Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 197 bài ] 

Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan

 
Có bài mới 06.01.2017, 06:30
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 1599
Được thanks: 7319 lần
Điểm: 6.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan - 184R. - Điểm: 11
Chương 184: Chúng ta ly hôn
Editor: Táo đỏ phố núi

Không biết lăn bao lâu, tay chân của Tần Ngu nằm bò dưới đất, cảm giác giống như Phật Tổ ở tây thiên đang ngoắc ngoắc tay với mình.

Sao bay mòng mòng đầy trước mặt, cô bị hù dọa nấc cụt một cái, hoảng hốt bê lấy cái bụng của mình.

Nhưng mà hình như người hoảng hốt không phải là cô, mà là người phụ nữ ngu xuẩn nào đó đã bê đá đập vào chân mình, cô ta lăn lóc đập vào sàn nhà, đụng phải một góc tường, ngất xỉu đi. Máu chảy nhếch nhác trên khuôn mặt, không biết có bị hủy dung hay không.  Dien_dan l3_quy1don^.

Tất cả mọi chuyện phát sinh một cách nhanh chóng, khiến cho mọi người sững sờ ngay tại chỗ, trên sàn nhà máu chảy lênh láng, không biết người phụ nữ đang ngất đi kia có bị mất máu quá nhiều mà chết đi không.

Tần Ngu có ý tốt hắng giọng một cái: “Tai nạn chết người, mau gọi xe cứu thương!”

Vừa dứt lời, một bóng dáng nhanh chóng đi lướt qua bên cạnh người cô, Tần Ngu ngẩng đầu, vừa vặn đối mặt với ánh mắt của Tống Mạc, dường như là ánh mắt chất vấn, khiến cho tim của cô như bị người ta khoét thủng.

Không biết ánh mắt kia khiến cho lòng cô trở nên băng giá, hay là đứa nhỏ trong bụng cảm nhận được sự oán hận từ ba của mình, mà đột nhiên bụng của cô đau nhói lên, một dòng nước ấm từ dưới hạ thân từ từ chảy ra, Tần Ngu trơ mắt nhìn dòng máu đỏ tươi nhuộm đỏ quần của mình.

Trận đau đớn kịch liệt khiến cho trán của cô rỉ ra một lớp mồ hôi lạnh, sắc mặt vì hoảng sợ mà thoáng một cái trở nên trắng bệch, Tần Ngu hoảng hốt mở to hai mắt ra, thực sự vô cùng luống cuống, cơn đau đớn co rút khiến cho cô không thể kêu lên được, cắn răng khó khăn lắm mới thốt ra một câu nói từ trong cổ họng: “Tống, Tống Mạc, máu, em chảy máu…”

Người đàn ông đã sớm ôm Mộ Song đi tới trước cửa, nghe thấy lời nói của cô thì vội vã quay đầu lại nhìn, trên mặt hiện lên sự đau lòng và không đành lòng, người phụ nữ ở trong ngực không biết mở mắt ra từ lúc nào, giọng nói suy yếu giống như sợi tơ trong gió, chỉ chớp mắt một cái là biến mất, cô ta nhỏ giọng lẩm bẩm: “A Mạc, có phải em sắp chết hay không…”

Người đàn ông cụp mắt xuống, đập vào mắt là khuôn mặt thảm thiết khiến cho anh chấn động, anh há to miệng: “Không, em sẽ không chết, anh sẽ đưa em tới bệnh viện ngay lập tức, Mộ Song, em hãy kiên trì thêm một chút.”

Cuối cùng quay đầu lại liếc nhìn Tần ngu đang nằm trong vũng máu, sắc mặt của người đàn ông lạnh lẽo, một lần nữa nhấc chân bước đi.

“Tống Mạc, hôm nay anh có can đảm bước qua khỏi cánh cửa này, chúng ta liền ly hôn!” Vết máu ở thân dưới dường như bao phủ cả người cô, Tần Ngu sợ hãi run lẩy bẩy, dùng hết sức lực gào thét một câu, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông trở nên mơ hồ, trên mí mắt không biết là nước mắt hay là mồ hôi, ngay cả thở cô cũng cảm thấy khó khăn.  Dien_dan l3_quy1don^.

Giờ phút này, tất cả hy vọng của cô đều đặt lên người của Tống Mạc, cô không sợ chết, cô chỉ sợ đứa nhỏ này bị trễ thời gian sẽ bị chết từ trong trứng nước.

Bước chân của người đàn ông đột nhiên dừng lại, mọc rễ dưới đất.

Anh chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt nhìn Tần Ngu.

Tần Ngu đã nói không nên lời, chỉ có từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, cô cứ như vậy chờ đợi bóng dáng trẻ tuổi anh tuấn kia, chờ đợi anh đi về phía của cô, mong đợi anh tới cứu cô khỏi sự tuyệt vọng.

