Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Hôn ước hào môn: Vợ yêu bé nhỏ của đại thúc – Tần Tích [Tuyển Editor]

 
Có bài mới 25.12.2017, 14:12
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 30.08.2016, 18:42
Bài viết: 318
Được thanks: 1153 lần
Điểm: 35.6
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn ước hào môn: Vợ yêu bé nhỏ của đại thúc – Tần Tích [Tuyển Editor] - Điểm: 40
#Mặc dù cái tay phải không cử động được nhưng ta vẫn cố gắng edit chương mới cho các nàng đây. Các nàng nhớ ủng hộ nhiều nhiều nhé!#
Chương 81  - Cố Mộ Nghiêm ra chiêu ( quan trọng )
Edit: Sun520 - DĐLQĐ

Cố Mộ Nghiêm rất giận dữ, nhưng vẫn áp chế lại: "Chúng ta muốn huỷ bỏ hôn lễ, nhưng bây giờ vẫn chưa hủy #Sun520.ddlqd#bỏ, cho nên em bây giờ vẫn là vị hôn thê của anh, chờ sau khi về nước chúng ta sẽ hủy bỏ hôn lễ, đến lúc đó em muốn làm gì thì làm, nhưng bây giờ em phải nghe lời của anh, bởi vì bây giờ anh vẫn là vị hôn phu của em!"

Muốn huỷ bỏ hôn lễ, em đừng mơ tưởng!

"Cố Mộ Nghiêm, anh trả hộ chiếu lại cho tôi."

"Sau khi về nước anh sẽ trả lại cho em, bây giờ tạm thời anh sẽ giữ." Cố Mộ Nghiêm xoay người ra khỏi phòng, tâm trạng rất buồn bực.

Tần Tích thở phì phò ngồi lên trên giường, cô không muốn nhìn thấy hình ảnh Cố Mộ Nghiêm và Triệu Tử Diên đi chung với nhau.

Hà Diệc đang tuỳ tiện ngồi trên salon tầng dưới, vừa chơi điện thoại di động vừa ăn trái cây, đang cao hứng thì mắt liếc thấy Cố Mộ Nghiêm đi xuống với vẻ mặt u ám, dáng vẻ kia chắc chắn là do chị dâu gây ra rồi, trong lòng Hà Diệc cười to mấy tiếng, nhưng anh không dám biểu hiện ra trên mặt chút nào.

Trước kia chưa từng có người có thể chiếm được tốt ở trước mặt anh họ, nhưng bây giờ, anh họ của anh cuối #Sun520.ddlqd#cùng đã gặp được khắc tinh rồi, sau này phải ôm chắc bắp đùi chị dâu thật tốt mới được, đúng vậy nha.

Hà Diệc rất muốn cười, nhưng lại cố gắng kìm nén, cho nên cả khuôn mặt đều là co quắp, Cố Mộ Nghiêm đi tới #Sun520.ddlqd# bên sa lon, tự nhiên nhìn thấy vẻ mặt Hà Diệc muốn cười lại không dám cười.

"Anh họ, nhanh ngồi, anh nói chuyện với chị dâu như thế nào?" Hà Diệc biết rõ còn hỏi, nhìn thấy Cố Mộ Nghiêm vấp phải trắc trở, không phải trong lòng có một chút thoải mái sao.

Sau khi Cố Mộ Nghiêm ngồi xuống, đột nhiên hỏi: "Cậu rất vui vẻ?"

"Anh họ, hoàn toàn không có." Có cũng không thể thừa nhận, nếu không chắc chắn sẽ bị chỉnh rất thảm.

Cố Mộ Nghiêm rất tức giận nói: "Không sao, vui vẻ nhiều một chút, bởi vì sau này cậu sẽ không cười được, bởi vì tôi quyết định chờ Mộ Tuyết trở lại mừng năm mới, tôi sẽ sắp xếp đính hôn cho con bé, dĩ nhiên, không phải là cậu."

Hà Diệc nghe thế cũng cười không nổi, anh họ thật quá phúc hắc rồi, hoàn toàn chèn ép anh xuống bảy tấc, anh nói lấy lòng: " Anh họ, thật ra thì giữa anh và chị dâu không phải là không thể cứu vãn, quan trọng là dùng cách gì, ở đây em có một cách, anh có muốn thử một lần hay không?"

Cố Mộ Nghiêm liếc anh một cái: "Nói!"

Hà Diệc cười hắc hắc, đi tới bên cạnh Cố Mộ Nghiêm, cười đến vô cùng ái muội, sau đó bắt đầu nói nhỏ bên tai Cố Mộ Nghiêm.

Cố Mộ Nghiêm lắng nghe chân mày hơi nhíu lại, có thể dùng cách này được không? Đừng biến khéo thành vụng.

"Thằng nhóc này, nếu cậu dám ra chủ ý cùi bắp, chờ Mộ Tuyết trở lại, tôi sẽ không để cho con bé đính hôn."

"Anh họ, tin tưởng em, tuyệt đối không sai." Hà Diệc vỗ ngực nói.

"Cuối cùng tin tưởng cậu một lần!" Nếu thất bại, thằng nhóc này nhất định phải chết.

Hà Diệc cũng rất coi thường nói: "Yên tâm đi, chút chuyện tình này đối với em mà nói hoàn toàn chính là chút lòng thành. . ."

Tần Tích xuống lầu nhìn thấy Cố Mộ Nghiêm và Hà Diệc đang nói chuyện, mặt Cố Mộ Nghiêm nhìn anh ta, lòng Hà Diệc vẫn tràn đầy tin tưởng, chẳng qua là khi hai người thấy cô, lập tức không nói chuyện nữa, giống như có mấy lời không muốn để cho cô nghe được vậy.

Bọn họ đang nói cái gì? Chẳng lẽ có liên quan với cô sao?

Cố Mộ Nghiêm nhìn Tần Tích một cái, sau đó đứng dậy nói với Hà Diệc: "Tôi đi bệnh viện, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi."

"Vậy tối nay anh có trở về không?" Hà Diệc làm bộ như lơ đãng hỏi.

