Diễn đàn Lê Quý Đôn






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc

 
Có bài mới 05.03.2016, 10:37
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 2565
Được thanks: 5080 lần
Điểm: 4.29
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 7
    NỮ ÂN SƯ

Tác giả: Thiên Như Ngọc

Thể loại: Cổ đại

Độ dài: 76 chương

Người dịch: Losedow

Nguồn: Facebook Losedowkites.vn

Giới thiệu



"Người làm thầy là người truyền đạo, dạy nghề, giải nghi hoặc cho đời".

" Bản vương có một chuyện nghi hoặc, chỉ có ân sư đích thân truyền dạy mới có thể giải hoặc".


Đây là truyện dịch của Lose, được Tà đăng độc quyền trên diễn đàn Lê Quý Đôn. Ai ghé qua nhớ cho 1 thanks ủng hộ cho editor nha.

Bạn nào muốn bê truyện đi trang khác thì vui lòng xin phép anh lose nha ^^

Cám ơn ạ~~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 05.03.2016, 10:42
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 2565
Được thanks: 5080 lần
Điểm: 4.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
Chương 1: Bắt cóc thầy dạy

Tâm tình của Bạch Đàn lúc này rất lo âu sầu muộn, bởi vì nàng đã bị bắt cóc.

Chuyện xảy ra sau bữa cơm tối hôm nay. Nàng chong đèn đọc sách, đọc đến đoạn hai quân giao chiến, chủ tướng hô lên một câu "Hôm nay sợ rằng ta không tránh khỏi bị bắt rồi", đột nhiên có một người áo đen từ trên xà nhà ngã xuống: "Mẹ kiếp, thế mà ta lại bị phát hiện!"

Bạch Đàn nhảy dựng lên kêu cứu, Vô Cấu đi xách nước qua bên ngoài phòng rất ngạc nhiên tiếp lời: "Sư tôn, thầy nhập tâm quá rồi đấy, có phải thầy đánh trận đâu!"

Nàng còn chưa kịp giải thích thì đã bị người phía sau chặt tay vào gáy ngất xỉu.

Sau khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang ở trong một ngôi nhà xa lạ, cột nhà khắc hoa sơn kẻ, chân đèn mạ vàng vẽ màu, bình phong gỗ lim khảm ngọc...

Bạch Đàn bị ném nằm lẻ loi trên một chiếc chiếu vuông, trong lòng hết sức sợ hãi.

Nơi này không phải chỗ bẩn thỉu rách nát, chắc hẳn người bắt cóc nàng cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ.

Ngoài bình phong, hai người đang nhỏ giọng thầm thì.

Một người nói: "Ngươi lại dám hạ thủ thật à? Đây chính là người của họ Bạch Thái Nguyên, danh môn vọng tộc, bị bắt đến đây thế này sẽ không có chuyện gì sao?"

Một người khác coi thường: "Trên đời này còn có người Lăng Đô Vương phủ chúng ta không dám bắt sao? Một tiểu thư thế gia hết thời, cha không thương mẹ không yêu, có cái quái gì phải sợ? Dù có giết cô ta cũng chưa chắc có ai biết!"

Ngay cả cảnh ngộ của mình cũng đã điều tra hết sức rõ ràng rồi, trong lòng Bạch Đàn cực kì kinh hãi. Nhưng nghĩ đến Lăng Đô Vương phủ mà gã ngoài kia nói, nàng căn bản chưa bao giờ tiếp xúc chứ đừng nói là đắc tội.

Nàng ngồi xếp bằng thẳng lên, ai ngờ vừa cử động sau gáy đã đau nhức tê dại, không nhịn được xuýt xoa một tiếng.

Có thể là nghe thấy động tĩnh, hai người bên ngoài thôi nói chuyện, vòng qua bình phong đi vào.

Đi trước chính là người áo đen bắt cóc nàng tới đây, thân hình khôi ngô, sắc mặt đen sạm, mắt hổ lấp lánh, vị trí hổ khẩu trên tay có một vết sẹo đao rất dài, kéo dài tới tận mu bàn tay.

Người còn lại dáng người cao gầy hơn một chút, không ngờ lại mặc áo giáp, sắc mặt xanh xao, đầu tóc khô vàng, dù đã búi tóc mà nhìn vẫn rối bù, như thể từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ được ăn no.

Người áo đen gõ gõ thành bình phong, vẻ mặt hung ác: "Ngươi tỉnh rồi thì tốt. Ngươi phải thành thật, ngoan ngoãn giúp bọn ta một việc, bọn ta tuyệt đối không làm khó ngươi".

Bạch Đàn nhìn ngang ngó dọc, hỏi rất thức thời: "Việc gì?"

Người áo đen nói: "Từ giờ trở đi, ngươi chính là ân sư thụ nghiệp của Lăng Đô Vương. Một lát nữa sẽ có người tới hỏi ngươi, bất kể hắn hỏi cái gì, ngươi đều phải giả vờ biết rõ, hơn nữa chỉ được nói những gì có lợi cho Lăng Đô Vương. Chỉ cần làm tốt chuyện này, bọn ta đảm bảo ngươi không tổn hại một sợi tóc nào".

Bạch Đàn mới chỉ nghe nói bắt người làm áp trại phu nhân, còn chưa nghe nói có chuyện bắt người đến làm giáo viên bao giờ.

Cái gã Lăng Đô Vương này muốn được dạy dỗ đến thế cơ à?

"Ta... ta nhất định phải trả lời sao?"

"Không sai!" Người áo đen vỗ mạnh tay xuống chiếc án nhỏ trước mặt nàng: "Nếu không nghe lời sẽ giống như cái án này!"

Cùng lúc đó, chiếc án nhỏ sơn đen vẽ màu cũng bị đánh vỡ nứt một góc.

Bạch Đàn co lại phía sau, gật đầu như gà mổ thóc: "Nghe nghe nghe, nhưng Lăng Đô Vương là ai?"

Gã tóc vàng đi cùng hắn kinh ngạc kêu lên: "Không ngờ ngay cả điện hạ của chúng ta là ai mà cô ta cũng không biết!"

Người áo đen đắc ý hoanh tay: "Cô ta là người quanh năm ẩn cư tại Đông Sơn, bình thường không bao giờ tiếp xúc với ai ngoài mấy học trò cô ta dạy, có thể biết được gì chứ? Mà không biết điện hạ của chúng ta thì càng tốt".

"Cũng phải". Gã tóc vàng gãi đầu.

"Trông coi cô ta cho cẩn thận". Người áo đen dặn một câu, lại trợn mắt nhìn mọt cái đầy đe dọa rồi vội vã ra cửa.

Bạch Đàn đoán có lẽ là hắn đi đón người sẽ đến hỏi nàng như lời hắn nói vừa nãy.

Quả nhiên không bao lâu sau người áo đen đã trở lại, y phục dạ hành trên người đã cởi bỏ, thay bằng mọt bộ y phục hàng ngày, phía sau còn dẫn theo một người.

Người trung niên gầy gò thấp bé đó mặc y phục hàng ngày, thoạt nhìn như một văn nhân, nhưng bên hông lại đeo một thanh đoản kiếm. Hắn vòng qua bình phong đứng lại trước mặt Bạch Đàn, trước hết quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt rồi mới gật đầu nói: "Không sai, đích xác là Bạch Đàn, con gái nhà họ Bạch".

Bạch Đàn rất kinh ngạc. Nàng biết mình bên ngoài cũng có chút tài danh, nhưng thật sự không ngờ mình đã nổi tiếng đến mức này, tặc tặc.

Người đó hành lễ với Bạch Đàn, nói: "Quấy nhiễu mộng đẹp của tiểu thư rồi. Tại hạ Cao Bình, hôm nay tới quấy quả, hỏi tiểu thư mấy vấn đề rồi đi ngay".

Người áo đen đến đứng phía sau nàng, hai ngón tay chĩa thẳng vào xương sống nàng. Bạch Đàn đương nhiên không muốn đột nhiên trở thành phế nhân, gật gật đầu hết sức nghiêm túc: "Mời hỏi".

Cao Bình hỏi: "Lăng Đô Vương điện hạ dạo này tu tâm dưỡng tính có hiệu quả không?"

"À... Có hiệu quả". Đã đến mức cầu mong có người dạy dỗ rồi, hiệu quả quá đi ấy chứ.

"Vậy thì tốt, thế ngày thường tiểu thư làm cho điện hạ tu tâm dưỡng tính thế nào?"

"Đọc hai quyển Trang Tử, Đạo Đức Kinh, tô lại bảng chữ mẫu của Vương Dật Thiếu". Tu tâm dưỡng tính kiểu gì cũng không ngoài mấy thứ này.

Cao Bình nhướng mày: "Điện hạ lại chịu tĩnh tâm làm những việc này à? Quả nhiên chỉ có tiểu thư có biện pháp. Không biết điện hạ có tôn trọng tiểu thư hay không? Nếu tiểu thư có bất cứ việc gì khó quản thúc thì cứ việc lên tiếng".

"Điện hạ luôn luôn tôn sư trọng đạo, chưa hề có gì bất kính". Còn chưa biết mặt mà đã bắt cóc nàng, đúng là hết sức tôn trọng!

Trên mặt Cao Bình lộ ra vẻ kinh ngạc rất rõ ràng. Lúc Bạch Đàn nhìn đến lại cảm thấy vẻ mặt hắn dường như còn pha lẫn vài phần hứng thú, như thể lời nàng nói là chuyện đùa vô căn cứ.

Nàng mừng thầm trong lòng, chẳng lẽ đã phát hiện manh mối rồi? Ngươi mau mở rộng tuệ nhãn cứu ta khỏi tình cảnh nước sôi lửa bỏng đi!