Thời gian chờ đợi giống như đã qua một đời, chỉ nghe thấy giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của người đàn ông lẫm liệt vang lên: “Vú Trương, đưa phu nhân đi tới bệnh viện.”

Vú Trương, đưa phu nhân đi tới bệnh viện...

Chỉ một câu này thôi, thế giới của Tần Ngu ầm ầm sụp đổ.

Cô cười, cười như một người ngốc, ngồi trên vũng máu ở dưới đất, cô híp mắt lại nhìn bóng lưng dần xa, nói từng câu từng chữ: “Được, Tống Mạc, chúng ta ly hôn.”

Trước khi nhắm mắt lại, Tần Ngu nghĩ, nếu như còn sống trở lại, cô nhất định sẽ rời khỏi anh.

―――――

Hai tháng sau, Tống Thị.

"Tống tổng, đã tra ra được, khoản tiền kia bị thư ký Mộ chuyển khoản tới một tài khoản lạ.” Hứa Văn cung kính đứng trước bàn làm việc.

Tống Mạc đưa tay lên đỡ trán, lông mày nhíu chặt lại: “Tôi biết rồi.” Trầm mặc mấy giây, đột nhiên anh ngước mắt lên: “Có tung tích của Tần Ngu không?”

Trên mặt Hứa Văn hiện lên một chút đồng tình, không đành lòng nhìn Tống Mạc vài lần, rồi mới mở miệng: “Tống tổng, vẫn chưa có.”

Một tháng trước, Tần Ngu mang theo Tống Lãng và đứa nhỏ mới sinh biến mất không thấy bóng dáng đâu sau một đêm, hôm sau Tống Mạc hạ lệnh, “Cho dù có phải đào sâu ba thước đất, lật hết thành phố A này lên cũng phải tìm cho được Tống phu nhân!” Sau đó tìm hết tất cả các xó xỉnh của thành phố A, nhưng mà ngay cả sợi tóc của Tần Ngu cũng không tìm thấy, Tần Ngu hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh, giống như thế giới này chưa từng tồn tại một người tên là Tần Ngu. d,0dylq.d.

Cửa đột nhiên có người mở ra, cô gái tiếp tân đi tới: “Tống tổng, có người bảo tôi tự tay giao cái này cho ngài.”

Tống Mạc nhận lấy túi hồ sơ, mở ra.

Là bản giám định DNA.

Nhìn một lượt, tới cuối cùng, tay của Tống Mạc run lên, tờ giấy lặng lẽ rơi xuống đất.

Tờ giám định này là bẳng giám định anh và Tống Dương, mà kết quả - - Tống Dương không phải là con của anh, giữa bọn họ, không có bất kỳ quan hệ máu mủ nào.

"Tống tổng." Thấy tình cảnh này, Hứa Văn và cô gái tiếp tân lo lắng cùng bước lên một bước.

Tống Mạc chậm rãi nhắm mắt lại, dựa vào ghế, trên mặt dần dần hiện lên chút đau đớn…

Mộ Song sớm đã không phải là Mộ Song lúc trước nữa, nhưng mà anh vẫn tình nguyện coi cô là một cô gái khi mười sáu tuổi kia, người và vật đều không còn, chuyện này qua đi, thì ra chỉ có mình anh là không bỏ được. d,0dylq.d.

Âm mưu kế hoạch tỉ mỉ như vậy, chỉ nhắm vào một mình anh.

Hứa Văn và cô gái tiếp tân thấy Tống Mạc nhíu mày thành chữ xuyên, cũng không dám nói một câu, làm tròn chức trách của một nhân vật trong suốt.

Không biết qua bao lâu, vẻ mặt Tống Mạc tràn đầy mệt mỏi mở mắt ra: “Hãy điều tra người chủ sở hữu số tài khoản này đi.”

―――――

“Vốn xoay vòng của Tống Thị không đủ, hàng loạt tài sản bị phá sản, mà cùng lúc đó, có một tập đoàn khác ở trong nước xuất hiện như một ngôi sao sáng chói trong tầm mắt của công chúng.” Bản tin trên ti vi thông báo như vậy.

Tống Mạc ngồi trên ghế sofa, ngón giữa vân vê một tấm hình, trong hình òa một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn, có chút thâm thúy lưu lạc giống như anh, cánh môi mỏng, thậm chí khóe môi kiêu căng có chút vui vẻ kia cũng giống. Nhưng mà người đàn ông này có màu da đen hơn anh một chút, khóe mắt sáng chói, nhìn anh ta giống như một con sư tử mạnh mẽ đang chờ thời cơ phát động, nhìn anh ta càng có chút phóng túng và hăng hái không thể kiềm chế được.

Người này là Tống Kình, là anh trai của anh, là người anh trai cùng cha khác mẹ bị vứt bỏ hơn ba mươi năm trước.

