Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển - Lục Nguyệt Hạo Tuyết

 
Có bài mới 28.02.2016, 08:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 15:16
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 518
Được thanks: 617 lần
Điểm: 3.19
Có bài mới [Xuyên không] Trọng Sinh Chi Ôn Uyển - Lục Nguyệt Hạo Tuyết (Quyển 1+2+3) - Điểm: 10
Các quyển sau: Quyển 4

TÊN TRUYỆN: Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

TÁC GIẢ: Lục Nguyệt Hạo Tuyết

            
Thể loại: trùng sinh, giá không, cung đấu

Độ dài: Quyển 1 - Mở đầu + 40 chương
            Quyển 2 - 225 chương
            Quyển 3 - 143 chương

Nhân vật chính: Ôn Uyển, Bạch Thế Niên, Yến Kỳ Hiên, ……

Tình trạng sáng tác: đã hoàn

Dịch: QT và Google ca ca

Bản convert: Tiểu Tuyền

Nguồn edit: http://tamvunguyetlau.info/category/tro ... i-on-uyen/

Đôi Lời Giới Thiệu:


Chắc hẳn khi đọc truyện xuyên không bạn sẽ thấy thích thú những nhân vật trong truyện vì được trở về phiêu lưu cùng cỗ máy thời gian, nhưng có lẽ điều ghét nhất vẫn là bị đày đọa khi sống trong thân phận người khác. Nữ chính trong truyện Trọng Sinh Chi Ôn Uyển trùng sinh đến thế giới cổ đại đã chịu không ít ấm ức

Nàng không chỉ có trở thành người câm miệng không thể nói; mà còn tổ mẫu không thích, phụ thân không thương, mẹ kế ác độc, là người không may mắn khắc phụ khắc mẫu khắc cả nhà. Đối mặt với đủ loại gian khổ, các loại gây khó dễ, nàng vẫn nghênh khó khăn mà tiến lên, từng bước hóa giải. Trúng độc, ám sát, giá họa theo nhau mà đến, nàng cũng không run không sợ hãi.

Nàng vốn chỉ muốn bình thản, an tĩnh mà sống đến già, nhưng mà số mệnh không như ý người. Nếu đã như thế, nàng cũng sẽ không muốn trên lưng phải gánh lấy cuộc sống u ám đáng thương nữa, vì vậy nàng nhất định phải sống một cuộc sống đầy màu sắc đẹp đẽ, sáng tạo ra một truyền kỳ thuộc về riêng nàng.


Đôi Lời Của Bản Thân: Mình là thành viên mới có nhiều đièu chưa biết mong mn nhắc nhở và chỉ bảo nhiều hơn. Nếu truyện mình post sai quy định thì làm ơn hãy thông báo cho mình biết. Mình thấy truyện chưa ai đăng lên mình mạn phép đăng lên diễn đàn. Truyện này mình không edit mà là sưu tầm. Truyện đã được sự đồng ý khi post ở diễn đàn mình.
Mong mn ủng hộ mình và đừng quên Thanks ở dưới để mình có thêm động lực đăng bài. Lời cuối cùng mình xin cản ơn tất cả các bạn đã ghé qua đây. Xin cảm ơn * cúi đầu*



Đã sửa bởi Ta Là Bảo Bối lúc 28.02.2016, 11:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ta Là Bảo Bối về bài viết trên: Bacom, Jenny Chau0811, Minzy_1997, Tinh Hoa, chick3n, cu meo, heodangyeu, susu
     

Có bài mới 28.02.2016, 09:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 15:16
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 518
Được thanks: 617 lần
Điểm: 3.19
Có bài mới Re: [Xuyên Không]Trọng Sinh Chi Ôn Uyển - Lục Nguyệt Hạo Tuyết - Điểm: 11
Quyển 1
Chương 1: TRỌNG SINH


Đại Tề mùa đông năm thứ ba mươi lăm, đặc biệt lạnh. Phía ngoài bông tuyết tung bay tự nhiên, những người trong nhà phú quý đều trốn ở trong phòng, không muốn đi ra ngoài. Nhưng nhà nghèo khó thì lo lắng, vì không biết có thể chịu đựng qua cái rét lạnh của mùa đông này hay không?
Trong tiểu viện của một nhà nông, có một lão nhân đang bận rộn trong phòng bếp. Một bên thổi lửa nấu cơm, một bên vừa lau nước mắt. Vẻ mặt đau thương không dứt.

Ôn Uyển nặng nề mở mắt, muốn cử động, thì lại phát hiện mình toàn thân mềm nhũn, không có một chút sức lực nào. Mờ mịt đánh giá chung quanh. Nóc phòng là đầu gỗ cùng mái ngói. Trong phòng ánh sáng lờ mờ, nhưng tương đối rộng rãi, trừ cái giường mình ngủ ra, bên trong nhà có một bộ ghế so sánh với ghế sa lon cao hơn một chút, vừa giống như giường vừa giống như đồ chơi. Trong nhà còn có một cái bàn tròn, bày bốn cái băng ngồi chung quanh; trên cái bàn tròn có đặt bình trà cùng chén trà, bình trà cùng chén trà đều đã bong tróc nước sơn. Cách giường hai mươi mấy bước có một cái bàn, đoán chừng chính là bàn trang điểm, phía trên bày lược, sợi tơ vân vân, cái bàn còn có một cái gương đồng tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Thoạt nhìn không giống như là nhà người có tiền, nhìn một cái liền biết.

