Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 3 bài ] 

Cẩm y hương khuê - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 19.04.2018, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1293
Được thanks: 7338 lần
Điểm: 22.48
Có bài mới [Cổ đại] Cẩm y hương khuê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 9
CẨM Y HƯƠNG KHUÊ
images
Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Convert: ngocquynh520
Editor: Nhóm "Nhanh như rùa" dđlqd
Thể loại: Cổ đại, sủng
Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Truyện chỉ đăng duy nhất tại diễn đàn Lê Quý Đôn, những nơi còn lại đều là ăn cắp!

images


Tiêu tướng quân cảm thấy Tô Cẩm ở nhà bên cạnh rất không biết liêm sỉ, mỗi đêm đều ầm ĩ khiến hắn ngủ không ngon giấc. Nhưng khi nàng thành quả phụ, hắn vẫn không ngủ được.

...

Tô Cẩm từng ngủ với ba người nam nhân:

Người đầu tiên ngại bần yêu phú nên đã bỏ rơi nàng để làm tể tướng.

Người thứ hai ra chiến trường mất mạng, khiến nàng thành quả phụ.

Người thứ ba thì ngoài miệng nói không cần không muốn, gặp mặt là mắng nàng không giữ phụ đạo, nhưng thân thể lại thành thực hơn ai khác, cuối cùng ôm nàng yêu thích không buông tay.

**************

Đây là câu chuyện kể về một quả phụ xinh đẹp sau khi phát hiện nam nhân không đáng tin cậy, vừa bán bánh bao nuôi hài tử, vừa dạy dỗ vị tướng quân lạnh lùng cao ngạo thành thê nô.

⚠ Cảnh báo: Nữ chính không sạch, ai không thích có thể comeback!


images images images


๖ۣۜMỤC ๖ۣۜLỤC

Chương 1
Chương 2 ♠ Chương 3
Chương 4 ♠ Chương 5 ♠ Chương 6
Chương 7 ♠ Chương 8 ♠ Chương 9 ♠ Chương 10
Chương 11  ♠Chương 12 ♠ Chương 13 ♠ Chương 14 ♠ Chương 15
Chương 16 ♠ Chương 17 ♠ Chương 18 ♠ Chương 19
Chương 20 ♠ Chương 21 ♠ Chương 22
Chương 23 ♠ Chương 24
Chương 25

♠ ♠ ♠

Chương 26
Chương 27 ♠ Chương 28
Chương 29 ♠ Chương 30 ♠ Chương 31
Chương 32 ♠ Chương 33 ♠ Chương 34 ♠ Chương 35
Chương 36 ♠ Chương 37 ♠ Chương 38 ♠ Chương 39 ♠ Chương 40
Chương 41 ♠ Chương 42 ♠ Chương 43 ♠ Chương 44
Chương 45 ♠ Chương 46 ♠ Chương 47
Chương 48 ♠ Chương 49
Chương 50

♠ ♠ ♠

Chương 51
Chương 52 ♠ Chương 53
Chương 54 ♠ Chương 55 ♠ Chương 56
Chương 57 ♠ Chương 58 ♠ Chương 49 ♠ Chương 60
Chương 61 ♠ Chương 62 ♠ Chương 63 ♠ Chương 64 ♠ Chương 65
Chương 66 ♠ Chương 67 ♠ Chương 68 ♠ Chương 69
Chương 70 ♠ Chương 71 ♠ Chương 72
Chương 73 ♠ Chương 74
Chương 75

♠ ♠ ♠

On - going



Đã sửa bởi Trần Thu Lệ lúc 03.05.2018, 21:34, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: My heaven, Sam Sam, Sư Tử Cưỡi Gà, hikari2088
     

Có bài mới 21.04.2018, 15:37
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1293
Được thanks: 7338 lần
Điểm: 22.48
Có bài mới Re: [Cổ đại] Cẩm y hương khuê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 54
Chương 1

Edit: $Trần#Thu%Lệ*D^Đ$L@Q*Đ

Thời tiết phương Bắc giá rét, mới vừa vào tháng mười ông trời đã giáng xuống trận tuyết như lông ngỗng, khiến trên từng nóc nhà của Chương Thành đều bao phủ một tầng tuyết đọng thật dày. Các bách tính đều rối rít đóng cửa lại, dựa vào hơi nóng hổi của lò sưởi đặt gần đầu giường để ưởi ấm, có thê tử thì ôm thê tử, không có thê tử thì ôm gối cũng hài lòng.

Trong quân doanh ở ngoại thành, Thiên Hộ Tiêu Chấn thấy thủ hạ binh sĩ đều sắp đông lạnh thành người tuyết, không thể không chấm dứt thao luyện.

Hiệu lệnh vừa hạ xuống, các tiểu binh lập tức tan tác như ong vỡ tổ, đồng loạt chạy vào trong nhà, tốc độ còn nhanh hơn xung phong ngoài chiến trận.

Tiêu Chấn ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy bông tuyết trắng xóa rơi xuống, rừng cây dương cao lớn thẳng tắp nơi xa giống như bị vùi trong băng tuyết.

"Đại nhân, chúng ta cũng trở về thôi." Cận vệ Phùng Thực xoa xoa tay nói, lạnh đến nỗi phải dậm chân.

Phùng Thực có vóc người ngũ đoản tam thô(*), đầu lớn bả vai rộng, ở giữa giống như thiếu một đoạn cổ, đứng bên cạnh Tiêu Chấn cao lớn rắn rỏi càng lộ ra dáng vẻ thấp bé của hắn, đã bị không ít binh lính trong doanh cười nhạo.

(*): Ngũ đoản: Chân, tay ngắn và cổ ngắn. Tam thô: Tay thô, chân thô và eo thô.

Năm ngoái, lúc mới gặp Phùng Thực trong quân doanh, Tiêu Chấn cũng chứa lòng xem thường. Tuy nhiên, nhìn Phùng Thực có vóc dáng thấp bé nhưng lại có sức mạnh trời sanh, mấy đời tổ tiên đều là thợ rèn, khi triều đình trưng binh Phùng Thực mang theo d/đ'l;q'd một cặp búa sắt tự tay chế tạo đầu quân, những binh lính khác sợ hãi đội quân tinh nhuệ của Hung Nô, còn Phùng Thực thì lại vô cùng dũng mãnh, một búa có thể đập chết một con ngựa tốt của Hung Nô.

