Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 166 bài ] 

Tướng môn độc hậu - Thiên Sơn Trà Khách

 
Có bài mới 08.01.2017, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 07.01.2016, 17:12
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 99
Được thanks: 171 lần
Điểm: 7.98
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tướng môn độc hậu - Thiên Sơn Trà Khách - Điểm: 11
☆, Chương 63.1: Gặp gỡ Tiểu Hầu gia

Người đứng ở đối diện không phải ai khác chính là Tạ Cảnh Hành.

Dưới ngọn đèn u ám , lông mày trên khuôn mặt anh tuấn nhíu chặt lại. Hàn ý lạnh lẽo bao phủ quanh thân khác hẳn với lúc ban ngày. Trông hắn… giống như một người khác vậy.

Kinh Trập cùng Cốc Vũ đã gặp Tạ Cảnh Hành nhiều lần đương nhiên biết đây là ai.  Trong lòng hai người cả kinh, không tự chủ được thủ hộ ở trước mặt Thẩm Diệu.

Mạc Kình lần đầu tiên gặp Tạ Cảnh Hành. Hắn không biết Tạ Cảnh Hành loại người như thế nào, theo lời nói và ngữ điệu của Thẩm Diệu thì dường như hai người này có quen biết . Tạ Cảnh Hành nhìn chằm chằm Thẩm Diệu, suy nghĩ một lát rồi bật cười, thả tay ra sau đó trả Mạc Kình kiếm.[editor: Tiểu Vũ]

Hắn lười biếng lùi về phía cửa, khoanh tay nói:“Nha đầu Thẩm gia, ta và ngươi gặp nhau trong này ắt là có duyên đi.”

Thẩm Diệu không quan tâm hắn, phân phó hai nha đầu bên người cùng Mạc Kình: “Các ngươi nhanh rời khỏi đây đi.”

Cốc Vũ cùng Kinh Trập liếc mắt nhìn Tạ Cảnh Hành một cái, gật đầu bảo vâng. Đương lúc đang muốn mang theo Thẩm Diệu rời đi  thì Thẩm Diệu đã nói : “ Các ngươi đi trước đi, ta sẽ theo sau.”

Trong phòng dần tối lại, chỉ thấy ngọn nến nhỏ bé hơi lay lay trực tắt, Cốc Vũ bối rối kêu lên:“Cô nương......”

“Đi!” Thẩm Diệu mở miệng, mệnh lệnh của nàng tuy ngắn ngủi mà chắc chắn (?).Cốc Vũ khẽ run lên, Mạc Kình lắc lắc đầu mỗi tay túm một nha đầu, phi người bay ra bên ngoài.

Tạ Cảnh Hành từ nãy đến giờ vẫn khoanh tay hưng trí nhìn hành động của Thẩm Diệu. Nàng lần mò đến bàn, đem hỏa chiết tử vừa tìm được đốt lư hương hình hoa lan vừa nãy ở trên bàn rồi định bước ra khỏi phòng.

Thẩm Diệu đang định bước ra ngoài . Tạ Cảnh Hành nhìn theo nàng nhướn mày. Tay khẽ búng một cái, ngọn nến trong phòng phụt tắt. Một bóng dáng đột nhiên bay đến trước mặt của Thẩm Diệu, nhẹ ôm thắt lưng nàng. Thẩm Diệu chưa kịp phản ứng thì đã rơi vào lồng ngực ấm áp. Người nọ ôm nàng lăn một vòng, chớp mắt, thân thể hai người đã ở trong gầm giường.

“Ngươi......” Thẩm Diệu kinh sợ không thôi.

“Xuỵt” Thanh âm của Tạ Cảnh Hành lại vang lên:“Có người đang tới.”

Trong phòng vang lên tiếng bước chân của một người. Thân mình của Thẩm Diệu khẽ cứng đờ.
Nàng vạn vạn không ngờ tới, hành động của người nọ lại mau như vậy.

