Diễn đàn Lê Quý Đôn










Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc

 
Có bài mới 04.08.2016, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 1553
Được thanks: 1403 lần
Điểm: 8.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
Chương 75: Đặt xuống

Dù lúc sinh con Bạch Đàn kêu gần rách cổ họng, nhưng trên thực tế nền tảng sức khỏe của nàng vẫn rất tốt, dùng lời của Vô Cấu mà nói chính là "Không hổ đã leo núi hơn mười năm", sau khi sinh xong lại giống như lúc chưa sinh con, thích chạy nhảy thế nào cũng thoải mái.

Hôm làm lễ đầy tháng cho hai nhóc, Tư Mã Tấn mời Dương Tứ cậu mình và quận thủ Ngô Quận Chu Hoài Lương đến Thu Thiện Cư dự tiệc.

Vừa mới có một trận tuyết lớn, Bạch Đàn uống một ngụm rượu hâm nóng cho ấm người, cầm một cành cây viết chữ vẽ tranh trên tuyết. Hi Thanh nhìn thấy liền trêu chọc: "Ngươi bằng này tuổi đầu mà còn có thể nhí nhảnh như thiếu nữ, ta cũng phải bội phục".

Bạch Đàn sầm mặt xuống, cầm cành cây đuổi theo quất hắn, chạy năm sáu vòng quanh tòa nhà mà cũng không thở gấp, Dương Tứ và Chu Hoài Lương nhìn mà cười ngặt nghẽo.

Cuối cùng vẫn là Tư Mã Tấn kéo nàng vào trong lòng, cầm áo choàng khoác lên người nàng: "Dù sao thì cũng mới sinh xong, bị nhiễm lạnh thì làm thế nào?"

Bạch Đàn thở dài: "Năm tháng không tha cho ai, ta đã đến lúc cần có người chăm sóc rồi".

Có lẽ trong thời gian ở cữ được tẩm bổ không tồi, sắc mặt nàng còn hồng hào hơn trước kia, dáng người lại không hề biến dạng, da trắng như tuyết, môi đỏ như son, lông mày đen như gỗ mun, có phong vận của người phụ nữ mặn mà, còn đẹp hơn trước kia mấy phần.

Tư Mã Tấn ôm nàng trong lòng, tâm tình không khỏi có chút dao động.

Dương Tứ và Chu Hoài Lương đồng loạt nhìn trời không tiện nhìn người, đến lúc hai nhóc tì trong nhà khóe oe oe, hắn mới buông Bạch Đàn ra.

Con vừa đầy tháng chưa được mấy ngày, Tư Mã Tấn đã truyền lệnh từ Ngô Quận về Kiến Khang, sắc phong cho hai đứa con của mình.

Con trai đặt tên là Trạm, sắc phong thế tử. Con gái đặt tên là Đức Âm, sắc phong là Lạc An quận chúa.

Triều đình xôn xao một trận, không chỉ quá mức ngạc nhiên vì hắn sinh liền một cặp trai gái mà còn vì rõ ràng mùa thu thành hôn, mua đông đã có con rồi, nguyên nhầ là sao mọi người đều biết rõ cả.

Ôi, đạo đức suy đồi, thế này còn gọi gì là văn tài.

Bạch Ngưỡng Đường cảm thấy mất hết thể diện, bị chuyện này làm cho hết sức đau đầu nhức óc, dạo này dứt khoát đóng cửa tạ khách.

Nhiếp chính vương sắc phong con trai làm thế tử, cácbên dưới nghe tin lập tức hành động, bắt đầu dâng sớ yêu cầu lập tân quân.

Lúc tin tức đưa đến Ngô Quận, mọi người vừa cùng nhau ăn cơm tất niên xong.

Hi Thanh uống mềm môi, cứng lưỡi đùa giỡn Vô Cấu một phen khiến mặt Đoàn Giám đen như đáy nồi, cùng Vô Cấu lôi cổ hắn về phòng nghỉ ngơi.

Trong phòng than đốt ấm áp, chỉ còn lại một nhà bốn người. Tư Mã Tấn bế tiểu Đức Âm, trên tay cầm một chiếc lục lạc lắc lư trước mặt con gái. Bây giờ đang là lúc nhạy cảm với âm thanh, mắt em bé không ngừng di chuyển theo chiếc lục lạc, Tư Mã Tấn chơi không biết chán, lức leng keng leng keng lắc không ngừng.

Bạch Đàn bế con trai trong lòng, tâm tình lại rất phức tạp. COn mình dù sao cũng còn quá nhỏ, cứ thế nâng lên vị trí kia ngồi cả đời, còn phải đối mặt với các thế gia như lang sài hổ báo, chỉ nghĩ đã khiến nàng không thoải mái.

Nàng mở miệng nói: "Kì thực ta không hề thích để Trạm nhi làm hoàng đế".