Tiêu Chấn rất thưởng thức sự dũng mãnh của Phùng Thực, từ đó bắt đầu kề vai chiến đấu, kết giao làm bằng hữu. Sau đó, Tiêu Chấn dựa vào công trạng thăng lên làm Thiên Hộ Chương Thành, đề bạt Phùng Thực làm cận vệ của hắn, hai người cùng ở trong phủ Thiên Hộ như hình với bóng.

"Đi thôi." Tiêu Chấn đoán trận tuyết này ít nhất phải rơi hai ba ngày nữa, ở lại trại lính hắn cũng không có chuyện gì làm.

Phùng Thực lập tức dắt ngựa.

Phùng quả là người Dương Châu ở Giang Nam, đây là năm thứ hai hắn tới phương Bắc, lần nữa thấy tuyết hắn vẫn không nhịn được than thở: "Tuyết này ghê gớm thật đấy, không giống với quê nhà của thuộc hạ, tuyết rơi cũng giống như trời mưa vậy, tuyết vừa rơi là Cẩm Nương lập tức mắng người, sợ chậm trễ chuyện làm ăn của nàng, thuộc hạ khuyên nàng thời tiết không tốt thì chúng ta cứ nghỉ ngơi, cũng không phải là ta không nuôi nổi nàng, nhưng nàng nói nàng chỉ thích kiếm tiền. . . . . ."

Phùng Thực vừa nhớ lại, vừa nhếch miệng cười, mở miệng một tiếng Cẩm Nương hai tiếng Cẩm Nương.

Tiêu Chấn chưa từng gặp nàng dâu của Phùng Thực ở quê nhà, nhưng biết Phùng Thực lâu như vậy, hắn dựa vào những lời kể của Phùng Thực, trong đầu cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đại khái của Cẩm Nương, một tiểu phụ nhân mở cửa hàng bánh bao ở Giang Nam, đanh đá nhưng lại duyên dáng, khiến trượng phu phải ngoan ngoãn. Tiêu Chấn từng chê cười Phùng Thực chìu thê quá mức, phải có uy nghiêm của gia chủ, nhưng Phùng Thực lại nói có thể lấy Cẩm Nương là phúc khí của hắn, lòng hắn cam tình nguyện bị nàng dâu sai bảo.

Tiêu Chấn suy đoán, có lẽ dáng dấp của Cẩm Nương không tệ, nhưng Phùng Thực lại khoe khoang Cẩm Nương giống như tiên trên trời, Tiêu Chấn không tin. Phùng Thực không d/đ;l;q/đ tướng mạo không tiền tài không có toàn thân cậy mạnh, một nữ nhân tướng mạo đẹp xuất chúng có thể kiếm tiền nuôi gia đình  sao có thể gả cho hắn?

Một người thao thao bất tuyệt nhớ đến nàng dâu hài tử, một không yên lòng lắng nghe, thấm thoát hai người về đến phủ Thiên Hộ.

Tiêu Chấn thích rượu ngon, lệnh gã sai vặt hâm nóng một bầu rượu đặc sản, lại xào đĩa đậu phộng, cùng Phùng Thực ngồi bên cạnh lò lửa đối ẩm.

Một bầu rượu sắp uống xong, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận ồn ào, xen lẫn giọng nói của nữ nhân.

Tiêu Chấn để ly rượu xuống, Phùng Thực rời ghế vừa muốn đi xem một chút đã nghe thấy tiếng hét to của người nào đó ngoài cửa: "Phùng Thực, chàng lăn ra đây cho lão nương!"

Giọng nói lanh lảnh của nữ nhân, mơ hồ còn mang theo nức nở.

Tiêu Chấn cau mày.

Phùng Thực lại kích động đỏ bừng cả khuôn mặt, ngó ngó ngoài cửa khó có thể tin lắp bắp nói: "Đại nhân, tiếng nói này giống như của thê tử thuộc hạ!"

Tiêu Chấn hơi kinh ngạc, từ Dương Châu đến Chương Thành xa mấy ngàn dặm, nhưng nếu phụ nhân ngoài cửa thật sự là Cẩm Nương, chẳng lẽ Dương Châu đã xảy ra chuyện gì?

Phùng Thực bất kể nhiều như vậy, nhanh chân chạy ra ngoài.

Tiêu Chấn ngồi không nhúc nhích.

Phùng Thực vội vàng vọt ra cửa chính phủ Thiên Hộ như tiểu tráng ngưu(bò tót), chỉ thấy một chiếc xe la kéo đang dừng trước cửa, có một nữ nhân bọc chăn bông thật dầy ngồi xếp bằng phía trên, trong ngực ôm hài tử cũng bọc giống như vậy, hai mẫu từ đều bọc kín mít từ đầu đến chân, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến đỏ bừng lỗ mũi.

"Cẩm Nương, thật sự là nàng?" Phùng Thực nhào tới trước xe, nhìn thê tử như đang nằm mơ, chỉ sợ cả hai ánh mắt cũng không đủ dùng.

Ngàn dặm tìm phu, bôn ba hơn nửa năm cuối cùng cũng nhìn thấy trượng phu, Tô Cẩm bĩu môi, trong mắt nổi lên sương mù. Phương Bắc đáng chết, sao lại lạnh như vậy!

"Chàng còn biết ra ngoài, hai mẫu tử ta sắp chết rét rồi đây này!" Đầy bụng uất ức vào lúc này mới được phát tiết ra ngoài, Tô Cẩm vừa khóc vừa mắng.

Tiểu phụ nhân khoảng chừng mười tám mười chín tuổi, có một đôi mắt xếch xinh đẹp, gò má mịn màng mềm mại của nàng bị cóng đến trắng bệch như tờ giấy, càng làm nổi bật hai hàng lông mi đen nhánh mảnh khảnh cong lên như vẽ, cái miệng nhỏ d/đ/l'q/đđầy đặn kiều diễm, thật giống như anh đào tươi ngon mới vừa rửa sạch sẽ. Giờ phút này nàng đang bọc chăn bông màu đỏ sậm ngồi dưới trời tuyết, giống như một đóa Hải Đường tức giận đón tuyết.

