Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Chuyên sủng - Mộng Cầm U

 
Có bài mới 01.11.2015, 19:02
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1111
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 7.83
Có bài mới [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 7
Chuyên sủng


images


Tác giả: Mộng Cầm U

Thể loại: Nữ tôn, Xuyên không, Sủng, 1 vs 1

Số chương: 234 trang word

Editor: Sakura Trang

Truyện chỉ đăng tại http://diendanlequydon.comhttp://tuyetvudalau.wordpress.com tất cả nơi khác chỉ là copy không xin phép.

Giới thiệu

Được rồi…. Đây là câu chuyện của một người nam nhân có bề ngoài cường tráng không nên sinh ra ở đất nước nữ tôn và một người nữ nhân xuyên vào đất nước nữ tôn có bề ngoài âm nhu như nam nhân cùng ở bên cứu vớt lẫn nhau, cho nhau ấm áp, cuối cùng sủng qua sủng lại truyện xưa…

Nhân vật chính: Lê Phong, Tiểu Trư Tể[Lê Thư ].
Phối hợp diễn: Lưu Phú, Lưu Quý, Ôn Đường, Ôn Thu, Tiếu Ninh, Lưu Yên Nhiên, Lưu Mặc Khanh

P/s: Lịch đăng truyện của mình là khi nào mình rảnh và muốn thì mình sẽ đăng,không dám hứa trước vì sợ không làm được :-D  :-D  :-D



Đã sửa bởi Sakura Trang lúc 07.05.2017, 17:03, lần sửa thứ 12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.11.2015, 00:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1111
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 7.83
Có bài mới Re: [Xuyên không,nữ tôn]Chuyên sủng-Mộ Cầm U - Điểm: 10
Chương 1: Lần đầu gặp

Editor: Sakura Trang

“Nhìn xem! Nhìn xem! Bây giờ là mấy giờ? Hãy nhìn xem, ăn còn nhiều hơn cả trư lại không chịu làm việc! Còn không mau đứng lên, đồ trư tể! “Trời mới tờ mờ sáng một thanh âm chói tai của một người nam nhân trung niên vang lên. Người nam nhân kia rõ ràng là buồn ngủ, dáng vẻ uể oải nhưng thanh âm lại hết sức to, vừa kêu vừa đá vào người nam nhân đang nằm cuộn mình ở phòng chứa củi. Khác với thường lệ, ngoài ý muốn lại nghe được nam nhân đang nằm trên sàn thống khổ thấp giọng rên rỉ. Trong lòng thấy kinh ngạc, cũng không cảm thấy mình đá nặng hơn so với bình thường bao nhiêu, mà nam nhân đang nằm trên đất lại là cái người thành thật không biết kêu ca hay cầu xin. Lúc này mới không kiên nhẫn hé đôi mắt đang buồn ngủ nhìn một chút. A! Thì ra là đang bị sốt, đến mặt đều đỏ rồi.

Trong lòng khinh thường, lại đánh ngáp vài cái, cau mày, không kiên nhẫn xoay người ra sân lấy một thùng nước lạnh, “Rào” đổ hết nước lên người nam nhân. Đầu mùa xuân nước vẫn còn lạnh, vừa bị sốt lại bị hắt nước lạnh lên người, bị vừa nóng vừa lạnh kích thích khiến cho nam nhân đang nằm giật mình nhảy đựng lên, nhưng trái ngược với hành động trong mắt nam nhân kia lại cũng không có quá nhiều kích thích, dường như việc bị đối xử như vậy đã trở thành một thói quen.

Nam nhân thấy vậy đắc ý kêu lên: “A! Cái tên Tiểu Trư Tể này! Bị bệnh chỉ cần một thùng nước lạnh có thể hết”, thấy nam nhân vẫn còn đứng đấy, nam nhân kia bèn hét lên “Còn đứng thất thần làm gì! Không đi làm việc đi”. “Vâng thưa phụ thân” Nam nhân dịu ngoan cúi đầu trả lời, bước đi có chút khó khăn, cũng không lau khô nước trên người, bước ra khỏi phòng, một cơn gió thổi qua khiến cho nam nhân lạnh co rúm người lại, nhưng không dám dừng lại vội cầm cái quốc bước ra khỏi cửa nhà.

