Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 

Nguyệt lão bận rộn - Cửu Thiên Phi Vũ

 
Có bài mới 10.02.2017, 17:36
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:11
Bài viết: 165
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.18
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại - huyền huyễn] Nguyệt lão bận rộn - Cửu Thiên Phi Vũ - Điểm: 7
Nguyệt lão bận rộn
Tác giả: Cửu Thiên Phi Vũ
Chuyển ngữ: A Li
Converter: Bến - TTV
Độ dài: ~ 30 chương (mỗi chương ngắn)
Thể loại: sư đồ luyến, huyền huyễn hài
Lịch đăng: 2 chương/ tuần

Truyện đăng song song tại: https://frozenali.wordpress.com/truyen- ... o-ban-ron/

images


Giới thiệu

Nguyệt lão bận rộn, vội vội vàng vàng se tơ cho hồng trần nhân duyên nam nữ.

Thế nhưng lại quên đi bản thân, quên đi đồ nhi của mình.

Bên dưới là những lời đồ nhi thường hay nói:

“Sư phụ, sư phụ, lần này ngài nối tơ hồng sai nữa rồi!

Tên Triệu Hiền kia đánh nàng dâu của hắn, ta nghe nàng dâu kêu rất là thảm…”

Sư phụ ôm trán: “Tên nhãi này tệ thật.”

Nhân gia động phòng hoa chúc, ngươi còn làm loạn cái gì đây?

---
Lời người chuyển ngữ:
Tin A Li đi, truyện tuy không dài nhưng tình tiết nhiều, và đọc thích lắm.
Đừng quên thanks và comment cho A Li nhỏ bé nha ♥



Đã sửa bởi A Li lúc 24.02.2017, 20:28, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 10.02.2017, 17:38
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:11
Bài viết: 165
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - huyền huyễn] Nguyệt lão bận rộn - Cửu Thiên Phi Vũ - Điểm: 10
Chương 1: Đồ nhi là trùng tử

Nguyệt lão ở núi Nguyệt Tuyền, chiếm một vùng khá rộng thuộc phía tây thiên đình.

Đồ nhi Nguyệt lão tên Hồng Loan đang nhàm chán ngồi trên bệ cửa sổ, lần thứ chín ngàn chín trăm chín mươi chín dõi mắt trông về đằng xa. Cô không biết đã ngồi đây bao nhiêu năm trời, tịch mịch gần chết.

Ai, làm sao mà con ruồi cũng không thấy vậy? Ít nhất cũng phải có một con kiến đi ngang chứ?

Cô nhìn chung quanh bốn phía, thực sự là chẳng có việc để làm. Sàn nhà lau đã trăm lần, soi rõ bóng người. Cái bàn lau đã ngàn lần, ngay cả ruồi bọ đều không đứng vững. Rèm cửa sổ tẩy sạch đã vạn lần, sáng đến chói mắt. Sư phụ nghiêm trọng can ngăn, không cho cô lau chùi dọn dẹp nữa.

Bởi vì Nguyệt lão có thiên ti vạn nhánh tơ hồng, liên lụy duyên nợ trần gian. Mấy ngàn năm trước, có một con chim bay vào miếu Nguyệt lão, khiến một căn tơ hồng rối loạn, hại người ở phàm trần gặp phải một đoạn nghiệt duyên; cho nên từ đó về sau, núi Nguyệt Tuyền không còn sinh vật nào sống sót.

Sai bét! Núi Nguyệt Tuyền có một sinh vật còn sống, đó chính là sư phụ của mình. Hồng Loan thầm nghĩ, lần thứ chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín cất tiếng thở dài. Kệ thôi, đành đi gặp hắn.

Nguyệt lão một điểm đều không lão, hơn nữa trẻ trung tuấn mỹ lạ kỳ. Ngón tay hắn thon dài, trắng nõn; bấy giờ đang nâng một quyển sách, tập trung xem.

Hồng Loan âm thầm châm chọc —  sư phụ à, ngài cầm sách ngược, ngài còn tạo dáng để làm chi?

Nguyệt lão trừng Hồng Loan — không cho chạm vào sách của ta, không cho tới gần ta trong vòng ba thước. Càng không được… làm nũng!

Câu trả lời của Hồng Loan là hất sách của hắn ra, ném xa xa bay vèo đi mất. Cô đến gần Nguyệt lão, tựa người ôm cánh tay hắn, thanh âm nũng nịu kéo dài: “Vâng, vâng, vâng! Nhưng sư phụ à, tóc của ta đều đã dài hơn cỏ.”

Nguyệt lão nhìn lại diện mạo của đồ nhi, chỉ thấy đập vào mắt hắn một hình ảnh đầu bù tóc rối, nói dễ hiểu là như cái tổ chim!

“Đên đây, sư phụ giúp ngươi làm cỏ…”

Hồng Loan hứng chí đi qua. Sư phụ, vừa rồi ngài nói ta không được tới gần ngài trong vòng ba thước, hiện tại ba tấc cũng chẳng phiền. Ha ha ha, Hồng Loan trong lòng thầm đắc ý.

Sau khi rửa mặt chải đầu, mái tóc cô đen dài như gỗ mun lộ ra, thập phần đẹp mắt. Suối tóc dưới ánh mặt trời, bồng bềnh như mây, mượt mà như gió, phản chiếu lóng lánh kinh diễm mê quang.

