Diễn đàn Lê Quý Đôn
http://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)
http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=382448
Trang 88/117

Người gởi:  MỀU [ 21.06.2018, 09:41 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

Mạnh Phù Dao trừng mắt nhìn gã đàn ông chết bất ngờ nhưng cũng nằm trong dự liệu này, trong chốc lát chỉ cảm thấy phẫn nộ và bất lực. Lúc nàng ra tay đã khống chế cổ họng Khang Xuế, cũng phong tỏa huyệt đạo của gã. Gã không có khả năng nuốt thuốc độc hoặc tự sát. Kẻ này rõ ràng là bị một loại dị thuật của Phù Phong tương tự như thuật hồn điều khiến, sau đó bị giết để diệt khẩu.

Mạnh Phù Dao ném thi thể nặng nề của Khang Xuế xuống đất tức giận đứng lên, ưong lòng lại lướt qua một tia hoài nghi. Khang Xuế nếu đã bị điều khiển, ngay cả ý niệm của Trưởng Tôn Vô Cực cũng không thể khiến hắn nói ra bí mật then chốt, cho thấy thuật pháp của đối phương rất mạnh. Vậy thì người điều khiển Khang Xuế tại sao lại không giải cứu gã khi gã bị Trưởng Tôn Vô Cực xâm nhập vào ý thức? Là do không đủ năng lực hay là do nguyên nhân khác?

Vậy là Khang Xuế đã chết, lúc đáng chết thì không chết, lúc không nên chết lại chết nhanh hơn bất kì ai.

Mạnh Phù Dao thở dài, quay lại nhìn đám người trên quảng trường đang dâng trào cảm xúc lại ngỡ ngàng không biết làm sao. Nàng lại nhìn về Nhã Lan Châu bị điểm huyệt đang nằm trong lòng Chiến Bắc Dã. Nàng vốn chỉ muốn nhanh chóng giúp Nhã Lan Châu lập uy, kết quả cuối cùng lại âm kém dương sai(*) đổi lại vết thương đau đớn trong lòng nàng ấy.

(*) Âm kém dương sai: Bởi vì có yếu tố bất ngờ, ngẫu nhiên xảy ra mà gây ra sai sót.

Mà ở chân trời phía xa, tầng tầng mây mù cuồn cuộn kéo đến.



Phát Khương ngày 29 tháng 6 năm Thiên Chính thứ mười tám, tại quảng trường trước cửa cung, Nhã Lan Châu - Công chúa nhỏ nhất của Phát Khương khiêu chiến với tể tướng Khang Xuế, vạch trần tội ác của tể tướng mưu hại Vương tộc, thao túng đại quyền, từ đỏ kiểm soát cung cấm dưới sự ủng hộ của bách quan.

Nhã Lan Châu tìm thấy Quốc vương Phát Khương ở mật thất trong cung. Quốc vương vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài "bế quan tu luyện, long thể bất an", thực ra bế quan tu luyện là giả, long thể bất an là thật. Ngài thần chí mơ hồ dễ dàng nhận ra là đã trúng thuật, mà những vị Vương tử Công chúa khác đều không thấy đâu. Nhã Lan Châu không hề kiêng dè bắt giam hết dư đảng của Khang Xuế, thay thế các viên quan thân tín của gã, điều chỉnh lại phòng vệ Hoàng cung – Tiểu Công chúa trải qua sự việc này dường như cũng thoát bỏ hình ảnh mê trai ngày trước, dồn rất nhiều tâm tư vào trách nhiệm với Vương thất mà trước giờ nàng ấy luôn bỏ quên.

Thực ra người nào hiểu được sự kiên trì thì từ lúc sinh ra đã có tính cách cứng rắn. Cô gái xuất thân từ Hoàng gia khi chuyển sự chú ý từ tình yêu sang quyền thế sẽ tỏa ra hào quang của nghị lực chỉ thuộc về chính nàng ấy.

Một trận tỉ thí, một hồi gào khóc trên quảng trường đã gột sạch hình tượng xấu xí "nỗi nhục Phát Khương" trong cảm nhận của người dân Phát Khương về nàng Công chúa này. Mê trai trở thành trọng tình, theo đuổi biến thành dũng cảm. Còn về Vu thuật của nàng, ngay cả tể tướng cũng bị khống chế khai ra tội ác. Một Công chúa như vậy lẽ nào không phải là niềm tự hào của Phát Khương.

Hình tượng của Nhã Công chúa dần tốt lên, người ủng hộ là nữ cũng ngày càng nhiều. Bọn họ bị cảm động bởi chấp niệm trong câu nói "Một đời một kiếp chỉ hai người" của nàng ấy, cương quyết đòi dạy dỗ lại những trượng phu "đá bay chậu nước rửa chân mà thê tử bưng lên".

Mùng 9 tháng 7, dưới sự yêu cầu của thần dân, bởi vì Quốc vương không thể trông coi quốc sự, Vương tử Công chúa khác thì mất tích, Nhã Lan Châu nhiếp chính.

Trong khoảng thời gian này, Mạnh Phù Dao vẫn luôn ở bên Nhã Lan Châu, vừa tìm hiểu về đồ tốt thu được từ trong thung lũng Mê Tung, vừa tăng cường luyện công. Về bông hoa ngũ sắc và ngọc cao lấy từ thung lũng Mê Tung, Lôi Động và Mạnh Phù Dao chia nhau mỗi người một nửa. Món bảo bối này rất có tác dụng với loại chân lực quang minh mạnh mẽ nàng đang luyện. Mạnh Phù Dao lờ mờ cảm nhận được chân khí dâng lên, có dấu hiệu lại sắp đột phá tầng tiếp theo.

Hiệu quả tốt nàng liền chia sẻ cùng bạn bè, tặng một phần cho Nhã Lan Châu nhưng Nhã Lan Châu từ chối.

"Muội không cần phải luyện công nữa." Nhã Lan Châu chăm chú nhìn địa đồ trên thư án, không ngừng vẽ vẽ đánh dấu, "lần trước tỉ đã đưa cho muội không ít nội đan và dị thú của thung lũng Mê Tung, rất có tác dụng với muội. Từ giờ muội chỉ cần chuyên tâm luyện Vu thuật là được."

“Châu Châu." Mạnh Phù Dao nhìn bộ dạng chăm chú của nàng ấy, không muốn quấy rầy. Nhưng gần đây mỗi lần gặp, nàng ấy đều bận rộn như thế, muốn nói mấy câu cũng không có cơ hội, hôm nay nàng thực sự không nhịn nổi nữa.

"Muội... hình như muội đang khách sáo với ta."

Nhã Lan Châu vẫn cúi đầu như cũ, bút lông trong tay bỗng dừng lại. Im lặng một hồi, nàng ấy bỏ bút xuống. Quan viên vẫn đợi bên cạnh biết ý liền lui xuống.

"Làm sao có thể." Nàng ấy đi đến từ sau thư án, ôm lấy vai Mạnh phù Dao, áy náy cười, "Chỉ là muội khá bận thôi".

Mạnh Phù Dao nhìn chằm chằm đôi mắt nàng ấy, ánh mắt Châu Châu vẫn sáng như thế, nhưng dường như lại mất đi sức sống thoải mái tự tại ngày trước. Đây là sự trưởng thành nàng ấy nhất định phải trải qua? Dưới con mắt thế nhân, sự trưởng thành này đáng để vui mừng. Nhưng Mạnh Phù Dao lại cảm thấy đau xót. Nàng rất nhớ một Châu Châu tay quơ quơ cây đao nhỏ muốn Chiến Bắc Dã "giết chết người đầu tiên". Nàng nhớ một Châu Châu đã chạm ly nói với nàng quan điểm về tình yêu và sự kiên trì trong ngày sinh nhật. Nàng nhớ nàng Công chúa yêu kiều thông minh ở trong điện Thiên Sát ôm lấy nàng, giả vờ hát song hoàng với nàng.

