Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 

Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan

 
Có bài mới 04.01.2017, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1388
Được thanks: 3939 lần
Điểm: 4.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan - 180R. - Điểm: 11
Chương 180: Đấu tranh gay gắt
Editor: Táo đỏ phố núi

Thấy người tới là Tống Mạc, lúc đáy mắt Mộ Song chợt hiện lên sự nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, giống như bị uất ức lắm.

Tống Mạc nhíu mày đi tới.

Mộ Song bổ nhào vào trong lòng của anh, ôm chặt lấy anh, nước mắt thoáng cái rơi xuống.

Tống Mạc đưa tay ôm lấy cô ta: “Làm sao vậy?”

Mộ Song hít một hơi, nén nước mắt lại, mới vừa rồi nước mắt như mưa nhìn về phía Tống Mạc, giờ co rúm lại, ánh mắt né tránh, bộ dạng muốn nói lại thôi, xem ra giống như chứa đựng một bụng nước đắng nhưng không biết ói đi đâu.

Tống Mạc nhìn cô ta chằm chằm, nắm lấy tay của cô ta: “Đừng sợ, có chuyện gì cứ nói thẳng.” die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

Mộ Song lau nước mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt dịu dàng của người đàn ông, mới lấy hết dũng khí từ từ mở miệng: “Hôm nay, lúc bị giết hại em nhìn thấychị ấy ở chỗ góc đường sau lưng của đám người kia, em đang suy nghĩ, có phải chị ấy sợ em chen vào giữa bọn anh, nên mới ra tay với em không, cho nên lúc chị ấy mới tới em hỏi chị ấy một câu, không ngờ được, chị ấy thẹn quá hóa giận, hù đến cả Dương Dương.”

Người đàn ông nhìn Mộ Song với ánh mắt tìm tòi, trầm mặc mấy giây, mới hòa nhã nói: “Mộ Song, Tần Ngu không phải là người như vậy.”

Cho dù Tần Ngu có đánh đá lại tùy hứng, thích khoe khoang lại quái gở, nhưng mà vô cùng lương thiện, sống cùng với cô lâu như vậy, cô là người như thế nào, trong lòng anh rõ ràng nhất.

Sự uất ức trong đáy mắt của Mộ Song càng sâu, lẳng lặng nhìn chằm chằm Tống Mạc mấy giây, không nói một lời xoay người đi không nhìn anh nữa, chỉ còn lại bóng lưng gầy gò đang run rẩy: “Mà thôi, dù cho em có chết đi, anh cũng sẽ không để ý, anh đi đi.”

“Mộ Song, đừng tùy hứng như vậy.” Hình như người đàn ông ngớ ra một lúc lâu, bàn tay mang theo nhiệt độ chần chừ rơi vào sau lưng của cô ta.

Khóe mắt đỏ hoe của Mộ Song chợt lóe lên một chút vui vẻ vì đã thực hiện được, chợt lóe lên, rồi nhanh chóng biến mất, không tình nguyện xoay người lại, khuôn mặt tái nhợt với vệt nước mắt loang lổ: “A Mạc, không phải em trách anh che chở cho chị ấy, chị ấy là vợ của anh, anh làm như vậy cũng là theo lẽ thường, em chỉ là… quá sợ hãi.”

Đầu ngón tay đột nhiên truyền tới nhiệt độ ấm áp, Tống Mạc theo bản năng cụp mắt xuống, ngón tay thon dài của Mộ Song không biết quấn lấy anh từ khi nào, giống như lúc niên thiếu, mỗi lần bị bắt nạt, cô ấy vẫn thường cầm lấy tay anh như vậy, trốn ra sau lưng của anh, một cô gái coi anh như toàn bộ thế giới, ỷ lại vào anh. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Hình ảnh lơ đãng hiện lên trong đầu chưa tan đi, không biết sao, đột nhiên anh có chút đau lòng.

Không rút tay ra, để cho cô ta tùy ý cầm lấy: “Đừng sợ chờ cho vết thương của em đỡ hơn thì đến nhà anh ở, sau này có anh ở đây, sẽ không ai làm tổn thương em được nữa.”

―――――

Tần Ngu biết rõ Mộ Song sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng lại không ngờ được rằng, cô ta lại chuyển vào nhà họ Tống nhanh như vậy, hơn nữa còn gióng trống khua chiêng chuyển vào nhà họ Tống.

Lúc Mộ Song trốn ở sau lưng của Tống Mạc với gò má đỏ bừng đứng ở phòng khách, nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường và khiêu khích, Tần Ngu suýt chút nữa không nhịn được mà nhào tới.

Không biết ai đó đã từng nói, một nhà không thể dung được hai người phụ nữ, một khi vượt qua con số này, thì sẽ có chuyện xảy ra.

Rất rõ ràng, bây giờ Tống Mạc đã bị mỡ heo làm cho lòng bị ngu muội, đã quên mất thân phận của mình, tác phong xấu đã không còn quan tâm suy nghĩ tới nữa.

Nhưng cô có thể thể hiện ra sao? Cô có thể đi lên túm đầu của Mộ Song tát vào mặt của cô ta sao? Không thể, cô làm như vậy chỉ sợ là phải mang theo bụng bầu sắp tới ngày sinh chạy trốn trong đêm mưa.

Người phụ nữ sen trắng này tới khiêu khích, cô chỉ có thể coi như cái rắm, miễn cưỡng để cho cô ta làm ô nhiễm không khí một chút thôi.

Trong đầu lóe lên rất nhiều hình ảnh, Tần Ngu thản nhiên cười một tiếng, đi lại gần Mộ Song xách túi hành lý: “Em đã xuất viện rồi sao? Tất cả đã ổn rồi chứ?”

Mộ Song nhìn thấy cô thì làm như đụng phải quỷ vậy, lui về phía sau một bước, níu lấy cánh tay của Tống Mạc, nhân cơ hội đụng chạm một chút.

Vẻ bề ngoài của Tần Ngu thì cười nhưng trong lòng không cười, chen vào giữa hai người, làm như không thấy hành động của Mộ Song: “Đến đây đến đây, không cần phải lo lắng, ăn cơm thôi.”