Chiếc lục lạc trong tay Tư Mã Tấn dừng lại. Hắn ngước mắt nhìn sang, nụ cười trên mặt nhạt đi vài phần: "Ta biết, nhưng chuyện này không thay đổi được. Phiên vương người nào cũng có bè đảng, có thế lực của mình. Dù có lập người nào làm tân quân thì quyền lực của thế gia cũng sẽ lớn mạnh, ta không thể lựa chọn. Kì thực ban đầu ta từng nghĩ tới chuyện lập Tư Mã Triệt".

Bạch Đàn ngẩn ra. Tư Mã Triệt là tên chính thức của tiểu Đan Khâu.

"Không ngờ chàng lại chịu lập Đan Khâu". Dù có vạch rõ quan hệ thế nào, Đan Khâu cũng vẫn là con trai của Tư Mã Huyền. Tư Mã Tấn căm hận Tư Mã Huyền đến mức quả thực khó mà tưởng tượng, Bạch Đàn chưa bao giờ nghĩ rằng hắn từng có ý nghĩ này.

"Ta đích xác đã nghĩ, chỉ có điều chị họ của nàng cầu xin ta không được lập nó, đại khái là sợ con trai sẽ trở thành con rối của ta, lại nói thể trạng nó yếu đuối, e khó nuôi được, ta liền bỏ đi ý nghĩ đó". Đây là chuyện sau khi Bạch Đàn rời khỏi đô thành, Tư Mã Tấn chưa bao giờ nói với người khác.

Hắn bế con gái ngồi đến bên cạnh Bạch Đàn, thoáng nhìn con trai trong lòng nàng: "Mọi người đều có trách nhiệm từ nhỏ, thân ở hoàng thất, hưởng thụ nhiều hơn người ngoài, trách nhiệm đương nhiên cũng nặng hơn người ngoài. Nó đã làm con ta thì phải gánh vác trách nhiệm của nó. Ta làm cha, điều ta có thể làm chỉ là bảo vệ nó trước khi nó chính thức nắm quyền mà thôi".

Bạch Đàn cúi đầu nhìn gương mặt con trai đang ngủ say, khe khẽ thở dài: "Chàng nói đúng".

Sau tết, các đại thần trong triều thúc giục, Tư Mã Tấn không thể không lên đường về đô.

Bạch Đàn mặc dù không muốn đi nhưng chuyện lập tân quân đã gần ngay trước mắt, nàng đành phải mang con cùng về.

Vô Cấu và Đoàn Giám còn ở lại Ngô Quận, Hi Thanh không muốn nhìn hai người nên cũng không về theo, cho nên đường về vắng lạnh hơn lúc đi rất nhiều.

Biệt viện nhà họ Bạch trên Đông Sơn đã được sửa chữa lại, Bạch Đàn nhớ lúc đi chỉ có một thân một mình, lúc về rõ ràng lại có thêm hai đứa nhóc con, đúng là cảm khái.

Có điều cuộc sống sau khi trở về không hề thoải mái, lễ quan và phủ tông thân đều tới tỉ mỉ hỏi han thời gian tiểu thế tử sinh ra, thậm chí ngay cả thời gian có thai cũng hỏi rõ ràng, những người hầu hạ bên cạnh cũng bị hỏi thăm hết lượt.

Dù sao cũng sắp là tân quân, do sinh ra bên ngoài nên phải chứng minh đây là huyết thống hoàng thất mới được.

Bạch Đàn mặc dù cảm thấy khó xử nhưng cũng phối hợp trả lời.

Sau khi được biết chuyện này Tư Mã Tấn lại giận tím mặt, mắng cho đám quan chức đó máu chó ngập đầu. Con nối dõi của hắn lại còn bị hoài nghi không phải thân sinh, quả thực đầu óc úng nước rồi.

Các quan viên sợ gần chết, phủ tông thân vội vàng ghi hai đưa bé vào gia phả hoàng thất, lễ quan vội chọn ngày hoàng đạo, chế tạo gấp gáp cổ̀n phục đế vương, thái sử lệnh còn vất vả quan sát thiên tượng, cuối cùng cũng có thể chọn được một ngày tốt lành, tháng ba đầu xuân, thích hợp đăng cơ.

Đến tháng ba rực rỡ hoa xuân, triều đình quả nhiên phát chiếu văn phế tội quân Tư Mã Huyền, chiêu cáo tin tức tân đế sắp lên ngôi.

Hôm đó nghi thức rất long trọng, Tư Mã Tấn mặc lễ phục đỏ đen trang trọng, bế một cục bột mặc long bào nhỏ xíu ngồi trên ngai vàng, mặt trầm như nước, dường như chính mình mới là đế vương.

Hết thảy đều rất thuận lợi, đến tận lúc bá quan lễ bái, cục bột vốn vẫn yên tĩnh đột nhiên gào khóc, mọi người cả kinh đưa mắt nhìn nhau.