Trước ngày hôm nay dần dần chết đi, sau ngày hôm nay dần dần sống lại.

Những đau buồn vui vẻ đã qua cuối cùng cũng bị thời gian và vận mệnh chôn vùi.

Mạnh Phù Dao thở dài, giơ tay ôm lấy đôi vai lại gầy đi mấy phần của Châu Châu. Trưởng Tôn Vô Cực từng nói với nàng, người bị điều khiển ý nghĩ sẽ không nhớ được gì khi bị khống chế. Điều này làm lòng nàng được an ủi một chút, nàng cảm thấy như vậy tốt hơn cho Châu Châu - Cho dù đã trút hết mây mù trong tim nhưng nàng ấy cũng không đáng phải chịu tổn thương một lần nữa. Chỉ là thấy nàng ấy lao lực như vậy nàng lại có chút hoài nghi, Châu Châu có thật không nhớ gì không?

Bờ vai của Châu Châu thấp hơn nàng một chút, nàng nhẹ nhàng tựa vào, da thịt mùa hạ mà như có cái lạnh thấm vào tim. Gió thôi từ cánh cửa mở toang ùa vào mang theo hương thơm dịu mát của hoa sơn chỉ bên cửa sổ và bông hoa súng trong hồ sen.

Giấy trên thư án bị gió thổi kêu xoàn xoạt, Mạnh Phù Dao tiện tay cầm, ánh mắt lóe lên.

"Muội muốn dụng binh với Thiêu Đương."

Mực đen điểm trên địa đồ rõ ràng là ba đạo quân nhằm vào thành trì to nhất ở biên giới Thiêu Đương.

"Đúng", Nhã Lan Châu thẳng người, "Bọn chúng ra tay với muội, tại sao muội không thể tập kích bọn chúng?"

"Châu Châu," Mạnh Phù Dao hạ giọng, "Muội thật sự chắc chắn Thiêu Đương là kẻ thù của muội?"

"Vì sao không phải?" Nhã Lan Châu trả lời, "Ở thung lũng Mê Tung, trên eo Vu sư Thiêu Đương treo mệnh bài của Vu sư Phát Khương. Ở thành Đại Phong gã Khang Xuế thao túng triều đình vốn xuất thân từ Thiêu Đương, mà trong quá trình gạt bỏ những người đối lập, muội phát hiện gã đích thực đã cài thêm rất nhiều thân tín xuất thân từ Thiêu Đương. Mà thuật Phụ vương muội trúng phải cũng rất giống Mộng cổ chỉ riêng Thiêu Đương mới có. Tất cả manh mối đều hướng về Thiêu Đương, vì sao muội phải bỏ qua cho bọn chúng?"

"Châu Châu, ta cảm thấy mọi việc không đơn giản như vậy.” Mạnh Phù Dao cau mày, "Muội suy nghĩ kĩ…”

"Không có thời gian nghĩ lại!" Nhã Lan Châu lập tức cắt lời, "Thành viên Vương tộc có lẽ đều trong tay chúng, nếu muội không ra tay thì sẽ rơi vào thế bị động. Nhân lúc chúng tưởng rằng muội vừa nhiếp chính còn chưa đứng vững để ra tay sẽ có lợi hơn chờ đợi bọn chúng chuẩn bị sẵn sàng rồi gây chiến trước!"

Từ sâu trong lòng, Mạnh Phù Dao cũng thấy suy nghĩ này rất đúng, nhưng những bất an mơ hồ vẫn làm nàng không kìm được mở miệng khuyên ngăn, "Châu Châu, đất nước vừa gặp phải đại loạn, bên cạnh còn có Tháp Nhĩ như hổ rình mồi, lúc này động thủ không được thỏa đáng..."

"Đừng ngăn muội!" Nhã Lan Châu thình lình quát to.

Mạnh Phù Dao im bặt, ngơ ngác nhìn Nhã Lan Châu.

"Nghĩ kĩ mới làm nghĩ kĩ mới làm, đó là Mạnh Phù Dao tỉ, không phải muội!" Hai tay Nhã Lan Châu chống lên thư án, nắm chặt địa đồ trong tay. Tờ giấy trong tay nàng ấy bị nắm đến nhăn nhúm, mũi tên xuất binh màu đen méo mó vặn vẹo, giống như giang sơn sắp bốc lên khói lửa ở bốn bề. Ngón tay nàng ấy run run, giọng nói kích động run rẩy: "Huynh đệ tỉ không bị bắt đi không rõ sống chết, Phụ thân tỉ không bị bệnh nặng thần trí mơ hồ nằm trên giường, Mẫu thân tỉ không bị kẻ khác giết chết một cách oan uổng nhục nhã. Tỉ thành công tỉ mạnh mẽ tỉ không gì không thể, tỉ nhất hô bách ứng. Tỉ làm sao hiểu được nỗi lo của muội, làm sao hiểu được nỗi đau của muội."

Nàng ấy nhấc tay chỉ vào gian phía sau thư phòng, mặt tái mét, "Tỉ biết tại sao muội vẫn luôn ở đây không? Phía sau thư phòng này là nơi Mẫu thân muội bị giết. Hồn đăng của muội giấu ở nơi này! Ở biên giới Đại Uyển muội đột nhiên ngã xuống không phải bị kẻ khác hãm hại, mà là do Mẫu thân trước khi chết đã thi thuật khống chế muội, không muốn muội về nước để gặp nguy hiểm. Mẫu thân không muốn muội báo thù, người quyết định để muội ở bên ngoài trời cao đất rộng theo đuổi đàn ông! Nếu như không vì thi thuật bảo vệ muội, Mẫu thân có lẽ đã có thể thoát khỏi Khang Xuế! Bao nhiêu năm nay muội đã làm được gì cho Mẫu thân? Muội ở bên người mấy ngày? Nếu đến bây giờ muội còn không thể báo thù cho Mẫu thân, muội sống để làm gì?"

Mạnh Phù Dao dựa vào thư án, sắc mặt hắng bệch như Nhã Lan Châu, một lúc sau mới thì thầm: "Châu Châu, không phải ta không cho muội báo thù, thù hận của muội chúng ta đều biết rõ..."

"Không cần", Nhã Lan Châu thẳng thừng cự tuyệt, "Mọi người đã giúp muội quá nhiều rồi. Không cần nữa!"

Mạnh Phù Dao lùi lại, mãi mới hỏi một cách khó khăn: "Châu Châu... có phải muội... hận ta?"

Nhã Lan Châu chấn động, dường như tỉnh táo lại từ trong nỗi kích động mê loạn trong nháy mắt, ánh mắt chợt mù mịt ngây người nhìn phía bức tường đối diện. Một lúc sau nàng ấy mới hoàn hồn thu lại ánh mắt, phẫn nộ cào tóc lẩm bẩm: "A... không phải..."

Ngón tay nàng ấy lùa vào trong tóc, kích động không ngừng nắm chặt. Mạnh Phù Dao đưa tay muốn vỗ về nàng ấy, nhưng đưa đến nửa chừng lại dừng lại. Nhã Lan Châu ngẩng đầu lên, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc vói nàng, nhỏ giọng nói: "Không phải... không phải... muội... chỉ là muội quá mệt…”

Nàng ấy nhanh chân bước đến đưa tay ôm lấy Mạnh Phù Dao, không nói lời nào, nước mắt rơi xuống.

Mạnh Phù Dao vỗ nhẹ nàng ấy, nhẹ nhàng nói: "Đừng bức ép bản thân quá..." Lời chưa nói hết, nước mắt cũng rơi xuống mu bàn tay nàng.