Làm sao lại tới đây, mình được người ta cứu sao? Có cái gì phải cứu , chết thì chết rồi, hiện tại không chết, thì hơn nửa năm nữa cũng sẽ chết. Ôn Uyển cười khổ không dứt.
“Tiểu thư, người đã tỉnh” một giọng nói ôn hòa vui mừng kêu lên, rồi một bóng người nhào đầu về phía trước ôm lấy Ôn Uyển.
Ôn Uyển ngẩng đầu cẩn thận đánh giá, một lão nhân gia đại khái năm sáu chục tuổi đang vén rèm mà vào. Đầu tóc của lão nhân gia vấn cao cao, rồi dùng vải màu xám bao lấy. Mặc một bộ đồ áo ngắn màu xám tro, phía dưới cũng là một cái quần màu xám tro, toàn thân cao thấp, che phủ rất kín. Sắc mặt tang thương, lão nhân gia nhìn thấy Ôn Uyển mở mắt, thì vui mừng nhảy ra ôm Ôn Uyển, khóc vô cùng thương tâm.

“May nhờ quý phi nương nương, cùng công chúa ở trên trời linh thiên phù hộ; tiểu thư lần này đại nạn không chết, nhất định sẽ có hậu phúc. Xem ta cao hứng, mà quên mất tiểu thư đang đói bụng” lão nhân gia khóc một hồi lâu, lau lau nước mắt, rồi ngại ngùng nói. Xoay người đi ra ngoài, một lát sau liền bưng một cái chén gỗ đi vào, sau khi ngồi xuống, Ôn Uyển nhìn món ăn trong chén thì ra là cháo. Chén cháo kia, không phải chỉ là một loại món ăn, là trong mấy món ăn hỗn hợp mà thành. Nhìn cũng biết là cho hài tử nhà nghèo khổ ăn.

“Tiểu thư, ăn” Ôn Uyển không thể động đậy, lão nhân gia hỏi cũng không còn hỏi, từng muỗng từng muỗng đút tới. Ôn Uyển biết điều ăn, mặc dù mùi vị rất khó ăn, nhưng vẫn cố nuốt xuống. Rất nhanh một chén cháo liền thấy đáy rồi, lão nhân gia thật cao hứng, hơn nữa còn rất vui mừng, có thể ăn là tốt rồi. Vừa thu thập một phen xong liền cầm chén đi ra ngoài.

Ôn Uyển nhìn bóng lưng của lão nhân gia kia. Rất tự nhiên mà nhìn kỹ mình một phen. Nhìn cánh tay bắp chân nhỏ xíu này, mặc dù đang mặc một áo nhỏ kính màu xám tro nhưng vẫn thấy rõ, bất giác nàng cười. Mình, đây là mượn thân sống lại. Tá Thi Hoàn Hồn thì Tá Thi Hoàn Hồn, dù sao cái thế giới kia cũng đã không còn cái gì đáng để mình lưu luyến nữa.

Kể từ khi cha mẹ vì tìm mình mà bị tai nạn xe cộ, trở lại Ôn gia, những người đó luôn lấy ánh mắt khiển trách nhìn mình. Đặc biệt là bà nội, nhìn thấy mình liền tức giận. Người trong nhà, tất cả cũng không để ý tới mình. Mười hai tuổi đã bị đưa ra nước ngoài để học, hai mươi tuổi trở về nước tiến vào Ôn gia làm việc. Cẩn trọng làm việc trong bốn năm, cũng không có nhận được mấy câu khen ngợi. Bạn trai quen biết nhau hơn năm năm thì ra là vì tiền, vì tương lai mà phản bội mình. Ở cô nhi viện quen biết làm bạn nhau hơn hai mươi năm, Lưu Thiến cũng phản bội mình, nơi đó, thật không có gì đáng giá mình lưu luyến.

Có thể còn sống, có thể ở một thế giới xa lạ, gặp gỡ một bà lão từ ái thế này cũng là hạnh phúc . Mặc dù bà ấy từ ái không phải ình. Nhưng mà, mình cũng rất may mắn. Linh hồn của đứa bé này đã không còn, nhưng đối với người hậu thế mà nói, đứa bé này vẫn còn sống. Đối với lão nhân gia kia mà nói, cũng là một chỗ dựa.

Ôn Uyển nằm nhàm chán, thời điểm nàng nghiêng người liền phát hiện trên cổ rớt xuống một vật. Vừa sờ, nguyên lai là một khối ngọc bội đeo ở trên cổ. Nhìn khối ngọc bội này, trong suốt óng ánh, ánh sáng màu đều đều rực rỡ, gõ lên một cái, liền phát ra tiếng vang thanh thúy. Ở mặt trước điêu khắc một con Phượng, phía sau thì viết hai chữ. Ý niệm xuất hiện đầu tiên, Ôn Uyển đã biết thân thể này nhất định không phú cũng quý. Có thể dùng Phượng khắc ra đồ trang sức, nhất định là nhà giàu mới có. Nhưng suy nghĩ này cũng chỉ ở trong lòng.

