Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 390 bài ] 

Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

 
Có bài mới 02.03.2018, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 782
Được thanks: 2695 lần
Điểm: 30.31
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 31
Chương 386: Điên cuồng trả thù

         Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

     "Ngươi không hiểu bổn cung đang nói gì sao? Ngươi cũng chỉ vì nhi tử của con tiện nhân Thương hoàng hậu kia mà lập mưu hại bổn cung cùng đại hoàng tử." Hoàng hậu vì quá tức giận nên nói cũng không biết lựa lời.

     Uyển phi bình tĩnh nở nụ cười: "Tỷ tỷ nói cái gì thì chính là cái đó, Thương hoàng hậu là ai, bổn cung cũng chưa từng gặp qua. Nếu nương nương muốn trước khi chết kéo theo một người chịu tội thay thì thần thiếp cũng không từ chối."

     "Ngươi…"

     Hoàng hậu chỉ vào Uyển phi nghiến răng nghiến lợi, đầu gối đi dần đến bên cạnh hoàng Đế: "Bệ hạ, bệ hạ, đại hoàng tử chính là nhi tử ruột thịt của ngài, đúng là nhi tử của ngài, ngài nhất định phải tin thần thiếp."

     Hoàng đế đen mặt nhìn hoàng hậu : "Trẫm chưa từng đối xử tệ bạc với ngươi, ngươi làm chuyện như vậy, trẫm thực sự không muốn nhìn đến ngươi."

     Hoàng đế ngẩng đầu "Người đâu, đem hoàng hậu kéo xuống xử tử."

     Hoàng hậu mở to hai mắt nhìn hoàng đế, nàng cũng chưa kịp xin tha mà thị vệ cũng ngang ngạnh kéo nàng xuống. Móng tay hoàng hậu cấu chặt dưới nền đất gạch màu xanh, lưu lại vết máu thật sâu khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.

     Hoàng hậu cất tiếng kêu gào lần cuối cùng, Uyển phi biết lần này nàng ta sẽ không còn con đường sống.

     "Phụ hoàng, ngài phải bảo trọng thân thể."

     Trên mặt nhị hoàng tử là một mảnh lo lắng, trong cuộc chiến tranh này, hắn mới là người hưởng lợi nhiều nhất.

     Đại hoàng tử bị kéo về phủ, hoàng hậu được ban cho cái chết.

     Sắc mặt và tâm tình của hoàng đế bất định, cũng vì quá tức giận nên cũng hôn mê bất tỉnh.

     Bàng Lạc Tuyết  đang chăm chú nhìn mọi người luống cuống tay chân đỡ hoàng đế thì bị Thích Dao kéo đi: "Đi thôi, nhìn lâu như vậy làm gì? Tỷ lạnh chết rồi."

     "Mùa đông khắc nghiệt tự nhiên sẽ lạnh, hiện tại hoàng hậu còn thảm hơn trời mùa đông giá rét. Đi thôi, ta không nhìn thấy nàng chết cũng sẽ không an lòng."

     "Được rồi, hãy giao cho Thương Dực thôi. Người nữ nhân kia chết như thế cũng coi như khiến chúng ta hả giận."

     Thích Dao nhìn môi Bàng Lạc Tuyết trở nên trắng bệch thì lo lắng nói: "Thiệt thòi cho muội sinh ra vào mùa đông, muội sợ lạnh như vậy thì cũng mau trở về thôi."

     Bàng Lạc Tuyết  cũng còn không cách nào, không thể làm gì khác hơn là tùy ý Thích Dao kéo mình trở về. Chuyện còn lại chỉ có thể giao cho Thương Dực làm.

     "Ừm."

     Hoàng hậu bị kéo vào trong nhà giam, thị vệ ném nàng xuống đất.

     Hoàng hậu nắm lan can gào khóc: "Ta muốn gặp hoàng thượng. Ta muốn gặp hoàng thượng!"

     "Được rồi, hoàng thượng không phải là người mà ngươi muốn gặp liền gặp. Ngươi còn sức kêu gào như thế chi bằng cũng nên phục vụ bọn ta một chút." Bọn thị vệ hèn mọn nói.

     Hoàng hậu nắm y phục của chính die,n;da.n****Sóc***Là****Ta****lze.qu;ydo/nn..mình nói:"Các ngươi định làm gì? Ta là người nữ nhân của hoàng thượng, là hoàng hậu của Bắc Yến quốc."

     "Hừ! Ngươi đã không còn."

     Một thị vệ khác muốn tới gần kéo tay hoàng hậu "Đại ca, vì một nữ nhân như vậy không đáng."

     "Hừ! Sợ cái gì, người cũng sắp chết còn gì."

     Hoàng hậu sợ hãi nhìn thị vệ "Không. Ta chết cũng không muốn như vậy."

