Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 327 bài ] 

Nam thần ở phòng bên cạnh - Mèo Tứ Nhi

 
Có bài mới 12.02.2018, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3182
Được thanks: 24346 lần
Điểm: 31.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam thần ở phòng bên cạnh 245 - Điểm: 48
Chương 245: Thật sự muốn làm hôn lễ

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mấy ngày nay Tô Song Song như con thoi ở giữa bệnh viện và nơi tổ chức hôn lễ, bận túi bụi, bởi vì Tô Song Song không bài xích đồng hồ đeo tay định vị trên cổ tay, cho nên Tần Mặc cũng yên tâm, đi xử lý chuyện hôn lễ.

Hôm nay nhiệm vụ chủ yếu của Tô Song Song là đi chọn lễ phục cho ông cụ Tần, chỉ có điều Tô Song Song một chữ cũng không biết, mà trên tay Tần Mặc lại có một bản kế hoạch tương đối quan trọng cần bàn luận với phía hợp tác, Tô Song Song liền không đi quấy rầy Tần Mặc.

Cô ngồi dưới lầu cầm điện thoại di động hơi luống cuống, khi Tô Song Song định hỏi Chiến Hâm một chút, điện thoại đột nhiên reo lên.

Khi nhìn thấy hiển thị gọi đến là Tần Dật Hiên thì ánh mắt Tô Song Song đột nhiên sáng lên, cô cũng có thể hỏi Tần Dật Hiên, hơn nữa gần đây cô bận việc nên quên nói chuyện hôn lễ của mình với Tần Dật Hiên.

Điện thoại vừa tiếp thông, Tô Song Song liền thanh thúy kêu một tiếng: “Anh!”

“Nghe nói thứ ba tuần sau em sẽ cử hành hôn lễ?” Trong giọng Tần Dật Hiên mang theo ý cười, chỉ có điều vẻ mặt bên đầu điện thoại di động bên kia lại hơi cắn răng nghiến lợi.

“Vâng, gần đây bận việc ngay cả thời gian ăn cơm em cũng không có, không nói một tiếng với anh, xin lỗi!” Khi còn bé Tô Song Song cũng luôn mơ mơ màng màng, cho nên không cảm thấy không khí có bao nhiêu lúng túng.

“Em ấy, vốn là như vậy, có ông xã quên anh trai.” Giọng của Tần Dật Hiên nhẹ nhàng, tay đặt trên đầu gối lại nắm chặt thành quả đấm, trời mới biết khi anh nói ra câu nói này, có bao nhiêu đau lòng.

“Hì hì, anh, anh gọi điện thoại cho em có chuyện gì!” Tô Song Song lại lắc lắc cái ghế phía dưới dậm chân.

“Không có chuyện gì thì không thể gọi điện thoại cho em, em đồ không có lương tâm!” Kể từ sau khi Tần Dật Hiên tỏ rõ anh chỉ làm anh trai của Tô Song Song, quan hệ giữa hai người hòa hoãn rất nhiều.

Tô Song Song rộng lượng, lại là người không nhớ kỹ người xấu, theo thời gian trôi đi, càng thêm chậm rãi quên không vui lúc trước.

“Không phải vậy đâu!” Trong giọng nói của Tô Song Song lộ ra một chút làm nũng như khi còn bé, một cơn gió lạnh thổi qua, Tô Song Song theo bản năng rụt cổ lại. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Tần Dật Hiên nghe bên Tô Song Song có tiếng gió thổi qua, vội vàng hỏi một câi: “Chuyện gì xảy ra, em đang ở bên ngoài?”

Tô Song Song nhìn hai bên một chút, bởi vì cô chưa nghĩ ra rốt cuộc định đi cửa hàng nào chuẩn bị lễ phục cho ông cụ Tần, cho nên cũng chưa bảo tài xế tới đây.

Vào lúc này Tần Dật Hiên vừa hỏi, cũng cảm thấy từng cơn gió lạnh, cô vội vàng đứng lên từ trên ghế, rung bông tuyết ở trên cây bên cạnh rơi xuống.

“Anh, em muốn đi chuẩn bị một bộ lễ phục cho ông nội, coi như là tâm ý của mình, nhưng anh biết em chưa từng mua.” Tần Dật Hiên coi như biết gốc biết tích Tô Song Song, cho nên ở trước mặt anh Tô Song Song không hề có một chút áp lực và ngượng ngùng, có sao nói vậy.

Đối với chuyện lần trước mình điều tra được, Tần Dật Hiên vẫn không nói cho Tô Song Song, chính là giữ lại định khi nào muốn gặp cô thì dùng cái này lấy cớ hẹn cô ra ngoài.

Không nghĩ tới lần này Tần Dật Hiên không dùng được đến cái này, đã có cơ hội, anh vội vàng cười nói, “Vậy anh giúp em, anh biết sở thích của ông cụ Tần, em ở đâu anh đi đón em.”

Tô Song Song vừa nghe vui vẻ, vội vàng đáng yêu gật đầu một cái, gật đầu xong mới nhớ được, Tần Dật Hiên không nhìn thấy, cho nên lập tức nói vị trí của mình ra.

Khi Tô Song Song đứng dưới lầu, đột nhiên nghĩ đến nếu mình ra ngoài với Tần Dật Hiên, Tần Mặc biết được nhất định sẽ mất hứng, cô vội vàng lấy điện thoại di động ra, vừa định gọi điện thoại cho Tần Mặc, đột nhiên nhớ tới, Tần Mặc đang họp.

Tô Song Song đảo mắt một cái, đột nhiên lóe lên ý tưởng, cô gửi một tin nhắn hẹn giờ cho Tần Mặc, là sau nửa giờ, tránh cho lúc này anh nhìn thấy tin nhắn, sẽ phát bão tố, đuổi theo ra, phá hư hội nghị lần này.

Tần Dật Hiên tới rất nhanh, Tô Song Song vừa lên xe, trong nháy mắt cảm thấy một luồng ấm áp đánh tới, cả người cô run lên, xoa xoa đôi tay, Tần Dật Hiên thấy Tô Song Song lại chỉ mặc một chiếc áo nhỏ bằng vải đã đi dạo lung tung bên ngoài, lập tức nhíu mày. dfienddn lieqiudoon

Anh cởi áo lông trên người mình ra, khoác lên người Tô Song Song, Tô Song Song lập tức ngượng ngùng cười cười với Tần Dật Hiên.

