Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 

Để ta đi vào giấc mơ của nàng - Tuyết Tâm (hòan)

 
Có bài mới 26.04.2016, 23:48
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 27.12.2015, 01:05
Bài viết: 146
Được thanks: 329 lần
Điểm: 6.64
Có bài mới [Cổ đại - Huyền huyễn] Để ta đi vào giấc mơ của nàng (Dư Ảnh Mộng) - Tuyết Tâm (hòan) - Điểm: 10
ĐỂ TA ĐI VÀO GIẤC MƠ CỦA NÀNG (DƯ ẢNH MỘNG)


images


Tác giả: Tuyết Tâm (Hana Crazzie)

Thể loại: Cổ đại - Huyền huyễn

Là phần kết cho Hồ Ly Truyện. CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ XEM HỒ LY TRUYỆN.

Tình trạng: Ongoing

Giới thiệu truyện:

Thân là công chúa mất nước lại bị người thân phản bội, Dư Ảnh tự nhủ nếu có phải chết, cũng không chịu nhục. Thế nhưng nàng vì không nỡ nhìn thấy tính mệnh phụ hoàng cùng hoàng huynh bị đe dọa mà lập thỏa thuận với vị vương gia máu lạnh kia, bước đi trên con đường "một đi không trở lại".

Vương gia Trần Văn Dự hết sức hài lòng với tin đồn chàng không thích phụ nữ, nhưng cớ gì lại có một cô gái muốn hàng đêm "cùng sàng cùng mộng" với chàng? Lý do nàng nói vừa trong sáng vừa khó tin, cũng khiến chàng có chút hứng thú, thế như thanh danh "không thích phụ nữ" thì sao đây?

Đây là câu chuyện một cô gái nhỏ giả yếu ớt giấu tài năng, dùng Dẫn Mộng Thuật dụ dỗ vương gia tính cách ngoài lạnh trong nóng vào mộng cảnh, thực hiện mưu đồ bí mật của mình. Có ngược có sủng có phiêu lưu, nhân vật rau sạch có thông minh có phúc hắc có dễ thương!

Trích đoạn 1:

Cô gái giọng đầy ủy khuất: “Thiếu hiệp có ơn cứu mạng, ơn nặng như núi, sao ta có thể vì ham sống sợ chết, sợ bị liên lụy mà rời xa chàng?” Thiếu hiệp nghe những lời này, có hơi sửng sốt, mặt đực ra mấy giây. Sau đó chỉ thấy chàng ngửa cổ cười ha hả: “Lưu Trân, Dư Ảnh, cô diễn sâu quá rồi! Là ta ham sống sợ chết, sợ cô liên lụy ta, được chưa?”

Trích đoạn 2:

Chợt có một tiếng tru kì dị cất lên ở phía xa xa. Kéo theo đó là hàng loạt tiếng tru khác, dường như càng lúc càng gần, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Trịnh Sảng ngay lập tức nắm chặt kiếm, ngưng thần lắng nghe. Tiếng tru càng vang lên càng lớn, càng kéo dài, cứ như có một đàn sói đang phóng nhanh tới chỗ hai người. Trịnh Sảng tái mặt, chợt quát: “Lên cây, nhanh!”


Lời tác giả: Cả hai nhân vật đều có tính cách vặn vẹo, chỉ là che giấu rất tốt thôi!!!

Lịch post: Cố gắng mỗi ngày đều có chương mới. Trường hợp tác giả bận quá thì một tuần 1 chương, mọi người ủng hộ nhaaa!!!


Nhớ bấm Thanks ủng hộ tác giả nhé! Hoan nghênh comment kết bạn, xin cảm ơn!!!



Đã sửa bởi Hana Crazzie lúc 20.01.2017, 22:45, lần sửa thứ 8.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 26.04.2016, 23:53
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 27.12.2015, 01:05
Bài viết: 146
Được thanks: 329 lần
Điểm: 6.64
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] ĐỂ TA ĐI VÀO GIẤC MƠ CỦA NÀNG (DƯ ẢNH MỘNG) - Tuyết Tâm - Điểm: 11
CHƯƠNG 1: CÔ GÁI ĐƠN ĐỘC

Ánh lửa cháy đỏ rực rỡ bốn góc trời, tiếng người la hét ầm ầm vang vọng khắp nơi.  Trong một góc khuất của hoàng cung đang nổi lửa, có một cô gái nhỏ bé đang ngồi tựa lưng vào góc tường hoa lệ cháy sém.  Đôi mắt cô thẫn thờ nhìn về phía xa, dường như trong đó đong đầy ánh lửa, dường như lại chẳng có gì. Thỉnh thoảng sẽ có một cung nhân hoảng hốt chạy vụt qua, nhưng chẳng ai nhìn thấy cô, hoặc giả có nhìn thấy, cũng chẳng mảy may để ý. Cô gái nhỏ cũng không có vẻ cô đơn hay sợ hãi, chỉ co người ngồi bất động hàng canh giờ, cơ thể mảnh mai tắm trong vũ điệu sáng tối của ánh lửa len qua các bức tường cao cùng những tán cây cổ thụ âm u của hoàng cung.

