Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Nhất Thời Xúc Động, Bảy Kiếp Không May - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 06.06.2016, 07:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 26.05.2016, 15:02
Bài viết: 2261
Được thanks: 874 lần
Điểm: 10.25
Có bài mới [Cổ đại, huyền huyễn] Nhất Thời Xúc Động, Bảy Kiếp Không May - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 7
NHẤT THỜI XÚC ĐỘNG, BẢY KIẾP KHÔNG MAY

Tác giả:Cửu Lộ Phi Hương

Thể loại:Huyền Huyễn, Hài Hước, HE

Edit: Nguyệt Sắc

Độ dài: 49 chương + KT + PN

Nguồn: nguyetsac.wordpress.com

Giới thiệu:

Xúc động là ma quỷ,

Sau khi Tiểu Tường Tử nhận biết được nam nhân như cơn ác mộng kia, nàng càng hiểu sâu sắc câu ngạn ngữ cổ này.

Nhưng là,

Cho dù có hiểu sâu sắc đến đâu cũng khó có thể ngăn chặn được ngọn lửa xúc động đang thiêu đốt tâm hồn…Cái nam nhân kia…Cái nam nhân kia khiến cho người ta vừa nhìn thấy đã muốn đâm vào từng lỗ, từng lỗ chân lông trên người hắn!

Phật Tổ nhân từ, Ngọc Đế vạn năng, khí tiết của ta đã nát, một đi không bao giờ trở lại nữa, tác giả cùng các bạn độc giả a!

Mời nói cho nàng, ai có thể nói cho nàng!

Làm sao có thể ức chế xúc động…

PS: Cửu gia xinh đẹp ôn nhu nhắc nhở, xúc động là cái ma quỷ nga ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 07.06.2016, 17:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 26.05.2016, 15:02
Bài viết: 2261
Được thanks: 874 lần
Điểm: 10.25
Có bài mới Re: [Cổ đại, huyền huyễn] Nhất Thời Xúc Động, Bảy Kiếp Không May - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 10
Chương 01
            
Ta vẫn nhớ được, trước trận ẩu đả kinh hãi kia, ta đã từng nói với nam nhân ác mộng một câu, ta nói: “Ta là người sẽ khiến cho cuộc đời sau này của ngươi luôn phủ bóng mây đen.” Sau này nghĩ lại, câu nói kia, ta chỉ mới nói được một bên a.

Khi cả hai chúng ta mặt mũi bầm dập quỳ gối trước mặt Ngọc Hoàng đại đế, Ngọc Hoàng lão nhi kia nghe nói hai ta đem toàn bộ tơ hồng trong điện Nguyệt Lão làm rối tung, hắn im lặng một hồi, sau đó thả rắm ra được vài câu là “Cùng hòa giải”, “Làm sai thì phải bị phạt”, cuối cùng lạnh nhạt phun ra một câu: “Hai người các ngươi hủy đi tương lai các đôi tình nhân trong thiên hạ, vậy thì phạt hai người trải qua tình duyên bảy kiếp, cũng thuận tiện hòa giải mối bất hòa giữa hai bên.”

“Đợi chút…” Thiếu niên quỳ gối bên cạnh liều chết đánh gãy lời Ngọc Hoàng: “Ngài nói là, để ta cùng nàng…Nàng? Cái người hung dữ…Hung dữ, nữ nhân như nam tử này trải qua tình duyên bảy kiếp sao?” Âm thanh của hắn có chút thay đổi, chắc là bị kinh sợ không nhẹ.

Ta cũng hoảng sợ không ít, giương đôi mắt cá chết kinh hãi nhìn Ngọc Đế. Thấy Ngọc Đế gật đầu xác nhận, cả người ta mềm nhũn, chỉ cảm thấy mọi hi vọng đã bay xa. Ta đã biết được, một khoảng thời gian sau này, không chỉ ta trở thành mây đen của cuộc đời hắn, mà hắn cũng trở thành mây đen của ta. Hai chúng ta đâm phải nhau, cọ xát ra tĩnh điện, thành công tạo nên một đám mây dông tố.

“Tiểu Tường Tử là cấp dưới của Nguyệt Lão, bảy kiếp tình duyên này không nên qua tay Nguyệt Lão.” Ngọc Đế trầm ngâm một lát: “Thác tháp Lí Thiên Vương ở đâu?”