“Người bị bệnh cũng không cho tìm đại phu, lại không cho nghỉ ngơi một chút, sáng tinh mơ lại bị hắt nước lạnh lên người, tướng công Lưu gia, ngươi chẳng lẽ không sợ đứa nhỏ xảy ra chuyện gì hay sao? Cách một bức tường, nam nhân Trương gia đang cho lợn ăn, thấy vậy cuối cùng không đành lòng bèn nói một câu. Nhưng Lưu thị cũng khinh thường là khinh thường nói “Hắn! Hắn thân thể khỏe mạnh sẽ không chết được!” Trương thị nghe vậy cũng chỉ biết thở dài, thấy nhưng cũng không biết nói gì, tiếp tục trộn thức ăn cho lợn.

Đúng vậy…. nơi này là nữ tôn mà….

Đúng vậy…. Đó là một nam nhân không nên sinh ra ở đất nước nữ tôn.

Nam nhân kia thân thể khỏe mạnh, hay có thể nói khỏe mạnh quá mức bình thường. Vừa sinh ra đã khắc chết phụ thân cùng với song bào  thai tỷ tỷ. Nam tử hại chết nữ tử, mặc kệ vì lí do gì, tại nơi thế giới thị phi bất phân này, huống chi sinh ra liền tỷ tỷ đã là tử thai từ trong bụng…. Làm mẫu thân lại là người vô cùng coi trọng mặt mũi, không muốn trên lưng mang tiếng xấu, còn thì muốn sinh bao nhiêu chẳng được, lại càng không muốn nuôi một đứa “Ôn thần” vừa sinh ra đã hại chết nữ tử ở trong nhà, đứa nhỏ nuôi ở nhà mấy ngày liền ném vào chuồng lợn, từ đó không người hỏi thăm. Vì thế đứa bé từ nhỏ sống cùng đàn lợn, uống sữa lợn mà lớn, bị người nhà gọi là “Tiểu Trư Tể”.

Sống ở chuồng lợn đến khi bảy tuổi, con lợn đực nuôi hắn bỗng nhiên nhiễm bệnh, chưa học nói, lại thấy người nhà xua đuổi chán ghét không thèm để ý tới, “Tiểu Trư Tể” sốt ruột, liền ôm con lợn nặng hai ba trăm cân đứng trước nhà, cho đến khi người nhà hiểu được ý đồ của hắn mang con lợn đi chữa trị thì cũng đã không kịp, con lợn đực không cứu sống được. Đồng thời việc “Tiểu Trư Tể” có sức mạnh lớn như vậy cũng làm mọi người sợ hãi. Tuy rằng bị truyền là “Yêu ma”, làm mẫu thân Lưu Phú dựa vào việc ra ngoài buôn bán lịch lãm nhiều, kiến thức rộng rãi, không quá tin vào mấy lời đồn đại. Ngược lại đúng lúc nhận ra giá trị, làm cho đứa nhỏ tắm rửa sạch sẽ, dạy cho nó ngôn ngữ, sau này sai khiến làm việc, nếu thấy nhỏ quá có thể để lớn thêm một hai năm.

Chẳng ngờ không tắm thì thôi, vừa tắm rửa sạch sẽ khiến cho người trong nhà ai cũng nhìn ra. Đứa nhỏ này không chỉ riêng khắc chết tỷ tỷ lại cũng là cái người xấu xí vô cùng, không hề có vẻ ngoài âm nhu của nam nhi, lại càng lớn càng không theo ý người, không chỉ tay chân thô to hơn so với nữ tử cùng tuổi vài phần, tứ chi cường tráng, đúng là hình thể của một nữ nhân.