Một tiếng hét chói tai chợt vang lên phía bên kia bức tường, kéo theo một tràng các tiếng kêu lớn nhỏ khác của cung nữ. Cô gái nhỏ cuối cùng cũng bị kéo khỏi trạng thái ngẩn người, trái tim hơi run lên một nhịp. Đến rồi. Cánh cửa nhỏ xa xa phía bên phải của cô bị đạp ngã tạo nên tiếng “rầm” thô bạo. Tiếp đó một đám quân lính mồ hôi nhễ nhại, quần áo lấm lem ùa vào, trên tay vài người còn lôi xềnh xệch theo một vài cung nữ đầy tóc rũ rượi. Những cung nữ này dù bị kéo đi nhưng vẫn liên tục quẫy đạp, gào thét xin tha.

Một tên lính chợt nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ đang ngồi co ro phía xa xa. Hắn sững sờ đứng yên tại chỗ, nhíu nhíu mày, rồi giơ tay ra hiệu cho đồng đội. Ngay cả giọng gào thét tuyệt vọng của các cung nữ cũng chợt dịu bớt. Chỉ thấy ở góc tường, có một người con gái tròn mười ba, mười bốn tuổi đang yên lặng ngồi đó, dường như không ăn nhập gì với cảnh tượng hỗn loạn xung quanh. Nàng vận cung trang bằng lụa trắng thượng hạng, tuy có vài chỗ bị lem bẩn nhưng vẫn thể hiện thân phận tôn quý của nàng. Mái tóc dài hơi rối được tô điểm đơn giản bằng chiếc lược cài bằng vàng đính trân châu, rõ ràng là đồ thượng hạng. Tuyệt vời hơn là đường nét trên khuôn mặt nàng: sắc nét mà dịu dàng, thanh lệ, lại mang chút nét buồn man mác. Làn da trắng nhợt nhạt nổi bật giữa màn đêm, cả người cô gái như tỏa ra ánh sáng dìu dịu như ngọc trai.

Một tên lính nuốt nước bọt, khẽ thì thầm: “Đúng là báu vật!”

Một tên khác xen vào: “Không ngờ ở hoàng cung Long Hà bại hoại này, cũng có loại khí chất như thế!”

Bọn họ được chủ soái ra lệnh không được giết hại người vô tội, cũng không được vơ vét báu vật làm của riêng. Cuộc chiến này họ thắng, nhưng dù thế, binh sĩ cũng không được phép làm chuyện bại hoại. Ngay cả những cung nữ bị họ lôi đi cũng là để đưa đến địa điểm tập trung ở chính điện, chờ chủ tướng phân phó.
Một tên lính đến trước mặt cô gái áo trắng, toan nâng cánh tay nàng kéo đi, thì thân thể bất động của nàng tựa như sống dậy, nhẹ nhàng tránh đi đụng chạm của hắn. Nàng ngước đôi mắt đẹp, lạnh lùng nói với tên lính kia: “Để ta tự đi.”

Sau đó cô gái khó nhọc vịn bờ tường đứng lên, những kẻ có mặt ở đó mới giật mình nhận ra mấy vết rách cùng vệt máu loang lổ kéo dài từ vai trái đến đùi sau của cô gái. Dù máu đã ngừng chảy, nhưng vết thương nặng như thế ở trên người một cô gái chưa trưởng thành, không nói cũng phải biết nàng phải chịu đựng đau đớn tới cỡ nào. Dưới ánh lửa lập lòe trong đêm, vệt máu hiện lên đỏ thẫm như hòa vào màn đêm, khiến cho thân hình cô gái càng thêm ốm yếu, tiều tụy một cách yêu dị. Thấy cô gái mặt trắng bệch vì đau đớn nhưng vẫn cố lê từng bước về phía cánh cửa, mấy tên lính nhìn nhau đầy khó hiểu, trong lòng đều có chút ngạc nhiên pha lẫn thương xót, tựa như quên mất rằng cô gái này cũng chỉ là một tù binh bước ra từ vương triều đang sụp đổ này.

