Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 261 bài ] 

Máu tình - Bạch Tử Nhạn

 
Có bài mới 01.03.2016, 14:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 169
Được thanks: 131 lần
Điểm: 5.91
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 10
CHƯƠNG 8:        
Nhóm người lạ mặt



Nhìn Thái Mi cứ cắm cúi ăn đồ ăn ngay trước mặt như thể những món ăn ngay trước mắt cô đều là những sơn hào hải vị, thực chất đó chỉ là những món ăn bình dân có bán ở khắp mọi nơi. Hào Cường ăn từ từ, nhiều khi nhìn Thái Mi ăn bất giác cậu cười vì hiếu kì.

“Món ăn của anh giống tôi, nhìn tôi gì chứ?”

Hào Cường ngước mặt nhìn Thái Mi, cô đang hỏi cậu ta nhưng tay và miệng cô không ngừng hoạt động nhét đồ ăn vào bụng. “Nhà hàng với những món ăn ngon cô không chịu lại đòi đến những nơi bình dân này. Món ăn ở đây đâu ngon nhưng cô ăn rất ngon miệng.” Nhìn phong thái của cô nàng chỉ hợp với những nhà hàng sang trọng nhưng không hiểu sao cô ta chỉ thích ăn ở những nơi dân dã.

Thái Mi nhún vai: “Quan trọng gì chứ. Tôi thấy ngon là được, ăn ở đâu cũng vậy!”

Hào Cường bỏ nĩa lên trên bàn, nhìn Thái Mi với ánh mắt hứng thú: “Dường như tôi và cô rất có duyên ở những nơi ăn uống thế này, cô thấy vậy chứ? Lần đầu gặp cũng ở trong tiệm mì quen đường. Lần thứ hai…”

“Lần thứ hai là anh tự tìm đến tôi ở tiệm bánh pizza, lần này là anh cùng tôi đi tới đây. Chỉ ngẩu nhiên một lần và anh cố tình hai lần tìm tôi, không có duyên.” Thái Mi chẳng thấy có duyên gì cả. Là Hào Cường tự tìm cô, nếu cô không đồng ý đi ăn với anh ta thì cũng chẳng có đến ba lần gặp nhau ở tiệm ăn.

Thừa nhận lời Thái Mi nói đúng, nhưng có nhất thiết phải nói rạch toạc ra như vậy không? Cậu ta muốn được lòng cô vậy mà bị cô cự tuyệt đến vô tình. Hào Cường ngồi sát vào cạnh bàn, khoanh hai tay vào nhau đặt trên mặt bàn chòm người tới gần hơn với Thái Mi. Gương mặt tỏ vẻ thất vọng với giọng điệu dịu dàng: “Nhưng nếu không có duyên thì tôi và cô đâu thể gặp nhau tình cờ tại tiệm mì đó.”

“Đói bụng vào ăn mì, trong tiệm mì còn nhiều người khác, lẽ nào tôi đều có duyên với tất cả những người trong đó.” Thái Mi trừng mắt nhìn người ngồi đối diện, cô không hài lòng với kiểu suy luận này của Hào Cường, quá nhảm nhí.

Hào Cường mỉm cười, mở miệng đầy khẳng định: “Tôi không bao giờ đặt chân vào ăn những nơi bình dân, trừ lần này vì cô muốn vào đây. Lần trước vì bắt ba tên đó nên tôi mới bước vào đúng lúc với cô đang ăn. Không phải có duyên thì là gì?”

Hào Cường có gương mặt điển trai, nụ cười cuốn hút nhưng đàn ông cười nhiều Thái Mi không thích, cô thích người ít nói ít cười. Lảm nhảm những lời như vò vẻ bay ngang tai, thật chướng tai cô. Thái Mi nghiến răng không nói nhiều với Hào Cường mà cấm cúi ăn đồ ăn của cô. Bị phớt lờ đi những lời mật ngọt, Hào Cường bất giác nở nụ cười, cầm lại nĩa, cậu nên ăn và tìm một đề tài khác để nói hay hơn. Hào Cường vừa định hỏi tên của Thái Mi thì một người phụ nữ ăn mặc nóng bỏng nhào tới hai tay vòng qua cổ ôm sát người cậu ta từ phía sau.

“Hào Cường, anh trốn biệt tâm đâu trong mấy ngày qua, em tìm anh cực khổ quá, nhớ anh như muốn điên lên được.” Cô đặt một nụ hôn thành tiếng vào bên má Hào Cường. Cả điệu bộ lẫn giọng nói lả lơi đến mức Thái Mi rùng mình, da gà nổi khắp hai cánh tay cô.

Hào Cường tỏ thái độ bất ngờ vì sự xuất hiện của người phụ nữ nóng bỏng này: “Tề Tề!”

Người phụ nữ nóng bỏng tên Tề Tề cứ ôm riết phía sau lưng Hào Cường cứ như nếu cô lỏng tay Hào Cường sẽ lại bay mất.

“Thì ra đây là mẫu bạn gái anh thích. Ban ngày mà nóng bỏng thế này, Hào Cường, sở thích của anh lí thú thật đấy.” Thái Mi vừa ăn vừa điềm đạm cất lời, câu nói không có vẻ chê bai nhưng chứa đựng hàm ý xem thường Hào Cường. Cứ tưởng đại thiếu gia của Phương gia sẽ có sở thích về bạn gái của mình đặc biệt hơn người thường, thì ra cũng chỉ tầm thường như thế này, quá tầm thường thậm chí là quá rẻ tiền. Hào Cường nhìn Thái Mi, ánh mắt cậu ta lộ rõ tia bối rối trước sự xuất hiện thình lình của Tề Tề và đặc biệt là xuất hiện trước Thái Mi.

“Cô là ai, sao lại ngồi ăn cùng Cường của tôi?” Khi nghe tin Hào Cường cùng một phụ nữ vào đây ăn, Tề Tề rất tức giận dự tính đến đây sẽ cho người phụ nữ đó biết tay, Hào Cường là của cô, còn có ai dám dành với cô sao? Nhưng khi đến đây vui mừng vì gặp lại Hào Cường đến mức cô quên mất ý định đến đây là gì. Nghe Thái Mi nói với Hào Cường bằng lời lẽ mỉa mai Tề Tề mới chợt nhớ đến Thái Mi. Không buông Hào Cường, Tề Tề đưa ánh mắt liếc trừng Thái Mi.

“Là Cường của cô, thì cô đưa anh ta đi đi.” Thái Mi không bận tâm đến ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Tề Tề, cô ăn món ăn của cô dửng dưng như trước mắt không có cảnh hay ho gì.

Tề Tề ánh mắt đay nghiến nhìn Thái Mi: “Cô nghĩ tôi không có bản lĩnh?”

Hào Cường liếc nhìn mọi người đang nhìn về phía cậu ta bằng ánh mắt hứng thú. Họ muốn xem cảnh hai người phụ nữ giành một người đàn ông sẽ táo bạo thế nào. Hào Cường tối sầm mặt, thật xấu hổ và mất thể diện. Nhưng cậu không thể đẩy Tề Tề ra khỏi người của cậu, cậu còn phải giữ thể diện cho Tề Tề. Tề Tề không nhìn thấy Hào Cường có thái độ ruồng đẩy cô nên đắc ý vô cùng trước Thái Mi.

Đảo mắt nhìn vẻ mặt đắc ý của Tề Tề, trong thoáng chốc Thái Mi hiện rõ nét mặt kích động đầy ghen tuông: “Hào Cường, hôm qua đi cùng em cũng có một người phụ nữ nóng bỏng hơn thế này tìm đến, thật ra anh có tất cả là bao nhiêu người phụ nữ trong lòng vậy hả?”

Thái Mi tuông ra một loạt lời lẽ ghen tuông đến Hào Cường phải há hốc mồm kinh ngạc. Thái Mi đang nói gì vậy, hôm qua cậu ta đâu đi cùng cô, chỉ vô tình gặp ngoài đường khi đang chạy xe thì còn có người phụ nữ nào nóng bỏng hơn nữa xuất hiện.

Tề Tề nghe đến người phụ nữ nóng bỏng hơn cả cô, sắc mặt cô thay đổi hẳn, buông Hào Cường ra và không ngừng trách mắng dỗi hờn: “Thì ra anh còn có nhiều người khác nữa mà em không biết! Ôm em trong lòng mà anh còn có người phụ nữ khác nữa sao?”

Biết Thái Mi đang cố tình thêm dầu vào lửa, Hào Cường liếc mắt nhìn Thái Mi, cô cười hít mắt với cậu ta. Thật tức không được mà cười cũng không xong, không ngờ cô ta lại chơi khâm mình. Nhưng dường như nét tinh nghịch của Thái Mi không làm cậu ta giận được, trong phút giây trừng mắt nhìn nụ cười hí hửng của Thái Mi, trong đầu Hào Cường lóe lên sáng ý. Muốn thêm dầu vào lửa thì cậu cũng sẽ lôi cô cùng cháy. Nở nụ cười dịu dàng với Tề Tề, Hào Cường ôn hòa nói: “Xin lỗi em, Tề Tề. Ôm em đó là chuyện của trước kia rồi, anh cũng không cần đến người phụ nữ nào khác. Người phụ nữ đang đứng trước mắt em đây là người mà anh thật lòng yêu, cô ấy sẽ là con dâu tương lai của Phương gia.”

Vừa nói Hào Cường vừa đứng lên đi tới đứng cạnh Thái Mi đang ngồi ăn, cậu đặt bàn tay choàng lên trên vai Thái Mi, tỏ vẻ thân mật. Sặc, Thái Mi bị mắc nghẹn bởi câu “con dâu tương lai của Phương gia” mà Hào Cường nói ra. Cô hất cánh ta đang ôm vai mình ra nhưng không đủ sức. Tề Tề không còn giữ được vẻ lịch sự của một tiểu thư quyền quý mà đùng đùng nổi giận như máu đang dồn cả vào đầu. Cô không ngờ Hào Cường lại bỏ rơi cô khi chỉ mới ở cạnh cô được vài ngày. Chắc chắn là người phụ nữ đó đã cho Hào cường ăn bùa gì rồi nên Hào Cường mới như thế. Tề tề trừng trừng ánh mắt như muốn lập tức giết chết Thái Mi ngay.

Biết rõ Hào Cường muốn lôi mình trực tiếp vào cuộc, Thái Mi không tỏ vẻ tức giận mà đắc ý vô cùng. Cô quay người ôm lấy Hào Cường đang đứng bên cạnh, nhõng nhẽo nủng nịu: “Cường à, ánh mắt cô ta hung dữ quá, anh đuổi cô ta đi đi.”

Nhìn vẻ mặt giả tạo của Thái Mi, Hào Cường biểu lộ sự e ngại: “Tề Tề trước đây là bạn anh, anh đâu thể đuổi cô ấy đi được.”

Tận mắt chứng kiến cảnh Hào Cường thân mật với Thái Mi, mặt Tề Tề trở nên khó coi đến đáng sợ, cô muốn lập tức đi tới lôi Thái Mi ra khỏi người Hào Cường. Nhưng cô không muốn Hào Cường ghét cô cô đành nhẫn nhịn.
Đưa bàn tay đẩy nhẹ Hào Cường ra khỏi người mình, lả lơi Thái Mi lên tiếng: “Nếu là bạn của anh thì anh tiếp chuyện đi, em đi đây một lát.”