Nhìn lại hài tử trong ngực nàng, dáng vẻ khoảng chừng bốn năm tuổi, mi thanh mục tú môi hồng răng trắng, vô cùng hiểu chuyện yên lặng nằm trong ngực mẫu thân trong ngực.

Nhìn hai mẫu tử như vậy, đừng nói đến Phùng Thực, ngay cả thị vệ giữ cửa cũng đau lòng!

"Đi đi đi, mau vào nhà, trên giường gạch nóng hổi." Nàng dâu sợ lạnh nhất, Phùng Thực một tay ôm lấy nhi tử, một tay đỡ Tô Cẩm.

"Không nhúc nhích được, lòng bàn chân đều nứt da, chạm xuống đất là giống như kim châm vậy." Tô Cẩm dùng tay áo lau mặt một cái nói, nếu không lúc nãy nàng đã vọt vào rồi.

Phùng Thực nghe thấy như thế vội đưa cánh tay sắt ra vác cả nàng dâu lẫn chăn lên đầu vai. Tô Cẩm cũng không giãy giụa, hiển nhiên đã sớm thành thói quen, Phùng Thực dặn dò người gác cổng chuyển một đống hành lý trên xe vào, còn hắn thì xoay người chạy vào trong sân, tay trái ôm nhi tử tay phải vác nàng dâu, thoải mái giống như khiêng hai túi gạo.

Nhà chính đối diện cửa chính, toàn thân Tiêu Chấn mặc áo đen đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn một màn này.

Phùng Thực vui vẻ nói: "Đại nhân, thuộc hạ về phòng trước!"

Tiêu Chấn gật đầu.

Tô Cẩm nằm trên đầu vai trượng phu, cả người bọc kín chăn khiến mặt cũng bị chặn lại, nghe trượng phu gọi đại nhân nàng khó khăn nhô đầu ra, chỉ kịp thoáng nhìn thấy bóng dáng khôi ngô cao chừng chín thước. Nghĩ đến lúc nhận được thư nhà hồi đầu năm, Tô Cẩm nghĩ thảo nào trượng phu khen Tiêu đại nhân thần dũng, riêng chiều cao này đã có bản lãnh rồi.

Trong khi đang suy nghĩ, Phùng Thực đã khiêng tức phụ nhi tử vào sương phòng phía đông ở hậu viện.

Phương Bắc đói rét, mặc dù Thiên Hộ là võ quan chính ngũ phẫm, nhưng phủ đệ cũng chỉ có ba gian. Tiền viện là kho vũ khí, cũng là nơi Tiêu Chấn dùng để xử lý quân vụ và tiếp khách, gian cuối cùng để lại cho nữ quyến sau này của Tiêu Chấn, hiện giờ Tiêu Chấn đang ở gian nhà chính, Phùng Thực ở sương phòng phía đông. Thật ra thì sương phòng vốn nên thuộc về con cháu Tiêu Chấn, nhưng Tiêu Chấn vẫn còn là một người độc thân, lại không quá coi trọng quy củ nên tùy tiện sắp xếp. Các bạn đang đọc truyện tại d/đ/l;q'đ.

Đầu giường đặt gần lò sưởi nóng hầm hập, Phùng Thực nhanh chóng trải chăn xong, Tô Cẩm cuống cuồng ôm nhi tử chui vào, hai mẫu tử dựa sát vào nhau run lẩy bẩy. Phùng Thực đau lòng cái khó ló cái khôn, đi đến chỗ Tiêu Chấn xin nửa bát rượu nóng, giấu vào trong ngực bưng đến sương phòng, Tô Cẩm run rẩy uống một mạch hơn phân nửa, còn dư lại hai ngụm cho nhi tử.

Uống rượu xong, hai mẫu tử dần dần ấm áp lên, cuối cùng cũn không còn run nữa.

Phùng Thực ngồi xếp bằng ở bên cạnh, nhìn chằm chằm nàng dâu không chớp mắt, lâu ngày mới gặp tuy rằng đầu tóc rối bời, nhưng gương mặt nàng dâu vẫn sinh đẹp như thế, mắt xếch miệng anh đào. Nam nhân nhập ngũ hơn một năm không chạm vào nữ nhân, hôm nay nàng dâu mềm mại đang ở trước mắt, nỗi vui sướng khi đoàn tụ với người nhà qua đi, Phùng Thực không khỏi muốn làm chút gì đó.

Tô Cẩm nhìn một cái cũng biết hắn đang nghĩ cái gì, nói thật bị trượng phu nhìn chằm chằm như vậy, nàng cũng có chút thèm.

Chỉ có điều nhi tử vẫn còn thức đấy.

Nàng thở dài, u oán nói với Phùng Thực: "Đầu mùa xuân năm nay, cả Dương Châu đều bị nạn hạn hán, nhà chúng ta cũng coi như có chút tiền, lúc đầu còn có thể đối phó nhưng sau đó lưu dân tán loạn cướp đốt giết hiếp, chuyên chọn cô nhi quả mẫu để xuống tay, thiếp thật sự rất sợ nên lập tức thu dọn châu báu, dẫn theo a Triệt tới tìm chàng nương tựa, đâu ngờ rằng phương Bắc lại lạnh như thế này, thiếp lấy vòng tay cầm cố mới có tiền mua thêm áo bông chăn bông."

Hai mắt Phùng Thực ửng hồng. Vòng tay đó là do hắn góp tiền thật lâu mới bổ sung sính lễ cho nàng dâu, nàng dâu xem nó bảo bối, ngày đêm đều không rời khỏi người.

Nằm bên cạnh chăn, Phùng Thực ôm chặt lấy thê nhi: "Cẩm Nương yên tâm, từ nay về sau ta sẽ không để cho hai mẫu tử trải qua cuộc sống khó khăn nữa."

