Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

 
Có bài mới 01.02.2017, 15:25
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1169
Được thanks: 7017 lần
Điểm: 9.53
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 8
Truyện edit mừng sinh nhật diễn đàn lần thứ 14 vào ngày 25/6/2017
Sống lại làm ái thê nhà Tướng

images

Tác giả: Mặc Ngư Tử 1123

Thể loại: Cổ đại, trùng sinh...

Editor: hoa hồng

Converter: Ngocquynh520

Truyện chỉ đăng duy nhất tại diendanlequydon.com những trang khác chỉ là đồ ăn cắp.


Giới thiệu

Thiên kim tướng phủ bỏ trốn làm thiếp khổ không thể tả, lúc này rốt cuộc được làm vợ cả,

Kết quả, ngày thành hôn đó người bái thiên địa với nàng lại là con gà trống. . . . . .

Nàng chuyển từ người đã từng chuyên phụ trách nũng nịu trạch đấu thành gia quyến của tiểu tướng dũng mãnh trên sa trường.

Hôm nay, không thể không xắn tay áo cùng thăng cấp đánh quái vật với phu quân. . . . . .


Nhân vật chính: Thôi Uyển Như, Tiếu Dương ( Tiếu Lực Dương )┃vai phụ: toàn gia Thôi gia, toàn gia Tiếu gia┃ những nhân vật khác: Tướng quân, lính đặc biệt, tướng gia, hầu môn.

==> đặt cọc cái văn án trước, sẽ edit từ từ. Hoan nghênh nhảy hố chơi ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 03.02.2017, 11:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 7585
Được thanks: 6389 lần
Điểm: 2.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 1
Nhảy hố nhà ss nha!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 06.02.2017, 13:39
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1169
Được thanks: 7017 lần
Điểm: 9.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 11
Chương 1: Sống lại tái giá

Hai mắt nhắm lại chợt mở ra một cách đột ngột, Thôi Uyển Như phát hiện mình sống lại.

Nhìn lại thời gian mười năm, chỉ thấy ngoài cửa sổ xuân ý dạt dào, bên trong phòng vẫn lạnh lẽo như hầm băng, nàng không thể không khuất nhục trải qua ngày xuất giá đó lần nữa.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Tương tự như lần trước, kế mẫu mặc trang phục hoa lệ ung dung chỉ huy vú già to con chế ngự đè Thôi Uyển Như vào tường, nước lạnh dội vào mặt cho tỉnh lại, nước lạnh thấm vào giá y màu xanh phối với màu đỏ óng ánh, chỉ là sau khi tỉnh lại cô nương Thôi gia đã thay đổi linh hồn.

"Người ngươi gã là người thô to vũ phu thì như thế nào? Hôn thư đã định, sính lễ đã thu cũng không thể đổi ý! Thôi gia nuôi ngươi mười sáu năm, dù sao cũng nên báo đáp chứ?" Kế mẫu thay đổi dáng vẻ hiền lành thường ngày không ngừng nhắc tới chuyện báo đáp, nốt ruồi đen bên trên cằm theo miệng bà ta lúc mở lúc đóng nhảy lên không ngừng, thấy vậy tân nương hoa mắt chóng mặt không thôi.

Đối mặt với việc đã định rồi, Thôi Uyển Như đang hồi hồn thích ứng im lặng không nói, mái tóc dài xõa xuống, cúi đầu nhìn chăm chú vào viên ngọc trai mã não được may trên mủi chân giày mà mất hồn.

Bên tai là những lời than trách kéo dài của kế mẫu Trương thị: "Cha ngươi bị chèn ép đưa đến biên cương làm Thứ sử Hạ Châu, có năng lực gì khiêu chiến với người đường đường là Uy vũ hậu? Chẳng lẽ đích tử của nhà Định Tây đô hộ còn ủy khuất ngươi? Cự hôn tuyệt thực muốn chết, đây là chuyện nữ tử thế gia có thể làm sao?!"

Hiện giữ chức Uy vũ hậu Định Tây đô hộ là Tiếu Duệ, đồng thời cũng là đại tướng quân Hoài Hóa. Thôi Uyển Như khe khẽ thở dài một cái, xem ra tân lang cũng không thay đổi, vẫn là thứ tử của Tiếu gia, tam lang Tiếu Dương.

Thôi Uyển Như nhớ lần trước mình đã hỏi tại sao muốn vội vã hứa hôn mình cho võ quan biên thùy, mà không phải ở lại kinh thành giao chuyện phối hôn cho tổ phụ thân là Tể Tướng làm chủ.

Kế mẫu trả lời: "Lệnh của cha mẹ, lời của mối mai, ngươi không cần phải biết nguyên do."

Cha trả lời: "Coi trọng gia cảnh và nhân phẩm của hắn."

"Gia cảnh. . . . . ." Thôi Uyển Như tiếp tục thở dài, không cần hỏi, đây chính là nguyên do.

Ba tháng trước, cha nàng sau khi bị buộc tội đã bị “đày đi” biên thùy làm quan, thời gian ba đến năm năm cũng không chừng, phải làm ra chiến tích ở bản địa mới có thể hồi kinh.