Vì không muốn bị vạch trần, Ôn Uyển quyết định giữ vững trầm mặc. Nào biết đâu rằng, lão nhân gia một chút cũng không cần , rửa mặt, lau người, thay y phục, uy cơm, đem mình chiếu cố không chê vào đâu. Để cho Ôn Uyển đặc biệt cảm động, cho dù ở hiện đại người giúp việc kim bài, cũng không tận tâm như vậy.
Trời rất lạnh, Ôn Uyển núp ở trong chăn. Lão nhân gia thỉnh thoảng hỏi Ôn Uyển có lạnh hay không, có đói bụng không. Ôn Uyển cũng chỉ cười cười, không có đáp.

Thật ra thì, Ôn Uyển có chút lạnh. Đời trước là người phương nam, nơi này, đoán chừng là Bắc Phương. Người phương nam thường không thích ứng được khí trời ở Bắc Phương. Đã là mùa đông, vì lạnh nên không muốn ra cửa. Cũng may Ôn Uyển là bệnh nhân, vẫn nằm ở trên giường. Nhưng đắp chăn bông, cũng là vừa cũ vừa rách, phía trên tất cả đều là mụn vá, mặc dù tương đối dày, nhưng ngủ hồi lâu cũng không làm sao ấm áp. Lạnh đến run run.

“Hô, hô. . . . . .” Phía ngoài cuồng phong dữ dội gào lên. Cửa sổ giấy bị thổi, từng đợt gió lạnh điên cuồng thổi vào. Ôn Uyển bị gió lạnh thấu xương đông lạnh tỉnh, đánh run run. Ma ma cũng tỉnh. Run rẩy bò dậy, dùng giấy dán lại cửa sổ. Ôn Uyển nhìn một chút chung quanh, thứ gì cũng không có, không dùng được những vật khác thay thế. Nghĩ bò dậy hỗ trợ, cũng giúp không được.

Dán tốt rồi, trên mặt ma ma có chút ít ửng đỏ. Nhìn bộ dạng Ôn Uyển lo lắng , thì rất vui mừng.
“Tỷ nhi, thật hiểu chuyện” lão nhân gia vuốt đầu Ôn Uyển, nhìn Ôn Uyển kể từ khi bệnh một trận xong, so sánh với trước kia biết điều nghe lời hơn. Ôn Uyển chỉ chỉ chăn, rất lạnh, ý là hai người cùng nhau ngủ. Nghĩ tới buổi tối đúng là lạnh, ma ma lấy chăn, ôm Ôn Uyển cùng nhau ngủ. Tay chân của ma ma cũng lạnh như băng đá. Ôn Uyển ôm thật chặc ma ma. Một hồi liền ngủ mất.

“Tỷ nhi, sau này phải làm sao bây giờ a” ma ma nhìn Ôn Uyển ngủ say, thì cực kỳ khổ sở.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Ôn Uyển mở mắt, đã nhìn thấy ma ma bưng tới một chén súp gừng, Ôn Uyển thật biết điều mà uống súp gừng. Nếu là không uống, rất dễ dàng cảm mạo.

Ăn điểm tâm xong, Ôn Uyển nằm ở trên giường, bà bà ở bên cạnh một châm một đường vá áo. Nhìn mảnh vải màu đỏ sậm kia, màu sắc mặc dù khó coi, nhưng là mảnh vải cũng mới. Không chỉ có làm y phục, còn làm giày làm vớ, đều là thủ công . Ôn Uyển nhìn cảm thấy rất mới lạ, ở hiện đại quen mặc y phục làm từ máy, hiện giờ từ trong ra ngoài tất cả đều làm thủ công, hơn nữa nhìn cái thủ nghệ kia cũng không thấp.

“Tỷ nhi muốn học, chờ ngươi hết bệnh ma ma dạy ngươi” bà bà thấy Ôn Uyển mang bộ dáng hứng thú nhìn mình, thì trên gương mặt tang thương lộ ra một tia nụ cười. Ôn Uyển cũng cười ngọt ngào.
Ở trên giường nằm hơn nửa tháng, rốt cục có thể xuống giường. Lão nhân gia cho Ôn Uyển trang phục một phen, vấn hai cái búi tóc, giống như sừng sơn dương, rất nhi đồng rất vui vẻ, hai cái búi tóc dùng vải buột quanh. Hơn nữa thắt thành hai đuôi sam, dùng vải ghim lên ở. Trên tay đeo hai vòng tay bằng bạc.