Nói xong Thái Mi đứng lên, Hào Cường nắm tay Thái Mi lại: “Em giận anh sao? Hay là ghen với Tề Tề?”

Đứng bên cạnh Hào Cường, Thái Mi nhẹ rút tay ra khỏi tay Hào Cường: “Em muốn anh nhanh chóng cắt đứng quan hệ với người phụ nữ kia.”

“Cô nói gì? Cô kêu Cường của tôi bỏ rơi tôi để chạy theo cô sao?” Bàn tay đập mạnh lên mặt bàn, Tề Tề hầm hổ đứng lên lớn tiếng.

Không thay đổi sắc mặt như thể cô gái này đã trúng kế của mình, Thái Mi cười với nụ cười quyến rủ ra vẻ chân thật: “Cô không nghe Cường nói gì sao, tôi sẽ là con dâu tương lai của Phương gia, cô còn dám gọi là Cường của cô sao? Phải là Cường của tôi mới đúng!”

Tề Tề mặt đỏ tía tai, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Thái Mi: “Cô…”

Không đợi nghe Tề Tề tranh cãi, Thái Mi khom người vuốt nhẹ bên má Hào Cường, nụ cười bờ môi đưa tình luyến ái: “Anh hứa sẽ mua cho em chiếc Pagani Zonda, anh nhớ là cho người mang đến nhà em nhé!”

Nụ cười trên đôi môi Hào Cường bỗng chốc nghiến chặt lại, bàn tay đang vuốt nhẹ bên mặt của cậu bị ngón tay của Thái Mi nhéo chặt đến mức la đau thành tiếng.

Thái Mi quay mặt nhìn Tề Tề, mỉm cười nói: “Tôi cho cô mượn Cường của tôi, nhưng nhớ phải trả lại nhé!”

Đối diện với Tề Tề, Thái Mi ngữ điệu nhỏ nhẹ rất bình thường nhưng hàm ý bên trong lại rất sâu xa, vừa không xem Tề Tề ra gì vừa châm biếm. Với nụ cười dịu dàng luôn nở trên môi, Thái Mi bỏ đi để lại Tề Tề với gương mặt nặng chịt đến cực hạn. Hào Cường tay sờ bên mặt bị Thái Mi nhéo và nhìn theo cô với ánh mắt lộ rõ sự yêu thích không giấu giếm. Một tia nhìn đầy sự phẫn nộ chiếu ngay vào Hào Cường, cậu quên mất Tề Tề vẫn còn đang ở đây, quay sang nhìn Tề Tề, Hào Cường cười hì hì cho qua chuyện.

Tề Tề mặt hầm hầm: “Lời nói vừa rồi của anh là thật sao, hay anh chỉ nói để đối phó khi có mặt cô ta?”

“Cũng…” Hào Cường chưa nói đến chữ thứ hai thì Tề Tề khóc mếu mó nói một loạt cắt xen ngang lời cậu: “Vậy mà em cứ luôn lo nghĩ đến anh, anh chẳng màng bận tâm gì đến em cả. Em vừa nghe được tin có người dám gây chuyện trên địa bàn của anh liền vội tìm anh báo tin. Biết trước như vậy em sẽ không mạo hiểm rình nghe những tin tức có lợi cho anh.”

Nghe nói có người muốn gây chuyện trên địa bàn của mình, Hào Cường thay đổi sắc mặt đi tới đứng gần với Tề Tề: “Em nghe được những gì?”

Thấy Hào Cường tỏ vẻ quan tâm đến chuyện cô muốn nói. Đây là chuyện cô liều mạng mới nghe lén được, cũng chỉ có mỗi cô biết. Hào Cường vừa làm cô giận cô không dễ dàng nói cho Hào Cường biết. Muốn biết thì phải làm cô nguôi cơn giận, Hào Cường phải vỗ về cô. Cô dỗi hờn quay mặt sang bên ngồi xuống ghế không bận tâm đến Hào Cường. Biết rõ tính tình của Tề Tề thích được vuốt ve, Hào Cường ngồi ghế cạnh đưa tay sang ôm lấy Tề Tề mặc ánh mắt mọi người đang đổ dồn nhìn tới: “Em nghe được những gì?”

Đẩy Hào Cường ra khỏi người mình, Tề Tề hất mặt sang bên nước mắt đầm đìa: “Anh thích người phụ nữ đó thì đuổi theo cô ta đi.”

“Nghe em nói em liều mạng giúp anh nghe lén thông tin gì đó thật làm anh cảm động. Cô gái khi nãy không làm được như em, anh không cần người không được việc.” Hào Cường bay bướm nhiều người nhưng không thật lòng với ai, nghe cậu ta nói không cần đến người phụ nữ khi nãy có nghĩa là đã chán ngán. Tề Tề nín khóc ngay gương mặt hớn hở quay nhanh người nhìn Hào Cường giọng điệu thể hiện rõ sự thích thú phấn khởi: “Thật chứ?”

Nở nụ cười quyến rũ, Hào Cường dịu dàng nói: “Không thấy anh mặc cô ta bỏ đi mà ngồi lại cùng em sao?”

Ánh mắt Tề Tề cười lóe lên tia hạnh phúc, cô tựa người vào lòng Hào Cường, thỏ thẻ: “Vậy anh sẽ cưới em chứ?”

Vẫn giữ gương mặt tươi cười: “Em nghe được những gì?”

“Anh chỉ lấy lòng em để biết được thông tin em nghe được.” Tề Tề giận dỗi định ngồi thẳng lại thì bàn tay Hào Cường ôm chặt giữ Tề Tề trong lòng: “Chẳng phải em nói có người bí mật muốn gây rối địa bàn của anh, nếu có người muốn hãm hại anh, giết anh, em đành lòng nhìn anh chết sao?”

“Anh là đại thiếu gia của Phương gia, ai dám hại anh?” Tề Tề nghe thấy liền phản bát. Phương gia là gia tộc hào môn lớn trong giới Hắc  đạo, huống chi lại là con trai duy nhất, ai dám động tới chứ?

“Người càng có quyền lực càng có nhiều kẻ thù, lẽ nào em không hiểu rõ điều này?”

Tề Tề thay đổi sắc mặt trầm ngâm một lát không do dự liền thuật lại những chuyện cô nghe được: “Họ nói sẽ có người chuyển bom nổ đến giao cho họ vào trưa nay. Khi nhận hàng lập tức ra tay hành động ngay, nếu không đủ sức đối phó họ được tự quyền dùng bom nổ, thiệt hại bao nhiêu mạng người không cần biết chỉ cần làm tròn nhiệm vụ.”

Nghe Tề Tề thuật lại sắc mặt Hào Cường dần thay đổi. Bình thường Hào Cường như một lãng tử đào hoa luôn nở nụ cười quyến rũ trên môi. Nhưng khi vào vấn đề nghiêm trọng, gương mặt nhã nhặn dần lắng xuống, gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo thế vào. Hào Cường buông Tề Tề ra, nhìn Tề Tề với giọng điệu trầm trầm: “Em nhìn thấy được bao nhiêu người? Biết họ là ai không?”

“Họ có hai người, em không biết là ai nhưng không phải là dạng tầm thường.” Tề Tề chưa từng nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc này của Hào Cường, không do dự cô liền trả lời ngay.

Hào Cường nhanh miệng hỏi: “Họ có nói là nhận hàng ở đâu không?”

“Em không biết!” Tề Tề lắc đầu, cô không nghe bọn họ nhắc tới vấn đề này.

Có người sử dụng bom nổ ngay trên địa bàn của mình, dù không biết người mà họ nhắm đến là ai, mục đích là gì. Nhưng Hào Cường không thể không đề phòng đến trường hợp họ nhắm vào Phương gia, nếu là vậy thì những kẻ đó chán sống rồi. Cũng có khả năng bọn họ không phải nhắm vào Phương gia, nhưng như thế cũng không nễ nan gì đến Phương gia vì dám âm mưu bí mật ngay trên địa bàn của cậu ta. Ở phương diện nào thì Hào Cường cũng phải đề phòng cảnh giác. Suy nghĩ đến đây, Hào Cường đứng lên bỏ đi ngay.

Tề Tề vội đứng lên ngay khi Hào Cường bỏ đi, cô vội vàng gọi theo: “Anh đi đâu, để em lại đây sao?”

Hào Cường đâu hứa sẽ ở cạnh Tề Tề, là tự cô ta bị sắc đẹp mỹ nam của Hào Cường đánh mất lí trí. Tức tối vì bị Hào Cường lừa gạt, nhìn mọi người đang mỉa mai cười mình, xấu hổ không bằng tức giận hất đổ mọi đồ ăn trên bàn, vẫy vẫy tay chân bỏ đi.

Hào Cường lái xe đuổi theo chận đầu Thái Mi đang đứng đợi Taxi. Vừa nắm tay Thái Mi đi vừa nói vội vàng: “Mau đi theo tôi!”

Thái Mi hất mạnh tay Hào Cường ra khỏi tay mình, cô đứng lại cao có: “Sao tôi phải đi theo anh?”

“Sắp có đánh nhau, cô muốn đi xem không?” Nếu không nói rõ nguyên nhân cho Thái Mi biết, Hào Cường tin chắc cô sẽ không chịu đi nên cậu đành phải lên tiếng giải thích.

Nghe nói có đánh nhau nghĩa là có trò vui để xem, Thái Mi lóe lên tia thích thú nhưng lại tắt lịm ngay và thay vào đó là ánh mắt nghi ngờ: “Ai biết được anh đang dở trò gì, tôi không đi.”

Thái Mi dứt lời nhấc chân bỏ đi thì bị bàn tay của Hào Cường nắm lấy kéo cô ngồi lên xe. Chiếc xe phóng vụt đi ngay khi cậu ngồi vào xe.

“Dừng xe!” Thái Mi tức giận vì Hào Cường tự quyền bắt cô theo cùng, cô không tin có chuyện đánh nhau, nhưng đánh nhau liên quan gì đến cô, sao phải bắt cô đi cùng. Chắc chắn Hào Cường có mờ ám gì với cô, cô không nên nghe lời đi cùng.

“Có người mang bom nổ vào địa bàn của tôi, tôi không thể xem như không biết.” Hào Cường mở lời ngắn gọn giải thích.

Thái Mi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hào Cường, cậu ta không có lí do gì làm hại cô, cậu ta không cần dựng chuyện. Chuông điện thoại của Hào Cường reng lên, nhanh tay Hào Cường nghe máy: “Thế nào rồi?”

Bên kia đầu dây, giọng một người đàn ông với vẻ nghiêm túc vội vàng: “Thiếu gia, đúng thật là có một băng nhóm đang tụ tập tại khu công nghiệp bỏ hoang, bọn họ có bom nổ, súng ống, trang bị chuẩn bị của họ rất chu đáo.”

“Họ là ai?” Hào Cường cất giọng lạnh lùng, người đàn ông bên kia vội đáp trả: “Vẫn chưa biết được, giống như người Thượng Hải! Thiếu gia, tôi sẽ cho người tấn công bất ngờ bắt bọn họ và điều tra.”