Biên thùy là nơi của dân man di, dân phong hung hãn, chiến sự thường xuyên, thân là Thứ sử chính ông còn phải kiêm quản quân sự, vị này nửa đời trước vẫn ở kinh thành làm quan văn thuần chủng không có sức để đối phó, sau mấy tháng nhậm chức không chỉ không thể làm tốt, còn liên tục bị cấp trên Đô đốc phủ khiển trách.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Đang lúc Thôi Thừa Vọng cần tìm gấp một người giúp đỡ một tay thì Định Tây đô hộ ở doanh trại bản địa đã ngoài ba mươi ném đến một cành ô liu ---- tam lang Uy vũ hậu câu hôn nữ nhi Thôi gia.

Người làm mai chân thành nhắn gửi: "Hôn sự nhất định thành, Tiếu gia sẽ phái người trợ giúp Thứ sử trấn an dân vùng biên giới." Bởi vì chuyện này, hôn sự được định.

Nói cách khác, Thôi Uyển Như là bị cha ruột bán cho Tiếu gia, ban đầu trong nhà đang chuẩn bị làm mai trưởng nữ đến biên thùy kèm theo mục đích không thể cho ai biết này.

Nguyên nhân thật sự là kiếp trước sau khi biểu ca phân tích rõ Thôi Uyển Như mới biết, trừ lần đó ra, nàng còn biết một tin tức khác.

"Tiếu gia cầu hôn chính là.." Thôi Uyển Như phủi ống tay áo ngẩng đầu lên, một đôi mắt hạnh trong sạch mang theo ý miệt thị nhìn về Trương thị, từ đôi môi trắng bệch phun ra bí mật không muốn người biết, "Là hai tháng trước ở cửa thành một nữ tử áo hồng cởi ngựa vung roi  —— bọn họ cần chính là một muội muội tiên y nộ mã, phong nhã hào hoa, không phải người luôn núp ở trong góc như ta đây."

Năm đó, nàng hận nhất không phải bị bán đi, mà là thay thế muội muội bị bán, không có mẹ ruột quả nhiên không người thương, chỉ có thể mặc cho người khác chà đạp, ai bảo Thôi Uyển Lan là nữ nhi của kế mẫu.

"Muội muội ngươi còn chưa cập kê đấy." Cả người Trương thị run lên, rồi sau đó trừng mắt cắn răng nói, "Hơn nữa, trên hôn thư là tên của ngươi! Hôm nay sẽ phải ra cửa —— Nguyên Nương chấp nhận đi."

"Ta biết rõ, nhưng mà, ta muốn bồi thường" Thôi Uyển Như đưa ngón tay nhỏ nhắn vuốt sợi tóc trên thái dương, lông mày chau lại liếc xéo Trương thị thấp hơn mình nửa cái đầu, khẽ cười một tiếng, đưa ra điều kiện, "Nghe nói đồ mẫu thân trân quý nhất có hai hộp châu báu thương nhân người Hồ bán cho?"

Bối cảnh của Tiếu gia cưới con dâu có thể mặc cho người khác lừa gạt ư? Đến bây giờ đối phương còn chưa lên tiếng nói rõ bọn họ gả ai đi. Gả thì gả, chỉ là không thể gả uổng công vô ích, nhiều thêm chút đồ cưới cũng vô cùng vui vẻ.

"Ngươi, thật sự không biết xấu hổ!" Trương thị giận đến trên mặt lúc trắng lúc xanh, nâng bàn tay đầy thịt lên nhưng cũng không dám đưa tới tát một cái, đồ đĩ này sắp trở thành con dâu nhà đại tướng quân, không đánh được.

"Chẳng lẽ, lừa gạt ta lên kiệu thì người rất có mặt mũi?" Thôi Uyển Như ở trước gương đồng như không có chuyện gì chậm rãi ngồi xuống, mặc cho thị tỳ chải đầu cho mình, đồng thời liếc nhìn kế mẫu cười uy hiếp, "Ta sẽ nói cho Tiếu tam lang, muội muội nói mặt mũi hắn hung dữ, lỗ mãng không chịu nổi, khinh thường gả đấy. Vì vậy, ta không thể không thay nàng ra cửa, chỉ là, nếu không cam tâm, tâm trạng không tốt tất nhiên tính tình cũng không tốt, ừ, hoặc là không làm đã làm thì phải làm cho xong, rất xứng với người đàn bà chanh chua, phá hoại của Tiếu gia rất xứng với danh tiếng bại hoại của Thôi gia, xem muội muội còn có thể gả cho ai? Ha ha ha. . . . . ."

Thôi Uyển Như giơ tay áo che miệng cười đến rực rỡ, dù sao trước đó tuyệt thực, cũng đã vạch mặt rồi, cũng không quan tâm sẽ tăng thêm tội danh phẩm hạnh không đoán chính và không vâng lời trưởng bối.

Sống lại sau mười năm từng trải chẳng lẽ còn không đấu lại một kế mẫu ngụy quân tử? Chuyện cười! Xem ai không biết xấu hổ hơn.

"Được lắm!" Trương thị bực tức ra cửa, tự mình đi lấy hộp châu báu, lưu lại kế nữ làm bạn với đám vú già tiếp tục trang điểm ăn mặc.

Đợi sau khi bà ta rời đi Thôi Uyển Như không khỏi thở ra một ngụm khí, lúc này mới phát giác trên đầu mơ hồ đau nhức, còn thỉnh thoảng bị thị tỳ làm đau, càng làm cho tân nương có cảm giác chân thật khi được sống lại.

