Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 154 bài ] 

Giáo chủ, phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

 
Có bài mới 02.04.2018, 02:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 08.02.2018, 17:22
Bài viết: 9
Được thanks: 31 lần
Điểm: 44.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Giáo chủ, phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu - Điểm: 40
Chương 127: Chuẩn bị vào cung.

Editor: loveyou1111
Beta: Thảo My

"Phu tử, người nghĩ tương lai Bảo Bảo có thể làm một hoàng đế tốt sao?"

"Có thể! Nhất định có thể!" Phó Linh Tử gật đầu, có chút hiếu kỳ nhìn tiểu bất điểm trước mắt, hỏi: "Chỉ là, Bảo Bảo, ngươi có thể nói cho phu tử, vì sao ngươi một lòng muốn làm hoàng đế?"

"Tất cả mọi người đều nói Hoàng đế là lớn nhất, hắn có thể khiến tất cả người trong thiên hạ đều nghe lời của hắn, vậy hắn nhất định có thể bảo vệ thật tốt mỗi người hắn yêu. Bảo Bảo phải làm một đứa bé hiếu thuận, cho nên, Bảo Bảo muốn làm Hoàng đế, Bảo Bảo muốn bảo vệ mỗi người mình yêu. Như vậy, về sau sẽ không ai dám bắt mẫu thân của ta hoặc là những người khác."

Trên gương mặt trẻ con hiện ra vẻ kiên định, Bảo Bảo vừa nói, vừa gật đầu, khẳng định.

Phó Linh Tử vừa nghe vừa gật đầu, đợi sau khi Bảo Bảo nói xong, hắn dùng một tay bế Bảo Bảo lên, nói: "Trăm việc thiện hiếu đứng đầu! Bảo Bảo có thể nghĩ như vậy đã rất giỏi, chỉ là, trừ hiếu thuận, trừ bảo vệ người thân yêu, còn có một chuyện vô cùng trọng yếu, phu tử hi vọng Bảo Bảo phải luôn ghi trong lòng."

"Xin phu tử giáo huấn." Bảo Bảo chuyên chú lắm nghe, cung kính khiêm lễ gật đầu tạ ơn Phó Linh Tử.

Phó Linh Tử trầm ngâm nhìn Bảo Bảo, thẳng tắp nhìn vào con ngươi đen nhánh tinh khiết, gằn từng chữ một: "Muốn làm một vị hoàng đế tốt, chỉ hiếu tâm là không đủ, còn cần có tấm lòng rộng rãi, một tấm lòng nhân ái, phải luôn lấy bá tính thiên hạ làm đầu. Phu tử tin tưởng, đây cũng chính là điều cha mẹ ngươi muốn thấy, bọn họ vẫn không chân chính đối địch với hoàng quyền, không phải sợ, mà là lo lắng. Bọn họ lo lắng cho dân chúng sẽ vì vậy mà bị chịu khổ, bọn họ lo lắng Tử Long Lĩnh đang yên bình bởi vì vậy mà không còn."

"Phu tử, ta hiểu, ta biết rõ về sau nên làm như thế nào."

"Ừ, rất tốt!"

"Phu tử, ngươi thả ta xuống đi."

"Vì sao? Vi sư ôm ngươi không được sao?" Phó Linh Tử có chút không hiểu nhìn Bảo Bảo trong ngực, nhẹ giọng hỏi.

"Phu tử ôm ta nhất thời, làm sao có thể ôm ta cả đời? Bảo Bảo đã là tiểu nam tử hán rồi, con đường phía trước phải tự mình đi." Bảo Bảo nhìn thẳng Phó Linh Tử, trong giọng nói tràn đầy một cỗ cường thế không thể khinh thường, giờ khắc này, phong thái hoàng đế mười phần.

". . . . . ." Kiến thức rộng như Phó Linh Tử, giờ khắc này cũng bị khí thế Bảo Bảo thuyết phục, hắn cười cười, khom lưng để Bảo Bảo xuống, không ngờ Bảo Bảo lại khinh thân nhảy lên nhẹ nhàng như chim yến bay về phía tổng đàn trên núi.

Phó Linh Tử nhìn Bảo Bảo trước mặt đã thành điểm đen nhỏ, lắc đầu một cái, nghi hoặc lầm bầm lầu bầu: "Khinh công của Bảo Bảo luyện được cao như vậy từ khi nào? Hắn rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật không ai biết? Tên tiểu tử này thật đúng là thiên tài."

"Ngươi ở đây lầm bầm lầu bầu gì?" Chẳng biết từ lúc nào, Bạch Thiển đã đứng bên cạnh hắn, nghiêng người quan sát hắn.

"Cái gì?" Phó Linh Tử bị nàng đột nhiên lên tiếng làm cho sợ hết hồn, nhíu mày, lên tiếng: "Ta vừa mới vì mình tính toán nhân duyên."

"Dừng . . . . . ." Bạch Thiển bẹt bẹt miệng, xem thường hô ‘dừng’ một tiếng, đưa tay bẻ một cành cây nhỏ ven đường ở trên người Phó Linh Tử, nghịch ngợm quét tới quét lui, vừa quét vừa lảm nhảm: "Thiên linh linh, địa linh linh, các lộ thần linh xin ban thưởng pháp lực cho ta, để cho ta xua đuổi tiểu quỷ ngoan cố này."

Phó Linh Tử bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Bạch Thiển, hắn thật sự không hiểu, những năm gần đây, vì sao chỉ cần hắn nhắc tới chuyện này, nàng sẽ nói tới một chuyện khác, dù sao cũng không để loại đề tài này tiếp tục. Vì sao hắn và lão Tứ, lão Lục, lão Bát lại đáng thương như vậy? Rõ ràng đều có tình với các nàng, nhưng cố tình đều bị những nữ tử này giả vờ không biết, bốn năm như một ngày, tình cảm có ấm lên, lại không thể hoa lệ thăng cấp.

Nghĩ lại mệnh Nhị hộ pháp, bốn người cùng bị nạn bọn họ một bụng than ngắn thở dài.

Bốn nữ tử của bọn họ nhất định đã bí mật hiệp định, nếu không làm sao có thể cùng một giuộc như thế?

Phó Linh Tử đưa tay nắm chặt cổ tay Bạch Thiển, thành công không để cho nàng cầm nhánh cây lại quét loạn trên người hắn, hắn ngưng mắt nhìn nàng, thanh âm mềm nhẹ hỏi "Bạch Thiển, nàng không trốn được bao lâu đâu, nàng không phải là không biết thực lực của ta, những điều ta chắc chắn thì sẽ không xảy ra sai lệch.Thời gian tới, nàng cùng tỷ muội hưởng thụ tốt thời gian độc thân ngắn này đi, rất nhanh các nàng phải cho chúng ta một công đạo."

Cái gì?

Bạch Thiển hơi run sợ, quên mất phải rút tay của mình về, cũng quên phải phản bác hắn.

Hắn nói gì? Thời gian độc thân không còn bao lâu? Nàng và tỷ muội của nàng? Hắn rốt cuộc tính ra cái gì? Chẳng lẽ mới vừa rồi hắn thật sự coi nhân duyên?

Ngay từ năm Nhị hộ pháp và Tâm Nương thành thân, mấy người các nàng cùng đánh cuộc, đánh cuộc sau Tâm Nương thì Lạc Băng Vũ sẽ trở thành tân nương tử. Nếu như thắng, đêm Lạc Băng Vũ thành thân sẽ mặc cho họ náo động phòng, nếu như thua, những người còn lại người nào thành thân trước, người đó phải mặc cho những người khác náo động phòng.

