Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 123 bài ] 

Lễ tình nhân đẫm máu - Đào Đào Nhất Luân

 
Có bài mới 24.11.2015, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3623
Được thanks: 10672 lần
Điểm: 9.15
Tài sản riêng:
Có bài mới [Trinh thám] Lễ tình nhân đẫm máu - Đào Đào Nhất Luân - Điểm: 8
Lễ tình nhân đẫm máu

images

Tác giả: Đào Đào Nhất Luân

Người dịch: Lê Vũ Mỹ Linh

Nhà xuất bản: NXB Văn học

Công ty phát hành: Pavico Books

Ngày xuất bản: 9/2015

Số trang: 404

Giá bìa: 109.000 VND

Typer: Ngọc Hân + tuyền xù

Truyện chỉ post ở Diễn đàn Lê Quý Đôn

                            
Lời tựa:


Các nhà khoa học đã chỉ ra, tình yêu chính là thủ phạm khiến con người ta trở nên mù quáng hay hướng đến “mảnh ghép” tệ nhất…. Những thay đổi trong não bộ khi yêu làm giảm đi khả năng lý trí ở mỗi người, bên cạnh việc tạo nên thứ gọi là “Sự kì diệu của tình yêu”….

Nguyên nhân của các vụ trọng án thường bắt đầu bằng hai chữ “Tình yêu….”

“Đến khi em tám mươi tuổi, mặt đã nhiều nếp nhăn tới mức đỏ mặt cũng không ai nhận ra, anh sẽ chống gậy nắm tay em, dẫn em về nhà.”

"Trong tình yêu này không có sự ràng  buộc của tiền tài, không có sự vướng mắc của lợi ích, anh chỉ thấy mình em, dùng trái tim để đánh đổi không hề giữ lại. Hoa này dành tặng cho những con người đã bước qua thế gian ấm lạnh, nhưng vẫn giữ được ước nguyện nguyên sơ trong trái tim mình."



Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 27.07.2016, 11:31, lần sửa thứ 13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 25.11.2015, 14:42
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3623
Được thanks: 10672 lần
Điểm: 9.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Lễ tình nhân đẫm máu (tập 1) - Đào Đào Nhất Luân - Điểm: 11
Phần 1: Lễ tình nhân đẫm máu


Chương 1: Chuyên gia cao ngạo lạnh lùng

Typer: Ngọc Hân - Diễn đàn Lê Quý Đôn    
  
Sân bay thành phố Lộ Châu.

Tại lối ra của chuyến bay nội địa và chuyến bay quốc tế, hai tổ cảnh sát được cử đi đón người đã đến sân bay trước một giờ để đợi, cực kỳ cẩn thận giơ bảng đèn LED đón người được làm một cách tỉ mỉ, một bảng ghi “Giáo sư Tả Kình Thương,” còn một bảng ghi “Cynthia Shu.”

Chuyến bay từ Thủ đô đã hạ cánh, đội cảnh sát trẻ mặc thường phục phụ trách đón người từ chuyến bay nội địa này vô cùng phấn khởi. Khi bóng dáng cao lớn mặc âu phục màu đen chỉn chu của người nọ vừa xuất hiện, thì những thanh niên với thị lực siêu quần ấy liền hết vẫy tay rồi lại huýt sáo mừng rỡ, nhưng khi người đó bước đến gần hơn, bọn họ lại trở nên nghiêm túc, lắc lắc bảng đèn LED trong tay, vô cùng kính trọng gọi: “Thầy Tả, ở đây!”, “Giáo sư! Chúng tôi ở đây!”

Mấy anh em cảnh sát này đều tốt nghiệp từ Đại học Điều tra hình sự Trung Quốc, gặp lại thầy giáo đã từng dạy mình trước kia, ngoài sự vui mừng vì vụ án hóc búa sẽ tìm được lời giải, còn có sự hưng phấn khi được làm việc chung với thầy của mình.

Tả Kình Thương - một nhân vật mà trong giới cảnh sát hình sự không ai không biết, kiêu ngạo mà lạnh lùng, nghiêm nghị mà sâu sắc. Dù chưa đến ba mươi tuổi nhưng dã đào tạo ra biết bao chuyên gia điều tra hình sự ưu tú trong nước, phát hiện được biết bao thiên tài phá án cừ khôi. Cũng từ chối vô số lời mời từ các đại học nước ngoài, đích thân tham gia phá vô số vụ trọng án chấn động toàn quốc, khiến biết bao kẻ cực kỳ ác độc đưa ra cái giá khổng lồ để mua đầu anh. Những ai đã từng là học viên của anh, đó chính là niềm vinh dự của một cánh sát hình sự mới vào nghề.

Tuy được các học viên cũ vây quanh chào đón, nhưng sắc mặt Tả Kình Thương chẳng có chút nét biểu hiện dư thừa nào cả. Anh bước ra khỏi sảnh lớn, đi thẳng về phía chiếc Audi màu đen được phái tới đón, sau khi ngồi vào xe thì im lặng suốt dọc đường. Người phụ trách đón tiếp – cảnh sát Lục Tử Khiên ngồi bên cạnh người lại xe, mặt mày cương nghị, vô cùng khí thế, dù đang mặc thường phục nhưng vẫn toát lên nét kiên cường. lê quýy đôn Từ khi gia nhập đội ngũ cảnh sát hình sự tới nay, đã đạt thành tích tiên tiến suốt ba năm liền, cậu đã quen với hình tượng lạnh lùng như băng của thầy hướng dẫn từ khi còn là học viên. Dáng vẻ lạnh băng kia hiển hiện điều: người lạ chớ lại gần, người quen cũng đừng đến. Lục Tử Khiên dặn dò người lái xe đi đến khách sạn trước, để Tả Kình Thương được nghỉ ngơi một ngày vì đã lặn lội một chặng đường dài để đến đây.

Trên đường, Lục Tử Khiên lén liếc nhìn từ gương chiếu hậu, thấy Tả Kình Thương đang nghiêng đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, bên người là một tấm bản đồ thành phố được gấp gọn gàng. Khuôn mặt anh khi nhìn nghiêng vẫn điển trai như trước đây, môi mòng hơi nhếch, ánh mắt hờ hững nhưng sắc bén, tựa như một đầm nước sâu, bình yên không gợn sóng, hiểu rõ hết thảy.

Trong khi tổ đón “Giáo sư Tả Kình Thương” đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, thì tổ đón “Cynthia Shu” vẫn còn chờ đợi ở sân bay. Vì tuân thủ theo sự điều khiển của đài kiểm soát không lưu, mà chuyến bay MU588 từ Mỹ đã bay lượn vòng trên bầu trời Lộ Châu, trì hoãn việc hạ cánh.

Sự chênh lệch múi giờ khiến Thư Tầm hơi uể oải, cô tháo chụp mặt, để mặc tóc vướng sau tai, xoa nhẹ huyệt thái dương rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tháng tư ở Lộ Châu tràn đầy sắc xuân, những ngọn núi xanh biếc xa xa hòa cùng biển rộng xanh thẳm gần ngay trước mắt, nằm rải rác ở giữa là các quần đảo đan xen tựa như những viên đá vũ hoa * màu ngọc bích. Một anh chàng độc thân ngồi bên cạnh vô tình liếc mắt nhìn cô, phát hiện cô gái tóc ngắn đeo chụp mắt ngủ từ lúc lên máy bay tời giờ rất xinh đẹp, liền không hề suy nghĩ mà buột miệng nói một câu bắt chuyện: “Này, cô cũng tới Lộ Châu sao?”

Đá vũ hoa *: Là một loại đá mã não thiên nhiên, còn gọi là đá văn, đá quan thưởng, đá hạnh vân, có nhiều ở khu vực Nam Kinh.

Ấn tượng mà Thư Tầm tạo cho người xung quanh, vẫn luôn giống với đánh giá của cô về chính bản thân mình – không thích giao tiếp, rất khó lấy lòng.

Đối mặt với người có trình độ bắt chuyện như thế, Thư Tầm chẳng buồn quay đầu lại để thấy mặt đối phương, cô nhắm mắt lại, thờ ơ đáp: “Ai có thể yêu cầu xuống giữa chừng trên một chuyến bay thẳng đây?”

Anh chàng kia ngượng ngùng ngậm miệng. Đối với rất nhiều người thì bắt chuyện vu vơ, thăm hỏi là cách để bắt đầu làm quen, nhưng dường như cách đó không có tác dụng với cô gái này.

Cuối cùng thì máy bay cũng hạ cánh bình an, hành khách lục tục xuống máy bay rời đi. Thư Tầm đeo kính râm, là người cuối cùng bước ra cửa máy bay.

Tổ đón người còn lại đang giường cao bảng, đứng lặng như tháp hải đăng một lúc lâu, tổ trưởng là một cảnh sát lâu năm hơn năm mươi tuổi – Lão Trương. Lão Trương đang định gọi điện về Cục để hỏi lại số hiệu của chuyến bay xem có chính xác hay không, thì thấy một cô gái duyên dáng xách túi Massimo Dutti nhạt màu, dừng lại cạnh lan cản bảo vệ inox trước mặt bọn họ. Cô mặc váy liền màu xám kẻ caro, khoác áo Cardigan màu vàng bên ngoài, đi giày cao gót cùng màu khiến đôi chân càng trở nên thon dài cân đối. Cô tháo kính râm, khuôn mặt nhìn qua cũng không quá ấn tượng, nhưng ngắm lâu lại rất thu hút.

Thấy mấy người bọn họ không hề có phản ứng, Thư Tầm đi vòng qua lan can bảo vệ, tới bên cạnh người mặc thường phục đang giương tấm biển đón người, “Xin chào, tôi là Cynthia, Thư Tần.”

“Cô… Chào cô… Vậy… À… Cô Thư, mời cô đi theo tôi,” có lẽ dáng vẻ của cô quá khác với người có chức vị “Chuyên gia tâm lý tội phàm từ nước ngoài vềm cố vấn được đặc biệt mời tới,” “Giảng viên tâm lý học tội phạm mới được mời về của Đại học Điều tra hình sự Trung Quốc” trong tưởng tượng của bọn họ, nhất thời cả tổ đều mất tự nhiên.

Tóc ngắn màu nâu vén sau tai khiến cô rất giống một em gái hàng xóm, nhưng dáng vẻ lạnh lùng băng giá này lại khiến tầng khí chất ấy bị che lấp. Trong ánh mắt của cô không có sự hiếu kỳ của người mới tới, thay vào đó là sự lão luyện cẩn trọng, cực kỳ giống cô giáo chủ nhiệm lớp mà bạn sợ nhất khi thời còn là học sinh.

Thư Tầm không nhanh không chậm đi theo bọn họ ra khỏi sân bay, giày cao gót va chạm vào sàn nhà tạo nên những tiếng “cộc cộc” đều đều theo tiết tấu.

Không phải chuyên gia nào cũng có đầu tóc bạc trắng, cận thị nặng, đây quả là bằng chứng sinh động nhất. Xưa kia chỉ có một mình giáo sư Tả Kình Khương, hiện tại, có thêm vị chuyên gia tâm lý học Thư Tầm này.

Xe chuyên dụng đón Thư Tầm chạy đằng trước. Mỗi người ngồi trong những chiếc xe đi sau đều canh cánh sự kỳ vọng và mối nghi hoặc trong lòng, cảnh tượng gì sẽ xảy ra khi Tả Kình Thương va Thư Tầm gặp mặt, khi nhân tài quốc nội VS chuyên gia từ nước ngoài trở về? Lão Trương nghĩ, nói không chừng vụ án hóc búa kia, dưới sự chung tay hợp tác của hai người sẽ có tiến triển lớn.