Quả thật, không phải là mơ. . . . . . Vẻ mặt Thôi Uyển Như tối sầm lại, tỉ mỉ nhớ lại tân lang trong trí nhớ. Ngày trước nàng sống sâu trong trạch viên không rõ chiến tích của Tam lang, chỉ là trên phố đồn hắn trị quân nghiêm cẩn, kiêu dũng thiện chiến, liên tục lập kỳ công, chỉ dùng thời gian mười năm đã từ Hiệu úy lên tới đại tướng quân, có thể nói nho tướng kiểu mẫu.

Nếu được gọi là nho tướng, dung mạo này cũng sẽ không quá kém, năng lực hình như cũng không yếu, trị quân nghiêm chắc chắn trạch viện sẽ không loạn, dùng một trận đánh nghiêm khắc sẽ không còn cơ thiếp nào dám có gan phạm tội đâu nhỉ? Hơn nữa, người này dầu gì cũng là đích tử của Hầu phủ, gả cho hắn không tính là uất ức.

Kiếp trước thực sự nghĩ không thông, uổng công bỏ qua một phu quân thượng đẳng, aizz, Thôi Uyển Như hoàn toàn không nghĩ ra mình lúc đầu mình nghĩ gì, trên đường gả tới phủ Uy vũ hậu lại đào hôn bỏ trốn!

Làm vợ cả cho gia đình danh tiếng không làm, cố tình đi làm thiếp không danh không phận, bị chủ mẫu chế nhạo, bị người khác chê cười, cùng một oanh oanh yến yến đám ti tiện tranh thủ tình cảm. . . . . . Ngu mà, thật là quá ngu!

Búi tóc thật cao, tự tay dùng thanh than vẽ lông mày, nhìn trên trán được dán đóa hoa vàng được cắt tinh xảo trong ửng, dùng son thoa hồng gò má, đôi môi đỏ ửng, Thôi Uyển Như lại dựa theo phẩm cấp của phu quân cài trâm hoa, trang điểm tốt xong chuẩn bị mặc y phục.

Nhất thời, trên toàn thân nàng vẫn đảo qua cảm giác ngây thơ vì còn nhỏ tuổi, mang theo kỳ vọng tốt đẹp với hôn nhân mà sinh ra mỹ nương tử phong thái tuyệt trần.

Rốt cuộc làm cho Thôi Uyển Như tỉnh táo khỏi con ác mộng mười năm kia, ngẩng đầu nâng bộ ngực no đủ kia, hít sâu một hơi, tính toán từ nơi này bước lên chiến trường mới thuộc về mình.

Lần này, nàng muốn đường đường chính chính làm vợ cả; lần này, nàng không thể nhẹ dạ tin lời ngon tiếng ngọt của nam nhân; lần này, nàng muốn gắt gao cầm tiền trong tay, không bao giờ bị người quản nữa!

Sau khi bái biệt cha mẹ, Thôi Uyển Như ôm hai hộp châu báu trong ngực, đang vui vẻ được người chăm sóc tân nương đở bước lên xe ngựa, tiếng kèn thổi lên, mang theo mười dặm trang sức màu đỏ, lồng lộng hùng dũng lao tới thị trấn quan trọng năm trăm dặm bên ngoài biên thùy.

Ở trên xe ngựa say lảo đảo đi nửa ngày, sau khi rời xa phủ Thứ sử, Thôi Uyển Như khẽ nâng màn xe bên phải lên, chỉ thấy huynh trưởng ruột Thôi Văn Khang đang cưỡi con ngựa cao to nhìn mình cười ngây ngô.

Vẫn là dáng vẻ khỏa mạnh màu da hơi đen bị chính mình nhìn không thuận mắt kia, lúc này, Thôi Uyển Như không có một chút ghét bỏ, chỉ cảm thấy chuyện vui vẻ nhất trong cuộc đời này là được gặp lại người ca ca luôn say rượu nhưng chưa từng chán chường kia.

Trái tim Thôi Uyển Như không khỏi nóng lên, Thôi Văn Khang khẽ vẫy vẫy tay, phân phó với hai thị tỳ xinh đẹp bên cạnh: "Kim Châu, Ngân Châu các ngươi đến phía sau trong xe ngồi tạm, ta có lời riêng muốn nói với ca ca."

Từ chuyện đã trải qua chứng minh hai người tỳ nữ hồi môn kế mẫu chọn cũng không phải đèn dầu đã cạn, tạm thời không được việc, nhưng tuyệt không thể tin họ nữa, nói lời quan trọng tốt nhất nên tránh ra thì hơn.

"Thế nào, e sợ rồi hả?" Thôi Văn Khang mặc trường bào cổ tròn vui mừng tung người xuống ngựa đi vào trong xe, đỉnh đạc ngồi xếp bằng mỉm cười nói, "Nếu Tiếu tam lang dám bắt nạt muội, ca ca giúp một tay đánh hắn."

"Huynh có thể đánh Chấn uy Hiệu úy luôn chiến đấu dũng mãnh trên chiến trường?" Thôi Uyển Như nhìn chưa thoát hết vẻ ngây thơ, nhìn ca ca khoác lác vô sỉ mím môi cười yếu ớt, "Hai chữ Chấn Uy đại biểu không chỉ là phẩm cấp đâu?"