Những năm gần đây, từng người bọn họ không phải là không muốn gả, mà là không dám gả. Bởi vì năm đó Tâm Nương thành thân thì họ cùng các hộ pháp náo động phòng có bao nhiêu lợi hại, người có mắt đều thấy, cho nên, họ ai cũng không muốn thua, không muốn trở thành chuyện phiếm cho mọi người sau này.

"Không để ý tới ngươi!" Bạch Thiển nói không lại người ta, trực giác đầu tiên là chạy lấy người. Nhưng người luôn luôn ôn nhã như Phó Linh Tử, lần này, lại cường thế. Hắn nắm chặt cổ tay Bạch Thiển, mặc cho nàng giãy dụa cũng không thả, cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn nàng cười, cười đến Bạch Thiển cảm thấy lạnh cả người.

Bạch Thiển vừa cố gắng rút cổ tay từ tay Phó Linh Tử ra, vừa dò xét cẩn thận, thấy hắn có chút xa lạ. Hắn muốn làm gì? Chẳng lẽ là bị quỷ nhập thân hay sao?

"Ngươi buông tay ta ra, bị người thấy được, ta có miệng cũng nói không rõ."

"Không nói rõ, cũng không cần nói." Phó Linh Tử âm thầm ở trong lòng bồi thêm một câu, "Tử Long Lĩnh từ trên xuống dưới có ai không biết quan hệ của ta và nàng? Có gì mà ngạc nhiên?"

"Nói nhảm! Ngươi không phải không biết danh tiết đối với một nữ tử có quan trọng bao nhiêu sao?" Nữ nhi giang hồ từ trước đến giờ không câu nệ tiểu tiết như Bạch Thiển, không còn kế sách khác, cũng mang danh tiết ra nói.

Phó Linh Tử nhếch môi cười cười, nói: "Ta cưới nàng là được."

"Ngươi cưới, ta còn không lấy đấy."

"Vì sao?"

"Không có vì gì."

"Nàng không phải yêu thích ta? Hay là đối với ta không có tình cảm?" Phó Linh Tử không tha nàng, giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, nhìn thẳng nàng hỏi, trong con ngươi đen nhàn nhạt căm tức.

"Ta. . . . . ." Bạch Thiển nhìn Phó Linh Tử, câu muốn nói cứ cứng rắn mắc trong cổ họng, nàng nhìn hắn, không cách nào nói ra một chữ.

"Vì sao không nói? Là không lừa được tim của mình sao?" Phó Linh Tử khẽ thở dài, nói: "Rõ ràng không phải là vô tâm, rõ ràng không phải không có tình cảm, vì sao nhiều năm như vậy vẫn tra tấn ta như vậy? Tâm ý của ta chẳng lẽ nàng còn không hiểu?"

"Ta. . . . . ."

"Đã nhiều năm như vậy, chẳng lẽ nàng còn chưa đủ hiểu ta sao? Hay là, nàng chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày muốn gả cho ta?" Giờ khắc này, người có thể bói tương lai, có thể biết chuyện đã qua như Phó Linh Tử, trong lời nói lại đầy vẻ không xác định. Hắn không phải vô dụng như vậy, hắn thật hy vọng có thể bói ra tương lai bản thân, như vậy mỗi khi đêm khuya yên tĩnh, hắn cũng không cần một lòng chợt cao chợt thấp, chìm chìm nổi nổi, phiêu phiêu đãng đãng rồi.

Bạch Thiển ngẩng đầu lên sững sờ nhìn Phó Linh Tử, Phó Linh Tử thật xa lạ, vẻ mặt hắn, lưu quang trong tròng mắt đen của hắn tất cả đều là nàng chưa từng biết. Mình rốt cuộc làm cái gì? Những năm này cự hôn thật sự làm cho hắn không có lòng tin như vậy sao?

"Tiểu Linh Tử, ta. . . . . . Ừ. . . . . ."

Phó Linh Tử nhìn môi anh đào mềm mại hé ra, hầu kết không khỏi hoạt động, ánh mắt nóng bỏng. Hắn cúi đầu chợt ngậm hai phiến môi kiều diễm như hoa, chuyển triển hút, đây là việc hắn muốn làm trong những năm gần đây.

Bạch Thiển trừng lớn cặp mắt, sau khi chậm rãi tĩnh hồn lại, nàng nhắm hai mắt lại, lẳng lặng toàn tâm toàn ý cảm thụ ngọt ngào. Nụ hôn của hắn thực ngây ngô, thậm chí vừa bắt đầu răng hắn còn không cẩn thận đụng răng nàng, hơn nữa còn cắn môi của nàng đau, nhưng mà, nàng vẫn cảm thấy rất ngọt ngào, rất ngọt ngào. . . . . .

Thì ra là, đây chính là cảm giác mọi người hay nói, cảm giác cùng người yêu hôn.

. . . . . .

Thành vương phủ, trong Tây Viện các.

"Tô cô nương, ngươi mau tỉnh lại."

"Ừ, chớ quấy rầy!" Đang ngủ nửa mê nửa tỉnh, Tô Nhược Mộng bị âm thanh bên tai làm cho bất mãn miệng lẩm bẩm, nhắm mắt lại xoay người, ngủ tiếp.

Ồn ào chết mất! Vì sao tối qua lại mơ thấy chuyện như vậy? Lôi Ngạo Thiên đã thỏa hiệp với uy hiếp của Nam Cung Nhược Lâm, ngày hôm qua đã mang theo Giáo đồ của Ma Giáo, ẩn vào kinh thành bí mật hạ trại, vả lại các điểm trọng yếu ở kinh thành cũng bố trí người của mình.

Tối nay hắn lại ẩn vào【 Thành vương phủ 】ôm nương tử của mình, sau khi ăn xong mới tinh thần phấn chấn rời đi, lưu lại Tô Nhược Mộng toàn thân mệt mỏi nằm sấp thở to ngủ. Nhưng không ngủ được bao lâu, bên tai đã truyền đến âm thanh không kêu tỉnh nàng không dừng lại.

Bọn nha hoàn đứng ở mép giường đều không khỏi giật mình, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhìn người ngủ trên giường không chịu tỉnh lại không biết nên như thế nào cho phải? Vương Gia hạ lệnh các nàng đánh thức Tô cô nương, hơn nữa thay nàng trang điểm ăn mặc thật tốt, chuẩn bị mang nàng vào cung.

"Làm thế nào?" Nha hoàn dựa vào mép giường quay đầu liếc mắt nhìn nha hoàn đứng đầu bọn họ, nhẹ giọng hỏi.

"Tiếp tục kêu, chủ tử phân phó sao có thể không làm theo?"

"Được rồi!" Nghe vậy, nha hoàn kia gật đầu một cái, đi đến bên cạnh Tô Nhược Mộng, tiếp tục kêu: "Tô cô nương, ngươi tỉnh. Chủ tử sai chúng ta hầu hạ Tô cô nương trang điểm ăn mặc, bảo là muốn mang Tô cô nương vào cung."

Vào cung? Nhanh như vậy? Tô Nhược Mộng nửa tỉnh nửa mê chậm rãi mở mắt, đưa mềm nhũn tay ra, mềm mại nói: "Đỡ ta dậy đi."Trước mặt những người ở đây, nàng vẫn phải diễn người ngày nào cũng ăn nhuyễn cân tán.

