Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

 
Có bài mới 21.11.2015, 18:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.11.2015, 17:38
Bài viết: 72
Được thanks: 1113 lần
Điểm: 34.86
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 10
Cung khuyết


images


Tác giả: Trịnh Lương Tiêu

Thể loại: cổ đại, trùng sinh, cung đấu, sủng

Tình trạng bản gốc: đã hoàn

Editor: Tử Ny, Nguyễn 2, Linh Vũ



Giới thiệu


Khi đầu ta treo trên tường thành

Là lần đầu tiên ta nhìn thấy rõ bóng dáng nho nhỏ kia

Cho tới bây giờ ta chưa bao giờ nghĩ người đến tiễn ta cuối cùng lại là A Nam

Mà ta đã không còn nhớ nổi, đã bao nhiêu lần chính ta muốn dồn nàng vào chỗ chết

Đầy trời tuyết rơi, ta không biết nàng muốn mang ta đi đâu.

Nhưng lần đầu tiên tâm của ta vì nàng mà đau

Một đường đi xuống, đau thấu xương tủy, cũng không dám quên.

Nhân vật chính: Nguyên Quân Diệu, Sở Tư Nam ┃ phối hợp diễn: Phùng Yên Nhi, Đặng Hương, hậu cung và những người lên quan


Lâu nay chỉ toàn đọc truyện của người ta edit thôi ak. Hnay tập tành edit thử a :bird:  :">  :D5  :thanks:
Lần đầu tiên edit mong các bợn ủng hộ :D3   :clap:  :-P

MỤC LỤC:

Chương 1.1 ✩   Chương 1.2 ✩  Chương 2 ✩  Chương 3

Chương 4 ✩  Chương 5 ✩  Chương 6 ✩  Chương 7

Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11

Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15

Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19

Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23

Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27

Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31

Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35

Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39

Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43

Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47.1

Chương 47.2Chương 48.1Chương 48.2Chương 49.1

Chương 49.2Chương 50.1Chương 50.2Chương 51

Chương 52Chương 53Chương 54.1Chương 54.2

Chương 55.1Chương 55.2Chương 56Chương 57

Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61

Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65

Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69

Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73

Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77

Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81

Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85

Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89

Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93

Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97

Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101

Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105

Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109

Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113

Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117

Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121

Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125

Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129

Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133

Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137

Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141

Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145

Chương 146Chương 147



Đã sửa bởi Linh Vũ lúc 24.02.2018, 12:45, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.11.2015, 21:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.11.2015, 17:38
Bài viết: 72
Được thanks: 1113 lần
Điểm: 34.86
Có bài mới Re: Cung Khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Cổ đại, trùng sinh - Điểm: 31
Chương mở hàng ak :thanks: :yeah:
Chương 1.1. Đầu

Mây đen phủ xuống tường thành, gió lạnh lộ ra từng hơi thở huyết sắc. Xuyên thấu qua bức màn vấy máu đó, ta nhìn xuống dân chúng đang đi lại dưới tường thành, phần lớn bọn họ đều mặc y phục đơn bạc, trên mặt mang theo một loại khí sắc tiêu điều cùng thời tiết hiện giờ không khác nhau là mấy. Bọn họ không một ai ngẩng đầu liếc mắt một cái xem đầu ta đang treo trên cao.  

Bọn họ không quan tâm, không mảy may quan tâm đến cái chết của ta.

Ta là Nguyên Quân Diệu, là hoàng đế của Đại Triệu. Năm 22 tuổi ta đăng cơ, tính đến bây giờ đã là hơn 10 năm. Hơn 10 năm qua, ta vẫn cho rằng mình là một hoàng đế tốt, ít nhất, ta luôn luôn cố gắng để bảo hộ quốc gia, thống nhất 2 miền Nam Bắc. Cho đến khi đầu ta rơi xuống bởi địch nhân, ta mới phát hiện ra bi kịch bắt đầu từ trong nội bộ.

Ta đã sớm chết đi, thân thể không vẹn toàn, thân một nơi, đầu một chỗ, nhưng lai không biết vì sao ta vẫn có thể nhìn thấy hết thảy tất cả mọi vật. Đầu mùa đông ở phương Bắc rét lạnh, nhưng so với cái lạnh cắt da cắt thịt của thời tiết thì lòng người còn lạnh hơn gấp trăm ngàn lần.