Cánh tay vừa mới khoác lên đã bị gạt xuống, lực tay của Tần Ngu rất lớn, mới vừa rồi chen lấn vào khiến cô ta bị đau một trận, không lưu lại chút dấu vết, cánh tay của Tống Mạc liền chụp lấy cánh tay của Tần Ngu, cảnh tượng này khiến cho cô ta hận nghiến răng. Có thể không cần động tay mà đánh vào khuôn mặt tươi cười, bản lĩnh giả ngu giả dại của Tần Ngu khiến cho cô ta không theo kịp, lúc này chỉ có thể mặc cho Tần Ngu kéo tay của cô ta tới trước bàn cơm. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

―――――

Tống Thị.

“Đây là thư ký Mộ, mọi người hoan nghênh.” Tống Mạc và Mộ Song sánh vai đứng trước phòng họp, giọng nói trầm ổn của người đàn ông tuyên bố.

Tần Ngu mang thai đã nhiều tháng rồi, lúc trước chức thư ký cũng đã bị xóa bỏ rồi, bây giờ, lại từ trên trời giáng xuống một người đẹp thư ký, trong lúc nhất thời, sắc mặt của mọi người kinh ngạc không thôi, hiển nhiên là không kháng cự được sự nhiều chuyện ở trong lòng, nếu không phải Tống Mạc đang ở đây, chỉ sợ buổi họp này chỉ sau một giây sẽ biến thành tiệc trà.

Khó khăn lắm mới nhịn được tới lúc tan họp, mọi người cũng không nhịn được nữa, bảy tám người tụ lại một chỗ, trong lúc nhất thời những lời đồn đãi xuất hiện đầy trong công ty, vô cùng náo nhiệt.

“Thử đoán một chút xem, thư ký nhảy dù mới này có lai lịch gì?”

“Theo tôi thấy, không đơn giản.”

“Lần trước thư ký nhảy dù không phải là vợ của Tống tổng sao, lần này, có phải là…”

“Bề ngoài thoạt nhìn như là thay đổi thư ký, nói ngầm không chừng là thay đổi phu nhân nhà họ Tống.”

...

Mọi người suy đoán với khí thế ngất trời, không đề phòng Mộ Song đi theo sau lưng của Tống Mạc, cả hai xuất hiện ở đại sảnh, sắc mặt nhất thời biến đổi, tất cả đều im miệng lại, lập tức giải tán như chim bay nháo nhác.

Mộ Song ở đại sảnh nhìn quanh một lượt, đáy mắt chợt hiện lên một chút vui vẻ. Die enda anleequ uydonn .

Không bao lâu nữa, nơi này sẽ có một nửa là giang sơn của cô …

―――――

Thời gian thoáng trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã hết tháng.

Thời gian một tháng này, nhà họ Tống có thể nói là bên ngoài thì sóng yên biển lặng, nhưng bên trong thì sóng lớn mãnh liệt.

Mộ Song đã dùng không ít biện pháp để đối phó Tần Ngu, nhưng không biết tại sao Tần Ngu rất thông minh, cứ thế giả ngu giả dại, khiến cho cô ta mỗi lần giống như đấm vào bông, không hề có chút tác dụng.

Người kia cho cô ta thời gian cũng không nhiều, cô ta phải mau chóng nghĩ cách nào để đuổi Tần Ngu ra khỏi nhà họ Tống.

Mộ Song cầm một ly nước ở trên tay đứng ở trước cửa sổ sát đất, đứng nhìn những ngọn đèn ở xa xa đến xuất thần.

“Mẹ, mẹ…” Trong không khí yên tĩnh đọt nhiên vang lên một giọng nói nức nở.

Mộ Song ngoảnh đầu lại nhìn, Tống Dương lấy một tay che trán chầm chậm chạy lại, trên mặt máu đang chảy xuống, thẳng một đường, nhìn rất đáng sợ.

“Dương Dương, làm sao vậy?” Trong lòng chấn động, đặt chén nước trong tay xuống, vội vàng chạy tới, ngồi xổm xuống lấy một tay ôm chặt Dương Dương vào trong lòng, đau lòng đến mức nhíu mày, cẩn thận đẩy một tay của Dương Dương ra: “Được rồi, để mẹ xem một chút.”

“Mới vừa rồi đi lên cầu thang không cẩn thận bị ngã xuống, đụng vào tường, mẹ, Dương Dương đau…” Die enda anl eequ uyd onn .

Trên trán của Dương Dương bị một lỗ hổng lớn, máu tươi không ngừng chảy ra từ bên trong, giống như là không thể ngăn lại được, vết thương như vậy đổi lại là những đứa trẻ khác đã sớm khóc ầm lên, nhưng Tống Dương lại cố gắng chịu đựng, hốc mắt ngân ngấn nước, không ngừng lởn vởn những lại không chịu rớt xuống.

Trong lòng Mộ Song đau xót, ôm lấy Tống Dương đi xuống lầu.

―――――

Lúc Tống Mạc nhận được điện thoại chạy tới bệnh viện, thì thấy Tống Dương yên lặng nằm trên giường bệnh, trên đầu băng một miếng vái, Mộ Song cúi người chuyên tâm lau gò má cho bé.

Tống Dương cũng là con trai của anh, giống như Tống Lãng, là cốt nhục nhiều năm không hề hay biết của anh.

So sánh với Tống Lãng, Tống Dương lại càng làm cho anh có cảm giác áy náy, anh đã bỏ lỡ thời gian trưởng thành của bé, mà bây giờ, cho dù bé đã trở về, anh cũng không thể cho bé một tình thương của người ba một cách toàn tâm toàn ý, thậm chí, anh còn không biết làm thế nào để thân thiết với bé.

Tống Lãng và Tống Dương quả thật rất khác nhau.

Tống Lãng sáng chói như ánh mặt trời, hoạt bát linh động, khiến cho người ta yêu thích, còn Tống Dương giống như một thân cây sống ở sa mạc, yên tĩnh trầm mặc, kiên cường chịu đựng.

Rất lâu, anh muốn thân thiết với Tống Dương, nhưng lại không biết làm như thế nào, Tống Dương đối với anh, giống như có chút sợ hãi, có chút xa cách.

Đứng xuất thần mấy giây, lại nghe thấy một giọng nói mang theo nụ cười: “Tới rồi à.”

Tống Mạc gật gật đầu, ánh mắt rơi vào trên trán Tống Dương: "Đã xảy ra chuyện gì?" Diend da nl eq uuydongn

“Ra ngoài nói.” Sắc mặt Mộ Song đột nhiên thay đổi, vui vẻ biến thành bất đắc dĩ, quay đầu lại như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn Tống Dương, không khỏi thở dài một hơi, kéo Tống Mạc đi ra hành lang.