Một người nam nhân mà trưởng thành như vậy đúng là khiến cho ai gặp cũng ghét, lượng cơm lại tỷ lệ với khí lực, làm Lưu Phú thập phần thất vọng, liền đơn thuần đem “Tiểu Trư Tể” trở thành công cụ lao động, suốt ngày sai khiến đánh chửi, trở thành công cụ chút giận của Lưu thị và Lưu Quý.

Hàng ngày thật gian nan đi…. Bây giờ Tiểu Trư Tể cũng đã qua nhược quán….

Đảo mắt trời đã sáng choang, chân trời vừa hửng đông, chịu đựng trong người không khỏe, Tiểu Trư Tể mang bệnh ra khỏi cửa ra ngoài làm việc, cố gắng lắm cũng chỉ làm được hơn phân nửa công việc. Đó là điều hiển nhiên, cả một ngày hôm qua chỉ ăn một cái bánh lượng đồ ăn này ngay cả một người bình thường cũng không thể thỏa mãn cùng với trời giá rét lại bị sốt cao chưa khỏi vậy nên tiêu hao rất nhiều thể lực. Biết bản thân dù có té xỉu cũng không ai trị liệu cho cùng lắm là mấy thùng nước lạnh hắt vào người Tiểu Trư Tể không muốn chịu tội lại nghĩ rằng thôn dân xung quanh, mặc dù có người chán ghét, không ở hắn nguy nan hỗ trợ nhưng cũng không có người nói luyên thuyên. Tiểu Trư Tể nghĩ, tựa vào bờ ruộng nghỉ ngơi một chút hẳn là, hẳn là…. có thể đi. Nghĩ vậy hắn an tâm, bước đến bờ ruộng định ngủ trông chốc lát, nhưng lại phát hiện cả cơ thể càng đau nhức hơn, không có biện pháp, chỉ có thể đứng dậy tiếp tục làm việc.

Thình lình nghe được một tiếng nói “Đừng nhúc nhích”

Rất nhiều năm về sau, khi hắn dùng một tay ôm nàng, một tay ôn nhu mát xa da đầu nàng, chải vuốt sợi tóc và nói cho nàng, không đâu, một câu “Đừng nhúc nhích” của nàng không hề bất ngờ chút nào, đó là câu nói đầu tiên trong hai mươi năm qua mà hắn được nghe trong đó không có sự xem thường chỉ có thực lòng quan tâm, đi sâu vào nội tâm, đó là hai chữ đẹp nhất mà hắn được nghe.

Lúc này Tiểu Trư Tể nghe xong hai chữ này lại sửng sốt, không phải do bản thân nghĩ nhiều, mà là ngữ điệu này, hắn đã từng nghe qua. Đó là khi muội muội sinh bệnh, mẫu thân cùng phụ thân cũng là dùng ngữ điệu như vậy. Ngày ấy, mẫu thân ôm muội tìm đại phu, dùng chân đá văng hắn để tránh bị cản đường, khiến thân thể hắn cọ đến mặt sàn thô ráp, chảy rất nhiều máu. Sau còn bị mắng làm bẩn mặt, bị bắt lau khô sạch sẽ và phạt quỳ một đêm. Đó cũng là lúc khi hắn còn chưa nhận thức cuộc sống bắt đầu nhận ra rằng, chính mình không chỉ không được xem như con người mà cũng không có ai và cũng không có quyền lợi dược nhận sự quan tâm.

Cho nên khi nghe được câu nói có chứa ngữ điệu đó.... Điều đầu tiên hắn nghĩ nhất định là.... định là.... không có liên quan đến hắn đi....

Chịu đựng đau đớn trên người, đặc biệt là cảm giác khó chịu trong lồng ngực, hắn cho là mình do nghỉ ngơi quá nhiều, hoặc là phải làm gì đó khiến cho bản thân không miên man suy nghĩ nữa, giãy giụa muốn đứng dậy làm tiếp công việc đang dang dở, lại nghe giọng nói ban nãy vang lên “Đã nói không cần lộn xộn mà” Rõ ràng là giọng nói của nữ tử, nhưng lại có chút nũng nịu của nam tử.