"Xem tình hình đã, quá muộn tôi sẽ không trở lại."

Mặc dù Tần Tích đi vào phòng bếp, nhưng vẫn theo bản năng lắng nghe bọn họ nói cái gì, nghe được buổi tối Cố Mộ Nghiêm có thể sẽ không trở lại, trong lòng cô có chút khó chịu, không phải đã nhắc nhở chính mình, chuyện anh và Triệu Tử Diên đã không có liên quan gì với cô, cho nên anh có trở về không cũng không liên quan gì đến cô, đúng, chính là như vậy.

Cố Mộ Nghiêm nhìn thấy Tần Tích đi vào phòng bếp, khẽ nhíu mày, Hà Diệc lại phất tay với anh, ý bảo anh đi mau, Cố Mộ Nghiêm do dự một chút, vẫn quay người đi, Hà Diệc vẫn ngồi trên ghế sa lon chờ Tần Tích ra ngoài, một lát sau, thấy Tần Tích ra ngoài, Hà Diệc mở miệng: "Chị dâu, tại sao vừa rồi chị không ngăn cản anh họ đi bệnh viện? Triệu Tử Diên theo đuổi anh họ đã lâu rồi, chị biết nữ đuổi theo nam đều là cách tầng lụa mỏng, nếu như Triệu Tử Diên có lòng dụ hoặc. . . . . ."

Tay Tần Tích bưng cái ly run rẩy, tức giận nói: "Anh ấy đã không còn liên quan gì với tôi rồi, anh ấy với ai muốn ở chung một chỗ là tự do của anh ấy, còn có sau này cậu không được gọi bậy, tôi không có kết hôn với anh ấy nữa, tôi cũng không phải chị dâu của cậu.”

Anh lựa chọn ở lại bệnh viện bồi Triệu Tử Diên, vẻ mặt Tần Tích bình tĩnh, nhưng cảm giác trong lòng rất buồn.

Hà Diệc cẩn thận quan sát vẻ mặt của cô, hỏi rất chậm rãi: "Chị dâu, chị thật sự muốn huỷ bỏ hôn nhân với anh họ sao, chẳng lẽ chị thật sự không thích anh họ chút nào sao?”

Tần Tích há miệng, nhưng một câu cũng không nói được, khi đối diện với ánh mắt của Hà Diệc thì cô tức giận:  "Tính anh ấy thúi như vậy, dĩ nhiên tôi không thích anh ấy, tôi đi lên trước đây!"

Dường như Tần Tích sợ Hà Diệc hỏi thêm nữa, nên cô nhanh chóng đi lên, đi vào phòng ngủ đóng cửa lại, cô để ly nước lên trên bàn, nhìn lên trần nhà ngẩn người, suy nghĩ không tự chủ lại nghĩ đến trên người Cố Mộ Nghiêm, trong đầu tràn đầy hình ảnh của anh và Triệu Tử Diên, anh sẽ gọt trái cây cho Triệu Tử Diên, sẽ cho Triệu Tử Diên uống thuốc sao? Bọn họ nói chuyện phiếm sẽ trò chuyện những gì?

Đáng chết, cô nghĩ chuyện này để làm gì, Cố Mộ Nghiêm và cô hoàn toàn đã xử lý xong rồi, anh với Triệu Tử Diên như thế nào, không có liên quan gì đến cô, cho nên cô không cần suy nghĩ nữa.

Tần Tích kéo chăn đắp thân mình, nhưng không xua được những hình ảnh kia đi, cô phiền não đứng dậy đi rửa mặt bằng nước lạnh, vỗ vỗ gương mặt, lúc này mới đuổi đi những hình ảnh đáng ghét kia.

Đêm đó, Cố Mộ Nghiêm không có trở về, Tần Tích trằn trọc trở mình, giằng co thật lâu mới ngủ được, hôm sau, khi Hà Diệc thấy Tần Tích, thiếu chút nữa không nhịn được cười thành tiếng, mắt quầng thâm đen như kho báu quốc gia vậy: "Chị dâu, tối hôm qua không ngủ ngon sao?"

"Ừ." Vẻ mặt Tần Tích có chút vô lực.

Hà Diệc gỉa vờ ngạc nhiên: "Sao thế? Chuyện gì đã xảy ra? Nếu em có thể giúp, chị nhất định phải nói với em."

Tần Tích miễn cưỡng cười cười: "Không có việc gì, có thể là không quen khí hậu, nhất thời không quen sự khác biệt ở đây.”

Hà Diệc nhíu mày: "Không quen khí hậu? Chị dâu không phải tới đây đã nhiều ngày sao? Tại sao còn không thích nghi?"

"Không biết." Tần Tích không muốn sẽ tiếp tục chủ đề này.

Hà Diệc nhếch môi cười, hiển nhiên không tin lý do mà cô nói: "Đúng rồi, anh họ mới vừa rồi gọi điện thoại về nói, hôm nay Triệu Tử Diên có thể xuất viện, sau đó bọn họ sẽ trở lại, vừa lúc có thể cùng ăn sáng với chúng ta."

Tần Tích sững sờ, bọn họ muốn cùng nhau trở về rồi.

Ngay vào lúc này, bên ngoài vang lên tiếng động, Hà Diệc cười nói: "Phải là anh họ bọn họ trở lại."

Tần Tích nhìn về phía cửa, tay phải Cố Mộ Nghiêm ôm vai dìu Triệu Tử Diên đi tới, tay trái xách theo hành lý đơn giản, giữa hai người bọn họ ở rất gần, người không biết nhất định sẽ hiểu lầm bọn họ là tình nhân, Tần Tích không biết nên làm sao để hình dung tâm trạng của mình lúc này, mà lúc này truyền đến cuộc đối thoại của bọn họ từ ngoài cửa.

Giọng nói dịu dàng của Cố Mộ Nghiêm truyền đến: "Có mệt hay không, có muốn lên lầu nghỉ ngơi một chút hay không."