"Hừm, hừm, còn chưa có gả đã nói đỡ cho hắn?" Thôi Văn Khang đưa tay búng cái trán muội muội một cái, vẻ mặt khinh thường.

"Muội không nói đỡ cho hắn, chỉ là. . . . . ." Thôi Uyển Như dừng một chút, sau đó nở nụ cười tươi trả lời, "Chỉ hi vọng ca ca có thể tốt hơn mà thôi." Mặc kệ kiếp trước hay kiếp này nàng có thể dựa chỉ có một ca ca này, nếu hắn không nên thân, vậy mặc kệ mình gả cho ai cũng không có sức mạnh.

Thôi Văn Khang ngước đầu lo lắng hỏi ngược lại: "Huynh có gì không tốt? Lang quân Tướng phủ, tướng mạo đường đường, vừa đẹp trai vừa có tài còn chưa đủ tốt?"

". . . . . ." Nếu người này không phải là ca ca ruột, nếu Thôi Uyển Như không phải sống lại đến mấy năm không thấy ca ca trước mặt, giờ phút này tâm tình kích động vô cùng cảm tạ ông trời, nàng thật sự muốn gào lên: huynh văn võ đều kém, trừ thân xác nơi nào cũng không tốt!

Thật là thật sự không có ánh mắt, sống uổng phí mười tám năm! Trong khi Thừa Tướng cũng không phải cha ruột, hơn nữa cha cũng không phải là con trai ông coi trọng nhất, chúng ta cũng không phải là người cháu ông thích nhất, cũng không phải là con cái được cha sủng ái, có gì đáng mà đắc ý chứ?

Không được, ta sống lại cũng không phải vì uất ức chết lần nữa, ngoài phải thay đổi số mạng của mình ra còn phải thay đổi tiền đồ của ca ca, mặc kệ là vì tình thân hay vì cái khác đều phải làm.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Sau khi Thôi Uyển Như hạ quyết tâm lập tức điều chỉnh cảm xúc, khép hờ mắt nhẹ giọng nói nhỏ: "Ca ca có biết tại sao muội gả cho Tiếu tam lang không? Ca ca có biết vì sao muội phải thành thân trong hai tháng ngắn ngủi không?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 06.02.2017, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 7585
Được thanks: 6389 lần
Điểm: 2.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 2
Em bóc tem rồi a.

Nữ chính kì này sống lại phải nổi lên nha.

Kế mẫu có nốt ruồi tưởng tượng sao giống tú bà quá. Mà quả thật bà ta đang làm tú bà bán con của chồng nha.



Cám ơn ss nhé! Hi vọng truyện sẽ sớm hoàn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 07.02.2017, 18:11
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1169
Được thanks: 7017 lần
Điểm: 9.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 11
Chương 2: Bỏ trốn làm thiếp

Lúc đang nói chuyện, Thôi Uyển Như cố gắng nặn ra hai giọt lệ, chậm rãi rút chiếc khăn trong tay áo ra khẽ lau nước mắt: "Ca ca, vốn muội không muốn mặc giá ý may gấp đâu, gom góp đồ cưới, đi hầu hạ một vũ phu không biết thương hoa tiếc ngọc. . . . . . Nhưng mà, cha chọn trúng muộn, không biết làm sao hơn. . . . . ."diễn đàn lê quý đôn

Thôi Văn Khang nhìn muội muội đột nhiên bắt đầu khóc thút thít nhất thời hoảng hồn, đang muốn vỗ vỗ bả vai nàng tỏ vẻ trấn an, lại nghe được Thôi Uyển Như dùng giọng điệu vô cùng chua xót nói: "Bởi vì chúng ta không có mẹ, mẹ không có huynh đệ ruột, chúng ta không có nhà ông bà ngoại."

"Như nương, muội làm sao vậy?" Bàn tay đang đưa ra giữa không trung của Thôi Văn Khang lập tức cứng đờ, chỉ sững sờ nhìn về phía muội muội, cảm giác nàng hôm nay hình như thay đổi thành một người khác, nói chuyện thành thục không còn ngây thơ, trước đây muội ấy chưa từng khóc thảm thiết bi thương như vậy.

"Ca ca, huynh cũng biết Tiếu gia cầu hôn Thôi Uyển Lan, không phải muội, họ bắt nạt muội không ai nương tựa, lấy muội làm thế thân!" Thôi Uyển Như dựa vào trên vai huynh trưởng nức nở nghẹn ngào nói nhỏ, "Trương thị không chỉ khuyến khích cha hại muội, bà ta còn hãm hại huynh nữa."

"Muội muội. . . . . . Đừng khóc, huynh sẽ không mặc cho bọn hắn bắt nạt muội, nếu như muội không muốn gả, chúng ta trở về, đúng, trở lại kinh thành! Tìm ông làm chủ cho muội." Thôi Văn Khang nhìn muội muội khóc như mưa, nhất thời hoảng hồn, vội quỳ ngồi xuống bên cạnh vỗ nhè nhẹ lên vai nàng trấn an.