Phía trước tường của cửa sổ chính là một khối thông linh bảo ngọc. Lúc này đột nhiên lóe lên, ánh sáng soi rọi dần dần mạnh hơn khiến Hồng Loan cuống quít ngồi dậy. Chính vì thế, đầu tóc xinh đẹp vừa được Nguyệt lão chải chuốt một phần hai lại trở nên rối rắm.

Lọn tóc mềm óng ả theo đầu ngón tay hắn rời đi, vương lại một mùi hương dịu nhẹ. Nguyệt lão nhìn nữ đồ nhi tinh thần phấn chấn đang háo hức ngó chòng chọc vào vách tường lóe sáng, chợt hắn thở dài…

Thông linh ngọc tường nhấp nháy vài lần, sau đó hiện ra hình ảnh một người đã bái lạy suốt cả tháng trời trong miếu, muốn cầu xin một mối hảo duyên.

“Ha ha ha….” Hồng Loan cười lăn lộn trên mặt đất, “vị này thân hình tròn vo, lại còn muốn thành thân với một thiên tiên mỹ miều như sư phụ. Trời ơi, sư phụ, y… y là muốn làm khó dễ ngài! Ha ha, ha ha ha….”

Nguyệt lão nhìn đồ nhi lăn lộn chẳng khác nào con giun, nhìn mãi thành quen nên làm như không thấy. Hắn chỉ vung tay bắn ra một sợi tơ hồng, lóe lên một tia chớp như thu về. Tận cùng tơ hồng là một tảng đá trong suốt. Mặt trên dần dần phát sáng, hiện lên bốn chữ — hòn đá nhân duyên.

Nguyệt lão cẩn thận quan sát, sau mới nói: “Người này tên gọi Triệu Hiền, là người dân ở thành Chu quốc. Hôn sự hắn đã điểm, ngươi nên đi xem sao đi.”

Hồng Loan đang lăn lê ở trên sàn nghe xong liền bật dậy. Cô đưa tay vén đầu tóc hỗn độn, đôi mắt ngời sáng tựa sao sa: “Có thật là ngài muốn tìm cho y một nàng dâu đẹp như tiên nữ không? Y béo quay cun cút, đừng nói là thiên tiên, ngay cả yêu tinh cũng không thèm gả cho y nữa là!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 12.02.2017, 10:44
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:11
Bài viết: 165
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - huyền huyễn] Nguyệt lão bận rộn - Cửu Thiên Phi Vũ - Điểm: 10
Chương 2 – Gã béo mộng thiên tiên

“Nhìn người đừng xét vẻ ngoài, giống như biển sâu không thấy đáy, cũng đừng trông mặt mà bắt hình dong. Đi thôi, nhân duyên đều do trời định, ngươi chớ tốn công lo lắng cho y.”

Hồng Loan nghe xong thấy nhàm gần chết, vì thế lục tục vội vã phi đi, tựa như luồn gió mạnh thổi ra từ núi Nguyệt Tuyền. Nguyệt lão ở đây vươn tay muốn gọi lại — ngươi, thật là! Đầu tóc ngươi không thể chải chuốt gọn gàng hay sao? Đem mặt mũi của núi Nguyệt Tuyền chúng ta giấu đi đâu chứ?

Hiển nhiên Nguyệt lão chẳng còn cơ hội để nói, hắn buông thõng tay, tiếp tục lật xem sách của mình. Ấy mà… vừa rồi xem đến đoạn nào ấy nhỉ? Quên đi, lật lại từ đầu cho rồi.

Hồng Loan gấp gáp giáng phàm, sau đó còn kiêu ngạo ưỡn ngực vỗ vỗ. Ai, thần tiên chuyên nghiệp và chăm chỉ như cô, trên đời này thực sự không nhiều lắm. Cô tiện tay bẻ một nhành liễu, đem mái tóc dài như tơ lụa buộc lại gọn gàng.

Trên phố ồn ào náo nhiệt, Hồng Loan phấn khởi nhìn xung quanh, sớm đã đem tính chuyên nghiệp chăm chỉ ngày nào ném đi mất dạng. Đồ ăn ngon đều muốn nếm qua, thứ gì tốt đều muốn nhìn một chút; thế nên đôi chân cô bén rễ trước gian hàng, những chuyện kém vui khác tính sau.

Bỗng nhiên từ đâu truyền đến một trận kinh hô: “Bớ người ta, ăn trộm! Hắn trộm tay nải của ta, bớ làng nước ơi!” Một tiếng thét của nữ tử vang dội khắp phố.

Hồng Loan đang cầm xâu kẹo hồ lô liếm liếm mép, cô chưa kịp bỏ vào miệng thì đã bị kẻ nào từ đâu xồng xộc chạy tới tông vào một phát đau điếng, ngay cả kẹo ngon cũng rớt bẹp trên mặt đất.

Hồng Loan cau mày trợn mắt, định bụng quát là ai to gan dám đụng rơi kẹo đường của bà đây? Ngươi chán sống có phải hay không? Nhưng còn không chờ cô phản ứng, kẻ trộm kia đã cao bay xa chạy mất dạng. Đuổi theo đằng sau là một người có thân hình phì nhiêu đang thở hổn hển, bên cạnh là một vị cô nương có mái tóc buộc dài.

Hai người một trước một sau truy lùng tên trộm, còn Hồng Loan thì đưa tay cào cào tổ quạ trên đầu mình. Ấy cái tên béo này trông sao quen quen, thậm chí cô còn chưa tới Chu quốc lần nào, nhưng cứ cảm thấy ‘tròn vo tiên sinh’ này như đã từng gặp mặt.