“Anh, em đây không phải là tin tưởng tốc độ của anh sao!” Kể từ sau khi Tô Song Song bị Tần Mặc lây nhiễm, miệng cũng trở nên vô cùng ngọt.

Kể từ sau khi Tần Dật Hiên lừa gạt Tô Song Song, anh nằm mơ đều hy vọng có thể khiến cho Tô Song Song thả lỏng ở trước mặt anh, khi nghe thấy cô nói lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ mình, mặc dù Tô Song Song chỉ có tình cảm anh em với anh, nhưng vẫn khiến cho anh vui vẻ khẽ cười lên.

Tô Song Song chỉ nói một câu, không ngờ Tần Dật Hiên hé miệng cười, cười đến gương mặt hạnh phúc, cô chớp chớp mắt, không rõ ràng.

Đột nhiên Tô Song Song rộng mở suy nghĩ, nghĩ đến một khả năng, ánh mắt của cô sáng trong suốt nhìn Tần Dật Hiên, Tần Dật Hiên bỗng cảm thấy không xong.

Tần Dật Hiên rất quen thuộc với ánh mắt này, quả thật Tô Song Song vừa mới mở miệng, đã không phải bình thường, trực tiếp trở về nhị thứ nguyên rồi.

“Anh, có phải anh có bạn gái không! Có phải sắp kết hôn rồi không! Hay chính là chưa kết hôn mà có con sao? Định có con mới cưới?” Tô Song Song càng nói càng hưng phấn.

Tần Dật Hiên lại nghe đến đổ mồ hôi toàn thân, nụ cười trên mặt cũng không duy trì được nữa, vội vàng ngăn cản lời Tô Song Song định nói tiếp ra, nếu không Tần Dật Hiên sợ Tô Song Song sẽ nghĩ anh cưỡng bức dân nữ, bức người lương thiện làm kỹ nữ gì đó.

“Song Song, anh chỉ nghe được em sẽ cử hành hôn lễ, cho nên hỏi em một chút.” Tần Dật Hiên nói xong, lại nghĩ tới điều gì, căn bản không cho Tô Song Song cơ hội mở miệng.

Anh vội vàng nói tiếp, “Mới vừa rồi cười bởi vì nghĩ tới, rõ ràng khi em tè ra quần còn ở trước mắt, không ngờ em sẽ phải lập gia đình, cười cảm khái!”

“…” Tô Song Song vừa nghĩ tới chuyện năm mười tuổi không cẩn thận tè ra quần, sắc mặt lập tức trắng bệch, ngay sau đó ửng đỏ.

“Cái đó, anh à! Chúng ta đi đâu chọn lễ phục! Có cần chọn một bộ cho anh không?” Chuyện xấu khi còn nhỏ của Tô Song Song là một đống lại một đống, cô sợ Tần Dật Hiên lại viết cho cô một hồi ký về chuyện 囧, vội vàng đổi chủ đề. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Tần Dật Hiên tự nhiên nhìn thấu tính toán của Tô Song Song, anh quen theo Tô Song Song, không nhắc lại chuyện này nữa, lại nói theo Tô Song Song: “Đi trung tâm thương mại dưới cờ của anh đi, nếu không không quá dễ chịu.”

Thành phố này, tất cả trung tâm thương mại lớn đều dưới cờ nhà họ Tần, một nửa thuộc về Tần Mặc một nửa thuộc về Tần Dật Hiên, Tô Song Song vừa nghe lời Tần Dật Hiên nói, liền nhớ tới khúc mắc giữa anh và Tần Mặc vĩnh viễn không tháo được.

Tô Song Song ỉu xìu thở dài, Tô Song Song cũng không có cách nào với “Thù hận” giữa hai người bọn họ, cô đảo mắt một cái, định đổi chủ đề lần nữa.

“Anh này, anh rốt cuộc có muốn em giúp một tay chọn bộ lễ phục không!” Tô Song Song nói xong đưa tay lục trong túi áo mình, lấy ra thẻ vàng sáng ngời.

Sau khi lấy ra, Tô Song Song mới nhớ tới, tấm thẻ vàng này chỉ có thể sử dụng trong cửa hàng dưới cờ của Tần Mặc, cô lại ủ rũ trong nháy mắt, còn chưa kịp mở miệng liền yên lặng thu thẻ vàng về.

Cô lại lục lọi ví tiền của mình, lục toàn bộ các góc nhỏ, túi áo cũng lật một lần, mới moi ra được hai trăm ba mươi mốt đồng năm xu nhăn nhăm nhúm nhúm.

Tô Song Song cúi đầu nhìn tiền đặt trên đầu gối mình, hơi khó xử, cô có thể tạm thời không mua quần áo cho Tần Dật Hiên, nhưng lễ phục của ông cụ Tần thì làm như thế nào? Cũng không thể để Tần Dật Hiên trả tiền đi!

Mặc dù Tần Dật Hiên đang lái xe, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Tô Song Song, khi anh thấy Tô Song Song cầm thẻ vàng rồi lại yên lặng cất đi, là anh biết Tô Song Song đang suy nghĩ gì.

Anh lại liếc nhìn đống tiền lẻ trên đầu gối Tô Song Song, cười nói: “Nhóc ngu xuẩn, em có thể ký sổ, sau đó để Tần Mặc tới trả tiền.”

“Thật sao?” Tô Song Song vừa nghe trong nháy mắt khuôn mặt ỉu xìu lập tức biến thành trái táo lớn sáng ngời, nhìn Tần Dật Hiên giống như nhìn thấy bảo tàng. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Tần Dật Hiên đảo tay láy, xe quẹo vào khúc cua, thừa dịp này gật gật đầu, Tô Song Song nhất thời cười hì hì dè dặt cẩn thận cất toàn bộ gia sản của mình vào trong túi áo.

Chỉ có điều Tô Song Song hoàn toàn không ngờ, hai người bọn họ chạy gần nửa giờ mới tới trung tâm thương mại dưới cờ Tần Dật Hiên.