Rửa mặt xong, Ôn Uyển soi gương đồng cẩn thận đánh giá, gương đồng kia mặc dù đồng cũng rớt chút ít, nhưng lau đến khi rất sáng. Ôn Uyển từ trong gương nhìn, một Liễu Mi mắt hạnh, cô bé có gương mặt tròn xanh xao. Nhìn lại thể cốt ốm yếu gầy gò, thật thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng. Ôn Uyển nhìn thân thể hiện tại của mình, âm thầm nhíu mày, cái bộ dáng này không thể dùng được, thật vất vả mới có thể sống lại, cũng không thể còn nhỏ đã chết yểu. Nhớ được cổ đại chữa bệnh rất lạc hậu, vạn nhất bị một cảm mạo cũng muốn mất mạng.

Ngày hôm đó khí trời rất tốt, ma ma, nàng tự xưng là ma ma. Ma ma cận thận từng chút vịn Ôn Uyển đi ra khỏi gian phòng. Ra khỏi gian phòng, thì thấy nơi này là một cái viện nho nhỏ, mấy gian phòng thấp bé gắn bó một khối, giống như là nhà cấp bốn ở Bắc Kinh. Trong viện có một cây to, Ôn Uyển nhìn, đó là cây quả du. Đến mùa quả chín ăn rất thơm ngọt, đây là một lần du ngoạn, có hướng dẫn du lịch mang theo ăn, nói là thực phẩm thiên nhiên tinh khiết, hiện đại đã rất hiếm thấy. Nhớ được hướng dẫn du lịch còn nói, ở cổ đại chỉ có người nghèo khó mới có thể trồng, chính vì nó có thể làm lương thực ăn lót dạ. Nhưng bởi vì là mùa đông, nên cây trụi lủi, mà ở giữa sân có bàn đá, băng đá, còn có một chút dụng cụ nhà nông.

Ôn Uyển đứng dưới tàng cây, nhìn cây quả du. Ánh mặt trời xuyên qua lá cây, chiếu xạ lên trên người mình, trên mặt đất thì chiếu ra cái bóng loang lổ mơ hồ.

“Tỷ nhi, ngươi trước ở chỗ này ngồi. Ma ma đi chuẩn bị cho ngươi đồ ăn” nói xong, liền đi vào trong một cái phòng. Ôn Uyển chờ ma ma tiến vào một hồi lâu, thì nhìn thấy phía trên phòng có khói bay lên. Nàng có chút ngạc nhiên liền đi vào.
Phòng bếp rất nhỏ, lò và thớt chiếm tuyệt đối. Ma ma đang đứng ở đó cắt lấy một viên cải trắng. Ôn Uyển nhìn lò, thấy củi sắp cháy hết, liền ngồi xổm xuống thêm củi.

“Tỷ nhi, những việc nặng sao ngươi có thể làm chứ. Tỷ nhi, ngươi đi ra ngoài. Xong ngay đây, đợi lát nữa là có thể ăn cơm” ma ma lo lắng đi tới, muốn đem củi trong tay Ôn Uyển lấy đi, Ôn Uyển rất kiên định nắm củi, thẳng tắp nhìn ma ma.

Một đôi tay của ma ma hiện đầy vết chai, ánh mắt cũng bởi vì thường xuyên làm thêu sống mà nhìn không rõ lắm, thường xuyên không tự giác mà chảy nước mắt. Ôn Uyển trải qua trong khoảng thời gian này mới biết, hiện tại ma ma chỉ có bốn mươi lăm tuổi, nếu tính ra, số tuổi cũng không phải là rất lớn. Ở hiện đại, mới chỉ là trung niên, nhưng khi nhìn thấy, lại giống như lão nhân đã sáu mươi tuổi. Mà những đều này, cũng là bởi vì hài tử này.

Mỗi ngày phải chiếu cố đứa bé bắt đầu cuộc sống hàng ngày, còn phải giặt quần áo làm cơm. Thừa dịp ở không còn muốn làm thêu sống, lấy ra đi bán, lời ít tiền làm trợ cấp xuống. Ôn Uyển từ lúc đi tới nơi này đã trên nửa tháng, cũng không nhìn thấy một chút đồ ăn ngon. Có thể tưởng tượng cuộc sống trôi qua kham khổ đến thế nào.

“Tỷ nhi, nghe lời” ma ma dụ dỗ, Ôn Uyển kiên định không buông tay. Nhìn bộ dáng Ôn Uyển quật cường, trong mắt ma ma tràn đầy chua xót.

“Vậy ngươi cẩn thận một chút, không nên thương tổn được tay mình” đến cuối cùng, thỏa hiệp chỉ có thể là nàng. Thả củi vào lò, Ôn Uyển không nhìn thấy dầu, đoán chừng chỉ có thể nấu nước sôi, nên đem toàn bộ cải trắng cho vào nồi. Xào tốt lắm liền cầm cái xạng múc vào bát sứ, bưng đến trong phòng.

Lại từ trong góc phòng bếp, bới thêm một chén dưa leo chua nữa tới đây. Đây chính là thức ăn của hai người. Lại dùng chén gỗ đựng hai chén cháo tới đây, một người một chén. Ôn Uyển nhìn, biết là không có nhiều lương thực, chỉ có thể trộn cùng thức ăn khác mà nấu ăn. Ôn Uyển thật không ghét bỏ, cái này mặc dù khó ăn, nhưng là thực phẩm xanh tự nhiên. Nửa tháng này đã có thói quen, nên từng ngụm từng ngụm mà ăn.