Bị vứt bỏ, chỉ vì lúc sinh Tống Kình ra có làm kiểm tra và phát hiện ra anh ta bị bệnh tim bẩm sinh.

Nhà họ Tống xưa nay chỉ có một người thừa kế, mà người thừa kế kia cũng chỉ có thể là con của người vợ chính thức sinh, người con ngoài giá thú lại mắc bệnh tim bẩm sinh, không bao lâu sau Tống Kình bị đưa tới nước Mỹ.

Từ đó tự sinh tự diệt, trôi dạt khắp nơi.

Cuối cùng mang theo dòng máu nhà họ Tống, anh ta chẳng những không chết mà ngược lại còn thành lập một tổ chức sát thủ lớn nhất ở biên giới nước Mỹ: Thiên sứ bóng tối, cấp dưới có chồn đen, hoa hồng và phần đông những sát thủ nằm trong top nguy hiểm khác.

Bây giờ anh ta một lần nữa trở lại, thề muốn trả thù nhà họ Tống, tập đoàn mới xuất hiện như ngôi sao sáng chói trên thông báo chính là một sản nghiệp trên danh nghĩa của Tống Kình.

Mà vợ của Tống Kình, Mộ Song, là con át chủ bài, một trong những sát thủ dưới tay anh ta - - mèo hoang, con của bọn họ, đúng là Tống Dương.

Trong đầu hiện lên những tin tức liên quan tới Tống Kình, vẻ mặt Tống Mạc lạnh nhạt nhìn màn hình ti vi, trận chiến này mưu đồ trong nhiều năm, cuối cùng cũng nổi lên mặt nước, bây giờ, anh hết sức mong đợi và không thể buông tha cho Tống Kình…

―――――

"Tống, Mạc?" Người đàn ông nhướn mi lên, khóe môi lộ ra nụ cười điên cuồng hoang dã, đó là cảm giác ngang ngược được tôi luyện trong vô số lần đao kiếm dính máu, mưa bom bão đạn. dienndnle,qu.y don

Bên cạnh của anh ta, Mộ Song mặc bộ quần áo mày đỏ vẻ mặt vui vẻ, thân hình vẫn nhỏ bé yếu ơt như trước, nhưng lại không mềm yếu, lặng lẽ lộ ra một sát khí sắc bén, Tống Dương đứng giữa hai người, yên tĩnh nội tâm, nhìn lên bọn họ đây mới thật sự là người một nhà.

Tống Mạc khẽ mím môi, đáy mắt của anh hiện lên một chút vui vẻ: “Tống Kình, nghe danh không bằng gặp mặt.” Cuối cùng thì vẫn là anh trai của mình, lúc trước anh có bao nhiêu oán hận, bây giờ lúc thật sự đối mặt, lửa giận nhiều như vậy, nhưng lại không thể hiện ra được.

“Mời ngồi.” Tống Mạc nhướn mày, sau đó ngồi xuống trước.

Mấy người kia trước sau đều ngồi xuống, Tống Mạc nói ngay vào điểm chính: “Tống Thị nếu như anh muốn lấy thì bất cứ lúc nào cũng có thể lấy đi.” Đây vốn là nhà họ Tống nợ anh ấy, hơn nữa, anh cũng không yêu thích gì.

Tống Kình khẽ cười mỉa một tiếng: “Tống Thị bây giờ chỉ sợ chỉ còn là cái xác không, cậu muốn cho không tôi cũng không thèm?”

Phản ứng của anh ta cũng không ngoài ý muốn của Tống Mạc, người kiêu căng ngạo mạn như vậy, tự nhiên sẽ không thèm đồ mà người khác bố thí, điểm này, anh và anh ta rất giống nhau, anh nhếch môi: “Anh có muốn hay không đó là chuyện của anh, không liên quan gì tới tôi, hôm nay tôi đến, tôi muốn nói cho anh biết, ba muốn gặp anh.”

Máu mủ tình thâm, cho dù là loại người có tâm địa sắt đá, ở trước mặt người thân cũng sẽ lơ đãng lộ ra chút mềm lòng, huống chi Tống Kình từ nhỏ đã bị vứt bỏ, xong trong lòng của anh ta, vẫn khao khát tình thân nhiều biết nhường nào. Còn nữa, anh ta cũng không phải là người vô tình vô nghĩa, nếu không lúc trước Lâm Lam cũng không chỉ trói anh ta, mà là muốn mạng của anh ta.