Hồng Loan đau khổ suy tư, nửa ngày mới nhớ ra kẻ nọ chính là kẻ mà cô muốn tìm, chắc chắn là y – Triệu Hiền. Để tránh lãng phí thời gian, cô vội vàng nhấc váy đuổi theo hai người bọn họ. Chạy nửa ngày trời, lại chui vào một cái ngõ hẹp; chạy hoa cả mắt, mới thấy ba người mặt đỏ tai hồng đang ở trong đó.

Kẻ trộm kia dựa tường thở dốc, còn run run mắng: “Tên béo chết bầm này, đuổi theo ông nội ngươi nhanh vậy… hộc, là muốn hại chết ta à?”

Triệu Hiền rất béo, lại chạy đường dài như vậy, đương nhiên thở không ra hơi: “Ngươi… ngươi đừng nhiều lời. Đem… đem tay nải giao ra đây!”

“Xem như xui xẻo mới đụng phải tên béo nhà ngươi…” Kẻ trộm không cam tâm tình nguyện ném trả cái tay nải, sau đó hùng hùng hổ hổ bỏ đi.

Triệu Hiền cũng không còn sức lực để đuổi theo. Y chỉ tiến lên nhặt tay nải rơi trên đất, phủi phủi bụi bặm rồi đưa cho cô nương phía sau: “Cô nương, cô xem có thiếu cái gì không?”

Cô nương kia cầm lấy, mở tay nải ra nhìn nhìn, nhẹ giọng trả lời: “Không thiếu gì cả, đa tạ huynh.”

Triệu Hiền thở hồng hộc, vẫy vẫy tay nói: “Không có chi, chúng ta đều là hàng xóm láng giềng, vả lại giúp người là việc nên làm. Thôi, cô nương mau chóng trở về, lần sau ra đường cẩn thận một chút!”

Cô nương kia ôm chặt lấy tay nải, cẩn thận bước đi. Triệu Hiền nhìn nàng ta rời khỏi, còn đưa tay vẫy chào vui sướng. Mặt khác, Hồng Loan đứng bên cạnh như đứng trong lò lửa, nhấp nhổm không yên. Cái gã to con này, ngươi còn không mau đuổi theo hỏi ngươi ta danh tính là chi, năm nay bao nhiêu tuổi, nhà cửa ở đâu! Trời đất quỷ thần ơi, ngốc như thế, khó trách ngươi không lấy vợ được!

Rốt cuộc, cô nương đi mất, mà Triệu Hiền vẫn không có ý định làm quen. Hồng Loan buồn bực nắm chặt hai tay, trong lòng tâm niệm vài lời sư phụ dạy. Thần tiên không thể ẩu đả phàm nhân, thần tiên không thể ẩu đả phàm nhân, thần tiên không thể ẩu đả phàm nhân…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 16.02.2017, 08:41
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:11
Bài viết: 165
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - huyền huyễn] Nguyệt lão bận rộn - Cửu Thiên Phi Vũ - Điểm: 10
Chương 3 – Thần tiên muốn đánh người

Nhưng mà ta không nhịn được làm sao bây giờ, nhưng mà ta ngứa tay làm sao bây giờ, nhưng mà ta muốn đánh người làm sao bây giờ!! Nhớ đến bộ dáng thao thao bất tuyệt của sư phụ lúc giáo huấn cô, Hồng Loan đành nhục chí buông tay. Ngón trỏ cô vung ra, tạo thành vô số sắc đỏ lóe sáng trong không trung, dần dần khảm sâu vào tâm trí của Triệu Hiền.

Hồng Loan bỗng hiện ra, hướng về phía Triệu Hiền, cười tủm tỉm kêu lên: “Đệ đệ, sao đệ còn chưa trở về nhà? Đệ đứng ở đây làm gì đó?”

Triệu Hiền gãi gãi đầu, dường như không chắc chắn rằng mình còn có một tỷ tỷ. Tuy nhiên người trước mắt tuổi còn trẻ hơn y, vậy vì sao có thể xem nàng là tỷ tỷ.

Hồng Loan cười chúm chím kiễng chân, đưa tay sờ sờ đầu y. Sau đó vỗ độp một phát vào gáy Triệu Hiền, nhướn mày nói: “Vừa rồi đệ giúp đỡ cô nương kia, nhưng cớ sao không hỏi người ta con cái nhà ai, đang sống nơi nào?”

Triệu Hiền bị đánh nên có chút đau đầu, giọng ồm ồm đáp lại: “Ta lấy được tay nải trả nàng ta thì đã xong, còn bảo ta hỏi nàng là ai để làm gì chứ!”

Hồng Loan kìm không được lại ‘bộp’ vào gáy y phát nữa: “Tức chết ta! Đệ thật ngu ngốc, chẳng lẽ đệ không muốn cưới vợ à?”

Triệu Hiền trợn mắt đầy khó hiểu: “Sao lại không! Nhưng cô nương kia với ta nào có quen biết gì?”

Hồng Loan quả thực muốn bổ đầu y ra để nhìn xem tột cùng y có não hay là bên trong toàn là đậu hũ nên mới có thể nói ra những câu thiếu tư duy như thế. Hồng Loan chán nản phất tay, quên đi, cô nương kia đã đi mất rồi. Cho dù Triệu Hiền lúc này gấp gáp đuổi theo cũng là vô dụng.

“Đệ ra phố có việc chăng?”

“Mua thuốc cho mẹ ta. Mẹ bệnh phải uống thuốc, nếu không buổi tối sẽ ho không ngủ được.”