“Rắc” cắn trúng hạt sạn, Ôn Uyển đem hạt sạn phun ra, tiếp tục ăn , phảng phất như không có chuyện gì giống nhau. Không đến một hồi, lại ăn phải một hạt sạn, tiếp tục phun. Hộc hộc, Ôn Uyển đột nhiên nhớ tới, lúc gà mái ăn thóc có trộn theo đá nhỏ, làm như vậy rất tốt cho tiêu hóa của nó. Nhưng nghĩ lại, người ăn nhiều dường chẳng những không tiêu hóa tốt, ngược lại dễ dàng bị sỏi mật.

Ma ma nhìn, muốn mở miệng, nhưng là không biết mình nên nói cái gì. Ánh mắt đau xót, quay đầu, lau nước mắt. Tỷ nhi kể từ khi ở Quỷ Môn quan quay một vòng, sau khi tỉnh lại, biết nhiều chuyện hơn. Không kén ăn, cơm ăn được cũng nhiều, còn giúp mình làm việc.

“Tỷ nhi, ủy khuất ngươi” vuốt đầu Ôn Uyển, vừa khó chịu vừa đau lòng. Ôn Uyển nhìn gương mặt từ ái bao dung của lão nhân đối diện, thật ra thì trong lòng rất vui, cả đời này, cũng có một người tốt với mình! Bà bà rất thương mình. Bà sẽ không rời xa mình chứ?

Nhưng mà Ôn Uyển sợ bị nhìn thấu, kiên trì không nói lời nào. Sợ vừa nói sẽ sai, rồi bị xem thành yêu quái mà đỗi đãi. Mà ma ma kia một chút cũng không để ý, chỉ ở bên cạnh nhớ truyện linh tinh.


Đã sửa bởi Ta Là Bảo Bối lúc 28.02.2016, 11:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ta Là Bảo Bối về bài viết trên: Jenny Chau0811, Minzy_1997, chick3n, cu meo, heodangyeu, tuyên bi'ss
     
Có bài mới 28.02.2016, 12:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 15:16
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 518
Được thanks: 617 lần
Điểm: 3.19
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trọng Sinh Chi Ôn Uyển - Lục Nguyệt Hạo Tuyết - Điểm: 12
                            Quyển 1- Chương 2: CUỘC SỐNG NHÀ NÔNG

"Tiểu thư, nếu không phải công chúa mất sớm, các nàng nào dám khi dễ như vậy. Tiểu thư, sau này phải làm sao bây giờ? Người không huynh muội, ông trời không quan tâm, Tô gia không để ý tới, Bình gia lại càng hận không nên có tiểu thư. Sau này, hôn sự của tiểu thư phải làm sao bây giờ?”. Ma ma vừa lo lắng vừa nói.

Mà sau đó liền nhớ tới, nếu không phải quý phi mất sớm. Tiểu thư cũng không trở thành như vậy. Một lát sau lại nhớ tới, nếu năm ấy lúc công chúa bị rong huyết, mà cấp báo lên cho hoàng gia, thì dù thế nào tiểu thư cũng là huyện chủ (đây là một chức danh của con cháu quý tộc thời xưa). Sống cuộc sống quần áo đưa tới tay, cơm tới há mồm, cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý, làm sao lại rơi xuống cuộc sống nơi rừng núi hoang vắng này. Ma ma nói xong liền khóc. Nghĩ tới, lần này gặp phải tai bay vạ gió, may mắn tránh được một kiếp, nhưng cuộc sống sau này thì phải làm sao bây giờ a.

Một lát sau còn nói thêm, chờ tiểu thư thật tốt liền trở về kinh thành. Tìm lão phu nhân chủ trì công đạo cho người, để đón người trở về. Xong rồi, lại vừa khóc vừa nói, với tình hình hiện tại người đàn bà kia có con trai con gái, cho dù lão phu nhân sau khi biết, cũng sẽ không vì tiểu thư mà chủ trì công đạo.

Ôn Uyển lúc mới bắt đầu liền khó hiểu, ban đầu ma ma lẩm bẩm nói gì quý phi nương nương, công chúa điện hạ. Có núi dựa vững chắc như thế sao lại tới mức này. Nàng cứ cho là ma ma nói lung tung, trong lòng cứ cho là mình không có một chỗ nương tựa, nhưng vừa nghe ma ma nói, cảm thấy hẳn là đúng. Không nghĩ tới mình cũng có núi dựa lớn như vậy. Ông ngoại mình lại là đương kim hoàng đế, mẫu thân là công chúa. Thật là, núi dựa lớn như vậy, nhưng lại rơi vào cái tình cảnh này, thậm chí còn đem mệnh đánh mất. Không thể không nói đứa bé này quá xui xẻo bất hạnh rồi.

