Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 297 bài ] 

Con đường sủng hậu - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 09.08.2017, 15:10
Hình đại diện của thành viên
Ăn hoài không mập
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 731
Được thanks: 2571 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Con đường sủng hậu - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 9
    CON ĐƯỜNG SỦNG HẬU


  Tác giả: Tiếu Giai Nhân
      Convert: tangthuvien
      Edit: heocon0808


Attachment:

4a07e4f1g9c72d6369385690.jpeg [ 137.91 KiB | Đã xem 52192 lần ] 4a07e4f1g9c72d6369385690.jpeg [ 137.91 KiB | Đã xem 52192 lần ]



Giới thiệu

     Đời trước Phó Dung là tiểu thiếp của Túc vương , chuyên phòng độc sủng, đáng tiếc Túc vương đoản mệnh, nàng cũng vào lúc đang tìm chỗ dựa khác thì trùng sinh .

     Phó Dung mừng gần chết, trùng sinh được a, lần này nhất định muốn chọn gả cho nam nhân tốt nhất. Ai ngờ Túc vương đột nhiên quấn lấy, động tay động chân coi như thôi, còn muốn cưới nàng làm vương phi?

     Phó Dung thật lòng không nghĩ gả,

     Nàng không sợ hắn lạnh lùng ít nói... , nhưng nàng không nghĩ làm quả phụ a.

     Nhắc nhở:

     1. Song trùng sinh, 1V1, HE.

     2. Vương gia tự đại  cùng mĩ nữ ích kỷ hàng phục lẫn nhau, không ngược nữ chủ.

     3. Chủ đạo là sinh hoạt hạnh phúc thời vương phi, sủng hậu là điểm cuối.


     Nội dung nhãn: Trùng sinh, cung đình hầu tước, điền văn

     Nhân vật chính: Phó Dung, Từ Tấn ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Cường cưới cường sủng, người xấu cũng sẽ có tình yêu




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon0808 về bài viết trên: MysB, Yến My, chickenkute_2512
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 09.08.2017, 16:49
Hình đại diện của thành viên
Ăn hoài không mập
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 731
Được thanks: 2571 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Con đường sủng hậu - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 11
Chương 1

     Đầu thu, thời tiết đã rất lạnh, Từ Tấn bận rộn kinh doanh một vòng, lúc chạy về Túc vương phủ đã là hoàng hôn.

     "Bảo Phù Dung viên chuẩn bị thiện." Lạnh lùng bỏ xuống một câu, Từ Tấn vội vàng chạy đi thư phòng cùng các phụ tá thương nghị chiến sự.

     Người Hồ xâm phạm biên giới, Gia Hòa đế điều Từ Tấn cùng em ruột Từ Hạo lĩnh binh tiếp ứng, người trước đã có chiến công, người sau là vì tôi luyện.

     Trong Phù Dung viên, Phó Dung cơm chiều đều ăn được một nửa , nghe tiểu nha hoàn nói vương gia muốn tới đây, vừa ngạc nhiên lại thấy kỳ quái, nhưng cũng vội phân phó phòng bếp nhỏ lại đặt mua một bàn thức ăn, nàng cũng mau chóng ngồi vào trước bàn trang điểm, một bên giao cho bọn nha hoàn trang điểm ăn mặc một bên suy nghĩ.

     Trước kia Từ Tấn đến Phù Dung viên qua đêm đều không ở chỗ này dùng cơm, hôm nay mặt trời mọc phía Tây sao?

     Người này thật đúng là kỳ quái.

     Từ Tấn không có vương phi, trong vương phủ lớn như vậy chỉ một di nương là nàng. Có câu thường nói vật lấy hiếm là quý, bên ngoài đều truyền Từ Tấn độc sủng nàng như thế nào, nhưng chỉ có trong lòng Phó Dung rõ ràng, Từ Tấn căn bản coi nàng như không khí, ngẫu nhiên lại đây còn chưa kịp nhìn hắn, đã lo thổi đèn đi ngủ. Tính tính ngày, nàng đến vương phủ đã có hơn một năm, số lời Từ Tấn nói với nàng cộng lại hai tay hai chân cũng có thể xong.

     Lại nghi hoặc, nên nghênh vẫn là phải nghênh.

     Gần một canh giờ sau Từ Tấn mới qua đây, mặc một thân trường bào thêu mãng mực sắc, da trắng như ngọc, 2 loại nhan sắc cực hạn khiến ngũ quan hắn càng thêm tinh xảo tuấn mĩ, chỉ tiếc bộ dáng hắn sầm mặt quá lạnh, giữa mi mày nghiêm túc lẫm liệt. Phó Dung lá gan không nhỏ, nhưng đối mặt một Lãnh vương gia quyền cao chức trọng trong mắt không có nàng như vậy, nàng không dám nhìn nhiều.

     "Ngươi cũng ngồi." Thấy nàng tính toán đứng ở một bên hầu hạ, Từ Tấn trầm giọng nói.

     Nam nhân có yêu mến uyển chuyển rụt rè , có yêu mến đơn giản lưu loát, Từ Tấn rõ ràng là thích loại sau. Phó Dung không dám nói mấy lời khách sáo chọc hắn phiền, quy củ cảm ơn ngồi xuống phía dưới bên phải Từ Tấn, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm người phía trước.

     "Dùng cơm đi."