"Dạ!" Bọn nha hoàn thấy Tô Nhược Mộng rốt cuộc tỉnh, trên mặt lộ ra thần sắc vui mừng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn loveyou1111 về bài viết trên: Cuncute, Hothao, antunhi, chieuxuan94
     

Có bài mới 09.04.2018, 23:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 08.02.2018, 17:22
Bài viết: 9
Được thanks: 31 lần
Điểm: 44.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Giáo chủ, phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu - Điểm: 41
Chương 128: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau.

Editor: loveyou1111
Beta: Thảo My

Tô Nhược Mộng giống như búp bê vải không có sức lực, mặc cho bọn nha hoàn trên đầu nàng, trên mặt nàng thao tác, chải đầu. Sau khi trang điểm xong, bọn họ lại thay cho nàng một bộ cung trang màu xanh lam phía trên có thêu hoa anh đào.

"Oa. . . Thật xinh đẹp!"

"Thật đẹp! Giống như tiên nữ hạ phàm."

Khi Tô Nhược Mộng từ bàn trang điểm đứng lên, xoay người thì tất cả bọn nha hoàn trong phòng đều miệng mở rộng, mắt mở thật to, bộ dạng như chết đứng.

"Tô cô nương, xin mời! Chủ tử đang chờ người?" Nha hoàn đứng đầu là người đầu tiên định thần lại, tiến lên một bước, dìu cánh tay của Tô Nhược Mộng, cũng nháy nháy mắt với các nha hoàn khác. Nha hoàn ở gần Tô Nhược Mộng, nhanh chóng đỡ cánh tay khác của Tô Nhược Mộng, cười nói: "Tô cô nương, nô tỳ đỡ người."

Tô Nhược Mộng không có dị tính nên gật nhẹ đầu, trong lòng âm thầm chê cười: "Hừ! Nói lời dễ nghe như vậy, cái gì đỡ hay không đỡ? Rõ ràng là sợ ta bị người mang đi, mượn cơ hội này giữ chặt nàng mà thôi." Chỉ là, nàng cũng không vạch trần bọn họ, dù sao nhất định nàng cũng phải vào hoàng cung một chuyến, nàng phải đi vào để cùng Nhị Lôi Tử hội hợp.

Xem một chút sắc mặc thú vị của huynh đệ Đông Lý Phong, trường hợp như vậy, nàng không muốn bỏ qua. Một chút cũng không muốn.

"Mộng nhi, ta đã đến. . . . . ." Đông Lý Phong mặt mày hớn hở từ ngoài cửa viện đi vào, khi hắn thấy Tô Nhược Mộng thì cặp mắt nhìn thẳng, thật lâu không cách nào hồi hồn. Ở giữa đại sảnh, nàng mặc một thân cung trang màu xanh nhạt, giống như hồ tiên tử, nhất là Tô Nhược Mộng không hề gây sự, cường thế khó gần như trước đây, bây giờ nàng do hai nha hoàn dìu, mềm mại như một cành liễu trong gió, phong tình vạn chủng, lướt nhẹ qua làm lòng người nhớ mong.

Tô Nhược Mộng nhìn vẻ mặt Đông Lý Phong biểu lộ qua đáy mắt, trong lòng không khỏi chán ghét. Đông Lý Phong là một đại nam nhân đầu heo, nhìn bộ dạng vô lực của nàng bây giờ, thế nhưng lại lộ vẻ mặt thưởng thức, quả thực biến thái.

Cho tới bây giờ hắn không phải là yêu nàng, cũng không phải là thật sự đối với nàng nhớ mãi không quên. Hắn yêu là chính bản thân hắn, lòng tự ái của hắn, hắn chỉ là không thể chấp nhận được sự thật vị hôn thê chỉ phúc vi hôn lại cùng kẻ địch yêu nhau.

Hắn làm vậy chỉ vì lòng tự trọng to lớn của mình.

Hắn muốn cho Lôi Ngạo Thiên biết, đồ của hắn, cần hay không cần, chỉ có thể do hắn quyết định, mà không phải do người khác ‘cướp đi ’.

Hắn cho tới bây giờ cũng không nghĩ sẽ yêu một ai, cũng không biết viết chữ yêu ra sao?

Hắn chỉ yêu chính mình!

Tất cả những việc yêu và không yêu, quên và không quên, đều là cách nói của hắn.

Một lòng luôn muốn lấy lại lòng tự trọng của mình.

"Chủ tử!" Bọn nha hoàn, thị vệ trong viện thấy Đông Lý Phong tự mình đến đón Tô Nhược Mộng, đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó hồi thần cung kính hành lễ.

Một tiếng “chủ tử” của bọn họ thành công kêu tỉnh Đông Lý Phong đang say mê, hắn trừng mắt nhìn, dắt môi cười yếu ớt, lần đầu tiên tâm tình tốt như vậy khoát tay áo với bọn họ, nói: "Được rồi! Cùng vào cung."

Trong hoàng cung, tất cả mọi chuyện đã bị người của hắn khống chế, hiện tại hắn vào cung, chính là để cho Tô Nhược Mộng nhìn thấy một mặt thành công của hắn. Hắn không phải người thất bại, cho tới bây giờ đều không phải. Hắn muốn cho Tô Nhược Mộng biết, hắn dễ dàng tha thứ, tất cả đều là vì tối nay, chính xác mà nói là vì sáng mai hắn chính thức lên ngôi.

Hắn có thể không quan tâm người ta nhìn hắn như thế nào? Nhưng, hắn nhất định phải khiến Tô Nhược Mộng biết rằng lựa chọn ban đầu của nàng là sai lầm, hắn mới là người cười đến cuối cùng, từ đó về sau, Lôi Ngạo Thiên vĩnh viễn đều bị hắn giẫm dưới chân.

Đông Lý Phong bước lớn lên trước, đi tới bên người Tô Nhược Mộng, lần đầu tiên nhẹ nhàng như quân tử đưa tay ra với nàng, ý bảo Tô Nhược Mộng khoác tay lên trên tay hắn.

Tô Nhược Mộng lẳng lặng nhìn hắn, không đưa tay, cũng không tức giận, mà chỉ là trong mắt sáng mang theo nghiền ngẫm, đùa giỡn nhìn hắn.

Thị vệ Chu Đại Minh nhìn cánh tay giữa không trung, mắt chợt lóe lên tức giận, bàn tay trong ống tay áo nắm thành quyền thật chặt, hận không thể rút đao ra, chém cánh tay không biết liêm sỉ kia. Đáng ghét! Thật là đáng ghét! Thế nhân ai cũng biết Mộng nhi là Giáo chủ phu nhân của Ma Giáo, là thê tử của người khác, cũng đã là mẫu thân. Hắn tại sao có thể đối đãi khinh bạc như vậy?

Bản thân mặc dù cũng có tình cảm với Mộng nhi, nhưng biết phải thu lại, biết cái gì mới đem lại hạnh phúc cho Mộng nhi? Biết việc nhìn thấy Mộng nhi hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất?

Mà Đông Lý Phong trước mắt này, thật là chọc người chán ghét, chọc người hận, hắn khi còn nhỏ không được học qua đạo đức là gì sao? Hắn trưởng thành, phu tử không dạy hắn liêm sỉ là như thế nào sao?

Đáng ghét! Thật sự là đáng ghét!

"Chúc mừng Vương Gia! Chúc mừng Vương Gia! Cám ơn Vương Gia mời ta đi xem trò vui." Tô Nhược Mộng nói xong, quay đầu nhìn bọn nha hoàn một bên, nói: "Đi thôi! thịnh tình của vương gia, ta sao có thể không nể mặt như thế? Ta thật có chút không kịp đợi muốn được thấy hai người đối mặt đây."