     "Có muốn hay không cũng không do ngươi quyết định." Giọng nói của Thương Dực lạnh nhạt vang lên từ phía sau thị vệ.

     "Ngươi …. Làm sao ngươi có thể vào được đây?"

     Hoàng hậu mở to hai mắt, nhận ra nơi này chính là thiên lao.

     "Hừ, ngươi không cần phải quan tâm ta. Vốn là ta muốn trực tiếp giết ngươi để báo thù cho tỷ tỷ ta nhưng hiện tại thật giống là lợi cho ngươi quá rồi." Thương Dực hừ lạnh.

     Hai người thị vệ như nhận ra Thương Dực rồi nên hành lễ "Bái kiến công tử."
     
Thương Dực gật gù "Ta thưởng nữ nhân này cho các ngươi. Chăm sóc hoàng hậu của chúng ta thật tốt."

     Hai người liếc mắt nhìn nhau, sợ hãi nhìn Thương Dực. Nơi này vốn đã bị hắn khống chế

"Ngươi không thể làm nhục bổn cung như thế."

     Thương Dực tàn nhẫn cười "Ngươi càng không muốn thì ta một mực muốn ngươi như vậy."

     Thương Dực xoay người rời đi, phía sau là giọng nguyền rủa của hoàng hậu cất cao hơn một tiếng, quần áo nàng cũng bị xé rách cả rồi. Thương Dực lạnh lùng đi ra ngoài "Tỷ tỷ, kẻ thù của chúng ta chẳng mấy chốc sẽ đến gặp tỷ, tỷ cũng đừng nên gấp gáp, người hoàng đế kia cũng sẽ không sống được bao lâu đâu."

     Phủ đại hoàng tử

     Cuối cùng đại hoàng tử cũng thoát ra khỏi sự mê muội mà khôi phục trở lại tâm tình trong lòng mình "Làm sao lại có khả năng đó? Mình chính là nhi tử ruột thịt của phụ hoàng, cũng tuyệt đối không phải là nhi tử vô lại nào, mình tuyệt đối sẽ không vâng lời."

     Trong đầu đại hoàng tử dần hiện ra rất nhiều chuyện, tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay chắc chắn có người đứng ở phía sau sắp xếp, là nhị hoàng tử sao? Hay là người nữ tử yêu mị kia? Vậy rốt cuộc là ai?

     Ngụy Lâm Nhi nghe lời đại hoàng tử phi dặn dò đứng ngoài cửa chờ đại hoàng tử, thấy  đông đảo thị vệ bao quanh phủ đại hoàng tử thì sợ hãi trở về bẩm báo với đại hoàng tử phi.

     "Nương nương, không xong rồi, có chuyện không tốt."

     Tĩnh Nguyệt căm ghét cau mày, hiện tại khuôn mặt nàng đã thành ra bộ dáng này, còn có việc gì có thể không tốt hơn việc này nữa đây.

     "Nói nhăng nói cuội gì đó, đại hoàng tử đâu?"

     "Nương nương, có rất nhiều quan binh vây quanh phủ đại hoàng tử." Ngụy Lâm Nhi sốt ruột nói.

     "Cái gì?" Đại hoàng tử phi ngồi dậy "Đã xảy ra chuyện gì? Người nào lại dám to gan như vậy. Ngươi nhanh lên một chút đi xem tình hình thế nào. Đỡ bổn cung dậy, nhanh lên một chút!"

     "Dạ, tuân lệnh Vương Phi."

     Ngụy Lâm Nhi cũng nhanh chóng đỡ tay đại hoàng tử phi đi ra ngoài.

     "Đại hoàng tử, hoàng đế có chỉ, ngài không thể đi ra ngoài."

     "Đại hoàng tử sao? Ta thật không biết ta có phải là đại hoàng tử nữa hay không?" Đại hoàng tử tự giễu nói xong, vung tay ra hiệu cho bọn họ nên làm gì thì làm đi.

     "Điện hạ."

     Kỳ Nguyệt nhìn đại hoàng tử hồn bay phách lạc thì cũng sợ hết hồn.

     "Nguyệt Nhi, hiện tại ta không biết mình có phải thật sự là nhi tử của phụ hoàng hay không?"

     Kỳ Nguyệt lắc đầu một cái nói: "Mặc kệ điện hạ có phải là nhi tử của hoàng thượng hay không nhưng ngài chính là điện hạ trong lòng thiếp, là phu quân của thiếp."

     Hai mắt đại hoàng tử ửng đỏ, kéo tay Kỳ Nguyệt nói: "Nguyệt Nhi, nàng về trước đi, đêm nay ta sẽ đến thăm nàng. Hiện tại ta muốn điều tra rõ ràng xem rốt cuộc là ai đang giở trò quỷ, nhất định ta phải điều tra rõ ràng."

     "Vâng."