Một nam nhân cao lớn thô kệch nâng trong tay kim tháp, ba bước bước ra phía trước, ôm tay, thanh sắc hùng hậu nói: “Có!”

Ngọc Đế một phen sờ soạng râu dài rồi thản nhiên nói: “Ân, việc này giao cho ngươi làm đi.”

“Tuân lệnh!”

Hắn tinh thần phấn mà trả lời khiến trái tim của ta đập kinh hoàng, ta hít sâu, ngửa đầu nhìn Lí Thiên Vương. Cuộc sống giàu có và yên vui ở Thiên giới nuôi hắn một thân màu mỡ phì nhiêu. Giống như là biết ta đang nhìn hắn, hắn cũng quay đầu lại, sâu trong cái miệng kia không biết lộ ra bao nhiêu ý cười, thịt trên khuôn mặt đều dồn lại vào nhau. Đại thúc cười đến thật đẹp…

Ta chỉ cảm thấy tim co rút một trận, vội vàng nắm lấy ngực, hô hấp thật sâu, từ trước đến nay ta luôn khỏe mạnh, giờ phút này lại cảm thấy bản thân sắp chết đến nơi…

Ngọc Đế vừa lòng gật gật đầu: “Ân, như thế, Tiểu Tường Tử, ngươi còn muốn nói cái gì không?”

Ta muốn nói, toàn bộ tơ hồng trong điện Nguyệt Lão hầu như là do lão già Nguyệt Lão kia uống say mà làm rối loạn, trận quậy phá vừa rồi của ta mới khiến lão nối lại tơ hồng thông suốt, thật sự không nên dùng chiêu thức ngoan độc như thế trừng trị ta a!

Ta quay đầi nhìn Nguyệt Lão đang đứng cúi đầu trong đám đại thần bên phải Lăng Tiêu điện, hắn cũng đang nhìn ta rất tội nghiệp, dáng vẻ cầu xin đừng vạch trần hắn. Ta quay đầu lên lại, không ngừng hít sâu, một hồi lâu hỏi: “Ta có thể chửi đổng không?”

“Không thể.”

“Ta… Không còn lời nào để nói.”

Ngọc Đế vừa lòng gật đầu, ánh mắt di chuyển, dừng ở thiếu niên bên cạnh ta: “Sơ Không, ngươi có gì muốn nói không?”

Sơ Không… Thì ra thiếu niên này đúng là một trong mười hai người ở phủ Mão Nhật tinh quân, tháng một hàng năm ở nhân gian chính là do hắn quản lí. Hiện tại ta mới biết được thân phận của thiếu niên sẽ cùng ta trải qua bảy kiếp tình duyên. Ta ngửa đầu nhìn trần của Tiêu Lăng điện lòe loẹt, thế giới này thật là đáng châm chọc a.

Thiếu niên bên cạnh ta trầm mặc hồi lâu, thẳng đến khi ta mang ánh tò mò đặt lên mặt hắn, khuôn mặt hắn trắng bệch mà nói: “Lúc này đây, làm rối loạn tơ hồng của điện Nguyệt Lão là lỗi của hai chúng ta. Nhưng mà, ta có thể thề với Nhật Mão tinh quân, nữ tử này làm rối loạn tơ hồng nhiều hơn ta, cho nên, mỗi một kiếp có thể làm cho nữ nhân này thảm hại hơn một chút được không?”

Ta nổi giận, ta muốn lột quần lót của hắn. Đầu vai bị đè nặng, Lí Thiên Vương đi tới bên cạnh ta, đem vai ta ấn xuống, lạnh nhạt nói: “Ta sẽ công bằng cân nhắc ưu khuyết điểm của mọi người.”

Tuy rằng dáng người của Lí Thiên Vương biến dạng, nhưng tính tình cương trực công bằng vẫn không thay đổi, ta xót xa mà cảm kích gật đầu, cảm thấy thế giới này vẫn thật đáng yêu.

Sự tình phán xét đã xong, mọi người trở về nhà, ra đến cửa lớn Tiêu Lăng điện, cách thật xa nhưng ta vẫn có thể nghe thấy tiếng cười hùng hậu của Lí Thiên Vương: “Tiết mục yêu thích nhất của ta là xem nàng dâu nhỏ đau khổ theo đuổi tướng công a ha ha ha!”

