Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

 
 07.01.2016, 22:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.06.2015, 11:33
Bài viết: 755
Được thanks: 8305 lần
Điểm: 9.07
 [Hiện đại - Trùng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 9
ĐỜI NGƯỜI BÌNH THẢN

images

Tên gốc : Yêu Nhiên Nhân Sinh

Tác giả: Nam Lâu Họa Giác

Thể loại: Trùng sinh, 2S, hiện đại đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HE

Converter: ngocquynh520 LQĐ

Editor: Nhạc Lam

Lịch edit : 2 - 3 ngày/1 chương. Bận sẽ không có chương mới!

Số chương: 114 chương + 1 ngoại truyện

images

Giới thiệu

Chuyện tình yêu

Cô: An phận thủ thường, nỗ lực tìm kiếm ông xã hiền lành

Anh: Ngăn cản ý đồ của cô

Cô: Tôi muốn ly hôn

Anh: Việc này đã xong, không thể thay đổi

Nữ trùng sinh đấu trí với nam phúc hắc không biết là chuyện nên khóc hay cười

Chuyện gia đình

Bà nội: Con trai ly hôn đi

Ba: Không nên làm phật ý mẹ

Mẹ: Bây giờ, chúng ta không còn cách nào khác

Cô: Cuộc sống của chúng ta do chúng ta làm chủ

Hãy xem nữ chính vượt qua mọi chông gai, giành được tình yêu, tài sản, sống một cuộc đời bình yên vui vẻ như thế nào

Trên đường ra sân bay về thăm ba mẹ, biến cố bất ngờ xảy ra khiến Mạnh Yên trùng sinh trở lại năm mười tuổi

Đối mặt với ba mẹ suốt ngày tranh cãi, bà nội suốt ngày làm khó dễ, nói xấu mẹ bất hiếu trước mặt ba

Cô phải làm gì ? Liệu những cố gắng của cô có thể thay đổi được hiện thực ?

Liệu cô còn có thể tin vào tình yêu ?

images

Lời editor : Tình cờ lượn lờ trong diễn đàn kiếm được truyện này, mọi người review truyện khá tốt nên mình quyết định nhảy hố. Hoan nghênh mọi người nhảy hố  :iou:



Đã sửa bởi Nhạc Lam lúc 02.02.2016, 17:42, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 09.01.2016, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.06.2015, 11:33
Bài viết: 755
Được thanks: 8305 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 12
Chương 1: Sống lại

Edit: Lam

Trời tờ mờ sáng, Mạnh Yên mệt mỏi rời khỏi giường, nhớ đến tối qua, mẹ Mạnh Yên gọi điện tới, khóc lóc kể lể chồng bà dữ tợn như thế nào, cương quyết ly hôn với ông, cô thở dài, đây đã là lần thứ mấy rồi?

Lần nào bà cũng nói vậy nhưng sau đó không có việc gì xảy ra. Nhưng chuyện này vẫn khiến đêm qua cô ngủ không yên, sáng nay thức dậy cảm thấy đầu đau đến như muốn vỡ ra, suy nghĩ rối loạn, từ nhỏ đến giờ, những lần ba mẹ cô cãi nhau không dứt có khi còn có diễn ra những cảnh đánh nhau, ném chén bát, thượng cẳng tay hạ cẳng chân với nhau là chuyện bình thường như cơm bữa. Họ luôn ầm ỹ như thế, khiến cô sợ hãi không muốn ở nhà, cũng khiến cô thấy ác cảm với việc hôn nhân, mỗi khi nghe thấy từ ấy cô luôn tránh xa ba bước.

Bởi thế, thời gian trôi qua, cô cũng bỏ lỡ không biết bao nhiêu cơ hội, bây giờ cô đã 28 tuổi vẫn chưa có mảnh tình vắt vai. Cô vẫn không hiểu một điều, nếu thật sự không thể níu kéo được, sao không dứt khoát ly hôn? Mỗi ngày đều ầm ĩ như vậy không thấy phiền sao? Có phải vì cô nên mới miễn cưỡng sống với nhau? Nhưng ba mẹ chưa bao giờ quan tâm cô, chỉ khi có chuyện khóc lóc kể lể thì mới nhớ đến đứa con gái này, khiến cô cảm thấy mình giống như là thùng rác chứa tâm sự của ba mẹ vậy.