Nơi đây rất tốt! Dõi mắt nhìn về hướng hoàng cung có thể nhìn thấy Trích Tinh Các, mái ngói cong cong ở phía cuối chân trời, là nơi gần với Vân Tiêu điện nhất. Hình ảnh bén nhọn đau thương thoáng vụt qua trong đầu ta. Đó là nơi khiến lòng ta nhói đau – là minh chứng cho một thứ tình cảm mù quáng, ngu xuẩn.

Hiện tại, ở trong đầu ta hiện lên đủ loại biểu tình, nhưng không có bất cứ một loại biểu tình nào trừ sự coi thường làm lòng ta cảm thấy vô hạn bi thương.

Ta đã tỉnh ngộ, ta có ngày hôm nay cũng là do ta tự tạo nghiệt. Đối với một người cái gì cũng không làm được, chỉ có thể nhìn, ngay cả kì vọng duy nhất cũng không thể nói ra – ta hy vọng có thể nhìn thấy một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vì ta mà rơi. Hy vọng của một thế hệ đế vương, lập tức trở nên hèn mọn như thế.

Bọn người đó nói muốn phơi thây ta 10 ngày nhưng hôm nay đã là ngày thứ 11, có lẽ bọn họ đã sớm quên ta rồi.

Ta nghĩ sẽ không có người đến nhặt xác cho ta, càng sẽ không có người vì ta mà rơi lệ.

Đây mới là bi ai lớn nhất của một đời người: bị mọi người xa lánh mà tới chính ta còn không biết.

Mấy ngày nay ta đã suy nghĩ rất nhiều, bọn họ đã sớm quên ta nhưng ta lại không thể quên được bọn họ. Đến hiệ tại ta mới chính thức hiểu được nỗi thống khổ bị cả thên hạ vứt bỏ.

Ta là một hôn quân không ai để ý. Bởi vì trong mắt mọi người, ta Nguyên Quân Diệu cũng chưa từng để bọn họ vào trong mắt. Trong mắt của ta chỉ có Thục phi Phùng Yên Nhi, vì nàng, ta thực xin lỗi người trong thiên hạ.

Đương nhiên, Phùng Yên Nhi sẽ không vì ta mà rơi một giọt lệ. Bởi vì, tự tay nàng đem một ly câu hôn đến trước mặt ta.  

Câu hôn là một loại độc trí mạng khiến cho lục phủ ngũ tạng hoàn toàn bị phá hủy. Ta chỉ uống một ngụm liền đau đến cong thắt lưng.

Thục phi cười, nụ cười của nàng giống như dĩ vãng. Nàng nói, rượu này rất thích hợp cho ta. Một khắc kia ta đau đến tê tâm liệt phế.

Nàng biết ta đã không còn sức lực để nhấc kiếm lên cho nên nàng ở trước mặt ta không cần giả bộ nữa.

“Ngươi nhanh chút” – nàng thúc giục ta, bộ dạng làm nũng giống như dĩ vãng. “Ta còn phải vội vã ra cung đây, cha ta đã sắp xếp hết rồi, ta phải nhanh chút đi xem” – nàng nhìn ta đau đớn co rút thành một đoàn, còn chê ta chết chậm làm trì hoãn chuyện tốt của nàng.

Mà ta, từng đã yêu nàng sâu đậm như vậy!

Ngay lúc nàng nói những lời đó, đệ tử của phụ thân nàng, người nàng mang tiến cung – Lí Dật – trước mặt của ta, đem nàng kéo vào trong lòng nói “Rất ngoan!”
Thục phi cười khanh khách, đẩy hắn một phen.

Mà Lí Dật kia ta mới phong hắn làm thống lĩnh cấm vệ quân, là người mà Thục phi tiến cử.

Mọi người đều nói ta Nguyên Quân Diệu là người đa nghi, có lẽ bọn họ nói đúng. Ta không tín nhiệm chúng thần, không tín nhiệm dân chúng. Hơn nữa sự không tín nhiệm này làm ta mất đi lòng tin của người dân phía Nam. Nhưng đối với
Thục phi ta lại không mảy may nghi ngờ phòng bị nàng.