     Hai người lần đầu tiên cùng ăn, trong lòng Từ Tấn có việc, không động đũa nhiều, Phó Dung đã ăn rồi, cho nên hai người dùng cũng không nhiều. Bọn nha hoàn thu thập bàn xong thì Phó Dung đi theo Từ Tấn vào trong phòng.

     Từ Tấn không thích nha hoàn hầu hạ, nàng tự mình cởi áo nới dây lưng cho hắn.

     Cởi ra cởi ra, Phó Dung lại nhớ tới một vụ việc lạ.

     Từ Tấn lớn hơn nàng 5 tuổi, trong các hoàng tử xếp thứ tư, năm nay đã 24 , chưa đại hôn, trước khi nàng vào phủ bên người cũng không có di nương thông phòng. Trong kinh thành có truyền hắn không được , có truyền hắn thích long dương , Phó Dung nghe được say sưa thích thú, chỉ xem là đề tài khi trà dư tửu hậu. Sau này âm kém dương sai, nàng cùng Từ Tấn đụng vào nhau, Phó Dung nghĩ thầm đời này xong rồi, nào biết ngay hôm đó được khiêng vào vương phủ. Đêm đó, Từ Tấn sinh long hoạt hổ, tuy rõ ràng là lần đầu tiên, nhưng hắn thiên tính lĩnh ngộ cao, rất nhanh liền biến thành nàng hồn bay lên trời.

     Đã thân thể không có việc gì, vậy hắn đến tột cùng vì sao không thành thân?

     Nếu như Từ Tấn đối tốt với nàng, Phó Dung chắc sẽ tự phụ mà cho rằng Từ Tấn bị mĩ mạo của nàng thuyết phục, nước chảy ba ngàn chỉ lấy một gáu là nàng, nhưng Từ Tấn rõ ràng không đem nàng coi là chuyện to tát a, muốn tới thì tới, tới trực tiếp đi ngủ, không đến thời điểm tiếp đón cũng không có, cũng không cho phép nàng phái nha hoàn tìm hiểu hành tung của hắn, chớ nói chi đưa nàng thứ gì dỗ ngọt nàng . Nàng chính là một vị di nương, chỉ có lương tháng của di nương.

     "Vương gia nghỉ ngơi trước, ta đi tháo trang sức." Khoác áo khoác nam nhân lên trên bình phong, Phó Dung nhẹ giọng nói.

     "Lấy cả Hoa Điền." Từ Tấn đột ngột mà nhắc nhở.

     Phó Dung đã xoay người cắn cắn môi, trầm thấp đáp ứng .

     Trong phòng dùng là kính Tây Dương, chiếu được đặc biệt rõ ràng, trên mặt lông tơ tinh tế đều có thể nhìn thấy. Phó Dung ngồi trước gương, lấy xuống châu ngọc trâm cài tóc mang trên đầu xuống, ánh mắt dao động trên khuôn mặt không có gì để soi mói. Chồng trước Từ Yến từng khen dung nhan nàng đẹp nhất, Phó Dung biết đó là lời tình tứ, nhưng cũng có tự tin đẹp nhất, đáng tiếc...

     Ngón trỏ lướt qua giữa Hoa Điền, Phó Dung bất đắc dĩ thở dài.

     Bạch Ngọc có tì vết.

     Năm ấy 13 tuổi nàng bị đậu mùa, chuyển đến thôn trang tĩnh dưỡng, nhũ mẫu dặn tới dặn lui nàng không được dùng tay cào, ngứa đến đâu cũng không thể cào, Phó Dung nhịn được, chỉ là vảy cuối cùng giữa cái trán tróc đặc biệt chậm, đen sẫm lại, cực kỳ khó coi. Phó Dung càng nhìn càng khó chịu, giận dỗi cạy bỏ nó, kết quả nơi đó lưu lại một cái hố nhỏ nhợt nhạt, cũng chính là cái gọi là mặt rỗ, dù có cao xóa sẹo tốt đến đâu cũng không tiêu tan được.

     Phó Dung thích đẹp, làm sao có thể mang mặt rỗ đi ra ngoài gặp người bị người chỉ tror? Cũng may vị trí này khéo, nàng nhanh trí nghĩ ra, mỗi ngày đều dán Hoa Điền che giấu, tất cả Hoa Điền lớn nhỏ, hoặc giọt nước hoặc cánh hoa ngày ngày đều đổi trò mới, với mĩ mạo nàng mà nói chính là dệt hoa trên gấm. Phó Dung đặc biệt thích, ngay cả buổi tối đi ngủ cũng không muốn tháo xuống, cố tình Từ Tấn tật quái quá nhiều, nhất định muốn nàng tháo ra, mà nàng lại không thể làm nũng với hắn như năm xưa với Từ Yến vậy.

     Làm nũng muốn nhìn người a, Từ Yến ái mộ nàng, Từ Tấn...

     Ai, có được tất có mất.

     Rửa mặt, thả tóc, Phó Dung đi đến bên giường.

     Từ Tấn ngồi nghiêng ở trên giường, nhìn nàng càng đi càng gần, lúc Phó Dung trèo lên giường thì mở miệng nói: "Người Hồ xâm phạm, ngày mai ta muốn dẫn binh xuất chinh, đại khái hè năm sau mới trở về."

     Phó Dung động tác dừng lại, trong nháy mắt các loại ý niệm trong đầu lướt qua.