Hào Cường không có thái độ bất an, cậu điềm tĩnh phán đoán tình huống: “Không nên bứt dây động rừng. Tôi muốn xem hành động sắp tới của họ, có thể mục tiêu của họ không phải là Phương gia. Chú hãy bí mật cùng các anh em tư thế sẵn sàng ra tay nếu thấy bọn họ có bất kì hành động gì bất lợi với Phương gia.”

“Thiếu gia sẽ đến đây sao? Nguy hiểm lắm!” Đầu dây bên kia, giọng nói của người đàn ông đầy sự lo lắng. Hào Cường không nói thêm gì mà tắt máy lập tức. Cậu lái xe với ánh mắt tập trung suy nghĩ.

“Chuyện của Phương gia không liên quan đến tôi.” Thái Mi đã là một sát thủ giải nghệ, cô còn đang trong tình trạng bị tổ chức truy nã, cô không nên dính liếu vào những vụ liên quan đến giới Hắc Bạch đạo. Huống chi nghe qua cuộc nói chuyện giữa Hào Cường với thuộc hạ, cô biết được sắp tới không phải đánh nhau mà là bắn nhau, còn có cả bom nổ. Cô không muốn tự lao mình vào chốn bom rơi đạn bay.

“Tôi sẽ bảo vệ cô!” Hào Cường nhìn Thái Mi rồi lại tập trung lái xe.

Thái Mi nhếch mép cười, cô đâu cần anh ta bảo vệ: “Tự lo cho mạng của anh đi. Tôi muốn xuống xe.”

Nụ cười trên môi Hào Cường nháy mắt hiện ra tia ngạo mạng: “Sẽ không sao đâu, chưa chắc bọn họ nhắm vào Phương gia. Thế lực của Phương gia lớn mạnh thế nào cô cũng biết. Ai dám động đến chứ?”

“Vậy mà vẫn có người truy giết anh giữa đường phố đấy thôi!” Lần trước nếu không nhờ Thái Mi, Hào Cường và cả người của anh ta đã rơi vào tay đám người truy đuổi đó, biết đâu bị bắn chết rồi cũng nên. Hiện tại đối phương còn sử dụng đến bom nổ, anh ta dám nói là không sao, thế lực của Phương gia lớn mạnh gì chứ, cũng chỉ biết cong đuôi bỏ chạy.

Nghe Thái Mi không tin tưởng vào thế lực của Phương gia chỉ vì sự việc đột xuất bị tấn công lần đó, Hào Cường mở lời: “Những người lần đó như là chó điên thì còn sợ chết gì nữa.” Chó điên là một loại chó chỉ biết lao vào cắn bậy. Không cần biết là chủ hay người lạ, nó chỉ biết cắn cho hả hơi cơn dại như một hành động mất lí trí điên cuồng. Thấy Thái Mi đang nhìn mình với ánh mắt tò mò, Hào Cường nói tiếp: “Là tôi chiếm địa bàn của họ, mất đi chén cơm như mất đi mạng sống bọn họ mới liều chết trả thù tôi.”

Nghe qua lời giải thích ngắn gọn của Hào Cường, Thái Mi đã hiểu được phần nào. Thái Mi ngồi thẳng lại, nhìn về phía trước, điềm đạm mở lời: “Cướp chén cơm người khác, anh cũng tàn nhẫn thật!”

Hào Cường mỉm cười: “Muốn đứng vững thì không có hai chữ nhân nhượng. Không đòi xuống nữa, cô quyết định đi cùng tôi sao?”

“Chuyện của Hắc đạo tôi không quan tâm. Tìm cho tôi một chỗ xem an toàn đạn bom không bay tới là được.” Thật ra Thái Mi không biết phải đi đâu, cô không thể cứ mãi đến chỗ của Thừa Ân, Thừa Ân bận nhiều việc không nên làm phiền. Còn về nhà thì cái con người bá đạo đó nếu cô lại trở về và giáp mặt, hắn tùy hứng sẽ gửi cô đến ngay Diêm Vương. Tốt nhất ban ngày cô không nên về nhà, đợi tối đến về ngủ thì không có chuyện tranh chấp nữa. Đi đến những nơi đạn bay bom nổ của giới Hắc đạo rất nguy hiểm, nhưng đứng cạnh vị trí của Hào cường cô nhất định sẽ an toàn, dù sao thì người của anh ta đã có chuẩn bị đột kích thì phần thắng sẽ thiên về anh ta.

“Nói cô gan lì hay gan to cũng chưa biết được.” Con gái nghe nói đánh nhau mà hứng thú như Thái Mi thì đây là lần đầu Hào Cường thấy. Trước đây vây lấy cậu ta toàn những tiểu thư chỉ biết làm nũng không thì cũng chỉ biết ăn chưng mặt diện cho bản thân. Thấy có đánh nhau là vội vội vàng vàng bỏ chạy tránh liên lụy. Cô gái đang ngồi cạnh cậu thật khiến cậu không biết phải suy luận cô là người của khía cạnh nào. Lắc đầu với nụ cười hết nói nổi, Hào Cường đề số chạy nhanh hơn đến khu công nghiệp bỏ hoang mà người đàn ông bên kia đầu dây khi nãy đã nói đến.



Đã sửa bởi Bạch Tử Nhạn lúc 02.03.2016, 13:07, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.03.2016, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 169
Được thanks: 131 lần
Điểm: 5.91
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 10
CHƯƠNG 9:          
Những người đứng đầu của Long gia – Hắc đạo. (Phần 1)



Bặc. Cổ người đàn ông đứng bên cạnh cửa sổ bị bẻ gãy. Người đàn ông đó được người đàn ông đang ôm lấy đầu và cổ nhẹ nhàng vác đi nơi khác. Hào Cường, Thái Mi và người đàn ông trước đây được Thái Mi cứu cùng với Hào Cường là Ưng Vệ nhón chân nhẹ nhàng đi tới ngồi thấp xuống dưới vách tường cửa sổ.

“Nhưng sáu người họ không phải đơn giản, nếu có thể dễ dàng giết được thì họ đâu đứng ở vị trí cao như thế trong Long gia.”

Thái Mi, Hào Cường và Ưng Vệ vừa ngồi xuống thì một giọng nói từ trong nhà vang ra. Hào cường và Thái Mi từ từ thò đầu đưa mắt nhìn vào trong. Đập ngay vào mắt hai người là một người đàn ông mắt xanh người Anh đang ngồi trên ghế ở vị trí cao nhất với gương mặt lạnh lùng, sát khí lan tỏa khắp người. Hào Cường bất giác nhiếu mày lại với ánh mắt bất ngờ xen lẫn thắc mắc khi nhìn thấy người mắt xanh này. Lại đảo mắt nhìn một lượt những người khác thì thấy người đàn ông tóc đen ngồi ghế bên cạnh cách đoạn ngắn với người mắt xanh. Đứng sau lưng người đàn ông tóc đen là hai người đàn ông ở tuổi trung niên trên dưới không quá năm mươi tuổi. Nói đến sáu người trong Long gia vậy có nghĩa không liên quan đến Phương gia. Hào Cường và Ưng Vệ có thể yên lòng hơn. Thái Mi không quan tâm đến Long gia hay Phương gia. Cô không phải là người nhiều chuyện với những chuyện không liên quan đến mình, cô đến đây chỉ để xem trò vui còn ngồi im mà nói chuyện như thế này, cô không hứng thú. Cô ngồi xệch xuống vịn lưng vào vách như thể không bận tâm lắm cuộc nói chuyện của họ. Hào Cường cũng ngồi hụp xuống cùng Thái Mi để trách khỏi bị phát hiện. Ánh mắt cậu ta vẫn không ngừng lóe lên tia ngờ vực kể từ khi nhìn thấy người mắt xanh đó.

Từ bên trong, giọng nói mang phần lo lắng vang ra: “Huống chi bọn họ lại ở trong khách sạn Paradise của Trang gia, nếu sáu người đó hợp tác cùng Trang gia thì sao? Người của tôi không những động đến Long gia mà còn cả Trang gia. Đến khi mọi chuyện không thành công và bại lộ anh nói chúng tôi sẽ trốn đi đâu đây?”

Nghe nhắc đến khách sạn Paradise của Trang gia, đó chẳng phải là khách sạn của Thừa Ân sao? Lẽ nào bọn họ muốn cho bom nổ ở đó. Ánh mắt ánh lên tia lo lắng, Thái Mi định bỏ đi báo tin cho Thừa Ân thì bàn tay Hào Cường đặt lên vai cô ghìm chặt không cho cô bỏ đi. Cậu nhìn cô lắc đầu như không muốn để cô đi. Bọn họ vẫn chưa đến giờ ra tay hành động, ngồi lại xem mục đích và kế hoạch của họ thế nào sẽ có lợi cho việc cô thông báo cho Thừa Ân giải quyết.

Bàn tay phải của Thái Mi có đeo hai chiếc nhẫn bình thường. Một chiếc đeo ở ngón trỏ và một chiếc đeo ở ngón giữa. Cô xoay xoay chiếc nhẫn được đeo ở ngón giữa, xoay ba vòng cô dừng lại. Bàn tay đeo nhẫn cô không đưa vào người mà bám vào thành vách cửa sổ. Hành động bình thường của cô không đập vào mắt của Hào Cường và Ưng Vệ khi họ đang chú ý lắng nghe cuộc nói chuyện của những người bên trong.

“Là sáu người bí mật giả danh khách du lịch đến thuê phòng. Không ai biết được thân phận của họ kể cả Trang gia.” Người mắt xanh cất giọng trầm trầm điềm tĩnh nhả từng tiếng một.

Ông già tóc đen nhẹ lòng ngay nhưng ánh mắt không dấu đi nét lo sợ, ông nói với giọng điệu bất an: “Sáu người đó đều là người có bản lĩnh và năng lực, lại là những nhân vật chủ chốt của Long gia. Bọn họ dám đến đây không mang theo người đồng nghĩa với việc bọn họ đã có sự chuẩn bị. Chỉ sợ khi người của tôi đột kích tấn công bọn họ, sợ ngược lại sẽ gậy ông đập lưng ông.”

“Ông kêu người của ông chết người của ông dám sống sao? Đột kích không thành thì dùng bom nổ cùng chết! Sáu người của Long gia dù lợi hại ba đầu sáu tay mấy cũng sẽ tan sát trước bom nổ thuộc tính kim loại của tôi. Khách sạn nổ tung thì dấu vết cũng xóa sạch, ông nghĩ người của Trang gia sẽ điều tra được đến gia tộc của ông sao?” Từng câu từng chữ một của người mắt xanh đều nồng nặc mùi máu tanh.

Thái Mi bất giác run người, cô lo cho mạng sống của Thừa Ân.

Ông già tóc đen nhếch môi cười ranh ma: “Long Huy Vũ không biết sống chết ra sao? Bọn họ không cuống cuồng chạy đi tìm mới lạ. Từ trước đến nay rất hiếm khi cả sáu người cùng xuất hiện trên một địa bàn không phải địa bàn của mình. Tô Chí Khanh lãnh đạo năm người còn đi tìm trong bí mật không mang theo người, chắc chắn đây là tin bí mật ngay cả trong Long gia. Cũng may được ngài báo tin, chúng tôi mới biết được và sắp xếp kế hoạch tiêu diệt họ.”