Nàng nói rất chân thành, nhưng từ đầu đến cuối cũng không để mắt đến cánh tay đang nâng trước mặt nàng.

Bọn nha hoàn đang dìu Tô Nhược Mộng hai mặt nhìn nhau, trong khoảng thời gian ngắn, không biết nên nghe lời Tô Nhược Mộng, tiếp tục đi tới? Hay  là giao tay Tô Nhược Mộng cho chủ tử? Tất cả đều đứng nơi đó, không nhúc nhích, yên lặng chờ Đông Lý Phong lên tiếng.

Vui sướng vì sắp lên hoàng vị, nên Đông Lý Phong thật sự có tâm tình nghe Tô Nhược Mộng chế nhạo. Hắn không một tia quẫn bách rút tay mình về, ngược lại hắn còn hắng giọng cười cười, nói: "Mộng nhi, hai bên cùng tiến cũng tốt, hai bên tương tàn cũng được, đây chính là tình thân ở hoàng gia. Đi thôi! Trong đời ta quan trọng nhất là thời khắc này, ngươi sao có thể không ở cạnh ta?"

Nói xong, hắn xoay người, dẫn đầu, nhanh nhẹn hướng ngoài cửa viện đi ra.

"Các ngươi đỡ Tô cô nương lên xe ngựa, đánh xe vững vàng một chút, ngàn vạn lần không được kinh động đến Tô cô nương. Nếu không, ta hỏi tội các ngươi." Đông Lý Phong nhảy ngựa thị vệ dắt vừa tới, uy phong lẫm liệt quét mắt nhìn thuộc hạ dưới trướng, ngước mắt nhìn tấm bảng vương phủ như có điều suy nghĩ, khóe miệng tràn ra nụ cười thỏa mãn, đắc chí.

Bắt đầu từ hôm nay, hắn không còn là chủ tử của vương phủ nho nhỏ này nữa, hắn là chủ nhân của thiên hạ này. Tất cả những người đã làm cho hắn khó chịu, rất nhanh hắn sẽ làm cho bọn họ muốn sống không được, muốn chết không xong, nhất là Lôi Ngạo Thiên.

Ma Giáo phải trừ! Lôi Ngạo Thiên phải chết! Tô Nhược Mộng phải là của hắn!

"Dạ, chủ tử!"

Nam Cung Nhược Lâm vừa đi ra đại môn nhìn một màn trước mắt, nghe lời nói của Đông Lý Phong, hai mắt như bùng lên ngọn lửa phun ba trượng, nàng dùng sức nắm khăn tay, xem khăn tay trong tay nàng chính là hóa thân của Tô Nhược Mộng  .

Tô Nhược Mộng ghê tởm, hồ ly lẳng lơ! Vương Gia chỉ cho người thông báo với nàng, thế nhưng lại tự mình đi đón, điều này thật sự khiến nàng khó tiếp nhận. Như thế thì mặt mũi đương gia chủ mẫu của nàng biết để đâu? Nàng về sau làm sao có uy nghiêm để quản lý đám hạ nhân này?

"Chủ tử, chúng ta cũng lên xe chứ?" Mai Vân nhìn Nam Cung Nhược Lâm sắc mặt đang lần lượt thay đổi từ hồng sang đỏ, lại nhìn nhân mã đang đi về phía hoàng cung, thận trọng hỏi.

"Hừ!" Nam Cung Nhược Lâm lạnh lùng hừ một tiếng, giơ chân lên nặng nề giậm chân Mai Vân, mặt vặn vẹo đi về phía cửa xe ngựa.

"Ti. . . . . ." Mai Vân hít một hơi khí lạnh, nhìn cũng không nhìn chân mập đang bị thương của mình, vội vàng đưa tay đỡ Nam Cung Nhược Lâm, cẩn thận đỡ nàng lên xe ngựa, bản thân cũng leo lên xe ngựa hầu hạ. Từ lúc ăn quả đắng trước mặt Tô Nhược Mộng, địa vị của nàng lại hạ xuống, Nam Cung Nhược Lâm như ngọn núi lửa lúc nào cũng có thể phun trào, thường xuyên làm khổ nàng đến nói không ra.

Nàng thật sự hận Tô Nhược Mộng, vì nếu không phải do lời nói của nàng ta, nàng cũng không đến nỗi bị chủ tử trách phạt, động một tí là đánh chửi. Ngay cả mấy hạ nhân trong vương phủ, tất cả đều chê cười nàng, nói mát sau lung nàng, lại xem thường nàng.

Mai Vân âm thầm thề trong lòng, nàng nhất định phải có được vị trí quan trọng trong lòng chủ tử, nàng nhất định phải rửa sạch sỉ nhục trước kia.

. . . . . .

Trong đêm khuya hoàng cung đèn sáng rực rỡ, giống như ban ngày, trong hoàng cung khắp nơi đều là binh lính mặc chiến giáp, tay cầm trường mâu, lợi kiếm bên người, cả không gian phiêu đãng một mùi âm mưu nồng nặc. Tô Nhược Mộng nhìn người trước mặt xuân phong hả hê, khẽ nhếch môi.

Xuyên qua Ngự Hoa Viên, bên tai truyền đến tiếng la mắng đứt quãng kinh thiên động địa, tiếng chửi rủa, còn có tiếng cầu xin tha mạng. Nhiều tiếng ở xen lẫn cùng một chỗ, trong đêm khuya tấu lên một khúc tiếng lòng người thất bại. Tô Nhược Mộng hơi thở dài một cái, tranh nhau ngôi vị hoàng đế, luôn chảy máu ít hoặc nhiều hoặc.

Nữ nhân trong hậu cung này thật bất hạnh, nhất là những tú nữ mới vừa bị chọn vào cung mấy ngày trước. Vốn ôm mộng được sủng ái, cửu tộc đều vinh tâm, nhưng chưa tới mấy ngày, đều bị giam vào ngục, còn có có thể sẽ trở thành vật bồi táng của Đông Lý Quyền.

Nghe tiếng la khóc của những nữ nhân, Tô Nhược Mộng không khỏi nghĩ tới hai người đã hai chết thảm ở địa phương này: Doãn Tâm Nhi và Doãn Tư Nhã. Mặc dù Doãn Tâm Nhi không đáng để tha thứ, kết quả của nàng cũng là tự nàng chuốc lấy, nhưng mà, người chết đã, chuyện cũ trước kia cũng tan theo gió.

"Các ngươi muốn làm gì? Dám làm chuyện đại bất đạo này, chẳng lẽ không sợ bị tru cửu tộc sao?"

Chưa đi vào tẩm cung Đông Lý Quyền, đã nghe được tiếng mắng chửi cực kỳ tức giận của Đông Lý Quyền. Vẻ mặt Tô Nhược Mộng không thay đổi đi về phía phát ra tiếng, con ngươi linh khí bức người khẽ chuyển, khi nàng nhìn thấy Lý Cảm và Lục hộ pháp bên cạnh Lý Cảm đứng trước tẩm cung mặt thì trong lòng không khỏi vui mừng, nhanh chóng nháy mắt với Lục hộ pháp.

Nhìn bộ dạng của lão Lục, không cần nhiều lời, nàng cũng biết Lý Cảm đã là người của mình.

Bởi như vậy, tối nay trận này là tiết mục bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, nhất định sẽ đặc sắc hơn so với dự liệu.