Mà việc làm người ta cảm thấy may mắn hơn cả là người trong phòng không có đốt đèn . Bất quá chuyện này nàng cũng có thể đoán được trước. Lấy tính tình của người kia mà nói chắc chắn sẽ không đốt đèn.

Bên ngoài chợt vang lên tiếng nói:“Vương gia, đều an bài tốt lắm.”

“Các ngươi lui ra đi, canh giữ ở bên ngoài, đừng làm phiền hưng trí của bổn vương.” Một thanh âm khàn khàn khác vang lên. Tròng mắt Thẩm Diệu hơi hơi động, quả nhiên là Dự Thân Vương.

“Thẩm Tín a Thẩm Tín......” Thanh âm của Dự thân vương tràn đầy đắc ý, tựa hồ còn có chút hưng phấn biến thái:“Bổn vương muốn nếm thử, nữ nhi của ngươi cùng này nữ nhân khác có gì bất đồng?

Tiếng bước chân dần hướng lên giường.
Nắm đấm trong tay Thẩm Diệu dần dần nắm chặt .

Tạ Cảnh Hành hơi hơi cúi đầu, bởi vì nguyên nhân tư thế, cằm hắn liền đặt ở trên đầu Thẩm Diệu. Vừa cúi xuống một cái có thể ngửi thấy mùi tóc nữ tử thơm ngát. Tuy trong tối không nhìn thấy được vẻ mặt của Thẩm Diệu nhưng thân thể căng thẳng trong lòng hắn cũng có thể cảm nhận được nàng không hề phản đối hành động này

Trên giường vang lên thanh âm của quần áo bị xé rách lẫn tiếng nói dữ tợn của Dự thân vương ,lời xấu xa ùn ùn, Thẩm Thanh tựa hồ khôi phục một ít thần trí, phát ra kháng cự rất nhỏ. Nhưng mà thanh âm kia mềm nhũn giống như không phải kháng cự mà giống như nghênh đón.

Trong không khí lan tỏa một cỗ hương vị mờ ám là người ta mặt đỏ tim đập mang theo chút hoa lan thơm ngát, không phòng bị bị người hít vào.

Thẩm Diệu cũng dần dần cảm giác được một tia không đúng, trong lòng “Lộp bộp” một tiếng. Huân hương nàng lúc rời đi đốt là thúc tình hương bây giờ là tự làm tự chịu. Nàng từ trước đến nay chưa bao giờ gặp tình huống như vậy  không khỏi giận chó đánh mèo với vị khách không mời mà đến – Tạ Cảnh Hành. Nếu không phải Tạ Cảnh Hành xuất hiện làm nảy sinh biến cố thì bây giờ nàng đã rời đi rồi, làm gì rơi vào quẫn trạng như vậy. Nghĩ xong trừng mắt nhìn tên đầu sỏ gây ra tất cả sự việc.

Đáng tiếc bây giờ không có ánh sáng, cái gì cũng không thấy, Thẩm Diệu do dự một chút không dám kinh động đến người trên giường liền dụi đầu vào vạt áo của Tạ Cảnh Hành che mũi lại.

Nàng biết huân hương kia không phải thứ tốt gì , lại càng biết nàng trăm ngàn lần không nên hít phải. Bản thân Thẩm Diệu chỉ nghĩ tới biện pháp dùng vạt áo của Tạ Cảnh Hành che mặt mũi lại nhưng lại không nghĩ đến Tạ Cảnh Hành chính là một nam nhân.  

Thời điểm Tạ Cảnh Hành phát hiện huân hương này có vấn đề thì hắn đã hít rất nhiều, đã thế trong lòng lại còn ôm một tiểu nha đầu. Thẩm Diệu giờ tuy miệng còn hơi sữa dáng người tuy thường thường nhưng căn bản cũng là nhuyễn ngọc ôn hương. Vào thời điểm mấu chốt thân thể của hắn có chút căng thẳng, Thẩm Diệu không biết là vô tình hay cố ý cọ cọ vào thân trên của hắn, gắt gao chôn đầu trong ngực hắn.

