Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 261 bài ] 

Máu tình - Bạch Tử Nhạn

 
Có bài mới 29.02.2016, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 169
Được thanks: 131 lần
Điểm: 5.91
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 10
CHƯƠNG 6:        
Anh kết nghĩa



“Đợi tôi với. Anh đi nhanh quá tôi đuổi theo không kịp.” Thái Mi đi nhanh như muốn chạy theo Chí Khanh.

Không phải Chí Khanh đi nhanh, chỉ do đôi chân dài của anh ta một bước sải chân bằng hai bước chân của Thái Mi. Gương mặt lạnh lùng bước đi của Chí Khanh không muốn chậm lại đợi Thái Mi. Khi anh ta dừng lại là khi anh ta đứng trên thang cuốn đang đưa anh ta di chuyển xuống dưới sảnh. Thái Mi vội đuổi theo đặt chân nhanh lên thang cuốn để có thể đứng cạnh cùng với Chí Khanh. Thang cuốn đang di chuyển mà Thái Mi bước chân xuống nhanh, chân và người chưa đứng vững thì ngã nhào xuống phía dưới. Đang phản xạ đưa tay mò chụp lấy thứ gì đó có thể giữ người lại thì một bàn tay đưa tới ôm ngang qua vòng eo của cô kéo cô sát vào một cơ thể rắn chắc. Khi cô mở mắt nhìn thì trước mắt cô là một chiếc áo sơ mi màu trắng bám sát bộ ngực vạm vỡ. Cô đang ở trong lòng một người đàn ông, là ai, cô thật thắc mắc.

Ngước mặt lên nhìn, ánh mắt lạnh sâu vô cảm của anh ta không cúi xuống nhìn cô mà hướng nhìn xuống sảnh dưới cuốn thang. Anh ta đẹp quá, cô đã gặp Chí Khanh nhưng chưa thấy được anh ta đẹp trai như lúc này. Ở trong vòng tay anh ta, tựa sát vào lồng ngực anh ta, tiếng tim anh ta đập mạnh mẽ như ánh mắt lạnh lùng kiên định, ngước mặt nhìn anh ta, đẹp trai đến mức trái tim của cô như mở ra để có thể nhìn rõ hơn. Đang mãi tập trung nhìn người đẹp, Thái Mi bị bàn tay ôm eo của Chí Khanh kéo xuống dưới, bất giác cô chợt nhớ ra nơi đây đông người. Mặt cô đỏ ửng không dám nhìn xung quanh, chắc chắn mọi người đang nhìn cô, đứng trên vị trí thang cuốn cao và dễ đập mắt người nhìn, cô ở trong vòng tay anh ta thật đáng xấu hổ. Bàn tay Chí Khanh thu lại, cô vội vàng thụt lùi về sau hai bước giữ khoảng cách.

“Cô ta là ai?”

Phát âm chuẩn nhưng giọng nói như bị lai. Thái Mi ngước mặt lên nhìn chủ nhân của câu hỏi đó. Một người thanh niên với đôi mắt xanh mũi cao, anh ta là người Anh, là Phạm Long, cũng là một trong nhóm sáu người Chí Khanh.

Phạm Long nhìn cô với ánh mắt tò mò, không phải tò mò về cô, anh ta không quan tâm cô tên gì cô là nhân vật nào mà anh ta đang tò mò về người phụ nữ bên cạnh Chí Khanh. Đứng dưới thang cuốn nhìn lên, Phạm Long đã nhìn thấy cô gái này được Chí Khanh ôm vào lòng. Nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự thắc mắc hoài nghi của Phạm Long, Thái Mi bất giác nhíu mày không hiểu.

“Tớ không biết!” Chỉ ba chữ đơn giản đã trả lời câu hỏi của Phạm Long. Đúng thật là Chí Khanh chưa được biết Thái Mi là ai, vì cả hai chưa ai giới thiệu bản thân cho nhau. Phạm Long nhìn kĩ Thái Mi hơn, quen thật, dường như anh ta đã gặp Thái Mi ở đâu rồi nhưng anh ta không nhớ rõ.

“Đã có tin tức gì chưa?” Chí Khanh trầm giọng hỏi.

Câu hỏi đánh tan suy nghĩ trong đầu Phạm Long, quay sang nhìn Chí Khanh, anh ta lắc đầu, chẳng có tin tức gì cả, ánh mắt thất vọng trĩu nặng hiện rõ trong đôi mắt Phạm Long. Biết trước điều này nhưng ánh mắt sâu lạnh của Chí Khanh cũng lóe lên tia chịu đựng cùng cực. Nhìn hai người Thái Mi không hiểu hai người đang tìm tin tức gì, về món đồ gì, việc gì hay tìm một ai đó. Thông qua ánh mắt buồn lạnh bi thương của hai người, có lẽ tin tức mà hai người cần tìm vô cùng quan trọng với họ.

Nhìn Thái Mi rồi lại nhìn sang Chí Khanh, Phạm Long hỏi: “Cậu định đi đâu?”

“Căn phòng của tớ bị phá nát, sau khi nhân viên thu dọn xong tớ sẽ quay về.” Không trả lời câu hỏi cho Phạm Long mà chỉ nói tóm gọn thời gian trở về. Chí Khanh bỏ đi không nhìn Thái Mi hay kêu Thái Mi đi cùng.

Đúng là một người vô cảm và tiết kiệm lời nói, Thái Mi nhếch môi nghiếng răng rồi đi theo Chí Khanh. Phạm Long đứng nhìn theo, không hiểu rõ mấy về câu nói của Chí Khanh. Nhưng phòng Chí Khanh sao có thể bị phá nát, anh ta tò mò, phải về phòng Chí Khanh xem đã xảy ra chuyện gì.

Hai phần bít tết được mang lên đặt ngay trên bàn trước mặt Chí Khanh và Thái Mi. Thái Mi không ngại ngùng trước Chí Khanh, cô lấy nĩa và dao gấp miếng thịt bò bỏ vào miệng ăn ngon lành. Nhìn Thái Mi ăn ngon miệng không ngừng nghỉ cứ như đã lâu lắm rồi cô mới lại được ăn món này, ánh mắt lạnh lùng vô cảm cứ nhìn Thái Mi ăn và ngồi thẳng tựa lưng vào ghế, Chí Khanh đúng là người lạnh lùng hay đúng hơn anh ta rất vô cảm với mọi chuyện xung quanh.

“Anh không thích ăn bít tết?” Đặt câu hỏi nhưng Thái Mi không nhìn Chí Khanh, mắt và răng nhai không ngừng, Thái Mi chú tâm đến việc ăn uống hơn.

Không rời khỏi động tác ăn uống của Thái Mi, Chí Khanh nhếch môi: “Tôi không đói!”

Thái Mi ngẩng đầu hỏi: “Nói đi, anh kêu tôi đi theo anh, anh muốn nói gì với tôi?

Vẫn là giọng nói lạnh lùng: “Tôi và cô thì có chuyện gì để nói.”

Thái Mi đưa mắt lên nhìn Chí Khanh, miếng thịt đang cấm trên nĩa Thái Mi đưa ngay vào miệng: “Vậy anh kêu tôi đi theo anh để làm gì?”