Tuy nhiên sắc mặt Cao Bình nhanh chóng trở lại như thường: "Sau này mong tiểu thư tiếp tục chịu khó một chút. Giờ đây bản tính Lăng Đô Vương như vậy thật sự là khiến người ta phải lên án, bệ hạ cũng rất lo lắng. Trước kia nghe nói tiểu thư đã ra mặt dạy bảo, bệ hạ còn không thể tin được. Bây giờ nhìn thấy quả thật có tiểu thư tọa trấn ở đây, tại hạ cũng có thể yên tâm trở về bẩm báo".

Cả người Bạch Đàn cứng đờ, cảm giác đó dường như bị người khác nhét một nắm băng vụn vào đầy miệng, không nhổ ra được, cũng không nuốt xuống nổi, lạnh từ ngoài miệng lạnh đến tận quai hàm.

Biết trước như vậy, dù có bị người áo đen đánh chết, nàng cũng nhất quyết không đáp ứng chuyện này. Không ngờ còn dính dáng tới bệ hạ, đây là tội khi quân đấy!

Bệ hạ, ngài rảnh rỗi lắm hả? Nếu thật sự nhàn cư vi bất thiện thì ngài đi quan tâm hậu cung của ngài đi, quan tâm Lăng Đô Vương làm cái gì?

Cao Bình không hỏi câu hỏi khác nữa, hàn huyên thêm vài câu rồi cáo từ.

Gã tóc vàng đi tiễn khách, thái độ của gã áo đen lập tức thay đổi hoàn toàn, cười hì hì vòng đến trước mắt Bạch Đàn: "Vẫn thường nghe thiên hạ tam tài, nhất Thanh nhị Bạch, con gái nhà họ Bạch không phải hư danh, tìm ngươi đến quả nhiên không sai".

Bạch Đàn vân vê góc áo hết sức thận trọng: "Với thân phận của Lăng Đô Vương, muốn giáo viên kiểu gì mà không có, đi thẳng tới nhà mời là được, cần gì phải làm việc như vậy?"

Người áo đen cười ha ha: "Khắp thiên hạ cũng chỉ có ngươi nói như vậy. Điện hạ nhà ta nếu thật sự muốn mời giáo viên thì ai cũng không dám nhận, thế nên ta làm vậy luôn cho dứt khoát".

Không dám nhận? Bạch Đàn thấy rất khó tin, tiếp tục vê góc áo hỏi thăm: "Thế vì sao nhất định phải tìm ta?"

Trước lúc bắt cóc nàng, gã áo đen còn lo nàng có chút khí tiết văn nhân thì rất khó đối phó, không ngờ nàng lại nhát gan như vậy, chỉ nói mấy câu tàn nhẫn đã ngoan ngoãn phục tùng, có nói gì với nàng cũng không sợ: "Ngươi có tài danh, có sức thuyết phục, lại ru rú ở nhà, dễ bắt nhất mà! Huống hồ trước kia ngươi còn từng dạy điện hạ của bọn ta".

"Ta đã dạy điện hạ của các ngươi khi nào?"

"Trước kia thôi". Mặt gã áo đen bỗng dưng sa sầm: "Ý ngươi là gì? Không coi trọng điện hạ của bọn ta đúng không?"

"Đâu có? Ta thật sự không nhớ rõ..." Bạch Đàn cười xun xoe làm lành, trong lòng lại thầm khinh thường. Trước kia? Nếu là trước kia các ngươi thử đụng đến ta xem!

Người áo đen chẳng muốn nhiều lời với nàng, lừ mắt nhìn nàng một cái rồi đi ra cửa dặn dò mấy câu.

Nhanh chóng có một tì nữ bưng trà bánh đi đến, cung kính đặt xuống chiếc án nhỏ rồi dọn dẹp lại chăn chiếu phía sau nàng.

Làm xong những việc này, tì nữ lùi ra ngoài, từ đầu đến cuối không hề ngẩng đầu lên lấy một cái.

Người áo đen đứng ngoài cửa nhìn vào trong phong mấy lượt rồi sập cửa lại, có vẻ như sẽ đích thân gác cửa.

Bạch Đàn cau mày, giả bộ nhát gan có thể xua tan băn khoăn của bọn chúng, lúc này xem ra bọn chúng đích xác sẽ không làm hại mình, nhưng dường như cũng không có ý định thả người.

Bài giảng ngày mai làm thế nào? một người đang sống sờ sờ tự nhiên biến mất, các học trò của nàng lại chả sợ chết khiếp.

Nàng đi qua đi lại hai vòng trong phòng, tâm tình phiền muộn, còn chưa nghĩ ra đối sách, ngoài phòng đột nhiên truyền đến tiếng gọi từ xa đến gần của gã tóc vàng: "Kỳ Phong, Kỳ Phong, mau tới dây!"

Người áo đen rời khỏi cửa phòng, nổi giận đùng đùng gầm lên: "Kêu la cái gì? Gia gia đến đây!"

Vừa nói được một nửa đột nhiên lại chuyển giọng: "Gia gia đến đây rồi à? Gia gia, sao bây ngờ ngài mới về?"

"Ta nghe nói bệ hạ phái người tới đây?" Âm thanh lạnh lùng xen lẫn một chút mệt mỏi.

"Đúng vậy đúng vậy, không có chuyện to tát gì, đã giải quyết xong rồi".

"Ờ".

Bạch Đàn nhẹ nhàng đi tới sau cửa, ghé mắt nhìn ra ngoài qua khe cửa, chỉ nhìn thấy một vũng máu đầm đìa.

Gã tóc vàng giơ đuốc, dưới chân nằm hai người hấp hối, đã gần như máu thịt lẫn lộn.

"Cố Trình, dẫn hai tên này đi, đừng để bọn chúng chết".

Âm thanh lạnh lùng đó ra lệnh một câu, vừa đúng nằm ở góc chết không nhìn thấy người.

Gã tóc vàng tuân lệnh, co chân đá lưng một trong hai kẻ đó: "Điện hạ, xem ra bọn chúng sẽ không qua khỏi đêm nay".

Âm thanh đó khẽ cười một lát: "Thế thì không được, bản vương còn chưa chơi đủ. Nếu cứ thế để bọn chúng chết thì chẳng phải là quá không thú vị hay sao?"

Gã tóc vàng ngoan ngoãn vâng một tiếng, phất tay gọi người hỗ trợ.

Hai người đó bị kéo đi, để lại hai vết máu trên mặt đất, Bạch Đàn hoảng sợ thu ánh mắt lại.

Nếu như đây chính là Lăng Đô Vương, vậy nàng tin chắc mình tuyệt đối chưa bao giờ dạy hắn.

Âm thanh ngoài phòng xa dần. Cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Bạch Đàn xoay tròn một vòng rồi ngã xuống đất với thế sét đánh không kịp bưng tai, ra dáng yểu điệu thục nữ.

Người áo đen hùng hổ xông vào lôi cổ nàng dậy, nói: "Nhanh lên, ta sẽ đưa ngươi đi. Có điều ta phải nói trước, chuyện xảy ra hôm nay tốt nhất ngươi chôn chặt trong lòng, nếu không sau này trong mắt người khác ngươi sẽ không còn là nhất Thanh nhị Bạch gì nữa".

Bạch Đàn đương nhiên sẽ không nói ra. Tội khi quân là tội phải mất đầu, so với chuyện đó thì danh tiết đã là cái gì?

Nhìn vẻ bối rối của người áo đen, nàng đã cơ bản hiểu ra mọi chuyện, dịu dàng lên tiếng hỏi: "Người vừa rồi là điện hạ của các ngươi đúng không? Có phải hắn hoàn toàn không biết chuyện này không?"

"Nói nhảm! Điện hạ của bọn ta anh minh thần võ, cần gì giáo viên? Nếu không phải cần ứng phó bệ hạ thì tìm ngươi tới làm gì?"

Bạch Đàn nhân cơ hội nói: "Vậy chuyện hôm nay tốt nhất đừng có lần sau, nếu không sớm muộn sẽ truyền tới tai điện hạ của các ngươi, đến lúc đó có phải ngươi cũng sẽ giống như hai người đó..."

Người áo đen bị nàng nói làm cho rùng mình, không ngờ lại nghẹn lời, đảo mắt mất vòng vẫn không nói ra được câu nào, cuối cùng dứt khoát chém cạnh tay vào sau gáy nàng, sạch sẽ gọn gàng.

Trước khi ngất xỉu thậm chí Bạch Đàn còn kịp thầm chào hỏi mấy đời tổ tông hắn, bất chấp cả hình tượng của mình.

Vô Cấu ngủ đến gần sáng đột nhiên đau bụng, vội vội vàng vàng chạy đến nhà vệ sinh, xong việc nhân thể đi qua trước cửa phòng Bạch Đàn, mượn ánh trăng sáng nhìn vào, cảm thấy cửa phòng hình như hơi khác lúc trước.

Đưa tay khẽ đẩy một cái, cửa phòng đột nhiên mở ra, không ngờ cửa phòng lại chỉ khép hờ. Vô Cấu đi vào xem xét, phát hiện Bạch Đàn nằm nguyên váy áo mà ngủ trên giường, chăn cũng không đắp. Lại đến sờ then cửa thì then cửa đã hỏng rồi.

Cô nàng thở dài, trước hết đắp chăn cho Bạch Đàn rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong lòng không ngừng oán thầm: Hôm nay sư tôn đúng là hăng hái, diễn thật là nhập vai, còn đá hỏng cả cửa cơ đấy! May mà có mình, nếu không có khi bị người ra bắt đi cũng không biết, hơ hơ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 05.03.2016, 13:32
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 2565
Được thanks: 5080 lần
Điểm: 4.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
Chương 2: Gác cổng

Hôm sau Bạch Đàn tỉnh dậy, thấy cổ mình đau như sắp gãy rồi.