Tạ Cảnh Hành hít  sâu vào một hơi, từ khi sinh ra cho đến nay, hắn chưa bao giờ cảm thấy chật vật như vậy. Trên đầu, giường lớn đang kêu “Cót két “ không ngừng, tiếng rên rỉ của nữ nhân cùng thanh âm của nam nhân hòa quyện vào nhau làm người ta mặt đỏ tim đập.

Động tĩnh kia làm cho người ta hoài nghi dưới lực lớn như vậy giường có thể sụp xuống?

Cắn răng nghe xong non nửa cái canh giờ, động tĩnh trên giường dần dần nhỏ,người trên giường  tựa hồ mệt mỏi trong chốc lát. Thân mình Thẩm Diệu cũng cứng ngắc- nàng sắp chịu không được. Vừa lúc đó ,Tạ Cảnh Hành lăn một vòng, thừa dịp không ai để ý bay vút ra bên ngoài một cach nhanh chóng. Trời đen như hũ nút,cũng không biết hắn làm như thế nào không kinh động đến Dự Thân vương.

Ra ngoài không xa, Thẩm Diệu liền nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của ba người Cốc Vũ.

Thấy nàng đi ra, Kinh Trập kích động thiếu chút nữa nhảy lên, sợ có người khác bên ngoài nghe được, Kinh Trập nhỏ giọng : “Cô nương, nô tỳ lo lắng muốn chết, vừa nãy có người đi vào, người không bị người đó phát hiện sao …” Đang nói một nửa, Kinh Trập liền im bặt bởi lúc này nàng vừa nhìn rõ tư thế của Thẩm Diệu….

Thẩm Diệu vẫn đang bị Tạ Cảnh Hành ôm. Tạ Cảnh hành thân hình cao lớn, ôm Thẩm Diệu cũng không có chút cố sức nào. Kinh Trập thấy vậy liền tức giận nói:  “Ngươi mau buông cô nương nhà ta ra!”

Tạ Cảnh Hành nhướng mày, buông tay. “Ba” một tiếng, Thẩm Diệu trực tiếp té ngã trên mặt đất.

“Ngươi!” Cốc Vũ tức giận, nàng không ngờ được phương thức buông tay của Tạ cảnh Hành lại thô bạo như vậy. Cốc Vũ nâng Thẩm Diệu dậy đau lòng nói : “Cô nương, người không sao chứ?”
Mạc Kình nhìn chằm chằm Tạ Cảnh Hành, trong lòng  kinh nghi không thôi. Người này thoạt nhìn là một thiếu gia con nhà võ, gia thế bất phàm. Hơn nữa chính mình ở trong tay người  này không thể phản kháng.

Thân thủ như thế không khỏi làm hắn ghé mắt. Nhưng đêm hôm khuya khoắt lại xuất hiện ở nơi này không khỏi làm người ta hoài nghi. Vừa rồi hắn mang theo Cốc Vũ cùng Kinh Trập ra ngoài liền thấy có người đang đi vào phòng Thẩm Diệu, phía sau còn mang theo một thị vệ thân thủ bất phàm. Nếu không phải hắn tinh mắt, trốn mau thì chỉ sợ bây giờ đang gặp một phiền toái lớn. Mạc Kình không nhịn được liếc Thẩm Diệu một cái. Chẳng lẽ Thẩm Diệu biết trước được tối nay đám người kia sẽ đến? Vậy nàng bảo hắn đem Thẩm Thanh đến phòng nàng rốt cuộc là có ý gì?

Thẩm Diệu đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người, bình tĩnh nhìn về phía Tạ Cảnh Hành: “Đêm đã khuya rồi, ta không quấy rầy Tiểu Hầu gia làm việc, xin mạn phép đi trước.” Thái độ vô cùng xa cách.