Cô kéo hành lý, bắt taxi đến sân bay, dù sao cũng phải về xem ba mẹ thế nào, họ đã lớn tuổi mà còn làm ầm ĩ. Hạ cửa kính xuống, gió từ bên ngoài thổi vào khoan khoái, làm cô vô thức nhắm mắt nghỉ ngơi. Đột nhiên chiếc xe lắc lư dữ dội, Mạnh Yên giật mình mở to mắt, đã xảy ra chuyện gì?

Không đợi cô hiểu việc gì đang xảy ra, một trận long trời lở đất khiến sắc mặt cô trở nên trắng bệch, chiếc xe bị hất tung khỏi mặt đất, cô chỉ cảm thấy trước mắt một màu đen và rồi ngất đi.

Đến khi cô tỉnh dậy, tay chân tê dại, cả người đau nhức, mí mắt vô lực giật giật.

“Tiểu Yên, con tỉnh rồi ư? Con thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?” Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Mạnh Yên từ từ mở mắt ra, hốt hoảng nhìn thấy một người phụ nữ, cảm thấy như đang mơ, sao mẹ lại trẻ như vậy? Nếp nhăn trên trán sao biến mất rồi? Dáng người cũng thon gọn hơn rất nhiều, không lẽ đã quay lại quá khứ ư?

“Tiểu Yên, Tiểu Yên” Lý Thiến lo lắng gọi khi thấy con gái ngẩn người, chẳng lẽ vẫn còn sốt sao?

“Mẹ” Mạnh Yên nhỏ giọng gọi, nước mắt chảy ra, đã lâu rồi mẹ cũng không quan tâm cô nhiều như vậy.

Cô kiên cường là thế, độc lập là thế, nhưng trong nội tâm vẫn luôn khao khát tình thương của ba mẹ.

“Con sao thế? Đừng khóc mà” Lý Thiến lấy tay lau nước mắt cho con gái, đau lòng hỏi “Con khó chịu chỗ nào sao?”

“Mẹ” Mạnh Yên ôm lấy Lý Thiến khóc to, khóc hết sức lực đang có của mình, hô hấp dồn dập. Giống như sự cô đơn, sự bất lực, nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng bao nhiêu năm nay đều dồn vào việc khóc này.

Lý Thiến ôm lấy con gái, đau lòng như muốn chết đi, nhẹ nhàng vỗ lưng cô. Dỗ hơn nửa ngày Mạnh Yên mới nín. Lý Thiến giúp cô lau hết nước mắt, dịu dàng hỏi “Tiểu Yên, đầu con còn đau không? Mẹ đưa con đến bệnh viện nhé?”

Thấy con gái khóc to như vậy nên bà nghĩ thân thể cô vẫn còn khó chịu.

“Không cần đâu ạ, con không sao hết” Mạnh Yên nghe xong vội lắc đầu, cô rất sợ bệnh viện. Nhưng mà không đúng, tại sao cô lại ở nhà? Không phải lúc nãy cô ra sân bay thì gặp chuyện sao?

“Không sao là tốt rồi, con sốt hai ngày nay, mẹ sợ con sốt đến hôn mê”.

Sốt? Mạnh Yên cảm thấy như mình đang mơ, giơ tay lên định véo mặt mình thì thấy bàn tay…. bàn tay này…sao lại nhỏ thế?

Lý Thiến thấy con gái ngẩn người, vội vàng kiểm tra cô “Sao thế?”

“Mẹ, con mệt, con muốn ngủ một giấc” Cô cần thời gian để suy nghĩ, nói không chừng, ngủ một giấc có thể trở lại như cũ.

“Được, được, được, con ngủ đi” Lý Thiến đỡ con gái nằm xuống, dùng tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cô, khi thấy không còn khả năng sốt nữa mới vừa lòng đi ra.

Chờ Lý Thiến ra ngoài, Mạnh Yên mới mở mắt, đưa tay của mình lên chăm chú quan sát, nhìn hơn nửa ngày thì bật dậy xuống giường, chạy tới trước gương lớn thì thấy trên gương xuất hiện một cô bé xấp xỉ mười tuổi. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của thân thể này có một đôi mắt đen sẫm vô cùng quen thuộc, quen thuộc đến mức làm cho cô muốn ngất đi.

Trời ạ, cô vẫn còn sống, chỉ có điều cô quay về cô nhiều năm về trước.