Cuối cùng, vị đội trưởng của đám lính này không chịu được cảnh chật vật của cô gái, tiến đến nắm lấy cánh tay của nàng, cất giọng trầm hùng hậu: “Cô bé, bọn ta không hại cô. Cô để ta bế đi.” Cô gái nghiêng đầu nhìn vị người đàn ông thân hình to lớn, râu ria xồm xoàm, lại ngước nhìn cánh tay mình đang bị hắn nắm chặt, hơi nhíu mày. Nàng nhìn hắn chằm chằm thêm một lát nữa, rồi gật đầu.

Vị đội trưởng này nhẹ nhàng nâng cô gái lên, rất cẩn thận để không chạm tới vết thương của nàng. Cô gái để mặc cho hắn bế, nhắm mắt nghỉ ngơi, đôi hàng mi cong dày theo từng nhịp bước chân rung rinh như cánh bướm. Khi người lính to lớn lén nhìn gương mặt xinh đẹp kề ngay sát ngực mình, hắn chợt thấy tim mình hoảng hốt. Cô gái này, tuy nhỏ tuổi nhưng đã mang sắc đẹp khuynh thành.

Tốp lính vừa dẫn vừa bế các cung nữ tới đại điện, đã thấy nhiều tốp lính khác bắt giữ cung nhân, hoàng tộc, quan triều đình của Long Hà tập hợp lại đây. Có kẻ bị trói, có kẻ bị thương không đi nổi, lại có kẻ còn sức chửi bới quân Vân Triều, hoặc gào khóc xin tha mạng. Vị đội trưởng nãy giờ vẫn bế cô gái áo trắng nhẹ nhàng đặt nàng xuống một góc khuất ở cuối điện, không trói nàng lại như những cung nhân khác. Ngồi tựa nửa bên lưng vào chiếc cột chạm rồng khắc hoa, Dư Ảnh đưa đôi mắt tĩnh lặng liếc một vòng khắp đại điện. Ánh lửa, đao kiếm, tình cảnh hỗn độn, rơi vào mắt nàng lại trở thành một cảnh trong vở bi hài kịch mất nước. Nàng tự nhủ lòng không được đau buồn hay sợ hãi, vì nếu bản thân nàng không thể thay đổi được guồng quay của định mệnh, nuối tiếc cũng chỉ là thừa thải mà thôi. Nàng lại đảo mắt tìm kiếm trong đám đông lộn xộn trước mặt, nhận ra vài người anh chị em của nàng, vài người vợ bé của cha nàng đang ở trong tâm trạng hoảng loạn, sợ hãi. Còn cha nàng cùng vợ con yêu dấu nhất của ông ấy, dĩ nhiên đã trốn biệt từ lâu. Nghĩ đến đây, Dư Ảnh lại cảm thấy vết thương sau lưng đau nhoi nhói. Mặt nàng nhăn lại thành một nhúm, tự nhủ bản thân sau này nếu có phải chết, một là không được để bản thân chịu nhục, hai là không đau đớn quá lâu, nhất định phải chết thật nhanh, thật gọn.

Nhưng nàng cũng biết rằng đây chưa phải là lúc để chết. Nàng vẫn chưa bị dồn đến bước đường ấy.

Chợt có một giọng nam trầm mạnh mẽ vang lên: “Những kẻ còn kêu gào hay than khóc đó, mang ra sân chém hết cho bổn vương!”. Chính điện bất ngờ im lặng như tờ. Ngay cả Dư Ảnh cũng hơi giật mình. Nàng ngẩng mặt nhìn về phía ngai vàng ở cuối điện, mới nhận ra vừa có người ngồi lên đó. Người đó mặc áo giáp đen, thân hình cường tráng, ngồi nghiêng trên ngai vàng nhìn xuống phía dưới đám người mất nước đang chật vật bằng đôi mắt nghiêm khắc, tựa như một tên tướng cướp đang trịch thượng chiêm ngưỡng chiến lợi phẩm của mình. Đôi mắt của hắn vừa sáng vừa nghiêm nghị, chiếc mũi cao, xương hàm vuông vức ẩn hiện sau chòm râu quay nón.  Bởi hắn tự xưng là “bổn vương”, Dư Ảnh đoán ra hắn chính là chủ soái của quân Vân Triều lần này, Hắc Vương Gia Trần Văn Dự. Nàng tuy là con gái, nhưng vì quan tâm tin tức chiến sự nên cũng biết ít nhiều. Trần Văn Dự là em trai cùng cha khác mẹ với hoàng đế Vân Triều Trần Văn Nghĩa, tính tình lạnh lùng hiếu chiến, nhưng lại giỏi giữ kỷ cương, rất được lòng quân. Nghe nói, hắn ra sa trường từ năm mười lăm tuổi, từ đó đến nay chưa thua trận nào.