     Trên chiến trường đao quang kiếm ảnh, ngộ nhỡ Từ Tấn không cẩn thận mất mạng, nàng nên làm thế nào?

     Di nương nhà người ta, vận khí tốt trượng phu chết còn có thể tái giá, nàng thân là di nương của hoàng tử, có thể chạy sao?

     Không đúng, hiện tại nàng hẳn là cần ứng phó người nam nhân này.

     Phó Dung tự nhiên mà nhíu mày, lộ ra một bộ lo lắng: "Vương gia..."

     Từ Tấn vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mĩ lệ của nàng, muốn nhìn cho rõ đáy lòng nàng, ngắt ngang lời nàng định nói.

     Hắn không muốn nghe những lời qua loa có lệ.

     Nữ nhân này, thủy chung đều diễn trò với hắn.

     Hắn không gần nữ sắc người ngoài đều biết, năm ngoái nàng va phải hắn khẳng định không phải là vì câu hắn, đáng tiếc An vương giảo hoạt, cố ý đẩy nàng đang chật vật nhào tới hắn. Từ Tấn hồi nhỏ bị một trận bệnh lạ, lành bệnh sau liền không thể tới gần nữ nhân , mặc dù đối phương tắm rửa sạch sẽ, vừa bước đến gần, hắn đều có thể ngửi được một cỗ ý vị, cái gọi là nữ nhi hương, sau đó liền ghê tởm khó nhịn. Việc này chỉ có rất ít người biết được, vì không để cho An vương hoài nghi, Từ Tấn không có đẩy ra nàng, sau đó hắn kinh ngạc phát hiện, ôm nàng, hắn thế nhưng không có loại cảm giác không thoải mái kia.

     Ai cũng không thể biết lúc đó hắn kinh hỉ thế nào.

     Hắn là vương gia, cần con nối dõi, hắn là nam nhân, cần giải quyết nhu cầu, càng cần chứng minh cho mọi người nhìn, hắn là bình thường .

     Bởi vậy biết rõ nàng tuý ông không ở rượu, khi nàng tùy cơ ứng biến tràn đầy cảm kích ngượng ngùng mà nhìn về phía hắn thì Từ Tấn như cũ thuận thế đem người mang về phủ. Nữ nhân có tâm cơ, lại có mỹ mạo hơn người, hắn vẫn là tương đối hài lòng, trên đường lại biết được nàng là đích nữ Nhị phòng Cảnh Dương Hầu phủ, từng gả cho Ký Châu thế tử Tín Đô Vương Từ Yến làm thê, kết hôn năm thứ ba hòa ly.

     Thân thế như vậy, làm di nương cho hắn cũng không có tư cách, nhìn phân thượng phụ huynh nàng, Từ Tấn thưởng nàng một phần thể diện.

     Không trong trắng lại như thế nào, hắn muốn nàng chỉ là dùng để phát tiết, nếu có thể trị một thân bệnh lạ, tự nhiên không cần lại để ý tới nàng, trị không được, cũng chỉ có thể nỗ lực để nàng sinh con trai cho hắn.

     "Vương gia, nhẹ chút..."

     Trong bóng tối, sát khí trong mắt nam nhân dâng tràn, Phó Dung nhìn không thấy, nàng chỉ có thể vịn bả vai rộng lớn của đối phương, nũng nịu cầu xin.

     Từ Yến là thư sinh yếu đuối, một khắc đủ, tới phiên Từ Tấn, lần đầu tiên Phó Dung biết nguyên lai nữ nhân cũng có thể khoái hoạt như vậy. Từ Tấn thân cường thể khỏe ép buộc ác liệt, mới đầu nàng còn rụt rè mà nhẫn nhịn, sau này thật sự nhịn không được, dứt khoát không cố kỵ gì, dù sao thanh danh nàng liền như vậy , không bằng thoải mái như thế nào thì thể hiện như thế đó, Từ Tấn lại lạnh, lúc này đây vẫn là dễ nói chuyện , sẽ không thật làm đau nàng.

     Nhất thời cả phòng ánh nắng xuân.

     Hoặc là bởi vì lập tức sẽ xa cách , đêm nay Từ Tấn gây sức ép 3 lần, một lần cuối cùng Phó Dung khóc đến cổ họng đều khô , mềm nhũn không có khí lực. Từ Tấn ôm người mê man tới bên cạnh, bọn nha hoàn tiến vào đốt đèn, đợi các nàng đổi xong đệm chăn sạch sẽ, hắn lại thả người xuống.

     Hắn không có tắt đèn, cứ như vậy bình tĩnh mà chăm chú nhìn nàng ngủ.

     Nàng quả thật đẹp, so Lệ quý phi trong cung lấy mĩ mạo đạt sủng còn đẹp hơn mấy phần, nhưng hắn thích nhất nhìn hố nhỏ giữa trán nàng, thích nhìn nàng ảo não ghét bỏ mình, chỉ sợ cũng là lúc nàng khó được lộ ra tính cách thật ngoài trừ khi ở trên giường.

     Ma xui quỷ khiến , Từ Tấn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn hố nhỏ kia.

     Nằm xuống không bao lâu, nữ nhân bên cạnh liền tiến lại gần, co lại ở trong ngực hắn dụi dụi, ỷ lại mà ôm hắn.