Cho dù trước kia lúc phụ hoàng thống nhất thiên hạ hay trước khi người chết đã từng căn dặn ta, phải đối với dân chúng khoan dung, bình đẳng cho dù đó là Nam hay Bắc. Ta cũng chỉ nghe tai này lọt tai kia. Cho nên đến ngày ta chết, ngay cả một người vì ta mà nói chuyện cùng không có, càng không cần nói đến có người vì ta mà xuất lực hay rơi lệ.

Ta thực xin lỗi bọn họ.

Đối với đối Thục phi, cũng là chết tâm.

Thục phi bộ dạng xinh đẹp không cần phải nói, lần đầu tiên khi ta thấy nàng liền thích ngay. Khi đó ta còn chính là hoàng tử, vì có được nàng, ta đã phí rất nhiều tâm tư, đánh bại các huynh đệ khác. Có được nàng, so với có được thiên hạ còn khó khăn hơn.


Nàng xinh đẹp tinh tế, mảnh mai sáng chói như ngọc. Ta vẫn cẩn thận nâng niu nàng trong lòng bàn tay. Mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười của nàng đều làm tâm ta rung động. Ta ngây ngốc yêu nàng, bất cứ thứ gì nàng cần, ta đều chiều theo nàng. Phùng Yên Nhi yêu vũ (múa), ta liền vì nàng mà xây Trích Tinh Các, ngụ ý là nàng có muốn sao trên trời ta cũng sẽ nghĩ biện pháp hái xuống cho nàng. Ta thần hồn điên đảo, nàng như tiên nữ váy áo thướt tha tung bay trong điệu múa ở trên gác lầu cao. Nhưng ta lại chưa từng nghĩ tới khuôn mặt luôn tươi cười đó lại giấu móng vuốt sắc nhọn luôn chờ cơ hội để đâm ta một nhát.

Khi đó, nàng thường xuyên ở trước mặt ta làm nũng rơi lệ, mỗi giọt lệ châu rơi xuống là mỗi lần ta cảm thấy máu ở đầu quả tim của ta chảy ra.

Ta cứ như vậy mà thích nàng! Khi ta lên làm hoàng đế, ta muốn lập nàng làm hoàng hâu, nhưng theo quy củ của Đại Triệu, một hoàng hậu thì phải sinh hoàng tử. Phùng Yên Nhi vẫn không thể sinh nhi nữ cho ta (nhi tử, nữ nhi).

Cho dù như vậy, Phùng Yên Nhi vẫn là nữ nhân có địa vị cao nhất hậu cung. Có nàng là Thục phi, ta không bao giờ đem phi vị phong cho nữ nhân khác, như vậy mới có thể làm cho nàng ở hậu cung, cùng làm hoàng hậu giống nhau.

Người khác đều nói quân vương vô tình, ta lại cho một mình nàng ba ngàn sủng ái. Ta hàng đêm cùng nàng hoan hảo, hận không thể cùng nàng kết hợp làm một, bất quá dùng hai chữ tâm can đến hình dung quả thật không ngoa. Ta cùng với nàng thề non hẹn biển, làm chim liền cánh, vì tình nghĩa phu thê, đời đời kiếp kiếp vĩnh chẳng xa, sinh đồng giường, tử đồng huyệt, ta từng nghĩ đến nàng cùng ta sẽ mai cùng một chỗ. Nhưng hôm nay, chỉ có ta một mình nơi đây.

Bởi vì nàng, ta đề bạt trọng dụng nhà mẹ đẻ của nàng. Phụ thân của nàng Phùng Ký, trước sau phong làm đại tướng quân, Đại Đô Đốc, đại Tư Mã, quan nội hậu. Thống lĩnh binh mã thiên hạ. Hai người huynh đệ của nàng cũng đều được phong quan tam phẩm, tỷ muội của nàng cũng được phong làm phu nhân, ngay cả con cháu đệ tử nhà nàng, ta tất cả đều cho phong hào.

Ta dựa vào lời Phùng gia, đem những lão thần không nghe lời tất cả đều thu thập một lần, nhất là những thần tử ở phương Nam, cơ hồ bị ta tẩy trừ không còn gì. Nếu không phải bọn họ thật sự căn cơ thâm hậu, đại khái sẽ bị ta diệt cỏ tận gốc.