Lại nghe nói, hắn không thích phụ nữ, trong nhà cũng không có thiếp thất nào.


Đã sửa bởi Hana Crazzie lúc 28.04.2016, 20:03, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 27.04.2016, 08:51
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 27.12.2015, 01:05
Bài viết: 146
Được thanks: 329 lần
Điểm: 6.64
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] ĐỂ TA ĐI VÀO GIẤC MƠ CỦA NÀNG (DƯ ẢNH MỘNG) - Tuyết Tâm - Điểm: 11
CHƯƠNG 2: HẮC VƯƠNG GIA

Trần Văn Dự rút ánh mắt khỏi đám hỗn loạn bên dưới, nhẹ nhàng xoay thanh bảo kiếm trong tay, giọng đều đều nói: “Từ lâu hoàng tộc Long Hà đã khét tiếng tham lam vơ vét, làm mục nát lòng dân. Bổn Vương phụng lệnh quốc vương Vân Triều đến để lập lại trật tự, hoàng tộc Long Hà không phản đối chứ?” Một mảnh im phăng phắc. Dư Ảnh tựa vào góc cột đỡ trán: đánh cho hoàng cung của người ta tan tác rồi lại bảo là “lập lại trật tự”, lý lẽ gì thế này? Giọng nam phía ngai vàng chợt nâng cao một bậc: “Kỳ lạ, sao lại không thấy quốc vương cùng thái tử Long Hà? Chẳng lẽ bọn hắn hay tin bổn vương đến làm khách nên bỏ trốn mất rồi?” Im lặng. Hắc Vương Gia nói tiếp: “Vậy bổn vương không phụ tấm lòng của quý quốc, quốc vương của các người vẫn phải bắt về, nhưng mọi việc ở hoàng cung Long Hà bây giờ để bổn vương nhọc lòng làm chủ vậy.”

Dự Ảnh có chút mê man. Nàng rút ra kết luận, Trần Văn Dự này thật ra có máu vô sỉ bẩm sinh! Chợt xung quanh có tiếng lao xao. Nàng dỏng tai lên, lại nghe được một vài âm thanh thút thít từ phía các phi tần. Trần Văn Dự gõ mạnh chui kiếm lên tay ngai vàng tạo thành tiếng “keng” lớn, giọng hơi mất kiên nhẫn: “Quốc vương cũng thái tử của các ngươi bỏ trốn, khóc lóc há có ích gì? Lũ đàn bà đụng đến là khóc, toàn những kẻ vô dụng. Người đâu, lôi đám đàn bà con gái ồn ào quẳng ra khỏi hoàng cung cho ta!”

Có tiếng “dạ” vang dội cất lên, hơn nửa đám phi tần công chúa bị lôi ra phía ngoài điện. Họ càng sợ hãi nên không thể kiềm được tiếng thút thít, nhưng nhìn ánh mắt rực lửa của Trần Văn Dự, không ai dám mở miệng van xin. Dư Ảnh thở dài. Nói cho cùng, chỉ vài canh giờ trước, những người phụ nữ này còn có thân phận tôn quý không ai sánh bằng. Đã quen cuộc sống nhung lụa trong cung, giờ bị quẳng ra ngoài, họ chỉ còn hai con đường: một là chết đói, hai là chịu nhục. Lại nhìn về phía Hắc Vương Gia nổi tiếng máu lạnh của Vân Triều, lời đồn về hắn lại văng vẳng bên tai: kẻ này không hề biết thương hoa tiếc ngọc.