Tô Chí Khanh? Chẳng phải là người đã cứu cô thoát khỏi tay của đại nhân và bắt ép cô trở thành em kết ngĩa của anh ta sao? Ánh mắt Thái Mi lóe lên tia kinh ngạc đến ngây người. Thì ra anh ta chính là người của Long gia, một gia tộc Hắc đạo lớn mạnh nhất nhì trên thế giới. Anh ta lại là người nắm giữ vị trí cao, thảo nào biểu hiện, ánh mắt lời nói của anh ta đều hơn người.

Hào Cường thắc mắc trước ánh mắt kinh ngạc của Thái Mi.

Người mắt xanh giọng trầm trầm nói: “Giết được sáu người đó, sau đó tìm tung tích giết luôn Long Huy Vũ. Long gia mất đi bảy người này như rồng mất đầu, Long Thành sẽ không thể cựa quậy. Đợi sau khi Long gia bị hủy diệt, một nửa thị trường Đông Nam Á của Long gia tôi sẽ giao cho ông thuộc quyền quản lí.”

“Một nửa thị trường của Đông Nam Á thôi sao? Là sáu mạng người đứng đầu của Long gia đó?” Nghe nói được nắm quyền một nửa thị trường Đông Nam Á. Một thị trường béo bở với hoa anh cúc chế tạo thuốc phiện cung cấp cả thế giới. Đây là một phần thưởng có lợi cho ông. Nhưng nếu so với sáu mạng người của Long gia, thì một nửa thị trường Đông Nam Á xem ra quá thiệt thòi cho ông.

Ông ta không nói rạch toạt nhưng câu nói mang hàm ý mong muốn được thêm lợi nhuận nào đó, chỉ như thế không đủ cho hành động mạo hiểm của ông. Dù sao thì nếu ông thất bại và bị bại lộ tin tức, nhất định Long gia sẽ trả thù họ một cách tàn khốc, đến khi đó ai có thể bảo vệ được ông. Người đàn ông mắt xanh nhếch môi cười nhưng ánh mắt lạnh lùng như muốn lấy mạng người chiếu thẳng vào ông già tóc đen, giọng vẫn trầm trầm không mang âm hưởng tức giận nhưng đầy uy hiếp: “Ông dám ra điều kiện với tôi?”

“Không không. Tôi nào dám đặt điều kiện, chỉ vì vụ lần này sẽ đánh dấu trang lịch sử mất còn của gia tộc tôi. Tôi cần phải chắc chắn được lợi nhuận cao và phải an toàn tuyệt đối nếu bị thất bại.” Nhỏ giọng lép vế nhưng ánh mắt ông ta nhìn người đàn ông mắt xanh như cần được sự chắc chắn. Tuy quyền lực của người mắt xanh có thể tùy lúc hủy diệt gia tộc ông, nhưng lúc bọn họ đang cần ông, ông cần phải nắm bắt cơ hội đưa đẩy tên tuổi và vị trí của gia tộc ông trên giới Hắc đạo thế giới.

Hiểu được lời của ông già tóc đen, người đàn ông mắt xanh mở lời nói nhưng không mang tà khí như lúc nãy: “Có vỏ bộc của tôi chống đỡ, ai dở trò gì được với gia tộc của ông. Tôi chỉ chuyển lời của thiếu gia đến ông, một nửa thị trường Đông Nam Á xứng đáng với ông hay không, muốn được thưởng lợi nhuận thêm thì tốt nhất ông nên thành công tốt trong kế hoạch này. Đây là cơ hội tốt để lấy mạng cả sáu người, mất cơ hội này thì khó mà có cơ hội khác. Thiếu gia của tôi tin tưởng ông nên mới giao nhiệm vụ quan trọng này cho ông. Ông làm sao thì làm, chỉ cần đi đúng kế hoạch của tôi. Qua ngày hôm nay thiếu gia không muốn nhìn thấy bóng dáng của sáu người đó đứng trên mặt đất.”

Long gia là gia tộc hào môn hắc đạo lớn nhất nhì địa cầu, là nhà chế tạo vũ khí và khai thác dầu lửa hàng đầu thế giới. Long gia và Phương gia cùng là gia tộc Hắc đạo nhưng từ lâu cả hai bên gia tộc như nước sông không động nước hồ. Sáu nhân vật chủ chốt Long gia gặp nạn trên địa bàn của Phương gia hay đúng hơn là trên địa phận của Trang gia giới Bạch đạo. Dù muốn hay không, Hào Cường không nên để Phương gia dính liếu vào. Không gây hại hay bất lợi cho Phương gia, Hào Cường mặc kệ họ làm gì thì làm nhưng không hẳn là cậu không dõi mắt nhìn theo. Long gia gặp nạn biết đâu lại có lợi cho Phương gia.

Thái Mi chạy xông vào khách sạn Paradise với vẻ vội vàng, sự lo lắng lộ rõ qua ánh mắt kinh hãi. Thừa Ân là bạn thân duy nhất của cô, trên đời này cũng chỉ còn mỗi Thừa Ân quan tâm đối xử với cô như ruột thịt. Cô phải thông báo tình hình cho Thừa Ân. Nhưng điện thoại của Thừa Ân, Thái Mi liên lạc mãi không được, số điện thoại của khách sạn thì Thái Mi không nghĩ sẽ có lúc cần đến nên không có số. Tô Chí  Khanh từng cứu cô, cô không phải là người có ơn không trả. Ai cứu mạng cô cô sẽ dùng mạng mình đế cứu lại người đó. Thái Mi vừa nhìn thấy Huỳnh Lạc, cô vội đứng lại hỏi nhanh: “Thừa Ân đâu?”

Nhìn thấy dáng vẻ vội vàng của Thái Mi, Huỳnh Lạc đoán được là chuyện quan trọng, anh vội vàng đáp trả: “Giám đốc đi Châu Úc rồi, phải hai ngày nữa giám đốc mới về.”

“Bằng mọi cách liên lạc với Thừa Ân, kêu cậu ấy gọi lại cho tôi ngay.” Vừa dứt lời thì Thái Mi chạy lên thang cuốn. Không còn nhiều thời gian để đứng đợi đường cuốn lên của thang cuốn cô liền bỏ chạy nhanh qua từng bậc thang. Chạy qua các dãy phòng Thái Mi vừa vội nhìn lên số phòng tìm kiếm, tuy không nhớ rõ là phòng số máy, nhưng chắc nằm đâu đó trong dãy này.

Thái Mi mở đại một cửa phòng, cô cần phải tìm Chí Khanh để thông báo tình hình. Cửa phòng được cô mở vội vàng. Bên trong, hai người thanh niên đang ngồi trên ghế salon, đang bàn chuyện gì đó trông mặt có vẻ nghiêm túc. Hai người quay mặt nhìn Thái Mi, một người có gương mặt nghiêm nghị là La Vĩ Thành, người ngồi đối diện mắt xanh tóc vàng, hoạt bát vui tính là Dương Nhẫn. La Vĩ Thành và Dương Nhẫn nhìn Thái Mi với ánh mắt thắc mắc, hai người không biết tại sao Thái Mi lại xông vào phòng của họ.

“Xin lỗi, tôi vào lầm phòng!” Không phải phòng Chí Khanh, Thái Mi vội xin lỗi quay lưng định đi thì dừng lại. Cô vội quá nên lú lẫn rồi sao? Trong căn phòng này tà khí chết chóc nồng nặc mùi thuốc súng, hai người nhìn cô với ánh mắt thăm dò đúng hơn là bất ngờ vì sự xuất hiện thình lình của cô. Nhóm Chí Khanh có đến sáu người, chắc chắc hai người thanh niên phía sau cô là hai người trong sáu người đó.

“Có nhiều người muốn truy bắt cô vậy sao?” Thái Mi quay nhanh người lại chưa kịp mở miệng thì giọng nói dịu dàng bình thản vang ra từ phía sau.
Thái Mi quay nhanh lại nhìn, đột ngột mở miệng: “Là anh?”

“Cô ta là ai?” Hạo Nhân chưa kịp nói gì với Thái Mi thì giọng nói điềm tỉnh không pha lẫn bất kì trạng thái vui buồn từ Vĩ Thành vang ra.

Khóe môi Hạo Nhân vẫn chung thủy nụ cười trên môi: “Là cô gái hôm qua trốn vào phòng Chí Khanh.”

Thái Mi quay lại nhìn hai người thanh niên đang ngồi nhìn mình. Vĩ Thành ánh mắt bình thản như không nhận được tin gì. Dương Nhẫn nhìn cô với ánh mắt hứng thú hiếu kì hơn là tò mò về cô. Nhìn hai người cứ nhìn mình, Thái Mi cao mày không hiểu là vì lí do gì? Dương Nhẫn không kìm được sự hiếu kì, bất giác mở lời: “Là cô gái này sao?”

Hạo Nhân đưa mắt nhìn Thái Mi mở miệng: “Cô đến để tìm Chí Khanh?”

Sự xuất hiện của Hạo Nhân cùng với biểu hiện kì lạ của Vĩ Thành và Dương Nhẫn cứ nhìn cô làm cô quên mất. Thái Mi đi nhanh tới ghế salon ngồi ạch xuống, vịn lưng vào ghế trước ánh mắt ngờ vực của nhóm Hạo Nhân. Vừa ngồi xuống cô vừa nói với ngữ điệu nghiêm túc: “Gọi Tô Chí Khanh đến đây! Không, tập trung đầy đủ nhóm sáu người các anh, tôi có chuyện muốn nói.” Cô đến để báo tin cho họ, là cô mang thông tin có lợi cho họ. Dù họ có là những người chủ chốt của Long gia, cô cứu họ cô có quyền ngạo mạn một chút.

Ánh mắt sắc lạnh của Vĩ Thành nhìn trực diện vào Thái Mi đang ngồi đối diện. Dương Nhẫn và Hạo Nhân nhìn nhau cao mày. Cô ta dám gọi thẳng tên Tô Chí Khanh. Cô ta nghĩ cô ta là ai, dám ra lệnh triệu tập bọn họ. Cô ta chán sống nên đến đây tìm họ kết thúc mạng giúp sao?

“Có chuyện gì?” Nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của Vĩ Thành đang chiếu tướng vào Thái Mi, Hạo Nhân biết được Thái Mi lành ít dữ nhiều, nhanh miệng mở lời.

Thái Mi từng được nghe qua Long gia là gia tộc lớn mạnh nhất nhì thế giới. Dưới tay Long lão đại là bảy người con trai võ công cao cường, thông minh tài trí, mỗi người một tính cách, nhưng giống nhau đều ra tay rất tàn nhẫn với đối phương. Nhưng đối phương là kẻ thù, còn cô là người đến báo tin. Lời nói như ra lệnh lại dám gọi thẳng tên Tô Chí Khanh vừa rồi của Thái Mi, vô tình không hay biết cô xém chút mất mạng vì điều đó nếu Hạo Nhân không nhanh miệng can thiệp.

“Đột kích, bom nổ, các anh không muốn chết thì nhanh chóng tập trung lại đây!” Thái Mi nói nhanh từng chữ một rõ ràng, ngắn gọn dứt khoác nhưng đã có thể nói cụ thể vấn đề cần nói. Thay vào ánh mắt sắc lạnh của Vĩ Thành lóe lên tia kinh ngạc giống với Dương Nhẫn và Hạo Nhân. Nhưng vẫn điềm tỉnh mang thần sắc như thường.