Ta ở Thiên giới nước mắt rơi lã chã trong gió, chậm rãi đứng thẳng bất động thành một bóng lưng tịch mịch.

Nguyệt Lão sau khi đưa ta đến Địa phủ thì vỗ vỗ vai ta thở dài: “Tiểu Tường…” Ta hung hăng trừng lão, Nguyệt Lão thức thời đem câu sâu nuốt vào trong bụng. Lão buông tiếng thở dài nói: “Ngươi đi rồi thì điện Nguyệt Lão sẽ không có ai trông giữ, lão già như ta nên làm thế nào mới được a.”

Ta bĩu môi: “Ngươi uống rượu ít một chút, coi như tích đức cho ta.”

Vẻ mặt Nguyệt Lão cô đơn vuốt chòm râu bạc, ta có chút không đành lòng. Lão già này tuy bình thường có keo kiệt một chút, mơ hồ một chút, không đáng tin một chút, nhưng tóm lại đối với ta vẫn tốt, không như những tiên nhân khác nghiêm khắc đánh chửi tiên đồng của mình. Ta mềm lòng an ủi hắn: “Một ngày ở thiên giới bằng một năm ở nhân gian. Bảy kiếp tình duyên nhiều nhất cũng chỉ là một năm mà thôi. Ta rất nhanh sẽ trở lại.”

Nguyệt lão lắc đầu thở dài, quay lưng hiu quạnh đi trở về.

Nhìn bóng lưng lão hoàn toàn biến mất trong bóng đêm ở Địa phủ, ta mới quay đầu đánh giá đền thờ dựng thẳng cao cao, bốn chữ “U Minh địa phủ” có vẻ đặc biệt âm trầm. Lấy bầu rượu bên hông xuống, ta ngửa đầu uống một ngụm, cất bước đi vào đền thờ.

Ta nghĩ, không có gì phải sợ, coi như là đi ra ngoài cho biết mùi đời đi.

Số lượng quỷ càng ngày càng ngày càng nhiều, đã có sáu hàng sắp xếp ngay ngắn trước cầu Nại Hà.

Năm, sáu tiểu quỷ cấp bậc khác nhau đang phân phát nước canh, Mạnh Bà thân hình to lớn đang nhàn rỗi ngồi ở một bên mà ngủ.

Ta tùy ý chọn một hàng đứng vào xếp hàng, một đường chậm rãi di chuyển, đợi đến khi canh Mạnh Bà đến tay, ta vẫn chưa thấy tiểu tử hỗn đản Sơ Không kia. Đang suy nghĩ có phải hắn đã đi đầu thai rồi hay không, bỗng nhiên một luồng ánh sáng chợt lóe lên trong Địa phủ âm u, chói đến mức khiến chúng quỷ lé mắt.

Ta ở sau này đang nhìn, một thân áo hồng tính tình táo bạo, không phải tiểu tử kia sao.

Lúc này đứng bên cạnh hắn còn có một cô gái mặc y phục màu trắng. Sơ Không dáng vẻ hung hăng đánh nhau với ta, nay lại dùng ánh mắt ôn nhu nhìn nữ tử kia, trong địa phủ yên tĩnh âm u, trừ bỏ tiếng nước sông Vong Xuyên chảy qua thì không còn tiếng động nào. Thanh âm của hắn rõ ràng truyền đến mỗi lỗ tai của chúng quỷ dưới này:

“Oanh Thì, không cần lo lắng, ta sẽ nhanh chóng trở lại. Cùng là nam nhi, Lí Thiên Vương nhất định sẽ không làm khó dễ cho ta.”

“Tuy là như vậy, nhưng Sơ Không cũng phải chú ý an oàn. Nghe nói Tiểu Tường Tử của điện Nguyệt Lão kia tính tình rất cổ quái, ngươi…Ngươi cùng nàng, ở với nhau, phải đề phòng cẩn thận một chút…”

Ta nhìn trời, cẩn thận suy nghĩ lại bản thân rốt cuộc đã làm gì mà khiến bông hoa nhỏ màu trắng này nghĩ về ta như vậy.