Ta không biết, ta làm như vậy kết quả cuối cùng là hoàn toàn thất hết lòng người. Phùng Ký gạt ta nói người phương Nam mưu phản, điều động binh phù, ta còn tin là thật, bị bọn họ qua mặt. Không ai nói cho ta biết tình hình thực tế, cho đến khi Lạc Kinh bị phản quân bao vây, ta mới từ trong ôn nhu của Phùng Yên Nhi tỉnh ngộ ra.

Khi ta điều động nhân mã cứu giá là lúc ta biết quân đội tan rã, lương thảo không đủ, vô lực ứng chiến. Ta hướng các quan lại trong kinh khẩn cầu, tự mình tới cửa từng nhà nhờ trợ giúp nhưng nhà nào cũng bế môn (đóng cổng). Khi đó ta mới biết được ta sớm đã không còn là một quân vương uy nghiêm, rơi vào đường cùng không ai giúp đỡ.

Nghĩ như vậy, ta thật muốn khóc, nhưng đã không còn nước mắt để mà khóc.

Ta cuối cùng không có uống hết câu hôn mà Phùng Yên Nhi đưa đến, ít nhất, ta còn có dũng khí tự sát.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.11.2015, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.11.2015, 17:38
Bài viết: 72
Được thanks: 1113 lần
Điểm: 34.86
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 10
Chương 1.2.

Ta cầm lên ba thước lụa trắng, giãy dụa bước đi hướng ngự hoa viên Môi Sơn, nơi đó có một gốc cây hòe cổ, cành cây tà tà vươn ra. Trước kia ta từng ở dưới tàng cây tự mình trát một cái bàn đu dây, Phùng Yên Nhi nở tiếng cười thanh thúy dưới tàng cây làm tâm ta nhộn nhạo.

Cho đến lúc này, đi theo phía sau ta chỉ có một tiểu thái giám, ta nhớ rõ hắn tên là Như Ý.

Vì ta đã không còn khí lực nên hắn giúp ta vắt dải lụa trắng lên nhánh cây, đồng thời ở bên cạnh cũng vắt thêm một cái cho chính hắn. Ta xõa tóc mình ra, ta vô thanh vô sắc đi gặp liệt tổ liệt tông của ta.

Ta dựa vào Như Ý nâng, tự mình bắt tại cổ hòe phía trên, đây là một chút tôn nghiêm cuối cùng ta muốn vì chính mình mà lưu lại.

Như Ý treo cổ ở một thân cây khác, đến lúc này chỉ có hắn cùng ta.

Ta nghe được tiếng kêu khóc, trơ mắt nhìn những hậu phi không thể đào tẩu cùng hai nữ nhi của ta bị phản quân chà đạp. Ta vẫn không có nhi tử, chỉ có hai tiểu nữ nhi này, ta nhìn thấy các nàng chết không nhắm mắt.

Lí Dật theo lại đây, sai người cởi thi thể của ta xuống, bọn họ đem ta đem đến thiên điện.

Ta nhìn thấy Phùng Ký lúc này chiếm long ỷ của ta, hắn cười lớn hỏi con cháu nên xử trí ta như thế nào.

Phùng Yên Nhi, từng là Thục phi của ta, cười đẩy Lí Dật một phen, Lí Dật dường như sợ người khác tranh công của hắn, hắn một bước đi lên, giơ đao cắt đầu ta xuống.

Phùng Ký cười to, nói liền ba từ "Tốt", sau đó kêu một tiếng "Dật nhi", nói: "Long ỷ này chung quy là của ngươi".

Đây là có chuyện gì?

Phùng Yên Nhi kiều diễm dựa vào bên người Lí Dật, trong mắt rốt cục hiện lên biểu tình kinh hách, ánh lên trong mắt nàng là sự thông suốt: rốt cục cũng có ngày này, còn hỏi cha nàng, có cái gì phong thưởng.

Nguyên lai mỗi ngày nàng ở cùng ta là chịu dày vò, mà ta, vẫn nghĩ nàng cũng yêu ta.

Ta sớm đáng chết.

Ta nhớ lại tình hình lúc trước khi nàng đem Lí Dật dẫn đến trước mặt ta, không biết khi nào thì nàng sinh ra dị tâm, ta đối nàng tốt như vậy, vì sao nàng lại làm như thế?