     Từ Tấn liếc mắt quét nàng một cái, xoay người, kéo xuống áo ngủ bằng gấm, tay thuận thế hướng xuống, vuốt ve sống lưng bóng loáng của nàng.

     Lần xuất chinh này, hắn có chủ định sẵn, sau khi trở về nhất định có thể được phụ hoàng khen ngợi, nhưng Thái Tử sẽ không cao hứng.

     Thái Tử...

     Thái Tử háo sắc, ngày đó săn bắn Thái Tử cũng đi , nếu như nàng nghĩ trèo cành cao, vì sao không chọn Thái Tử ôn nhu khôi ngô mà chọn Thất hoàng thúc An vương vô tâm chính sự? Bởi vì An vương không có vương phi?

     Từ Tấn cười lạnh, đừng nói An vương không coi trọng nàng, cho dù coi trọng, hắn cũng không có khả năng cưới nữ tử đã hòa ly.

     Nữ nhân trong ngực đột nhiên phát ra một tiếng bất mãn lẩm bẩm, Từ Tấn ý thức được là khí lực trên tay hắn gia tăng.

     Hắn chậm rãi buông tay.

     Sau lại nhớ tới, nữ nhân này còn coi như thông minh, rõ ràng đời này chỉ có thể dựa vào hắn , liền an phận ở lại bên cạnh hắn, không có lại được voi đòi tiên, chỉ là không biết, ngộ nhỡ, ngộ nhỡ hắn ở trên chiến trường gặp chuyện không may, nàng có thể lại tuyển cành khác hay không?

     Ý nghĩa nổi lên, Từ Tấn tự giễu cười, sao tối nay hắn lại giống như nữ nhân suy nghĩ lung tung?

     Ngày kế trời chưa sáng, Từ Tấn liền muốn xuất phát.

     Phó Dung cường đánh tinh thần rời giường hầu hạ hắn, mí mắt thỉnh thoảng khe khẽ huých một chút, biếng nhác lại quyến rũ.

     Từ Tấn yên lặng nhìn, nghĩ đến lần viễn chinh này rời kinh khá lâu, nhiều dặn dò một câu: "Nếu trong phủ xảy ra chuyện, có thể viết thư cho ta."

     Phó Dung thụ sủng nhược kinh, vội nói: "Đã biết, vương gia ở bên kia cũng phải cẩn thận, tuyệt đối đừng để bị thương."

     Từ Tấn "Ân" một tiếng, quay người rời đi.

     Phó Dung vẫn đưa tới cổng viện Phù Dung viên, nhìn bóng dáng Từ Tấn ở khoảng tối nơi ánh đèn không chiếu tới càng đi càng xa.

     Nếu nói rõ, Từ Tấn đối với nàng rất tốt, trong phủ chỉ một người nữ nhân là nàng, chẳng sợ chỉ là di nương, cũng không có chủ mẫu đắn đo nàng, không có nữ nhân khác tranh giành ghen tuông tính kế các loại. Ngày không lo ăn uống như vậy, tuy không biết sẽ kéo dài bao lâu, nhưng tính tình Phó Dung không phải buồn lo vô cớ, nàng thích hưởng thụ trước mắt, chủ yếu nhất là, nàng không hưởng thụ cũng không có cách nào thay đổi a.

     Cho nên nàng thật sự không hi vọng Từ Tấn xảy ra chuyện, như vậy chờ hắn bình an quay về, nàng sẽ sinh cho hắn một nam nửa nữ, bằng hắn là vương gia, nàng đời này vinh hoa phú quý là không thể thiếu , vận khí tốt, cả đời Từ Tấn đều không lại tìm nữ nhân khác, vậy nàng cùng đương gia chủ mẫu có gì khác biệt?

     Đáng tiếc đời này vận khí Phó Dung đã định trước không được tốt như vậy.

     Chính Đức 25 năm mùa hè, biên quan đại thắng, chỉ có hai huynh đệ Túc vương Hoài vương trước khi khải hoàn song song mất mạng, nguyên nhân tử vong không rõ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon0808 về bài viết trên: Bora, LittleMissLe, MysB, chickenkute_2512
Có bài mới 09.08.2017, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Ăn hoài không mập
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 731
Được thanks: 2571 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Con đường sủng hậu - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 12
Chương 2

     Đờ đẫn, Phó Dung nghe được tiếng lo âu hò hét.

     Các nàng đang kêu cái gì?

     Hoàng Thượng giá lâm Mẫu Đan viên, sao có người dám can đảm lớn tiếng ồn ào?

     Mẫu Đan viên ba chữ dũng mãnh vào trong đầu, phảng phất ánh sáng chói mắt đột nhiên vạch phá hắc ám, từng cảnh tượng hỗn loạn liên tiếp tràn vào.

     Túc vương Từ Tấn chết trận, Thái Tử giết đệ mưu phản, Thất hoàng thúc An vương trấn loạn triều đình, tiên hoàng bệnh nặng thoái vị, An vương đăng cơ.

     An vương đăng cơ.

     Đúng rồi, Thất hoàng thúc vẫn không có cưới vợ thành tân quân, phụ huynh lần lượt thăng quan, Phó gia thánh quyến long sủng, bởi vậy nàng có thể từ bỏ Túc vương phủ hoang vắng khôi phục tự do trở về nhà mẹ đẻ. Nàng mới 21, quốc sắc vô song, nghe nói Hoàng Thượng muốn đi Mẫu Đan viên, nàng ỷ vào ca ca là thống lĩnh ngự tiền thị vệ lẻn vào vườn, muốn tạo cơ hội, nhưng ngay tại lúc nàng sắp diện thánh thì nàng bị một đôi tay đẩy vào trong hồ...

