Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Huyền của Ôn Noãn - An Ninh

 
Có bài mới 09.03.2016, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.04.2015, 17:01
Bài viết: 533
Được thanks: 155 lần
Điểm: 10.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Huyền của Ôn Noãn - An Ninh - Điểm: 11
Chiếm Nam Huyền mỉm cười:”Tôi xin cám ơn Phan tổng trước, ngoài ra còn có một vấn đề nho nhỏ, Phan tổng nghe xem có thể giúp đỡ hay không.”

“Mời nói.”

“Nếu tôi bảo Phan tổng, đuổi Phan Duy Ninh ra khỏi Phan gia, không biết ý Phan tổng như thế nào?”

Lời này lọt vào tai Phan Duy An làm ông ta cực kì hoảng sợ, hơi đề phòng:”Ý của Chiếm tổng là—“

“Xin Phan tổng đề cập với lệnh tôn, nghĩ biện pháp đoạn tuyệt quan hệ với lệnh đệ.”

Sự đề phòng trong mắt Phan Duy An có vẻ dịu đi:”Thật không dám giấu diếm, tôi đã sớm có ý này, nhưng vẫn chưa có cơ hội thích hợp.”

“Lần này không phải ư?”

Phan Duy An hơi do dự:”Dựa vào sự thất bại của dự án này, vẫn không đủ.”

“Yên tâm, sẽ có người giúp ngài.”

“Ai?”

Khóe môi Chiếm Nam Huyền khẽ cong lên:”Đối thủ của tôi.”

Từ khi về từ Thiển Vũ, Ôn Noãn tự nhốt mình trong nhà.

Lơ đãng lấy hộp xếp hình 5000 miếng từ trong cái góc nào đó ra, cô ngồi xuống đất xếp, mất ăn mất ngủ xếp, cho dù mặt trời mọc mặt trời lặn cô cũng không để ý, sau vài ngày cuối cùng chỉ còn lại phần giữa, cho dù eo đau lưng đau cũng vẫn hết sức chăm chú ghép từng miếng một.

Ngay khi cô nghĩ sắp xếp xong rồi, mới phát hiện còn một miếng không thấy là quan trọng nhất, lúc tung cả nhà vẫn không thấy bóng dáng, vết xước trên tay lưu lại một rãnh nhỏ đen đen, giống như vết thương không thể nào bù đắp.

Giống như không lâu sau, lại giống như không biết năm nào tháng nào, Chu Lâm Lộ gọi điện đến hẹn cô đến câu lạc bộ tư nhân, từ sau khi từ chức tổng giám đốc Đại Trung anh một mực ở lại thành phố, bay tới bay lui qua Macao và Flo Rida, so với hồi trước cô càng khó gặp được anh hơn, mỗi lần chỉ có thể chờ anh xuất hiện.

Khi nhìn thấy cô Chu Lâm Lộ giật nảy mình:’Noãn Noãn, em bị ốm?!”

Cô sờ sờ khuôn mặt gầy sọp đi của mình, không cần soi gương cũng biết dung nhan tiều tụy, nhìn anh cười:”Đúng vậy, bệnh tương tư, nhớ anh tới mức mất hồn mất vía.”

Anh vừa tức giận vừa buồn cười:”Còn biết nói giỡn, xem ra cũng không nghiêm trọng lắm.”

“Lâm Lộ.” Cô nhịn không được hỏi vấn đề đã nghẹn rất lâu trong lòng:”Anh từng bước lợi dụng kế hoạch của Nam Huyền để phá đổ Đại Trung?”

“Đúng là anh lợi dụng hắn, nhưng quan trọng là hắn cũng tình nguyện bị anh lợi dụng, em tưởng rằng hắn ta không biết ý đồ của anh? Nuốt Đại Trung đối với Thiển Vũ trăm lợi không một hại, cho nên hắn mới vui vẻ bơi theo sợi dây câu dài của anh.”

Cô hơi buồn:”Hai người các anh trong lòng biết rõ, lại gạt một mình em, sao anh không nói cho em biết trước một tiếng?” Hại cô một lần nữa lại oan uổng làm kẻ phản diện.

Chu Lâm Lộ cười:”Nếu nói trước cho em, sao anh biết được em sẽ xử anh như thế nào?”

Cô sém tí nữa muốn cầm đũa gõ anh một cái “Bây giờ anh hài lòng rồi chứ?!”

“Hài lòng, vô cùng hài lòng, ha ha!” Chu Lâm Lộ mặt cười nở hoa tránh chiếc khăn ăn đã bị cô vo thành một cục ném tới,”Anh biết, trên thế giới này em duy nhất chỉ yêu anh thôi, đúng không?” Con mắt tinh ranh cười đến nheo một nửa lại, lơ đãng lướt qua phía cửa không xa sau lưng cô.

Ôn Noãn bực mình đứng dậy.

Chu Lâm Lộ cuống quít giơ hai tay lên đầu hàng:”Bạn gái đại nhân, anh sai rồi! Anh đáng chết! Anh xin lỗi em, cho anh thêm một cơ hội nữa nhé…” Anh vô cùng đáng thương vẫy vẫy đuôi.

Cô không nhịn được bị anh chọc cười, lườm anh một cái, cuối cùng vẫn ngồi xuống.