Sự tình liệu có thật sự thuận lợi như trong tưởng tưởng của bọn họ hay không?

                                                            ***

Lúc này, chuyện khiến Thư Tần khó chịu nhất là sự chênh lệch về múi giờ, cô vốn là người ham ngủ, bây giờ ngày đêm đảo lộn, càng khiến cô luôn có cảm giác ngủ bao nhiêu cũng không thấy đủ. Cục cảnh sát thành phố Lộ Châu ở gần ngay khách sạn Wales, Thư Tầm từ chối xe chuyên dụng mà bọn họ điều đến để đưa đón cô, chọn một bộ váy đen theo phong cách OL, đi bộ tới phòng hội nghị ở Cục cảnh sát thành phố.

Ra khỏi cổng khách sạn Wales là bước ngay vào một con đường rợp bóng cây, những tán cây vươn mình ra giữa đường, ánh mặt trời rắc những tia nằng vàng óng ánh xuống tạo thành vô số điểm nhỏ loang lỗ trên mặt đất. Một phiến lá màu đỏ không biết là của nhành cây nào rơi xuống đậu trên tóc Thư Tầm, trượt xuống bờ vai cô. Nơi này rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có một hai chiếc xe lao vụt qua, hai ba học sinh trốn học, đạp xe địa hình đi xiêu xiêu vẹo vẹo, tiếng cười đùa truyền từ xa tới gần, rồi sau đó lại dần trôi xa.

Hai tòa nhà của Cục cảnh sát thành phố rất cổ kính, hình như được xây dựng từ những năm tám mươi, tính ra đã được sử dụng ba mươi năm rồi. Nghe đâu toàn nhà mới của Cục cảnh sát thành phố đã được xây dựng hoàn thiện, tháng sau họ sẽ chuyển qua đó làm việc.

Buổi họp hôm nay cũng không đông người, ngoại trừ ngài phó cục trưởng chưa tới, thì chi đội trưởng, tổ trưởng tổ trọng án, nhân viên điều tra và đồn trưởng đồn cảnh sát khu vực đều đã ngồi vào chỗ của mình. Người phụ trách tiếp đón là Lục Tử Khiên, anh đã được đồng nghiệp kể về bề ngoài của Thư Tầm từ trước, nên khi gặp cô cũng không cảm thấy kinh ngạc, mà lễ phép mời cô ngồi xuống. Quả nhiên cô giống với hình tượng trong lời miêu tả của bọn họ, quẩn áo lịch sự tinh tế, đeo kính mắt gọng đen, lộ vẻ chín chắn trầm lặng, vừa hờ hững xinh đẹp vừa lạnh lùng.

Thư Tầm bình thản nhận lấy ly cà phê mà Lục Tử Khiên bưng tới, cúi đầu xem tài liệu khái quát về vụ án đặt trên bàn. Không lâu sau, ngoài hành lang có tiếng bước chân trầm ổn từ từ đến gần, với tính cách vừa khoan thai vừa lạnh lùng của Thư Tầm, đương nhiên cô không ngẩng đầu lên nhìn ngay, đến khi nghe thấy người vừa tiếp đón cô là Lục Tử Khiên kính trọng gọi: “Thầy Tả,” cô mới hờ hững nâng mi, liếc mắt nhìn người đàn ông vừa bước vào ấy.

Anh tuấn nhưng không kiêu ngạo, thân hình cao lớn, dáng người cân đối, âu phục màu xám đậm, áo sơ mi màu làm nhạt với hai nút đầu không cài, nhìn thoáng qua, ánh mắt anh tạo cho người ta cảm giác trầm tĩnh và sâu sắc. Nhưng khi ánh mắt của anh và cô chạm nhau, lại khiến cô có cảm giác bị nhìn thấu, hiểu rõ tất thảy, loại ánh mắt soi xét này khiên Thư Tầm cực kỳ khó chịu, lập tức bình tình dời tầm mắt.

Anh đã đến rồi.

Trái tim Thư Tầm bỗng đập mạnh, toàn bộ máu trong người như đông cứng, từ lồng ngực tới đầu ngón tay đều tê dại, nhưng nét mặt cô vẫn lạnh lùng, không hề lộ vẻ khác thường.

Tả Kính Thường đặt chiếc cặp hiệu Toleto màu đen lên bàn tròn, vị trí ngồi của anh vốn được bố trí đối diện với Thư Tầm, nhưng không biết là do cố ý hay do thói quen cá nhân, anh đẩy bảng họ tên mình sang chỗ ngồi bên cạnh, nhận lấy ly cà phê do Lục Tử Khiên bưng tới, sau đó ngồi xuống sau bảng họ tên của mình, vừa khéo ở bên phải trước mắt Thư Tầm.

Tuy Thư Tầm không muốn tiếp tục đối mặt với anh, nhưng theo bản năng vẫn đưa mắt nhìn. Nơi đầu tiên mà ánh mắt cô chạm tới là bàn tay anh. Thon dài, mạnh mẽ nhưng không thô ráp, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ, nơi tiếp giáp giữa bàn tay và cổ tay có một vết chai mỏng --- chưa kết hôn, không hút thuốc lá, làm việc trong văn phòng, thường xuyên tiếp xúc với máy tính. Đeo đồng hồ ở tay trái, túi đựng tài liệu thường đặt bên trái, lúc xem tài liệu thường dùng tay trái vuốt thẳng trang giấy --- thuận lời tay trái hoặc quen dùng tay trái… Bộ óc Thư Tầm từ từ phân tích, tuy cô chẳng xa lạ gì với mọi thứ liên quan tới anh, nhưng vẫn muốn thử nghiệm một chút năng lực phán đoán của mình. Bất chợt, Thư Tầm cảm giác được ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị của đối phương lướt qua, cô vội rũ mi mắt xuống, lật tài liệu trong tay.

Tả Kình Thương dùng tốc độ nhanh gấp mười lần, nhìn kỹ Thư Tần từ trên xuống dưới một lượt, rồi dường như không mấy để tâm dời ánh mắt đi nơi khác.

Thấy hai người đều mang dáng vẻ lạnh nhạt, chẳng ai thèm để ý đến ai, Lục Tử Khiên không khỏi thất vọng, dù sao cũng cùng chung kẻ thù mà, đúng không? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thì xưa nay giáo sư Tả vốn đâu phải là người dễ thân cận, tình cảnh này có lẽ cũng hợp tình hợp lý.

Sau khi cục trưởng Cục cảnh sát thành phố Lưu Hiểu Trình, cục phó cục điều tra hình sự Trần Dương có mặt, hội nghị phân tích tình tiết vụ án chính thức bắt đầu. Hai vị chuyên gia đều tới đây, khiến Lưu Hiểu Trình thờ phào nhẹ nhõm. Từ lúc ông nhậm chức tới giờ, Lộ Châu chưa từng xảy ra vụ án nào gây chấn động cả nước như vậy, cũng may đúng vào lúc vụ án đi vào ngõ cụt, thì bộ công an ra tay sắp xếp, mời chuyên gia điều tra hình sự Tả Kình Thương tới để trợ giúp việc phán án. Việc khiến ông bất ngờ hơn, đó là cấp trên còn điều động một vị tiến sĩ tâm lý học tội phạm về nước tham gia điều tra, ở góc độ hẹp là phối hợp với Tả Kình Thương tra án, còn ở tầm nhìn rộng thì có lợi cho sự phát triển lâu dài của lĩnh vực chuyên nghiệp này ở trong nước.

Phân tích tâm lý tội phạm --- Lưu Hiểu Trình cũng được nghe nói từ lâu, con trai ông thời cấp ba từng đam mê điên cuồng phim Mỹ về đề tài “Tâm lý tội phạm,” ông cũng cùng xem hai mùa phim, phác họa chân dung hung thủ bằng tâm lý, rốt cuộc phương pháp phá án này có đáng tin hay không, vậy còn phải chờ vào thực tiễn, mèo đen hay mèo trắng, có thể bắt được chuột thì đó chính là mèo khôn. Thế nhưng khi nhìn thấy Thư Tầm, Lưu Hiểu Trình cũng hơi thất vọng, một cô gái trẻ tuổi như vậy, thật sự có thể giúp đỡ điều tra vụ án lớn này sao?

Lúc cục trưởng Lưu phát biểu chào mừng rồi khái quát vụ án, Tả Kình Thương và Thư Tầm đều im lặng, mỗi người cầm một tập hồ sơ vụ án, một người xem báo cáo khám nghiệm tử thi, một người xem ảnh tang vật. Bài phát biểu kết thúc, cục trưởng Lưu còn chưa nói xong câu “…. Hai vị chuyên gia phối hợp cùng nhau, tin rằng có thể mang tới những chuyển biến tích cực cho vụ án. Dưới sự trợ giúp của hai vị chuyên gia, toàn thể cảnh sát cần phải đề cao…” Tả Kình Thương bỗng nhiên đặt tài liệu trong tay xuống, nhìn về phía cục trưởng Lưu.

“Xin lỗi, tôi không hợp tác với người phụ nữ này.”

Một câu lạnh nhạt, còn chứa đựng chút khinh thường. Thậm chí anh không thèm gọi tên cô, mà chỉ dùng từ “người phụ nữ” để nói về Thư Tâm. Điều đó ám chỉ cô không phải là một chuyên gia, không phải nhân tài trong cùng lĩnh vực, không phải đồng nghiệp, càng không phải đồng đội, mà chỉ là một sinh vật khác phái bình thường mà thôi.

Lục Tử Khiên thầm hít một hơi lạnh. Đã nhiều năm như vậy, nhưng tính cách cao ngạo của thầy Tả không hề thay đổi chút nào, sự chán ghét và bài xích đối với phụ nữ không những không thuyên giảm mà còn tăng lên! Ví dụ như, anh sẽ không hướng dẫn nữ tiến sĩ và nữ nghiên cứu sinh, cho dù thành tích nghiệp vụ của nữ sinh đó có ưu tú đến đâu, ngay cả cơ hội xuất hiện để thi thử cũng không cho. Rồi lại có chuyện như, anh mở một môn học tự chọn tên là “Nghiên cứu tâm lý tội phạm giới tính nữ,” tất cả các bình luận của anh trên lớp học, cơ bản đều nhằm phân tích sâu động cơ phạm tội của tất cả các nữ tội phạm, khi học trong lớp học tự chọn này, bạn có thể học được một câu nói trọng tâm ---- dùng những dụng ý xấu xa nhất để phỏng đoán tâm lý của một người phụ nữ.

Thế nhưng đời sống riêng tư của Tả Kình Thương vô cùng thần bí, Lục Tử Khiên chưa bao giờ nghe đồn anh từng bị bất kỳ người phụ nữ nào tổn thương, hay từng cùng bất kỳ người phụ nữ nào yêu đương cả, nhưng có thể khẳng định trăm phần trăm là, anh không phải là người đồng tính.

Sau khi nghe câu nói kia, vẻ mặt Thư Tầm cũng chẳng hề có nét tức giận, chỉ lập tức mở lời đáp lại: “Trên thực tế, tôi cũng không cần một trợ lý như vậy.”

Tất cả mọi người đều im lặng.

Câu này, dường như còn mang tinh chất khinh thường nhiều hơn câu kia!

Trợ lý? Cô đặt Tả Kình Thương vào vị trí “trợ lý,” mà còn là một “trợ lý dư thừa, không cần thiết.”