“Tôi có hỏi cô là dám đi cùng tôi không?”

Dừng ăn để có thể suy nghĩ thông hơn. Vài giây ngắn ngủi ánh mắt Thái Mi như đã thông suốt, cô nhếch môi cười rồi lại tiếp tục ăn: “Không phải là dám đi hay không, mà là tôi muốn đi hay không muốn đi.”

“Cô không sợ tôi?” Chí Khanh trầm giọng lên tiếng, lời nói lạnh nhạt không mang phần uy hiếp. Thái Mi nghe thấy liền hỏi: “Sao tôi phải sợ anh?”

Chí Khanh trả lời: “Vì người khác sợ tôi.”

“Người khác là người khác, người khác không phải là tôi.” Nói rồi Thái Mi lại cho một miếng thịt bò khác vào miệng, hoàn toàn không để tấm lắm về người đối diện.

Trả lời không suy nghĩ của Thái Mi cùng với thái độ vô lo, Chí Khanh cong môi lên thành nụ cười: “Không tò mò muốn biết tôi là người như thế nào sao?”

“Không quan trọng với tôi.” Thái Mi vội đưa tay cầm lấy ly nước rồi uống, cô tham ăn quá không cần thận ăn trúng miếng ớt khiến cô cay điếng.

Nhìn vẻ mặt đỏ bừng vì cay của Thái Mi, Chí Khanh khẽ cong môi cười: “Cô tên Thái Mi?”

“Hà Thái Mi!” Thái Mi đưa mắt nhìn Chí Khanh, đã hỏi tên của cô thì anh ta cũng nên giới thiệu cho cô biết tên của anh ta.

Hiểu được ánh mắt của Thái Mi muốn nói điều gì, Chí Khanh vẫn giữ gương mặt ẩn ý cười: “Tô Chí Khanh!”

Nhìn Thái Mi lại tiếp tục với món ăn còn ăn dở, Chí Khanh nói: “Những người tìm bắt cô khi nãy có quan hệ gì với cô?”

Thái Mi lườm mắt nhìn Chí Khanh: “Anh chỉ biết đặt câu hỏi thôi sao?” Từ khi ngồi vào đây chỉ mỗi anh ta chủ động hỏi chuyện, sao anh ta lắm chuyện vậy chứ?

“Vì tôi và cô là lần đầu gặp không biết gì về nhau.”  

“Nói vậy anh đưa tôi đến đây là vì tò mò chuyện của tôi?” Cứ nghĩ tính cách của anh ta cũng lạnh lùng như cái gương mặt vô cảm và ít nói. Sai rồi, đúng là không thể nhìn mặt bắt hình dung, anh ta nhiều chuyện hơn cô tưởng.

Ánh mắt cô lóe lên tia xem thường, cô nhếch môi cười: “Tò mò chuyện của người khác không hợp với gương mặt vô cảm của anh. Nhưng chuyện của anh tôi không tò mò tới tại sao lại hứng thú chuyện của tôi?”

Nhìn ánh mắt như đang xem thường mình, Chí Khanh hé nụ cười nhẹ và tiếp lời ngay: “Vì tò mò!”

Thái Mi cau mày nhấn mạnh lại câu hỏi: “Tôi hỏi là tại sao anh lại tò mò?”

“Tò mò cũng có tại sao sao?” Chí Khanh liền tiếp ngay sau lời nói của Thái Mi.

Đúng thật tò mò không có tại sao. Chỉ vì tò mò nên mới tò mò. Anh chàng này đúng là không cho người ta được một lần hiểu được suy nghĩ của anh ta. Thái Mi bỏ nĩa xuống vì cô đã chén sạch gọn món ăn trên đĩa. Ngẩng mặt nhìn Chí Khanh: “Tò mò không có tại sao. Không có tại sao nhưng tôi không thích tính tò mò. Vì không thích người có tính tò mò nên tôi sẽ không giải bày sự tò mò cho anh.”

Nghe một loạt câu liên tục xuất hiện hai chữ tò mò không léo lưỡi của Thái Mi, nếu người nghe không nghe kịp hay không hiểu kịp chắc chắn sẽ ngu muội ngay với những con chữ rối mù. Chí Khanh không dấu tâm trạng, anh ta nở nụ cười tươi rõ che lấp đi gương mặt vô cảm thường ngày: “Người được gọi là đại nhân đó chính là người đứng vị trí cao nhất trong tổ chức xác thủ nổi tiếng nhất thế giới.”

Khóe mắt Thái Mi lóe lên tia bất ngờ: “Sao anh biết?”

“Muốn biết sao tôi biết, có phải đó chính là tò mò. Cô đang tò mò muốn biết tại sao tôi biết?” Ánh mắt và lời nói của Chí Khanh chính là sự đáp trả cho câu nói vừa rồi của Thái Mi. Không những anh ta tò mò mà cô cũng có tính tò mò, con người không ai không có tính tò mò cả.

Biết rõ mình bị trả đòn, Thái Mi trừng mắt nhìn Chí Khanh, dám trêu chọc cô, anh ta thật đáng ghét: “Là chuyện của tôi, không phải tò mò.”

Chí Khanh cười, nụ cười lạnh nhạt nhưng không còn vô cảm bí ẩn, ánh mắt anh ta lóe lên tia hứng thú, điềm tĩnh giải thích sự tò mò của Thái Mi: “Khi đánh với ông ta, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng bám sát vào người hiện rõ hình xâm hai thanh kiếm đánh chéo qua nhau ngay sau lưng. Đó là dấu hiệu chứng tỏ vị trí cao nhất của người nắm giữ trong tay quyền lực lãnh đạo của tổ chức này. Xác thủ là giới đạo không nằm trong bất kì giới Bạch đạo hay Hắc đạo nào, là một giới độc lập và độc quyền duy nhất không có giới tương tự tồn tại. Tri tiền cho họ, họ sẽ giết người thay, giết người không để lại bất kì mấu chốt hậu họa nào chính là đặc tính cao siêu của tổ chức xác thủ, thế nên người thuê rất mực tin tưởng. Hôm qua cô thuê họ giết tôi, hôm nay người khác thuê họ giết cô, họ cũng sẽ giết cô không nương tay dù cô đã từng thuê họ. Chính vì vậy tổ chức này không có bạn, tất cả đều là kẻ thù của họ.”

Nói một loạt về giới xác thủ bằng giọng điệu không cao không trầm như một cuộc thoại bình thường. Ánh mắt Chí Khanh không tán thưởng cho việc làm của họ nhưng không tỏ ra là không hài lòng.

Nghe xong Thái Mi trầm ngâm một lát rồi nói: “Anh biết đại nhân là người lãnh đạo của tổ chức sát thủ vậy mà vẫn ra tay tàn bạo, anh không sợ ông ta sẽ cho sát thủ tìm giết anh sao?”

“Giết tôi?” Sau hai chữ “giết tôi” Chí Khanh bật cười to thành tiếng, nụ cười bá đạo đầy uy quyền như bất sợ mọi chuyện trên thế gian.

Thái Mi hai tay khoanh vào nhau, tựa người về sau ghế: “Anh nghĩ họ không đủ bản lĩnh?”