Tô Song Song thấy trung tâm thương mại của Tần Dật Hiên và Tần Mặc cũng phân vùng nam bắc, khí thế đan xen bổ sung, trong nháy mắt cảm thấy khoảng cách hữu nghị của bọn họ thật sâu không thể vượt qua.

Tô Song Song cúi đầu nhìn đồng hồ, còn có năm phút đồng hò, đúng giờ tin nhắn sẽ gửi đi, Tô Song Song hơi hốt hoảng.

Cô hít một hơi thật sâu, đè hốt hoảng trong lòng xuống, dù sao đưa đầu tới cũng một đao, rụt đầu lại cũng một đao, mặc dù Tần Mặc sẽ mất hứng, nhưng cũng không trở thành tức giận, anh còn không phải người nhỏ mọn như vậy.

Nghĩ như thế, cả người Tô Song Song lại tràn đầy lực lượng.

Khi Tần Dật Hiên dừng xe vẫn một mực chăm chú nhìn Tô Song Song, nhìn thấy khi cô cuối cùng lộ ra vẻ mặt vui vẻ, lúc này mới xuống xe, mở cửa xe cho cô.

“Nhóc ngu ngốc này, nếu em sợ Tần Mặc mất hứng, anh gọi điện thoại cho anh ta?” Tần Dật Hiên cố gắng để cho mình nhìn đại lượng một chút, triển lộ hình tượng đại ca hoàn mỹ vô cùng tinh tế.

Tần Mặc vừa nói như thế, Tô Song Song liền áy náy một trận trong lòng, vội vàng lắc đầu một cái, nhảy xuống xe, định đi một bước lại tính một bước, dù sao Tần Mặc cũng không thể làm gì cô, nhiều nhất chính là, như vậy như vậy, như vậy như vậy đi…

Nghĩ đến mấy ngày này Tần Mặc đại yêu nghiệt không cần thầy dạy cũng biết chơi đủ loại xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ lên, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

“Song Song?” Tần Dật Hiên giảo hoạt nhường nào, hơn nữa từ nhỏ ở chung một chỗ với Tô Song Song, thấy vẻ mặt của cô, anh đều có thể nghĩ ra, cô đang suy nghĩ điều gì.

Thấy cô đột nhiên đỏ mặt tới tận mang tai, trong nháy mắt căng thẳng trong lòng, nhưng anh vẫn duy trì nụ cười trên mặt, Tần Dật Hiên đưa tay vuốt đầu Tô Song Song, oán trách một câu: “Nếu em lại nghĩ loạn nữa, Tần Mặc sẽ đuổi tới bắt em đi rồi!”

Tô Song Song bị Tần Dật Hiên nhạo báng một câu, ngượng ngùng gãi gãi đầu vừa bị Tần Dật Hiên vò rối, cô cười xấu hổ, lại giấu đầu lòi đuôi hét lên: “Em mới không nghĩ tới Tần Mặc! Em đang nghĩ… Đang nghĩ buổi trưa chúng ta ăn gì!”

“…”

“…”

Tô Song Song nói xong, đừng nói Tần Dật Hiên, ngay cả chính cô cũng bị ngu xuẩn của mình làm cho hết ý kiến, cô lên tiếng xin lỗi cười một tiếng, cũng không giải thích, trực tiếp kéo cánh tay Tần Dật Hiên, đi vào trong trung tâm thương mại.

Mỗi lần Tô Song Song đến trung tâm thương mại lớn như vậy, đều giống như già Lưu vào thăm Đại Quan Viên *, nhìn đủ thương hiệu quốc tế rực rỡ muôn màu, lại quét mắt lên giá niêm yết trên đó, Tô Song Song đã cảm thấy toàn bộ tim gan phèo phổi đều đau!

(*) Già Lưu vào thăm Đại Quan Viên:  Già Lưu là một nhân vật trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng của tác giả Tào Tuyết Cần, cá tính trong sáng, sức sống tràn đầy, còn có tác dụng tô điểm cho sự khắc hoạ đặc trưng tính cách của những nhân vật khác trong tác phẩm, làm cho những hình tượng nghệ thuật ấy phong phú hơn, phức tạp hơn và nổi bật hơn.

Đại Quan Viên là khu vườn giữ cho đám con gái được cách biệt với thế giới bên ngoài (lời tác giả Tào Tuyết Cần), hy vọng bọn họ ở lại trong vườn đó, sống tháng ngày tiêu dao vô ưu vô sầu, không nhuốm mùi bẩn thỉu của lũ đàn ông. Đại Quan Viên chính là toà thành giữ gìn cho các cô. Ý của câu này tương tự câu “Nhà quê lên tỉnh”.

Tần Dật Hiên đi theo sau lưng Tô Song Song, nhìn thấy dáng vẻ Tô Song Song, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, mặt tỏ vẻ đau lòng nói: “Song Song, em thật sự muốn cử hành hôn lễ với Tần Mặc?”

“Hả? A!” Tô Song Song dừng bước, quay đầu lại nhìn Tần Dật Hiên, không hiểu sao anh đột nhiên nói như vậy.

Sắc mặt Tần Dật Hiên càng thêm khó coi, lộ vẻ đau lòng, anh do dự một chút nói: “Song Song, một khi hôn lễ cử hành, gần như người nửa thế giới đều biết rõ em là bà xã của Tần Mặc.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.02.2018, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2734
Được thanks: 13704 lần
Điểm: 20.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam thần ở phòng bên cạnh 243 - Điểm: 54
@@ Chúc bạn đọc một năm mới tràn đầy niềm vui và sức khỏe!
*****************
Chương 246: Không biết xấu hổ
Editor: Mẹ Bầu

     "Ừ!" Tô Song Song mặc dù không hiểu Tần Dật Hiên muốn nói gì, tuy nhiên cô có thể dự cảm được đây là một loại cảm giác không tốt, trong nháy mắt trái tim cũng bắt đầu nổi sóng.

     "Song Song, Tần Mặc là người có thân phận như vậy, sự nguy hiểm lẫn vinh dự vây lượn ở bên cạnh anh ta đều nhiều như nhau. Nếu như thân phận của em mà bị phơi bày ra, thật sự anh sợ em..."