“Vậy đi thôi, đi hốt thuốc cho mẹ đệ nào!”

Tuy rằng nói đi hốt thuốc nhưng Triệu Hiền lại ghé đến cửa tiệm cầm đồ. Hồng Loan vội vàng kéo tay y: “Đệ nói rằng hốt thuốc mà lại tới cửa hiệu cầm đồ, chẳng lẽ đệ không biết chữ?”

“Ta biết.”

“Biết mà còn đi nhầm chỗ.”

“Ta không đi nhầm. Ta muốn cầm luôn chiếc áo bông này để lấy tiền hốt thuốc cho mẹ.”

Hồng Loan nhìn nhìn áo bông trên người Triệu Hiền, chốc sau không nói gì nữa, chỉ thong thả bước theo y vào trong.

Áo bông của Triệu Hiền rất mỏng nên chỉ cầm được mười mấy đồng bạc, mà thuốc thì giá hai mươi tám văn, điều này khiến Triệu Hiền khổ sở chà xát hay bàn tay vào nhau, cầm mười mấy đồng tiền nóng hôi hổi đặt trước ngăn bàn, nói: “Đại phu, lần này cháu không đem đủ tiền, hơn nữa lần trước còn thiếu một ít, lần sau tới cháu hứa sẽ trả nốt.”

Lão đại phu tóc bạc trắng nhìn y thở dài: “Triệu Hiền ơi, bệnh tình mẹ ngươi không thể trị dứt được, lão khuyên ngươi đừng lãng phí tiền nong nữa. Kỳ thực với số tiền mấy năm qua ngươi có thể xây thêm ba gian phòng; vừa có phòng mới, vừa có thể cưới được vợ.”

Triệu Hiền cười ha ha trả lời: “Dù tốn kém bao nhiêu cũng phải trị, cháu tin bệnh tình của mẹ cháu rồi sẽ khá hơn. Thành thân không cần gấp, chữa bệnh cho mẹ cháu mới là điều quan trọng. Khi cháu còn nhỏ, cha mất sớm, một mình mẹ cháu ngậm đắng nuốt cay tần tảo nuôi huynh muội cháu nên người. Nếu không có mẹ, nói không chừng cháu đã bỏ mạng rồi.”

Lão đại phu lắc đầu nói: “Hài nhi hiếu thuận, ông trời có mắt, nhất định sẽ cho ngươi một nàng dâu ngoan hiền. Ngươi mau đem thuốc về nhà đi, tiền để lần sau trả.”

Cởi bỏ áo bông, trông Triệu Hiền gầy đi một tẹo, nhưng dáng người vẫn cao to như cũ. Tháng mười một bước sang, trời đông rét lạnh, mà bấy giờ trên người y chỉ mặc hai tầng áo đơn. Tuy rằng dáng người y mập mạp có thể chống đỡ một ít lạnh giá, nhưng ăn vận mỏng như thế cũng vẫn là rét đến phát run.

---

Chương 4 – Thôn trang kỳ quái

Hồng Loan sờ sờ mũi, suy xét nửa ngày mới lầm bầm nói: “Sư phụ dạy thần tiên không được ẩu đả giết chóc phàm nhân, như thế sẽ phạm vào luật thiên đình. Nhưng giúp đỡ phàm nhân chắc không sao đâu nhỉ?” Nhìn tới nhìn lui Triệu Hiền, cô cắn răng hừ một tiếng, “quên đi, phạt thì phạt, cùng lắm phạt  ta đến núi nọ tịnh tâm ba năm là xong.” Dứt lời, bàn tay vung ra một luồng ánh sáng màu đỏ, bao phủ lấy Triệu Hiền.

Triệu Hiền vốn đang lạnh run bỗng nhiên cảm thấy toàn thân vô cùng ấm áp. Y có cảm giác mình được ánh mặt trời vây quanh. Tay y quơ quào trong không trung một chút, rồi buồn bực hỏi: “Tỷ tỷ, sao ta không lạnh tẹo nào?”

Hồng Loan thu hồi tay, nghiêm túc nói: “Chúng ta đi đường xa như vậy, đương nhiên sẽ không lạnh nữa. Mà Triệu Hiền, từ đây tới nhà ngươi còn xa lắm không?”

“Tỷ tỷ, đó là nhà chúng ta mà.”

Hồng Loan nhịn không được lại muốn ngứa tay vỗ y: “Ừ, là nhà của chúng ta còn xa lắm không?”

“Băng qua hai ngọn núi kia thì tới ạ.”

Hồng Loan nghe vậy liền đặt mông ngồi xuống vệ cỏ ven đường, biểu hiện chẳng muốn đi. Cô đấm đấm chân, biểu cảm thập phần đau khổ: “Sao lại xa thế chứ…”

Triệu Hiền vội vàng đi tới trước mặt cô, hơi khom lưng một chút: “Tỷ, chi bằng ta cõng tỷ được không? Ta có rất nhiều sức lực, rất nhanh sẽ đưa tỷ về nhà.”

Hồng Loan bị dọa liền cuống quýt đứng lên, nhân tiện lùi lùi về sau vài bước. Cô đường đường là một thần tiên, nếu để phàm nhân cõng, sau này còn mặt mũi đâu mà quay về trời!

Tuy nhiên, cô thích nghe Triệu Hiền gọi cô là ‘tỷ tỷ’. Dẫu rằng nhìn qua cô không có lớn hơn Triệu Hiền, nhưng tốt xấu gì cũng hơn y mấy ngàn tuổi, cho nên so với y vẫn là lớn hơn.