Hay là.... đang gọi hắn? Ngực Tiểu Trư Tể chấn động, không rõ vì sao mình lại có suy nghĩ ảo tưởng như vậy, giọng nói của người nói một lát sau đã đi lại gần, một đôi tay còn trắng nõn nhỏ bé hơn tay nam tử sờ lên cổ tay của chính mình.

Tiểu Trư Tể đầu tiên là giật mình, sau đó lại ngẩn ra.

Tiểu Trư Tử biết được ý nghĩa của hành động này, đại phu khi đến trong nhà khám bệnh cũng làm như vậy, đây là.... hình như là.... tên là.... bắt mạch.

Hắn biết đây là là động tác của đại phu khi khám bệnh, nhưng hắn chưa bao giờ trải qua cả, cũng không biết rõ ràng lắm, sao có thể là đại phu, sẽ vì hắn chuẩn bệnh chứ? Một con người dơ bẩn sinh, ra đã hại chết tỷ tỷ, cho dù tùy ý vứt mấy cây thảo dược cũng bị ghét bỏ là xúi quẩy, còn có thể lo lắng vi phạm điều kiêng kị mà bị trời phạt....    

Hắn thấy kinh ngạc, đồng thời cũng xác định rõ cảm xúc trong lòng, rất dễ chịu, dường như nó có thể khiến tứ chi cứng nhắc đau đớn trở nên thoải mái. Cảm giác này giống như vào đêm mùa đông, nằm ở phòng chứa củi rất lạnh, liền đi đến cửa nhà chính, vụng trộm mở một khe hở nhỏ, hưởng hé một chút ấm áp tỏa ra từ trong phòng.... Hắn nhớ rõ, cái cảm giác này, tên là “ấm”.

Vì thế, hắn quay đầu lại, muốn nhìn một chút khuôn mặt của người đại phu có tấm lòng nhân hậu ấy....

Và thế là từ lúc này duyên phận bắt đầu gắn kết họ lại với nhau, không thể tách rời....


Đã sửa bởi Sakura Trang lúc 25.02.2016, 19:20, lần sửa thứ 13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.11.2015, 01:07
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1111
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 7.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 10
Chương 2:Viên”kẹo”

Editor: Sakura Trang

Nếu không phải có thân hình và giọng nữ tử đặc thù trong trẻo [...], Tiểu Trư Tể thề chính mình nhất định sẽ nhận nhầm đó là một người nam tử. Tiểu Trư Tể không biết dùng từ nào để hình dung, chỉ biết đại khái tên là “đẹp”. Hắn nhớ rõ hắn biết từ này là nghe Trương thúc nhà cách vách dùng để tả trong thôn thứ nhất mỹ nhân, ở ngày xuất giá - ngày đẹp nhất cuộc đời. Dù hắn không biết có thể đẹp hơn so với người trước mắt hay không.

Nàng kia, hoặc tựa hồ chỉ có thể xưng là “nữ tử”, đối với việc hắn tỏ ra ngạc nhiên dường như đã trở thành thói quen rồi, cũng không quá chú ý việc đó, mà trên thực tế nàng đối với Tiểu Trư Tề càng tỏ ngạc nhiên hơn. “Ta nghĩ Tam ca dạy ta ‘Vọng’ không có sai a… Còn đang suy nghĩ tại sao người bị bệnh nặng như vậy mà thoạt nhìn có vẻ không có nguy hiểm gì mà còn sống: cơ thể nhiễm lạnh, có lẽ do vất vả lâu ngày thành tật…. Dinh dưỡng không đủ…. Tuy bên ngoài nhìn không ra…. Còn bị tuột huyết áp…. Bằng hữu…. Trình độ cường tráng của cơ thể ngươi… Thật đúng là thật sự là…. Làm người ta không thể tưởng tượng nổi a….”