Lục hộ pháp nhìn Tô Nhược Mộng đang bị người hầu dìu, mày khẽ cau, trong mắt lóe lên vẻ không hiểu, đến khi Tô Nhược Mộng trừng mắt nhìn hắn, hắn mới yên tâm. Hắn cả đêm cùng với Lý Cảm mang đám người từ biên thành chạy về, rõ rệt là vứt bỏ Đ ông Lý Quyền, trợ giúp Đông Lý Phong, trên thực tế là hoàn thành hành động hoàng tước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn loveyou1111 về bài viết trên: Cuncute, Hothao, antunhi, chieuxuan94, phuochieu90
Có bài mới 10.04.2018, 18:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hỏa Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Hỏa Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.04.2017, 17:59
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 224
Được thanks: 739 lần
Điểm: 45.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Giáo chủ, phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu - Điểm: 72
Chương 129: Hai bên đối đầu.

Edit: Thảo My

"Hoàng huynh, xương cốt của ngươi không tốt, vẫn không cần tức giận với những nô tài này, bị chọc tức thân thể bao giờ mới tốt?" Đông Lý Phong vừa bước vào tẩm cung của Đông Lý Quyền, vừa xuân phong ấm áp khuyên nhủ.

Đông Lý Quyền lại vốn còn muốn phát ra hoàng uy sau khi nghe được âm thanh của Đông Lý Phong, bừng tỉnh hiểu ra ngẩng đầu nhìn Đông Lý Phong không hề giống như mèo bệnh trước kia nữa, cặp mắt híp lại, một tay vuốt ngực, một tay giận chỉ Đông Lý Phong, chất vấn: "Đây là chuyện tốt ngươi làm? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Người đây là muốn soán vị sao?"

Đông Lý Phong ngửa đầu cười to mấy tiếng, đi đến với một bộ tư thái người thắng khác xa gương mặt tái nhợt đã tức giận đến đỏ lên, xương gò má nổi lên nằm trên long sàng của Đông Lý Quyền. Hắn đứng ở cách long sàng năm bước, nhìn Đông Lý Quyền, hỏi ngược lại: "Hoàng huynh, lời này sai rồi!  Chuyện giết cha soán vị, giết thê giết nữ nhi, dõi mắt thiên hạ cũng chỉ có ngươi có thể làm ra được. Ta không cần soán vị, ta chỉ là muốn thay hoàng huynh gánh vác gánh nặng sinh kế của dân chúng thiên hạ. Hoàng huynh bây giờ thể cốt ngày càng lụn bại, cả lâm triều cũng không lên, thì có thể như thế nào mang đến phúc lợi cho dân chúng?"

"Cưỡng từ đoạt lý! Nói bậy nói bạ! Thân thể của ta rất tốt? Không cần cái gọi là chia sẻ của ngươi, khụ khụ. . . . . ." Đông Lý Quyền còn chưa hoàn chỉnh xong lời nói, đã không nhịn được ho khan.

"Hoàng huynh, thân thể của chính ngươi, lòng dạ ngươi biết rõ. Ta khuyên ngươi vẫn không cần thiết từ chối, nếu như ngươi hạ chỉ thối vị nhượng hiền, ta nhất định sẽ cho cho ngươi một nơi tu thân dưỡng bệnh thật tốt. Tài phú, mỹ nữ, sức khỏe, ta đều có thể cho ngươi, ngược lại, ngươi nên biết kết quả sẽ là cái gì."

Đông Lý Phong nhìn Đông Lý Quyền ho đến thở không ra hơi, ý cười trên khóe môi càng ngày càng đậm, nhưng ý lạnh trong tròng mắt hắn cũng càng ngày càng mạnh.

"Đừng mơ tưởng! Trừ phi ta chết. Ta biết ngay ngươi không có lòng tốt, hiện tại cuối cùng cũng lộ ra cái đuôi hồ ly rồi?"

"Ha ha ha! Hoàng huynh là một người thông minh, hôm nay trong hoàng cung, thậm chí còn cả tình thế Đông Lý triều, ngươi cũng thấy ở trong mắt. Hôm nay mặc kệ ngươi đồng ý, hay không đồng ý, cũng sẽ không có kết quả thứ hai. Chỉ là, ta một lòng nhớ tới tình huynh đệ, cho ngươi lựa chọn đường sống, nếu như, ngươi vẫn không làm lựa chọn đúng đắn nhất, vậy ngày mai ta cũng chỉ có thể để thái y tuyên bố tin hoàng huynh qua đời."

"Ngươi. . . Vô sỉ! Khụ khụ. . . . . ."

"Muốn nói vô sỉ cùng tuyệt tình, hoàng huynh dám nhận thứ hai thiên hạ, chỉ sợ cũng không có người dám nhận thứ nhất. Ta cũng chỉ là học một chút da lông từ hoàng huynh thân ái nhất của mình mà thôi."

"Ta. . . Ta. . . Ta muốn giết chết ngươi!" Đông Lý Quyền trợn mắt trừng trừng, mạnh mẽ muốn từ trên giường xuống đánh về phía Đông Lý Phong. Nhưng thân thể hắn thật sự là quá yếu đuối, một cái vô ý đã nặng nề rơi xuống đất, đau đến hắn thở hổn hển hít vào không thở ra, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Trong tẩm cung cung nữ và thái giám chờ cũng rũ đầu, nhìn Đông Lý Quyền rơi trên mặt đất, cũng không có người dám thẳng tiến lên đỡ hắn lên. Thiên hạ này phải đổi, bọn họ sống lâu ở trong hậu cung, đã sớm ngửi ra hương vị sóng ngầm mãnh liệt trong không khí.

Bọn họ giống như một con kiến nhỏ trong Ngự Hoa Viên, chưa bao giờ có lựa chọn nào khác, chỉ có thể thận trọng bám vào dưới chân đại thụ, mặc cho số phận. Cho nên, lúc này, lòng đồng tình và trung thành đều thua xa tính mạng tài sản quan trọng của mình.

Đông Lý Quyền thử dịch nửa mình dưới, lập tức đau đến sắc mặt hắn tái nhợt, tiếng rút khí truyền vào trong tai mọi người.

Đông Lý Phong tiến lên vài bước, đứng ở trước mặt Đông Lý Quyền, cười nhìn hắn, trở tay chỉ mình, nói: "Giết ta? Hoàng huynh chỉ sợ ngay cả năng lực tự sát cũng không có. Ngươi đừng khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta nữa, ta hỏi lại ngươi một lần, thoái vị, hay không thoái?"

". . . . . ." Đông Lý Quyền ngẩng đầu nhìn Đông Lý Phong hăm hở́, cắn răng, hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu không nhìn hắn nữa.

Hắn dẫu có chết cũng sẽ không theo ý của Đông Lý Phong, hắn thành quỷ cũng không thể tự động nhượng hiền, huống chi Đông Lý Phong hắn cũng coi là người hiền sao? Quả thực là người còn vô sỉ nhỏ nhen hơn tiểu nhân.

"Nếu đây là lựa chọn của hoàng huynh, vậy không trách được ta. Ta coi như báo thù cho phụ hoàng và hoàng tẩu, hoàng chất nữ. Chỉ là, xin hoàng huynh yên tâm, ta nhất định sẽ phong ngươi một phong hào dễ nghe, lại thay ngươi chọn một khối đất tốt phong thủy, phong phong quang quang cử hành một tang lễ."

Đông Lý Phong nói xong liền đứng phắt dậy, trên cao nhìn xuống liếc mắt nhìn Đông Lý Quyền mặt như màu đất, xoay người đi tới bên cạnh Tô Nhược Mộng, cười nói: "Mộng nhi, cảnh quá mức máu tanh như thế này, nếu không chúng ta tránh đi một chút?"