Giọng Triệu Tử Diên rất là ngọt ngấy: "Em không mệt, cũng nằm xong nhiều ngày rồi, em muốn đi nhiều một chút, anh Mộ Nghiêm, em muốn uống nước."

Cố Mộ Nghiêm cười trả lời: "Được, chờ em sau khi ngồi xuống anh sẽ đi lấy nước cho em."

"Anh Mộ Nghiêm, anh đối với em thật tốt."

Khi Triệu Tử Diên thấy Tần Tích ngồi trên ghế sa lon, thái độ bỗng dưng cứng đờ, sao người phụ nữ này lại vẫn ở đây, da mặt thật sự quá dầy mà, huỷ bỏ hôn lễ với anh Mộ Nghiêm rồi mà cô ta vẫn còn ở nơi này ăn không uống không, không biết xấu hổ mà.

Hơn nữa hai ngày nay anh Mộ Nghiêm không có tới bệnh viện nhìn cô, chắc chắn là vì Tần Tích, đáng ghét, tại sao Tần Tích nhất định phải giành với cô.

Triệu Tử Diên cố ý dựa vào trong ngực Cố Mộ Nghiêm: "Anh Mộ Nghiêm, đầu của em có chút choáng váng."

"Nhanh ngồi xuống." Cố Mộ Nghiêm đỡ Triệu Tử Diên ngồi trên ghế sa lon.

Triệu Tử Diên khiêu khích nhìn Tần Tích, sau đó quay đầu nói với Cố Mộ Nghiêm: "Anh Mộ Nghiêm, anh cũng mau ngồi xuống nghỉ ngơi."

"Anh không mệt, anh đi rót nước cho em." Cố Mộ Nghiêm đi tới phòng bếp, đôi khi anh nghĩ, tại sao Tần Tích không giống như Triệu Tử Diên, khéo léo nghe lời như vậy, không cãi nhau với anh? Vì cái gì phải muốn rời khỏi anh chứ? Anh đối với cô chưa đủ tốt sao?

Tần Tích ngồi ở bên kia, thế nhưng lúc này như người trong suốt vậy, sau khi Cố Mộ Nghiêm trở lại cũng chưa không từng nhìn cô một cái, cũng chưa từng nói với cô một câu nào, toàn bộ ý định giống như đều trên người Triệu Tử Diên, Tần Tích khẽ mấp máy môi đỏ mọng, quay đầu không nhìn tới anh đang thì thầm với người phụ nữ kia.

Trước kia cô không luôn hy vọng kết hôn với Cố Mộ Nghiêm, cố gắng phủi sạch quan hệ với Cố Mộ Nghiêm, nhưng tại sao giờ phút này trở thành người trong suốt trong mắt của anh, trong lòng cô sẽ có chút khó chịu, giống như là mất đi cái gì.

Hà Diệc làm người ngoài cuộc, luôn quan sát Tần Tích, nhìn thấy cô không biểu hiện gì, hơi lo lắng, chẳng lẽ chị dâu thật sự không thích anh họ sao? Theo kinh nghiệm của anh thì chuyện này là không thể nào.

"Anh Mộ Nghiêm, chúng ta ăn gì vào buổi sáng?" Sau khi Triệu Tử Diên uống nước xong, hỏi.

Cố Mộ Nghiêm nhận lấy chén nước đặt ở trên bàn trà, liếc mắt nhìn thời gian trên cổ tay: "Anh đã gọi điện thoại, đồ hẳn rất mau sẽ đưa tới."

Bữa ăn sáng đưa tới đặt ở trên bàn, Triệu Tử Diên đi tới bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, sau đó vỗ vỗ chỗ bên cạnh: "Anh Mộ Nghiêm, anh ngồi ở đây."

Sau khi Cố Mộ Nghiêm ngồi xuống, thấy Tần Tích và Hà Diệc vẫn còn đứng ở phòng khách, nhìn về phía hai người nói: "Tới dùng cơm đi."

Tần Tích đứng dậy, đi lên lầu, Hà Diệc hỏi: "Chị dâu, chị đi đâu? Không ăn cơm sao?"

"Cậu ăn đi, tôi không muốn ăn." Nói xong, Tần Tích lên lâu.

Lời ngoài mặt:

Ngày mai có thể sẽ có một, bởi vì bây giờ#Sun520.ddlqd# tôi có chút không quá thoải mái, đầu rất choáng váng, không muốn gõ chữ, sáng sớm ngày mai lại muốn đi ra ngoài, buổi tối mới trở về, cho nên có thể không rãnh gõ chữ, chủ nhật bình thường cập nhật, nhưng không phải rạng sáng, là cập nhật ban ngày.
#Sun520.ddlqd#



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn sun520 về bài viết trên: Kate¥, Mưa biển, Tiểu Linh Đang, thuy215
     

Có bài mới 31.12.2017, 18:03
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 30.08.2016, 18:42
Bài viết: 318
Được thanks: 1153 lần
Điểm: 35.6
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn ước hào môn: Vợ yêu bé nhỏ của đại thúc – Tần Tích [Tuyển Editor] - Điểm: 37
Chương 82    -  Rốt cuộc anh muốn làm thế nào
Edit: Sun520 - DĐLQĐ

Tần Tích đứng dậy, đi lên lầu, nên Hà Diệc hỏi: "Chị dâu, chị đi đâu? Không ăn cơm sao?"

"Cậu ăn đi, tôi không muốn ăn." Nói xong, Tần Tích lên lầu.

Triệu Tử Diên nhìn thấy một màn này, trong mắt thoáng qua vẻ vui sướng, mâu thuẫn của bọn họ huyên náo càng lớn càng tốt, như vậy cô có thể hoàn toàn đuổi đi Tần Tích từ bên người anh Mộ Nghiêm.

Hà Diệc đi tới bên cạnh bàn ăn, liếc mắt nhìn thấy Triệu Tử Diên, sau đó ngồi đối diện với Cố Mộ Nghiêm.

"Anh Mộ Nghiêm, anh mặc kệ cô ta đi, mau ăn đồ thôi." Triệu Tử Diên rót sữa tươi đặt ở trước mặt Cố Mộ Nghiêm.