“Còn không nhanh đi, các anh muốn chết sao?… Áaaa…” Thái Mi vừa dứt lời, tay cô bị bóp chặt, đau như xương bị nghiền nát. Cô bị Hạo Nhân kéo đi ra khỏi phòng. Vĩ Thành và Dương Nhẫn đứng lên đi theo ngay không do dự.
“Thả tay tồi ra, đau quá! Anh đưa tôi đi đâu!” Thái Mi đau đớn cố giật cánh tay ra khỏi bàn tay như sắt thép của Hạo Nhân nhưng không tài nào rút được.

Giọng nói của Hạo Nhân vang ra vẫn dịu dàng như thường nhưng đầy ngạo mạng bá đạo: “Cô không đủ bản lĩnh để triệu tập chúng tôi.”

Mở ngay cửa phòng, Hạo Nhân đẩy mạnh Thái Mi ngã nhào xuống ngay cạnh ghế salon. Cô vừa đau bởi cánh tay vừa đau ê ẩm khắp người do bị đẩy dù lực đẩy của Hạo Nhân không mạnh tay. Cô đưa tay sờ sờ lên nơi bị tay Hạo Nhân nắm chặt. Đau quá! Bọn họ đang làm gì cô thế này? Cô phát hiện một đôi chân đang ở ngay cạnh chân ghế trước mặt cô. Ngước mặt lên nhìn người đang ngồi. Chí Khanh với ánh mắt lạnh lùng nhìn cô, vô cảm đến mức khiến cô rùng mình, cô vội đứng lên và tránh thụt lùi về sau.

Chí Khanh đưa mắt nhìn Vĩ Thành và Hạo Nhân, anh ta muốn hỏi chuyện này là sao? Vĩ Thành và Hạo Nhân đi tới ngồi vào ghế salon vừa lúc với Dương Nhẫn, Thế Phong và một người khác nữa là Phạm Long. Vừa bước vào, Phạm Long nhìn Thái Mi, cô gái này chẳng phải đã đi cùng với Chí Khanh sao? Ánh mắt anh ta không lộ vẻ gì nhưng khiến Thái Mi nhìn vào có cảm giác bất an. Thế Phong đã gặp Thái Mi nên không có biểu hiện tò mò. Sáu người ngồi trên ghế, Thái Mi đứng chính giữa. Phút chốc cảm giác rùng mình không còn nữa mà thay vào đó, ánh mắt Thái Mi lóe lên tia sợ hãi. Cái gì là ai cứu cô thì cô sẽ dùng mạng cứu lại người đó. Nên nói cô nghĩa hiệp hay là lo chuyện bao đồng đây? Căn phòng như không còn chút không khí để thở. Tà khí sặc mùi máu tanh cũng như ánh mắt mỗi người nhìn cô như đang sẵn sàng nhấn còi bắn chết cô. Tuy cô là sát thủ chuyên nghiệp, cô từng giết người, từng mạo hiểm không biết bao nhiêu lần. Nhưng trước khi ra tay cô đều có sự chuẩn bị, phải chắc chắn an toàn cô mới hành động và những người cô giết đều là những người xấu, họ có địa vị không cao lắm. Còn sáu người đang vây lấy cô, cô đang đứng giữa những tên trùm máu lạnh có thể tùy tiện giết người trong chớp nhoáng.

“Nói! Là chuyện gì?” Thấy Thái Mi cứ im lặng, giọng nói điềm tĩnh từ Vĩ Thành vang ra đánh tan sự im lặng đáng sợ trong căn phòng. Thái Mi sợ quá nên quên mất nguyên nhân cô đến đây là gì. Cô giật mình nhìn Vĩ Thành, anh ta không hề thay đổi sự điềm tĩnh trên gương mặt và luôn nhìn cô.

“Là em kết nghĩa của tớ!” Câu nói lạnh lùng vừa rồi là Chí Khanh đang giới thiệu cô cho người cùng nhóm của anh ta. Năm người thay đổi ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc rõ ràng nhìn Chí Khanh. Có lầm không, mưa máu từ trên trời đổ xuống cũng không kinh ngạc bằng chuyện này. Tô Chí Khanh nổi tiếng là người vô cảm trước tình cảm con người. Ngoại trừ Long lão đại, năm người nhóm Phạm Long đứng cùng và một Long Huy Vũ không biết sống chết ra sao. Thế gian này chẳng còn người nào để anh ta bận tâm đến. Vậy mà giờ đây, anh ta kết nghĩa cùng một cô gái mà anh ta chỉ gặp vài lần.

Biết Chí Khanh giúp Thái Mi giảm bớt sự sợ hãi cô rất cảm kích. Nhưng năm người nhóm Phạm Long này có biểu hiện sự kích dộng quá không? Là anh ta chủ động kết nghĩa với cô, nhưng cô đã phủ nhận, cô không cần người anh nào đặc biệt là dính liếu đến giới Hắc đạo.

“Khi nào? Cậu chỉ mới gặp cô ta vào ngày hôm qua mà?” Thế Phong không thể kìm hãm sự kinh ngạc hỏi thẳng Chí Khanh.

“Chúng tôi đã đầy đủ sáu người. Cô nói đột kích, bom nổ là thế nào?” Không nghe thấy Chí Khanh trả lời, Hạo Nhân  liền quay sang nhìn Thái Mi, đây không phải là lúc nói những chuyện này.

Bốn chữ đột kích, bom nổ lại có thể được Hạo Nhân từ tốn đặt thành câu hỏi, anh ta chẳng có nét gì sợ hãi. Thái Mi đảo mắt nhìn từng người. Sáu người đều nhìn cô, ở họ chỉ có ánh mắt ngờ vực, không mang khí bất an. Thái Mi đột nhiên bị kéo lùi về sau và kéo mạnh cô ngồi xuống.

“Đừng đứng mãi!” Thái Mi quay sang nhìn người đang ngồi bên cạnh. Ánh mắt vô cảm của Chí Khanh nhìn cô, cất giọng: “Em biết được điều gì?”

Trong sáu người thanh niên đang ngồi thì Chí Khanh là người có gương mặt lạnh lùng vô cảm nhất. Thần sắc lan tỏa từ anh ta là mùi chết chóc, anh ta là người mà bất kì ai khi nhìn vào đều có thể tồn tại ngay cảm giác run sợ. Nói anh ta là sát thủ đúng hơn là cô. Nhưng Thái Mi lại cảm thấy năm người còn lại đáng sợ hơn Chí Khanh nhiều. Lý Hạo Nhân là người luôn nở nụ cười nhã nhặn với những lời nói dịu dàng như vậy trong phút chốc có thể thay đổi ngay và lộ diện bản tính bá đạo của anh ta. Tô Chí Khanh lạnh lùng nhưng tốt với cô, anh ta cứu cô một lần cô nên cứu anh ta lại một lần. Thái Mi lấy lại can đảm, cô xoay xoay chiếc nhẫn đeo ở ngón giữa bên bàn tay phải.

Nhóm người Chí Khanh nhìn hành động của Thái Mi. Những lời của người đàn ông mắt xanh và ông già tóc đen nói chuyện ở khu công nghiệp bỏ hoang được phát ra từ chiếc nhẫn mà Thái Mi vừa xoay. Chiếc nhẫn đó chính là máy ghi âm được Thái Mi chế tạo, thứ công nghệ giúp ích khi cô làm nhiệm vụ mà đại nhân giao. Nghe rõ từng chữ từng câu một, ánh mắt của nhóm người Chí Khanh không kích động, không hoang mang mà chỉ có lóe lên tia lạnh lùng chết người, pha lẫn vào đó là sự hiếu kì hứng thú. Không biết những người này có phải là con người không, đã biết sắp tới có đột kích, thậm chí là thuốc nổ thuộc tính kim loại đã được đặt vào những nơi kín đáo trong khách sạn. Có thể lấy mạng họ như chơi vậy mà họ không lo sợ bỏ chạy mà chỉ lóe lên tia hứng thú thôi sao? Nhưng nghĩ lại nếu bọn họ hoảng sợ cong đuôi bỏ chạy thì sao có thể là nhân vật chủ chốt của Long gia. Thái Mi lắc đầu hết ý kiến. Chiếc nhẫn không còn phát ra tiếng nói.

“Em ghi âm được ở đâu? Có nhìn thấy mặt không?” Chí Khanh cất giọng lạnh lùng nhưng bình thản như không phải đang đứng trước nguy hiểm.

Thái Mi trả lời ngay: “Trong khu công nghiệp bỏ hoang. Tôi không biết họ là ai, chỉ nhìn thấy bốn người. Người đàn ông nước Anh là người ra lệnh cho ông già tóc đen. Sau lưng ông già còn có hai người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi. Cả ba người đều là người Hồng Kông.

Hạo Nhân đột ngột lên tiếng: “Cô đến đó làm gì?”

Thái Mi vẫn còn để bụng việc Hạo Nhân nắm tay kéo cô xô vào phòng Chí Khanh, cánh tay của cô đến giờ vẫn còn đau. Nghe anh ta hỏi, cô lườm mắt nhìn, giọng nói không có thiện cảm: “Không liên quan đến anh!”

Hạo Nhân chao mày nhưng đã giãn ra vì biết sơ phần nào tính cách của Thái Mi, anh ta biết cô đang giận anh ta điều gì. Có tiếng gõ cửa, giọng của Huỳnh Lạc, quản lý nhà hàng vọng vào: “Hà tiểu thư, cô có bên trong chứ?”

Vừa nghe thấy giọng của Huỳnh Lạc, Thái Mi liền lên tiếng: “Chú vào đi!”

Cánh cửa mở ra, trên tay người quản lí cầm theo điện thoại mang vào đưa tới Thái Mi: “Tôi đã liên lạc được với giám đốc.”

Thái Mi nhận lấy điện thoại và thuật lại nội dung chỉ trong vài câu ngắn gọn. Nhóm người Chí Khanh và Huỳnh Lạc im lặng để Thái Mi nói. Cô nói tiếp: “Cậu yên tâm. Tớ sẽ bảo vệ khách sạn của cậu đến cùng. Nhất định tớ sẽ điều tra ra được kẻ chủ mưu đứng đằng sau.”

Tắt điện thoại Thái Mi đưa điện thoại lại cho Huỳnh Lạc, vẻ mặt cô vô cùng nghiêm túc: “Thừa Ân giao lại mọi quyền hành của khách sạn này lại cho tôi cho đến khi cậu ấy về nước.”

“Xin Hà tiểu thư cứ sai bảo!” Huỳnh Lạc khom người cung kính.

Giới hắc đạo tàn sát lẫn nhau như thế nào thì tùy họ. Nhưng nếu dám gây chuyện trên địa phận của Trang gia, chứng tỏ bọn họ chẳng xem Trang gia ra gì. Không thể có bắn giết ẩu đả trong khách sạn và càng không thể để khách sạn bị bom nổ. Đó là uy tín là danh dự của gia tộc Trang gia suốt trăm năm nay. Đúng lúc Thừa Ân không có ở đây, Thái Mi buộc lòng phải ra mặt bảo vệ khách sạn giúp Thừa Ân. Huỳnh Lạc nghe được cuộc nói chuyện của Thái Mi với Thừa Ân qua điện thoại. Biết rõ tình thế rất cấp bách, không cần biết Thái Mi có thể giúp được gì cho khách sạn. Nhưng chắc chắc Thừa Ân không liều lĩnh giao khách sạn cho người không đủ khả năng bảo vệ. Vậy nên Huỳnh Lạc chỉ có thể cúi đầu nhận mệnh lệnh từ Thái Mi.