"Không cần, ta thích nhìn cảnh hai bên đối đầu." Tô Nhược Mộng lắc đầu một cái, ý bảo bọn nha hoàn dìu nàng đến mép bàn ngồi xuống.

"Tô Nhược Mộng? Sao ngươi lại ở trong đây?" Đông Lý Quyền kinh ngạc nhìn Tô Nhược Mộng, rất dễ nhận thấy hắn đến giờ mới phát hiện ra sự tồn tại của nàng.

"Thành vương gia mời ta đến xem trò vui, ta liền tới."

"Ngươi và hắn?"

"Hoàng huynh, xem phân thượng ngươi sẽ sớm rời nhân thế, ta cũng sẽ nói cho ngươi biết chân tướng một chuyện. Mộng nhi thật ra là nữ nhi Nam Cung Thừa tướng, là vị hôn thê chỉ phúc vi hôn của ta." Đông Lý Phong cười ha hả đi tới bên cạnh Tô Nhược Mộng, ngồi xuống phụ cận nàng.

"Các ngươi. . . . . ."

"Chúng ta cái gì cũng không phải!" Tô Nhược Mộng tiếp lời của hắn, giọng điệu rất cường thế nói.

"Mộng nhi, ngươi?"

"Ha ha ha. . . . . ." Đông Lý Quyền nhìn sắc mặt Đông Lý Phong thay đổi mấy lần, thấy hắn kinh ngạc, không nhịn được vui vẻ cười lớn. Sức mạnh hận ý quả nhiên là không cực hạn, lần này, Đông Lý Quyền cười thật lâu, cũng cười rất lớn tiếng, nhưng hắn cũng không ho khan nữa.

Đông Lý Phong làm sao mà chịu được một người thất bại cười nhạo, hắn nghiêng đầu nhìn về phía bên ngoài tẩm cung, quát lên: "Có ai không!"

"Có mạt tướng." Lý Cảm sải bước từ bên ngoài đi vào, cung kính nắm quyền hành lễ với Đông Lý Phong.

"Hoàng thượng đã không tốt, ngươi ôm hoàng thượng đến trên giường đi."

"Mạt tướng tiếp lệnh!" Lý Cảm lớn tiếng đáp, ngay sau đó sải bước đi đến chỗ Đông Lý Quyền, hai mắt phóng hỏa.

Đông Lý Quyền nhìn Lý Cảm đi về phía mình, không khỏi ngẩn ra, càng thêm không hiểu tại sao trong mắt hắn ta có hận ý? Lý Cảm là một người trung thành bất nhị, hắn chính là nhìn trúng một điểm này của hắn ta, cho nên, trong lòng luôn muốn xếp hắn ta vào nhân tuyển trong phe cánh của mình.

Lần này, hắn rõ ràng đi thủ vệ biên thành rồi. Làm sao xuất hiện ở hoàng cung? Hơn nữa, rất rõ ràng hắn hiện tại đã là người của Đông Lý Phong.

"Lý tướng quân, ngươi là quân nhân, ta cũng kính nể lòng trung thành của ngươi. Không ngờ, trong người phản bội ta, cũng có ngươi."

Lý Cảm tiến lên, cách Đông Lý Quyền ba bước, đột nhiên quỳ xuống, rất cung kính quỳ xuống cũng dập đầu ba cái với hắn, vừa dập đầu, vừa nói: "Một dập đầu tạ ơn hoàng thượng tài bồi; hai dập đầu từ đây tình quân thần nhất đao lưỡng đoạn; dập đầu thứ ba, đây là lần cuối cùng thần cúi đầu tiễn hoàng thượng." Dập đầu xong, Lý Cảm lần nữa đứng lên, từng bước từng bước đi về phía Đông Lý Quyền.

Đại ca, tiểu đệ hôm nay sẽ phải chính tay đâm kẻ thù báo thù cho ngươi. Ngươi ở trên trời có linh, nhất định phải phù hộ Trình hiền chất khôi phục Trình gia, sớm ngày thay Trình gia khai chi tán diệp.

"Tại sao?" Đông Lý Quyền không rõ chân tướng, nghi ngờ hỏi.

"Mạng hơn một trăm nhân khẩu Trình gia, hoàng thượng chắc chắn nhớ chứ?" Lý Cảm đi tới trước mặt Đông Lý Quyền, ngồi xổm người xuống, ánh mắt không trốn không tránh nhìn hắn, nói.

Nghe vậy, trong lòng Đông Lý Quyền run lên, hỏi: "Ngươi làm sao biết?"

"Trọng điểm không ở ta làm sao biết? Trọng điểm là sự kiện đúng là hoàng thượng làm, mà ta như thế nào có thể lại bán mạng cho một kẻ thù dính đầy máu tươi của người thân ta?" Lý Cảm vừa rống, vừa vươn tay chậm rãi bóp trên cổ Đông Lý Quyền.

Đột nhiên, tay Lý Cảm đi lên đi một chút, dùng sức nắm được miệng Đông Lý Quyền, nhanh chóng ném một viên thuốc màu nâu vào trong cổ họng hắn. Đông Lý Quyền chết cũng không thể đổi hơn một trăm nhân khẩu Trình gia sống sót trở về, cho nên, hãy để cho hắn lưu một chút tôn nghiêm đế vương đi.

Hắn ôm Đông Lý Quyền đoạn khí lên trên giường, thay hắn đắp chăn xong, sau đó, xoay người nhìn về phía mọi người trong phòng, nói: "Hoàng thượng băng hà!"

Sau khi người trong phòng nghe được hắn nói, đều ăn ý quỳ xuống phương hướng long sàng, giọng nói bi thiết hô: "Hoàng thượng."

Một lát sau, bách quan trong triều nghe tiếng mà đến, từng người vẻ mặt đau thương quỳ trên mặt đất.

Đông Lý Phong quỳ gối ở giữa Lý Cảm và Nam Cung Trọng Khiêm, xoay đầu lại, xoay đi qua, nhìn Lý Cảm, lại nhìn Nam Cung Trọng Khiêm, nhưng hai người bọn họ vẫn không nhìn hắn, gương mặt bi thương, giống như là trong lòng thật sự chìm đắm trong bi thương.

Sắc mặt Đông Lý Phong càng ngày càng khó coi, không hiểu hai người kia vì sao không tiến hành theo như nói trước đó? Lúc này, nên diễn trò cũng diễn, chẳng lẽ bọn họ không nên lên tiếng hết lòng để mình thừa kế ngôi vị hoàng đế sao? Đông Lý Quyền không có con cháu, mình tới thừa kế ngôi vị hoàng đế cũng là hợp tình hợp lý.

Bốp bốp bốp. . . . . .Đông Lý Phong muốn đưa tay đẩy Lý Cảm, bên ngoài tẩm cung vang lên âm thanh vỗ tay vang dội.

Lãnh mi Đông Lý Phong nhăn lên cao, trong lòng thoáng qua một tia dự cảm xấu, hắn chợt đứng lên, xoay người nhìn về phía bên ngoài cửa tẩm cung, kinh ngạc nhìn Lôi Ngạo Thiên khoác ánh trăng mà đến, lập tức nhìn về phía bọn thị vệ, quát lên: "Có ai không! Mau bắt thích khách lại cho ta."

". . . . . ." Không người nào động thủ.

Lúc này trong lòng Đông Lý Phong càng thêm giật mình, quét về phía văn võ bá quan quỳ dưới đất, đưa tay chỉ Lôi Ngạo Thiên, lại nói: "Các ngươi đều là người chết sao? Không thấy đại ma đầu tới sao?"