Hà Diệc ngoáy ngoáy lỗ tai: "Gì vậy chứ, ầm ĩ như vậy, ăn bữa sáng cũng làm cho người ta không yên, vo ve, con muỗi đáng chết!"

"Anh  . ." Triệu Tử Diên nhìn chằm chằm Hà Diệc, vẻ mặt Hà Diệc ngây thơ: "Tôi lại không nói cô vo ve, cô có thể hay không đừng…kêu gào ở đây, nếu tự cô cảm thấy cô rất vo ve, đã như vậy thì ngậm miệng lại!"

Triệu Tử Diên bị lời nói của Hà Diệc chặn lại nói không ra lời, cắn răng nghiến lợi, cố gắng nhịn xuống: "Hừ!"

Đợi cô gả cho Cố Mộ Nghiêm, cô chính là chị dâu của Hà Diệc, đến lúc đó sẽ dạy dỗ anh ta cũng không muộn.

Cố Mộ Nghiêm không có tâm trạng đi quản hai người bọn họ cãi nhau, ánh mắt nhìn về phía trên lầu, ngay vào lúc này, Tần Tích đeo túi xách xuống, sau đó đi ra phía ngoài, Cố Mộ Nghiêm lập tức đứng dậy ngăn lại, nhíu mày thật chặt: "Em đi đâu?"

"Tôi đi đâu không cần nói với anh, anh quản tốt người của anh là được." Tần Tích nói xong, vòng qua Cố Mộ Nghiêm tiếp tục đi ra phía ngoài, ai ngờ Cố Mộ Nghiêm nhanh hơn cô một bước, đóng cửa lớn lại, và khóa luôn.

Tần Tích nhìn chằm chằm anh: "Anh đây là ý gì?"

"Không có ý gì." Cố Mộ Nghiêm xoay người đi về phía bàn ăn, tiếp tục ngồi ở trên ghế ăn mấy thứ linh tinh.

Triệu Tử Diên làm bộ cái gì cũng không biết  hỏi: "Anh Mộ Nghiêm, các người thế nào? Có phải bởi vì em hay không, cho nên chọc giận cô ấy mất hứng!"

Cố Mộ Nghiêm liếc mắt nhìn thấy Tần Tích còn đứng ở cửa lớn, nghiêng đầu dịu dàng quan tâm nói với Triệu Tử Diên: "Không phải là bởi vì em, nhanh ăn cơm đi, em không phải là rất thích ăn thịt xông khói sao? Lạnh ăn sẽ không ngon."

“Dạ." Vẻ mặt Triệu Tử Diên vui sướng, anh Mộ Nghiêm bắt đầu quan tâm đến cô, anh nhất định là cảm thấy mình mới là người thích hợp với anh nhất.  

Tần Tích nghe được đối thoại của bọn họ, cô nhìn cửa lớn bị khóa chặt, tức giận, xoay người đi lên lầu.

Hà Diệc ngồi ở đối diện liếc mắt nhìn Cố Mộ Nghiêm, hơi nhíu mày, anh họ càng ngày càng phúc hắc rồi.

Tần Tích ngồi ở trong phòng, cảm thấy #Sun520.ddlqd#một dòng khí đè ở ngực, ngồi nằm thế nào đều không thoải mái, anh rốt cuộc là có ý gì, tại sao không để cho cô đi ra ngoài.

Một lát sau, cô cảm thấy khát nước, liếc mắt nhìn thời gian, nghĩ tới phía dưới đã ăn xong bữa sáng rồi, #Sun520.ddlqd#cô cầm ly trên đầu tủ đi xuống, nhưng mới vừa đi xuống đã nhìn thấy vẻ mặt Triệu Tử Diên hạnh phúc ôm anh: "Anh Mộ Nghiêm, em rất yêu mến anh!"

Cố Mộ Nghiêm vốn muốn đẩy Triệu Tử Diên ra, nhưng mắt liếc thấy Tần Tích xuống lầu, tay của anh rũ xuống không để lại dấu vết, mặc cho Triệu Tử Diên ôm mình.

Tần Tích đứng đó vẫn không nhúc nhích, ánh mắt rơi vào trên người của bọn họ, trong lòng giống như là một ngọn lửa bị xăng giội lên vậy, ngọn lửa càng cháy càng mạnh hơn rồi, đưa mắt nhìn đại khái năm giây, cô cố gắng giữ bình tĩnh đi tới phòng bếp, khi trở ra, cũng không nhìn bọn họ một cái.

Buổi trưa, Hà Diệc lên lầu gọi Tần Tích ăn cơm, Tần Tích vốn không muốn đi xuống, nhưng nghĩ lại, tại sao cô phải vì bọn họ mà đói bụng mình, cho nên đi xuống.

Trên bàn ăn, thức ăn rất phong phú, Tần Tích vừa nhìn thấy trên bàn rất nhiều món ăn đều rất hợp khẩu vị của cô, lại cảm thấy bụng đói hơn rồi, mới vừa ngồi xuống cầm đũa lên thì nghe được Triệu Tử Diên đối diện phát ra giọng vui mừng: "Anh Mộ Nghiêm, anh đối với em thật tốt, làm toàn bộ đều là món em thích ăn."

Tần Tích kinh ngạc ngẩng đầu lên, một bàn thức ăn này toàn bộ đều là anh làm sao? Là anh đặc biệt làm theo yêu thích của Triệu Tử Diên, trong nháy mắt, trong lòng chảy qua chua xót, lúc bọn họ ở bên nhau, anh sẽ hướng dẫn cô nấu cơm, hiếm khi tự mình bắt tay vào làm, hoá ra anh cũng có thể vì người kia, dụng tâm làm một bữa trưa phong phú như vậy.

Ban đầu cảm thấy món ăn rất ngon miệng, nhưng giờ lại cảm thấy như nghẹn ở cổ họng, khó có thể nuốt xuống.