     Nước hồ lạnh lẽo rót vào cổ họng, khó chịu mà không thể hô hấp.

     Nàng còn trẻ, nàng không muốn chết...

     "Oa" một tiếng, tiểu cô nương mặc màu đỏ tươi váy dài Tú Hoa đột nhiên phun ra một ngụm nước, tiếp theo liền liên tục không ngừng sặc.

     "Được rồi được rồi, Tam cô nương không sao rồi!" Bà mụ cả người ướt đẫm đại hỉ, ngẩng đầu hô lớn. Trong phủ ba vị cô nương, Nhị cô nương dịu dàng đoan trang, Lục cô nương có tri thức hiểu lễ nghĩa, chỉ có Tam cô nương này từ nhỏ đã bị lão gia phu nhân sủng không kiêng nể gì, hôm nay lại nhân lúc bọn nha hoàn đánh giấc vụng trộm chạy tới bên hồ chèo thuyền chơi, may mắn được nàng nhìn thấy, kịp thời cứu lên.

     "Nùng Nùng!"

     Trong giọng gọi nhủ danh của nàng trong nhu có cương, quen thuộc, lại dường như cực kỳ xa xôi. Phó Dung khó có thể tin ngẩng đầu, liền thấy một thiếu nữ xuyên quần xanh đậu khấu thần sắc hốt hoảng chạy tới bên nàng, đằng sau đi theo một đám nha hoàn.

     Nước mắt Phó Dung rơi xuống dưới.

     Nàng vẫn là đã chết rồi sao? Thế nhưng gặp được tỷ tỷ?

     Đã có thể đoàn tụ cùng tỷ tỷ, chết rồi cũng thật tốt...

     Tham luyến mà nhìn tỷ tỷ càng ngày càng gần, thân thể Phó Dung mềm nhũn, ngã xuống.

     ~

     "Phụ thân, ngày mai ngươi còn muốn đi nha môn, mẫu thân, đệ đệ ban đêm không rời được ngươi, còn có Tuyên Tuyên, ngươi tuổi còn nhỏ, các ngươi đều đi về trước đi, ta cùng ca ca ở trong này trông giữ Nùng Nùng là đủ rồi, có chuyện gì ta sẽ phái người đi gọi các ngươi ." Phó Uyển chỉnh tề trang nghiêm ong ong niệm kinh, lại khuyên nhủ.

     "Ta không đi." Phó Tuyên 9 tuổi ngồi tại bên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn kéo căng , hai hàng mi anh tuấn gắt gao nhíu lại, làm như bất an căng thẳng.

     Phó Phẩm Ngôn nhìn xem tiểu nữ nhi, lại nhìn xem vẻ mặt thê tử ưu sầu ngóng nhìn thứ nữ trên giường, thở dài: "Uyển nhi nói đúng, Tố nương, ngươi mang Tuyên nhi đi về trước, các ngươi thân thể yếu, đừng để Nùng Nùng còn chưa khỏe hai người các ngươi lại bị bệnh. Nha môn gần đây vô sự, ta cũng ở lại nơi này bồi Nùng Nùng, các ngươi không cần lo lắng."

     Kiều thị tuy rằng lo lắng nữ nhi, khổ nỗi chính phòng còn có tiểu nhi tử vừa tròn tuổi cần chăm sóc, liền gật gật đầu, đưa tay đi ôm Phó Tuyên: "Tuyên Tuyên nghe lời, sáng mai lại qua nhìn Tam tỷ tỷ ngươi."

     "Ta không đi." Phó Tuyên trước nay không thích khóc cúi đầu khóc , nằm sấp trên giường không chịu đi, nàng muốn trông giữ Tam tỷ tỷ.

     "Chính Đường, đi đưa mẫu thân muội muội ngươi." Phó Phẩm Ngôn nhíu mày.

     Phụ thân lên tiếng, Phó Thần tiến lên ôm lấy tiểu muội muội, vừa đi ra ngoài vừa ôn nhu trấn an: "Tuyên Tuyên nghe lời, Tam tỷ tỷ ngươi không có việc gì , ngươi lại khóc, cẩn thận sáng mai nàng biết chê cười ngươi, ngươi không phải chán ghét nhất nàng khi dễ ngươi sao?"

     Thiếu niên thanh lãng ôn nhu, dần dần biến mất khỏi phòng.

     Phó Dung quay mặt vào trong nằm nghiêng, lặng lẽ dùng góc chăn lau nước mắt.

     Nàng đang nằm mơ sao? Mộng sao có thể chân thật như thế?

     Không phải mộng đi? Liên tục bóp mình vài cái, đều đau như vậy.

     Nhưng nếu như không phải mộng, nàng vì sao trở về năm 13 tuổi này?

     Trùng sinh sao?