Sau đó, Trần Văn Dự bắt đầu giải quyết đến đám đại thần. Không biết hắn lấy đâu ra một cuộn giấy rất dài, chậm rãi đọc từng tội danh của các vị quan Long Hà, vừa đọc vừa chống tay lên cằm ra điều nghiền ngẫm, khiến đám đại thần bên dưới run như cầy sấy. Dự Ảnh có hơi không ngờ đến, vì cớ gì mà một kẻ ở Vân Triều lại hiểu rõ tình hình ở Long Hà đến như vậy? Chắc chắn bọn họ đã cài mật thám, thậm chí là căn cứ ở Long Hà, chỉ chờ thời cơ lật đổ vương triều vốn đã suy yếu tận gốc này. Dư Ảnh thở dài. Đến giờ mọi thứ đều đã muộn. Chỉ trách phụ hoàng nàng vô năng, ham mê tửu sắc, lại nghe lời gian thần, không mảy may đề phòng địch quốc, khiến cho đất nước này không còn đường cứu vãn. Lúc nàng vừa thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, Trần Văn Dự cũng vừa đọc xong bản cáo trạng dài lê thê, tiện tay ném cuộn giấy xuống trúng đầu một viên quan đại thần lôi thôi lếch thếch bên dưới. Hắn phất phất tay, giọng nghiêm khắc: “Bọn sâu bọ chỉ biết ba hoa, đục khoét đất nước, giữ lại há có ích gì? Lôi ra chém hết cho ta!”

Những đại thần này há yếu mềm như bọn đàn bà con gái? Tiếng chửi bới Trần Văn Dự ngay lập tức vang lên, vọng vào tai Dư Ảnh từng hồi ám ảnh. Sau khi tiếng người la hét cùng tiếng bước chân nhỏ dần rồi biến mất, Trần Văn Dự xoa xoa trán, quay sang một vị tướng lĩnh đứng hầu bên cạnh phân phó: “Trường Dũng, ngươi xem bên dưới còn kẻ nào dùng được thì sung làm nô, không dùng được thì đuổi ra khỏi cung đi! Thật là hao tâm tổn sức của bổn vương mà!” Nói xong hắn đứng dậy, nghênh ngang bước ra phía ngoài điện.

Thấy Trần Văn Dự đang hướng về phía chiếc cột mình đang dựa để ra ngoài, Dư Ảnh cố thu mình lại, lặng lẽ cúi đầu. Nhưng không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà đôi giày đen của hắn lại dừng lại ngay trước mặt nàng. Kế tiếp một giọng nói lạnh lùng vang lên phía trên đầu: “Ta đã bảo các ngươi không được lạm sát phụ nữ vô tội. Cớ sao cô gái này lại bị thương?” Ngay lập tức vị đội trưởng đứng canh gác ở cây cột phía bên trái Dư Ảnh quỳ xuống, giải thích: “Bẩm vương gia, lúc tìm được cô gái này, nàng ấy đã bị như vậy rồi!”

“Ồ, vậy sao?” Giọng nói của Trần Văn Dự lập tức trở nên đầy hứng thú. Hắn ngồi xuống trước mặt Dư Ảnh, nâng cằm nàng lên để khuôn mặt nàng đối diện với mình. Chỉ nghe một tiếng hít vào đồng loạt, hiển nhiên những người trong điện cũng đã chú ý tới khuôn mặt tuyệt đẹp của nàng. Nhưng hắn không mảy may quan tâm, chỉ cất giọng hỏi: “Cô gái nhỏ, ai lại đi đả thương ngươi vậy?”
Dư Ảnh bình tĩnh nhìn vào mắt hắn, đáp: “Là kẻ thù trong cung đâm tiểu nữ từ phía sau.” Hắn nhếch môi cười: “Vậy ngươi nói cho ta biết kẻ đó là ai, ta giúp ngươi báo thù. Thế nào?” Nàng lắc đầu: “Hắn chém ta xong thì bị một cây cột đang cháy đè vào người, chết rồi.”

Một mảnh yên tĩnh. Trần Văn Dự như mất hết hứng thú, buông cằm Dư Ảnh ra, lại đứng dậy phủi phủi tay định rời đi, thì có một người lính chạy vào bẩm báo: “Bẩm vương gia, đã bắt được quốc vương, hoàng hậu cùng thái tử Long Hà, đang dẫn vào điện để vương gia định đoạt.”

Con ngươi vốn tĩnh lặng của Dư Ảnh bỗng trở nên chấn động. Ba người bọn họ trăm phương ngàn kế tìm đường thoát thân, hóa ra cuối cùng cũng không thể thoát khỏi bàn tay của Trần Văn Dự.