Người phụ nữ này nhìn qua có khuôn mặt lạnh lùng, nhưng hiện tại hình như còn cao ngạo hơn cả Tả Kình Thương?

Hay là, hai người họ từng có mối liên hệ nào đó chăng?

Thế nên, lão Trương --- người đón Thư Tầm về suýt nữa thì khóc, hai người bọn họ xuất chiêu hoàn toàn không theo lẽ thường, chẳng phải nên thân thiện đứng lên bắt tay nhau, khiêm tốn khoe ra thành tích chuyên nghiệp của mình một phen, sau đó cùng đứng trên một chiến tuyến, xin thể bắt được hung phạm sao? Rồi thì tán dương lẫn nhau, thông cảm hộ trợ nhau mới đúng chứ?

Nhưng tình hình này, rốt cuộc là thế nào đây?

Dù sao Lưu Hiểu Trình cũng là người lão luyện, nghĩ ngợi một thoáng, ông nói: “Vậy thì thế này đi, hai vị chuyên gia đều có lĩnh vực nghiên cứu riêng của mình, phương pháp hành động và phương pháp tư duy có lẽ cũng tồn tại nhiều bất đồng. Chi bằng chúng ta cố gắng tìm điểm chung, gác lại điểm bất đồng, mỗi người dùng phương pháp khai triển của mình điều tra độc lập, hai vị có thể điều động nguồn lực của chi đội bất cứ lúc nào, tìm ra hung thủ, tất cả mọi người đều vui vẻ.”

Trong thoáng chốc, cả phòng họp tĩnh lặng, có lẽ tất cả mọi người đều cảm nhận được bầu không khí giương cung bạt kiếm, Tả Kình Thương và Thư Tầm đều không nhắc lại ý kiến của mình, cũng không hề để ý đến đối phương, chỉ tiếp tục cúi đầu xem hồ sơ vụ án. Hồ sơ vụ án dày đặc thông tin, trên bìa ngoài có in mấy chữ lớn màu đen---

Lộ Châu, 14/3, khu chung cư Thế Kỷ Dương Loan, vụ án cả gia đình bị sát hại.


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 21.02.2016, 11:06, lần sửa thứ 13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 25.11.2015, 14:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3623
Được thanks: 10672 lần
Điểm: 9.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Lễ tình nhân đẫm máu (tập 1) - Đào Đào Nhất Luân - Điểm: 11
(Tiếp theo):

Tổ trọng án của Lục Tử Khiên vẫn nhớ như in ngày xảy ra vụ án. Sáng ngày 15 tháng 3, trung tâm chỉ huy 110 nhận được tin báo của người dân, nói rằng ở khu chung cư Thế Kỷ Dương Loan có một gia đình ba người bị sát hại vô cùng bi thảm, trên đường tới hiện trường, mọi người đều cho rằng đây là hành vi vào nhà giết người cướp đoạt của kẻ con đồ, thế nhưng khi đến nới, tất cả đều hoảng hốt.

Gia đình này ở tầng mười sáu, trước cửa còn dán chữ Song Hỷ lớn màu đỏ *, trong nhà là ba thì thể, khắp nơi đều bừa bãi. Hình ảnh đầu tiên lọt vào tầm mắt là một thi thể của nam giới ở phòng khách, nhiều vị trì trên đầu bị thương nặng, hai mắt đỏ sậm mở trừng trừng, vẻ mặt hoảng sợ, trên bụng có cắm hai con dao gọt hoa quả, yết hàu bị cắt đứt. Tại cửa phòng ngủ có một thi thể nữ giới nằm ngửa, phía dưới không một mảnh vải che thân, áo vén lên tới cổ, nhiều nơi trên đầu bị thương nghiêm trọng, cổ bị dây điện thoại xiết chặt. Trong phòng tắm có một thi thể bé gái, trên cổ có vết bầm vì bị bóp chặt.

*Tập tục người Hoa, ngày cưới dán hai chữ Hỷ ở khắp nơi để thể hiện niềm vui và sự chúc phúc với đôi vợ chồng mới cưới.

  Phía pháp y và khám nghiệm vết thương báo cáo kết quả sợ bộ khám nghiệm hiện trường.

  Thời gian tử vong của cả ba người đều vào ngày 14 tháng 3, trong khoảng từ sáu giờ tối đến tám giờ tối, vết thương chí mạng của cả nam và nữ đều nằm ở đầu, do xương sọ bị vỡ. Vết đâm ở bụng, dây điện thoại xiết ở cổ đều là “bồi thêm” sau khi họ đã chết, trong đó, sau khi người phụ nữ chết còn bị cưỡng dâm. Nguyên nhân cái chết của bé gái là vì ngạt thở. Hung thủ để lại hiện trường một chiếc áo mưa cũ nhuốm máu, một chiếc búa (tình nghi là hung khí), một chiếc găng tay bằng vải bông phổ biến, không thể lấy dấu văn tay hoàn chỉnh. Tuy máu chảy lênh láng khắp phòng, nhưng tử, cặp…vv đều không có dấu hiệu bị dịch chuyển.

Báo cáo khám nghiệm tử thi hoàn chỉnh về sau còn ghi rõ, trên gáy của hai nạn nhân nam và nữ đều có vết thương do bị điện giật, bởi vậy suy luận được, đầu tiên hung thủ đánh ngất bọn họ bằng dùi cui điện, sau đó mới ra tay sát hại.

Lục Tử Khiên và đồng nghiệp mở weibo* của nữ nạn nhân Ông Ngọc, đọc lại các dòng trạng thái của cô trước khi chết, ở đó viết, sau khi tan làm, cô đến nhà bố mẹ đón con về, trên đường về mua nguyên liệu về nấu ăn, lòng dạt dào vui sướng, định về nhà nấu một bữa cơm tối phong phú đợi chồng là Hoàng Văn Uyên tan ca, để cùng đón “Lễ tình nhân trắng” bên nhau.

*Một mạng xã hội phổ biến của Trung Quốc.

Lục Tử Khiên đi tới phòng bếp, ở đó cơm đã chín nhưng trong nồi có cà rốt còn chưa xào, có thể thấy được nữ chủ nhân còn chưa nấu xong bữa tối đã bị sát hại một cách dã man.

Loại trừ đồng cơ phạm tội do giết người cướp của hoặc do tranh chấp mâu thuẫn về tiền bạc, đây là một vụ mưu sát đã được lên kế hoạch tỉ mỉ. lê quýy đôn Hung thủ và gia đình này chắc chắn có hận thù sâu nặng, nên sau khi sát hại nam nữ nạn nhân còn tàn nhẫn hủy hoại thi thể của họ, thậm chí đến cả đứa trẻ chưa tới một tuổi cũng không buông tha. Cho dù xem lại những bức ảnh hiện trường vào bất kỳ thời điểm nào đi chăng nữa, thì trong lòng Lục Tử Khiên cũng không khỏi hoảng hốt. Cậu không thể hiểu nổi, rốt cuộc thì giữa hung thủ và gia đình này có mâu thuẫn lớn tới đâu, có mỗi thù không đội trời chung khủng khiếp đến cỡ nào, mới có thể khiến cho kẻ ấy trả thù, giết chóc điên cuồng man rợ đến vậy. *Một mạng xã hội phổ biến của Trung Quốc.

Lập chuyên án điều tra suốt một tháng ròng, ngoại trừ tra được vài kẻ tình nghi từng có mâu thuẫn nhỏ với hai vợ chồng, thì vụ án không hề có tiến triển gì thêm, hơn nữa, căn bản những kẻ tình nghe này đều có chứng cứ ngoại phạm. Trên chiếc búa được xác định là hung khí lại có quá nhiều dấu vân tay tạp nham, chiếc búa cũ này có thể nhặt bừa ở bất kỳ đâu đó, kể cả đôi găng tay cũ bẩn kia, dường như cũng do hung thủ trộm bừa từ một công trường hay nơi lắp đặt thiết bị ở đâu đó. Lục Tử Khiên cũng đã từng cân nhắc đến việc kẻ chủ mưu thuê sát thủ giết người, nhưng qua xác minh, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng nạn nhân và các nghi phạm đều chỉ là những mâu thuẫn vụn vặt trong cuộc sống. Nào là vay tiền nhưng bị từ chối, cãi nhau lúc say rượu, yêu thầm nhưng không thành, những mâu thuẫn này không đú khiến cho họ bỏ ra nhiều tiền để thuê sát thủ giết người.

Khu chung cư Thế Kỷ Dương Loan mới giao phòng chưa tới một năm, hai tòa nhà vẫn còn trong giai đoạn hoàn thiện, những hộ gia đình chính thức chuyển vào ở cũng không nhiều. Hoàng Văn Uyên và Ông Ngọc kết hôn vì trót có con, sau khi được giao phòng liền gấp gáp sửa sang trang trí, vừa mới chuyển vào ở chưa đến hai tháng. Camera được đưa vào sử dụng trong khu chung cư không nhiều, Lục Tử Khiên và các đồng nghiệp xem đi xem lại vài video giám sát, nói thật, tất cả đều không phát hiện nhân vật nào đặc biệt khả nghi. Cái chính là do giữa hai tòa nhà đang hoàn thiện và một tòa nhà đã hoàn thiện không có rào chắn, hung thủ rất xảo quyệt lạu có sẵn năng lực phản trinh sát, nên trước và sau khi gây án chắc chắn đã chọn cách đi vòn qua công trường của hai tòa nhà chưa hoàn thiện kia, rồi từ một chỗ hổng nào đó bỏ trốn.

Bây giờ tốc độ truyền bá tin tức quá nhanh, người biết chuyện chỉ cần đăng một trạng thái lên weibo, không tới hai ngày, lê ! quý # đôn toàn bộ cư dân mạng cả nước đều biết ở thành phố Lộ Châu xảy ra vụ án kinh khủng như vậy. Độ quan tâm đứng đầu bảng xếp hạng, hàng ngày có rất nhiều cứ dân mạng chất vấn kết quả diều tra vụ án ở weibo chính thức của Cục cảnh sát thành phố, thậm chí có kẻ còn cố ý bịa đặt rằng gia thế của hung thủ quá lớn, khiến cảnh sát Lộ Châu không dám ra tay bắt người. Rồi thì mảnh đất xây dựng khu chung cư Thế Kỷ Dương Loan vốn là nghĩa địa, oan hồn trở về quấy phá….--- đều là những lời đồn vô căn cứ!

Lão Trương nhớ lại quá trình phán án suốt một tháng nay, vô cùng cảm khái, chỉ mong rằng hai vị chuyên gia không chung đường trước mắt này có thể giúp bọn họ mau chóng phán án, trừng trị hung thủ, cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng.

Từ đầu đến cuối, Tả Kình Thương đều chẳng nói lời nào, chỉ lật xem lướt tài liệu vụ án và báo cáo điều tra. Thư Tầm thì lại chăm chú xem kỹ báo cáo khám nghiệm tử thi, dường như đang trầm tư suy nghĩ, không đế ý tới bất kỳ ai, thỉnh thoảng cầm bút khoanh tròn vào một vài điểm trong bản báo cáo, vẽ dấu chấm hỏi lớn vào thông tin: “Sau khi chết còn bị cưỡng dâm, trong âm đạo còn sót lại tinh dịch nhầy của bao cao su. Tại hiện trường không tìm thấy bao cao su.”