Tư Mã Tấn không biết làm sao, cũng không tiện dỗ con trai trước mặt nhiều người như vậy, chỉ có thể vỗ nhẹ khuôn mặt nó. Ngón tay vừa chạm vào bên miệng nó, thằng nhóc lập tức tóm lấy cho vào miệng mút, Tư Mã Tấn mới biết thì ra là nó đói.

Vương Hoán Chi bên dưới cười tán dương: "Bệ hạ tuổi nhỏ mà âm thanh đã lanh lảnh, sau này tất nhiên phải vang vọng như chuông đồng, chấn hưng Đại Tấn".

Mọi người tới tấp nịnh bợ phụ họa, chỉ có Bạch Ngưỡng Đường rướn cổ muốn xem cháu ngoại mình rốt cuộc trông như thế nào.

Nghe nói sau khi trở về Bạch Đàn đã mang con đến tế bái mẫu thân, cũng đặc biệt đến phủ thái phó một chuyến, nhưng ông ta lại vừa vặn không có nhà nên không thấy mặt.

Bạch Đàn không hề tận mắt nhìn thấy hình ảnh trên điện, cả ngày nàng bế con gái đợi trong tẩm cung của Bạch Hoán Mai.

Tiểu Đan Khâu đã sắp đầy một tuổi, còn rất gầy yếu nhưng may mà hai mắt đã mở, mi thanh mục tú, ngoại hình rất giống Tư Mã Huyền.

Bạch Đàn đặt tiểu Đức Âm nằm bò trên giường, Đan Khâu ngồi bên cạnh, mặc áo chẽn xa tanh, ngoan ngoãn nhìn, rất lâu sau mới đưa tay sờ tay tiểu Đức Âm, lại còn sờ lệch.

Bạch Hoán Mai ngồi trên ghế bên giường, thở dài giải thích: "Đứa bé này mắt trái không được tốt".

Bạch Đàn ngẩn ra ghé sát vào xem, mắt trái Đan Khâu vẫn tốt, thoạt nhìn rất bình thường, chỉ là không linh hoạt đảo qua đảo lại như mắt phải.

"Có điều so với lúc trước cho rằng nó không mở mắt ra được thì thế này là tốt lắm rồi". Bạch Hoán Mai vỗ vỗ mu bàn tay Bạch Đàn: "Em là người có phúc, hai đứa con đều khỏe mạnh, phải hết sức quý trọng".

Bạch Đàn gật đầu: "A tỷ cũng là người có phúc, Đan Khâu sinh ra không dễ dàng gì, đây là ông trời muốn giữ nó, sau này tất nhiên sẽ làm được việc lớn".

Bạch Hoán Mai cười: "Chị đâu dám cầu nó làm được việc lớn gì, có thể sống bình an cả đời là tốt lắm rồi".

Nàng bây giờ vẫn mặc cung trang nhưng không còn trang điểm kĩ lưỡng để nghênh tiếp tình yêu của một người đàn ông như trước nữa. Bề ngoài mộc mạc, tâm cảnh cũng ngày càng bình thản, không phải Bạch quý phi trước kia mà chỉ là một người mẹ bình thường mà thôi.

Tiểu Đức Âm bên cạnh bắt được tay Đan Khâu, khanh khách cười không ngừng. Trên mặt Đan Khâu cũng lộ ra nụ cười, lúc cười nhìn nó lại càng giống Tư Mã Huyền.

Bạch Hoán Mai đột nhiên nói: "Gần đây chị đột nhiên rất muốn dẫn Đan Khâu đi thăm Tư Mã Huyền một cái. Có lẽ cả đời này hắn cũng không có cơ hội nhìn thấy con trai mình".

Bạch Đàn mím môi không biết nói sao.

***

Tân quân đã đăng cơ, theo lí thuyết Tư Mã Tấn là phụ thân nên tôn làm thái thượng hoàng, nhưng hắn rõ ràng đã từ bỏ ngôi vị hoàng đế, đương nhiên cũng không thể ngồi lên vị trí còn tôn quý hơn hoàng đế này, cho nên vẫn xưng là nhiếp chính vương như cũ, cũng không thể ở trong cung.

Bạch Đàn đúng là thở phào nhẹ nhõm, nàng không muốn tuổi còn trẻ đã bị gọi là hoàng thái hậu, quá đáng sợ.

Đám triều thần cho rằng ấu đế nên nuôi trong thâm cung, đã đề xuất ba bốn lần trong triều sớm nhưng đều bị Tư Mã Tấn lấy lý do "Ấu đế còn chưa thể tự mình chấp chính, cần mẫu thân đích thân chăm sóc" từ chối.

Đây là điều hắn đã đáp ứng Bạch Đàn, Bạch Đàn không thích bị nhốt trong thâm cung, hắn đương nhiên không thể để mẹ con nàng phân tán.

