Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Vương phi A Nam - Mễ Bối

 
Có bài mới 23.04.2017, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 31.05.2016, 15:13
Bài viết: 115
Được thanks: 375 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới [Cổ đại - Trùng Sinh] Vương phi A Nam - Mễ Bối - Điểm: 7
Tác giả : MỄ BỐI

Tác phẩm: VƯƠNG PHI A NAM

Nhân vật : Trần A Nam × Hoắc Phẩm Ngôn.


[Đoạn trích một]

 "Đúng ý muội. Ta chỉ là đi ngang qua đây."

Trần A Nam nghe hắn nói, liền gật đầu như giã tỏi, được, là khách đi ngang, khách đi ngang..

"Cũng bởi có nguyên nhân nên mới phải đi ngang qua."

Trần A Nam: ...

"Muội biết đỉnh Thiên Lập chứ? Ta muốn tới đó, nhưng không ngờ tiết trời lại xấu như vậy."

Trần A Nam...

"Vốn ban đầu là chúng ta có rất nhiều người, nhưng xem như bị lạc hết chỉ còn lại bốn.."

Trần A Nam : Vị đại ca này, huynh có phải nói hơi nhiều không...

"Muội có muốn biết sao ta lại tới Thiên Lập không?"

Trần A Nam: Không muốn!


[Đoạn trích hai]

 "Đi liền quay về có thêm đứa nhỏ, tiểu yến tước nàng quả nhiên có thể kinh hãi nhân tâm."

 "Đại nhân ngài đừng loạn ngôn. Tiểu nữ quay về là muốn cùng ngài đi phá một thứ."

"Ồ."

 "Đưa ta đứa nhỏ, nàng ôm hắn suốt hội không mệt sao?"

 "Ta không mệt, trả ta a Chiêu."

"Nàng không mệt, nhưng ta thấy phiền."



Mễ Bối: Hoắc Phẩm Ngôn thật sự rất vô sỉ.




Đã sửa bởi Mễ Bối lúc 21.07.2017, 19:30, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 23.04.2017, 20:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 31.05.2016, 15:13
Bài viết: 115
Được thanks: 375 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cổ đại] VƯƠNG PHI A NAM - Điểm: 12
Giới thiệu.

Trần A Nam sinh ra trong một gia đình nhà nông ở một thôn nhỏ, vì là con út nên cả nhà đều đau yêu nàng, cưng chiều nàng đến vô hạn, hận không thể đem tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên thế gian này cho nàng.

Từ đó mà dưỡng lên tính tình "tiểu thư" cho nàng.

Nàng bốc đồng, nàng ngỗ nghịch, không quản cả nhà làm nông khó khăn, ỷ lại tình yêu thương của cả nhà mà gây ra những chuyện càn quấy đến đau đầu.

Cho đến một ngày, nàng lần đầu nhìn tới đại công tử của Tri huyện, một lòng yêu hắn, sống chết đòi gả.

Cha mẹ nàng hận con gái ngỗ nghịch, nhưng lại vì yêu nên đành nhắm một mắt mở một mắt chiều ý nàng.

Như ý nguyện, nàng trở thành thiếp của vị đại công tử Tri huyện cũng là nhờ hồi trước quan Tri huyện nợ cha mẹ nàng ân tình nhỏ.

Nàng thành vợ hắn, nhưng lại không biết hắn tên họ là gì, chỉ biết bản thân say mê hắn ngay lần đầu nhìn thấy hắn một thân áo lam cưỡi ngựa, tuấn tú cực kì.

Về sau nàng tìm hiểu thì mới biết hắn gọi Dật Lam Phong.

Lam Phong, Lam Phong.

Nàng thầm gọi, tim ngày càng đập nhanh rộn ràng, cảm thấy bản thân thật sự yêu chết nam nhân là hắn.

Cho nên nàng ngu muội, một lòng một dạ vì hắn, quản gì hắn lạnh nhạt với nàng, quản gì mẹ chồng sau khi nàng gả cho hắn liền nạp cho hắn tận năm người thiếp khác, quản gì cha mẹ ở nhà trách mắng nàng ngu muội.