Ánh mắt Chí Khanh ánh lên tia cười như có như  không: “Chỉ là một tổ chức nhỏ, đáng để Tô Chí Khanh tôi đây bận tâm sao?”

Tổ chức nhỏ ư? Cô có nghe lầm không? Tổ chức sát thủ tuy không phải nằm trong hai giới Hắc Bạch đạo nhưng cũng là một tổ chức nỗi tiếng, có ai dám phật lòng người trong tổ chức này họ sẽ bị giết ngay dù người đó có là người đứng đầu của những băng nhóm nổi tiếng trên thế giới. Vậy mà anh ta lại có thể nói thật nhẹ nhàng đó chỉ là tổ chức nhỏ, anh ta không bận tâm. Không biết là anh ta khoác lác hay vì anh ta quá tự tin về tài nghệ võ công của mình. Thái Mi khẽ nhếch môi: “Đừng nghĩ anh vừa mới đánh thắng đại nhân cùng với bốn thuộc hạ của ông ta thì tổ chức đó không đáng bận tâm nhé?”

Chí Khanh cong môi cười: “Nếu tôi cần bận tâm đến tổ chức đó thì đó chỉ có thể là những công nghệ hiện đại do họ chế tạo ra, còn về võ công của họ, mệnh danh là sát thủ nhưng chẳng qua cũng chỉ là khỉ hoa tay múa chân.”

Chí Khanh không nói dối, võ công của anh ta cao siêu đến mức khó dùng lời để diễn tả. Nhưng anh ta là ai, anh ta bận tâm đến đồ công nghệ cao của tổ chức thôi sao? Phải chăng anh ta đang lợi dụng cô, muốn tiếp cận cô để biết những thông tin về đồ công nghệ cao đó? Thái Mi cảm thấy không nên nói chuyện nhiều với anh ta, còn ở lại đây sẽ tự gây thêm phiền phức cho cô.

Chí Khanh nhìn ánh mắt của Thái Mi, đoán biết được cô đang nghĩ gì, chậm rãi nói: “Tôi biết cô từng là sát thủ của tổ chức đó, tôi không bận tâm cũng không có ý lợi dụng cô để hỏi thăm về những đồ công nghệ cao mà cô biết được.”

“Dù anh muốn biết tôi cũng không cho anh biết.” Thái Mi trả lời ngay với ánh mắt kiên định, câu nói chứa hàm ý dứt khoác.

Chí Khanh cười, nụ cười dửng dưng như lẽ tất nhiên Thái Mi phải như thế, anh ta tin lời Thái Mi nói. “Tôi không bận tâm về tổ chức xác thủ này, nhưng khi đoán ra cô chính là người trong tổ chức đó, chợt nhiên tôi lại nhớ đến một chuyện, trước đây tôi từng nghe nói trong tổ chức đó đào tạo rất nhiều xác thủ nữ, trong đó có một nữ sát thủ tâm đắc nhất, được huấn luyện đào tạo kĩ lưỡng nhất. Một khi giao nhiệm vụ cho cô ta, dù người cô ta sẽ giết là một đại nhân vật như thế nào cũng dễ dàng như đưa súng bắn chết một con hổ. Nhưng cô ta đã trốn khỏi tổ chức đó và biệt tâm tung tin đến nay đã hai năm.” Dừng lại câu nói, khóe môi Chí Khanh nhếch lên thành nụ cười, tiếp tục nói: “Tôi tin chắc nữ sát thủ đó chính là cô.”

Ánh mắt Thái Mi thay đổi ngay sau câu khẳng định của Chí Khanh. Anh ta ngồi vịn lưng vào ghế nhìn Thái Mi, khóe miệng cong lên thành nụ cười. Thái Mi dần tắt lịm đi ánh mắt ngờ vực và thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh: “Tôi tin chắc anh không có ác ý với tôi?”

Chí Khanh nhàn rỗi lên tiếng: “Có muốn tôi làm anh kết nghĩa của cô không?”

Ánh mắt Thái Mi lóe lên tia kinh ngạc nhưng rất nhanh lại trở nên tĩnh lặng nhìn Chí Khanh: “Vậy anh thử nói xem anh là ai?”

“Cô…” Chí Khanh vừa mở miệng đã bị câu nói của Thái Mi cắt ngang: “Đó không phải là tò mò, anh không muốn có một người em kết nghĩa không hiểu biết gì về anh sao?” Thái Mi nhếch môi cười gian tà. Không đợi Chí Khanh trả lời, cô đứng lên bỏ đi.

Chí Khanh khẽ cười, anh ta thích tính khí cương định ngang tàng này của Thái Mi.

Thái Mi một mình lê chân trên đường phố, xe cô đã để lại khách sạn cô đành phải đi bộ về đó lấy, tất nhiên cô có thể gọi Taxi nhưng cô không thích. Ánh mắt sâu lạnh của Chí Khanh cứ như đi sâu vào suy nghĩ của cô, cô không ghét anh ta chỉ là không biết mục đích anh ta tiếp cận cô là gì. Sống trong thời đại có sự tồn tại của các giới đạo, cô cần phải đề phòng tất cả mọi trường hợp, vì trong những trường hợp mà cô đã đối mặt có thể sẽ có trường hợp gây hại cho cô. Tự bảo vệ mình, nâng cao tính cảnh giác đã tồn tại trong cô từ nhiều năm qua. Cô không muốn tiếp xúc với người đã biết về quá khứ của cô. Vậy nên không cần biết anh ta tốt xấu ra sao, cô không muốn gặp lại. Nghĩ tới tào tháo tào tháo xuất hiện. Chiếc xe Cadillac đen dài vụt chạy tới song song cùng với cô. Cô nhận ra chiếc xe đó, là xe của Chí Khanh.

Màng cửa kính xe tuột xuống, Chí Khanh quay mặt sang nhìn Thái Mi: “Cô đi nhanh hơn tôi tưởng.”

Chiếc Cadillac đen dài thắng lại ngay phía sau chiếc Ferrari màu đỏ của Thái Mi đang đậu ở trước khách sạn Paradise.

Thái Mi đưa tay tháo thắt dây an toàn ra khỏi người: “Cám ơn về buổi ăn hôm nay!”

“Đó là bửa ăn chiêu đãi đầu tiên của anh tới em gái kết nghĩa của mình, anh cần phải nhận lời cám ơn từ em sao?”

Bất giác Thái Mi quay sang nhìn Chí Khanh, ánh mắt đầy nét ngờ vực: “Tôi nhận lời làm em kết nghĩa của anh từ khi nào?”

Như đoán trước Thái Mi sẽ có thái độ này, Chí Khanh cười nhạt: “Món bò bít tết em đã nuốt trọn vào miệng em còn chối sao?”

Thái Mi há hốc miệng nhìn Chí Khanh. Anh ta dẫn cô đi ăn là gài cô, món ăn cô nuốt vào bụng thay cho lời đồng ý ư? Anh ta thật tráo trở. Cả ánh mắt lẫn đường môi cong lên của Chí Khanh đều thể hiện rõ nụ cười nhã nhặn, cô gái này đã trúng kế của anh, thật thú vị. Thái Mi tức tối nhưng cố giữ điềm tĩnh, cô nhấn mạnh từng tiếng: “Đừng có mơ!”