  Một lát sau Lưu Hiểu Trình còn phải tham gia một buổi họp khác, nên rời đi trước. Trước khi đi ông dặn dò Trần Dương Trí, dù hai vị chuyên gia có bất kỳ yêu cầu gì cũng nhất định phải cố gắng phối hợp, không thể thất lễ. Ông vừa mới rời đi, Trần Dương Trí lập tức bảo ấp dưới đổi hai cốc nước khác ấm hơn cho Thư Tầm và Tả Kình Thương, chi đội trưởng Phó Hiểu Tường bước tới gần bọn họ, hỏi có cần giúp đỡ gì không.

“Tới hiện trường một chuyến.” Tả Kình Thương đứng dậy, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lục Tử Khiên đi theo mình. Lục Tử Khiên vội đáp vâng, chỉ nghĩ tới chuyện có thể đi theo thầy Tả tới hiện trường điều tra, trong lòng vui sướng là chuyện khỏi phải bàn.

Thư Tần lặng lẽ đứng lên, suy nghĩ một chút, nói: “Tôi tới hiện trường một chuyến. Ngoài ra…..” Cô liếc mắt nhìn Lục Tử Khiên, rồi lại nhìn Trần Dương Trí, “Tôi cần một trợ lý, là nữ.” Cô cố gắng nói hai chữ cuối cùng thật chậm, hơn nữa còn nhấn mạnh.

Trần Dương Trí bước ra khỏi phòng họp, một lúc sau, từ ngoài cửa có một nữ cảnh sát buộc tóc đuôi ngựa đi vào. Cô gật đầu chào Trần Trí Dương đầu tiên, sau đó nhìn xung quanh một lượt, bước về phía Thư Tầm, “Cô Thư, chào cô, tôi tên là Ngô Hữu Vi,cô gọi tôi là Tiểu Ngô hoặc Tiểu Vi đều được.”

Vẻ mặt Thư Tầm vẫn như cũ chẳng hề mỉm cười, cô nhìn Ngô Hữu Vi một lúc, mới hơi nhếch khóe môi, “Là một tay súng thiện xạ, bên cạnh việc giúp đỡ tôi, cô còn phụ trách bảo vệ an toàn cho tôi?”

Tiểu Vi cực kỳ kinh ngạc, “Sao cô biết?”

“Rìa đốt ngón tay thứ hai của ngón trỏ có vết chai dày….” Thư Tầm bước lên, cầm tay phải của Ngô Hữu Vi, sờ hộ khẩu* của cô ta một lúc, “Mặt trong của ngón cái cũng có, đây là nơi mà tay cầm thường ma sát. Gần đây liên tục tập trung huấn luyện, vì vậy còn bị tróc da một chút.” lê quyý đôn Thư Tầm thả tay cô ta ra, lùi về sau hai bước, “Người phụ nữ được phái tới để bảo vệ tôi nhất định phải có kỹ năng xuất chúng ở một phương diện nào đó, cơ bắp của cô không quá mạnh mẽ, bởi vậy không phải là người xuất sắc mặt vũ lực, lại chưa quá ba mươi tuổi, hẳn là không có nhiều kinh nghiệm phá án. Như vậy, một nữ cảnh sát đến từ chi đội điều tra hình sự, còn có kỹ năng đặc biệt gì đủ để bảo vệ một người phụ nữ khác?”

*Hộ khẩu: vùng da nối giữa ngón trỏ và ngón cái.

“Nhất định là sự xuất chúng trên phương diện vũ khí.” Tả Kình Thương mở miệng nói, nhìn thẳng về phía Thư Tầm. Lục Tử Khiên nhìn anh, phát hiện trong mắt anh ngoài sự nghiền ngẫm, còn có cả sự vui sướng và thái độ đối địch. Khoan đã, giáo sư, loại thái độ đối địch này của anh đến từ đâu vậy?

  “Nếu hai vị chuyên gia đều muốn đến hiện trường, vậy chúng tôi lập tức điều xe tới.” Chi đội trưởng Phó Hiểu Tường cười ha ha, gọi điện thoại liên hệ, rồi quay ra nói: “Phiền hai vị chờ mấy phút.”

Lục Tử Khiên còn chưa hết hưng phấn, căn bản lúc này đã khó lòng kiềm chế, đi tới đi lui trong phòng họp, lúc thì xoay người làm động tác giãn nở lồng ngực, lúc lại duỗi duỗi chân, giống như một lát nữa không phải đi hiện trường điều tra, mà là đi chiến đấu với xã hội đen vậy. “Hả? Kính mắt của ai thế? Ai lại quên không cầm đi này!” Cậu ta chỉ vào một đôi mắt kính ở góc bàn tròn, thuận miệng hỏi.

Khiến cậu ta không ngờ tới là, Tả Kình Thương lấy từ trong túi ra một đôi găng tay, bước tới cầm lấy đôi mắt kính, nhìn Thư Tầm một cách khiêu khích: “Mấy thứ vặt vãnh vừa này không đủ để tôi chấp nhận việc làm chung với cô, cho nên tiếp theo, chúng ta chơi một trò chơi, nếu như cô không giải đáp được, vậy thì đừng ở Lộ Châu làm vướng chân người khác.”

Nhìn kính mắt trong tay anh, Thư Tầm đã hiểu đại khái cái mà anh gọi là  “trò chơi.” Đối mặt với sự khiêu khích mang tính chủ động từ Tả Kình Thương, Thư Tầm nhíu mày, rồi lại cười nhạt…. Nhiều năm không gặp, anh còn lạnh lùng hơn cả năm ấy. Cô từ từ lấy ra một đôi găng tay từ trong túi xách, tỏ ý chấp nhận trò chơi của anh, rồi nói: “Cho dù kết quả có ra sao đi nữa, tôi cũng không muốn làm việc chung với anh.”

Dường như Tả Kình Thương vô cùng bất mãn với câu trả lời này, nhưng “Không làm việc chung” không phải là điều mà anh mong muốn sao?

Sao…. Sao mà mùi thuốc súng nồng nặc thế cơ chứ, không thể làm việc một cách vui vẻ à? Lục Tử Khiên muốn tự tát vào mặt mình mấy cái, đang yên đang lành lại hỏi linh tinh kính mắt làm gì thế nhĩ. “Thầy Tả, trò chơi mà thầy nói không phải cũng giống với bài thì cuối kỳ môn Thực tiễn đấy chứ?”

Tả Kình Thương gật đầu, xem như khẳng định.

Kỳ thi kia quả thực là ác mộng của sinh viên đại học điều tra hình sự…. Hồi tưởng lại mấy năm trước, khi bản thân còn là một sinh viên đại học ngạo mạn thanh cao, nghe được nội dung của cuộc thi cũng phải trợn tròn mắt, bật hỏi --- Cái gì? Thầy Tả đi ra khỏi trường thu gom một đống đồ dùng bỏ đi và hàng đã qua sử dụng, phát cho từng người một, mỗi người có năm phút đồng hồ để quan sát, sau đó nói ra thân phận đại khái của chủ nhân đồ dùng, thói quen, thậm chí tướng mạo của người đó?!

Trò này được sinh viên đại học điều tra hình sự gọi thân mật là “Điều tra hình sự cao số,” cũng có nghĩa là --- số lượng trượt vô cùng cao.

Lục Tử Khiên vẫn nhớ, lúc đó mình được phân công cho một chiếc bình giữ nhiệt bằng inox, cậu nâng nó lên, ngắm đi ngắm lại lật tới lật lui như đang giám định đồ sứ Thanh Hoa đời nhà Nguyên*, thời gian sắp hết nên vội vã viết dàn ý, rồi nộp chiếc bình giữ nhiệt cũ ấy lên. Tả Kình Thương đeo găng tay, giơ chiếc bình lên nhìn một chút, sau đó bảo cậu nói ra kết quả quan sát được.

*Sứ Thanh Hoa thịnh hành nhất vào thời nhà Nguyên, là một loại sứ nổi tiếng tinh xảo và quý hiếm của Trung Quốc.

Lúc đó mình đã nói gì nhĩ? Lục Tử Khiên cố gắng nhớ lại. À, cậu nói từ chất lượng chiếc bình, nước bẩn đọng bên trong và sự mài mòn xung quanh tay cầm bình thì có thể suy đoán, chủ nhân của chiếc bình có hoàn cảnh gia định bình thường, không uống trà, thường dùng tay trái cầm bình, rõ ràng thường ngày hay dùng tay phải để làm việc nhiều.

Kết quả là, cậu trượt.

Sau đó, Tả Kình Thương nói ra suy luận khiến Lục Tử Khiên cả đời khó quên, cũng bắt đầu tự thời khắc ấy, cậu quyết định cố gắng bỏ công sức học hành, tuy không thể đạt tới trình độ của thầy Tả ngay lập tức, nhưng ít ra… không uổng duyên phận thầy trò.

“Bên trong không có vết đọng, chứng tỏ chủ nhân không thích uống trà, bên ngoài bình nhìn khá cũ, chủ nhân không chú ý giữ gìn, cho dù thường xuyên uống nước trắng, thì cũng sẽ đọng lại cặn nước, nhưng bên trong bình lại cực kỳ sạch sẽ, tại sao? Bởi vì chiếc bình thường được dùng để đựng nước uống có ga, có thể là coca-cola, sprite…., chúng có thể hòa tan cặn nước. Những người yêu thích loại đồ uống này, cân nặng không nhẹ, tuổi tác không lớn, nhưng anh ta lại chọn chiếc bình giữ nhiệt kiểu dáng cũ như vậy, chẳng qua là để che dấu tai mắt người đời, tỏ vẻ bản thân là người từng trải. Người công tác ở ngành nào mà lại cần tỏ ra từng trải và dùng một chiếc bình giữ nhiệt để đựng nước? Từ tuổi tác của chủ nhân chiếc bình có thể loại trừ anh ta là quản lý cấp cao của một doanh nghiệp, vậy chỉ còn đơn vị hành chính sự nghiệp hoặc doanh nghiệp có vốn của Chính Phủ. Truyện chỉ đăng tại diễn đàn Lê @ Quý, Đôn Ngụy tạo kiểu này khiến anh ta cảm thấy rất ngột ngạt. từ vệt môi in ở miệng bình có thể thấy được anh ta thường uống nước ở vị trí nào, người bình thường khi cầm cốc bằng tay trái, thì thường uống nước ở vị trì men về phía bên phải của tay cầm cốc. Nhưng người này lại uống nước ở vị trí đối diện với tay cầm cốc, thói quen này rất đặc biết, tay cầm cốc nhất định phải gập vào phía trong, rất nhiều người không uống nước bằng tư thế này. Bởi vậy có thể nói trên một cốc nước, vị trí đối diện với tay cầm cốc là nơi mà môi người khó tiếp xúc nhất --- chủ nhân của chiếc bình có bệnh sạch sẽ, khi anh ta uống nước bằng những chiếc cốc khác chắc chắn cũng dùng tư thế này. Hiện tại, chiếc bình này đã bị bỏ đi, vậy gần đây chủ nhân của chiếc bình đã thay đổi việc làm hoặc bị sa thải, nói chung, anh ta đã rời khỏi cương vị trước đây. Trên đây chính là những suy đoán cơ bản nhất về chiếc bình giữ nhiệt cũ này.”

Mấy năm đã trôi đi, nhưng những suy luận năm đó Lục Tử Khiên vẫn thuộc nằm lòng!

Như vậy hiện tại, đôi kính bỏ quên này… Lục Tử Khiên thầm chờ mong.