"Làm sao có thể, bôn ba mấy ngàn dặm đi đào hôn sao?" Thôi Uyển Như vùi gò má sâu vào lồng ngực ca ca, nụ cười yếu ớt trên mặt biến mất thay vào đó là nụ cười trào phúng, "Tiếu gia sẽ không mặc cho loại chuyện như vậy xảy ra, cho dù là đi về, ông cũng sẽ không vì muội mà đắc tội Uy vũ hậu —— chúng ta đều là con cháu bị vứt bỏ có cũng được mà không có cũng không sao."

Nghe được hai chữ “vứt bỏ”, sắc mặt Thôi Văn Khang càng phát khó coi, tính tình hắn cũng chỉ qua loa chứ không ngu ngốc, suy nghĩ một chút cũng biết, muội muội mười sáu, hắn mười tám đang trong thời kỳ mai mối lại đi theo cha từ kinh thành đến biên quan, không chỉ không có mối hôn sự tốt, khoa cử năm nay của mình dù có thi hay không cũng bị ép buông tha.dien/dan/le/quy/don

Thấy sắc mặt ca ca tối lại, Thôi Uyển Như cũng không vòng vò với hắn nữa mà trực tiếp hỏi: "Ca ca, huynh có tính toán gì cho tương lai không?"

Trong trí nhớ kiếp trước của nàng, lúc Thôi Văn Khang hai mươi tuổi dưới sự sắp xếp của kế mẫu dùng danh tiếng gia tộc hứa hôn cho một nữ thương nhân mày rậm mắt to có vẻ bề ngoài khôi ngô, sau đó dựa vào đồ cưới nhà gái ngồi ăn rồi chờ chết, lần này, Thôi Uyển Như không muốn ca ca đi vào con đường đó nữa.

"Tính toán?" Thôi Văn Khang khẽ cau mày, Đúng vậy, là nên tính toán cho tốt, "Huynh... Quốc Tử Giám huynh không thể vào đến Cử nhân cũng không phải. . . . . . Tiến Sĩ, Minh Kinh, Minh Pháp đều không am hiểu, cũng chỉ có thể dựa vào gia tộc."

Thi công danh có lẽ không thể thực hiện được chỉ có thể dựa vào công huân của tổ tiên có một chức quan nhỏ, chỉ là, không biết cơ hội đó có thể đến phiên mình hay không thôi? Dù sao cũng nhiều sư nhưng chùa chiền thì ít. (ý nói con cháu trong gia tộc thì đông nhưng chức vụ kiếm được thì rất ít)

"Ca ca, huynh đã thông minh từ nhỏ, có thể thấy qua là không quên được vì sao bị khoa cử làm khó?" Trong giọng nói của Thôi Uyển Như thậm chí còn mang theo uất ức chua xót. Khóc nức nở nói: "Con trai của Trương thị đọc sách ở Quốc Tử Giám liều mạng muốn thi tiến sĩ, chờ hắn thành Trạng Nguyên, Thám Hoa, nữ nhi của Trương thị kia sẽ được gả cho nhà cao cửa rộng giàu có ở kinh thành, mà muội, mà muội lại chịu khổ ở vùng khỉ ho cò gáy!"

"Ca ca, coi như vì muội muội cố gắng một lần được không? Để khi muội gặp uất ức có thể tìm người nhờ giúp đỡ, để cho đứa con tương lai của muội có nhà ngoại đáng tin làm chỗ dựa." Thôi Uyển Như dựa vào trong ngực huynh trưởng, ngửa đầu đưa mắt nhìn hắn, trong mắt nén lệ vả lại tràn đầy chờ mong.

Bị chính muội muội mình nhìn một cách khẩn thiết như vậy, Thôi Văn Khang hăng hái lên, cùng là huynh muội, sao hai người con kế mẫu sinh ra thì một thành tài một gả cho nhà cao cửa rộng, mình và muội muội lại thê thảm cả đời?! Hắn lập tức vỗ ngực bảo đảm mình nhất định sẽ cố gắng không để muội muội mất thể diện, nhất định ở tương lai không lâu sau đó sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc cho muội muội.

Bên này, hai huynh muội đang ôm đầu rơi lệ nói chuyện riêng tư, ngoài xe đột nhiên vang lên giọng nói ôn tồn nho nhã: "Biểu muội, mệt không? Có cần dừng xe nghỉ ngơi không?"

Nghe xong lời này, Thôi Uyển Như thiếu chút nữa cắn nát răng của mình, ban đầu nàng bị buộc lập gia đình nên trong lòng bất bình vì vậy ở trên đường đưa dâu nghe lời ngon tiếng ngọt của biểu ca mà bỏ trốn, đi làm thiếp, đường đường là thiên kim Tướng phủ phải làm thiếp cho hắn ta mười năm! Sau khi tỉnh mộng, hối hận không thôi, vừa định làm lại từ đầu lại trượt chân đi đời nhà ma.

Hôm nay, ngoài ý muốn sống lại đang nói chuyện quan trọng đến cả cuộc đời với đại ca, hắn ta cố tình tới đây ngắt lời —— mặc kệ kiếp hay trước kiếp này, Thôi Uyển Như cũng hận không thể cắn chết mặt người dạ thú kia.

Biểu muội gì chứ? Còn muốn lừa gạt ta bỏ trốn một lần nữa sao?!

Thôi Uyển Như để ca ca ruột ra mặt đuổi người biểu ca bề ngoài nhìn như tuấn tú lịch sự nhưng bên trong thực ra là đồ ăn hại, sau đó lập tức kéo suy nghĩ về lại đề tài thay đổi tương lai.