“Không phải ai cũng có thể làm em kết nghĩa của anh, em phải lấy đó làm hãnh diện.” Vừa nói vừa cười như chẳng màng bận tâm đến việc Thái Mi có đồng ý hay không. Chí Khanh muốn tự quyền quyết đoán tất cả.

“Và cũng không ai có thể làm anh kết nghĩa của tôi, như thế họ sẽ rất tự hào? Trở thành anh kết nghĩa của một sát thủ chuyên nghiệp, anh muốn anh cũng được ghi danh tên tuổi cùng tôi chứ gì? Nằm mơ!” Nói dứt lời, Thái Mi nhếch môi cười khinh bỉ. Anh ta nghĩ cô là ai, là người dễ chìu chuộng sao?

“Ghi danh tên tuổi, tên tuổi em được thế giới biết đến sao?” Nói hết câu, Chí Khanh bật cười to. Cô đúng là một sát thủ chuyên nghiệp, nhưng không ai biết đến tên cô cả. Cả tổ chức sát thủ của cô cũng không phải là một tổ chức lớn. Nói đúng hơn là tổ chức của cô quá nhỏ bé so với tầm nhìn trong giới Hắc Bạch đạo.

Nhìn thấy nụ cười tráo trở của Chí Khanh, Thái Mi thấy mình bị xem thường vô cùng. Tức giận không thể cãi lại vì anh ta nói đúng, rất ít ai biết đến tên cô. Nhưng Thái Mi không thích ai xem thường cô, dám xem thường còn cười nhạo béng một cách ngạo nghễ ngay trước mặt cô, cô sẽ không tha cho người đó. Cả đại nhân còn không phải là đối thủ của anh ta thì cô không là gì cả. Thái Mi đạp một cái trời giáng lên ngay bàn chân của Chí Khanh rồi tông cửa bỏ chạy thật nhanh. Chí Khanh bất ngờ hơn là chân đau, anh ta vừa nhìn theo Thái Mi thì cô đã ngồi vào chiếc Ferrari và lái xe chạy đi.

Không biết cô ta là một sát thủ như thế nào, cô ta sống trong một tổ chức máu lạnh tình người như thế nhưng không làm mất đi tính tinh nghịch của những cô gái vừa lớn. Chí Khanh nhìn theo cô và nở nụ cười thích thú.



Đã sửa bởi Bạch Tử Nhạn lúc 02.03.2016, 13:06, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bạch Tử Nhạn về bài viết trên: angell0nelycute
     

Có bài mới 01.03.2016, 01:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2014, 13:58
Bài viết: 778
Được thanks: 5584 lần
Điểm: 19.41
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 2
Bạn ơi, cỡ chữ này hơi nhỏ, sẽ không tốt cho mắt bạn đọc đâu, bạn giúp mình chỉnh cỡ chữ lên Lớn vừa (size 150) với nhé bạn. Cám ơn bạn nhiều nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn becuacon về bài viết trên: Bạch Tử Nhạn
Có bài mới 01.03.2016, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 169
Được thanks: 131 lần
Điểm: 5.91
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 10
CHƯƠNG 7:        
Cưỡng ép



Ferrari chạy thẳng vào bãi đậu xe của nhà Thái Mi. Trong bãi đậu xe không phải là một hay hai chiếc mà có đến năm chiếc sang trọng với màu sắc khác nhau như chiếc Koenigsegg, Porsche Carrera GT, Mercedes SLR MrLaren, Aston Martin Vanquish và cả chiếc Bugatti Veyron. Cùng với chiếc Ferrari Enzo cô mới chạy vào, cả sáu chiếc xe đều đứng hàng tóp đầu trong mười một chiếc xe đắt giá nhất thế giới. Chưa tính tới chiếc Pagani Zonda đang được Hào Cường giữ. Chỉ nhìn một dàn xe đủ màu sắc sang trọng cũng đủ thấy tài khoản của chủ nhân những chiếc xe này giàu có thế nào. Phải nói là Thái Mi say mê xe hay cô không biết tiếc tiền. Ăn uống thì chỉ ăn những nơi bình dân đông vui, chơi xe thì toàn những chiếc độc đáo. Tính cách của cô gái trẻ này thật không biết dùng từ ngữ nào mới có thể diễn tả được. Có thể thấy được nguyên nhân tại sao cô không đến tìm Hào Cường đòi lại xe, thậm chí là không buồn quan tâm đến dù cô đã nói đó là bảo bối của cô. Mất bảo bối này cô còn bảo bối khác, nhưng tin chắc rằng Hào Cường sẽ trả lại xe cho cô, nếu không thì một ngày không xa cô sẽ không tha cho cậu ta.

Một ngày liên tục gặp phải những chuyện không may. Mới sáng thì xém chút bị gãy cả hai tay do cái tính bá đạo của cái tên vừa được cứu mạng. Ra đường thì chạm phải Hào Cường, đến khách sạn thì gặp người của tổ chức truy đuổi, còn gặp phải cái tên Tô Chí Khanh tính tình bí ẩn bắt ép cô làm em kết nghĩa. Cô điên chết lên được, mặc dù cô rất hứng thú xem những chuyện đánh nhau của thiên hạ, nhưng cô không muốn nó xảy đến trực tiếp vào cô. Cánh cửa mở bậc ra, cô bước vào nhà với ánh mắt lộ rõ tia nộ khí nhưng đã khiến cô giật bắn cả người khi ánh mắt lạnh lùng bá đạo đang nhìn chòng chòng vào cô. Hắn ra khỏi phòng từ khi nào, sao hắn lại ngồi trên ghế sofa. Gặp phải nhiều việc ở bên ngoài dường như cô quên mất sự tồn tại của người thanh niên này. Hắn đang nhìn cô, ánh mắt như muốn lấy mạng người, thần khí chết chóc lan tỏa khắp người hắn. Nói hắn là Tử Thần đúng hơn là một con người. Cô không dám bước vào mà đứng nhìn hắn với gương mặt rõ lên tia sợ hãi, ánh mắt bá đạo đó như thôi miên hết sức lực của cô, cô chỉ có thể bất động đứng ngây ra. Hắn vẫn đang nhìn cô, nhưng tại sao cô lại sợ hắn, đây là nhà của cô mà, không có gì phải sợ cả. Thái Mi lấy lại dũng khí ném bỏ hết sự sợ hãi sang bên, mặc kệ hắn, cô xem hắn như không khí là được rồi. Không nhìn hắn nữa, cô đi vào nhà sau.

Ngâm người trong bồn nước mát lạnh, Thái Mi tươi tỉnh hẳn. Cô dùng khăn khô vò đầu tóc ướt đi lên nhà trên. Hắn vẫn ngồi tại đó, đứng từ phía sau lưng nhìn hắn, hắn ngồi bất động không nhúc nhích. Hắn có phải bị thần kinh không, cứu hắn hắn không cần, còn muốn bẻ gãy tay cô. Đuổi hắn đi, hắn nằm lì không làm theo. Thái Mi đi suốt cả một ngày về lại hắn ngồi im bất động mắt nhìn một hướng như suy nghĩ về điều gì đó. Hắn không bị thần kinh nặng thì cũng bị chạm đứt một dây nào, Thái Mi bĩu môi khinh bỉ.