Hà Diệc cũng hơi có chút kinh ngạc, anh họ lại còn biết nấu ăn, anh còn tưởng rằng gọi mua đồ ăn bên ngoài đấy.

Cố Mộ Nghiêm thấy Tần Tích hạ rủ mắt, trên mặt không có một chút biểu cảm nào, anh gắp một miếng thịt đến trong chén Triệu Tử Diên, cố ý cất cao giọng: "Tử Diên, ăn nhiều một chút, nếu em thích ăn, buổi tối anh sẽ làm cho em ăn."

Triệu Tử Diên ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt cảm động: "Anh Mộ Nghiêm, em cảm thấy mình thật hạnh phúc!"

Động tác Tần Tích ăn cơm dừng hai giây, sau đó dùng sức gắp hai đũa cơm, từ đầu đến cuối không có ngẩng đầu nhìn đối diện một cái.

"Chị dâu, đừng chỉ ăn cơm, nhiều món ăn như vậy, chị nếm thử một chút đi." Hà Diệc gắp thịt cho Tần Tích, thấy dáng vẻ Triệu Tử Diên vui vẻ không thôi, Hà Diệc đã cảm thấy ngán, thật không biết tại sao anh họ có thể nói ra những lời đó, anh họ cấp bậc quả nhiên cao.

"Gần đây giảm cân, không ăn thịt." Tần Tích đẩy miếng thịt qua một bên, thịt bò cách thuỷ là Cố Mộ Nghiêm làm vì Triệu Tử Diên, cô còn lâu mới ăn đây.

"Chị lại không mập, hơn nữa, mặc kệ chị mập hay gầy, anh họ đều thích chị." Hà Diệc ngẩng đầu lên hỏi một câu: "Đúng không, anh họ."

Hà Diệc vừa hỏi xong, trên bàn ăn yên #Sun520.ddlqd#lặng mấy giây, động tác của tất cả mọi người đều ngừng lại, Tần Tích nắm chặt chiếc đũa.

Cố Mộ Nghiêm liếc mắt Tần Tích, nói với Hà Diệc: "Nói nhiều như vậy, ăn cơm."

Dáng vẻ cô không muốn dính líu một chút quan hệ gì với anh, làm sao anh có thể nói ra chữ “Đúng” được đây.

Tần Tích ăn nửa chén cơm thì để đũa uống, đũa cũng không chạm qua một món ăn nào trên bàn, Cố Mộ Nghiêm nhìn cô, vẫn là nhịn không được quan tâm hỏi: "Ăn không ngon sao? Tại sao ăn ít như vậy?"

"Anh chăm sóc tốt những người bên cạnh là được, tôi ăn nhiều ăn ít không cần anh lo lắng." Tần Tích đứng dậy, xoay người rời đi phòng ăn.

Triệu Tử Diên nhìn bóng lưng Tần Tích, cố ý cất cao giọng: "Anh Mộ Nghiêm, anh mặc kệ cô ấy đi, thật xem mình là rung tâm rồi, cũng không nhìn bây giờ đứng trên địa bàn của ai, cũng không có lễ phép chút nào."

"Tử Diên!" Vẻ mặt Cố Mộ Nghiêm lạnh lùng.

Vẻ mặt Triệu Tử Diên ngây thơ nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Em chỉ là không thích cô ấy đối với anh như vậy mà thôi."

Hà Diệc nhìn cảnh này, nói với Cố Mộ Nghiêm: "Anh họ, anh làm  quá mức rồi!"

"Cái gì làm quá mức?" Đầu Triệu Tử Diên đầy dấu chấm hỏi, nhưng Hà Diệc cũng không có một chút ý tứ nào muốn trả lời cô ta, Triệu Tử Diên tức giận cũng không được, nghĩ tới sớm muộn gì cũng dạy dỗ Hà Diệc một chút.

Cố Mộ Nghiêm thu mắt lại, nhìn thức ăn đầy bàn, đột nhiên cũng không muốn ăn chút nào, để đũa xuống nói: "Các người từ từ ăn, tôi ăn no rồi."

Triệu Tử Diên thấy anh đứng dậy, vội vàng nói: "Anh Mộ Nghiêm. . . . . ."

Cố Mộ Nghiêm không có dừng lại bước chân, đi lên lầu, trên mặt có chút buồn bã, sự quan tâm của anh, dáng vẻ cô luôn là một bộ ghét bỏ, anh đối tốt với cô, cô lại liều mạng khước từ, Tần Tích ơi Tần Tích, rốt cuộc muốn anh làm sao, em mới có thể giống như Triệu Tử Diên như vậy, thoáng cho một chút phản ứng vui sướng.

**

Tần Tích vẫn muốn trở về nước, ở đây giống như con chim bị nhốt trong lồng tre vậy, mỗi ngày nhìn Triệu Tử Diên đi theo phía sau mông Cố Mộ Nghiêm, chỉ là Cố Mộ Nghiêm không có ý muốn về nước, cô hỏi anh lúc nào thì trở về, anh nói bây giờ Triệu Tử Diên không thích hợp với máy bay, chờ thân thể Triệu Tử Diên khá hơn một chút lại nói.

Lại là vì Triệu Tử Diên.

Anh yêu Triệu Tử Diên rồi sao?

Lúc anh cầm máy vi tính làm việc ở phòng khách, Triệu Tử Diên dựa sát bên cạnh anh, bưng trà dâng nước, phục vụ rất chu đáo, Tần Tích cố gắng không để cho mình phải nhìn thấy, coi bọn họ như không khí, nhưng mắt chính là không kiểm soát được, càng nhìn thấy thì  trong lòng càng khó chịu hơn.

Mấy ngày nay, Triệu Tử Diên và Cố Mộ Nghiêm gần như là dính vào nhau, mỗi ngày anh làm các món ăn khác nhau cho Triệu Tử Diên ăn, Triệu Tử Diên thoáng nói một tiếng không thoải mái, anh sẽ lập tức buông công việc trên tay đi chăm sóc cô ta.