Anh phụ họa cười cười nheo đôi mắt hẹp dài, cô đưa lưng về phía cửa nên không thấy vừa rồi có hai bóng người đi qua, khi anh cố ý khiêu khích nói ra câu nào đó vốn chỉ thuộc về lời thề của cô và ai đó, không ngoài dự tính nhận được cái lườm từ đôi mắt lạnh lùng của anh ta.

Dường như mỗi lần anh hẹn Ôn Noãn, người nào đó sẽ xuất hiện, anh không tin trùng hợp đến vậy, điều anh không tin nhất chính là, lần này lại trùng hợp đến mức người nào đó tuấn dung cũng hao gầy, dáng vẻ lườm anh kia chưa từng thấy sa sút không có sức sống như vậy.

Mắt đảo ngược về Ôn Noãn ngồi đối diện, trong mấy ngày anh không ở đây đã xảy ra chuyện gì?! Cô cũng không nhận ra sự khác thường của anh, hỏi:”Bây giờ anh đã rời khỏi Đại Trung, không còn việc gì với—–Chiếm Nam Huyền nữa, đúng không?”

Anh không chút do dự bĩu môi:”Không có việc gì? Anh nói cho em, giữa anh và hắn ta còn nhiều món lắm!”

Cô giật mình:”Tại sao?”

Một bàn tay lớn vượt bàn đập vào đỉnh đầu cô:”Em còn dám hỏi anh tại sao?! Tự hỏi chính em đi! Là ai cắm cho anh một cái sừng lớn như thế hả? Nếu không phải niệm tình em cuồng dại hối hận ngồi đợi ba ngày ba đêm dưới nhà anh, em xem anh còn để ý đến em không?!”

Nghĩ lại buổi tối hôm nào ai đó đang ngạo mạn đắc ý tươi cười bỗng dưng nổi trận lôi đình! Không có việc gì? Mơ à!

Ôn Noãn xấu hổ cúi đầu, không dám nói thêm gì nữa.

Nói đến cuối rốt cục ít nhiều vẫn là do cô dựng nên, nếu không phải cô không biết nội tình bảo vệ Chu Lâm Lộ trước mặt Chiếm Nam Huyền, giữa hai người bọn họ vốn dĩ cũng chỉ là vương không thấy vương thôi, không phát triển thành thế cục thủy hỏa bất dung như ngày hôm nay.

Mặt khác cô cũng tủi thân, Chu Lâm Lộ không vui khi cô làm việc bên Chiếm Nam Huyền, cho nên rất nhiều lúc dùng thủ đoạn, cố ý giấu cô, còn Chiếm Nam Huyền lại chưa bao giờ giải thích gì cho cô, chỉ lạnh lùng nhìn cô sắm vai sứ giả chính nghĩa.

Kết quả là hai kẻ cố chấp kia đều biết rõ ràng, duy chỉ có cô giống như một đứa mù, đụng chạm lung tung trong ván cờ giao chiến mưu lược của bọn họ.

Cuối cùng, Chiếm Nam Huyền ẩn nhẫn lâu ngày cũng tức giận, vừa ra tay liền dựng sacandal Chu Lâm Lộ mất mặt xấu hổ bị bạn gái phản bội.

Trong một gian ghế thanh nhã cuối dãy hành lang dài, Bạc Nhất Tâm nửa nằm trên chiếc tràng kỉ nhỏ kiểu Hàn, đôi mắt trong trẻo nhìn Chiếm Nam Huyền đối diện, từ lúc bước vào anh vẫn chưa nói gì, chỉ im lặng thong thả uống từng ly rượu, gương mặt giống như mê ly mơ hồ, lại giống như trầm ngâm suy nghĩ xa xôi.

Thật lâu sau, anh nói:”Nhất Tâm.”

“Hả?”

“Giúp anh một chuyện.”

“Anh nói đi.”

Anh cầm chiếc áo khoác đang vắt tùy ý ở trên tràng kỉ, lấy ví tiền bên trong ra, đưa về phía đối diện.

Bạc Nhất Tâm cầm lấy, mở ra, trong ví tiền lộ ra một tấm ảnh nhỏ, cô rút ra nhìn kĩ.

Đó là tấm ảnh chụp chung đã lâu rất có ý nghĩa, anh trẻ trung và Ôn Noãn mặc cùng một bộ áo trắng quần soóc trắng, còn có giày chơi bóng màu trắng, ngồi cùng nhau trên bãi cỏ tràn đầy ánh nắng, Ôn Noãn dựa vào lòng anh, hai tay anh ôm chặt eo cô, mặt áp lên mặt cô, hai người đều cười tít mắt, dáng vẻ trẻ con hồn nhiên vô cùng vui vẻ.

Bạc Nhất Tâm xoa xoa bụng, thả ảnh xuống, mỉm cười nói:”Em phải vào toilet một lát.”

Đứng dậy đi ra ngoài, đi đến cuối dãy hành lang, khoảnh khắc đẩy cửa vào cô ngẩn ra.

Ôn Noãn đang rửa tay nhìn thấy cô cũng kinh ngạc, lập tức phản ứng lại, cười cười với cô.

Bạc Nhất Tâm bình tĩnh nhìn cô.

Ôn Noãn đi về hướng cửa, trong chớp mắt hai mắt giao nhau, Bạc Nhất Tâm bỗng nhiên nói:”Chờ một chút.”

Cô dừng bước, nghiêng đầu dừng lại.

