Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 28.02.2018, 19:50
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1026
Được thanks: 8327 lần
Điểm: 20.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái - Điểm: 42
Chương 56: Động cơ cuối cùng

Edit: Đào Sindy

Đêm động phòng hoa chúc, đại khái là xã hội cởi mở từ động phòng hoa chúc sẽ bị bỏ trước.

     Theo Thẩm Mộc Tinh biết, tất cả bạn bè đã kết hôn cô biết, đều chưa từng có đêm động phòng hoa chúc chó má nào, hôn lễ giày vò đến nửa đêm, Nghiêm Hi Quang đã một bước ba lắc, trở về ôm bồn cầu nôn, cuối cùng nhất vẫn là Thẩm Mộc Tinh "Kéo" anh trở về trên giường.

     Khuôn mặt Nghiêm Hi Quang mang theo nồng đậm men say, ngoài miệng cười ha ha ngây ngô, trong miệng nói lẩm bẩm:

     "Anh họ... Em mời anh..."

     Thẩm Mộc Tinh cởi vớ cho anh, hôm nay hoạt động nhiều, trên vớ có mùi giày da.

     Cô nâng vớ lên trước mặt anh: "Kính cái rắm nha, tới tới tới, chú rể nghe nè, đây là vớ của ai mà thối như thế."

     Nghiêm Hi Quang cười ha hả, một phát đánh bay vớ, giữ chặt tay cô, đàn ông say dùng sức rất lớn, Thẩm Mộc Tinh trọng tâm bất ổn liền bị anh túm ngã xuống giường.

     "Em đó, để anh hôn một cái..."

     Mặt Nghiêm Hi Quang áp lại gần, Thẩm Mộc Tinh cười tránh: "Buồn nôn chết rồi, vừa nôn ra còn chưa đánh răng đấy!"

     Anh cười dùng trán cọ trên mặt cô, cũng không có động tác gì quá thân mật.

     "Đi rót cho anh cốc nước." Anh nói.

     Thẩm Mộc Tinh đứng lên, anh cười bấm ở ngang hông cô một cái.

     "Đáng ghét!" Một tay cô đẩy anh ngã xuống giường.

     Nghiêm Hi Quang vẫn cười như cũ, nhắm mắt lại.

     Rớt nước sôi để nguội trở về, người đàn ông kia đã ngủ.

     Nét mặt khi ngủ an tĩnh, đường cong khóe miệng nhàn nhạt còn chưa rút, thì ra không chỉ trẻ nhỏ, mà người đàn ông của mình cũng như vậy, dáng vẻ lúc ngủ luôn làm cho người ta muốn che chở.

     Đồng hồ trên tường lẳng lặng quay, ngoài cửa sổ có người đốt pháo hoa.

     Thẩm Mộc Tinh khẽ cười đi tới, đặt nước trên tủ đầu giường, vừa thay anh đắp mền vừa lải nhải:

     "Nghiêm Hi Quang, sau này anh đã là người có vợ rồi, phải tốt với em biết không?"

     Cô cởi nút áo sơ mi cho anh, tự nhủ lải nhải: "Em cũng sẽ đối tốt với anh."

     Anh nặng nề ngủ, chỉ dùng tiếng hít thở bình ổn đáp lại.

     Lúc cởi đến nút thứ ba, tay Thẩm Mộc Tinh bỗng nhiên dừng lại.

     Dưới ánh sáng nhu hòa, nút thứ ba mở ra, thịt trên ngực anh, có một vết sẹo đậm màu nổi lên, Thẩm Mộc Tinh dừng tay lại, nhìn qua một góc nhọn băng sơn của vết sẹo, không thể ức chế run rẩy.

     Ngón áp út anh đeo nhẫn kim cương cho cô đang loé sáng, mắt Thẩm Mộc Tinhđau nhói, không còn tháo được nữa.

     Anh không thích người khác nhìn thấy thân thể của mình, ngay cả cô cũng không được.

     Thẩm Mộc Tinh hít vào một hơi, lại vội vã gài nút lại lần nữa, ngồi trên giường nhìn anh.

     Cổ chân đã bị cởi vớ, vết sẹo nhìn thấy mà giật mình lan tràn sâu xa, giống như từng con rắn nhỏ khủng bố đang quấn lấy anh.

     Thẩm Mộc Tinh cảm thấy hô hấp có chút nhói nhói, quay đầu đi chỗ khác, không đành lòng nhìn lại.

     Cô nghĩ, mình có thể mơ hồ đoán được, không nên biết từ miệng anh.

     ***

     Thẩm Minh uống nhiều quá.

     Thẩm Mộc Tinh nghĩ, chuyện hẳn là như vậy: Anh ở đó chờ một cô gái, mà cô gái ấy từ đầu đến cuối không xuất hiện.

     Thẩm Mộc Tinh bưng ly nước sôi để nguội Nghiêm Hi Quang chưa kịp uống đi xuống lầu, em trai đang ngồi ở góc nhà hút thuốc.

     Cậu nghe tiếng quay đầu, mặt đỏ do dị ứng cồn.

     "Đứa ngốc, uống rượu xong lại hút thuốc, em muốn sống mơ mơ màng màng à?" Thẩm Mộc Tinh đưa ly cho cậu.

     Thẩm Minh nhận ly, uống hết ừng ực ừng ực, tiếp tục hút thuốc: "Em không ngủ được."

     "Chị nói chuyện phiếm với em nha?"

     Thẩm Mộc Tinh ngồi xuống, ngẩng đầu ánh sao đầy mắt.

     " Mấy năm sau khi Nghiêm Hi Quang đi đến nơi đó, chị cũng thường xuyên ngắm sao như thế." Cô nói.

     Thẩm Minh phì cười một tiếng, hít một hơi khói: "Có cảm thấy mình giống nữ chính trong phim thần tượng không?"

     "Ừm ờ, khi đó mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt, ngẫm lại thật sự đổ mồ hôi. Làm gì không tốt chứ? Xem sách truyện sẽ phát triển tri thức, tại sao để nỗi nhớ một người biến thành ý nghĩa sinh tồn của mình?"

     "Thật sự em không nhớ ai." Thẩm Minh nghĩ lời này là cô muốn nói cho cậu nghe, không hề lo lắng phủ nhận.

     Thẩm Mộc Tinh không vạch trần cậu, tiến hành theo chất lượng nói: "Chị cảm thấy có một số việc, mọi người đều gạt chị, nhưng chị không ngốc, gần đây ngẫm thật lâu, đoán được một số, nhưng chị muốn em kể cho chị biết."

     Bỗng nhiên Thẩm Minh dừng lại tất cả động tác, cương cứng cổ không quay đầu lại, ráng chống đỡ trấn định nói: "Chị, chuyện em sắp làm cuộc giải phẫu bệnh trĩ không cần nói với chị rồi?"