Nhưng tính cách kiên cường khiến cho anh ta không muốn thể hiện ra sự mềm yếu của mình ở trước mặt bất cứ người nào, Tống Kình lạnh lùng cười một tiếng, sự vui vẻ không chạm tới đáy mắt, giọng nói trầm thấp mơ hồ hiện lên chút oán hận: “Lúc ông ta đưa tôi đi tay ông ta có run chút nào không?” Tống Kình anh sao có thể là người mà người khác có thể tùy ý gọi đến bảo đi, người này lúc trước đã nhẫn tâm vứt bỏ anh, bây giờ cần gì phải nói những lời buồn cười như vậy? dienndnle,qu.y don

“Anh có tới hay không thì tự mình quyết định, tôi chỉ phụ trách nhắn lại thôi.” Tống Mạc đứng dậy, đi ra ngoài vài bước, đột nhiên lại quay đầu lại: “Mặc kệ anh đối xử với tôi như thế nào, oán hận nhà họ Tống ra sao, trả thù xong đợt này, cũng nên dừng lại, anh, quay đầu lại nhìn một chút đi, thời gian của ba cũng không còn nhiều lắm.”

_________._________
Tung bông tung hoa, còn một chương nữa là hoàn, phần của tớ tới đây là hết.
Chúc mừng nào!!!!!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Bích Trâm, Lục Tiểu Thanh, linhvo293, tiểu anh hắc ám
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 08.01.2017, 21:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.01.2016, 19:50
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 389
Được thanks: 1369 lần
Điểm: 10.22
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan - Điểm: 12
☆, Chương 185: Đại kết cục: Thời gian không lão, tình yêu không phai nhòa
     
Editor: Trà sữa trà xanh

Thành phố S, một thị trấn nhỏ yên tĩnh.
     
Tần Ngu gãi đầu, người đâu rồi? Người sống sờ sờ cứ như vậy bị cô quên mất sao?
     
Chẳng lẽ đây là trong truyền thuyết người đàn bà chữa ngốc ba năm sao?
     
Mở lòng bàn tay ra, rủ mắt xuống nhìn dây chuyền trong tay, ừ, dây chuyền rất đẹp, phía dưới còn có một chiếc nhẫn chiếu lấp lánh, cô cầm lên nhét vào trong miệng, tới tới lui lui cắn cắn.
     
Sau khi cắn một hồi cô xác định đây là vàng thật bạc trắng, nếu cầm đi bán nhất định có thể bán một giá tốt.
     
Mặc dù lương tâm của cô rất không tình nguyện bán dây chuyền quý giá của khác nhân đi, nhưng tưởng tượng mà coi cô một mình mang theo hai đứa bé bươn chải khổ cực thế nào, vì thế trong nháy mắt lương tâm của cô đã biến mất.
     
Xoay người đang muốn chỗ tốt đi, đột nhiên một bên trong đường nhỏ xuất hiện một bóng người.
     
Tần Ngu cũng không ngẩng đầu lên: "Xin nhường đường, tôi đang rất vội."
     
Ai ngờ bóng lưng này lại không biết tốt xấu, đứng cản ở trước mặt cô, làm trễ nãi thời gian quý báu bán dây chuyền của cô.
     
Tần Ngu rất không cao hứng ngẩng đầu, một khuôn mặt quen thuộc tuấn tú xuất hiện trước mắt.
     
Trong nháy mắt Tần Ngu kinh ngạc lui về phía sau một bước, trừng con mắt, ngô, đây không phải là vị khách đánh rơi dây chuyền trong quán cà phê sao? Lúc nãy hắn nhảy ra từ con đường nhỏ, có phải đã nhìn thấy hành vi vô liêm sỉ của cô đối với dây chuyền của hắn?
     
Nghĩ tới đây, Tần Ngu chột dạ ngay không nói được lời gì, nhất thời khuôn mặt mặt đỏ tới mang tai: "Anh anh anh..."
     
Con mắt xinh đẹp của hắn híp lại, đột nhiên cúi người kề sát vào mặt cô: "Cô đi theo ta một con phố rồi, cô thích tôi sao?"
     
"..." Trong lòng Tần Ngu có một giọng nói kêu to, uy uy uy, con mắt nào của anh thấy tôi thích anh hả? Hơn nữa, tại sao lại đứng gần tôi như thế? Đăng đồ tử (Đồ háo sắc)!
     
Cô lui về phía sau một bước, hì hì cười một tiếng, mở tay ra, sợi dây chuyền kia trong không khí kéo lê một đường cong xinh đẹp, dây chuyền màu trắng bạc dưới ánh mặt trời sáng lấp lánh làm người ta chói mắt: "Ừ, dây chuyền của anh, rơi trong quán của tôi, tôi đi theo là vì cái này."
     
Kiều Nhiên nhếch môi: "Là dây chuyền của cô, nhìn thấy cô thích như vậy, tôi cho cô dây chuyền này."
     
Mặt của Tần Ngu càng đỏ tới mang tai, ngô, hắn ghét bỏ dây chuyền này đã bị cô cắn qua nên mới cho cô sao? Cô có nên vô liêm sỉ bỏ dây chuyền vào túi không?
     
Tần Ngu rất nghiêm túc suy nghĩ một hồi, sau đó mở miệng nói: "Nếu tôi lấy sợi dây chuyền này anh còn đến quán tôi không?"
     