     Tần Dật Hiên nói đến đây lại nhìn về phía Tô Song Song vẻ lo lắng, tim tâm nhíu lại tưởng chừng cũng có thể kẹp chết một con ruồi rồi.

     Tô Song Song vừa nghe thấy nguyên lai chuyện này là như vậy, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhỏm. Vì vậy cái vấn đề trước cô cũng nghĩ tới, cô tin tưởng Tần Mặc sẽ không để cho cô gặp phải nguy hiểm.

     Tần Dật Hiên vẫn một mực quan sát biểu tình của Tô Song Song, nhìn thấy cô không có cảm giác lo lắng mà ngược lại, bộ dạng lại như thở phào nhẹ nhõm, nhất thời trong lòng càng thêm khó chịu.

     Mặc dù Tô Song Song không nói ra, nhưng mà anh biết, Tô Song Song lộ ra loại vẻ mặt này chính là tỏ rõ cô tín nhiệm Tần Mặc, Tần Dật Hiên tính toán đưa ra đòn sát thủ.

     "Hơn nữa, diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn trước nay anh vẫn muốn nói cho em biết mọi đầu mối câu chuyện, hết thảy mọi điều bất lợi của Tần Mặc. Anh cảm thấy ở phía sau lưng chuyện này có một âm mưu khổng lồ."

     Nếu như Tần Dật Hiên không đề cập tới chuyện như vậy, Tô Song Song cũng gần như sắp bỏ quên chuyện ở sau ót rồi. Con ngươi của cô liền co rụt lại, vẻ mặt căng thẳng nhìn chăm chú vào Tần Dật Hiên, chờ đợi anh nói tiếp câu sau.

     "Anh à, rốt cuộc thì anh đã điều tra ra được chuyện gì rồi? Có liên quan gì đến Dương Hinh hay không?" dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Tô Song Song hỏi xong đột nhiên nghĩ đến cuộc điện thoại mà Âu Dương Minh đã gọi đến cho mình lúc trước, vội vàng tăng thêm một câu, "Có phải là có liên quan gì đó đến nhà họ Âu Dương hay không? Lúc trước em cũng đã nhận được điện thoại của Âu Dương Minh rồi."

     "Anh ta đã nói cái gì?" Thật ra thì Tần Dật Hiên đã sớm đã nhận ra hết thảy phía sau lưng chuyện này nhất định là phải có bàn tay của nhà họ Âu Dương, chỉ là anh không có chứng cớ, mà cũng không biết mục đích cuối cùng của bọn họ là cái gì.

     "Anh ta đã nói không thể kết hôn cùng với người nhà họ Tần, nếu không  em sẽ phải hối hận!" diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Nghĩ tới chuyện này, trong lòng Tô Song Song liền cảm thấy một hồi cảm giác bất an. Cô cảm thấy Âu Dương Minh kia đã biết được bí mật gì đó, không giống như là lừa gạt cô.

     Tần Dật Hiên lọt vào suy tư, thời điểm lấy lại tinh thần, liền thấy vẻ mặt Tô Song Song đang nhìn mình chằm chằm đầy vẻ khẩn trương, anh vội vàng buông lỏng biểu cảm trên khuôn mặt của mình, cười nói: "Đoán chừng là nhà họ Âu Dương đã cố ý can thiệp đến hôn sự của hai người thôi, em đừng lo lắng!"

     "Anh à, bây giờ anh có tin tức gì của nhà họ Âu Dương hay không?" Tần Mặc, Bạch Tiêu và cả Lục Minh Viễn gần đây vì chuyện hôn lễ nên bận rộn không thể tách rời tay ra được, cũng không có thời gian để mà đi trông nom chuyện của nhà họ Âu Dương, di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đôn cho nên không có tin tức gì mới.

     Vẻ mặt Tô Song Song nhìn Tần Dật Hiên đầy mong đợi, khi nhìn thấy Tần Dật Hiên đột nhiên nhắc tới chuyện này lại lắc đầu, thở dài, cô cảm thấy thời cơ hỏi chuyện này chưa đúng, khiến cho tư tưởng của cô cảm thấy không yên ổn.

     " Hiện tại nhà họ Âu Dương hoàn toàn phong tỏa tin tức, trên bề mặt thì không có bất kỳ hành động gì, chỉ là do cảm giác của anh cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy!" Tần Dật Hiên nói một nửa giữ lại một nửa.

     Anh đã điều tra ra được từ những người thân thích của nhà họ Âu Dương, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn có một nhóm lớn bác sĩ tâm lý và khoa tâm thần nổi tiếng đã đến nơi này, còn về mục đích thì anh đoán chừng là vì những người này bị Âu Dương Minh áp chế đến, muốn đòi thả Âu Dương Cẩm ra ngoài.

     Một khi ngăn cách được Âu Dương Cẩm trở thành chủ nhân, thiết tưởng hậu quả cũng không thể chịu nổi, hơn nữa Tần Dật Hiên luôn là cảm thấy nếu Âu Dương Minh có thể phân tách được Âu Dương Cẩm ra, thì có thể liệu trên người của anh ta còn có những nhân cách gì những khác làm tắng thê sự nguy hiểm hơn nữa hay không!

     "Trước mắt chúng ta đi chịn quần áo trước đã, những chuyện khác cứ để lại đó cho anh và Tần Mặc lo liệu, em không cần phải lo lắng." Tần Dật Hiên nói xong vuốt vuốt mái tóc của Tô Song Song.

     Đột nhiên Tô Song Song cảm thấy có một cánh tay nắm lấy bả vai của cô sau đó kéo cô lại về phía sau. Tô Song Song bị dọa cho sợ đến mức cặp mắt trợn to, vừa định kêu thét lên một tiếng chói tai, nhưng khi thấy sau lưng mình liền dựa vào một lồng ngực, thì trong nháy mắt cô liền thở phào nhẹ nhõm.

