩ mình bị quỷ nhập vào người!

Người làm mẹ luôn cảm thấy con mình là tốt nhất, sau này cô thay đổi, tin tưởng rằng mẹ sẽ cho rằng trải qua lần ổn ào khiến mình hiểu chuyện hơn mà thôi!

Sau này cô có thể giúp mẹ làm nhiều một chút, không để bà phải vất vả như vậy. Dù sao một mình mẹ đã nuôi hai chị em cô lớn lên, chắc chắn cũng không dễ dàng gì.

Đúng vậy, năm Cổ Tiểu Nguyệt mười lăm tuổi thì cha cô mất vì bị bệnh. Khi còn sống ông làm nghề khai thác than đá, làm việc thời gian dài nên bị bệnh nghề nghiệp, hơn nữa bản thân ông lại thích hút thuốc, nên còn trẻ đã bị ung thư phổi.

Trước lúc Cha Cổ bị ung thư phổi, cũng không phát hiện ra, chỉ thường xuyên ho khan, cảm giác thở hơi đau mà thôi, ông cũng không để ý. Dần dần ho khan ngày càng nhiều. đau cũng ngày càng dữ dội hơn, lúc đi đến bệnh viện kiểm tra đã trở thành ung thư phổi thời kỳ cuối.

Sau khi cả nhà biết tin dữ này, đều đau lòng đến không muốn sống. Chỉ có cha Cổ thông suốt, con người ai không chết, chỉ có điều không nỡ bỏ vợ và hai con gái mà thôi. Mặc kệ mọi người níu kéo như thế nào, cuối cùng ông cũng vĩnh biệt cõi đời.

May mà, khi Cha Cổ còn sống, trợ cấp làm việc cũng coi như tốt, nên trong nhà cũng có tất cả ba phòng ngủ, một phòng khách, và tất nhiên là có phòng bếp và phòng vệ sinh, chỉ có điều diện tích hơi nhỏ.

Mà cha Cổ bị bệnh cũng có liên quan đến nghề nghiệp, cho nên Chính phủ có chu cấp một khoản bồi thường.  Mẹ cổ một mình đi làm ở xưởng dệt vải, mỗi tháng cũng có lương, vì vậy cuộc sống của ba mẹ con Cổ Tiểu Nguyệt cũng không khó khăn lắm.

Cổ Tiểu Nguyệt có chị gái lớn hơn cô bảy tuổi tên là Cổ Tiểu Mạn, chị đã sớm cùng với Xuân Sinh, con trai nhà họ Hà làm cùng xưởng với mẹ đính hôn.

Bởi vì xuống nông thôn nên đã kéo dài đã vài năm. Cha mẹ Hà vô cùng sốt ruột muốn ôm cháu nội, nên thỉnh thoảng giục mẹ Cổ phải tìm cách cho Cổ Tiểu Mạn trở về. Mẹ cổ quả thật không còn biện pháp nào khác mới để Cổ Tiểu Nguyệt xuống nông thôn thay chị.

Bàn tay nào không phải là thịt, việc Cổ Tiểu Nguyệt trước đây hoàn toàn không muốn, mẹ Cổ vô cùng khó xử. Nhưng mà, đã trải qua kiếp trước, lần này cô nhất định làm con gái ngoan, làm em gái tốt, tuyệt đối không để cho chị và mẹ phải chịu khổ.

Chỉ trong chốc lát, mẹ Cổ thay quần áo xong đi ra. Trên bàn, Cổ Tiểu Nguyệt đã bưng đồ ăn lên, đặt đũa bát sạch, rồi múc cháo.

Mẹ Cổ ngồi đối diên với Tiểu Nguyệt, tươi cười nói: “Tiểu Nguyệt, mẹ thật sự rất vui, không thể tưởng tượng được con gái lại tài năng, có thể nấu được thức ăn có mùi thơm như thế!”

Cổ Tiểu Nguyệt cười kiêu ngạo nói: “Thật là, mẹ cũng không nhìn một chút xem con là con gái của ai, hắc hắc!” Nhìn con gái chọc mình, mẹ Cổ hạnh phúc cười ha hả.

Hai mẹ con bắt đầu ăn bữa sáng ấm áp. Mẹ Cổ nếm thử món đậu cô ve con gái nhà mình xào, cảm thấy vô cùng ngon miệng, lại nếm thử ớt xanh thái sợi cùng khoai tây, cảm thấy đặc biệt mỹ vị.

Bà kích động nói: “Tiểu Nguyệt à, con làm món ăn sao lại ngon như vậy, so với mẹ còn ngon hơn!” Cổ Tiểu Nguyệt cười làm nũng nói: “Mỗi lần mẹ nấu ăn, con đều ở bên phụ giúp, nhìn nhiều, dĩ nhiên là biết làm, đương nhiên, nếu hỏi vì sao lại ngon, thì cũng do con gái mẹ khéo tay thôi, ha ha ha ha!”

Cảm thấy con gái sau khi khóc một hồi tối hôm qua, thì trở nên vô cùng hiểu chuyện, mẹ Cổ thật vui vẻ, kéo tay cô: “Tiểu Nguyệt, con có thể hiểu chuyện như vậy, mẹ thật vui mừng. Con thật là con gái ngoan, mẹ cảm thấy vô cùng tự hào vì có con!”

Nhìn mẹ khen mình như vậy, Cổ Tiểu Nguyệt có chút không quen, phô trương nói: “Ôi trời. con đương nhiên biết con là con gái ngoan, ai bảo con có người mẹ tốt như vậy chứ!” Cổ Tiểu Nguyệt không thừa nhận rằng bản thân mình đang cảm động và ngượng ngùng đâu.