Sau đó Tư Mã Tấn lấy danh nghĩa tân quân ban chiếu lệnh sắc phong anh họ Tư Mã Triệt làm Tín An quận vương, tiến phong dì Bạch Hoán Mai làm hoàng quý thái phi, ban cho Mính Hoa cung ở ngoại ô để phụng dưỡng, rất là vinh sủng.

Có điều vẫn thua kém vinh sủng hắn dành cho con gái, tiến phong làm công chúa còn chưa đủ, ngoài quận Lạc An còn vạch cho nó một mảnh đất phong khác.

Bình thường hắn chiều đứa con gái này hết cỡ, gần như tất cả mọi người đều phát hiện số lần hắn bế con gái nhiều hơn bế con trai nhiều. Bất kể bận thế nào, chỉ cần nghe thấy con gái khóc, hắn vẫn phải dừng lại hỏi xem có chuyện gì, có lúc còn tự mình đi dỗ dành.

Thời gian này Kỳ Phong ra vào Đông Sơn cũng phát hiện tình hình này, hảo tâm nhắc nhở: "Điện hạ, con trai của ngài chính là hoàng đế, tại sao ngài lại không chiều nó?"

Tư Mã Tấn nói: "Đàn ông từ nhỏ đã phải kiên cường rồi, không được chiều".

"..." Kỳ Phong không thể phản bác.

Cuối cùng hắn suy đoán một chút, cảm thấy chắc chắn là vì duyên cớ tướng mạo. Mặc dù là sinh đôi nhưng tiểu Đức Âm giống Bạch Đàn hơn một chút, trái lại tiểu bệ hạ lại giống Tư Mã Tấn hơn, đặc biệt là đôi mắt đó quả thực như được đúc từ một khuôn.

Kỳ Phong ôm trán, thế này có phải điện hạ tự chán ghét chính mình không?

Bạch Đàn vẫn có ý kiến với chuyện này, tối hôm đó đi ngủ cố ý nói với Tư Mã Tấn: "Chàng chuyển luôn phong hiệu trước kia cho Đức Âm đi, phong làm Lăng Đô công chúa, bao trùm trên đô thành".

Tư Mã Tấn nằm nghiêng bên cạnh nàng, ngón tay vân vê trên đai áo nàng không có ý tốt, nghe vậy chợt dừng lại: "Đúng vậy, tại sao ta lại không nghĩ tới nhỉ?"

Bạch Đàn gạt tay hắn ra: "Chàng còn định làm thật à?"

Còn chưa nói xong đột nhiên ngoài cửa phòng có tiếng bẩm báo hết sức dè dặt: "Khởi bẩm nhiếp chính vương, tội quân Tư Mã Huyền đã bị mất mạng trong thiên lao".

Bạch Đàn ngồi bật dậy.

"Biết rồi". Âm thanh của Tư Mã Tấn lại đặc biệt bình tĩnh.

Bạch Đàn hơi sợ sệt: "Mấy hôm trước Mai Nương còn nói với ta muốn dẫn Đan Khâu đến gặp hắn một lần, không nghĩ tới hắn lại..."

"Ta đã để cha con hắn được gặp nhau rồi".

Bạch Đàn sửng sốt, chợt bừng tỉnh ngộ: "Cuối cùng chàng cho hắn một cái chết nhẹ nhàng?"

Tư Mã Tấn nằm ngửa mặt, vẻ mặt hơi hư vô mờ mịt: "Nàng nói ta không nên sống mãi trong thù hận, bây giờ cuối cùng ta đã đặt xuống được".

Trước kia chỉ nhớ đến người đã khuất, xương trắng đầy rẫy chất đống tạo thành thù hận khắc cốt ghi tâm. Nhưng giờ đây bên người hắn đã có tính mạng mới sinh ra, cuối cùng hắn cũng hiểu phải nhìn về phía trước.

Bạch Đàn im lặng không nói, cúi xuống ôm chặt lấy hắn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 04.08.2016, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 1553
Được thanks: 1403 lần
Điểm: 8.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
Chương 76: Vô độ

Tư Mã Huyền mặc dù có tội, sau khi tạ thế vẫn được an táng theo lễ thân vương.

Sau đó Bạch Hoán Mai mang Đan Khâu chuyển đến cung Mính Hoa, rời ra khỏi tầm nhìn của đám triều thần.

Tro bụi đã lắng, thời gian trôi qua như bóng câu ngoài cửa sổ. Có lúc Bạch Đàn hồi tưởng lại chuyện cũ, không ngờ lại có cảm giác như rơi vào trong mơ.

Thậm chí có lúc tỉnh lại trên Đông Sơn, nàng còn cho rằng mình vẫn là người thày vừa bỏ nhà ra đi, dạy học cho một đám học trò. Có điều Tư Mã Tấn còn nằm bên cạnh, nàng lại được kéo về hiện thực.