     "Người phụ nữ của tôi thì đương nhiên tôi có thể bảo vệ tốt được. Tần Dật Hiên, chỉ cần anh hãy cách xa cô ấy ra một chút, thì hết thảy liền không có vấn đề gì hết." Khi giọng nói phía sau lưng cô vang lên, Tô Song Song vừa nghe thấy tâm tình liền càng thêm buông lỏng.

     Nhưng biểu tình của Tần Dật Hiên lại không dễ dàng như thế. Anh nhíu mày nhìn Tần Mặc đang ở sau lưng Tô Song Song, cắn răng nghiến lợi nói: "Tần Mặc, anh tới đây làm gì?!"

     Tô Song Song ngược lại rất kinh ngạc, thời gian tin nhắn mà cô phát ra ngoài chỉ mới cách khoảng năm phút đồng hồ thôi mà, rốt cuộc Tần Mặc làm thế nào bay tới đây được.

     Tần Mặc đứng ở Tô Song Song sau lưng, cảm giác được thân thể Tô Song Song chợt cứng ngắc. Mấy ngày nay sống chung đụng với nhau, không cần nhìn nét mặt của cô, Tần Mặc cũng biết cô đang suy nghĩ gì.

     Anh thật sợ mình không mở miệng, đầu óc của Tô Song Song sẽ mở rộng ra, nghĩ ra đủ thứ chuyện thần kỳ quỷ quái. Anh vừa nhìn chằm chằm sang Tần Dật Hiên, vừa vươn tay gõ một cái lên chiếc đồng hồ trên tay Tô Song Song.

     Trong nháy mắt Tô Song Song cúi đầu liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay tay mình, đột nhiên cô bừng tỉnh hiểu ra, trong nháy mắt liền nhíu mày, bất mãn hừ hừ nói: "Bây giờ lại còn mang máy nghe trộm nữa cơ à?"

     "..." Tần Mặc nhất thời im lặng, dán sát vào bên tai của cô, cau mày nói một câu: "Em chạy đến sàn xe của anh ta, anh lại còn có thể tỉnh táo ngồi đó mà họp hành hay sao? Tô Song Song, chẳng lẽ em không cảm thấy được trái tim của anh lớn như thế nào hay sao?"

     "Trái tim của anh rộng lớn đến mức nào thế?!" Tô Song Song cười khan một tiếng, giật giật thân thể của mình, muốn "Vượt ngục" từ trong cánh tay kiên cố của Tần Mặc ra ngoài, chỉ tiếc Tần Mặc lại không để cho Tô Song Song có cơ hội này, mà anh vẫn nắm lấy bả vai của cô như cũ.

     "Em muốn đi lựa chọn cái gì, anh sẽ đi cùng em." Tần Mặc nói xong, trực tiếp vác Tô Song Song lên. Tô Song Song vô cùng quẫn bách, cô chỉ muốn quay đầu nhìn về phía Tần Dật Hiên một chút, chỉ tiếc thân thể vừa mới ngọ nguậy, Tần Mặc liền vung tay lên, trực tiếp vỗ vào trên mông đít của cô.

     Tô Song Song nhất thời càng quýnh hơn nữa, cô cố gắng phản kháng, nhưng rồi lại bị đánh thêm một cái, nên  chỉ có thể yên lặng rũ thân thể xuống, ngay cả miệng cũng không dám hé ra một câu nói nào nữa. Bất quá cô còn chưa đến nỗối thiếu thông minh, liền vẫy vẫy tay cùng Tần Dật Hiên một cái, lặng lẽ không tiếng động nói một câu hẹn gặp lại.

     "Song Song, hẹn gặp lại, có chuyện gì em hãy gọi điện thoại cho anh!" Tần Dật Hiên đương nhiên sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để kích động Tần Mặc.

     Quả thật, vừa sãi bước đi ra ngoài Tần Mặc vừa nghe thấy câu này, liền trực tiếp lại hạ xuống cho cái mông của Tô Song Song một cái phát. Thân thể Tô Song Song run lên, đung đưa nhìn sau lưng Tần Mặc, cuối cùng tức quá, cô liền vươn tay chợt bấm ở bên hông anh một cái.

     "Á!" Tần Mặc kêu lên một tiếng đau đớn. Thấy đã đi đủ xa rồi, anh liền đặt Tô Song Song xuống, không lên tiếng, cứ thế lôi kéo tay của cô tiếp tục đi về phía trước.

     Tô Song Song một đường chậm rãi đi theo Tần Mặc. Suy nghĩ một chút, cô liền chạy mau lên một bước, vượt qua bước chân của Tần Mặc, biết anh tức giận vì mình đã len lén đi gặp Tần Dật Hiên.

     Về chuyện này cô cũng thấy mình có một chút chưa đủ khuyến khích, liền vội vàng nở một nụ cười đến híp mắt, nói: "A Mặc, là anh ấy nói tìm em có việc!"

     Tần Mặc đột nhiên dừng bước lại, quay đầu nhìn Tô Song Song, trong đôi mắt lộ ra vẻ hơi giận, bất mãn nói: "Ở trước mặt của anh không được phép gọi anh ta là anh nữa, em là bà xã của anh, vậy anh ta cái gì của anh?"

     "!" Tô Song Song vội vàng cười ha ha một tiếng, quay đầu lại nhìn một chút, thấy sau lưng không còn bóng dáng của Tần Dật Hiên, hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, liền cười híp mắt thuận theo ý của Tần Mặc: "Tần Dật Hiên là em họ! Em họ!"

     Tô Song Song nói liền hai lần, Tần Mặc mới hơi thấy vừa ý, bước chân đi về phía trước mới chậm lại, đi cùng với Tô Song Song ở phía sau. Tô Song Song liền thở phào một cái, loại tiểu cầm thú như Tần Mặc thế này thật đúng là không dỗ dành không được.

     Lên đến xe, Tô Song Song suy nghĩ một chút dự định thảo luận một chút cùng với Tần Mặc: "A Mặc, mới vừa anh trai em..."

     Cái chữ anh trai này vừa thốt ra lời, Tần Mặc liền quay đầu lại liếc Tô Song Song một cái, Tô Song Song vội vàng đổi lời nói.