Giọt nước trơn tuột lành lạnh nhòe đi thấm vào đáy lòng.

Trời rộng bao la, nam nữ hồng trần, những con người roi vào hố sâu tình cảm không có ai sai, lại chìm trong sai lầm mà ôm nhau rơi lệ.

Từ thư phòng đi ra, Mạnh Phù Dao lòng đầy tâm sự, chỉ cảm thấy như có tảng đá đè nặng, nặng nề đến không thở nổi. Nàng muốn tới nơi thoáng đãng ngồi nghỉ liền đi vòng về phía hồ sen.

Có người đang ngồi câu cá bên hồ sen, nhìn từ xa phong thái như tiên nhân.

Hắn ngồi trên một tảng đá vừa hẹp vừa nhẵn bên hồ, người so với tảng đá kia còn thanh nhã tự tại hơn, vạt áo tím nhạt khẽ bay trong gió, tản mát hương thơm cao quý lành lạnh như trời đất sau cơn mưa tuyết.

Trong tay hắn là chiếc cần câu bạch ngọc, sợi dây câu đen mảnh, phiêu diêu.

Có điều, chiếc cần câu không có mồi câu không có lưỡi câu.

À không, thực ra mồi câu vẫn có, chỉ là rất khác biệt, vừa béo vừa tròn, lại có lông màu trắng.

Nguyên Bảo đại nhân ngậm dây câu lắc lư, cái đuôi đung đưa trước sóng, đôi mắt gian tà láo liên tìm kiếm cá bơi dưới nước. Đáng tiếc mồi câu này quá lớn quá ngốc, cái đuôi làm lưỡi câu lại quá nhiều lông, chẳng kích thích nổi tính háu ăn của mấy con cá tẹo nào.

Mạnh Phù Dao thấy cặp bài trùng này, phản ứng đầu tiên là lẩn đi.

Đôi mắt vẫn còn đỏ kia, Trưởng Tôn Vô Cực mà nhìn thấy sẽ phiền phức chắc.

Nàng toan xoay người, mới đi được mấy bước xiêm y đá bị kéo lại, vừa ngoảnh đầu nhìn lại đã thấy móc câu móc vào sau cổ áo, phía sau có người cười nói: "Câu được con cá bự!”

Mạnh Phù Dao không biết làm thế nào đành phải đi đến, ngồi xổm xuống phía dưới tảng đá hỏi hắn: "Huynh đang câu ai vậy?"

"Nàng đấy." Trưởng Tôn Vô Cực một tay kéo nàng lên, thuận thế ôm nàng vào lòng. Mạnh Phù Dao bất mãn, Trưởng Tôn Vô Cực đe dọa: "Tảng đá này chỉ rộng chừng nhiêu thôi, nàng giãy giụa đi, tốt nhất là khiến hai ta ngã xuống hồ ướt luôn xiêm y."

Mạnh Phù Dao biết tên này nói được làm được, lỡ như hắn nổi lòng đen tối thì rất có khả năng sẽ ném nàng xuống nước cho nàng ướt hết người. Nàng đành phải ngồi im, ngơ ngẩn ngắm nhìn một đóa hoa súng trong hồ, mãi sau mới nhẹ nhàng than: "Làm một bông hoa tốt biết bao, còn thoải mái hơn làm người."

“Ai khiến nàng không thoải mái!" Trưởng Tôn Vô Cực véo mặt nàng, bên trái một cái bên phải một cái với ý đồ véo cho nàng phải cười, bị Mạnh Phù Dao ra tay đánh "bốp", mắng: "Ghê tởm!"

Trưởng Tôn Vô Cực không thèm để ý, chỉ ôm lấy nàng thủ thỉ: "Ta nhớ nụ cười vô tư tự do của nàng, lộ ra hai cái răng cửa hai cái răng hàm…”

Mạnh Phù Dao quay đầu, nở nụ cười dữ tợn nhe ra bốn cái răng cửa tám cái răng hàm với hắn.

"Đến lúc nào nàng mới không chống đối ta nữa?" Trưởng Tôn Vô Cực vùi đầu vào vai nàng, hít sâu hương thơm của nàng, cảm thấy còn thơm hơn cả hồ sen đầy hoa kia. "À không, không chống đối ta thì nàng đã không phải là Mạnh Phù Dao nữa rồi."

Mạnh Phù Dao cười cười nhưng rốt cuộc lòng đầy tâm sự không nhịn được kể lại chuyện Nhã Lan Châu muốn tấn công Thiêu Đương cho Trưởng Tôn Vô Cực. Hắn nghe xong không hỏi về sắp xếp của Nhã Lan Châu mà lại hỏi: "Nàng uất ức à? Châu Châu vì chuyện này mà làm nàng tức giận sao?"

Mạnh Phù Dao liếc hắn, rất bất đắc dĩ với sự chuyên tâm và bảo vệ của hắn, đành phải giải thích: "Không sao, áp lực của nàng ấy lớn quá. Huynh thử nói xem, bây giờ nếu như nàng ấy không vướng mắc gì, chỉ hi hi ha ha cười với ta, ta ngược lại sẽ cảm thấy không bình thường."

"Phù Dao..." Trưởng Tôn Vô Cực dường như đang suy nghĩ gì đó, hồi lâu mới thấy hắn nói với sự do dự hiếm thấy: "Tránh xa nàng ấy một chút... ta luôn luôn cảm thấy không an tâm..."

"Huynh có ý gì?" Mạnh Phù Dao thẳng người, đôi mày dựng lên, "Huynh nghi ngờ Châu Châu? Sao lại có thể?"

"Nếu như ta thật sự hoài nghi nàng ấy thì đã sớm nói với nàng rồi." Trưởng Tôn Vô Cực vẫn còn suy nghĩ, "Có điều quan hệ như này, rốt cuộc không được thỏa đáng."

"Huynh vẫn nghi ngờ nàng ấy." Mạnh Phù Dao lắc đầu, "Nhưng Châu Châu là người thế nào? Huynh biết rõ ta cũng biết rõ, chúng ta càng biết rõ. Nếu như nàng ấy giả vờ thì tuyệt đối không thể giả vờ đến tận bây giờ. Người ta đã đủ đau lòng, huynh còn hoài nghi cái gì?"

Trưởng Tôn Vô Cực trầm mặc, mãi mới nói: "Phù Phong quỷ dị, nhiều thuật khống chế, Nhã Công chúa và nàng có quan hệ phức tạp, khó bảo đảm không bị lợi dụng."

“Đã vậy, có phải nàng ấy bị điều khiển không?" Mạnh Phù Dao hỏi thẳng luôn, "Huynh mặc dù không biết vu thuật nhưng võ công cũng thần quái vô cùng. Nàng ấy có vấn đề hay không huynh phải nhìn ra chứ?”

Trưởng Tôn Vô Cực im lặng hồi lâu, trả lời: "Không có."

"Được lắm, được lắm." Mạnh Phù Dao cảm thấy những đè nén trong tim càng trở nên nặng nề, một tay đẩy hắn ra bỏ đi, "Thái tử điện hạ, ta biết ta nên cảm kích sự quan tâm của huynh với ta, nhưng ta tuyệt không hy vọng huynh coi sự quan tâm với ta là điều duy nhất trong cuộc đời, quên đi việc làm người còn phải hiểu, thông cảm và có những cảm xúc bình thường không thể thiếu với người khác. Ta hy vọng huynh làm người bình thường, chứ không phải là thần tiên trên trời."

Nàng nhấc chân, đá bay Nguyên Bảo đại nhân đang định chặn đường, không nói thêm gì giậm chân bước đi, để lại Trưởng Tôn Vô Cực nhìn hồ sen trầm mặc cả buổi, chầm chậm quấn dây câu từng vòng một vào tay.

Những tâm tư vướng mắc ấy, từng vòng từng vòng...