Đã sửa bởi Hana Crazzie lúc 28.04.2016, 20:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 27.04.2016, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 27.12.2015, 01:05
Bài viết: 146
Được thanks: 329 lần
Điểm: 6.64
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] ĐỂ TA ĐI VÀO GIẤC MƠ CỦA NÀNG (DƯ ẢNH MỘNG) - Tuyết Tâm - Điểm: 12
CHƯƠNG 3: ĐAU LÒNG CHI CHUYỆN ĐÃ QUA

Trần Văn Dự không trở lại ngai vàng, mà đứng khoanh tay dựa luôn vào cây cột gần nhất, khóe môi mỉm cười, điệu bộ phóng túng như vị tướng quân trẻ tuổi đang đứng trên cây cầu nhỏ đợi người yêu. Dư Ảnh cắn răng, âm thầm nhích ra xa cây cột một chút. Sau đó không lâu, ba người tôn quý nhất hoàng tộc Long Hà bị áp giải vào đại điện. Phụ hoàng của nàng mặc áo vải thô, đầu tóc rối bời, con ngươi lạnh lẽo, bị trói quặp tay về phía sau. Hoàng hậu thì đã trút đi lớp son phấn cùng trang sức xinh đẹp, miệng mếu xệch, ăn mặc rách rưới như người ăn xin ở chợ. Thê thảm nhất là Thái tử hoàng huynh của nàng: người bê bết máu, mí mắt bị đánh rách toát, khuôn mặt đẹp trai giờ sưng phù, vặn vẹo đến đáng thương.

Trong đầu Dư Ảnh hiện lại sự việc hai canh giờ trước, lúc nàng chịu một nhát đao kia. Dư Ảnh thân là công chúa thứ mười tám của quốc vương Long Hà, lại không được phụ hoàng chú ý, tin chiến sự chỉ có thể nghe qua lời nhũ mẫu cùng cung nữ. Lúc đó đại quân Vân Triều chưa tiến vào thành, nhưng thế địch như thế núi, thất bại là điều khó tránh khỏi. Nhìn hoàn cảnh trước mắt, trong lòng nàng không khỏi nóng như lửa đốt. Chợt có một tiểu thái giám đến chuyển lời của thái tử, bảo nàng mau mau đến khu vườn nhỏ ở Nam Uyển, chính là nơi bí mật hai anh em là nàng và thái tử thường đến vui chơi.

Dư Ảnh tóc không kịp vấn, vội vã chạy tới chỗ hẹn thì đã thấy hoàng hậu cùng hoàng huynh nàng ăn mặc khôi hài, bộ dáng như đang cãi nhau. Hoàng hậu gào lên: “Dẫn nó theo? Ta nói con không hiểu sao? Chúng ta là đang chạy nạn, dẫn nó theo chẳng phải là càng làm chậm trễ! Không được! Không thể được!” Hoàng huynh mười tám tuổi của nàng mặt đỏ gay, giọng nói như thể sắp khóc: “Mẫu hậu! Dư Ảnh là muội muội của con, không thể để nàng lại chịu chết.” Nhưng hoàng hậu vẫn kiên quyết lắc đầu. “Hừm, cũng chỉ là con gái tiện nhân, muội muội của con còn có cả đàn kìa.” Khóe mắt bà liếc thấy Dư Ảnh đang bước vào vườn, khuôn mặt tối sầm lại, gằn từng chữ: “Con gọi nó tới đây? Sao con dám gọi nó tới đây? Có biết chúng ta sẽ bị nó hại chết không?” Thái tử đưa ánh mắt hoen đỏ về phía nàng: “Hoàng muội…”

Chợt giọng sắc lạnh của hoàng hậu vang lên: “Giết nó đi.” Đáy lòng Dư Ảnh như đột ngột bị phủ một lớp băng lạnh lẽo. Nàng quay sang nhìn chằm chằm vị hoàng hậu cao cao tại thượng kia. Chỉ nghe từ sau lưng nàng, giọng thái tử đau đớn thốt lên: “Mẫu hậu!” Ánh mắt bà không nhân nhượng đáp trả lại Dư Ảnh, miệng bà lại nhả từng chữ: “Con muốn hoàng muội con không bị quân Vân Triều làm nhục, thì mau giết nó đi.”