     Kỳ Nguyệt  dịu ngoan trở lại. Tình cảnh này vừa vặn rơi vào ánh mắt  Tĩnh Nguyệt. Đố kị, lửa giận, lúc này đều nhanh chóng bộc phát. Nàng giận dữ đẩy tay Ngụy Lâm Nhi ra.

     "Điện hạ!"

     Đại hoàng tử nghe được giọng nói Tĩnh Nguyệt thì căm ghét cau mày, thế nhưng nghĩ đến tình cảnh bây giờ còn muốn nàng hỗ trợ nên liền nhịn xuống. Trong nháy mắt, hắn xoay người nhìndie,n;da.n****Sóc***Là****Ta****lze.qu;ydo/nn.. thấy khuôn mặt đen đúa của Tĩnh Nguyệt thì sợ hết hồn.

     "Khuôn mặt nàng sao vậy?"

     Trong lòng Tĩnh Nguyệt tức không nhịn nổi, vừa nãy lại thấy hắn cùng ân ái với con hồ ly tinh kia thì lửa giận cũng lan toả "Hừ! Trong lòng Vương gia còn có thiếp sao? Còn quan tâm đến thiếp sao?"

     Đại hoàng tử cau mày, người nữ nhân này mãi mãi cũng chỉ biết gây phiền phức, xưa nay vẫn là như thế "Nàng được rồi đó, hiện tại ta cũng không rảnh để chờ xem phản ứng của nàng. Ta đi đây."

     "Đại hoàng tử vội vã như vậy là bởi vì khuôn mặt của thiếp sao? Vì vậy nên người cũng vội vã đi đến chỗ của tiểu yêu tinh kia sao?”

     "Ta nói ngươi thôi đi!"

     Tĩnh Nguyệt không biết lấy dũng khí từ nơi đâu mà có can đảm tiến lên ngăn cản đường đi của đại hoàng tử: “Đại hoàng tử, thiếp mới là Vương Phi của người, còn ả hồ ly tinh kia thì không. Nếu người cứ như thế, thiếp sẽ liền giết nàng."

     "Ngươi dám?" Đại hoàng tử cho nàng một cái tát "Ngươi cho rằng ta sẽ để ngươi bình yên ở vị trí đó sao? Ta lập đại hoàng tử phi như ngươi được thì ta cũng sẽ hạ xuống được."

     Tĩnh Nguyệt sốt ruột nói: "Chẳng lẽ ngài thật sự muốn lập con tiện nhân kia? Không được, nàng xuất thân cao quý như thiếp sao?"

     Đại hoàng tử cười lạnh hai tiếng : "Trong lòng ngươi chỉ có ngôi vị hoàng phi là cao quý, xưa nay đều không có ta."

       Hết chương 386.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.03.2018, 15:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 782
Được thanks: 2695 lần
Điểm: 30.31
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 30
Chương 387: Giam cầm

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

     Tĩnh Nguyệt kinh ngạc nhìn đại hoàng tử, thầm nghĩ nếu không phải ngươi bị tiểu yêu tinh kia mê hoặc thì tại sao lại như vậy?

     Đại hoàng tử xoay người muốn rời đi.

     "Ngài đi đâu vậy? Có phải là lại muốn đi ôm ấp với tiểu yêu tinh kia?"

     "Đúng thế, có điều bản điện hạ có thể nói cho ngươi biết, ngày hôm nay ta đã nhỏ máu nghiệm thân, chứng minh ta không phải nhi tử của phụ hoàng. Ngươi biết điều này có ý nghĩa gì không?" Đại hoàng tử quay lưng về phía đại hoàng tử phi nói.

     "Không, không thể như thế." Tĩnh Nguyệt thất thần nói.

Nếu hắn không phải là đại hoàng tử thì nàng phải làm sao?

     "Phụ hoàng xử tử mẫu hậu, rất nhanh sẽ đến phiên ta. Ta nghĩ nàng yêu ta như vậy, chắc cũng đồng ý theo ta cùng đi xuống cửu tuyền chứ?"

     "Không, không, không thể như thế được, làm sao có khả năng ngài không phải nhi tử của bệ hạ chứ? Việc đó là không thể."

     Ngụy Lâm Nhi đỡ thân thể đang phát điên của đại hoàng tử phi.

     "Ha ha ha, không thể."

     Lúc này trên khuôn mặt của đại hoàng tử phi là một mảng màu đen mà nó lan tràn càng lúc càng nhiều.

     Đại hoàng tử trở lại nơi ở của Kỳ Nguyệt thấy nàng chỉ đang cầm y phục của hài tử ngồi đó thở dài.

     "Đều là do ta không tốt hại hài tử của chúng ta chết sớm."

     Kỳ Nguyệt cũng lặng lẽ rót một chén trà "Bệ hạ chỉ là nhất thời hồ đồ, chờ bệ hạ tỉnh táo lại, nhất định ngài ấy sẽ tin tưởng điện hạ."