Rất lâu rất lâu sau đó, hắn mới cúi đầu thở dài, thầm thì:

"Có lẽ trước kia ta là thần tiên trên trời...."

"Nhưng từ khi gặp được nàng, ta đã trở thành linh hồn không còn cõi về."


Người gởi:  MỀU [ 21.06.2018, 09:41 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

Phát Khương ngày 14 tháng 7 năm Thiên Chính thứ mười tám, Nhã Lan Châu phát binh tập kích biên giới Thiêu Đương, mục đích đánh bại Thiêu Đương đoạt lại con tin. Tuy nhiên Thiêu Đương dường như đã có chuẩn bị, nhanh chóng phản ứng, đại chiến ba ngày với vương quân Phát Khương tại thành Liệt Nhật ở biên cương Thiêu Đương, tạo nên thế giằng co. Sự yên bình và ổn định nhiều năm của Phù Phong lập tức bị phá vỡ, tập kích biến thành trận chiến bình nguyên công thành. Vạn dặm cương thổ bị chia cắt, ngọn lửa chiến tranh lặng lẽ dấy lên, đao quang sáng chói chiếu rọi sự ngăn cách mênh mông của nước non sông núi.

Sau khi rơi vào thế giằng co, Nhã Lan Châu lòng như lửa đốt, cả ngày ở trong thư phòng bàn bạc quân tình với đại thần, nhưng những lúc bận nhất phải nhiều ngày thức trắng cũng tuyệt đối không mở miệng nhờ mấy người Mạnh Phù Dao giúp. Cuối cùng Chiến Bắc Dã không thể tiếp tục nhìn cảnh này được nữa, xông thẳng vào thư phòng vương cung, hủy bỏ tất cả chiến lược quần thần vạch ra, tính toán lại từ đầu, đồng thời để phó tướng Hắc Phượng Kị là Tiểu Thất luôn đi theo mình cải trang làm phó tướng Phát Khương. Mạnh Phù Dao tiện tay phái Thiết Thành đến giúp đỡ.

Mùng 7 tháng 8, Tiểu Thất giả bại ở dưới thành Liệt Nhật, dẫn dụ vương quân Thiêu Đương xuất thành đuổi theo, dẫn thẳng đến cảnh hồ bên ngoài thành. Đêm mùa thu mặt hồ là một màn sương mù dày đặc, quân Thiêu Đương không phân biệt được phương hướng bị quân Thiết Thành đã mai phục ở đó giết sạch, khắp nơi lóe lên ánh sáng chết chóc.

Từ sau khi có Chiến Bắc Dã trấn thủ ở trung tâm, Tiểu Thất đối phó với địch ở tiền phương, thế cục đột ngột chuyển biến, Thiêu Đương liên tiếp thất bại. Nhã Lan Châu cuối cùng cũng bớt được áp lực to lớn, trên mặt cũng cười nhiều hơn. Mạnh Phù Dao nhìn thấy tâm trạng cũng vui mừng. Có lần hai người nói về tình hình cuộc chiến, Nhã Lan Châu cảm thấy rất may mắn nói: "Nói ra thì cũng nhờ có Phù Dao tỉ. Nếu như không phải ta cơ duyên may mắn quen biết tỷ, tỷ lại có ảnh hưởng đến các quốc gia khác thì trận này muội nhất định không dám đánh. Không nói đâu xa, Toàn Cơ ở sát vách, Vô Cực ở biên giới, tam tộc Phù Phong đại loạn nhất định sẽ bị đục nước béo cò. Bây giờ thì ổn rồi, muội không phải lo điều này nữa."

Mạnh Phù Dao cười ha ha nói: "Ta làm sao nỡ đánh muội!" Lòi vừa dứt trong lòng bỗng không yên. Nếu so ra thì Đại Uyển chỉ tiếp giáp với Phát Khương, còn Vô Cực quốc mới là thực sự tiếp giáp với Phù Phong. Mà đối với người luôn đặt lợi ích chính trị lên đầu như Trưởng Tôn Vô Cực, lúc này ở Phù Phong đúng là thời cơ tốt để mượn gió bẻ măng.

Hắn liệu có... ra tay?

Vừa nghĩ đến đây trái tim nàng liền đập liên hồi. Nam nhi trên đời ai chẳng muốn nắm quyền thiên hạ, ôm ấp mỹ nhân. Đối với người quyền thế đứng đầu như Trưởng Tôn Vô Cực mà nói, có lý do gì hắn không ôm mộng thiên hạ? Hắn lại còn lạnh lùng như vậy nữa. Châu Châu gặp phải đại nạn làm người khác đau lòng bọn họ đều bị ảnh hưởng. Chỉ duy nhất hắn vẫn luôn dửng dưng thoải mái đưa ra đề nghị kia với nàng. Từ lập trường ý chí mà nói, ra tay là lựa chọn tất nhiên của hắn.

Thế nhưng vừa nghĩ như vậy, nàng lại cảm thấy không thể nào. Nếu như Trưởng Tôn Vô Cực thật sự lạnh lùng tàn nhẫn như thế, Chiến Bắc Dã và Tông Việt không thế nào thuận lợi kế vị. Ngay cả tình địch Chiến Bắc Dã và Tông Việt hắn cũng không động tay huống hồ là với người có ý nghĩa đặc biệt đối với nàng như Châu Châu?

Nghĩ như thế lòng nàng liền buông lỏng, không nhịn được cười bản thân sao có thể nghĩ đến mức này? Tám phần là do mấy ngày trước tên đó đề nghị khiến lòng mình băng giá, dạo này nhìn hắn liền thấy không yên tâm nên nàng mới hoài nghi. Thật sự là nghĩ lung tung mà. Bất luận thế nào, dựa vào hiểu biết của Mạnh Phù Dao về hắn, cho dù là vì nàng thì Vô Cực cũng tuyệt đối không thể làm vậy.

Mấy ngày sau là 15 tháng 8. Mặc dù là tết đoàn viên nhưng mấy người đều sợ động vào nỗi đau của Nhã Lan Châu nên không nhắc tới. Đến buổi tối lại có mấy cung nữ lần lượt tới mời, nói rằng "Nhã Công chúa mời các vị đến đình Lưu Giác ngắm trăng."

Đến đình Lưu Giác chỉ thấy dòng nước nhẹ trôi, sóng biếc lăn tăn. Trong đình đã treo đèn thủy tinh lên, mặt nước phản chiếu trăng tròn giữa mây, ánh sáng chảy tràn. Nhã Lan Châu tựa vào bàn tiệc trong đình khẽ cười, nhìn thấy mọi người đến liền ra đón.

Mạnh Phù Dao nhanh chân bước đến, cười hi hi nhìn mặt trăng trên trời khen: "Trăng hôm nay tròn thật đấy, không những tròn mà còn rất đẹp."

Mọi người đều ngẩng đầu ngắm, quả nhiên mặt trăng đỏ nhạt, tựa như một mảnh san hô rực rỡ. Nhã Lan Châu nhìn ngắm mặt trăng lại lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên nói: "Muội lại không hề chú ý đến sắc trăng đêm nay. Đây giống như là đêm trăng La Sát trong truyền thuyết của Phù Phong bọn muội đấy."

"Trăng La Sát?" Mạnh Phù Dao nhanh tay nhanh chân cướp chỗ ngồi xuống, kéo theo cả Vân Ngấn, Trưởng Tôn Vô Cực vội vàng ngồi theo, vừa đúng để Chiến Bắc Dã và Nhã Lan Châu ngồi cạnh nhau. Thế nhưng hai người này chỉ nhìn nhau một cái, Chiến Bắc Dã liền nghiêng người ngồi xuống, Nhã Lan Châu rũ mắt, trong phút chốc không ai nhìn được vẻ mặt nàng ấy. Nhưng ngay sau đó nàng ấy lại ngẩng lên, ân cần rót trà cho mọi người.