Mấy năm nay Tư Mã Tấn một tay nắm đại quyền ở nước Tấn, cục diện chính trị dần trở nên vững vàng, quốc nội yên ổn, ngay cả Tần quốc bên kia cũng có ý lấy lòng, trước tết còn đặc biệt phái sứ thần đưa tất cả gia quyến Dữu Thế Đạo giấu ở Tần quốc về nước Tấn, còn tỏ thái độ nói sẵn sàng giao hảo đời đời với nước Tấn.

Ai cũng biết đây là lời khách sáo, nước Tần vẫn mưu đồ nam chinh, nước Tấn vẫn có ý đồ bắc phạt, nước nào cũng thấy nước kia ngứa mắt. Có điều tạm thời ổn định vẫn có lợi đối với bách tính, ít nhất việc này của bọn chúng cũng coi như có thành ý.

Thời cuộc đã ổn định, như vậy có nghĩa đã thích hợp để nhảy ra ngoài.

Hi Thanh ở Ngô Quận sáu tháng một năm, kiếm đủ tiền rồi, nói là phải đi du ngoạn tứ phương tiếp tục học tập y thuật, để lại một bức thư rồi đi mất, bây giờ cũng không biết đang ở nơi nào.

Bạch Đàn cũng không quản được hắn, nàng đã dạy học trở lại, công việc lại lu bù giống như trước kia.

Đại khái đây chính là lợi ích của việc làm nhiếp chính vương phi, đám thế gia không nhắc tới những chuyện cũ "Không vinh dự" của nàng nữa, thậm chí còn mong sao nàng dạy con nhà mình thêm mấy năm.

Thế là sương phòng phía tây lại ngày ngày truyền ra tiếng đọc sách vang vang, thỉnh thoảng còn có tiếng khóc quấy của trẻ con.

Bởi vì dạy học, tự nhiên không thể rời khỏi Đông Sơn quá lâu, Bạch Đàn cũng chỉ có thể tranh thủ đến Ngô Quận mỗi lúc nhàn hạ.

Mỗi lần đi nàng đều ở lại mấy tháng, chỉ cần công việc không bận, Tư Mã Tấn đều ở lại cùng nàng.

Ngô Quận vẫn luôn là một giấc mộng trong lòng Bạch Đàn, lúc còn trẻ là chốn chở che, sau khi thành niên là nơi hướng đến. Nhưng bây giờ nàng cảm thấy cũng không hẳn phải ngày ngày ở đó, một năm có thể có mấy tháng đi chơi thuyền Thái Hồ, xa rời huyên náo, cảm giác hướng tới và ước mơ dưới đáy lòng lại càng đậm sâu.

Hôm đó nghỉ dạy, Bạch Đàn ngồi trong thư phòng trên Đông Sơn đọc thư của Hi Thanh, đọc xong đang chuẩn bị hồi âm, đột nhiên phát hiện đã lâu không nghe thấy động tĩnh của bọn nhỏ. Rõ ràng vừa rồi bọn nó còn chơi đùa với Vô Cấu bên ngoài, thỉnh thoảng còn bật cười khanh khách.

Nàng gọi Xảo Linh vào thăm dò, Xảo Linh nói với nàng vừa rồi Bạch thái phó đến, đang chơi đùa và bệ hạ và công chúa.

Bạch Đàn ngạc nhiên, đặt thư xuống đi ra khỏi phòng.

Còn chưa đi đến tiền sảnh đã nghe thấy tiếng tiểu Đức Âm ê a, nàng cố ý không đi vào, đứng bên cửa lặng lẽ thò đầu vào nhìn bên trong. Bạch Ngưỡng Đường đang ngồi đoan đoan chính chính bên án, Trạm nhi và tiểu Đức Âm một trái một phải nằm bò trên đùi ông ta, tay nghịch hai dải mũ của ông ngoại.

Bạch Ngưỡng Đường bình thường luôn dáng vẻ đoan trang, lúc này cũng vẫn nghiêm nghị như cũ, cho dù hai tiểu quỷ tinh nghịch đã sắp giật đứt dải mũ mà vẫn giữ phong độ thái phó.

Đột nhiên tiểu Đức Âm trượt từ đùi ông ta xuống, ngã xuống chiếu khóc òa lên.

Trạm nhi lập tức từ trên người Bạch Ngưỡng Đường tụt xuống chạy đến kéo chị dậy, kết quả không đủ sức, ngược lại chính mình cũng ngã chổng vó.

Bạch Ngưỡng Đường không còn ngồi ngay ngắn nữa, vội vàng đưa tay đỡ hai đứa cháu ngoại dậy.

Trạm nhi không thích được đỡ, đẩy tay ông ta ra. Bạch Ngưỡng Đường, mặc kệ nó, hai tay đều đỡ tiểu Đức Âm. Đức Âm vẫn đang gào khóc làm cho Bạch Ngưỡng Đường không biết nên làm thế nào cho phải, chỉ có thể dịu giọng dỗ dành, gương mặt nghiêm nghị cũng không khỏi trở nên dịu dàng.