     Đại hoàng tử gật gù "Đúng đấy. Ta nghĩ mình cũng không nên nộ gấp công tâm (tương tự câu thành ngữ giận quá mất khôn), chuyện ngày hôm nay nhất định là do nhị hoàng tử gây nên."

     "Điện hạ anh minh, hiện tại điện hạ chỉ phải cố gắng bằng mọi cách khiến cho bệ hạ tin tưởng ngài."

     "Vẫn là nàng hiểu chuyện nhất, lần này phụ hoàng thật nhẫn tâm."

     "Sắc trời đã tối, điện hạ uống chén trà để bớt giận, từ từ bàn bạc đối sách kỹ lưỡng."

     Trong ánh mắt Kỳ Nguyệt  chợt lóe lên tia tàn nhẫn nhưng rất nhanh cũng biến mất.

     Đại hoàng tử không nghi ngờ gì lại nhận lấy uống vào... ... . .

     Đại hoàng tử phi được Ngụy Lâm Nhi dìu vào trong phòng. Bản chất điên trong người của đại hoàng tử phi cũng dần yên tĩnh trở lại.

     "Lâm Nhi, ngươi đi thăm dò xem rốt cuộc sự thật có phải là như lời đại hoàng tử đã nói không?"

     "Vâng."

     "Chờ đã, cầm ít bạc này rồi đi. Phải nhanh lên mới được."

     Ngụy Lâm Nhi gật gù nói: "Dạ nương nương."

     Đại hoàng tử phi nhìn khuôn mặt mình, lại suy nghĩ một chút về tiểu yêu tinh trong Nguyệt các kia, trong lòng hận đến nỗi phun ra một ngụm máu tươi.

     "Nương nương, vừa nãy nô tỳ đã hỏi viên gác cổng và đã cho hắn bạc. Được biết rằng những lời đại hoàng tử nói chính là thật sự, ngài ấy không phải là nhi tử của bệ hạ, hoàng hậu nương nương cũng đã bị xử tử."

     Bàn tay của đại hoàng tử phi chợt trở nên lạnh lẽo, run cầm cập hỏi: "Ngươi... Ngươi có thể dò nghe xem đã xảy ra chuyện gì?"

     "Vâng, nương nương, nô tỳ sẽ tìm vài người quen để hỏi. Nương nương, bây giờ chúng ta phải làm sao?" Die nd da n****Sóc***Là****Ta****l e q uu ydo n,Ngụy Lâm Nhi sốt ruột hỏi.

     "Người đâu, chuẩn bị y phục cho bổn cung. Bổn cung muốn đi ra ngoài."

     Ngụy Lâm Nhi sợ hết hồn "Nương nương, người muốn. . ."

     "Nếu biết còn không mau đi chuẩn bị, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn ta chết ở chỗ này hay sao?"

     "Vâng, nô tỳ sẽ lập tức đi chuẩn bị ngay."

     Phủ nhị hoàng tử

     Phủ nhị hoàng tử cũng không lớn như phủ đại hoàng tử nhưng ngược lại phủ này lại có cách bày trí vô cùng thanh lệ trang nhã.

     Nhị hoàng tử vừa ôm một mỹ nhân vừa uống chút rượu.

     "Điện hạ, chuyện gì có thể khiến người cao hứng thế ạ?" Mỹ nhân hé miệng cười khẽ.

     Nhị hoàng tử nắm cằm của mỹ nhân nói:”Đúng đấy, lần này xem ai còn có thể cản đường của ta."

     Mỹ nhân cũng giả lả cười "Điện hạ, bên ngoài quá lạnh, thiếp thân đã chuẩn bị rượu, chúng ta đi vào phòng uống một bình rượu chúc mừng điện hạ thôi."

     Phủ đại hoàng tử

Đại hoàng tử trở lại thư phòng, trong đầu như đang suy nghĩ lại chuyện nực cười xảy ra ngày hôm nay.

     "Đại hoàng tử, Đại hoàng tử phi lén lút mua chuộc thị vệ để đào tẩu." Quản gia lặng lẽ đứng ở ngoài cửa nói.

     Đại hoàng tử vung tay "Vào đi."

     "Vâng." Quản gia đẩy cửa ra, lại nhìn hai bên một chút rồi đóng cửa lại.

     "Quên tiện nhân kia đi. Đúng rồi Nguyệt phi đâu?" Đại hoàng tử hỏi.

     Quản gia hành lễ nói: "Nguyệt phi nương nương nói nàng muốn đích thân vì ngài xuống bếp làm vài món ngon. Nàng nói muốn đến thăm ngài nhưng vì hiện tại tâm tình ngài không tốt nên cầu xin lão nô đến bẩm báo với ngài một tiếng."