Ma ma tiếp tục nhớ linh tinh, nhìn Ôn Uyển ngẩn người, sau đó lại khóc nói: “Tiểu thư nói chuyện với người nha. Nếu như người có thể nói chuyện, là có thể vào gia phả, cho dù không phải là quận chúa, công chúa, thì cũng là tiểu thư Bình gia, tương lai cũng có được thể gả cho gia đình tốt. Nếu không, quý phi và công chúa dưới suối vàng sẽ không được yên lòng a.”

Ôn Uyển muốn nói chuyện, nhưng trong cổ họng giống như là bị mắc cái gì đó, một chữ đều nói không ra. Thoáng cái chợt hiểu ra, thì ra là mình không thể nói chuyện. Đối với điều này, nàng cũng không cảm thấy gì, kiếp trước mặc dù nàng có thể nói, nhưng mà nói chuyện rất ít. Trừ phi cần thiết, thông thường nàng cũng không chủ động cùng người khác nói chuyện với nhau.

Ôn Uyển rất muốn đi ra ngoài, xem xung quanh một chút, nhưng lại bị ma ma ngăn cản. Ôn Uyển đáng thương nhìn ma ma. Ma ma cũng không đồng ý. Liền để cho nàng ở trong sân hoạt động một mình. Muốn nhìn một chút bên ngoài hình dáng ra sao, đều không cho. Ôn Uyển rất buồn bực.

“Tiểu thư, người là người có địa vị cao quý, không thể cùng những thứ dân thôn quê này xen lẫn ở chung một chỗ. Càng không thể cùng con của bọn họ ở chung một chỗ, người cùng bọn họ, không phải là cùng một loại người. Người biết không?” Ma ma nói lời sâu xa, khiến cho Ôn Uyển không hiểu được, nhưng không có ngỗ nghịch ý tứ của lão nhân gia.


Ôn Uyển không có ngỗ nghịch bà, nhưng đi vòng vòng trong viện, liền đánh đấm quyền cước lung tung, vận động một phen, ra mồ hôi… Ma ma nhìn Ôn Uyển ăn nhiều hơn, có tinh thần khí thế, cũng không ngăn.

Ngày hôm đó, ma ma lại đi ra ngoài phía ngoài hồi lâu, lúc trở lại mang về nhiều rau cải trắng, cải củ, còn có một chút rau dại mà Ôn Uyển không biết tên gọi là gì. Ma ma nhặt rau, rửa, bắt đầu ướp muối rau cải.

Ôn Uyển kể từ khi tốt hơn cho đến sau này, đã nhìn thấy ma ma ướp muối rau cải trắng, bảo quản cây cải củ, mỗi ngày đều vô cùng bận rộn. Ôn Uyển muốn ở bên cạnh giúp một tay. Nhưng ma ma chưa bao giờ đồng ý cho Ôn Uyển đi ra ngoài. Ôn Uyển rất nghe lời không có ra khỏi sân này.


Ngày hôm đó ma ma đem mấy thứ vật phẩm giày mũ đã được may tốt lấy ra rồi đi, lúc trở lại xách thêm bột mì và thịt, còn cầm giấy hồng. Sau đó bắt đầu cắt giấy thành hình hoa cùng chữ phúc. Ôn Uyển cảm thấy ma ma tay nghề thật tốt, vật cắt ra từ trong tay bà, đều sống động như thật, đặc biệt xinh đẹp.

Cứ như vậy, chưa biết ngọn nguồn thì đến lễ mừng năm mới. Phía ngoài từng nhà đối pháo nổ vang. Ôn Uyển mặc vào áo bông màu đỏ sậm mà ma ma tự tay may, phía trên thêu hình hoa mẫu đơn, mang ý nghĩa phú quý cát tường. Ôn Uyển mặc áo bông, cảm thấy đặc biệt ấm áp. Ôm ma ma, không nỡ buông tay.


Đêm ba mươi, ma ma làm bánh chẻo, Ôn Uyển ở một bên phụ giúp. Nhìn cái bánh chẻo bị mình nắm không ra hình dáng, Ôn Uyển mím môi, cười đến rất vui vẻ.

Buổi tối, ăn một bữa bánh chẻo nhân thịt, Ôn Uyển ăn được đến mười hai cái, ăn đặc biệt ngon, đặc biệt thơm. So sánh với kiếp trước bất kì vật gì đã ăn ở kiếp trước đều ăn ngon hơn, trên mặt vẫn mang nụ cười hạnh phúc. Ôn Uyển rất thỏa mãn.

“Rộp” hàm răng cắn xuống, Ôn Uyển cắn được một đồng tiền, vừa ăn vừa phun ra. Một lúc lại cắn trúng một cái nữa.

“Tỷ nhi, năm sau nhất định sẽ có may mắn.” Ma ma nhìn không kìm được vui mừng. Bà làm hết sáu mươi cái bánh chẻo, hiện tại mang ba mươi cái đi ra ngoài, bỏ vào đó sáu đồng tiền, nhưng lại bị Ôn Uyển cắn trúng sáu cái, chẳng phải đều trúng hay sao, không phải là may mắn thì là cái gì.