Mạnh Phù Dao có chút không hiểu. Nàng vốn tưởng rằng dạo này Chiến Bắc Dã luôn thay Nhã Lan Châu trù tính kế hoạch, giữa hai người có lẽ đã có gì đó, đến hôm nay vậy mà vẫn không nhìn thấy được gì.

Nhã Lan Châu cố ý chuyển sự chú ý về câu Phù Dao vừa hỏi: Phù Phong bọn muội có một truyền thuyết, sắc trăng đỏ nhạt như san hô là ngày vu thuật Phù Phong đại thịnh. Trong ngày này nếu Vu sư cao thủ thi triển thuật pháp, quỷ thần cũng phải tránh, uy lực vô cùng."

“Ồ, thế nào là thuật pháp uy lực vô cùng?" Mạnh Phù Dao cười, "Dời núi lấp biển à?"

"Tỷ tưởng là đạo thuật chắc?" Nhã Lan Châu liếc mắt khinh thường, "Muội có nghe kể về một lần thần kì nhất, chính là đêm trăng tròn La Sát mấy chục năm trước. Đại vu thần của Phù Phong đấu pháp với thủ lĩnh của một dị tộc. Chỉ trong một đêm đã diệt sạch tộc đối phương, có điều Đại Vu thần từ đó cũng không thấy trở lại. Có người nói trước khi đấu pháp ngài đã tu luyện được một thân thể bất tử, đã thăng thành tiên rồi, cũng không rõ là thật hay giả."

"Vu thần..." Mạnh Phù Dao cười, "Kiêu căng thật."

Trưởng Tôn Vô Cực đột nhiên hỏi: "Vị Đại Vu thần này tên là gì, người đấu pháp cùng là người tộc nào?"

"Muội quên mất rồi." Nhã Lan Châu cười áy náy, "Đợi lát nữa hồi cung muội sẽ tìm, trong sách cổ của Phù Phong có lẽ có."

"Uống rượu đi uống rượu đi." Mạnh Phù Dao cầm bát lớn mời rượu, "Chỉ là chuyện không liên quan, tìm làm gì." Nàng kéo Nhã Lan Châu cùng đấu rượu, "Nào nào, tình cảm tốt thì phải uống cạn, hôm nay ai không say thì kẻ đó là con rùa."

Nàng muốn làm Nhã Lan Châu vui lên, vén tay áo chúc rượu bốn phía.

"Nào, Vân Ngấn, chúc huynh ba kiếp may mắn..."

"Châu Châu, cả năm phát tài!"

"Chiến Bắc Dã, ngũ phúc lâm môn!"

"Trưởng Tôn Vô Cực, mọi điều thuận lợi..."

"Ờ... Nguyên Bảo, bát phương lai bảo(*) ..."

"Cữu vĩ... Nào, cửu cửu quy nhất(**)..."

(*) Bát phương lai bảo: Tiền tài đến từ khắp tám hướng.

(**) Cửu cửu quy nhất: quy về một mối.

Đến khi đêm tàn tĩnh lặng, Mạnh Phù Dao nấc một cái đứng lên, xiêu vẹo ngã xuống bàn tiệc đã tàn, ôm lấy Nhã Lan Châu lảo đảo bước ra ngoài.

Trưởng Tôn Vô Cực đuổi theo, thầm thì vào tai nàng: "Phù Dao, đêm nay nếu đã là đêm La Sát, nàng phải cẩn thận chút, ở bên cạnh phòng ta đi."

"Tránh ra, chỉ là truyền thuyết thôi, cô nương ta còn phải sợ mặt trăng sao?" Mạnh Phù Dao đẩy hắn ra, kéo theo Nhã Lan Châu định rời đi, nói nhỏ vào một bên tai nàng ấy: "Châu Châu, đêm nay nếu đã là đêm trăng La Sát gì đó, ta và muội ngủ cùng nhau nhé? Tốt xấu gì muội cũng bảo vệ ta, nhỡ có người tâm địa hiểm ác thì sao?"

"Được rồi, tỷ không có tâm địa làm người xấu đã là quá tốt rồi." Nhã Lan Châu cũng say vài phần, mặt đỏ bừng cũng không đẩy nàng ra.

"Ta đi lấy cái gối của ta đã." Mạnh Phù Dao lè lưỡi quay đi, trên đường gặp phải Trưởng Tôn Vô Cực. Hắn đang đứng canh trước cửa phòng nàng, nhìn thấy nàng trở lại liền thở phào nói: "Đừng qua chỗ đó ngủ."

"Huynh nghĩ linh tinh gì thế?" Mạnh Phù Dao đẩy hắn ra, muốn nói mình quay về để lấy gối đầu, không ngờ "ợ" một tiếng nuốt lời nói xuống, chân đăm đá chân chiêu xông vào trong, nhào lên giường liền cảm thấy không dậy nổi nữa.

Nàng cảm giác Trưởng Tôn Vô Cực đi theo vào, ngồi xuống bên cạnh nhẹ nhàng vuốt ve tóc nàng, dường như nhìn nàng thật lâu. Tiếng thở dài mơ hồ quanh quẩn trong phòng, sau đó hắn đứng dậy, cởi giày cho nàng, đắp chăn, thổi tắt đèn, khẽ khàng đi ra ngoài.

Mạnh Phù Dao say đến nỗi nhất thời không dậy được, mặt vùi trong gối ngủ quên. Không biết đã ngủ bao lâu, nàng bỗng nhiên giật mình mở mắt, nhìn thấy bên ngoài là một vầng trăng đỏ nhạt quỷ dị.

Nàng thấy khát nước liền cầm lấy chén trà trên bàn uống mấy ngụm, đầu óc tỉnh táo hơn một chút, nhớ lại bản thân quay về là để lấy gối, sao lại ngủ mất rồi? Châu Châu không phải là vẫn đợi nàng chứ? Nhìn thời gian, thấy cũng không ngủ mất bao lâu, nàng liền ôm lấy gối ra ngoài lần nữa.

Trên đường rất yên lặng, thủ vệ vương cung Phát Khương không nhiều, bản thân các loại trận pháp dị thuật cũng là một loại hình phòng vệ rồi. Trên đầu nàng là vầng trăng màu đỏ, dưới đất hiện lên ánh sáng màu đỏ bạc nhàn nhạt, giống như một lớp máu đục ngầu. Không biết tại sao Mạnh Phù Dao lại thấy phiền não, đứng im dưới ánh trầng.

Vừa đứng lại, các giác quan tập trung, đột nhiên nàng nghe thấy có âm thanh truyền tới trong gió.

Là giọng nói của Trưởng Tôn Vô Cực.

"... Không được để nàng biết..."

"... Điều động biên quân..."

"... Giữ vững cho ta, chờ ta bên này..."

Có ý gì? Mấy câu nói này có ý gì? Có chuyện gì phải giấu nàng? Biên quân đang ổn tại sao phải điều động? Hắn định làm gì?

Hơn nữa hắn hôm nay luôn mang ánh mắt lo lắng không yên. Ngày thường nàng uống say hắn nhất định sẽ lợi dụng, tối nay lại không làm gì đã bỏ đi. Nàng quay lại lấy gối, hắn canh trước cửa, nàng còn tưởng rằng hắn lại muốn trộm hương(*). Thế nhưng bộ dạng kia của hắn lại như chỉ muốn xác định rằng nàng đã trở lại.

(*) trộm hương: Lén lút yêu đương

Mạnh Phù Dao cau mày đứng im tại chỗ, nghĩ lại tối nay hắn năm lần bảy lượt ngăn nàng đến tẩm cung của Nhã Lan Châu, trực giác liền bất an.