Tiểu quỷ ho khan hai tiếng khó nghe, nhắc nhở ta nhận bát canh. Ta ngượng ngùng cười cười, đang định ngoan ngoãn uống cho xong canh Mạnh Bà, chợt nghe tiểu Vương Bát đản Sơ Không kia thả ra những lời ngông cuồng: “Yên tâm, mặc dù đàn bà kia tính tình đanh đá kì quái, nhưng trí lực cùng vũ lực đều thấp hơn ta. Chỉ dựa vào nàng ta, có thể làm gì được ta.”

Trên trán ta đồng loạt nổi gân xanh, ta nheo mắt lại, quay đầu nhìn về phía người hình nam nhân dạng chó kia.

Sơ Không lại nói: “Đợi ta đem thái giám Tiểu Tường Tử kia sai khiến bảy kiếp rồi trở về…” Hai chữ “thái giám” kia nhẹ nhàng khiến thần kinh đang đau đớn của ta nhảy dựng lên, cánh tay cầm canh Mạnh Bà khẽ run, Sơ Không kia tiếp tục nói: “Ta lại cùng ngươi đi đếm sao buổi sớm.”

“Đếm cái đại gia ngươi…” Ta rống lên một tiếng, trước ánh mắt kinh ngạc của tiểu quỷ mà đem bát canh Mạnh Bà ném về phía tên kia. Canh thì rơi vãi trên không trung, bát lại vào chính giữa mặt của Sơ Không. Hắn rên một tiếng, bưng kín mặt. Oanh Thì sợ tới mức kêu to. Ta chỉ vào đôi mắt đã bị ta đánh cho bầm tím trong trận giao đấu kia, châm chọc nói: “Ngươi mở to đôi mắt gấu mèo kia nói dối cũng không sợ bị đau trứng sao.”

Một lúc sau Sơ Không mới bớt đau đớn, hắn ngẩng đầu, trong ánh mắt chất chứa sự tức giận khiến người ta sợ hãi. Oanh Thì áo trắng bên cạnh gọi hắn líu ríu, nhìn mặt hắn mà đau lòng, giống như người bị đánh là nàng.

Ta dùng cái mũi cười lạnh một tiếng, Sơ Không nghiến răng nghiến lợi nhìn ta, ta thấy tay hắn đang vận công tụ khí, dường như là muốn một phát đem ta đánh chết. Trong lòng ta đột nhiên sinh ra khiếp sợ, dù sao nếu như đấu pháp thuật, ta vẫn là không bằng Sơ Không.

Đúng lúc ấy, tiểu quỷ bên cạnh ta đã hồi phục lại tinh thần mạnh mẽ: “Ngươi…Ngươi ném canh Mạnh Bà! Ngươi muốn tạo phản nha!”

Thanh âm bén nhọn của hắn chọc vỡ bong bóng nước mũi của Mạnh Bà đang ngủ. Thân thể cao lớn của Mạnh Bà nhúc nhích vài cái, mắt mở ra xem xét tình hình. Loại hơi thở trăm năm chịu sự âm u của Địa phủ vừa động, chân Tiểu Tường Tử lập tức mềm nhũn, túi mật phát lạnh, chỉ thẳng Sơ Không mà nói: “Là hắn! Hắn muốn tạo phản, tiểu hỗn đản kia không muốn uống canh Mạnh Bà, vì vậy trước đó đã uy hiếp ta, muốn ta làm vật thí nghiệm, muốn biết không uống canh sẽ chịu hình phạt thế nào! Ta là bị bắt buộc!”

“Ân?” Một giọng nữ hùng hậu mang theo vẻ khàn khàn khi mới tỉnh dậy vang trong địa phủ, nặng nề đến mức ép người ta mềm nhũn không thể đứng lên: “Ai không uống canh của ta?”

Thoáng chốc vẻ mặt chúng quỷ đều hoảng sợ đứng thẳng.

Thân hình khổng lồ của Mạnh Bà đứng lên, cũng tới hai trượng! Nhất thời bóng ma bao phủ toàn bộ cầu Nại Hà.

Nàng thấy cái bát trước mặt Sơ Không, Mạnh Bà giận dữ, hét lớn: “Ai dám không uống canh! Lão nương cả ngày nấu canh rất vất vả. Tiểu Vương Bát đản ngươi dám lãng phí tâm huyết của lão nương!” Nói xong, thân hình vĩ đại “thùng thùng” đạp qua thân thể của chúng quỷ mà chạy về hướng Sơ Không, tốc độ rất nhanh, so với cơ thể thật không phù hợp.