Một đôi mắt gần như lạnh lùng sáng tuyệt đẹp liếc đến:”Cô thật sự không hận tôi?”

“Hận cô gì chứ?”

“Tôi và Duy Ninh hãm hại cô.”

Ôn Noãn lắc đầu:”Không hận.”

“Tại sao? Trước kia cô không hề độ lượng như vậy, sao bây giờ lại thay đổi? Muốn đóng vai thiên sứ trước mặt Nam Huyền? Hay là trong những năm bỏ đi đầu óc cô bị cháy hỏng rồi, thực sự cho rằng mình là Quan Thế Âm cứu khổ cứu nạn?”

Ôn Noãn bình tĩnh:”Nhất Tâm, có một câu tôi đã muốn nói với cô từ rất lâu rồi. Cám ơn cô, thực sự rất cám ơn, cám ơn cô đã đi cùng anh ấy qua những năm tháng đau khổ nhất.”

Bạc Nhất Tâm hơi nghẹn lại, sau đó lạnh lùng châm chọc:”Thật buồn cười, cái gọi là cám ơn của cô chính là quay về đoạt anh ấy với tôi?”

“Tôi không phủ nhận tôi đã từng có ý nghĩ này, tôi thực sự muốn ở cạnh anh ấy một lần nữa, nhưng mà tôi nhận ra tôi đã sai rồi.”

Bạc Nhất Tâm liếc mắt nhìn cô:”Cô cũng sẽ sai?”

“Sau khi tiếp xúc với anh ấy tôi mới biết, thì ra tất cả đều đã sớm thay đổi, khi đối mặt với tôi anh ấy vẫn không thể quên hết đau khổ trước kia, từ đầu đến cuối chỉ có tức giận trả thù cùng bất an, nhiều năm như vậy là cô cho anh sự bình tĩnh, còn tôi, chỉ khiến cảm xúc của anh ấy hỗn loạn.”

Vẻ mặt châm chọc khiêu khích của Bạc Nhất Tâm hơi hơi thả lỏng.

“Nếu cô đã từng trải qua giống như tôi và anh ấy thì sẽ biết, lý tưởng thế giới của một người phải xây lại sau khi bị sụp đổ, đó là một quá trình vô cùng vô cùng khó khăn và tăm tối, phải khó khăn lắm anh ấy mới thoát ra được bằng sự ngoan cường của bản thân, trong lúc rất mâu thuẫn tôi tự hỏi, tôi thực sự có khả năng xóa tan tất cả mọi thứ đã xảy ra sao? Anh ấy muốn chấp nhận tôi một lần nữa, thì nhất định phải lật lại những vết thương tôi đã từng để lại cho anh ấy. Tôi thật sự muốn anh ấy lại một lần nữa trải qua quá trình sụp đổ lòng tin và xây dựng lại ư?” Dư âm tiếng vọng vang rộng trong không gian tĩnh lặng.

“Tôi biết anh ấy vẫn còn dư tình với tôi, nhưng hôm nay anh ấy đã không còn là cậu thiếu niên mới bước vào đời nữa, bây giờ so với bất cứ ai anh ấy đều hiểu rõ ràng làm thế nào mới có thể giành được thứ tốt nhất, những thứ như tình cảm, đối với cô, tôi anh ấy hiện tại mà nói, có lẽ đã không còn là thứ quan trọng nhất, tôi hà tất phải dùng chính sự tồn tại của mình để ép anh ấy phải đối mặt với những vết thương trong quá khứ.” Cô nhìn về phía Bạc Nhất Tâm.

“Bởi vì chuyện cũ phức tạp như vậy, giữa anh ấy và tôi vĩnh viễn sẽ có vài thứ trở thành tiêu điểm đau đớn, tôi ở bên cạnh anh ấy lâu như thế, cái thu được duy nhất là đành phải thừa nhận tôi không còn….hiểu anh ấy nữa, tôi không biết anh ấy đang nghĩ gì, tôi không biết trái tim của anh ấy ở đâu, thứ tôi cảm nhận được chỉ có một điều, đó là tôi mang lại cho anh rất nhiều mâu thuẫn và xung đột, rất ít vui vẻ.”

Một nụ cười thương cảm bất đắc dĩ hiện lên trên khóe miệng cô.

“Không phải tôi muốn đoạt anh ấy với cô, tôi chỉ hy vọng anh ấy hạnh phúc, sở dĩ tôi muốn trở lại bên cạnh Nam Huyền, là bởi vì tôi cứ tưởng rằng mình có thể đem lại hạnh phúc cho tương lai của anh ấy, nếu anh ấy hạnh phúc bên tôi, cho dù cô thế nào, cho dù sống hay chết tôi cũng sẽ không buông tay lần nữa, nhưng mà nếu anh ấy hạnh phúc bên cô, thì cho dù cô có yêu cầu tôi đời này đừng quay về đây nữa, tôi cũng có thể làm được vì hai người.”

Vẻ mặt Bạc Nhất Tâm trong khoảng thời gian ngắn thay đổi mấy trăm lần, muốn nói gì đó, rốt cục vẫn ngậm miệng, đợi sau khi Ôn Noãn nói xong toàn bộ, cô yên lặng nhìn Ôn Noãn thật lâu, cuối cùng đôi mắt vẫn phát ra ý chế giễu.