Chỉ trong phút ngẩn người, phía trước nàng đột nhiên có một cái bóng bay ra. Nhìn hình dáng kia dường như là Trưởng Tôn Vô Cực.

Mạnh Phù Dao lập tức đuổi theo.

Cái bóng trường y tím nhạt phiêu diêu kia, nhẹ nhàng bay lượn trong gió như vô hình, trong nháy mắt nhảy qua tang tầng lớp lớp mái hiên. Trình độ khinh công tuyệt diệu thế này, toàn bộ Phát Khương hiện nay, trừ Trưởng Tôn Vô Cực ra không ai có thể làm được.

Hắn chạy thẳng đến tẩm cung của Nhã Lan Châu.

Mạnh Phù Dao đuổi theo, trái tim đập bình bịch. Mỗi bước càng gần đến tẩm cung Nhã Lan Châu, tim nàng lại thít chặt hơn thêm.

Trưởng Tôn Vô Cực... huynh muốn làm gì?

Nàng đi theo, nhìn thấy Trưởng Tôn Vô Cực bay vào tẩm cung Nhã Lan Châu, nhìn hắn không tiếng động đi vào gian trong, nhìn hắn bước vào trong điện. Ánh trăng đỏ nhạt bao la đổ xuống, chiếu vào trước cửa sổ, phản chiếu bóng dáng kéo dài in trên ô cửa giấy.

Người gởi:  MỀU [ 21.06.2018, 09:42 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

Chương 9

Tâm ta như đá


Ánh trăng khiến cho cái bóng trên cửa sổ kéo dài đến quỷ dị, đồng thời lại khiến cho mọi hành động đều bị phản chiếu rất rõ ràng. Cái bóng kia cúi đầu khom người, giơ tay đánh xuống một chưởng.

Mạnh Phù Dao lập tức xông vào trong.

Nàng không nói hai lời đưa tay ngăn một chưởng kia lại, tiếng gió xuất chưởng hung ác, đằng đằng sát khí. Người đó lại bay lên, vẫn là bóng dáng nhẹ như vô hình ấy quay lưng về phía nàng bay ra ngoài.

Mạnh Phù Dao phóng lên định đuổi theo, thình lình thấy trước ngực lành lạnh.

Nàng ngơ ngác cúi đầu liền nhìn thấy một dòng máu phun ra, là máu của nàng, ào ạt bắn thành một vòng cung kính người rồi tí tách rơi xuống trong nội thất.

Ở một đầu khác của suối máu, đao quang trắng như tuyết loé sáng sau dòng máu bắn tung tóe, khuôn mặt của Nhã Lan Châu vụt qua trong chớp mắt.

Trong một thoáng trong đầu Mạnh Phù Dao nổ tung.

Châu Châu…

Tại sao...

Ý niệm trong đầu vẫn chưa kịp chuyển, bên cạnh nàng có một bàn tay vươn ra. Trong bàn tay đó là một cái bình bạch ngọc, một chiêu nhẹ nhàng hút suối máu vào trong cái bình, dường như còn cười một tiếng, ngay sau đó tay vung lên, chụp về phía nàng.

Mạnh Phù Dao hít một hơi, cố nén đau đớn trước ngực lại, nhấc tay chém xuống, thế nhưng người kia chỉ nhẹ nhàng xoay người. Ánh trăng màu đỏ nhạt chiếu vào trong, nàng liền không thấy ai nữa.

Mạnh Phù Dao dù bị trọng thương nhưng phản ứng vẫn không hề chậm, lập tức xoay người bay lên trước muốn chọc thủng nóc phòng chạy trốn kêu cứu. Thế nhưng thân thể mới xoay một nửa, cảnh vật phía trước đột nhiên thay đổi.

Không thấy nóc nhà đâu, trước mắt nàng là mặt trăng đỏ nhạt như san hô. Dưới ánh trăng, Trưởng Tôn Vô Cực trường y tím nhạt không tiếng động xẹt qua hạ chưởng, Nhã Lan Châu trắng bệch đầy hận ý một đao đâm ra.

Hắn hạ chưởng, nàng ấy đâm đao, hắn hạ chưởng, nàng ấy đâm đao....

Tất cả mọi thứ như một đoạn phim liên tục lặp lại trước mắt nàng giống như thể muốn khắc sâu nỗi đau khổ bất ngờ này vào trong đầu nàng, đến khi nào nàng không thể quên đi.

Mỗi lần nỗi đau lần lượt lặp lại là từng lần nàng cảm nhận được sự phản bội lừa dối như đao nhọn đâm vào tim như luân hồi chuyển tiếp không dừng, cho đến khi đã rửa sạch những kiên quyết và nhận định ban đầu trong tâm trí. Giờ khắc này trong nàng chỉ lưu lại sự đau đớn đến thấu xương.

Nỗi đau khi niềm tin bị đạp đổ.

Trước mắt Mạnh Phù Dao tối sầm, dây thần kinh trong đầu bị kích thích vô số lần đến nỗi không thể chịu đựng được nữa "phựt" một tiếng.

Nàng ngã xuống.

Trước khi gục xuống, trong đầu nàng bỗng nhiên vụt qua một câu nói.

"Phù Phong bọn muội có một truyền thuyết, sắc trăng đỏ nhạt như san hô là ngày vu thuật Phù Phong đại thịnh. Trong ngày này nếu vu sư cao thủ thi triển thuật pháp, quỷ thần cũng phải tránh, uy lực vô cùng."

Lúc Mạnh Phù Dao tỉnh lại một lần nữa, trước mắt là một mảng hỗn độn.

Không gió không trăng không sao không ánh sáng, nhưng không hoàn toàn là một màu đen mà là một màn màu xám mông lung, màu xám trắng bệch không hề có bất cứ dấu hiệu nào của sự sống.

Trong cái màn màu xám ấy, có người thong dong nói với nàng: "Vốn chỉ muốn hút máu của ngươi thôi, hiện giờ lại cảm thấy... ngươi thật sự là một ngòi dẫn rất tốt…"

Mạnh Phù Dao lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"

Giọng nói bình tĩnh của hắn không rõ nam nữ, dường như đang cười, "Chủ nhân của ngươi."

"Ta nhổ vào." Mạnh Phù Dao mạnh mẽ trả lời.

Người đó vẫn cười như cũ: "Ngươi rất mạnh, võ công và tâm chí đều gần đạt tới đỉnh, thu phục ngươi đúng là có chút khó khăn, tuy nhiên thu phục được rồi lại có tác dụng vô cùng. Bất luận thế nào ta cũng phải thử xem."

Mạnh Phù Dao ấn lên trước ngực, một đao kia chưa thể hoàn toàn chọc thủng trái tim nàng. Một người đã trải qua vô số tinh phong huyết vũ(*) như nàng, cho dù trong lúc không phòng bị nhất cũng sẽ không quên phòng vệ căn bản - Vĩnh viễn không được để tim của mình cho kẻ khác nhắm thẳng tay vào.

(*) tinh phong huyết vũ: tình thế vô cùng nguy hiểm.

Đó là điều Trưởng Tôn Vô Cực đã từng nói với nàng. Muốn thành kẻ đứng phía trên, những lúc bắt buộc nhất định phái vứt bỏ mọi yếu tố tình cảm, nghi ngờ lúc cần phải nghi ngờ, tin tưởng lúc cần phải tin tưởng!

Lệch một tấc đủ để giữ lại cái mạng của nàng, có điều hiện giờ nàng mất máu quá nhiều, vô cùng yếu ớt, mà thực lực đối phương cực kì mạnh mẽ. Ngay cả lúc công lực của nàng có ở lúc mạnh nhất đỉnh cao nhất, thậm chí có thể còn hơn thế nữa, thì muốn thoát ra sống sót nàng cũng phải dùng đến mười hai vạn phần cố gắng.