     "Ôi, hoạn nạn mới thấy chân tình, đều do ta hại chết hài tử của Nguyệt phi."

     "Đại hoàng tử, ta cảm thấy ván cờ ngày hôm nay là có người mưu hại. Mối quan hệ mật thiết giữa ngài và hoàng thượng cũng đã kéo dài từ trước đến giờ, vậy làm sao có khả năng ngài không phải là nhi tử của bệ hạ." Quản gia lên tiếng nói.

     Đại hoàng tử cau mày vì mình còn chưa nghĩ ra đối sách nào. Chuyện ngày hôm nay xác thực kỳ lạ, chỉ là hắn đã không  thể cứu được mẫu hậu nữa rồi.

     "Hiện tại phụ hoàng chỉ cấm túc ngài thôi, nếu chúng ta chứng minh được nhị hoàng tử đã góp phần động tay động chân vào chuyện này là được."

     Đại hoàng tử trầm tư nói: "Ngươi nói đúng, lúc đó ta quá bất cẩn, mà mẫu hậu ta cũng quá lúng túng."

     "Đại hoàng tử nên suy nghĩ thật kỹ."

     "Ta biết rồi, ngươi lui về trước đi, hãy để ta yên tĩnh suy nghĩ thật kỹ. À, đúng rồi, thay ta thảo ra một bản hưu thư đưa đến tiện nhân kia, vĩnh viễn không cho nàng trở về đây."

     "Còn Nguyệt phi thì sao ạ?"

     Đại hoàng tử suy nghĩ một chút nói: "Trước tiên nàng tạm thời vẫn là trắc phi, dù sao khi thay đổi thân phận Nguyệt phi thì nàng cũng không giúp gì được ta. Ngươi cũng vào kho lấy ra chút ít kim ngân châu báu đưa đến cho nàng là được. Hiện tại đối với vị trí chính phi, nàng vẫn chưa đảm đương nổi."

     Quản gia gật gù "Tuân lệnh đại hoàng tử, ngài suy nghĩ thật chu tường."

     Quản gia cầm một ít trâm gài tóc tinh xảo cùng châu báu đưa đến cung của Nguyệt phi nói rằng đại hoàng tử ban thưởng cho nàng.

     "Ngươi trở về đi thôi, không nên khiến đại hoàng tử nhìn ra kẽ hở."

     "Vâng."

     Quản gia thi lễ một cái, ai cũng không nghĩ tới hiện tại quản gia đã là người Nguyệt phi rồi, nói chuẩn xác hơn chính là người của Bàng Lạc Tuyết.

     "Nương nương."

     U Nhược lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía sau.

     "Nương nương giống như có chút buông lỏng."

     Kỳ Nguyệt giật mình sợ hết hồn, quay đầu lại nói: "Cô nương đến rồi, A Ly cô nương có dặn dò gì sao?"

     U Nhược cười cợt: "Cái này đúng là không có, chủ nhân nhà ta chỉ nói chuyện ngày hôm nay chắc nương nương sẽ có buông lỏng. Nương nương không cần lo lắng, nếu ngài không muốn Die nd da n****Sóc***Là****Ta****l e q uu ydo n,hợp tác thì cũng có thể ngừng ngay lúc này. Mà nương nương cũng không cần suy nghĩ nhiều, vì như vậy nương nương sẽ không sống được an ổn."

     Trên người Kỳ Nguyệt chảy mồ hôi lạnh khắp cả người,  A Ly cô nương quả thật quá thông minh lại sắc sảo. Mình mới buông lỏng một chút mà nàng đã sai U Nhược đến cảnh cáo mình.

     "Cô nương nói đến chỗ nào rồi. Nếu tên đã lắp vào cung thì cũng mãi mãi không thể quay đầu lại được, bổn cung biết điều này."

     U Nhược nhìn Kỳ Nguyệt cầm cây trâm trên tay "Nương nương, cây trâm này thực sự là tinh mỹ nhưng rốt cuộc nó cũng chỉ là đồ vật của người khác ban thưởng mà thôi, so với cảm giác được chính mình làm chủ, quả thực không giống nhau. Nương nương là một người thông minh, tự nhiên biết bản thân mình muốn cái gì mới phải."

     "Mời ngươi chuyển lời đến chủ nhân, bổn cung đã hiểu tường tận rồi."

     U Nhược cười cợt: "Vậy nô tỳ xin cáo lui."

     Kỳ Nguyệt  cười nhìn U Nhược đi ra ngoài, trên người mình chảy mồ hôi lạnh khắp cả người. Nữ nhân này thực sự lợi hại, có điều Kỳ Nguyệt nhìn cây trâm đang nằm trên tay mình tiện tay ném đi cười lạnh. Có câu nói không sai, cảm giác chính mình nắm giữ hay là được người khác ban thưởng quả nhiên là không giống nhau.
        