Ngã người nằm dài trên chiếc giường nệm êm ái nhưng sặc mùi máu của hắn nằm sau ba ngày để lại. Thái Mi không cảm thấy thoải mái nhưng không còn cách nào khác vì đây là chiếc giường duy nhất, cô cần phải nằm nghĩ ngơi và thả hồn thiếp vào giấc ngủ ngay sau đó, thật mệt mỏi.

Cái bụng sôi sùng sục đã đánh thức giấc ngủ của Thái Mi, mở mắt nhìn đồng hồ thì đã hơn một giờ khuya. Thái Mi ngồi dậy, cô cần phải ăn gì đó mới có thể ngủ tiếp.

Ra khỏi phòng bất ngờ khi hắn vẫn ngồi im tại vị trí đó, Thái Mi cao mày thắc mắc. Hắn ngủ rồi sao? Ngồi như thế có thể ngủ được ư, nhưng hắn đang bị thương mà, ngồi lâu như vậy sẽ ảnh hưởng đến vết thương. Nửa ngờ nửa vực, Thái Mi đi tới, cô rụt rè nhưng cũng mạnh bạo đi tới phía bên cạnh đưa mắt nhìn hắn. Mắt hắn đang mở to, đôi mắt lạnh lùng bá đạo xen lẫn chút bi thương, hắn đang buồn sao? Đứng nhìn hắn với gương mặt tò mò, con người lạnh lùng này cũng có chuyện buồn sao, nhưng hắn cũng là con người thì làm gì không có tâm sự. Thái Mi tỏ lòng thông cảm như quên đi hai cánh tay mình xém chút bị bẻ gãy trước bàn tay sắt thép của hắn.

Hắn quay mặt liếc ánh mắt lạnh lùng nhìn Thái Mi khiến cô giật mình như thót tim bởi cái nhìn bất ngờ của hắn đến cô: “Anh không ngủ sao?”

Không trả lời, hắn quay mặt về lại vị trí cũ như không nhìn thấy hay nghe thấy Thái Mi nói gì.

“Có muốn ăn gì không, sẵn tôi đang đói, tôi sẽ mua về cho anh.” Dù ghét hơn là sợ hắn, nhưng suốt mấy ngày liền hắn không có gì trong bụng, chỉ được truyền nước tiếp sức vào người. Hắn cần phải ăn mới giúp ít cho vết thương. Thái Mi dù ghét nhưng không phải là người thù dai. Cái vẻ thờ ơ của hắn khiến cô bực mình, cô bỏ đi ra khỏi nhà để mặc hắn ngồi lại đó.

“Không muốn ăn thì nhịn đói đến chết đi.” Thái Mi vừa chửi vừa ngồi vào chiếc Ferrari chạy vụt ra khỏi bãi đậu xe.

Cô đang hướng về nhà trên tay còn mang theo túi đồ ăn. Dù hắn không xem cô ra gì, nhưng dáng vẻ ngồi im lìm với ánh mắt bi thương đầy tâm sự của hắn khi hắn ngồi một mình như suy ngẫm chuyện gì đó, cô cảm thấy có chút thương hại. Vào trong nhà, Thái Mi biết chắc hắn vẫn ngồi đó. Hắn  không nhìn cô như thể cô chỉ là một cơn gió luồng vào nhà. Thái Mi không bận tâm đến vẻ lạnh lùng của hắn mà đi thẳng xuống nhà bếp. Tuy không biết nấu ăn, không ăn ở nhà mà luôn ăn ở bên ngoài, nhưng chén đĩa, vật dụng trong bếp đều có đầy đủ, chỉ là lâu rồi không ai động đến. Lần lượt các món ăn như cháo trắng, tổ yến, các loại rau quả được cho vào chén đĩa, một ly nước lộc với bên cạnh là thuốc uống cũng được đặt vào khây. Thái Mi đặt khây thức ăn trên bàn ngay trước mặt hắn.

Hắn đảo mắt nhìn khây thức ăn rồi lại nhìn Thái Mi với ánh mắt lạnh lùng thường ngày.

Thái Mi lườm mắt với hắn rồi ngồi xuống ghế đối diện: “Tôi không muốn anh chết đói ngay trong nhà của tôi!”

Ánh mắt hắn nhìn cô sâu thẳm và lạnh lẽo, hắn không bận tâm đến lời cô nói. Thái Mi biết trước hắn sẽ không bận tâm đến thức ăn nhưng cô vẫn muốn mang đến, ăn cũng được không ăn cũng được, là bụng của hắn không phải bụng của cô. Nhấc mông định đứng lên, miếng vải băng quấn ngang ngực hắn có vết máu còn ẩm ngay miệng vết thương. Là do hắn tự ý cử động và ngồi im suốt nhiều tiếng khiến máu lại tuông ra và vì Thái Mi vẫn chưa thoa thuốc thay băng mới. Hắn không biết đau sao, nhìn gương mặt nhợt nhạt nhưng không có nét gì đau đớn ngoài ánh mắt và gương mặt lạnh lùng. Dù không biết đau thì cũng phải biết thương cơ thể mình chứ? Thái Mi bất giác nheo mày. Cô buồn ngủ rồi, cô cần phải ngủ tiếp, hắn ăn hay không ăn đâu phải là cô muốn hay không. Đứng lên và vào lại phòng nằm ngủ đánh một giấc dài tới sáng.

Ting Toong, Ting Toong… Tiếng chuông cửa reng liên tục, mi tâm Thái Mi nhíu chặt lại, mới sáng sớm ai đã đến làm phiền cô, tối qua cô đã mất ngủ vì cái bụng đói nên giờ cô muốn được ngủ lâu hơn. Tiếng chuông cửa không ngừng reng lên. Túm lấy chiếc mền đang phủ trên người, Thái Mi hất mạnh sang bên bật người ngồi nhanh dậy vẻ bực tức vô cùng với lời nói cộc cằn khá lớn: “Chắc chắn là cái tên bác sĩ đáng ghét đó!”

Chân đặt xuống giường bỏ đi với dáng điệu hầm hổ, Thái Mi mở cửa bỏ đi, định lập tức mở cửa mắng cho cái tên bác sĩ một trận nhưng chân cô đứng lại, cơn giận đã nguôi dần khi nhìn thấy thức ăn trên khây cô chuẩn bị cho hắn vào tối qua đã lưng dần, mặc dù thức ăn vẫn còn nhiều nhưng hắn chịu ăn, còn thuốc thì hắn không động đến. Thái Mi bĩu môi cười, chịu ăn đồ của cô vậy mà còn tỏ thái độ ngạo mạng, đợi cô ngủ hắn mới ăn, hắn có lòng tự trọng cao thật, cao đến mức không động đến viên thuốc trị thương nào. Hắn ngồi đó từ ngày qua đến giờ, thật lợi hại, cô cảm phục sức lực phi phàm của hắn.

Ting Toong Ting Toong cứ liên tục reng không ngừng. Thái Mi bực bội lớn tiếng: “Nghe rồi!”