     "Không có một câu nghiêm chỉnh!"

     Thẩm Minh không nói chuyện, trong đầu hồi tưởng đến ngày đó tại trạm chuyển phát nhanh, lúc Nghiêm Hi Quang giúp cậu sửa xe đã nói một câu.

     Anh nói: "Chuyện đó cậu có nói với chị cậu chưa?"

     Thẩm Minh đáp: "Chưa."

     Nghiêm Hi Quang nói: "Đừng nói nữa."

     Nhưng mà Nghiêm Hi Quang cũng không biết, Thẩm Minh từ nhỏ đến lớn, tâm lý phòng tuyến trước mặt chị gái, hình như không có, bảo cậu nói láo với cô, còn khó hơn gian lận trong phòng thi mười mét vuông.

     Cậu sợ cô hỏi đến.

     Quả nhiên, Thẩm Mộc Tinh cũng không định buông tha.

     "Chị muốn biết, cuối cùng thì tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì." Cô vô cùng bình tĩnh nhìn cậu.

     Thẩm Minh bị cô chằm chằm đến run rẩy, cậu biết, chắc chắn sẽ có ngày này.

     "Nếu em không nói thì sao?" Cậu phản kháng nho nhỏ, hốt hoảng mà cười.

     "Vậy thì em cũng không cần biết đến chuyện của Kaka."

     Thẩm Minh lâm vào một chuỗi trầm mặc thật dài.

     "Vậy em cũng không nói."

     Thẩm Mộc Tinh không uy hiếp được cậu, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, nhụt chí nói: "Kaka đã qua đời."

     Khói giữa ngón tay Thẩm Minh bỗng nhiên rung động một cái, quay đầu nhìn cô: "Chị, chị đừng như thế?"

     Thẩm Mộc Tinh cúi đầu không ra tiếng.

     Thẩm Minh lập tức luống cuống, cậu đứng lên, đe dọa nhìn cô, đôi mắt giống như chim bay loạn đã mất đi phương hướng.

     "Chị trả thù em, hận em thì cũng đừng như thế?"

     "Thẩm Minh, chị lừa em một chữ thì chị không phải là người..."

     "Chị nói láo!" Cậu đột nhiên gấp, giận như sư tử rống:

     "Coi như em chém Nghiêm Hi Quang! Chị cũng không nên phí lời để báo thù em!"

     Câu nói này của cậu, giống như một cây đại chùy, nặng nề đập vào gáy Thẩm Mộc Tinh!

     Cô kinh ngạc đến không ngẩng đầu được lên, một nỗi đau ngập tràn bao trùm trái tim cô.

     Là Thẩm Minh, thật là Thẩm Minh, lúc trước cậu vào tù không phải là vì làm tổn thương Kaka, mà vì chém Nghiêm Hi Quang bị thương!

     Cô thật ngu, em trai thích Kaka như vậy, sao có thể làm tổn thương cô ấy?

     Thẩm Minh khẽ giật mình, cắn răng, chăm chú ngậm miệng lại.

     Ngày đó, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

     ***

     Sau khi cảnh sát thẩm vấn cậu, Thẩm Minh thế nào cũng nhớ không nổi tại sao mình lại có cảm xúc muốn giết người mãnh liệt như vậy.

     Đèn treo trong phòng thẩm vấn lắc không ngừng, đầu Thẩm Minh nổi lên một trận hoa mắt, hai cảnh sát ngồi trước mặt cậu, trước kia đã từng đối mặt trong sở.

     Một người cảnh sát nói: "Thẩm Minh à, cậu cũng trong nghề, thì cậu phải biết, thành thật khai báo tất cả cho mọi người bớt lo."

     "Các anh hỏi đi, tôi nói, nói tất cả."

     Một cảnh sát khác vừa ghi chép vừa hỏi: "Trước khi vụ án xảy ra, cậu ở đâu?"

     "Ở ký túc xá, không đúng, tôi ở nhà."

     "Động cơ gây án của cậu là gì?"

     "Động cơ gây án..."

     Trong đầu Thẩm Minh hỗn loạn.

     Cậu đã không nhớ rõ.

     Thẩm Minh nhớ lại tỉ mỉ chuyện xảy ra ngày đó một lần.

     Giữa trưa cậu từ trong nhà trở lại ký túc xá lấy đồ, trong kí túc xá chướng khí mù mịt, mấy đồng nghiệp đang đánh bài.

     Tiểu Trương lại gần hỏi: "Thẩm Minh, sau này cậu sẽ về nhà ở à?"

     Thẩm Minh nói: "Đúng, mẹ tớ bảo tớ chuyển về."

     Tiểu Trương cười ha hả nói: "Mẹ cậu vẫn yêu thương cậu."

     Thẩm Minh cúi đầu ngại ngùng cười một tiếng.

     Từ khi Tiểu Trương bị cậu đánh một trận, vô cùng ân cần với cậu, còn xích lại gần vuốt mông ngựa, Thẩm Minh đang thu dọn giường chiếu, cậu ta lại xông tới, đưa di động tới trước mắt cậu.

     "Tớ nói với cậu một chuyện,  trước tiên cậu nên bình tĩnh, cậu xem ảnh chụp này đi."

     Thẩm Minh liếc qua một chút, sắc mặt lập tức trở nên xanh mét, trên màn hình nho nhỏ kia, chính là hình ảnh Kaka không đứng đắn.

     "Đệt!" Thẩm Minh lập tức muốn giật điện thoại!

     Tiểu Trương tranh thủ thời gian nhỏ giọng nói: "Cậu đừng vội! Cậu nghe tớ nói đã, hiện tại ảnh chụp bạn gái của cậu đã bị truyền ầm lên."

     "Con mẹ nó ai truyền đấy!" Làm sao Thẩm Minh có thể không gấp!

     Mấy đồng nghiệp đang đánh bài nhao nhao dừng lại, hỏi đã xảy ra chuyện gì.

     Một hiệp sĩ bắt cướp nói: "Minh Tử, bạn gái kia của cậu, mau sớm chia tay đi."

     Một người khác quan hệ tương đối tốt đi tới, ôm vai của cậu: " Người anh em, cậu đừng nóng giận, bạn gái kia của cậu, thật sự là thiếu tiền thiếu đến điên cả mắt, hiện tại đàn ông trên trấn Thuỷ Đầu đều thành anh em cột chèo!"

     Thẩm Minh nghe vậy, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, giận dữ đẩy tay cậu ta ra, quay người nhìn về phía Tiểu Trương: "Cậu nói cho tớ biết, ảnh chụp này do tên nào truyền ra?"