Tiểu Trư Tể tuy rằng không nghe hiểu hoàn toàn, cũng đại khái biết là đang muốn nói về chứng bệnh của hắn. Trong lòng nghĩ rằng hắn nên nói cho nàng, hắn là một người xui xẻo, không có quyền xem bệnh, lại càng phải nói từ nhỏ đến lớn có nhiều lúc còn khó chịu hơn bây giờ rất nhiều, bản thân sẽ không chết được, nhưng dù nghĩ vậy lại không mở miệng nói ra. Nói ra, nàng sẽ không đồng ý khám bệnh, không muốn đối chính mình nói chuyện…. Nhưng là hắn tham luyến, tham luyến loại cảm giác tràn đầy này, hắn biết lại là cái loại cảm giác nói không rõ ra nhưng trong lòng lại tràn đầy vui vẻ, dường như ép khiến cho hắn không thở nổi, cố tình nó lại thực sự thoải mái…. Nếu nói ra…. Nói ra…. Cảm giác đó người cho hắn cảm giác đó…. Đều sẽ biến mất đi…

Nhưng mà…. Nhưng mà nếu không nói …. Sau này nàng biết.... Có thể hay không càng thêm chán ghét hắn đâu…. Đã dơ bẩn…. lại còn biết lừa gạt….

Nàng có phải càng thêm chán ghét chính mình hay không?

Tiểu Trư Tể rốt cuộc quyết định nói ra, nhưng không đợi hắn nói đã nghe nữ tử nhíu mày cả giận “Ngươi thật đúng là kẻ nổi điên liều mạng! Trong nhà chẳng lẽ chỉ có một mình ngươi hay sao? Không có nữ nhân sao? Như vậy hành hạ thân thể mình, tưởng tự sát nói với ta, ta cho ngươi chết nhẹ nhàng! “Cái gọi là “lương y như từ mẫu”chính là như vậy dù “từ mẫu”của nữ tử có phần thô bạo….

Cho nên khi nữ tử vừa nói xong, lấy ra một viên thuốc thuần trắng nhét vào miệng của Tiểu Trư Tể.

Đắng…. Tiểu Trư Tể nhìn nữ tử nổi giận đùng đùng, cũng không dám nhổ ra, chỉ dùng ánh mắt khó hiểu nhìn trộm nàng “Nuốt” Nữ tử dung vẻ mặt uy hiếp. Cũng không biết lấy tin tưởng từ đâu, rõ ràng chỉ là người xa lạ, Tiểu Trư Tể lại ngoan ngoãn nuốt xuống. Có thể là thấy bộ dáng Tiểu Trư Tề đáng thương hề hề, nữ tử giảm nhẹ giọng điệu xuống, mở miệng giải thích: “Là thuốc….”

Tiểu Trư Tể không biết nên nói như thế nào, chỉ cảm thấy rất nhiều những điều hôm nay trải qua thật tuyệt vời ấm áp, nhiều đến nỗi khiến hắn cảm thấy, có phải tất cả những điều hôm nay gặp được, có phải chỉ là một giấc mơ hay không?.... Hắn còn chưa có tỉnh ngủ, thật ra vẫn còn nằm trên nền phòng chứa củi lạnh lẽo, một lát nữa phụ thân đại nhân sẽ đến rồi dùng phương thức thô bạo hàng ngày đánh thức hắn….

Nếu chỉ là giấc mơ, hắn có thể hay không phóng túng cho bản thân ích kỉ một lần, không cần đem thân phận người xui xẻo nói ra?  