Thời gian quá cấp bách, sau khi lập gia đình nàng không còn cơ hội khuyên Thôi Văn Khang nữa, trên đường đưa dâu có thể tự do tâm sự cũng chỉ một ngày một đêm mà thôi, ngày hôm sau nhất định Tiếu gia sẽ phái người nghênh đón, khi đó thì phải bày ra quy củ, không có cách nào chung xe với huynh trưởng được nữa.

Sau khi Thôi Văn Khang nghe Uyển Như thổ lộ hết tâm tư thì vỗ nhè nhẹ vào bả vai nàng liên tục cam kết: "Yên tâm, ca ca sẽ cố gắng. Sau này, không bao giờ gây rắc rối cho muội nữa."

Hắn hận mình những năm qua sống quá thoải mái, thật sự không tim không phổi, không biết muội muội đã bị uất ức lớn như vậy, thân là huynh trưởng chính hắn không thể gánh vác hết trách nhiệm, mới ép muội muội trong một đêm dường như biến thành người khác.

Thôi Văn Khang không khỏi thầm mắng mình thật buồn cười, đáng ghét! Thật sự cho rằng muội muội theo như lời cha nói, là vui mừng gả cho thiếu niên anh tài, lang quân Hầu phủ. . . . . .diễn đàn lê quý đôn

Nếu Thôi Uyển Lan không muốn gả mà để Như nương thay thế, vậy mối hôn sự này nhất định có vấn đề, cái gì “theo thứ tự lớn nhỏ, trưởng tỷ làm đầu” đều là nói nhảm, mình thân là trưởng tử còn chưa đính hôn đây này!

"Cha chậm chạp không cho huynh thành thân, ngoại trừ bởi vì huynh là kẻ vô tích sự ra, hơn phân nửa còn có Trương thị xúi giục ư? Lo lắng sau khi huynh thành thân sẽ có nhà bên vợ trợ lực?" Thôi Văn Khang khẽ nói, đồng thời âm thầm tính toán sau khi về nhà sẽ phải đuổi những đồng bộc, cơ thiếp luôn dụ dỗ mình sống phóng túng kia.

"Trưởng tử thành thân thì bà ta phải nhường quyền quản gia cho con dâu, chỉ có thể ở riêng hoặc phân quyền." Thôi Uyển Như dựa vào kinh nghiệm kiếp trước tỉ mỉ phân tích, "Còn có đồ cưới của mẫu thân, được để ở trong biệt viện kinh thành, lẽ ra phải chia đều khi hai chúng ta thành thân. Muội gả gấp gáp nên đồ toàn đặt mua, không thể mang theo một thứ gì. . . . . . Có lẽ, Trương thị tính toán đợi Uyển Lan gả vào nhà hào môn, sợ đồ cưới không tương xứng nên tham lam đồ cưới của mẫu thân?"

Nàng cảm thấy lần xuất giá gấp gáp này chưa chắc không phải là tính toán của Trương thị—— bà ta không nỡ cho đồ cưới, tuy tổ phụ là Thượng thư tỉnh Phó Xạ lại vô cùng thanh liêm, cha mình lại vừa bị phạt tiền, trong nhà không dư bạc!

Thôi Văn Khang sợ ngây người, giận dữ nói: "Tham lam, đặt mua?! Huynh cho rằng là chuyển từ kinh thành tới —— vậy, vậy trong đồ cưới có những gì? Ở nơi thâm sơn cùng cốc này thì có thể mua được những gì chứ?"

"Ca ca nhẹ giọng chút, đừng để người khác nghe thấy. Tính toán là có thể biết được, một tháng sau nghị hôn, đính hôn chưa đến một tháng còn không đủ thời gian để đi đến kinh thành một chuyến nữa là." Thôi Uyển Như đưa tay làm tư thế đừng lên tiếng, cươi giễu cợt, "Đồ tốt chắc chắn cũng có, tuy nơi này thuộc biên thùy, nhưng không hề thiếu da lông quý giá, thương nhân người hồ Tây Vực cũng thường tới bán hương liệu và châu báu, còn có nhân sâm, lộc nhung, tuyết liên ...."

"Thời gian một tháng có thể mua được cái gì tốt chứ?" Thôi Văn Khang nắm quyền, trán nổi gân xanh, "Khinh người quá đáng, thật sự là khinh người quá đáng!" Đường đường là nữ nhi của huyện chủ con vợ cả Bình Nhạc quận vương, cứ ủy khuất như thế mà xuất giá?

Thôi Uyển Như khẽ lắc đầu: "Muội đoán, đại đa số đồ cũng không cần mua. Sính lễ Tiếu gia đầy đủ, mà vừa giàu có cũng sẽ không so đo muội có bao nhiêu đồ cưới."

"Muội nói là, dùng sính lễ cho vào cửa hồi môn?" Thôi Văn Khang hít sâu một hơi, quả thật không thể tin được gia đinh thế gia lại có thể làm ra chuyện như vậy, đây là gả nữ nhi sao? Rõ ràng là bán nữ nhi!

"Ca ca không nên tức giận, muội chỉ suy đoán thôi." Thôi Uyển Như khuyên đôi câu, lại thấy ca ca xanh mặt, dùng đôi tay khẽ run lấy một xấy giấy từ trong lồng ngực đưa cho nàng.