Đa số thời gian là Tần Tích ở trong phòng trên lầu, không muốn đi xuống lầu nhìn đến bọn họ, nhưng có lúc tiếng cười hạnh phúc của Triệu Tử Diên sẽ truyền vào xuyên qua vách tường.

Mấy ngày nay, Tần Tích ăn rất ít, cho dù mỗi bữa đều là thức ăn phong phú, nhưng cô rất ít khi chạm vào, bởi vì cô biết, những thứ này đều không phải làm cho cô.

Mấy ngày ngắn ngủi, Tần Tích rõ ràng gầy rất nhiều, bây giờ khuôn mặt nhỏ như cỡ bàn tay, hơn nữa dạ dày thường xuyên khó chịu, cứ muốn ói, nhưng cái gì cũng phun không ra, làm cho cô khó chịu không thôi.

Tần Tích từ dưới lầu đi lên, vừa mới chuẩn bị vào phòng, Triệu Tử Diên đi ra từ bên cạnh, đôi tay cô ta ôm ngực nhìn Tần Tích: "Cô còn muốn ở lỳ đây bao lâu hả?"

Tần Tích cười lạnh nói: "Liên quan gì tới cô, tôi lại không giẫm ở trên địa bàn của cô."

"Thật sự không biết xấu hổ, nếu tôi là cô, đã sớm không ở nổi nữa, cô cũng thấy đấy, anh Mộ Nghiêm đối với tôi rất tốt, chúng tôi sẽ kết hôn sớm, cho nên tôi lấy danh nghĩa Cố thiếu phu nhân tương lai thông báo với cô, nhanh cút ra ngoài, tôi không cho phép cô ở đây nữa." Mấy ngày nay, cô luôn chờ đợi Tần Tích rời đi, #Sun520.ddlqd#nhưng hình như anh Mộ Nghiêm không muốn để cho cô đi, nếu cứ tiếp tục tiếp tục như vậy, khó đảm bảo hai người sẽ không quay lại với nau, cho nên thừa dịp hôm nay anh Mộ Nghiêm có chuyện đi ra ngoài, cô muốn đuổi Tần Tích đi, chấm dứt tai hoạ về sau.

Lời ngoài mặt:

Điểm ba thứ 2! #Sun520.ddlqd#


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn sun520 về bài viết trên: Mưa biển
     
Có bài mới 31.12.2017, 18:05
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 30.08.2016, 18:42
Bài viết: 318
Được thanks: 1153 lần
Điểm: 35.6
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn ước hào môn: Vợ yêu bé nhỏ của đại thúc – Tần Tích [Tuyển Editor] - Điểm: 39
Chương 83   - Em là người phụ nữ ngốc nhất trên thế giới
Edit: Sun520 – DĐLQĐ

Tần Tích bật cười một tiếng: "Danh nghĩa #Sun520.ddlqd#Cố thiếu phu nhân tương lai? Chờ cô thật sự rồi trở lại nói những lời này với tôi."

Không biết vì sao, lúc Triệu Tử Diên nói câu này, cô cảm thấy rất chói tai.

"Cô. . ." Triệu Tử Diên tức giận: "Cô cho#Sun520.ddlqd# rằng cô tiếp tục ở đây thì có thể cùng anh Mộ Nghiêm quay lại với nhau sao? Tôi cho cô biết, anh Mộ Nghiêm đã không thích cô, anh ấy chỉ nhìn về mặt tình cảm trước kia cho nên không có tự mình đuổi cô đi, thức thời, cô đi nhanh lên."

"Nếu cô thật sự muốn tôi đi như vậy, để cho Cố Mộ Nghiêm tự mình đến nói với tôi, tôi tuyệt đối sẽ không ở lâu một phút!" Tần Tích đã có ác cảm với Triệu Tử đến một mức độ nhất định, cô trả lời rất không kiên nhẫn: "Bây giờ mời cô rời đi, đừng đứng trước cửa phòng của tôi."

Triệu Tử Diên thấy cô không đi, trong lòng khó nén sốt ruột, nếu chờ anh Mộ Nghiêm trở về, cô không có cách nào đuổi Tần Tích đi được nữa, không được, nhất định phải nghĩ cách mới được, mấy ngày nay, mặc dù anh Mộ Nghiêm rất chăm sóc cô, nhưng cô cảm thấy đó không phải là phát ra từ đáy lòng anh Mộ Nghiêm, giống như làm vì cái gì đó vậy.

Tần Tích thấy cô ta ngăn cản không đi, đã không muốn nói với cô ta một câu nào nữa, nên đưa tay đẩy cô ta sang một bên, Triệu Tử Diên vừa tức giận định mắng Tần Tích, nhưng lại nhìn thấy nơi cầu thang, có một vệt bóng khúc xạ ở trên vách tường, cô lập tức thuận thế ngã trên mặt đất, uất ức nói không dứt:  "Tôi thật sự chưa từng nghĩ phải phá hư tình cảm của cô với anh Mộ Nghiêm, tôi chỉ thấy tâm trạng cô gần đây không tốt, muốn trò chuyện với cô mà thôi. . ."

Hai giây đầu, Tần Tích có chút không phản ứng kịp, nhưng ngay sau đó mới biết chuyện gì xảy ra, quay đầu lại quả nhiên thấy Cố Mộ Nghiêm đứng tại đầu bậc cầu thang, ánh mắt đang nhìn bên này, thu hết cảnh này vào mắt.

Lại muốn diễn khổ nhục kế sao?

Trong lòng Tần Tích rất bình tĩnh, cũng không có hốt hoảng, cứ như vậy nhìn Cố Mộ Nghiêm từng bước một đi về phía bên này, đứng nơi cách cô hai mét nhìn mình.

Triệu Tử Diên vẫn té xuống đất, làm bộ đáng thương nhìn anh:  "Anh Mộ Nghiêm, anh không nên trách Tần Tích, là em không có đứng vững, không có liên quan đến Tần Tích. . ."