Nếu như người đàn ông này cảm thấy nhân phẩm của cô không tốt nên không đến quán của cô nữa, vậy quán sẽ tổn thất tám mươi phần trăm tài nguyên khách hàng đó- - hầu như khách nữ trong quán của cô đến quán là ngắm hắn nha, cho nên chuyện này phải xử lí thật cẩn thận.
     
Kiều Nhiên đoán không ra tâm tư của Tần Ngu, hơi ngẩn ra, mấy giây sau, trong mi mắt trong suốt mới lộ ra một nụ cười: "Sẽ."
     
Tần Ngu mở cờ trong bụng, tươi cười rạng rỡ vỗ vỗ cánh tay của anh: "Nhóc con, có tiền đồ, tôi thấy anh rất tốt nha." Rủ mắt xuống yên lặng bỏ dây chuyền vào túi: "Dây chuyền này tôi bất đắc dĩ mới nhận lấy nha, tôi phải đi rồi, trong quán còn có việc."
     
Vừa mới chuyển người, trên cổ tay của cô đột nhiên một lực đạo không nhỏ rơi xuống, ngay sau đó giọng nam trầm thấp dễ nghe rơi ở bên tai: "Đợi chút."
     
Tần Ngu quay đầu lại: "Chờ cái gì?"
     
Người đàn ông đột nhiên chế trụ bả vai của cô dẫn cô vào một đường nhỏ chật hẹp, một tay thuận thế chống trên tường, động tác của một tay còn lại thì mây bay nước chảy lưu loát sinh động thông thuận, vừa nhìn thì biết chính là người lão luyện tình trường, hắn từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt sáng quắc.
     
Tần Ngu trợn mắt há hốc miệng nhìn anh: "Anh muốn làm gì? Vì tôi lấy dây chuyền của anh nến tôi phải lấy thân báo đáp sao?" Theo như kinh nghiệm nhiều năm của cô, cái tư thế này, cái ánh mắt này, trong vòng một phút sau người đàn ông này sẽ động thủ với cô.
     
"..." Mí mắt của Kiều Nhiên run rẩy: "Vậy cô có đồng ý lấy thân báo đáp sao?"
     
Tần Ngu mở trừng hai mắt: "Ta đã là người mẹ hai con."
     
"Cho nên cô đồng ý lấy thân báo đáp sao?" Kiều Nhiên vẫn kiên trì bền bỉ hỏi.
     
Tần Ngu gãi đầu: "Tôi hoàn toàn không có gì phải dựa vào nhan sắc của anh duy trì sinh kế của quán cà phê."
     
"Cho nên cô đồng ý lấy thân báo đáp sao?" Kiều Nhiên hỏi lần thứ ba.
     
Tần Ngu há mồm, miệng lại bị một bàn tay vô tình che lại, ánh mắt của người đàn ông chuyên tâm mà nghiêm túc nhìn chằm chằm cô, ánh mắt cực sáng: "Hôm nay dây chuyền tôi cho cô còn có một chiếc nhẫn, là chiếc nhẫn tổ truyền của nhà tôi, cô biết tại sao tôi tặng cô không?"
     
Tần Ngu trừng to mắt, mặt chợt đỏ bừng, nhìn chằm chằm người đàn ông mấy giây: "Anh có thể buông tôi ra trước không? Tôi hơi khó thở."
     
"..." Tần Ngu tựa hồ trông thấy lông mày của người đàn ông đó run rẩy.

     Kiều Nhiên thả tay xuống, có chút buồn cười, lại có chút ít bất đắc dĩ, vuốt vuốt đầu của Tần Ngu: "Cô nói gì tôi không quan tâm, Tần Ngu, tôi thích cô đã lâu rồi, cho tôi một cơ hội được không?"
     
Có thể chứ?
     
Một người đàn ông trẻ trung tuấn mỹ ngang ngược trọng điểm là còn có tiền nhiều chung tình nói với cô như vậy, cô có lý do gì cự tuyệt đây?
     
Không có.
     
Có thể trong lòng cô không muốn, bởi vì trong tim cô còn một mộ phần, bên trong chứa một người tên Tống Mạc. Người này chiếm cứ trái tim cô, không cho phép ai tồn tại nữa.
     
Không phải là không hận, chỉ là không thể không yêu nhanh như vậy.
     
Cô chưa thể tiếp nhận người khác.
     
Tần Ngu do dự thật lâu, cuối cùng thô lỗ đẩy tay người đàn ông ra, sau khi bị một người đàn ông nhỏ hơn mình 7 tuổi thổ lộ, cô lại không có tiền đồ chạy trối chết.
     
―――――
     
Tần Ngu còn nhớ có một câu hát viết như vậy: Yêu càng bị áp chế lại càng hăng, yêu sẽ rất cố chấp.
     