“Tôi  biết anh muốn kiểm tra tôi, nhưng tôi không phải là học sinh của anh, không chấp nhận sự khảo hạch của anh.” Thư Tầm bước tới, cách Tả Kình Thương một mét rưỡi thì dừng lại. Anh rất cao, nhìn gần khiến cảm giác áp lực còn nặng nề hơn lần đầu cô gặp anh. Cô hơi ngừng lại, logic suy luận không phải sở trường của cô, mười phần thì chỉ nắm chắc tám phần. Biết rằng chín phần là rơi vào thế hạ phong, nhưng trong lòng có một ý nghĩ --- trước mặt anh, không được phép để lộ sơ hở, không thì mấy năm nay cô ra nước ngoài còn ý nghĩa gì, cô rời xa quê hương, chẳng phải vì… Ôi, đừng phân tâm! Thư Tầm cương quyết nâng cằm, “Lần lượt xem kỹ kính mắt trong ba phút, mỗi người nói ra một suy luận, nếu như người này không nói được mà người kia có thể nói tiếp, vậy coi như thắng.”

“Một phút!”

Anh thật đáng ghét!

“…. Được thôi.”

“Ưu tiên phụ nữ.” Tả Kình Thương chìa tay, đưa mắt kính tới trước mặt Thư Tầm.

Bây giờ thì thầy lại tôn trọng phụ nữ cơ đấy! Lục Tử Khiên vô cùng xấu hổ.

                                         Hết chương 1.


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 14.12.2015, 18:56, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 27.11.2015, 18:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3623
Được thanks: 10672 lần
Điểm: 9.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lễ tình nhân đẫm máu - Đào Đào Nhất Luân (Tập 1) - Điểm: 11
Chương 2: Thi đấu suy luận

Typer: Ngọc Hân - diễn đàn Lê Quý Đôn

Hai vị chuyên gia lớn thi đấu suy luận, những người chưa rời phòng họp sao có thể bỏ qua, sôi nổi vây quanh hai người, nhưng cũng không thể bước tới quán gần, đến chi đội trưởng Phó Hiểu Tường cũng không kìm lòng được chen lên phía trên.

Một phút qua đi rất nhanh, Thư Tầm đặt đôi kính lên bàn, nhắm mắt suy nghĩ. Thêm một phút trôi qua đến Tả Kình Thương đặt đôi kính về chỗ cũ, ra hiệu cho Thư Tầm bắt đầu.

Thi đấu suy luận kiểu này, vừa đòi hỏi người chơi phải có trí tuệ, vừa yêu cầu người chơi có tầm nhìn chiến thuật. Nhất định phải bắt đầu từ những điều đơn giản rõ ràng nhất, nếu không, chờ bạn khoe khoang xong những suy luận thâm sâu chiếm một số lượng ít ỏi, thì mới phát hiện ra những suy luận đơn giản chiếm đa số đã bị người ta nói hết rồi. Giống như khi bắt đầu nhập cuộc trong cờ tướng, thông thường người ta sẽ đi quân pháo, quân mã hoặc quân tốt, căn bản chẳng ai lại đi khai cuộc bằng cách đi quân tượng. Thế nên Thư Tầm cũng không vội phân tích thâm sâu làm gì, “Là kính lão, trên mặt kính có vương một sợi tóc ngắn, chứng tỏ tuổi của chủ nhân từ bồn mươi lăm trở lên, là nam.”

Tả Kình Thương cũng không vội, anh cũng không phải loại người vừa bắt đầu đã xuất chiêu hiểm ngay lập tức, nhàn nhã thoải mái dựa vào cạnh bàn. Ánh mặt trời xuyên qua ô cửa, rơi trên vai anh, nơi ấy tựa như được dát thêm một lớp vàng mỏng. Dưới ánh sáng êm dịu, nhìn anh vô cùng đẹp trai, nếu như trong mắt không có quá nhiều nét lạnh lùng của chuyện sát phạt thắng thua, thì vẫn có thể xem như một người đàn ông khiến phụ nữ từ nguyện gần gũi. Lúc này anh nhìn Thư Tầm, tron ánh mắt còn vương chút trầm lắng mơ hồ.

“Độ kính không lớn, ít được lau chùi hay tẩy rửa, thầm chí trên mặt kính còn hằn rõ mấy dấu vân tay, chứng tỏ chủ nhân không có thói quen đeo kính, bởi vậy thường để quên ở nơi nào đo mà bản thân không hề hay biết.”

Tim Thư Tầm khẽ run lên, xem ra anh và cô đều giống nhau, cũng không vội nói điểm khó. “Vân tay hằn trên mặt kính có một vệt cắt ngang mờ nhạt, đây là vết sẹo do ngón tay bị thương mà thành.”

Thư Tầm vừa dứt lời, Tả Kình Thương lập tức nói tiếp: “Một bên gọng kính đã bị bác màu vì oxy hóa, chứng tỏ chủ nhân thường dùng tay trái đẩy kính, thuận tay trái.”

Thuận tay trái… cũng giống như anh. Thư Tầm thầm liếc nhìn tay trái của anh, cũng tiếp lời ngay sau đó: “Ông ta là một người nghiện thuốc, đến chiếc kính lão ít đeo cũng vương mùi khói thuốc.”

“Đinh ốc ở gọng hơi lỏng lẻo, gọng kính xoải ra phía ngoài, chứng tỏ kính mắt cũng không phù hợp với chủ nhân của nó, đường kính khuôn mặt người này lớn hơn độ rộng của hai gọng kính, bởi vậy mỗi lần đeo, gọng kính đều xoải ra phía ngoài, khiến nó có hình dạng hiện giờ.”

“Kính mắt có thể gập lại, phần hông của chủ nhân chắc chắn đeo một hộp đựng kính nhỏ, chiếc hộp sẽ mài mòn dây lưng, cho nên dây lưng của người này dễ hỏng hơn của người khác, thường xuyên phải mua mới. Bình thường, ông ta sẽ không dùng dây lưng đắt tiền.”

Nói qua nói lại, dường như không ai chịu kém ai, suy luận từ chỗ rõ ràng đơn giản rồi dần dần phát triển theo chiều hướng sâu xa phức tạp. Những cảnh sát đứng bên cạnh nghe họ đối đáp đều xôn xao nâng đôi kính lên xem xét, không ngừng gật đầu thán phục. Khi nãy tới họp cũng chỉ có vài người, suy luận của hai người bọn họ khiến hình tượng chủ nhân của đôi kính càng lúc càng rõ nét hơn, là đồng nghiệp đã lâu, lúc này mọi người đều đã biết đôi kính này là của ai.

Thư Tầm phát hiện, trên khuôn mặt Tả Kính Thương hiện lên một loại ung dung điềm tĩnh khiến cô cực kỳ phản cảm, giống như người lớn trêu đùa trẻ nhỏ, chẳng lẽ những suy luận của cô trong mắt anh đều là trẻ con gặp phải ông nội? Lại đến lượt anh nói, không biết anh còn muốn công bố phát hiện gì mới đây.

Đúng như dự đoán, Tả Kình Thương nhắm mắt lại, tựa như chuẩn bị xuất ra một đòn chí mạng. lê quý đônn Cho nên khi anh mở mắt, lúc ánh mắt anh thoáng lướt qua Thư Tầm, cô bỗng thấy hơi hồi hộp, vội đứng thẳng người, không để khí thể của anh chèn ép. Sau đó, anh trầm tĩnh cất giọng: “Phần khởi động làm nóng người kết thúc, trò chơi chính thức bắt đầu --- Chiếc kính lão đơn quang* này vốn dĩ không phù hợp với ông ta, nhưng người này chưa bao giờ có ý định đổi sang chiếc kính lão tiệm tiến đa tiêu** hợp với mình. Do nghề nghiệp là cảnh sát hình sự khiến ông ta có khuynh hướng không đeo bất kỳ thứ gì, như vậy có thể để lại trong lòng người khác ấn tượng sâu sắc hơn. Tuy ông ta đã lớn tuổi, nhưng có lẽ vẫn muốn đi truy bắt, khống chế tội phạm như những người trẻ tuổi. Nhưng cơ hội truy kích tội phạm cũng không nhiều, nên thường thì ông ta phải đọc báo hoặc chơi đánh bài trên máy tính để giết thời gian….” *Kính có một tiêu điểm, chỉ có thể nhìn vật thể trong khoảng cách gần, nhìn vật ở khoảng cách xa sẽ thầy rất mờ. **Kính được xử lý một cách đặc biệt, giúp người đeo nhìn rõ vật thể ở mọi cự ly.

“Chơi đánh bài trên mát tính?!” Lục Tử Khiên không nhịn được hỏi.

Bị ngắt lời một cách đường đột khiên Tả Kình Thương hơi mất hứng, anh im lặng một hồi rồi giải thích: “Trên mặt kính có rất nhiều vết mẻ, vết xước, hầu như đều nằm ở phía bên phải, lần nào ông ta cũng vội vã dùng tay phải tháo kính ra, vứt bừa trên mặt bàn, chắc chắn là vì tay trái thuận của ông ta đang bận làm một việc nào đó quan trọng hơn việc tháo kính, hay nhìn kỹ xem người tới là ai --- Việc cầm chuột để đóng cửa sổ trò chơi. Đàn ông bốn mươi, năm mươi tuổi hầu như không có hứng thú với game online đang thịnh hành hiện nay, máy tính của Cục cảnh sát thành phố lại kiếm soát an ninh mạng vô cùng chặt chẽ, cho nên mở những trang web bên ngoài trong giờ hành chính rất dễ bị phát hiện, bởi vậy chơi bài trên máy tính mới có thể thu hút bọn họ.”

Thư Tầm hơi nhíu mày, anh phân tích quá mức tường tận, khiến cho cô cảm thất bất an. Anh nói xong ý của mình, nhìn về phía cô, im lặng ra hiệu cho cô --- It’s your turn!

“Xe đến rồi, xe đến rồi!” Lão Trương đẩy cửa phòng họp, bước vào, thấy tất cả mọi người đều quay ra nhìn mình, “Sao thế? Không phải muốn tới hiện trường vụ án xem à?”

Mặt to tròn, đeo một cái hộp nhỏ bên hông, tay trái kẹo nửa điếu thuốc…

“Lão Trương, kính mắt của ông.” Lục Tử Khiên đưa kính lão cho ông ta, thầm nghĩ trong lòng, “Lão Trương à, ông được lắm, hóa ra ông lủi trong văn phòng vào giờ hành chính, không phải để làm việc nghiêm chỉnh, mà là chơi bài!”

Còn những người khác thì đưa mắt nhìn chiếc dây lưng có chữ “H” rất to bên hông lão Trương, cái gì mà “Dây lưng Hermes được người bạn mang về từ nước ngoài.” Hóa ra là hàng dỏm….

Lão Trương --- người chỉ nằm cũng trúng đạn, còn không biết chuyện riêng của mình đã bị hai người kia bóc mẽ hoàn toàn, chỉ chăm chăm dẫn mấy người họ xuống lầu.

Do lão Trương chen ngang nên trò chơi đành bỏ giữa chừng, hai người họ tạm thời ở thế cân bằng, thế nhưng trong lòng Thư Tầm cũng hiểu rõ, nếu tiếp tục trò chơi cô chắc chắn sẽ thua, bởi vì… Cô dùng khóe mắt liếc bóng dáng cao lớn đứng cạnh mình --- anh còn rất nhiều suy luận chưa nói ra.

“Văn đạo hữu tiên hậu, thuật nghiệp hữu chuyên công”*, anh có bản lĩnh của anh, cô cũng có sở trường của cô. Nghĩ tới đây, cô dịch sang bên một bước, thể hiện rõ sự ghét bỏ bài xích đối với người đàn ông đứng bên cạnh mình. Lê Quý Đônn *Đạo lý có trước có sau, mỗi người ai cũng có chuyên môn trong học thuật của mình.