Cô ngẩn người trở về giường, nằm im không nhúc nhích. Đầu óc hoạt động lại rất nhanh, trước đây cô từng có lần bị sốt rất cao, chuyện ấy khiến ba mẹ cô vô cùng sợ hãi. Khi đó hình như là 10 tuổi, cô đang học tiểu học năm thứ ba. Cả người cô chấn động, trong lòng xúc động. Lúc ấy tuy ba mẹ vẫn thường xuyên cãi nhau nhưng chưa đến nỗi tan vỡ. Mẹ vẫn chưa tuyệt vọng với tất cả, cũng chưa thờ ơ với cô. Cô có thể thay đổi mọi thứ không? Để cho tình cảm của ba mẹ không bị rạn nứt? Để cho bản thân không bị mất đi sự quan tâm của họ?

Đúng, cứ làm thế đi. Nếu ông trời đã cho cô sống lại lần nữa, cô phải thay đổi hết tất cả. Thật ra, ba mẹ vốn do người khác giới thiệu mà thành đôi, nghe nói lúc đầu tình cảm không tệ. Nhưng sau khi sinh cô ra, tình thế thay đổi rất nhiều. Bà nội cổ hủ “trọng nam khinh nữ”, đối với đứa cháu gái là cô không vừa mắt, ba tuy thương cô nhưng trong lòng vẫn luôn khao khát một đứa con trai, bên cạnh lại bị bà nội đòi hỏi, vì thế muốn sinh thêm đứa em trai. Mẹ cô thì không đồng ý, vì với bà, nam hay nữ đều như nhau, huống hồ, trong thôn đối với việc sinh đứa thứ hai lại vô cùng nghiêm khắc, nếu đẻ thêm đứa nữa không chỉ bị mất việc, mà còn bị phạt tiền.

Mẹ cô làm trong quân doanh, tất nhiên sẽ không từ bỏ chức vị đó. Có lẽ từ lúc đó, ba mẹ cô bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn, bực mình nhất là bà nội thường xuyên đổ thêm dầu vào lửa, làm cho ba mẹ luôn cãi vả không ngừng. Còn có lúc, trước mặt ba, bà nội bảo mẹ không hiếu thuận với bà, không tôn trọng người già. Việc này làm cho ba – một người mất ba sớm, do một tay bà nội nuôi lớn – nổi giận, mẹ cô giải thích thế nào cũng không tin.

Mạnh Yên nắm chặt bàn tay nhỏ của mình, khuôn mặt ngây ngô của đứa trẻ lộ ra vẻ không phục, cô nhất định phải thay đổi hết tất cả những chuyện đó.

Buổi tối, lúc Mạnh Ngọc Cương đi làm về thì thấy con gái đang ngồi trên ghế, ông cũng thấy Lý Thiên đang vội vàng làm cơm tối.

“Tiểu Yên, con hết sốt rồi sao?” Mạnh Ngọc Cương vừa ôm con gái, vừa sờ trán cô kiểm tra.

“Con đỡ rồi ba”. Mạnh Yên ôm lấy cổ ông, nhẹ giọng làm nũng “Ba có mệt không? Tiểu Yên đấm lưng cho ba nhé”

Mạnh Ngọc Cương làm việc bên ngoài cả ngày, mệt đến nổi sống lưng muốn gãy rời, nhưng thấy con gái hiếu thuận ngoan ngoãn như vậy, tất cả mệt mỏi của ông đều bị ném sang một bên “Ba không mệt, Tiểu Yên của chúng ta rất ngoan”

“Tiểu yên sẽ cố gắng học giỏi, về sau học đại xong đi làm, sẽ kiếm thật nhiều tiền để nuôi ba, ba sẽ không cần phải vất vả như vậy”.


Đã sửa bởi Nhạc Lam lúc 25.02.2016, 10:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.01.2016, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.06.2015, 11:33
Bài viết: 755
Được thanks: 8305 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 11
Chương 1 (tt)
Editor : Lam

Mạnh Yên ôm lấy ba mình. Mặc dù điều kiện nhà cô không khá giả, tuy là nhà hai tầng nhưng không có tiền trang trí. Mạnh Ngọc Cương lái máy cày trong thôn, mỗi ngày đều đi sớm về muộn. Lý Thiến làm nhân viên bán hàng cho một nhà sách ở trên trấn, công việc tuy nhàn hạ nhưng lương không cao.