Trước kia cô không tin, làm sao có người đã bị người ta từ chối một lần lại còn dũng khí đến thổ lộ lần nữa để nhận từ chối tiếp? Nhưng Kiều Nhiên lại có thể như vậy.
     
Khi anh thích một người, anh liền không ngừng theo đuổi, anh sẽ cố chấp không buông tha.
     
Một người phụ nữ phiêu bạt ở giang hồ không chỗ nương tựa sẽ vô pháp chống cự với một người đàn ông quan tâm lo lắng cho cô, mấu chốt là người đó còn đẹp trai lại có tiền, dạo này, người đẹp trai có tiền càng ngày càng thiếu, có tiền mà còn anh tuấn lại càng ít. Trong hàng vạn người, lại cho cô gặp trúng, đúng là một khối phân chó đập bể đầu cô mà.
     
Tần Ngu giãy giụa suốt một năm, ở lần thứ mười ba chứng kiến cảnh Kiều Nhiên nằm ở trước giường bệnh của Tống Thanh ngủ như đứa bé, khiến cô cảm động rơi nước mắt.
     
Bởi vì do sanh non, nên thân thể của Tống Thanh không tốt, cơ hồ mỗi ngày đều  chạy đến bệnh viện, mỗi một lần nằm viện, bé liền béo thêm ba cân (tương đương 1,5 kg), Kiều Nhiên thì tỉ lệ nghịch, cân nặng rơi thẳng xuống, một năm này, không biết đã mất bao nhiêu cân thịt.
     
Cho dù tâm của Tần Ngu lạnh như băng, nhưng đã ngâm trong ấm áp nhiều lần, cũng sẽ tan thôi.
     
Cho nên khi Kiều Nhiên nâng hoa hồng cầu hôn thứ 183, nước mắt nước mũi của Tần Ngu dính lên áo sơ mi của anh, lúc này đây, cuối cùng không có chạy trối chết, cô tiếp nhận bó hoa hồng kia.
     
Trong tiếng hoan hô của mọi người cô ôm Kiều Nhiên, Tần Ngu chợt nhớ tới một khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng kiêu căng, nhớ tới khi anh cười, còn tới đêm anh ôm người phụ nữ vào ngực, sáng chói chiếu sáng cả bầu trời đêm, đẹp giống như là một giấc mộng. Cô chậm rãi nhắm mắt lại, nước mắt thấm ướt lông mi, sau một lúc lâu, một giọt nước mắt lớn rơi xuống.
     
Cô hoài niệm một lần cuối cùng trong tâm, Tống Mạc, tạm biệt.
     
―――――
     
Hôn lễ rất nhanh đã được định xuống, sau gần một tháng bận rộn, Tần Ngu chính thức nghênh đón mùa xuân thứ ba của mình.
     
Kiều Nhiên muốn cho cô một hôn lễ chấn động toàn thành, nhìn khách mời trước mắt rậm rạp chằng chịt, Tần Ngu lườm anh ý muốn hỏi chấn động toàn thành là cái gì - -căn bản là anh đang mời hết người dân trong thành phố mà.
     
Nhiều người như vậy, Tần Ngu khó tránh khỏi luống cuống, may có Tống Lãng ở một bên an ủi cô: "Kết hôn như việc sinh hai đứa con thôi, mẹ, kết hôn lần này mẹ không phải sợ."
     
Hậu quả của an ủi cô chính là Tống Lãng bị Kiều Nhiên vô tình mang đến chỗ cách nơi làm lễ.
     
Hôn lễ chính thức bắt đầu, trên màn hình bắt đầu đưa những hình ảnh từ lúc hai người mới quen biết gặp nhau hiểu nhau đến hôm nay, Tần Ngu mặc một áo cưới trắng cầm một bó hoa rực rỡ sắc màu đợi chú rể, trong lòng không nhịn được cảm khái, thực là vật còn người mất, không nghĩ tới cô sẽ cưới lần nữa, từng cho rằng cả đời này chỉ nắm tay một người, sống quãng đời còn lại với người đó, không ngờ thế sự khó liệu, cô lại mặc áo cưới lần hai, gả cho một người nhỏ hơn mình tới tận 7 tuổi.
     
Không biết khi chứng kiến cảnh này, người từng thề son sắt trước mặt ở cha xứ nói suốt đời này mãi mãi không rời xa cô kia sẽ có cảm tưởng gì, có phải rất muốn cắn đầu lưỡi tự tử không?
     
Tần Ngu đang xuất thần, nào ngờ hiện trường kết hôn đột nhiên lao ra một bóng người, trước mắt bao người vọt tới trước mặt cô, Tần Ngu định thần nhìn lại, dĩ nhiên là Tống Mạc!
     