Nàng chỉ biết bản thân say mê hắn, mọi việc khác đều là phù du.

Nàng sống ở phủ Tri huyện ba năm, ba năm đó hắn không gần không chạm, ba năm đó số lần gặp gỡ hắn cũng chỉ đếm hết trên đầu ngón tay, ba năm hắn có vô số thiếp khác, ba năm nàng một mình đơn độc ở Nguyệt ốc, cũng chả thấy hắn ngó ngàng đến nàng.

Nàng ngây thơ nghĩ, sẽ có một ngày hắn quay đầu, nhìn tới nàng.

Mong nguyện của nàng liền tới không lâu sau đó. Vào một đêm trăng hắn đột ngột tới Nguyệt ốc, nàng ngây người, hốt hoảng, run rẩy, lại có chút mừng rỡ khi thấy hắn.

Hắn dung nhan ôn nhu, một tiếng gọi a Na rồi lại a Na*.

Đêm trăng đó nàng cùng hắn, đi tới nơi gọi là cực lạc màu hồng.

Những ngày về sau nàng sống thật hạnh phúc, hắn cưng chiều nàng, ôn nhu với nàng, thậm chí còn dẫn nàng đi cưỡi ngựa xem trăng. Nàng cứ nghĩ bản thân sẽ đầy ý nguyện như vậy đến hết cả đời.

Cho đến khi nàng nghe tin cả nhà nàng chết dưới đao phủ, vì nàng nghe lời hắn đưa về nhà một rương áo lụa.

Hắn bảo hắn muốn tri hiếu phụ mẫu nàng, nàng đã tin hắn.

Cho đến một ngày, hắn lập chính thê.

Ngày đó khắp phủ giăng đầy lụa đỏ, ý vui ngập tràn, nàng chỉ có thể đứng đằng xa mà đỏ mắt, đau lòng nhìn hắn cùng vị tân nương xa lạ kia tình chàng ý thiếp.

Những ngày tân hôn vui vẻ của hắn, đối nàng chính là đau đến chết đi sống lại.

Hóa ra hắn sủng nàng, tiếp cận nàng, quay đầu nhìn nàng cũng bởi cần một " kẻ thế thân " cho những tội lỗi của vị chính thê kia.

Hóa ra chính phi đó mới là người hắn thật sự yêu đau.

Nàng đến chết cũng không ngờ xấp áo lụa nặng nề kia lại chính là vật chứng kết tội, lại chính là xác người giấu bên trong!

Cả nhà nàng, chết oan dưới tay hắn.

Nàng bị hắn lừa đến hoàn hảo.

Đêm tân hôn của hắn, nàng ở dưới ánh trăng tròn cất âm thanh cười đinh đang, cười giòn tan, cười đến bi thương.

Nàng cười nhưng nước mắt rơi như đê vỡ.

"Dật Lam Phong! Nếu có kiếp sau, ta quyết không tha thứ cho ngươi!"

Một mảnh lủa trắng, cuộc đời nàng liền như vậy chấm dứt.

Nhưng là nàng không ngờ bản thân đã chết lại có thể sống lại lần nữa.

Quay về cuộc sống trước khi gặp Dật Lam Phong, có cha có mẹ, huynh tỷ đau yêu.

Nàng khóc, cảm tạ ông trời cho nàng cơ hội làm lại cuộc đời.

Nàng thề, cả phủ Tri huyện, Dật Lam Phong, vị chính thê kia, kể cả một nha hoàn nô tài trong phủ, nàng quyết không buông tha!

Nhưng là nàng không nghĩ đến, làm cái quái gì ở kiếp này nàng lại có thể lọt vào mắt xanh của vị Vương gia khét tiếng là chiến thần của Lân quốc?

Thậm chí hắn còn thay nàng, hành hạ cho cả cái phủ Tri huyện vốn thảm dưới tay nàng trở nên diệt vong.

Nàng hỏi hắn : "Vì sao?"

Hắn lại rất ung dung, tay cầm chiến phiết nâng cằm nàng, tuấn tú bảo.