Lúc này , mưa vẫn chưa dứt, từng hạt nước nhỏ như hạt bụi rơi trên người của nàng làm quần áo của nàng ướt. Dưới ánh sáng của đèn lồng, ánh mắt của Tạ Cảnh Hành đảo qua mặt nàng rồi như xem kịch vui nói:“Từ nay về sau đi ra ngoài hay phải xuất phủ cần phải đem theo mấy tên hậu vệ cường tráng chút để bảo vệ, ngươi muốn chịu chết bản hầu chưa bao giờ ngăn cản…”
Những lời hắn nói quả thực rất nặng, khuôn mặt tuấn tú còn lộ ra một nụ cười bất hảo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 08.01.2017, 20:52
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 07.01.2016, 17:12
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 99
Được thanks: 171 lần
Điểm: 7.98
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tướng môn độc hậu - Thiên Sơn Trà Khách - Điểm: 10
Chương 63.1[tiếp]

Thẩm Diệu liếc nhìn Mạc Kình, Mạc Kình lắc lắc đầu có chút xấu hổ nói,:“Thuộc hạ một người cũng không nắm chắc.”

Tuy bản thân Dự Thân vương vô năng nhưng không có nghĩa là thủ hạ cũng thuộc hạng thấp kém.

“Tiểu hầu gia dường như đã tính kĩ càng.” Thẩm Diệu trầm mặc nói.

Tạ Cảnh Hành dương môi cười, đứng dậy rời đi. Ý là không muốn quan tâm đến bọn họ.

“Có xuất thủ tương trợ hay không?” Nàng hỏi.

Tạ Cảnh Hành quay đầu, suy nghĩ một lát, gật đầu nói:“Không phải là không thể được, bất quá...... Ngươi cầu ta, ta liền mang bọn ngươi đi ra ngoài.”

Sắc mặt Cốc Vũ cùng Kinh Trập thay đổi. Tạ Cảnh Hành này tính tình rất bất hảo, giọng điệu ngả ngớn lại cộng thêm khuôn mặt tuấn tú trời sinh đều làm cho nữ tử mặt đỏ tim đập. Nếu không phải hôm nay vì lo lắng cho Thẩm Diệu, các nàng cũng đã không tức giận.

Mạc Kình nhíu nhíu mày, Thẩm Diệu là nữ nhi của Thẩm Tín, chắc chắn thường ngày được mọi người nuông chiều nhìn qua tính tình quật cường. Tạ Cảnh Hành khiêu khích như vậy chỉ sợ Thẩm Diệu sẽ giận tím mặt.

Ngoài dự đoán của Mạc Kình, Thẩm Diệu nghe vậy rất nhanh liền nói:“Được, ta cầu ngươi, mang ta nhóm đi ra ngoài.”

Lời nà của nàng nói quá nhanh làm Tạ Cảnh Hành không nhịn được mà nghẹn một lúc. Hắn cẩn thận đánh giá lại nữ tử trước mặt, tuy nói là cầu người khác nhưng ánh mắt lại khác hẳn, tư thái ung dung, không yếu thế hơn người khác.

Loại cảm giác này thập phần vi diệu làm cho hắn cảm thấy nàng không phải đi cầu người mà người trên đang ra lệnh vậy. Không đợi Tạ Cảnh Hành nói chuyện, Thẩm Diệu lại lập tức nói:“Tiểu Hầu gia nghĩ ra ngươi phản ngươi?”

“Ngươi thật đúng là tiểu nhân lòng dạ bỉ ôi.” Tạ Cảnh Hành cười, nhẹ giọng nói:“Xuất hiện đi.”

Trong chớp mắt, xung quanh xuất hiện rất nhiều hắc y nhân, nhìn qua tầm khoảng mười mấy người, cân xứng với thủ hạ của Dự Thân Vương .
Kinh Trập cùng Cốc Vũ hoảng sợ, Mạc Kình cũng cả kinh. Võ công của hắn không kém, nhưng là cũng không biết nơi này khi nào ẩn giấu nhiều người như vậy, hiển nhiên đối phương thân thủ cao hơn hắn. Mà trước mặt thiếu niên này dễ dàng điều động nhiều như vậy cao thủ, thật sự làm cho người ta có chút suy đoán thân phận của hắn.