Ngoài cửa sổ ánh nắng chói chang, mặt trời đã lên cao, gian ngoài có tiếng gõ chan chát.

Nàng vừa xoa bóp sau gáy vừa bước xuống giường, vòng qua bình phong nhìn thấy Vô Cấu đang gõ gõ đập đập sửa lại cửa phòng.

Thấy Bạch Đàn đi ra, Vô Cấu dừng lại một lát: "Chắc tối qua sư tôn đã quá mệt mỏi, học trò đã tự ý cho các sư đệ về rồi, sư tôn ngủ tiếp một lát cũng được".

Bạch Đàn thò đầu nhìn về phía sương phòng phía tây, quả nhiên không có một bóng người.

Bình thường chỗ nàng có tổng cộng khoảng mười học trò tới cầu học nhưng chỉ có Vô Cấu là nữ, lại xuất thân bần hàn, bơ vơ không nơi nương tựa nên được nàng giữ lại ăn cùng ở cùng, còn lại đều là con cháu thế gia, ngày ngày sáng đến chiều về.

Có lúc Bạch Đàn cảm thấy Vô Cấu quá mức vô tâm, bây giờ lại cảm thấy Vô Cấu rất quan tâm đến người khác. Nhất thời nàng không biết nên nói gì cho phải, chỉ thở dài, lặng lẽ thay quần áo rồi đi rửa mặt súc miệng.

Dùng cơm sáng xong mà Vô Cấu vẫn còn chưa sửa xong, Bạch Đàn ngồi sau án đánh cờ một mình như mỗi lúc rảnh rỗi khác nhưng tinh thần lại lơ đãng, thỉnh thoảng lại xoa xoa sau gáy, càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, cuối cùng dứt khoát ném bỏ quân cờ.

"Vô Cấu, trò giúp ta đến phủ thái phó một chuyến".

Vô Cấu nghe vậy suýt nữa đập búa trúng ngón tay, kinh ngạc quay đầu lại nhìn sư tôn: "Sư tôn đột nhiên dặn học trò đến phủ thái phó làm gì?"

Nàng biết sư tôn đã rời khỏi phủ thái phó mười năm rồi, ngày lễ ngày tết cũng chưa từng về. Rất nhiều người đều đã quên Bạch thái phó còn có một đứa con gái như vậy, hôm nay đúng là mặt trời mọc từ phía tây rồi.

Bạch Đàn nhặt quân cờ lên, xoay xoay trong tay: "Dạo này hình như có kẻ gian ẩn hiện, ta muốn xin phụ thân phái thêm một vài gia đinh đến bảo vệ nơi này".

Vô Cấu ngẩng đầu nhìn trời xanh mấy trắng bên ngoài, vâng một tiếng mà vẫn chưa hết băn khoăn.

Địa hình khu vực Đông Sơn này rất đặc biệt, rõ ràng nằm ngay ở ngoại ô phía đông của kinh thành nhưng lại tương đối độc lập. Do trên triền núi có một đạo quán của hoàng gia là Bão Phác quán, kẻ xấu tự nhiên là không dám đến gần nơi này.

Tòa nhà này của Bạch Đàn đối diện với Bão Phác quán, là một tòa biệt viện của nhà họ Bạch, bên trong mặc dù chỉ có ba bốn gia đinh hầu gái nhưng nhờ có Bão Phác quán bên cạnh nên vẫn rất yên bình.

Đương nhiên đó là chuyện trước kia.

Vào kinh đô cũng chỉ khoảng mười dặm đường, không hề quá xa, nhưng Vô Cấu lại đi đến tận lúc mặt trời xuống núi mới về.

Thời gian này trên núi bắt đầu có lá rụng xào xạc, mặt đất phủ đầy lá khô vàng. Vô Cấu trèo hết những bậc thang bằng đá dẫn lên núi rất dài, thấy Bạch Đàn đứng bên cạnh gốc cây to ngoài cửa viện, hai tay thu vào trong tay áo, vạt áo màu xanh trứng sáo bay phất phơ theo gió, khuôn mặt phủ một lớp ráng chiều nhàn nhạt, giữa cảnh sắc mênh mang như tô điểm cho mắt đen môi thắm.

Vô Cấu đi tới, tỏ ra rất bất mãn: "Học trò đợi mấy canh giờ mới gặp được thái phó, vậy mà thái phó chỉ nói, hoặc là sư tôn về cầu xin ngài, hoặc là cứ ở đây tự lo cho thân mình, thái phó sẽ không phái tới dù là một nửa người".

"Tặc tặc, ta cũng đoán ông ấy sẽ nói như vậy". Bạch Đàn khẽ mỉm cười khô khan, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm.

"Sư tôn đang nhìn cái gì vậy?"

Vô Cấu nhìn theo ánh mắt nàng về phía xa. Cổng thành và lầu gác trong thành Kiến Khang như bị quét một lớp mực xanh đen, lúc này lại khoác thêm một lớp áo màu vàng kim trong ánh chiều tà, như một bức tranh thủy mặc đột nhiên nhuốm khói lửa nhân gian, đứng trên đỉnh núi xa xôi này dường như cũng có thể nghe thấy tiếng ngựa xe như nước trên đường phố.

Vô Cấu đột nhiên tỉnh ngộ. Mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng xa nhà nhiều năm như vậy, sư tôn đương nhiên cũng rất nhớ nhà.

"Sư tôn..." Tiếng gọi này mang theo bao thâm tình và an ủi.

Bạch Đàn liếm môi: "Bánh cốm hấp lồng, canh vịt măng non, thịt luộc dầm tương, cá lát tương gừng... Những món này trong thành đều có, lâu lắm rồi chưa được ăn". Nói xong mới hoàn hồn nhìn về phía Vô Cấu: "Gì thế? Vừa rồi trò gọi ta à?"

"... Không có gì." Vô Cấu cúi đầu: "Trò chỉ muốn nói với sư tôn, buổi tối chúng ta ăn củ cải".

"..." Bạch Đàn căm phẫn phất tay áo về nhà.

Đã không mời được nhân thủ, chỉ còn cách dặn mấy gia đinh phải chú ý hơn.

Kì thực Bạch Đàn cũng chỉ đề phòng vạn nhất, dù sao hoàng đế cũng đã đối phó xong, có lẽ hoàng đế sẽ không quan tâm đến chuyện tu tâm dưỡng tính của Lăng Đô Vương nữa. Cũng có thể khi hoàng đế nhớ tới, người áo đen tên gọi Kỳ Phong đó cũng đã đổi một giáo viên mới cho Lăng Đô Vương rồi, chuyện này chẳng phải không thể xảy ra.

Quả nhiên mấy ngày tiếp theo đều rất yên ổn, thoạt nhìn dường như đã gió êm sóng lặng.

Các học sinh ở sương phòng phía tây lại tinh ý, cho rằng mấy hôm trước Bạch Đàn không giảng bài là vì nàng bị ốm, mấy hôm nay đi học còn không quên mang một chút dược liệu đến hiếu kính.

Bạch Đàn ngồi ngay ngắn sau án, cầm chiếc quạt lông trắng chậm rãi quạt lò lửa đun trà, cười không lộ răng, gật đầu tiếp nhận.

Vô Cấu bên cạnh hảo tâm nhắc nhở: "Các đệ biếu những thứ này sư tôn không thích đâu. Sư tôn thích bánh cốm hấp lồng, canh vịt măng non, thịt luộc dầm tương, với cả cá lát tương gừng cơ".

Các học trò: "..."

Bạch Đàn suýt nữa quạt bay hết tro than vào nước trà.

Đồ khốn, vi sư gây dựng hình tượng dễ lắm hả?

Vừa tan học chẳng bao lâu, trời đã trở gió, cuồng phong gào thét như sắp mưa đến nơi, bầu trời thoáng chốc đã tối sầm.

Vô Cấu đi lấy nước nóng, đi qua tường viện đột nhiên ném chậu đồng hét lên chói tai.

Các gia đinh cho rằng kẻ gian mà Bạch Đàn nói cuối cùng đã đến, lập tức chay đi lấy vũ khí.

Lúc Bạch Đàn xách đèn lồng chạy tới, tiếng kêu của Vô Cấu đã chuyển thành làn điệu rồi, cánh tay giơ cao vẫn chỉ lên tường viện.

Bạch Đàn ngẩng đầu nhìn, lập tức kinh hãi. Ngoài viện bóng cây um tùm, trên tường viện thấp thoáng một bóng trắng đang ngồi, vạt áo buông xuống thật dài, bay phần phật trong gió...

Khổng Tử không nói chuyện quỷ thần. Bạch Đàn định thần lại, lấy dũng khí giơ đèn lên soi. Mắt hoa đào, mặt hồng hào, tại sao càng nhìn càng thấy quen?

Khóe miệng giật giật, nàng quay đầu đi vào.

Bóng trắng vội vã nhảy xuống, tóm cánh tay nàng: "Chị, là em đây. Em là Bạch Đống, tại sao chị lại phớt lờ em?"

Bạch Đàn quay lại trợn mắt nhìn hắn: "Đêm hôm em đến ngồi trên tường nhà giả thần giả quỷ, còn muốn chị để ý đến em à?"

Bạch Đống sốt ruột giậm chân: "Oan uổng quá. Tại em nghe nói chị cho người về tìm phụ thân xin người đến phòng kẻ gian mà. Phụ thân không chịu đáp ứng, em không chấp nhận được. Phụ thân không phái người đến thì em sẽ đích thân đến gác cổng cho chị".

Bạch Đàn nhìn Vô Cấu lúc này vẫn còn chưa hết kinh hãi: "Thì ra đây là em đang gác cổng à?"