Lời hoàng hậu nói không phải không có lý, nhưng Dư Ảnh thừa biết chẳng qua bà ấy không muốn ai chứng kiến cảnh tháo chạy của mình mà thôi. Dư Ảnh nghĩ rằng hoàng huynh sẽ không bao giờ nhẫn tâm làm hại mình, nhưng nàng đã sai. Nàng chỉ lo chiếu tướng hoàng hậu, không để ý hoàng huynh đã mang đao đến phía sau lưng nàng. Lúc nàng cảm nhận cơn đau rát đột ngột tận xương tủy, da thịt trên vai đã bị vết chém chí mạng của huynh ấy rạch một đường dài. Dư Ảnh ngay lập tức ngã sấp xuống đất, không nói thêm được lời nào. Ngay lúc này cánh cửa dẫn vào vườn lại một lần nữa được mở ra, phụ hoàng của nàng từng bước căng thẳng tiến vào. Ông lạnh nhạt liếc qua nàng lúc này đang chật vật dưới đất, lẩm bẩm “Đi thôi”, rồi nắm lấy cánh tay hoàng hậu kéo ra ngoài. Hoàng huynh nàng yêu thương nhất cũng chỉ ngoái nhìn nàng thêm lần cuối, môi mấp máy hai từ “xin lỗi”, rồi dứt khoát bỏ đi.

Vết thương trên lưng đau nhức từng hồi, nhưng trái tim của Dư Ảnh trong phút chốc như bị rút cạn máu. Thứ mà nàng tin tưởng là tình thân trong suốt bao nhiêu năm, hóa ra cũng chỉ bằng một nhát dao và một cái liếc mắt mà thôi. Dư Ảnh cảm thấy tuyệt vọng. Trong giây phút thế giới xung quanh sụp đổ, nàng ngỡ rằng mình đã chết rồi.

Nhưng mà Dư Ảnh chưa chết. Trước lúc ngất đi, nàng đã kịp vốc một nắm bột thuốc trị thương rải lên lưng. Lúc nàng khôi phục lại nhận thức, máu đã ngừng chảy, cơn đau nhói cũng dịu lại rất nhiều. Trời đã bắt đầu tối, từng mảnh sáng cuối cùng trên bầu trời tím thẫm còn lưu luyến nhả trên mặt đất chút ánh tàn mờ nhạt. Phía ngoài khu vườn bắt đầu có tiếng lao xao, khác hẳn không khí trang nghiêm của hoàng cung thường ngày. Đến phút này Dư Ảnh có ngốc cách mấy cũng phải biết: Long Hà thất thủ rồi. Nàng cố bò lại gần bức tường, dựa nửa bờ vai không bị thương vào đó, đôi mắt nhìn về phương xa vô định. Nàng không biết mình đang chờ đợi điều gì, cũng không biết mình nên làm gì. Nếu chạy, nàng chắc chắn không thể chạy xa. Nếu bị bắt, nàng có cần phải tuẫn tiết như những nàng công chúa trinh liệt trong sách sử không? Dư Ảnh sờ sờ con dao dăm giấu kỹ trong bắp chân, thầm nghĩ, nếu không phải chịu nhục nhã quá lớn, nàng cũng không cần thiết phải chết. Nếu Vân Triều thả nàng ra khỏi hoàng cung, nàng sẽ vẫn sống tốt. Nếu như họ cho nàng một cơ hội… nếu như nàng may mắn… nếu như...

Dư Ảnh co người ngồi bất động như vậy hàng canh giờ. Nàng mải mê đặt ra những giả thuyết, rồi tự đưa ra đáp án. Những ý nghĩ chạy đua trong đầu nàng, khiến nàng có chút cảm giác điên cuồng. Dần dần, bầu trời xế chiều chuyển sang tối đen, từng đốm sáng nhỏ hiện lên phía xa xa, rồi nhanh chóng kết thành mảng ánh sáng chói lọi soi chiếu một góc trời. Hoàng cung Long Hà trong phút chốc chìm trong biển lửa, phô diễn hết nét hoa lệ rực rỡ của nó lần cuối cùng. Dư Ảnh mê say chiêm ngưỡng vẻ đẹp lúc giãy chết của vương triều, cho đến khi có kẻ đánh thức nàng.

Lúc Dư Ảnh vừa thoát khỏi dòng suy nghĩ, Trần Văn Dự cũng bắt đầu rảo bước vòng quanh ba người đang bị trói gô giữa đại điện. Toàn điện im phăng phắc, càng làm nổi bật âm thanh kim loại “leng keng” phát ra từ bộ áo giáp nặng nề mà hắn đang mặc. Hắn giống như con sói đầu đàn đang vờn quanh con mồi, mang cho chúng nỗi kinh hoàng khi số phận mình đang nằm trong tay kẻ khác. Trần Văn Dự chợt nói: “Thật hay, ba người các ngươi lại ở chung một chỗ, tiết kiệm được rất nhiều công sức của bổn vương.” Hắn chỉ vào hoàng hậu đang run như cầy sấy: “Nhờ người đàn bà vừa nhát gan vừa vụng về này, các ngươi lại càng sớm bị bắt hơn.” Chợt hắn đưa tay phải lên đỡ trán: “Nói chung là chiến thuật chạy trốn của các ngươi quá tệ! Bổn vương có muốn chơi đùa nhiều hơn cũng không được!” Sau ba câu độc thoại liền, hắn phất phất tay với cấp dưới: “Chém đi!”