Mạnh Ngọc Cương vừa nghe thế đã cười lớn “Con gái ngoan, ba chờ con kiếm tiền về nuôi ba, haha”.

Lý Thiến bưng mâm lên, mỉm cười nhìn họ. Ba người cùng ngồi ăn một bàn, Mạnh Yên nhìn đồ ăn trong mâm, một đĩa rau xào nhưng không có dầu mỡ. Khi đó thật sự rất nghèo, điều kiện vật chất còn kém. Mà ba mẹ cô muốn ăn uống tiết kiệm để trang hoàng lại nhà cửa, làm cho căn nhà chỉnh tề hơn một chút. Khi đó trong thôn chỉ cần có tiền đều thích trang trí nhà cửa, về sau tạo thành một xu thế. Chỉ cần xem cách bài trí trong nhà, từ đó có thể đánh giá kinh tế của nhà đó.

Lý Thiến gắp rau xào cho con gái, xoa đầu cô “Mau ăn đi”.

Mạnh Yên vừa gắp thức ăn, vừa ăn cơm. Trong lòng nhiều cảm xúc ngổn ngang, một bữa ăn đơn giản như thế, so với thịt cá của những ngày sau còn tốt hơn gấp trăm ngàn lần. Vô thức ngẩng đầu nhìn ba mẹ ăn cơm trắng, hai người không ai gắp đồ ăn. Mạnh Yên đau lòng, lấy đũa gắp thức ăn vào bát của ba mẹ, “Ba, mẹ, hai người cũng ăn đi”.

“Tiểu yên nhà chúng ta thật hiểu chuyện”. Trong lòng Mạnh Ngọc Cương vừa hài lòng vừa vui sướng, con gái ông vốn hướng nội ít nói, chưa từng gắp đồ ăn cho bọn họ, cũng không làm nũng với ba mẹ. Lý Thiến ngoài miệng tuy không nói gì, nhưng trong lòng cảm thấy thoải mái vô cùng, con gái thật sự đã lớn, đã hiểu biết rồi.

Một nhà ba người ăn cơm trong không khí hòa hợp, Lý Thiến dọn bàn rồi đi rửa chén bát, Mạnh Yên về phòng soạn sách vở để ngày mai đi học, cô cần phải chuẩn bị tốt bài vở.

“Ngọc Cương, con ăn cơm tối chưa?” Bà nội của Mạnh Yên mang dép lê đi vào, không thèm nhìn con dâu lấy một cái, chỉ quan tâm đến con trai.

Lý Thiến vừa nghe thấy tiếng bà thì quay lại chào bà một tiếng “Mẹ” thì thấy bà nội của Mạnh Yên không thèm để ý.

“Mẹ, con ăn rồi. Mẹ chưa ăn sao?” Mạnh Ngọc Cương vội đỡ bà ngồi xuống. Bà nội họ Mạnh ở nhà bác cả của Mạnh Yên, điều kiện nhà bác cả tốt hơn nhà cô rất nhiều, họ xây được một ngôi nhà nhỏ ba tầng, bà nội Mạnh Yên sinh được ba người con gái, hai người con trai, Mạnh Ngọc Cương là con trai út, nên từ nhỏ đã được bà thương yêu.

“Ăn rồi thì cho con cái này” Bà nội Mạnh Yên lấy hai quả trứng gà từ trong túi đưa cho con trai “Chín rồi đấy, ngày mai mang theo ăn”. Mạnh Ngọc Cương thấy thế bất đắc dĩ nhận lấy, “Mẹ, mẹ không cần mang đồ từ nhà anh đến cho con, chị dâu sẽ không vui”.

Bà nội Mạnh Yên trừng mắt “Có cái gì mà không vui? Đó là đồ của nhà con trai mẹ, mẹ thích cho ai ăn cái gì thì mẹ cho.”

Tuy nói thế, nhưng trong lòng lại trống rỗng vô cùng. Mạnh Ngọc Cương biết mẹ thương ông, nên không nói thêm gì nữa, chỉ qua loa nhắc bà, “Mẹ, làm như thế là không tốt, sẽ khiến anh và chị dâu cãi nhau. Còn nữa, nhà con cũng có trứng gà mà”.