     Tiểu Trương nói: "Ông chủ mập mở quán nướng ở phố Tây, trong quán ông ta đều là ảnh chụp của Kaka."

     Một hiệp sĩ bắt cướp nóng nảy nói: "Con mẹ nó chứ, sớm nhìn ông ta không thuận mắt rồi, mỗi lần tuần tra đều trông thấy ông ta ở trong tiệm gội đầu của Kaka, dám đụng đến phụ nữ của Minh Tử? Thật không muốn lăn lộn ở đây nữa rồi.”

     Trong đội tuần tra bọn họ, có một chút xíu quyền lực liền cảm thấy mình không tầm thường trong khối người hiệp sĩ bắt cướp.

     Tiểu Trương nói: "Minh Tử, cậu muốn chơi ông ta chúng ta sẽ đi theo cậu hù dọa ông ta một chút!"

     Thẩm Minh khẽ cắn môi, mắt lộ ra hung ác.

     Rồi mấy anh em tốt bọn họ thương lượng làm công cụ, bạn bè trong xã hội của Tiểu Trương mua giúp Thẩm Minh một cây dao dài, hay còn gọi là dao phay, những người khác dùng gậy, dao này để làm dáng, ra ngoài đánh nhau không có dao hù không được ai.

     Thẩm Minh quấn dao bằng vải đỏ, bỏ vào hòm trên xe bạn bè đã chuẩn bị, về tới nhà.

     Các anh em hẹn tám giờ tối tập hợp trước cửa nhà Thẩm Minh, Tiểu Trương là người đến đầu tiên, đứng bên tường phía Tây của nhà họ Thẩm hút thuốc.

     7:45 tối, Thẩm Minh còn chưa xuống tới, Tiểu Trương nhìn đồng hồ đeo tay, gọi điện thoại hối, dãy số vừa nhấn, đã nhìn thấy nơi xa có hai bóng dáng đi tới.

     Mắt Tiểu Trương ghen ghét nheo lại, nhìn thấy một đôi nam nữ như keo như sơn hôn môi dưới ánh đèn đường, trong lòng ghen ghét đến phát cuồng.

     Ánh mắt cậu ta nhìn chằm chằm Nghiêm Hi Quang, đầu bên kia kết nối với điện thoại của Thẩm Minh ——

     "Minh Tử, còn không mau xuống lầu?"

     "Đang định ra, chị đã trở về, đụng phải hỏi tớ làm gì thì tớ không có cách nào nói."

     "Nói láo thôi!"

     "Tớ không nói láo với chị được."

     " Nhưng tớ thấy chị cậu đang ở cùng anh thợ may, nhưng tớ phải nhắc nhở cậu, để chị cậu cách...xa anh thợ may này một chút, hồi trước tớ đi ngang qua tiệm may còn trông thấy Kaka ở trong tiệm anh ta ‘tình chàng ý thiếp’, tám mươi phần trăm là □□ chủ!"

     "Con mẹ nó đừng nói với tớ những thứ này! Cút!"

     Tiểu Trương bị Thẩm Minh cúp điện thoại, chỉ thấy Nghiêm Hi Quang và Thẩm Mộc Tinh đi tới, cậu ta tranh thủ thời gian trốn đến góc tối, dòm ngó khuôn mặt cô tươi cười trong suốt.

     Khuôn mặt cô thật trong sáng, nụ cười kia giống như là bách hợp tươi non nở vào mùa xuân.

     "Phì!" Tiểu Trương khinh miệt nhổ ra cục đờm trên mặt đất, nhìn chằm chằm mặt cô...

     Đêm, yên tĩnh quỷ dị, bầu trời đầy sao bị mây đen che mất, ngày mai ắt có mưa to đổ bộ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: For3v3r, HNRTV, Hana93, My heaven, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, mimeorua83, paru, zinna
     

Có bài mới 12.03.2018, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1026
Được thanks: 8327 lần
Điểm: 20.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái - Điểm: 40
Chương 57: Khâu cuối cùng sao Diêm Vương* bị vứt bỏ

* hành tinh thứ 9 theo thứ tự và xa mặt trời nhất

Editor: Đào Sindy

Thẩm Minh vứt đầu thuốc lá xuống đất, giọng nói thanh lãnh run rẩy: "Chị nói lại lần nữa, Kaka xảy ra chuyện gì."

     Thẩm Mộc Tinh cúi đầu.

     "Khi nào về Thâm Quyến, chị dẫn em đi gặp luật sư của cô ấy."

     "Em muốn gặp cô ấy! Em đâu cần gặp tên luật sư chó má đó!"

     "Em trai à, Kaka hoàn toàn chính xác đã qua đời, chị nhìn thấy giấy xác nhận tử vong của cô ấy, còn có di chúc để lại khiến em tin."

     "Không thể nào... Cô ấy là một cô gái có tài năng... Một cô gái năng động như thế đã chết rồi ư?"

     "Có gì mà không thể? Chị cũng không nghĩ đến người đàn ông chị yêu, vậy mà lại bị người khác chém bị thương nặng. Mà người đó lại là em, người em trai chị yêu thương nhất."

     Thẩm Mộc Tinh ngẩng đầu, nhìn thấy trong mắt Thẩm Minh đầy bi thương.

     Hai ngày ở nhà sau đó, hai chị em không nói với nhau một câu.

     Mẹ là người trước nhất nhìn ra không thích hợp, lợi dụng lí do đi trường học đưa cơm cho ba, dẫn Thẩm Mộc Tinh ra cửa.

     Trường của ba đã chuyển sang nơi mới, cần ngồi hai chuyến xe buýt mới đến, Thẩm Mộc Tinh cầm hộp cơm, trên mặt từ đầu đến cuối không cười.

     Mẹ ngồi bên cạnh cô, đẩy cùi chỏ cô: "Xảy ra chuyện gì? Cãi nhau với em trai à?"

     Thẩm Mộc Tinh xụ mặt nhìn dưới đất: "Con mệt mỏi với nó."

     Mẹ cười thở dài, đột nhiên hỏi: "Hai ngày trước luật sư kia gọi điện thoại cho mẹ."

     Thẩm Mộc Tinh ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn mẹ: "Anh ta đã cho mẹ biết hết rồi ư?"

     "Bé ngốc, trong di chúc của Kaka có tên mẹ, sao không cho mẹ biết được chứ?"

     "Vậy mẹ... nói thế nào?"

     Thẩm Mộc Tinh nhớ, mẹ thường phàn nàn cuộc sống quá bình thản, phàn nàn ba không thể kiếm nhiều tiền, bây giờ thì có một triệu bày trước mặt bà, chỉ cần bà đi giám định DNA với con trai, vàng ròng bạc trắng liền có thể tới tay.