Tô Cẩm dựa vào cọ cọ mặt hắn, nghiêng ngửa suốt dọc đường, vừa phải đề phòng cướp vừa phòng cướp sắc ư, cho tới giờ khắc này lòng của nàng mới xem là thật sự ổn định.

"Nếu Thiên Hộ Đại Nhân ở nhà, chúng ta nên đi bái kiến chứ." Nghỉ ngơi đủ rồi, Tô Cẩm nhớ lại lễ nghi.

"Không vội không vội, đại nhân rất chăm sóc thủ hạ, hai người đông lạnh thành ra như vậy, ta đi nói với ngài ấy một tiếng, muộn hai ngày cũng không sao." Sau khi kiểm tra vết nứt trên chân của hai mẫu tử, nhìn thấy mà giật mình, Phùng Thực không nỡ để cho bọn họ chịu khổ nữa.

Tô Cẩm để cho hắn đi giải thích.

Phùng Thực lưu luyến mang giày, giẫm tuyết đi đến Tiền viện.

Tiêu Chấn sinh ra ở phương Bắc, đã sớm nghe nói bốn mùa ở Giang Nam đều như mùa xuân, vì vậy cũng có thể hiểu tình trạng của mẫu tử Tô Cẩm, bảo Phùng Thực an tâm chăm sóc người nhà, không cần coi trọng nghi thức xã giao.

Phùng Thực liên tục nói cám ơn.

Buổi trưa ăn cơm, Phùng Thực bưng thức ăn lên giường, Tô Cẩm thấy trên bàn chỉ có bánh màn thầu bằng bột ngô, nước luộc trong vắt và cải trắng xào, dù có đói hơn nữa cũng mất khẩu vị. A Triệt không yếu ớt như mẫu thân, cầm đũa bưng chén lên ăn từng ngụm từng ngụm, nhìn cử chỉ nho nhã của nam hài, nếu đổi lại xiêm áo tơ lụa, nói là thiếu gia Phú Hộ cũng có người tin.

Nhi tử không kén ăn, Phùng Thực khuyên nàng dâu: "Bên này lạnh, mùa đông chỉ có su hào bắp cải, nàng ráng ăn một chút đi."

Tô Cẩm liếc mắt nhìn cửa phòng, ghé sát vào lỗ tai hắn hỏi: "Sao nhà Quan phủ mà trong thức ăn không có chút thịt vậy?"

Hơi thở ấm áp của nữ nhân truyền vào trong tai, Phùng Thực giống như một nhánh củi khô gặp lửa. Ánh mắt của hắn hừng hực nhìn nàng dâu, một đôi tay nâng lên lại để xuống, cào tim cào phổi. Tô Cẩm thấy hắn lộ ra bộ dạng nôn nóng, lườm hắn một cái nhưng thân thể lại không lui về phía sau, cố ý trêu chọc trượng phu thành thật.

Cơm vẫn chưa ăn xong, Phùng Thực cố kiềm nén lại, nhỏ giọng giải thích: "Đại nhân liêm khiết, cũng không thu hối lộ, phần lớn bổng lộc đều dùng cho Binh lính mua thêm y phục mùa đông rồi."

Tô Cẩm đã hiểu, Tiêu đại nhân cũng không tiền như vị quan tốt trong kịch nam(*) vậy.

(*): loại hình nghệ thuật sân khấu miền nam, thời xưa.

"Ráng ăn chút đi." Phùng Thực lấy lòng gắp thức ăn cho nàng, "Xem nàng gầy này."

Tô Cẩm sờ sờ khuôn mặt, miễn cưỡng ăn một cái bánh bao.

Liên tục bôn ba mấy tháng, sau khi ăn uống no đủ, a Triệt năm tuổi nhịn không được ngủ thiếp đi, Phùng Thực ôm nàng dâu, sốt ruột khó nén.

"Buổi tối rồi hãy nói."

Tô Cẩm cũng muốn, nhưng ở đây không phải nhà mình, nàng vừa đến Phùng Thực liền nửa ngày không ra, Tiêu đại nhân sẽ nghĩ sao?

"Được rồi, trong sân đều là tuyết, chàng đi quét tuyết giúp một tay đi." Vất vả lấy tay Phùng Thực đang bám chặt trên bụng nàng ra, Tô Cẩm hung hăng đẩy hắn một cái.

Phùng Thực lại dựa vào không chịu đi.

Tô Cẩm nhíu mày, mắt phượng sắc bén.

Phùng Thực sợ nàng dâu, nhào tới hung hăng hôn một trận, lúc này mới đi quét tuyết.

Quét một nửa, Tiêu Chấn trở về từ tiền viện, thấy vậy bất ngờ nói: "Không vội, đợi tuyết ngừng rồi quét cũng không muộn."

Phùng Thực cười ha ha: "Chờ tuyết ngừng thuộc hạ lại quét một lần nữa."

Nam nhân đôn hậu đàng hoàng, nếu hắn đã kiên trì thì Tiêu Chấn cũng mặc kệ.

Ban đêm, Phùng Thực dụ dỗ nhi tử ngủ trước, a Triệt vừa chìm vào giấc ngủ, hắn lập tức thuần thục nhét hai miếng bông vải vào tai nhi tử, sau đó đè Tô Cẩm xuống như hổ đói bổ nhào vào dê. Tô Cẩm tức giận thở hổn hển, liên tục nhắc nhở hắn: "Tối nay thiếp nhiệt tình, đừng kêu để người ta nghe."

Phùng Thực nói, hắn nhiệt tình là một chuyện, nàng dâu vui sướng thích kêu lên cũng là thật, chỉ có điều cảnh tối lửa tắt đèn, đại nhân ngủ sớm, hơn nữa, sương phòng và nhà chính cách nhau một khoảng, động tĩnh của hai phu thê hưa chắc có thể truyền đi.

Nhà chính, quả thật Tiêu Chấn đã đi ngủ từ sớm, chỉ có điều đang ngủ, đột nhiên nghe thấy một tiếng khiển trách.

Từ nhỏ Tiêu Chấn đã có tai thính mắt tinh, cũng chính nhờ vào thính lực hơn người, hắn mới nhiều lần tránh thoát đao thương sau lưng trên chiến trường.