Bạch Đống lộ vẻ tiếc nuối: "Vốn em định hành sự kín đáo, làm chuyện tốt không cần phải khoe khoang".

Bạch Đàn lườm một cái khinh thường, quay lại đi về phòng.

Bạch Đống lại hấp tấp chạy theo, nói thần thần bí bí: "Chị này, nếu trước kia ở đây có kẻ gian xuất hiện, em nhất định sẽ khuyên chị chuyển về nhà. Nhưng lần này em không khuyên chị thế, chị ngàn vạn lần đừng về nhà".

Bạch Đàn không khỏi lấy làm lạ, dừng bước hỏi hắn: "Vì sao?"

Bạch Đống hơi tức giận: "Phụ thân đang nghĩ cách ép chị về lấy chồng. Hôm đó chị sai Vô Cấu đến nhà đúng hợp ý phụ thân luôn. Em không thể để chị về mà sập bẫy được".

Bạch Đàn buồn cười: "Chị đã hai mươi sáu rồi, các thế gia còn nhà nào có con trai xứng tuổi chị nữa?"

"Thế gia cái gì chứ, còn là hoàng tộc đấy! Tuổi thì đúng là xấp xỉ chị, nhưng đến nay hắn vẫn chưa vợ con gì là bởi vì không có ai dám lấy hắn. Chị và hắn hoàn toàn không phải một loại người".

Nghe hắn nói như vậy, Bạch Đàn ngày càng tò mò: "Rốt cuộc là ai?"

"Còn có thể là ai nữa? Lăng Đô Vương! Chị suốt ngày ru rú ở đây đương nhiên không rõ, gã Lăng Đô Vương đó, hắn... hắn..."

Bạch Đàn vừa nghe thấy cái tên này lông mày đã giật liên hồi, lại còn phải giả vờ hoàn toàn không biết gì cả: "Hắn làm sao?"

"Hắn là một sát thần! Đành là chiến công hiển hách, nhưng hiếu sát thành tính. Nghe nói lúc đánh trận thường uống máu người, ăn thịt người, cho nên không còn nhân tính thiện ác, bắt được tù binh chắc chắn sẽ làm nhục đến chết, chết rồi còn dùng xương bọn chúng làm thành trang sức tặng người khác. Thị thiếp trong phủ của hắn đều phải đeo loại trang sức này, hễ là có người không nghe liền bị giết chết. Cho nên phụ nữ trong phủ hắn đều đã tuyệt tích. Bình thường hắn cũng ngang ngược xằng bậy lắm, quả thực gặp thần sát thần, gặp phật giết phật!"

Bạch Đống nói một lèo đến đây, đưa tay ôm ngực như thể khó mà chấp nhận được: "Lấy hắn chắc chắn sẽ mất mạng! Phụ thân đúng là nhẫn tâm, không ngờ lại bất chấp sống chết của chị như vậy... Không không, em tuyệt đối không đồng ý, loại người như hắn làm sao xứng với chị!"

Bạch Đàn thầm nuốt nước miếng. Thì ra những gì nhìn thấy trong phủ Lăng Đô Vương lần trước chỉ là một góc của núi băng.

Có điều nghĩ lại thì Bạch Đống đúng là lo bò trắng răng.

Lúc này ít nhất trong mắt bệ hạ, nàng đã là ân sư của Lăng Đô Vương. Đại Tấn lấy hiếu trị quốc, tam cương lục kỉ nghiêm minh, bất kể thế nào cũng sẽ không phạm luân thường thầy trò, cho nên hôn sự này sẽ bị bệ hạ gạt bỏ ngay lập tức.

Nàng vỗ vỗ vai Bạch Đống: "Được rồi được rồi, đó chỉ là chuyện giả dối hư ảo, chị chắc chắn không thể bị gả cho hắn, em cứ yên tâm về đi".

Bạch Đống nghiêm mặt: "Làm sao em có thể về được. Đã nói đến gác cổng cho chị rồi, kẻ gian đó ngày nào chưa trừ, ngày đó em không thể yên tâm được!" Nói rồi bước dài quay lại chân tường, đạp chân bay vọt lên trên tường, thân thủ còn đúng là linh hoạt.

Bạch Đàn biết hắn tuổi trẻ máu nóng, nhưng cuồng phong gào thét thế này, máu có nóng đến mấy cũng sẽ nguội lạnh, vì thế đành phải nhượng bộ: "Hay là em ngủ phòng bên cạnh chị, như thế cũng dễ bảo vệ chị".

Bạch Đống vốn đoan chắc nàng sẽ mềm lòng, vừa nghe xong đã nhảy xuống đất, bước đi thanh nhã vào phòng bên cạnh, trước khi đóng cửa còn nói một câu đầy tự tin: "Chị yên tâm, có em ở đây, dù kẻ gian có ba đầu sáu tay cũng không thể làm gì được chị!"

Các gia đinh lặng lẽ ôm đầu. Ngươi thì làm được quái gì? Chỉ khổ bọn ta lại phải ôm thêm trọng trách!

Quả nhiên lời này của hắn chỉ có thể tin đến nửa đêm.

Bạch Đàn đọc sách một buổi tối, đang định đi ngủ, vừa đứng dậy đột nhiên nhìn thấy sau lưng có một bóng đen. Nàng cứng nhắc quay đầu lại, Kỳ Phong mặc y phục dạ hành đứng sừng sững sau lưng nàng như một cây tùng cổ kính.

Lắng nghe phòng bên cạnh, Bạch Đống đang ngáy rung trời.

Đúng là vô tích sự mà!

Nàng chau mi tâm, lúc ngước mắt nhìn lên, trên mặt đã lộ ra vẻ sợ hãi: "Bệ hạ không phái người tới hỏi sớm như vậy chứ?"

"Không". Kỳ Phong đáp cứng nhắc: "Hôm nay ta tới là phải nói với tiểu thư một tiếng, điện hạ nhà ta phụng chỉ lĩnh quân tiễu phỉ, thời gian này không ở kinh đô. Nếu có người của bệ hạ hỏi đến, ngươi không được nói gì để lộ chân tướng".

Bạch Đàn nghe xong đầu tiên cảm thấy rất thoải mái, tiếp theo lại nhíu mày: "Gần đây ta nghe một số tin đồn về điện hạ của các ngươi, lần này hắn lĩnh quân tiễu phỉ, chắc chắn bệ hạ sẽ mượn cơ hội này quan sát hiệu quả tu tâm dưỡng tính của hắn. Nếu như hắn vẫn hiếu sát, ta là sự phụ đương nhiên có trách nhiệm, đến lúc đó sẽ không tránh được xui xẻo".

Kỳ Phong nheo mắt: "Làm sao? Ngươi không đồng ý?" Hắn bổn cũ soạn lại, hùng hổ vỗ mạnh xuống chiếc án nhỏ trước mặt: "Nếu như không nghe, sẽ giống như..."

Chiếc án nhỏ bình yên vô sự, bộ mặt Kỳ Phong lại đột nhiên vặn vẹo, tay run run mấy cái rồi giấu ra sau lưng, sắc mặt đột nhiên đỏ bừng.

Bạch Đàn khẽ rụt cổ lại, hảo tâm nhắc nhở: "Tiểu án nhà ta được bọc sắt lá".

Hai mắt Kỳ Phong sắp phun ra lửa, nhưng có chết cũng không được để mất mặt, run rẩy giơ bàn tay sưng vù lên đe dọa: "Sẽ giống như bàn tay này!"

"..."

Bạch Đàn không biết phải nói sao.

Nàng thở dài một tiếng thăm thẳm: "Nếu bệ hạ chất vấn, ta bị lộ ra, chắc chắn cũng lộ cả việc ngươi tự ý làm chuyện này. Không biết sau khi điện hạ của các ngươi được biết sẽ nghĩ thế nào. Dù sao chuyện này cũng như giấy không gói được lửa".

Sự kiêu ngạo của Kỳ Phong tan biến, giống như gặp ma, mặt mũi vặn vẹo, toàn thân run run như sốt rét.

Bạch Đàn ra vẻ ân cần: "Ơ, ngươi làm sao thế?"

Vẻ mặt Kỳ Phong như sắp khóc: "Bố đau tay không được sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 05.03.2016, 13:47
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 2565
Được thanks: 5080 lần
Điểm: 4.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 12
Chương 3: Sát thần

Đêm qua Bạch Đống ngủ rất say mà buổi sáng vẫn không dậy được, đến tận trưa mới mở mắt ra.

Sau khi ngồi dậy còn ngơ ngác một hồi lâu, đúng là hắn sống quá an nhàn, đây là lần đầu tiên hắn tự mình mặc quần áo.

Vừa nghĩ như vậy đã cảm khái muôn vàn.

Kì thực hắn và Bạch Đàn không phải cùng một mẹ. Bạch Đàn là con của Bạch Ngưỡng Đường và vợ cả Hi phu nhân, còn hắn chỉ là con vợ bé của Bạch Ngưỡng Đường.

Tuy nhiên Hi phu nhân ốm mất từ sớm, Bạch Đàn tuy có tài văn nhưng lại không hợp với phụ thân, sớm chuyển ra ngoài không sống cùng phụ thân, đến nay đã mười năm hai cha con không gặp mặt một lần. So với Bạch Đàn, hắn quả thực có thể coi là lớn lên trong sự nâng niu chiều chuộng của gia đình.

Càng nghĩ càng thương chị đến mức mũi bắt đầu cay cay. Bình thường chị không có ai chăm sóc, không biết làm sao sống được đến bây giờ.

Không dễ gì mặc xong quần áo, nhưng trên người vẫn lỗi thôi lếch thếch. May mà hắn có một tướng mạo hơn người nên thoạt nhìn lại có vẻ hào hiệp phóng khoáng.