Đức Âm được dỗ nín khóc lại định kéo dải mũ ông ngoại, cô bé thật sự rất giống Bạch Đàn khi còn bé. Khóe mắt Bạch Ngưỡng Đường cười lộ ra nếp nhăn, giữ tay cháu gái lại tháo ngọc bội bên hông xuống nói: "Đừng chơi cái đó, chơi cái này vui hơn".

Đức Âm vừa cầm lấy đã gõ xuống đất. Dạo này cố bé cầm cái gì cũng thích gõ tạo thành tiếng vang, chỉ cần nghe thấy tiếng leng keng là cực kì vui vẻ.

Bạch Ngưỡng Đường vội giữ tay cô bé: "Ngoan nào, đừng gõ vào tay".

Bạch Đàn đứng ngoài cửa nhìn trộm suýt nữa rớt con ngươi, ho khan một tiếng đi vào: "Phụ thân!"

Bạch Ngưỡng Đường gần như lập tức ngồi thẳng lên, nụ cười trên mặt giấu đi, khôi phục vẻ nghiêm nghị: "Ờ".

Khóe mắt Bạch Đàn khẽ giật, đang không biết nói gì cho phải, một người từ ngoài cửa xông vào như một cơn gió, lao thẳng tới chõ hai đứa bé, miệng không ngừng ồn ào: "Ui chu choa, bảo bối tâm can của ta".

Kẻ nhí nhố này ngoài Bạch Đống còn có thể là ai nữa?

Bạch Đống một trái một phải ôm hai nhóc tì, thơm lên má mỗi đứa một cái, cười hai mắt cong cong: "Có nhớ cậu không? Gọi một tiếng cậu nghe chút nào".

Trạm nhi chán ghét đẩy mặt hắn ra, Đức Âm lại ngoan ngoãn kêu một tiếng cậu, có điều nghe gần giống như cụ.

"Ôi, bảo bối của cậu vẫn ngoa nhất". Bạch Đống bế Đức Âm nhìn về phía Bạch Ngưỡng Đường, đôi mắt hoa đào lập tức trợn tròn thành chuông đồng: "Lạ thật, hôm nay phụ thân lại đến đây".

Bạch Ngưỡng Đường nghiêm mặt không lên tiếng.

Bạch Đống lặng lẽ liếc Bạch Đàn một cái đầy chế nhạo, quay lại chỉ Bạch Ngưỡng Đường nói với Đức Âm: "Nào, gọi ông ngoại đi".

Đức Âm gọi một câu, phát âm còn không rõ lắm, Bạch Ngưỡng Đường lại giật mình, nhất thời không lên tiếng.

"Ôi, phụ thân làm sao thế? Công chúa đương triều đang gọi phụ thân đấy".

Bạch Ngưỡng Đường nghe vậy với đáp lời, nhỏ như tiếng muỗi, vẻ mặt lại có chút bối rối.

Bạch Đàn còn lúng túng hơn ông ta, cố ý vặn hỏi Bạch Đống để hóa giải cục diện khó xử: "Sao cậu lại đến đây?"

Sau khi nhập ngũ, Bạch Đống không còn non nớt mềm yếu như trước nữa mà đen hơn một chút, cũng khỏe mạnh hơn kha khá, lại thích mặc áo trắng nên càng lộ rõ. Hắn nheo đôi mắt hoa đào nói: "Thì em nhớ cháu trai cháu gái chứ sao nữa".

"Thế cậu mau lấy vợ đi, như vậy chính cậu cũng sẽ rất nhanh có con".

Bạch Đống hơ hơ ha ha giả vờ ngớ ngẩn, sờ sờ khuôn mặt hai đứa bé, cảm thấy tim sắp tan thành nước: "Ôi, gã sát thần kia tại sao lại tốt số như vậy, em thấy sinh được một cặp trai gái thế này, công lao của a tỷ vẫn là lớn nhất".

"Đó là đương nhiên". Bạch Đàn liếc Bạch Ngưỡng Đường một cái, phát hiện ông ta đã không còn mát tự nhiên như trước, chính nàng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù chẳng mấy lúc đến nhà nhưng Bạch Ngưỡng Đường không hề ở lại quá lâu, chưa đến tối đã ra về. Bạch Đàn giữ ông ta ở lại ăn tối nhưng ông ta cũng không đồng ý.

Bạch Đống lén nói với Bạch Đàn: "Không tồi, ít nhất đã chịu đến đây một chuyến, sau này kiểu gì chả ở lại ăn cơm".

Bạch Đàn yên lặng đi ra ngoài tiễn Bạch Ngưỡng Đường, từ phía sau nhìn bóng lưng cha mình, đột nhiên cảm thấy ông ta đã già đi rất nhiều.

Đến bên cạnh sơn đạo, nàng nói một câu: "Phụ thân bảo trọng".

Bạch Ngưỡng Đường dừng bước một lát, ở một tiếng rồi chậm rãi xuống núi.

Không biết vì sao Bạch Đàn lại có cảm giác như trút được gánh nặng.