        Hết chương 387.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: xichgo
Có bài mới 04.03.2018, 20:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 782
Được thanks: 2695 lần
Điểm: 30.31
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 34
Chương 388: Xử tử đại hoàng tử

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

     Thương Dực nghe thủ hạ bẩm báo biết hoàng hậu đã chết rồi, hơn nữa là một cái chết trong khuất nhục thì cũng cảm thấy hả hê. Đường đường là một hoàng hậu của cả một quốc gia dĩ nhiên lại rơi vào kết cục này cũng chỉ có thể nói nàng gieo gió gặt bão.

     "Thi thể đâu?" Thương Dực hỏi.

     "Thưa công tử, thi thể của nàng vẫn còn lưu lại trong thiên lao, không biết công tử dự định xử trí như thế nào?"

     Thương Dực cười lạnh: "Tỷ tỷ ta bị nàng ta khuất nhục so với hoàng hậu không ít rồi. Ngươi hãy đốt một cây đuốc ném nàng tới bãi tha ma đi. Ta muốn nàng chết không có chỗ chôn."

     "Tuân lệnh công tử, thuộc hạ thi hành ngay."

     Thương Dực vung tay, bước kế tiếp chính là nhị hoàng tử. Đại hoàng tử chắc chắn cũng không thể sống nổi nữa.

"Tỷ tỷ, tỷ hãy chờ xem, đệ sẽ nhanh chóng đưa những người này đến cho tỷ."

     Bên trong hoàng cung đã sớm nhuộm một tình cảnh bi thảm, cả gia tộc bên phía hoàng hậu đều quỳ gối bên ngoài cửa cung thỉnh tội. Bất kể mọi chuyện xảy ra như thế nào, hoàng hậu có phải bị mưu hại hay không nhưng nàng đã làm những chuyện hoang đường rồi, bây giờ cũng đã không có cách nào cứu vãn. Điều bọn họ có thể làm lúc này chính là bảo vệ tính mạng của đại hoàng tử, bằng mọi cách phải làm cho hắn leo lên ngôi vị hoàng đế, có như thế sự hy sinh của hoàng hậu mới xem như là đáng giá. Mấy ngày nay hoàng đế vẫn luôn không thèm gặp bọn họ, trong lòng bọn họ càng ngày càng lo lắng bất an.

     "Phụ thân, làm sao bây giờ? Hoàng hậu nương nương đã chết ở trong ngục rồi, thi thể cũng chưa được xử lý. Chẳng lẽ hoàng đế thật sự nhẫn tâm vậy sao?"

     Gia chủ nhà họ Vương nhìn nhi tử của chính mình, môi đều trở nên trắng bệch. Phải biết bọn họ đã quỳ ở đây ba ngày ba đêm rồi: "Đại hoàng tử còn sống sót là được. Lúc này cũng không die,n;da.n****Sóc***Là****Ta****lze.qu;ydo/nn.. phải lúc quản muội muội ngươi nữa, nàng chết cũng do nàng gieo gió gặt bão, hiện tại chỉ có thể bảo vệ đại hoàng tử thôi."

     "Vâng."

     Vương lão gia nhìn nhi tử của chính mình lại thở dài kích động.

     "Vương đại nhân, ngài vẫn còn quỳ ở nơi này sao?"

     Nhị hoàng tử đắc ý nhìn người nhà họ Vương, hiện tại ngôi vị hoàng tử chỉ còn lại một mình hắn. Vậy cũng có thể tưởng tượng ra ngôi vị hoàng đế sẽ thuộc về ai rồi.

     "Thần bái kiến nhị hoàng tử, đại hoàng tử vô tội, thần đương nhiên phải giúp đại hoàng tử gặp hoàng thượng bẩm tấu."

     Nhị hoàng tử trầm ngâm nửa ngày: "Không sai, chỉ là kết quả cũng không thể thay đổi được gì. Vương đại nhân cũng đã lớn tuổi, vẫn nên trở về đi thôi."

     "Đại hoàng tử nhất định là bị người khác mưu hại, thần cũng tin tưởng hoàng hậu nương nương. Nhị hoàng tử cũng đừng quên, bệ hạ còn có một nhi tử khác vẫn còn lưu lạc ở bên ngoài. Nếu bàn luận về huyết thống, nhi tử đó còn là đại ca của nhi tử hoàng hậu."

     Quả nhiên lúc này sắc mặt của nhị hoàng tử khẽ biến. Phủ Thương gia đã có người ở, tuy rằng hắn cũng đã từng nghe nói qua nhưng khi được thông báo rằng nơi đó còn có cao thủ canh gác. Ngoài ra, nghe nói hoàng thất Hải quốc cũng ở đó nên hoàng đế Bắc Yến đều không dám chống đối. Hắn hiện giờ cũng không ngốc đến như vậy.