     Mẹ vỗ nhẹ tay cô nghĩ thầm, hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Mẹ nói con biết, mỗi người đều mắc sai lầm, mẹ biết, ba ba con cũng biết, con đừng trách em con."

     "Trong lòng con không chịu được điểm này, mẹ, mẹ biết những năm này anh ấy ở bên ngoài ngậm bao nhiêu đắng không?"

     Mẹ gật đầu, hít một hơi thật dài: "Mẹ biết, đến một ngày nào đó sẽ không gạt được con."

     Cùng mẹ đến giáo khu cấp ba mới, lúc này là thời gian trước khi nghỉ trưa, trên bãi tập im lặng, mặt trời cực nóng hong khô đường nhựa.

     Mẹ nhìn sang sân trường mới tinh, nói: "Trường học mới rất tốt, giáo khu cũ trước kia, mẹ còn chẳng muốn đi."

     Thẩm Mộc Tinh nói: "Đúng là rất ít khi thấy mẹ đến những chỗ này, vẫn nên để con đưa cơm hộp cho ba."

     "Ai, người một khi đã có tuổi, rất nhiều thứ nhớ không được, dứt khoát không nghĩ vẫn hơn."

     "Con nhớ trước kia mẹ luôn phàn nàn trường học của ba ba không tốt."

     "Đúng thế, lúc mẹ còn trẻ, luôn chê ba ba trung thực, làm việc hèn nhát, khi đó mẹ ỷ mình tuổi trẻ xinh đẹp, luôn cảm thấy mình bị uất ức."

     "Phụ nữ mà, không thể gièm pha người đàn ông của mình mãi, như thế sẽ đẩy người đàn ông của mình ra rất xa, đừng nhìn bộ dáng ba ba con luôn nhát gan, thật ra có rất nhiều cô gái thích ông ấy."

     Ánh mắt mẹ thả ra rất xa, trong tay vuốt hộp cơm, nhàn nhạt kể:

     "Ba ba con từng nói với mẹ,  ông ấy có một học trò nữ, đần muốn chết, một lượt chọn sai rất nhiều lần, chọn mãi mà không đúng."

     Thẩm Mộc Tinh nhíu mày: "Nữ sinh? Chọn gì?"

     Trong mắt mẹ lóe lên chút đau đớn, trả lời: "Tất cả những thiên thể dưới đây, cái nào thuộc về tám hành tinh lớn?"

     "Ba ba con nói, ông ở trên lớp đã cường điệu qua rất nhiều lần, nữ sinh kia hết lần này tới lần khác nhét sao Diêm Vương vào. Ông nói sau đó ông hết cách, chỉ có gọi cô bé đó đơn độc đến văn phòng, tìm cô bé nói chuyện."

     "Ông nói nữ sinh đó ngốc đến đáng yêu, cô ấy nói cô ấy đau lòng vì sao Diêm Vương bị ném bỏ."

     "Năm đó, mẹ đang có thai con, nhanh đến sinh nở rồi..."

     Bãi tập yên tĩnh bỗng nhiên vang lên một hồi chuông tan học, chấn động đầu não đã chết lặng của Thẩm Mộc Tinh.

     Không lâu sau, có mấy cô bé mặc đồng phục đi ra từ lầu dạy học, các cô bé cười nói, kiêu ngạo phóng túng.

     Ngay sau đó dòng người liền nhiều hơn, mẹ giữ chặt tay Thẩm Mộc Tinh, vụng về chen vào đám người.

     Thẩm Mộc Tinh kêu một tiếng "Mẹ", mẹ liền nói:

     " Di sản của Kaka mẹ không cần, làm giám định mẹ con gì chứ, Thẩm Minh là con trai ruột của mẹ."

     ***

     Vì công việc của Thẩm Minh ngày nghỉ có hạn, tham gia xong hôn lễ của chị gái liền bay trở về Thâm Quyến.

     Thẩm Mộc Tinh và Nghiêm Hi Quang ở nhà cùng trưởng bối mấy ngày, cũng về tới Thâm Quyến.

     Nghiêm Hi Quang phát hiện, kết hôn thật sự không giống nhau, quả thực vợ càng nhu hòa hiền lành hơn kia, vậy mà mỗi ngày đều tự mình xuống bếp.

     Hai tay Thẩm Mộc Tinh nắm dao phay, vụng về cắt nát cà chua, nước màu đỏ liền tràn ra ngoài.

     "Ai nha ai nha Nghiêm Hi Quang! Tại sao em luôn làm nó vung vẩy khắp nơi! Còn anh lại không chứ?"

     Nghiêm Hi Quang nhìn qua phòng bếp đầy rẫy bừa bộn, khóe miệng có chút run rẩy: "Không thì, để anh?"

     "Không! Vạn sự khởi đầu nan mà! Anh đừng ghét bỏ em!"

     Nghiêm Hi Quang đi tới, giúp cô chỉnh đốn tàn cuộc, nói: "Mấy ngày nay khẩu vị của em cũng không tốt, lại hiền lành hơn, ngay cả anh cũng muốn có bệnh kén ăn rồi."

     "Đáng ghét!" Thẩm Mộc Tinh vặn cánh tay của anh: "Không phải em nghĩ đến mình tan tầm sớm, sau này học nấu ăn cho tốt, anh tan tầm liền có thế ăn được một bữa cơm nóng!"

     Nghiêm Hi Quang quay đầu, không nhúc nhích nhìn chằm chằm cô, ánh mắt chập chờn.

     "Cảm động không?" Cô đắc ý hỏi.

     "Cũng tạm."

     Nghiêm Hi Quang thu hồi ánh mắt, cười.

     "Anh là tên xấu xa không biết thoả mãn, thế mà cũng không chịu, vậy anh muốn em vì anh làm gì mới vô cùng vô cùng cảm động chứ?"

     "Ừm..." Nghiêm Hi Quang đảo mắt làm bộ suy nghĩ, nghĩ nửa ngày chỉ nói ra một câu: "Cho em đoán."

     "Đi ra!" Thẩm Mộc Tinh dùng mông ủi anh sang bên, cầm lấy dao tiếp tục cắt đồ ăn: "Ai biết anh muốn gì nhất chứ? Bộ dáng cả ngày không dục không cầu, tim của Nghiêm Dưa Hấu anh còn nhiều hơn cả hạt dưa hấu, em không đoán nổi đâu."

     "Em nói anh đa tình à?" Anh dùng đầu ngón tay lạnh buốt chọt cổ cô.

     "Đa tình hay không thì ai biết được?"