Cố gắng.

Nàng không muốn vô thanh vô tức từng bước rơi vào cái bẫy kẻ khác sắp đặt, chết ở nơi trời đất lẫn lộn này.

Nàng dù chết cũng phải chết ở Thương Khung, chết khi đã chạm tay được vào ước vọng.

Mạnh Phù Dao đưa tay vào trong áo tìm kiếm đan dược làm từ đằng chi cướp được lúc ở thung lũng Mê Tung. Đây là thứ có thể giải thuật pháp khống chế suy nghĩ. Chỉ có điều đó là thuốc giải sau khi bị trúng thuật, nàng không rõ có tác dụng phòng bị khống chế hay không. Nàng cũng không thể xác định có phải đối phương dùng thuật điều khiển suy nghĩ hay không, nhưng có hy vọng vẫn tốt hơn là không.

Tay nàng vừa đưa vào trong, tay áo kẻ đó đã phất một cái, cái túi nhỏ đựng đan dược lăn ra ngoài, hình như đã rơi vào trong góc nào rồi.

"Ngươi rất đau khổ... không phải sao?" Giọng nói kẻ đó đột nhiên thay đổi, trở nên trầm thống xót xa, "Bị lừa dối, bị người ngươi yêu lừa dối... lại bị bạn tốt ngươi một lòng bảo vệ phản bội... Thật đau đớn…”

Cảnh tượng xám trắng trước mắt thình lình cuồn cuộn biến đổi, hiện ra bóng lưng Trưởng Tôn Vô Cực bay vào tẩm cung Nhã Lan Châu, hiện ra một chưởng hắn đánh xuống.

Ngay lúc đó đoạn đối thoại theo gió bay tới ấy lại vang lên lần nữa.

"... Không được để nàng biết..."

"... Điều động biên quân..."

"... Giữ vững cho ta, chờ ta bên này..."

"Tại sao lại lừa ta..." Giọng nói đau đớn bi thương hòa vào với những lời nói có lực công kích mạnh mẽ lúc trước, từng tiếng thở dài, đâm vào trong đầu óc nàng, "Lừa ta... lừa ta... lời thề son sắt của hắn... không thể tin tưởng..."

Trong đầu nàng bị khuấy đảo thành một mảng máu đỏ dầm dề, ánh sáng hỗn loạn trộn lẫn với tâm tư trùng điệp như sóng kéo tới, trong hoảng hốt dưòng như nàng cho rằng chính là như vậy, dường như nàng bị Trưởng Tôn vô Cực lừa dối, dường như Trưởng Tôn Vô Cực thật sự muốn xuống tay với Châu Châu. Trong ý thức nàng có giọng nói rõ ràng, chỉ cần thừa nhận là như thế, chỉ cần nghe theo ý nghĩ đó là có thể thoát khỏi đau đớn kịch liệt này... Thế nhưng hồi lâu sau, Mạnh Phù Dao cắn răng, từ vết hằn trên môi phun ra một tiếng: "Không phải!"

Giọng nói kia dừng lại, ngay lập tức đổi thành một âm điệu khác, càng thêm thống khổ, trong đó lại ngầm có thêm phần nộ, hỏi: "Tại sao phải giấu ta... có chuyện gì phải giấu ta?"

Ảo ảnh trùng trùng giương nanh múa vuốt bức tới, lần này càng rõ ràng càng dứt khoát, giống như hình ảnh đáng sợ sắp rơi vào trong đầu nàng không ngừng xoẹt qua, Trưởng Tôn Vô Cực bay ra, vụt vào tẩm cung Nhã Lan Châu, đánh xuống... thậm chí còn hiện lên cả nụ cười lạnh lẽo của hắn lúc quay đầu sau khi đắc thủ, chân thật vô cùng.

Rất thật... rất thật...

Là sự thật... là sự thật...

Trong đầu có một giọng nói ra sức nói với nàng, là thật là thật là thật...

"Tại sao phải giấu ta... có chuyện gì phải giấu ta?"

Giọng nói của ai? A, là của chính mình, của chính mình, là sự chất vấn trong phẫn nộ của chính mình, từng câu đóng vào tim, là chính mình... không phải... không phải... là chính mình…không phải...

Trong đầu nàng như bị ngọn đao khuấy đảo, trong màn quang ảnh hỗn loạn là tiếng nguyền rủa phiêu diêu lượn vòng. Mạnh Phù Dao ôm đầu, hàm răng cắn vào môi hiện ra vệt máu nhỏ.

Một lát sau, câu trả lời của nàng vẫn chém đinh chặt sắt(*) như cũ: "Không phải!"

(*) chém đinh chặt sắt: Vô cùng kiên quyết.

Giọng nói lại đổi, tràn đầy hoài nghi, “…Huynh đến đó làm gì? Tại sao huynh không cho ta đến tẩm cung của Châu Châu? Có phải sợ ta phát hiện ra điều gì?"

Cảnh tượng tiếp theo càng dữ dội càng kích thích, động tác quay chậm từng chút một lóe lên trong đầu nàng, Trưởng Tôn Vô Cực không hề quan tâm tiếng kêu cứu của nàng, lạnh lùng ra tay....

Mạnh Phù Dao ôm đầu lăn lộn dưới đất, trong lúc giãy giụa vết thương vỡ ra máu dính đầy trên đất. Nàng vẫn không hề nhận ra, chỉ dốc sức chống lại công kích long trời lờ đất trong đầu. Màu xám trắng trước mắt dần nhạt đi, đêm tối từng chút một lấn chiếm, màu đen mang theo huyết sắc. Cả thế giới nồng đậm đau thương.

"Không phải!"

Giọng nói lại thay đổi, lần này chuyển thành thê lương, "Cái gọi là thật lòng theo đuổi, không thể thắng nổi lợi ích quốc gia!"

"Không phải!"

Bi ai vô cùng, "Trưởng Tôn Vô Cực, huynh phụ ta!"

"Không phải!"

Là bất lực, "Tại sao không thể nói rõ với ta, chúng ta bên nhau lâu như vậy, huynh phụ lại sự tin tưởng của ta!"

"Không phải!"

Là đau đớn không lý giải nổi, "Châu Châu... người bạn thân thiết duy nhất của ta...tại sao lại đối xử với ta như vậy..."

"Không phải!"

Là sự kinh ngạc, "Thì ra muội hận ta! Châu Châu! Muội thật sự hận ta!"

"Không phải!"

Một ngụm máu phun lên đất, khắp mọi nơi vương huyết sắc thê lương nhức mắt.

Mạnh Phù Dao không nhìn rõ màu máu. Thế giới của nàng sớm đã vùi trong địa ngục còn đỏ hơn. Trời đất nóng rực, bốn phía đều là nham thạch nóng chảy. Nàng ở trong đó làn lộn giày vò bản thân, dùng toàn bộ tinh thần sức lực của mình chống lại sự mê hoặc của ý niệm, kiên quyết không thể để ảo ảnh và dối lừa một lần nữa, hủy hoại sự tin tưởng quý báu nhất của nàng đối với tình cảm và tình bạn.

Đó chính là trụ cột tinh thần để cả đời nàng dũng cảm tiến bước, mất đi những thứ này thì nàng sẽ không còn là chính mình.

Đó chính là hậu thuẫn vững chắc để nàng kiên trì đến bây giờ, nàng đã đồng ý với hắn rằng sẽ tin tưởng hắn!

Không phải!

Chắc chắn không phẩi!

Tám lần "không phải" đã đốt hết toàn bộ ý chí và sức lực của nàng.

Thế nhưng trong thiên hạ này, cũng chỉ có nàng có ý chí và sức lực như thế.