Thái Mi bỏ đi ngang qua hắn, hắn không bất ngờ khi nghe thấy tiếng nói của cô ngay phía sau mình, cứ như việc cô đứng phía sau lưng từ khi nào hắn đã biết hết. Thái Mi mở cửa bước ra ngoài không cho Trần Vĩ vào nhà. Trở lại gương mặt hầm hực vì bị đánh thức, cô hằng học: “Mới sáng sớm anh mò tới đây làm gì?”

Trần Vĩ như quen rồi với bản tính lúc nắng lúc mưa này nên chẳng tỏ thái độ gì với ngữ điệu không hoan ngênh của Thái Mi. Anh nở nụ cười dịu dàng, từ từ nói: “ Hai tiếng nữa tôi có việc phải rời khỏi Hồng Kông nên phải đến sớm hơn mọi ngày.”

“Anh ta tỉnh lại và bỏ đi rồi, nơi đây không cần anh nữa.” Như một lời xua đuổi với một người không còn giá trị lợi dụng. Hắn tỉnh lại rồi, có bác sĩ với cô cũng bằng thừa. Hắn bạo lực với cả ân nhân cứu mạng mình, anh chàng bác sĩ vào điều trị cho hắn biết đầu sẽ bị hắn lấy mạng cũng nên. Thái Mi không muốn trong nhà mình có án mạng nên phải đuổi anh chàng bác sĩ này đi.

Không có thái độ tức giận mà ánh mắt phát tia cười rạng rỡ như trút được gánh nặng, Trần Vĩ cất giọng vui mừng: “Rất may là cậu ta đã tỉnh. Thay tôi cám ơn cậu ta nhé!”

Nụ cười dịu dàng thay lời tạm biệt, Trần Vĩ ngồi vào xe và vụt xe chạy đi để lại Thái Mi đứng đó lộ rõ gương mặt thắc mắc. Cô chợt nhận ra anh ta từ lời nói đến nụ cười như trút được gánh nặng, anh ta xem việc cô nhờ anh ta cứu người là gánh nặng, cứu người với anh ta là gánh nặng hay cô chính là gánh nặng của anh ta. Hiểu ra được hàm ý của câu nói và nụ cười, Thái Mi tức tối thì chiếc xe đã chạy đi xa rồi, cô còn mắng chửi được gì nữa. Quay lại vào nhà với một tiếng rầm thật mạnh cánh cửa đã đóng lại, Thái Mi hầm hực đi tới ghế ngồi đối diện với hắn.

“Người đó là bác sĩ?” Giọng nói lạnh lùng vang ra từ miệng hắn.

Thái Mi đưa mắt nhìn hắn, con người cứ im lặng đưa mắt nhìn, nếu trước đó hắn không mở miệng uy hiếp cô thì cô đã lầm tưởng hắn bị câm. Chịu chủ động mở miệng, còn hỏi chuyện, hắn đâu phải là người vô tri với mọi chuyện xung quanh. Thái Mi trả lời cộc cằn: “Vết thương của anh ra máu rất nhiều, cần phải có một bác sĩ giỏi.”

Lại là sự im lặng, Thái Mi nói tiếp: “Anh còn muốn ở lại đây sao? Hay vì anh không có nhà ở Hồng Kông?”

Cô dần quen rồi với thái độ của hắn, hắn lại không trả lời câu hỏi của cô, cô không bận tâm. Vừa đứng lên cô vừa nói: “Đi cùng tôi!”

Hắn nhìn cô không biết cô muốn hắn đi cùng cô đến đâu để làm gì. Không thấy hắn có ý định đi theo, Thái Mi đi tới nắm lấy tay hắn thì bị hất nhanh ra khỏi lập tức. Tia nhìn lạnh lùng của hắn lóe lên nhìn thẳng vào Thái Mi.

Phản xạ tự vệ trước ánh mắt bá đạo nhanh cực, Thái Mi lùi vài bước chân đứng có khoảng cách với hắn. Sao cô có thể quên mất hắn không thích ai xen vào chuyện của hắn chứ? Cô nhìn hắn với ánh mắt phòng vệ, gương mặt không tỏ vẻ sợ hãi, cô nhanh miệng: “Vải băng của anh cần phải thay lại.”

Hắn cúi mặt xuống nhìn vết thương ngay ngực, vải băng còn ẩm ướt lan tỏa máu tươi. Không biểu hiện bất ngờ mà chỉ có sự vô tình. Hắn đúng thật là không bận tâm đến vết thương hay hắn là người không biết biểu hiện xúc cảm ra ngoài. Ngước mặt nhìn Thái Mi: “Cô biết băng vết thương?”

Sống trong tổ chức từ khi nhỏ, được đào tào đặc biệt hơn nhiều người khác lẽ nào cô chưa từng bị thương. Thái Mi là người không ai chăm sóc chỉ biết tự dựa vào khả năng của mình mà bảo vệ bản thân. Khi cô bị thương, dù nhẹ hay nặng ai sẽ giúp cô thay băng trị thương. Cô không tự chăm sóc cô thì cô sẽ chết, lẽ nào cô không biết băng những vết thương này, hắn xem thường cô thật.

Trên chiếc giường nệm khá rộng. Hắn ngồi im cho Thái Mi lao xung quanh miệng vết thương. Cô tỉ mỉ lao nhẹ xung quanh nhưng không tránh khỏi vô tình chạm mạnh vào vết thương liền vội rút tay nhanh ra ngước mặt nhìn hắn: “Đau không?”

Không trả lời, thần sắc không thay đổi, ánh mắt thản nhiên lạnh lùng, đến cả cái nheo mày cũng không có. Hắn đúng là thân thể trâu bò, mà trâu bò thì cũng biết đau chứ, đúng hơn là cơ thể hắn được đúc bằng sắt thép. Dù cô có mạnh tay hơn thì hắn cũng không biết đau là gì. Nghĩ thì nghĩ vậy tay cô vẫn cố ý lao nhẹ và cẩn thận hơn. Quấn băng từ từ vòng theo cơ thể của hắn một cách nhẹ nhàng và chuyên nghiệp, cô cất giọng: “Tôi tên là Hà Thái Mi, còn anh tên gì, cũng phải biết tên đễ dễ gọi chứ?”

“Cô xứng đáng để hỏi tên của tôi?”

Giọng nói lạnh lùng ngạo mạng vang ra, Thái Mi liếc mắt nhìn hắn. Ánh mắt gương mặt của hắn điềm tỉnh lạnh lùng như vừa rồi hắn không mở miệng nói lời nào. Cô không xứng đáng để hỏi tên hắn, hắn nghĩ hắn là ai chứ. Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ bị truy đuổi, biết trước hắn ngạo mạng như vậy cô đã không tự giới thiệu tên của cô cho hắn nghe. Thái Mi tiếp tục băng vết thương với giọng nói đều đều không tức giận nhưng pha lẫn đã quá sức nhẫn nhịn của cô: “Muốn ở lì trong nhà tôi mãi sao?”

Hắn lạnh nhạt tiếp lời: “Đây là nhà của cô?”

Thái Mi lườm mắt tỏ vẻ chán ghét: “Không phải nhà của tôi lẽ nào là của anh?”

Không nhìn Thái Mi, hắn trầm giọng lên tiếng: “Tôi sẽ mua lại căn nhà này.”