Tống Mạc: "Vết thương trên đầu của Dương Dương là thế nào?"

Hai tay của Mộ Song xoắn lại, cúi thấp đầu: “A Mạc, em không biết chuyện này có thật hay không, nhưng quả thực là chính miệng Dương Dương nói với em là chị ấy đẩy con xuống cầu thang.”

Tống Mạc lập tức nhăn mày lại, trên mặt hiện lên sự ngạc nhiên và nghi ngờ.

Thấy Tống Mạc trầm mặc không nói gì, nghi nghi ngờ ngờ không tin, Mộ Song lại nói: “Nếu như lần trước em đã nhìn thấy chị ấy ở góc đường là ngoài ý muốn, vậy lần này thì sao? Chẳng lẽ một đứa bé như Dương Dương lại có thể nói dối? Em biết chị ấy không phải là người như vậy, nhưng lòng ghen tỵ của phụ nữ rất đáng sợ, chị ấy, có lẽ thật sự hiểu lầm em…”

Vẻ mặt Tống Mạc phức tạp, mấy giây, mới trở nên bình tĩnh: “Chuyện này anh sẽ điều tra rõ ràng, nếu quả thật là cô ấy làm, anh sẽ cho em và Dương Dương một sự công bằng.”

―――――

“Em ấy và Dương Dương đâu.” Ngủ một giấc tới lúc cơm chiều, đi xuống lầu, phát hiện ra trên bàn ăn thiếu gương mặt khiến cô đau đầu, Tần Ngu có chút kinh ngạc. Die nd da nl e q uuydo n

Động tác của Tống Mạc khựng lại: “Bọn họ đi bệnh viện, em không biết?”

Tần Ngu gãi gãi đầu: "Em vẫn ngủ suốt, sao thế, đã xảy ra chuyện gì?”

"Mộ Song nói, Dương Dương bị em đẩy xuống cầu thang bị thương, anh muốn hỏi em, chuyện này có đúng là như vậy thật không?” Ánh mắt của người đàn ông nhìn thẳng vào cô, đáy mắt khẽ hiện lên sự hờ hững.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 04.01.2017, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 4586
Được thanks: 6934 lần
Điểm: 1.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan - Điểm: 1
Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 04.01.2017, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.01.2016, 19:50
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 265
Được thanks: 832 lần
Điểm: 10.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan - Điểm: 11
☆, Chương 181: : Cách vách có người, như vậy không tốt

Editor: Trà sữa trà xanh
     
Không biết đã qua bao lâu, Tần Ngu chưa thấy vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt của Tống Mạc, thế cho nên cô sắp quên mất, người đàn ông d[d[lqd này vốn giống như thiên thần thanh cao ngạo mạn, vĩnh viễn đứng ở chỗ cao cô không với tới, không mang theo một chút ôn tình nhìn cô ở nơi phàm tục bụi bậm.
     
Người đàn ông như vậy, một khi thu hồi dáng vẻ vui vẻ hằng ngày, sẽ biến thành đám mây cô không thể nào với tới, sẽ hờ hững cỡ nào.
     
Bây giờ, nhìn khuôn mặt quen thuộc mà xa lạ của anh, đầu của Tần Ngu giống như là bị sấm sét đánh trúng, đầu óc trống rỗng một mảnh.
     
Cho nên, anh là đang hoài nghi cô sao? Chỉ dựa vào lời nói của một phía của cô ta, liền mãnh liệt sắc bén đến chất vấn cô?
     
Cô đã kết hôn với anh ba năm, đã cùng giường chung gối vô số ngày đêm, lại không sánh bằng một câu nói của người phụ nữ biến mất nhiều năm kia?
     
Cái gì gọi là trái tim băng giá, Tần Ngu chính là như vậy.
     
Cô mang thai mười tháng, anh không nói lời gì liền dẫn người phụ nữ có nhiều khúc mắc cùng tình cảm với anh vào nhà, cô bấm bụng bấm dạ nhịn, anh thân mật với người phụ nữ kia cô cũng nhịn, bây giờ, anh lại vì một câu nói của người phụ nữ kia mà lạnh lùng nhẫn tâm chất vấn cô, cô còn có thể nhịn nữa sao?
     
Xin lỗi, cô làm không được, tâm của cô không có lớn đến mức có thể so với quốc thổ.
     
Ngước mắt, thất vọng nhìn người đàn ông trước mắt, Tần Ngu khẽ nhếch khóe môi lộ ra một nụ cười lạnh: "Trong lòng của anh em chính là người phụ nữ lòng dạ độc ác như vậy sao? Anh thà tin một ngoại nhân cũng không muốn tin em sao?"
     
Tần Ngu rất ít khi lộ ra vẻ mặt nghiêm túc như vậy, vẻ mặt trào phúng cùng châm biếm của cô nói cho anh biết cô đang tức giận.
     
Tống Mạc đưa tay vuốt cái trán, bộ dáng mệt mỏi: "Những lời này là Dương Dương nói, em cùng Mộ Song ngầm tranh đấu anh có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng Dương Dương là con trai anh, anh không thể bỏ mặc."
     
Dương Dương sao?
     
Tần Ngu kinh hãi, đứa bé yên tĩnh vô hại kia, đứa bé có ánh mắt trong suốt kia?
     
Suy nghĩ kĩ lại, cô liền hiểu rõ, trong chuyện này rất cong cong quẹo quẹo.
     
Cô để đôi đũa trong tay xuống, bình tĩnh nhìn anh: "Tống Mạc, chuyện em làm qua em sẽ thừa nhận, nhưng em không có làm anh cũng đừng mơ tưởng vu oan em, mặc dù em không biết rõ trước kia Mộ Song là người như thế nào, nhưng em cảm thấy được, có lẽ anh cần phải ngẫm lại, cô ta có còn là cô gái mềm yếu trong lòng anh không."
     
Cô đứng dậy: "Em ăn no rồi."
     
Bóng lưng của Tần Ngu chậm rãi biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, đèn huỳnh quang màu trắng nổi bật lên bóng lưng gầy yếu mảnh mai của cô.
     
Mềm yếu sao?
     
Tống Mạc hé mắt, đáy mắt lóe lên điểm sáng, khuôn mặt đẹp mắt mà mông lung, chẳng lẽ là Mộ Song...
     