     Nàng nghĩ nói với phụ thân mẫu thân những đại sự kia, mới mở miệng liền bị phụ thân chặt đứt, nghiêm giọng nhắc nhở nàng không cho phép nói bậy nói bạ. Nàng lắc đầu giải thích cùng bọn họ, mẫu thân ôm nàng dỗ dành, nói nàng hôn mê làm mộng, những kia đều không phải là thật sự. Phó Dung không tinn, những việc kia không phải ác mộng, trước mắt cũng không phải mộng đẹp, đều là chân thật , vì thế phụ thân sủng nàng như bảo bối dứt khoát dùng khăn chặn miệng nàng, hoài nghi nàng rơi xuống nước sau dính bẩn gì đó, lại mời lang trung mở phương thuốc an thần, lại mời cao tăng Trúc Lâm tự ở trong viện tụng kinh.

     Đêm dài đằng đẵng, không có nửa điểm buồn ngủ, nghe phía sau phụ thân ca ca tỷ tỷ thấp giọng nhỏ nhẹ, cảm nhận trong giọng nói bọn họ ẩn sầu lo, lại hồi tưởng nàng nói những lời kia thì trong mắt bọn họ kinh hãi, Phó Dung nhắm mắt lại.

     Trùng sinh, ngay cả chính nàng đều cảm thấy hoang đường, trách không được người thân đều không chịu tin tưởng.

     Thôi, rốt cuộc là 13 tuổi nàng trong lúc hôn mê gặp ác mộng ngỡ như thật, vẫn là nàng thật sự ở năm 21 tuổi ấy gặp biến cố hồi sinh , ngày sau liền biết, nếu như sau này phát sinh hết thảy đều trùng hợp cùng ký ức, liền thuyết minh...

     Đợi chút, nếu không phải ác mộng, kế tiếp...

     7-8 ngày sau nàng sẽ bị đậu mùa, lang trung khuyên nàng đi thôn trang tĩnh dưỡng, để tránh truyền nhiễm cho người nhà. Phó Dung cùng đi với nhũ mẫu Tôn ma ma, đợi gần một tháng mới triệt để dưỡng tốt, về nhà sau khiếp sợ biết được đêm nàng đến thôn trang, đệ đệ liền nhiễm bệnh , cha mẹ lo lắng nàng miên man suy nghĩ, vẫn giấu diếm nàng.

     Đệ đệ nàng thích nhất ngậm tay nàng!

     Phó Dung đầu đầy mồ hôi ngồi dậy.

     "Nùng Nùng làm sao vậy?" Phó Phẩm Ngôn bước vọt tới, đỡ lấy bả vai nữ nhi nhìn nàng.

     "Phụ thân!"

     Phó Dung bổ nhào đến trong ngực phụ thân, bi cực mà khóc, "Ta... Gặp ác mộng , ở trong nước, không có ai cứu ta."

     Lo lắng phụ thân lại chặn miệng nàng, Phó Dung kịp thời sửa miệng, không có nói chuyện đệ đệ.

     Phó Phẩm Ngôn đau lòng muốn chết. Tam nữ nhi từ nhỏ dính hắn, bộ dạng lại phấn điêu ngọc trác ngây thơ khả ái, hắn dù không nghĩ bất công, cũng lệch hơn nửa, tất cả nữ nhi yêu cầu, các loại nhõng nhẽo cứng rắn thay phiên dùng tới, hắn gần như không có không ứng , nào tưởng hôm nay nháo ra tai họa thế này.

     "Chớ sợ chớ sợ, phụ thân ở chỗ này, ca ca tỷ tỷ ngươi cũng đều ở đây, Nùng Nùng không cần sợ a." Vỗ nhè nhẹ bả vai nữ nhi, Phó Phẩm Ngôn cằm chống đỉnh đầu nàng dỗ nói.

     Phó Dung khóc không ngừng, khóc hết tất cả xót xa ủy khuất trong mộng kia ra, lúc dừng lại thì bên ngoài vừa vặn truyền đến canh ba trống vang.

     "Phụ thân, ngươi chớ mắng ta, sau này ta không tinh nghịch vậy nữa ." Khóc đủ rồi, Phó Dung chôn tại trước ngực phụ thân rầu rĩ.

     Tiểu cô nương vốn đang bệnh nên giọng yếu ớt , lại mang theo quen thuộc lấy lòng xin tha, Phó Phẩm Ngôn nhướn mày, đỡ bả vai nữ nhi, thấy ánh mắt nữ nhi trốn tránh chính là không chịu nhìn hắn, giống nhau như đúc lúc trước kia gây họa, hừ lạnh nói: "Lời này ngươi nói bao nhiêu lần ?"

     "Mỗi năm đều phải nói hơn trăm lần đi." Thiếu niên bên cạnh thêm mắm dậm muối nói.

     Phó Dung trừng ca ca Phó Thần một cái, làm nũng mà kéo ngọc bội bên hông Phó Phẩm Ngôn: "Phụ thân, ta đã như vậy , ngươi còn cam lòng phạt ta sao? Muốn phạt cũng phải đợi ta khỏe lại mới phạt a?"

     Nữ nhi khôi phục bình thường, không nói mấy lời kì quái khiến người khó tiếp thu nữa, Phó Phẩm Ngôn khẽ thở thườn thượt một hơi, cao hứng còn chưa kịp, nơi nào cam lòng phạt nàng? Đỡ nữ nhi nằm thẳng xuống, sửa lại chăn cho nàng, lại sợ nàng thị sủng sinh kiều không nhớ kỹ giáo huấn, cố ý đanh mặt hỏi tình huống thân thể nàng.