Hắn mở mắt, trong đêm tối ánh mắt lóe ánh lạnh.

"Ưm. . . . . . A. . . . . ."

Nghe thấy tiếng ngâm nga đứt quãng của nữ nhân nhộn nhạo bay vào cửa sổ.

Tiêu Chấn nắm quyền, thê tử của Phùng Thực này cũng thật không biết liêm sỉ đấy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Có bài mới 08.05.2018, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1293
Được thanks: 7338 lần
Điểm: 22.48
Có bài mới Re: [Cổ đại] Cẩm y hương khuê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 54
Chương 2

Edit: Thu Lệ

Phương Bắc có thuốc dân gian trị nứt da, hai mẫu tử Tô Cẩm lau nước gừng ấm ba ngày liên tiếp nên bàn chân đã tốt hơn rất nhiều.

Ở đây, sáng sớm ngoài trời còn đen như mực, Tô Cẩm lặng lẽ bò ra khỏi chăn.

A Triệt ngủ rất ngon, Phùng Thực nghe tiếng động ngáp hỏi nàng dâu: "Đã dậy rồi hả?"

Tô Cẩm vừa mặc xiêm áo vừa nhỏ giọng nói: "Thiếp đi nấu cơm, hai người ngủ tiếp đi."

Phùng Thực buồn ngủ lầm bầm: "Trong phủ có trù nương, không cần nàng nấu cơm đâu."

Tô Cẩm chê hắn đần: "Tiêu đại nhân đối xử tốt với chàng rất tốt, hiện giờ hai mẫu tử thiếp lại dọn vào, thế nào cũng phải bày tỏ một chút."

Trong nhà không tiền không thế, chỉ có thể làm chút gì đó trong khả năng của mình.

Phùng Thực suy nghĩ một chút cũng thấy có đạo lý nên không quản nàng dâu nữa mà tiếp tục ngủ.

Tô Cẩm mang hài được làm bằng đế bông vải thật dày rồi sờ soạng đi về phía phòng bếp.

Phủ Thiên Hộ của Tiêu Chấn có tổng cộng hai phòng bếp, phòng bếp nhỏ ở Tiền viện chuyên quản thị vệ người làm, phòng bếp ở nhà chính mới phục vụ Tiêu Chấn cộng thêm cả Phùng Thực. Tô Cẩm đi ra sương phòng phía đông, chỉ thấy phòng bếp ở góc xéo đối diện đã sáng đèn, gió lạnh gào thét giống như mãnh thú, về điểm này vô cùng làm cho người lưu luyến ánh sáng mờ mờ.

Tô Cẩm xoa xoa tay, chạy chậm tới.

Tiêu Chấn sinh sống tiết kiệm, trừ thị vệ giữ cửa, cả tòa phủ đệ chỉ có ba người làm. Lưu thúc giữ cửa quét viện, Lưu thẩm nấu cơm giặt giũ may vá, Xuân Đào mười hai tuổi giúp mẫu thân làm việc vặt như châm củi nhóm lửa, hoặc bưng trà đưa nước. Lưu gia vốn còn một người nhi tử nữa nhưng đã chết trên chiến trường, Tiêu Chấn thuê cả nhà này cũng xem như chăm sóc.

Lưu thẩm nhiệt tình thuần phác, Xuân Đào hiền lành chịu khó, Tô Cẩm thật sự rất thích mẫu nữ nhà này, hôm qua Xuân Đào còn tặng cho bọn họ một củ khoai nướng.

Đẩy cánh cửa gỗ đã nhiều năm ra, Tô Cẩm nhanh chóng chui vào rồi nhanh chóng đóng lại.

"Cẩm nương, sao dậy sớm như vậy?" Lưu thẩm mới vừa nấu một nồi nước nóng, đang chuẩn bị nhào bột mì làm bánh nướng áp chảo.

Tô Cẩm cười nói: "Ta đến đây đã ba ngày mà vẫn ăn không uống không, sáng nay ta hấp bánh bao cho đại nhân để bày tỏ tâm ý."

Lưu thẩm biết Tô Cẩm mở tiệm bánh bao ở Dương Châu nên lập tức tránh ra, chỉ cho Tô Cẩm biết chỗ để bột mì, còn bà đi rửa cải trắng.

Rửa cải trắng đến một nửa, Lưu thẩm sực nhớ ra gì đó, vội phải nhắc nhở Tô Cẩm Tiêu đại nhân tiết kiệm, dặn dò lúc ăn mì thì nên trộn lẫn bột mì và bột ngô vào với nhau, kết quả bà quay đầu lại thì Tô Cẩm đã châm nước vào trong chậu rồi, bên trong tất cả đều là bột mì trắng tinh. Nhìn dáng vẻ bận rộn phấn khởi bừng bừng của tiểu tức phụ, Lưu thẩm không thể làm gì khác hơn là nuốt lời muốn nói xuống.

Thôi, chỉ một bữa mà thôi, tạm thời cải thiện bữa ăn cho đại nhân, đường đường là Thiên hộ vốn nên ăn uống khá một chút.

Bánh bao thịt nhất định ăn ngon hơn bánh bao nhân rau, hơn nữa nam nhân đều thích ăn thịt, cho nên Tô Cẩm chẳng những dùng bột mì, nàng còn muốn làm bánh bao nhân thịt, đáng tiếc tìm một vòng trong phòng bếp ngay cả chút thịt vụn cũng không có. Hiện tại đi mua cũng không kịp nữa, hết cách Tô Cẩm không thể làm gì khác hơn là dùng rau cải trắng để làm nhân.

Tiểu tức phụ thái rau rất lưu loát, cộp cộp cộp, Lưu thẩm nhìn tốc độ đó vừa hâm mộ vừa xấu hổ.

"Thái nhanh thật đấy." Lưu thẩm nhìn chằm chằm bản tay nhỏ bé trắng noãn của Tô Cẩm không chớp mắt.

Tô Cẩm nói: "Quen tay hay việc, một ngày ta từng bán được nhiều nhất là lục thập cửu(569) cái bánh bao, thái nhiều tự nhiên sẽ nhanh thôi."