Tạ Cảnh Hành nói:“Động tác nhanh một chút, đừng đánh rắn động cỏ.”

Nhóm hắc y nhân cúi đầu xưng “Dạ”, trong nháy mắt biến mất trong bóng đêm. Động tác của bọn họ đồng nhất không sai một li, nuôi hộ vệ ở trong nhà bảo vệ rất khó có được khí chất như vậy.

Thời điểm Thẩm Diệu đang trầm tư liền nghe được Tạ Cảnh Hành nói : “Tốn một chút thời gian, đi sang bên kia đi thôi.”

Hắn xoay người đi về phía đối diện, dáng đi giống như rất quen thuộc đường đi nước bước ở đây vậy.

“Đi theo hắn.” Thẩm Diệu nói.
Không biết thủ hạ của Tạ Cảnh Hành an bài như thế nào, nhóm người của Thẩm Diệu đi hết một đường nhưng chẳng gặp được ai. Thậm chí ở Nam các-nơi Thẩm Thanh cùng Thẩm Nguyệt ở một hộ vệ  cũng không có. Sau khi đến nơi an toàn, Thẩm Diệu xoay người nói với Mạc Kình :

“Ngươi trở về đi.”

Hộ vệ cũng có nơi ở của hộ vệ, lần này Mạc Kình vụng trộm chạy ra ngoài, nếu có người khác phát hiện chỉ sợ có biến

Cốc Vũ cùng Kinh Trập theo chân Thẩm Diệu đi vào phòng. Tạ Cảnh Hành lại chưa rời đi. Mắt thấy Tạ Cảnh Hành muốn đi vào nội thất, Kinh Trập tiến lên phía trước cảnh giác nhìn hắn:“Công tử xin dừng bước.”

Tạ Cảnh Hành dừng bước thật, chẳng qua là nhìn bóng dáng của Thẩm Diệu nói :”Thẩm Diệu,ngươi làm lãng phí một đêm của bản hậu, ngay cả giải thích cũng lười đi ?”

Bước chân của Thẩm Diệu dừng một chút, trong lòng thở dài. Tạ Canh Hành sinh ra giống như thất xảo linh lung tâm ( Tâm tư tinh tế?), tai thính mắt tinh làm người ta đố kị, nhiều sự việc chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể thấy rõ ràng. Thẩm Diệu lười giấu diếm hắn, nàng nhìn Cốc Vũ cùng Kinh Trập một cái nói : “ Các ngươi ra ngoại thất ngủ trước đi, để Tiểu Hầu gia tiến vào.”  

“Cô nương......” Cốc vũ có chút kích động:“Này cho để ý không hợp......”

Cùng một nam tử xa lạ ở cùng phòng lúc nửa đêm là việc kinh hãi thế tục thế nào. Nếu bị người ta bắt được, đời Thẩm Diệu xong rồi. Cùng Phó Tu Nghi ở cùng một phòng còn có thể lý giải là nữ tử đang tư xuân, dù sao cũng chẳng phát sinh cái gì nhưng loại chuyện này nói không khéo chính là tự hủy danh dự cho dù có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được a.  .

“Căn bản không có người biết có cái gì phải sợ? .” Thẩm Diệu không tính nghe hai nha đầu nói, nhìn Tạ Cảnh Hành mở miệng : “Tiến vào.”

Tạ Cảnh Hành nhún vai theo Thẩm Diệu bước vào trong nội thất, lại quay đầu nhìn hai nha hoàn đang lo lắng ngoài cửa. Thẩm Diệu nhẹ nhàng đem cửa đóng lại.