"Mới vừa rồi không có liên quan đến tôi một chút nào." Tần Tích chợt nở nụ cười, đưa tay kéo Triệu Tử Diên đứng lên từ nơi đó, Triệu Tử Diên sững sờ, không biết Tần Tích đến cùng muốn làm gì, lúc Cố Mộ Nghiêm nhìn chăm chú, cô ta vẫn đưa tay cho Tần Tích, cô ta vừa mới đứng vững, còn chưa kịp đứng vững, đã bị tát một cái rất mạnh trên gương mặt rồi, sau đó thì nghe được Tần Tích nói: "Nhưng bây giờ có liên quan đến tôi rồi đó, tôi đã sớm muốn đánh cô, vẫn không tìm được cơ hội, bây giờ cô tự mình chủ động đưa tới cửa khiêu khích tôi, không đánh vậy thì rất xin lỗi mình!"

Nếu muốn coi cô thành một người phụ nữ có lòng dạ độc ác, nếu cô không làm chút gì, thì thật sự là phụ lòng ý của bọn họ rồi.

"Cô. . ." Triệu Tử Diên bụm mặt, không thể tin được ngay trước mặt Cố Mộ Nghiêm, Tần Tích lại dám đánh cô ta.

"Cô cái gì mà cô, không muốn chịu một bạt tay nữa thì câm miệng cho tôi, tôi đã nhịn cô rất lâu rồi!" Tần Tích trợn mắt nhìn cô ta.

Cố Mộ Nghiêm nheo mắt lại nhìn cảnh này, im lặng.

Tần Tích xoay người nhìn Cố Mộ Nghiêm, trên mặt lại vẫn mang theo ý cười: "Thấy rõ chưa, là tôi đánh cô ta, ai kêu cô ta nợ miệng, không phải là xông tới trước mặt của tôi để cho tôi đánh, nếu anh không muốn cô ta bị đánh nữa, thì nhanh chóng trả lại hộ chiếu cho tôi, nếu không lần sau cũng không chỉ dừng lại một cái tát đơn #Sun520.ddlqd#giản như vậy!" Nói xong, đẩy cửa ra ngăn cản Triệu Tử Diên, đi vào phòng, hung hăng đóng cửa lại.

Triệu Tử Diên bụm mặt, uất ức nhìn anh, hốc mắt hồng hồng: "Anh Mộ Nghiêm. . ."

Cố Mộ Nghiêm nhìn cô ta, nhíu chặt chân mày: "Cô nói gì với cô ấy?"

Đột nhiên Triệu Tử Diên khóc, giọng nghẹn ngào trả lời: "Em cái gì cũng không nói, em chỉ nhìn thấy tâm trạng Tần Tích gần đây không tốt, muốn trò chuyện với cô ấy, để cho cô ấy vui vẻ một chút, nhưng ai ngờ, cô ấy rất tức giận, còn mắng em … em muốn giải thích, cô ấy lại đẩy em một cái, anh Mộ Nghiêm, em không có làm sai điều gì? Tại sao cô ấy  không thích em?"

Cố Mộ Nghiêm còn chưa lên tiếng, bỗng dưng cửa được mở ra, Tần Tích kéo hành lý đi ra, nhìn cũng không nhìn Triệu Tử Diên, mà nói với Cố Mộ Nghiêm: "Xin anh trả lại hộ chiếu cho tôi!”

"Em muốn đi đâu?" Cố Mộ Nghiêm nắm lấy tay cô cầm hành lý.

Tần Tích vung tay của anh ra: "Cái này không cần thiết nói cho anh biết, anh cũng thấy đấy, tôi chính là một  phụ nữ lỗ mãng không biết nói đạo lý, nếu anh để cho tôi tiếp tục đợi ở đây, Triệu Tử Diên của anh đã có thể thảm hơn."

Cố Mộ Nghiêm nhìn chằm chằm cô, tại sao gọi Triệu Tử Diên của anh!

"Anh Mộ Nghiêm, nếu Tần Tích đợi ở đây không vui, vậy hãy để cho cô ấy quay về trước đi." Triệu Tử Diên ở bên cạnh nhỏ giọng trả lời.

Tần Tích thấy Cố Mộ Nghiêm không nói lời nào, đã chán nản, kéo theo vali hành lý đi ra ngoài, Cố Mộ Nghiêm muốn lập tức đuổi theo cô, Triệu Tử Diên lại đột nhiên kêu một tiếng: "A ——"

Cố Mộ Nghiêm dừng bước lại nhìn cô, Triệu Tử Diên ôm đầu nói: "Anh Mộ Nghiêm, đầu em đau quá, đau quá. . ."

"Bảo Hà Diệc đưa cô đi bệnh viện." Cố Mộ Nghiêm nói xong, nhanh chóng đuổi theo, anh chỉ biết không thể để cho Tần Tích lại biến mất ở trước mặt anh một lần nữa, lần trước bởi vì Triệu Tử Diên, anh đã vứt bỏ Tần Tích hai ngày, lần này, anh không muốn bởi vì bất kì ai mà đánh mất cô nữa.

Hà Diệc uống hết nước chuẩn bị lên lầu ngủ trưa, mới vừa đi tới cửa cầu thang đã nhìn thấy Cố Mộ Nghiêm vội vã lao xuống, không hiểu hỏi: "Anh họ, đã xảy ra chuyện gì?"

Cố Mộ Nghiêm không trả lời, sải bước chạy đi, nhưng đuổi đến lối đi bộ thì không nhìn thấy bóng dáng của Tần Tích nữa, cô không thể nào đi nhanh như vậy, khả năng duy nhất là cô đón xe, anh lại đi trở về, lái xe một đường đuổi theo, chú ý xe taxi trên đường, nhưng hành khách ngồi bên trong đều không phải là cô.

Người phụ nữ ngốc, chẳng lẽ cô nhìn không ra được, anh không muốn cho cô đi chút nào sao? Lấy đi hộ chiếu của cô, không muốn trở về nước, chính là không hi vọng huỷ bỏ hôn ước.