Lưu thẩm há to miệng, lục thập cửu cái bánh bao, theo như món bánh có nhân rẻ nhất cũng là một văn một cái, nói như vậy một ngày Tô Cẩm có thể bán năm đồng, một tháng kiếm mười lăm lượng?

Tô Cẩm cười ha ha: "Nào có nhiều như vậy, lúc buôn bán tốt thì một ngày có thể bán năm trăm cái, lúc xui xẻo thì bán được năm mươi cái đã không tệ rồi, trừ đi tiền vốn thì một tháng chỉ kiếm được bốn năm lượng."

Lưu thẩm nghe vậy, hít hà nói: "Năm lượng mà ngươi vẫn còn chê ít? Đại nhân chúng ta quan chính ngũ phẩm, một tháng mới được tám lượng."

Tô Cẩm ngạc nhiên, ngay sau đó thở dài nói: "Đại nhân là quan, có quyền thế tới tháng lãnh tiền là được, ta bán bánh bao, mỗi ngày gà gáy đã phải thức dậy chuẩn bị, bán đến buổi trưa mới có thể về nhà nghỉ ngơi. Chỉ có điều mệt mỏi còn chưa tính, ngộ nhỡ có trận thiên tai nhân họa buôn bán không được, vậy thì một phần doanh thu cũng không có. Thẩm nhìn ta cực nhọc vất vả dùng tiền bán bánh bao ba năm trời để tới phương Bắc một chuyến mà lộ phí cũng không đủ."

Lưu thẩm hiểu, dân chúng là khổ nhất rồi, làm gì cũng không dễ dàng.

Hàn huyên tới chỗ này, hai người đều im lặng.

Nhân bánh đã xong, bột cũng không xê xích gì nhiều, Tô Cẩm bắt đầu cán bột.

Lưu thẩm cảm thấy da bánh nàng làm quá mỏng, không gói được nhân.

Tô Cẩm cười không nói, cán bột bóp bánh bao, rất nhanh đã bày đầy một lồng hấp.

"Được rồi, ngươi đi rửa mặt đi, bánh bao ta làm không tốt lắm nhưng nhóm lửa thì không thành vấn đề." Lưu thẩm cười ha hả nói.

Tô Cẩm dạ, thuận tiện bưng một chậu nước rửa mặt trở về phòng.

Nàng mới vừa dùng bả vai đóng cửa lại, cửa phòng bên phía nhà chính cũng "Két" một tiếng, Tiêu Chấn kéo cửa đi ra ngoài. Lúc này trời đã hơi sáng, nước đã đóng thành băng nhưng nam nhân chỉ mặc một bộ y phục luyện công màu trắng bằng vải thô, trong tay cầm một thanh ngân thương sáng bóng cao một trượng hai đến Tiền viện luyện công buổi sáng. Lúc đi ngang qua phòng bếp thì mùi cơm chín nhàn nhạt bay ra, Tiêu Chấn dừng bước lại nhìn về phía phòng bếp.

Nói thật, tài nấu nướng của Lưu thẩm không tốt lắm, làm đồ ăn chỉ có thể nói là không khó ăn, mùi cơm chín mê người như thế này một năm cũng không ngửi thấy được mấy phần. Tiêu Chấn xuất thân bần hàn, hôm nay có chút công danh nhưng hắn vẫn giữ nếp sống đơn giản như thuở nhỏ, ăn, mặc, ở, đi lại đều không bắt bẻ, nhưng nếu như tài nấu nướng của Lưu thẩm có thể tiến bộ thì hắn cũng thấy vui khi bà đã thành công.

Múa thương hai khắc đồng hồ, toàn thân Tiêu Chấn đã nóng lên nên đi trở về, đến hậu viện đúng lúc thấy Phùng Thực bưng nước rửa mặt ra ngoài.

"Đại nhân chào buổi sáng." Mặt mày Phùng Thực tươi cười chào hỏi.

Tiêu Chấn không khỏi nhớ đến tiếng kêu vào đêm khuya, mà từ lúc Tô Cẩm tới đây, mỗi ngày Phùng Thực đều cười như vậy.

Hắn gật đầu một cái.

Phùng Thực bưng chậu nước đi hắt.

Tiêu Chấn liếc nhìn sương phòng phía đông hơi cau mày, bưng trà rót nước, cái này không phải là việc của nữ nhân sao? Phùng Thực nuông chiều thê tử hắn quá rồi.

Đầu tiên là không biết thẹn mà rên rỉ trên giường, sau đó lại sai bảo trượng phu đôn hậu chất phác như hạ nhân, ấn tượng của Tiêu Chấn đối với Tô Cẩm  rất không tốt.

Xuân Đào bưng nước nóng tới, Tiêu Chấn tự mình mặt súc miệng, nàng đi trải giường chiếu xếp chăn.

Tiêu Chấn nói năng thận trọng, khí thế uy nghiêm, Xuân Đào mười hai tuổi rất sợ hắn, có thể không nói chuyện thì sẽ không nói lời nào.

Lúc Tiêu Chấn xoắn tay áo lên, vô ý liếc nhìn bóng lưng chịu khó làm việc của tiểu nha hoàn, nghĩ thầm tương lai hắn cưới thê tử, chắc chắn sẽ dạy dỗ thê tử ngoan ngoan ngoãn ngoãn, d.đ'l;q;d bảo nàng đi hướng đông nàng không dám đi hướng tây, bảo nàng câm miệng nàng tuyệt không dám lên tiếng. Nam nhân ở bên ngoài đánh giặc kiếm công danh, nữ nhân ở nhà tương phu giáo tử(giúp chồng dạy con), đây mới là phu thê.

"Đại nhân, thuộc hạ đưa Cẩm nương và A Triệt đến thỉnh an người."

Ngoài cửa sổ truyền đến giọng nói vang dội của Phùng Thực, Tiêu Chấn mặc y phục quan ngay ngắn rồi đi ra ngoài. Trời mùa đông, tất cả mọi nhà đều đổi màn cửa bằng vải bông thật dày, bởi vì vóc dáng quá cao nên lúc đi ra ngoài Tiêu Chấn không thể không khom lưng xuống, thừa dịp khoảnh khắc khom lưng ngắn ngủi này, Tiêu Chấn không để lại dấu vết liếc nhìn một nhà ba người trong nhà chính.