Rất nhiều.

Ở thiên đình, cô chỉ là một tiểu hài tử. Bây giờ có người kêu ‘tỷ tỷ’, Hồng Loan nhất thời cảm thấy bản thân vĩ đại quá đi. Cô hỏi rõ ràng nhà y ở đâu, sau đó thi triển pháp thuật làm cho cửa thôn của Triệu gia xuất hiện trước mắt.

Triệu gia thôn tuy rằng bần cùng, nhưng cảnh vật nơi này thật tốt. Non xanh nước biếc, nhưng mùa thu ghé ngang làm lá cây có chút úa vàng, sương khói điêu linh. Vạn vật được phủ lên một màu hoàng kim hoa lệ, còn đan xen mấy đốm đỏ rực của lá phong; thoạt trông tựa như ngọn lửa bập bùng thiêu đốt, nương theo gió thu lay động nhẹ nhàng.

Cây cối mọc cạnh bờ sông chỉ còn trơ ra vài chiếc lá cây ương ngạnh, chim làm tổ trên tán cây có thể nhìn thấy thật dễ dàng. Bấy giờ chim chóc không quá đông, trên cao thỉnh thoảng có vài cánh chim bay lượn nơi cuối trời xa.

Triệu Hiền nhìn ra bốn phía, tưởng như tóc trên đầu y đã rụng sạch rồi. Y nhìn con lộ dưới chân, rồi quay lưng nhìn về sau một chút, trong lòng buồn bực vô ngần. Tại sao hôm nay đường về nhà lại ngắn như vậy?

Hồng Loan đứng một bên giục y: “Đi nhanh nào!”

Phòng khách nhà Triệu Hiền được xây bằng bùn và ngói, hai gian nhà và nhà bếp đều được đắp bằng cỏ tranh. Hơn nữa nhà bếp không có tường, bốn bề thông gió, càng không có sân riêng. Hồng Loan vừa trông đã thấy ở trong sân có rất nhiều người tụ tập ồn ào.

Bỗng một nữ nhân có giọng điệu chua ngoa từ xa thét lớn: “Con mắt nào của ngươi thấy ta ăn trộm gà? Đây là con gà nhà bọn ta đã làm mất! Ngươi cái bà già này dám vu khống lão nương, bộ chán sống rồi hả? Dáng vẻ thì như con ma đói, hở chút đụng chút còn muốn cùng lão nương gây sự à?”

Triệu Hiền nghe xong liền đem thang thuốc nhét vào trong tay Hồng Loan, sau đó vội vã chạy tới chỗ sân kia. Y mặc quần áo thật mỏng, Hồng Loan có thể thấy da thịt y vì chạy quá nhanh mà run hết cả lên.

Triệu Hiền trà trộn vào đám người, đã thấy mẫu thân y ngồi bệt dưới đất, do không ho khan được nên mặt mũi đều nghẹn đỏ bừng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 23.02.2017, 09:17
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:11
Bài viết: 165
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - huyền huyễn] Nguyệt lão bận rộn - Cửu Thiên Phi Vũ - Điểm: 10
Chương 5 – Hai quả trứng xa xỉ

Đứng trước mặt mẫu thân Triệu Hiền là một người đàn bà hùng hùng hổ hổ tên gọi Thường Diễm, trong thôn nổi tiếng là người đanh đá, chua ngoa. Dáng người mụ so với Triệu Hiền còn núc ních hơn vài phần, gò má bạnh ra, tựa như lấn luôn đôi mắt.

Thường Diễm nhìn đời qua hai sợi chỉ, nhác trông thấy Triệu Hiền nên mụ ta có hơi giật mình. Y không phải đi lên huyện ư? Tại sao lại có thể trở về nhanh như vậy? Nhưng mụ ta nào có chịu thua, vẫn dùng ngôn từ khó nghe chửi mắng.

Triệu Hiền đỡ mẫu thân dậy, cơ bản không hỏi gì nữa. Bởi y biết Thường Diễm lăm le hai con gà mái đẻ trứng nhà y không phải ngày một ngày hai. Chắc chắn hôm nay thừa dịp y vắng nhà, liền mò sang trộm; nhưng lại bị mẫu thân y phát giác nên mới có một màn giãy chết như thế.

Tuy rằng Thường Diễm liên tu chửi bới, nhưng Triệu Hiền vẫn không hề quan tâm. Y chỉ lạnh giọng nói: “Thường Diễm, ta cảnh cáo bà. Nếu còn dám động đến mẹ ta, còn muốn làm phường đầu trộm đuôi cướp, đừng trách ta đánh gãy chân bà!”

Người bên cạnh vây xem thấy Triệu Hiền trở về mới dám mở mồm phụ họa: “ Đúng rồi! Mẹ Triệu Hiền bị bệnh, vì không có tiền mua thuốc bổ chỉ còn cách lấy trứng gà ăn qua ngày. Nếu ngươi lại len lén trộm đi thì ngay cả súc sinh cũng không bằng nhá!”

Thường Diễm nghe xong liền nổi giận: “Ngươi chỏ mỏ vào chuyện ta làm gì? Đừng có ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng!”

Mọi người thấy mụ ta vô liêm sỉ như vậy, trộm gà thì chớ lại còn to tiếng nên bọn họ bắt đầu chỉ trích ngược lại, chưa kể còn có vài người là hàng xóm của mụ. Bị đám đông buộc tội, Thường Diễm túng quẫn mà ngồi ăn vạ trên đất, vỗ đùi khóc than: “Đương gia, ngươi mau tới đây! Bọn họ đều bắt nạt ta… hu hu, ta không thiết sống nữa!” Thường Diễm vóc người bề thế, ngay cả khóc cũng vang dội âm thanh, thật sự đủ làm chấn động cả thôn.