Thẩm Diệu thắp đèn, đóng cửa sổ ngăn cách tiếng mưa tí tách ở bên ngoài, đến trước bàn ngồi xuống.

Tạ Cảnh Hành hưng trí đứng dự vào tường, nhìn nàng đang tự nhiên châm trà hỏi: “Ngươi vì sao không sợ ta?”

“Ta vì sao phải sợ ngươi?” Thẩm Diệu hỏi lại.

“Một cô nương ở cùng một nam tử xa lạ trong cùng một phòng, đêm hôm khuya khoắt, ngươi không sợ ta đối với ngươi có ý định xấu?” Hắn cười xấu xa. Dưới ngọn đèn càng làm khuôn mặt hắn thêm anh tuấn.

“Ta và ngươi vừa rồi đều nghe được chuyện của khuê phòng nữ tử (vụ Thẩm Thanh đó), giờ Tiểu hầu gia nói ra có phải là quá muộn?” Thẩm Diệu thản nhiên nói.

Tạ Cảnh Hành sửng sốt, khuôn mặt tuấn hiện lên một chút bất khả tư nghị (khó tin, khó tưởng tượng). Mấy năm nay hắn trải qua không ít chuyện, những điều trong tuổi hắn nên biết hắn đều biết, những điều hắn không nên biết hắn cũng biết. Ít nhất ở Định kinh, thậm chí Minh Tề, hắn cũng coi như là kiến thức rộng rãi . Nhưng lần đầu tiên trong đời hắn có một nữ tử mặt không đổi sắc nói với hắn về “chuyện của khuê phòng nữ tử.”

Lúc nãy do trời quá tối nên hắn không thấy được thần sắc của Thẩm Diệu, Giờ cẩn thận ngẫm lại, từ sau khi rời khỏi đó, thanh âm của Thẩm Diệu đều thực bình tĩnh, thái độ đều cực kì ung dung giống như người vừa rồi cùng hắn nghe khuê phòng bí sự của người căn bản là một người khác. Hắn thực hoài nghi nha đầu kia co sphari là quái vật hay không?

“Ngươi rốt cuộc có phải nữ nhân hay không?” Tạ Cảnh Hành ôm ngực nói.
Nếu là nữ nhi tầm thường nếu không phải là túng quẫn thì cũng là xấu hổ không thôi , sẽ không bao giờ nhắc lại đến chuyện này nữa. Mà nàng, trước cùng hắn nghe chuyện, sau bình tĩnh nhắc tới, bản thân chẳng có chút xấu hổ nào, cho dù là nữ nhi của Uy Vũ đại tướng quân cũng thật đặc biệt.

Thẩm Diệu không nói.

Tạ Cảnh Hành gật đầu:“Suýt nữa thì quên, ngươi căn bản không phải là một nữ nhân mà là một tiểu nha đầu.”

Thẩm Diệu tuy đã trải qua sự đời trở thành một tên lão thành nhưng bộ dáng thì thật là …rất hời. Hai má trắng trắng nộn nộn chưa mất đi vẻ trẻ con, thời điểm không nói gi thoạt nhìn rất ít tuổi. Tạ Cảnh Hành thầm nghĩ, ước chừng nha đầu này tuổi còn quá nhỏ không hiểu chuyện khuê phòng của nữ tử nên thái độ mới thản nhiên như vậy. [editor: Tiểu Vũ]

Càng nghĩ càng cảm thấy chính là nguyên nhân này, Tạ Cảnh Hành đến gần Thẩm Diệu từ trên cao nhìn xuống nói:“Chuyện huân hương trong phòng kia ta còn chưa tính với ngươi, thiếu chút nữa a cũng ngã theo ngươi.” Hắn ra sức kéo hai má Thẩm Diệu một phen nói :“Ngươi trả như thế nào?” [Cảm ơn cobemituot đã ủng hộ mình trong những ngày qua =) ]

Thẩm Diệu ngây người trong chốc lát, nàng không đoán được Tạ Cảnh Hành sẽ làm động tác như vậy mà Tạ Cảnh Hành tựa hồ cảm thấy chơi rất vui liền tiếp tục kéo hai ma Thâm Diệu, Không phải là miết nhẹ nhàng mà  không chút thương hương tiếc ngọc chà đạp. Dường như đã cho rằng nàng là một tiếu cô nương không màng thế sự.