Phùng Thực là người quen thuộc, hôm nay bên cạnh hắn có thêm một nữ nhân mặc áo ngắn màu hồng, váy dài màu sáng, từ lúc Tiêu Chấn đi tới Chương Thành, hắn chưa từng thấy xiêm y mào đỏ nào tươi đẹp như vậy. Tiêu Chấn không nhìn lên trên, nhưng hắn vẫn thấy được a Triệt đứng giữa đôi phu thê, nam oa năm tuổi môi hồng da trắng, đôi mắt long lanh đào hoa, hơi có vẻ căng thẳng nhìn hắn, căng thẳng nhưng không hèn nhát.

Tiêu Chấn hơi bất ngờ.

Toàn thân đứa nhỏ này không có chỗ nào giống Phùng Thực, bao gồm phong thái trầm ổn hiếm thấy tren người nam hài.

Giống nương sao?

Đứng thẳng người, Tiêu Chấn ngẩng đầu.

Hắn là chủ nhân của tòa phủ đệ này, cũng là Thiên Hộ Đại Nhân mà một nhà ba người tới thỉnh an, từ lúc Tiêu Chấn ra ngoài, Tô Cẩm đã tò mò  quan sát hắn. Chiều cao của nam nhân nàng đã từng nhìn thấy, vào lúc này thấy rõ khuôn mặt của nam nhân, mày kiếm mắt sao, oai hùng ngay thẳng, mơ hồ có khí thế đại tướng quân bén nhọn đập vào mặt, Tô Cẩm là tiểu tức phục chưa từng thấy việc đời không nhịn được hoảng hốt trong lòng, vội vàng rủ tầm mắt xuống, cung kính cúi người nói: "Dân nữ Tô thị bái kiến đại nhân, Tạ ân huệ chứa chấp của đại nhân."

Cũng vì cái cúi đầu này nên nàng đã bỏ lỡ vẻ phức tạp trong mắt Tiêu Chấn.

Chính mắt thấy khuôn mặt xinh đẹp của tiểu phụ nhân xinh đẹp, y phục mùa đông thật dày cũng không che giấu được dáng người xinh đẹp, chính tai nghe thấy giọng nói dịu dàng đáng yêu lúc nàng nói chuyện, Tiêu Chấn nhìn lại a Triệt, lồng ngực dần dần bốc lên lửa giận.

Hắn nhìn rất rõ ràng, Tô Cẩm là mắt xếch, a Triệt ngoại trừ cằm có điểm giống nàng, có lẽ màu da cũng giống nàng thì hai mẫu tử không còn chỗ nào giống nhau nữa. Một đứa bé, d/đ;l;q;d không giống mẫu thân cũng không giống phụ thân, vậy cũng chỉ có hai loại có thể, một là đứa nhỏ đó được hai phu thê nhặt về, hoặc sinh phụ của đứa nhỏ đó là người khác.

Tiêu Chấn xem Phùng Thực như huynh đệ tốt vào sinh ra tử, nếu như thân phận của a Triệt là người sau, vậy thì Tiêu Chấn không có cách nào dễ dàng tha thứ.

Chỉ có điều chân tướng còn phải đợi điều tra rõ ràng đã.

"Tiêu mỗ và Phùng huynh tình như thủ túc, đệ muội không cần đa lễ, an tâm ở lại là được." Tiêu Chấn nghiêm mặt nói.

Tô Cẩm nghe vậy âm thầm vui mừng, không ngờ ngu nam nhân của nàng lại có ngu phúc, thế nhưng được Tiêu Chấn coi trọng như vậy, ngay cả nàng cũng gọi là đệ muội.

"Không dám nhận không dám nhận, đại nhân quá khách khí." Tô Cẩm liên tiếp  khiêm tốn nói, nói xong khe khẽ đẩy đẩy nhi tử.

A Triệt tiến lên hai bước, quỳ xuống đất rất ra dáng dập đầu với Tiêu Chấn: "A Triệt bái kiến đại nhân, Tạ đại nhân chứa chấp gia đình con."

Trẻ con vô tội, Tiêu Chấn lập tức đỡ nam oa lên.

Hành lễ xong a Triệt ngoan ngoãn lui lại bên cạnh mẫu thân, môi mỏng mím chặt, mí mắt dày đặc rủ xuống, không biết đang suy nghĩ gì.

Tiêu Chấn xem nhẹ nhạy cảm của đứa trẻ, trực tiếp ngồi xuống.

Lưu thẩm cười khanh khách chạy tới, hỏi có thể dọn cơm được chưa, còn cố ý bẩm rõ với Tiêu Chấn: "Đại nhân, sáng nay Cẩm nương xuống bếp hấp  bánh bao thơm lắm!"

Tiêu Chấn nhướng mày.

Tô Cẩm ngượng ngùng nói: "Trên đường vội vàng, dân nữ quên chuẩn bị lễ, chỉ biết lấy sở trường làm bánh bao hiếu kính đại nhân, mong đại nhân đừng ghét bỏ."

Tiêu Chấn nói: "Khách khí rồi."

Tô Cẩm nháy mắt với Phùng Thực.

Phùng Thực một lòng nhớ kỹ nàng dâu tự mình làm bánh bao nên không nhìn thấy.

Tô Cẩm không thể làm gì khác hơn là tự mình mở miệng: "Vậy đại nhân từ từ dùng, chúng ta lui xuống trước."

Tiêu Chấn gật đầu.

Tô Cẩm lập tức dắt nhi tử, lôi Phùng Thực đi về sương phòng của mình ăn.

Sau khi bọn họ đi không lâu, Lưu thẩm bưng hai bát bánh bao lớn, một chén đặt ba cái.

Tô Cẩm làm bánh bao vừa trắng vừa to, da mỏng nhân bánh nhiều bốc khói hôi hổi, tràn đầy mùi thơm.