     "Không phải vậy, mới vừa rồi Tần Dật Hiên nói, ở bên kia vừa mới tra ra được chuyện phát sinh ngày trước có thể có liên quan đến nhà họ Âu Dương. Ngày trước Âu Dương Minh cũng đã gọi điện thoại cho em, anh cảm thấy có thể còn có ẩn chứa nguy hiểm gì trong đó hay không?"

     Bàn tay của Tần Mặc đang đặt ở tay lái tay dần dần siết chặc lại. Thật ra thì anh cũng đã sớm liền phát hiện ra gần đây thật sự những chuyện xảy ra thật trùng hợp  với sự xuất hiện của con người. Nhất là chuyện về Cô Tô Na, mặc dù đã xác định được đây chính là em gái của anh, nhưng anh vẫn cảm thấy không yên lòng như cũ.

     "Không có chuyện gì đâu, anh vẫn để cho người bám sát em chằm chằm, em chỉ cần làm một cô dâu thật vui vẻ là tốt rồi." Giọng nói của Tần Mặc nghe  có vẻ như là nhẹ nhõm, Tô Song Song vừa nghe thấy vậy, gật đầu một cái, chỉ cần ở bên cạnh cô là Tần Mặc vậy là cô sẽ không cần phải buồn lo chuyện gì hết.

     "Đúng rồi, A Mặc, lễ phục ông nội em vẫn còn chưa đi lựa chọn đâu..." Nói xong Tô Song Song có chút chột dạ, mím miệng lại, "Đáng tiếc là em lại không có khiếu đối với mấy thứ này..."

     Mặc dù Tô Song Song đã tận lực không muốn tiêu tốn tiền của Tần Mặc, nhưng mà ít nhiều gì cô vẫn cảm thấy có chút tự ti. Cảm thấy mình cũng chẳng khác gì cô bé lọ lem vây, cảm giác hưng phấn tràn đầy, nhưng mà loại cảm giác bất an cũng tùy thời tràn ngập khắp thân thể của cô.

     "Lần này toàn bộ lễ phục tất cả đều do em tới chọn, chỉ cần em thích là tốt rồi, nhãn hiệu kiểu dáng vẻ tất cả đều ki quan tâm!"

     Dĩ nhiên Tần Mặc biết Tô Song Song áy náy, cho nên anh đã sớm quyết định lễ phục của mọi người trong nhà đều để cho Tô Song Song chọn lựa tất cả, bất kẻ là kiểu dáng gì, anh cũng sẽ làm cho tất cả đều biến thành trào lưu chủ yếu, sẽ không để cho người nào nói nhiều thêm một câu.

     "Nếu như khó coi thì phải làm sao bây giờ?" Trong lòng Tô Song Song vẫn cảm thấy chột dạ, lại nghịch ngợm mấy đầu ngón tay của mình. Mặc dù trái tim của cô lớn, nhưng mà sự xấu hổ tối thiểu trong lòng cô vẫn phải có, cô cũng rất sợ người khác sẽ cười nhạo cô là quê mùa.

     "Bảo bối, anh nhớ là em đã vẽ tranh manga, thẩm mỹ của người vẽ tranh lại còn có thể kém cỏi hay sao?" Kể từ sau mấy ngày nay hô mưa gọi gió kia, Tần Mặc liền bắt đầu nhơn nhớt méo mó gọi Tô Song Song bảo bối.

     Tần Mặc trưng ra vẻ mặt lạnh như băng kia lại nói ra một tiếng bảo bối nghe dinh dính như hồ, sức mạnh của ngôn từ kia thật sự là quá lớn, mỗi lần nghe thấy, Tô Song Song cũng không nhịn được mà người cũng run rẩy hết cả lên, da gà nổi rơi đầy đất.

     "Vậy cũng được sao?!" Chuyện khác Tô Song Song có thể không có tự tin, nhưng mà vừa nhắc tới phương diện hội họa mà mình thích nhất kia, mặc dù cô vẫn còn là một tay mơ, nhưng vẫn tràn đầy kiêu ngạo như cũ.

     "Vẽ tranh vẽ tranh vẽ tranh!" Vừa nhắc tới vẽ tranh, Tô Song Song chợt nghĩ đến cái gì, vỗ đùi đét một cái! Cô đó, thế nào mà chỉ xin phép Cố Trọng nghỉ có ba ngày thôi, bây giờ tính toán một chút, nghỉ đến hôm nay cũng đã vượt quá  mất rồi! Cô vậy mà lại cũng quên phắt mất chuyện phải gọi điện thoại xin nghỉ phép thêm rồi!

     "Em... Em quên xin nghỉ." Tô Song Song nói xong, nhắm mắt lại, gương mặt áo não, tâm tình rơi xuống rất thấp: "Em như vậy sẽ phải bị khai trừ mất!"

     "Em vẫn còn biết mình có công việc sao?" Tần Mặc đối với việc thần kinh của Tô Song Song không ổn định thế này thật sự là không có biện pháp nào, không nhịn được liền quở trách một câu. Nếu như với cái trí nhớ quá mức kia của cô, cộng với bộ dạng tùy tùy tiện tiện này nữa, nếu như không có người che chở, đoán chừng khi cô đi làm sớm đã bị người ta hãm hại cho đến kêu cha gọi mẹ rồi.

     "Ngày trước không phải em vẫn luôn duy trì công việc tự do hay sao... Lười biếng quen rồi..." Thời điểm Tô Song Song nói ra những lời nói thật lòng này cũng cảm thấy mình rất vô sỉ. Cô thở dài, bắt đầu suy nghĩ phải đi đâu để tìm công việc vậy.

     "Anh giúp em xin phép nghỉ thời gian để kết hôn rồi." Đang lúc Tô Song Song chưa gượng dậy nổi, lại cô lại nghe thấy một câu nói giống như rất đương nhiên. Tô Song Song cảm động nhìn Tần Mặc, bị kích động đến mức, từ trong tròng mắt, nước mắt cũng đã sắp chảy ra rồi.

     Tần Mặc lại khẽ giơ giơ tay lên mặt, Tô Song Song vừa nhìn thấy càng thêm hoảng sợ, thật sự là cô cũng không nhịn được, cho tới lúc này thật muốn hỏi cho rõ những nghi hoặc trong lòng.