Tiểu Trư Tể đang suy nghĩ, chợt thấy nữ tử không biết mang từ đâu ra một cái túi nhỏ tinh xảo màu nâu có hình dạng kỳ quái không biết là chế thành từ vật liệu gì, bên ngoài vẽ những hình dạng đồ án khó hiểu. Có lẽ mỗi nam tử sinh ra đã có thiên tính là thích những vật gì đó tinh xảo khéo léo, Tiểu Trư Tể không tự chủ nhìn chằm chằm vật nọ không chuyển mắt. Nhưng là, nữ tử kia thế nhưng lại cầm đầu túi xé ra cúi xuống tìm tòi. Tiểu Trư Tể có chút khổ sở, từ nhỏ đến lớn đều là như vậy…. Nếu thích gì đó không có khả năng thuộc về mình, hay những đồ mình cho là quý giá thì đều sẽ bị người khác vô tình phá hủy, chẳng hạn như là quần áo còn thừa của những nam hài trong thôn không cần, nhưng rõ ràng là còn có thể mặc được…. Đang lúc khổ sở, thấy trong cái túi nhỏ cũng là một thứ gì đó màu nâu “Trong đó là vật gì….” Tiểu nhìn không ra, cũng không dám hỏi, chỉ nghe nữ tử nói “Há mồm, đừng nuốt đấy” Tiểu Trư Tể lập tức nghe lời há mồm, sau đó kinh ngạc nhìn đến nữ tử cũng đem vật nhỏ màu nâu cho vào đầu lưỡi chính mình. Vật này…. Chẳng lẽ có thể ăn? Đang suy nghĩ, lại vui mừng phát hiện vật gì đó trong miệng mình…. Biết nói như thế nào nhỉ….

Tiểu Trư Tể nhớ rõ chính mình khi làm việc ở ruộng mạch nha, thường nhìn thấy trong ruộng mấy tiểu nàng nương, thừa dịp người lớn không chú ý sẽ ngắt lén mấy hạt mạch nha bóc vỏ cho vào miệng. Lúc ấy hắn đói muốn ngất mới biết thì ra những cái đó cũng có thể ăn, hắn thật sự rất vui. Hắn nhớ rõ, những cái khi mặc dù ăn không no bụng, nhưng lại ngon vô cùng. Do nghe lén mấy đứa nhỏ thảo luận, hắn biết mùi vị mà hắn nếm được gọi là ‘ngọt’, cũng rốt cuộc hiểu được muội muội tại sao thích ăn đồ ngọt.

Đương nhiên, khi phụ mẫu phát hiện việc hắn trộm mạch nha đã bị đánh mấy gậy, hậu quả là khiến hắn đau cả đêm không thể ngủ, mặt lại thũng cả một ngày không ăn hết cơm, nhưng rốt cuộc hắn cũng không quên được hương vị “ngọt” ấy. Mà hiện tại, thứ ở trong miệng này…. Lại cùng mạch nha có chút tương tự. Sở dĩ nói là tương tự vì nó ngọt hơn mạch nha không biết bao nhiêu lần, lại có vị gì đó hắn chưa có hưởng qua, nhưng chung hương vị vô cùng tốt, ngọt ngào từ đầu lưỡi tràn đến đáy lòng….

“Có lẽ…. sẽ không bao giờ được ăn cái gì ngon hơn so với cái này đi…. Nhất là sau khi nàng biết là là người đem lại xui xẻo….” Tiểu Trư Tể nghĩ”. Ăn ngon đúng không…. ngon đúng không?” Nữ tử như một đứa nhỏ chưa lớn tức giận tới cũng nhanh mà hết cũng nhanh, lúc này đang vẻ mặt đắc ý, cười vui vẻ như ánh mặt trời, làm cho tâm tình của Tiểu Trư Tể cũng tốt theo không ít” Trên đời chỉ còn lại ba miếng “sônàngla” vị rượu là vị ta yêu nhất đó!” Thì ra hương vị tuyệt vời mà hắn không biết ấy tên là “vị rượu”. “Tin ta đi, kể cả hoàng đế cũng chưa được ăn đâu…. nếu không phải ngươi bị tuột huyết áp thì còn lâu mới có phần….” Tiểu Trư Tể vừa nghe cuống quýt dùng tay che miệng nàng”. “Sao, sao có thể nói bất kính như vậy với Thánh Thượng, cẩn thận….” “Làm sao vậy….” Nữ tử sờ sờ đầu, khuôn mặt đáng yêu nhu nhu cái mũi, “Nơi thâm sơn cùng cốc nàng sao có thể nghe thấy được! Mà cho dù có nghe thấy đi chăng nữa, bổn tiểu thư mà muốn trốn, nàng cho dù lật toàn thế giới cũng tìm không ra” Đắc ý nghiêng đầu “Dù sao, cũng cảm ơn ngươi đã quan tâm ta nhé!”