"Đây là danh sách đồ cưới, huynh đọc sính lễ cho muội nghe, muội đối chiếu xem." Thôi Văn Khang nhớ lại mình đã xem nội dung danh sách đồ cưới ở chỗ cha, giọng nói khẽ run đọc lên: "Ngàn lượng hoàng kim; 100 con ngựa; 80 tấm da cừu; Ngọc Bích mười hai cặp; đệm giường, chiên bị, lụa màu, bó bạch tất cả. . . . . ."

Sau khi nghe xong, Thôi Uyển Như dưới ánh mắt thấp thỏm mang theo căm hận của huynh trưởng khẽ gật đầu, thở dài nói: "89%, chỉ thêm chút râu ria. Còn có cái này. . . . . . là gạt từ chỗ Trương thị, có chút ít còn hơn không."

Nói xong, nàng cười một tiếng, lấy từ trong góc từ xe ngựa ra  hai hộp châu báu, định đưa cho ca ca một nửa, để cho hắn giữ lại chuẩn bị sử dụng cho tương lại lập nghiệp.

Nhìn tâm ý của muội muội, Thôi Văn Khang xúc động thật lâu, thầm hạ quyết tâm sang năm, không, năm nay, phải trở lại kinh thành một chuyến, phải lấy lại toàn bộ đồ cưới của mẫu thân để lại muội muội vào trong tay trước khi Thôi Uyển Lan xuất giá.

Không thể tiện nghi cho Trương thị, không thể để cho muội muội bị nhà chồng xem thường, bị chị em dâu cười nhạo!

Hai huynh muội thương nghị xong, chỉ thấy sắc trời đã tối, mà lúc này đội ngũ đưa dâu mới đi ước chừng một nửa lộ trình, đường xá không tốt còn có kẻ cướp, đoàn người chỉ đành phải tìm địa phương nghỉ ngơi một đêm.

Biểu huynh Tạ Tuấn Dật thích du sơn ngoạn thủy đã đi dạo hết tất cả các châu huyện lân cận, vì vậy dễ dàng tìm được khách điểm nổi danh nhất chỗ đó.

Khi đến nơi đó, bố cục giống như kiếp trước, thậm chí, sau khi dùng cơm Tạ Tuấn Dật đi tới phòng Thôi Uyển Như, muốn lén lút tán gẫu với nàng.

Thôi Uyển Như bảo Kim Châu đang chuẩn bị đi mở cửa dừng lại, trực tiếp cách cánh cửa nói: "Đêm đã khuya, mời biểu ca về. Nhớ lấy, muội muội đã là người đợi gả."

Tại sao nam nhân khác có thể đi vào phòng nữ tử? Kiếp trước chính là Kim Châu để Tạ Tuấn Dật đi vào, sau đó, thiếu nữ ngu ngốc bị lời ngon tiếng ngọt của biểu ca thanh mai trúc mã lừa gạt, ban đêm hôm ấy theo hắn chuồn ra khỏi cửa.

Đi theo con của một quả phụ dựa vào nhà cậu đâu thể là lương phối, đúng không? Là một nam nhân không chịu chính thức cầu hôn lại khuyên biểu muội bỏ trốn làm sao có thể đáng tin? Thậm chí hắn cũng không cho Thôi Uyển Như năm ấy vô cùng đơn thuần bỏ trốn theo người vị trí chính thê cho dù có bái đường thành thân!

Lần đầu tiên làm chuyện dại dột, nếu làm chuyện đó lần thứ hai thì đó là người ngu xuẩn, Thôi Uyển Như tự nhận không đủ thông minh nhưng cũng không phải kẻ hồ đồ, vì vậy, vô cùng quả quyết từ chối thẳng thắn gặp mặt, nói chuyện với Tạ Tuấn Dật.

Thậm chí nàng không muốn gặp mặt người này, kiếp trước đã quá mệt mỏi vẻ mặt đối trá kia, kiếp này càng không muốn có liên quan gì đến hắn, sau khi sống lại càng không muốn nhìn thấy hắn.

Báo thù không phải mục tiêu của Thôi Uyển Như, hiện tại nàng chỉ muốn đàng hoàng, thỏa đáng mà lập gia đình, trước tiên làm vợ cả hầu môn, khuyến khích ca ca hăm hở tiến lên rồi sẽ suy nghĩ đến chuyện khác sau.

Cho đến khi tân nương chuẩn bị cởi bộ lễ phục nặng nề đi ngủ thì nghe thấy trong sân truyền đến tiếng bước chân, dường như ánh sáng ở trên cây đuốc cũng sáng lóe lên.

"Ngân Châu, đi hỏi xem xảy ra chuyện gì?" Thôi Uyển Như sửa sang lại xiêm áo ngồi thẳng trước bàn, cầm quạt tròn trong tay chống đỡ gò má, phòng xảy ra chuyện có người xông vào.

Một lát sau, Ngân Châu mang theo Thôi Văn Khang cùng với một Vũ Sĩ mang đao bước nhanh vào, đối phương tự xưng là tướng dưới trướng của phủ Uy vũ hậu, vì tội quấy nhiễu ở ngoài cửa mà hành đại lễ với Uyển Như, cũng bảo hắn dẫn theo một đám người tới đặc biệt bảo vệ vị hôn thê của tam lang quân, xin nàng yên tâm nghỉ ngơi.