     "Hừ, lúc ra đi tứ đệ vẫn còn nhỏ nên chuyện hắn có thể sống sót hay không, ta cũng không hay biết. Có điều, chờ sau này ta gặp phụ hoàng, nhất định ta sẽ cầu xin giúp ngài, dù sao cũng đã qua nhiều năm như vậy, đại hoàng tử vẫn luôn chăm sóc ta rất tốt."

     Vương đại nhân liếc mắt nhìn nhị hoàng tử đắc ý: "Đa tạ nhị hoàng tử."

     "Đi thôi, đi bẩm báo với phụ hoàng, nói rằng bổn hoàng tử đến rồi."

     "Vâng, kính xin nhị hoàng tử chờ chốc lát." Thị vệ đứng ở cửa nói.

     Chỉ chốc lát sau, thị vệ trở về cung kính đón nhị hoàng tử. Nhị hoàng tử đắc ý nhìn Vương đại nhân, ngẩng đầu hướng về bên trong hoàng cung.

     Lúc này hoàng đế cũng đang phiền muộn buồn rầu, đại hoàng tử không phải con trai của hắn, như vậy ngôi vị hoàng đế chính là của nhị hoàng tử. Thế nhưng Hải quốc gửi công văn đến báo tin rằng Thương hoàng hậu đã từng giao nhi tử cho bọn họ, hiện tại bọn hắn sẽ mang tứ hoàng tử trở về, đồng thời ngày mai sẽ mang theo tứ điện hạ vào yết kiến. Đây mới thực sự là điều khiến hắn đau đầu, chẳng lẽ người của Hải quốc đến đây cũng vì ngôi vị hoàng đế của Bắc Yến quốc bọn hắn?

     "Nhi thần bái kiến phụ hoàng." Nhị hoàng tử quỳ trên mặt đất.

     Hoàng đế cau mày, trên mặt đều là vẻ mệt mỏi.

     "Đứng lên đi. Sao vào lúc này lại tiến cung?"

     Nhị hoàng tử nhìn khuôn mặt hoàng đế tràn đầy vẻ mệt mỏi, hắn cũng lập tức bày ra một bộ dáng hiếu tử "Phụ hoàng, người làm sao vậy?"

     Hoàng đế thở dài, đem tấu chương trên bàn đưa cho nhị hoàng tử: "Con xem một chút."

     Nhị hoàng tử nhận lấy, mở ra, sắc mặt càng ngày càng khó coi. Thì ra chuyện này cũng không phải “không có lửa mà lại có khói”.

     "Phụ hoàng! Chúng ta chưa chắc chắn được tứ đệ có phải thật sự là nhi tử của người hay không. Lại nói từ trước đến giờ, Hải quốc đều không xen vào chuyện riêng của tứ quốc mà."

     "Bọn họ cũng không hề nói gì, chỉ muốn đưa hắn tới đây mà thôi."

     Tuy hoàng đế nói bọn họ chỉ muốn đưa nhi tử đến đây yết kiến mà thôi nhưng ngay chính bản thân hắn cũng đang ngờ ngợ có chuyện gì đó đã xảy ra.

     "Phụ hoàng thật sự tin Hải quốc chỉ muốn đưa tứ hoàng đệ đến đây thôi sao?" Nhị hoàng tử hỏi tiếp : "Chỉ sợ Hải quốc cũng không có lòng tốt như vậy, họ muốn khống chế Bắc Yến quốc chúng ta."

     Hoàng đế cau mày.

     Nhị hoàng tử nhìn hoàng đế không có quyết định gì, suy nghĩ một chút "Phụ hoàng, người của Vương gia vẫn còn quỳ ở bên ngoài. Con thấy Vương đại nhân cũng đã lớn tuổi, chắc không chịu đựng được bao lâu."

     Hoàng đế lại nghĩ đến chính mình ngốc nghếch lại cư nhiên nuôi nhi tử cho người khác hơn hai mươi năm trời thì nỗi tức giận dâng cao, lồng ngực đang như có thứ gì chèn ép. Uyển phi nói rất đúng, hắn nên sớm giết đứa nhi tử này thì tốt hơn.

     "Trẫm đã cẩn thận sai người tra xét, hoàng hậu thật là có bản lĩnh, trẫm thực sự hối hận vì bị nàng lừa bấy lâu nay." Hoàng đế lại dùng tay vỗ bàn rầm rầm.

     "Phụ hoàng bớt giận, còn đại hoàng tử thì sao?" Nhị hoàng tử thử dò xét nói.

     "Cái gì mà đại hoàng tử, nó chính là tôn tử của tên khốn Vinh thân vương kia. Ngươi mau đi truyền ý chỉ của trẫm, để hắn đi theo mẫu hậu của hắn đi." Hoàng đế lạnh giọng nói. Tôn nghiêm của một vị hoàng đế không cho phép người khác hành động như thế với mình.