Mở cửa ra ngoài, hôm nay trời đẹp, khung cảnh yên bình, các học trò ngồi học trong sương phòng phía tây, dáng ngồi ngay ngắn.

Tốt, rất tốt! Xem ra hắn trấn thủ ở đây rất hiệu quả, kẻ gian đó nhất định là không dám xuất hiện nữa.

Kiểm tra một vòng sân trước vườn sau, hắn cảm thấy hơi đói, vừa xoa bụng quay lại thì nhìn thấy ngay gương mặt lạnh lùng của Vô Cấu.

"Trói lại!" Vô Cấu phất tay, lập tức hai gia đinh xông tới, tay cầm sợi dây quấn quanh người Bạch Đống, sau nháy mắt Bạch Đống đã bị trói thành bánh chưng.

"Ê này, làm cái gì vậy?"

"Sư tôn phân phó, dạo này có kẻ gian ẩn hiện, Bạch công tử ở đây không an toàn, đưa về phủ thái phó sẽ tốt hơn".

Hai gia đinh lập tức khiêng hắn chạy ra cổng viện. Bạch Đống đâu chịu nghe theo, hai chân đạp lung tung trên không, miệng gào to phải bảo vệ tòa viện này, thề cùng sống chết với chị gái, quả thực lời gì cũng nói ra được.

Phía sau sương phòng phía tây là một khu vườn, từ đầu mùa thu trong vườn đã không còn cảnh sắc gì đẹp đẽ, hoa sen dưới ao cũng chỉ còn lại toàn đài sen.

Nói thật là không có gì hay ho, nhưng bài tập của các học trò hôm nay lại là làm một bài thơ về khu vườn không hề có mỹ cảm này.

Mọi người vò đầu bứt tai, vắt óc suy nghĩ, tờ giấy trước mặt lại vẫn trống trơn.

Con em thế gia cơ bản đều có một chút ngông, mặc dù bình thường vẫn tôn kính sư trưởng nhưng vẫn khó tránh khỏi có lúc thiếu kiên nhẫn. Có người tính toán hay là đến gặp sư tôn yêu cầu đổi đề bài dễ hơn, có người thậm chí muốn quẳng gánh mặc kệ.

Chưa kịp có hành động gì đã thấy hai gia đinh trong viện khiêng một thanh niên áo trắng chạy như điên qua, huyên náo gà bay chó chạy.

Mọi người trợn mắt há mồm, đồng loạt đưa mắt nhìn theo. Thanh niên áo trắng đó rõ ràng là công tử Bạch Đống nhà Bạch thái phó, em trai của sư tôn, không ngờ lại bị trói gô khiêng ra cổng như vậy.

Sư tôn nhìn có vẻ đoan trang nhã nhặn mà lại nghiêm khắc như vậy, ngay cả em trai của mình cũng hạ thủ được!

Các học trò lặng lẽ quay lại. Bạch Đàn ngồi đoan đoan chính chính bên trên, không để ý đến chuyện bên ngoài, những ngón tay mảnh mai trắng muốt lộ ra dưới ống tay áo viền xanh cầm sách, buông mi trầm ngâm, đôi môi mím chặt. Đột nhiên ngón tay khẽ vê một cái, góc trang sách bị vo thành một cục.

Mọi người hoảng hốt, cúi đầu lập tức múa bút thành văn, chưa bao giờ thấy cấu tứ dạt dào như lúc này.

Bạch Đàn lại không hề có phát hiện. Kì thực nàng cầm sách một hồi lâu mà không hề đọc được gì.

Nàng đang lo âu.

Gã Kỳ Phong mồm quạ đen đó lại nói đúng thật. Mặc dù bản thân Cao Bình không tới hỏi han nhưng sáng sớm hôm nay đã phái người đưa một phong thư tới. Trong thư nói bệ hạ đã có lời, chỉ cần lần này Lăng Đô Vương có tiến bộ sẽ trọng thưởng cho nàng vì đã dạy dỗ tốt.

Vậy nếu Lăng Đô Vương không bớt ngang ngược thì sao?

Thật là xui xẻo. Vốn nàng đang dạy học tử tế ở Đông Sơn này không có ai động vào, tại sao tự dưng lại dính dáng đến gã sát thần đó?

Nhờ phúc Bạch Đống, hôm nay các học trò đều nộp bài tập sớm. Tâm tình không tốt, Bạch Đàn lập tức cho các học trò tan học, nhân tiện còn khen ngợi vài câu.
Nào biết các học trò lại khúm na khúm núm hơn thường ngày, không thề thấy một chút kiêu căng nào.

Nàng hết sức vui mừng, đây mới là học trò ngoan của nàng chứ, đâu giống tên khốn Lăng Đô Vương kia.

Các học trò lần lượt chào cáo từ, đến phiên Chu Chỉ, Bạch Đàn ra hiệu cho hắn ở lại một lát.

Phụ thân của Chu Chỉ là quận thủ Ngô Quận. Bạch Đàn thích Ngô Quận, vẫn mong có một ngày được chơi thuyền trên Thái Hồ, làm một văn nhân nhàn tản, cho nên lúc rảnh rỗi lại trò chuyện với Chu Chỉ về Ngô Quận, hai thầy trò vẫn có quan hệ không tồi.

Thấy sư tôn giữ mình lại, Chu Chỉ cho rằng lần này cũng sẽ nói chuyện về Ngô Quận, đang lục lọi trí nhớ tìm những chuyện lạ trong quận để có cái mà nói lại nghe thấy Bạch Đàn hỏi: "Vi sư nghe nói cậu của trò là hoàng môn thị lang. Trò ở nhờ trong nhà cậu, chắc hẳn đã nghe thấy cậu nhắc tới chuyện Lăng Đô Vương chứ?"

Mặt Chu Chỉ lập tức tái nhợt: "Tại sao sư tôn lại nhắc tới gã sát thần đó? Cậu của trò thường nói xưa không nhắc tới Hổ, nay không nhắc tới Tấn, rất ít nói đến người này, cũng không cho đám tiểu bối bàn luận về hắn".

Bạch Đàn tò mò: "Xưa không nhắc tới Hổ, nay không nhắc tới Tấn nghĩa là thế nào?"

"Sư tôn chắc không biết, Lăng Đô Vương tên là Tư Mã Tấn, hắn tàn nhẫn hiếu sát, nổi danh ngang Thạch Hổ của tiền triều bắc quốc.

Bạch Đàn cau mày. Thạch Hổ cực kì tàn bạo, từng dẫn một đám người đẹp đi xem cảnh hành hạ đến chết con ruột của chính mình. Danh tiếng của Lăng Đô Vương đã sánh ngang với Thạch Hổ rồi, thật là đáng ngưỡng mộ.

Thấy Chu Chỉ nhìn mình với vẻ kì quái, nàng lập tức nghiêm mặt: "Chỉ là nhàn hạ không có việc gì nên trò chuyện cho vui thôi, không có gì phải sợ. Chẳng lẽ các trò đường đường là đàn ông mà còn không can đảm bằng một nữ lưu như vi sư hay sao?"

Chu Chỉ sao có thể tỏ ra khiếp hãi trước mặt sư tôn, vội nói: "Sư tôn dạy bảo rất phải. Học trò chỉ nghe cậu mình nói Lăng Đô Vương là em họ của bệ hạ, giỏi chinh chiến, vì vậy rất được ân sủng, những chuyện khác học trò không được rõ lắm".

Bạch Đàn nói: "Nghe nói gần đây hắn cầm quân đi tiễu phỉ, chắc hẳn cậu của trò biết một chút tiến triển. Bây giờ các trò cũng không còn nhỏ nữa, mấy năm nữa sẽ lần lượt nhập sĩ, cũng nên chú ý một chút những chuyện trong triều".

Chu Chỉ nghe xong bàng hoàng tỉnh ngộ: "Sư tôn dạy bảo chí phải, học trò về sẽ hỏi việc này".

Bạch Đàn mỉm cười gật đầu, nói chuyện với người thông minh đúng là đỡ mệt.

Quả nhiên Chu Chỉ hỏi thật, hôm sau đi học mang tin tức đến, nói lần này Lăng Đô Vương đến quận Phàn Dương.

Tặc phỉ ở Phàn Dương là đám tàn quân khi Lăng Đô Vương tiễu phỉ ở Giao Châu chạy trốn đến đó, năm bè bảy cánh, chắc chắn không tốn bao nhiêu thời gian, cộng thêm Lăng Đô Vương thủ đoạn tàn nhẫn, thế như chẻ tre, sợ rằng sẽ về kinh sớm hơn dự tính rất nhiều.

Bạch Đàn đương nhiên không quan tâm bao giờ hắn về, nàng chỉ cần biết trọng điểm: "Có biết lần này tiễu phỉ hắn còn gây ra bao nhiêu sát nghiệt hay không?"

Chu Chỉ nói: "Chuyện đó lại còn phải hỏi, nghe nói nơi hắn đi qua xác chết thành núi, máu chảy thành sông, trăm họ lầm than, tiếng oán than dậy đất. Thậm chí có người nói còn không bằng để yên cho tặc phỉ hoành hành".

Bạch Đàn xót xa nhắm mắt lại. Ngươi định hại chết ta đây mà!

Con người luôn rất kì quái, trước kia không chú ý đến một người, dường như sẽ không phát hiện có bất cứ quan hệ gì với người đó. Nhưng một khi đã bắt đầu chú ý, dường như bất cứ chuyện gì trong thiên hạ cũng có thể tìm thấy mối liên quan với hắn.