Đám đông lùi về sau một chút, miễn cho thủng màng nhĩ vì tiếng thét. Tiếp theo, một nam nhân trung niên dẫn theo hai đứa con trai bước vào. Thấy Thường Diễm ngồi khóc thút thít, gã liền cả giận mà tóm lấy cổ áo Triệu Hiền, xé toẹt đi. Hai đứa con của gã cũng lao lên thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Triệu Hiền.

Hồng Loan tuy rằng tức giận, nhưng với một vị thần tiên như cô – chuyện người phàm không thể nhúng tay nhiều, chỉ có thể đứng đằng xa nghĩ cách. Sau đó, cô vung ra thật nhiều luồng sáng màu đỏ xuyên vào tâm trí thôn dân. Có thế, bọn họ sẽ làm theo sự điều khiển của cô, mà khi cô thu lại pháp lực thì bọn họ sẽ quên sạch chuyện này.

Triệu Hiền tuy rằng không yếu nhưng lấy tình huống một chọi ba thì đúng là không chọi được. Y bị trúng một đấm vào mặt, cũng may mọi người xông vào khuyên can, bấy giờ một nhà bốn người Thường Diễm mới hùng hổ bỏ về. Lúc này Hồng Loan mới hiện thân đi vào sân trống, nheo mắt nhìn đám đông tản ra.

Cô bỗng nhiên phát hiện người ở Triệu gia thôn đều mập mạp vô cùng, không ngoại trừ ai. Mảnh đất này nhìn qua rất nghèo nàn cằn cỗi, người trong thôn đời sống cũng không khá khẩm là bao, vậy thì vì cái gì mà bọn họ lại béo như thế? Hồng Loan nghĩ mãi, nghĩ mãi cũng chẳng xong.

Màn đêm dần buông xuống, ánh trăng sáng ngà soi rọi nhân gian, tạo thành những vệt tinh quang mờ ảo trên mặt đất.

Trên bàn cơm chỉ có hai quả trứng gà xa xỉ, còn có một nồi nhỏ đựng cháo loãng. Hồng Loan tuy rằng đã tu đến tịch cốc cảnh giới, nhưng bản tính thích ăn uống vẫn khiến cô ngày nào cũng phải ăn cơm. Tuy nhiên nhìn bữa tối nhà Triệu Hiền khan hiếm như vậy, cô cũng không góp thêm miệng ăn làm gì.

Hồng Loan đứng dậy đi ra sân, hai tay lật ngửa, vô số sợi đỏ theo lòng bàn tay cô tung ra, lẩn hút vào bóng đêm dày đặc, tẻ nhánh đi bốn phương tám hướng. Cô muốn mau chóng tìm được mối nhân duyên của Triệu Hiền, hoàn thành nhiệm vụ sư phụ giao cho rồi mau chóng rời khỏi đây.

Tơ hồng bay xa trăm dặm có thừa, thế nhưng không có chút nào dao động, hiển nhiên phạm vi trăm dặm này không có ai gắn liền định mệnh của Triệu Hiền. Hồng Loan vừa định thu lại dây tơ hồng, lại phát hiện mấy sợi tơ hồng ở hướng nam của mình có người ăn. Đúng thế, tiên lực ngưng tụ tơ hồng lại có người ăn, và rồi biến mất vô tung vô ảnh. Thậm chí Hồng Loan cố gắng triệu hồi, dây tơ hồng cũng không hề quay về…

---

Chương 6 – Thiên địch của Hồng Loan

Hồng Loan ngẩn ngơ đứng dưới ánh trăng nửa buổi. Rõ ràng tơ hồng của cô là do tiên lực ngưng kết tạo thành, người bình thường sẽ không thể nhận ra, đừng nói chi đến chuyện bị ăn mất. Chẳng lẽ… trong thôn này có quỷ? Cô nhớ tới đám thôn dân mập mạp dị thường kia, bất chợt cảm thấy lạnh sống lưng. Nhưng chính lòng hiếu kỳ lại thúc đẩy cô muốn điều tra sự việc.

Vệt sáng của mặt trăng lạnh lẽo phủ đầy trên đất, chậm rãi chảy xuôi, theo gió lay động thành những đường cong kỳ lạ. Hồng Loan ngẩng đầu nhìn  bốn phía xung quanh, nhưng ngoại trừ ánh trăng cô tịch ra, quả thật cái gì cũng đều không có.

Chờ đã, ánh trăng! Hồng Loan chăm chú quan sát những vệt sáng lưu động trên mặt sân, dường như nó đang phát quang rất khẽ. Cô cúi người xuống, hai mắt mở to cẩn thận nhìn, phát hiện trên mặt đất không phải ánh trăng mà chính là vô số tiểu trùng tử quy tụ thành ngàn vạn đại quân dày đặc. Trùng tử này lớn có, nhỏ có, toàn thân đều trong suốt, chỉ có hai con mắt quỷ dị kia là màu đỏ. Ngoài ra chúng có rất nhiều chân, còn có rất nhiều lông tơ màu trắng, ở trong bóng đêm di chuyển thật nhanh về phía trước.