Oang Thì sợ tới mức trừng mắt ngốc, sắc mặt không còn, Sơ Không cũng rất ngạc nhiên. Chúng quỷ đều sợ tới mức mất hồn mất vía, chung quanh đều tán loạn.

Ta nhìn trái nhìn phải, thấy không ai để ý ta, nhanh như chớp chạy qua cầu Nại Hà, đi thẳng đến con đường Luân Hồi.

Trước khi chui vào Luân Hồi, ta quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trước cầu Nại Hà có một mảng bụi đất bay lên. Chạy chạy, kêu kêu, Mạnh Bà tóm chặt Sơ Không ở trong tay không ngừng giáo huấn, những chấm nhỏ nước miếng văng lên mặt hắn, mà Sơ Không thì nhìn ta chằm chằm, ánh mắt oán độc như muốn đem ta chém thành trăm mảnh.

Ta dừng một chút, cảm thấy bản thân có chút không đúng…

Vì thế trước khi nhảy vào con đường Luân Hồi, ta giơ ngón tay cái lên với hắn, sau đó hung hăng đi vào.

Hắn bị Mạnh Bà nắm nên sắc mặt rất khó coi, ta vỗ vỗ mông, vô cùng cao hứng đi đầu thai.

Sơ Không khẳng định sẽ tránh được nhưng vẫn phải uống canh Mạnh Bà. Kiếp thứ nhất này, ta sinh ra trước hắn, ta lại có trí nhớ kiếp trước, ta lại mạnh hơn so với hắn. Nói cách khác…

Tiểu hỗn đản, ngươi chờ chết đi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.06.2016, 17:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 26.05.2016, 15:02
Bài viết: 2261
Được thanks: 874 lần
Điểm: 10.25
Có bài mới Re: [Cổ đại, huyền huyễn] Nhất Thời Xúc Động, Bảy Kiếp Không May - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 11
Chương 02
            
“Tiểu thư! Tiểu thư của ta a!”

Thanh âm lanh lảnh nhưng hoảng sợ của nha đầu từ xa tới gần, chậm rãi truyền vào lỗ tai. Ánh mặt trời theo khe hở của mí mắt đi vào, ta miễn cưỡng ngáp một cái, thân mình động đậy, cảm thấy những tháng ngày thoải mái này thật giống như khi ta còn là đóa Tường Vân, mỗi ngày lấy phơi nắng làm nhiệm vụ, lấy ngủ ngon làm mục đích, không có Nguyệt Lão keo kiệt, không phải gian khổ tính toán tỉ mỉ để dành tiền mua quạt, không có khuôn mặt không hay ho của thiếu niên áo hồng hung thần ác sát…

Thiếu niên áo hồng…

Ta mở mắt ra, trưng ra dáng vẻ âm u. Chỉ là nghĩ đến bóng dáng người kia đã có thể khiến tâm tình sáng lạn của ta không còn yên ổn.

Ta xoay người ngồi dậy, nha đầu cam đảm kia lại thét chói tai làm màng tai của ta đau đớn:”Tiểu thư! Người đừng động, Thúy Bích tới cứu người! Không, Thúy Bích sẽ gọi người tới cứu người!

Dưới cây đại thụ, nha hoàn bên người của ta sợ tới mức mặt xanh trắng, nhìn trái nhìn phải để tìm tôi tớ, ta không để ý nói: “Bản thân ta có thể xuống được.” Mở miệng là phát ra tiếng trẻ con non nớt vẫn làm ta cảm thấy không quen, ta xoa xoa cổ họng, nặng ra vài tiếng khàn khàn thành thục: “Ngươi, tránh ra, ta muốn nhảy xuống.”

Thúy Bích vốn hoảng hốt lại nói: “Tiểu thư…Đừng, đừng, đừng…người không cần làm ta sợ! Người không cần khi dễ Thúy Bích nhát gan a!”

Ta không để ý đến nàng, xoay người bắt lấy một nhánh cây đại thụ rồi nhảy xuống đất rất thuần thục.