"Hắn mơ tưởng tới nàng."

Nàng mồ hôi lạnh.

Có kinh nghiệm kiếp trước về ái tình, lòng nàng đầy phòng bị, đặc biệt lại càng kiên cố nghi ngờ với tên mặt dày lòng lang như hắn. Ai bảo hắn là vương gia, lại còn là chiến thần?

Một Tri huyện đã khiến nàng sợ hãi đến đau tim nát phổi, hắn thân phận lại cao hơn vậy bội phần. Nàng không nghĩ chọc hắn, cũng không dám chọc.

Nàng chỉ muốn đời này làm con ngoan của phụ mẫu, cả đời cũng không lo gả cho bất kì nam nhân nào.

Rốt cuộc Trần A Nam sẽ như thế nào khi phải đối phó với kẻ mưu mô, lòng lang như Hoắc Phẩm Ngôn?

Mời các vị đón chờ.

Hãy vote, comment, theo dõi tôi để tôi có thể tung sản phẩm mới này ra thị trường nếu các vị cảm thấy hứng thú nhé?

Thật ra tôi định viết truyện từ lâu rồi nhưng giờ mới lấy lại được account wattap. Thật sự không hiểu nguyên do cớ gì, vì cái [bad word] nào lại có kẻ report một tác giả thân thiện, trung thực, như tôi là sao chép bản quyền? Hại tôi phải rất vất vả kiếm lại account.

Tức giận là một chuyện, tác phẩm mới là một chuyện, ủng hộ tôi nào!!

*A Na là tục danh của Trần A Nam, giống như em trai tôi ở nhà gọi Bo vậy.

Yêu thương.

Mễ Bối.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.04.2017, 19:28
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 31.05.2016, 15:13
Bài viết: 115
Được thanks: 375 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cổ đại] VƯƠNG PHI A NAM _ MỄ BỐI - Điểm: 12
Chương một: Trùng sinh

Một trận đau nhức như búa bổ ập tới, khiến Trần A Nam không khỏi tỉnh lại. Đối diện với ánh sáng lâu ngày không nhìn thấy khiến hai mắt nàng híp lại, một lúc sau thích ứng kịp liền mở to hai mắt.

Trần A Nam nhìn trần nhà mộc mạc trước mắt, hình ảnh khác xa một trời một vực với hoa văn cầu kì trên trần nhà ở Nguyệt ốc, cũng không có tí hương thơm được đốt đắt tiền quanh quẩn, nhưng lại cực kì quen thuộc với nàng.

Quen tới mức khiến cho Trần A Nam nàng cả người đều phát run.

Nàng cả người ngồi phắt dậy, vết đau trên đầu cùng sau gáy đột nhiên ập tới, khiến nàng hai mắt đều hoa, não cũng ong ong theo.

Kì lạ, rõ ràng là nàng đã chết.

Thế mà lúc này lại cảm nhận được cái đau điếng ở đầu, lại nhìn cảnh vật xung quanh, từng ngóc ngách, từng cái ghế gỗ, chậu cây, nàng có chết cũng không thể không nhận ra.

Nhưng Trần A Nam tuyệt nhiên vẫn nhớ rõ những hồi ức đau lòng ở Tri phủ, cho nên lúc này nàng cực kì kinh sợ.

Nàng thế nhưng sống lại!

Cơn đau ở gáy nhắc nàng nhớ lại hồi bốn tuổi, cả nhà nàng cùng nhau cưỡi ngựa đi thăm ông ngoại bà ngoại, để lại nàng ở nhà cùng tỷ tỷ, lúc ấy còn nhỏ, lại được nuông chiều, cứ ngỡ phụ mẫu đem ca ca đi chơi không dẫn theo nàng, khiến nàng tức giận cùng không phục, liền lén tỷ tỷ lấy trộm con lừa sau nhà, đuổi theo phụ mẫu.

Nhưng nàng không nghĩ bản thân lúc đó bé xíu, hai tay làm sao điều khiển được con lừa già đó, cho nên rất xui xẻo, Trần A Nam té lừa.