Thật sự là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến liền mà, Tần Ngu kinh ngạc nhất thời không biết phải làm thế nào, sợ run mấy giây, cuống quít hô to: "Cứu mạng, cứu mạng..."
     
Tiếng thét này làm tân khách chấn động, cô gái này, người đàn ông này tới cướp cô dâu mà, không phải giết người, sao lại kêu cứu mạng?
     
Đương nhiên là sẽ mặc kệ cô, bởi vì Tống Mạc đã dùng sức, đưa tay xuyên qua phần lưng cùng đầu gối của cô, chân của cô không chạm đất, chỉ có thể mặc cho người đàn ông này ôm cô lao ra tầng tầng đám người, Tống Mạc một bên ôm cô sải bước rời đi, một bên gắt gao nhìn chằm chằm cô thâm tình nói: "Em một ngày là Tống phu nhân, cả đời là Tống phu nhân, gả người khác sao, đừng mơ tưởng!"
     
Tần Ngu bị sự tự nhiên trắng trợn của anh mà kinh ngạc trợn mắt há hốc miệng, hiện trường hôn lễ đã hỗn thành một đoàn, người Tống Mạc mang đến bao vây xung quanh bảo vệ, nên cho dù đang hỗn loạn, nhưng Tống Mạc vẫn có thể buông ra lời buồn nôn như thế.
     
"Để Tần Ngu xuống!" Cô đang nghĩ cách thoát khỏi vòng tay của Tống Mạc, đúng lúc Kiều Nhiên xuất hiện ở trước mặt bọn họ, ngăn cản đường đi của Tống Mạc.
     
Tống Mạc lạnh lùng lườm: "Tần Ngu là vợ của tôi, tôi không bỏ được."
     
Quá buồn nôn... Tần Ngu nổi hết cả da gà.
     
"Hôm nay ngày thành hôn của tôi và Tần Ngu, anh vừa xuất hiện đã cướp dâu, anh nói cô ấy là vợ của anh sao, anh có hỏi qua ý kiến của tôi chưa?" Kiều Nhiên giận dữ mở miệng.
     
Tống Mạc một tay ôm Tần Ngu, một tay từ trong túi xuất ra một thứ gì đó: "Đây là hôn thú của tôi và vợ mình, anh muốn kết hôn với cô ấy sẽ phạm tội trùng hôn!"
     
Tần Ngu đang lung lay sắp đổ phải ôm cái cổ Tống Mạc, cũng há to miệng như Kiều Nhiên.
     
Anh lại dám mang theo giấy hôn thú của bọn họ? Không, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là trước khi cô đi không phải là đã ném cho anh đơn xin ly hôn sao?
     
"Anh chưa ký tên vào giấy ly hôn sao?" Cuối cùng Tần Ngu phục hồi tinh thần lại.
     
Tống Mạc liếc nhìn cô một cái, thản nhiên nói: "Đương nhiên không có, anh sẽ không ly hôn với em."
     
Cho nên một năm nay đều do cô tự cho mình đúng, cô chưa thoát khỏi người đàn ông này sao?
     
Tần Ngu rơi lệ.
     
Bất quá Kiều Nhiên còn rơi lệ trước cô, anh không dám tin cầm giấy hôn thú trong tay nhìn về phía Tần Ngu: "Tần Ngu, em nói cho anh biết, đây không phải là thật..."
     
Tần Ngu nhìn người đàn ông đã cùng cô vượt qua những ngày tháng gian khổ nhất trước mắt, chậm rãi cúi đầu: "Kiều Nhiên, em..."
     
Giờ khắc này cô còn có thể nói gì, cô đã tổn thương Kiều Nhiên, sao có thể nói một câu xin lỗi rồi coi như xong?
     
Nước mắt của Kiều Nhiên dần dần đong đầy nơi khóe mắt, kinh ngạc nhìn hai người trước mắt, rất lâu sau, từng bước từng bước xoay người rời đi, chỉ còn lại bóng lưng suy sụp tinh thần cùng cô đơn.
     
Tần Ngu không biết lấy khí lực ở đâu ra, thoát khỏi vòng tay của Tống Mạc, trong nháy mắt, cô muốn co cẳng đuổi theo, nhưng cuối cùng, cô không có dũng khí.
     
Cô ngồi xổm người xuống ôm lấy đầu gối, mắt thấy Kiều Nhiên sắp biến mất hoàn toàn trong tầm mắt, nước mắt rơi như mưa.
     
Kiều Nhiên anh ấy tốt như vậy, tốt như vậy, cô lại không thể đáp trả lại.
     
Nói cho cùng, cô không đủ yêu anh, cô không xứng với anh, cô không xứng có được anh.
     
Cô nên để anh rời đi, thời gian sẽ khiến anh quên cô.
     
Tần Ngu lau nước mắt, đứng dậy, nhặt giấy hôn thú rơi trên đất lên, mắt đỏ hồng nhìn về phía người đàn ông đứng ở sau lưng cô.
     