Sáu hàng ghế trong xe công vụ, Tả Kình Thương ngồi ở ghế cạnh người lái xe, Thư Tầm ngồi xuống hàng ghế cuối cùng, dọc đường đi chẳng ai nhắc lại trò chơi khi nãy, cũng không ai chủ động mở miệng chuyện trò. Người lái xe tự giải thích loại tĩnh lặng này là do sự nghiêm túc thận trọng của chuyên gia, chỉ có trong lòng hai người họ hiểu rõ, đơn giản là không muốn tiếp tục nói mấy lời vô vị với đối phương, một lời cũng không.

Khu chung cư Thế Kỷ Dương Loan ở Tam Hoàn, Lộ Châu, xung quanh cũng không quá sầm uất, hai tòa nhà vẫn còn đang hoàn thiện, một bức áp phích quảng cáo lớn treo ở một mặt của tòa nhà, gì mà  “Thế kỷ hưởng thụ, ánh mặt trời trên đỉnh mây mù,” có vẻ vô cùng khí thế. Không biết có chuyện gì xảy ra, mà bức áp phích đang nguyên vẹn ấy lại bị rơi mất một góc, khiến cảnh vật u ám hẳn đi. Người qua đường đều quay đầu lại chỉ chỏ, có lẽ vụ hung án xảy ra hơn một tháng trước vẫn còn chưa phai nhạt trong tâm trí mỗi người, thân phận thực sự của hung thủ, suy đoán về chân tường của vụ việc vẫn là câu chuyện mà người ta bàn tán xôn xao.

“Chính là chỗ này đấy, nhìn đã thấy u ám rồi, còn có người dám ở đây nữa à?”, “Thực ra khu nhà này cũng được đấy, nghe nói có rất nhiều công chức, giáo viên đều mua nhà ở đây. Còn hai tòa nhà cũng sắp đưa vào giao dịch, nào ngờ gặp phải chuyện như vậy, anh nói xem, liệu có phải là âm mưu của đối thủ kinh doanh không?”, “Đấu đá thương trường mà leo thang đến mức mưu sát sao! Nói quá rồi!”, “Chưa bắt được hung thủ đúng không? Ôi, sợ quá đi mất….”

Sau khi xuống xe, Tả Kình Thương và Lục Tử Khiên đi phía trước, nhanh chóng mất dạng. Thư Tầm cũng không vội, đứng ở cửa xe nhìn con đường nườm nượp xe cộ, Tiểu Vi không rõ, đôi mắt ẩn sau chiếc kính râm màu đen kia rốt cuộc đang quan sát thứ gì, đành đứng yên cạnh cô.

Thư Tầm vốn cao gầy, hôm nay lại mặc hẳn cây đen, vô cùng chuyên nghiệp, đứng ở ven đường, trông rất lạnh lùng.

“Cô Thư, họ đều vào rồi, chúng ta cũng mau vào thôi.” Tiểu Vi quả thực nôn nóng, sợ bị phía Lục Tử Khiên cướp mất phần “Thắng.”

Một lần vấp ngã một lần khôn ra, bây giờ tất cả camera trong khu chung cư đều được đưa vào sử dụng, Thư Tầm vừa xem vị trí đặt camera, vừa đi về phía tòa nhà xảy ra vụ án. Cô nhắc nhở bản thân, cứ làm theo cách của mình thôi, không cần để ý tới Tả Kình Thương.

Có rất nhiều thứ ở hiện trường đã bị lấy đi, đường sơn trắng trên nền vẽ lại hình dáng thi thể, vị trí rất rõ ràng. Vừa bước vào cửa, Thư Tầm đã nghe thấy Lục Tử Khiên trình bày hướng dẫn tư duy của phía cảnh sát bọn họ, “… Nam chủ nhà Hoàng Văn Uyên chưa trở lại thì hung thủ đã vào nhà giết anh ta, giết Ông Ngọc trước, rồi hắn trốn vào đâu đó, sau đấy tiếp tục ra tay sát hại Hoàng Văn Uyên, hoặc là, đang định chạy trốn thì bị Hoàng Văn Uyên về nhà bắt gặp, nên hắn ta quyết định ‘không làm thì thôi, đã làm thì làm cho trót’….”

“Dự định ban đầu của hung thủ là tàn sát toàn bộ người trong nhà, đó không phải là ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu hắn.” lê quý Đônn Phân tích tâm lý tội phạm là sở trường của Thư Tầm, cô thẳng thắn phủ định suy đoán ban đầu của phía cảnh sát, tránh cho việc điều tra về sau đi theo hướng sai lầm. Cô cất kính râm vào túi, tiện tay lấy ra những bức ảnh chụp lại hiện trường mà cô mang theo, “Một tên hung thủ có suy nghĩ tỉ mỉ tới mức mang theo cả áo mưa, găng tay, sẽ không bao giờ để cho tình huống ngoài ý muốn ‘trong khi chạy trốn gặp phải nam chủ nhà’ xảy ra.”

Cô bước qua Tả Kình Thương, mắt nhìn thẳng, giống như anh vốn dĩ chẳng hề tồn tại, tiếp tục đánh giá hiện trường theo thói quen của chính cô. Tả Kình Thương im lặng không lên tiếng, vắt áo vest lên cánh tay, không bị thái độ của Thư Tầm ảnh hưởng chút nào, anh đi mấy lượt từ phòng ngủ tới phòng khách, mở tủ quần áo, két sắt, kiểm tra tủ lạnh, cuối cùng đứng trong phòng bếp, nhìn xung quanh một vòng. “Có thể làm ra chuyện như vậy, quả thực phải có đông cơ phạm tội cực kỳ rõ ràng và mãnh liệt.”

Anh không phản bác ý kiến của cô? Thư Tầm nghĩ đi nghĩ lại, sự thật vốn dĩ là như vậy, quả thực anh không có lý do gì để phản bác.

Lục Tử Khiên nói tiếp: “Chúng tôi cũng bắt đầu điều tra từ động cơ phạm tội, khi tra xét các mối quan hệ của Ông Ngọc, phát hiện một người đàn ông tên Hoa Hải Sâm đáng nghi nhất. Hắn ta là bạn thời đại học của Ông Ngọc, chuyện hắn ta yêu thầm Ông Ngọc có rất nhiều người biết, yêu mà không được đáp lại, giết người, cưỡng dâm cũng khá logic, nhưng…. Theo như hắn ta nói, khi vụ án xảy ra thì hắn đang công tác ở bên ngoài, có vé xe khứ hồi làm chứng, còn có cả ghi chép đăng ký ở khách sạn. Một kẻ tình nghi nữa là cậu của Hoàng Văn Uyên, là thành phần du côn lêu lổng lại hay đánh bạc, hắn ta từng vì tranh cướp di sản của ông nội Hoàng Văn Uyên, mà đánh nhau với Hoàng Văn Uyên một trận…”

“Vóc dáng hai người này thế nào?” Tả Kình Thương hỏi.

“Đều rất cường tráng, đặc biệt là cậu của Hoàng Văn Uyên, cao lớn như gấu.”

“Không cần tiếp tục tra xét nữa, không phải bọn họ.” Tả Kình Thương đáp.

Thư Tầm đang đứng ở vị trí mà Ông Ngọc bị sát hại, xem kỹ từng bức ảnh hiện trường được chụp lại, nghe thấy lời của Tả Kình Thương, cô không khỏi liếc nhìn bên đó một lần nữa, không ngờ ý nghĩ của anh và cô lại giống nhau như đúc.

Hiện tại mình cũng không hề thua kém anh. Thư Tầm tự nhủ.

Khi ở nước ngoài, tên của Tả Kình Thương được nhắc đến rất nhiều lần, như sấm động bên tai. Anh không phải du học sinh, nhưng lại rất nổi tiếng trong giới học thuật quốc tế, từng từ chối nhiều lời mời của các trường đại học danh tiếng, khăng khăng ở lại trong nước dạy học. Thư Tầm cảm thấy, anh quá tự phụ cố chấp, hay bởi vì cô ra nước ngoài nên anh mới có ác cảm với mọi thứ ở nước ngoài? Thế nhưng, cô tự cho là bản thân đối với anh chưa có sức ảnh hưởng lớn đến vậy.

Nhìn ánh mắt nghi ngờ của Lục Tử Khiên và Tiểu Vi, Thư Tầm nghĩ, đây chính là lúc thay đổi phương hướng điều tra sai lầm ngay từ đầu của bọn họ.

“Khi chết, Ông Ngọc đi một đôi bít tất nhạt màu, tuy có dính chút máu, nhưng chỗ bít tất ở trong lòng bàn chân lại rất sạch sẽ. Dép đi trong nhà còn đặt ở kệ đựng giầy dép, đôi boot cổ ngắn để đi bên ngoài cũng được đặt ngay ngắn ở cửa.” Thư Tầm lấy ra một bức ảnh, “Giả sử cô ấy không có thói quen đi dép trong nhà, vậy thì, vừa phải chăm con, vừa phải nấu cơm xào rau, sao bít tất có thể sạch sẽ đến thế? Lẽ nào,sàn nhà của tất cả các gian phòng trong nhà cô ấy lúc nào cũng sạch tới mức không có một hạt bụi, trừ những thứ như xe kéo nhỏ, cũng có không ít xe ô tô khói bụi qua lại, cách đây không xa, còn hai tòa nhà chưa thi công xong, cho nên có rất nhiều bụi bẩn trong không khí, cửa sổ nhà cô ấy cũng không đóng kín hết, vậy thì vốn dĩ không thể không có lấy một hạt bụi trên sàn nhà, giẫm lên chắc chắn sẽ làm bẩn bít tất.”

Lục Tử Khiên và Tiểu Vi đều sửng sốt, dường như có thứ gì đó bị lật đổ hoàn toàn…
Tả Kình Thương nhìn bức anh trong tay Thư Tầm, khẽ nhếch khóe môi. Cô nói không sai, cho dù hung thủ có xảo quyệt đến đâu, bố trí tỉ mỉ tới mức nào, nhưng khi phạm tôi thì trong lòng không thể tĩnh lặng như nước, kế hoạch cũng không thể lập tức thay đổi tình hình thực tế, cẩn thận tới mấy cũng có lúc lộ ra sơ hở. Ánh mắt anh dừng trên người Thư Tầm, đôi mắt đen sau thẳm, khiến người ta nhìn không ra cảm xúc của anh lúc này.

“Ông Ngọc vừa mở cửa bước vào nhà thì lập tức bị người chích điện ngất xỉu, có khả năng hung thủ đã trốn ở cầu thang bộ từ trước. Tầng mười sáu, vốn dĩ chẳng ai đi lên bằng cầu thang bộ, cho nên cầu thang bộ tối tăm là nơi ẩn náu tốt nhất. Thừa dịp Ông Ngọc ngất xỉu, hung thủ đóng chặt cửa, lôi cô ấy vào vị trí này…” Thư Tầm đi tới cửa phòng ngủ, “Rồi ra tay sát hại.”

“Tại sao phải lôi cô ấy tới vị trí đó?” Tiểu Vi hỏi.