Mười mấy năm trước lúc rời khỏi phủ thái phó, nàng chưa hề nghĩ tới có một ngày mình có thể bình tĩnh nói chuyện với ông ta như vậy.

Việc này không biết truyền ra ngoài thế nào, đám triều thần đều cảm thấy khó tin. Tính khí Bạch Đàn quái gở như vậy, lần trước còn làm thừa tướng nghẹn gần chết, vậy mà lại làm lành với gia đình, đúng là mặt trời mọc từ phía tây rồi.

Nào ngờ hôm sau Tư Mã Tấn đã ban thưởng cho Bạch Ngưỡng Đường trên triều đình.

Đám triều thần lập tức bóp cổ tay, nhiếp chính vương quá chiều Bạch Đàn, cha con vừa mới làm lành mà đã vội vàng ban tặng, sau này nhà họ Bạch chắc chắn sẽ nước lên thuyền lên.

Kì thực Tư Mã Tấn ban tặng Bạch Ngưỡng Đường hoàn toàn là vì chính sự, chẳng qua thời gian trùng hợp mà thôi, có điều hắn sủng ái vợ và con gái cũng là sự thật không thể tranh cãi.

***

Cuối năm Bạch Đàn Ngô Quận ở hai tháng, lúc quay về thì cũng gần đến tết. Tư Mã Tấn không ở Đông Sơn, nàng mang hai đứa con đến phủ nhiếp chính vương tìm hắn, không ngờ đúng lúc hắn đòi xử quyết thái sử lệnh đương triều.

Cả thư phòng toàn là các đại thần cầu xin giúp nhưng Tư Mã Tấn đã hạ quyết tâm, căn bản không thể nào sửa đổi.

Thái sử lệnh than thở khóc lóc, dập đầu đã sắp vỡ rồi.

Bạch Đàn hỏi dò Cố Trình gác cổng, thì ra là gia quyến của thái sử lệnh tham ô quân lương, ông ta bao che không báo, bây giờ bị phát hiện khiến Tư Mã Tấn đòi xử tử.

Bao che dĩ nhiên là tội lớn nhưng dù thế nào cũng không đến mức chỉ có đường chết. Bạch Đàn suy nghĩ một lát, kéo Đức Âm tới dặn dò vài câu rồi đẩy con gái vào thư phòng.

Gần tết rất lạnh, tiểu Đức Âm mặc rất dày, chạy đến như một quả bóng tròn xoe. Bạch Đàn dắt tay Trạm nhi đứng chời ngoài hiên, thấy cô bé lon ton chạy tới bò qua ngưỡng cửa cao cao mà phải cố nhịn cười.

Cố Trình lại là rất lo lắng, chạy đến bên cửa giơ tay đỡ hờ, sợ cô bé bị ngã.

Trong thư phòng vốn đang ồn ào, đột nhiên một cô bé như hoa như ngọc chạy vào, tất cả mọi người đều trợn mắt.

Sắc mặt Tư Mã Tấn vốn âm trầm, nhìn thấy con gái chạy vào thư phòng đợt nhiên trở nên dịu bớt. Hắn đứng dậy khỏi án, đi tới dang hai tay ra: "Sao con lại đến đây?"

Các đại thần kinh hãi, nhiếp chính vương vừa rồi còn vô cùng hung ác, bây giờ nói chuyện lại dịu dàng như gió xuân tháng ba, đây có phải sát thần nắm xưa hay không?

Tiểu Đức Âm lao vào trong lòng Tư Mã Tấn, ôm cổ hắn lắc đầu liên tục: "Phụ vương, không giết không giết".

Tư Mã Tấn đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo hiểu ra bế con gái ra cửa nhìn ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy hai mẹ con đang dứng dưới hiên, lại còn đang cười với hắn.

Hắn sầm mặt đi về chỗ thái sử lệnh, lạnh lùng nhìn ông ta một lát, cuối cùng hừ một tiếng: "Coi như ngươi cao số".

Cuối cùng thái sử lệnh bị biếm truất lưu đày, quả thực cảm động đến rơi nước mắt, không ngừng tạ ơn.

Có đại thần lén thò đầu ra cửa nhìn thấy Bạch Đàn, sau đó trong triều ngày càng nhiều tin đồn nhiếp chính vương chiều vợ vô độ, ngay cả chuyện mạng người cũng có thể sửa đổi.

Tư Mã Tấn lại cảm thấy điều này rất bình thường. Tính tình hắn cứng quá dễ gãy, có lúc vẫn còn bạo ngược thích gây chuyện, Bạch Đàn lại luôn luôn không nghiêng không lệch, lần nào cũng có thể kéo hắn về. Nếu thế này gọi là chiều vợ vô độ thì càng vô độ càng tốt.

Có điều đêm đó vào phòng ngủ, hắn vẫn nghiêm khắc trừng phạt Bạch Đàn: "Ta tốt xấu cũng là nhiếp chính vương, nàng còn như vậy nữa, ta sẽ mất hết thể diện".