“Ôn Noãn, bây giờ tôi tin rằng cô thực sự không hề hiểu anh ấy, bởi vì cô vẫn tự cho mình là đúng, cô tạo cho mình nhiều lý do hợp tình hợp lý như vậy, nói đến cùng là cô sợ lại làm tổn thương anh ấy, hay là sợ làm tổn thương chính cô? Cô chắc chắn anh ấy sợ bị tổn thương lần nữa chứ? Cô có tư cách gì trùm suy nghĩ của cô lên đầu anh ấy? Cô hiểu rõ tâm ý thật sự của anh ấy sao? Không phải cô nghĩ rằng cái gọi là từ bỏ và hy sinh của cô thật vĩ đại đấy chứ? Đúng là buồn cười chết mất! Cô cần gì phải dối trá tìm lý do tô son trát phấn lên sự ích kỉ của cô như vậy? Nói trắng ra không phải là cô yếu đuối không dám lại chịu trách nhiệm với tương lai của anh ấy ư?!” Thản nhiên liếc cô một cái cuối cùng, Bạc Nhất Tâm mở cửa đi ra ngoài.

Ôn Noãn đứng im tại chỗ rất lâu, vẻ mặt hơi ngẩn ngơ, rất lâu sau mới đi đến gần bồn rửa tay, vốc nước lên mặt hết hất lại hất. Đó chính là lí do tại sao ngày hôm đó cô lại cãi nhau với Chiếm Nam Huyền? Anh cho rằng sự lui bước của cô là ích kỉ, yếu đuối, không có dũng khí……Chịu trách nhiệm cho tương lai của anh?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Triệu Đóa Hồng về bài viết trên: Violet12358, sâu ngủ ngày
     

Có bài mới 09.03.2016, 13:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.04.2015, 17:01
Bài viết: 533
Được thanks: 155 lần
Điểm: 10.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Huyền của Ôn Noãn - An Ninh - Điểm: 11

Chương 14: Tình yêu còn sót lại, mối hận bị bỏ rơi
            
Khi Cao Phóng tuyên bố công khai trước giới tài chính kinh tế mấy tháng trước Thiển Vũ đã thu mua ODS, vì điều kiện hợp đồng quá hà khắc nên giao cho luật sư gửi một thông cáo từ chối thực hiện hợp đồng kí kết tiêu thụ trước kia ODS đã kí, cả giới tài chính lâm vào khủng hoảng, nội bộ Đại Trung hỗn loạn.

Đúng như dự đoán của Chiếm Nam Huyền, sau khi chuyện này xảy ra Chu Lệnh Hồng lập tức liên lạc với Phan Duy Ninh, hy vọng hắn đi thuyết phục hội đồng quản trị Ích Chúng cho phép Đại Trung sử dụng phần mềm đồng loại để thay thế ODS, nhưng dưới sự cố ý ngăn cản của Phan Duy An, chiêu duy nhất có thể cứu mạng Chu Lệnh Hồng thất bại hoàn toàn.

Đại Trung còn chưa kịp lên tòa với Thiển Vũ, thì đã phải đối mặt với vấn đề nước sôi lửa bỏng, trong một tháng phải trả một khoản tiền bồi thường lớn cho Ích Chúng.

Không lâu sau khi giới kinh tế tài chính loan ra tin tức trọng đại này, làng giải trí cũng bùng nổ một vụ lớn.

Sau khi Ôn Nhu mang báo đến Ôn Noãn mới biết, sau một vòng làm đề tài rảnh rỗi của người ta, cô vất vả lắm mới được sóng êm biển lặng, lại một lần nữa đột nhiên trở thành đề tài hot nhất đại chúng.

Nữ chính trong chuyện này vẫn là hai người, điểm giống vẫn là cô và Bạc Nhất Tâm.

Điểm khác là hai người bọn họ không liên quan đến nhau, chẳng qua là một tờ báo nào đó đăng hình cô chụp chung với Chiếm Nam Huyền mười năm trước, cùng ngày một tờ báo khác lại hé lộ ảnh Bạc nhất Tâm và Phan Duy Ninh hôn nhau, do vậy tạo nên sóng to gió lớn.

Phải biết rằng lần trước, Chiếm Nam Huyền vừa mới tặng cho Chu Lâm Lộ cái mũ xanh nổi tiếng khắp thành phố, nào ngờ chưa bao lâu, anh cũng bị người ta đội một cái mũ to lên đầu, vì vậy kịch vui trong lòng mọi người cứ phát triển, nước miếng của nhóm bà tám không bay tứ tung thực sự rất khó.

Mà tình yêu truyền thuyết có một không hai ở thành phố này của cặp mối tình đầu Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm, cuối cùng bị tấm ảnh Ôn Noãn chụp chung với Chiếm Nam Huyền ầm ầm phủ định.

Phóng viên giải trí lại có dịp phát huy sức tưởng tượng phong phú và tinh thần đào móc chuyên nghiệp của mình, đầu tiên là Chiếm Nam Huyền tạo scandal với cô nguyên nhân là vì tình cũ cháy lại, sau đó trong lúc Bạc Nhất Tâm đang yêu Chiếm Nam Huyền, tình sử Phan Duy Ninh từng điên cuồng theo đuổi ngọc nữ cũng bị lật ra.

Vốn dĩ “Ôn Noãn” bị gán cái mác “hồ ly tinh”, nay bỗng nhiên được thông cảm, thương hại, tán dương, ca ngợi, như măng mùa xuân sau cơn mưa mọc lên ồ ồ thế chỗ những lời bàn tán điều tiếng.