―――――
     
"Tại sao con nói ba ba con là con bị thương do dì đẩy ngã?" Tần Ngu dựa vào trên ghế sofa, Tống Dương đang ngồi xổm trên sàn nhà trước mắt cô cúi thấp đầu xếp gỗ, miệng vết thương trước trán đã lành dần, cơ hồ sắp không nhìn thấy.
     
Lời nói của Tần Ngu hiển nhiên đã khiến đứa bé khẽ sợ run, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Ngu, rồi nhìn nơi xa mờ mịt.
     
"Dương Dương, nói cho dì biết, tại sao lại nói như vậy?" Tần Ngu nhu hòa nhìn bé, nếu thật sự là do đứa bé này nói dối, sợ là có nỗi khổ tâm.
     
Miếng gỗ trong tay Tống Dương trượt xuống đất, đáy mắt tràn đầy khó hiểu: "Dì, dì đang nói cái gì..."
     
Vẻ mặt hoang mang này...
     
Xem ra, Tống Dương cũng không biết chuyện này? Chẳng lẽ quả thật như cô đoán là Mộ Song lừa gạt Tống Mạc, ném tội danh này lên trên đầu cô?
     
Tần Ngu đưa tay ôn hòa vỗ vỗ đầu của Tống Dương: "Ngày đó con té như thế nào?"
     
Tống Dương chuyển mắt, mới nói: "Là do con không cẩn thận trượt chân ngã xuống cầu thang."
     
"Con có đồng ý nói cho ba ba con biết tại sao con ngã không?" Trên mặt Tần Ngu lộ vẻ vui mừng.
     
Ai ngờ Tống Dương nhìn chằm chằm cô mấy giây, lại chậm rãi lắc đầu.
     
"Sao lại không muốn?"
     
Đứa bé cúi thấp đầu xuống, trầm mặc, không nói thêm gì nữa.
     
"Con không muốn nói chuyện với ba ba sao?" Tần Ngu không ngừng cố gắng, coi như là đeo bám dai dẳng, cô cũng muốn Tống Dương nói ra sự thật, không thể cho Mộ Song đắc ý, khiến Tống Mạc hiểu lầm cô.
     
Tống Dương cầm khối gỗ trong tay mò mẫn, tinh tế quan sát, một hồi lâu, mới cúi đầu nói: "Chú ấy không phải là ba ba..."
     
"Dương Dương!" Nhất thời một giọng nói ôn hòa lại ngầm mang theo tức giận rơi bên tai cô, cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người, một chữ cuối cùng của Tống Dương vẫn chưa kịp vang lên.
     
Tần Ngu còn chưa phục hồi tinh thần lại, Tống Dương đã bị Mộ Song túm đến sau lưng: "Không được phép nói chuyện với người phụ nữ này, mẹ đã nói qua bao nhiêu lần rồi!" Cô mới đi gọi điện thoại, mới vừa xuống lầu liền thấy người phụ nữ này không có ý tốt nói chuyện với Dương Dương.
     
Câu chưa nói hết kia còn xoay quanh trong đầu, mà vẻ mặt của Mộ Song đã chột dạ không tả được, rốt cuộc người phụ nữ này đến Tống gia có mục đích gì?
     
Về sau lúc Mộ Song nói gì đó, Tần Ngu đều không nghe thấy một câu nào, Mộ Song thấy bộ dáng xa cách của cô, khinh thường kéo Dương Dương lên lầu.
     
Chú ấy không là của ta...
     
Tống Dương cùng Tống Mạc không ngừng hiện lên trong đầu cô, làm cho mọi việc chậm rãi lan rộng trong đầu cô, trong lòng Tần Ngu giật mình, một suy đoán chợt chậm rãi hình thành trong đầu...
     
―――――
     
"Hôm nay cảm giác thế nào?" Bụng bị một bàn tay đè lên, Tần Ngu rủ con mắt xuống, bàn tay của Tống Mạc đang cẩn thận khẽ vuốt qua lại, khuôn mặt nhu hòa.
     
Kể từ lần trước hai người kết thúc cuộc nói chuyện không vui, Tống Mạc liên tục trụ ở trong công ty, hôm nay không biết sao đột nhiên trở về nhìn cô.
     
Tần Ngu vẫn còn tức giận, hất tay của anh ra: "Em tốt hay không có quan hệ gì với anh?"
     
"A Ngu, anh không ngờ Mộ Song sẽ gạt anh, là anh không tốt, đừng làm rộn nữa." Trên mặt Tống Mạc lộ ra một chút áy náy.
     
Anh chưa từng nhu thuận trước mặt ai, chưa từng hạ thấp mình, bộ dáng cô đơn của anh, rốt cuộc vẫn khiến Tần Ngu hơi đau lòng.
     
Lặng im mấy giây, mới rũ lông mi xuống: "Muốn em không nháo cũng được, kêu Mộ Song rời đi."
     
"Mộ Song là mẹ của Dương Dương, Mộ Song rời đi, còn Dương Dương làm sao bây giờ?"
     
"Không phải Dương Dương còn có anh là ba ba sao?"
     
Lời nói vừa mới nói ra miệng, Tần Ngu liền cau mày lại, lời còn chưa nói hết của Dương Dương chậm rãi vang lên trong đầu cô, cô mở trừng hai mắt: "Tống Mạc, em có thể hỏi anh một chuyện không?"

Tần Ngu đột nhiên chuyển đề tài, khiến Tống Mạc hơi ngẩn ra.
     
Sững sờ mấy giây, mới nói: "Em hỏi đi."
     
Tần Ngu nhìn anh, trên mặt đột nhiên nổi lên sắc hồng kì lạ, ngực của Tống Mạc đột nhiên rạo rực, nhìn vẻ mặt của Tần Ngu, chuyện này không không là chuyện tốt rồi.
     
Nhưng mà không đợi anh mở miệng cự tuyệt trả lời, Tần Ngu đã bật thốt ra: "Anh cùng Mộ Song phát sinh quan hệ khi nào?"
     
"..." Này thật đúng là một chuyện làm người ta khó có thể mở miệng nói nha. Có người phụ nữ nào sẽ đi hỏi ông xã của mình lên giường với người phụ nữ khác khi nào?
     