Cũng may ta chỉ còn lại có một cái đầu, không bao giờ cảm thấy đau lòng nữa.
Đầu ta bị bọn họ biến thành xúc cúc (chắc là trái banh ak), đá hai ngày, sau cảm thấy chán, liền bị treo lên đầu tường Lạc Kinh. Khi ở trước của thành, lần đầu tiên ta cẩn thận quan sát bộ dạng con dân của mình. Bọn họ nhìn thấy đầu ta, một đám người mặt xanh xao, run rẩy trong gió. Mỗi ngày đều có người chết đói gục ở dưới đầu ta. Gian khổ giãy dụa chiến đấu giữa ranh giới của sự sống và cái chết, ngay cả ăn no đều là cả một vấn đề, khó trách bọn họ coi thường cái chết của ta. Ta thật áy náy, hy vọng bọn họ nhanh nhanh đem ta quên mất.

Mười mấy năm nay, trong mắt trong lòng của ta chỉ có một người là Phùng Yên Nhi, ngày ngày cùng nàng sênh ca, hàng đêm hoan hảo. Chưa từng liếc mắt xem qua dân chúng, cũng không nghĩ tới cuộc sống của bọn họ lại khốn đốn đến như vậy! Ta thật là đáng chết ngàn lần vạn lần.

Chỉ vì một nữ nhân, ta thẹn với dân chúng của ta, thẹn với giang sơn thiên hạ này. Ta sai lầm rồi! Hối hận thì đã muộn, chính là, lời này ta rốt cuộc không có cách nào nói ra khỏi miệng.

Nếu ông trời cho ta một lần cơ hội, ta nghĩ ta là không bao giờ yêu thêm một người nào nữa.

Bầu trời xám xịt càng ngày càng trầm thấp, gió bắc mang theo từng cơn rét lạnh gào thét đảo qua ngoài thành vọng đến. Mười ngày, đầu ta lô vẫn treo cao ở phía đông Lạc Kinh, làm cho ta nhìn không tới nước sông chậm rãi. Đây là đế kinh Đại Triệu, thống nhất Bắc Nam, ngạo nghễ với thiên hạ.

Ta hôn quân đã tạo ra cái nghiệt gì, làm cho dân chúng của ta phảo rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay.

Hàn sương ở trên mặt ta ngưng kết, gió bắc như đao cắt qua da thịt ta, ta nghĩ, cũng sẽ không có người đến để ý ta. Đại khái kết cục cuối cùng của ta chính là bị thú hoang cắn xé. Không đúng, thân thể ta ở nơi nào ta cũng không biết, chỉ còn lại có một cái đầu này, còn chưa đủ để dã cẩu ăn no nê.

Những bông tuyết nhỏ bay xuống, gió bắc gào thét tạo nên một bức tranh đầy thê lương. Đầu ta thoáng lung lay một cái, ta chết không nhắm mắt, hồn phách không biết ở phương nào.

Như vậy cũng tốt, ta đã không có tâm, không bao giờ yêu nữa.

"Chư vị quân gia, ta mang đến cho các ngươi một vò rượu ngon". Thanh âm mềm mại vang lên ở dưới đầu ta.

Ta nhìn thoáng xuống phía dưới, không khỏi chấn động.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Aka
Aka
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

The Wolf: rồi được rồi cám ơn nha ><
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1261 điểm để mua Cô phù thủy 2
The Wolf: vẫn không được >T<
007: Bỏ khoảng trắng. Câu số 11
The Wolf: mà sao vẫn k đc vậy mình là như vậy mà vẫn k đc ?
Daesung: viewtopic.php?t=60285 vào đây xem
The Wolf: để làm chữ kí chạy qua trái qua phải thì làm như nào vậy mọi người ?
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 557 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 310 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 294 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Cô Quân: bom đẠN đầy trời thế nàyy
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 279 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Thiên thần xanh 2
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Bánh Bao Ú
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Ly Ly
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> AshleyAshlie
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> plumeria rubra
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> vuhongnhung87
LogOut Bomb: _Hoàng Dược Sư_ -> Nminhngoc1012
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Meomeo88
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Melodysoyani
Daesung: Uề con heo sao bà nghỉ =.,=
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 364 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 405 điểm để mua Giỏ hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.