". . . . . ." Bách quan vẫn quỳ, từng người cúi thấp đầu, không nhúc nhích.

Lôi Ngạo Thiên cách không nhìn Đông Lý Phong nhếch môi âm thầm cười một cái, nghênh ngang đi về phía Tô Nhược Mộng, hai mắt ẩn tình mà nói: "Nương tử, để nàng bị sợ hãi."

"Ta không sao! Thành vương mời ta xem cuộc vui, ta xem rất thích thú." Tô Nhược Mộng cười lên, sải bước nghênh đón, mà bọn nha hoàn bên cạnh Tô Nhược Mộng, đã sớm chẳng biết lúc nào đã thành từng pho tượng.

Đông Lý Phong lui lại mấy bước, nhìn Lôi Ngạo Thiên và Tô Nhược Mộng tình chàng ý thiếp, lại nhìn các quan viên quỳ đầy đất, khuôn mặt không thể tưởng tượng nổi. Nếu như lúc này, cái không khí này, hắn còn đoán không ra chuyện gì xảy ra, vậy hắn lại thật sự chính là ngu như lợn.

Nhưng mà, hắn hiện tại nghĩ vỡ đầu, cũng nghĩ không thông, rõ ràng chuyện mình khống chế trong bàn tay, vì sao lại nổi lên biến hóa long trời lỡ đất chứ? Đây rốt cuộc làm sai ở chỗ nào?

"Mộng nhi, làm sao ngươi?"

Tô Nhược Mộng quay đầu nhìn lại Đông Lý Phong, cười nói: "Thành vương, ngươi hỏi ta vì sao có thể giống như người bình thường?"

Đông Lý Phong gật đầu một cái, nhưng mà trong nội tâm trừ kinh ngạc ra, còn có gấp.

Làm thế nào? Lôi Ngạo Thiên lại xuất hiện tại nơi này nhất định sẽ không đơn thuần chỉ là vì đoạt lại nương tử của mình, lấy tình huống bây giờ xem ra, bọn thị vệ án binh bất động, sợ là đã đầu quân dưới Ma Giáo. Bằng không chính là tất cả đều bị người của Ma giáo chế phục?

Nhưng mà, những thứ này cũng không thể. Trừ quân đội của mình ra, hắn còn có 10 vạn đại quân của Lý Cảm, những người này làm sao có thể tất cả đều bị người của Ma giáo đồng phục?

"Bởi vì, ta căn bản cũng không trúng Nhuyễn Cân Tán của ngươi, cho nên ta, nói gì nghe nấy tùy ngươi vào hoàng cung là vì ở chỗ này gặp lại Nhị Lôi Tử ."

"Ngươi không phải đều ăn những cơm kia món ăn sao?"

"Đúng! Nhưng mà, ngươi quên Ma Giáo có một truyền nhân của thần y." Tô Nhược Mộng dĩ nhiên sẽ không nói hết bí mật của chính mình trước mặt của mọi người, dù sao dùng danh tiếng của Thất hộ pháp, đã thay nàng giải thích tất cả.

"Các ngươi muốn tạo phản?" Đông Lý Phong tiếp tục hỏi.

"Tạo phản?" Tô Nhược Mộng hỏi ngược một câu, ngước mắt nhìn Lôi Ngạo Thiên, hỏi: "Nhị Lôi Tử, chàng muốn tạo phản sao?"

Lôi Ngạo Thiên đưa tay sờ sờ cái mũi của nàng, dịu dàng hỏi: "Nếu như ta làm vậy? Nương tử sẽ nghĩ sao?"

"Vậy thì thật là quá tốt." Tô Nhược Mộng vui vẻ lên tiếng: "Luôn bị người ép cũng không phải là một hồi, hơn nữa, đám người này đều có nhiều chỗ không quá thỏa đáng như vậy. Chúng ta nếu như không phát lòng từ bi xuống, giúp bọn hắn chỉ điểm sai lầm, chỉ sợ bọn họ cũng rất khó khăn lạc đường biết quay lại."

Bách quan quỳ dưới đất nghe đối thoại của phu thê Lôi thị, mỗi một người đều không khỏi bị lạnh lẽo bao phủ, có người nhát gan thậm chí thân thể đều đã khẽ run lên. Bọn họ đã sớm nghe nói Lôi Ngạo Thiên là một đại ma đầu, chỉ cần là người hắn nhìn không thuận mắt, cũng sẽ không có kết quả tốt.

Trước đó vài ngày tất cả bọn họ đều nhận được một quyển sách nhỏ ghi đầy nhược điểm của bản thân, tất cả cũng đều thu được lệnh truy nã từ Ma Giáo, trong thư yêu cầu bọn họ phối hợp, nếu không, chân trời góc biển đều sẽ không còn có chỗ cho bọn họ an thân. Cho nên, hôm nay bọn họ mới có thể nghe lời như thế.

"Lôi Ngạo Thiên, ngươi không phải không có hứng thú với chuyện triều đình sao?" Đông Lý Phong chưa từ bỏ ý định hỏi.

Lôi Ngạo Thiên mím môi cười một tiếng, giống như thấy một cái thú vị gì đó nhìn về phía Đông Lý Phong: "Ta không có hứng thú, chỉ là, nếu như tương lai người đi lên ngôi vị hoàng đế là ngươi, ta nghĩ ta cũng sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn nữa. Mà ngươi nên rõ ràng, mục đích ta làm như vậy."

Lòng Đông Lý Phong chết như tro, hắn đương nhiên biết mục đích của Lôi Ngạo Thiên, thử hỏi có ai sẽ trơ mắt nhìn người khác sắp cướp đi thê tử của mình, hơn nữa còn chuẩn bị đưa chính mình vào Địa phủ. Chỉ là, hắn nghĩ không thông, tất cả người giữ cửa thành đều là người của hắn, người Ma Giáo làm sao ẩn vào? Hơn nữa, còn không để cho hắn nhận thấy được dấu vết.

"Cửa thành đã sớm đề phòng sâm nghiêm, người Ma Giáo các ngươi làm thế nào tiến vào?"

"Cái này thì phải hỏi vương phi của ngươi rồi." Lôi Ngạo Thiên vừa mới nói xong, Nam Cung Nhược Lẫm đã bị hai thị vệ ép tới.

"Các ngươi nhanh buông ta ra, các ngươi lại dĩ hạ phạm thượng, chẳng lẽ không sợ ta chém đầu của các ngươi sao?"

"Uy phong của Thành vương phi thật lớn, động chính là chặt đầu." Lôi Ngạo Thiên thật sự rất chán ghét loại nữ nhân này, cho là mình có chút thân phận cũng không để mạng người ở trong mắt. Nếu quả như thật để nàng làm hoàng hậu, sợ rằng hậu cung này ngày ngày đều có người bị mất mạng.

Không phải người một nhà, quả thật không cùng tiến vào một cửa.

Nghe vậy, Nam Cung Nhược Lâm mắt tròn đảo qua, lông mày nhíu chặt, cao cao tại thượng quát lên: "Lôi Ngạo Thiên, ta lệnh cho ngươi giết hai người này cho ta."

"Ngươi ra lệnh cho ta?" Lôi Ngạo Thiên cười hỏi ngược lại.

"Dĩ nhiên, chẳng lẽ ngươi không cần mạng hồ ly lẳng lơ Tô Nhược Mộng sao? Ngươi cũng đừng quên, mục đích ngươi tới nơi này là gì?" Lỗ mũi Nam Cung Nhược Lâm hướng lên trời  hừ lạnh một tiếng, lớn tiếng nhắc nhở Lôi Ngạo Thiên. Ánh mắt nàng giống như cận thị hạng nặng, hoàn toàn không nhìn thấy Tô Nhược Mộng đứng ở bên cạnh Lôi Ngạo Thiên.