Đầu đập xuống đất, gáy cũng theo đó phát đau, sau đó nàng liền bất tỉnh, lúc trước khi ngất chỉ nghe đau đáu tiếng tỷ tỷ la hét.

Giờ nghĩ lại, Trần A Nam không khỏi phát run.

Nàng không nghĩ tới bản thân hồ đồ như vậy, có thể nói là ngu xuẩn, nhưng lại càng không thể ngờ nàng thế nhưng có thể sống lại lúc nàng bốn tuổi đâu?

Đang lúc Trần A Nam nghĩ ngợi lung tung thì bên tai vang lên âm thanh chi cha, tiếng cửa mở rồi tiếng chân người nối nhau chạy vào.

"A Na!"

Trái tim A Nam run lên bần bật, thân người nhịn không được run rẩy. Nàng theo tiếng gọi đè nén đó mà nhìn tới.

Nhìn một cái liền nhịn không được nước mắt lã chã, không quản đầu đau mà khóc rống lên.

Trần A Nam kiếp trước hối hận nhất chính là không thể gặp lại cả nhà, biết cả nhà chết oan nhưng ngay cả chuyện chôn cất họ tử tế cũng không làm được.

Nay nhìn tới phụ mẫu lúc còn trẻ vẻ mặt lo lắng, ánh mắt yêu thương sợ hãi cùng tỷ tỷ và ca ca bộ dạng đau yêu nhìn nàng, Trần A Nam cảm thấy đau lòng đến chết.

Nàng cả người lảo đảo, thân người nhỏ nhắn nhào tới bọn họ, hốt hoảng cùng lo sợ, đau lòng khiến nàng không tài nào để ý bản thân rất nhỏ bé muốn té rớt xuống mặt đất như thế nào.

Nàng chỉ nghĩ lại muốn nằm trong lòng phụ mẫu, chỉ muốn chạm vào tỷ tỷ và ca ca một cái.

Chỉ một cái, dù có là mộng nàng cũng nguyện ý.

Trần Bắc cùng phu nhân Lệ Tố nhìn con gái bốn tuổi nhào tới, sợ hãi đón lấy bóng dáng nhỏ bé của nàng vào lòng. Lệ Tố nhìn A Nam khóc lóc đến mù mịt, nước mắt liền lã chã, đau lòng ôm lấy nàng từ trượng phu, ôn nhu lau mặt cho nàng.

"A Na ngoan, nương đây, a Na ngoan không khóc."

"Nương! Nương!"

Trần A Nam khóc thảm thiết, hai tay víu lấy mẫu thân, sợ hãi nhào vào lòng nàng.

Ở trong lòng mẫu thân, A Nam cảm nhận được nàng như thế nào đau lòng, phụ thân còn vỗ vỗ lưng nàng, sợ nàng sẽ lại ho, nhìn tới tỷ tỷ cùng ca ca hai mắt đỏ bừng. Trần A Nam chính là lòng xót đến đỉnh điểm.

Nàng hàng vạn lần chửi bản thân kiếp trước ngu đần, không nhìn ra cả nhà như thế yêu thương nàng, thậm chí sau lần té ngã này nàng còn nghĩ cạch mặt cả nhà, giận dỗi liên tục nửa năm.

Trần A Nam giờ hận không thể nhào ra tự đánh bản thân trăm cái.

Trần Bắc thấy con gái khóc càng có xu hướng gia tăng, lòng đại trượng phu vốn cứng như đá nay thật đau lòng, ôm lấy con gái nhỏ, yêu đau hôn mắt mũi nàng.

"A Na ngoan, cha hôn sẽ không đau. Ngoan không khóc."

"A Na, muội đừng khóc, tí nữa ca ca đi bắt dế cho muội, đừng khóc."

Ca ca Trần Nguyên hai mắt đỏ, thân yêu vỗ đầu nàng, động tác ôn nhu đến cực điểm. Tỷ tỷ Trần Phù Dung bên cạnh nước mắt lã chã như mẫu thân, luôn miệng bảo là lỗi của nàng.