Bộ dáng mặt đỏ tới mang tai cộng thêm khuôn mặt tràn đầy mong đợi của cô, khiến anh cảm thấy cô cực kỳ hi vọng anh phát sinh chút gì đó với Mộ Song, anh là tình nhân trong mộng của ngàn vạn phụ nữ, lại sinh ra cảm giác thất bại, người phụ nữ của anh thế nhưng hy vọng anh phát sinh quan hệ với người phụ nữ khác, lòng tự trọng của anh bị thương tổn nghiêm trọng nha.
     
"Trả lời nhanh lên." Tần Ngu nhíu mày thúc giục.
     
"Sao đột nhiên hỏi cái này?" Tống Mạc muốn nói sang chuyện khác, anh không muốn trả lời vấn đề không thể giải thích này chút nào.
     
"Em muốn biết, anh nói hay không?"
     
"Không nói có hậu quả gì?"
     
Tần Ngu lập tức trừng mắt với Tống Mạc: "Anh dám không nói em liền dẫn con đi."
     
Những lời này quả nhiên rất có tính chất uy hiếp, Tống Mạc lựa chọn thỏa hiệp, rủ con mắt xuống, ánh mắt phức tạp, ánh mắt hoang mang giống như đang khổ sở hồi tưởng, mấy giây sau, anh mới vừa ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt bạch hi tuấn mỹ, hiếm khi lộ ra một tia đỏ ửng, nói một câu mơ hồ không rõ: "Anh cũng không rõ ràng lắm, hình như do một lần anh uống say."
     
"Chỉ có một lần sao?" Tần Ngu hiển nhiên không tin.
     
Tống Mạc lập tức kiên định nói: "Chỉ có một lần kia."
     
"Anh xác định hai người chỉ phát sinh quan hệ một lần?" Đêm nay da mặt của Tần Ngu hình như dày hơn bình thường.
     
Trên mặt Tống Mạc lại ửng hồng, lần này trả lời càng khó bề phân biệt: "Không xác định."
     
Ánh mắt của Tần Ngu tỏa sáng nhìn chằm chằm anh: "Anh nhớ kĩ lại đi, rốt cuộc có hay có phát sinh quan hệ không?"
     
Cô như có thể nhìn thấu xương cốt khiến Tống Mạc cảm thấy trái tim của mình nhận lấy tổn thương không nhỏ, anh nhịn không được run rẩy lông mày: "Anh thực sự không nhớ rõ."
     
Tần Ngu thở dài một hơi, vô cùng thất vọng thu hồi ánh mắt khỏi người anh: "Ngủ đi."
     
Đây là cái phản ứng gì...
     
Vợ của anh bởi vì không nghe thấy anh có phát sinh quan hệ với người khác không mà rầu rĩ không vui sao?
     
Thuộc về lòng tự trọng của người đàn ông khiến anh không có cách nào bỏ qua chuyện lần này, lập tức cúi người xuống, dùng vật cao ngạo chống đỡ ở giữa hai chân của cô.
     
"Anh muốn làm gì?" Cuối cùng cô vợ nhỏ vô tình của anh đã có một chút phản ứng bình thường.
     
Khuôn mặt thâm thúy của anh lộ ra ánh mắt cuồng dã gắt gao nhìn chằm chằm cô, trên mặt lộ ra một tia sủng nịnh vui vẻ: "Ba tháng đã qua, em nói coi anh muốn làm gì?"
     
Hơi thở của anh càng ngày càng gần, cơ hồ quấn quít lấy hơi thở của cô, cảnh tượng quen thuộc này, bầu không khí quen thuộc, khiến mặt của Tần Ngu đỏ tới mang tai một lần nữa, lúc này không giống ngày xưa, Mộ Song đang ở cách vách của bọn họ, nếu cô không cẩn thận phát ra những thứ âm thanh quái dị vặn vẹo gì, chẳng phải người phụ nữ này sẽ thổ huyết bỏ mình sao.
     
Nghĩ tới đây, cô chống đỡ lồng ngực của anh: "Cách vách có người, như vậy không tốt."
     
"Anh thấy không có gì không tốt." Môi của Tống Mạc đã rơi xuống rất nhanh.
     
Tần Ngu ra sức giãy giụa: "Anh tới nữa em sẽ kêu lên đó."
     
"Em kêu đi, kêu phá cổ họng cũng sẽ không có người để ý tới em." Nụ hôn rậm rạp chằng chịt của Tống Mạc rơi xuống.
     
Tình cảm quen thuộc mãnh liệt kiều d[d[lqd diễm lan tràn ra, Tần Ngu hữu khí vô lực nói được vài câu: "Phá cổ họng, phá cổ họng..."
     
"... ." Lần này anh triệt để phong bế môi của cô, vì vậy chỉ còn lại âm thanh nức nở nghẹn ngào thỉnh thoảng tràn ra từ bên môi Tần Ngu, một hồi giãy giụa phản kháng biến thành tiết mục hoạt sắc sinh hương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 04.01.2017, 21:57
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 17:21
Tuổi: 16 Chưa rõ
Bài viết: 984
Được thanks: 405 lần
Điểm: 3.07
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan - Điểm: 1
Ôi thật tội Dương Dương suốt ngày bị mẹ mình lợi dụng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 05.01.2017, 19:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1388
Được thanks: 3939 lần
Điểm: 4.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ danh môn: Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan - 182R. - Điểm: 10
Chương 182: Cắt cổ tay tự sát
Editor: Táo đỏ phố núi

Ánh nắng tươi sáng bên ngoài cửa sổ, chiếu sáng vào cả căn phòng, Tần Ngu đang trong thời kỳ nở hoa ấm áp, trên cổ buộc chiếc khăn lụa, ngồi nghiêm chỉnh trên sô pha, bên cạnh cô, là một người đàn ông với nét mặt không đổi, ngồi đối diện với bọn họ, là bộ dạng điềm đạm đáng yêu giống như con thỏ nhỏ lã chã chực khóc của Mộ Song. Diễng đáng ele quiý don.

Đến cùng thì Tống Dương cũng chỉ là một đứa nhỏ, bị Tống Mạc đưa lên lầu chơi trò chơi cùng với Tống Lãng, hoàn toàn ngăn cách ra.

Sau một thời gian trầm mặc ngắn ngủi, đôi mắt của Mộ Song nhìn qua giống như cái đèn lồng, cuối cùng Tống Mạc sẽ quyết định thật nhanh, ồ, hay là không đành lòng mở miệng, căn cứ vào vẻ mặt của anh bây giờ, Tần Ngu cảm thấy có vẻ anh không đành lòng nhiều hơn là sẽ đưa ra quyết định nhanh.