Ôn Nhu còn chưa đọc hết, cười ha hả:“Bên ngoài bảo rằng, khi Chiếm Nam Huyền ra ngoài ăn cơm với Bạc Nhất Tâm bị mất ví tiền, có người nhặt được lấy tấm ảnh trong ví bán cho tòa báo với giá hai trăm nghìn tệ, thật không ngờ cậu ta lại lưu luyến như vậy, đến tận bây giờ vẫn còn để ảnh mày trong ví.”

Ôn Noãn nhìn báo, rồi lại nhìn mình, bùi ngùi nói:”Chị, có phải chúng ta đã thay đổi rất nhiều không?”

“Thẳng thắn mà nói mày và cậu ta đều trở nên rất lợi hại, trước kia một người tài năng bẩm sinh, một người chiếu rọi người khác, đi đâu nhà nào người nào mà chẳng nói bọn mày là một cặp bé con xứng đôi vừa lứa? Nhưng bây giờ thì sao, một người giống như ngôi sao sáng trên bầu trời không thể với tới, một người lại như khuê nữ không ra khỏi cửa.”

Ôn Noãn khẽ lắc đầu, thời gian trôi qua, mọi chuyện biến đổi, dung mạo biến hóa, duyên tình đứt quãng. Hết thảy những điều này vốn là đường đời không thể thay đổi.

Lật tờ báo trong tay, nhìn ảnh Bạc Nhất Tâm và Phan Duy Ninh, kiểu dáng quần áo hai người mặc rất hợp mode, bối cảnh trong tấm ảnh, mặt tường nhung chạm nổi bông hoa mẫu đơn lộng lẫy sang trọng, chắc đang ở một nơi cao cấp nào đó, cảm giác giống như đã từng đi qua.

Trong nháy mắt trong đầu cô xẹt qua cái gì đó, cứ cảm thấy có chỗ nào lạ lạ, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.

Không lâu sau khi Ôn Nhu đi, Ôn Noãn không hề ngờ rằng Bạc Nhất Tâm lại tìm đến cửa.

Khi chuông cửa vang cô còn tưởng Ôn Nhu quên gì nên mới quay lại lấy, ai biết vừa mở cửa ra đã thấy, đúng là chỉ mặc quần áo hằng ngày cũng là tuyệt sắc thiên tiên Bạc Nhất Tâm đứng ở bên ngoài.

Cô ngẩn người, chậm chạp mở cửa, mời người vào.

Bạc Nhất Tâm nhìn đồ trang trí và cách bài trí trong phòng, thong thả bước đến phòng khách ngồi, bởi vì Ôn Nhu vừa tới, trên bàn còn bày nguyên bộ trà, Ôn Noãn thay lá trà mới, ngồi bằng trên đất thực hành kĩ thuật pha trà, thời gian trôi qua rất lâu, hai người không ai mở miệng nói chuyện.

Qua ba lần nước, cô rót trà cho Bạc Nhất Tâm.

Bạc Nhất Tâm bưng lên, cái miệng nhỏ nhấp nhẹ, khen:”Hơi mát giữ lâu, thơm ngát mùi lan, là trà Minh Tiền Long Tỉnh?”

“Đúng vậy, là Ôn Nhu mang đến, nghe nói là đã được sơ chế trên lò Thất Tinh.”

Bạc Nhất Tâm cụp đôi mi xuống:”Hôm đó có chút chuyện tôi chưa nói xong.” Toilet dù sao cũng không phải nơi thích hợp để nói chuyện. “Hôm nay không hẹn trước mà tới, hy vọng không quấy rầy cô.”

“Không sao.”

“Ôn Noãn, đầu tiên, tôi sẽ không xin lỗi cô chuyện năm đó.”

Ôn Noãn cười:”Cô chưa từng có lỗi với tôi.”

Bạc Nhất Tâm nhẹ giọng nói:”Tôi không phủ nhận, quá khứ là tôi phản bội cô.” Cô có thể hẹn hò với nam sinh nào cũng được, nhưng dù sao cũng không nên là bạn trai của bạn cùng bàn.

Ôn Noãn đứng dậy:”Có muốn ăn chút gì đó lót dạ không?” Về chuyện nhiều năm trước, kỳ thật kí ức đã có chủ trương, sớm đã lau chùi hết đi rồi, nếu không ai nhắc tới, cõ lẽ vài năm nữa cô sẽ quên không còn chút gì, đối với những việc khác cô đã trải qua trong đời, chuyện bạn bè trong khoảng thời gian ngắn ngủi lúc còn bé là chuyện cỏn con không đáng nói.

Bạc Nhất Tâm nhìn cô đi ra đi vào, rất lâu không nói gì.

Chậm rãi uống trà, khi mở miệng lông mi cụp xuống hiện lên vẻ u sầu hơi oán giận.

“Trước kia xem báo nhắc tới cô và Chu Lâm Lộ, miêu tả cô cao quý thanh lịch, dịu dàng kín đáo, tôi cảm thấy rất buồn cười, đấy sao có thể là cô được? Sau đó tôi hỏi Nam Huyền, Ôn Noãn thực sự là như vậy ư? Anh nói, cô tự đóng mình lại.”

Ôn Noãn im lặng.

“Cô có biết tại sao Nam Huyền lại đến với tôi không?”