Chớp mắt ta đã đầu thai vào phủ tể tướng được năm năm. Nữ nhi năm tuổi của tướng gia, cả ngày được nâng niu đau sủng trong lòng bàn tay, không cần giặt quần áo hay quét rác nấu cơm, ngay cả trèo cây cũng có nha hoàn ở dưới hi sinh anh dũng che chở.

Ta thập phần buồn bực, tiết mục nàng dâu nhỏ theo đuổi tướng công mà Lí Thiên Vương yêu thích rốt cuộc là an bài thế nào a?

Huống hồ… “Tướng công” kia của ta không chừng còn đang bị phạt ở Địa phủ đi. Từ dưới đáy lòng ta âm thầm cười càn rỡ, nhớ lại ngày đầu thai ấy, ánh mắt oán hận của Sơ Không xen lẫn với nước miếng của Mạnh Bà trên mặt hắn, tâm tình của ta thoáng chốc lại tốt lên.

Trả đũa cũng là khoái lạc của nhân gian!

Cách mặt đất càng gần, ta thả người nhảy xuống, lạnh nhạt hỏi Thúy Bích đang đầu đầy mồ hôi lạnh: “Chuyện gì?”

Một lúc lâu Thúy Bích mới bình tĩnh mà nói: “Tướng gia sai nô tì tới tìm người, nói là muốn dẫn tiểu thư đến phủ Tướng quân.”

“Nga.” Ta không mặn không nhạt lên tiếng, đem bàn tay bị bẩn do trèo cây lau lên váy của Thúy Bích. Thúy Bích cắn chặt răng, nhịn xuống không nói chuyện. Ta lại nói: “Ngươi đi nói với cha ta, bảo ông ấy đi trước đi, ta biết đường đến phủ Tướng quân, có thể tự mình đến được.”

Nghe nói đương kim hoàng đế cùng cha ta và đại tướng quân là bạn chơi với nhau từ nhỏ. Đặc biệt là cha ta, Tống Cần Văn, cùng đại tướng quân Lục Lương quan hệ đặc biệt tốt, phủ đệ hai nhà đối diện nhau cùng treo một câu đối, mỗi ngày hai đại nhân cùng lên triều, công việc xong xuôi lại cùng nhau trở về, người ở hai nhà nhàn rỗi thì chạy qua chạy lại, ta quen thuộc tướng quân phủ như khuê phòng của ta vậy, thật sự là không cần người dẫn đường.

Ta nói xong thì Thúy Bich nhíu mi nói: “Nhưng mà lão gia nói hôm nay nhất định phải mang tiểu thư đi cùng…”

Những lão già làm chính trị này lúc nào cũng đánh rắm. Ta bĩu môi, tiếp tục lau tay trên váy Thúy Bích, tiếp tục nói: “Được rồi, được rồi, ta đi là được.”

Ta đi thẳng một đường đến phòng khách, cha ta đang ngồi trên ghế đánh giá ta một phen, sau đó có chút bất đắc dĩ mà thở dài: “Thôi thôi, hoang dã thì hoang dã đi.”

Ta kéo kéo quần áo của bản thân, không cảm thấy gì bất thường, lúc này ta mặc quần áo còn nghiêm chỉnh hơn so với khi ở cùng Nguyệt Lão, rốt cuộc là ông ấy đang soi mói cái gì a.

Khi đi đến phủ tướng quân, Tống cha bắt đầu giảng giải chuyện cũ cho ta nghe. Hắn nói, khi ta còn ở trong bụng mẹ, đại tướng quân cùng đại phu nhân cũng hoài thai, hai nhà thật máu chó mà ước định, nếu cùng giới thì nhất định kết bái thành huynh đệ tỷ muội, nếu khác giới thì sẽ chỉ phúc vi hôn. Nhưng chưa từng nghĩ tướng quân phu nhân một lần ngã đã làm mất đứa bé, đến nay chưa từng mang thai lại.

Ta đánh gãy lão cha đang kể lể thâm tình nói: “Không đúng nga, nhiều ngày trước ta đã thấy tướng quân phu nhân, bụng nàng rất lớn nga.”

Nói xong lời này, đột nhiên có dự cảm xấu thật sâu sắc.

Cha ta thâm tình nhìn ta, sau đó gật đầu: “Đúng vậy, đúng là hôm nay, tướng quân phu nhân đã sinh hạ một bé trai. Vân Tường, ngươi có thể nhìn thấy dáng vẻ của vị hôn phu tương lai nga.”