Bốp bốp!

"Người nào? Ai dám đánh ta?" Nam Cung Nhược Lâm bị đau nhanh chóng  vuốt gương mặt sưng đỏ, nơi nơi tức giận quét nhìn mọi người trong tẩm cung.

"Nếu như để ta nghe một câu, mắng nương tử ta, ta cũng không dừng lại là hai cái bạt tai xong việc." Lôi Ngạo Thiên coi trời bằng vung lườm nàng một cái, đưa tay nắm thật chặt tay Tô Nhược Mộng.

Nam Cung Nhược Lâm kiêu ngạo như khổng tước như thế nào chịu được sỉ nhục lớn như thế ? Nàng hoàn toàn không để ý hình tượng giằng co, nhìn về phía Lôi Ngạo Thiên khiêu chiến: "Lôi Ngạo Thiên coi trời bằng vung, ngươi lại dám đánh ta? Ngươi không sợ, ta cho người giết Tô Nhược Mộng sao? Không để cho ta mắng, ta chính là phải mắng. Tô Nhược Mộng chính là một hồ ly tinh lẳng lơ, mẹ nàng cũng thế. Hai mẹ con các nàng chính là đặc biệt giành nam nhân của người khác. . . . . ."

Bốp bốp. . . . . .

"Bốn bạt tai này, có hai là nương tử nhà ta thưởng ngươi, có hai là ta thay nhạc mẫu ta đại nhân đánh."

Bốp bốp. Lời Lôi Ngạo Thiên vừa mới dứt, trong tẩm cung yên tĩnh lại vang lên hai tiếng giòn tan.

"Đây là giáo huấn ngươi mắng Nhị Lôi Tử nhà ta và mẹ ta, người ta yêu, cũng không phải có thể mặc cho ngươi mắng." Tô Nhược Mộng nhẹ nhàng phủi phủi bụi trên tay, cười đến gương mặt phong khinh vân đạm.

"Các ngươi?" Khóe miệng Nam Cung Nhược Lâm tràn ra tia máu, gương mặt cũng sưng lên giống như hai bánh bao lớn. Nàng chỉ nói hai chữ, cũng không nói thêm gì, bởi vì trong miệng nàng chứa mấy cái răng bị bọn hắn đánh rụng, nàng không thể phun ra, không thể lại để mình chật vật như vậy.

Chỉ là, nàng không biết! Bây giờ bộ dạng nàng làm sao dùng nhếch nhác mà có thể hình dung đầy đủ?

Bốp bốp!

Nam Cung Nhược Lâm mặt không dám tin nhìn Đông Lý Phong, nếu như nói bàn tay Lôi Ngạo Thiên và Tô Nhược Mộng đánh ở trên mặt nàng, bàn tay Đông Lý Phong lại đánh ở trong lòng của nàng, khiến lòng nàng tan nát đầy đất.

"Phốc. . . . . ." Nam Cung Nhược Lâm tâm huyết công tâm, một ngụm máu mang theo mấy cái răng phun ra ngoài. Bộ dáng của nàng khiến Nam Cung Trọng Khiêm vốn định tiến lên chỉ trích nàng dừng bước chân lại, trên mặt lộ ra vẻ mặt đau lòng.

Này dù sao cũng là khuê nữ ruột thịt của hắn, hôm nay thấy nàng chật vật như vậy, hắn người phụ thân này làm sao có thể chân chính không đau lòng được?

Sau khi hai bàn tay Đông Lý Phong đánh, vẫn cảm thấy chưa hết giận, hai mắt của hắn đầy máu, con mắt mang lệ khí, vung tay lên giáng xuống, vừa đánh vừa mắng: "Tiện nhân, thì ra chuyện tốt của ta chính là phá hủy ở trong tay của ngươi. Ngươi đến tột cùng gạt ta làm cái gì? Mục đích của ngươi là cái gì? Tại sao ngươi muốn đối với ta như vậy? Tại sao. . . . . ."

"Cái gì?" Tay Đông Lý Phong nâng giữa không trung, không nhúc nhích đứng ở trước mặt Nam Cung Nhược Lâm.

"Nam nhân chỉ biết cầm nữ nhân để hả giận, quả thật không thể coi là một nam nhân." Lôi Ngạo Thiên lạnh lùng nói. Hắn thật sự nhìn không vừa mắt, cũng không phải Nam Cung Nhược Lâm không nên đánh, mà là, hắn ghét một nam nhân đánh nương tử của mình.

Chuyện mình không thành được, thích đẩy tất cả trách nhiệm lên trên người người khác, này thật không phải là chuyện nam nhân nên làm. Trước có Đông Lý Quyền đối với Doãn Tâm Nhi vô tình, hiện lại có Đông Lý Phong đối với Nam Cung Nhược Lâm vô nghĩa, xem ra bởi vì máu gia tộc Đông Lý thật sự chính là trời sinh đã mang theo tà.

Nam Cung Nhược Lâm nhìn tay Đông Lý Phong nâng ở giữa không trung không nhúc nhích, mắt đỏ lên tiếng: "Tại sao? Ha ha! Chàng cư nhiên hỏi ta tại sao? Chàng một lòng một dạ nghĩ tới Tô Nhược Mộng, quang minh chính đại ở trước mặt ta mọi cách lấy lòng nàng, hoàn toàn không đặt ta ở trong mắt, chàng có nghĩ tới cảm thụ của ta hay không? Mục đích của ta là cái gì? Mục đích của ta chính là vì vãn hồi lòng phu quân ta, mục đích của ta chính là vì giúp chàng thuận lợi lấy được ngôi vị hoàng đế."

Nói xong, nàng dừng lại một chút, cười đến vô cùng chua xót nói: "Ta chỉ là không cẩn thận bị Lôi Ngạo Thiên lừa, chỉ là, ta hiện tại ngược lại thật không hy vọng chàng làm Hoàng đế. Từ xưa Đế Vương đều bạc tình, chàng còn chưa lên làm Hoàng đế đã đối với ta như vậy rồi, khi chàng lên làm hoàng đế, chỉ sợ đày ta vào lãnh cung cũng sẽ không nháy mắt một cái. Suy nghĩ thật là đáng buồn, ta làm sao lại yêu một người không thương ta, đau ta, tiếc ta?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thảo My về bài viết trên: Cuncute, antunhi, chieuxuan94
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 154 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Kamikita, Minamishiro và 298 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 820 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 747 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 710 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 778 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 383 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 631 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 740 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 279 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 600 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> mèo suni
Lý do: Ta hứa ta bomb hết sẽ không bomb nàng nữa T^T
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 264 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 703 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 560 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Trường Âm vừa đặt giá 532 điểm để mua Đôi chim non
Cô Quân: Mọi ng hãy vote cho Quân vé vào trong nào.  Gia đình xin cảm ơn và hậu tạ (sau sau sau này =)))
Hạ Quân Hạc: :lol: vote cho Ri Ri đi nà
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 265 điểm để mua Gà con mới nở
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
thuykute: viewtopic.php?t=411418  Mình rất cảm ơn các bạn đã vote cho mình trong vòng 1 Miss 2018. Rất mong các bạn khác ghé link trên, nếu vừa lòng với nhan sắc của tại hạ thì xin một vote nhé. cảm ơn ạ!
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 458 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: sherylha19_bupi vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 363 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 435 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 344 điểm để mua Mèo nhí nhảnh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.