     Nghiêm Hi Quang nắm tay cô đang cầm dao, một mặt nghiêm túc thấy chết không sờn:

     "Vậy rõ ràng em đã cắt ra, nhìn chồng mình có phải một quả dưa hấu biến đổi gen chỉ có một trái tim?"

     "Ha ha ha ha ha ha! Dưa hấu biến đổi gen!" Cô cười đến trước ngửa sau cong.

     Mặt Nghiêm Hi Quang nghiêm túc: "Sao em... xem lời anh nói thành trò cười?"

     "Chẳng lẽ không buồn cười sao? Dưa hấu biến đổi gen? Rất nhiều thứ biến đổi gen như... Cây đu đủ? Quả táo? Quả cam? Chuối tiêu? Ha ha ha ha!"

     Nghiêm Hi Quang cắn quai hàm, vốn không rõ người phụ nữ này buồn cười chỗ nào.

     Anh đi qua, ôm eo cô từ phía sau, kề sát tai cô nhẹ nói: "Thì ra em là chuối tiêu à? Vậy anh bóc ra nếm thử xem ngọt hay không nhé?"

     Thẩm Mộc Tinh nhẹ giọng thét lên, hô to không chịu được!

     "Nghiêm Hi Quang, anh quá thất bại quá thất bại!"

     "Anh lại làm sao..."

     Thẩm Mộc Tinh phát hiện, hai người lớn ở cùng nhau, đối thoại sẽ càng ngày càng không có dinh dưỡng.

     ***

     "Họ tên?"

     "Thẩm Mộc Tinh."

     "Kết hôn chưa?"

     "Đã kết hôn."

     "Đi ra ngoài rẽ phải, đóng tiền lấy máu."

     Cô nộp tờ đơn, xếp hàng bên cửa sổ.

     Nghiêm Hi Quang gọi điện thoại tới hỏi: "Tối nay ăn gì?"

     Thẩm Mộc Tinh buồn cười: "Ăn ăn ăn, anh chỉ biết ăn thôi."

     "Vì ăn em mới khoẻ."

     "Nghiêm Hi Quang gần đây anh càng ngày càng... Hừm?"

     Nghiêm Hi Quang khẽ cười một tiếng: "Em ở công ty à?"

     Thẩm Mộc Tinh nhìn đội ngũ trước mặt, nói dối: "Đúng, đang làm đây."

     "Không thì, tối nay gọi Thẩm Minh đến nhà cùng dùng cơm?" Nghiêm Hi Quang đột nhiên nói.

     "Không tìm nó, để nó ăn mù tạt đi!"

     Thẩm Mộc Tinh cúp điện thoại, vừa đúng lúc tới cô.

     Nghe nói lấy máu là phương thức tương đối chính xác để thử nghiệm mang thai.

     "Thứ sáu tới lấy kết quả." Hộ sĩ nói với cô qua cửa sổ.

     Thứ sáu rất nhanh đã đến.

     Đi trong đại sảnh bệnh viện, sắp cầm được kết quả trong lòng Thẩm Mộc Tinh càng không ngừng tự nhủ:

     Chắc chắn không phải mang thai, chắc chắn không phải mang thai...

     Lúc trước, bác sĩ nói với cô, tỷ lệ cô mang thai chỉ bằng một nửa phụ nữ bình thường.

     Hy vọng càng lớn thất vọng càng sâu, em bé đâu có dễ đến như vậy?

     Chắc chắn không phải mang thai.

     Lúc đến cửa sổ lấy tờ danh sách, vừa lúc Thẩm Minh gọi điện thoại tới.

     "Xảy ra chuyện gì?" Từ khi từ nhà trở về, cậu liền không để ý đến cô.

     "Em bị thương, chị có tới thăm em không?" Bên đầu kia điện thoại, giọng nói Thẩm Minh rất lạnh lùng.

     Thẩm Mộc Tinh lập tức như bị nước lạnh giội đầu, lạnh từ đầu đến chân.

     "Thẩm Minh! Em xảy ra chuyện gì!"

     "Em ở bệnh viện nhân dân thứ hai, phòng bệnh 321."

     Ví trí của cô, chính là bệnh viện nhân dân thứ hai.

     "Em thật là tiểu quỷ đòi nợ!"

     Thẩm Mộc Tinh bị dọa sợ, nhanh chóng nhét kết quả thử máu vào túi xách, nhất thời sốt ruột, lại quên nhìn.

     Thẩm Mộc Tinh chạy tới phòng bệnh lầu ba, Thẩm Minh đang ngồi trên giường gặm táo chơi điện thoại, trên đầu dán một miếng băng lớn.

     Cậu thấy Thẩm Mộc Tinh tới, lập tức kín đáo đưa quả táo cho đồng nghiệp bên cạnh, nghiêm túc nhìn Thẩm Mộc Tinh.

     Thẩm Mộc Tinh xông tới, cau mày: "Làm sao thế?"

     "Chị hỏi cô ấy." Thẩm Minh hất cằm, chỉ hướng cô gái bên giường.

     Cô gái kia nhìn không chênh lệch nhiều với Thẩm Mộc Tinh, một thân trang phục nghề nghiệp, dáng dấp nhìn rất tốt, cầm trong tay túi hồ sơ, giờ phút này áy náy trong mắt gật gật đầu với Thẩm Mộc Tinh: "Chào cô, tôi là chuyên viên bộ phận nhân sự chuyển phát nhanh công ty xx, tôi tên Mễ Lộc."

     "Chào cô, em trai tôi xảy ra chuyện gì?"

     "Em trai cô trong lúc chuyển phát nhanh bị chuyển phát nhanh viên khác chọi rương trúng đầu, bởi vì vật khá lớn, trán xuất hiện trầy da đổ máu, nhưng bác sĩ nói không đáng lo ngại."

     Thẩm Mộc Tinh lập tức nhẹ nhàng thở ra.

     Thằng nhãi ranh.

     Thẩm Minh nghe vậy, lưu manh vô lại liếc mắt nhìn Mễ Lộc một cái:

     "Tôi nói này bà chị, gì mà không đáng lo ngại? Tôi đã nói với chị, hôm nay tôi nhất định phải nằm viện, khi nào bệnh viện có kết quả chấn động não, khi đó tôi mới xuất viện!"

     Mễ Lộc bị gọi là bà chị, hiển nhiên rất khó chịu, nhưng nhìn khuôn mặt trẻ con của Thẩm Minh, cũng nhịn, bất đắc dĩ nói: "Cậu yên tâm, công ty nhất định sẽ phụ trách tới cùng với cậu."

     Thẩm Minh như một đại gia khẽ nghiêng người tựa trên giường, nhìn về phía Thẩm Mộc Tinh: "Chị, đầu em đau, muốn ăn táo."

     Mễ Lộc nói: "Không phải mới vừa gọt cho cậu một quả sao?"