Ta ngẩng đầu thấy cha ta đang mỉm cười, hai mắt ta đong đầy nước mắt nói: “Cha có gặp qua cỏ Nê Mã chưa?”

Tống cha ngạc nhiên.

Ta gục đầu xuống, nâng trái tim líu ríu nói: “Ngươi có biết tâm tình của một vạn cây Nê Mã gào thét không? Không…Ngươi không hiểu.” Ta lau nước mắt xoay đôi mắt cá chết nhìn cha ta: “Ngươi dẫn ta đi.” Sải bước tiến vào cổng lớn phủ tướng quân, tôi tới hai bên cúi người hành lễ với cha ta và ta, thanh âm nghênh đón của mọi người qua tai ta lại thành những tiếng âm u: “Tiểu tử kia đã tới.”

Tin tức tướng quân có quý tử truyền đi rất nhanh. Ta với cha ta vừa vào ngồi trong đại sảnh không bao lâu, các quan lớn nhỏ trong kinh thành đã lục đục mang lễ vật đến. Cha ta vội vàng hàn huyên với đồng nghiệp, ta thì chạy tới hậu viện, mọi người trong tướng quân phủ đều nhận ra ta, không ai ngăn cản. Ta lấy thân phận một đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên chạy thẳng tới phòng ngủ của tướng quân phu nhân. Đi đến ngoài cửa đã nghe thấy giọng cười suy yếu của tướng quân phu nhân: “A Lương, đứa nhỏ rất giống chàng.”

Thanh âm của đại tướng quân lúc này cũng trở nên mềm mại như nước, ấm áp đến mức khiến người ta không hiểu: “Không, đứa nhỏ giống nàng.”

Ta không cho thị vệ ngoài cửa thông báo, lặng lẽ đi vào phòng, nấp ngoài cửa phòng trong, cái đầu thò vào thăm dò. Bên cạnh tướng quân phu nhân có một cục thịt tròn tròn, bị vải bọc kín, chỉ lộ ra chút khuôn mặt. Nhìn từ góc độ của ta, chỉ có thể nhìn thấy mắt mũi nhăn thành một đống. Ta cảm thấy tướng quân cùng tướng quân phu nhân sai lầm sâu sắc rồi, cái kia rõ ràng giống như bánh bao, cùng lắm là giống sủi cảo, sao có thể biết giống ai hay không giống ai.

Dường như nhận ra sự tồn tại của ta, đại tướng quân quay đầu lại, nhìn ta liếc mắt một cái, sau đó lập tức hí mắt nở nụ cười. Hắn nhéo nhéo mặt bánh bao nhỏ nói: “Tiểu tử, diễm phúc thật lớn a, còn chưa mở mắt đã có cô dâu của ngươi đứng ở cửa chờ. Còn không mau nhìn xem.”

Ta nghe xong lời này ngượng ngùng trốn tránh, sau đó cũng thoải mái đi tới gọi: “Xin chào tường quân, xin chào phu nhân.”

Tướng quân gật gật đầu: “Tiểu nha đầu sốt ruột đã tìm tới, cha ngươi cùng mọi người chắc đợi đã lâu. Phu nhân, nàng nghỉ ngơi thật tốt, ta ra ngoài trước.” Phu nhân suy yếu gật đầu, tướng quân đi ngang qua người ta thì không khách khí mà xoa đầu ta: “Nha đầu, đi, nhìn con ta, nhìn tướng công của ngươi.” Nói xong liền đi nhanh ra cửa.

Ta cũng không khách khí mà chạy đến giường, nằm sấp ở mép giường mà đánh giá dáng vẻ của Sơ Không ở kiếp thứ nhất.

Nhiều nếp nhăn xếp thành một đống thật xấu, ta ngẩng đầu nhìn tướng quân phu nhân, không dám vội vàng ra tay đánh hắn, chỉ có chớp mắt ngoan ngoãn hỏi: “Phu nhân, ta có thể sờ hắn không?”

“Đương nhiên.”