Ôn Uyển nhìn bộ dạng ma ma mà buồn cười, trong bụng cũng đã hiểu rõ. Bánh chẻo có bỏ đồng tiền cũng đã làm kí hiệu, bánh chẻo cũng là ma ma gắp cho mình, có thể không cắn trúng sao.

Ăn xong bánh chẻo, ma ma lại nói chuyện hồi trước. Từ chuyện trong cung, sau khi công chúa của mình lập gia đình đến giờ. Nói rất nhiều rất nhiều.

“Tiểu thư, người sau này lập gia đình, ngàn vạn không nên giống công chúa, để cho phu quân của mình lập thiếp. Nếu công chúa không phải tâm địa quá mềm yếu, đồng ý nàng kia làm thiếp, còn làm cho nàng sớm như vậy sinh hạ con nối dòng. Làm mất thể diện hoàng gia, cuối cùng để cho Phúc Linh công chúa ở trước mặt hoàng thượng nói ra nói vào, khiến cho hoàng thượng mất hứng. Để đến hiện tại không ai quản không ai để ý, khiến cho tỷ nhi chịu nhiều khổ như vậy, còn phải bị người đàn bà kia kiềm chế.” Ma ma vừa nói vừa khóc.

Ôn Uyển lúc đầu nghe được bà gọi tỷ nhi khóe miệng không ngừng co rút. Người hiện đại đều kêu kỹ nữ, kỹ nữ kêu như vậy sao. Sau lại từ từ mới biết được. Nơi này nhà giàu người ta bé trai thì kêu là ca nhi, bé gái sẽ kêu là tỷ nhi. Ôn Uyển cảm thấy rất thú vị.

Cứ như vậy, suy nghĩ từ những lời nói lảm nhảm của ma, Ôn Uyển đem tin tức có được tổng hợp một chút, đại khái đã biết được chuyện từ đầu đến cuối. Tự mình suy nghĩ những gì bản thân đã trải qua.

Mình họ Bình, không có tên, giờ Dậu canh năm thì sinh ra. Bây giờ là triều Đại Tề, hoàng đế niên hiệu Nhân Khang, cũng chính là ông ngoại của mình nắm quyền, mẫu thân là công chúa Phúc Huy, là con gái đã qua đời của Tô quý phi, Tô quý phi xuất thân từ Tô gia là dòng dõi thư hương trăm năm ở sông Tiền Đường, là tỷ tỷ của thừa tướng bây giờ, phụ thân mình là Bình Hướng Hi, con trai thứ ba của Định Quốc công đời thứ sáu Đại Tề, phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tài giỏi, là tài tử nổi danh ở Đại Tề, lớn lên lại càng tuấn tú lịch sự, từng là trạng nguyên ở năm thứ hai mươi ba, ngay lúc đó bị công chúa Phúc Linh nhìn trúng, nhưng thần xui quỷ khiến, lại ban hôn cho công chúa Phúc Huy hay bị đau ốm.

Ôn Uyển nghe thấy rất không thoải mái, Phúc Huy, nghe sao lại giống như là Phúc Vi. (chữ huy ý là đẹp đẽ sáng chói, trong khi chữ Vi là bạc phúc, hèn mọn)

Công chúa Phúc Huy gả cho Bình Hướng Hi được sáu năm, rốt cuộc mang bầu, sinh ra Ôn Uyển, lẽ ra hẳn là đứa nhỏ có phúc khí, nhưng ai biết, trong lần sinh ra Ôn Uyển, công chúa bị rong huyết, liền qua đời. Mà đứa bé sau khi sinh ra, toàn thân phát xanh, giống quái vật. Ngay lúc đó Bình lão thái quân phân phó đem đứa trẻ ngâm nước cho chết chìm. Thiếu chút xíu nữa, đã giết chết đứa trẻ này. May là Hoàng ma ma nhận được tin tức, chạy đến đem người cứu về. Lúc ấy người nọ còn muốn tiếp tục làm, Hoàng ma ma ở tại chỗ kêu ầm lên, cuối cùng ở cửa ra vào uy hiếp, nếu còn dám làm chuyện như vậy, sẽ đi tới Tông Nhân phủ kiện bọn họ. Người Bình gia vẫn còn bận tâm đây là huyết mạch hoàng gia cuối cùng mới dừng tay.

Tuy cuối cùng Bình gia vẫn kiêng kị, nhưng sau đó lại lưu truyền ra, đứa trẻ này khắc mẹ. Không có mấy ngày, phụ thân đứa trẻ sinh bệnh nặng, sau đó Bình gia xuất hiện rất nhiều chuyện ly kỳ cổ quái. Màn đêm buông xuống, gà trong nhà đột nhiên bệnh chết, nửa đêm thì chó sủa không ngừng, trong nhà thiếu gia Thượng Bân mà thế tử gia thích nhất lên cơn sốt nặng.

Toàn bộ thứ không tốt đều đặt trút lên người Ôn Uyển, đứa nhỏ này liền mang danh khắc phụ khắc mẫu khắc cả nhà.