Ôn Noãn hồi lâu sau mới cười, nói:”Tôi có một tâm nguyện, chính là hy vọng—-cho dù người yêu tôi hay là người tôi yêu, quãng đời còn lại đều vui vẻ hạnh phúc.” Vậy nên, cho dù lúc trước anh là vì cái gì, chỉ cần bây giờ anh yên ấm vui vẻ, cô cũng sẽ chúc phúc.

“Cô cứ phải không thèm đếm xỉa như vậy?” Bạc Nhất Tâm nhếch miệng mỉa mai, “Để tôi nói cho cô biết nhé, hồi trước anh ấy chấp nhận tôi là bởi vì tôi lúc đó hoàn toàn tương phản với cô, khi đó cô quyết tâm đẩy anh ấy ra khỏi người, còn tôi lại thích anh ấy đến phát cuồng, một lòng một dạ chỉ muốn chiếm lấy cho mình.”

Ôn Noãn cúi đầu, không nói nên lời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Triệu Đóa Hồng về bài viết trên: Violet12358, sâu ngủ ngày
Có bài mới 09.03.2016, 14:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 19.04.2015, 17:01
Bài viết: 533
Được thanks: 155 lần
Điểm: 10.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Huyền của Ôn Noãn - An Ninh - Điểm: 11
“Có vài lời tôi đã giữ trong lòng rất lâu….Khi đi học cô cho rằng người bạn tốt nhất của cô là tôi, nhưng không biết người đố kị sau lưng cô nhất cũng là tôi, tôi ghen tị cô vừa mới sinh ra đã có người bố giàu có yêu thương đặt trong lòng bàn tay, cũng ghen tị cô còn nhỏ như vậy đã có một người bạn trai như Nam Huyền, nhưng cô có biết tôi hận cô chỗ nào nhất không?”

Ôn Noãn nhẹ nhàng thở dài:”Hình như cô đã nói rồi.” Rằng cô không biết quý trọng.

Trong đôi mắt Bạc Nhất Tâm dâng lên sự xa cách rất sâu.

“Tôi thật sự không hiểu, tại sao ông trời lại ưu đãi cô đến vậy, cô lên lớp đọc truyện tranh, tan học chơi bóng, cuối tuần yêu đương, không hề học bài, nhưng luôn đạt điểm cao hơn những người gắng sức học hành.” Không chỉ về mặt học tập, ngay cả cầm kì thi họa và các hoạt động cũng tinh thông, còn được các nam sinh yêu mến, cho dù cô nói gì cũng không có ai nói nghịch ý cô, nhưng những thứ đó cũng chưa đủ để người ta có thành kiến quá xấu về cô.

“Điều làm tôi hận nhất chính là cô chưa từng biết quý trọng thiên phú của mình, người khác trải qua bao gian khổ cũng không đạt được mục tiêu lấy được thành tích, nhưng đối với cô lại dễ dàng như trở bàn tay, mỗi thứ đều như nhất định sẽ đạt được đến mức cô có thể không thèm để ý.”

Bạc Nhất Tâm nhẹ nhàng nhấp trà trong tay.

“Cô có thể nhất thời xúc động mà chạy ngày chạy đêm học đàn dương cầm, nhưng sau khi giành được giải nhất trong một cuộc thi lại cảm thấy không có tính khiêu chiến mà không chơi nữa, sau đó cô đổi sang học tennis, rồi sau khi đánh bại kẻ vô địch toàn trường lại hết hứng thú, mỗi thứ đều như thế, sau khi tới một độ cao nhất định cô sẽ từ bỏ.” Trước kia cô vẫn tin rằng, cho dù chọn thứ gì chỉ cần Ôn Noãn thật sự kiên trì, sau này nhất định sẽ có thành quả, nhưng dưới con mắt của Ôn Noãn ngây thơ, tất cả đều chỉ là những trò chơi bình thường, vốn dĩ không cần tiến lên, ngày qua ngày cô cứ chà đạp lên thiên phú trời cho nhiều người mơ ước.

Năm đó, trong mắt Bạc Nhất Tâm mà nói quả thực vô cùng đáng ghét.

“Nhưng mà tôi cũng phải thừa nhận, những nữ sinh như tôi trong lòng rất mâu thuẫn, vừa đố kị cô cũng không tự chủ được thích cô, cô bản tính nhiệt tình, chân thành, đơn giản, vui vẻ không chút toan tính, trên người cô tỏa ra một thứ ánh nắng như ánh mặt trời cuốn hút chúng tôi. Cô ngang bướng ương ạnh đến mức chỉ cô mới có thể đánh người ta, người ta không thể đánh lại cô, các nữ sinh cũng chạy quanh theo cô, trong đó có cả tôi…Nói đến Đỗ Tâm Đồng, phải, là tôi xúi cô ta đi hại cô, nhưng khi cô ta thực sự làm vậy, đột nhiên tôi lại cảm thấy rất ghét cô ta, cho nên tôi thất tín với cô ta. Tôi cũng không biết đó là suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy tôi có thể hại cô, nhưng khi người khác làm vậy, tôi lại cảm thấy không vui.” Cô ngừng lại, vẻ mặt tự giễu.