Trần A Nam thấy vậy, tâm càng bị hung hăng giày xéo, muốn nín khóc cũng không nín nổi.

Cho nên phải thật lâu sau đó nàng mới có thể ngưng khóc, chỉ là còn sụt sùi nước mũi, quyết tâm nằm lì trong lòng phụ thân không buông.

Trần Bắc thấy con gái có chút khác, vốn trước kia nàng ngỗ nghịch, sẽ không bao giờ ngoan ngoan nằm yên một chỗ chứ nói gì tới bám víu lấy cha không buông như thế này.

Nghĩ quả nhiên té đau khiến nàng sợ hãi, Trần Bắc liền đau lòng.

Lệ Tố lau mặt cho A Nam, hai mắt ửng đỏ ôn nhu với nàng, từ tốn bảo.

"A Na, tí nữa đại phu liền đến sẽ hết đau ngay."

Trần A Nam nhìn mẫu thân dung nhan vì bị kinh sợ mà tái trắng, lòng đau như bị nhéo, nàng vỗ vỗ mặt mẫu thân, run run nói.

"Con không đau, mẫu thân đừng đau lòng."

Lệ Tố nước mắt lã chã ôm lấy nàng kêu a Na rồi a Na.

Trần A Nam vùi đầu vào ngực nàng, muốn cảm nhận lại những yêu thương đã mất trước kia.

"A Na! Cháu ta không sao chứ?!"

Trần A Nam nương theo tiếng gọi cùng âm thanh huyên náo nhìn ra cửa, chỉ thấy hai lão nhân gia tuy chống gậy nhưng bước chân lại nhẹ như bông đi nhanh vào.

Mũi nàng liền xót đến hỏng rồi.

Trần A Nam trượt xuống khỏi người mẫu thân, thân người nhỏ bé chật vật chạy tới, khủng hoảng kêu.

"Bà ngoại, ông ngoại!"

Lệ lão gia cùng phu nhân thấy cháu gái đầu quấn băng trắng, mặt mũi đầy nước mắt chạy tới, nhưng thân người quá yếu nên đã vấp té tận ba bốn lần. Cả hai không khỏi đau lòng, chạy tới đỡ cháu gái.

Phu nhân Lệ gia ôm lấy cháu gái, vỗ vỗ lưng nàng, đau lòng không thôi.

"Cháu gái ta!"

Trần A Nam sống lại, tính tình như biến về lúc trẻ, khóc đến xấu xí, vừa níu lấy bà ngoại vừa tố lên.

"Ngoại, con mơ thấy đầu trâu đầu ngựa tới kéo con đi."

Quả thật lúc chết, A Nam có bị hai tên quỷ đó kéo đi, nhưng vì sao đang bị kéo lại có thể sống lại thì nàng không rõ, nhưng cảm giác bị bắt đó thật sự rất kinh khủng, nàng sợ hãi, nay nhìn tới ông ngoại bà ngoại đều không ngại thôn xa mà chạy tới kiếm nàng, nàng nhịn không được mà tố cáo.

"Tầm bậy! A Na nhà ta ngoan như vậy, chúng nó sẽ không kéo đi!"

Lệ lão gia nghe cháu gái nói đến đầu trâu đầu ngựa liền thất kinh, sau đó nhìn không được tức giận gõ cây gậy xuống đất.

"Tụi bây vì sao không chăm a Na cho tốt? Hại nàng còn nhỏ mà sợ hãi đến như vậy!"

Trần A Nam thấy ông ngoại mắng người nhà, lòng run lên chạy tới ôm chân ông ngoại, sợ hãi kéo kéo nói to.

"Ông ngoại là con không ngoan cưỡi lừa, không liên quan đến cả nhà! Ông ngoại đừng mắng đừng mắng!"

Kiếp trước nàng khiến cả nhà thất vọng đau lòng, kiếp này nàng tuyệt không muốn họ chịu bất cứ oan uổng gì.

Lệ lão gia ôm lấy cháu gái, gật đầu như gõ thóc, vỗ về nàng không phát hoảng.