Gần tối hôm đó Bạch Đàn vừa bước lên hành lang đã nghe thấy đầu bếp nữ đang tám chuyện với Vô Cấu, nói gần đây Bão Phác quán gõ chuông nhiều lần hơn, đó là bởi vì các đạo trưởng đang cúng bái siêu độ vong linh, duyên cớ chính là gã sát thần Lăng Đô Vương tiễu phỉ tạo sát nghiệt quá nhiều.

Vô Cấu còn nhớ lời của Bạch Đống đêm đó, vừa nhìn thấy Bạch Đàn liền lập tức chạy tới khuyên bảo: "Sư tôn ngàn vạn lần không thể lấy gã Lăng Đô Vương đó, nếu không biết đâu một ngày nào đó tiếng chuông của Bão Phác quán vang lên chính là để siêu độ cho sư tôn thì sao".

Có loại học trò nào lại đi nguyền rủa giáo viên của mình như thế này không? Bạch Đàn không nói được gì nữa.

Một buổi sáng sớm, mặt trời vừa lên, Bạch Đàn khoác một chiếc áo choàng đi tới sương phòng phía tây, các học trò vừa mới đến lớp.

Chu Chỉ hành lễ chào nàng, không quên dặn dò một câu: "Sư tôn cần chú ý sức khỏe, nghe nói ngày đông năm nay tới sớm, mới đầu tháng chín mà đã rất lạnh rồi".

Bạch Đàn vừa mỉm cười gật đầu lại nghe thấy Chu Chỉ nói tiếp: "Có điều nghe người ngoài phố nói, năm nay mùa đông đến sớm là vì Lăng Đô Vương tạo sát nghiệt quá nặng, oán khí ngút trời, đúng là không biết phải làm thế nào".
Nụ cười của Bạch Đàn lập tức đông cứng trên môi.

Tại sao chỗ nào cũng có hắn?

Một học trò khác ở bên cạnh nhìn thấy, nghĩ bụng chắc chắn Chu Chỉ vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm vó ngựa rồi, cho đáng đời!

Những giọt nước rỏ đều đều trong chiếc đồng hồ nước, chiếc phao nổi dần lên, giờ dạy học đã tới.

Mọi người ngồi xuống, Bạch Đàn đang chuẩn bị giảng bài, đột nhiên nhìn thấy Vô Cấu trên hành lang vội vã chạy tới.

Vô Cấu khá lớn rồi, không thể cùng ngồi nghe giảng với các nam học trò nữa, Bạch Đàn vẫn dạy riêng Vô Cấu, hôm nay đột nhiên chạy tới sương phòng phía tây trong giờ lên lớp ắt phải có chuyện khác thường.

Bạch Đàn dặn các học trò tạm thời ôn tập rồi đứng dậy đi ra cửa: "Có chuyện gì vậy?"

Vô Cấu chỉ ra ngoài sân, Bạch Đàn nhìn theo. Trên sân có một tên nhóc mặc áo xám, là tiểu đồng hầu hạ Bạch Đống, tên là Song Toàn.

Tặc tặc, chắc chắn tên kia còn làm mình làm mẩy vì chuyện bị trói gô đuổi đi lần trước.

Bạch Đàn chậm rãi đi tới: "Bạch Đống lại có chuyện gì à?"

Song Toàn vội quỳ xuống đất, đập đầu chan chát: "Tiểu thư cứu mạng, thiếu gia đắc tội người tư, sợ rằng sắp mất mạng rồi!"

Bạch Đàn sửng sốt: "Đắc tội người ta cũng chưa đến mức mất mạng chứ, tại sao ngươi không đến cầu xin thái phó?"

"Chính là lão gia sai tiểu nhân tới cầu xin tiểu thư. Lão gia nói trên đời này chỉ có tiểu thư có thể cứu mạng thiếu gia, xin tiểu thư mau đến xem, chậm trễ sợ rằng không kịp mất!"

Một dự cảm chẳng lành xẹt qua trong lòng Bạch Đàn: "Đối phương là ai?"

"Lăng... Lăng Đô Vương".

"..."

Bạch Đàn nhắm mắt lại, đúng là hờn ghê gớm!



Lời tác giả: Sát thần sắp lộ mặt, nhân viên không chiến đấu nhanh chóng rút lui! Chú ý, đây không phải diễn tập. Nhắc lại lần nữa, đây thật sự không phải diễn tập!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 05.03.2016, 13:53
Hình đại diện của thành viên
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
(✿◠‿◠)➻❥锦戎(◡‿◡✿)
 
Ngày tham gia: 02.01.2016, 19:37
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 2565
Được thanks: 5080 lần
Điểm: 4.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ ân sư - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
Chương 4: Giao phong

Bên ngoài cổng thành phía tây, gió thu thổi mạnh, đại quân xếp hàng chỉnh tề vừa sông hộ thành, quay mặt về phía một doanh trướng phía cổng thành, chặn đứng lối vào cầu treo.

Bạch Đống bị trói chặt ném ngoài doanh trướng, áo trắng dính đầy bụi đất, môi cắn chặt, đôi mắt hoa đào liếc dọc liếc ngang, tức giận đến mức đỏ bừng mặt.

Sáng nay Lăng Đô Vương đột nhiên về kinh, sớm hơn vài ngày so với thời hạn trong tấu chương. Đúng lúc bệ hạ dẫn bá quan đi tế bái mùa thu cầu cho mùa màng bội thu, không có một quan chức nào ở nhà. Sau đó một đạo thánh chỉ được đưa đến phủ thái phó, lệnh cho Bạch Đống đi đón Lăng Đô Vương vì hắn đã sắp hành quan lễ.

Bạch Đống có dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết nhất định là phụ thân tiến cử mình, tám phần là để tỏ ý tốt với Lăng Đô Vương, sau đó tiện đường gả chị gái cho hắn.

Vừa nghĩ đến chị gái xinh đẹp của mình sẽ bị loại sát thần như Lăng Đô Vương hành hạ, quả thực còn đáng sợ hơn cả trời sập, chuyện này cha có thể nhẫn nhưng em trai không thể nhẫn được!

Có điều hắn cũng không dám kháng chỉ, chỉ có thể tuân chỉ một cách tiêu cực, cho nên lúc đến nghênh đón không mặc lễ phục, cũng biểu hiện rất thiếu lễ nghi, rất ngạo mạn.

Vốn hắn cho rằng Lăng Đô Vương mặc dù là một sát thần nhưng đánh chó cũng nể mặt chủ, à không phải, đánh con trai cũng phải nể mặt bố nó chứ! Hắn có ngạo mạn hơn cũng chưa đến mức bị sát thần làm gì.

Sau đó... sau đó hắn bị thế này...

Song Toàn đã chạy tới tế miếu cầu cứu phụ thân hắn từ lâu rồi, nhưng đến bây giờ vẫn chưa có tin tức.

Bạch Đống ngẩng đầu nhìn đỉnh lầu thành cách đó không xa, binh lính thủ thành phía trên rõ ràng còn đang háo hức đứng xem, quá vô nhân tính!

Màn cửa doanh trướng đột nhiên bị vén ra, Kỳ Phong bước dài ra ngoài, dùng một tay xách Bạch Đống vào trong.

Bạch Đống ngã xuống đất, khuôn mặt trắng nõn dính đầy đất cát, chật vật không nói nên lời. Ngước mắt nhìn thấy bóng người sau bình phong đang tháo giáp sột soạt, Bạch Đống không kìm được giận, chỉ hận không thể lao tới liều mạng.

"Tư Mã Tấn! Ngươi tưởng người người đều sợ ngươi hay sao? Phụ thân ta là thái phó đương triều, đứng hàng tam công, bệ hạ đều lễ kính ba phần, sao ngươi dám đụng đến ta!"

Kỳ Phong lập tức nổi giận: "A a, ngươi định đọ cha với điện hạ của bọn ta hay sao? Cha điện hạ của ta là tiên đế! Cha ngươi tam công đã là cái quái gì? Có cửu công cũng vô dụng!"

Bạch Đống kinh ngạc, lúc này mới nhớ ra phụ thân hắn từng nhắc tới chuyện Lăng Đô Vương là con của tiên đế, nhưng lúc lâm chung tiên đế lại truyền ngôi vị hoàng đế cho anh họ của Lăng Đô Vương. Chính vì điều này nên đương kim bệ hạ mới hết sức dung túng hắn, đối với những chuyện ác hắn làm cũng coi như không thấy.

Bạch Đống nuốt nước bọt không dám lên tiếng nữa.

Phía sau bình phong yên tĩnh lại, sau đó một âm thanh lạnh như băng vang lên: "Kỳ Phong nhắc bản vương mới nhớ, bản vương ở đây có một bức tranh thêu cửu cung, ngươi đã con trai thái phó chắc hẳn cũng có chút học thức, không bằng cho bản vương được mở mang kiến thức một chút".

Nói xong hắn quay sang kêu: "Cố Trình, đưa cho hắn!"

Bạch Đống chưa hiểu có chuyện gì đã nhìn thấy gã thị vệ cao gầy với mái tóc khô vàng từ sau bình phong đi ra, trên tay nâng một tấm lụa màu sắc sặc sỡ đặt trên án nhỏ, đi đến đặt xuống trước mặt hắn rồi cởi trói cho hắn.

Hắn vội hoạt động tứ chi một chút rồi cúi đầu xuống nhìn. Tấm lụa trên án có nền xanh nhạt, bên trên dùng chỉ các màu thêu đầy văn tự chi chít, thảo nào lại lắm màu sắc đến vậy.

Tư Mã Tấn nói: "Bức tranh thêu này tổng cộng có cửu cung, mỗi một cung đều là một bài thơ có thể đọc xuôi đọc ngược, các cung độc lập nhưng cửu cung lại liên hệ với nhau. Mỗi cung bản vương đều cho ngươi thời gian một nén hương, nếu không giải được, cứ cháy hết một nén hương bản vương lại lột một món quần áo của ngươi".