     "Tôi muốn ăn quả do chị tôi gọt."

     "Cậu..."

     "Em tôi nói chuyện luôn như vậy. " Thẩm Mộc Tinh cười làm lành nói: "Tôi cũng đi làm, hiểu vất vả của mọi người, thật sự cảm tạ."

     Thẩm Mộc Tinh nói xong, hai ba bước đi lên, khẽ cắn môi, hung hăng đập lên trán cậu: "Thằng nhóc kia! Sao không để chị đây bớt lo! Chị gọi anh rể em đến đấy!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: For3v3r, My heaven, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, mimeorua83, paru, zinna
Có bài mới 22.03.2018, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1026
Được thanks: 8327 lần
Điểm: 20.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái - Điểm: 44
Chương 58: Quà tặng

Edit: Đào Sindy

Thẩm Minh nằm viện, Thẩm Mộc Tinh nhất định phải bên cạnh bảo vệ, mặc dù thằng nhóc này nhìn qua là biết đã lười.

     "Chị, chị sờ đầu em xem có nóng không?"

     "Chị xem một chút. " Thẩm Mộc Tinh áp môi lên trán cậu, Thẩm Minh ngoan ngoãn cúi thấp đầu, Thẩm Mộc Tinh buông cậu ra, nói: "Thằng nhãi này, vốn không nóng."

     Khoảng cách gần như vậy nhìn cậu, Thẩm Mộc Tinh lại phát hiện, mặt cậu thon gầy rất nhiều.

     Nhất định là vì chuyện của Kaka, mặt khác chính là mấy ngày Thẩm Mộc Tinh không để ý tới cậu.

     Thật ra trong nội tâm cô thật sự không qua được ranh giới kia, cô không thể nào hiểu được chân tướng tàn nhẫn rằng Thẩm Minh hạ độc thủ với Nghiêm Hi Quang, thế nhưng Thẩm Mộc Tinh tin tưởng, băng dày ba thước không phải do một ngày lạnh, sở dĩ Thẩm Minh làm ra chuyện xúc động như vậy, nhất định là vì đã xảy ra rất nhiều chuyện khiến cậu còn trẻ hít thở không thông.

     Hiện tại là lúc cậu bắt đầu cuộc sống mới, nếu như ngay cả cô cũng không để ý đến cậu, cuộc sống của Thẩm Minh sẽ thật đáng buồn.

     Cô ngồi xuống, lột vỏ quả cam cho Thẩm Minh, từng miếng từng miếng cho cậu ăn, dáng vẻ Thẩm Minh nhìn vẫn cô đơn như xưa, giương một đôi tròng mắt sâu không thấy đáy nhìn cô. d.đ.l.q.đ

     "Chị, Kaka để lại tin cho em đâu?" Cậu đột nhiên hỏi.

     Thẩm Mộc Tinh khẽ giật mình: "Ở chỗ luật sư, tỷ chị giúp em gọi điện thoại cho luật sư?"

     Thẩm Minh nghĩ: "Được."

     Thẩm Mộc Tinh đầu tiên nói chuyện mình ở bệnh viện chăm sóc Thẩm Minh cho Nghiêm Hi Quang, lại gọi điện thoại cho luật sư Vu, luật sư Vu rất nhanh chạy tới bệnh viện.

     Thẩm Minh là một đứa bé chưa thấy qua chuyện đời, vừa thấy luật sư còn thoáng lộ ra chút câu nệ.

     Luật sư Vu là người rất khôi hài, thái độ cũng coi như hiền hoà.

     "Cậu Thẩm, cuối cùng cũng thấy được bản thể của cậu rồi."

     "Tôi không phải phật." Mặt Thẩm Minh không thay đổi nói.

     Luật sư Vu cười.

     "Thư của cô ấy đâu?" Thẩm Minh hỏi.

     Luật sư Vu không vội không chậm nói: "Tôi là người thi hành di chúc của cô Hạ, trước tiên tôi sẽ nói một số trong di chúc..."

     "Tôi chỉ muốn xem thư."

     Thẩm Mộc Tinh ở một bên nhìn thấy, không khỏi cảm thấy thật có lỗi vì em trau ngay thẳng: "Thẩm Minh, nói chuyện cẩn thận."

     Nhìn chị gái một chút, Thẩm Minh thu lại bén nhọn trên mặt, nói với luật sư: "Xin cho tôi xem thư của cô ấy, tạ ơn anh."

     Luật sư lấy công văn từ hồ sơ, từ hồ sơ lấy ra một phong thư cũ nát, mặt trên phong thư kia còn có mỡ đông, nếp uốn mặt giấy ố vàng, đại khái là có tuổi rồi.

     Thẩm Minh tiếp nhận thư,  liền thấy bốn chữ kia: Thẩm Minh thân yêu.

     Còn có hai dòng bị xoá đi, thấy không rõ lắm.

     Trong phòng bệnh có chút nhao nhao, trong tích tắc xé thư, toàn bộ thế giới đều trở nên an tĩnh.

     Một tờ tín chỉ bị mở ra, phía trên là chữ Kaka giương nanh múa vuốt, Thẩm Minh thấy một lần, liền giống như là gặp được người yêu ngày xưa yêu tha thiết, trong nháy mắt lệ nóng doanh tròng.

     "Chữ thật con mẹ nó xấu." Cậu tự lẩm bẩm, trong tay  giống như cầm bảo bối.

     Hai mắt tiêu cự mơ hồ, cậu không dám đọc, sợ xem xong thì không còn rồi.

     Cậu để thư trên đùi, ngẩng đầu nhìn luật sư kia.

     "Cô ấy chết thế nào?"

     Luật sư Vu đáp: "Ung thư vú thời kì cuối."

     Thẩm Minh nuốt một tiếng, nhìn chị gáu, lại lại nhìn luật sư kia, nói: " Trước tiên hai người có thể ra ngoài một chút không? Cho tôi mấy phút, tôi ngây ngốc một hồi."

     Thẩm Mộc Tinh đứng lên, luật sư Vu cũng đứng lên, hai người đi ra phòng bệnh.

     Thẩm Minh từ từ cầm lấy lá thư này, nhẹ nhàng ma sát lòng bàn tay.

     Trang nhứ nhất, viết: Sau khi Thẩm Minh vào tù.

     ***

     Sau khi Thẩm Minh vào tù:

     Tôi muốn đi Thâm Quyến, hôm nay sẽ đi.

     Nghe nói, anh sẽ bị phán rất nặng, nghe nói, chân anh thợ may bị anh chém vào xương cũng lộ ra, sau này sẽ bị cà nhắc. Hôm sau xảy ra chuyện em có đi bệnh viện thăm anh ấy, anh ra tay thật hung ác, em nhìn thấy anh nằm trên giường bệnh nhận điện thoại của chị gái anh, anh ấy vừa nói chuyện vừa khóc.