Trần Bắc, Lệ Tố cùng huynh muội Trần Nguyên, Trần Phù Dung thấy A Nam như vậy bênh vực bọn hắn, đều hận không thể nhào tới cướp lấy nàng từ Lệ lão gia, yêu thương trong tay.

Trần Bắc tiến lên phía trước, vỗ lưng A Nam, giọng trầm nhẹ bảo nàng.

"A Na, đại phu đợi ngoài kia, cha đưa con đi xem đại phu, xem liền hết đau."

Trần A Nam nhào tới lòng phụ thân, đầu nhỏ gật bảo được.

Đại phu khám cho A Nam là người thôn khác, nàng nhìn một cái là biết, ắt hẳn ông ngoại bà ngoài nghe tin nàng ngã lừa, liền tức tốc mời đại phu tay nghề khá ở chỗ họ tới. Nghĩ tới tấm chân tình này, nàng không khỏi cảm động.

Càng nghĩ càng bất bình, tại sao bản thân lại có thể ngu ngốc cực điểm ở kiếp trước?

Rốt cuộc kiếp trước nàng bị mắt chó hay quỷ che mắt nên không nhìn ra mảng chân tâm của người nhà?

Càng nghĩ càng ức, hận không thể biến thành người khác đánh bản thân ở kiếp trước vài cái cho thông minh ra.

Vị đại phu nhìn đứa nhỏ trong lòng Lệ lão gia, nàng bộ dạng nhỏ bé, mái tóc có chút rối, băng trắng quấn quanh đầu, vẻ mặt trắng hồng như nụ đào đỏ hỏn mới nhú, cái mũi nhỏ, môi hồng, nhìn là biết tương lai nhất định là đại mĩ nhân.

Nhưng điều gây chú ý nhất với người khác chính là đôi con ngươi trong vắt to tròn của nàng.

Đôi con ngươi ấy vừa mang nét ngây ngô của đứa trẻ vừa mang sự bình tĩnh thấu hiểu, sắc sảo của người lớn.

Đặc biệt là nàng không la không sợ khi hắn khám cho nàng. Gặp đứa nhỏ khác nhìn tới kim châm nhất định đã khóc rống lên rồi.

Đại phu không khỏi tán thưởng nàng. Đứa bé này tương lai nhất định không tồi.

"Đại phu, a Na nhà ta thế nào?"

Lệ phu nhân đứng bên cạnh không khỏi bồn chồn, vì sao đại phu từ nãy giờ vẫn im lặng như thế? Hay là cháu gái có chuyện?

Không chỉ bà mà tất cả mọi người đều sốt ruột, lo âu đến bồn chồn.

Đại phu gấp lại hòm thuốc, dung nhan ôn hòa từ tốn bảo.

"Phu nhân không cần lo lắng, đứa nhỏ chỉ là bị thương ngoài da, không chạm gì tới não bộ, chỉ cần chăm sóc kĩ lưỡng, ăn uống ngủ đủ, liền nhanh là hai tuần chậm là một tháng sẽ hết bệnh."

Cả nhà họ Trần cùng hai lão gia nhân Lệ gia không khỏi thở phào nhẹ nhõm, may mắn a Nam nhà họ an toàn, không thì không biết cả nhà sẽ điên loạn như thế nào.

Lệ lão gia vui lòng trả thù lao cho đại phu, số tiền thù lao đó đối với dân chúng nông thôn thì chính là rất khá.

Trần A Nam nhìn ông ngoại giao bạc không tiếc tay, tuy biết nhà bên ngoại làm thương nhân, không thiếu tí bạc này nhưng là nàng vẫn tiếc. Bởi kiếp trước nhà ông ngoại bị kẻ gian lừa gạt dẫn tới nhà cửa không còn, khiến ông ngoại chịu không nổi tác động mạnh tâm lí mà nhắm mắt đi trước, để lại bà ngoài phải đến đây nương nhờ phụ mẫu nàng. Nàng kiếp trước còn khinh thường bà ngoại ông ngoại thất thế, giờ nghĩ lại, nàng thấy thật hối hận.