Nhà mẹ đẻ của chị dâu có tiền, chị dâu lại là con một, khi kết hôn mang theo rất nhiều của hồi môn. Vì thế, mẹ ông rất xem trọng chị dâu, huống chi, chị dâu lại sinh cho bà một đứa cháu trai mập mạp, nó cũng là cháu trai duy nhất của nhà họ Mạnh. Trước mặt chị dâu, mẹ ông nhường nhịn ba phần không dám đắc tội. Lần trước, mẹ ông mắng chị dâu khiến chị tức giận, sau đó lập tức mang theo con trai của mình về nhà mẹ đẻ, khiến bà phải dẹp bỏ sự khó chịu mà nhẫn nhịn. Qua ba ngày không chịu được nữa, cuối cùng cũng cùng anh trai ông đến tận cửa đón về. Từ đó về sau, bà không dám mắng chị dâu của ông nửa câu.

“Yên tâm đi, đây chính là do mẹ chừa lại, bọn họ không biết đâu”. Bà đối với đứa con trai này hết lòng yêu thương, nhưng đối với vợ của con mình lại không yêu thích, về phần cháu gái còn là một phần lỗ vốn, có ích gì chứ? Mạnh Ngọc Cương vốn không muốn nhận nhưng bà vẫn kiên quyết bắt ông nhận lấy. Hai người đưa qua đưa lại một lúc, cuối cùng Mạnh Ngọc Cương vẫn phải nhận lấy. Tuy nhỏ bé nhưng cũng mang rất nhiều tình thương. Trong lòng ông thật sự biết ơn sự che chở của mẹ.

“Cháu gái của mẹ đâu rồi? Đỡ sốt chưa?”

“Đã đỡ hơn rồi ạ, mẹ không cần phải lo lắng”. Mạnh Ngọc Cương gọi con gái ra chào hỏi.

Thật ra, Mạnh Yên đã sớm nghe thấy tiếng của bà nội nhưng cô không muốn ra. Bởi vì bà nội trước mặt ba thì yêu thương cô, nhưng khi ba không có mặt, mới hoàn toàn lộ ra bản chất, đối xử với cô rất xa cách, lại còn trợn mắt với cô, bà nội nghĩ cô còn nhỏ nên không biết gì sao?

Đối diện với một kẻ hai mặt, mới nghĩ đã khiến cô thấy khó chịu rồi. Những chuyện khiến cho Mạnh Yên hận bà còn nhiều lắm, nhưng quan trọng là chính tay bà đã hủy đi hạnh phúc của gia đình bọn họ, khiến cho mỗi người trong nhà đều bị bức đến bước đường cùng.

“Bà nội” Mạnh Yên vui vẻ gọi bà, cô không còn là Mạnh Yên trước kia, đã từng là người lăn lộn trong xã hội, có thể đoán được tâm tình của người khác, đối với bà nội, Mạnh Yên vẫn không hề có sự thay đổi nào.

“Ôi, Tiểu Yên, lại đây bà nội xem nào, thật đáng thương, cũng gầy đi mất rồi”. Bà nội cô cố vẻ thân thiện, việc này làm cho Mạnh Yên nuốt không trôi.

“Bà nội, cháu khỏe rồi, đã làm cho bà lo lắng. Về sau cháu nhất định sẽ hiếu thảo với bà”. Mạnh Yên cười ngọt ngào, ai cũng có công phu bên ngoài, dịu dàng đối đáp xem ai sợ ai? Chẳng lẽ bạch cốt tinh như cô không thể đối phó với một bà già ở nông thôn sao? Nếu thế thì thật đáng chê cười.

Bà nội Mạnh Yên ngẩn người, đứa cháu gái này hôm nay nói năng thật dễ nghe, trước kia chỉ biết ngậm miệng không nói câu nào.

“Cháu ngoan, ba cháu mới là người vất vả nhất, về sau cháu cần phải hiếu thuận với ba”. Bà nội híp mắt cười hiền lành.

“ “Dĩ nhiên rồi ạ, cháu sẽ mua cho ba một căn nhà lớn và xe nữa, để cho ba không thể thiếu thứ gì”. Mạnh Yên giương khuôn mặt nhỏ nhắn ra vẻ ngây thơ, trong lòng không khỏi đổ mồ hôi, những lời cô nói thật sự rất ngây thơ đó.

Những lời này bay vào lỗ tai Mạnh Ngọc Cương khiến ông giống như Trư Bát Giới được ăn uống thỏa mãn, rất là thoải mái.