"Mộ Song, rời khỏi nhà họ Tống đi."

Nước mắt của người phụ nữ lởn vởn trong đôi mắt cuối cùng cũng  “tạch” một cái rơi xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc khăn lụa buộc trên cổ của Tần Ngu, giọng nói của cô ta nghẹn ngào như tiếng vải xé rách: “Em rời khỏi nhà họ Tống thì Dương Dương làm sao bây giờ?”

Tần Ngu nháy mắt mấy cái, vô cùng khéo hiểu lòng người nói: “Vậy cô hãy mang theo Dương Dương đi cùng?” Vai mẹ kế này ai thích làm đâu, mà cô cũng chẳng ham.

Rõ ràng là Mộ Song ngơ ngẩn người một chút, ngay cả nước mắt cũng quên cả rơi xuống, “Nhưng mà, người đàn ông kia cũng sẽ không bỏ qua cho em và Dương Dương.”

Lại là chiêu này? Tần Ngu không nhịn được ngáp một cái, cô cũng hoài nghi cái nhân vật đàn ông đáng thương kia căn bản không tồn tại.

Nhưng mà cô không thương hương tiếc ngọc thì cũng có rất nhiều người thương hương tiếc ngọc.

Giọng nói của Tống Mạc ấm áp so với nắng ấm ngoài của sổ còn muốn ấp áp hơn: “Mộ Song, em yên tâm, anh sẽ cho người nằm vùng bên cạnh em để bảo vệ, sau này sẽ không có ai khiến em bị thương cả.” Diễng đáng ele quiý don.

Thái độ này, lời hứa hẹn này, quả nhiên là hết lòng quan tâm giúp đỡ.

Mộ Song há to miệng, một chữ cũng không nói ra, ánh mắt lơ đãng lướt qua mặt của Tần Ngu, hiện lên vẻ mặt phức tạp khó phân biệt được, giống như là oán hận, giống như là giận dữ, lại giống như không cam lòng, lại giống như bất đắc dĩ, giống như đau lòng, đủ loại cảm xúc, thay đổi một cách phong phú, dường như muốn khiến cho Tần Ngu phải cảm thấy thẹn.

Cuối cùng không biết là đã hạ quyết tâm gì, cắn cắn môi dưới, uất ức gật gật đầu: “Được, em đi.”

Tần Ngu hài lòng gật đầu, chỉ ngắn ngủi nửa tiếng đồng hồ, nhưng giống như cô được xem một bộ phim thần tượng đặc sắc, kết cục của bộ phim thần tượng này, cũng không khỏi khiến cho người ta vỗ tay tán thưởng.

―――――

Chuyện đến đây Tần Ngu cho rằng đã kết thúc rồi, nhưng mà lúc chạng vạng cô lại chứng kiến Mộ Song mặc bộ quần áo màu trắng tinh khiết ngồi trên cửa sổ gió thổi lồng lộng, lúc này mới hiểu được, khả năng của người phụ nữ này tuyệt đối không chỉ có như vậy, cô đã xem thường cô ta.

Cửa sổ trên ban công rộng mở, từng cơn gió lớn từ bên ngoài thổi vào, khiến cho rèm cửa bay phấp phới, Mộ Song ngồi trên cửa sổ bất động giống như núi, cũng giống như hòn đá vọng phu, váy dài màu trắng tung bay trong gió, ánh mặt trời hoàng hôn bao phủ trên người, gó má của cô ta nhìn bi thương thảm thiết, nhìn lên trời góc bốn mươi lăm độ, một cảm giác đau đớn chạm vào hơi thở.

Tần Ngu đỡ eo đi hai ba bước lên sân thượng, gió thổi vù vù khiến cho bàn chân của cô lạnh buốt, quả nhiên là gió ở trên cao rất lạnh, may mà thân thể của Mộ Song tốt, cũng không biết ngồi ở trên đó bao lâu, nhưng mà mặt vẫn không đổi sắc, vẫn duy trì một tư thế ngồi đẹp mắt và một vẻ mặt thê thảm của một thiếu nữ.

“Cô ngồi ở trên này làm gì à? Muốn nhảy lầu sao?” Tần Ngu vô cùng bất mãn đối với cô ta, khi đó nói được lập tức sẽ đi, buổi sáng đã thu xếp đồ đạc xong xuôi, thế nào mà chạng vạng vẫn còn chưa đi.

Vẻ mặt Mộ Song không chút thay đổi quay đầu lại, khóe môi chậm rãi thoáng lộ ra nụ cười mỉa mai: “Muốn nhảy lầu, thì tôi cũng phải kéo cô theo cùng.”

“Không nhảy thì đi xuống, trên này gió lớn, khiến cho rèm cửa sổ nhà tôi cũng sắp bị thổi rơi xuống rồi.” Tần Ngu lấy tay che trán lùi về phía sau một bước, cảm thấy cả người đều lạnh giá.

Mộ Song không nói, trong mắt lộ ra chút vui vẻ với hàm ý không rõ, quay đầu lại tiếp tục làm tròn chức trách của hòn vọng phu. điễnn dàn nên quýndon.

Không giải thích được...

Tần Ngu không chịu được gió thổi, cũng không khuyên được người phụ nữ quái dị đầy tâm cơ này, nhíu mày lại rời đi.

Lúc Tống Mạc biến sắc, vẻ mặt lạnh lẽo từ công ty chạy về nhà rồi chạy thẳng lên sân thượng, lúc này Tần Ngu mới biết được, người phụ nữ này lại bắt đầu tác chiến kế hoạch mới, nhưng mà lần này không phải là ngấm ngầm “bỉ ổi” nữa, mà là trắng trợn cướp chồng của cô.

Tần Ngu chưa bao giờ gặp người phụ nữ có lòng dạ độc ác và vô liêm sỉ như vậy, trên bệ cửa sổ truyền tới giọng nói khuyên can của Tống Mạc: “Mộ Song, trước tiên em hãy bước xuống đi đã, chúng ta sẽ nói chuyện thật tốt.”

Cuối cùng cô bị làm ầm ĩ tới mức không ngủ được nữa, lại nâng bụng thong thả đi tới, nội dung vở kịch vừa lúc đến chỗ đặc sắc nhất, Mộ Song rơi nước mắt, bi thương cười một tiếng: “Mộ Song, A Mạc, từ khi nào thì anh lại đối xử với em xa lạ như vậy, còn nhớ trước đây đã gọi em như thế nào không?”