Cô có nghe lầm không? Hắn muốn mua lại căn nhà này. Tại sao? Thái Mi nhìn hắn bằng ánh mắt thắc mắc. Không đợi Thái Mi trả lời đồng ý bán hay không, hắn tiếp tục câu nói: “Tôi sẽ cho người mang tiền đến cho cô. Tôi cho cô một tuần thu xếp sau đó hãy thu dọn tất cả và rời khỏi đây.”

“Tôi có đồng ý là bán cho anh đâu.” Thái Mi như bị xúc phạm trầm trọng, hắn xem thường cô đến mức tự quyết định mọi việc. Dù có muốn bán hay không cô cũng tuyệt nhiên không bán cho hắn.

Liếc nhìn Thái Mi bằng ánh mắt lạnh lùng bá đạo, kẻ nào trái lời của hắn kẻ đó sẽ chết, nhưng dù sao thì việc mua nhà chỉ xuất phát từ phía hắn nên hắn sẽ tha mạng cho cô: “Số tiền mua nhà sẽ rất cao, cô có thể tùy thích dùng số tiền đó mua bất kì căn biệt thự nào.”

Thái Mi liếc hắn rồi nhìn sang nơi khác: “Tôi thích căn nhà này!”

Giọng của hắn nháy mắt trầm hơn đến mấy độ: “Tôi không nhắc lại lần hai.”

“Dù có lần hai, lần ba gì thì tôi cũng sẽ không bán, có để không không ai ở thì tôi cũng không bán!”

“Nói lại một lần nữa!” Ánh mắt hắn dần lóe lên tia nộ khí tỏa ra sự lạnh lùng sặc mùi máu người. Hắn đang dùng ánh mắt để uy hiếp Thái Mi, sẵn sàng giết cô ngay nếu cô dám lập lại hai chữ không bán.

Ánh mắt bá đạo như muốn xuyên thủng người Thái Mi, tận sâu cơ thể cô bất giác run lên, cô thừa nhận là cô sợ ánh mắt bá đạo đó. Tự ái của cô không cao, nhưng cố tình không xem cô ra gì thì đó là điều cô ghét cay ghét đắng, cô lại là người mà không phải ai cũng có thể ra lệnh sai khiến được. Hắn cho rằng cô sợ hắn thì hắn muốn ép chế cô thế nào cũng được sao? Bản tính ngang tàn bất sợ của Thái Mi lại trỗi lên, ánh mắt cô trợn to như thách thức hắn, từng lời từng ngữ điệu nhấn mạnh rõ ràng: “Tôi không bán!”

Chưa một ai dám to mắt nhấn mạnh lời nói thách thức ngay trước mặt hắn. Cô ta quá gan to rồi. Thái Mi chỉ kịp la lên một tiếng thì cổ cô đã bị bóp chặt lại . Một bàn tay cứng như sắt thép bóp chặt lấy cổ của cô, đè mạnh cô nằm ngay trên giường. Cổ Thái Mi đau rét, hai bàn tay cô nắm chặt lấy cổ tay đang bóp cổ mình, cô cố sức vùng vẫy nhưng cô hoàn toàn bất lực trước bàn tay sắt thép đó. Sắc mặt cô tái trắng không còn chút máu, lồng ngực cô như muốn vỡ tung vì bị tắt nghẽn hơi thở. Hắn muốn giết cô thật sao? Hắn nhìn cô bằng ánh mắt giết người, tay hắn bóp chặt không hề nới lỏng nhưng cũng đủ để Thái Mi mở miệng cầu xin tha mạng. Thái Mi biết nếu lúc này cô còn ngang bướng cô sẽ chết dưới bàn tay đó. Cô nên nhận lời. Không, cô không muốn làm theo lời hắn, hắn không thể muốn cô phải như thế nào thì cô sẽ như thế đó. Không còn hơi thở, không vùng vẫy, Thái Mi trừng mắt nhìn hắn như thách thức, cô muốn chứng tỏ cho hắn biết cô không sợ hắn.

Nhìn thấy con người nhỏ bé mảnh mai dưới bàn tay mình không hề run rẫy cầu xin tha mạng, ánh mắt kiên định bất sợ của cô nhìn hắn. Đây là đôi mắt đầu tiên hắn nhìn thấy, rất thú vị. Khóe miệng hắn cong lên thành nụ cười, thả bàn tay ra khỏi cổ của Thái Mi, hắn ngồi thẳng lại: “Gan lì hơn tôi tưởng!”

Đôi bàn tay Thái Mi ôm lấy bàn tay của hắn đang bóp cổ cô. Làn da trắng nõn nà nay đã bầm đỏ với những dấu tay hắn để lại. Thái Mi dốc sức thở mạnh ra vào để tiếp thu lại không khí vừa bị mất đi. Mặt Thái Mi tái sầm lại, cô biết cô vừa mới thoát khỏi cái chết trong ngàn cân treo sợi tóc. Con người hắn thật đáng sợ, Thái Mi còn nghĩ hắn nói chuyện với cô thì hắn không có cái tính bá đạo độc quyền tồn tại nữa.

Cúi mặt nhìn người phụ nữ nằm bên cạnh đang cố lấy hơi thở, cô thở hổn hển mệt mỏi như không còn sức lực, mồ hôi cô chảy khắp. Hắn không hề tỏ vẻ biết lỗi hay lay động trước cô. Hắn cất giọng đều đều nhưng hiện rõ tính bá đạo lạnh lùng: “Tôi đã từng nói trái lệnh tôi thì chết. Tôi sẽ không giết cô, vì dù cô có muốn bán hay không tôi cũng mua lại căn nhà này.”

Thái Mi rời bàn tay khỏi cổ của mình, đột ngột lên tiếng: “Nguyên nhân?”

Hắn quay mặt nhìn Thái Mi. Mặt cô đang dần hồng hào trở lại nhưng tay chân cô không còn chút sức lực, rã rời toàn thân: “Không có nguyên nhân!”

Thái Mi vẫn giữ gương mặt cương trực: “Không nói nguyên nhân giết chết tôi cũng không bán.”

Ánh mắt hắn lại lóe lên tia phẫn nộ. Thái Mi nhếch môi cười, vừa ngồi dậy cô vừa nói: “Muốn mua lại căn nhà chắc chắn phải có nguyên nhân nào đó, thế nên anh mới ở lì lại đây mà không chịu đi khỏi.”

Thái Mi nhớ rõ lần trước hắn vốn đã bỏ đi nhưng không hiểu vì lí do gì mà hắn thay đổi ý định, một hai không chịu rời khỏi.

“Tôi vừa tha mạng cho cô thế nên không vì chuyện mua nhà mà lại ra tay với cô lần nữa. Ra khỏi đây đi, tôi muốn được yên tĩnh.”

Thái Mi nhếch môi cười, cô nhích mông dịch tới cạnh giường rồi đứng lên bỏ đi được vài bước liền dừng lại. Đây là nhà cô, là phòng cô, sao cô phải nghe lời hắn mà đi ra ngoài. Cô nhượng bộ cái giường duy nhất suốt ba ngày liền là vì hắn mê man bất tỉnh. Hắn đã tỉnh lại, sức lực còn mạnh hơn cả con voi con trâu. Thái Mi quay lại nhìn hắn với ánh mắt không phục: “Đây là phòng của tôi, người phải ra khỏi phòng chính là anh.”