     "A Mặc, có phải là anh đã để cho Bạch Tiêu bí mật đặc biệt huấn luyện cho anh rồi hay không, thế nào mà bây giờ anh lại  trở nên không biết xấu hổ như thế chứ, hả?"

     Tần Mặc vừa nghe thấy vậy, một cước đạp thắng xe, Tô Song Song nhất thời cảm giác không tốt, xoay người tựa như muốn mở cửa, trước chạy đi, ai biết Tần Mặc đã nhanh hơn cô một bước đã khóa cửa xe lại.

     Tô Song Song vội vàng cười làm lành, nhưng mà Tần Mặc cũng không cho cô cơ hội mở miệng, lạnh lùng nói: "Không biết xấu hổ?"

     "Không có không có! Là cái cách giả vờ của em thật sự không biết xấu hổ! Ba thứ xấu xa đều tập trung  trên một thân em rồi !" Tô Song Song nói xong cũng cảm thấy đuối lý, nhưng mà đối mặt Tần Mặc lập tức trở nên như ma quỷ kia, cô chỉ có thể yên lặng thỏa hiệp.

     "Nếu không chúng ta có thể thử qua ở trên xe xem thế nào, không biết có phải là em không biết xấu hổ như em đã nói hay không?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.02.2018, 22:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2734
Được thanks: 13704 lần
Điểm: 20.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam thần ở phòng bên cạnh 243 - Điểm: 30
Chương 247: Được nước đại phát  
     Editor: Mẹ Bầu

     Phải nói cho tới tận bây giờ, Tô Song Song cũng không cho rằng Tần Mặc là một người tính tình chỉ thích nói giỡn. Thậm chí, cứ nhìn sự kiện cởi quần áo cho cô lần trước là biết, cái kẻ tiểu cầm thú Tần Mặc này bất cứ việc gì cũng có thể làm được!

     Nụ cười đã chồng chất ở trên khuôn mặt cô. Cả khuôn mặt cô cười đến mức cũng đã sắp nở tung thành một đóa hoa rồi, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng vẻ mặt của Tần Mặc thành thật muốn thực tế, cô nhất thời hối hận đến mức ruột cũng xanh mét rồi.

     "Chuyện này..., di@en*dyan(lee^qu.donnn), “Ồ trăng sáng trên trời cao, chim quạ chim khách cùng bay về phía nam” (lời của một bài hát)... Hôm nay ánh trăng xinh đẹp như thế, không bằng chúng ta cùng đi ra ngoài dạo chơi được không?" Tô Song Song nói xong chân mày nhướng lên, thành tâm muốn mời.

     Nói xong cô phát giác có chút gì đó không đúng, Tần Mặc cho đầu xe  dừng ở chỗ thoáng mát, cho nên ở bên trong xe vô cùng tối tăm, đợi đến khi anh cuộn chiếc rèm cửa sổ xe màu đen thành một khối, ánh nắng sáng ngời chiếu vào, Tô Song Song nhất thời phát giác ra cô đã lầm thời gian.

     "Ách... “Mặt trời nhô lên cao. Hoa nở như cười đối với ta”, hay là chúng ta đi ra ngoài dạo chơi đạp tuyết nhé?" Tô Song Song vội vàng đổi lời, DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn cười hì hì giống như thái giám thời cổ đại, cô ý thức mình phải huy động cho ra tất cả vốn liếng để lấy lòng Tần Mặc, chỉ sợ lỡ anh lại bị kích động thú tính quá mức.

     Tần Mặc nghiêng đầu nhìn Tô Song Song không biết đang suy nghĩ gì, chờ trong chốc lát, đột nhiên anh lại kéo buông chiếc rèm cửa sổ xe xuống, Tô Song Song nhất thời cảm thấy không khí cả buồng xe cũng  bắt đầu trở nên ngột ngạt.

     Cô nuốt nước miếng một cái, theo bản năng hướng cô dựa vai vào lưng ghế, dựa vào ghế xe xong, rồi lại cảm thấy có cái gì đó có chút không đúng lắm die,n;da.nlze.qu;ydo/nn đây không phải là bộ dáng để mặc cho anh muốn xử trí thế nào thì làm sao!

     Tô Song Song lại vội vàng ngồi thẳng người dậy, để cho khoảng không ở trước mặt mình giảm bớt, chỉ có một cách là ưỡn ngực ra. Bộ ngực to lớn liền lồi ra ngoài phía trước, nhưng cô vẫn cảm thấy là lạ như cũ.

     "A Mặc, anh không cảm thấy nóng sao? Nếu không chúng ta xuống đi tản bộ nhé?" Tô Song Song vẫn giữ bộ dạng chân chó như cũ, nói thương lượng với Tần Mặc.

     Tần Mặc lại đưa ngón tay thon dài trắng nõn lên, chậm rãi kéo kéo chiếc cà vạt của mình, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn sau đó cởi bớt một cái nút áo phía trên cùng ra, để lộ ra xương quai xanh đầy khêu gợi.

     Trong nháy mắt, tầm mắt Tô Song Song liền nhìn chằm chằm vào xương quai xanh của Tần Mặc. Phía trên đó vẫn còn lưu lại một vết cào mà ngày hôm qua do cô không cẩn thận đã lưu lại, thật sự là quá tình cảm.

     Tô Song Song nhất thời không có tiền đồ liền nuốt nước miếng một cái, ánh mắt hoảng hốt vội vã hướng đi nơi khác, nhưng rồi như không khống chế được, nên dư quang thỉnh thoảng liếc nhìn về ngắm một cái như cũ.

     Tần Mặc vẫn như cũ khẽ nghẹo đầu, rũ mắt xuống, con ngươi cứ nhìn vào Tô Song Song. Cái cách anh nhìn như vậy lộ ra vẻ như hơi bất cần đời, chỉ thấy nơi hầu kết của anh đang di chuyển lên xuống liên tục, giọng nói khàn khàn trầm thấp giống như một dòng suối âm nhạc đang từ từ chậm rãi chảy tới: "Nóng chứ."