“Cô biết không? Bao nhiêu năm rồi cô vẫn là đỉnh núi tôi không thể chạm đến, vì vượt qua cô tôi không một ngày ngừng cố gắng, sự thành công hôm nay của tôi không phải đổi lấy bằng gương mặt hay bằng tiền tài quyền thế của Nam Huyền, mà đó là cái giá cho mười năm cố gắng mỗi giây mỗi phút chưa từng lơi lỏng, tôi không có thiên phú như cô, nhưng tôi cố gắng và phấn đấu hơn cô rất rất nhiều, ông trời chắc sẽ chịu thừa nhận ưu điểm này phải không?”

Ôn Noãn cắn nhẹ môi, thật sự cho tới bây giờ cô cũng không biết, mình từng mang đến áp lức lớn như vậy cho người bên cạnh.

“Mười năm này—-cô có vui vẻ không?” Cô hỏi.

Bạc Nhất Tâm cười nhạo thành tiếng:”Vui vẻ chỉ quan trọng với những nhân tài như cô thôi.”

Ôn Noãn nhắm mắt lại nhẹ nhàng thở ra, chỉ cười, không nói gì.

Cô và Ôn Nhu từ nhỏ mất mẹ, thiếu niên mất cha, các cô không có chuyện đau lòng sao? Chỉ sợ không hẳn vậy.

Chẳng qua là, hà tất phải bày trái tim khuyết thiếu của mình ra cho người ta xem? Đâu cần mỗi giây mỗi phút đều tự nhắc nhở mình đã không còn ai để dựa vào, có thể có tình huống thê thảm chết mà không có ai nhặt xác, sau khi xót xa cho số phận của mình lại phải kiên cường ương ạnh. Lấy được sự an ủi cho tâm hồn và thỏa mãn bản thân từ trong “Sống không thể tệ hơn ngươi khác mà phải tốt hơn người khác”—-không phải sống như thế mới được coi là có ý nghĩa ư? Nhưng mà bản tính lười nhác, cho dù biến cố lớn thế nào, cô sớm đã quen thích ứng với mọi hoàn cảnh.

Trên đời này, người có thể trèo lên đỉnh Kim Tự Tháp chỉ có một phần vạn, còn chín ngàn chín trăm chín mươi chín còn lại cho dù có tài giỏi thế nào vẫn chỉ là một người bình thường, có hỉ nộ ái ố thăng trầm của người bình thường, cô cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt trong chúng sinh bình thường mà thôi.

Im lặng thật lâu sau, Bạc Nhất Tâm mới tiếp tục chậm rãi nói:”Từng có một đợt, khi cô cuối cùng cũng trở về đi học, tôi cho rằng tôi đã vượt qua cô, cho dù đi đến đâu ai ai đều biết cái tên Bạc Nhất Tâm, mà một người hồi trước sáng chói tựa thiên thần như cô, rốt cục vẫn là một nữ sinh viên bình thường không có tiếng tăm gì mà thôi. Nhưng mà, từ sau khi cô vào công ty của Nam Huyền tôi mới hiểu ra, mấy năm nay anh không nhắc đến cô một chữ không có nghĩa là anh ấy đã quên cô, mà hoàn toàn ngược lại, nguyên nhân là vì tình cảm đã chôn giấu quá sâu, cho nên anh mới có thể không hề quan tâm đến tin tức và hành tung của cô.” Bạc Nhất Tâm nắm cái tách trong tay, đáy mắt hiện lên sự bi thương vô hạn.

“Cô hiểu được cảm giác đó không? Cho dù tôi cố gắng thế nào, đến mức cho dù có thể bắt được trái tim của đàn ông khắp thiên hạ, lại duy nhất không chiếm được lòng anh ấy, còn cô, mười năm dễ dàng không làm bất cứ một việc gì, lại vẫn giữ trọn trái tim anh, hơn nữa cho đến tận ngày hôm nay—-cô vẫn không biết quý trọng.”

Ôn Noãn ngẩng đầu ngây ngốc nhìn cô, dường như không thể phản ứng lại những gì cô vừa nói.

“Tôi thực sự không thể hiểu được, tại sao nhất định phải là người phụ nữ lạnh bạc như cô, luận tình cảm cô không yêu anh ấy bằng tôi, luận trả giá cô không làm nhiều việc vì anh ấy như tôi, luận hiểu biết cô không hiểu từng việc làm của anh ấy bằng tôi, nhưng tôi vĩnh viễn chỉ có thể là hồng nhan tri kỉ, đáy lòng anh ấy có một góc vĩnh viễn chỉ chứa đựng tình yêu sâu đậm nhất đối với cô, anh ấy hận cô lúc trước kiên quyết đòi chia tay, hận cô không nói một tiếng bỏ đi, hận cô bảy năm không về một lần, hận cô tới bây giờ vẫn không bỏ xuống được chuyện cũ cố gắng lại, hận cô xa lánh muốn chắp tay tặng anh ấy cho tôi.”

Ôn Noãn nhảy dựng lên:”Đừng nói nữa.” Trong lòng có nỗi đau mỏng manh ép chặt tới mức cô không thể thở.

Bạc Nhất Tâm chậm rãi uống hết chén trà, buông tách đứng dậy.