Như không nghe thấy lời hét lớn đầy sự phẫn nộ của Thái Mi, hắn nhẹ nhàng thả người nằm xuống rồi nhắm mắt lại ngay. Ngồi cả ngày cả đêm không nằm, vết thương hắn đang đau, lại vừa dùng sức với Thái Mi, hắn cần phải được nằm nghĩ. Thái Mi tức giận, cô bước nhanh đến định đưa tay kéo hắn ngồi dậy.

“Tôi nói tôi không ra tay với cô một lần nào nữa là về vấn đề mua nhà, nhưng không phải là bất kì trường hợp nào.” Gương mặt hắn điềm tĩnh như đang ngủ say, không giống như vừa mở miệng đe dọa.

Con người này ngoại trừ sự lạnh lùng bá đạo ra chẳng còn lời nào để cô có thể suy diễn được, Thái Mi tức điên lên như muốn lập tức lấy mạng hắn. Nếu không phải vì cô đã giải nghệ thì mạng sống của hắn cô đã lấy từ lâu rồi. Sao cô lại rước một cục nợ này về nhà để rồi tự chuốc lấy cực hình cho bản thân. Hắn cứ như đợi chờ cô có sơ hở nào lập tức ra tay với cô ngay.

Tức như muốn điên người, Thái Mi cất giọng: “Dù tôi muốn bán hay không anh cũng sẽ mua lại căn nhà này sao? Nực cười, căn nhà này không quan trọng với tôi, tôi có thể cho không người khác nhưng tuyệt đối sẽ không bán cho anh. Nếu tôi không đủ bản lĩnh để căn nhà này rơi vào tay anh thì tôi sẽ cho nổ tung căn nhà này rồi bị anh giết cũng không muộn. Nhưng đến khi đó thì tôi cũng cao chạy xa bay rồi, còn anh thì vĩnh viễn cũng không có được căn nhà này.”

Hắn liển mở mắt ra ngay khi nghe đến hai từ nổ tung, lạnh lùng nhìn Thái Mi như sẵn sàng nổ súng, ánh mắt sâu lạnh như viên đạn vô tình người. Cô dám cho nổ tung, dám uy hiếp hắn, cô ta có mười lá gan sao?

“Thế nào, muốn ra tay với tôi nữa sao? Nuốt lại lời nói vừa rồi sao?” Thái Mi hất mặt ngẩng cao đưa mắt nhìn hắn, bộ điệu ngông cuồng của cô càng làm máu hắn sôi sục lên cơn thịnh nộ. Lời hắn nói như thánh chỉ ban ra, hắn không thể nuốt lời. Hắn có nói không ra tay với cô về việc liên quan trong chuyện mua nhà. Không ngờ cô ta lại dùng câu nói đó để uy hiếp ngược lại hắn.

Nhìn ánh mắt hắn muốn giết người nhưng không thể giết được, Thái Mi thích thú vô cùng, có thể làm hắn tức giận nhưng cô vẫn an toàn mạng sống. Xem như cô trút được phần nào cơn giận, Thái Mi nở nụ cười thách thức trước ánh mắt lạnh lùng của hắn rồi quay nhanh người bỏ đi ra khỏi phòng. Thái Mi không cần giường này nữa, có thể khiến hắn ngậm cục tức trong lòng cô vui lắm rồi. Hắn nhìn theo cho đến khi Thái Mi ra khỏi phòng, ánh mắt lạnh lùng dần tắt ngấm, hắn nhắm mắt lại như quên đi vẻ hóng hách thách thức của Thái Mi.

Thái Mi đưa tay mở cửa, gương mặt cô rõ nét tươi vui vì mới được trút giận với hắn. Cánh cửa chính vừa mở ra, Hào Cường đang đứng ngay trước nhà với ngón tay đang định nhấn chuông. Nhìn thấy Thái Mi, cậu ta cười, nụ cười có sức hút mãnh liệt với những cô gái trẻ nhưng với Thái Mi, cô tỏ rõ sự chán ngán đến tận cổ. Dạo này cô cứ liên tục gặp phải những gã đàn ông đáng ghét.

Hào Cường nhìn Thái Mi bằng vẻ mặt rạng ngời: “Chào buổi sáng!”

Liếc mắt nhìn tới chiếc xe đang đậu phía trước, đó không phải là chiếc Pagani Zonda của cô. Thái Mi nhìn Hào Cường bằng ánh mắt chán ngán: “Không mang xe tôi đến thì anh đến đây làm gì?”

“Một mình tôi không thể lái hai chiếc. Nhưng nếu biết trước cô sẽ đưa tôi về nhà tôi thì tôi đã ngồi xe của cô đến rồi!” Hào Cường không hề kích động trước ánh mắt không hoan nghênh ngược lại còn muốn đuổi cậu ta đi ngay. Cậu ta luôn để trên môi nụ cười thu hút chết người mà Thái Mi cho là chán ngán đó.

Thái Mi liếc mắt nhìn Hào Cường: “Tôi có nói sẽ đưa anh về sao? Gọi người của anh mang xe tôi đến đây.”

Nghe xong Hào Cường vội mỉm cười nói: “Cô không muốn tôi đền ơn cứu mạng sao?

Thái Mi mở miệng: “Tôi không cứu anh, nhưng nếu anh muốn đền ơn thì tu chỉnh chiếc xe tôi hoàn hão trở lại như lúc ban đầu là được.”

Hào Cường nhanh miệng tiếp lời: “Kèm theo một bữa ăn!”

Nhắc đến ăn, cái bụng của Thái Mi lại réo lên. Cô định đi ăn sáng, chỉ vì sự xuất hiện bất thình lình của Hào Cường  ngay trước cửa nhà nếu không thì cô đã đi ăn từ lâu rồi. Thái Mi thay đổi ánh mắt nhìn Hào Cường. Hào Cường nhìn cô cười nói: “Muốn ăn gì tùy thích, cô đi chứ? Ăn sáng một mình thì buồn lắm.”


Đã sửa bởi Bạch Tử Nhạn lúc 02.03.2016, 13:06, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 261 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nhóc hay cười và 188 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Đường Thất Công Tử: bomb tập thể à chời :v
Snow cầm thú HD: Tuyết -_-
Bạch_Ngọc_Tuyết: thúc tối vv ^^
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Snow cầm thú HD
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 437 điểm để mua Pooh lúc lắc
The Wolf: rồi được rồi cám ơn nha ><
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1261 điểm để mua Cô phù thủy 2
The Wolf: vẫn không được >T<
007: Bỏ khoảng trắng. Câu số 11
The Wolf: mà sao vẫn k đc vậy mình là như vậy mà vẫn k đc ?
Daesung: viewtopic.php?t=60285 vào đây xem
The Wolf: để làm chữ kí chạy qua trái qua phải thì làm như nào vậy mọi người ?
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 557 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 310 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 294 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Cô Quân: bom đẠN đầy trời thế nàyy
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 279 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Thiên thần xanh 2
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Bánh Bao Ú
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Ly Ly
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> AshleyAshlie
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> plumeria rubra
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> vuhongnhung87
LogOut Bomb: _Hoàng Dược Sư_ -> Nminhngoc1012
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Meomeo88
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.