     "!" Lúc mới đầu Tô Song Song vẫn còn chưa kịp phản ứng lại xem ý Tần Mặc muốn nói gì, cô ngây người một chút mới hiểu được, đây là Tần Mặc đang trả lời câu hỏi mà cô mới vừa hỏi anh.

     Tô Song Song vội vàng gật đầu một cái, vẫn giữ kiểu cười chân chó như cũ, ha ha nói: "Đúng vậy! Nóng như vậy, chúng ta đi ra ngoài đi dạo một chút đi!"

     "Không cần, anh có biện pháp khác." Tần Mặc nói xong lại cởi thêm một cái nút áo nữa ra. Đến lúc này anh đã để lộ ra một khoảng lớn xương quai xanh và lồng ngực bền chắc như ẩn như hiện.

     Tô Song Song chỉ cảm giác lỗ mũi của mình liền nóng lên, theo bản năng cô đưa tay che cái mũi của mình, không có tiền đồ liền hít hít mấy cái, cảm thấy da mặt dày của mình cũng mất hết.

     Đột nhiên Tô Song Song có chút bực bội, tức giận. Cô cảm thấy như mình đang bị Tần Mặc trêu đùa vậy, liền cau mày nói: "Đùa bỡn cái kiểu lưu manh gì vậy! Em không biết!"

     Nói xong Tô Song Song tựa như xả hết cơn tức giận, sảng khoái kéo cổ áo của mình ra, vươn cổ, bĩu môi với Tần Mặc một cái: "Có muốn đi hay không, không đi thì chị đây tự mình đi ra ngoài... Hừ! Thật không tao nhã chút nào!"

     Tô Song Song còn chưa kịp nói hết câu, Tần Mặc liền lật người một cái, trực tiếp đè lên trên người Tô Song Song, Tô Song Song bị dọa cho sợ đến mức giọng nói cũng bị biến đổi.

     Hai tay Tần Mặc chống ở hai bên người Tô Song Song. Anh cúi đầu cách một khoảng rất gần, nhìn thẳng vào hai mắt của cô. Nhất thời mắt của Tô Song Song liền như hoa lên rồi.

     Cô đập vỡ đập vào cái miệng của mình, chột dạ nói: "Tổng giám đốc đại nhân, tôi xin nghe lời ngài, ngài nói xuống thì tôi sẽ xuống ngay, nói không đi xuống thì chúng ta liền lái xe trở về, không dám làm khác lời! Tôi đã sai lầm rồi!"

     "Tất cả đều nghe theo lời anh chứ?" Tần Mặc cắn vào cái mũi của Tô Song Song một cái. Hàm răng của Tần Mặc cũng lạnh lùng khẽ nghiến lại, Tô Song Song lập tức run lên, khóc không ra nước mắt.

     "Đừng! Tôi dù thế nào về nhà cũng đều nghe ngài! Tổng giám đốc! Boss! A Mặc! Mặc Mặc… a! Đừng, ha ha! Nhột quá!" Tần Mặc cúi đầu nhẹ nhàng gặm vào cổ của Tô Song Song, nhất thời làm cho da thịt toàn thân Tô Song Song trở nên ngứa ngáy. Tô Song Song cứ uốn éo a uốn éo, ngày càng uốn éo lợi hại hơn.

     Tần Mặc vốn dĩ chỉ muốn trêu chọc Tô Song Song một chút, ai biết được nhìn thấy người cô uốn éo như vậy, nhất thời miệng đắng lưỡi khô. Anh nhìn Tô Song Song đang ở dưới người mình, cặp mắt trong trẻo như nước của cô lúc này đã trở nên mịt mờ, không nhịn được liền cúi đầu xuống nhẹ nhàng mổ một chút lên đôi môi của cô.

     Tần Mặc thực sự rất muốn ở chỗ này làm thịt Tô Song Song luôn, nhưng mà anh sợ mình sẽ hù dọa cô. Rốt cuộc anh vẫn không cam lòng liền cắn một cái lên nơi cổ của cô, lúc này mới chịu lật người lui trở về.

     Anh có vẻ hơi phiền não liền kéo kéo cà vạt xuống thêm, nặng nề thở dốc một hơi, lúc này mới chậm rãi bỏ qua.

     Tô Song Song hoàn toàn bối rối, ngay cả lúc mới vừa bị cắn một cái, cô cũng không kịp phản ứng lại. Đợi đến lúc áp lực trên người biến mất, cô mới che nơi cổ, thống khổ rên lên một tiếng: "Tần Mặc, anh đúng là cầm thú!"

     Rống hết câu, Tô Song Song mới ý thức được mình như vậy không đúng lắm, vội vàng lấy hai tay che lấy miệng mình, ánh mắt lập tức giả bộ làm như mình  chưa từng nói gì.

     Dư quang Tần Mặc liếc nhìn sang, mặc dù anh rất thích trêu chọc Tô Song Song, nhưng mà nếu như anh còn tiếp tục trêu chọc cô như vậy nữa, đoán chừng từ trêu chọc cô sẽ xảy ra chuyện. Anh cũng không muốn làm cho người ta thưởng thức cảnh anh và Tô Song Song đang lăn lộn trên giường…

     "Nếu như em còn không chịu thành thật, anh liền để cho em biết cái gì gọi là đàng hoàng." Tần Mặc nói một câu uy hiếp, chân liền đạp ga cho xe chạy đi.  Nơi cổ Tô Song Song còn đang đau nhói, vết thương không thể thành sẹo được, nhưng mà cô sẽ không thể quên được cảm giác đau này.

     Mặc dù trong lòng Tô Song Song không phục, nhưng cô vẫn thức thời như cũ, rầm rì nói: "Vâng, thưa đại nhân, ngài nói rất đúng!"

     Chẳng qua là Tô Song Song thật sự đã đánh giá cao tính tình cầm thú của Tần Mặc, vừa mới vào trong phòng, Tần Mặc liền xoay người một cái, một tay liền nắm lấy hai tay của Tô Song Song giữ chặt lấy ở trên cửa.


Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 24.02.2018, 21:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 327 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: holytinh4, nevercry1402, Pinni, Tâm Thường Lạc và 162 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 767 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 421 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 279 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 400 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2968 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /liec
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 729 điểm để mua Cung Cự Giải

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.