“Năm đó nếu không có Nam Huyền, tôi sớm đã bị người bố đánh bạc nợ ngập đầu ép đi làm gái nhảy, là Nam Huyền tạo điều kiện cho tôi học hết trung học, khi tôi mới bước vào nghề cũng là anh hao tổn một số tiền lớn cùng sức lực mới giúp tôi tránh khỏi vòng lẩn quẩn quấy rầy của lũ đàn ông, có thể nói không có anh ấy sẽ không có Bạc Nhất Tâm tôi ngày hôm nay, Ôn Noãn, tôi nói thẳng cho cô biết, danh xưng Chiếm phu nhân là giấc mộng lớn nhất đời tôi, trên thế giới này không có ai yêu anh ấy bằng tôi, nhưng mà, tôi không ích kỉ được như cô, vĩnh viễn chỉ quan tâm mình có vui hay không.”

Cô vừa nói vừa đi về hướng cửa.

“Có lẽ cô không biết, kỳ thật điều Nam Huyền hận nhất chính là——-anh ấy vẫn còn yêu cô. Tự giải quyết cho tốt đi.”

Bầu trời u ám, tối tăm mù mịt khác thường, cả một buổi chiều muốn mưa nhưng do dự rốt cuộc vẫn không rơi xuống, trong thời điểm tối tăm u ám này không thể thiếu được âm nhạc, Ôn Noãn đang nghe Aphrodite của S.E.N.S.

Aphroditē, hay còn được gọi là Aphrodite, là con gái của thần Zeus và Diona trong thần thoại Hy Lạp, quản lý tình yêu và hôn nhân của muôn loài, ngoài ra còn được biết đến với cái tên nữ thần Venus xinh đẹp.

Ôn Noãn không biết đây là cái đĩa thứ mấy của mấy ngày hôm nay, vì nó, cô nhớ tới vương quốc cổ lý tưởng thời xưa, Atlantis đã biến mất. Milan Kundera đã từng nói:”Rất lâu xưa kia, cái đẹp đã biến mất rồi, nó chảy xuống phía dưới những tạp âm ồn ào náo nhiệt—–từ “tạp âm”, giống như đảo Atlantis trong truyền thuyết chìm xuống đáy Đại Tây Dương. Thứ duy nhất còn giữ lại được chính là ngôn ngữ, mỗi năm qua đi, ý nghĩa của chúng càng ngày càng mất đi sự rõ ràng và súc tích.

Từ cái năm bỏ đi ấy, cô bắt đầu ghét ngôn ngữ, có lúc nửa năm cô không nói một chữ, bao nhiêu năm qua cô chỉ thích âm nhạc, trong thế giới yên tĩnh của riêng mình, chỉ có âm nhạc mới là người bạn tốt nhất của cô.

Cuối cùng bầu trời cũng nổi gió, mưa rơi tí tách trên bậu cửa sổ dài, bắn vào lá cây và tường nhà, như tơ như sợi, rơi tí tách không dứt, không biết tại sao tâm trạng lại buồn bực như thế này, có lẽ bởi vì mưa, có lẽ bởi vì khúc ca lưu luyến đượm chút bi thương.

Aphrodite, nữ thần Venus xinh đẹp, ban tặng cho muôn loài tình yêu và hận thù, nhưng trong thế giới của các vị thần có lẽ không thể tự cho mình một kết cục viên mãn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Triệu Đóa Hồng về bài viết trên: Violet12358, sâu ngủ ngày
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: annhien415, bagiaxitai, BinKookYong, Google Adsense [Bot], lienchuoi, minhan, Mẹ Bầu, Nhạn, thanh hang, thaothanhvu, Tien Huynh, TiểuMaNữ, zuczich và 808 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

007: Pey già :snog:
Peiria: â
Nam Cung Vân Điệp: cảm ơn
Melodysoyani: đăng chương mới rồi ib cho mod tiểu thuyết để báo nhé bạn
Nam Cung Vân Điệp: Cho mình hỏi làm thế nào để báo cho ban quản trị biết tr của mình tiếp tục viết và rời khỏi mục Đã ngừng đăng ạ?
Sam Sam: :v
Tuyền Uri: Đào đúng dòi ahihi :kiss:
Đang tui có nàm giề khiếp đâu :no: sam nè, milo nè cũng đổi màu giống t :">
Tiểu Linh Đang: Khiếp màu của bà quá Ủi
Đào Sindy: V.I.P :)) chứ gì
Tuyền Uri: Màu của bigbang ế bà :love2:
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 322 điểm để mua Bạch tuột
Đào Sindy: vàng quá vàng bà Ri ơi :))
Tuyền Uri: Đã off bom :lol:
007: Quá đao thưng :cry2:
LogOut Bomb: lamnguyetminh -> Melodysoyani
Lý do: bom chơi
Melodysoyani: :v
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Sam Sam
Lý do: chụt :razz:
Melodysoyani: Sam em iu :love3:
007: Bà bom tui tốn điểm :)2
Sam Sam: mị đi ăn cơm, các thánh ở lại bom vui vẻ :kiss4:
Sam Sam: :v 007 off mất rồi huhuhuh
007: Tìm thêm dài màu nữa :D2 cho thanh công cụ đẹp
Melodysoyani: :v mị đẹp nhất ở đây
007: Oa oa oa :cry:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Anh ơi em đói, anh ơi em em đói, có biết không ở nơi đây em vẫn chờ một cánh gà :D2
LogOut Bomb: Thiên Nhii -> lamhan0123
Lý do: :v
lamhan0123: Soam
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bà thím nào đang chat v, mị hoa mắt r :cry2:
lamhan0123: Ahihi
LogOut Bomb: lamhan0123 -> Tiểu Ly Ly

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.