Bạch Đống khoanh tay trước ngực: "Ngươi có sở thích quái dị nhỉ? Trên người ta tính tất tần tật cũng không đủ chín món quần áo!"

Tư Mã Tấn cười khẽ: "Không có quần áo còn có da, dùng dao sắc tách từ gan bàn chân, lột toàn bộ tấm da trên người, nhát rơm vào, thế là thành cái túi da đúng nghĩa".

"..."

Trước đây Bạch Đống chỉ nghe nói về sát thần này chứ chưa bao giờ tiếp xúc thật sự, thậm chí vừa rồi còn có thể la hét với hắn, đến bây giờ cuối cùng cũng bắt đầu thấy sợ.

Hắn không phải người, hắn là ma quỷ!

Cố Trình đã đặt lư hương lên trên bàn, văn phòng tứ bảo cũng đều có đủ cả.

Bạch Đống ngồi đoan chính, run run cầm bút lên, nhưng ngay ở cung tốn đầu tiên đã bị kẹt.

Thơ xuôi ngược cũng chia chủng loại, xuôi ngược cả bài, xuôi ngược từng câu, xuôi ngược hai câu một, cách đọc khác nhau ý nghĩa đương nhiên cũng khác hẳn.

Rốt cuộc nên đọc theo kiểu nào để giải đố? Rõ ràng mỗi một chữ đều có thể hiểu được, lại không dám tùy tiện đoán định ý nghĩa, vậy mà phía sau còn có những tám cung nữa cần giải! Hắn nuốt nước bọt, thậm chí trên trán bắt đầu rịn mồ hôi.

Trước kia phụ thân vẫn luôn trách mắng hắn không chịu khó đọc sách, không bằng nửa phần chị gái, nhưng hắn chưa bao giờ để trong lòng, hôm nay mới biết thế nào gọi là lúc cần dùng mới than ít sách.

Hắn nghiến răng định quăng bút, người phía sau bình phong chợt nói: "Nếu ngươi dám cự tuyệt, ngay bây giờ bản vương sẽ làm ngươi biến thành cái túi da".

"..." Hắn đành phải lặng lẽ siết chặt tay.

Chưa bao giờ cảm thấy thời gian một nén hương lại trôi đi nhanh như vậy, chỉ liếc nhìn mấy cái mà đã sắp cháy hết rồi, Bạch Đống đành phải viết xuống đáp án đoán mò không có căn cứ.

Cố Trình đưa mảnh giấy hắn viết cho người phía sau bình phong, sau đó một tiếng cười lạnh truyền ra: "Sai rồi".

Kỳ Phong lập tức bước tới, không hề khách khí lột áo khoác ngoài của hắn.

"Cung tiếp theo còn có cơ hội, không cần sốt ruột". Không ngờ Tư Mã Tấn lại còn an ủi hắn.

Làm sao có thể không sốt ruột được! Bạch Đống đã loạn thế trận, càng nóng lòng càng không thể khống chế ánh mắt liếc về phía bình phong, không có cách nào tập trung tinh thần vào bức tranh chữ nữa.

Thời gian nén hương thứ hai cũng trôi qua, Kỳ Phong và Cố Trình đồng loạt bước tới, một trái một phải lột món đồ tiếp theo trên người Bạch Đống.

Hai người này dường như đã chắc mẩm Bạch Đống không thể giải được câu nào nên dứt khoát đứng chờ luôn bên cạnh, chỉ chờ hết thời gian lại tiếp tục lột quần áo hắn.

Bạch Đống thích ra vẻ phong lưu, đã đến cuối mùa thu mà vẫn không chịu mặc nhiều quần áo. Lúc này áo mặc trên người chỉ còn lại một chiếc áo lót, sau đó lột nốt quần là thật sự sẽ bị lột da.

Nhưng hắn lại không hề cảm thấy lạnh, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Song Toàn, ngươi muốn hại bản thiếu gia đúng không? Ngươi lên trời tìm viện binh hay sao mà lâu thế?

Ngoài trướng đột nhiên có binh lính cao giọng quát: "To gan! Doanh trướng là nơi ngươi tự ý xông vào hả?"

Kỳ Phong đang chờ lột quần áo bị tiếng quát này làm giật mình, tức giận nói: "Kêu gào cái gì thế? Dám quấy nhiễu điện hạ, cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!"

Ngoài trướng yên tĩnh một lát, màn trướng chợt bị một chiếc quạt lông màu trắng vén ra. Bạch Đàn lách người đi vào trướng, binh lính theo sát phía sau định ngăn cản, vừa sải chân bước vào lại vội vàng lùi ra ngoài.

"Chị!" Bạch Đống quăng bút lao tới, nước mắt nước mũi tèm lem.

Kỳ Phong và Cố Trình đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên bừng tỉnh. Mẹ ơi, tại sao lại quên cô ta cũng là người nhà thái phó chứ?

Bạch Đàn dùng quạt lông vuốt đầu Bạch Đống, ngước mắt nhìn về phía bình phong: "Lăng Đô Vương điện hạ thứ tội, vừa rồi tại hạ cầu kiến bên ngoài bị ngăn lại, tại hạ đã nghe được sơ sơ nên mới bất đắc dĩ cưỡng chế xông vào, xin điện hạ cho phép tại hạ giải bức thêu này giúp đệ đệ".

"Đúng là tỷ đệ tình thâm". Giọng Tư Mã Tấn lộ ra một chút hứng thú: "Nể tình ngươi có dũng khí hơn người, bản vương có thể tạm thứ tội tự ý xông vào doanh trướng, nhưng ngươi đã nghe được sơ sơ thì hẳn cũng biết không giải được sẽ có trừng phạt thế nào chứ?"

Thấy Bạch Đàn đến chỉ vì cứu người, Kỳ Phong thầm thở phào nhẹ nhõm, nghe nàng nói như thế còn cười một tiếng không có ý tốt, tưởng tượng Bạch Đàn lại khiếp đảm lùi bước như thường ngày.

Cố Trình chân chất hơn một chút, thấy gương mặt trắng muốt của Bạch Đàn phơi gió thu một hồi lâu ngoài trướng khiến hai gò má và cả mũi đều đã hơi đỏ lên, Cố Trình lại có cảm giác thương hương tiếc ngọc, nhỏ giọng nhắc nhở một câu: "Không giải được sẽ bị cởi quần áo lột da".

Bạch Đàn quay quay cán quạt giữa những ngón tay: "Được thôi".

Trong trướng yên tĩnh một lát, bầu không khí hơi kì lạ. Bạch Đống không nhịn được kéo kéo góc áo Bạch Đàn, muốn khuyên chị gái suy tính cẩn thận rồi mới làm, không ngờ lại bị Bạch Đàn dùng quạt gạt ra, cong môi tủi thân đứng sang bên cạnh.

Bạch Đàn nhìn chằm chằm vào bình phong: "Lúc trước điện hạ chỉ nói đến trừng phạt, còn chưa nhắc tới tặng thưởng".

Kỳ Phong buồn cười: "Tên nhóc này là mang tội trên người, còn muốn tặng thưởng nữa à?"

Bạch Đàn không thèm nhìn hắn lấy một cái: "Ta chỉ nói nhận giải thay đệ đệ của ta, lại không nói tặng thưởng cho hắn. Bức thêu này là ta giải được, tự nhiên là phải tặng thưởng cho ta, có quan hệ gì với hắn đâu".

Kỳ Phong nghẹn lời, trong lòng chợt thấy là lạ. Làm sao lại cảm thấy cô ta đột nhiên không sợ mình nữa? Gan to hơn rồi à?

Bạch Đống không biết chị gái đang định làm trò gì nhưng vẫn khó tránh khỏi mất mát, cúi đầu vân vê góc áo không lên tiếng.

Tư Mã Tấn dường như cảm thấy thú vị hơn, lại cũng không từ chối: "Được. Một lát nữa bản vương sẽ xử lí hắn sau, ngươi là ngươi, hắn là hắn. Nếu ngươi thật sự giải được thì muốn gì cũng được hết".

Bạch Đàn suy nghĩ một lát: "Cho dù bắt điện hạ cởi quần áo lột da cũng được sao?"

Vẻ mặt Kỳ Phong và Cố Trình như gặp ma giữa ban ngày. Ngươi thật sự dám nói ra miệng cơ à?

Tư Mã Tấn dừng lại một lát, giọng nói lại trở nên hưng phấn kì lạ: "Vậy còn phải xem ngươi có bản lãnh này hay không đã".

Đợi câu nói này của ngươi lâu rồi! Bao nhiêu uất ức phải chịu thời gian này đều tràn lên, bây giờ có thể thanh toán sòng phẳng, Bạch Đàn liền vén vạt áo ngồi xuống.

Nàng vừa định cầm bút lên, Cố Trình ngây ngô đã chạy tới bỏ tàn hương trong lư ra thay nén hương mới.

Ánh mắt Bạch Đàn đã rơi vào bức thêu, miệng lại nói: "Ngươi châm luôn một thể chín nén hương đi, đằng nào ta cũng định giải cả cửu cung một lúc.

Cố Trình trợn mắt há mồm nhìn nàng một cái rồi quay lại nhìn bình phong, loáng thoáng nhìn thấy bóng người đang dựa vào giường nghe thấy câu này liền ngồi thẳng người dậy.

Bạch Đống đương nhiên tin tưởng bản lãnh của chị gái mình, nhưng lúc này trong lòng cũng khó tránh khỏi căng thẳng.

Gió thu cuốn màn trướng tung bay phần phật. Hắn lo lắng gió sẽ làm hương cháy nhanh hơn nên đứng ra cửa che gió, ánh mắt nhìn chằm chằm chín nén hương.