Tần Tích ngồi trong xe taxi, đầu dựa vào trên cửa sổ xe, ngơ ngác nhìn một điểm nào đó trong không khí, trên người cô không có hộ chiếu, rời khỏi biệt thự cũng không thể trở về không nước được, nhưng tiếp tục đợi ở nơi đó, cô cảm thấy ngay cả thở cũng sẽ trở nên khó khăn, cô sợ thấy Cố Mộ Nghiêm vì Triệu Tử Diên mà hỏi tại sao mình động thủ, cho nên cô chạy đi.

Lần trước cô làm Triệu Tử Diên bị thương, anh nói thật sự thất vọng về cô, lần này cô ở trước mặt anh, tát Triệu Tử Diên một cái, chắc chắn trong lòng anh càng thêm tức giận, cô rời đi sẽ vừa đúng như ý của anh.

Ngay vào lúc này, tài xế mở miệng nói chuyện, Tần Tích nghe có chút không hiểu, nhưng mơ hồ đoán được, có lẽ biết hỏi điểm đến của cô, trong lúc nhất thời Tần Tích không biết nên nói gì.

Cô đối với đất nước rất xa lạ này, hơn nữa trên người cũng không nhiều tiền, cô có thể đi đâu đây.

Nhớ tới những người không có tiền sẽ ở nhà ga xe lửa vào buổi tối, Tần Tích suy nghĩ một chút để cho tài xế đến nhà ga, sau khi xuống xe, cô nhìn thấy một hiệu sách, cô đi vào mua một quyển tự điển Trung Anh, nghĩ rằng sẽ cần nó trong trường hợp nào đó.

Trong nhà ga rất nhiều người, trên ghế ngồi đầy người, hoàn toàn không có chỗ ngồi trống, Tần Tích kéo theo hành lý không biết nên đi đâu, thật vất vả, cô mới ìm được  ghế trống ở trong góc, cô chậm rãi ngồi xuống, mờ mịt nhìn bốn phía, trong nháy mắt, trong lòng cô cảm thấy cô đơn.

Người chung quanh nói nhưng cô nghe không hiểu ngôn ngữ, mọi người cảnh tượng vội vã, không ai sẽ quan tâm cô là ai, tại sao ngồi ở đây.

"Tần Tích——"

Đột nhiên, đài phát thanh trong nhà ga truyền đến giọng nói tiếng Trung Quốc quen thuộc, cô sửng sốt một chút, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía cái loa, cho là mình xuất hiện ảo giác, ngay lúc cô  không chắc chắn, giọng nói truyền đến lần nữa.

"Tần Tích, em ở trong đó, anh là Cố Mộ Nghiêm, tới quầy phục vụ tìm anh, anh chờ em ở đó!" Cố Mộ Nghiêm nói truyền thanh xong, chăm chú nhìn hình ảnh theo dõi bên cạnh, anh biết cho dù anh nói như vậy, Tần Tích tuyệt đối cũng không sẽ đến quầy phục vụ tìm anh, ngược lại càng trốn kĩ hơn, thông qua máy giám sát, anh biết cô ở trong nhà ga, nhưng người ở đây nhiều như dòng chảy, tìm từng cái một không biết muốn tìm bao lâu, hơn nữa anh suy đoán, bây giờ cô ở trong một góc, nghe được truyền thanh, cô nhất định sẽ tránh, quả nhiên, sau đó rất nhanh thông qua máy giám sát anh đã nhìn thấy Tần Tích kéo hành lý đi về phía cửa.

Cố Mộ Nghiêm nói cảm ơn với nhân viên làm việc, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài, chặn Tần Tích tại cửa ra vào, sau đó anh tự tay níu cánh tay của cô lại, kéo cô đến một nơi hẻo lánh bên cạnh.

Tần Tích hất tay của anh ra, có chút tức giận quát: "Cố Mộ Nghiêm, anh còn tới tìm tôi làm gì, anh không phải là đã lựa chọn không nhìn tôi sao? Đã như vậy, tôi rời khỏi không phải vừa vặn thuận ý của anh sao, tại sao anh muốn tới, anh rốt cuộc muốn thế nào hả?"

Cố Mộ Nghiêm giữa chặt bả vai của cô, cũng không nhịn được quát với cô: "Ai không nhìn em, rõ ràng vẫn lựa chọn không nhìn người là em, là em coi anh như không khí, là em thờ ơ đối với anh, vì sao anh muốn tới? Anh rốt cuộc phải làm sao bây giờ, chẳng lẽ em không biết sao? Đúng, em thật sự không biết, bởi vì em vẫn luôn đang giả vờ câm điếc, em luôn đều ở đây lựa chọn trốn tránh, em làm sao có thể biết! Người phụ nữ này không có tim không có phổi, hành hạ anh em rất vui vẻ có phải hay không!"

Tại sao cho dù anh làm cái gì, cô đều không cảm nhận được.

Tần Tích nhìn vẻ mặt Cố Mộ Nghiêm có quá nhiều sự thất vọng và đau lòng, trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người, lời này của anh là có ý gì, chẳng lẽ? Không, không thể nào.

"Tôi làm sao sẽ không biết, tôi biết #Sun520.ddlqd#rõ anh thích Triệu Tử Diên, tôi biết rõ anh cẩn thận đối với cô ta, tôi cũng biết anh mỗi ngày không ngại cực khổ nấu cho cô ta ăn, luôn ở cùng với cô ta."

Cố Mộ Nghiêm thở dài một hơi: "Em là người phụ nữ ngốc nhất trên thế giới!" Anh làm những thứ kia thật sự là vì Triệu Tử Diên sao? Tại sao cô không cảm thấy tại sao anh muốn làm như vậy? Chẳng qua là muốn thu hút sự chú ý của một người phụ nữ ngốc nghếch mà thôi.
#Sun520.ddlqd#


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn sun520 về bài viết trên: Kate¥, Kim Mẫn Khuê, Mưa biển, jesminely
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Đường Thất Công Tử: :shock2: :shock2:
Độc Bá Thiên: Ri đậu thai rồi.... ô la la
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 437 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 mọi người ủng hộ Liên với ^^
Aka: 2 vạch
Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 490 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.