     Thật sự rất đáng thương, thế nhưng ai lại không đáng thương chứ? Chúng ta có lỗi với anh ấy, có lỗi với chị gái anh.

     Em đoán lúc đó anh nhất định là đau lòng vì chị gái anh, mới có thể phát điên, dù sao anh thương chị ấy như thế, cả thế giới anh yêu nhất là chị gái mình, trước kia em còn hay ăn dấm vì chuyện này.

     Ai, nhưng anh ấy vô tội, anh chém mấy nhát đó đều lên người người ta.

     Em biết, đều tại em, nếu không phải vì em, anh sẽ không biến thành bộ dáng hiện tại, nhưng em không có cách nào, em là người đầu óc ngu si, cuối cùng em chỉ biết làm chuyện ngu xuẩn.

     Thế giới này quá tàn nhẫn, quá hiện thực, chỉ có tiền tài mới có thể giải cứu đau khổ.

     Cho nên em muốn đi đến những thành thị, em ở Thâm Quyến có một người chị họ, đến đó không tệ lắm, em cũng phải đi thử một lần, ba em chết rồi, hiện tại động lực duy nhất để em sống tiếp, là vì anh.

     Thẩm Minh, anh đừng sợ, ở trong tù cải tạo thật tốt.

     Em sẽ lừa thật nhiều thật nhiều tiền , chờ anh ra tù, em sẽ cho anh sống cuộc sống tốt, không cần nhìn sắc mặt mẹ anh, không cần hơn nửa đêm đi vớt thi thể, sống thật vui vẻ.

     Nếu như em đã thất bại, em sẽ gả cho một ông già không con cái, ông ta vừa chết, em sẽ kế thừa tải sản của ông ta, chờ khi anh ra tù, em sẽ không giữ chút nào đều cho anh cả, em sẽ để anh vừa ra đã có nhà ở, sống tiếp, còn có tiền xài, em muốn anh sống thư thả, hạh phúc.

     Gả cho ông già nào đó là em đùa thôi, thành phố này dù sao cũng sẽ không khiến em tuyệt vọng?

     Tóm lại, em nợ anh, không yêu cầu xa vời sự tha thứ từ anh, em  chỉ cầu anh sống tốt, bởi vì em yêu anh.

     Thẩm Minh, anh phải thật tốt đấy, trong tù cải tạo cho tốt, em cũng thật tốt, lừa thật nhiều thật nhiều tiền cho anh, ăn bao nhiêu khổ em cũng tình nguyện.

     Chuyện cuối cùng em làm sai, nhưng em chưa từng bỏ lỡ người mình yêu.

     Em sắp đi Thâm Quyến rồi, ngày mai sẽ đi.

     Kaka.

     ***

     Thẩm Minh run rẩy nắm chặt thư, nước mắt im lặng rơi xuống.

     Anh nói nếu cô sống không tốt sẽ nuôi cô, cô nói đi xa tha hương kiếm tiền cho anh sài.

     Hai người bọn họ, nhiều ngu, nhiều ngốc.

     Kaka, thành phố này khiến em tuyệt vọng sao? Em có  thật sự gả cho một ông già không con cái? Khắc cuối cùng trong sinh mệnh mình, nghĩ đến có phải anh không?

     Thẩm Mộc Tinh đứng ngoài phòng bệnh, nhìn Thẩm Minh nằm sấp trên đùi khóc lóc đau khổ trong phòng, đau lòng khó nhịn.

     Cô nghĩ đến câu nói trongg phim: Thế gian này, ngăn cảnh giữa người sống và kẻ chết là gì, ngăn cả hai người yêu nhau, lại là gì.

     Luật sư Vu đứng bên cạnh cô, bình tĩnh mở miệng: "Cô Thẩm, chỉ cần cậu Thẩm cung cấp chứng minh thân phận, kí tên lên di chúc, thì có thể kế thừa tài sản của cô Hạ rồi, chuyện này đã làm trễ nãi thời gian quá nhiều của tôi, cô xem, hôm nay chúng ta có thể chứng thực chuyện này không?"

     Thẩm Mộc Tinh gật gật đầu, cánh tay ôm thân thể của mình chà xát:

     "Tôi nghĩ nó sẽ đồng ý."

     Tách khỏi tình yêu, là hiện thực, hiện thực là một cây dao, tình yêu chỉ là một miếng bánh gato ngọt ngào.

     Khi bạn muốn cho người kia thứ họ không mong muốn, hiện thực liền lẳng lặng mang theo.

     Chúng ta cho người chúng ta yêu, có phải là điều họ muốn?

     Chúng ta không muốn tiếp nhận người yêu, phải chăng nhất định phải thừa nhận?

     Hiện thực không phải sinh ra bên ngoài, mà là sinh tại bản thân mình.

     ***

     Trong hành lang ngoài bệnh viện, Thẩm Mộc Tinh trông thấy luật sư Vu đi vào phòng bệnh, nói chuyện cùng Thẩm Minh, Thẩm Minh trầm mặc, một mực cúi đầu.

     Cô quay người rời đi, đi vào hành lang dài dằng dặc.

     Nghiêm Hi Quang gọi điện thoại tới, mỗi bước đi của anh, giống như đang tìm thứ gì.

     "Mộc Tinh, anh đã đến bệnh viện, Thẩm Minh ở lầu mấy?"

     "Ở lầu ba, em đang ở thang máy lầu ba."

     Cô ngẩng đầu nhìn số hiển thị trên thang máy, thang máy hiện đag ở lầu một.

     Thẩm Mộc Tinh nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến một tiếng "Đinh".

     Nghiêm Hi Quang nói: "Đang ở thang máy lầu một, lập tức lên ngay."

     Điện thoại anh bỗng nhiên dập máy.

     Thẩm Mộc Tinh cầm di động cứ thế ngây ra tại chỗ.

     Ký ức giống như một quyển sách bị lật ra, trong đầu lật ra từng tờ.

     Đó là ngày thứ ba cô có thai ngoài tử cung sinh non nằm viện, nửa đêm.

     Vì tránh né mẹ giám sát, Thẩm Mộc Tinh lén ra khỏi phòng bệnh, chạy đến cửa thang máy gọi điện thoại cho Nghiêm Hi Quang.

     Điện thoại kết nối, đầu cũng rất yên tĩnh, Thẩm Mộc Tinh ở trong điện thoại mơ hồ nghe thấy tiếng “đinh”.

     Cô nhíu mày, ngẩng đầu nhìn màn hình.

     Thang máy còn ở lầu năm, mà chỗ cô là lầu sáu.