Tàn hương cháy được một đoạn, rơi xuống hương án, lại cháy dài, lại rơi xuống...

Bạch Đống gần như đã nhập định. Bạch Đống hạ quyết tâm, vạn nhất chị không giải ra được, dù có chết cũng phải bảo vệ sự trong sạch của chị gái!

Trong đầu đã kịch chiến cùng sát thần mấy trăm hiệp, đột nhiên nghe thấy cách một tiếng, Bạch Đống bừng tỉnh nhìn lại, hương cháy còn một đoạn ngắn, Bạch Đàn đã đặt bút xuống mặt án.

"Mời điện hạ xem". Nàng cầm lấy quạt lông, ngửa tay đưa về phía bình phong.

Cố Trình bước tới cầm mấy tờ giấy, thổi cho khô mực rồi bước nhanh tới phía sau bình phong.

Tư Mã Tấn vê mấy tờ giấy kêu sàn sạt, ngón tay thỉnh thoảng lại lộ ra bên ngoài bình phong, thon dài, trắng trẻo, hoàn toàn không nhìn ra đây là bàn tay nhuốm đầy máu tươi.

Đến lúc động tác đã dừng, âm thanh đã lặng, hắn mở miệng nói: "Không sai, chín cung đều đã giải ra rồi".

Bạch Đống vui vẻ trong lòng, lại nghe thấy hắn nói tiếp: "Đáng tiếc ngươi không hề giải được bước cuối cùng".

Bạch Đàn liếc nhìn lư hương: "Cửu cung như người, hai bốn là vai, sáu tám là chân, trái ba phải bảy, đầu đội chín, chân đi một, năm nằm chính giữa. Theo trình tự này, cung tốn lấy câu thơ thứ tư, cung khôn lấy câu thơ thứ hai, cung cấn lấy tám, cung càn lấy sáu, ly chín khảm một, trung gian lấy câu thứ năm, tổng cộng chín câu hợp thành một bài thơ xuôi ngược mới. Bài thơ này nói đến một địa điểm: Núi Âm Dương, đông hồ Lãi, ba mươi dặm. Chắc hẳn đây chính là bước cuối cùng điện hạ vừa nói". Nàng dừng lại một lát: "Xin hỏi điện hạ tìm được thứ tốt gì ở địa điểm này?"

Kỳ Phong và Cố Trình cùng chết sững.

Bọn họ tìm được bức tranh chữ này trên xác tên trùm tặc phỉ, tù binh nói là quân sư của bọn chúng sai người thêu mang đến làm quà mừng sinh nhật thủ lĩnh.

Tư Mã Tấn cho rằng chuyện này có ẩn ý nên sai người tra tấn ép hỏi gã quân sư, nhờ vậy mới biết sự ảo diệu trong đó, thì ra đây là địa điểm giấu kho báu của bọn chúng.

Quả thật bọn họ đã đào được thứ tốt, nếu không phải như vậy, bệ hạ đang đi tế bái mùa thu cần gì phải sai người tới đón điện hạ của bọn họ? Bời vì điện hạ của bọn họ mang hàng tốt về kinh!

Hương trong lư cuối cùng cháy hết, Bạch Đàn nghiêng đầu hỏi: "Điện hạ?"

Ngươi cho rằng không lên tiếng là có thể trốn được à? Ngây thơ quá đấy!

"Bạch Đàn?"

Bạch Đàn ngẩn ra.

Tư Mã Tấn cười: "Thiên hạ tam tài, y tài Hi Thanh, nhạc tài Bạch Hoán Mai, văn tài Bạch Đàn, thường gọi là nhất Thanh nhị Bạch, ta phải nghĩ ra chính là ngươi từ lâu rồi mới phải chứ nhỉ".

"Điện hạ quá khen". Bạch Đàn cảm thấy giọng hắn nghe hơi kì quái.

"Ngươi vào đây".

Bạch Đàn định thần lại cất bước chậm rãi vòng qua bình phong.

Ánh sáng sau bình phong không được tốt, Tư Mã Tấn ngồi xếp bằng, hai tay đặt trên đầu gối, áo sam hơi nới rộng, bên ngoài khoác một chiếc áo màu xanh đen, khuôn mặt sáng sủa nhẵn nhụi, nhướng mày chuyển mắt tự nhiên, ánh mắt sáng rực như tia chớp giữa trời đêm.

Môi Bạch Đàn khẽ mở, có chút không giữ được bình tĩnh.

Phong thái này chỉ khiến người ta nghĩ đến gió vi vu trên tán tùng, người ngọc bước đi trên núi thẳm, đừng nói là đẫm máu, tất cả những gì phàm tục đều không dính dáng gì mới đúng!

Đại khái là nàng nhìn quá lâu, khóe miệng người ngọc này đột nhiên cong lên, sau đó cánh tay khẽ nhấc, cả áo ngoài lẫn áo trong đồng loạt bị kéo ra.

Ánh mắt Bạch Đàn đột nhiên đông cứng, cuối cùng mới hiểu ra đây là hắn đang tặng thưởng như đã hứa.

Tặc tặc, trắng, thật trắng!

Một kẻ cầm quân đánh trận tại sao lại trắng nõn trơn láng như vậy được? Tuy nhiên cánh tay và cơ ngực lại gồ lên rắn chắc.

Đáng tiếc có mấy vết sẹo vắt ngang, bụng còn có một vết thương mới, quấn mấy lớp lụa trắng chỉ lộ ra một phần sát dây lưng, dù thế cũng có thể nhìn ra mấy đường nét ngang dọc của những múi cơ bụng.

Chú ý hình tượng, chú ý hình tượng! Nàng dùng quạt lông che khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt lượn lờ trên thân thể người trước mặt.

Ngón tay Tư Mã Tấn đặt trên lưng quần: "Cởi cái này xong là lột da bản vương đúng không?"

%%%%%

Tác giả có lời muốn nói: Đã bảo là chỉ lộ mặt cơ mà, sao lại lộ hết cả người làm gì thế hả sát thần?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 1234, Chloe Duong, E1500108, flynn, huyenngan, kakao, ngocanhkatoribui, Ngocdiem, ngoctra26, oclengkeng, ricahuynh, talaquanthamo, Thuỳ Lê Lê, Tuanh83, Tảo Vĩ Bối, Vũ Thu Hà và 813 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 43, 44, 45

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 60, 61, 62

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn

1 ... 21, 22, 23

4 • [Hiện đại] Đầu lưỡi - Ức Cẩm

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 16/07]

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại - Trùng sinh - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi nữ vương trở về - Lưu Cẩn Du

1 ... 50, 51, 52

7 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 117, 118, 119

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Vòng tròn - Uyển Tử Mễ

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Phản xuyên] Hoàng ân cuồn cuộn - Tùy Hầu Châu

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại] Quay đầu - Lệ Ưu Đàm

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 84, 85, 86

12 • Trang sức + phụ kiện đủ loại FREE SHIP

1 ... 6, 7, 8

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 88, 89, 90

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 02/07]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 78, 79, 80

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 38, 39, 40

18 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

19 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 73, 74, 75

20 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 82, 83, 84


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
trantuyetnhi
trantuyetnhi

trantuyetnhi: 混乱公寓奇葩多
Hǔnluàn gōngyù qípā duō
Lẫn lộn căn hộ tuyệt vời và nhiều hơn nữa

ta dùng máy dịch được thế này không biết đúng sai, thông cảm thông cảm.
linhnaly1910: 混乱公寓奇葩多 ai dịch hộ mình câu này dc ko ạ? nhìn từ chiều đến giờ mà chẳng hiểu nôi
Như Song: Meo meo đâu rồi =.=
trantuyetnhi: hazz lại không ai rồi vừa đi viết chữ tí lại mất tích rồi
Hạ Quân Nguyệt: hu...hu.... nương tử không để í đến mình... :cry2:  :cry2:
Lãng Nhược Y: Hức, chọc ta à *liếc*
trantuyetnhi: mới tắm xong đương nhiên mát nhá ha ha
Lãng Nhược Y: Nhi nhi, tối mát :hug:
trantuyetnhi: nhà vắng như chùa bà đanh luôn á
Hạ Quân Nguyệt: nương tử...
Như Song: Chào 618 :D3
Như Song: -.-.
Apry618: Lâu không lên, thấy vắng tanh...
Vong Ưu Tình: Lừa đảo nhóe :slap: nhận hồi mô
Mika_san: Hihi...sự thật là thế, chính Vong Ưu Tình nhận ta làm tổ mẫu, sao bây giờ lại không nhận
Tuyền Uri.: Mún đập k :hammer:
Mika_san: Uri: vậy Vong Ưu Tình= Tuyền Uri=Ngoại Tôn của mị :D5
Tuyền Uri.: San: Vong Ưu Tình = Tuyền Uri :sofunny:
Mika_san: Ngoại tôn của ta a~ k gọi vậy thì gọi sao?
Tuyền Uri.: Tin quánh k tềnh nhi sến súa :lol:
Mika_san: Tình nhi
trantuyetnhi: Tầng II Kỳ II của trắc nghiệm tâm lý đã có mời mọi người vào chơi với nhi để lấy điểm nào. viewtopic.php?style=2&t=377492&start=70
trantuyetnhi: Kỳ IV đã ra mời mọi người ủng hộ  viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3217053#p3217053
Tuyền Uri.: “Kiếm đốt ly rượu, mình ta độc ẩm trong vô vị. Nâng chén tiêu sầu, sầu càng thêm”
Tuyền Uri.: Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo :">
Susan Lee: hi guys
Thái Tuế: Vắng hiu :))
Gián: Bạn su bạn có hỏi ý t
Sunny_301001: vắng tanh nè
gadilonton: 22222222

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.