Nàng thầm nghĩ, sau này nhất định phải cảnh báo ông ngoại, không thể để ông vung bạc lung tung như vậy, dù biết đó là chân tình của ông ngoại dành cho nàng.

Trần A Nam sau khi suy nghĩ liền rất lễ phép cúi người chào vị đại phu kia, nàng nghĩ kiếp này thay đổi, nhất định phải hòa thuận với mọi người, không nghĩ sẽ chanh chua, mắt ở trên đỉnh đầu khinh thường người khác.

Đại phu thấy nàng lễ phép liền cực kì yêu thích, còn tặng thêm cho nàng mấy bọc thuốc bổ, dặn dò kĩ lưỡng lần nữa rồi mới xách hòm thuốc rời đi.

Trần A Nam sau khi tự thân tiễn người liền như con cóc chạy bật vào lòng mẫu thân Lệ Tố, nũng nịu bảo nàng.

"Nương con đói."

Lệ Tố yêu thương xoa mặt nàng sau đó liền kéo theo tỷ tỷ đi nấu cơm, A Nam ngồi trong lòng phụ thân vừa nói chuyện với ông ngoại bà ngoại vừa đùa giỡn cùng ca ca.

Mặc dù cả nhà cảm thấy nàng thay đổi, nhưng tính cách thật sự khiến người người yêu thích cực kì nên rất vui mừng.

Bữa cơm chiều đó, Trần A Nam chìm đắm trong sự ấm áp của gia đình, như thật sự quay về lúc còn bé có cha nương yêu đau, có ca ca, tỷ tỷ, còn có cả ông ngoại bà ngoại của nàng.

Trần A Nam thề dù có chết nàng cũng quyết giữ vững gia đình của nàng.

Tuyệt không để bất cứ ai tổn hại đến họ.



Mễ Bối.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 9876543210, Branches, cnguyena1, Cuncute, Daumew16, Delospaulina, hatrang221, PhuongPhuong, Quangdungsudico, trachanh97, Trần Thị Thuỷ Tiên, Yến My và 518 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

5 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

6 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

7 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

16 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

17 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

18 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 30/08]

1 ... 22, 23, 24

19 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình
MỀU
MỀU

Tiểu Cương Ngư: Thanh niên mới lết dô dd *vắng* lết đi làm tiếp
canutcanit: [PR-Chương mới]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
quynhbac1997: viewtopic.php?t=398829&start=18
Tuyết Vô Tình: ==
Jinnn: :>>
Shin-sama: vui vậy
Độc Bá Thiên: Cô Nguyệt ới à ới aaa
LogOut Bomb: Ngọc Nguyệt -> Candy2110
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3257196#p3257196 kì mới game Tình Yêu Nhân Vật
Jinnn: húy húy :>>
Tiểu Linh Đang: cầu ủng hộ a viewtopic.php?t=394850&start=21
Độc Bá Thiên: mới mua thì có :(
Đào Sindy: ko xem à
Đào Sindy: mua r
Độc Bá Thiên: khỉ siêu nhân :(
Đào Sindy: chị Tét lăng nhăn
Tiêu Dao Tự Tại: Tối mà chán thế này
Tuyết Vô Tình: ...
Cô Quân: mọi ng hảo :))
Tiêu Dao Tự Tại: you tối hảo a~~
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiêu chị Tét rồi :D3 :D3
Lãng Nhược Y: *núp* ba đi cưa gái :D2
Niệm Vũ: Quân: chính hắn đó :))
Cô Quân: Nguyệt hoa dạ tuyết?
Ta có bám theo ai hả?
Tiêu Dao Tự Tại: Quân tỷ
Preiya: mn ơi, cho mình hỏi, ai là vợ của bạn Dạ Tuyết vại??? Nếu ai là vợ bạn ý thì đề nghị bạn ý đừng bám theo vợ mình nữa nha :))))
Cô Quân: ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Phượng, ò ò, tưởng có chuyện gì chứ
Kim Phượng: ặc, không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới Minh :))
ღ๖ۣۜMinhღ: sao thế?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.