     "Phụ thân yên tâm, đều không sao rồi." Phó Dung đưa tay nắm lấy tay tỷ tỷ đầu giường, nhìn phụ thân huynh trưởng nói: "Muộn thế này rồi, phụ thân ca ca đều trở về đi, tỷ tỷ ở trong này bồi ta là tốt rồi." Nàng bị hoảng sợ, trước mắt chính là nghĩ đuổi toàn bộ người thân đi, bọn họ cũng sẽ không đáp ứng .

     Nhưng Phó Dung cũng không phải lo lắng tỷ tỷ.

     Lang trung nói qua, bệnh thuỷ đậu thấy nhiều ở đứa nhỏ mười tuổi trở xuống, hai ngày trước khi phát sốt bắt đầu dễ dàng truyền nhiễm, người lớn cũng không coi như bệnh nặng, chỉ có trẻ con còn chưa đủ sứuc, hơi thêm chút nguy hiểm, cần được cẩn thận chăm sóc. Trong mộng, tạm thời coi như là mộng, có lẽ là cách ngày nàng phát đậu mùa còn nhiều ngày, rơi xuống nước sau tỷ tỷ liên tục bồi nàng ngủ 3 hôm đều không có việc gì, chỉ có đệ đệ chẳng biết từ lúc nào bị nhiễm bệnh . Phó Dung chưa từng có chạm qua người phát đậu mùa, nào biết mình nhiễm bệnh a, gần như mỗi ngày đều muốn ôm đệ đệ...

     Âm thầm nắm chặt chăn, Phó Dung bắt buộc mình không cần lại nghĩ tiếp. Hối hận vô dụng, quan trọng là trước mắt, là tương lai.

     Sắc mặt nàng có chút trắng, cũng may tinh thần còn coi như không tệ. Phó Phẩm Ngôn yên tâm, ôn nhu dặn dò vài câu liền đứng lên, dẫn trưởng tử rời đi. Phó Thần trước khi đi nhìn Phó Dung làm một cái tư thế viết chữ, cười đến đặc biệt rực rỡ, lộ ra vài răng trắng.

     Đó là nói cho nàng biết, lần này phụ thân khẳng định còn có thể phạt nàng chép sách , bảo nàng trước chớ đắc ý.

     Đổi lại trước kia, Phó Dung chắc chắn tức đến ném gối đầu qua, nhưng đó là ca ca nàng a, là người ca ca chặt chẽ che chở nàng. Nhìn đến ca ca còn mang theo ngây ngô bướng bỉnh nhiệt tình, Phó Dung chỉ cảm thấy thú vị, khó có thể tưởng tượng ca ca thật sự sẽ biến thành thống lĩnh thị vệ lạnh lùng nghiêm nghị như sắt.

     "Ca ca đùa ngươi chơi thôi, đừng để ý đến hắn." Lo lắng muội muội tức giận, Phó Uyển cố ý ra bên ngoài ngồi, ngăn trở bóng dáng Phó Thần.

     Phó Dung thu tầm mắt lại, nhìn tỷ tỷ trước mặt xinh đẹp như mẫu đơn tháng 4, không nói gì, làm nũng ôm lấy nàng.

     Nếu như nàng phát đậu mùa , cái kia hết thảy chính là thật sự, cha mẹ không tin nàng cũng không sao, nàng sẽ nỗ lực hết sức bảo vệ tỷ tỷ đệ đệ, không cho đệ đệ chết non, không cho tỷ tỷ gả cho tên hỗn đản Tề Sách kia, phó thác sai thật lòng, ở thời giờ cực tốt hương tiêu ngọc vẫn.

     Phó Uyển chỉ nghĩ muội muội còn sợ, cười nói: "Không sao nữa, ngủ một giấc cho ngon, đem ác mộng đều quên, phụ thân luyến tiếc phạt ngươi ."

     "Ừm, tỷ tỷ lên đây đi, chúng ta ngủ cùng nhau." Chùi chùi mắt, Phó Dung túm tay tỷ tỷ nói.

     "Đợi chút, ta đi lấy nước cho ngươi lau mặt, khóc nửa ngày, sáng mai ánh mắt khẳng định sưng như hạch đào." Phó Uyển trêu ghẹo nàng.

     Phó Dung luyến tiếc tỷ tỷ đi, nhìn ra ngoài bĩu bĩu môi, "Để Mai Hương Lan Hương đi được rồi ." Đều là nha hoàn của nàng.

     Phó Uyển nhìn xem nàng, bình tĩnh nói: "Các nàng không có hầu hạ ngươi tốt, một người lĩnh mười hèo. Muội muội, nếu ngươi thật muốn tốt cho các nàng, về sau liền học ngoan chút." Bị hoảng sợ, dỗ là nên dỗ, khiển trách nhắc nhở cũng không có thể thiếu.

     Phó Dung ngoan ngoãn cúi đầu nhận lầm.

     Nàng sao quên mất, phụ thân đau mẫu thân cùng tử nữ, đối với người khác nhưng là thưởng phạt phân minh .

     Thấy nàng hiểu được , lúc này Phó Uyển mới đứng dậy, phân phó đại nha hoàn của nàng Bạch Chỉ trông giữ ở gian ngoài đi bưng nước nóng.

     Bạch Chỉ sao?

     Phó Dung buông mi, khóe miệng hiện lên cười lạnh. Không sợ, chậm rãi đến, nên thu thập , một người đều sẽ không tha.