“Á…” Hồng Loan giật nảy mình, sợ hãi thét lên một tiếng chói tai. Ấy vậy cả thôn vẫn chìm trong im ắng, chẳng ai đi ra xem xét sự tình. Thôn trang vừa rồi còn đang ồn ào mà giờ lại yên tĩnh đến kỳ lạ.

Bình sinh Hồng Loan sợ nhất là trùng tử. Tuy rằng trùng tử nhỏ như con kiến, không có gây hại đến cô thì cô vẫn sợ. Huống chi… mấy đoàn trùng tử này đều là đối thủ cường đại, số lượng lại đông, Hồng Loan quả thực cắm đầu chạy trối chết.

Xa xa núi non tối mù mịt, rừng cây lờ mờ ẩn nấp quỷ dị giống như muốn chọn người để lôi vào. Lá cây theo gió suồng sã đong đưa, phát ra thanh âm xào xạc, chẳng khác nào tiếng khóc than của quỷ.

Hồng Loan bị dọa phải chết, bèn lớn giọng gọi tên Triệu Hiền. Cuối cùng dưới ánh trăng bạc, cô đã tìm thấy Triệu Hiền đang giặt áo bên bờ sông. Nước sông thật lạnh, khí trời tản ra một tầng sương mù màu trắng, lặng lẽ bao phủ toàn bộ mặt sông trong bóng đêm.

Bờ sông có một chiếc thùng gỗ, còn có một nửa quần áo đã được giặt, nhưng Triệu Hiền lại không có ở đây.

Hồng Loan vừa muốn mở miệng quát to thì phát hiện ra đằng xa có hai bóng dáng đang ẩn hiện nơi đó. Cô bước lại gần, thấy trên mặt đất là một nam tử đang hôn mê, còn Triệu Hiền áp sát vào mặt hắn không biết đang làm gì.

Tuy rằng chưa rõ mười mươi, nhưng Hồng Loan cảm thấy mình không nên quấy rầy bọn họ. Vừa rồi cô bị trùng tử dọa cho mặt cắt không còn hột máu, cho nên bây giờ rất cần một chỗ dựa để có thể vỗ về con tim yếu đuối mỏng manh.

Vì thế Hồng Loan tiến đến gần hơn một tẹo: “Triệu Hiền, đệ đang làm gì?” Nhưng lời còn chưa dứt, nhờ ánh trăng mà cô thấy rõ một tình huống động trời – Triệu Hiền môi kề môi với nam tử kia, còn áp lên thân gã nữa.

Mà lúc này nam tử vốn chết lâm sàng kia cũng dần tỉnh lại. Hai người vẫn đang liền môi, vì thế nhất thời nảy sinh xấu hổ.

Nam tử kia muốn đẩy y ra, nhưng thân hình của Triệu Hiền giống như ngọn núi, không sao lay chuyển. Ba người lại há hốc mồm ra, sau đó đồng loạt khép mồm lại.

Giọng nói Hồng Loan ngập tràn kinh ngạc: “Triệu Hiền, hắn… hắn ta là nam nhân!” Hàm ý mắt nhìn người của ngươi có vấn đề rồi sao, ngay cả nam nữ cũng không phân được.

Nam tử kia nói không kịp hô hấp: “Xéo ra, tên mập chết bầm này!”

Triệu Hiền đầy bất đắc dĩ trả lời: “Hắn rơi xuống nước. Đệ… đệ lo hắn vong mạng nên mới…”

Ba người ngó chòng chọc nhau nửa canh, chợt Hồng Loan nhớ đến những con trùng tử ngọ nguậy thật hãi, liền vung tay nói: “Được rồi, đệ ta cứu ngươi, nay ngươi bình an vô sự thì mau chóng đi đi!” Dứt câu, cũng không thèm nhìn kẻ nọ, ngược lại bồn chồn kéo tay áo Triệu Hiền, lắp ba lắp bắp: “Thôn trang… các ngươi… có rất nhiều trùng tử. Chúng bò ra từ miệng giếng, rất nhiều, rất nhiều… dọa chết ta…”

Triệu Hiền nghe xong chỉ bật cười: “Trong giếng đều là nước, sao lại có trùng tử được.”

“Thật đó! Ta không lừa đệ. Hơn nữa thôn dân đều mập mạp bất thường, ta nghĩ việc này có liên quan đến trùng tử.”

“Ngươi nói có phải là nó hay không?”

Nam tử rơi xuống nước bỗng nhiên xen vào. Hồng Loan quay đầu nhìn về phía gã. Người này ước chừng hai mươi tuổi, khuôn mặt anh tuấn, vận y phục hoa văn màu xanh; hẳn cũng là con nhà quyền quý.

Nhưng Hồng Loan quan sát gã không phải vì gã đẹp mắt, mà là bàn tay trắng trẻo của gã đang bóp lấy một con trùng tử trong suốt cố sức giãy dụa trong không gian. Nó kêu lên vài tiếng ghê rợn, sau đó phun ra luồn khói trắng, khiến cho nam tử vừa mới tỉnh lại lâm vào hôn mê.

Nó bò lên người nam tử, vòi giấu ở bụng liền vươn ra đâm vào da, bắt đầu hút máu. Từng ngụm, từng ngụm đỏ thẫm nhanh chóng tràn ngập hình thể nó, khiến hình thể vốn trong suốt đã trở nên hồng hào, trong bóng tối tản ra màu sắc vừa tươi đẹp, vừa kinh hãi; quỷ dị mà buồn nôn.