     "Phụ hoàng đã quyết định rồi thì nhi thần xin tuân mệnh. Vậy còn Vương gia?" Nhị hoàng tử biết Vương gia cũng không thể cứu hoàng huynh được nữa, vậy giữ lại hắn cũng chỉ có gieo vạ.

     "Nhốt vào thiên lao chờ đợi xử lý."

     "Nhi thần tuân chỉ!" Tuy trong lòng nhị hoàng tử rất hài lòng nhưng hắn cũng không để lộ ra nét mừng.

     Hoàng đế thoả mãn gật gù "Mặc kệ chiếu thư của hoàng thất hải quốc gửi đến có phải là sự thực hay không nhưng hiện tại con chính là hoàng tử duy nhất ở Bắc Yến này."

     Nhị hoàng tử kinh hỉ ngẩng đầu, hoàng đế lại nói rất rõ ràng, điều này mang ý nghĩa rằng ngôi vị hoàng đế tương lai thuộc về hắn rồi.

     "Nhi thần chắc chắn tận tâm tận lực, die,n;da.n****Sóc***Là****Ta****lze.qu;ydo/nn.. tất nhiên sẽ không phụ lòng phụ hoàng." Nhị hoàng tử quỳ trên mặt đất trịnh trọng nói.

     "Lui xuống đi, trẫm mệt mỏi."

     "Vâng, phụ hoàng bảo trọng thân thể." Nhị hoàng tử nói lời này có vẻ thành tâm hơn nhiều.

     "Đi đi."

     "Nhi thần xin cáo lui."

     Nhị hoàng tử xoay người rời đi, dưới bàn chân hận không thể dậm mạnh hơn nữa thế nhưng lúc này hắn chỉ có thể bước một cách khẽ khàng mà thôi.

     "Bệ hạ, lẽ nào không điều tra rõ ngọn nguồn? Lỡ đâu đại hoàng tử bị oan uổng thì sao?" Công công nói.

     "Đã điều tra rõ rồi, trẫm sợ nếu tiếp tục sẽ bị bên phía hoàng hậu làm cho tức chết. Nữ nhân này chết thực đáng đời."

     "Vậy còn tứ điện hạ?"

     Hoàng đế đau đầu nói "Chờ Hải quốc đem người tới rồi nói tiếp."

     "Bệ hạ thực sự mệt nhọc, ngài cũng nhanh chóng nghỉ ngơi một lát, lão nô đi gọi thái y."

     ... ... ... ... ... ... . .

Nhị hoàng tử cầm thánh chỉ, nhìn Vương đại nhân vẫn còn quỳ trên mặt đất "Người đâu!"

     "Nhị hoàng tử!"

     Vương đại nhân nhìn nhị hoàng tử xuân phong đắc ý (Chỉ con đường thăng quan tiến chức thuận lợi)thì mí mắt giật giật.

     "Phụ hoàng có chỉ, toàn bộ người của Vương gia bị bắt nhốt vào thiên lao chờ xét xử."

     Vương đại nhân mở to hai mắt nhìn nhị hoàng tử "Không thể, không thể, ta muốn gặp hoàng thượng, ta muốn gặp bệ hạ."

     Nhị hoàng tử đắc ý nhìn Vương gia "Vương đại nhân, nói cho ngươi một tin tức tốt, phụ hoàng đã ra lệnh xử tử đại hoàng tử. Chẳng mấy chốc nữa, các ngươi cũng sẽ được đoàn tụ nơi lòng đất thôi."

     Vương đại nhân vốn đã lớn tuổi, lại thêm vào quỳ lâu như vậy nên liền hôn mê bất tỉnh. Những người còn lại nhìn thị vệ bao vây thì hô to oan uổng.

     "Còn đứng đó làm gì? Mau giải bọn họ vào thiên lao." Nhị hoàng tử lạnh lùng nói.

     "Vâng, thưa nhị hoàng tử."

     "Hừ! Còn muốn đấu với ta sao? Ta xem các ngươi làm cách nào để đấu với ta?"

     "Đi, đi đến phủ đại hoàng tử truyền thánh chỉ."

     "Vâng."

        Hết chương 388.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 390 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C582

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 735 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 526 điểm để mua Pearl Heart
ThiểnThiển: Pm cho em nha
ThiểnThiển: Cho em xin vài bộ đồng nhân đi mấy ng đẹp
The Wolf: Dạo này vắng quá nhờ.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3381175#p3381175 Giống Rồng hồi thứ hai mươi đã khép lại. Mời quý vị cùng đón đọc.
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 377 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 699 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 421 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh kem hoa hồng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 400 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 664 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 288 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 358 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh kem chocolate 3 tầng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 631 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 588 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 600 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.