Trầm mặc mấy giây, đột nhiên bước lên một bước, hung hăng níu lại lỗ tai của Tống Mạc: "Tống Mạc anh tốt lắm, sao bây giờ anh mới đến! Về nhà, chúng ta từ từ tính món nợ này!"
     
Tống Mạc mặt không đổi sắc thâm tình nói: "Được, chỉ cần em trở về, cái gì cũng tốt."
     
"Không cần dùng lời ngon ngọt dỗ em, em sẽ không tha thứ cho anh đâu!"
     
"Được, bà xã."
     
"..." Đây coi là dỗ ngon dỗ ngọt sao, Tần Ngu không biết, chẳng qua là khi cô nhìn Tống Mạc cười đứng ở trước mặt cô, cô liền rất vui.
     
Cô từng cho rằng cuộc đời này sẽ không còn được gặp lại anh, may mà thời gian không làm phai nhòa, bách chuyển thiên hồi, cuối cùng anh đã tìm được cô, ôm chặt cô.
     
Vì vậy những nỗi hận trong lòng cô, trong khoảng khắc nhìn thấy anh đã biến mất.
     
Thời gian sẽ cho ta biết ai thích hợp với mình, tựa như cô cùng anh, đi qua một đời người mênh mông, cuối cùng có thể ở trong đám người trùng phùng.
     
Giờ khắc này, bất kể là được hay mất, bất kể yêu hay hận, chỉ có những hoài niệm quay cuồng, chỉ có tình yêu sâu sắc.
     
Rất lâu sau, Tống Mạc chậm rãi đi về phía cô, ôn lạnh như nước, anh ôm cô tiến trong lòng, Tần Ngu tựa đầu vào trong lòng ngực anh, chỗ đó, tiếng sấm rung chuyển, đó là vì trùng phùng mà vui sướng, đó là âm thanh hạnh phúc.
     
Tần Ngu nhìn về phía ánh mắt nhu tình của anh, cô nghĩ, thời gian không già, tình yêu không phai nhòa, lần này, cô sẽ nắm tay anh cho đến đầu bạc, không buông ra.
     
- kết thúc -

--- ------oOo---- -----

P/s: ahihi thế là bộ này đã hoàn rồi, tạm biệt mọi người


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 197 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], halm219, kieu244, min_neko, sany29, trangphap2100, Trâm Su, tutranvu216, XUAN TRANG TRAN và 1500 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

4 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 164, 165, 166

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

18 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
MarisMiu
MarisMiu

Rùa Lười: ._.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3299232#p3299232
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 179 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 174 điểm để mua Ly kem cacao
Snow cầm thú HD: Game
Ngọc Nguyệt: Pp.
Lãng Nhược Y: pp Ngọc
Ngọc Nguyệt: Thôi kệ đuê.
Muộn rồi, đi ngủ đi.
Lãng Nhược Y: Có cảm giác như bị troll =__=
Ngọc Nguyệt: Chậc...
LogOut Bomb: Windwanderer -> Windwanderer
Lý do: Tự sát
Thư Niệm: :slap: cái mở đầu gia tộc bánh :slap: đệt tán típ
LogOut Bomb: Windwanderer -> Trâu Bò Siêu Cấp
Lý do: it is justice
Thư Niệm: :slap: tau tán mài
Trâu Bò Siêu Cấp: :D2 Ba yêu con Yy ơi
LogOut Bomb: Windwanderer -> Trường Âm
Lý do: Fire in the hole
Trường Âm: Bom nổ, ván cả đầu @@ :cry2:
LogOut Bomb: Windwanderer -> Luna
Lý do: Say oh yeah
Trâu Bò Siêu Cấp: :slap: tau ăn YY :chair:
Thư Niệm: :slap: :chair: chớt đi
Thư Niệm: :slap: kao tán mài tét kao là kon mài à
LogOut Bomb: Trâu Bò Siêu Cấp -> Lãng Nhược Y
Lý do: :chair:
LogOut Bomb: Lãng Nhược Y -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Ba à, ăn con gái...này người ta gọi là loạn luân :slap:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Phượng buồn ngủ nhờ ta ăn hộ
Lãng Nhược Y: Bánh quy dành cho chim Phượng, bánh Tét hông có cửa :">
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh quy con gái, ba mún ăn cả 2 bánh :">
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai tặng mị mâm bánh bao, bánh quy mị eo suốt đời
Lãng Nhược Y: Ba, nhớ bánh bao thì về nhà, chui vào chăn mà ôn mẫu thân. Đừng bày tỏ nơi công cộng, ta nhớ phu quân :slap:
Ngọc Nguyệt: =.= Tui đang đọc mấy cái fic về hanahaki...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh quy lềnh bềnh trên biển, vô tình gặp gỡ phượng vàng, phượng hốt bánh quy về núi ở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.