Trầm ngâm một lát Thái Mi liền nói: “Chắc chắn hệ thống camera của khách sạn đã bị bọn họ xâm nhập. Tôi sẽ đến phòng giám sát camera của khách sạn và ngăn chặn sự xâm nhập đó. Anh cho người rãi rác khắp nơi đợi lệnh tôi thì ra tay.”

“Sao lại để người của Trang gia nhúm tay vào?” Từ lúc Huỳnh Lạc bước vào, nhóm người Chí Khanh đều im lặng. Không thấy Thái Mi quan tâm gì đến nhóm người của anh ta nên anh ta đã lên tiếng. Trong cuộc điện thoại thông báo tình hình cho Thừa Ân biết, Thái Mi chỉ nhắc đến sáu người nhưng không nói ra họ là người của Long gia. Dù sao thì Thái Mi không muốn Trang gia vì chuyện này mà bất hòa khí với Long gia, mặc dù hai gia tộc hắc bạch đạo này từ trước đến nay không ai động chạm đến ai. Tất nhiên Trang gia sẽ có phần kính nễ trước Long gia rất nhiều. Thái Mi không nói thì Huỳnh Lạc cũng không biết được trước mặt ông là sáu đại nhân vật tên tuổi lẫy lừng đứng vị trí hàng đầu trong Long gia.

Nghe Chí Khanh hỏi, Thái Mi quay lại nhìn: “Không dùng đến người của Trang gia ra tay, anh muốn tự mình tôi giải quyết bọn họ sao? Tôi không có bản lĩnh đó!”

“Đương nhiên là cô không có được bản lĩnh đó!” Hạo Nhân nhếch môi cười nói, giọng điệu bình thường nhưng có thể hiểu được anh ta đang khiêu khích cô.

Khóe mắt Thái Mi lóe lên tia tức giận, cô quay nhanh nhìn Hạo Nhân. Dám xem thường cô? Dù thực tại đúng là thế, một mình Thái Mi dù tài cán giỏi đến mấy cũng không phải là đối thủ. Nhưng anh ta xem thường cô như vậy, anh ta làm được sao? “Vậy một mình anh có thể giải quyết được?”

“Sẽ không khó khăn gì. Nhưng nếu chỉ một mình tôi ra tay thì có lẽ khách thuê phòng sẽ biết đến vụ bắn giết này. Chẳng phải cái cô đang bảo vệ là danh tiếng của Trang gia?” Hạo Nhân thong thả trả lời ngay sau khi Thái Mi kết thúc câu hỏi.

Thái Mi cũng đáp trả ngay: “Vậy nên tôi mới cần người của Trang gia giúp tôi.”

“Không cần người của Trang gia, tự chúng tôi sẽ giải quyết bọn họ.” Câu nói lạnh lùng đầy máu tanh của Chí Khanh vang ra dập tắt ngay cuộc nói chuyện giữa Hạo Nhân và Thái Mi. Thái Mi nhìn Chí Khanh bằng ánh mắt nể phục. Con người mang gương mặt lạnh lùng vô cảm này không ngờ cũng biết đến nghĩa khí. Dù sao thì bọn người đó muốn giết nhóm người của anh ta nên khách sạn mới bị lôi vào. Anh ta tự ra tay giải quyết là đúng rồi.

“Đưa tôi đến phòng giám sát camera toàn cảnh khách sạn.” Vừa nói Chí Khanh vừa bỏ đi ra khỏi phòng. Thái Mi và Huỳnh Lạc nhìn nhau rồi cũng bỏ đi theo sau. Đám Phạm Long không có biểu hiện khác thường dù chỉ cái cau mày. Kế hoạch của đối phương nằm trong tay họ thì họ còn sợ gì. Trong mắt bọn chỉ lóe lên tia vui mừng hiếm thấy. Sự tấn công của đối phương không gây bất lợi mà ngược lại như rơi đúng vào sự mong đợi của bọn họ.


Đã sửa bởi Bạch Tử Nhạn lúc 02.03.2016, 12:48, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.03.2016, 14:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 169
Được thanks: 131 lần
Điểm: 5.91
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 10
CHƯƠNG 10:          
Những người đứng đầu của Long gia – Hắc đạo. (Phần 2)



Hệ thống camera luôn được mở túc trực ngày đêm. Chí Khanh đang dùng mười đầu ngón tay múa máy nhanh liên tục không ngừng nghỉ. Quản lí nhà hàng cùng với nhân viên ngồi máy chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc trước mười đầu ngón tay điều khiển linh hoạt của Chí Khanh hay đúng hơn là đang đưa mắt nhìn anh ta một cách khâm phục. Thái Mi đưa ngón tay sờ mũi, anh chàng này cũng không tồi. Dấu hiệu có kẻ xâm nhập vào hệ thống camera của nhà hàng bị Chí Khanh xóa ngay chỉ với vài phút ngắn ngủi.

“Bắt đầu hành động!” Chí Khanh lạnh lùng cất giọng ra lệnh.

Trong phòng chỉ có anh ta, cô, Huỳnh Lạc và nhân viên nhà hàng. Anh ta đang ra lệnh cho ai? Màng hình hiện lên hình ảnh đám người Phạm Long đang đi ra khỏi phòng Chí Khanh. Thái Mi chợt nhớ ra là chỉ có mỗi Chí Khanh đến đây còn năm người còn lại thì không thấy đi theo. Nhìn bên tai Chí Khanh có đeo máy liên lạc nhỏ như chiếc bông tai. Cô bất giác cao mày, Chí Khanh đang ra lệnh cho đám người Phạm Long hành động. Khi nãy cô không nghe thấy Chí Khanh phân công nhiệm vụ nhưng bọn họ tự ý giải quyết. Xem ra những anh chàng này là những người hợp tác với nhau rất ăn ý, không cần bàn giao kế hoạch cũng tự biết sắp xếp vai trò của mình. Biết được hệ thống xâm nhập bị đẩy ra ngoài, chắc chắn đối phương sẽ có sự rối loạn và cần phải có chút thay đổi kế hoạch. Hình ảnh nhiều người đàn ông có bộ dạng mờ ám xuất hiện trên màng hình khá nhiều đủ để chứng tỏ họ bắt đầu hành động. Trời đang lúc trưa nắng mọi khách thuê phòng đa số là ở bên ngoài hóng mát không thì cũng ngủ trong phòng. Nên các dãy hành lang trước cửa các phòng khách đều vắng người qua lại. Việc này thuận lợi cho việc ra tay đối phương mà không sợ bị ảnh hưởng đến khách thuê phòng.

Thái Mi tập trung vào màng hình, cô muốn tận mắt xem nhóm người của Chí Khanh ra tay hành động như thế nào? Nhưng cô cũng không quên đi lời hứa sẽ bảo vệ khách sạn của Thừa Ân và danh dự của Trang gia. Cô không ngừng nhìn màng hình mở miệng: “Các anh còn ở trong khách sạn. Khách sạn nổ các anh sẽ chết. Tôi tin chắc khách sạn này sẽ an toàn. Nhưng tôi không muốn khi các anh ra tay sẽ bị khách thuê phòng nhìn thấy. Tôi đã hứa sẽ bảo vệ danh tiếng của Trang gia, anh có đảm bảo điều đó với tôi không?”

“Danh tiếng của Trang gia không liên quan đến anh! Không được xưng tôi với anh!” Chí Khanh cất giọng lạnh lùng không mang tà khí chết chóc nhưng mắt không ngừng rời khỏi màng hình. Nghe Thái Mi xưng tôi với anh ta, anh ta không vừa ý nên nói thẳng như ra lệnh với Thái Mi.

Thái Mi không muốn kết nghĩa anh em với anh ta, không lí do gì cô phải gọi anh xưng em. Cô biết rõ đây không phải lúc nói đến chuyện này. Cô nhìn Chí Khanh rồi lại nhìn vào màng hình, giọng nói nghiêm túc: “Nếu anh giải quyết êm đẹp vụ này. Khi đó tôi sẽ làm em kết nghĩa với anh!”

Thái Mi tin Chí Khanh và đám người Phạm Long thừa sức giải quyết vụ này gọn gàng mà không khách thuê phòng nào phát hiện, vấn đề là họ muốn giúp hay không? Để bảo vệ danh tiếng của Trang gia, Thái Mi đành phải ra điều kiện nhận lời làm em kết nghĩa với Chí Khanh.

Chí Khanh quay mặt nhìn Thái Mi vẫn đang nhìn màng hình. Anh ta khẽ nhếch môi cười rồi nhìn lại màng hình: “Đừng quên những gì em nói.”

Nhìn vào màng hình thấy đám Phạm Long năm người đi rãi rác không cùng đường với nhau. Năm người đi với dáng vẻ tự nhiên bình thản như đang đi ngang qua đường. Trên tay năm người không hề cầm theo vũ khí nào dù chỉ một khẩu súng nhỏ hay một con dao bấm. Phía trước nơi Dương Nhẫn đang đi tới là một con rẽ, bên trong con rẽ đó có hai người đàn ông dáng vẻ nghi hoặc tay cầm theo súng đang đi tới.

“Dương Nhẫn, con rẽ bên trái ngay trước mặt có hai người đi tới, họ còn năm bước chân.” Lời nói của Chí Khanh truyền vào hệ thống liên lạc đến cả năm người đám Phạm Long. Vậy nên khi Chí Khanh nhắc nhở người nào, anh ta phải đọc tên người đó lên trước để mọi người phân biệt hành động.

Dương Nhẫn là người vui tính, anh ta nhếch môi cong lên thành nụ cười với những bước chân bình thường không nôn vội. Đã được Chí Khanh thông báo vị trí đang tiến lại đầu con hẻm của đối phương còn năm bước. Dương Nhẫn chuẩn đoán bước chân mình để có thể giáp mặt với hai người đối phương.

Chuẩn đoán thật chính xác. Dương Nhẫn vừa bước tới đầu con hẻm thì hai người đàn ông đi tới giật mình nhìn thấy anh ta liền đưa tay cầm súng lên. Chưa kịp nhấn còi thì Dương Nhẫn chân đá tay đánh nhanh như cắt, thì một bàn tay đã bóp lấy cổ một người, một người thì bị mũi chân của anh ta dí sát vào cổ ép chế đứng vịn người vào vách tường. Bàn tay bóp cổ xoay nhẹ, tiếng crắc do xương cổ gãy phát ra cùng với mũi chân dày dí mạnh vào cổ thì máo miệng từ người đứng vịn lưng vào vách trào ra. Dương Nhẫn buông tay thả chân thì hai người đàn ông bị gãy xương cổ máu miệng tuôn trào và ngã ngay xuống nền nhà. Hành động chỉ diễn ra trong vòng hai giây Dương Nhẫn đã nhẹ nhàng ra tay tiêu diệt hai người bất ngờ đến mức hai người chẳng kịp rên là điều gì.

Thái Mi đứng ngây người kinh ngạc vì sự thật đang diễn ra trong mắt cô. Dương Nhẫn ra tay quá độc ác.