Bạch Đàn bị hắn đè dưới thân, hừ lạnh một tiếng: "Ta tốt xấu cũng là thầy của trò, lúc nào cũng ở bên cạnh nhắc nhở là chuyện nên làm".

Tư Mã Tấn ngậm vành tai nàng nói nhỏ: "Xem ra ta sẽ bị nàng dùng thân phận này đè cả đời rồi".

Chắc chắn là thế, Bạch Đàn oán thầm.

Ngoài cửa sổ tuế nguyệt vẫn trôi, một năm cũ lại sắp qua rồi.

HẾT


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 17.08.2016, 15:02
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 11.11.2015, 00:00
Bài viết: 84
Được thanks: 27 lần
Điểm: 0.29
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 1
truyện rất hay. yêu cả nam nữ chính. tks ed


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.08.2016, 13:50
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 26.06.2016, 20:52
Bài viết: 12
Được thanks: 6 lần
Điểm: 0.5
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 1
Trước cứ hay nghe mọi người khen truyện này.Giờ đọc đúng là rất hay.cảm ơn bạn edit nhé


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.08.2016, 20:37
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 19:59
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 50 lần
Điểm: 2.14
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 2
tr hay quá.lâu rồi ms đc đọc tr hay như thế này.
nhưng mk thấy cách xưng hô chưa hợp lý cho lắm.tr cổ đại đã làm gì có xưng hô "chị", "em".mk nghĩ nên đổi lại thành "tỷ tỷ", "tỷ" và "đệ" thì hợp lý hơn.
Bạn edit rất mượt.Thanks nàng nhìu!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ice Queen và 276 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 20, 21, 22

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

5 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1, 2, 3, 4

7 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

10 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

12 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 19/02/2017]

1, 2, 3, 4, 5

18 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 112, 113, 114

20 • [Huyền huyễn] Hộ tâm - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 33, 34, 35



Chịt: cho em hỏi đam mỹ sánng tác thì post mục nào ạ? T_T
♥ Maybe ♥: ô~ đi hết rồi hả?
Jinnn: Nhớ cả Shin oppa =))
Angelina Yang: nghe hay nhắm
Angelina Yang: Tú : Somewhere I've never been
Sometimes I am frightened
But I'm ready to learn
Of the power of love
Shin-sama: Hửm
Jinnn: Nhớ lắm lắm =((
Độc Bá Thiên: Jinn : "> e nhớ Thiên hả :)2 hqua hay hôm trước mới gặp mà ;)
Jinnn: Thiên oppa, dạo này Thiên đi đâu bỏ e vậy
♥ Maybe ♥: Jinn: chắc vậy :)2
Độc Bá Thiên: Jinnn e :hug:
Huy _ Tú: chưa
Jinnn: Maube: nghỉ bao lâu cx đc à
Angelina Yang: uầy , Tú nghe bài The Power of Love chưa
♥ Maybe ♥: Jinn: pm cho má mì ấy
Jinnn: Maybe: xin nghỉ ntn đấy =))
♥ Maybe ♥: =))
Huy _ Tú: *ngượng ngùng* vậy thôi Tú học làm ngôn tình tiếp hì hì
Angelina Yang: Tú à, tớ ko đọc mảng ấy mà
Angelina Yang: đại khái khoản nhận biết được tín hiệu thì chúng kém lắm. Những đứa giỏi khoản ấy thì 99% là họ Sở
Huy _ Tú: *ngượng ngùng* Yang có thể à....ừ.... xin cái link  ..... à ....ừ của 1 truyện dammei ngắn ngắn được không? *ngượng ngùng*
♥ Maybe ♥: Thiên: chưa nhàn đâu...
Angelina Yang: nếu thik củ hành thì nàng làm mặt giận chút xíu, để hắn tự biết. Có điều bản chất của bọn con zai là vô tâm, nên nhiều thứ rất ko có hiệu quả với chúng
Angelina Yang: nếu thân thì kệ đi, cho phép hồ ngôn loạn ngữ, miễn là ko ở chốn công đường
Độc Bá Thiên: bé nhỏ :love: nghỉ là nhàn hả. ed giùm Thiên 1c nhaaaaaa
♥ Maybe ♥: Thiên: ta vừa xin má mì cho nghỉ ed... hohô
♥ Maybe ♥: Yang: có thể coi là rất thân thiết...
Angelina Yang: tớ ko chơi dammei, nhưng chơi với mấy nàng chuyên dam
May : tùy quan hệ của nàng với người ta
Độc Bá Thiên: bé nhỏ :cry: ed đó :cry: mãi chưa thoát đc :cry3:
♥ Maybe ♥: Yang: ta rất thích 1 bộ truyện, vừa cày sáng ngày xong, khoe với ngta, xong ngta dám nói là kinh phật, nên sử sao giờ?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.