Mẹ Cổ lại bị chọc cười, được con gái nói mình tốt, cảm thấy rất thoải mái tất cả lo lắng đều tiêu tan hết, cả hai mẹ con vui vẻ thưởng thức bữa sáng ngọt ngào.

Sau khi ăn xong, bà giành rửa chén, để Cổ Tiểu Nguyệt ngồi nghỉ ngơi. Cô không lay chuyển được mẹ nên đành theo tới phòng bếp phụ giúp rửa chén.

Cổ Tiểu Nguyệt nhìn khóe mắt mẹ đã có nếp nhăn, biết rằng bà không còn trẻ nữa, trong lòng đau xót, cô nén nước mắt rơi xuống.

Sau khi lấy lại tinh thần, Cổ Tiểu Nguyệt cầm một cái chén, dùng khăn nhẹ nhàng lau khô, nói: “Mẹ, đều là con không tốt, để mẹ phải lo lắng. Con gái về sau sẽ không để mẹ phải suy nghĩ nữa đâu!”

Mẹ Cổ nghe vậy thả chiếc chén trong tay, nhìn Cổ Tiểu Nguyệt nhẹ nhàng nói: “Con gái ngốc, trong mắt mẹ, con luôn ngoan ngoãn, là đứa con gái tốt nhất, không cần biết con như thế nào, mẹ đều yêu thương con!”

Cổ Tiểu Nguyệt nghe thấy không nhịn được, nhào vào lòng mẹ nức nở: “Mẹ con cũng yêu mẹ như vậy, rất rất yêu mẹ!” Mẹ Cổ hạnh phúc, hôn lên trán Cổ Tiểu Nguyệt, nhẹ nhàng nói: “Con gái bảo bối, mau đứng dậy, trên tay mẹ đều là dầu, cẩn thận dính lên người”.

Cổ Tiểu Nguyệt nín khóc, mỉm cười nói: “Mẹ, con không sợ đi về nông thôn, bởi vì con biết rõ, mặc kệ con ở đâu, mẹ cũng sẽ làm bạn với con!”

Mẹ Cổ cũng cảm động, vui mừng nói: “Con gái ngoan, mặc kệ thời điểm nào, hay ở nơi nào, mẹ đều nhớ đến con. Mẹ cam đoan với con, sẽ nhanh nghĩ cách để con trở về, ngoan nha!”

Cổ Tiểu Nguyệt gật đầu gạt lệ, hai mẹ con chuyển trọng tâm sang việc rửa chén.

Sau lần tâm sự này của hai mẹ con, mọi khúc mắc đều được giải quyết, ai cũng cảm thấy hạnh phúc, đối với cuộc sống tương lai tràn trề mong đợi.

Mẹ Cổ nhớ tới con gái lớn ở phương xa, hi vọng cô sớm trở về nhà, để một nhà đoàn tụ. Nhưng nhìn con gái nhỏ đang rửa chén bên cạnh, trong lòng lại không nỡ, quả thực làm bà rất khó xử.

Bà nói tới con gái lớn, nhân tiện hỏi dò ý kiến Cổ Tiểu Nguyệt: “Tiểu Nguyệt à, chị gái con hai ngày nữa trở về. Hai ngày này chúng ta chuẩn bị đồ nhiều một chút, để khi con xuống thôn Miêu Thạch sẽ không thiếu thốn như chị con lúc trước. Thiếu đồ dùng hàng ngày, cuộc sống sẽ không tốt đâu!”

Cổ Tiểu Nguyệt lau xong cái chén cuối cùng, nghe mẹ Cổ nói chị gái mình chuẩn bị trở về đột nhiên nhớ tới một chuyện.


images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hadam, lupust, Quynhdd1711 và 487 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 349 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 359 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Độc Bá Thiên: :yes: đc chứ....ăn thì tốn bn đâu
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên có nuôi nổi k tốn tiền ăn lắm đấy
Tiêu Dao Tự Tại: Ôi tội nghịp uống thuốc chưa
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: mát lạnh bạc hà, sảng khoái dài lâu :))
Độc Bá Thiên: Về với Thiên đi, ôm Thiên qua mùa đông này đi Tiêu Tiêu
Tiểu Linh Đang: ốm rồi
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên : nóng ...
Tiêu Dao Tự Tại: Đang: gió lùa mát cực mát cóng luôn
Độc Bá Thiên: trời đang đông...nóng gì :hug:
Tiểu Linh Đang: mát thật
Độc Bá Thiên: hờ hờ...đêm rồi e
Tiêu Dao Tự Tại: Trời nóng quá haha
Tiêu Dao Tự Tại: Mn tối mát nhá
Tiêu Dao Tự Tại: Hờ hờ
Độc Bá Thiên: tuyết tan như nc đá thôi....tan thì ca mang đi đun
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tuyết tan :think: nó cũng lạnh mà ca
Độc Bá Thiên: Tiêu e :kiss: :hug:
Tiêu Dao Tự Tại: Nguyệt nguyệt
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên thiên
Tiêu Dao Tự Tại: Đang đang~~
Tiêu Dao Tự Tại: Hú....
Độc Bá Thiên: mụi nghe tuyết tan chảy chưa :)2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: tuyết sưởi ấm :think2: tuyết lạnh lắm ca ới :D2, sưởi một hồi đóng băng luông
Độc Bá Thiên: rét quá....cần tuyết sưởi ấm :hixhix:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: tiếng gió :D2
Độc Bá Thiên: .... tiếng gì nhể :think:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: vù... vù... vù.... vút vút
Độc Bá Thiên: à....hú
Tiêu em của Thiên đâu rồi Đang Đang

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.