Ta vươn ngón trỏ, chọc chọc vào mặt hắn, cảm xúc mềm mại đến kỳ dị. Có thể nào tưởng tượng được ma quỷ áo đỏ hung thần ác sát đánh mông ta lại có thể là đứa nhỏ này. Ta kinh ngạc mở to mắt. Thì ra là mới sinh, đem tất cả những gì của kiếp trước đạp đổ, sạch sẽ đến mức làm người ta kinh sợ.

Thấy tiểu tử kia nắm chặt tay ta, ta tò mò chọc vài cái, nhưng hắn lại giang hai tay nắm lấy ngón trỏ của ta, nắm thật chặt, cứ như thế kéo ngón trỏ của ta vào miệng hắn ngậm.

Ta cả kinh ngây người, trong lòng vì bàn tay nhỏ bé mềm mại của hắn mà cảm thấy ấm áp. Vật nhỏ này quả thật thần kỳ.

“Vân Tường, nó thích ngươi nga.” Tướng quân phu nhân ôn nhu sờ mặt hắn, mềm nhẹ nói với ta: “Ngươi cũng thích nó sao?”

Trong lòng ta run lên, cảm thấy nếu lúc này mà nói “ta thích khi dễ hắn” có phải là sẽ bị sét đánh không a, vì thế ta thức thời gật đầu: “Ân!” Đầu ngón tay mềm nhũn, hắn đem đầu ngón tay của ta bỏ vào miệng mà ngậm. Trong lòng không tự chủ được mà ngứa ngáy, ta thả lỏng bản thân vào cạnh giường, nói như bị mê hoặc: “Rất thích a…”

Loại cảm xúc mềm mại này so với khi đem quạt tròn của Chức Nữ quạt mát còn khiến người ta trầm mê hơn.

“Thật tốt a, từ nay về sau, các ngươi có thể nắm tay đến già, tóc bạc tề mi.” Tướng quân phu nhân chậm rãi nói: “Mặc dù ngươi lớn tuổi hơn nó, nhưng không có gì đáng ngại, hiện tại ngươi che chở nó, về sau nó sẽ che chở ngươi…”

Thanh âm nhợt nhạt này bay bay bên tai ta, hai chữ “tướng công” lập tức đem ta trở về thực tại. Những lời ngày ấy Lí Thiên Vương cười to mà nói ở Lăng Tiêu điện vọng lại khiến ta không khỏi rùng mình, lắc lắc đầu. Rõ ràng thấy được cuộc sống tương lai chính là nàng dâu nhỏ theo đuổi tướng công đang dần tới gần, vậy mà ta lại có thể bị bề ngoài của kẻ địch mê hoặc tâm trí!

Cỡ nào thất bại, cỡ nào đáng xấu hổ…

Ngày ấy, ta hồn xiêu phách lạc trở về nhà thế nào cũng không nhớ được, chỉ biết là cha ta sau khi dùng sau bữa tối sờ đầu ta nói: “Vân Tường, về sau nhất định phải cùng Hải Không chung sống với nhau thật tốt a.” Dáng vẻ kia thật giống như đã mang ta bàn giao ra ngoài.

Ta kinh ngạc hỏi hắn: “Hải Không là cái gì?”

“Con của Lục thúc, không phải hôm nay ngươi đã gặp sao, có thích không?”

Ta thất thần gật gật đầu nói: “Thích, Lục thúc đặt tên cũng thật hay, thật là có khí chất quân sự, không hổ là đệ nhất tướng quân của triều đình.”

Sao có thể như vậy, Lục Hải Không, quả thật ngươi cực kỳ khí phách a


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Mộc Ngọc về bài viết trên: hh09
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 1992.pyotr10Bar, hongmythanh, Juli_ASA, luna340, oneldheddy, pears_general, ThoBuonG, tinhlinhnho, Trần Vân, xuanhathudong2017 và 947 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 101, 102, 103

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

4 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 39, 40, 41

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 156, 157, 158

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

10 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

11 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

19 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Hiện đại] Hệ liệt thực hoan giả yêu Quyền Sơ Nhược - Tịch Hề

1 ... 13, 14, 15



Thanh Hưng: viewtopic.php?style=2&t=405197
Ai thích Lâu Vũ Tình hem?
ღ_kaylee_ღ: 177 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290991#p3290991
cò lười: lee năng suất quá nha
ღ_kaylee_ღ: 174 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290925#p3290925
Ngọc Nguyệt: ...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.