     Lúc đấy, cô cho là mình nghe lầm.

     Bây giờ suy nghĩ kĩ một chút, anh hẳn đang ở lầu dưới cô.

     Hai người bọn họ, ở cùng một bệnh viện khoảng cách, vẻn vẹn một tầng lầu.

     Hoặc không muốn quấy nhiễu bệnh nhân ngủ say, anh cũng ngồi xe lăn đi vào cửa thang máy an tĩnh, gọi điện thoại cho cô, khi đó cô yếu ớt như vậy, khi đó anh đã sợ hãi như thế nào.

     ***

     Thẩm Mộc Tinh ngẩng đầu nhìn màn hình số màu đỏ không ngừng lên cao, xuất thần, trong lúc nhất thời không phân rõ hiện tại hay là quá khứ .

     Nhưng cô rõ ràng, bên trên hiển thêm ba số, Nghiêm Hi Quang sẽ xuất hiện trước mặt mình.

     "1, 2, 3..."

     "Đinh —— "

     Cửa thang máy từ từ mở ra.

     Khuôn mặt quen thuộc của anh xuất hiện trước mắt, chậm rãi mà ra.

     Đột nhiên mắt Thẩm Mộc Tinh ươn ướt, chạy lên ôm anh!

     Thân thể Nghiêm Hi Quang nghiêng ra sau, trong lúc nhất thời không biết làm sao, vội vàng vỗ vai cô, ý muốn đẩy cô ra, thế nhưng Thẩm Mộc Tinh giống như người chết ôm cọc gỗ,  gắt gao không buông tay.

     "Mộc Tinh, sao em lại khóc?"

     Thẩm Mộc Tinh lắc đầu: "Em nhìn thấy anh thì rất vui."

     Nghiêm Hi Quang ngạc nhiên, cười diu dàng: "Vậy sao lại khóc?"

     "Em cũng không biết... Gần đây trở nên đa sầu đa cảm." Thẩm Mộc Tinh lau nước mắt, hít mũi vang dội, cười ngu đần.

     Nghiêm Hi Quang dắt tay cô, chậm rãi đi đến phòng bệnh, hỏi: "Thẩm Minh ra sao?"

     "Chuyện gì cũng không có."

     "Anh đi xem một chút." Anh nói.

     Thẩm Mộc Tinh giữ chặt anh: "Đừng nóng vội, chuyện của nó còn chưa xong, trước tiên em nói cho anh biết chuyện của em."

     "Chuyện gì?"

     Thẩm Mộc Tinh cắn cắn môi, lấy túi trên vai xuống, phất tay với anh: "Anh... Anh xoay qua chỗ khác trước."

     Nghiêm Hi Quang sững sờ.

     "Ai nha xoay qua chỗ khác nào!"

     Nghiêm Hi Quang cười quay ra sau: "Mộc Tinh, em gần đây càng lúc càng giống một đứa trẻ."

     Thẩm Mộc Tinh cầm tờ xét nghiệm từ trong túi ra để trước mắt mình, sau đó hung hăng nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật dài.

     Lúc mở mắt ra, trong cặp mắt đã có tiêu cự, rơi vào tờ giấy kia.

     "Mộc Tinh, xong chưa?"

     "Mộc Tinh? Là gì?"

     Giọng của cô từ phía sau truyền đến, nghe là lạ, giống như có chút kích động: "Nghiêm Hi Quang, em như tìm được quà tặng có thể khiến anh vô cùng vô cùng cảm động."

     "Là gì?"

     Cô nhảy cẫng vây quanh trước mặt anh, trong tay như đang giơ giấy khen lên trước mặt anh.

     "Chúng ta... Có cục cưng nhỏ!"

     Thẩm Mộc Tinh thấy rõ ràng nụ cười trên mặt Nghiêm Hi Quang theo lời cô mà nở rộ ra, giống như quá trình một đóa hoa từ ngậm nụ đến nở rộ.

     Anh kinh ngạc đến há to miệng, trong miệng không ngừng phát ra tiếng cười không thể tin: "Em lặp lại lần nữa!"

     "Em nói! Chúng ta có cục cưng nhỏ!" Cô cầm tờ xét nghiệm áp vào trước mắt anh.

     Nghiêm Hi Quang ngạc nhiên cười, nắm chặt cổ tay cô, lập tức ôm lấy cô!

     "Anh không thể tin được! Mộc Tinh! Là thật sao!"

     "Đồ ngốc! Đương nhiên là thật! Chúng ta có con rồi!"

     Trên khuôn mặt đẹp trai của anh không cầm được niềm vui, anh ôm đầu cô, nhanh chóng hôn lên trán cô mấy lần, rồi lại ôm cô thật chặt.

     Trong hành lang bệnh viện, hai người liều lĩnh mừng rỡ như điên.

     Đại khái người đi ngang qua sẽ cảm thấy bọn họ rất ngu ngốc? Thẩm Mộc Tinh nghĩ.

     Nhưng bọn họ không biết, chuyện này đối với hai người họ mà nói, là kiếm không dễ.

     Đó không chỉ là một đứa bé.

     Từ hôm nay về sau, mỗi một vết sẹo anh nhận vì cô, cô nguyện dùng quà tặng quý báu nhất trên đời hoàn lại.

     Cho anh thứ anh muốn, nhận thứ anh muốn cho.

     Rời xa cực khổ, liều mình hạnh phúc.

     "Gọi là anh thợ may? Không có tên sao?"

     "Có, Nghiêm Hi Quang."

     " Gương ở đâu? Chỗ anh không có gương sao?"

     "Không cần soi, đẹp lắm."

     "Nghiêm Hi Quang, nơi này có ghế trống, ngồi ở đây. Anh vào thành phố nhập hàng sao?" d.đ.l.q//đônnnnn

     "Ừm, em thì sao?"

     "Em đi học."


--- ------ ------Hoàn chính văn---- ------ -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Duong My Huyen, For3v3r, Hana93, My heaven, Nuong_ng, TranMaiTrucLinh, bingo2534, mimeorua83, paru, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Aka
Aka
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 384 điểm để mua Giỏ hoa hồng
hvan.mientay: Các bạn ơi, có ai biết về trang vietlangdu không ạ? Mình không vào được
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 386 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 366 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 347 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 345 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2449 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 495 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 250 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 470 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 345 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 329 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 327 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 440 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 327 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 310 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 418 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 544 điểm để mua Cung Song Ngư
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 312 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 294 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 412 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
trantuyetnhi: Kì mới Tình Yêu Nhân Vật đã ra hi vọng mọi người ủng hộ nhi nha.

viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3379999#p3379999
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 310 điểm để mua Ca sĩ mèo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.