“Phạm Long, phía sau. Thế Phong, trong thang máy thứ hai ngay trước mặt.” Màng hình hiện lên cùng lúc cả Phạm Long và Thế Phong đều đang tiếp cận gần với đối phương. Chí Khanh mở miệng nhắc nhở liên tục với cả hai người.
Phía sau Phạm Long có năm người đang chĩa súng và nhẹ bước đi tới. Nhanh như một cơn gió, Phạm Long xoay người, không biết anh ta đã rút súng từ khi nào lúc xoay người lại. Bụp. năm phát đạn vang ra như tiếng khui nắp chai đã lấy mạng năm người. Phạm Long điềm tĩnh cất lại súng rồi thản nhiên quay lưng đi như chưa từng giết người.

Thế Phong đi tới thang máy thứ hai, đứng trước cửa thang máy như đang đợi thang máy mở cửa. Ánh mắt Thế Phong lộ rõ tia hứng thú. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra. Ba người bên trong thang máy lây động khi nhìn thấy Thế Phong nhưng cũng kịp thời chấn tĩnh lại. Họ chưa kịp đi ra thang máy thì Thế Phong điềm tĩnh bước vào như không quan tâm đến bọn họ. Ba người không đi ra mà đứng im để Thế Phong nhấn nút di chuyển thang máy.

Thang máy di chuyển, Thế Phong đứng trước quay lưng với ba người, ánh mắt hứng thú của anh ta càng lộ rõ hơn. Ba người đối phương đứng phía sau tưởng rằng Thế Phong không biết gì. Một người từ từ rút súng ra. Tiếng súng rút nhẹ không gây tiếng động nhưng với người từng trãi như Thế Phong, không nhìn anh ta cũng đoán được bọn họ đang dở trò gì ở phía sau anh. Thế Phong quay nhanh người chân vun đá mạnh vào tay cầm súng của kẻ trước mặt, súng quăng lên trên không trung. Thế Phong không đợi hai người còn lại ra tay đã nhanh chóng vun tay đánh người bên cạnh, người bên cạnh ngã sang bên. Người phía sau vội rút súng với bàn tay run rẫy đầy sợ hãi đã bị bàn tay của Thế Phong bóp mạnh vào cổ, không thể thở được, người đó làm rơi súng và hai bàn tay ôm lấy bàn tay đang bóp cổ anh ta của Thế Phong. Thế Phong đập mạnh đầu người đàn ông đó vào vách tường.

Tiếng bóp thật to vang ra, Thế Phong buông tay, người đàn ông đó tuột dần xuống, máu ra từ đầu đã trãi đầy lên vách tường theo đường tuột của ông ta. Hai người còn lại hoảng sợ vun tay đánh lén Thế Phong từ phía sau. Xoay người, hai bàn tay của Thế Phong kịp thời chụp lấy hai nắm đấm và bẻ gãy tay hai người ngay chỉ với hai cái xoay nhẹ của hai bàn tay Thế Phong. Gãy tay, hai người la đau đớn thì Thế Phong vun chân khẩu súng đang nằm trên nền bay lên, anh ta đưa tay chụp lấy không nhìn nhưng lướt súng ngang qua đầu hai người rồi ném súng đi. Chỉ nghe thấy hai tiếp bụp bụp, hai viên đạn bay đúng vào mi tâm của hai người đàn ông ngã nằm dài trên nền. Thời gian giải quyết ba người nhanh hơn cả thang máy di chuyển.

Thang máy dừng lại và mở cửa. Bên ngoài không có ai, Thế Phong nhấn nút đưa thang máy lên lại lầu ban đầu.

“Lợi hại! Thật lợi hại!” Dù ra tay rất tàn nhẫn, nhưng Thái Mi không thể không phục tài năng của họ. Ánh mắt hứng thú của cô lóe lên không phải vì thấy đối phương bị giết thảm mà vì những anh chàng này võ công thật cao siêu.

Tuy trên danh nghĩa là quản lí nhà hàng nhưng Huỳnh Lạc là người nắm quyền hành khá cao tại Trang gia. Không ích thì nhiều anh ta cũng từng chứng kiến nhiều cảnh đánh giết nhau. Nhưng nhanh và lợi hại như những người này thì… thật khiến cả người anh ta phải ướt đẫm vì mồ hôi đổ. Huỳnh Lạc đưa tay lao trán. Những nhân viên đang đứng xem cũng run rẫy mặt tái xanh như tàu lá.

“Cho người giải quyết nhanh gọn những xác chết đó.” Dù hưng phấn say mê với võ thuật của những anh chàng của Long gia này nhưng không hẳn là Thái Mi quên đi mình nên làm những gì. Cô ra lệnh cho quản lí phải thu dọn những xác chết là tránh cho người thuê phòng vô tình nhìn thấy. Huỳnh Lạc vâng dạ rồi ra lệnh cho nhân viên của mình. Hai nhân viên đứng phía sau cuống cuồng lấy điện thoại liên lạc tập trung người thu dọn.

Giọng nói sặc mùi âm phủ từ miệng của Chí Khanh vang ra: “Vĩ Thành, cậu đi lùi về sau mười bước, rẽ trái bắt sống người đang cầm điều khiển trên tay. Hạo Nhân, đi thêm một đoạn sẽ chạm mặt hơn mười người. Phạm Long rẽ sang bên phải trợ giúp Hạo Nhân.”

Vĩ Thành dừng ngay sau lời nói của Chí Khanh. Anh ta lặng im không biểu hiện bất kì một xúc cảm nào. Quay người về sau, phía trước có một người đàn ông đang thong thả đi tới, không có biểu hiện khác thường, không nhìn Vĩ Thành như người không quen biết. Vĩ Thành đi thẳng về phía trước, với dáng vẻ tự nhiên như không thể tự nhiên hơn nữa. Người đàn ông đó tránh sang bên khi Vĩ Thành cứ tiến tới anh ta. Vĩ Thành bước ngang qua cùng hướng chận đầu người đàn ông đó. Ánh mắt người đàn ông đó lóe lên tia sợ hãi trước vẻ lặng im của Vĩ Thành. Gương mặt của Vĩ Thành bình thản đến mức toát lên mùi sát khí nồng nặc. Người đàn ông biết được không thể qua mặt Vĩ Thành với thân phận khách thuê phòng, ông ta vun tay đánh lừa Vĩ Thành, Vĩ Thành phản đòn, người đàn ông tránh sang bên vội lấy trong người ra máy điều khiển. Chỉ cần tay ông ta nhấn nút thì khách sạn này sẽ nổ tung, tất cả cùng hủy diệt. Tay ông ta vừa chạm vào nút thì máy điều khiển bị Vĩ Thành dùng chân đá mạnh bay lên cao. Bụp. Tiếng gió vun vút bay về phía sau lưng khi Vĩ Thành vừa chụp lấy máy điều khiển. Một cái bậc người lên cao lộn vòng người về sau, vừa sát với viên đạn bay sượt ngang qua. Viên đạn nhanh nhưng phản xạ của Vĩ Thành nhanh hơn.

Người đàn ông run rẫy hoảng loạn khi không nhìn thấy Vĩ Thành đâu. Phía trên, phía trước, bên trái, bên phải đều không có. Ông ta vội quay người lại thì giáp ngay mặt Vĩ Thành. Vẻ mặt lặng im nghiêm nghị của Vĩ Thành, càng làm ông ta kinh hãi hơn. Ông ta quay người chưa kịp chạy thì đã bị Vĩ Thành khống chế. Không ra tay giết ông ta mà làm theo lời Chí Khanh mà bắt sống. Đám người Chí Khanh cần phải biết về kẻ đứng đằng sau kế hoạch đột kích bọn họ nên cần phải bắt sống một người để điều tra.

Thái Mi nở nụ cười vui mừng, khách sạn không còn bị thuốc nổ có tính kim loại uy hiếp nữa.

“Ngoại trừ người trong tay Vĩ Thành, số con lại giết sạch.” Ánh mắt lạnh lùng, gương mặt vô cảm cùng với lời ra lệnh đầy máu tươi từ Chí Khanh.

Thái Mi cau mày nhìn Chí Khanh. Anh ta đúng là người máu lạnh vô cảm, độc đoán và bá đạo. Không riêng anh ta mà cả đám người Phạm Long, ra tay tàn nhẫn chỉ một chiêu dứt điểm đã kết liễu mạng sống của đối phương. Thái Mi nhẹ lắc đầu, giới hắc đạo đúng thật không có nhân tính. Nhìn lại màng hình, cô tiếp tục theo dõi diễn biến của năm người Phạm Long.

Hạo Nhân môi cong nụ cười dịu dàng bước đi như phía trước không hề có chuyện gì dù đã được Chí Khanh thông báo phía trước có hơn mười người đang đi ngược hướng với anh ta. Một, hai tiếng bụp như tiếng khui nắp chai vang ra thì không sao. Nhưng nếu liên hoàn nhiều tiếng vang ra chắc chắn khách thuê phòng sẽ nghe thấy, họ sẽ đoán được đó là tiếng súng. Hạo Nhân không thể dùng súng, chỉ có thể ra tay bằng thân thủ. Vừa rẽ vào con hẽm thì tiếng súng nổ ra. Hạo Nhân thân thủ nhanh nhẹn lướt người tránh đạn, anh ta phóng tới đá đòn chí mạng vào người đang chĩa súng tới gần nhất với anh ta. Người vừa bị đá bay mạnh về sau kéo theo ba người phía sau ngã cùng. Đám người còn lại nả súng bắn tới Hạo Nhân. Tiện chân đá bay thi thể người nằm dưới lên cao quăng về đám người đang nả súng. Bọn họ vội tránh né thì Hạo Nhân bay tới dùng chân đá liên hoàn cước vào ngực bọn họ, bọn họ ngã mạnh về sau. Phạm Long xuất hiện từ phía trước, phối hợp với Hạo Nhân không cho đối phương có cơ hội nhấn còi đã ra tay gọn nhẹ với những tiếng crắc do gãy xương cổ, ba sườn. Đám người đó không cùng sinh nhưng cùng tử dưới tay Phạm Long và Hạo Nhân.

Người cầm hệ thống điều khiển vừa rồi bị Vĩ Thành bắt mặt tái xanh như tàu lá, ánh mắt không ngừng láo liên về phía sau. Chân ông ta đi không nhanh nhưng không vững bước vì run rẫy, trên vai ông ta bị một bàn tay đặt lên khống chế. La Vĩ Thành đang đi sau khống chế bước đi của ông ta. Cảm giác nguy hiểm từ phía sau, Vĩ Thành tay vẫn không ngừng đặt trên vai người đàn ông. Anh ta quay người với một tay còn lại lướt nhẹ ngang qua. Máu tuông ra từ cổ bị cắt một đường dài sâu của người đứng ngay trước mặt Vĩ Thành rồi từ từ ngã xuống. Ba người cầm súng bắn tới Vĩ Thành. Trên tay Vĩ Thành phóng ngay con dao vào mi tâm đối phương. Vun hai bàn chân đá mạnh vào hai người đang chĩa súng hai bên. Hai người ngã xuống, Vĩ Thành tiếp đất đưa tay rút ngay con dao đang cấm ngay mi tâm của thi thể đang dần ngã xuống. Hai người bị đá ngã khi nãy vội đứng lên. Vĩ Thành với con dao trên tay đâm mạnh về phía bên phải cấm đúng vào tim người bên cạnh. Rút dao vừa khi người bên trái chạy tới. Vĩ Thành luồn vòng ra phía sau một tay ôm đầu đối phương, tay còn lại cầm dao đưa ra trước lướt nhẹ một đường, cổ người đàn ông đó bị cứa một đường máu phun tung tóe. Từ đáy  mắt Vĩ Thành không lộ tia hứng thú mà chỉ có một màu máu thẳm sâu của sự chết chóc.