Người Bình gia không một chút tình cảm, đem người ném tới thôn trang, có ý để cho tự sanh tự diệt. Qua năm cũng đã sáu tuổi rồi, vẫn còn không biết nói chuyện. Ma ma vẫn nghĩ hết các biện pháp, muốn cho Ôn Uyển mở miệng, nhưng Ôn Uyển không mở miệng được. Đại phu, danh y khắp nơi, phương thuốc dân gian đều dùng qua vẫn không có tác dụng.

Ôn Uyển nghe, rất buồn bực. Công chúa Phúc Huy luôn không rời thuốc, thể cốt như vậy mà muốn sinh đứa bé, chẳng phải sẽ lấy mạng của nàng à. Đã biết thể cốt bị từ đầu đoán chừng là bẩm sinh, nhưng mà về sau có thể điều dưỡng.

Kể từ sau khi dự đoán được đại khái, mỗi ngày Ôn Uyển kiên trì vận động hơn một canh giờ, ăn cũng càng ngày càng nhiều, nhìn cũng có tinh thần hơn. Có thể là bởi vì nơi này môi trường trong lành, không khí đặc biệt tốt, Ôn Uyển cảm thấy thân thể hiện tại so sánh với vừa mới đến linh hoạt nhiều hơn.

Sau khi liên tục nghe ma ma nói thân thế của mình, cũng biết đại khái tiếp theo phát triển như thế nào.

Phụ thân Bình Hướng Hi, sau khi công chúa Phúc Huy qua đời, sau ba năm mãn tang đem tiểu thiếp đưa lên làm chính. Tiểu thiếp là con thứ ba của vợ cả nhà An Nhạc hầu phủ, tên là An Hương Tú. Nói là thanh mai trúc mã cùng Bình Hướng Hi, hai nhỏ vô tư (lúc nhỏ chơi với nhau vô tư). Năm đó vì tình mà tuyệt thực, là công chúa Phúc Huy thương tiếc một tấm chân tình của nàng, đồng ý cho nàng vào cửa làm thiếp của Bình Hướng Hi, cho tới bây giờ đã nhập vào Định Quốc công phủ.

Ôn Uyển trước kia sở dĩ chết là do ăn một cái trứng gà, bỏ mạng. Thân thể này dị ứng với trứng gà, nhưng con gái của Trang gia trên thôn trang này lại dụ dỗ Ôn Uyển đi ăn. Cũng may, ma ma dùng phương thuốc dân gian, nhưng mà, Ôn Uyển trước kia cuối cùng vẫn đi. Chỉ khác biệt là, vẫn cây đèn đó nhưng đã đổi tim đèn.

Ông ngoại là hoàng đế, mẫu thân là công chúa, nhà mẹ đẻ của bà ngoại là Tô gia nổi danh trong triều, ông cậu hiện tại thân là tể tướng, phụ thân của mình cũng là thiếu gia của gia tộc có chiến công khi khai quốc, Định Quốc Công đương kim quyền quý, thấy nói như thế nào cũng hoàn toàn xứng đáng là huyết thống cao quý của thiên kim tiểu thư, loại thân phận địa vị như thế, lại lưu lạc tới tình tạng này, ông trời đối với đứa bé này đúng là quá tàn nhẫn.

Trải qua tiếp xúc nhiều, nàng biết được ma ma họ Hoàng. Lúc trước không có vào cung cũng là thiên kim tiểu thư nhà quan lại, sau đó trong nhà xảy ra chuyện, phải vào cung làm nô tỳ. Bởi vì phạm sai, đáng nhẽ bị phạt hình trượng đánh chết, gặp được Tô quý phi đi ngang qua cứu mạng, còn sắp xếp cho vào trong cung làm người hầu. Nên vô cùng trung tâm trung thành với Tô quý phi.

Sau đó sinh ra công chúa Phúc Huy, đem bà đưa đến bên cạnh chăm sóc cho Phúc Huy. Đến khi công chúa Phúc Huy mất, chủ động yêu cầu chiếu cố Ôn Uyển yếu nhược do bị suyễn. Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, làm phiền ma ma tỉ mỉ chiếu cố, lao lực tâm huyết, mới có thể sống, sống đến hôm nay.


Đang rảnh post chương mới cho các nàng. Ta thấy một chương thật là dài dài dài hại ta loay hoay mất bao nhiêu thời gian. Truyện này càng về sau càng hấp dẫn, âm mưu trùng trùng. Mong mn tiếp tục ủng hộ Bảo Bối nha. Các bạn nhớ cmt bên dưới và thanks cho Bối nhé. Thấy cmt của các bạn Bảo Bối sẽ có thêm rất nhiều động lực ( như kiểu uống nước tăng lực ý.....hắc hắc). Cảm ơn mn đã ghé qua topic của mình. Xin cảm ơn *cúi đầu*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ta Là Bảo Bối về bài viết trên: Jenny Chau0811, Minzy_1997, catbien_saotroi, cu meo, heodangyeu, heotocdai, huyen000
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, daydreaming, Eliz, hoangnhumai, luyen tran, Lợncon, Tiểu Rea và 569 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

10 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

16 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1568 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 289 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1820 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 966 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1492 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 279 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.