Hồng Loan lại thét ầm lên, Triệu Hiền đứng bên cạnh bị cô dọa đến mức muốn văng cả giới tính ra ngoài. Nhưng rất nhanh y trấn tĩnh được, lá gan cũng bạo hơn, dùng cành cây đập rớt con trùng tử đang điên cuồng hút máu người, sau đó vung chân giẫm nát trùng tử. Máu tươi tung tóe thật nhiều, còn bắn lên giày Triệu Hiền vài giọt. Bình sinh y vô cùng quý trọng quần áo, giày tất của mình. Nhưng lúc này đây y bất chấp, bởi vì Hồng Loan tỷ tỷ đang sợ hãi khóc lóc thảm thương. Triệu Hiền giữ chặt tay cô, trấn an nói: “Không sao, tỷ tỷ. Trùng tử chết rồi, tỷ đừng gào nữa.” Y lo lắng nếu cô cứ than khóc như vậy sẽ vô tình gọi quỷ tới.

Mà Hồng Loan cứ ầm ĩ như vậy. Thực tế chứng minh, một bóng quỷ cũng chẳng có, người trong thôn cũng chẳng ai ra, thậm chí còn không có động tĩnh gì.

Hồng Loan thê lương gào thét giữa đêm tĩnh mịch, tay cô run rẩy chỉ vào ánh trăng trên mặt đất, nơm nớp lo sợ nói không thành lời. Còn chất giọng thì cứ như đấm vào tai người nghe.

Triệu Hiền theo hướng đó nhìn kỹ, chợt phát hiện ra ánh trăng đang chuyển động là vô số trùng tử ập đến như thủy triều, đông đúc bò đi. Bấy giờ y mới tin tưởng lời Hồng Loan nói. Để tránh lãng phí thời gian, y vừa vác nam tử đang hôn mê, vừa giữ chặt Hồng Loan chạy lên núi.

Xung quanh Triệu gia thôn đều là núi, địa hình cằn cỗi, không có bóng người, hiển nhiên trùng tử sẽ không theo đến. Cả hai chạy cả một đoạn đường dài, cho tới khi không còn nhìn thấy trùng tử, lúc này Hồng Loan mới thở phào một hơi. Khi vừa tới nơi an toàn thì Triệu Hiền đã buông bỏ họ: “Tỷ tỷ! Tỷ và vị công tử này cứ ở đây chờ, đừng quá lo lắng. Đệ trở về giúp mẹ và thông tri các hương thân phụ lão nhanh chóng sơ tán rồi sẽ quay lại.”

“Ai…ai…” Hồng Loan còn chưa kịp nói, bóng dáng mập mạp của Triệu Hiền đã chẳng thấy đâu.

Nhìn bốn phía tối đen như mực, bóng cây quỷ mị quay vòng, còn có nam tử hôn mê bất tỉnh… Hồng Loan quả thật khóc không thành tiếng. Cô vốn chỉ là một chân sai vặt cho Nguyệt lão, đến đây vì kết duyên cho Triệu Hiền, nhưng sao bây giờ lại rơi vào tình cảnh này chứ???


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

5 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 242, 243, 244

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36

12 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 4, 5, 6

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 113, 114, 115

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 19/02/2017]

1, 2, 3, 4, 5

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
mytran01212
mytran01212
Sakura Trang
Sakura Trang

Lâm Nguyên Nhi: pr: Game Tôi thích......vì..... (Game) Đây là ai?
thienbang ruby: Pr: Game đố vui nhận quà kì 2 you hãy nhanh tay tham gia nào^^
Libra moon: hoi pp nhé chuyện edit tính sau ha tui còn chưa tìm hiểu hết toàn bộ các chức năng của QT đây
Libra moon: hả tui vừa gửi tn tới email của maybe
Libra moon: à
Angelina Yang: Moon : của Maybe
Libra moon: Yang email đó là của ai z
thienbang ruby: Pp m.n
Angelina Yang: ồ, có QT là làm được rùi
Angelina Yang: Tớ cũng muốn phát huy sở trường ẩm thực, có 2 thứ ngăn cản tớ : cái ví với quả cân
Libra moon: tớ có QT r
Angelina Yang: nàng cứ gửi chap xa xa ý, rồi tiến hành như với Tú
thienbang ruby: Yang: tớ cũng lười nấu ăn lắm chỉ là có hứng thú vs ẩm thực thui^^
♥ Maybe ♥: Moon: chờ ta khi khác gửi bài r làm thử nhé, có QT chưa?
Angelina Yang: May : nàng giao chap cho Moon edit đi
♥ Maybe ♥: Yang: nàng cứ gửi vào
Angelina Yang: uầy, cái bếp nhà tớ nó ko nhớ mặt tớ nàng ơi
♥ Maybe ♥: ta còn rất nhỏ mà... sao thành tỉ của ngta rồi...
thienbang ruby: Yang: box ẩm thực yang ơi
Angelina Yang: Moon : chắc nàng ấy đang mải edit nên ko ngó lên NTN, chờ lát nữa là thấy
thienbang ruby: Hi moon
Angelina Yang: Ruby : nàng ở box nào đấy?
Angelina Yang: Maybe, tớ ko có email của nàng
thienbang ruby: Hi Yang
thienbang ruby: Pr: Game đố vui nhận quà kì 2 you hay nhanh tay tham gia nào^^
Libra moon: haizz đành để ước mơ sau v
Libra moon: maybe tỷ off r
Angelina Yang: Maybe : giao bài cho Moon edit kìa
Libra moon: maybe tỷ nhận mụi nha ^^
Angelina Yang: tớ nói thật mà, nàng luyện edit với maybe  luôn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.