Tiêu Chấn không khống chế được đói khát trong bụng, nhưng thân thế của a Triệt vẫn chưa làm rõ, hắn không muốn ăn đồ ăn do nữ nhân kia làm ra.

Lưu thẩm lui xuống, Tiêu Chấn đi vào trong nhà tìm hai tờ giấy dầu, chia sáu bánh bao ra làm hai phần gói kỹ lại giấu ở phòng ngủ.

"Như thế nào, thủ nghệ của Cẩm nương không tệ chứ?" Sau một lát, Lưu thẩm tới thu dọn bàn cơm, thấy hai chén đều trống trơn, vui mừng tán gẫu.

Tiêu Chấn không yên lòng.

Sau khi ăn xong, hắn và Phùng Thực cởi ngựa tiến về phía doanh trại.

Trên đường, Tiêu Chấn hiếm khi nói nhiều một lần, chủ động tán gẫu về a Triệt với Phùng Thực, khen nam oa trầm ổn hiểu chuyện.

Phùng Thực vô cùng tự hào cười hắc hắc: "Cẩm nương dạy tốt, về sau để a Triệt đi học thi tú tài."

Tiêu Chấn thử dò xét: "Ta thấy a Triệt cao hơn đứa bé năm tuổi bình thường một chút, sinh vào đầu năm?"

Cùng là năm tuổi nhưng sinh vào tháng một và tháng chạp thì tương đương với kém một tuổi.

Phùng Thực vẫn cười: "Lần này đại nhân đoán sai rồi, a Triệt sinh vào hai mươi tháng chạp, tên tiểu tử thúi này giày vò Cẩm nương một ngày một đêm mới chịu ra ngoài."

Tiêu Chấn nắm chặt dây cương.

Bây giờ thì hắn cực kỳ khẳng định a Triệt là con của Tô Cẩm, nhưng không phải là máu mủ của Phùng Thực.

Liên quan đến tôn nghiêm nam nhân của Phùng Thực, Tiêu Chấn rất muốn nhịn, muốn tìm một thời cơ tốt hơn để nhắc Phùng Thực, nhưng Phùng Thực càng không ngừng tán dương a Triệt, mỗi lần khen một câu tính nhẫn nại của Tiêu Chấn lại ít đi d/đ;l;q;d một phần, khi doanh trại xuất hiện trong tầm mắt, khi Phùng Thực khen a Triệt đặc biệt hiếu thuận hắn thì cuối cùng Tiêu Chấn không nén được lửa giận, trầm giọng nói: "Thứ cho ta nói thẳng, dáng vẻ a Triệt không hề giống ngươi."

Tiếng cười của Phùng Thực ngừng lại.

Tâm trạng Tiêu Chấn nặng nề, siết dây cương nhìn về phương xa, không đành lòng nhìn thấy vẻ khổ sở trên mặt hảo hữu.

Vậy mà sau khi im lặng khá dài, Phùng Thực lại giục ngựa đi tới bên cạnh Tiêu Chấn, thẳng thắn mà nói: "Nếu đại nhân đã nhìn ra, thuộc hạ cũng không dối gạt người, thật ra thì trước khi gả cho thuộc hạ, Cẩm nương từng có hôn ước với người khác, như sau đó người nọ đã bội bạc bỏ lại nàng đi mất, Cẩm nương phát hiện mình mang thai, sợ phá thai sẽ tôn thương thân thể, hỏi ta có nguyện ý cưới nàng không."

Tiêu Chấn khó có thể tin quay đầu lại.

Phùng Thực thật thà cười: "Ta đương nhiên nguyện ý, Cẩm nương tốt như vậy mà."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: My heaven
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 3 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Feedfetcher, quynhle2207, Sasa17031994 và 75 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C585

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> _Hoàng Dược Sư_
Lãng Nhược Y: Pr đêm khuya :)2 viewtopic.php?style=2&t=410837&p=3380717#p3380717
Sóimeomeo: Thiên ca thế mà đã lên chúc bác nhanh thật
Sóimeomeo: Ủa vụ 15t gì z
LogOut Bomb: linhlunglinh -> linhlunglinh
Lý do: Rảnh rỗi sinh nông nỗi o_o"
007: V qua gruop đi hóng vụ 15t
mèo suni: :no2:  định lên hóng chuyện mà có mình em
Tuyền Uri: Nhỏ ăn ở ế cưng =))
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1786 điểm để mua Pearl Heart
Tiểu Ly Ly: Off bomb sẽ thông báo là người đó off bomb, còn này là thông báo người đó không có trên dd, hic, uổn hết 1 trái bomb
ღ_kaylee_ღ: không chơi bomb bao giờ nên k để ý cái này lắm
ღ_kaylee_ღ: vì off bomb chăng?
Tiểu Ly Ly: Hic, sao người khác onl mà mình bomb lại báo không có trên dd vậy ạ?? Mn giúp mình giải đáp với
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Kéo đuôi gái :D2, cho ba úm rượu nào :D2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 390 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Lãng Nhược Y: Ba lại hồi xuân rồi :sofunny:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Cháu lên 3 cháu đi nhà trẻ. Cô thương bé vì bé không khóc nhè. Là lá la là lá la
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bé chăm ngoan bé đi học đều. Trường mẫu giáo của em rất vui.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Nắng vừa lên em đi mẫu giáo. Chim chuyền cành hót chào chúng em. Cô giáo khen em chăm học. Mừng vui đón em vào trường
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 789 điểm để mua Mèo tặng bông
Lily_Carlos: viewtopic.php?p=3379919#p3379919 Hôm nay là hạn cuối nha mọi người cùng chơi game nào
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 700 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 650 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Windwanderer: năm nay mùa chia tay ra nhiều bài hát hay quá :3
Độc Bá Thiên: Mạng à... thế mai chui vô thùng đi... e iu tui thích thùng xốp  nhỏ :)))
The Wolf: thường trong nhóm edit của tuyết thần thiên vũ cung có ôngTửu toàn kiu ổng bằng bác nên quen tay còn có thếm tuyết nữa :v
Daesung: Chiên =.,= đòi quà ư mạng nì lụm ko :))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.