Đêm trăng La Sát, phải chịu vu thuật thần thông, người con gái cứng cỏi mang trong mình thương tích nghiêm trọng kia vẫn chọn lựa giữ vững niềm tin, "Không phải!"

Hơi thở của người bên cạnh như sửng sốt ngừng lại, dường như không hề nghĩ đến với thủ đoạn bức ép ý chí mạnh mẽ như thế, thêm vào sự tẩy não của ảo ảnh vô cùng chân thật mà Mạnh Phù Dao trọng thương suy nhược vẫn chống lại được đến cùng.

Điều này trước đây, không hề có khả năng xảy ra.

Trong thiên hạ này không có ai hiểu rõ về sự tàn bạo và đáng sợ của đại pháp này hơn hắn. Đó là sự phá hủy, sụp đổ, là sự giết hại, là sự vắt kiệt, là trình độ cao nhất của tất cả những thứ có thể hủy diệt tinh thần con người trên đời này.

Để tu luyện được đại pháp này, hắn đã hao hết tâm tư, chuẩn bị rất nhiều năm, xuất ra toàn bộ sức lực. Hắn tin rằng ngay cả quỷ thần cũng sẽ bị hủy hoại ý thức, phục tùng ảo giác.

Là tình cảm và tin tưởng sâu sắc đến dường nào làm cho nàng ta kiên quyết như vậy, kháng cự lại được với Di thần đại pháp từ trước đến nay không ai có thể chống lại.

Và những con người thế nào mới may mắn có được tình cảm và tin tưởng trước sau như một này.

Không gian chìm trong sự tĩnh lặng, ngoại trừ vài tiếng "tí tách" chốc chốc vang lên thì chỉ nghe thấy tiếng thở dốc. 

Ánh trăng đỏ nhạt đã chuyển về phía Tây. Đêm trăng La vu thuật mạnh mẽ, kinh thiên động địa, quỷ thần né tránh.

Cơ hội trời cho mười năm mới có một lần, dưới sự kháng cự hung hãn của người con gái tuyệt thế, đang dần qua đi.

Hao tâm tổn sức bố trí cẩn thận, tuyệt đối không thể thất bại giữa đường được.

Một tiếng thở dài triền miên, cuối cùng tan vào trong gió, như than như xót lại như tiếc hận.

“Không đạt được ý chí của ngươi... chỉ có thể đành chọn cái kém hơn thôi, dùng máu thịt của ngươi vậy..."

Ngón tay thon dài chậm rãi đưa tới.

Mạnh Phù Dao mờ mịt mở to mắt lắng nghe động tĩnh bốn phía. Làn sương mù xám trắng trước mặt nàng đã biến thành màu đỏ của máu, nàng chỉ nhìn thấy cái bóng mờ mờ ảo ảo. Dường như đối phương đưa tay ra rất chậm, trong màu đỏ của máu có âm thanh "xì xì" rất nhỏ, nghe rất đáng sợ, nhưng mãi vẫn không đến được trước mặt nàng.

Đối phương có vẻ là một cao thủ sở trường tấn công tinh thần, mỗi câu nói mỗi động tác đều có ý đồ hủy hoại ý chí của đối phương.

Trong mơ hồ, nàng nhận ra dường như âm thanh cực kì nhỏ kia đã đến trước mặt mình.

Một thứ gì đó mềm mại xẹt qua gò má nàng, trơn bóng như tơ lụa.               

Mạnh Phù Dao nhấc tay nhanh như chớp giật kẹp nó lại. Thứ đó vọt qua như bay, chớp mắt không thấy bóng dáng. Mạnh Phù Dao tuy rõ ràng không nhìn thấy gì nhưng vẫn lần theo quỹ đạo mình nghe được đưa tay ra trước bắt lấy, "tách" một tiếng bắt được một cái đuôi cực nhỏ, nhỏ như một sợi to gần như không giữ lấy được. Mạnh Phù Dao vẫn cầm chắc chắn, mạnh mẽ quăng!

Vật đó mềm nhũn rũ xuống trong tay nàng.

Đối phương tựa như lại kinh ngạc, nhẹ nhàng cười nói: "Ngươi thật sự rất giỏi, ở trong tình huống này vẫn phá được A Phi... Ta bắt đầu khâm phục ngươi rồi. Chỉ đáng tiếc thứ này là cổ cực độc trong thiên hạ, đừng nói chạm vào, ngay cả ngửi thôi cũng phải chết."

Lời nói chưa dứt, Mạnh Phù Dao đã ngã xuống, trên mặt hiện ra một lớp khí xanh. Nàng lăn lộn giãy giụa dưới đất, những chỗ chạm qua đều loang lổ vết máu. Nghe thấy hơi thở của nàng dần dần yếu đi, tiếng cười kia lại càng vui vẻ, ôn nhu nói:

"Cửu Vĩ Hồ giải được thiên hạ kì cổ, nhưng loại cổ này lại chỉ có thể dùng nội đan của Củu Vĩ Hồ mới giải được. Ngươi không nỡ giết nó thì chính là giết bản thân mình."

Bước chân thoăn thoắt đi đến, giọng nói lại càng tiếc thương: "Nói thật lòng, ta muốn ngươi còn sống ngoan ngoãn nghe lời, một người như thế thật sự rất hữu ích, nếu may mắn, thiên hạ này đều có thể là của ta, bây giờ lại chỉ có thể dùng máu thịt còn lại từ cơ thể đã chết của ngươi... Nhưng mà ngươi cường hãn thế này, ta đành phải dùng thứ kém hơn vậy."

Dường như có ngón tay của ai đó đưa đến, chỉ còn cách nàng khoảng một mét, bỗng nhiên gió bốn bề rít lên. Mạnh Phù Dao vốn đã lăn vào góc tường thoi thóp thở, bất thình lình vọt lên.

Nàng nhảy lên, một tay bắt lấy túi thuốc đã rơi vào trong góc tường từ trước, tay còn lại phất ra một làn khói đen, “Thí Thiên” xuất hiện!

Khói đen như thủy triều, vươn thẳng lên thành một bức tường sóng màu đen.

Ngọn sóng đó rít gào cuồn cuộn như được đúc lên từ sắt thép, ánh sáng mơ hồ tỏa ra ba trượng xung quanh. Ánh sáng chiếu đến đâu thì ở đó như có hàng ngàn thanh kiếm sắc nhọn phóng ra bốn phía, khắp nơi đều bắn ra những giọt máu li ti, khắp nơi đều vang lên âm thanh đổ võ.

Mạnh Phù Dao tập trung toàn lực tung ra công kích xé trời!

Kẻ kia kinh ngạc "hừm?" một tiếng, quả nhiên không dám liều lĩnh lại gần dưới chiêu tấn công đã dùng hết toàn lực của cao thủ đứng đầu kia, bước chân lùi về sau, vừa lùi bước chợt như nhìn thấy gì đó, lại nhấc tay lên phía trên.

Mạnh Phù Dao lại bắt đầu lùi bước.

Chiêu kia của nàng rõ ràng là muốn cùng đối thủ đồng quy vu tận(*), tuyệt không thể rút lui, thế nhưng nàng vừa lùi xuống lại như cá dưới biển linh hoạt cực kì, trong chớp mắt từ xông về phía trước biến thành bay về phía sau, ngay cả bước chuyển ngoặt ở giữa cũng không có, lưng của nàng nặng nề đập vào bức tường phía sau phát ra tiếng rầm vang dội, khi máu tươi bắn tung tóe thì nàng cũng đã phá tường chui ra, như một con chim ưng chuyến hướng giữa làn sương mù dày đặc.

(*) cùng chết.

Một bước chuyển hướng, ánh sáng nóng bỏng chiếu trên mặt nàng, vầng mặt trời sáng lên trong tầm nhìn đỏ rực như máu của nàng.

Trời đã sáng!

Trang 88/117 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/