“Làm càn!” Theo bản năng, nàng thấp giọng quát.

Lời vừa ra khỏi miệng, hai người đều giật mình.

Dưới ánh đèn, thiếu niên anh tuấn gương mặt cứng đờ, tròng mắt tối đen xẹt qua thần thái phức tạp. Hắn thu tay về khẽ cười một tiếng thảnh nhiên nói : “Vẫn là lần đầu có người dám hướng đến ta nói hai chữ làm càn.”
Thẩm Diệu trong lòng có chút tức giận mình luống cuống. Tạ Cảnh Hành làm việc có chút vượt ra ngoài lẽ thường, mới vừa rồi dưới tình thế cấp bách lại xuất ra phong thái của Hoàng Hậu. Người này vốn thông minh, không để hắn phát hiện mới tốt. Nàng cũng không biết nói cái gì đành phải trầm mặc.


Chiều mai đăng nốt 3 chương. editor đang lười. -_-


Đã sửa bởi Quế Quế lúc 09.01.2017, 13:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.01.2017, 23:27
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 20.03.2015, 14:27
Bài viết: 113
Được thanks: 77 lần
Điểm: 0.57
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tướng môn độc hậu - Thiên Sơn Trà Khách - Điểm: 1
Truyện bạn edit hay quá. Xem mà không cưỡng lại được. Mình luôn ủng hô bạn. Biết hôm nay bạn đăng truyện nên vào luôn ủng hộ. Mong vạn giữ gìn sức khỏe để có thêm nhiều trang truyện hay. Luôn mong chờ truyện của bạn


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 166 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

5 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

6 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

10 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 65, 66, 67

12 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 37, 38, 39

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

14 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 05/09]

1 ... 7, 8, 9

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

18 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

19 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

canutcanit: [PR-Chương mới]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
quynhbac1997: viewtopic.php?t=398829&start=18
Tuyết Vô Tình: ==
Jinnn: :>>
Shin-sama: vui vậy
Độc Bá Thiên: Cô Nguyệt ới à ới aaa
LogOut Bomb: Ngọc Nguyệt -> Candy2110
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3257196#p3257196 kì mới game Tình Yêu Nhân Vật
Jinnn: húy húy :>>
Tiểu Linh Đang: cầu ủng hộ a viewtopic.php?t=394850&start=21
Độc Bá Thiên: mới mua thì có :(
Đào Sindy: ko xem à
Đào Sindy: mua r
Độc Bá Thiên: khỉ siêu nhân :(
Đào Sindy: chị Tét lăng nhăn
Tiêu Dao Tự Tại: Tối mà chán thế này
Tuyết Vô Tình: ...
Cô Quân: mọi ng hảo :))
Tiêu Dao Tự Tại: you tối hảo a~~
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiêu chị Tét rồi :D3 :D3
Lãng Nhược Y: *núp* ba đi cưa gái :D2
Niệm Vũ: Quân: chính hắn đó :))
Cô Quân: Nguyệt hoa dạ tuyết?
Ta có bám theo ai hả?
Tiêu Dao Tự Tại: Quân tỷ
Preiya: mn ơi, cho mình hỏi, ai là vợ của bạn Dạ Tuyết vại??? Nếu ai là vợ bạn ý thì đề nghị bạn ý đừng bám theo vợ mình nữa nha :))))
Cô Quân: ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Phượng, ò ò, tưởng có chuyện gì chứ
Kim Phượng: ặc, không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới Minh :))
ღ๖ۣۜMinhღ: sao thế?
Kim Phượng: minh hỡi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.