Cánh môi của cô ta khi đóng khi mở, trong lòng Tần Ngu run sợ, trong bụng không biết đã gió lạnh lùa vào biết bao nhiêu, đêm nay có phải sẽ đi vào toilet đến mệt lả người.

Đóa sen trắng quả nhiên là một loại tồn tại rất mạnh mẽ.

Cô mang thai không dám để bị gió lạnh, tìm một góc khuất gió, ôm một đống đồ ăn vặt, xem náo nhiệt.

Xa xa, cô nghe thấy giọng nói của Tống Mạc bị gió thổi đi có chút không rõ ràng, không biết là chột dạ hay sao đó, anh bắt đầu lắp bắp: “Tiểu, Tiểu Song Nhi.”

Cô cắn một miếng ô mai, những lời này đúng lúc lọt vào tai của cô, cảm thấy thật buồn nôn, khiến cho cô chán ghét tới mức nhả miếng ô mai ở trong miệng ra.

“Anh vẫn còn nhớ sao? Em cho rằng anh đã sớm quên tình cảm lúc trước của chính ta.” Giọng nói thê lương của người phụ nữ truyền tới, hư vô và mờ ảo.

Lời kịch này, thật sự là cảm động lòng người, cô lại lột một quả quýt bỏ vào miệng.

Tống Mạc: "Mộ Song, những chuyện đó đều đã qua rồi, bây giờ anh đã có Tần Ngu.” điễnn dàn nên quýndon.

Đột nhiên bị nhắc tên Tần Ngu ngẩng đầu lên, nhìn hai người run rẩy mấy giây, sau đó ợ một cái thật lớn.

Trong khoảng thời gian ngắn, bầu không khí bi thương thảm thiết kia có chút lúng túng và tế nhị, mộ bộ phim thần tượng rõ hay lại bị cô biến thành một vở hài kịch, Tần Ngu âm thầm cắn đầu lưỡi, tội lỗi, thật là tội lỗi.

Cũng may, Mộ Song hết sức nhập vai, chỉ run rẩy một lúc lâu, rồi lại cầm lấy con dao kè vào cổ tay: “Anh cảm thấy đã qua rồi, nhưng mà trong lòng em, những chuyện đó cho tới bây giờ đều chưa từng qua đi, em không rời bỏ anh được, một phút đều không thể rời bỏ, nếu như anh muốn em đi, hôm nay em sẽ chết ở trước mặt anh.”

Không rời bỏ, một phút cũng không rời được? Vậy năm năm kia đến tột cùng thì là cái gì rời đi? Tần Ngu dường như bị cô ta làm cho không nhịn được mà cảm thấy buồn cười.

Nhưng mà Tống Mạc không được thoái mái nhàn hạ như cô, anh tỏ ra hết sức khó xử, khó xử không biết khiến cho cô ta chết đi hay là cho cô ta rời đi.

Nhưng mà không đợi cho anh cảm thấy hết khó xử, Mộ Song liền nhảy từ trên cửa sổ xuống, bàn tay rất nhanh nhẹn, không hề lộ ra vẻ nhu nhược chút nào, cô ta dùng lưỡi dao tì vào cổ tay của mình, từng bước từng bước tiến lại gần Tống Mạc: “A Mạc lựa chọn đi, không phải là cô ta đi, thì là em chết.”

Tống Mạc quay đầu lại nhìn Tần Ngu một chút, Tần Ngu chỉ chăm chú nhìn đồ ăn vặt, không nể mặt anh một chút nào.

Trong nháy mắt này, chỉ nghe thấy tiếng hét lên của người phụ nữ, lưỡi dao lướt qua cổ tay, vết máu văng khắp nơi. Di ienn#dang# lle e#q quiq on.

Đồ ăn trong miệng của Tần Ngu còn chưa nuốt xuống, thì đã nhìn thấy bóng dáng của Mộ Song siêu vẹo như con bươm bướm, ngã sấp xuống.

Miệng của cô há hốc ra, nghe thấy tiếng hét lên của Tống Mạc: “Mộ Song, Mộ Song!”

Ngay sau đó, liền nhìn thấy bộ quần áo màu đen cùng với bộ quần áo màu trắng lóe qua trước mắt, chớp mắt, gian phòng rộng lớn như vậy trở nên trống rỗng, trong tầm mắt, chỉ còn lại chiếc rèm cửa sổ bay phấp phới, tạo nên những đường cong tuyệt đẹp trong gió, tiếng gió thổi vù vù, trong ánh chiều ta, giống như một bào phúng điếu bi thương, tung bay trong không khí.

Lạnh rất lâu, Tần Ngu im lặng, nuốt thức ăn xuống, trong lòng lộp bộp một tiếng, xong rồi, xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyện lớn rồi…

"Vú Trương, Vú Trương, đưa tôi đi bệnh viện!”

―――――

Qua một thời gian cấp cứu ngắn ngủi, bác sĩ gọi Tống Mạc và Tần Ngu vào phòng bệnh, trên mặt anh ta hiện lên một loại tự hào cứu thế: “Hai vị yên tâm, bệnh nhân tạm thời đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm tới tính mạng, cô ấy vô cùng may mắn, lưỡi dao chỉ cắt tới tĩnh mạch, không phải là động mạch.”

Tống Mạc thở phào một cái: "Cám ơn bác sĩ."

Tần Ngu trợn to hai mắt, chỉ cắt vào tĩnh mạch sao, đúng là tay nghề rất tốt, cắt cũng rất hay…

“Hai người ai là người nhà của bệnh nhân?” Bác sĩ rất vui vẻ, trên mặt cũng lộ ra chút tế nhị.

Tống Mạc và Tần Ngu nhìn nhau một cái, Tần Ngu vỗ vỗ cánh tay của Tống Mạc, hất cằm lên với anh. Di ien n#d ang# lle e#q quiq on.

Được sự cho phép của Tần Ngu, Tống Mạc bước lên một bước: “Tôi là anh trai của cô ấy.”

“Vậy anh hãy đi theo tôi một lát.”

―――――

Hai giờ sau, Mộ Song từ từ tỉnh lại.