Đã sửa bởi Hana Crazzie lúc 28.04.2016, 20:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 27.04.2016, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 10.11.2015, 22:19
Bài viết: 191
Được thanks: 108 lần
Điểm: 0.45
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Dư Ảnh mộng - Tuyết Tâm
Hay, ta hóng chương mới a ~ quá hấp dẫn


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: An Du, Google Feedfetcher, Hana Crazzie, heocon0808, LittleMissLe, Quế Quế, Thuy.nth và 340 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 83, 84, 85

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 91, 92, 93

3 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 53, 54, 55

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 30/12]

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 58, 59, 60

6 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại] Thanh mai muốn trèo tường - Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia [Hoàn]

1 ... 89, 90, 91

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 77, 78, 79

9 • [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 94, 95, 96

11 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 78, 79, 80

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 12/1)

1 ... 36, 37, 38

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 100, 101, 102

14 • [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh

1 ... 89, 90, 91

15 • [Xuyên không] Hãn phi bổn vương giết chết ngươi - Mê Loạn Giang Sơn

1 ... 101, 102, 103

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 125, 126, 127

17 • [Hiện đại] Cầm thú nuôi nhốt cô gái nhỏ - Lạc Nguyệt Thất Thất

1 ... 90, 91, 92

18 • [Hiện đại - NP] Độc dược mê dục - Mặc Hàn Nghiễn (có chương mới)

1 ... 45, 46, 47

19 • [Hiện đại] Hủ nữ muôn năm! - Tiểu Ngư Đại Tâm

1 ... 38, 39, 40

20 • [Hiện đại] Khiến em gả cho anh - Minh Nguyệt Đang

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
mytran01212
mytran01212

alin: pr Game Hái lộc đầu Xuân


viewtopic.php?p=3107913#p3107913
Độc Bá Thiên: ấm lòng : ">
Đào Sindy: Ho ni..... :kiss4:
Độc Bá Thiên: honì iu :kiss6: phê quá rồi sao :v
Đào Sindy: Ú i ú i..
LogOut Bomb: NguyetNhi -> NguyệtHoaDạTuyết
Lý do: Cảm ơn quà của tỷ ^^
lazy_nhi: Chưa, đang đợi mail của người hướng dẫn
NguyệtHoaDạTuyết: lazy, edit truyện nào chưa?
lazy_nhi: Cho mị đăng kí xin điểm với
Windwanderer: nhưng công bằng mà nói thì muốn dùng điểm tài trợ cho game nào đó thì hơn
Windwanderer: ai lấ điểm cho nè
Windwanderer: mua gì giờ
♥ Maybe ♥: giờ thì ngủ thật... pp all
♥ Maybe ♥: chưa ngủ đc :D3
lazy_nhi: Lúc nãy thấy ns pp all rồi mà
♥ Maybe ♥: chưa =))
lazy_nhi: Chưa đi ngủ à
♥ Maybe ♥: wind: ấy, k dùng thì cho ta bớt =))
lazy_nhi: Vậy thì mua ngay và luôn đi
Windwanderer: 3k điểm, chưa một lần mua đồ
Windwanderer: thế giờ nó đúng mà tôi đang hy vọng
Windwanderer: ơ hay
lazy_nhi: Vậy ngủ sớm mai đi học, ta được nghỉ lâu rồi nên thoải mái hơn nàng
♥ Maybe ♥: lazy: ta học hết thứ 3 tuần sau ms đc nghỉ :(
♥ Maybe ♥: thôi, đi ngủ, pp all
lazy_nhi: Maybe mai là ngày học cuối rồi, trốn luôn đi ^v^
♥ Maybe ♥: ngày mai muốn trốn học :D
lazy_nhi: K đúng hoàn toàn nhưng cũng đúng với một vài người mà ^^
♥ Maybe ♥: chửa chắc...
lazy_nhi: Wind này, biết là anh đang buồn, nhưng đừng nghe nhạc buồn, tâm trạng càng xấu đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.