Cảm ơn? Tiểu Trư Tể kinh ngạc. Là nói với hắn sao. Từ khi có trí nhớ đến nay, đây là lần đầu tiên…. Lần đầu tiên có người nói lời cảm tạ với hắn. Tiểu Trư Tể biết chính mình thật ích kỉ… thật ích kỉ….

Nhưng là…. trời đất chứng giám…. Nàng là người tốt như vậy….Cho dù người xui xẻo….Cũng không thể làm hại đến nàng….Xin cho hưởng thêm một lúc cảm giác ấm áp sẽ không bao giờ có này….Xin cho phụ thân đại nhân gọi hắn dậy muộn một chút….Xin cho ta….Muộn một chút….Trở về sự thật….


Đã sửa bởi Sakura Trang lúc 14.01.2016, 08:17, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: casandra23, Ck Linh Dâm, Feng Ly, hazuzu, Hương Nhi Trần, LomyamomFem, Love spring, Thu Pham 5, tlam0212, Tịch Nguyệt, vuong my hanh và 466 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 94, 95, 96

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

9 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

15 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

20 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Gián
Gián

Cô Quân: Tiêu muội. ngàn năm r mới thấy muội
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3287845#t3287845   => mấy ba má vào chơi ủng hộ đê..m.n
Tiêu Dao Tự Tại: .
Cô Quân: Ôi. Thím Minh Nguyen onl kia
Libra moon: Haizz tới h đi sửa truyện rồi pp mn
Tét, cú : Ta ghét 2 người.
Trâu Bò Siêu Cấp: -^-
Lãng Nhược Y: Phu quân :kiss3:
Lãng Nhược Y: Đưa đây *giựt* Rửa rồi nấu :sofunny:
Libra moon: TỚi h ăn đường ròi
Kim Phượng: phu nhân :kiss:
Libra moon: Cô cô chào
Bà ủi chào
Gián: Con gái càng đang xức kem :lol: nấu ăn ngộ độc chết ráng chịu
Lãng Nhược Y: Nhi nhi :hug:
Angelina Yang: Ách, tớ đang định hô Ủ mà
Lãng Nhược Y: Nương :kiss3: Đưa con cái càng con nấu bún :D5
trantuyetnhi: làm gì đó
Cú Inca: Xùy xùy *ghét bỏ*
Gián: Kao đã nói trăm lần Uri not ủi còn lần nữa hỉu :lol:
Cú Inca: Tét, :chair:
Cú Inca: Yang, ừ :)2

Thím Ủi :lol:
Trâu Bò Siêu Cấp: cách chế biến cú mèo...
Gián: Cạp chết hết giờ :chair: bổn cung đi ngủ các ái khanh ngủ ngon :sofunny: bãi trào
Angelina Yang: Cú : dạo này tớ ít vào mà
Lãng Nhược Y: Nhắn gì vạy ba?
Trâu Bò Siêu Cấp: "==" ... ta nhắn rồi...
Cú Inca: Yang, mem cũ sao thím?
Cú Inca: Lib :))

Tét, kêu làm gì?
Angelina Yang: Ồ, mấy nàng lên chức càng tốt chứ sao, tớ chứng kiến đến mấy chục nàng làm MOD rùi
Angelina Yang: tớ chỉ xem fan của HT đi tung hoành khắp nơi thui
Lãng Nhược Y: Yang, dù lên chức thì đã sao? Bọn ta vẫn là bạn mà :hug:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.