Hộ vệ? Mang theo một đội ngũ vạm vỡ tới trông chừng khách điếm? Thôi Uyển Như nhất thời bối rối, mạnh mẽ trả lời sau đó nang cởi áo ra nằm ở trên giường, lại trằn trọc trở mình gần như cả đêm không cách nào ngủ được.

Những hộ vệ được phái tới hôm nay là những người ở kiếp trước ư? Có phải đứng ở một bên nhìn nàng và biểu ca ở trong một phòng, sau đó lại chế giễu đưa mắt nhìn mình leo tường đào hôn? Ban đầu còn cho rằng vận may tốt không bị người phát hiện, thì ra Tiếu gia cũng không muốn tân nương không cam lòng.

Không biết sao, năm đó nàng bởi vì không cam lòng mà bỏ trốn, ban đầu Tiếu tam lang cũng không chịu tân nương bị đổi này, hắn tuyên bố nói muốn thấy vị hôn thê chân chính sớm hơn, nhân tiện khảo sát quân tình mấy ngày rồi trở về, hôm nay cũng đã hơn nửa tháng không thấy tung tích.

"Ra cửa đi dạo, vòng vo mười mấy ngày cũng không trở lại! Ngày mai, chậm nhất là ngày mai phải rước dâu, không có tân lang thì đón cái rắm!" Uy vũ hậu Tiếu Duệ tức giận không kềm được, đánh một chưởng về phía mặt bàn, cái bàn gỗ tử đàn thượng hạng  trong nháy mắt trở thành đống vụn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại] Mộng Dục - Huyền Namida

1 ... 52, 53, 54

3 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 51, 52, 53

4 • [Cổ đại - Trọng sinh] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

1 ... 68, 69, 70

5 • [Hiện đại] Anh chồng tham ăn - Vãn Thất Thất

1 ... 18, 19, 20

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 78, 79, 80

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

8 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 15, 16, 17

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/04]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 24, 25, 26

11 • [Cổ đại] Sủng hậu danh giá của cuồng đế - Nhất Bút Niên Hoa

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 80, 81, 82

[Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký báo thù của nữ phụ - Ngã Ái Tiểu Mễ Giáp

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Bà xã anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

1 ... 82, 83, 84

15 • [Hiện đại] Cô nàng giả nai của tổng giám đốc sói - Ni Nam Đê Ngữ

1 ... 67, 68, 69

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 95, 96, 97

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 27/04]

1, 2, 3, 4, 5

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không - Điền văn] Điền viên cốc hương - Thẩm Duyệt

1 ... 91, 92, 93


Thành viên nổi bật 
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shin-sama: :v Ngày bóc lịch cũng ko còn xa đâu
glacialboy_234: hồ ly: cười cười, giờ mới biết ta lợi hại :))
--Tứ Minh--: sói hôi, người ta là lương y như từ mẫu, còn ngươi là lương ý như kế mẫu ấy
glacialboy_234: shin ca: đúng òi, ghét thằng lào là phải chọc, phải ngoáy, phải ngức, phải ấn, phải xéo, cho nó muốn lành không được, muốn bệnh cũng k xong a :sofunny:
Niệm Vũ: sao đã thành léng phéng
--Tứ Minh--: may adi :hug:
glacialboy_234: lên chân ta mà ngủ,
Niệm Vũ: hoa: người ta mới gọi tên mờ
thienhoa: ai kia :v
glacialboy_234: Du dủng dỉnh a aaa :))
Niệm Vũ: be nhuy: đừng gọi là tiểu tam
Silver Mask: pp all
Silver Mask: ta đi ngủ
Silver Mask: tiểu Nguyệt Nguyệt
Niệm Vũ: hoa: Xù là chồng
Silver Mask: sam a di
--Tứ Minh--: sói hôi là lang băm?? omg... phải tránh xa
Silver Mask: tiểu Tam
Silver Mask: tiểu Nặc
Silver Mask: Tam Tam...
Shin-sama: Gla nhà mình ngoài bán sịp dạo còn có nghề tay trái là lang băm thì phải :D2
glacialboy_234: lee huynh, đối ẩm tương giao, nói chuyện dăm ba câu, chứ có gì đâu, khổ nỗi, ta có nương tử rồi a
thienhoa: Vũ, ta mét vợ mi =)) Mi vs Tút có chồng có vợ rồi mà còn dây dưa >.<
glacialboy_234: làm một vài tuần xem có cải thiện gì không!
Niệm Vũ: OMG, vợ Tút ~~~~
glacialboy_234: ơ, cái này thì cực à nha, têu cũng bó phép, gì chứ mất ngủ thì khó chịu lắm, thử tập ngồi thiền, trước khi ngủ rửa chân bằng nước ấm, ấn mạnh vào giữa lòng bàn chân ấy
leepark: gla, t qua huynh và umi thế nào, thoải mái ko, ha ha
thienhoa: =)) ta bị hại, vô nick ta rồi tự nhắn tin, YY quá đáng :D3
Niệm Vũ: hoa: người vì tút muốn bẻ cong thế giới đây rồi :D2
thienhoa: trai có vợ, gái có chồng, sao lại lén phén như vậy hả Tút vs Vũ =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.