Bà nội Mạnh Yên lại sửng sốt thêm lần nữa, chuyện gì thế này? Đứa nhỏ này sao có thể nói được những lời như thế?

Nói chuyện một hồi, bà nội lại quay về nhà con trai cả ngủ. Mạnh Ngọc Cương đưa con gái hai quả trứng gà, “Con cầm mà ăn đi”.

“Con không cần, ba làm việc mệt mỏi rồi, ba ăn đi”. Mạnh Yên cười ngọt ngào, ba cô lúc này vẫn rất yêu thương cô.

“Tiểu Yên đến trường cũng rất vất vả, trẻ con thì phải ăn nhiều, người lớn không cần thế”.

Mạnh Yên lắc đầu không chịu lấy, một lần nữa cảm thán trong lòng, nhà cô rất là nghèo, đến hai quả trứng cũng khiến cô và ba đẩy qua đẩy lại. Trong nhà cô cũng có mấy con gà đẻ trứng, nhưng tất cả đều giữ lại để bán, nhà cô không nỡ ăn.

Trước tiên cô phải thay đổi tình hình kinh tế của nhà mình, nghèo như thế khiến cho cô không thể chấp nhận. Bao lâu nay cô quen sống cuộc sống đầy đủ, gặp tình huống đưa đi đẩy lại quả trứng gà này khiến cô không biết nói gì.

“Hai ba con mỗi người một quả đi”. Lý Thiến cười ấm áp, chỉ cần cả nhà có thể sống vui vẻ bên nhau, bà cũng không có đòi hỏi gì.


Đã sửa bởi Nhạc Lam lúc 25.02.2016, 10:30, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bbymt, caxxau, Google [Bot], Google Adsense [Bot], Ham92, Kim218, Tiểu susu, Trookstin, Xiuxiuping và 772 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 94, 95, 96

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

9 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

15 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

20 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Gián
Gián

Tiêu Dao Tự Tại: .
Cô Quân: Ôi. Thím Minh Nguyen onl kia
Libra moon: Haizz tới h đi sửa truyện rồi pp mn
Tét, cú : Ta ghét 2 người.
Trâu Bò Siêu Cấp: -^-
Lãng Nhược Y: Phu quân :kiss3:
Lãng Nhược Y: Đưa đây *giựt* Rửa rồi nấu :sofunny:
Libra moon: TỚi h ăn đường ròi
Kim Phượng: phu nhân :kiss:
Libra moon: Cô cô chào
Bà ủi chào
Gián: Con gái càng đang xức kem :lol: nấu ăn ngộ độc chết ráng chịu
Lãng Nhược Y: Nhi nhi :hug:
Angelina Yang: Ách, tớ đang định hô Ủ mà
Lãng Nhược Y: Nương :kiss3: Đưa con cái càng con nấu bún :D5
trantuyetnhi: làm gì đó
Cú Inca: Xùy xùy *ghét bỏ*
Gián: Kao đã nói trăm lần Uri not ủi còn lần nữa hỉu :lol:
Cú Inca: Tét, :chair:
Cú Inca: Yang, ừ :)2

Thím Ủi :lol:
Trâu Bò Siêu Cấp: cách chế biến cú mèo...
Gián: Cạp chết hết giờ :chair: bổn cung đi ngủ các ái khanh ngủ ngon :sofunny: bãi trào
Angelina Yang: Cú : dạo này tớ ít vào mà
Lãng Nhược Y: Nhắn gì vạy ba?
Trâu Bò Siêu Cấp: "==" ... ta nhắn rồi...
Cú Inca: Yang, mem cũ sao thím?
Cú Inca: Lib :))

Tét, kêu làm gì?
Angelina Yang: Ồ, mấy nàng lên chức càng tốt chứ sao, tớ chứng kiến đến mấy chục nàng làm MOD rùi
Angelina Yang: tớ chỉ xem fan của HT đi tung hoành khắp nơi thui
Lãng Nhược Y: Yang, dù lên chức thì đã sao? Bọn ta vẫn là bạn mà :hug:
Trâu Bò Siêu Cấp: :food: cú xào khóm, trộn rau muống, ăn kèm dưa giá
Angelina Yang: Tớ thấy dạo này Hương Tràm có vẻ nhiều fan, ko biết nàng nào có hâm mộ HT ko?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.