Cô ta bị đánh thức, bị một tiếng ngáy ngủ rất lớn và có tiết tấu đều đặn đánh thức dậy. Dienx . dandf Kê quyu.dong.

Mở mắt ra, trước giường không hề có người đàn ông mà mình vừa mở mắt ra đã muốn nhìn thấy, chỉ có một người phụ nữ ngủ say như chết.

Người phụ nữ này, vào những lúc như thế này mà cô ta còn ngủ được?

So với việc cô khàn giọng lấy cái chết để uy hiếp, biểu hiện của người phụ nữ này vẫn có chút nhẹ như gió thổi mây trôi, không thèm ngó ngàng tới?

Mộ Song cảm thấy mình bị nhục nhã rất nặng nề, một giây cô ta cũng không muốn nhìn thấy người phụ nữ này.

“Bác sĩ!”

Bác sĩ không gọi tới được, mà thấy Tống Mạc cầm thức ăn đi vào phòng bệnh.

"A Mạc!" Ánh mắt Mộ Song trở nên sáng ngời, lập tức khôi phục bộ dạng dịu dàng như nước. Dienx  dandf Kê quyu dong.

“Ôi thơm quá…” Một cảnh tượng sinh ly tử biệt tình nồng ý mật còn chưa trình diễn, đã bị một giọng nói nhẹ nhàng tràn ra khỏi cánh môi của Tần Ngu một giây trước vẫn còn khò khè ngáy ngủ, miễn cưỡng phá hư bầu không khí không còn chút gì.

"A Mạc, em không muốn nhìn thấy người phụ nữ này!" Tần Ngu còn chưa ý thức được đã xảy ra chuyện gì, một giọng nói tức giận cùng với một ngón tay đã chỉ chỉ vào đỉnh đầu của cô.

Đây là chuyện quái gì vậy, còn không muốn nhìn thấy cô, cho rằng cô thích để cho cô ta nhìn như vậy sao, một đôi mắt độc ác như vậy, nhìn nhiều khiến cho mắt của cô như dính một lớp bùn vậy.

Nhưng mà niệm tình cô ta vừa mới bị cắt cổ tay đã bị hao phí một phần thể lực, cô không thèm so đo với cô ta.

Ngẩng đầu lên vô vị nhìn thoáng qua Mộ Song, xoay người chuẩn bị ăn cơm.

“Bảo cô ta đi đi, ngay bây giờ!” Ai ngờ người phụ nữu này không biết phân biệt, nắm lấy kim tiêm nhổ ra, sự dũng cảm không sợ chết kia đúng là khiến cho người ta phải vỗ tay khen ngợi.

“Tần Ngu, bác sĩ nói bệnh trầm cảm của Mộ Song hết sức nghiêm trọng, không thể chịu được bất kỳ sự kích thích nào, em đi ra ngoài trước đi.” Tần Ngu còn chưa kịp phản bác, đã bị Tống Mạc ôm đưa ra ngoài.

"Tống Mạc, anh..." Tần Ngu hất tay của người đàn ông ra, đang muốn nói chuyện, lại vô tình bị cắt ngang: “Em về trước đi, có lời gì thì chờ anh về nói sau, bây giờ anh phải quay lại chăm sóc cho Mộ Song.”

Vừa dứt lời, người đàn ông xuay người đi vào trong phòng bệnh.

Tần Ngu đứng tại chỗ trợn mắt há mồm ra hai giây, nổi giận đùng đùng nâng  bụng chạy về phía trước, vừa đi vừa không nhịn được quay đầu lại nhìn.

Một giây, Tống Mạc không đuổi theo.

Hai giây, cửa cũng không hề mở ra lấy một cái.

Ba giây, ngay cả sơi tóc của Tống Mạc cô cũng không thấy.

Mặt lạnh đi lại thang máy, hung dữ nhấn đi xuống dưới lầu, Tống Mạc, anh rất giỏi, thực sự dám trêu chọc em!


Đã sửa bởi Táo đỏ phố núi lúc 05.01.2017, 20:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 16, 17, 18

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

7 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

8 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại] Phúc hắc không phải tội - Quân Minh Ngã Tâm

1 ... 50, 51, 52

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 111, 112, 113

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36

17 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Đổi chồng Cưng chiều em đến nghiện - Quân Tử Hữu Ước

1 ... 98, 99, 100

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Xích Liên Nhi
Xích Liên Nhi
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

Nana Trang: viewtopic.php?t=398132
pr truyện hoàn của mị
Angelina Yang: Tú ol thì tớ lặn =))))))
Huy _ Tú: lag quá trời
Huy _ Tú: nghe nhạc trung thôi
Angelina Yang: Tú có hay nghe hát ko? thik bài nào?
Huy _ Tú: ....
Đông Ni: cho mình xin tên vài bộ mạt thế hay với a ~
Tú Vy: Ngẩn đầu nhìn áng trăng cao
Thế gian lắm chuyện thế nào dễ suy
Lòng người sâu tận là chi
Mà ta đo mãi đo gì chẳng ra...
Angelina Yang: chào cả nhà
QueenRebel: qa tết nhìu ng mất màu gê :D
Lãnh Huy3t: có ai k
Lâm Nguyên Nhi: Game Tôi thích......vì.....
(Game) Đây là ai?
Lâm Nguyên Nhi: /\
Quỷ Vương: Văn thơ lai láng chẳng đc câu
Phong_Nguyệt: ....
Phong_Nguyệt: hello
Angelina Yang: à, tớ ngồi góp ý thui mờ, đại nhân sai xuống nhà nên lâu
Angelina Yang: Tú : xem tin nhắn nha
Tú Vy: Hỏi người sao cứ lặng thinh...
Để ta tự nói một mình ng ơi...
Phong_Nguyệt: ...
Tú Vy: Tháng năm như chiếc võng đưa...
Mấy khi chậm rãi lúc vừa thật nhanh...
Phong_Nguyệt: ...
Phong_Nguyệt: .
Melodysoyani: =/
Huy _ Tú: * buồn *
Huy _ Tú: hờ hờ k dc hả yang sao im dạ
Huy _ Tú: ==! yang ơi
Di Tử Hàn: CLB Manga và Anime
Ảnh Manga-Anime  
(Game)Đây là ai
[Game] Nhân vật bí ẩn! Đây là ai?(New: Kì 20 trang 20)
[Tổng hợp]List truyện tranh của DDLQD
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: .
Huy _ Tú: rồi yang xem thử đi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.