“Hung thủ cố ý để xác Ông Ngọc ở đây, để có thể dễ dàng thu hút sự chú ý của Hoàng Văn Uyên. Sau đó, hung thủ trốn vào sau cửa, chờ Hoàng Văn Uyên đi vào. Đúng như hắn mong muốn, Hoàng Văn Uyên không hề đề phòng, thấy vết máu trên sàn nhà và thân thể của vợ, chẳng kịp suy nghĩ gì khác, vội vàng chạy vào xem có chuyện gì xảy ra. Lúc này, hung thủ nhảy ra từ sau cửa, dùng phương pháp tương tự sát hại Hoàng Văn Uyên. Có lẽ trước khi chết Hoàng Văn Uyên cũng từng tỉnh lại, đáng tiếc anh ta không còn sức lực để phản kháng.” Thư Tầm chỉ vào chiếc boot cổ ngắn của Ông Ngọc, “Nhằm che giấu quá trình phạm tội của mình, hung thủ đã cởi boot của Ông Ngọc rồi đặt ở cửa, thậm chí còn nấu cơm xào rau, tạo tình huống là Ông Ngọc đang nấu cơm dở thì bị giết, còn tại sao hắn lại muốn ngụy tạo tình huống như vậy…”

Ánh mắt của Tả Kình Thương từ từ rơi trên người Thư Tầm, biểu hiện của cô lúc này so với biểu hiện khi cùng anh chơi trò chơi suy luận ban nãy, bình tĩnh tự tin hơn rất nhiều. Quả nhiên, cô ra nước ngoài chỉ để bồi dưỡng chuyên môn phân tích tâm lý tội phạm, nên thực sự có tiến bộ hơn trước. Nhưng cô quá ỷ lại vào việc phân tích tâm lý tội phạm, mà bỏ quên một vấn đề rất quan trọng.

Thư Tầm ung dung nói: “Vốn dĩ hắn ta không phải người quen của cặp vợ chồng này, hơn nữa, cho dù hắn ta có đến đây làm khách, hai vợ chồng cũng chưa chắc mở cửa cho hắn. Hắn muốn ngụy tạo chuyện này là do người quen gây nên, đánh lạc hướng điều tra.”

Sai rồi, sai rồi. Tả Kình Thương dời ánh mắt, đoạn trước đều đúng hết, nhưng đến chỗ này, cô sai rồi, hung thủ không phải muốn ngụy tạo chuyện này là do người quen gây ra, hắn còn có mục đích khác không cho ai biết.

“Tố chất tâm lý của hung thủ thực sự vững vàng đến mức đáng sợ…” khuôn mặt Tiểu Vi tái đi, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, “Rốt cuộc hung thủ đã tính toán bao lâu! Thật khủng khiếp!”

“Tố chất tâm lý vững vàng?” Thư Tầm hỏi ngược lại, “Hành vi của người phạm tội ở hiện trường, phản ánh đặc trưng nhân cách và phương pháp phạm tội đặc thù của hắn ta. Hắn thận trọng, cố chấp nhưng do dự thiếu quyết đoán, có thể nói, kỳ thực hắn ta không hề tự tin vào khả năng tàn sát của mình. Với hai thi thể đã không còn dấu hiệu sự sống, nhưng hắn ta vẫn sợ hai người này “sống lại,” cho nên hết dùng dây xiết cổ lại tới cắt yết hầu, mỗi lần làm vậy đều kèm theo suy nghĩ “giết thêm lần nữa,” rồi xác định xem bọn họ đã bị giết chết thật chưa. Nhưng với đứa trẻ kia, hắn xử lý rất tùy tiện, vì một sinh mệnh nhỏ bé không có ý thức và năng lực phản kháng, cho dù không chết cũng không thể nhận ra hắn. Vì vậy có thể suy ra, hung thủ không phải là người cường tráng, hắn vốn dĩ không hề tự tin vào sức mạnh của bản thân.”

“Tôi còn tưởng hắn ta có tâm lý biến thái hay thâm cừu đại hận gì với nạn nhân, nên mới đối xử với hai thi thể như vậy.” Tiểu Vi ngạc nhiên nói: “Không ngờ lại là vì…. Hắn không cường tráng.”


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 21.02.2016, 11:06, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 27.11.2015, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3623
Được thanks: 10672 lần
Điểm: 9.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lễ tình nhân đẫm máu - Đào Đào Nhất Luân (Tập 1) - Điểm: 11
(Tiếp theo):

Tuy hơi hiểu sai một chút, nhưng điểm này, cô nói đúng. Tả Kình Thương mở miệng nói: “Cho dù là con dao đâm ở bụng nạn nam nạn nhân, vết thương ở cổ tay hay là nữ nạn nhân chết rồi mà vẫn bị xiết cổ, đều không giống hành vi ngược đãi. Những việc mà hung thủ làm với thi thể nạn nhân, mục đích không phải là ngược đãi, mà là “bồi thêm” và  “xác nhận họ đã chết.” Theo thống kê, những hung thủ có bệnh ngược đãi, thường hay chọn những phương pháp tàn nhẫn và mang tính sỉ nhục cao hơn để hành hạ thi thể, ví dụ như đâm bừa mấy trăm nhát dao hay cắt bỏ bộ phận nào đó…, đám giết người ấy có không ít kẻ mang tâm lý biến thái.”

Lục Tử Khiên nghiêm túc gật đầu, miệt mài ghi chép vào sổ tay.

“Từ mùng chín tháng mười một đến mùng bảy tháng tám năm 1888, ở Whitechapel, phía đông London, Jack The Ripper đã giết chết năm người, cắt yết hầu và một bụng, moi hết nội tạng của người bị sát hại ra ngoài. Vào năm 1988 – 1989, xảy ra vụ án Tsutomu Miyazaki, tội phạm bắt cóc, xâm hại và sát hại bốn bé gái từ 4-7 tuổi, sau đó quay, chụp lại cảnh ăn thịt, uống máu.” Tả Kình Thương không hề tốn sức nói ra tên của những tội phạm dã man khét tiếng.

Chỉ nghe thôi mà đã thấy dạ dày sôi trào… Thư Tầm chen ngang những ví dụ của Tả Kình Thương, nói: “Hung thủ của vụ án này, hiển nhiên không có ham muốn kiểu đó, hoặc, thể lực của hắn không đủ để thực hiện loại hành vi tốn sức ấy. Mục đích của hắn rất rõ ràng --- tàn sát, không để ai sống sót.”

Lục Tử Khiên nghĩ, lý do mà thầy Tả hỏi mình vóc dáng của hai kẻ tình nghi ấy là đây, hóa ra thầy cũng đã phát hiện được. Nói gì mà, mỗi người làm theo phương pháp riêng của mình, tôi thấy hai vị phối hợp rất ăn ý đấy chứ.

Tả Kình Thương và Thư Tầm lại xem xét một hồi, sau khi rời khỏi hiện trường vụ án, cả hai trở lại hai gian phòng làm việc độc lập mà Cục cảnh sát thành phố chuẩn bị cho họ, đóng kín cửa.

Lúc Thư Tầm nghĩ đến việc nhỏ thuốc nhỏ mắt cho mắt đỡ mỏi, liếc xem giờ, thấy đã quá giờ cơm tối từ lâu. Báo cáo tóm tắt trên màn hình laptop đã viết gần xong, nhưng cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng --- hung thủ không tự tin vào tố chất sức khỏe của hắn, vậy thì vì sao hắn phải mang theo bao cao sư, khăng khăng tiến hành cưỡng dâm thi thể nữ nạn nhân, nhưng đến dấu vân tay cũng không sót lại, hắn không cảm thấy việc đó quá nguy hiểm ư? Nhân lúc thuốc nhỏ mắt ngấm dần, cô dựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tiểu Vi nhẹ nhàng gõ cửa, thò đầu vào hỏi: “Cô Thư, cô có đói không? Cô muốn cùng chúng tôi ra ngoài ăn cơm, hay để tôi mua về cho cô?”

Thư Tầm luôn là người phân rõ công việc và đời tư, cô chớp mắt mấy lần, cảm thấy mắt đỡ mỏi hơn nhiều, liền đứng lên, tiếp tục giữ khuôn mặt lạnh nhạt, “Tôi sẽ tự giải quyết.”

Thật là lạnh lùng xa cách….

Nhưng Tiểu Vi đây phải người dễ dàng chấp nhận sự cự tuyệt, cô tiến lên vài bước, dáng vẻ hơi nhõng nhẽo, “Lãnh đạo cục nói hai vị đều còn trẻ, cô lại du học ở nước ngoài nhiều năm, chắc chắn không thích mấy thứ phiền hà “xã giao,” nên để cho tôi và Lục Tử Khiên tận tình tiếp đãi hai vị. Cô Thư, xin hạ cố cùng chúng tôi ăn cơm đi mà, tôi đưa các vị đi ăn món bò bít tết ngon nhất Lộ Châu.”

Ngồi chung một bàn ăn với Tả Kình Thương? Thư Tầm bĩu môi ghét bỏ theo bản năng. Chỉ nghĩ thôi mà đã thấy chán rồi.

Thư Tầm cương quyết ngồi xuống, “Tôi còn muốn viết báo cáo tóm tắt thêm lúc nữa, cô cứ đi trước thôi.”

Tiểu Vi hậm hực quay đi, ra ngoài nói với Lục Tử Khiên cô Thư đang làm việc, quên ăn quên ngủ. Bên Lục Tử Khiên cũng chẳng thuận lợi hơn, dường như Tả Kình Thương cũng không muốn ngồi chung bàn ăn với Thư Tầm, tuy không lấy cớ làm việc, nhưng cũng không hề nể mặt Lục Tử Khiên mà ra ngoài ăn cơm một mình.

“Phương hướng của giáo sư Tả hoàn toàn không dựa theo các góc độ tâm lý để suy đoán hung thủ, mà nghiêng về suy luận thông thường, phân tích tâm lý chỉ là phụ thôi.” Lục Tử Khiên và Tiểu Vi đành cùng nhau đi ăn ở căn tin, lúc này đang vừa nhai một miếng cơm to vừa nói: “Vốn dĩ bọn họ không chung đường, vừa gặp nhau đã biến thành kẻ địch cũng là chuyện bình thường, “đồng hành tương khinh.”* *Người cùng nghề thì đối địch nhau.

Tiểu Vi là người phía Bắc, thích ăn đồ ăn làm từ bột mì, cô cầm cái bánh bao, thở dài nói: “Giáo sư Tả đẹp trai như vậy, hôm nay lúc mới gặp tôi cũng mê mệt chết đi được, nhưng mà… quá khó gần! Tôi chẳng dám nói chuyện với anh ấy. Cô Thư cũng thật mạnh mẽ, còn dám cùng anh ấy chơi cái trò suy luận gì đó.”

“Không biết trước đây thầy Tả và cô Thư đã từng gặp nhau chưa, tôi xem lý lịch tóm tắt, thấy hai người họ từng cùng học trong một trường đại học, nhưng … học cách nhau vài khóa.”

“Chắc là không quen đâu, nếu không dù sao cũng là anh em cùng trường với nhau, sao chẳng thân thiện gì cả?”

“Sao tôi lại thấy cô Thư và Thầy Tả rất xứng đôi?” Lục Tử Khiên nói mà không thèm suy nghĩ, “Hai người đều không thích hòa nhập, trên mạng thường gọi là gì nhỉ … cao ngạo lạnh lùng?”

Tiểu Vi đập bàn, “Đúng! Chính nó!” Ăn mới một hồi, Tiểu Vi đã thấy Lục Tử Khiên ăn sạch đồ ăn trong đĩa, “Anh đói thế cơ à, ăn như hổ như sói ấy.”

“Tôi còn phải làm việc, trước khi đi, thầy Tả bảo tôi đi giám sát siêu thị gần nhà Hoàng Văn Uyên.” Nói xong, Lục Tử Khiên lau miệng, đi trả đĩa rồi ra khỏi căn tin.