Người đàn ông từng giữ hệ thống điều khiển thuốc nổ vội quay lưng cuống cuồng chạy té lên ngã xuống vẫn đứng lên lao người chạy. Vĩ Thành bước chân không nôn vội đi theo với gương mặt lặng im nghiêm nghị như thường. Ba bước, năm bước, Vĩ Thành vụt chạy nhanh đá mạnh vào lưng người đàn ông, ông ta ngã nhào nằm úp xuống dưới nền. Vĩ Thành đi tới từng bước thản nhiên đưa tay nắm tay kéo người đàn ông đứng lên. Người đàn ông bị kéo đứng lên la đau đớn do bị gãy tay vì bị bàn tay đang nắm của Vĩ Thành bẻ gãy. Ông ta la thất thanh, mặt như không còn chút máu tồn lại.

Do tiếng la của người đàn ông bị gãy tay đã truyền vào trong phòng. Cánh cửa mở bậc ra, một thanh niên trẻ tuổi chạy ra vội vàng hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Đứng ngây người nhìn người đàn ông tay bị gãy mặt tái mét, Vĩ Thành mặt nghiêm nghị đứng bên cạnh với bàn tay vẫn nắm chặt cánh tay bị gãy của người đàn ông: “Tay ông ta bị gãy rồi, giúp tôi gọi bác sĩ!”

Nhìn thấy vẻ mặt nghi ngờ của người thanh niên đang nhìn mình với ánh mắt kinh sợ. Vĩ Thành cất giọng bình thản như đang cần một sự giúp đỡ. Người thanh niên vội gật đầu quay người vào phòng để lấy điện thoại.

Nhưng vừa quay lưng thì Vĩ Thành đánh mạnh tay vào sau gáy, người thanh niên bất tỉnh ngã xuống nền. Thấy Thế Phong đang đi tới, Vĩ Thành đẩy người đàn ông té ngã ngay dưới chân Thế Phong. Vĩ Thành đi tới ba bước cúi người đưa tay nhấc bổng người thanh niên đang nằm bất tỉnh lên liền ném nằm lên trên giường. Vĩ Thành chỉnh người đó nằm ngay ngắn lại, kéo chăn đấp, tạo như thế nằm ngủ: “Chỉ là một giấc mơ thôi đúng không?”

Vĩ Thành ra khỏi phòng, đóng cửa phòng lại rồi đi tới nơi Thế Phong đang đứng. Thế Phong không hỏi nhưng biết hành động vừa rồi của Vĩ Thành là tránh để người thanh niên khi nãy nghi ngờ sự việc và tránh bị phát hiện bởi bốn xác chết do Vĩ Thành dùng dao cắt cổ còn đang nằm phía trước. Thế Phong túm lấy cổ áo người đàn ông lôi ông ta đứng dậy đi cùng với Vĩ Thành.

Quản lí và nhân viên giám sát hệ thống camera nhà hàng tái mặt khi nhìn thấy cảnh tượng giết người chuyên nghiệp của nhóm người Phạm Long trong màng hình cứ như đang xem phim hành động. Chỉ có thể xem diễn biến không thể nghe thấy tiếng la hay tiếng đánh nhau. Nhưng Thái Mi biết được đám người Phạm Long ra tay nhanh không cho đối phương có cơ hội rên la. Nếu không thì cũng như trường hợp của Vĩ Thành, khách thuê phòng nghe la nên mới mở cửa ra xem. Thân thủ nhanh nhẹn, thủ đoạn tàn nhẫn. Thái Mi nhận ra những người này luôn sống trong cảnh liếm máu trên đầu lưỡi đao. Những xác chết đang dần được người của Trang gia thu dọn. Họ làm nhanh gọn đến một vết máu cũng không còn lưu lại chỉ chưa đầy năm phút.

Người đàn ông bị gãy tay đang quỳ gối, dáng vẻ run rẫy sợ hãi đến mức đáng thương. Ông ta cúi gầm mặt không dám ngước lên nhìn đám người Chí Khanh đang ngồi trên ghế sofa. Đám người Chí Khanh mỗi người một gương mặt thể hiện một tính cách khác nhau. Chí Khanh lạnh lùng, Phạm Long điềm tĩnh, Hạo nhân nhã nhặn, Dương Nhẫn hoạt bát, Thế Phong nóng bổng, Vĩ Thành nghiêm nghị. Nhưng lại cho người khác cảm giác như có một sự chết chóc bao phủ khắp họ và lan tỏa khắp căn phòng. Đối với người đàn ông bị gãy tay, sáu người này chính là Diêm Vương của Địa Phủ, là tử thần của ông ta, có thể tùy tiện ra tay với ông ta tùy hứng, hỏi làm sao ông ta không run rẫy được. Huỳnh Lạc đứng một bên, cũng dựng tóc gáy khi nhìn thấy dáng ngồi thản nhiên nhưng nặng tà khí của nhóm người Chí Khanh.

“Là ai ra lệnh ông đột nhập vào đây?” Thái Mi ngồi ghế đơn một mình đưa mắt nhìn người đàn ông gãy tay đang quỳ gối.

“Tôi…”

“Nơi đây không có chuyện của anh. Lo giải quyết gọn gàng những xác chết, đó mới là việc anh cần làm.” Người đàn ông gãy tay vừa mở miệng thì Thế Phong cất giọng cắt ngang nên ông ta đành im miệng.

Thế Phong chỉ nói không nhìn đến, nhưng Huỳnh Lạc biết đang nói đến ông, ông liền trả lời: “Chuyện giữa cậu với những người này như thế nào chúng tôi không can thiệp. Nhưng lại xảy ra trong khách sạn cũng chính là địa phận của Trang gia. Giải quyết các cậu như thế nào tôi còn phải đợi lệnh của giám đốc. Còn về người này, sẽ thuộc quyền chúng tôi điều tra.”

“Giải quyết chúng tôi. Là chúng tôi ra tay bảo vệ danh tiếng cho khách sạn này. Anh vẫn chưa cám ơn chúng tôi!” Thế Phong nhếch môi cười khinh, Trang gia không có đủ thế lực để giải quyết họ.

Huỳnh Lạc đang tự đè nén cảm giác sợ hãi trong lòng, trầm giọng nói: “Nếu không phải các cậu đến đây thuê phòng, bọn người đó không liều lĩnh vào đây gây rối không xem Trang gia ra gì. Người này tôi cần phải giữ lấy để điều tra kẻ nào ngang tàng dám lộng hành ở đây.”

Vẻ mặt Thái Mi mang tia cười, cô tiếp lời: “Anh không cần phải bận tâm. Dù không phải lấy lại danh tiếng hay đòi lại công bằng cho Trang gia. Sáu người đang có mặt ở đây sẽ long trọng xử đẹp những người đứng đằng sau vụ này. Anh cứ để người đàn ông này ở đây rồi đi làm chuyện của anh.”

Người quản lí không biết thân phận thật sự của đám người Chí Khanh nhưng Thái Mi biết. Dám động đến những nhân vật đứng đầu của Long gia, dù có trốn đến sao Hỏa thì bọn họ cũng tìm tới mà giết sạch. Cô tin chắc đám người Chí Khanh sẽ không để yên vụ này. Dù có là Trang lão đại ra đòi người cũng vô ích, biết đâu còn phải cúi đầu kính nể. Không giết Huỳnh Lạc vì dám nói ra hai chữ “giải quyết” với bọn họ xem ra cũng nể mặt Trang lão đại lắm rồi.

Dù không biết nhưng Huỳnh Lạc đã có thể đoán trước đám người Chí Khanh không đơn giản. Ông ta chỉ là quản lí khách sạn, hiện tại là dưới quyền của Thái Mi, lời Thái Mi như lời của Thừa Ân ông ta chỉ biết cúi đầu vâng dạ trước Thái Mi rồi bỏ đi ra khỏi phòng.

“Cũng không liên quan đến tôi!” Thái Mi đến đây chỉ muốn đền ơn Chí Khanh vì đã từng cứu cô. Phần khác là giúp Thừa Ân bảo vệ khách sạn. Mọi chuyện kết thúc cô nên về. Cô không muốn dính liếu đến chuyện trong giới hắc đạo, đặc biệt là Long gia. Những người này rất đáng sợ và bá đạo, ở gần những người này không biết cô sẽ đi gặp Diêm Vương khi nào không hay biết.

“Anh đưa em về!” Thái Mi chỉ đi được vài bước chưa đến cửa phòng thì dừng lại bởi câu nói lạnh lùng của Chí Khanh. Chí Khanh đứng lên đi ngang qua Thái Mi và bỏ đi ra khỏi phòng không đợi Thái Mi đi cùng. Thái Mi cau mày quay lại nhìn đám người Phạm Long. Không thấy ở họ có biểu hiện nào khác ngoài ánh mắt ngờ vực, họ đang nhìn nhau. Sao khi không anh ta lại đòi đưa cô về, mặc kệ, cô nhún vai bỏ đi ngay sau đó.

“Cô gái đó là gì trong Trang gia?” Dương Nhân hiếu kì quay sang hỏi ngay Hạo Nhân. Dù sao thì ngoài Chí Khanh thì chỉ có mỗi Thế Phong và Hạo Nhân là người đã gặp Thái Mi trước.
“Là người trong tổ chức sát thủ, thân thủ rất khá. Cô ta đã trốn khỏi tổ chức. Hôm qua bị truy đuổi cô ta đã trốn vào phòng Chí Khanh, đó là lần đầu Chí Khanh gặp cô ta.” Hạo Nhân không trả lời câu hỏi của Dương Nhẫn mà nói sơ qua vài câu về thân phận của Thái Mi.

Phạm Long cất giọng tiếp lời Hạo Nhân: “Là cô gái đứng nói chuyện với quản lí Huỳnh khi ông ta đưa chúng ta đi nhận phòng.”

Nghe Phạm Long nói mới giúp những người này nhớ ra. Thì ra họ đều gặp Thái Mi cùng một thời gian một địa điểm, chỉ là họ không bận tâm đến nên không nhớ đã từng gặp Thái Mi. Vấn đề đám người Phạm Long bận tâm không phải là gặp trước hay gặp sau Thái Mi mà ánh mắt họ lóe lên tia tò mò. Tại sao Chí Khanh lại nhận Thái Mi làm em kết nghĩa, dù họ đã sống cùng với Chí Khanh bao nhiêu năm cũng không tài nào đoán được nguyên nhân.


Đã sửa bởi Bạch Tử Nhạn lúc 02.03.2016, 12:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 261 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nhangxink_256, setzernoisette và 312 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C585

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 554 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 526 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: Xem tử vi :wave:
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 490 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 995 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Daesung: Bà đào :) nhẫn kìa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 424 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 631 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 946 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 900 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.