     Lau mặt xong, hai tỷ muội tắt đèn, cùng đi ngủ.

     Sáng ngày hôm sau, vợ chồng Phó Phẩm Ngôn vừa rời giường liền chạy tới nhìn nữ nhi, trong viện các tăng nhân còn niệm kinh.

     Phó Dung sớm tỉnh , ho khụ không ngừng, nhìn thấy phụ thân mẫu thân, mắt Phó Dung đẫm lệ mơ hồ mà kể khổ: "Ta đau đầu, phụ thân ngươi nhanh, nhanh đuổi những người đó đi, ầm ĩ một đêm ta đều ngủ không ngon giấc, hiện tại, khụ... Ong ong ta thật khó chịu."

     Rơi xuống nước cảm lạnh, vốn là dễ dàng sinh bệnh, nữ nhi thần trí đã thanh, tự nhiên không cần lại dùng phương pháp trừ tà, Phó Phẩm Ngôn lập tức phân phó quản gia lời ngon tiếng ngọt đưa chúng tăng trở về, lại mời Lý lang trung.

     Phó Dung bệnh là giả bộ, Lý lang trung không nhìn ra cái gì, thấy tiểu cô nương lặng lẽ nháy mắt với hắn, Lý lang trung nhất thời hiểu rõ, mở đơn thuốc trị ho thông thường. Phó Phẩm Ngôn xuất thân tiến sĩ, chìm đắm quan trường nhiều năm lên đến vị trí tri phủ Ký Châu, hắn không dám mở đơn thuốc giả lừa gạt hắn, dù sao tiểu cô nương biết mình không bệnh, chắc chắn sẽ không thật sự uống thuốc.

     Lý lang trung đi sau, Phó Dung dặn tới dặn lui người thân bên cạnh: "Quan nhi còn nhỏ, trước khi ta lành bệnh, nương đừng ôm hắn đến nhìn ta , còn có các ngươi, từ chỗ ta trở về nhất định phải rửa mặt sạch sẽ, thay xiêm y rồi đi mới nhìn Quan nhi, miễn cho đem bệnh khí mang quan cho hắn. Dù sao ta nói trước, ta thích nhất Quan nhi , nếu là có người không nghe lời ta hại hắn sinh bệnh, ta, ta liền 1 tháng đều không để ý tới hắn!" Trước khi nàng nghĩ tới biện pháp sớm dọn đi thôn trang, chỉ có thể bảo vệ đệ đệ như vậy.

     "Chỉ 1 tháng?" Phó Thần không mấy hài lòng cái kỳ hạn này.

     Phó Dung phồng phồng quai hàm, hung tợn trừng hắn: "Ngươi đến cùng có nghe hay không? Nương, ca ca không thay xiêm y ngươi liền đừng cho hắn ôm đệ đệ!"

     Kiều thị cười điểm điểm khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi, "Được rồi được rồi, biết ngươi trân trọng đệ đệ, yên tâm đi, chúng ta đều nghe ngươi , ngươi trước đừng quản Quan nhi, chính mình sớm một chút dưỡng tốt mới phải."

     "Nương đừng lừa gạt ta, nhất định phải chiếu cố tốt Quan nhi." Phó Dung ôm mẫu thân làm nũng, mắt to sương mịt mờ tràn đầy cầu xin.

     "Không lừa gạt, nương khi nào lừa gạt ngươi?" Kiều thị bị ái nữ nhìn đến lòng mềm mại , còn thề thốt mãi.

     Phó Dung lúc này mới yên tâm.

P/S: Luật cũ nha, mỗi ngày 1 - 2 chương, nếu có chương trên 8 thanks và cmt thì tặng thêm chương



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon0808 về bài viết trên: Bora, Hangbaobinh, HeimeiKL, MysB, Thánh Ciu, TƯỜNG TRÂN, chickenkute_2512, mikky.nqn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 297 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 447 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Trần Hướng Nam vừa đặt giá 333 điểm để mua Heo có cánh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Đào Sindy: Mời xem ủng hộ
Link: viewtopic.php?t=383627&p=3304604#p3304604
Hoàng Phong Linh: từ ngày qua đến giờ mà vẫn còn đấu à?? @@
Mika_san: Nguyệt Lùn
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 1500 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Mề đay đá Oval
enlly hanh: Mèo hoang đến đây chơi với ta.
Mèo Hoang: giờ vắng như chùa
Mèo Hoang: lâu lâu tái xuất giang hồ
Mika_san: Má oiw~ ai cứu tui với
enlly hanh: #Đào đào của ta. :kiss3:
MarisMiu: ta đâu có giành đâu con trai
MarisMiu: @@
Đào Sindy: enlly :wave: lâu ko gặp nha :))
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 1150 điểm để mua Mề đay đá Oval
enlly hanh: ....
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1113 điểm để mua Mề đay đá Oval
Lily_Carlos: Cũng là của ta thôi mà ^^
Đường Thất Công Tử: ba miu dành vs ba lili (⊙v⊙)
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 1108 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Đường Thất Công Tử: (⊙v⊙) em tặng vk một cái em một cái
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1604 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=100
Mọi người tham gia chơi game cùng Nhi nàoooooo.♥
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

Truyện mạt thế, không gian, sủng, sạch HE, edit đều, chất lượng =)) Cầu ủng hộ :>
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 442 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Nminhngoc1012: hô hô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.