Thư Tầm viết thêm vài đoạn nữa, cảm thấy suy luận của mình bề ngoài nhìn có vẻ hợp lý, nhưng hình như còn sót chi tiết nào đó. Nhưng là chi tiết nào? Cô không thể lâm vào bế tắc thế này được, đóng laptop rồi bước ra khỏi văn phòng --- rế miếu ngủ tạng* quan trọng hơn viết báo cáo nhiều.

*Chỉ việc ăn cơm.

Cảnh đêm ở Lộ Châu rất đẹp, những quần thể kiến trúc con đường ven biển đều được khoác lên những ánh đèn màu rực rỡ. Những chiếc tàu chở người ngắm cảnh từ từ lướt qua trên mặt biển, những ngọn sóng hình tam giác gợn lên phía sau thân tàu. Thư Tầm tản bộ dọc theo đường lớn Tân Hải, thấy trên đường đều là những quán cà phê và quán bar nhỏ, nam thanh nữ tú ăn mặc thời thượng cầm Ipad ngồi ở vị trí lộ thiên, vừa tán gẫu vừa lên mạng rất hưởng thụ. Cô dùng điện thoại di động chụp vài tấm ảnh đăng lên weibo mới đăng ký, nhưng không biết … Ai sẽ xem đây.

Thư Tầm chọn đại một quán cà phê rồi bước vào, lúc đi ra, tay trái cô cầm một cốc cacao nóng, tay phải cầm một chiếc sandwich gà hun khỏi, gió biển thổi vào mát rượi, cô vừa ăn vừa tản bộ, thoải mái vô cùng.

Ăn hết một nửa chiếc sandwich, Thư Tầm cảm giác bị ai đó chạm vào người, cô bất giác quay đầu nhìn, thấy Tả Kình Thương đang giữ chặt cổ tay của một đứa trẻ, đứa trẻ giãy dụa rất mạnh, hẳn là có liên quan tới cú va chạm vừa nãy vào người cô. Anh đột ngột xuất hiện khiến Thư Tầm vừa nghi ngờ vừa mất hứng, chưa kịp tránh ra, đã thấy đứa bé kia giơ tay muốn ném thứ gì đó đi, nhưng bị anh ngăn cản, tay áo sơ mi của anh xắn lên cao, để lộ cổ tay màu đồng nổi gân xanh.

Thư Tầm chăm chú nhìn, thứ kia không phải là điện thoại di động của cô sao?

Ăn trộm?!

Thư Tầm không hề nghĩ ngợi, nhét miếng sandwich dang dở vào miệng, nhào tới giật lại.

Trong lúc giành giật, chế ngự giãy dụa hỗn loạn, đứa trẻ vùng chạy được, lập tức trốn mất dạng. Thư Tầm nắm chặt điện thoại vừa giật lại về, thở không ra hơi, mới nhớ phải nuốt miệng sandwich trong miệng xuống.

“Chuyên gia tâm lý tội phạm gặp trộm trên đường.” Tả Kình Thương chắp tay sau lưng, mỉa mai nhìn dáng vẻ nhếch nhác của Thư Tầm.

“Nếu như anh không thế lập tức giải thích tại sao anh lại xuất hiện sau lưng tôi, tôi sẽ gọi cảnh sát tố cáo anh có ý đồ theo dõi quấy rối ngay bây giờ.” Thư Tầm vừa cẩn thận cất điện thoại di động, vừa lùi ra sau ba bước.

“Tôi vẫn ngồi chỗ kia viết báo cáo, cho đến khi bắt gặp một đứa trẻ đi theo cô thò tay trộm điện thoại.” Tả Kình Thương hất cằm chỉ chỗ ngồi ngoài trời của một quán cà phê cách đó không xa, ở đấy còn đặt một chiếc laptop, sự mỉa mai và khinh thường trong mắt anh khiến Thư Tầm thấy khó chịu, cô thậm chí còn nghĩ đến một câu nói rất thiếu lễ phép để hình dung “Mắt chó khinh người,” làm gì có ai mọc mắt ở sau lưng?

Dưới ánh đèn tờ mờ Thư Tầm đang định quay người rời đi, thì thoáng nhìn thấy vài giọt máu còn tươi rơi trên đất, cô nhìn về phía hai tay vẫn chắp sau lưng của Tả Kình Thương, nhớ đến tình cảnh vừa rồi, đứa trẻ bị anh khống chế chặt chẽ đột nhiên giãy dụa chạy thoát….

“So với việc đứng đây nói năng hùng hồn, chi bằng tìm một chỗ băng bó vết thương đi thì hơn.” Thư Tầm bỗng động lòng trắc ẩn, không biết anh bị thương có nặng không, giáo sư điều tra hình sự dũng cảm bắt giữ kẻ móc túi, lại còn bị thương… Thư Tầm cũng thầm khinh bỉ anh, khinh bỉ xong lại lâm vào thế bí, nên giúp anh xử lý vết thương, hay quay đầu rời đi?

“Bị thương ngoài da thôi.” Tả Kình Thương nâng tay phải, cả bàn tay đầy máu, lòng bàn tay anh bị đứa trẻ kia đâm lung tung mấy phát, may mà anh quen dùng tay trái nên cũng chẳng ảnh hưởng nhiều.

Thư Tầm cầm điện thoại di động, hai tiếng “Cảm ơn” như xương mắc ở cuống họng, không nói thành lời. Dòng máu đỏ sậm từ tay anh uốn lượn chảy xuống kích thích giác quan của cô, cho đến khi mấy giọt máu từ khuỷu tay anh lần thứ hai rơi xuống nền ximăng, tạo thành một đóa hoa đỏ sậm, cô không kiềm chế nổi chút đồng cảm còn sót lại trong nội tâm, mấy lời “Hay là tới bệnh viện đi” cũng được thốt lên.

Tả Kình Thương mở lòng bàn tay, ánh mắt anh khi đánh giá vết thương của chính mình vẫn lạnh lùng như thế.

Thư Tầm nhíu lông mày, đưa tay lấy từ trong ví một túi khăn ướt, đặt trên vết thương của anh. Lòng bàn tay anh rất nóng, máu đỏ nhanh chóng thấm đẫm khăn ướt trắng, cực kỳ gai mắt. Giống như trong những câu văn hoa mỹ miều thường tả “Máu tươi nhuộm đỏ tuyết trắng,” cũng khiến cảnh tượng thêm phần bi tráng.

Tình trạng dằn vặt này không kéo dài lâu, Tả Kình Thương đã đẩy tay cô ra, tự ấn xuống vết thương, sai khiến cô như người giúp việc, “Lấy laptop cho tôi.”

Thư Tầm quay đầu nhìn chỗ ngồi khi nãy của anh, mấy bàn xung quanh đều có trai gái trẻ tuổi hẹn hò trò chuyện, bàn tay đầy máu của anh xuất hiện chắc quấy rầy người khác. Lúc cô đi tới cầm laptop, nhìn qua nội dung trên màn hình, anh mở ra hai cửa sổ viết báo cáo, cái còn lại là website, là weibo của Ông Ngọc. Trong thoáng chốc, Thư Tầm khá tò mò rốt cuộc anh viết gì trong báo cao, nhưng rồi cố gắng kiếm chế tính hiếu kỳ, khép màn hình, cầm laptop đi về phía anh.

“Anh có cần tới bệnh viện không?” Thư Tầm hỏi lại một lần nữa.

“Không cần, đừng đi theo tôi.” Anh vừa cầm lấy laptop thì đã không hề nể mặt đuổi Thư Tầm đi.

Ai thèm đi theo anh?!

Nếu anh đã nói vậy, Thư Tầm cũng chẳng còn lý do gì để ở lại. Ngay sau đó, cô lạnh lùng quay người rời đi. Trước khi ngủ, cô xem tin tức trên di động, chợt nhớ tới bàn tay đầy máu của Tả Kình Thương…

Đứa trẻ kia là trộm cắp chuyên nghiệp, nếu không thì sao lại giấu dao trong người, đâm người rồi chạy trốn?

Trộm cắp chuyên nghiệp? Thư Tầm chợt hiểu ra, ngồi dậy mở laptop, viết một đoạn vào báo cáo.

                                            Hết chương 2.


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 21.02.2016, 11:11, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 123 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cauherure, GeorgMi, Lepeepinge, loasmannA, Meftpece, Nashii và 1549 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

3 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

4 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

6 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 55, 56, 57

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

14 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 17/03]

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

18 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 109, 110, 111


Thành viên nổi bật 
angel.remix
angel.remix
Tử Tranh
Tử Tranh
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Đào Sindy: Shin nghe nhột nga~
Shin-sama: không như mình ~~
Đào Sindy: 连他都知道, 那些开国皇帝想要造反的时候, 都爱跟神仙扯上一星半点的关系, 包括他们大业朝的开国皇帝也玩的是这一手, 是不是真有神仙, 事实上大家都清楚, 不过是忽悠老百姓的话而已.
help me~
Shin-sama: đặc biệt những người có vốn đẹp sẵn
♥ Maybe ♥: [Hiện đại - 2s] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn
Đào Sindy: hai nhà ai cũng giàu =.=
Đào Sindy: ừ. tối ngày bảo ẩm bé về.
Shin-sama: hai nhà
Shin-sama: họ hàng nhà Sh cũng có một chị, không xinh, nhưng giàu, du học úc, quen được chồng chị í, cưới năm trước, mà tới h ai nhà nội - ngoại cứ giành nhau nuôi chị với con chị ý :v
Đào Sindy: da trắng tự nhiên luôn, ko cần thoa kem.
leepark: kamihasu, ng mới à
Đào Sindy: Biết cách chăm sóc nhan sắc lắm, có chị kia lớn hơn tui 2t, đc chị ấy tút từ bé, h lớn lên đẹp với ko mụn đồ luôn.
Đào Sindy: Shin, xinh gái thật mà.
Shin-sama: chắc xinh gái lắm
Đào Sindy: Với số bả sướng từ nhỏ, đáng lẽ lớn khổ nhưng do cưới anh này, hóa giải mệnh thành sướng càng sướng.
Shin-sama: @@
Đào Sindy: hi Li
Đào Sindy: Shin. h bả lên plus luôn rồi do bữa kỉ niệm ngày cưới chồng tặng.
Shin-sama: hello lilie =))
Đào Sindy: Cưới mới 1 năm đã có 1 baby. Mà nhà gái và trai đi đg mất 6-7h mà hầu như tháng nào cũng đi đi về về mấy lần
Shin-sama: =))) vẫn chưa đc nhìn ip 7 ngoài đời đây
Kamihasu Lilie: ai kết bạn với tui đi , 1 mình bồn chán quá đi :'(
Đào Sindy: lễ tết, ngày quan trọng đều up quà lên fb =.=
Đào Sindy: rồi chưa kể đi chơi Hồng Kong, Singapo các kiểu
Đào Sindy: bye Linh
linhlunglinh: Thôi out, đi tém rồi ngồi thiền đây. Pp mn
Đào Sindy: hôm lấy về là năm ngoái, ba chồng mua cho con dâu 1 chiếc đt ip7, còn thằng con là chiếc xe hơi.
Đào Sindy: Nói chung đòi gì đc nấy, nhà chồng lại dễ, gì cũng đc, ko ép buộc con dâu,
Shin-sama: wào
Đào Sindy: Bả đào hoa, quen nhiều anh lắm, toàn trai đẹp mới ghê. Anh chồng h là quen năm lớp 10 xong chia tay, lên đại học mới quen lại vì anh ấy đi du học.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.